THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1081 - Chương 1085

Chương 1081: Xông cột đá (1)

Hắn chỉ mới nghĩ tới việc đến đây kiếm chút điểm tích lũy mà đã quên trên người hắn ngoại trừ một viên linh thạch thượng phẩm ra, ngay cả một viên linh thạch trung phẩm cũng không có.

Trước đó mặc dù đã vơ vét được gần sáu trăm viên linh thạch trung phẩm từ rất nhiều tông môn như Lưu Vân tông, thế nhưng còn chưa tới Huyễn Vũ Đế đô thì đã tiêu hao hầu như không còn. Hiện tại, có thể nói hắn là một nghèo hai trắng, không bằng kẻ nghèo hèn.

- Cần bao nhiêu tiền thế chấp?

Thanh niên cũng không biết quy củ của lâu.

- Mười viên linh thạch trung phẩm!

Cam Nhất Bình nói.

- Cho ngươi! Hai người chúng ta đều xông thử một chút.

Cũng không có hỏi tỉ mỉ, cổ tay người thanh niên khẽ đảo, lại lấy ra hai mươi viên linh thạch trung phẩm.

Đối với người khác, hai mươi viên linh thạch trung phẩm cho dù có táng gia bại sản cũng khó mà gom góp đủ, thế nhưng dường như ở trong tay hắn cũng không có gì là quá lớn.

Tiếp nhận linh thạch, Cam Nhất Bình cười cười, chỉ về phía trước, sau đó nói ra quy tắc:

- Ở đây có hai hàng cột đá, mỗi một hàng đều phong tỏa một bảo vật, phía trên có lời gợi ý. Căn cứ vào thứ này, còn có phán đoán của bản thân mà suy đoán ra rốt cuộc bên trong là loại nào vật phẩm nào.

- Mỗi người chỉ có thời gian một nén nhang, chỉ cần nhận ra được. Đồng thời cũng nói ra tên, cột đá sẽ tự động nứt ra. Nứt ra càng nhiều thì điểm tích lũy có được cũng sẽ càng nhiều, cũng có thể đổi được càng nhiều bảo vật hơn!

- Được!

Thanh niên gật đầu, trên mặt hiện lên vẻ lấy lòng hương vị:

- Lục tiểu thư, ngươi chờ ở đây, ta đi một chút rồi sẽ về!

Nói xong hắn trực tiếp đi thẳng về phía trước, nhanh chân đi tới trước mặt cột đá.

Mấy người Trương Huyền cũng nhìn sang.

Quy tắc cung đã nghe rõ, hắn cũng muốn biết rốt cuộc khảo hạch thế nào, độ khó lớn đến bao nhiêu.

Đứng ở trước mặt cột đá, thanh niên kia đọc gợi ý bên trên cột đá, lại dạo qua một vòng dọc theo cột đá thứ nhất. Vẻ mặt vốn tràn ngập tự tin hiện lên vẻ mê mang, giống như càng xem càng hồ đồ vậy.

Cột đá bóng loáng mượt mà, không có bất kỳ điểm đặc thù nào, bên trong chứa đồ vật gì, nhìn không thấy, sờ cũng không được. Thậm chí ngay cả hình dạng cũng không biết, giống như là cách một vật đoán ra tên vật phẩm vậy, độ khó rất lớn, đã vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn.

Lại xoay hai vòng, sắc mặt hắn trở nên tái xanh.

Mới vừa rồi hắn còn khoe khoang khoác lác với Lục tiểu thư, nói đi ra một chút rồi sẽ quay lại. Chủ ý là sẽ nhanh thu được điểm tích lũy, chiếm được tâm của mỹ nhân. Kết quả, cái gì cũng không nhận ra được, nếu cứ trở về như vậy, như vậy thực sự quá là mất mặt a!

Gãi gãi đầu, thanh niên này có chút nóng nảy, xòe bàn tay ra chạm vào cột đá. Chân khí tuôn ra, muốn rót vào trong đó, thế nhưng hắn lại phát hiện ra, cột đá dường như mang theo năng lực ngăn cách chân khí, một chút tác dụng cũng không có.

- Cái này...

Rất nhanh, các loại thủ đoạn mà hắn có thể nghĩ tới, tất cả đều được thử qua một lần. Cuối cùng hắn cũng không nhịn được nữa mà quay đầu nhìn về phía Cam Nhất Bình, nói. - Lâu chủ, lâu của các ngươi, một chút đặc thù cũng không có nói thì làm sao có thể nhìn ra được chứ?

Chơi người sao?

Cái đồ chơi này chính là cột đá, ngươi bảo ta nhìn cái rắm a?

Đừng nói là ta, coi như là Giám Bảo sư ngũ tinh, Giám bảo sư lục tinh cũng không nhìn ra được ah!

- Công tử không nên gấp gáp, trên trụ đá đã để lại gợi ý, có thể căn cứ vào gợi ý để cân nhắc!

Dường như biết đối phương sẽ nói như vậy, Cam Nhất Bình mỉm cười nói.

- Cân nhắc sao?

Lần nữa nhìn về phía chữ viết ở trên trụ đá, nhìn một lúc lâu dường như cũng không hiểu. Thấy thời gian một nén nhang đã sắp qua đi, hắn đành phải cắn răng nói bậy:

- Là kiếm... Đao, dược liệu, cây gỗ...

Nói liên tục nói mười mấy loại, đều không có bất kỳ một chút động tĩnh gì cả.

- Thời gian đã đến!

Cam Nhất Bình cười khổ lắc đầu.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy thì hắn đã biết vị thanh niên này bất phàm, vốn hắn cho rằng đối phương có thể phá vỡ cục diện bế tắc, thế nhưng hiện tại xem ra, xem ra hắn đã suy nghĩ quá nhiều.

- Được rồi... Vẻ mặt kìm nén vẻ đỏ bừng, thanh niên lúng túng trở về chỗ cũ.

Đây là tình huống gì đây, vốn hắn cho rằng giám bảo giống như đánh cược vận khí vậy. Bằng vào thực lực của hắn có thể đơn giản nhìn ra tên và chủng loại vật phẩm. Sau đó thu được điểm tích lũy, giúp Lục tiểu thư mua được đồ vật mà nàng muốn. Lại có được niềm vui của mỹ nhân. Thế nhưng dù thế nào hắn cũng không có nghĩ đến, cái gì cũng không có nhìn ra, thất bại tan tác mà quay trở về chỗ cũ.

Lần này thì tốt rồi, không có tỏa sáng mà ngược lại còn mất mặt.

- Công tử không nên nản chí, những cột đá này là thứ mà ta phát hiện ra ở bên trong một di tích, không biết là ai đểlại, vô cùng thần bí. Ngay cả ta mỗi ngày quan sát, không dưới năm mươi năm, cũng chỉ phá giải được ba khối mà thôi!

Thấy tâm tình của hắn không tốt, Cam Nhất Bình an ủi.

- Năm mươi năm? Ba khối?

Người thanh niên n ày sững sờ.

- Đúng vậy a, chỉ có biết được đồ vật bên trong là vật gì, chính xác mười phần thì mới có thể mở ra. Những năm này, ta đã dùng qua các loại thủ đoạn. Thế nhưng thực sự không phá giải được. Vì vậy ta mới mở Kỳ Trân lâu này, muốn tìm người giúp ta giải quyết vấn đề khó khăn này.

Cam Nhất Bình lắc đầu:

- Kỳ thật cũng không cần gấp. Thời gian một nén nhang chỉ là thời gian quy định quan sát, để cho người phía sau tiến lên tìm cơ hội. Ngươi đã giao tiền, cũng có thể sao chép văn tự ở phía trên về. Lúc nào phá giải được nó thì cứ trực tiếp tới giải đáp là được, ta sẽ không thu phí tổn lần nữa!

- Sao chép lại?

Thanh niên này khẽ lắc đầu:

- Chúng ta chỉ đi ngang qua Huyễn Vũ Đế đô mà thôi, cũng không ở lại lâu. Hơn nữa, cũng chỉ có chút hứng thú đối với một gốc dược liệu mà ngươi có mà thôi!

Nếu không phải Lục tiểu thư nhất định muốn có, dùng thân phận và lịch duyệt của hắn sẽ không đến loại địa phương nhỏ bé này.

Kỳ Trân lâu này mặc dù có không ít thứ đều rất là thưa thớt, rất trân quý. Dùng thân gia trên người hắn, nếu như muốn vẫn có thể lấy ra được không ít thứ cùng sánh vai.

- Được rồi!

Thấy hứng thú của hắn cũng không phải là quá lớn, trong ánh mắt của Cam Nhất Bình hiện lên vẻ thất vọng. Hắn lắc đầu, trong giọng nói mang theo vẻ cô đơn:

- Những cột đá này từ khi lấy được, ta đã tốn tâm huyết hơn nửa đời người để quan sát... Thế nhưng rất có thể sẽ phải mang theo tiếc nuối đi vào quan tài!

- Tuổi thọ của hắn...

Nghe thấy lời cảm khái của hắn, nhìn thoáng qua đối phương, Trương Huyền không nhịn được lắc đầu.

Vị lão giả này, mặc dù thực lực cực mạnh, nhưng trong cơ thể đã sinh ra khí tức suy bại, hiển nhiên tuổi thọ đã đi tới giới hạn cuối cùng.

Võ giả đạt tới Hóa Phàm cảnh nhất trọng, bản chất sinh mệnh sẽ thay đổi, tuổi thọ sẽ nhảy vọt trên phạm vi lớn, trực tiếp đạt tới khoảng chừng hai trăm tuổi.

Chương 1082: Xông cột đá (2)

Về sau nương theo thực lực gia tăng, cho dù tuổi thọ cũng sẽ gia tăng một ít, thế nhưng cũng cực kỳ nhỏ bé. Bởi vậy, nếu không đột phá Thánh giả, hơn hai trăm tuổi chính là một giới hạn lớn. Cho dù có bảo dưỡng tốt một chút thì cũng chỉ có chừng ba trăm tuổi mà thôi.

Tuổi thọ của vị lão giả này đã vượt qua hai trăm năm mươi tuổi, đã đi đến tận cùng.

Đào móc ra nhiều cột đá kỳ quái như vậy, muốn biết bí mật bên trong lại không nghiên cứu ra được. Cho nên hắn đành phải mở ra Kỳ Trân lâu này, lấy ra bảo vật cả một đời sưu tập để hấp dẫn người khác đến đây phá giải mê cục.

Còn mười viên linh thạch trung phẩm, đây chỉ là một cái chuẩn và yêu cầu mà thôi. Nếu không, ai cũng tới thử vận khí, như vậy một ngày hắn cũng không cần phải đi làm chuyện khác nữa.

Không có được điểm tích lũy, thanh niên nhìn về phía nữ tử trước mắt, trong mắt tràn ngập vẻ áy náy.

- Lục tiểu thư, thực sự ngại quá...

- Ta xem một chút!

Biết khó mà nhận ra được, trong lòng Lục tiểu thư cũng khơi dậy lòng háo thắng. Hai hàng lông mi giương lên, đi tới phía trước. Nàng cũng tới trước mặt cái cột đá thứ nhất, lại nhìn thoáng qua chữ viết phía sau, hai hàng lông mi cũng nhăn lại giống như người thanh niên trước đó.

Thời gian một nén nhang rất nhanh đã kết thúc, nàng cũng không nhịn được lắc đầu, vẻ mặt rất mất tinh thần.

Rất hiển nhiên, xem như là nàng cũng không có biện pháp gì khác.

- Đáng tiếc!

Thấy hai người cũng không có phá giải được cột đá, Cam Nhất Bình than thở.

Hai người kia, bất kể là tu vi hay là phong thái đều không phải là người bình thường. Rất rõ ràng là thiên tài không thể thấy nhiều, vốn hắn cho là bọn họ có thể có chút đột phá. Thế nhưng không nghĩ tới, ngay cả một người cũng không thể phá giải được.

- Lâu chủ, tại hạ là một vị Danh sư!

Thấy Lục tiểu thư cũng không thành công, thanh niên đi tới trước mặt lão giả, cổ tay khẽ đảo, trong lòng bàn tay có thêm một cái huy chương.

- Ngũ tinh...

Con ngươi của Cam Nhất Bình co rụt lại.

Trước đó hắn đã nhìn ra hai người bất phàm, vốn hắn cho rằng là công tử, tiểu thư thế gia nào đó, thế nhưng không nghĩ tới lại là Danh sư ngũ tinh!

Loại Danh sư cấp bậc này, coi như đi vào hoàng thành cũng được bệ hạ tự mình tiếp đãi, tôn sùng là khách quý.

- Đúng vậy, tại hạ chỉ là khách của Huyễn Vũ đế quốc mà thôi. Mà gốc Đỗ Ưu thảo ở lầu dưới lại có tác dụng lớn với ta. Không biết lâu chủ có thể bỏ thứ yêu thích, bán ra cho ta hay không? Ta bằng lòng ra giá cả gấp đôi, gấp ba, gấp năm lần cũng có thể!

Thấy đối phương khiếp sợ thân phận của mình, thanh niên này hài lòng gật gật đầu.

Danh sư ngũ tinh, bất kể đi đến nơi nào cũng đều có địa vị và uy tín cực cao.

- Ngươi muốn mua gốc Đỗ Ưu thảo kia? Cam Nhất Bình có chút chần chờ.

- Đúng vậy!

Thanh niên gật đầu:

- Vật kia thật sự hữu dụng với ta, mong rằng lâu chủ thành toàn!

- Như vậy đi, giá cả gấp đôi, gấp ba ta cũng không thu, thậm chí có thể không cần tiền của ngươi. Chỉ cần ngươi bằng lòng giảng giải cho ta một lần. Như vậy gốc Đỗ Ưu thảo kia, ta tặng ngươi cũng không sao!

Một lát sau, Cam Nhất Bình nói.

Tuổi thọ của hắn sắp đến tận cùng, nếu như có thể lại đột phá. Như vậy còn có thể sống lâu thêm mấy năm, nếu vị trước mắt này là Danh sư ngũ tinh, như vậy có lẽ có thể có chút trợ giúp đối với hắn.

Lại nói, Kỳ Trân lâu đã mở ra được hai mươi năm. Thế nhưng cũng không có tìm được người có thể phá giải những cột đá này. Nếu tiếp tục chờ, đoán chừng cũng là uổng công, so với việc tử thủ quy củ, còn không bằng thuận tiện đưa cho đối phương, kết giao với một vị Danh sư ngũ tinh.

- Được!

Trước đó không có hy vọng quá lớn, không nghĩ tới mình vừa nói như vậy đối phương đã đồng ý, vẻ mặt thanh niên kia vui mừng, vội vàng gật đầu nói.

Chỉ là một lần giảng mà thôi, cũng không tính là gì.

- Không cần khách khí!

Cam Nhất Bình khoát khoát tay, lại gọi gã sai vặt đang ở cách đó không xa:
- Ngươi đi xuống lầu ba mang Đỗ Ưu thảo tới đây cho ta, gói kỹ cho vị công tử này...

- Vâng...

Gã sai vặt gật gật đầu, đang muốn rời đi thì đã nghe một đạo thanh âm vang lên:

- Chậm đã!

Ngay sau đó đãthấy một tên mập đi tới.

Tôn Cường!

Thiếu gia vì tiểu thiếu gia Viên Đào mà đi tìm kiếm vật phẩm kích hoạt thể chất. Mặc dù thiếu gia không nói cần gì, thế nhưng con mắt đã rơi vào bên trên gốc Đỗ Ưu thảo này thời gian rất lâu, rất hiển nhiên thứ này có tác dụng rất lớn.

Nếu như để cho đối phương lấy đi, muốn tìm một gốc nữa, chỉ sợ cũng không có dễ dàng như vậy. Cho nên đương nhiên hắn không thể nào để cho đối phương lấy đi được.

- Làm sao vậy?

Thấy một tên mập mở miệng ngăn cản, hai hàng lông mày của thanh niên này mới nhíu một cái.

- Không có gì, chẳng qua ta chỉ cảm thấy không công bằng mà thôi!

Tôn Cường quay đầu nhìn về phía lão giả:

- Thân là lâu chủ Kỳ Trân lâu, đã xác định ra quy định dùng điểm tích lũy để đổi bảo vật, như vậy không thể phá lệ bán ra. Nếu không, làm sao có thể khiến cho người ta tin phục được chứ?

Đã có quy củ, như vậy sẽ phải tuân thủ, thay đổi xoành xoạch, còn làm cho người ta tin phục thế nào đây?

- Đúng là cần phải tuân thủ quy củ, chỉ có điều, tuổi thọ của ta đã gần đến tận cùng, thoạt nhìn phá giải bia đá cũng không có hi vọng gì cả... Cho nên, thôi được rồi, từ hôm nay trở đi, Kỳ Trân lâu hoàn toàn đóng cử, nếu đã đóng cửa... Như vậy đâu còn có quy tắc gì nữa chứ!

Than thở một tiếng, Cam Nhất Bình lắc đầu.

Đại nạn buông xuống, những ngày này hắn đã cảm giác được rõ ràng lực bất tòng tâm. Nhiều năm như vậy mà cũng không thể biết được đáp án. Nếu tiếp tục chờ, đoán chừng cũng không có hy vọng gì. Mặc dù trong lòng không cam lòng, thế nhưng hắn cũng biết còn không bằng làm như vậy. Dù sao chuyện này cũng không tính là gì.

- Không có hi vọng phá giải? Đó là thiếu gia nhà chúng ta còn chưa có ra tay! Chỉ cần người ra tay, những thứ kia của ngươi, tất cả đều có thể phá giải sạch sẽ, không còn một mống!

Tôn Cường hừ lạnh một tiếng.

- Phá giải sạch sẽ? Khẩu khí thật lớn!

Gương mặt xinh đẹp có chút trầm thấp, Lục tiểu thư hừ lạnh một tiếng.

Chương 1083: Lục tiểu thư đánh cược (1)

Lục tiểu thư này từ khi đi tới cột đá bên kia cũng không có trò chuyện với người thanh niên này và Cam Nhất Bình.

Mới vừa nhìn một lần thì nàng đã phát hiện mình không có một chút biện pháp nào đối với mấy cái cột đá này.

Đường đường là thiên chi kiêu nữ học thức uyên bác cũng không có bất kỳ thủ đoạn nào. Thế nhưng kẻ trước mắt này lại dám nói lời ngông cuồng, nói có thể phá giải toàn bộ... Khiến cho nàng lập tức cảm thấy không vui, vì vậy mới mở miệng phản bác.

- Ngươi là thứ gì vậy? Bản quản gia đang nói chuyện với ngươi sao?

Con mắt thoáng nhìn qua, Tôn Cường ngạo nghễ ngập trời.

- Ngươi...

Lục tiểu thư sững sờ.

- Cái gì mà ngươi ngươi, ta ta!

Tôn Cường hất ống tay áo lên, cái đầu ngẩng cao:

- Ta đang trao đổi cùng lâu chủ, còn chưa tới phiên loại người như ngươi, ngay cả phá giải một cái cột đá cũng không được mà cũng dám xen miệng vào!

- Ngươi nói cái gì?

Lúc này Lục tiểu thư mới kịp phản ứng, thiếu chút nữa đã ngất đi, Danh sư ngũ tinh, cường giả Hóa Phàm lục trọng mà lại bị một gia hỏa chỉ có tu vi Hóa Phàm nhị trọng sỉ nhục. Chuyện này làm cho nàng tức giận đến mức bộ ngực nhấp nhô, suýt nữa đã bùng nổ.

- Láo xược!

Nghe thấy nữ thần mà mình theo đuổi lại bị người ta quát lớn, khuôn mặt của người thanh niên kia cũng rất là không vui.

- Láo xược? Ngươi còn không biết xấu hổ nói ta câu này sao? Ta không nói ngươi, ngươi còn muốn tăng thể diện sao? Một cái cột đá cũng không có phá giải được. Ngay cả một điểm tích lũy cũng không có, bản lĩnh không có mà lại dám không biết ngượng, còn phá hoại quy củ... Ngươi cho rằng mình có chút tiền bẩn đã rất ghê gớm rồi sao?

Hừ lạnh một tiếng, Tôn Cường rất là khinh thường.

Đều là người, nhìn quần áo các ngươi giả vờ giả vịt, xông bia không thành công thì lại dùng tiền mua sắm, thậm chí còn không tiếc lấy ra thân phận để uy hiếp... Thật sự quá là mất mặt!

Chỉ là Danh sư ngũ tinh mà thôi, ở trước mặt lão gia nhà chúng ta, ngay cả Mạc Cao Viễn đường chủ của Hồng Viễn đế quốc, Danh sư lục tinh đỉnh phong cũng phải ngoan ngoãn ngậm miệng, không dám nói nhảm hay sao?

- Ngươi...

Nhìn thấy ánh mắt tràn ngập vẻ khinh bỉ của hắn, người thanh niên kia và Lục tiểu thư liếc mắt nhìn nhau, đều sắp phát điên.

Bọn họ đều là rồng phượng trong loài người, đi đến bất kỳ nơi nào cũng là nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy. Thế mà giờ phút này lại bị một tên nho nhỏ quản gia xem thường, hơn nữa lại còn triệt để như vậy. Nếu không phải hai người có hàm dưỡng cao, như vậy nhất định đã sớm bùng nổ rồi.

- Ngươi đã nói thiếu gia nhà ngươi có thể phá giải, hắn là ai? Ở chỗ nào? Ngươi có thể mời hắn tới thử một chút hay không?

Hất ống tay áo lên, người thanh niên kia khẽ nói:

- Ta cũng muốn xem xem, liệu có giống như lời ngươi nói, có thể phá giải sạch sẽ hay không!

Hắn ngay cả một cái cũng không thể phá giải, mà tên này lại nói thiếu gia nhà bọn hắn có thể phá giải sạch sẽ, nói đùa cái gì vậy?

- Cái này...

Lời còn chưa dứt thì đã nghe một đạo thanh âm tràn ngập bất đắc dĩ từ bên cạnh vang lên.

- Người thiếu gia trong miệng hắn nói... Hình như là ta! Ngay sau đó, một thanh niên mang theo vẻ mặt lúng túng đi tới.

Nghe thấy lâu chủ đã đồng ý muốn bán ra đồ vật, Trương Huyền cũng muốn đi nói một tiếng. Chỉ có điều, thấy Tôn Cường đã đi trước, hắn đành phải coi như không có gì cả.

Vốn hắn tưởng tên này gần đây đều rất đáng tin, đi qua nói một chút cũng không sao. Thế nhưng không nghĩ tới, mới nói hai câu đã đỡ bản thân đi đến trên đống lửa...

Đây là chuyện quỷ quái gì chứ.

Nói như ngươi, ta còn khiêm tốn thế nào được nữa?

- Chỉ bằng vào ngươi... Có thể phá giải sạch sẽ các cột đá hay soa?

Lục tiểu thư hừ lạnh một tiếng:

- Cuồng vọng!

Còn tưởng rằng thiếu gia trong miệng đối phương là thần thánh phương nào, là nhân vật lợi hại gì. Không ngờ lại chỉ là một người thanh niên không đủ hai mươi tuổi, làm cho hai người không nhịn được có chút phản cảm.

Thân là công chúa, mỹ nữ, đi đến bất kỳ nơi nào cũng phải đối mặt với một đám người theo đuổi. Loại gia hỏa tự cho mình là siêu phàm này nàng đã gặp nhiều, cái gì cũng không hiểu mà lại còn trang bức lợi hại. Quả thực là không biết trời cao đất rộng.

- Cái này... Hạ nhân tùy ý mở miệng nói bậy, chư vị không cần thiết coi là thật!

Thấy mình còn chưa nói một câu đã bị người khác chán ghét trước, Trương Huyền có chút ngượng ngùng khoát tay áo.

- Nói bậy cái gì chứ? Thiếu gia, chỉ là một ít cột đá mà thôi, ngươi phá giải cho bọn hắn nhìn xem, có cái gì mà ghê gớm cơ chứ? Cũng làm cho đám người chưa thấy qua việc đời như bọn họ nhìn xem, cái gì mới gọi là thực lực!

Thấy thiếu gia khiêm tốn, Tôn Cường không có im miệng mà ngược lại còn vội vàng nói.

- Được rồi, không nên nói bậy!

Trương Huyền tối sầm mặt lại, khoát tay áo: - Chẳng lẽ ngươi không nghe thấy sao? Vừa rồi lâu chủ mới nói, những cột đá này rất khó phá giải, ngay cả hắn. Qua năm mươi năm cũng chỉ giải quyết được ba cột, há có dễ dàng giải quyết như vậy?

- Thiếu gia...

- Đủ rồi!

Cắt ngang đối phương muốn nói tiếp, Trương Huyền nhìn về phía ba người trước mắt:

- Thực sự ngại qua, là ta quản giáo thuộc hạ không nghiêm, làm các ngươi cười chê rồi!

- Ừm!

Thấy hắn đã nhận sai, sắc mặt của người thanh niên và Lục tiểu thư mới khá hơn một chút, cái đầu giơ cao lên.

- Hạ nhân bội phục chủ nhân, tranh luận thay chủ, không có việc gì!

Cam Nhất Bình gật đầu.

Chuyện hạ nhân sùng bái chủ nhân, cho rằng chủ nhân không gì không làm được cũng coi như rất bình thường.

- Đa tạ lâu chủ đã hiểu cho!

Thấy đã hóa giải xấu hổ, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm. Lại không nhịn được nhìn về phía Cam Nhất Bình đang đứng ở trước mắt:

- Lâu chủ... Ta muốn Lạc Xà nội đan, Đỗ Ưu thảo phía dưới. Còn có Băng Vũ kiếm, ngươi nhìn xem cần phải phá giải mấy cái cột đá mới đủ?

- ...

Người thanh niên kia và Lục tiểu thư đồng thời lảo đảo một cái.

Mới vừa quát lớn hạ nhân tùy ý mở miệng nói bậy xong thì bản thân đã hỏi phá giải mấy cái cột đá mới đủ... Nghe khẩu khí, dường như là muốn phá giải mấy cái thì bản thân sẽ phá giải được chừng ấy vậy...

Có cần giả bộ như vậy hay không?

Ngươi cho rằng những cột đá này là nhà ngươi, muốn phá bao nhiêu thì có thể phá bấy nhiêu hay sao?

- Phá giải mấy cái cột đá, còn... vừa đủ?

Hai hàng lông mày của Cam Nhất Bình cũng nhảy một cái, mặc dù không vui, thế nhưng vẫn giải thích một chút:

- Lạc Xà nội đan, mười điểm, Đỗ Ưu thảo bảy điểm, Băng Vũ kiếm sáu điểm, cộng lại là 23 điểm. Tiêu chuẩn phá giải cột đá là, cái thứ nhất một điểm, cái thứ hai hai điểm, cái thứ ba ba điểm... Cứ thế mà suy ra. Chỉ có phá giải bảy cái cột đá thì điểm tích lũy mới đủ để cho ngươi đổi!

- Bảy cái cột đá?

Nghe thấy đối phương nói giống như giới thiệu trước đó của Tôn Cường, Trương Huyền thở phào, gãi gãi đầu:

- Như vậy... Ta có thể đi thử một chút hay không?

- Có thể!

Chương 1084: Lục tiểu thư đánh cược (2)

Cam Nhất Bình gật đầu.

- Còn có một việc, không tiện nói cho lắm...

Thấy đối phương đồng ý sảng khoái như vậy, Trương Huyền càng cảm thấy ngại ngùng:

- Ta nghe nói, chỉ cần phá giải cột đá, nộp mười viên linh thạch lên thì sẽ có thể đi về. Nói cách khác, có thể phá giải cột đá thì cũng không cần tiền, ngươi thấy đó... Ta không có tiền, ta có thể đi phá giải trước hay không? Cùng lắm thì một lát nữa, ta phá giải thêm mấy cái, xem như là bồi thường...

- ...

Đám người Cam Nhất Bình và Lục tiểu thư, thanh niên liếc mắt nhìn nhau, thiếu chút nữa đã có thổ huyết.

Mới vừa nghe thấy hắn quát lớn mập mạp, nói ra lời chính nghĩa. Lúc đó mọi người còn cảm thấy, mặc dù tuổi tiểu tử này không lớn lắm, thế nhưng vẫn rất khiêm nhường, rất hiểu quy củ. Ai ngờ trong nháy mắt đã nói ra lời này...

Phá giải mấy cái mới đủ, lại nói cùng lắm thì phá thêm mấy cái coi như bồi thường...

Em gái ngươi ah, ngươi cho rằng phá giải những cột đá này là chuyện đùa giỡn? Muốn phá thì phá hay sao?

Trước đó mọi người còn cảm thấy tên mập mạp kia đã đủ cuồng vọng, không nghĩ tới tên này còn cuồng hơn...

- Nói khoác không biết ngượng!

Trên gương mặt xinh đẹp của Lục tiểu thư hiện lên vẻ tức giận:

- Nghe khẩu khí của ngươi, muốn phá giải mấy cái thì có thể phá giải được hay sao?

- Chỉ là cố gắng mà thôi...

Không nghĩ tới mình thuận miệng nói, đối phương lại tức giận như vậy, Trương Huyền khẽ lắc đầu.

- Được, ngươi đã tự tin như vậy, không bằng chúng ta đánh cược!

Thấy mình đã nói rõ ràng như thế mà tên này còn không biết tốt xấu, Lục tiểu thư cắn răng.

- Đánh cược?

Trương Huyền nháy mắt.

Bản thân hắn xông cột đá mắc mớ gì đến nàng? Đánh cược cái gì cơ chứ?

- Không sai, mười viên linh thạch mà ngươi đưa ra ta sẽ xuất ra giúp ngươi. Chỉ cần ngươi có thể phá giải một cái cột đá thì ta sẽ cho ngươi một trăm viên linh thạch trung phẩm... Nếu như không phá giải được, ta cũng không cần ngươi bồi thường cho ta. Chỉ cần quỳ xuống nhận sai với ta là được! Ngươi có dám làm hay là không dám?

Lục tiểu thư khẽ nói.

Cái gì cũng không hiểu mà đã dám mở miệng nói vậy, quả thực đủ ngông cuồng!

Nếu như không giết chết uy phong của ngươi, chỉ sợ ngay cả mình là ai ngươi cũng không biết!

- Phá giải một cái cột đá thì ngươi sẽ cho ta một trăm viên linh thạch trung phẩm?

Quay đầu nhìn về phía trước mắt hai hàng cột đá có xấp xỉ hơn 100 cây, hô hấp của Trương Huyền trở nên dồn dập:

- Ngươi xác định chứ? Một cái một trăm viên, nếu như có thể phá giiar hơn 100 cây, như vậy chẳng phải hắn sẽ có hơn vạn viên linh thạch trung phẩm hay sao?

Nếu như có có thể có được nhiều như vậy, ngày sau tu luyện sẽ không cần phải buồn bực nữa...

- Đương nhiên! Làm sao vậy, không dám sao? Không dám thì cũng đừng nói nhảm!

Bàn tay trắng như ngọc của Lục tiểu thư vẫy một cái.

- Không phải là ta không dám, là sợ một lát nữa ngươi quỵt nợ...

Do dự một chút, Trương Huyền nói.

Hơn một vạn viên linh thạch trung phẩm, hắn không tin đối phương có thể lấy ra, cho nên tước tiên cứ nói trước rồi lại nói tiếp.

- Ngươi...

Lục tiểu thư tức giận tới mức hai mắt đỏ ửng.

Nàng đường đường là Danh sư ngũ tinh, lại thêm có thân phận vô cùng tôn quý, làm sao có thể quỵt nợ cơ chứ?

Nàng cắn chặt răng:

- Ngươi yên tâm, ta tên là Ngọc Phi Nhi, nói lời giữ lời. Nếu đã dám cá với ngươi, đương nhiên sẽ không quỵt nợ. Còn ngươi, chờ lát nữa, khi quỳ xuống, hi vọng ngươi cũng sẽ không do dự!

- Không quỵt nợ là tốt rồi...

Nhẹ nhàng thở ra một hơi, hai mắt Trương Huyền sáng lên, nhìn về phía cột đá cách đó không xa, lại ôm quyền nói với Cam Nhất Bình:

- Chỉ cần nhận ra bảo vật trong trụ đá thì thứ này liền sẽ nổ tung đúng không?

- Đúng vậy! Cam Nhất Bình gật gật đầu.

- Vậy là tốt rồi!

Lên tiếng nói một câu, Trương Huyền nhấc chân đi tới cột đá trước mặt.

Tới gần cột đá, hắn mới biết được vì sao người thanh niên kia và vị Lục tiểu thư này lại có sắc mặt khó coi như vậy.

Văn tự ở phía trên căn bản cũng không phải là gợi ý, mà là một loại ngôn ngữ không biết tên. Giống như là hoa văn đặc thù, khiến cho người ta nhìn vào không hiểu.

Một loại ngôn ngữ nhìn vào không hiểu, đương nhiên cũng không đoán ra được ý nghĩa và nội dung... Loại tình huống này, có thể đoán được đồ vật trong trụ đá là cái gì thì mới là lạ.

- Thật là một gia hỏa vô tri cuồng vọng!

Thấy tên này lại dám đánh cược cùng với Lục tiểu thư, thanh niên kia cũng cười lạnh nói.

Hắn đã tự mình trải nghiệm độ khó phá giải cột đá, cũng biết chỗ đáng sợ của nó. Ngay cả Giám bảo sư ngũ tinh, lục tinh cũng không giải quyết được, không nhận ra được. Một tiểu gia hỏa chỉ có hai mươi tuổi, làm sao có thể phá giải cơ chứ?

Chuyện quỳ xuống trước mặt Lục tiểu thư, không cần phải nghĩ, đã trở thành kết cục đã định!

- Cố làm ra vẻ, tuổi còn trẻ có một chút bản lĩnh đã trở nên cuồng ngạo. Cũng không biết trời cao bao nhiêu, đất dày bao nhiêu!

Lục tiểu thư cũng hừ lạnh một tiếng, đôi mi thanh tú nhìn chằm chằm vào thanh niên phía trước. Nàng đang muốn nói tiếp, chỉ thấy gia hỏa trước mặt lại mang theo vẻ mặt tươi cười nhìn lại.

- Có thể bắt đầu chưa?

- Có thể rồi!

Châm lửa đốt một cái nhang lớn, Cam Nhất Bình gật gật đầu.

- Như vậy thì tốt...

Trương Huyền hít sâu một hơi, ngón tay nhấn tới cái cột đá thứ nhất:

- Đây là Thất Xảo Kim Tâm Toa!

Răng rắc!

Thanh âm vừa dứt, cột đá trước mắt xuất hiện vết rách, trong nháy mắt đã biến thành bột phấn. Ngay sau đó một kiện vũ khí hình dáng như kim sắc toa xuất hiện ở trước mắt mọi người.

- Đây là Tử Hà Lưu tinh chùy...

- Đây là Thiết Cốt quyền ấn...

- Đây là Đồng Tâm bát...

Một mặt tiến lên, một mặt điểm tới cột đá. Mỗi khi Trương Huyền điểm một cái thì cột đá sẽ ầm ầm nổ tung. Hắn đi tới đâu, đá vụn tung bay tới đó.

Chương 1085: Thu ngươi làm tỳ nữ (1)

- Chuyện này... Làm sao có thể?

Lục tiểu thư và người thanh niên kia nhìn nhau, thân thể run rẩy.

Vừa rồi bọn họ đã đi xem qua cột đá, cẩn thận phân biệt một chút. Đồng thời các loại thủ đoạn cũng đã được dùng, thế nhưng cái gì cũng không nhận ra được. Cũng đã đoán lung tung rất nhiều cái tên. Thế nhưng cái gì cũng không có động tĩnh. Vốn bọn họ cho rằng tên này cũng không kém nhiều. Thế nhưng có nằm mơ cũng không có nghĩ đến... Người ta không cần nhìn, chỉ mới đi qua tùy tiện điểm một cái đã báo ra tên của nó...

Sau đó cột đá nổ tung!

Thật hay giả vậy?

Ngươi đang bật hack hay sao?

- Cái này, cái này...

Hai mắt của Cam Nhất Bình cũng trừng lớn, tới mức sắp rơi ra khỏi hốc mắt.

Vừa rồi mặc dù hắn không nói lời nào, thế nhưng lại có suy nghĩ giống như hai người Lục tiểu thư, cũng cảm thấy tên gia hỏa này khoác lác quá lợi hại. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không có nghĩ tới... Như thế dữ dội!

Ngón tay điểm một cái đã nói ra trong trụ đá đang nắm giữ thứ gì, tốc độ nhanh chóng, khiến cho người tặc lưỡi, rốt cuộc... Làm sao đối phương có thể làm được?

Hắn đã nghiên cứu thứ này năm mươi năm, chỉ phá giải được ba khối...

Đối phương trong vòng chưa tới hai mươi hô hấp, ba mươi... A không, bốn mươi, hơn năm mươi khối đã bị phá giải!

Tốc độ này, sovới trực tiếp nhìn thấy bảo bối còn nhanh hơn nhiều!

Vừa rồi tên quản gia kia nói thiếu gia bọn họ có thể phá giải ra toàn bộ. Khi đó hắn còn chưa tin, cảm thấy nói khoác lác quá lợi hại. Thế nhưng bây giờ mới biết, không những người ta không có khoa trương, mà còn nói rất khiêm tốn...

Thế này đâu giống như phá giải, quả thực chính là quét ngang a!

- Vị... Tiểu thư này. Dường như chuyện đánh cược, ngươi đã thua...

Nuốt một ngụm nước bọt, Cam Nhất Bình không nhịn được nói.

- ...

Lúc này mới nhớ tới đổ ước vừa rồi, thân thể mềm mại của Lục tiểu thư run rẩy một cái, trước mắt tối sầm lại.

Mặc dù địa vị của nàng không thấp, linh thạch trong tay cũng không ít. Thế nhưngtối đa cũng chỉ có mấy trăm viên, hơn ngàn viên đã rất khó lấy ra. Nếu như một cái cột đá phải đưa ra một trăm viên. Hiện tại bốn, năm mươi cái cột đá trước mắt đã bị phá. Nói cách khác bốn năm ngàn linh thạch đã bị nàng ném đi...

Sớm biết hắn lợi hại như vậy thì sao nàng có thể đánh cược được chứ!

Đây không phải là tự mình tìm phiền toái hay sao?

Vẻ mặt như ăn phải mướp đắng, Lục tiểu thư suýt khóc, cắn răng nói:

- Ngươi ngừng một chút đi, ta có việc muốn nói với ngươi...

- Nói với ta sao?

Trương Huyền ngừng lại. - Đúng, ta đã biết bản lĩnh của ngươi, ta thấy ngươi cũng không cần thiết phải tiếp tục phá giải nữa a!

Khuôn mặt đỏ lên, Lục tiểu thư nói.

Mới vừa rồi nàng còn dùng vẻ mặt đắc ý đánh cược với đối phương. Hiện tại chính mình lại lên tiếng trước, cảm giác xấu hổ khiến cho nàng tràn rất là không tự nhiên.

- Đã biết bản lãnh của ta? Ngươi còn chưa biết hết đâu, đừng có gấp, rất nhanh sẽ xong thôi!

Mỉm cười, bàn tay Trương Huyền vươn ra, một tay đụng phải cột đá đang ở phía gần mình, cái tay còn lại đụng phải một loạt cột đá khác. Một mặt vừa chạy về phía trước, một mặt lại mở miệng.

- Đây là Tích Vũ thứ, đây là Lục Hưởng mộc, đây là Bách Căn Hồng, đây là Tam Diệp Kim Lân Tiên...

Phanh phanh phanh phanh!

Hai hàng cột đá bên cạnh hắn không ngừng nổ tung, làm lộ ra từng kiện từng kiện bảo vật giống như lời hắn nói như đúc.

Sau năm hô hấp, Trương Huyền đã ngừng lại.

Vỗ vỗ tay, Trương Huyền mỉm cười nói.

- Được rồi, toàn bộ đã phá giải xong xuôi...

Rầm rầm!

Trước sau, hơn một trăm khối cột đá đã vỡ vụn đầy đất, từng cái bảo vật được giấu ở bên trong lấp lánh chói mắt.

Cấp bậc của những bảo vật này đều không cao, chỉ có điều, nhưng cũng được cho là đồ vật không kém. Nếu như có bán ra cũng có giá trị không nhỏ.

- Vẫn chưa tới... Một phút đồng hồ! Nhìn nén hương cách đó không xa một chút, lúc này nén hương mới thiêu đốt được một chút. Thời gian mới trôi qua không đến một phút đồng hồ mà tên này đã phá giải toàn bộ cột đá như vậy. Mọi người im lặng như tờ, hàm răng không khỏi run run.

Bọn họ đã từng thấy những tình huống bất ngờ khác, nhưng chưa thấy qua người mạnh như vậy...

- Cái này... Lâu chủ, ta đã phá giải nhiều cột đá như vậy. Như vậy ba loại mà ta mới vừa nói kia, có thể trực tiếp lấy đi không?

Đi tới trước mặt, Trương Huyền nhìn về phía vị lão giả cách đó không xa rồi nói.

- Ây...

Khóe miệng giật giật một cái, Cam Nhất Bình vội vàng quay đầu nhìn về phía gã sai vặt đango ử cách đó không xa, cắn răng nói một câu:

- Còn không mau mang tất cả bảo vật bên trong lâu đóng gói cho vị thiếu gia này đi? Từ hôm nay trở đi, hắn chính là lâu chủ của Kỳ Trân lâu...

- Vâng!

Gã sai vặt vội vàng chạy xuống phía dưới.

- Lâu chủ?

Trương Huyền sững sờ.

- Đúng vậy, phá giải cột đá, điểm tích lũy dựa theo số lượng sẽ tăng lên, hơn một trăm cái cột đá. Sau khi tích luỹ, ước chừng hơn sáu ngàn điểm...

Cam Nhất Bình gật đầu. (1+2+3+4+... +110 là 6105)

Hơn sáu ngàn điểm, nói thật, coi như mang tất cả bảo vật của Kỳ Trân lâu hắn cộng lại cũng không đủ bồi thường...

Người khác muốn phá giải từng cái cũng không làm được, tên này thì tốt, một hơi phá giải được hơn một trăm cái. Dù hắn có tận mắt nhìn thấy thì cũng cảm thấy thế giới quan đã bị phá vỡ, giống như đã phát điên.

Chỉ là, sau khi điên cuồng một chút, hắn cũng cảm thấy hưng phấn.

Mặc dù trong nháy mắt đã bị mất nhiều bảo vật như vậy, thậm chí ngay cả sản nghiệp cũng mất đi. Thế nhưng một khi mối hoang mang ở trong lòng mấy chục năm đã được giải quyết, hắn có một loại cảm giác sáng sớm nghe đạo chiều đã có thể chết.

- Đa tạ...

Chắp tay ôm quyền, Cam Nhất Bình khom người hành lễ.

Năm mươi năm, ròng rã năm mươi năm!

Sau khi có được những cột đá này, hắn vẫn cân nhắc nghiên cứu, hao phí vô số tâm huyết. Vốn hắn cho rằng những nghi hoặc này sẽ theo mình đi vào quan tài, chứ không thể phá giải được. Không nghĩ tới... Thanh niên này dùng thời gian không đến một phút đồng hồ đã có thể hoàn toàn giải quyết.

Biết được bí mật của những này cột đá, giờ phút này coi như lập tức chết đi thì hắn cũng không có tiếc nuối!

- Thiếu chủ... Trở thành lâu chủ Kỳ Trân lâu?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau