THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1071 - Chương 1075

Chương 1071: Bọn họ rơi xuống! (1)

Trong tiếng kêu thảm, Phùng Vũ như là phát điên.

Từ độ cao hơn một ngàn mét trực tiếp rớt xuống, coi như hắn là Danh sư ngũ tinh, cường giả Hóa Phàm lục trọng thì cũng phải mất gần nửa cái mạng.

Những linh thú này đều được thuần phục, mỗi một đầu đều phi hành rất vững, làm sao lại trực tiếp rơi xuống cơ chứ?

- Là... tiếng rống của tiểu tử kia!

Sửng sốt một chút, hắn cũng hiểu ra, nhất định là tiếng rống của tên vừa rồi kia.

Thanh âm như là long ngâm, tự trên trời mà tới. Đối với người thì cũng không tính là gì, thế nhưng đối với linh thú, như vậy chúng nó sẽ không chịu nổi. Không có trực tiếp thổ huyết ở trên không trung, sau đó ngất đi cũng đã rất không tệ rồi.

- Nhanh dừng lại, phi hành cho ta...

Biết đây không phải là lúc nghĩ những thứ này, hắn rít lên một tiếng, vội vàng câu thông cùng với linh thú dưới thân.

Kết quả hắn đau khổ phát hiện ra, những linh thú này giống như đã chết rồi vậy, chẳng những không có đáp lại, ngược lại mỗi một đầu đều run lẩy bẩy, ngay cả lực lượng phi hành cũng không có.

- Đáng giận!

Nhìn phía dưới càng ngày càng gần mặt đất, Phùng Vũ tức giận tới mức sắp thổ huyết.

Chuyện này là sao!

Vốn hắn đã chuẩn bị xong trận pháp, để Trần Mặc ra tay. Sau đó ngăn lại đối phương, chuyện này không có một chút sơ hở nào. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không có nghĩ đến, người ta cũng có công kích âm ba, hơn nữa... Hiệu quả so với bên hắn còn mãnh liệt hơn nhiều!

Thanh âm của Trần Mặc nghe cảm thấy ưu mỹ, đi tới nơi khác có thể coi như biểu diễn, kiếm chút tiền tài. Mà sóng âm của tên này thì trực tiếp mất mạng...

- Hồng Thiển, ta sẽ trở lại

Điên cuồng gầm rú, lời còn chưa dứt thì đã cảm thấy dưới thân đột nhiên dừng lại, một cỗ lực trùng kích to lớn truyền tới.

Phịch phịch!

Cả người nặng nề ngã xuống trên mặt đất, tạo ra một c cái hố ái to lớn, lực trùng kích mạnh mẽ truyền lại khiến cho xương cốt cả người hắn không biết đã gãy mất mấy chỗ. Miệng phun ra từng ngụm từng ngụm máu!

Chạy tới ngăn cản đám người Hồng Thiển, khiến cho bọn hắn không có cách nào đi vào Đế đô. Kết quả, người không có ngăn cản được mà nhóm người mình lại bị ngã gần chết... Suy nghĩ một chút cũng đã khiến cho hắn cảm thấy nổi điên.

Giãy dụa thân thể đứng lên, lại nhìn qua chung quanh, chỉ thấy đám người Trần Mặc còn thảm hại hơn, tất cả đều nằm ở trên mặt đất. Thở ra thì nhiều, mà hít vào thì ít, nếu chậm trễ, chỉ sợ tất cả ẽ muốn chết ngay tại chỗ.

Những người này, chỉ có tu vi Hóa Phàm tứ trọng, loại thực lực này chiến đấu còn không yếu. Thế nhưng từ nơi cao như vậy rơi xuống thì coi như trực tiếp nghỉ cơm. Nếu như không phải có linh thú dưới thân xem như khiên thịt, giảm xóc một chút. Như vậy đoán chừng cả đám đã ngã chết tại chỗ rồi.

- Đáng giận...

Càng nghĩ càng giận, hắn lần nữa gào thét, vội vàng lấy ra đan dược chữa thương, cho mọi người ăn vào.
Hắn lòng tin mười phần chạy tới ngăn cản, vốn cho rằng sẽ dễ như trở bàn tay, ai ngờ người không có ngăn lại được mà ngược lại còn té chết mấy đầu linh thú, ngay cả mình cũng bị thương nặng...

- Hồng Thiển, còn tên kia nữa, ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi...

Lần nữa gào thét, Phùng Vũ giận dữ ngập trời.

...

- Rơi xuống?

Phùng Vũ phía dưới tức giận tới mức nổ tung, đám người Hồng sư phía trên thì trợn mắt, trợn mắt há hốc mồm.

Bọn họ sớm biết Trương sư rất lợi hại, có thể làm ra thủ đoạn không tầm thường gì đó. Thế nhưng xem như có mơ thì bọn họ cũng không có nghĩ đến, lại không tầm thường như thế...

Một tiếng rống đã khiến cho mười mấy đầu linh thú từ trên không trung rơi xuống, chủ nhân có kêu la cũng không có tác dụng... Như vậy cũng quá mạnh mẽ a!

Như vậy, chẳng phải đã chứng minh, ai dám cưỡi linh thú theo đuổi hắn thì sẽ phải đối mặt nguy hiểm với té ngã hay sao?

- Bọn họ... Có thể ngã chết hay không?

Nuốt một ngụm nước bọt, Hồng sư không nhịn được nói.

Bất kể nói thế nào thì cũng là Danh sư cùng cấp bậc với hắn. Người mạnh như thế, không phải bị người ta đánh bại, mà là từ không trung rơi xuống rồi ngã chết. Nếu chuyện này truyền đi, đoán chừng sẽ bị người ta chế giễu mấy trăm năm, trở thành chỗ bẩn cả đời.

- Khoảng cách cao như vậy, có lẽ rơi xuống không chết, thế nhưng... Cũng quá sức, mặc kệ hắn đi, chúng ta vẫn nên nhanh đi tới hoàng thành đi, đối phương ngăn cản như thế, nhất định đã có chuyện gì xảy ra rồi!

Trương Huyền khoát tay chặn lại. Nếu không làm như vậy thì hắn cũng không có biện pháp nào khác, mặc dù có thể phi hành, thế nhưng phía đối diện lại có cường giả Hóa Phàm lục trọng, hắn đánh không lại ah!

Suy đi nghĩ lại, cũng chỉ có một chiêu này mà thôi.

Còn việc có thể ngã chết hay không thì mặc kệ hắn ta.

Muốn tìm nhóm người mình gây phiền phức thì phải nghĩ đến sẽ tiếp nhận hậu quả gì... Nói thật, trừng phạt như vậy đã coi như là nhẹ rồi.

- Cũng đúng, đi thôi!

Có thể trở thành Danh sư ngũ tinh, đương nhiên cũng không phải là người lòng dạ mềm yếu, Hồng sư khẽ gật đầu. Lại ra lệnh cho linh thú dưới thân tiếp tục bay đi về phía Huyễn Vũ Đế đô.

Không có tiếng đàn của Trần Mặc công kích, tất cả linh thú đều khôi phục lại, tốc độ phi hành cực nhanh, sau mấy phút đồng hồ đã thấy một tòa kiến trúc nguy nga xuất hiện ở trước mắt.

Hùng vĩ, khí phái, khiến cho người ta có một loại cảm giác tôn quý.

- Đây chính là Huyễn Vũ hoàng cung, không cho phép linh thú phi hành tới gần. Ta thấy chúng ta nên đáp xuống quảng trường trước mắt đi!

Hồng sư chỉ về phía trước, linh thú dưới thân lập tức lượn vòngrồi bay đi về phía quảng trường ngoài hoàng cung, sau đó chậm rãi hạ xuống.

Vừa rời khỏi lưng linh thú thì đã thấy có mấy người mặc trường bào Danh sư tiến lên đón tiếp.

- Hồng sư, ngươi đã đến...

Người nói chuyện này, trước ngực có bốn khỏa ngôi sao lấp lánh, là một vị Danh sư tứ tinh.

- Trang Tần, không phải ta đã bảo ngươi nói cho lão sư hay sao, làm sao... Không những không có người tiến lên đón, ngược lại còn để đám người Phùng sư tới?

Hồng sư nhíu mày một cái.

Trang Tần này cũng không phải là người của Huyễn Vũ đế quốc, mà là người của Danh sư đường Hồng Phong đế quốc. Đã sớm được phái tới, đi sắp xếp công việc sau khi bọn họ chạy tới.

Trước đó hắn đã nói đã liên hệ với người Huyễn Vũ đế quốc, yys là chỉ người này.

- Các ngươi đã gặp Phùng sư?

Trang Tần biến sắc, tràn ngập lo lắng nhìn qua:

- Hắn... Không có làm gì các ngươi chứ?

- Không có!

Chương 1072: Bọn họ rơi xuống! (2)

Hồng sư lắc đầu, có chút nghi ngờ nhìn qua:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

- Ta mang tin tức hôm nay bọn ngươi đến bẩm báo cho Vệ sư. Người phái linh thú phi hành bảo chúng ta nghênh đón, ai ngờ... Còn chưa có cất cánh thì đã bị đám người Phùng sư ngăn lại... Ngươi cũng biết rồi đó, hắn là Danh sư ngũ tinh, ta cũng không có cách nào...

Sắc mặt Trang Tần rất là khó coi giải thích qua một lần.

Vốn dĩ hắn đã đi đón mọi người, kết quả... Linh thú phi hành bị cướp đi, cho nên chỉ có thể lo lắng suông ở nơi này chờ đợi.

May mắn, thoạt nhìn không có việc gì.

- Nghe Phùng Vũ nói, danh ngạch thiếu đi ba cái, có phải thật vậy hay không?

Biết không thể trách được Trang Tần trước mắt này, lại thêm mọi người cũng không có tổn thất gì. Cho nên Hồng sư cũng không xoắn xuýt vấn đề này, hắn tiếp tục hỏi.

- Vâng!

Trang Tần nhẹ gật đầu:

- Tu luyện ở Hóa Thanh trì, bốn nước chư hầu, mỗi nước có ba danh ngạch. Tổng hợp lại là mười hai cái, mà bên Huyễn Vũ hoàng thất cũng có ba cái. Cộng lại tổng cộng là 15.

Đám người Hồng sư gật đầu.

Hóa Thanh trì mười năm mở ra một lần, danh ngạch chỉ có 15 cái, những việc này bọn họ cũng đều biết, không tính là bí mật gì cả.

- Mười lăm cái danh ngạch này là quy củ năm đó lão tổ khai quốc, Huyễn Vũ bệ hạ quyết định. Người người đều biết, cũng chưa từng thay đổi qua, chỉ là... Lần này thì lại không giống!

Trang Tần chần chờ một chút rồi nói:

- Phi Nhi công chúa của Hồng Viễn đế quốc biết tin tức Hóa Thanh trì mở ra. Cho nên mới đi tới đây, muốn... Bốn cái danh ngạch! Hoàng thất nhường ra một cái, cũng đã xác định quy củ, ba cái còn lại sẽ do bốn nước chư hầu đưa ra...

- Phi Nhi công chúa?

Hồng sư sững sờ.

Hồng Viễn đế quốc, đây chính là đế quốc nhất đẳng, tài nguyên gì mà không có cơ chứ? Chạy tới một cái đế quốc nhị đẳng cướp danh ngạch làm gì đây?

Còn một hơi muốn bốn cái!

Lại nói... Vị Phi Nhi công chúa này là ai?

Chưa từng nghe qua ah!
- Phi Nhi công chúa... Là học viên của Hồng Viễn Danh sư học viện, nghe nói là... Học tỷ của thái tử Diệp Tiền...

Trang Tần có chút lúng túng nói.

Mặc dù ngôn ngữ của hắn bình thường, lời nói có chút quanh co. Thế nhưng nghe một hồi, mọi người cũng đều hiểura được.

Diệp Tiền cũng là một vị Danh sư có thiên phú, ba năm trước đây đã được Danh sư đường Huyễn Vũ đế quốc đề cử đến Hồng Viễn Danh sư học viện để bồi dưỡng.

Mà vị Phi Nhi công chúa này cũng là học viên, nghe nói danh khí rất lớn, càng là học tỷ của thái tử Diệp Tiền. Mà Diệp Tiền, có lẽ là ngưỡng mộ đối phương, hoặc là xuất phát từ mục đích khác, cho nên mới cố ý nói ra điểm thần bí của Hóa Thanh trì, lại mời nàng đến đây. Đầu tiên là mượn cơ hội lấy lòng, sau đó... Mới xuất hiện một màn như thế này.

Có thể có danh khí rất lớn ở trong Danh sư học viện, chỉ sợ thấp nhất cũng là nửa bước Danh sư ngũ tinh, lại thêm thân phận công chúa của đế quốc nhất đẳng. Quả thực cũng đáng để Thái tử kết giao.

Khó trách trước đó Phùng sư đã nói, thái tử muốn ba danh ngạch. Nói như vậy, quả thực tương đương với gạt bỏ danh ngạch của bọn họ.

- Đế quốc nhị đẳng kết giao với đế quốc nhất đẳng, cống danh ngạch ra. Chuyện này cũng không tính là gì, chỉ là... Bệ hạ có nói sẽ phân chia danh ngạch như thế nào hay không?

Hồng sư nhìn qua rồi hỏi.

Làm đế quốc đẳng cấp thấp, vì kết giao với Danh sư cao cấp hơn, đế quốc cao cấp hơn mà đưa ra danh ngạch. Chuyện này cũng không có gì đáng trách, điểm ấy cũng có thể tiếp nhận được.

Chỉ là... Bốn nước chư hầu, tặng ra ba danh ngạch, phân chia như thế nào cũng nên có điều lệ a. Nếu không, nhất định mọi người ai cũng không phục ai.

- Bệ hạ để cho chúng ta tự mình giải quyết, buổi tối hôm nay thái tử điện hạ sẽ thiết yến ở đông cung. Ý định giải quyết chuyện quy củ này...

Trang Tần nói. Hắn đã báo lên tin tức đám người Hồng sư ngày hôm nay sẽ tới với Diệp Tiền, cũng đã xác định đêm nay sẽ thiết yến mời các nước chư hầu tới giải quyết vấn đề.

Cho nên, mới có chuyện Phùng Vũ ngăn cản.

Một khi bọn họ bị vây ở trên không trung một ngày không thể di chuyển, không tham gia được yến tiệc. Như vậy không cần nghĩ, ba danh ngạch nhất định sẽ là Hồng Phong đế quốc bọn họ đưa ra.

Dù sao, danh ngạch chỉ có ba cái, thiếu một cái, ai cũng không tình nguyện. Đã có không muốn, lại có quan hệ cạnh tranh như vậy, sao lại không làm... Lại nói, ai bảo các ngươi tới chậm?

- Có lẽ đây không phải là ý tứ của một mình Phùng, Tiềm Phong, Trục Nguyệt. Mấy lão gia hỏa Danh sư đường này, nhất định bọn họ cũng tham dự!

Sau khi hiểu rõ chuyện gì xảy ra, Hồng sư hừ lạnh một tiếng.

Ngăn cản nhóm người mình, đối với hai thế lực khác cũng có chỗ tốt. Cho nên không thể nào là chủ ý của một mình Phong Nguyên đế quốc, mà là chủ ý sau khi những người kia đã thương nghị qua. Phùng Vũ chỉ là người ra mặt mà thôi.

May mắn Trương sư đã phá vỡ kế hoạch của đối phương, nếu không, ba cái danh ngạch nhất định sẽ do bọn họ đưa ra!

Nếu như vậy, thực sự khóc không ra nước mắt.

- Nếu là yến tiệc, như vậy hiện tại còn sớm, cứ về chỗ ở trước. Thuận tiện ta đi thăm hỏi mấy lão già kia một chút!

Hồng sư hất ống tay áo lên.

Thân là Danh sư ngũ tinh, có tôn nghiêm và kiêu ngạo của mình. Người còn chưa tới thì đã bị đối phương bố trí, cơn giận này, làm sao có thể nuốt được, đương nhiên phải tìm trở về!

- Chỗ ở ta đã chuẩn bị xong, ngay cách đây không xa, ta sẽ mang các ngươi qua đó!

Biết đây là mâu thuẫn giữa các Danh sư ngũ tinh, bản thân không có tư cách chen lời vào, Trang Tần đành phải nói sang chuyện khác. Hắn dẫn đường ở phía trước, mới vừa đi mấy bước thì đột nhiên nhớ tới cái gì đó, trong lòng có chút nghi hoặc nhìn qua:

- Hồng sư, nhìn... dáng vẻ của Phùng sư, nhất định đã chuẩn bị kỹ càng, sẽ gây phiền phức cho các ngươi, làm sao các ngươi... Thoát khỏi được chứ?

- Cái này...

Hồng sư chần chờ một chút rồi nói:

- Chúng ta gặp nhau ở trên không trung, sau đó... Bọn họ rơi xuống.

- Rơi xuống?

Trang Tần sững sờ đứng tại chỗ, ngây ra như phỗng.

Chương 1073: Danh sư khiêu chiến! (1)

Có ý gì?

Từ trên lưng linh thú rơi xuống? Hay là linh thú cũng rơi xuống?

Những linh thú này đều là linh thú mà hoàng thất Huyễn Vũ đế quốc chuyên môn thuần phục, coi như không phải là Thuần Thú sư thì cũng có thể khống chế. Mục đích là vì muốn tạo thành một quân đoàn chiến đấu trên không trung.

Mà đám người Phùng Vũ, kém cỏi nhất cũng là Danh sư tứ tinh, cấp bậc của mình không thấp, làm sao sẽ trực tiếp rơi xuống được chứ?

Trang Tần rất là nghi hoặc.

- Đừng quản những chuyện này, về chỗ ở trước đi!

Biết chuyện này có giải thích thì cũng không có người nào tin tưởng, lại còn phí miệng lưỡi, Hồng sư không nói thêm lời nào nữa.

- Vâng!

Thấy hắn không nói, Trang Tần cũng không tiện hỏi nhiều. Hắn mang theo mọi người nhanh chóng đi thẳng về phía trước.

Chỗ ở cách nơi này cũng không xa, là một phủ đệ rộng lớn, mặc dù người tới rất nhiều, thế nhưng cũng đều có thể ở lại.

Trương Huyền mang theo đám người Tôn Cường, Trịnh Dương. Muốn một đình viện độc lập, vừa vặn, yên tĩnh. Thứ hai, khi chỉ điểm học sinh cũng tránh cho bị người khác quấy rầy.

Khi tất cả mọi người đã được sắp xếp xong, Hồng sư và Trương sư thương nghị rất lâu. Lúc này hắn mới nổi giận đùng đùng đi ra khỏi đình viện.

Mấy tên kia dám chơi xỏ hắn, cơn giận này, dù thế nào hắn cũng phải lấy lại!

...

Cách phủ đệ của đám người Trương Huyền ở lại không xa. Trong một căn phòng rộng lớn, hai lão giả nhìn tên thanh niên phía dưới vừa đến đây bẩm báo, hai người đều nhíu mày nói:

“Ngươi nói cái gì? Đám người Hồng Thiển đã tới, hơn nữa còn đã vào đình viện của chúng sao?

- Vâng!

Thanh niên này gật đầu.

- Không có khả năng ah, không phải Phùng Vũ đã đi ngăn cản hay sao? Một lão giả không nhịn được nói.

- Chẳng lẽ, hai bên không có gặp nhau? Không đúng... Từ Hồng Phong đế quốc tới đây chỉ có một con đường đó. Chỉ cần vào thành ở nơi đó thì nhất khẳng định sẽ gặp nhau, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?

Một lão giả khác dường như cũng không quá tin tưởng.

- Cái này... Ta cũng không biết, đã phái người đi tra xét, có lẽ không bao lâu nữa sẽ tin tức!

Thanh niên kia nói.

Khi Phùng sư và hai vị lão giả này thương nghị thời điểm hắn cũng ở bên người. Dựa theo tình huống bình thường, nhất định có thể ngăn lại đám người Hồng Thiển. Khiến cho bọn hắn trong một ngày không vào được Đế đô. Kết quả, bên này còn chưa có được tin tức gì thì người của đối phương đã đến... Xem như hắn, cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

- Ừm, nhanh tra một chút, để xem Phùng Vũ này làm ăn thế nào!

Lão giả thứ nhất khoát tay áo, thanh niên kia lập tức lui ra ngoài, không lâu sau, hắn lại vội vã đi tới. Dường như hắn đã nhận được tin tức quá mức rung động, cho nên đến bây giờ vẫn còn chưa có hoàn toàn tiêu hóa được.

- Tra ra được chưa? Có chuyện gì xảy ra?
Lão giả thứ nhất hỏi.

- Phùng sư và đám người Hồng Thiển Hồng sư quả nhiên gặp nhau ở ngoài thành, chỉ là, không biết có chuyện gì xảy ra... Linh thú mà đám người Phùng sư cưỡi đột nhiên mất khống chế, từ trên không trung rớt xuống...

Thanh niên nói ra tin tức vừa mới nhận được.

Nói xong, chính hắn cũng không tin.

- Rơi xuống? Linh thú mất khống chế? Chuyện này sao có thể?

Hai lão giả này trợn mắt nhìn nhau.

Nói đùa cái gì vậy?

Đây chính là linh thú mà Huyễn Vũ đế quốc tuyển chọn tỉ mỉ, không biết đã huấn luyện thời gian bao lâu. Coi như đột nhiên có sự cố thì cũng sẽ yên lặng mang người đưa đến mặt đất. Còn trực tiếp từ trên không trung rơi xuống, không phải ngươi đang nói chuyện cười đó chứ?

- Tin tức vừa mới truyền tới, chắc chắn 100%... Nhắc tới cũng kỳ lạ, có người vừa vặn đi qua nơi đó. Đã dùng ngọc tinh ghi chép lại cảnh tượng lúc đó!

Cổ tay thanh niên này khẽ đảo, lấy ra một khối thủy tinh:

- Bị người của chúng ta gặp, cho nên mới dùng tiền mua lại!

Nhìn thấy đám người Hồng sư xuất hiện, người hắn phái đi nghe ngóng tin tức đã vừa vặn gặp một nhóm thương khách đoàn từ phương hướng Hồng Phong đế quốc đi tới. Người này hỏi một chút, kết quả lại lấy được thứ này.

Không thể không nói, vận khí của bọn họ vô cùng tốt.

- Mau mở ra nhìn xem!

Lão giả thứ nhất vội vàng nói.

Thanh này gật đầu, rót chân khí vào.
Ông!

Một tiếng vang lên, bên trong xuất hiện mấy chục đầu linh thú phi hành.

Nhìn vị trí ghi chép, từ khoảng cách rất xa, cái gì cũng không nghe được. Chỉ có điều, có thể loáng thoáng nhìn ra, song phương đang đối đầu.

- Là Phùng sư và Hồng sư!

Nhìn thoáng qua, lão giả thứ nhất đã nhận ra được.

Bọn họ đã quen biết mấy năm, giữa song phương vẫn hết sức quen thuộc.

- Trần Mặc đã xuất thủ...

Hình ảnh nhoáng một cái, đã thấy thanh niên trên lưng một đầu linh thú lấy ra cổ cầm, đàn tấu lên. Ngay sau đó Hồng sư xuất thủ, không công mà lui.

- Đúng như kế hoạch, không có bất cứ vấn đề gì ah. Làm sao lại không có ngăn lại được chứ...

Lão giả thứ nhất vô cùng nghi hoặc, đang muốn hỏi rốt cuộc đã xảy ra sai lầm chỗ nào thì đã thấy đám người Phùng sư trong hình dường như không kịp phản ứng. Thân thể rơi thẳng xuống dưới, sau đó... Mặt đất bốc lên bụi bặm, tựa như một cây nấm vậy.

- Cái này...

Mọi người nhìn nhau.

Chuyện này... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Phùng sư đâu? Hiện tại hắn thế nào rồi?

Sau khi hết khiếp sợ, hai người vội vàng nhìn qua.

Đây chính là vị trí không trung hơn ngàn mét, trực tiếp rơi xuống như vậy, ngay cả mặt đất cũng bị đập ra một cái hố to, người... Không phải sẽ ngã chết tại chỗ đó chứ...

- Ta đã phái người đi đón... Có lẽ rất nhanh sẽ đến!

Thanh niên vội vàng gật đầu, lời còn chưa dứt thì chỉ thấy Phùng sư đã được người khac dìu tới.

Lúc này toàn thân Phùng sư quấn đầy băng vải, giống như là một xác ướp, khắp khuôn mặt đều là bùn đất à máu tươi. Chòm râu ba sợi trước đó cũng thiếu chút rơi sạch, đừng nói là tiên phong đạo cốt. Ném ra ngoài, không bị xem như ăn mày đã là tốt lắm rồi.

- Phùng sư, ngươi...

Lão giả thứ nhất không nhịn được hỏi.

- Ta... Ta muốn giết Hồng Thiển, giết tiểu tử kia...

Rít lên một tiếng, Phùng Vũ điên cuồng rống giận, tiếng rống còn không có kết thúc thì đã nghe được một đạo thanh âm lạnh lùng vang lên:

- Giết ta, được. Ta đã tới rồi, ta sẽ đứng ở chỗ này, chờ ngươi tới giết!

Mấy người vội vàng nhìn về phía thanh âm vang lên, chỉ thấy có một lão giả đang nổi giận đùng đùng đi tới trước mặt bọn họ. Người này không phải là Hồng Thiển Hồng sư, thì là ai!

Chương 1074: Danh sư khiêu chiến! (2)

- Hồng sư...

Nhìn thấy người trong cuộc đã xuất hiện, khóe miệng hai vị lão giả này đồng thời giật một cái.

- Hồng Thiển, ngươi...

Phùng Vũ cắn răng.

- A!

Không để ý tới vẻ khiếp sợ và tức giận của hắn, cổ tay Hồng sư khẽ đảo, huy chương Danh sư ngũ tinh xuất hiện ở trong lòng bàn tay. Sau đó ngón tay điểm một cái, một giọt máu tươi hiện lên ở phía trên:

- Ta Hồng Thiển, lấy danh nghĩa Danh sư ngũ tinh, xin khiêu chiến Danh sư, hiện tại lập tức tiến hành, mong ngươi đồng ý!

Sưu!

Bên trên huy chương có một đạo quang mang lập lòe, chói mắt. Lập tức có hai chữ lớn chậm rãi hiện lên ở không trung “Đồng ý”.

Giữa Danh sư, một khi có mâu thuẫn không giải quyết được thì có thể xin Danh sư khiêu chiến. Thông qua huy chương có thể truyền loại ý nguyện này báo lên tới tổng bộ. Sau đó tổng bộ,sẽ căn cứ vào thực lực cụ thể của người mà ngươi muốn khiêu chiến để tiến hành phán quyết.

Dưới tình huống bình thường, chỉ cần cấp bậc tương đương, khiêu chiến đều được cho phép.

Danh sư cũng cần chiến đấu mới có thể tiến lên, thậm chí đối với loại tỷ thí cùng cấp bậc này, tổng bộ còn có hương vị cổ vũ.

Chính bởi vì như vậy, cho nên bên này vừa mới xin thì bên kia đã truyền tới hai chữ “Đồng ý”.

- Danh sư khiêu chiến? Đồng ý?

Nhìn thấy hai chữ lớn hiện lên, trước mắt tối sầm lại, Phùng Vũ trực tiếp khóc lớn.

Hiện tại ta bị chỉnh giống như bánh chưng, xương cốt cả người không biết đã gãy mất bao nhiêu cái. Ngay cả cơ thể cũng bị trọng thương, so với ta... Lương tâm ngươi để đâu chứ?

- Tổng bộ đã đồng ý, Phùng sư, đừng giả bộ, chúng ta trực tiếp bắt đầu đi, phân cao thấp bằng nắm tay!

Hồng sư vung tay áo một cái, lông mày nhướng lên.

- Ta...

Phùng Vũ chống dậy, từ trên cáng cứu thương đứng lên:

- Ta bản thân bị trọng thương, sao có thể so cùng ngươi...

- Bị thương nặng? Phùng sư, trò đùa này không buồn cười đâu. Ta đã nghe ngóng qua, một canh giờ trước, lúc ngươi từ hoàng cung đi ra còn sinh long hoạt hổ, thậm chí còn chỉ điểm cho một vị hộ vệ, không chiến đấu cùng với người khác thì làm sao lại bị thương cơ chứ? Đường đường là Danh sư ngũ tinh, sợ hãi đấu với ta, còn lấy lý do bị thương, ngươi cảm thấy mình có xứng đáng với xưng hào Danh sư hay không?

Hồng sư ra vẻ chính nghĩa nói.

- Ngươi...

Khóe miệng Phùng Vũ giật giật, thiếu chút nữa đã khóc.

Hắn đi chặn đường đám người Hồng Thiển là giấu hoàng thất để lặng lẽ tiến hành, dù sao đây cũng là thủ đoạn hèn hạ. Nếu như để cho người khác biết, sẽ có ảnh hưởng rất lớn đối với danh dự của hắn.

Ai ngờ, đối phương lấy cái này làm lý do, nói hắn không bị tổn thương... Sao có thể vô sỉ như vậy được chứ? Ta bị tổn thương hay không ngươi không biết hay sao? Ta không cùng người khác luận võ, thế nhưng từ địa phương cao như vậy rơi xuống. Bị các ngươi làm cho rơi xuống, có thể còn sống sót đã coi như là mạng lớn lắm rồi, so thế nào đây?

- Mong rằng Phùng sư không nên từ chối!

Hồng sư hừ một tiếng:

- Chỉ cần ngươi không tiếp, hiện tại ta sẽ truyền tin tức về tổng bộ, nói ngươi e ngại khiêu chiến, không xứng với xưng hào Danh sư ngũ tinh.

- Tốt, tốt, ta tiếp... Ta tiếp không được sao?

Phùng Vũ cắn răng, lệ rơi đầy mặt.

Sớm biết có như vậy, lần này thì tốt rồi, Danh sư khiêu chiến, nếu không có nguyên nhân đặc thù thì không thể cự tuyệt...

Nếu như nói bị thương, một vị Danh sư ngũ tinh bị thương, nhất định tổng bộ sẽ truy xét, đến lúc đó chuyện ngăn cản đối phương sẽ lộ ra ánh sáng, làm không cẩn thận còn phải chịu trừng phạt càng thêm nghiêm trọng!

Nói cách khác, đối phương tới khiêu chiến đã đoán chắc bản thân hắn sẽ không dám cự tuyệt!

Rốt cuộc là chuyện gì đây...

- Đã như vậy, vậy thì bắt đầu đi!

Gầm thét một tiếng, thân ảnh Hồng sư nhoáng một cái đã đá tới một cước.

Sưu!

Phùng Vũ còn không có kịp phản ứng thì đã bay thẳng lên trên bầu trời.

Lạch cạch!

Bay cao mấy chục mét, đầu tựa vào trên mặt đất, phun ra từng ngụm từng ngụm máu tươi. Vừa rồi hắn mới dùng một ít đan dược chữa thương để khôi phục một chút. Thế nhưng một chút khí tức này lại lần nữa tán loạn, vẻ mặt trắng bệch, hai mắt biến thành một màu đen.

- Ta...

Giãy dụa đứng dậy, còn đang định tiếp tục nói chuyện thì đã thấy một nắm đấm to lớn đập tới.

Phanh!

Phùng Vũ lần nữa bay ngược về phía sau.

Đôm đốp! Ào ào!

Một trận thanh âm quyền cước va chạm vào thịt, lúc này Phùng Vũ đã không còn ra hình người nữa.

Mỗi một chiêu của Hồng sư đều rất đúng mực, vừa có thể khiến cho đối phương chịu khổ, lại không quá nghiêm trọng.

Đường đường là Danh sư ngũ tinh, bị người ta ám hại, không ả được cơn giận này, về sau không phải mỗi ngày sẽ bị bắt nạt hay sao?

Danh sư cũng là người, không phải phật, không có khả năng bị người ta đánh mà không dám ra tay đánh trả!

Nếu như ngay cả một chút huyết tính ấy cũng không có thì sao có thể bảo vệ Danh sư đại lục không bị Dị Linh tộc chiếm đoạt cơ chứ?

Tính khí tốt cũng vô dụng, muốn khai thương liệt thổ thì vẫn phải dựa vào chiến đấu và võ lực.

Phanh phanh phanh!

Không biết qua bao lâu, lúc này Hồng sư mới nguôi giận, hắn vỗ tay một cái, ôm quyền nói:

- Phùng sư, đa tạ!

Lúc này Phùng Vũ cũng gần giống như đám người Trần Mặc, đã hít vào ít mà thở ra nhiều, bất cứ lúc nào cũng sẽ mất mạng.

- Ngươi... Rất tốt, rất tốt, Hồng Thiển, La Chiêu ta dùng danh nghĩa Danh sư ngũ tinh, xin Danh sư khiêu chiến, hiện tại sẽ lập tức tiến hành, mong rằng được đồng ý!

Hồng sư đánh Phùng sư, dùng Danh sư khiêu chiến. Đây là cách thức đại nghĩa và nằm trong quy củ, những người khác cũng không nói được cái gì. Giờ phút này nhìn thấy “Tỷ thí” đã kết thúc, vị lão giả thứ nhất lấy ra huy chương, không nhịn được thở phào một hơi.

Hắn muốn trút giận thay cho Phùng Vũ!

- Thật không tiện, ta mới chiến đấu xong với Phùng sư, nguyên khí tổn hao nhiều, trong vòng mười năm không có cách nào chiến đấu, cự tuyệt khiêu chiến!

Hai tay Hồng sư chắp ra sau lưng, tràn ngập ngạo khí nói một câu.

- Ngươi...

Ba người đồng thời bị câu này làm cho lảo đảo, sắp phát khóc.

Đại ca, ngươi có thể bớt vô sỉ một chút đi được không...

Chương 1075: Điều kiện của Hồng sư (1)

Nguyên khí tổn hao nhiều, bị thương...

Bị cái em gái ngươi ah!

Mới vừa rồi ngươi đánh Phùng sư như vậy mà cũng kêu chiến đấu?

Ta nhìn thấy ngươi đang ngược đãi người ta, thân ngươi không bị động tới, hơi thở không gấp, làm sao lại tới mức nguyên khí tổn hao nhiều, trong vòng mười năm không có cách nào chiến đấu cơ chứ?

Người chân chính tổn hao nhiều chính là Phùng sư đang nằm dưới đất kìa, ngươi có biết hay không?

Ngươi nhìn hắn xem... Mắt cũng đã bắt đầu trợn trắng...

Trái lại, ngươi đánh xong đối phương còn tinh thần sảng khoái, cao hứng đến mức miệng ngoác tới tận mang tai...

- Bị tổn thương hay không bị tổn thương, trong lòng chúng ta rõ ràng nhất. Ta nói ngươi có dám nghênh chiến hay không!

Càng nghĩ càng giận, La Chiêu Danh sư cắn răng hét lớn.

- Nếu như ngươi thực sự không để ý tới đạo nghĩa và tôn nghiêm của Danh sư, muốn lợi dụng lúc ngươi khác đang yếu đuối mà đánh. Như vậy ta đồng ý với ngươi cũng không có gì, như vậy đi, ta sẽ quyết định quy tắc tỷ thí.

Hồng sư lạnh nhạt nhìn qua:

- Chúng ta mỗi người cưỡi một đầu linh thú phi hành, lại tỷ thí ở trên không trung, độ cao chí ít là một ngàn mét, ngươi dám... Hay là không dám!

- Ngươi...

La Chiêu run rẩy.

Chiến đấu ở trên không trung?

Vừa rồi cảnh tượng được ngọc tinh ghi chép lại hắn còn nhớ rõ mồn một ở trước mắt. Nếu như thực sự giao đấu với người này ở trên không trung, sợ rằng hắn sẽ giống như Phùng sư đang nằm trên đất. Trực tiếp ngã đến mức bán sống bán chết, sau đó... Lại bị xông lại đánh cho một trận...

Đừng nói là giáo huấn đối phương, có thể sống sót hay không, cũng còn khó nói.

- Không dám?

Hồng sư liếc mắt, tỏng mắt tràn ngập vẻ xem thường:

- Không dám thì cũng đừng khiêu chiến, đường đường là Danh sư, khiêu chiến một người bị thương mà còn không dám nghênh chiến, quá mất mặt!

- ...

Vẻ mặt đỏ lên, La Chiêu tức giận tới mức thiếu chút phun ra một ngụm máu tươi.

Trước kia hắn nhìn thấy Hồng sư rất bình thường, hiện tại sao lại vô sỉ như vậy chứ?
- Được rồi, các ngươi đã không muốn khiêu chiến, ta cũng lười tiếp tục truy cứu. Lần này ta đến tìm các ngươi chỉ có một việc, các ngươi cản ta ở trên không trung, phá hoại công bằng, công chính. Cho nên chuyện này nhất định phải cho ta một câu trả lời!

Hừ lạnh một tiếng, Hồng sư tiếp tục nói.

Mục đích hắn tới nơi này chính là vì đòi một lời giải thích, hiện tại đã đánh xong Phùng Vũ. Lửa giận đã tiêu tan hơn phân nửa, đành phải nhìn xem... Còn có thể tìm chút công đạo về hay không.

Vốn, sau khi sắp xếp cho mọi người xong rồi hắn sẽ đi tới đây, thế nhưng Trương sư đã gọi hắn lại, hàn huyên một hồi.

Hiện tại xem ra, vẫn là phương pháp của Trương sư hữu dụng.

Nếu không, dùng suy nghĩ lúc trước của hắn, xông lại mắng to một trận, sau đó rời đi. Không những không có khiến cho đối phương một lần giáo huấn phải nhớ kỹ, mà lửa giận của bản thân cũng không tiêu tan được.

Thậm chí, đối phương sẽ còn liên thủ, hắn sẽ phải chịu thiệt.

Hiện tại, vừa tới đã dùng đại nghĩa để Danh sư khiêu chiến, ngăn chặn cho đối phương không nói ra lời. Sau đó lại dùng phương thức cưỡi linh thú phi hành để chiến đấu, làm cho đối phương không dám nghênh chiến. Coi như bọn họ muốn phản kích thì cũng không có biện pháp.

- Trả lời? Ngươi còn muốn có câu trả lời sao?

La Chiêu và một Danh sư khác nhìn nhau, thiếu chút nữa đã tức chết.

Ngươi vừa đến đã đánh cho Phùng sư suýt tắt thở, còn muốn chúng ta cho ngươi một câu trả lời?

- Rất đơn giản, dùng thủ đoạn hèn hạ để ngăn cản chúng ta, nhất định phải bồi thường chúng ta. Như vậy đi, ta cũng không muốn nhiều, 500 viên linh thạch trung phẩm. Như vậy chuyện này sẽ qua, ta cũng sẽ không bẩm báo với lão sư và bệ hạ, nếu không, nhất định ta sẽ náo loạn chuyện này, để mọi người phân xử cho ta!

Hồng sư khoát tay nói.

Hắn lực lượng mười phần, Trương sư là nhân vật mà ngay cả Mạc đường chủ của Hồng Viễn Danh sư đường cũng bằng lòng lấy ra linh thạch thượng phẩm để kết giao. Chuyện này không nháo còn tốt, một khi náo lên, nhất định ba tên này sẽ phải chịu trừng phạt. - 500 viên... Linh thạch trung phẩm?

Thân thể hai người nhoáng một cái.

Mặc dù bọn họ là Danh sư ngũ tinh, thế nhưng trong tay cũng không có nhiều linh thạch trung phẩm cho lắm. Có thể lấy ra một hai trăm viên cũng đã coi như rất nhiều, một hơi muốn 500... Quả thực chính là cướp bóc!

Thế nhưng chuyện này, quả thực là bọn họ đuối lý.

Dựa theo ý tưởng trước đó, người này bị vây khốn một ngày. Sau khi bị mất ba danh ngạch, nhất định sẽ không còn mặt mũi gặp người khác mà sẽ xoay người rời đi. Hơn nữa, coi như nói ra, cũng coi như là ngươi không có bản lĩnh...

Ai ngờ, người ta không có bị sao, lại còn chạy tới, chiếm thượng phong “Đại nghĩa”, khiến cho ngươi muốn cự tuyệt cũng không được.

Hai người bọn họ buồn bực suy nghĩ tới mức muốn thổ huyết.

- Chuyện này là chúng ta làm có chút lỗ mãng. Chỉ có điều, Hồng Thiển, ngươi cũng không cần đúng lý không tha người như vậy a. Lại nói, không phải các ngươi cũng không sao hay sao? Đối nhân xử thế nên giữ lại một đường, ngày sau còn dễ nói, không cần thiết phải làm tuyệt như thế a!

La Chiêu hất ống tay áo lên.

- Không sai, tất cả mọi người đều là Danh sư ngũ tinh, tai to mặt lớn, ngươi đánh cũng đã đánh rồi. Đánh cho nghiện, ngươi còn muốn làm gì nữa? Chẳng lẽ không biết nghĩ cho chúng ta hay sao?

Lão giả thứ hai cũng tức giận tới mức sắc mặt đỏ lên.

- Nghĩ thay? Hay là thanh toán không được?

Hai tay Hồng sư chắp ra sau lưng.

- Hừ, linh thạch trung phẩm đối với Danh sư ngũ tinh chúng ta cũng là bảo vật quý đồ vật, năm trăm viên, ngươi có thể một lần duy nhất cầm ra được sao?

La Chiêu khẽ nói.

- Không bỏ ra nổi cũng không sao. Ta nghe nói, tối nay thái tử thiết yến đãi khách. Sẽ thương nghị xem sẽ giải quyết chuyện ba danh ngạch như thế nào. Mà giải quyết như thế nào, giải quyết ra sao. Các ngươi đến Đế đô sớm như vậy, chắc hẳn đã sớm hỏi thăm rõ ràng a! Chỉ cần nói ra phương pháp giải quyết, cũng đưa phương pháp mà các ngươi đã thương nghị ra. Như vậy chuyện này, cũng coi như không có gì!

Hồng sư vẫy tay nói.

500 linh thạch trung phẩm, Danh sư ngũ tinh không thể nào cầm ra được. Hắn chỉ đang rao giá trên trời, trả tiền ngay tại chỗ mà thôi!

Hiện tại việc cấp bách chính là biết được thái tử sẽ giải quyết vấn đề ba danh ngạch như thế nào, cũng tiện để sớm có chuẩn bị, không đến mức luống cuống tay chân.

- Cái này...

La Chiêu và một lão giả khác, liếc mắt nhìn nhau, đồng thời lắc đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau