THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1061 - Chương 1065

Chương 1061: Chiến Hồn thể (1)

- Được rồi, quán quân á quân đã xuất hiện, tiếp tục tiến hành tranh đấu vị trí khác...

Trấn an mọi người đang kích động, Hồng sư tiếp tục tổ chức tranh tài.

Hiện tại mới chỉ phân ra vị trí thứ nhất và thứ hai mà thôi. Còn lại từ ba đến mười, vẫn còn cần tiếp tục tỷ thí.

Có châu ngọc trước mặt, những trận tỷ thí phía sau mọi người đã không còn hứng thú cho lắm. Tỷ thí lại tiến hành một canh giờ, rốt cuộc mười hạng đầu trong lần thi đấu Danh sư này đã xuất hiện toàn bộ.

Vị Trường Thanh giao đấu với Trương Huyền thua rất thảm, ở trong tỉ thí còn lại có biểu hiện nổi bật, thành công tấn cấp vào mười vị trí đầu. Tần Lỗi bị Nhược Hoan công tử đào thải, trong tỉ thí còn lại cũng biểu hiện loá mắt, trở thành người đứng thứ chín.

Kỳ thật nếu không phải có Trương Huyền hỗ trợ, ít nhất hắn cũng có mặt ở năm vị trí đầu. Chỉ có điều, có được vị trí thứ chín chí ít cũng đã nắm giữ cơ hội đi Hồng Viễn Danh sư học viện, chuyến đi này không tệ.

- Trương sư, đây là phần thưởng của ngươi!

Thứ tự đã được xác định, tới lúc bắt đầu trao giải. Vị trí quán quân có được một viên linh thạch thượng phẩm, cơ hội đi vào Hồng Viễn Danh sư học viện học tập và cơ hội tu luyện ba ngày ở Hóa Thanh trì.

Mang phần thưởng ban thưởng cho Trương Huyền, tiếng truyền âm của Hồng sư vang lên ở ngay bên tai:

- Trương sư, linh thạch thượng phẩm là do Mạc đường chủ Mạc Cao Viễn lấy danh nghĩa cá nhân cấp cho quán quân...

Mạc đường chủ có ý định lấy lòng, cho nên mới muốn để cho đối phương biết. Nếu không, chẳng phải sẽ làm vô dụng không công hay sao?

Lúc này Trương Huyền mới kịp phản ứng.

Khó trách ban thưởng thi đấu năm nay so với những năm qua phong phú hơn, hóa ra nguyên nhân ở đây!

Kỳ thật, loại chuyện này cũng không khó nghĩ, “Dương sư” biểu hiện ra thủ đoạn nghịch thiên như thế. Việc Mạc đường chủ có ý định lấy lòng cũng không có gì là lạ.

Bất quá, đối với hắn như vậy cũng là tốt nhất.

Đây chính là linh thạch thượng phẩm, giá trị bằng một vạn viên linh thạch trung phẩm, nếu không phải vì ngại mặt mũi. Như vậy nhất định hắn đã sớm mở hộp ngọc ra để xem xét tỉ mỉ.

Thu sạch phần thưởng, trong lòng Trương Huyền tràn ngập sự kích động và hưng phấn.

Có thứ này, về sau tu luyện sẽ đơn giản hơn không ít, không cần vì linh khí mà phát sầu vì tiền tài.

- Tốt, lần thi đấu Danh sư này đã kết thúc mỹ mãn. Người thu được mười vị trí đầu trong thi đấu, ngày mai mời đi cùng ta tới Huyễn Vũ đế quốc, tiếp nhận khen ngợi. Đồng thời cũng nhận cơ hội đi vào Hóa Thanh trì tu luyện!

Trao giải hoàn tất, Hồng sư nhìn quanh một vòng rồi nói.

- Ngày mai sẽ đi?

- Gấp gáp như vậy sao?

- Kỳ thật cũng không tính là gấp gáp a, Huyễn Vũ đế quốc cách nơi này hơn trăm vạn cây số. Nếu không nhanh chóng chạy tới, một khi bỏ lỡ ngày Hóa Thanh trì mở ra thì nguy rồi!

- Cũng đúng a, mỗi lần Hóa Thanh trì đều mở ra lúc đầu năm, cách hiện tại đã không còn đến một tháng. Nếu như không nhanh lên một chút, quả thực sẽ không còn kịp nữa...

Nghe thấy Hồng sư bảo ngày mai sẽ đi, mặc dù tất cả mọi người đều ngoài ý muốn, thế nhưng vẫn hiểu ý tứ của hắn.

Hóa Thanh trì là bảo vật trân quý nhất của hoàng thất Huyễn Vũ đế quốc, cũng là chỗ dựa dẫm để lập quốc, mười năm mở ra một lần. Thời gian mở ra cũng đã không còn nhiều, nếu như không nhanh lên một chút, một khi bỏ lỡ, ai cũng không có cách nào bồi thường được. - Được rồi, chư vị trở về chuẩn bị đi, buổi trưa ngày mai sẽ xuất phát!

Hồng sư vung tay lên.

Thi đấu tiến hành đến hiện tại cũng đã đến đêm khuya, thời gian còn lại cho mọi người đã không còn đủ một ngày.

- Ta cũng đi chuẩn bị một chút!

Trương Huyền cũng đứng dậy.

Chuyện mà hắn phải xử lý tương đối nhiều, thời điểm một ngày quả thật có chút khẩn trương.

- Khang đường chủ, đa tạ trong khoảng thời gian này ngươi đã chiếu cố, đây là pháp quyết tu luyện mà lão sư ta viết cho ngươi. Cứ dựa theo phía trên mà tu luyện, có lẽ có thể giúp ngươi đột phá đến Hợp Linh cảnh!

Cổ tay khẽ đảo, một quyển sách xuất hiện ở trong lòng bàn tay, Trương Huyền đưa tới phía trước.

Trong khoảng thời gian này nhờ có Khang đường chủ chiếu cố, nhất là chuyến đi Băng Nguyên cung. Nếu không có nhân tình của hắn, bản thân hắn không có khả năng khiến cho linh hồn trở nên cường đại như thế, thuận lợi từ một phân thành hai, ngưng tụ phân thân thành công. Cũng không có khả năng có cơ duyên của Triệu Nhã.

Có thể nói, sự giúp đỡ của Khang đường chủ dành cho hắn rất lớn. Bởi vậy, trong khoảng thời gian này căn cứ vào chỗ thiếu hụt trên người đối phương. Hắn đã chuyên môn sửa sang lại một bộ công pháp thích hợp với đối phương. Chỉ cần từng bước tu luyện dần dần, muốn đột phá Hợp Linh cảnh chỉ là vấn đề thời gian.

- Đột phá Hợp Linh? Do Dương sư viết?

Khang đường chủ lập tức hít thở trở nên dồn dập, hai tròng mắt đỏ hoe.

Dương sư, đây chính là nghi tự Danh sư bát tinh, có thể được hắn chỉ điểm tuyệt đối là tam sinh hữu hạnh. Không chỉ có như thế, còn cho mình một một bộ công pháp được viết riêng, phần ân tình này cũng không tránh khỏi quá lớn a!

Phịch phịch!

Đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, Khang đường chủ dung vẻ mặt ngưng trọng dập đầu tám cái về phía phủ đệ của Trương Huyền, lúc này hắn mới đứng dậy. - Tô sư, Lăng sư, các ngươi...

Cho Khang đường chủ, đương nhiên cũng không thể quên Tô sư và Lăng sư. Nếu như không có hai người, sao hắn có thể lấy được danh ngạch và cơ hội lần thi đấu này chứ.

Tiếp nhận công pháp, Tô sư, Lăng sư cũng cảm tạ ngàn vạn lần.

Có ân báo ân, có oán báo oán, Trương Huyền luôn luôn ân oán rõ ràng.

- Trương sư, ta có thể đi theo ngươi tới Hồng Viễn Danh sư học viện hay không?

Biết Trương Huyền muốn đi, hốc mắt Triệu Phi Vũ ửng đỏ.

Người thanh niên này chữa khỏi chứng bệnh của nàng, khiến cho nàng không cần tiếp tục nằm ở trên giường. Bản thân đã mang theo cảm kích, lại đi qua Hiên Viên vương quốc, Vu hồn mộ các nơi. Ở chung lâu như vậy nàng đã sớm có không cảm giác không nói rõ được, cũng không tả rõ được đối với hắn. Đây chẳng qua là nàng ngượng ngùng chưa chọc thủng tờ giấy mỏng này mà thôi.

Hiện tại ly biệt sắp đến, rốt cuộc nàng không ngăn chặn được được cảm xúc này nữa.

- Thôi được rồi, thực lực ngươi quá thấp. Nếu như tùy tiện đi qua, rất là phiền phức. Cứ ở lại chỗ này, để Khang đường chủ chỉ điểm, tương đối ổn thỏa!

Suy nghĩ một chút Trương Huyền mở miệng, sau khi nói xong hắn nhìn về phía lão giả cách đó không xa:

- Khang đường chủ, Phi Vũ công chúa đành phải nhờ vào ngươi rồi!

- Ha ha, Trương sư yên tâm đi. Ta sẽ thu nàng làm học sinh thân truyền, cố gắng chỉ điểm, không phụ lòng Dương sư hậu ái đối với ta!

Sắc mặt Khang đường Chủ Thần ngưng trọng gật đầu cam đoan.

- Đa tạ!

Trương Huyền ôm quyền.

Kỳ thật. hắn đưa cho Khang đường chủ công pháp còn có một nguyên nhân khác, đó chính là căn cứ vào chuyện này mà cân nhắc.

Cùng nhau đi tới đyâ, Triệu Phi Vũ cũng cho hắn trợ giúp cực lớn. Đối phương là nữ nhi của minh chủ, lại đường đường là công chúa, giá trị, vật tư các loại coi như cho nàng thì nàng cũng nhìn không thuận mắt. Còn không bằng tìm lão sư tốt, về sau bất kể tu luyện hay là tiếp tục sinh hoạt ở trong Vạn Quốc thành cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Khang đường chủ chính là người chọn lựa thích hợp nhất.

- Vâng, đa tạ Trương sư...

Nghe thấy sắp xếp của hắn, hốc mắt Triệu Phi Vũ đỏ lên, mặc dù trong lòng tràn ngập không cam lòng, thế nhưng nàng vẫn gật đầu.

Trương sư nhất định sẽ là rồng phượng trong loài người, không phải là một công chúa liên minh nho nhỏ như nàng là có thể so sánh. Thế nên coi như dù tiếc đến đâu nàng cũng phải từ bỏ.

Cáo từ với đám người Khang đường chủ, Trương Huyền trở lại phủ đệ. Vừa mới vào cửa thì đã thấy Mặc Hồn Sinh nhanh chóng đi tới.

- Trương sư!

Chương 1062: Chiến Hồn thể (2)

Mặc Hồn Sinh ôm quyền.

- Sao vậy?

Trương Huyền nhìn qua.

Trước khi tham gia thi đấu Danh sư, hắn từng bảo tên này điều tra tình huống của Lộ Xung, hiện tại đã qua hơn một ngày, có lẽ đã có kết quả.

- Bẩm báo thiếu gia, tiểu thiếu gia vừa rồi đã hoàn tất tu luyện. Ta cũng đã nhìn qua, nếu như ta không đoán sai, hẳn là thể chất đặc thù trong Vu Hồn sư... Gọi là Chiến Hồn thể!

Mặc Hồn Sinh nói.

- Thể chất đặc thù?

Trương Huyền có chút nghi hoặc.

Nếu như hắn thật sự có thể chất đặc thù, như vậy nhất định Thiên Đạo thư viện đã sớm phát hiện ra, làm sao lại không có chút phát giác nào cơ chứ?

- Chiến Hồn thể là tạo thành Hậu Thiên, bình thường đều do trải qua sống chết, đại bi đại hỉ mới có thể thành công xuất hiện. Chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, không có cách nào phục chế được. Mà tiểu thiếu gia cũng vừa mới thức tỉnh...

Mặc Hồn Sinh vội nói.

- Đi qua nhìn một chút xem!

Trương Huyền gật gật đầu, nhấc chân đi vào phía trong viện.

Vừa đi vào hành lang không xa thì đã thấy Lộ Xung đang đứng trong sân tu luyện, Vu hồn bay lượn ở trên không, mang theo khí tức lăng lệ.

- Vu hồn Hóa Phàm nhị trọng?

Hai mắt Trương Huyền trợn tròn, không nhịn được có chút sững sờ.

Buổi sáng, khi hắn rời đi đối phương vẫn chỉ có thực lực Tông Sư cảnh, làm sao một ngày không thấy lại trở nên mạnh mẽ như này chứ?

Tu luyện vu hồn giống như tu luyện chân khí, cũng cần thời gian tích lũy. Trong thời gian một ngày đã đột phá Chí Tôn, nửa bước Hóa Phàm, Tăng Thọ. Bốn cấp bậc lớn, tốc độ tu luyện cũng quá nhanh a!

- Thiếu hụt!

Trong lòng cảm thấy kỳ lạ, hắn thấp giọng hô một tiếng.

Ông!

Một tiếng khẽ kêu vang lên, trong đầu xuất hiện một quyển sách.

Vội vàng mở ra, nhìn một hồi, Trương Huyền tức thì sửng sốt.

Đúng như Mặc Hồn Sinh nói, lúc này quả thực Lộ Xung không giống như trước đó, có Chiến Hồn thể mà hắn nói tới.

Chẳng qua xem ra, có lẽ còn chưa có hoàn toàn thức tỉnh. - Đoán chừng chính là thứ mà ta nhìn thấy...

Nhớ tới một màn ban đầu nhìn thấy ở thức hải của đối phương, trong lòng Trương Huyền không khỏi suy đoán.

Dùng Tỉnh Hồn hương để triệu hoán linh hồn đối phương, khi đó hắn từng nhìn thấy một đạo thân ảnh to lớn đang nằm ở trong thức hải của đối phương, hiện tại xem ra hẳn đó là Chiến Hồn thể.

- Loại thể chất này... Nên thức tỉnh thế nào đây?

Hắn không nhịn được nhìn về phía Vô Hồn Kim Nhân ở cách đó không xa.

- Bẩm báo thiếu gia, muốn hoàn toàn thức tỉnh rất là phiền phức, có thể phải đi Vu hồn tổ địa!

Suy nghĩ một chút, Mặc Hồn Sinh nói.

- Vu hồn tổ địa?

Trương Huyền sững sờ.

- Ừm, đây là nguồn gốc chi địa của Vu Hồn sư. Ở trong đó nắm giữ lực lượng Tổ Vu, muốn hoàn toàn kích hoạt Chiến Hồn thể. Như vậy cũng chỉ có thể dựa vào loại lực lượng này, nếu không, không có những biện pháp khác!

Mặc Hồn Sinh chần chờ một chút rồi nói.

- Vu hồn tổ địa? Ở chỗ nào?

Trương Huyền cau mày.

- Ở... Mặt Đông đại lục, cách nơi này không biết bao xa... Mặc Hồn Sinh gãi đầu một cái.

- Không biết bao xa?

Trước mắt Trương Huyền tối sầm lại.

Nếu như quá xa, làm sao đi đây?

Danh sư đại lục bao la vô cùng, mấy trăm ngàn cây số cũng đã tốn không biết bao nhiêu ngày phi hành mới có thể đi tới. Nghe Mặc Hồn Sinh nói, nơi này có khoảng cách rất xa. Như vậy nhất định đã vượt qua ngàn vạn cây số thậm chí còn hơn trăm triệu...

Nếu như muốn đi qua, không có thời gian mấy năm, căn bản rất khó hoàn thành.

- Kỳ thật... Nếu như thiếu gia yên tâm thì có thể để cho ta mang theo tiểu thiếu gia tới đó. Cũng sẽ không chậm trễ tu hành bình thường của người, cũng có thể khiến cho tiểu thiếu gia, mau chóng phát triển, cả hai đều không chậm trễ.

Mặc Hồn Sinh nói.

- Ngươi dẫn đi?

Trương Huyền chần chờ.

Hắn muốn đi theo con đường Danh sư thì phải một mực sống ở dưới ánh mắt mọi người. Lại thêm nguy hiểm bởi vì Tiên Thiên thai độc, cho nên căn bản không cho phép hắn tốn thời gian mấy năm đi tìm cái gọi là Vu hồn tổ địa.

Mà nếu để cho Lộ Xung một mực đợi ở bên cạnh mình, đối với sự phát triển của hắn, quả thực cũng có chút không công bằng.

Nếu như có thể chia binh hai đường, tất nhiên là tốt nhất.

- Đành phải xem lựa chọn của hắn vậy!

Suy nghĩ một chút, cảm thấy mình cũng không có cách nào làm chủ thay được Lộ Xung, Trương Huyền nói.

Bải Lộ Xung dừng tu luyện, lại nói rõ mọi chuyện một lần.

- Lão sư, con muốn đi!

Sau khi nghe xong, thiếu niên dùng ánh mắt ngưng trọng gật đầu.

Hắn và Triệu Nhã cùng có một ý tưởng. Nếu một mực ở lại bên người lão sư thì sẽ chỉ liên lụy tới người. Mà có loại cơ hội này, về sau có lẽ có thể giúp được lão sư, thực sự trở thành trợ lực.

Mà không phải là vướng víu.

- Ngươi đã quyết định như vậy thì ta cũng không miễn cưỡng, Mặc Hồn Sinh, Lộ Xung sẽ giao cho ngươi!

Thấy hắn đã có quyết định, Trương Huyền than thở nói một câu rồi khẽ gật đầu nhè nhẹ.

Chương 1063: Giảng bài (thượng) (1)

Lão sư dạy bảo học sinh, thời gian có dài tới mấy thì cũng có ngày xuất sư.

Nương theo tu vi gia tăng, Trương Huyền đã biết, sớm muộn gì mình cũng sẽ tách rời cùng những học sinh này. Từ sau chuyện của Triệu Nhã, hắn cũng đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi chân chính đối mặt, vẫn mang theo tâm lý không nỡ như cũ.

- Đây là một đạo chân khí của ta, ngươi giấu vào trong cơ thể, một khi gặp phải nguy hiểm, có thể ứng phó nhu được với nhu cầu cấp bách!

Đưa Lộ Xung vào phong, Trương Huyền cẩn thận dặn dò.

Hắn và Mặc Hồn Sinh rời đi không giống như Triệu Nhã, Triệu Nhã có Băng Nguyên cung dốc lòng chiếu cố, không tồn tại nguy hiểm. Mà bọn họ, đi ngang đại lục tìm Vu hồn tổ địa không biết còn ở đó hay không. Nguy hiểm tầng tầng lớp lớp, có một đạo Thiên Đạo chân khí hộ thân có thể bớt đi không ít phiền phức.

- Yêu Thần, về sau ngươi đi theo Lộ Xung...

Tất cả đã chuẩn bị kỹ càng, Trương Huyền lại gọi Yêu Thần thú tới.

Mặc dù có vị siêu cấp cường giả Hóa Phàm cửu trọng như Mặc Hồn Sinh bảo hộ, độ an toàn nhất định sẽ không thành vấn đề, nhưng muốn đi đường còn cần có linh thú phi hành trợ giúp, Yêu Thần thú có thực lực Hóa Phàm ngũ trọng, thời gian ngắn cũng không thành vấn đề.

Sắp xếp toàn bộ mọi chuyện liên quna tới an toàn có thể nghĩ tới một lần, lúc này hắn mới tạm biệt với đám người Vương Dĩnh.

Sáu học sinh đã đi hai, tất cả mọi người đều cảm thấy như bị đè nén.

Sắp xếp xong Lộ Xung, lại gọi Tiết viên chủ gọi hắn một tiếng là Đại sư huynh tới.

Tiết viên chủ tạm thời không có dự định đi quốc gia cao hơn, cho nên Trương Huyền cũng không mang nàng theo.

Tất cả đã được xử lý thỏa đáng, lúc này mặt trời đã lên cao, cách lúc thời gian ước định với đám người Hồng sư đã tới gần.

- Đi thôi!

Sau khi làm xong tất cả, Trương Huyền mang theo đám người Trịnh Dương, Vương Dĩnh đi về phía quảng trường bên ngoài minh chủ phủ.

Hắn đồng ý giảng bài, trước khi đi dù thế nào cũng phải xử lý xong chuyện này.

Dọc theo hành lang đi ra phủ đệ, còn chưa đi tới trước quảng trường thì đã thấy dòng người tấp nập, một mảnh đen nghịt, không biết có bao nhiêu người.

- Hồ Tông chủ, ngươi cũng tới sao? Cũng tới nghe Trương sư giảng bài?

- Quán quân thi đấu Danh sư, người ta giảng bài, dù thế nào ta cũng phải tới nghe một chút a!

- Đúng vậy a, thi đấu Danh sư đã duy trì liên tục được hơn trăm năm, Trương sư là người thứ nhất còn chưa có thi đấu khiêu chiến thì đã được nhận định là nhân vật đệ nhất. Ngươi nhìn xem, không riêng gì ta, La tông chủ, Lưu Tông chủ cũng đều tới...

- Thật đúng là, xem như Hồng sư tự mình giảng bài cũng không có lực hiệu triệu lớn như thế chứ?

- Hồng sư có lực hiệu triệu lớn như thế hay không ta không biết. Nhưng ta biết, những này chuẩn Danh sư ngũ tinh như chúng ta, nhất định không có...

- Đúng vậy a, nhiều người hâm mộ như vậy. Chỉ có điều, nói đi nói lại, biểu hiện của Trương sư ở trên thi đấu Danh sư như thế. Dù là ta đặt mình vào hoàn cảnh người khác để suy nghĩ một chút, căn bản cũng không làm được! Một Danh sư tứ tinh vừa mới khảo hạch thành công đã làm được chuyện mà ngay cả chuẩn Danh sư ngũ tinh cũng không làm được... Có thể có nhân khí lớn như thế, cũng coi như rất là bình thường! ...

Chung quanh một mảnh ồn ào.

- Đám người này đều tới nghe ta giảng bài hay sao?

Trương Huyền nháy mắt.

Hắn thấy, một lần giảng bài cơ sở, có thể có hơn nghìn người nghe giảng đã là tốt lắm rồi. Hắn nằm mơ cũng không có nghĩ đến lại có thể nhiều người đến như vậy, giờ khắc này hắn có nằm mơ cũng hoài nghi, liệu có phải sẽ lại tiến hành một lần thi đấu Danh sư nữa phải hay không.

Đây là bao nhiêu người chứ?

Mười vạn? Trăm vạn?

Hơn nữa... Trên tường, trên cây là những cái quỷ gì kia?

Còn có những man thú phi hành trên trời kia là thứ gì?

- Nghe thấy ngươi sẽ giảng bài, người ta không cướp được vị trí cho nên mới đi Thú đường thuê man thú...

Khang đường chủ tràn ngập lúng túng giải thích.

- Thuê man thú thì ta có thể hiểu được, dù sao có thể bay được lên trên trời, nhưng một đống man thú trên đất bằng này là chuyện gì chứ?

Trương Huyền không nhịn được hỏi. Trên không trung có một đống man thú phi hành thì cũng thôi đi, hắn có thể hiểu, thế nhưng bên cạnh quảng trường còn có một đống man thú phi hành nằm sấp, cái gì màKiếm Xỉ Hổ, cái gì mà Đoạn Tí Phong Lang, Hắc Mao Trường Viên...

Bọn chúng chạy đến nơi đây làm gì?

- Là Hàn Xung đường chủ của Thú đường nghe nói ngươi muốn giảng bài, cho nên trong đêm đã mang tất cả man thú, linh thú trong Thú đường tới đây, tới trợ uy cho ngươi...

Khang đường chủ nói.

- ...

Trương Huyền.

Trợ uy có người nào giúp như vậy không?

Để Thuần Thú sư đến là được, một đám man thú đến, giúp cái cọng lông a?

- Nhưng thật ra là danh khí của Trương sư ngươi bây giờ quá lớn, biết ngươi muốn mở đường giảng bài, cho nên ai cũng không có cách nào cự tuyệt được!

Khang đường chủ nói.

Cũng không phải là những người này tới đây làm loạn, mà là... Trải qua thi đấu Danh sư, danh khí của Trương sư thực sự quá lớn, tất cả mọi người đều muốn nghe lớp của hắn một chút... Thậm chí có man thú, linh thú có trí tuệ cũng đều muốn nghe...

Cho nên mới có loại cục diện này.

Quảng trường bên ngoài Minh chủ phủ rất là bao la, dựa theo đạo lý, muốn dung nạp hơn triệu người cũng có thể làm được. Mà bây giờ, hầu như đã chồng chất đến mức chen chân không có khe hở, xem như hắn, lúc vừa mới bắt đầu đến cũng không thể nào tin được.

Trước kia hắn cũng đã từng tiến hành qua giảng bài cỡ lớn như vậy. Thế nhưng lúc ấy tổng cộng cũng chỉ có hơn năm vạn người cũng đã đột phá lịch sử của Danh sư đường Vạn Quốc thành rồi. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không có nghĩ đến, Trương sư giảng bài lại tới nhiều như vậy...

Giữa người và người quả nhiên là có khoảng cách...

- Quên đi, mặc kệ bao nhiêu người, an tâm giảng bài đi!

Lắc đầu, cũng không nghĩ nhiều nữa, Trương Huyền nhấc chân đi tới đài cao không biết đã dựng từ lúc nào.

...

Lý Hàn Băng năm nay mười sáu tuổi, là một tên ăn mày, từ nhỏ đã là cô nhi, nhận hết chế giễu và nhục nhã từ những người khác.

Mơ ước lớn nhất của hắn là một ngày kia có thể trở thành cường giả, đáng tiếc... Thân phận hèn mọn, không nói tới việc không có được công pháp, càng quan trọng hơn là không có tài nguyên tu luyện.

Chương 1064: Giảng bài (thượng) (2)

Nghèo văn giàu võ, không đủ tài nguyên chất đống, không có Danh sư chỉ điểm, coi như đã học qua một ít pháp quyết bình thường thì cũng khó có thể tiến bộ.

Bởi vậy, khi mười sáu tuổi hắn vẫn quanh quẩn ở tại võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh như cũ, không có cách nào đột phá.

Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, cả đời này, chỉ sợ hắn cũng chỉ có thể như vậy mà thôi.

Vốn hắn nghĩ, cả đời này cũng không có cơ hội nghe Danh sư giảng bài. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không có nghĩ đến, vị Trương sư này lại muốn mở đường giảng bài, giảng giải về cơ sở tu luyện... Sau khi nghe được tin tức này, từ đêm hắn đã lao đến đây, tìm một xó xỉnh, an tâm chờ đợi.

- Sắp bắt đầu...

Không biết đợi bao lâu, chỉ thấy một bóng người nhanh chân đi tới đài cao.

- Vị Trương sư này hình như không lớn hơn so với ta bao nhiêu...

Vốn hắn cho rằng quán quân thi đấu Danh sư thoạt nhìn sẽ tương đối ổn trọng, không nghĩ tới lại trẻ tuổi như vậy, không kém hắn là bao nhiêu. Trong lòng hắn không nhịn được có chút thất vọng.

Không biết hắn đợi gần một ngày như vậy, rốt cuộc có đáng giá hay không.

Có thể lại giống như trước kia hi vọng càng lớn, thì thất vọng cũng càng lớn.

Danh sư công khai giảng bài, mỗi tháng đều sẽ có, chỉ bất quá, nội dung truyền thụ tương đối thâm ảo. Hắn là loại người chưa có tiếp nhận qua giáo dục chính quy, cho nên căn bản nghe không hiểu, vì vậy cũng không có cách nào học tập.

Liên tục nghe nhiều lần, chẳng những không có dẫn dắt mảy may nào, mà ngược lại còn làm cho hắn đã đi mất đi lòng tin với tu luyện bình thường. Cho nên như một cách tự nhiên, hắn cũng không còn hứng thú nữa.

Có một chút Danh sư giống như lão học cứu vậy, ưa thích mua danh trục lợi, giảng bài công khai, là thời điểm để bày ra học vấn... Nói quá mức đơn giản, làm sao làm cho người ta tin phục đây chứ?

Một tới hai đi, tập tục đã hoàn toàn thay đổi, cũng đã xuất hiện những người muốn tu luyện chân chính như bọn họ, coi như nghe giảng bài thì cũng không có tác dụng gì đáng nói.

Người trước mắt này trẻ tuổi như vậy, lại là quán quân, chỉ sợ sẽ tâm cao khí ngạo, xem ra lần này... Lại phải thất vọng rồi.

- Thiên chi đạo, giống như giương cung! Cao giả ức chi, hạ giả cử chi, có những người còn lại tổn hại chi, nếu như không đủ giả thì tới, đạo trời là lấy chỗ thừa bù vào chỗ thiếu...

Âm vang!

Thanh âm truyền vào trong tai.

Mặc dù cách nhau hơn ngàn mét, nhưng này thanh âm của vị Trương sư này lại giống như vang lên ở trong nội tâm, mỗi một chữ đều lọt rõ ràng vào tai, đinh tai nhức óc.

- Quả nhiên nghe không hiểu...

Cẩn thận nghe một chút, phát hiện không có gì khác biệt so với những Danh sư mà hắn giảng giải, vẫn như cũ nghe không hiểu.

Xem ra, tất cả Danh sư giảng bài đều một là một đức hạnh, vì khoe khoang kiến thức uyên bác của mình, căn bản không quản người khác có thể hiểu hay không.
Người phía dưới, cũng giống vậy, nghe không hiểu... Không nói bản thân không có học vấn, ngược lại còn sẽ giả vờ hiểu, khích lệ tán thưởng đối phương lợi hại.

Nếu không, người khác nghe hiểu hết mà bản thân cái gì cũng không hiểu, không phải sẽ rất mất mặt hay sao?

Đây chính là nhân tính...

Hắn tràn ngập thất vọng lắc đầu, Lý Hàn Băng đứng dậy muốn rời đi. Chỉ là vừa mới đi một bước thì lại đột nhiên cảm thấy ứng đột huyệt chợt nhảy lên một cái, ngay sau đó, bạch hải huyệt run rẩy, linh khí vô cùng vô tận lăng không chảy ngược vào, đi vào bên trong thân thể của hắn, không ngừng chạy nhanh.

Răng rắc! Răng rắc!

Một tiếng nổ vang, ở bụng hắn như là một cái vạc nước bị vỡ xuất hiện ở trong tầm mắt.

- Đây là... Đan điền?

Hai mắt Lý Hàn Băng trợn tròn, thân thể run lên.

Võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh, sau khi đột phá ở bụng dưới sẽ xuất hiện đan điền, có thể nhẹ nhõm dung nạp linh khí... Hắn đã bị vây ở Tụ Tức cảnh rất nhiều năm, một mực không có cách nào đột phá, không nghĩ tới... Trương sư trên đài chỉ nói một câu đã khiến cho hắn đột phá...

- Không phải ta nghe không hiểu ư? Làm sao có thể đột phá được chứ?

Hắn sững sờ đứng chỗ.

Vừa rồi lời nói của Trương sư, ngay cả một câu hắn cũng không có nghe hiểu, thậm chí còn không biết là ý gì, thế nhưng... Làm sao lại thuận lợi đột phá được cơ chứ?

Dựa theo đạo lý mà nói, không phải nghe không hiểu thì cũng không có cách nào tu luyện hay sao? Hắn vội vàng ngẩng đầu lên, nhìn lại về phía trước, chỉ thấy mấy tên ăn mày trước kia cùng tu luyện một chỗ với hắn, lúc này tất cả đều khoanh chân ngồi dưới đất. Trên mặt tràn ngập vẻ hạnh phúc vui vẻ, khí tức trên người tăng lên nhiều.

- Đạo trời là lấy chỗ thừa bù vào chỗ thiếu... Hóa ra đây là hiểu tự nhiên, nói cách khác tu luyện phải thuận theo tự nhiên, mới có thể tiến bộ nhanh hơn...

Nhìn thấy các bằng hữu đều đột phá, đột nhiên hắn đã ngộ ra.

Mặc dù lời nói của đối phương thâm ảo vô cùng, khó mà nghe hiểu. Thế nhưng không biết vì sao đối với ý niệm và ý tưởng mà đối phương truyền lại hắn lại biết rất rõ ràng!

Thiên chi đạo, tự nhiên!

Hắn vội vàng khoanh chân ngồi xuống, linh khí dọc theo đan điền chậm chạp chạy qua.

Răng rắc! Răng rắc!

Trong cơ thể lần nữa vang lên tiếng giòn vang, tu vi của hắn không ngừng gia tăng.

Đan điền cảnh sơ kỳ!

Đan điền cảnh trung kỳ!

Đan điền cảnh hậu kỳ...

Tu vi liên tục tăng lên, cả người hắn giống như là quả bóng được thổi khí vậy.

Cho dù lời nói của đối phương hắn nghe không hiểu, thế nhưng chẳng biết tại sao, đối với tu luyện lại có hiểu ra rất nhiều... Là lĩnh ngộ, hiểu ra phù hợp với hắn.

- Đây mới thực sự là Danh sư giảng bài...

Giống như là uống quỳnh tương ngọc lộ, trên mặt Lý Hàn Băng cũng hiện lên sự vui vẻ.

Không phải là bởi vì tu luyện liên tiếp đột phá, mà là tri thức mà đối phương truyền lại, không ngờ hắn lại có thể nghe hiểu. Giống như là Trương sư trên đài này đang một mình giảng bài đối với hắn vậy!

Nghe đối phương nói, khống chế linh khí vận chuyển trong cơ thể, thân thể nhẹ nhàng chấn động, nhẹ nhàng đạt đến võ giả tam trọng Chân Khí cảnh!

Chân khí đi vào là tượng trưng của võ giả, một tên ăn mày như hắn chưa hề có công pháp tốt, vậy mà cũng có thể...

Trương sư, từ hôm nay trở đi, ngươi chính là ân sư của ta, không có người thứ hai!

Đầu gối của Lý Hàn Băng trở nên mềm nhũn quỳ trên mặt đất, trong lòng âm thầm thề thốt.

Chương 1065: Giảng bài (hạ) (1)

Vạn Quốc thành, trụ sở Lưu Vân tông.

Trong phòng khách rộng lớn, La Hoàng tông chủ nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa.

- Tỷ thí trước đó người khác nhìn không ra, nhưng muốn giấu diếm người làm lão sư đã dạy bảo ngươi vài chục năm như ta, chỉ sợ còn không làm được!

- Ta biết không gạt được lão sư...

Cười khổ một tiếng, La Tuyền thản nhiên thừa nhận:

- Mới vừa rồi tỷ thí cùng Tất Giang Hải, quả thực ta đã để lại hậu chiêu!

- Nguyên nhân?

La Hoàng tông chủ nói.

- Dùng thực lực của Trương sư, tất nhiên có thể đi vào trận chung kết. Nếu như ta cũng đi vào, khó tránh khỏi sẽ chạm mặt. Lão sư cũng biết rồi đó, quan hệ giữa chúng ta và Trương sư cũng không hòa thuận, nếu như lại trở nên gay gắt mâu thuẫn... Còn không bằng từ bỏ, để cho Vọng Hải tông đi chọc vào phiền toái này!

La Tuyền ôm quyền, trong mắt tràn ngập áy náy:

- Mong rằng lão sư tha thứ cho học sinh tự mình chủ trương!

- Không sai, có thể nghĩ đến điểm này, nói rõ ngươi đã trưởng thành!

La Hoàng tông chủ hài lòng gật đầu:

- Yên tâm đi, vi sư không những không trách ngươi mà còn có thể ngợi khen ngươi! Có thể cân nhắc lợi hại bên trong quá trình tỷ thí, quyết đoán như vậy rất là không tệ. Bất kể Dương sư hay là Trương sư đều không phải là tồn tại mà chúng ta có thể đắc tội, cố gắng đừng đối kháng. Sau đó lại chậm rãi chữa trị quan hệ!

- Đúng, học sinh cũng suy tính như thế!

La Tuyền gật đầu.

Thấy người học sinh này của mình hiểu chuyện như thế, còn cân nhắc thay tông môn, La Hoàng tông chủ càng nhìn càng hài lòng, tràn ngập hiền hòa vuốt râu cười nói:

- Ừm, những ngày này thực lực của Trương sư ngươi cũng đã thấy rồi đó, ngươi cảm giác làm sao?

- Trương sư?

La Tuyền mắt sáng lên:

- Không thể phủ nhận, hắn là một đối thủ không kém, thậm chí ở một số phương diện, ta cũng hơi có chút không bằng... Chỉ là, nếu như thật sự đối đầu, không để lại hậu thủ, như vậy muốn thắng ta, cũng chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy!

- Ồ?

La Hoàng tông chủ rất hứng thú nhìn qua.

- Không nói đâu xa, chỉ nói dạy học trồng người, mặc dù thoạt nhìn rất lợi hại, kỳ thật nếu ta đoán không nhầm, ắt hẳn đã dùng các loại phương pháp như thôi miên. Nếu không, làm sao có thể khiến cho tất cả mọi người bái phục!

Trên mặt La Tuyền tràn ngập vẻ tự tin.

Mỉm cười, La Hoàng tông chủ nói:
- Thôi miên quả thực có thể khiến cho người ta tin phục, nhưng Hoàng Tranh Hoàng sư thì sao? Dường như hắn cũng phải bái sư a!

Trương Huyền và Hoàng sư tỷ thí lại khiến cho vị Hoàng Tranh này nổi điên muốn bái sư. Chuyện này truyền ra đã trở thành trò cười, nếu như nói những người khác bị thôi miên, muốn thôi miên một vị Danh sư tứ tinh đỉnh phong, chỉ sợ không dễ dàng như vậy a!

Nghe thấy lão sư hỏi như vậy, hai mắt sáng lên, La Tuyền cười lạnh:

- Kỳ thật nếu không phải hắn tự thông minh ra vẻ muốn bái sư, như vậy có khả năng con sẽ không ra những thứ này. Đường đường là Danh sư tứ tinh đỉnh phong, hồn lực khắc độ đã vượt qua 14. 0. Dưới tình huống không sử dụng Sư Ngôn thiên bẩm mà có thể khiến cho hắn như si như say, cam tâm tình nguyện bái sư? Nói đùa cái gì chứ!

Cùng là Danh sư tứ tinh đỉnh phong, hắn biết nghị lực và ranh giới cuối cùng của loại cường giả này. Dưới tình huống sử dụng Sư Ngôn thiên bẩm xuất hiện loại tình huống này thì cũng thôi đi. Dù sao thân không theo ý mình. Chỉ bằng vào giảng giải một ít kiến thức căn bản đã có thể làm được điểm ấy, lừa gạt quỷ a?

- Nhất định là hắn vì lấy lòng Trương sư, cho nên cố ý giả vờ, kết quả hành động quá mức xốc nổi, ngược lại còn bán đứng chính mình!

La Tuyền hừ lạnh.

Giảng giải kiến thức căn bản, khiến cho Danh sư tứ tinh rơi vào say mê, coi như là Danh sư ngũ tinh cũng không làm được, cũng không thể nói năng lực của vị Trương sư này đã vượt qua ngũ tinh a!

- Có chút đạo lý, có phải cũng bởi vì chuyện này cho nên con mới không đi nghe hắn giảng bài hay không?

La Hoàng tông chủ khẽ gật đầu.

Chuyện Trương sư giảng bài hắn đã sớm nghe nói, chẳng qua là hắn cảm thấy không cần thiết đi nghe a.

- Chỉ là kiến thức căn bản mà thôi, có cái gì để nghe cơ chứ? Lật qua lật lại cũng chỉ là một bộ dáng mà thôi, con đi nói cũng không kém hơn so với hắn, không cần thiết phải lãng phí thời gian.

La Tuyền gật đầu, vẻ mặt tự tin, ngay sau đó đã ôm quyền nói:

- Lão sư, hiện tại con sẽ đột phá Hợp Linh cảnh, liệu người có thể thủ hộ con một đoạn thời gian hay không?

- Ha ha, yên tâm đi!
La Hoàng tông chủ cười cười.

- Đa tạ lão sư!

Cảm kích gật gật đầu, La Tuyền trực tiếp khoanh chân ngồi xuống dưới đất, nhắm mắt tu luyện.

Trước đó khi đối chiến với Tất Giang Hải, hắn đã có thể đột phá, chỉ là hắn cố ý khống chế tu vi, không có bước ra một bước cuối cùng này mà thôi.

Một khi bước ra, lực lượng đại tăng, cũng không có cách nào quang minh chính thua bởi đối phương nữa.

Cô cô cô cục cục!

Lực lượng trong cơ thể phát ra tiếng vang giống như ếch xanh vang vọng, hai mắt La Tuyền nhắm nghiền, thôi động lực lượng, làm tăng thực lực lên.

- Ừm?

Làm sao lại không hấp thu được linh khí cơ chứ?

Một lát sau hắn mở mắt ra.

Bất kể hắn hấp thu làm sao thì chung quanh tựa như không có linh khí vậy, căn bản không có cách nào tu luyện được.

- Tông chủ, tông chủ, không xong...

Ngay lúc hắn còn đang nghi hoặc thì đã nghe một đạo thanh âm lo lắng vang lên, ngay sau đó có một đồng môn học đệ vọt vào bên trong.

- Làm sao vậy? Vội vàng hấp tấp như thế còn ra thể thống gì nữa!

Khuôn mặt La Hoàng tông chủ trầm xuống.

- Là Trương sư giảng bài...

Học đệ vội nói.

- Giảng bài làm sao vậy? Chẳng lẽ kiến thức căn bản còn có thể nói ra hoa hay sao?

La Tuyền lắc đầu, lập tức nhướng mày nói:

- Đúng rồi, không phải lão sư không cho các ngươi đi hay sao? Các ngươi vụng trộm chạy đi từ lúc nào vậy?

- Chúng ta... Không có nghe, chỉ là đi qua nhìn một chút!

Học đệ này hơi đỏ mặt nói.

Quả thực tông chủ đã thông báo, không cho bọn họ đi nghe giảng bài. Bọn họ cũng chỉ trong lúc vô tình lẻn qua đó, cho nên mới thấy được tình cảnh không nên nhìn thấy.

- Nhìn một chút? Nhìn thấy cái gì?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau