THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1056 - Chương 1060

Chương 1056: Chờ, ta đột phá trước rồi nói! (2)

Làm Danh sư tứ tinh đỉnh phong, lý giải về việc tu luyện càng khắc sâu. Sau khi nghe được lời giảng giải của Trương sư, đương nhiên lý giải so với những người khác còn sâu hơn, rơi vào cũng càng sâu hơn.

Nhìn thấy bộ dáng đối phương như thế này, đoán chừng nếu như Trương sư không đồng ý thu đồ thì cũng không được.

Trương sư qua ải, nếu nói mỗi một quan không làm hỏng đồ vật. Chuyện này không khiến cho người ta tin tưởng được, hiện tại tỷ thí cùng người khác. Người giao đấu cùng hắn, ngoại trừ việc bị thương ra thì chính là nổi điên...

Chuyện này là sao chứ?

Trương sư cũng không phải phá hoại bảo vật, xem ra ai đấu với hắn cũng sẽ bị phá mất lòng tự tin, không còn tự tin của bản thân nữa.

- Được rồi, nghỉ ngơi mười phút đồng hồ, bắt đầu trận tranh đoạt quán quân, á quân cuối cùng! Trương sư đối chiến... Tất Giang Hải, Tất sư!

Không để ý tới Hoàng Tranh đang nổi điên, được những người khác lôi kéo, không ngừng co giật, Hồng sư tuyên bố kết quả.

Trương Huyền cũng chậm rãi đi xuống đài tỷ thí.

- Trương sư, vừa rồi Tất sư đã trực tiếp đột phá đến Hợp Linh cảnh, đánh bại La sư...

Thấy hắn đi tới trước mặt, Khang đường chủ vội vàng nói qua một lần về tình huống lôi đài tỷ thí khác.

- Trong lúc tỉ thí đột phá tu vi, đồng thời đánh bại La Tuyền?

Trương Huyền sững sờ.

Ngay cả xem như hắn cũng đều cảm thấy kỳ lạ.

- Đúng vậy a, giữa Hợp Linh cảnh và Trọc Thanh cảnh đỉnh phong, mặc dù chỉ kém một cấp bậc, thế nhưng lại có chênh lệch long trời lở đất, ta sợ... Cửa này hắn sẽ khiêu chiến tu vi!

- Không cần nghĩ, nhất định hắn sẽ làm vậy!

Trong lòng đám người Khang đường chủ, Tô sư tràn ngập lo lắng.

Trương sư đối mặt với Liêu Vũ Chí Hóa Phàm tứ trọng, lấy kiếm pháp để chiến thắng, thế nhưng đối mặt với cường giả Hợp Linh cảnh, muốn vượt qua lại rất khó khăn.

Hợp Linh cảnh, linh hồn đã được rèn luyện, dung hợp viên mãn với thân thể. Không chỉ sức chiến đấu tăng lên nhiều, ngay cả tốc độ phản ứng và năng lực cũng cường đại hơn không ít so với cường giả Trọc Thanh cảnh.

Xem như đã chân chính bước vào cảnh giới cao thủ.

Đối phương ở phương diện khác, không có nắm chắc có thể vượt qua được Trương sư. Cho nên nhất định chỉ có thể làm văn chương ở trên phương diện này mà thôi.

Dù sao, Trương sư cho tới bây giờ cũng chỉ có tu vi Hóa Phàm tam trọng đỉnh phong, coi như thiên phú cao, nhãn lực tốt, có thể vượt cấp chiến đấu. Thế nhưng không có khả năng vượt qua hai cấp bậc lớn, đánh bại cường giả Hợp Linh cảnh.

Đây là tiền lệ mà Danh sư đường, thậm chí trên toàn bộ Danh sư đại lục cũng chưa từng có.

- Đối mặt với Trương sư, nhất định hắn sẽ khiêu chiến tu vi, vậy làm sao bây giờ? Trừ phi... Cự tuyệt!

- Cự tuyệt? Hắn muốn quyết tâm tiến hành luận võ, vậy cự tuyệt có tác dụng gì cơ chứ?

Tất cả mọi người đều rất là gấp gáp. - Trương sư có thể vượt cấp khiêu chiến, nếu như... Bây giờ có thể đột phá đến Trọc Thanh cảnh, có lẽ còn có thể chiến được một trận...

Triệu Phi Vũ không nhịn được nói một câu.

Trương sư khi còn là Hóa Phàm tam trọng đỉnh phong đã đánh bại Liêu Vũ Chí Trọc Thanh cảnh đỉnh phong. Nếu như bây giờ có thể đạt tới Trọc Thanh cảnh, có lẽ đối mặt với Tất sư vừa mới bước vào Hợp Linh cảnh cũng có sức đánh một trận.

- Đột phá Trọc Thanh cảnh... Nào có dễ dàng như vậy! Chỉ nghỉ ngơi mười phút đồng hồ, hiện tại thời gian đã qua được một nửa. Ý ngươi là, muốn Trương sư trong vòng năm phút đồng hồ đột phá hay sao?

Nghe thấy nàng nói, Khang đường chủ cười khổ lắc đầu.

Tu vi giống như lên thang lầu vậy, chỉ có thể một bước một bậc thang mà thôi, không có khả năng một lần bước qua hết.

Trong khoảng thời gian này tốc độ tiến bộ của Trương sư đã rất nhanh rồi, bảo hắn trong vòng năm phút đồng hồ lần nữa đột phá?

Làm sao có thể?

Như vậy không phải là nói đùa hay sao?

- Cũng phải...

Triệu Phi Vũ gật gật đầu, đang muốn tiếp tục suy nghĩ những biện pháp khác thì chỉ thấy thanh niên bên người nàng đang nhìn qua, nói:

- Ý các ngươi nói là, chỉ cần ta đột phá Trọc Thanh cảnh, muốn thắng ta cũng sẽ không dễ dàng, đúng không?

- Đúng vậy...

Triệu Phi Vũ gật đầu.
- Vậy thì tốt, các ngươi chờ một chút, ta đột phá trước đã...

Trương sư gật gật đầu, cổ tay khẽ đảo, một viên linh thạch trung phẩm xuất hiện ở trong lòng bàn tay, chắp tay ở trước ngực, khí tức trên người trong nháy mắt đã giống như xăng bắt lửa, ầm ầm dâng lên.

- Chờ?

- Không phải định Trương sư dự hiện tại luôn đột phá đó chứ?

- Chuyện này có gì mà không có khả năng, cũng không phải hắn chưa từng đột phá vào thời khác mấu chốt...

Nghe thấy lời nói của Trương sư, lại nhìn thấy cử động của hắn, tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.

Có cần khoa trương như vậy hay không?

Nói đột phá lại đột phá, ngươi coi đột phá là ăn khoai lang hay sao?

Đơn giản như vậy sao?

Chỉ là, sự khiếp sợ của mọi người vẫn còn không có kết thúc thì đã nghe một tiếng nổ vang vang vọng. Lực lượng của Trương sư giống như phá vỡ ràng buộc nào đó, liên tục tăng lên.

- Hóa Phàm tứ trọng... Trọc Thanh cảnh?

Khóe miệng đám người Khang đường chủ giật giật một cái.

Vốn bọn hắn cho rằng tùy tiện nói một chút, thế nhưng ngươi lại làm thật sao?

Cảm nhận được khí tức ba động bên này, Tất Giang Hải đang ở cách đó không xa lập tức nhìn lại.

Vốn hắn cho rằng đột phá đến Hợp Linh cảnh, đối phó với đối phương sẽ dễ như trở bàn tay, không nghĩ tới tên này cũng đột phá...

Trương sư, còn có chuyện gì mà ngươi không làm được hay không?

- Không được, không thể để cho hắn tiếp tục đột phá, nếu không nhất định ta sẽ thất bại trong trận tỷ thí này...

Hắn cắn răng đứng lên, thân thể nhoáng một cái đã đi tới trên tỷ thí đài, lại vung tay áo một cái:

- Trương sư, ta đã nghỉ ngơi tốt, tất cả mọi người đều đang chờ. Ta thấy chúng ta cũng không nên kéo dài, lập tức bắt đầu đi!

- Lập tức bắt đầu sao?

- Hắn nhìn thấy Trương sư đột phá, cho nên hắn sợ hãi s!

- Nhất định là vậy, Trương sư mới vừa đột phá, tu vi còn không có củng cố. Nếu như chiến đấu lúc này, có thể nói là qua sông không tốn chút sức nào. Lại vừa vặn có thể chiếm được thế thượng phong, một khi củng cố, ai biết sẽ xuất hiện tình huống gì cơ chứ?

Thấy Tất Giang Hải không đợi nghỉ ngơi kết thúc mà đã đưa ra yêu cầu tỷ thí, tất cả mọi người đều nhíu mày.

Chương 1057: Trận chung kết (thượng) (1)

- Hóa Phàm tứ trọng Trọc Thanh, thanh giả vì hồn, trọc giả vì thân. Vừa mới đột phá, bản thân giống như là một đầm nước đục, nếu như cho hắn nửa canh giờ lắng đọng, tất nhiên lực lượng sẽ tăng lên nhiều, mà bây giờ... Chỉ sợ không thể nào so được với Âm Dương cảnh đỉnh phong, không biết đã cường đại đến mức nào!

- Trọc Thanh không phân, thể, hồn giằng co, lực lượng không tăng thì còn tốt. Nếu làm không cẩn thận còn có thể yếu bớt đi mất.

- Chuyện này cũng không thể nói Tất sư làm không đúng, đổi lại là ta thì nhất định hiện tại ta cũng đưa ra yêu cầu tỷ thí!

- Đúng vậy a, vị trí thứ nhất khi thi đấu Danh sư luôn luôn được coi trọng. Đã đi tới nước này, người kiêu ngạo đến đâu, cũng không từ bỏ được...

...

Cũng có không ít người lắc đầu.

Danh sư cũng là người, là người thì sẽ có thất tình lục dục, các loại suy nghĩ. Việc liên quan tới quán quân, một viên linh thạch thượng phẩm, đổi lại là ai cũng không muốn chắp tay nhường cho đối phương.

Bởi vậy, cách làm của Tất Giang Hải cũng nói không phải là làm sai, thậm chí, đổi lại là bọn họ, nhất định cũng sẽ làm như thế.

Âm Dương cảnh, Âm Dương tương sinh, sau khi đột phá, cả người lại biến thành nước vẩn đục. Nếu như có nửa canh giờ điều chỉnh, thanh giả tăng lên, trọc giả chìm xuống. Khi đó thực lực tất nhiên sẽ gia tăng gấp bội, đáng tiếc... Thi đấu sắp đến, đối thủ làm sao có thể cho hắn cơ hội này cơ chứ?

Không cho cơ hội, trực tiếp luận võ, như vậy có đột phá thì ngược lại cũng không bằng trước đó.

- Đáng giận, hắn đang sợ hãi!

- Một chút phong độ Danh sư cũng không có...

Đám người Khang đường chủ, Tô sư tức giận tới mức giơ chân.

- Không sao!

Biết mọi người đang lo lắng cho hắn, Trương Huyền cười cười, đứng dậy, sau đó nhẹ nhàng nhoáng một cái đã đi tới lôi đài.

- Trương sư thiên phú dị bẩm, có thể vượt cấp khiêu chiến, liên tiếp đánh bại Ngô sư, Liêu sư. Tất mỗ sinh lòng bội phục, muốn khiêu chiến tu vi của ngươi, mong rằng Trương sư chớ nên từ chối!

Tất Giang Hải giơ hai tay lên, cất cao giọng nói.

- Xin mời!

Thấy đúng như mình dự đoán, tên này không nói hai lời đã trực tiếp đưa ra yêu cầu khiêu chiến tu vi, Trương Huyền cười nhạt một tiếng.

Ầm ầm!

Thấy đối phương đồng ý, Tất Giang Hải nhướng mày, lại đánh ra một quyền.

Biết đối mặt với tên quái thai này, nếu như chậm trễ càng lâu thì lại càng phiền phức, hắn không dám có một chút chần chờ mảy may nào.

Lực lượng của Hợp Linh cảnh dọc theo nắm tay phát tán ra, như là ném hòn đá lên trên mặt nước vậy. Ba động lan về phía trước, còn chưa đến trước mặt đã khiến cho người ta có một loại áp bách linh hồn. Người tu luyện bình thường, đạt tới Trọc Thanh cảnh đỉnh phong sẽ nắm giữ lực lượng 160 vạn đỉnh, mà Hợp Linh cảnh sơ kỳ nắm giữ lực lượng 200 vạn đỉnh.

Lực lượng khổng lồ như thế hội tụ thành gió, phối hợp với chân khí, giống như một tòa núi lớn vậy.

Mặc dù gần đây thực lực Trương Huyền bạo tăng, thế nhưng hắn lại chưa từng chiến đấu qua với người mạnh mẽ như thế. Hắn lập tức cảm thấy mạch máu khuếch trương, giống như bị thiêu đốt, nhiệt huyết sôi trào.

- Đến hay lắm!

Cười to một tiếng, thân thể nhoáng một cái đã tiến lên nghênh đón.

Thiên Đạo chi quyền!

Phanh!

Nhanh chóng nghạnh kháng, Trương Huyền đã lùi lại bảy, tám bước.

Vì đo lường lực lượng trong cơ thể cho nên hắn cũng không sử dụng hồn lực, một chiêu đã bại trận. Hắn lần nữa cười một tiếng, lại xông về phía trước.

- A!

Thấy đối phương vừa mới đột phá đã dám mạnh mẽ chống đỡ mình, Tất Giang Hải nhướng mày lên.

Mặc dù một chiêu vừa rồi không có làm đối phương bị thương. Thế nhưng cũng đã làm cho hắn nhìn ra lực lượng của tên này. Khoảng chừng 120 vạn đỉnh, tương đương với Trọc Thanh cảnh trung kỳ. So với thực lực của hắn bây giờ vẫn còn có một đoạn chênh lệch rất lớn.

- Trương sư, quả thực thực lực của ngươi không yếu, lý giải về tu vi càng kinh người, chỉ là... Nếu như chỉ có một chút thực lực ấy, chỉ sợ vị trí quán quân sẽ là của ta! Hét dài một tiếng, biến quyền thành bàn tay, năm ngón tay mở ra, ầm ầm rơi xuống.

Ầm ầm!

Trên lôi đài lập tức xuất hiện một cái chưởng ấn to lớn, giống như mãnh hổ vươn móng vuốt sắc bén ra, bổ tới Trương Huyền.

- Là... Đại Hồi Kim Cương chưởng của Tất sư!

- Chiêu này là võ kỹ Linh cấp trung phẩm đỉnh phong, một khi thi triển ra, thậm chí có thể vô địch cùng cấp, nguy rồi!

- Vừa ra tay đã đánh ra tuyệt chiêu mạnh nhất, cũng quá hung ác a!

...

Nhìn thấy công kích ở trên đài, lập tức có người nhận ra được, tất cả đều khâm phục lên tiếng.

Đại Hồi Kim Cương chưởng là chưởng pháp cương mãnh tới cực điểm. Là một trong các võ kỹ Tất Giang Hải am hiểu nhất, vừa mới chiến đấu được hai chiêu đã xuất ra. Xem ra hắn không có dự định dùng biện pháp dự phòng, mà muốn dùng lực lượng mạnh nhất để đánh bại Trương Huyền.

- Ồ, để ta xem chiêu này của ngươi rốt cục mạnh đến mức nào!

Trương Huyền cũng không tránh né mà hét dài một tiếng, vừa người ngươi xông lên, lại đấm ra một quyền, tiến lên nghênh đón.

Phanh!

Quyền chưởng tấn công, khuôn mặt đỏ lên, giống như là bóng da bị đá bay. Trương Huyền bay ngược ra mấy chục bước, lúc này mới dừng lại.

Không sử dụng hồn lực để mạnh mẽ chống đỡ công kích của cường giả Hợp Linh cảnh sơ kỳ, quả thực đã có chút miễn cưỡng.

- Không đúng, đây không giống như là thực lực của Trương sư!

Nhìn về phía đài tỷ thí, Ngô Thiên Hào trong đám người nhíu mày.

Hắn đã đối chiến với Trương sư, vừa bắt đầu đã bị ném bay, làm người bay trên không trung một lần. Mặc dù đối phương có hiềm nghi mượn lực, thế nhưng lực lượng bộc phát khi đó, tuyệt không phải chỉ có 120 vạn đỉnh, sao lại... Hiện tại đã đột phá, ngược lại còn hạ thấp nhiều như vậy chứ?

- Đúng vậy a, coi như lực lượng của Trương sư không bằng đối phương. Dùng thực lực lúc chiến đấu cùng ta vừa rồi. Tất Giang Hải muốn thắng cũng không dễ dàng như vậy, vì sao... Hắn nhất định phải vứt dài dùng ngắn, để cứng đối cứng cơ chứ?

Cách đó không xa Liêu Vũ Chí cũng rất là khó hiểu.

Hai người bọn họ đều đã giao thủ qua với Trương sư, biết người thanh niên này mặc dù tuổi không lớn lắm. Thế nhưng lại có rất nhiều thủ đoạn, thực lực mạnh cỡ nào. Tại sao khi chiến đấu với bọn họ thời điểm, long tinh hổ mãnh, thế nhưng khi chiến đấu với Tất Giang Hải này lại không dùng kỹ xảo, ngốc nghếch dùng biện pháp cứng đối cứng cơ chứ?

Chương 1058: Trận chung kết (thượng) (2)

Phanh phanh phanh!

Trong lúc nghi hoặc, hai người đang giao thủ trên đài lần nữa đánh ra mấy chiêu, mỗi một lần Trương sư đều dùng hết toàn lực nghênh đón. Kết quả đương nhiên không cần phải nói, bị đánh cho liên tiếp lui về phía sau, chật vật không chịu nổi.

Nhìn Trương Huyền lúc này thật giống như người thô lỗ không biết võ kỹ, chỉ có thể dùng man lực va chạm vậy.

- Không đúng, các ngươi nhìn Trương sư mà xem, hình như... Chỉ dùng một cánh tay, chiến đấu đã lâu mà cái tay còn lại cùng không dùng tới!

Trong đám người không biết là ai hô lên một câu.

Nghe thấy tiếng la, lúc này mọi người mới chú ý tới. Vừa rồi chiến đấu, Trương sư một mực chỉ dùng tay phải, tay trái ngay cả nhúc nhích cũng không có lấy một lần. Giống như bị thương vậy.

- Trọc Thanh cảnh đối chiến với Hợp Linh cảnh, chỉ dùng một tay, cái gì đây?

- Không phải bị thương đó chứ? Không đúng, vừa rồi khi chỉ điểm kiếm pháp cho Liêu sư, còn dùng...

- Chẳng lẽ là sợ thắng mà không vẻ vang gì cho nên cố ý nhường Tất sư? Không thể nào a, Trương sư vốn đang ở thế hạ phong, vì sao lại muốn nhường cơ chứ?

Mọi người cũng nhìn ra vấn đề này, trong lòng cảm thấy rất là kỳ lạ.

Cường giả chiến đấu với kẻ yếu mới làm như vậy, rõ ràng Trương sư là kẻ yếu, vì cái gì mà không cần dùng cánh tay còn lại?

- Là... trong tay trái Trương sư... Hình như nắm lấy linh thạch!

Có Danh sư tinh mắt đã nhìn ra.

- Nắm linh thạch? Chẳng lẽ... Hắn vừa chiến đấu vừa hấp thu linh khí, muốn đột phá?

- Dường như là vậy, một mặt chiến đấu một mặt còn đang tu luyện? Thật hay giả vậy?

- Hình như là thật, vừa nhìn như vậy, sao ta lại có cảm giác bất kể khí tức hay là thực lực của Trương sư đều cao hơn không ít so với vừa rồi a?

...

Phát hiện ra điểm dị thường, rất nhiều Danh sư, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, khó mà tin được.

Trong lòng bàn tay từ đầu không động của Trương sư lại nắm nắm linh thạch, nói cách khác... Lúc chiến đấu cùng đối phương, đồng thời không ngừng hấp thu linh khí, củng cố, tấn cấp tu vi!

Chuyện này sao có thể?

- Lợi hại! Lợi hại!
Những người khác không nhìn ra những chuyện này, Khang đường chủ cũng nhìn ra. Dường như cũng nhớ tới cái gì đó mà kích động tới mức nhiệt huyết sôi trào.

- Trọc Thanh cảnh, Trọc Thanh tách rời, mới có thể khiến cho tu vi càng ngày càng mạnh. Dưới tình huống bình thường, muốn làm được điểm ấy, cần thời gian tích lũy... Mà Trương sư lại biết rõ thời gian không cho phép, cho nên vẫn còn mạnh mẽ chống đỡ, không phải là không biết lượng sức mình, mà là... Mượn nhờ lực lượng của đối phương để tách rời Trọc Thanh, tăng cao tu vi!

- Cưỡng ép tách rời Trọc Thanh?

- Chuyện này... Làm sao hắn có thể làm được cơ chứ?

Tô sư, Lăng sư đều bị vây ở Trọc Thanh cảnh không biết đã bao nhiêu năm. Từ đầu đến cuối không có cách nào đi đến đỉnh phong. Sau khi nghe được còn có chuyện này, mỗi một người trợn to hai mắt, giống như gặp quỷ vậy.

- Tất Giang Hải vừa mới đột phá Hợp Linh cảnh, linh hồn và thân thể còn tạm thời không thể khống chế hoàn chỉnh. Bởi vậy trong công kích, vừa có linh hồn lại có chân khí, Trương sư đang mượn nhờ chỗ thiếu hụt này của đối phương... Lấy chân khí đối đầu chân khí, linh hồn đụng vào linh hồn, khiến cho khí tức vẩn đục trong cơ thể, cưỡng ép bị tách rời...

Vẻ mặt Khang đường chủ tràn ngập vẻ khiếp sợ và bội phục:

- Nếu như nói trước đó Trương sư là một đầm nước đục, như vậy mượn lực lượng của đối phương, Trọc Thanh đã tách ra, thậm chí còn khiến cho tu vi không ngừng gia tăng!

- Mượn công kích của đối phương để tách rời Trọc Thanh, tăng cao tu vi?

- Chuyện này... Cũng quá khoa trương a!

Đám người Tô sư trợn to mắt.

Các Danh sư khác nhìn ra điểm này, mỗi một người đều không thể tin được.

Thời điểm chiến đấu, mượn chỗ thiếu hụt của đối phương để làm tăng thực lực của mình lên... Nếu như để cho Tất Giang Hải biết chuyện này, hắn đánh vui mừng như thế, mệt tới mức sắp thổ huyết. Rốt cuộc vẫn chỉ làm đá mài đao, không biết hắn có tức giận thổ huyết tại chỗ hay không? - Vừa rồi nhìn thấy Tất sư đột phá tại chỗ, ta cảm thấy rất rung động, bái phục vì sự can đảm và khí độ của hắn. Thế nhưng khi nhìn thấy biểu hiện của Trương sư thì ta mới biết được... Hắn chẳng đáng là gì!

- Đúng vậy a, người so với người. Đột phá tại chỗ, so với loại vừa luận võ vừa tu luyện này, căn bản không có khả năng so sánh!

- Mượn lực lượng của đối thủ để ma luyện bản thân, cưỡng ép tăng thực lực lên. Chỉ sợ cũng chỉ có Trương sư mới có can đảm này, đổi lại là người khác, chỉ cần đi sai một bước, có khả năng ẽ vạn kiếp bất phục!

...

Làm Danh sư, đã có thể nhìn ra dự định của Trương sư, đương nhiên bọn họ cũng hiểu rõ hung hiểm ở trong đó.

Chiến đấu với người vượt qua bản thân một cấp bậc lớn, đổi lại là người khác, toàn lực ứng phó cũng khó có thể kiên trì được mấy chiêu. Thế nhưng hắn lại tâm phân nhị dụng, một mặt tu luyện một mặt chiến đấu. Muốn làm chuyện này cần có trái tim lớn và tự tin lớn bao nhiêu chứ?

Coi như tận mắt nhìn thấy thì bản thân cũng cảm thấy có chút phát điên.

- May mắn ta một chiêu đã bại, nếu không cứ tiếp tục như vậy sẽ càng thêm mất mặt...

Ngô Thiên Hào cười khổ.

Liêu Vũ Chí cũng gật gật đầu.

Trước đó hai người bọn họ cảm thấy thua ở trong tay vị Trương sư này có chút không cam tâm. Sau khi nhìn thấy thế mới biết, nhanh như vậy đã chiến bại là một may mắn...

Nếu không, người ta cầm ngươi để tu luyện mà ngươi lại giống như kẻ ngu vậym không ngừng phối hợp, mất mặt cũng mất chết a.

- Đáng giận, muốn cầm ta làm đá mài đao, đừng có mơ!

Mọi người nhìn ra thì Tất Giang Hải trên đài cũng đã phát hiện ra chỗ không đúng, vẻ mặt dữ tợn, miệng gầm lên một tiếng giận dữ.

Vốn hắn cho rằng thừa dịp đối phương không có củng cố tu vi, một khi công kích sẽ khiến cho đối phương luống cuống tay chân, vô cùng thê thảm. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không có nghĩ đến, người ta ngược lại còn lấy hắn để luyện tập... Cảm giác buồn bực cực lớn khiến cho hắn sắp phát điên.

- Đáng giận!

Rống một tiéng, khí tức của hắn lần nữa tăng vọt, giống như đã đột phá ràng buộc của Hợp Linh cảnh sơ kỳ.

- Chí Tôn Phong Ma quyền? Nguy rồi...

Một vị trưởng lão của Vọng Giang tông lập tức biến sắc.

Chương 1059: Trận chung kết (hạ) (1)

Chí Tôn Phong Ma quyền là chiêu số bí truyền của Vọng Giang tông, chưa từng truyền ra ngoài. Một khi thi triển ra, trong thời gian ngắn lực lượng sẽ trong nháy mắt bạo tăng lên một cấp bậc nhỏ. Chỉ có điều, sau khi thi triển qua, tu vi vốn có cũng sẽ sụt giảm.

Thật vất vả Tất Giang Hải mới đột phá Hợp Linh cảnh, nếu như vì vậy mà chôn vùi. Như vậy không chỉ chính hắn, xem như toàn bộ Vọng Giang tông cũng sẽ đối mặt với tổn thất rất lớn.

Phải biết, trong phạm vi 28 thế lực, cường giả Hợp Linh cảnh chỉ đếm được trên đầu ngón tay, sẽ không vượt quá 100 người.

Vọng Giang tông thì càng không đủ năm người, nhiều thêm một vị sẽ mang đến lực uy hiếp cực lớn, làm cho địa vị của cả tông môn tăng lên rất nhiều.

Lại nói, phía trước chính là siêu cấp thiên tài Trương sư, nhiều lần đã đánh vỡ ghi chép Danh sư. Một khi xuất hiện biến cố gì, Vọng Giang tông bọn họ sao có thể đối mặt với Danh sư đường cơ chứ?

- Điên rồi, điên rồi, tên này tuyệt đối điên rồi!

Sắc mặt một vị trưởng lão trắng bệch, thanh âm run rẩy, nói không ra lời.

- Còn có thể ngăn cản được không?

Một vị trưởng lão trong lòng còn chờ mong, thế nhưng câu trả lời của hắn lại là một cái lắc đầu.

Thi đấu Danh sư một khi đã bắt đầu thì sẽ không cho phép cắt ngang, nếu không, tính công bằng ở đâu?

- Chỉ có thể nhìn vào bản thân Trương sư, chỉ mong hắn có thể lần nữa sáng tạo ra kỳ tích!

- Đúng vậy a. Chỉ có điều, Trọc Thanh cảnh sơ kỳ, muốn chiến thắng Hợp Linh cảnh trung kỳ, chỉ sợ không có khả năng gì cả! Cũng không phải là cùng một cấp độ, trừ phi...

- Trừ phi cái gì?

- Trừ phi... Trương sư dùng thú sủng của hắn, cũng chính là đầu Yêu Thần thú kia!

- Yêu Thần thú? Đúng a, làm sao ta lại không nghĩ tới chứ? Trương sư là Thuần Thú sư, có tư cách mang theo thú sủng để chiến đấu. Yêu Thần thú có thực lực Hợp Linh cảnh, đã hơn Tất sư, muốn thắng dễ như trở bàn tay a!

- Làm như vậy rất đơn giản, nhưng Trương sư sẽ làm như vậy sao?

- Cái này...

Người đưa ra đề nghị lập tức im lặng.

Vị Trương sư này mặc dù thoạt nhìn tùy tiện, thế nhưng chuyện liên quan đến phương diện này, có lẽ một bước cũng không nhường.

Hắn đã đồng ý giao đấu, như vậy nhất định sẽ dùng thực lực của mình để vượt qua đối phương, không có khả năng mượn lực lượng của thú sủng!

- Tiếp tục xem đi, có lẽ sẽ xuất hiện kỳ tích... Mọi người tràn ngập lo lắng tiếp tục xem tiếp.

Thi đấu Danh sư, coi trọng tính công bằng, Tất Giang Hải cấp bậc cao khiêu chiến với người cấp bậc thấp cũng đã khiến cho người ta khinh thường. Hiện tại lại còn thi triển tuyệt chiêu làm tổn hao bản thân, càng khiến cho người ta không vui.

Ngược lại, Trương sư rơi vào trong tình thế nguy hiểm như thế mà vẫn kiên trì như cũ, làm cho tất cả mọi người đều bội phục không thôi.

Trên đài dưới đài lo lắng, trên lôi đài tỷ thí cũng đã đến tình trạng gay cấn.

Tất Giang Hải thi triển Chí Tôn Phong Ma quyền, tu vi bạo tăng, lực lượng trên người đã đạt đến 240 vạn đỉnh. Trong lúc giơ tay nhấc chân mang theo lực lượng khổng lồ, bàn tay giơ lên trên cao, còn chưa tới trước mặt đã mang tới lực uy hiếp khiến cho người ta khó mà chống lại được.

- Đến hay lắm!

Trương Huyền không có chút e ngại nào, ngược lại còn hét dài một tiếng, hai mắt bắn ra vẻ hưng phấn, lại tiếp tục xông tới.

Phanh phanh phanh phanh!

Khí tức chấn động, chân khí gào thét, hai người đánh tới mức hừng hực khí thế, không phân cao thấp.

- Cái này...

- Không ngờ tu vi của Trương sư lại không ngừng gia tăng!

- Trọc Thanh cảnh sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ... Lúc này mới qua bao lâu chứ? - Đỉnh phong, đã đạt đến Trọc Thanh cảnh đỉnh phong rồi! Mười cái hô hấp? Hai mươi cái hô hấp? Từ Trọc Thanh cảnh sơ kỳ đến đỉnh phong? Chuyện này sao có thể?

...

Vốn cho rằng khi Tất Giang Hải thi triển Chí Tôn Phong Ma quyền thì Trương sư sẽ khó đối phó được đối phương. Thế nhưng mọi người nằm mơ cũng không có nghĩ đến, Trương Huyền không những không có lập tức bại trận mà ngược lại càng đánh càng hăng. Trong hai, ba mươi hô hấp công phu ngắn ngủi, không ngờ lại từ Trọc Thanh cảnh sơ kỳ trực tiếp đạt tới đỉnh phong, tu vi tăng lên không chỉ một lần!

Cho dù tận mắt nhìn thấy thì bọn họ cũng cảm thấy không khác gì nằm mơ.

Thật là đáng sợ!

Người khác từ Trọc Thanh cảnh sơ kỳ tăng lên tới đỉnh phong không có mười mấy năm thậm chí mấy chục năm thì không thể nào làm được. Mà vị Trương sư này ngay cả một phút đồng hồ cũng không cần, đã có thể hoàn toàn hoàn thành, đồng thời còn khiến cho tu vi củng cố!

Tốc độ tấn cấp nhanh chóng đủ để khiến cho rất nhiều người tự xưng là nhân vật thiên tài tuyệt thế trực tiếp xấu hổ mà chết.

- Lợi dụng hồn thể Hợp Linh cảnh áp bách, rèn luyện bản thân, khiến cho Trọc Thanh nhanh chóng tách rời, tu vi tiến nhanh. Phần dũng khí và tự tin này, liền xem cả ta cũng theo không kịp!

Vẻ mặt cũng Hồng sư trắng bệch, không kìm lòng được tự lẩm bẩm.

Dùng nhãn lực của hắn, đương nhiên có thể nhìn ra chuyện gì đang xảy ra.

Dùng thực lực Trọc Thanh cảnh đối mặt với siêu cấp cường giả Hợp Linh cảnh mà không sợ hãi chút nào. Ngược lại còn mượn nhờ lực lượng của đối phương để đánh vỡ ràng buộc trên thân thể. Đừng nói là hắn, xem như đường chủ Mạc Cao Viễn, có thể làm được chuyện này hay không cũng còn không biết.

Vốn hắn cho rằng, vị Trương sư này cũng chỉ vượt qua người ta một bậc ở phương diện Danh sư. Dù sao có một vị lão sư nghi tự bát tinh ngày đêm chỉ điểm, không cao hơn được thì cũng khiến cho người ta không tin... Bây giờ hắn mới biết, người ta không chỉ mạnh ở phương diện khác, ngay cả tu vi thoạt nhìn yếu nhất cũng đã vượt qua mọi người rất nhiều.

Hoàn toàn không thể so sánh a.

- Xem ra quán quân lần thi đấu này trừ hắn ra không còn có thể là ai khác nữa.

Cho tới giờ khắc này, trái tim không ngừng treo cao của hắn mới được coi như hoàn toàn buông lỏng.

Đường chủ Mạc Cao Viễn lấy ra một viên linh thạch thượng phẩm trong cái túi bên hông mình. Mục đích của thứ này chính là vì muốn kết giao với vị Trương sư này, lại đặt nền móng cho việc làm quen Dương sư. Hiện tại xem ra, nó đã không khiến cho hắn thất vọng.

Không hổ là học sinh của Danh sư bát tinh, thực lực và tâm trí chỗ nào cũng hơn người.

Oanh!

Phía dưới khẩn trương, lo lắng vô cùng thì giờ phút này Trương Huyền trên đài đã đi vào một loại cảnh giới huyền diệu.

Chương 1060: Trận chung kết (hạ) (2)

Lợi dụng lực lượng của đối phương để tăng cao tu vi. Đây là do hắn nảy lòng tham nhất thời, vốn cho rằng chuyện này rất khó hoàn thành. Thế nhưng không nghĩ tới không những thành công mà hiệu quả lại còn hoàn mỹ như vậy.

Giờ phút này, chân khí hùng hậu cuồn cuộn xao động ở trong kinh mạch, giống như tiếng sấm, khí tức trên cả người hắn và thực lực cũng có bay vọt về chất.

Bình thường mượn linh thạch trung phẩm để tu luyện, đại khái phải cần một canh giờ mới có thể thành công. Mà bây giờ trong khoảng thời gian ngắn, không chỉ thực lực đạt đến Trọc Thanh cảnh đỉnh phong mà càng quan trọng hơn là, số lượng chân khí dự trữ cũng càng thêm hùng hậu. Khi vận chuyển cũng càng thêm tự nhiên, giống như đắm chìm mấy tháng vậy, đã tiết kiệm thời gian tu luyện rất lớn cho hắn.

Trước đó, khi còn là Âm Dương cảnh đỉnh phong hắn đã nắm giữ lực lượng 100 vạn đỉnh. Mà bây giờ càng gia tăng gấp bội, đã đạt đến hơn 200 vạn đỉnh!

Thân thể chân khí có lực lượng 200 vạn, hồn lực 160 vạn, cộng lại chừng 360 vạn. Chỉ sợ ngay cả cường giả Hợp Linh cảnh đỉnh phong hắn cũng có thể dùng một quyền đấm chết.

Hợp Linh cảnh bình thường, sơ kỳ 200 vạn, trung kỳ 240 vạn, hậu kỳ 280 vạn, đỉnh phong cũng chỉ có 320 vạn đỉnh cự lực mà thôi!

Mạnh mẽ!

Hắn ở bên này cảm ngộ biến hóa trong cơ thể, hưởng thụ khoái cảm khi thực lực tấn thăng, thế nhưng Tất Giang Hải ở phía đối diện thì sắp phát điên lên.

Dựa theo tình huống bình thường, thi triển tuyệt chiêu cuối cùng, tu vi tăng lên nhiều. Muốn nghiền ép đối phương có lẽ cũng dễ như trở bàn tay.

Ai ngờ... Càng đánh càng cảm thấy lạnh lẽo, cho dù đã dùng sức đánh loạn, ngay cả khí lực bú sữa cũng đã dùng đến. Thế nhưng đối phương lại giống như mơ ngủ, thuận tay ứng phó đã khiến cho hắn chật vật không chịu nổi, lại cảm thấy không nhịn được nữa.

- Nằm xuống cho ta!

Gầm lên một tiếng giận dữ, lực lượng trong cơ thể không giữ lại chút nào, được đánh mà ra.

Chân khí cuồng bạo giống như nước lũ bao phủ khắp nơi, trong nháy mắt đã nuốt hết thân thể Trương Huyền.

- Nguy rồi!

Con ngươi đám người Hồng sư, Khang đường chủ co rụt lại.

Đây cũng không phải là tỷ võ đơn thuần, chiêu số điên cuồng như vậy đã là chém giết sinh tử. Chỉ cần hơi không cẩn thận là có thể dẫn đến một bên thân tử đạo vẫn, vạn kiếp bất phục.

- Điên rồi, hắn thật sự điên rồi!

Tất cả trưởng lão của Vọng Giang tông, khuôn mặt tất cả đều trắng bệch.

Chuyện Dương sư, mặc dù bọn họ không có tự mình trải qua. Thế nhưng cũng đã nghe nói qua một ít bí văn, biết bối cảnh của Trương sư này không đơn giản.

Nếu không, phá hoại nhiều bảo vật như vậy, làm cho tinh thần của tất cả mọi người sụp đổ. Nhất định đã sớm bị hủy bỏ tư cách tranh tài, làm sao có thể ở lại chỗ này, tiếp tục tham gia trận đấu được chứ? Ngay cả vẻ mặt Hồng sư cũng như phát điên, lo lắng suông như cũng không có cách nào hay sao?
Nhân vật như vậy, ngươi dùng hết toàn lực muốn giết người ta, không phải điên rồi thì là cái gì chứ?

Trong lúc mọi người ở đây tràn ngập lo lắng, không biết nên làm sao thì Trương Huyền đã cảm ngộ xong lực lượng trong cơ thể, rốt cục hắn cũng đã khôi phục lại. Khi nhìn thấy lực lượng cuồng bạo trước mắt, bàn tay hắn nhẹ nhàng vỗ về phía trước một cái!

Oanh!

Bụi mù biến mất, Tất Giang Hải đã dùng toàn lực lại giống như là con muỗi bị vỉ ruồi đập bay vậy. “Sưu” một chút đã bay ra ngoài, Giống như Ngô Thiên Hào trước đó, biến thành người bay ở trên không trung!

- A?

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Ta cũng không biết, hình như Trương sư tùy tiện vỗ một cái đã khiến cho Tất sư bay...

Tất cả mọi người như nằm mơ.

Thực lực của Trương sư bọn họ đều nhìn vào trong mắt, dựa theo tình huống bình thường, có lẽ sẽ bị đánh thành đầu heo. Kết quả, ngay cả một cái đánh rắm cũng không có, Tất sư Hợp Linh cảnh lại giống như bóng da bị đánh bay... Đã xảy ra chuyện gì?

Lúc nào Trương sư mạnh như vậy sao?

- Cái này...

Nhìn thấy Tất sư bị đánh bay, lúc này Trương Huyền mới từ trạng thái tu luyện hoàn toàn tỉnh táo lại. Hai mắt cũng trợn tròn một chút, gãi gãi đầu có chút mơ hồ, lại vội vàng giải thích: - Ta thực sự không phải cố ý...

Vừa rồi quả thực là hắn thất thần, mới vừa cảm ngộ tu luyện xong mới xuất thủ. Không nghĩ tới tên này trước đó còn lợi hại như vậy mà sau một khắc đã không đỡ nổi một đòn như thế...

Chuyện này là sao vậy, mấy người trước đó bị thương, bị đánh ngất xỉu thì cũng thôi đi. Hiện tại đã tới trận chung kết, gia hỏa đứng thứ hai cũng một bàn tay đánh cho bay đến không trung rồi biến thành điểm đen... Không biết hắn nói không phải hắn cố ý, nhiều người ở như vậy, người ta có thể tin tưởng hắn hay không?

- Tất sư...

Nhìn thấy thiên tài tông môn của mình giống như chơi diều càng bay càng xa, mấy vị trưởng lão mới vừa rồi còn lo lắng không thôi. Giờ phút này chẳng những không có gấp gáp mà ngược lại còn nhẹ nhàng thở ra một hơi.

- Hồng sư, chư vị, là Vọng Giang tông chúng ta quản giáo không nghiêm, suýt nữa đã gây ra họa lớn. Chúng ta đi mang Tất Giang Hải trở về, cố gắng giáo dục lại. Vị trí thứ hai hổ thẹn tiếp nhận...

Một vị trưởng lão chủ sự của Vọng Giang tông đứng dậy, vẻ mặt xấu hổ.

Thi đấu Danh sư, tất cả mọi người đều tới điểm dừng, thiên tài tông môn mình thì lại tốt, trực tiếp hạ tử thủ, nếu không phải Trương sư lâm trận đột phá, chỉ sợ người chết sẽ là hắn.

Làm việc mất trí như vậy đã vi phạm với quy củ thi đấu, coi như bảo bọn hắn tiếp tục chờ đợi ở đây bọn hắn cũng không có mặt mũi gì nữa.

- Cái này...

Trương Huyền sững sờ, rốt cuộc là sao a? Nếu quả thật so đo như vậy, chẳng phải bản thân hắn đã bị hủy bỏ tư cách nhiều lần hay sao?

- Vị trưởng lão này nói quá lời rồi. Vừa rồi Tất sư chỉ bị chịu ta kích thích, cho nên mới ra tay nặng chút, trên thực tế cũng không mang đến cho ta bất cứ thương tổn gì. Chuyện này không bằng cứ như vậy đi, quên đi...

- Quên đi? Đa tạ Trương sư!

Thấy hắn tự mình cầu xin, tất cả trưởng lão Vọng Giang tông đều kích động tới mức đỏ mặt, đồng loạt quỳ mọp xuống đất.

Thấy không?

Đây mới là ý chí của Danh sư!

Tất Giang Hải trên không trung rưng rưng:

- Lòng dạ, ta cũng muốn ah, điều kiện tiên quyết là... Phải đánh qua được tên biến thái này đã...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau