THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1096 - Chương 1100

Chương 1096: Hồi Toàn luyện đan pháp (2)

- Loại phương pháp luyện đan này nghe nói là do một vị siêu cấp cuồng nhân luyện đan sáng lập ra. Bởi vì khi luyện chế đan dược quá mức nguy hiểm, bị tạc chết rất nhiều. Cho nên cuối cùng không có người nào dám đi thử nghiệm. Vì vậy nó đã biến mất ở trong dòng sông lịch sử dài đằng đẵng... Ta cũng chỉ ngẫu nhiên tìm đọc cổ tịch, vì vậy mới nhìn thấy qua ghi chép ở bên trên một quyển sách. Vốn ta cho rằng, đây chỉ là truyền thuyết, không nghĩ tới... Lại là thật!

Hai hàm răng của hội trưởng run lên.

- Cái này...

Nghe hắn nói lợi hại như vậy, mọi người càng thêm hiếu kỳ.

Nhìn vẻ mặt của mọi người như thế, hội trưởng biết suy nghĩ của mọi người cho nên cũng không dám giấu diếm:

- Các ngươi cũng nhìn thấy rồi đó. Cái lô đỉnh này nhìn qua bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung, nhưng... Nhưng vẫn không nổ a!

- Ừm!

Mọi người gật đầu.

Nếu như đổi lại là bọn họ luyện đan, như vậy có khả năng vừa rồi đã nổ rồi. Thế nhưng cũng không biết vì cái gì mà lò đan nhảy loạn, cuối cùng vẫn không nổ!

Khiến cho người ta khó có thể giải thích được.

- Bất kể là lò đan hay là cái gì. Nếu muốn nổ tung, đều có một điểm giới hạn. Chuyện ấy không cần ta nói, có lẽ tất cả mọi người đều biết a!

Hội trưởng nói.

- Không sai!

Mọi người lên tiếng.

Bất kể là nổ tung hay là cái gì, đều là do số lượng gây ra biến chất. Chỉ có đạt tới cực hạn khó có thể chịu đựng thì mới có thể chân chính gây ra nổ tung.

Cũng giống như nước vậy, chỉ có đạt tới không độ thì mới có thể đóng băng, đạt tới một trăm độ thì mới có thể sôi trào. Nếu như không đạt tới, mặc kệ lạnh hoặc nóng tới đâu đều là uổng công.

Lò đan cũng giống vậy, không đạt tới điểm giới hạn này. Như vậy coi như có chấn động lợi hại hơn nữa thì cũng không có khả năng nổ tung.

- Ý của ngươi, chẳng lẽ nói là... Vị Luyện Đan sư này biết rõ điểm giới hạn nổ tung của lò đan ở đâu. Cho nên cố ý khống chế dưới giới hạn này. Như vậy coi như muốn nổ tung thì cũng không có cách nào thành công hay sao?

Một vị Luyện Đan sư như nhớ ra cái gì đó, con ngươi co rụt lại, tràn ngập vẻ không thể tin được.

Những người khác cũng đồng thời xôn xao.

- Mỗi một lò đan đều có điểm giới hạn không giống nhau. Hơn nữa luyện chế dược vật không giống nhau thì nó cũng sẽ có biến hóa khác nhau. Làm sao hắn có thể xác định đâu là điểm giới hạn? Khiến cho hắn dám làm như vậy chứ?

Trên lý luận, nếu khống chế ở dưới điểm giới hạn thì sẽ không nổ tung, thế nhưng... Làm sao có thể tìm được điểm giới hạn này cơ chứ?

Lò đan, môi trường, hỏa diễm, dược liệu, chân khí rót vào, thủ pháp khống chế... Bất kỳ một chỗ không giống nào thì điểm giới hạn cũng sẽ không giống. Sao tên này có thể xác nhận được điểm giới hạn này, làm cho lò đan sẽ không nổ tung cơ chứ? Chuyện này cũng giống như bản thân đi trên bờ vực, chỉ cần hơi không cẩn thận thì sẽ rơi xuống dưới, ai cũng không có nắm chắc... Mà nhìn âm thanh và dung mạo của đối phương, rất rõ ràng đối phương rất là tự tin, rốt cuộc phần tự tin này đến từ chỗ nào chứ?

- Ta cũng không biết làm sao hắn ta lại biết điểm giới hạn. Nhưng quả thực, mỗi khi lò đan suýt nổ tung, khi bỏ một gốc dược liệu vào thì linh khí bên trong dược liệu mang theo lại có năng lực hạ thấp chấn động... Nói cách khác, sắp nổ tung thì hắn lại bỏ dược liệu vào để áp chế. Làm cho quá trình nổ tung lui về sau một chút. Nương theo dược lực tiêu hao sẽ lại một lần nữa không chịu nổi, khi đó lại tiếp tục bỏ dược liệu vào... Cứ thế lặp lại thành vòng tròn, lại thêm thủ pháp luyện chế, vì vậy mới có tên gọi như vậy!

Hội trưởng chậm rãi nói.

“Hồi Toàn luyện chế pháp... Thì ra là thế, thế nhưng loại luyện chế này có chỗ tốt gì cơ chứ?

Một vị Luyện Đan sưkhông nhịn được hỏi một câu.

Đã có loại phương pháp này thì nhất định sẽ có ưu thế mà những phương pháp khác không thể so bì được. Nếu không, không có người nào bằng lòng chịu nguy hiểm lớn như vậy để luyện chế theo thủ pháp này.

- Chỗ tốt, đương nhiên là có chỗ tốt rồi!

Hội trưởng nuốt một ngụm nước bọt:

- Mọi người đều biết nội đan là đồ vật khó luyện chế nhất. Muốn làm cho nó hòa tan, không có mấy canh giờ dùng hỏa diễm thiêu đốt thì rất khó làm được. Quan trọng nhất là, trong mấy canh giờ này nhất định phải luôn trông coi, không thể rời đi, nếu không, sẽ rất dễ nổ lô!

- Ừm!

Mọi người gật đầu.

Nội đan là vật trân quý nhất của linh thú, cũng là vật cuồng bạo nhất.

Giống như sắt thép vậy, nếu muốn luyện hóa cũng không dễ dàng như vậy. Mỗi lần luyện chế khiến cho không ít Luyện Đan sư chùn bước, nhức đầu không thôi. - Mà sắp nổ lò đan thì cũng đã nói rõ nội đan cũng sắp nổ tung, khi đó lực lượng sẽ toả ra rất là kịch liệt!

Hội trưởng nói tiếp.

Điểm ấy rất dễ hiểu. Nếu như không phải tỏa ra lực lượng mãnh liệt như vậy thì cũng không có khả năng khiến cho lò đan to lớn như vậy không chịu nổi, dẫn tới lập tức bị nứt.

- Lực lượng toả ra kịch liệt, khi đó sẽ hòa tan rất nhanh. Nếu luôn duy trì dưới loại trạng thái này, nội đan vốn phải cần mấy canh giờ mới có thể hòa tan, chỉ sợ ngay cả mười phút đồng hồ cũng không cần, đã có thể hoàn toàn tiêu tán hầu như không còn!

Hội trưởng nói.

- Cái này...

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Thủ pháp luyện đan nguy hiểm như thế, thế mà chỉ là vì muốn làm cho thời gian nội đan hòa tan trở nên ngắn nhất hay sao?

Như vậy cũng chẳng khác nào không muốn sống nữa a?

Người tu luyện đều có thể kéo dài sinh mạng của mình. Có đôi lúc một lần bế quan cũng đã một qua hai tháng. Thời gian đối với bọn họ không tính là gì, vì giảm bớt mấy canh giờ mà dùng thủ pháp luyện chế nguy hiểm như vậy... Rốt cuộc người nọ nghĩ như thế nào vậy?

- Không chỉ rút ngắn thời gian không thôi!

Thấy vẻ mặt của mọi người, hội trưởng khẽ lắc đầu:

- Nội đan nằm ở trạng thái táo bạo nhất, lại càng dễ dung hợp cùng với dược liệu, hiệu quả sau khi dung hợp cũng càng tốt... Nếu như dùng để luyện đan, như vậy không chỉ thời gian trở nên nhanh hơn mà cấp bậc đan dược, nhất định cũng có thể tăng lên một bậc!

Lúc này mọi người mới hiểu ra được.

- Mau nhìn, dược liệu đã được tinh luyện sau, sắp luyện chế thành công rồi...

Ngay trong lúc mọi người đang thảo luận, khuôn mặt hội trưởng cứng lại rồi nói một tiếng, mọi người đồng loạt nhìn sang.

Chỉ thấy cổ tay Lạc đan sư chấn động, ném một gốc dược liệu cuối cùng vào trong, lò đan lay động kịch liệt, nắp lò đột nhiên lóe lên, ầm ầm mở ra, ngay sau đó có một luồng dược dịch màu vàng nhạt giống như suối phun bắn ra.

Lập tức mùi hương đậm đặc lan tràn, linh khí từ trên trời buông xuống khiến cho người ta khó có thể tự kiềm chế.

- Mùi hương đậm đặc dẫn linh... Đây là... Dươc vật cấp bậc lục phẩm?

Con ngươi hội trưởng tức thì co rụt lại.

Chương 1097: Vi sư, Trương Huyền! (1)

Trong truyền thuyết, đan dược lục phẩm toả ra hương khí, giống như Sư Ngôn thiên bẩm của Danh sư vậy, có thể hội tụ linh khí, khiến cho phẩm chất tiến thêm một bước, có thể so với linh thạch.

Hội trưởng đã sớm đạt tới Luyện Đan sư ngũ tinh đỉnh phong. Từ trước cho tới nay hắn luôn nếm thử luyện chế dược vật có cấp bậc cao hơn. Đáng tiếc, tu vi bản thân không đủ, lại thêm không có lão sư lợi hại chỉ điểm, cho nên chưa từng thành công qua một lần.

Vốn hắn cho rằng, chỉ cần tu vi không đủ thì sẽ không có khả năng luyện chế ra loại dược vật cấp bậc này. Thế nhưng khi nhìn thấy một màn này, giờ hắn mới hiểu được, căn bản không phải là như vậy.

Thực lực của Lạc đan sư so với hắn còn thấp hơn hai cấp bậc lớn, coi như nàng từ Hồng Viễn đế quốc đến, lại thêm kiến thức bất phàm, thế nhưng dù sao vẫn còn quá trẻ.

Nếu nói ai có thể luyện chế ra đan dược lục phẩm trước, như vậy hắn cũng cảm thấy bản thân mình còn hơn nàng một bậc...

Thế nhưng hiện thực cứ như vậy lại bị phá vỡ!

Linh dịch mà đối phương luyện chế ra, mùi thơm nồng đậm hội tụ linh khí, khiến cho phẩm chất trong nháy mắt tăng lên, đã đạt đến cấp bậc lục phẩm.

- Là hắn...

Con ngươi co lại, cơ thể hội trưởng kích động tới mức run rẩy.

Vừa rồi, quá trình luyện đan hắn cũngđã nhìn, Lạc đan sư dựa theo lời nói của đối phương một cách nghiêm ngặt. Sở dĩ có thể luyện chế ra đan dược lục phẩm thành công, rất rõ ràng là công lao của người thanh niên này.

Chỉ bằng vào chỉ điểm cũng đã khiến cho một Luyện Đan sư ngũ tinh chỉ có tu vi Hóa Phàm lục trọng luyện chế ra đan dược lục phẩm... Như thế này cũng quá lợi hại a?

Rốt cuộc làm sao hắn lại có thể làm được?

- Lục phẩm?

Những người khác nghe thấy hắn nói như vậy, bờ môi của tất cả mọi người đều run rẩy.

Đan dược cấp bậc càng cao thì càng khó luyện chế. Bọn họ đã nghe qua Luyện Đan sư nhất tinh thiên phú tuyệt hảo có thể luyện chế ra đan dược nhị phẩm, thế nhưng... Luyện Đan sư ngũ tinh luyện chế ra đan dược lục phẩm... Chuyện này có nằm mơ bọn họ cũng không có nghĩ tới.

- Luyện chế một lần, bất kể lòng tin hay là khống chế đối với dược vật sẽ tiến thêm một bước, Lạc đan sư này... Tiền đồ không thể hạn lượng.

- Đúng vậy a, làm sao ta lại ngốc như vậy chứ? Vừa rồi nếu như vọt qua đó bái sư, nhất định cơ hội sẽ là của ta!

- Hối hận ah, các ngươi nói xem, hiện tại bái sư còn kịp nữa không?

- Chỉ sợ đã chậm...

...

Trên mặt không ít người hiện lên vẻ hối hận.

Bằng vào thân phận ngũ tinh luyện chế ra đan dược lục phẩm, chỉ bằng vào lần này đã có thể khiến cho ánh mắt, kiến thức đều có bay vọt cực lớn. Về sau muốn đột phá lục tinh cũng trở nên rất đơn giản.

Vừa rồi nếu như không đợi Lạc đan sư mở miệng mà bọn họ đã giành bái sư trước. Như vậy chỉ sợ cơ hội sẽ là của mình... Mà không phải giống như giờ phút này, lực bất tòng tâm, không biết làm sao.

Phù!

Bên này cảm khái cảm khái, khiếp sợ không thôi. Như vậy Lạc đan sư xem như người trong cuộc lại nhẹ nhàng thở ra một hơi. Nàng nhìn dược dịch đang yên tĩnh lơ lửng ở trước mắt mà kích động tới mức khuôn mặt đỏ lên, thân thể mềm mại chấn động không dứt. Giống như người khác nói, trải qua lần này, nắm giữ đối với luyện đan của nàng lần nữa tăng lên một trình độ. Có thể đoán được, luyện đan sẽ trở thành chức nghiệp huy hoàng nhất bên trong các chức nghiệm phụ trợ của nàng.

Khi trở lại Hồng Viễn đế quốc, cũng sẽ khiến cho rất nhiều người vì chuyện này mà khâm phục nàng.

- Lợi hại!

Khi lần nữa nhìn về phía người thanh niên đang ở cách đó không xa, trong lòng nàng càng thêm bội phục.

Chỉ bằng vào trình tự chỉ điểm đã khiến cho bản thân luyện chế ra dược vật cao cấp như vậy. Bằng vào phần nhãn lực và kiến thức này, chỉ sợ ngay cả viện trưởng Hồng Viễn Luyện Đan sư đan viện được gọi là đệ nhất nhân cũng khó mà bằng được.

- Lão sư!

Rót dược dịch vào bình ngọc, nàng cung kính đi tới trước mặt thanh niên rồi đưa về phía hắn.

- Ừm!

Tiếp nhận bình ngọc, trong mắt Trương Huyền cũng hiện lên vẻ kích động.

Vốn hắn cho rằng có thể luyện chế ra dược dịch cấp bậc Ngũ phẩm đã là tốt lắm rồi. Thế nhưng không nghĩ tới dược liệu trung hoà lại có năm tuổi đủ lớn, lại thêm không có chút sai lầm nào,. Cho nên một lần đã đạt tới lục phẩm!

Loại đồ vật cấp bậc này đưa cho Viên Đào sử dụng, như vậy nhất định huyết mạch Long tê có thể được mở ra một đoạn rất lớn. Khi đó thực lực sẽ có tăng vọt và biến đổi về chất.

- Có thể luyện chế thành công, như vậy đã nói rõ ngươi rất có thiên phú. Tâm bái sư cũng rất là kiên định. Tốt, từ hôm nay trở đi, ngươi chính là học sinh giảng bài đan dược của ta!

Cố gắng đè xuống tâm tình hưng phấn, trên mặt Trương Huyền lần nữa trở nên bình thản như nước, giống như việc luyện chế ra dược vật lục phẩm đơn giản giống như ăn cơm uống nước vậy.

Lò đan bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung, mà đối phương vẫn còn tin tưởng mình. Sau đó dần dần từng bước bỏ dược liệu vào, cũng không có chút bối rối nào. Chỉ bằng vào phần tín nhiệm này Trương Huyền đã biết, đối phương thật tâm muốn bái sư mà không phải là qua loa cho xong.
- Đa tạ lão sư thành toàn!

Nghe thấy “Cao nhân” trước mắt đã đồng ý, Lạc đan sư hưng phấn xiết chặt nắm đấm, lại vội vàng quỳ gối xuống.

- Ừm, ngươi tên là gì?

Biết đối phương thật tâm thật ý muốn bái sư, Trương Huyền cũng thỏa mãn nhìn qua.

- Học sinh tên là Lạc Thất Thất, lão sư cũng có thể gọi con là Thất Thất!

Lạc đan sư vội nói.

- Thất Thất? Ừm, về sau ta sẽ gọi ngươi là tiểu Thất...

Trương Huyền gật đầu.

- Rõ!

Vẻ mặt Lạc Thất Thất mừng rỡ.

- Được rồi, vi sư còn có chuyện khác cần làm, ta đi trước!

Vượt bia đá của Kỳ Trân lâu, luyện chế dược dịch ở luyện đan công hội. Chơi đùa cũng đã được bốn, năm canh giờ, cái gọi là yến tiệc của thái tử hẳn cũng sắp bắt đầu. Danh ngạch liên quan tới Hóa Thanh trì cũng không thể chậm trễ được.

- Vâng...

Thấy hắn muốn đi, vẻ mặt Lạc Thất Thất tràn ngập vẻ thất vọng và không nỡ.

- Luyện đan, không phải có thể học trong một sớm một chiều, hôm nay ta dạy ngươi như vậy, ngươi nên chậm rãi cảm ngộ. Như vậy có thể sẽ có tiến bộ rất lớn!

Hiểu rõ suy nghĩ của nàng, Trương Huyền nói.

Lạc Thất Thất lên tiếng, Trương Huyền không nói thêm lời nào nữa mà thuận tay lấy ra mấy chục viên linh thạch trung phẩm, đưa cho hội trưởng đang đứng ở cách đó không xa:

- Đây là tiền dược liệu!

Nếu như không phải vị hội trưởng này lấy ra những dược liệu quý giá kia thì cũng không có khả năng khiến cho linh dịch đạt tới cấp bậc lục phẩm. Hắn cũng không phải là người thích chiếm tiện nghi của người khác, cho nên mới dựa theo giá cả bình thường để thanh toán cho đối phương.

Trên đường tới Luyện Đan sư công hội, Tôn Cường đưa 700 viên linh thạch trung phẩm mà Lục tiểu thư kia thanh toán cho hắn.

- Chuyện này... Sinh thời có thể nhìn thấy dược vật cấp bậc như thế luyện chế ở trước mặt là vinh hạnh của ta, sao ta có thể lấy tiền...

Hội trưởng liên tục xua xua tay.

- Nhận đi!

Chương 1098: Vi sư, Trương Huyền! (2)

Trương Huyền thuận tay ném ra linh thạch.

Đối phương không thu chính là nợ ân tình của người khác. Mà hắn không muốn nợ tình, càng không muốn liên quan tới những chuyện phiền phức sau này, cho nên còn không bằng thanh toán sòng phẳng, tiết kiệm thời gian về sau.

- Được rồi!

Thấy đối phương cứ khăng khăng trả tiền, hội trưởng biết mình đã mất đi một lần cơ hội kết giao, cho nên hắn không nhịn được lắc đầu một cái.

- Cáo từ!

Đưa linh thạch, Trương Huyền nhấc chân đi ra ngoài.

- Lão sư... Con phải đi tới đâu để tìm người đây?

Thấy hắn đã đi xa, Lạc Thất Thất vội vàng hô lớn một tiếng.

Hai tay chắp ở sau lưng, Trương Huyền dừng bước, thanh âm nhàn nhạt vang lên:

- Vi sư, Trương Huyền!

...

- Thiếu gia sao lại đi lâu như vậy mà còn chưa có đi ra cơ chứ? Tiệc tối của thái tử cũng sắp bắt đầu rồi a!

Ở bên ngoài đại sảnh, Tôn Cường rất là lo lắng.

- Đúng vậy a!

Viên Đào cũng không nhịn được duỗi cổ nhìn vào bên trong, chẳng qua cửa lớn của đại sảnh đóng chặt, cái gì cũng không nhìn ra được.

Sau khi Trương Huyền đi vào bọn họ đã chờ ở chỗ này. Hiện tại cũng đã qua hơn hai canh giờ, ngay cả một điểm động tĩnh cũng không có, cho nên khó tránh khỏi hai người có chút gấp gáp.

Lại nói tiệc tối của thái tử chẳng mấy chốc sẽ bắt đầu, mục đích chính là vì tranh đoạt danh ngạch. Nếu như quán quân các nước chư hầu Hồng Phong đế quôc như hắn còn không có kịp thời xuất hiện, chỉ sợ Hồng sư không khóc chết mới là lạ.

Lúc trước thi đấu Danh sư hắn đã khiến cho vị Danh sư ngũ tinh này khóc đủ thảm rồi. Nếu như lại bởi vì chuyện này khiến cho hắn nổi điên, quả thật không biết lão giả này có thể chịu được một lần nữa hay không.

- Tiểu cô nương, liệu ta có thể làm phiền ngươi đi vào một chuyến, kêu thiếu gia nhà chúng ta đi ra hay không?

Lại đợi một lát nữa, vẫn không có động tĩnh, Tôn Cường không nhịn được nhìn về phía nữ tử đang đứng ở cách đó không xa.

Chính là người phục vụ viên tiếp đãi bọn hắn trước đó.

- Cái này... Không được, bên trong đều là Luyện Đan sư, hơn nữa cấp bậc cũng đạt đến ngũ tinh. Ta không được cho phép tùy tiện đi vào, nếu không nhất định sẽ bị chỉ trích, giáo huấn, làm không cẩn thận còn sẽ bị khai trừ...

Nữ tử này vội vàng lắc đầu.

Luyện Đan sư chính thức mới có thể tiến vào đại hội, một nhân viên phục vụ như nàng nào có tư cách!

- Cái này... Đều là người của Luyện Đan sư công hội, ngươi cũng chỉ đi tìm người, hẳn là sẽ không nghiêm trọng như vậy chứ? Tôn Cường cau mày.

- Sẽ vậy!

Trong ánh mắt nữ tử hiện lên vẻ kính sợ:

- Luyện Đan sư là chức nghiệp thượng cửu lưu, địa vị tôn sùng, cực kỳ coi trọng quy củ. Xưa nay sẽ không làm chuyện vi phạm quy tắc và sai sót về lễ nghi. Các ngươi chưa thấy qua đó thôi, mỗi một người bọn họ đều mặc y phục riêng chức nghiệm, phong thái rất là phi phàm...

Ngay khi nàng đang giải thích, muốn nói ra vài quy củ của Luyện Đan sư thì đã nghe đến cánh cửa ở trước mắt kẹt kẹt một tiếng rồi mở ra.

Lập tức nhìn thấy một đám Luyện Đan sư tam tinh, tứ tinh giống như chó nhà có tang chạy ra. Có người mất mũ, có người y phục bị kéo rách, có người bởi vì quá mức vội vàng mà đụng đầu vào trên cây cột đá cách đó không xa. Thân thể nằm trên mặt đất giống như là lợn chết...

Giống như một đám nạn dân vậy, đâu còn có nửa điểm uy nghiêm của Luyện Đan sư cơ chứ.

- Cái này... Đây chính là phong thái phi phàm mà ngươi nói hay sao?

Hai mắt Viên Đào, Tôn Cường tức thì trợn tròn.

- ...

Hai mắt nữ tử tối sầm lại.

Lúc trước nàng thường xuyên có liên hệ cùng với những Luyện Đan sư này ah, mỗi một người đều rất có khí chất, mang theo hương vị người lạ chớ quấy rầy, làm sao... Hiện tại lại giống như quân ô hợp chiến bại, quăng mũ cởi giáp, bối rối không nói nên lời như vậy chứ?

Không phải bọn họ đang nghe giảng bài ở bên trong hay sao?

Rốt cuột đã nghe được cái gì mà sợ đến mức như vậy?
Rốt cuộc bên trong đã nói cái gì?

- Không phải là lão sư... Lại kiếm chuyện ở bên trong đó chứ?

Thấy số lượng Luyện Đan sư chạy đến càng ngày càng nhiều, vẻ mặt mỗi một người đều hốt hoảng, Viên Đào như nhớ tới cái gì đó mà nuốt một ngụm nước bọt.

- Cái này...

Tôn Cường sờ sờ cằm mình, không nhịn được gật đầu:

- Thật ra cũng có khả năng!

Thiếu gia cũng không phải là người quen sống yên ổn, một lần thi đấu Danh sư đã làm cho tất cả người dự thi đều phát điên. Hiện lại chạy vào đi tìm Luyện Đan sư ngũ tinh hỗ trợ thay mặt luyện đan. Liệu có thể cũng làm ra chuyện gì đó thiêu thân hay không?

Đổi lại là những người khác, hắn không dám nói, thế nhưng thiếu gia... Thì lại không nhất định!

- Thiếu gia các ngươi? Làm sao có thể! Yên tâm đi, hắn chỉ là một Luyện Đan sư tam tinh, coi như cho hắn mười lá gan thì hắn cũng không làm được gì cả!

Từ trong khiếp sợ khôi phục lại, lại nghe thấy hai người trò chuyện, nữ tử này khẽ lắc đầu.

Lão sư và thiếu gia của đối phương cũng không phải nàng chưa từng thấy qua. Đối phương chỉ là một Luyện Đan sư tam tinh hai mươi tuổi mà thôi.

Loại Luyện Đan sư cấp bậc này, toàn bộ công hội tùy tiện có thể đưa ra được một nắm lớn, không lộ ra trước mắt người đời. Cho nên coi như kiếm chuyện thì cũng có thể làm ra cái gì cơ chứ?

- Chuyện này cũng không chắc...

Tôn Cường lắc đầu.

- Các ngươi suy nghĩ nhiều rồi, công hội chúng ta có rất nhiều Luyện Đan sư ngũ tinh, Luyện Đan sư tam tinh ở chỗ khác coi như rất lợi hại, thế nhưng ở trước mặt bọn hắn, cái gì cũng không phải. Ngay cả thở mạnh cũng không dám...

Nữ tử này khẽ lắc đầu, đang muốn nói tiếp thì chỉ thấy cửa lớn trước mắt lần nữa “Kẹt kẹt” mở ra, vị “Thiếu gia” trước đó đã gặp kia đang uể oải đi ra bên ngoài.

- Cung tiễn Trương đan sư!

- Hi vọng về sau Trương đan sư có rảnh có thể tới đây giảng bài cho chúng ta, công hội chúng ta cảm thấy cực kỳ vinh hạnh, vô cùng cảm kích Trương đan sư!

Ngay sau đó ba người đã thấy hội trưởng và rất nhiều trưởng lão công hội, mỗi một người đều khiêm tốn đứng ở phía sau, cũng tiễn hắn rời đi, trong ánh mắt mang theo vẻ cung kính.

- ...

Nữ tử này rất là muốn khóc.

Không phải là không dám thở mạnh hay sao? Không phải là cái gì cũng không tính sao?

Con mẹ nó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Chương 1099: Phủ thái tử (1)

- Đi thôi!

Không để ý tới đám người hội trưởng đang cung kính tiễn đưa và nữ tử đang khóc như mưa ở bên cạnh. Trương Huyền gọi Viên Đào và Tôn Cường nhanh chóng bước ra phía ngoài.

Nếu như có thời gian, nhất định hắn sẽ xem toàn bộ thư tịch trong công hội này một lần. Chỉ là lúc này không có thời gian, cho nên hắn chỉ có thể coi như không có gì, nếu sau này có cơ hội thì lại nói sau.

Rời khỏi Luyện Đan sư công hội, trở lại xe ngựa, Trương Huyền lấy ra bình ngọc, lại đưa cho Viên Đào.

- Mỗi lần bôi lên một bộ phận ở trên da, đợi hấp thu xong thì mới lại bôi tiếp lần tiếp theo... Cố gắng tu luyện, có thể khiến cho thực lực của ngươi trong thời gian ngắn tăng trưởng hơn không ít!

- Đa tạ lão sư!

Tiếp nhận bình ngọc, Viên Đào rất là kích động.

Dược dịch trân quý thế nào, đi theo lão sư một ngày hắn đã biết hết sức rõ ràng, lão sư vì thứ này mà đã tốn nhiều tâm huyết như vậy. Ân tình cực kỳ lớn, không thể báo đáp.

- Những linh thạch này ngươi cầm lấy đi, nhất định lúc tu luyện sẽ phải dùng!

Ngay sau đó hắn lại đưa qua mấy chục viên linh thạch trung phẩm.

Dược dịch, chỉ có thể kích hoạt thể chất, nếu muốn đột phá còn cần có một lượng lớn linh lực duy trì. Dù sao vừa rồi hắn cũng ăn đen vị Lục tiểu thư kia một khoản, cho nên cũng không thiếu linh thạch.

Biết ý tứ của lão sư, Viên Đào tiếp nhận linh thạch.

- Tôn Cường, những linh thạch này ngươi cầm lấy, một khi Hóa Thanh trì mở ra, rất có thể ta sẽ phải đi tu luyện vài ngày, không rảnh chiếu cố ngươi... Ngươi cầm linh thạch, ngươi, Trịnh Dương, Vương Dĩnh, Lưu Dương. Lúc tu luyện ai cần thì phân cho người đó một bộ phận, đừng chậm trễ!

Trương Huyền lấy ra khoảng chừng hai trăm viên linh thạch rồi đưa tới cho Tôn Cường.

Một khi Hóa Thanh trì mở ra, tất nhiên hắn sẽ phải vào trong đó tu luyện, những linh thạch này, để cho mọi người sử dụng. Như vậy có thể giúp cho bọn hắn nhanh chóng tiến bộ.

- Yên tâm đi, thiếu gia, nhất định chúng ta sẽ cố gắng tu luyện!

Tôn Cường vội vàng gật đầu.

- Người khác thì không sao, quan trọng nhất là ngươi...

Nghe thấy hắn tự tin như vậy, Trương Huyền khẽ lắc đầu.

Nói thật, đám người Trịnh Dương hắn cũng không quá lo lắng. Quan trọng nhất là tên này, rất thích lười biếng. Nếu như không giám sát thì người này sẽ không tu luyện. Muốn để cho hắn nhanh chóng tăng thực lực lên, quả thực nhức đầu.

- Ây...

Biết ý tứ của thiếu gia, Tôn Cường rất là xấu hổ.

- Được rồi, đây là bảo vật chúng ta lấy được từ Kỳ Trân lâu. Ngươi phân cho mọi người một chút, nếu như không dùng thì tìm người bán đi giúp ta, đổi thành linh thạch!

Cổ tay khẽ đảo, lại đưa chiếc giới chỉ trữ vật mà Cam Nhất Bình cho hắn về phía đối phương.
Đồ vật của Kỳ Trân lâu hắn giữ lại Băng Vũ kiếm, pháp bảo này có thể tấn thăng. Còn những thứ khác có cũng được mà không có cũng không sao, còn không bằng bán đi, đổi thêm một chút linh thạch để tiêu dùng.

- Rõ!

Tiếp nhận bảo vật, Tôn Cường mở miệng đồng ý một tiếng.

Những chuyện này giao cho hắn đi làm, không có gì phải lo lắng, Trương Huyền không nói thêm lời nào nữa.

Biết mình không có thời gian cho nên xe ngựa chạy rất nhanh, sau hơn nửa canh giờ đã trở lại chỗ ở trước đó.

Mới đi đến trước cửa thì đã thấy Hồng sư mang theo vẻ mặt gấp gáp đang chờ. Mà Tất Giang Hải và La Tuyền cũng chờ ở phía sau.

Hóa Thanh trì, mỗi nước chư hầu chỉ có ba danh ngạch. Chỉ có ba hạng đầu trong thi đấu Danh sư mới có tư cách tiến vào.

Hôm nay mở tiệc tối cũng là vì muốn một lần nữa sắp xếp lại danh ngạch, mà hai người này cũng có tư cách đi qua. Bọn hắn muốn nhìn một chút, nhìn xem rốt cuộc đối phương muốn dùng phương pháp gì quyết định vận mệnh của bọn hắn.

- Trương sư, rốt cuộc ngươi đã về. Không có xảy ra chuyện gì đó chứ? Nếu thực sự có việc... Nhất định phải nói sớm, như vậy ta cũng dễ tìm lão sư hỗ trợ giải quyết...

Thấy rốt cục hắn đã trở về, Hồng sư kích động tới mức thiếu chút nữa đã khóc lên.

Sau khi từ chỗ đám người La Chiêu, Phùng Vũ trở về hắn đã đến tìm Trương sư, kết quả... Đợi ròng rã ba, bốn canh giờ, ngay cả bóng quỷ cũng không có thấy.

Hắn đang lo lắng đối phương lại chạy đến nơi nào đó kiếm chuyện, cho nên mới không trở về được.

Nơi này không thể so với chỗ của 28 thế lực, cũng không phải là Vạn Quốc liên minh. Bằng vào thực lực của hắn đã có thể nhẹ nhõm giải quyết... Ở Đế đô của Huyễn Vũ đế quốc vẫn nên khiêm tốn một ít thì tốt hơn. Nếu không, một khi gây ra chuyện thì cũng chỉ có thể tìm lão sư đường chủ Vệ Giang để giải quyết mà thôi.

- Yên tâm đi, chỉ là đi Luyện Đan sư công hội luyện đan dược, không có việc gì cả!
Thấy hắn lo lắng tới mức này, Trương Huyền rất là im lặng giải thích một chút.

Rốt cuộc là có chuyện gì... Ngươi dùng ánh mắt gì nhìn ta vậy?

Ta là ngươi ưa thích gây chuyện như thế sao?

Bất kể nói thế nào thì ta cũng là Danh sư, là người có thân phận. Dưới tình huống người khác không chọc ta, làm sao có thể ta có thể làm loạn khắp nơi được chứ? Nhìn ngươi xem, nói gần nói xa giống như ta là phá hoại chi vương vậy. Đi đến nơi nào cũng không yên lòng...

Nếu như Hồng sư biết suy nghĩ của hắn, nhất định sẽ rưng rưng gật đầu.

Ngươi không phải phá hoại chi vương thì là cái gì chứ? Quỷ Vực huyễn thành, Thiên Tinh cờ, Đào Hà Chi Thư của ta, tộc nhân Dị Linh tộc à ta thật vất vả mới bắt được...

Không nghĩ tới thì không sao, vừa nghĩ tới trái tim của ta gần như muốn ngừng đập...

- Không có việc gì là tốt rồi, tiệc tối sắp bắt đầu, chúng ta nhanh chóng qua đó một chút đi!

Biết không có thời gian để nhiều lời, Hồng sư cũng không xoắn xuýt nữa mà nói một tiếng. Bốn người lập tức đi tới phủ Thái tử ở cách đó không xa.

Đông cung mà Diệp Tiền ở lại cách nơi này chẳng qua chỉ có vài trăm mét mà thôi, rất nhanh đã đi tới trước mặt. Mấy người lại lấy thư mời đưa ra.

- Mấy vị, xin mời vào bên trong!

Nhìn thấy thư mời, binh sĩ phụ trách thủ vệ lập tức dẫn đường ở phía trước.

- Vị tiểu ca này, ta muốn hỏi một chút, Phùng sư của Phong Nguyên đế quốc, La sư của Tiềm Phong đế quốc và Trần sư của Trục Nguyệt đế quốc đã tới hay chưa?

Trong lúc đi theo sau lưng đối phương, Hồng sư hỏi.

La sư của Tiềm Phong đế quốc chính là La Chiêu mà trước đó đã bị hắn vơ vét một lần. Còn trần sư của Trục Nguyệt đế quốc thì là lão giả ở cùng La Chiêu trước đó.

Hai người này cộng thêm Phùng Vũ, đều là người phụ trách Danh sư đường của tứ đại chư hầu. Ba người này cũng giống như hắn, đều là người chủ trì thi đấu Danh sư ở trong phạm vi của mình.

- Bọn họ đã đến được nửa canh giờ...

Binh sĩ gật đầu.

- Nửa canh giờ?

Khóe miệng Hồng sư giật giật một cái.

Hắn còn tưởng rằng đối phương còn chưa tới, như vậy về thời gian còn có thể giành được tiên cơ. Thế nhưng không nghĩ tới đối phương đã đến được nửa canh giờ.

Lâu như vậy, không phải đã quyết định được danh ngạch rồi đó chứ?

Chương 1100: Phủ thái tử (2)

- Tiệc tối... Chẳng lẽ đã bắt đầu, ta không tới chậm đó chứ? Nếu như đã chậm, như vậy quấy rầy thái tử sẽ không tốt...

Chần chờ một chút, Hồng sư có chút lúng túng nói.

- Tiệc tối còn chưa bắt đầu, thái tử đi mời Lục công chúa, mời bọn họ tham gia tiệc. Từ lúc đi cho tới bây giờ vẫn còn chưa có trở về!

Binh sĩ lắc đầu.

- Còn chưa bắt đầu? Vậy là tốt rồi!

Nhẹ nhàng thở ra một hơi, cổ tay Hồng sư khẽ đảo, đưa ra một viên linh thạch:

- Đa tạ tiểu ca!

- Khách khí!

Thấy hắn hào phóng như vậy, trực tiếp đưa ra một viên linh thạch trung phẩm, ánh mắt binh sĩ sáng lên, lại vội vàng thu gọn. Khi ánh mắt lần nữa nhìn về phía mấy người, thái độ cũng trở nên hiền lành hơn rất nhiều, hạ thấp giọng nói chuyện.

- Tiệc tối lần này ta nghe nói là vì xác nhận danh ngạch tiến vào Hóa Thanh trì...

- Cũng không biết thái tử quyết định quy củ như thế nào, chúng ta có thể lấy được hay không...

Hồng sư cười khổ lắc đầu.

- Cụ thể là quy củ gì thì ta cũng không biết, chỉ là... Ta nghe nói, mục đích chủ yếu của buổi dạ tiệc này là đón tiếp thiên tài tới từ Hồng Viễn Danh sư học viện. Thuận tiện cũng để cho thiên tài các nước chư hầu gặp mặt học trưởng một chút.

- Đón tiếp? Ý của ngươi là... Bốn vị kia cũng tới?

Hồng sư sững sờ.

Trước đó hắn đã nghe La Chiêu nói, thái tử muốn lấy bốn danh ngạch chính là vì muốn tặng cho mấy vị thiên tài từ Danh sư học viện tới đây.

Vốn hắn cho rằng buổi dạ tiệc này chỉ là giải quyết vấn đề nội bộ của nhóm người mình, không nghĩ tới thái tử cũng mời bốn vị này tới đây.

- Chẳng lẽ... Phương pháp lựa chọn danh ngạch lại có quan hệ với bọn họ hay sao?

Thân thể chấn động, đột nhiên Hồng sư như nghĩ đến cái gì đó.

- Ta không biết, chỉ có điều, ta đoán chỉ cần bọn họ mở miệng thì nhất định thái tử sẽ không dám cự tuyệt... Trước mắt đám người La sư đã chuẩn bị không ít đồ vật, xem như lễ vật để kết giao sớm. Ta thấy các ngươi cũng nên chuẩn bị một chút, lo trước khỏi hoạ...

Binh sĩ liếc mắt nhìn hai phía, rồi lại hạ giọng nói.

- Lễ vật?

Sắc mặt Hồng sư tái nhợt. Toàn bộ thân gia của hắn đều bị mặt hàng ở phía sau hủy trong lúc thi đấu Danh sư rồi, coi như muốn cầm ra thì cũng không bỏ ra nổi thứ gì tốt a!

Dù sao đối phương cũng là người từ Hồng Viễn đế quốc tới, tầm mắt cực cao, bảo vật bình thường sẽ không thể nào để ý tới được.

Không nhìn thấy sắc mặt của hắn, binh sĩ kia lại cảm khái gật đầu nói:

- Đúng vậy a, nhiều lễ sẽ không bị trách a. Chuẩn bị một chút bảo vật, nhất định có thể gia tăng hảo cảm. Đến lúc đó chuyện danh ngạch cũng sẽ trở nên đơn giản... Được rồi, sảnh yến hội đang ngay ở phía trước, ta chỉ đưa các vị đến nơi này được thôi!

- Đa tạ!

Biết một viên linh thạch vừa rồi đã phát huy tác dụng cho nên người ta mới nói nhiều với đám người mình như vậy, Hồng sư vội vàng ôm quyền cảm tạ.

Bất cứ lúc nào chỗ nào, tiền boa cũng không có uổng phí.

Biết được những tin tức này, dù sao cũng so tốt hơn so với cái gì cũng không biết, không cần phải u u mê mê đi vào bên trong.

Chỉ là... Biết nguyên do, phiền não mới lại tới.

- Lễ vật? Phải tìm cái gì mới có thể khiến cho cho hai mắt người khác tỏa sáng đây? Nếu như Đào Hà Chi Thư còn thì tốt... Dù là tộc nhân Dị Linh tộc cũng được ah...

Xoa xoa mi tâm, vẻ mặt Hồng sư như ăn phải mướp đắng.

Nếu như mấy thứ bảo vật trước đó không có bị hủy đi, như vậy tùy tiện lấy ra một cái, coi như đối phương là người của Hồng Viễn đế quốc thì hắn cũng có thể cam đoan khiến cho hai mắt đối phương sáng lên, nhưng bây giờ...

- Hồng sư, làm sao vậy?
Thấy vẻ mặt hắn khó coi, Trương Huyền đi tới rồi hỏi một câu.

- Không có... gì!

Hắn vội vàng lắc đầu.

Đồ vật đã bị hủy, có nghĩ nhiều hơn nữa thì cũng vô dụng, việc cấp bách hiện tại là làm sao có thể làm được như lời binh sĩ nói, giữ gìn mối quan hệ với bốn vị học trưởng kia.

- Có phải ngươi lo lắng tới chuyện lễ vật hay không?

La Tuyền ở bên cạnh khẽ hỏi.

- Đúng vậy a!

Hồng sư gật đầu.

- Lễ vật? Sớm biết như vậy ta sẽ không mang đám đồ chơi kia cho Tôn Cường...

Thấy hắn lo lắng chuyện này, Trương Huyền không nhịn được khẽ lắc đầu.

Hắn còn tưởng rằng là cái gì, lễ vật, mới vừa rồi hắn đã quét sạch Kỳ Trân lâu kia, cho nên trên người đúng là không thiếu, chỉ là... Vừa rồi hắn mới đưa đồ vật cho Tôn Cường. Nếu lại chạy về lấy đi, cũng không biết có kịp hay không.

- Kỳ thật cũng không cần thiết phải để tâm vào chuyện vụn vặt như thế a. Tuyển chọn danh ngạch, nhất định sẽ có có quan hệ với năng lực Danh sư. Nếu như lễ vật có tác dụng, như vậy nhất định người người đều sẽ là bè lũ xu nịnh, cũng không cần học tập làm gì cả!

Người có thể đi vào Hóa Thanh trì nhất định đều sẽ đi tới Danh sư học viện. Nếu như muốn phán quyết ra ba danh ngạch, như vậy tất nhiên sẽ phải là nội dung liên quan tới Danh sư. Cho nên cái gọi là lễ vật chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi, có lẽ sẽ không có ảnh hưởng quá lớn!

- Chỉ mong là như vậy a!

Hồng sư cũng biết những chuyện này, chỉ là trong lòng vẫn có chút không yên.

- Đúng rồi, Hồng sư, ngươi đi tìm đám người Phùng sư gây phiền phức có được tin tức hữu dụng gì hay không?

Đột nhiên Trương Huyền nhớ tới chuyện trước đó hắn đã thương nghị với đối phương, hắn không nhịn được hỏi một câu.

- A, cũng lấy được một chút tin tức, là tin tức liên quan tới bốn vị thiên tài của Danh sư học viện...

Gật gật đầu, Hồng sư đang muốn nói tới chuyện đám người Lục công chúa một chút thì đã nghe có một tiếng bước chân truyền đến, ngay sau đó đã có một đạo thanh âm vang lên.

- Hồng Thiển, đây chính là thiên tài mà ngươi chọn hay sao? Thoạt nhìn cũng không có gì đặc biệt!

Ngay sau đó đã có một đạo thân ảnh từ phía trước đại sảnh đi ra, chính là La Chiêu Danh sư của Tiềm Phong đế quốc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau