THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1051 - Chương 1055

Chương 1051: Truyền kiếm (1)

Vạn kiếm tề minh, long ngâm khiếu thiên là biểu hiện của Kiếm Tâm cảnh. Đạt đến loại cảnh giới này, trường kiếm dựng dục ra linh tính, phù hợp với con người, như là một cánh tay, khiến cho sức chiến đấu của người ta gia tăng lên không chỉ gấp đôi.

Lĩnh ngộ loại cảnh giới này, trên cơ bản có thể khai tông lập phái, trở thành một đời tông chủ.

Thậm chí còn có không ít quốc chủ, tông chủ của các thế lực cũng không có đạt tới. Ở trong sương mù, rốt cuộc là ai đã thi triển ra loại cảnh giới này, khiến cho rất nhiều trường kiếm bên ngoài khó mà tự kiềm chế được chứ?

Là ai, kiếm ý không ra mà kiếm khí đã phát tán, khí tức ngang dọc vậy?

- Nhất định là Liêu Vũ Chí, hai tông môn chúng ta đều ở bên ngoài chân núi Vạn Quốc thành. Mỗi sáng sớm đều nhìn thấy hắn luyện kiếm ở dưới thác nước, kiếm reo cả sơn cốc, thanh âm chấn động cửu châu. Lúc ấy ta đã cảm thấy coi như không phải là Kiếm Tâm cảnh thì chí ít cũng đã đạt đến kiếm ý đỉnh phong!

- Ngươi nói như vậy ta cũng đã nhớ ra, ngày đó ta trùng hợp thấy dấu vết hắn luyện kiếm để lại, kiếm ý rơi ra bên ngoài mấy trượng, để lại dấu vết trên mặt đất. Chỉ sợ cũng chỉ có đạt đến Kiếm Tâm cảnh thì mới có thể khiến cho một cái hố có quy luật, nông sâu giống nhau như thế!

- Liêu Vũ Chí được coi là vô thượng thiên tài kiếm đạo của Hàn Khí tông, đương nhiên cái danh này không phải là dùng để trưng bày cho đẹp.

- Đúng vậy a, một màn Kiếm Tâm cảnh này và nghiền ép cùng cấp bậc, thực lực bản thân Trương sư cũng không bằng đối phương. Chỉ sợ lần này muốn vượt qua, khó khăn!

- Quan điểm của các ngươi ta không đồng ý, ta lại cảm thấy là Trương sư đạt đến Kiếm Tâm cảnh! Tình huống mấy quan trước đó cũng không phải các ngươi không thấy a...

...

Cảm thấy ở trong sương mù có kiếm khí ngang dọc, khiến cho người ta khiếp sợ. Khuôn mặt của rất nhiều Danh sư dưới đài hiện lên vẻ ngưng trọng.

- Kiếm Tâm cảnh?

Ngô Thiên Hào từ trên không trung trở về, thân thể run lên.

Lúc trước, ý định ban đầu hắn muốn khiêu chiến Trương sư cũng không phải là quyền pháp, chưởng pháp mà là kiếm pháp. Vốn hắn cho rằng nhờ vào lĩnh ngộ về kiếm của hắn, muốn đánh bại đối phương sẽ dễ như trở bàn tay, ai ngờ Trương sư trực tiếp tiếp nhận khiêu chiến, làm cho bản thân hắn rơi vào bị động.

Vốn hắn cho rằng, nếu như lại có một cơ hội khiêu chiến, nhất định hắn sẽ dùng kiếm, không vẽ vời cho thêm chuyện ra nữa. Thế nhưng khi cảm nhận được kiếm khí ngang dọc ở phía trước, hắn lập tức trở nên không còn tự tin được nữa.

Mặc kệ người lĩnh ngộ kiếm tâm là ai, có thể đối kháng cùng người này, sao có khả năng kiếm thuật kém được chứ?

Chí ít cũng không phải bằng vào loại tu vi này của hắn là có thể chống lại.

- Trương sư... Có thể thắng được không?

Mấy người Khang đường chủ cũng tràn ngập lo lắng.

- Yên tâm đi, nhất định có thể thắng, chỉ là...

Triệu Phi Vũ nhíu mày.

- Chỉ là cái gì?

Biết vị nhị công chúa này có quan hệ không tệ với Trương sư, mấy người này không khỏi nhìn qua.

- Kiếm thuật của Trương s không cần nghi ngờ đã sớm đạt đến kiếm tâm chi cảnh!

Triệu Phi Vũ gật đầu.

Lúc trước trên tế thiên đài của Hiên Viên vương quốc, Trương sư đã thi triển ra kiếm khí cảnh giới Hạ Kiếm Tâm. Khi đó nàng và đám người Kim Tòng Hải cũng đứng ở trên lưng man thú, đã nhìn rất rõ ràng.
Hiện tại nương theo thực lực gia tăng, nhất định lĩnh ngộ đối với cảnh giới sẽ càng thêm cường đại, nếu như nói người thi triển ra Kiếm Tâm cảnh ở bên trong là ai thì nàng có thể xác định, tất nhiên chắc chắn là Trương sư.

Coi như không phải, như vậy lĩnh ngộ về kiếm cũng tuyệt đối không kém hơn cảnh giới này.

- Chỉ là... Hắn không có binh khí thích hợp...

Triệu Phi Vũ nói tiếp.

Trương sư liên tiếp quật khởi quá nhanh, linh thạch trên người có không ít, thế nhưng vũ khí hầu như lại không có mấy cái ra hồn.

Lúc trước ở trong Trận Pháp sư công hội Hồng Hải thành, hắn điêu khắc trận bàn, kiếm hắn dùng còn là mượn tạm.

So kiếm cùng với người khác, tuy lý giải về kiếm rất quan trọng. Thế nhưng vũ khí cũng chiếm cứ một bộ phận tác dụng rất lớn, nếu như không có trường kiếm đủ cấp bậc để chống lại. Như vậy coi như lĩnh ngộ mạnh hơn, chỉ sợ cũng sẽ rơi vào hạ phong.

- Như vậy... Làm sao bây giờ?

Đám người Khang đường chủ sững sờ.

Vốn bọn hắn cho rằng có lão sư lợi hại như Dương sư, như vậy nhất định phương diện vật tư sẽ không thiếu, không nghĩ tới ngay cả một thanh trường kiếm Linh cấp trung phẩm mà cũng không có, nếu thực sự như vậy... Còn so thế nào nữa đây?

Sớm biết như thế thì tùy tiện hỗ trợ mượn một thanh. Chỉ là lúc này tỷ thí đã bắt đầu, coi như mượn cũng đã chậm.

- Chờ kết quả đi, ai cũng không có cách nào!

Triệu Phi Vũ lắc đầu.

Trong khi mấy người đang lo lắng thì đã nghe trong sương mù có một đạo thanh âm lanh lảnh vang lên:

- Kính xin Hồng sư rút trận pháp lại!
- Chiến đấu đã kết thúc?

Mọi người lần nữa ngây người.

Không muốn bị người ta nhìn quá trình chiến đấu, bây giờ lại muốn thu trận pháp lại. Chẳng phải tương đương với việc hai người đã chiến đấu có kết quả rồi hay sao?

Lúc này mới qua vài phút a? Hai phút đồng hồ cũng không đến... Chẳng lẽ đã có người thắng, có người thua rồi sao?

Tốc độ cũng quá nhanh đi!

Sưu!

Trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, đám sương mù trước mắt chậm rãi tản ra, ngay sau đó lộ ra hai bóng người.

Trương sư và Liêu Vũ Chí đều đứng ở vị trí vừa rồi. Giống như chưa hề động đậy, trên người cũng không có bất luận thương thế và vết kiếm gì. Vốn bọn họ cho rằng giao đấu kiếm thuật sẽ rất nguy hiểm. Thế nhưng chỉ từ tình cảnh mà nhìn vào lại giống như còn chưa bắt đầu vậy.

- Cái này... Rốt cuộc là người nào thắng?

- Ta cũng không biết, chỉ là... kiếm của Trương sư đâu?

- Đúng a, không phải so kiếm hay sao? Làm sao Trương sư lại không có cầm kiếm?

- Không phải là Trương sư quăng kiếm nhận thua đo chứ?

...

Mặc dù hai bên tỷ thí đều không có vết thương, không có dấu hiệu nào cho thấy thua. Thế nhưng Liêu Vũ Chí cầm trong tay trường kiếm, hàn khí bức người. Mà Trương sư, tay không tấc sắt, cũng không biết đã thu kiếm vào giới chỉ trữ vật, hay là căn bản còn chưa có lấy ra.

Chỉ là, nhìn bộ dạng của hai người, căn bản nhìn không ra được thắng thua.

- Ta thua!

Ngay khi mọi người đang suy đoán thì đã nghe thanh âm của Liêu Vũ Chí vang lên, ngay sau đó vị thiên tài này lắc đầu, thu trường kiếm trong tay lại, bỏ vào giới chỉ trữ vật.

- Liêu sư thua?

- Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?

Một mảnh thanh âm xôn xao vang vọng.

Rốt cuộc Trương sư đã làm cái gì, không đến hai phút đồng hồ đã khiến cho Liêu Vũ Chí kiếm thuật thông huyền cam tâm tình nguyện nhận thua?

- Kiếm thuật của Trương sư thông huyền, ta mặc cảm không bằng!

Không để ý tới sự kinh ngạc của mọi người dưới đài, Liêu Vũ Chí lắc đầu, lại nhìn về phía thanh niên trước mắt, ôm quyền nói:

- Ta đạt tới Hạ Kiếm Tâm sơ kỳ, bản thân cảm thấy nếu muốn tiến bộ sẽ khó khăn mười phần. Không biết Trương sư có thể chỉ điểm cho ta một hai, nói cho ta biết phương hướng tu luyện hay không!

Chương 1052: Truyền kiếm (2)

Toàn bộ Hàn Khí tông, ngoại trừ hắn đã đạt tới Kiếm Tâm cảnh cũng không còn người nào khác. Cho nên coi như muốn tấn cấp thì cũng đã mất đi phương hướng.

Người thanh niên này, mặc dù tuổi tác so với hắn còn nhỏ hơn, thế nhưng lý giải về kiếm đã vượt qua hắn rất nhiều lắm. Nếu như có thể thừa cơ thỉnh giáo, nhất định sẽ có trợ giúp cực lớn đối với tu luyện ngày sau.

- Chỉ điểm?

Không nghĩ tới Liêu Vũ Chí này lại nhận thua một cách thản nhiên như vậy, còn trực tiếp thỉnh giáo. Vẻ mặt Trương Huyền lạnh nhạt nhẹ gật đầu, bàn tay duỗi ra:

- Kiếm tới!

- Vâng!

Ánh mắt sáng lên, Liêu Vũ Chí vội vàng lấy ra trường kiếm, đưa tới trước mặt.

Ngón tay Trương Huyền búng một cái, trường kiếm thoát xác, kiếm khí âm trầm xao động bắn ra, giống như là ánh sáng, chói lóa mắt.

- Trương sư làm vậy là... Muốn chỉ điểm Liêu Vũ Chí?

- Nhìn bộ dáng hẳn là vậy, chỉ là... Nếu như vhỉ điểm, vì cái gì mà lại không lấy kiếm của mình? Kiếm của người khác đều đã nhận chủ, một khi linh tính phản kháng thì ngược lại sẽ không thi triển ra được kiếm ý và hiệu quả như mong muốn a!

- Đúng vậy a, thật là kỳ quái...

...

Nhìn thấy Trương Huyền muốn mượn kiếm, tất cả mọi người đều nhíu mày.

Trường kiếm đạt otiws Linh cấp đã có linh tính thuộc về mình, một khi nhận chủ, chỉ cần chủ nhân không chết thì người ngoài rất khó có thể khống chế. Trương sư đã muốn truyền kiếm, vì sao lại không dùng binh khí của mình, mà mượn người khác cơ chứ?

Ngay khi bọn hắn còn đang nghi hoặc, muốn nhìn vị Trương sư này sẽ làm thế nào thì đã nghe trường kiếm trong tay của hắn vang lên một tiếng chói tai.

- Linh tính xao động, chủ động nhận chủ?

- Sờ trường kiếm của Liêu sư một cái đã khiến hco nó nhận chủ?

Tất cả mọi người đều giật nảy mình.

Muốn cho vũ khí Linh cấp nhận chủ, rất là phiền phức. Có một ít người mỗi ngày lau, nhiều năm cũng chưa từng thành công, Trương sư thì lại quá dễ. Lúc này Liêu sư còn đứng tại chỗ, bàn tay vừa đụng nó một cái thì trường kiếm của đối phương đã xao động không dứt. Giống như Thanh Ưng Thú trước đó vậy, dự định nhận chủ...

Chuyện này cũng quá không thể tưởng tượng được nổi a?

Liêu Vũ Chí cũng không nghĩ tới, bản thân sợ hãi đến mức trợn to mắt.

Lúc trước hắn vì làm cho linh tính của chuôi kiếm này nhận chủ mà đã tốn trọn vẹn nửa năm. Thậm chí còn dụng tâm dùng máu để tẩm bổ ròng rã một tháng. Từ đó mới khiến cho nó hoàn toàn thần phục, kiếm ý tăng lên nhiều.

Đối phương vừa cầm một lần thì đã quỳ xuống cầu người ta nhận chủ... Chênh lệch này thật sự quá là lớn a.

- Nhìn kỹ, ta chỉ thi triển một lần!

Ngay lúc hắn đang khiếp sợ thì đã nghe thanh âm nhàn nhạt của Trương sư vang lên.

Hắn vội vàng ổn định tâm thần, hai mắt tập trung nhìn qua.
Dưới đài cũng lập tức lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều không dám chớp mắt, sợ bỏ sót động tác nào đó.

Có thể đánh bại Liêu sư lĩnh ngộ kiếm tâm, bọn họ cũng muốn nhìn xem rốt cuộc lĩnh ngộ về kiếm của vị Trương sư này đối cao tới cảnh giới nào.

Sưu!

Dưới ánh mắt của mọi người tập trung, trường kiếm trong tay Trương Huyền đã động.

Trường kiếm trước đó hàn khí bức người, ở trong tay hắn dường như trở nên không có ánh sáng, cũng đã mất uy lực. Nhìn qua giống như một cọng rơm rạ, không nặng chút nào, lại giống như là cánh tay kéo dài ra, không nhìn ra một chút không hài hòa mảy may nào cả.

Soạt!

Trường kiếm bổ về phía Liêu Vũ Chí, đi tới trước mặt rồi lập tức thu hồi, bởi vì tốc độ quá nhanh cho nên thậm chí có không ít người còn không có nhìn thấy rõ.

Leng keng!

Trương Huyền cắm trường kiếm vào trở về vỏ kiếm, nhấc chân đi xuống dưới đài.

- Kiếm pháp thật nhanh!

- Đây là lĩnh ngộ về kiếm của Trương sư sao?

Mọi người nhìn nhau, cũng không rõ ràng cho lắm.

Ngay cả Liêu Vũ Chí cũng không hiểu ra sao.

Vừa rồi Trương sư đánh xuống một kiếm, mặc dù tốc độ rất nhanh, thế nhưng... Nhờ vào thực lực của hắn, hắn vẫn có thể rất nhẹ nhàng làm được chuyện này. Thậm chí, còn có thể còn nhanh hơn nữa... Nếu chỉ là như vậy thì cũng không đáng để bản thân học tập ah!

Sưu!
Ngay lúc hắn đang nghi hoặc, quay người thì đột nhiên gió thổi tới, không ngờ lại có một sợi tóc từ trên trán trôi xuống.

- Vừa rồi... Hắn đã chặt đứt một sợi tóc của ta?

Nhìn thấy sợ tóc dài đang chậm rãi rơi xuống này, con ngươi Liêu Vũ Chí co rụt lại.

Đầu hắn như lọt vào trong sương mù, một kiếm chém lên chỉ chặt đứt một sợi tóc, không thương tổn tới những chỗ khác. Khống chế đối với lực lượng quả thực nghe mà rợn cả người, chẳng lẽ...

Không hổ là Trương sư, quả nhiên rất đáng sợ!

- Một kiếm cắt tóc, mà Liêu sư không tự biết được?

- Đây là kiếm thuật gì vậy? Khống chế với kiếm đã đến cảnh giới gì mới có thể làm được như vậy chứ?

- Không biết... Chỉ là, chỉ sợ đã đạt đến Hạ Kiếm Tâm đỉnh phong nhất, thậm chí... Là cảnh giới Trung Kiếm Tâm a!

- Trung Kiếm Tâm sao?

Tất cả mọi người dưới đài yên lặng.

Một kiếm chém ra, đứt một sợi tóc, phần lực khống chế này nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì bọn hắn sẽ không thể tin được.

- Đa tạ Trương sư chỉ điểm...

Liêu Vũ Chí ôm quyền, thái độ rất cung kính.

- Ngươi nhìn hiểu không?

Trương Huyền dừng bước.

- Nhìn hiểu, Trương sư một kiếm cắt tóc, lực khống chế kinh người, ý là muốn bảo ta tu luyện lực khống chế nhiều hơn...

Liêu Vũ Chí vội vàng nói ra lĩnh ngộ của mình.

Lời còn chưa dứt thì chỉ thấy Trương sư đã lắc đầu, bóng lưng dưới ánh trăng có vẻ vô cùng thất lạc:

- Xem ra... Ngươi nhìn không hiểu!

Nói xong hắn nhẹ nhàng vung ống tay áo lên.

Sưu!

Một cơn gió thổi tới, sợi tóc vừa rồi rơi xuống đã nhẹ nhàng bị gió cuốn lên, trong nháy mắt đã chia năm xẻ bảy, cắt thành mấy chục đoạn nhỏ, bay lượn bốn phía.

- Cái này... Không phải chỉ là một kiếm?

Con ngươi co rụt lại, vẻ mặt Liêu Vũ Chí trắng bệch.

Chương 1053: Tỷ thí dạy học trồng người (1)

Gió mà ống tay áo tạo ra, bình tĩnh tự nhiên, không có khả năng thổi đứt sợi tóc. Sở dĩ như vậy, chỉ có một khả năng, đó chính là... Vừa rồi Trương sư chặt đứt hắn tóc, căn bản không phải chỉ là một kiếm, mà là... Mấy chục kiếm!

Chỉ là những kiếm chiêu này chưa trực tiếp chặt đứt tóc, thoạt nhìn vẫn là một sợi. Thế nhưng một khi gió nhẹ thôi một cái, rốt cuộc cũng không chịu nổi mà bị cắt thành mấy chục đoạn.

Cúi đầu nhìn về phía những đoạn tóc bay phất phới, mỗi một đoạn dài ngắn hoàn toàn giống nhau, chỗ đứt gãy bóng loáng mượt mà, không có một chút cẩu thả nào.

Một kiếm chặt đứt tóc, rất nhiều cường giả kiếm thuật cũng có thể làm được. Thế nhưng có thể liên tục chém ra mấy chục kiếm, không ngừng, mỗi một chiêu đều vừa vặn... Đây là lực khống chế như thế nào chứ?

Toàn thân run rẩy, Liêu Vũ Chí đã không nói ra lời được nữa.

Vốn hắn cho rằng đối phương dùng một kiếm cắt tóc hắn đã nhìn rõ, nhưng bây giờ mới biết... Căn bản hắn không hiểu!

Chuyện này đã không riêng gì vấn đề lực khống chế nữa. Mà là kiếm đã giống như ngón tay của đối phương, đã có cảm xúc, biết tóc to bao nhiêu, phải chém tới loại trình độ nào thì gió mới có thể thổi gãy...

Vẻ mặt giật mình, hắn vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Trương sư đã đi xuống đài tỷ thí, về tới vị trí của mình.

- Ta sẽ cố gắng, cố gắng không phụ lòng ân ngươi truyền kiếm!

Nhớ lại động tác vung kiếm và thần thái vừa rồi của Trương Huyền, nhớ lại một lần ở trong đầu, hắn đã biết mình được lợi rất nhiều. Lúc này hai tay xiết chặt, Liêu Vũ Chí cũng đi xuống. Vừa mới trở lại Hàn Khí tông thì đã bị tất cả trưởng lão trong môn phái vây quanh.

- Vừa rồi rốt cuộc tại sao lại nhận thua? Ta không nhìn thấy hắn cầm kiếm ah, rốt cuộc hắn đã dùng cái gì để đánh bại ngươi vậy?

Mọi người rất là nghi hoặc.

Ngay cả Trương sư kiếm cũng còn chưa có lấy ra, vì sao Liêu Vũ Chí đã chủ động nhận thua rồi?

- Dùng cái gì để đánh bại ta sao?

Nhớ tới cảnh tượng vừa rồi, Liêu Vũ Chí cười khổ một tiếng, con ngươi không kìm lòng được co lại, thân thể khẽ run:

- Một ngón tay...

- Một ngón tay?

Tất cả mọi người đều ngây người.

...

Từ tám chọn ra bốn, tác dụng của vận khí đã không còn lớn, Tống Siêu, Nhược Hoan công tử đều dừng bước ở đây. Người có thể tấn cấp, ngoại trừTrương Huyền có tu vi hơi yếu chút ra, ba người khác đều đạt đến tứ tinh đỉnh phong, Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong.

Hầu như đều là người có tiếng ủng hộ tranh đoạt quán quân lớn nhất trước đó.

Nhất là La Tuyền đối chiến với Nhược Hoan công tử, toàn bộ quá trình đều là nghiền ép, căn bản không phải là cùng một cấp bậc.

Chỉ là, mặc dù chưa tiến vào trước bốn, thế nhưng Nhược Hoan công tử cũng đã hài lòng. Nếu như không phải có Trương sư thì có khả năng hắn đã bị loại từ vòng tuyển chọn, làm sao có thể đi vào trước tám. Còn có cơ hội đi vào Hồng Viễn Danh sư học viện học tập cơ chứ?

- Trận tiếp theo, Lưu Vân tông La Tuyền đối chiến với Vọng Giang tông Tất Giang Hải, Lạc Sa tông Hoàng Tranh đối chiến với Vạn Quốc liên minh Trương Huyền!
Hồng sư nói ra số trận chiến đấu kế tiếp.

- Lạc Sa tông Hoàng Tranh? Gia hỏa xếp hạng thứ tư trên tiềm lực bảng?

Trương Huyền nhìn về phía một thanh niên đang ở trên đài.

Tên này cũng đứng ở trong tiềm lực bảng, xếp hạng thứ tư, bất kể là tu vi hay là thực lực, so với Liêu Vũ Chí cũng không kém hơn một chút nào.

- Ừm, Trương sư cẩn thận, khi tranh tài Hoàng Tranh này ta cũng đã nhìn qua. Mỗi một trận đều không giống nhau, lại đều có thể dùng phương thức nghiền ép để chiến thắng. Thật sự có thực lực, thật không đơn giản! Ta cũng hoài nghi, thứ tự trước đó của hắn không có cao bằng đám người Liêu Vũ Chí, liệu có phải hắn đã lặng lẽ che giấu thực lực hay không!

Sắc mặt Khang đường chủ ngưng trọng nói.

Trước đó Hoàng Tranh này tranh tài, toàn bộ quá trình hắn đều nhìn vào. Có mấy lần tỷ thí, không có một lần nào tương đương, lại đều có thể lấy dáng dấp vô địch để chiến thắng. Thủ đoạn chân thực chỉ sợ so với tin tức lan truyền ra bên ngoài không kém chút nào.

Thậm chí so với La Tuyền cũng sẽ không rơi xuống hạ phong.

- Quản hắn là ai chứ? Một khi gặp được Trương sư, người nhức đầu sẽ là hắn!

Triệu Phi Vũ cười nói.

- Chuyện này cũng đúng...

Khang đường chủ xấu hổ cười một tiếng.

Nếu nói trước đó hắn còn lo lắng tu vi của Trương sư thiếu hụt, có khả năng khó mà đi đến cuối cùng. Thế nhưng trải qua tỷ thí với Ngô Thiên Hào và Liêu Vũ Chí, hắn đã hoàn toàn vứt bỏ loại ý nghĩ này.

Trương Huyền trước mắt này giống như Chiến Thần vô địch vậy, ai gặp được hắn thì kẻ đó sẽ xui xẻo, bị đả kích lòng tự tin.
Mặc dù Hoàng Tranh này mấy quan trước thoạt nhìn rất lợi hại, thế nhưng cũng là bởi vì gặp người khác. Một khi gặp Trương sư... Chỉ sợ kết quả sẽ không thể tốt hơn so với những người khác là bao.

Thấy mọi người tự tin về hắn như vậy, Trương Huyền cười khổ một tiếng, nhấc chân đi đến lôi đài.

Lúc này Hoàng Tranh này đã đi tới phía đối diện, thấy hắn đi lên, hắn lập tức ôm quyền nói:

- Trương sư!

- Hoàng sư!

Trương Huyền cũng cung kính đáp lễ.

- Ta muốn cùng Trương sư tỷ thí dạy học trồng người!

Hoàng Tranh thản nhiên nói.

- Dạy học trồng người?

- Ừm, quy tắc rất đơn giản, tùy ý chọn một trăm người từ trên quảng trường, đồng thời giảng bài, không cho phép sử dụng Sư Ngôn thiên bẩm, giảng bài kết thúc, ai bằng lòng lạy người khác làm sư nhiều hơn thì người đó sẽ chiến thắng!

Hoàng Tranh nói ra quy tắc.

Trong một trận tỷ thí, quy tắc cũng có nhiều loại đa dạng, đương nhiên, nếu như ngươi cảm thấy không công bằng thì cũng có thể cự tuyệt.

- Được!

Trương Huyền gật đầu.

...

- Tỷ thí dạy học trồng người? Còn không cho phép sử dụng Sư Ngôn thiên bẩm? Chuyện này có chút quá mức đi!

- Đúng vậy a, Sư Ngôn thiên bẩm là tiêu chí của Danh sư, là thủ đoạn khiến cho người ta tin phục của Danh sư, không cho sử dụng, so làm sao đây?

- Hoàng sư tính toán thật hay, căn cứ vào trước đó biểu hiện của Trương sư, so cái gì cũng rất khó chiến thắng, dạy học trồng người thì không giống. Có đôi khi dù lão sư khá hơn nữa, một khi học sinh không thích thì cũng rất khó học được tri thức, bởi vậy... So cái này, có tính ngẫu nhiên rất lớn, lại thêm không cho phép sử dụng Sư Ngôn thiên bẩm, kết quả... Rốt cuộc là ai chiến thắng, rất khó nói!

- Cũng đúng ah...

Nghe thấy nội dung tỷ thí trên đài, dưới đài bắt đầu nghị luận ầm ĩ.

Dạy học trồng người cũng không phải lão sư có danh khí lớn là có thể khiến cho người ta tin phục đi học theo. Còn có rất nhiều những nhân tố khác làm ảnh hưởng tới, giống như dù ngươi hoàn mỹ đến đâu, lại ưu tú tới đâu thì cũng không thể khiến cho người người ưa thích ngươi vậy.

Đây là chuyện tình cảm của nhân loại, không thể dùng theo chuẩn để cân nhắc.

Chương 1054: Tỷ thí dạy học trồng người (2)

Tỷ thí cái khác, Trương sư đều có thể nghiền ép, mà cái này thì lại khó nói được, thắng bại, ai cũng không nói chắc chắn được.

Không hổ là thiên tài thi đấu nổi danh, một lần đã tìm được đúng chỗ mấu chốt, đưa ra hạng mục tỷ thí thích hợp nhất cho hắn.

Nếu không, so bất hạng mục nào, chỉ sợ hắn đều không phải là đối thủ của vị Trương sư này.

...

Đã xác định quy tắc tỷ thí, hai bên đều không có dị nghị, cho nên mọi chuyện kế tiếp cũng rất nhanh.

Không lâu sau, trên lôi đài đã có một trăm người an vị ngồi đó. Có một chút là hộ vệ của Vạn Quốc liên minh, cũng có một chút là người bình thường đến đây quan sát thi đấu Danh sư.

Người có thể được chọn, lắng nghe hai vị Danh sư giảng bài, tất cả mọi người đều hưng phấn tới mức hai con mắt sáng lên.

Loại cơ hội tốt này cũng không phải ai cũng có thể may mắn có được.

- Tu vi những người này đều không tương đồng. Ta thấy chúng ta giảng giải một ít kiến thức tu luyện căn bản đi, nếu không, ta sợ người tu vi thấp sẽ nghe không hiểu, cao quá cũng không thích hợp!

Hoàng Tranh nói.

Chọn ra một trăm người, tu vi cao thấp không đều, từ võ giả nhất trọng đến Hóa Phàm tam trọng, tất cả đều có. Nếu như giảng giải công pháp Hóa Phàm cảnh, võ giả không hiểu, nếu giảng giải công pháp cấp thấp, người tu vi cao lại cảm thấy không thú vị.

Chỉ có thể giảng giải một ít kiến thức tu luyện cơ sở bình thường, làm cho tất cả mọi người đều có thể cộng minh với nhau.

- Tốt!

Trương Huyền gật đầu.

Chỉ là quy tắc mà thôi, đối phương muốn so thế nào thì hắn sẽ so thế đó. Giảng giải cái khác hắn còn có khả năng không được, thế nhưng cơ sở... Đoán chừng cho dù là Khổng sư đến cũng chưa hẳn đa nói tốt hơn so với hắn.

Cơ sở mà Thiên Đạo thư viện chỉnh lý ra không có sai lầm, đây là chuyện mà bất luận Danh sư gì cũng khó có khả năng làm được.

- Được, ngươi ta cùng nhau dùng truyền âm giảng bài, bọn họ bằng lòng nghe ai thì nghe người đó, không liên quan tới nhau. Thời gian là một nén nhang. Sau một nén nhang, trong một trăm người ai bằng lòng lạy người kia nhiều hơn thì người đó sẽ liền chiến thắng!

Hoàng Tranh nói xong nội dung thi tài, sau đó lại vẫy bàn tay lớn một cái:

- Bắt đầu đi!

- Ừm, ngươi tới trước đi!

Trương Huyền cũng không vội vã, chỉ mỉm cười.

- Vậy ta ẽ không khách khí!
Hai mắt Hoàng Tranh sáng lên, lập tức mở miệng nói.

Dùng truyền âm, ngoại trừ người trên lôi đài có thể nghe được ra, ở phía ngoài chỉ có thể nhìn thấy miệng mấp máy, cũng không biết nội dung mà hắn đang nói tới.

Nghe một hồi, cảm thấy đối phương giảng giải cũng không tệ, Trương Huyền gật đầu nhè nhẹ, lúc này hắn mới tiến về phía trước một bước, cũng bắt đầu giảng giải.

...

- Tỷ thí đã bắt đầu!

- Hai người đồng thời giảng bài, sao có thể biết được đối phương nghe ai, không nghe ai cơ chứ?

- Rất đơn giản, nội dung của ai hấp dẫn ngươi hơn, lại có thể có ích với ngươi về mặt tu luyện, như vậy ngươi sẽ nghe người đó!

- Cũng đúng, cùng một người tu luyện mặc dù không làm được chuyện tâm phân nhị dụng. Thế nhưng việc che một người nói chuyện, vẫn còn có thể làm được!

Nhìn thấy tỷ thí đã bắt đầu, dưới đài lập tức thảo luận.

- Các ngươi nói xem, trong bọn họ ai có thể chiến thắng?

- Cái này khó mà nói, chỉ có điều, ta vẫn cảm thấy Trương sư có thể thắng!

- Nếu như có thể sử dụng Sư Ngôn thiên bẩm, nhất định Trương sư không có vấn đề. Nhưng nếu hai bên đều không sử dụng, vậy thì phải xem ai nắm giữ cơ sở tu luyện kiên cố hơn...

- Hoàng Tranh xuất thân từ tông môn, các loại bí tịch đông đảo, chỉ sợ cơ sở còn kiên cố hơn Trương sư a! ...

Có tỷ thí là sẽ có người quan tâm tới thắng bại, không nghe được cụ thể hai người đang nói tới cái gì. Tất cả mọi người đều vò đầu bứt tai, mỗi một người đều muốn nhìn ra thứ gì đó từ biến hóa pử trên đài.

Nhưng rất đáng tiếc, cái gì cũng không nhìn ra được.

Mọi người ngồi nghe giảng bài giống như là bị thôi miên, từng người nghe giảng bài như si như say, cũng không biết là nghe nội dung của Trương sư mới biến thành như vậy, hay là nghe Hoàng sư giảng bài nên mới như thế.

- Tỷ thí giữa La Tuyền và Tất Giang Hải đã kết thúc...

Ngay trong lúc mọi người đang tràn ngập nghi hoặc, muốn biết hai người đang nói gì thì trong đám người, không biết là ai hô lên một câu. Cả đám vội vàng nhìn lại, quả nhiên thấy tỷ thí trên lôi đài thứ nhất đã kết thúc.

Tất Giang Hải nhướng mày, khí tức như rồng, cả người mang theo khí tức không thể xâm phạm.

Mà La Tuyền có tiếng ủng hộ lớn nhất với vị trí quán quân lại yên tĩnh đứng ở phía đối diện, không ngừng lắc đầu, dường như có chút thất lạc.

- Chuyện gì xảy ra?

- Người nào thắng vậy?

Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều sững sờ.

Tất Giang Hải, danh khí cũng không lớn, thậm chí ngay cả mười vị trí đầu trong tiềm lực bảng cũng không thể lên được. Vốn mọi người đều cho rằng so với đệ nhất tiềm lực bảng như La Tuyền, nhất định sẽ thất bại tại chỗ. Dù nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới lại có chuyện như vậy?

- La sư đã thua!

Một Danh sư vừa rồi quan sát bọn họ tỷ thí không nhịn được nói một câu, dường như khi nói ra lời này, ngay cả hắn cũng có chút không tin.

- La sư được coi là tiềm lực đệ nhất, có khả năng đoạt giải quán quân nhất, làm sao lại thua được chứ? Không ít người đều không thể tin được.

- Vừa rồi bọn họ tỷ thí tu vi, thực lực của hai người tương đương, thậm chí... La sư càng hơn một bậc, dựa theo đạo lý mà nói, nhất định hắn có thể chiến thắng, ai ngờ... Tất Giang Hải Tất sư cũng không biết là vận khí tốt, hay là tích lũy đã đến... Không ngờ trong quá trình tỷ thí lại nhất cử đột phá, đạt đến Hợp Linh cảnh!

Vị Danh sư này cười khổ nói.

- Nhất cử đột phá?

- Hợp Linh cảnh?

Tất cả mọi người đều đồng thời ngẩn ngơ.

Chương 1055: Chờ, ta đột phá trước rồi nói! (1)

Hợp Linh cảnh, là cửa ải khó thứ nhất của Hóa Phàm cửu trọng. Rất nhiều người đều bị vây ở Trọc Thanh cảnh đỉnh phong, không có cách nào tiến thêm một bước.

Cửa này coi trọng linh hồn phù hợp với thân thể, hồn lực càng thêm bền bỉ, dốc lòng tu luyện cũng rất khó đột phá. Khi chiến đấu với người khác, xung kích thành công... Vị Tất sư này, có vận khí quá tốt đi a!

Đây chính là chuyện mà rất nhiều người tu luyện tha thiết ước mơ, đều muốn trải qua.

- Đúng vậy a, khi tỷ thí đột phá, mặc dù La sư thua, thế nhưng cũng không oan!

- Lâm trận đột phá, không riêng gì vận khí tốt, còn có tích lũy và can đảm nữa. Xem ra vị Tất sư này mới là hắc mã lớn nhất trong lần thi đấu này!

- Trước đó không có danh khí gì, vào thời khắc mấu chốt một tiếng hót lên làm kinh người, quá lợi hại!

...

Sau khi nghe rõ đã có chuyện gì xảy ra, mọi người đều bội phục không thôi.

Giao đấu vốn đã cửu tử nhất sinh, vô cùng nguy hiểm, đột phá vào thời điểm này cần phải có bao nhiêu dũng khí mới có thể làm được cơ chứ?

Không nói vị Tất sư này trước kia rốt cục mạnh đến mức nào, chỉ nói phần tâm trí này cũng không phải là thứ mà người bình thường có thể so sánh được.

La Tuyền thua, cũng không oan.

- Kết quả trận tỷ thí này đã ra, nhìn xem Trương sư và Hoàng sư ai có thể chiến thắng...

Bốn người lấy hai, một trận đã kết thúc, mọi người lần nữa dời ánh mắt tập trung lên bên trên một lôi đài khác. Bọn họ muốn nhìn một chút, nhìn xem lần thi đấu Danh sư này rốt cuộc là hai vị siêu cấp thiên tài nào chân chính trổ hết tài năng, tranh đoạt ngôi vị quán quân và á quân.

- Mau nhìn, giảng bài đã ngừng!

- Ừm, cũng đã đến giờ, cũng nên kết thúc a!

Bên tỏng tiếng nghị luận, hai người giảng bài trên lôi đài ngừng lại, hơn một trăm người ngồi xếp bằng, mỗi một người đều từ từ mở mắt, hai mắt bắn ra kim quang lóng lánh.

Xem ra, tuy chỉ nghe giảng bài trong thời gian một nén nhang, thế nhưng tất cả đều được lợi cực lớn, đã giải quyết được không ít nan đề trên việc tu luyện.

- Trong bọn họ ai có thể chiến thắng?

- Tạm thời còn không nhìn ra được, đành phải nhìn một trăm người này bái sư như thế nào a!

- Ừm!

Thấy tỷ thí đã kết thúc, biết kết quả sẽ lập tức xuất hiện, vẻ mặt tất cả mọi người khẩn trương nhìn qua. Bọn họ muốn nhìn một chút, tranh đoạt giữa Trương sư và vị Hoàng sư này, rốt cuộc ai có thể chiến thắng.

Giảng bài đã kết thúc, Trương Huyền cũng nhẹ nhàng thở ra.

Mặc dù rất có tự tin đối với chương trình học của mình, thế nhưng việc những người này lựa chọn như thế nào, hắn vẫn không dám xác định trăm phần trăm.

Dù sao, không thể thi triển ra Sư Ngôn thiên bẩm, nội dung giảng giải của hắn sẽ hạ thấp độ tin cậy đi không ít, thậm chí quá mức thâm ảo, khiến cho không ít người khó có thể lý giải được.

- Sắp thấy kết quả rồi a!

Hắn lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa. Lại ngẩng đầu nhìn về phía mọi người đang ở trước mắt: - Chư vị...

Đang muốn mở miệng, hỏi có bao nhiêu người bái sư với hắn thì chỉ thấy bóng người trước mắt hoa một cái, đã có một đạo thân ảnh quỳ gối xuống trước mặt hắn:

- Kính xin Trương sư thu ta làm đồ đệ, ta nhất định sẽ nghiêm túc học tập, không phụ lòng lão sư dạy bảo...

- Hoàng sư, ngươi làm cái gì vậy?

Thấy rõ bóng người quỳ gối ở trước mặt, Trương Huyền giật nảy mình nói.

Người này không phải là ai khác, mà chính là Hoàng Tranh tỷ thí với hắn.

Vừa rồi mặc dù hai người truyền âm giảng bài, thế nhưng cũng có thể nghe được nội dung giảng giải của đối phương. Trương Huyền nói ra nội dung rất sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, nhắm thẳng vào bản chất tu luyện, khiến cho hắn khó mà tự chế, không khống chế nổi mà muốn bái sư.

- Cái gì?

- Giảng xong, những người khác còn không có phân biệt ra được thì Hoàng sư đã đến bái sư trước?

- Ai có thể nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hay không?

- Kiến thức căn bản, nói tới mức Danh sư tứ tinh đỉnh phong quỳ lạy... Rốt cuộc hắn đã nói nội dung gì chứ?

- Đúng vậy a, quan trọng nhất còn không có sử dụng Sư Ngôn thiên bẩm?

...

Mọi người dưới đài như phát điên.

Dựa theo biểu hiện trước kia của Trương sư, thi triển Sư Ngôn thiên bẩm, mê hoặc cho Hoàng sư quỳ xuống cũng là chuyện có khả năng, nhưng lần này... Không cho phép thi triển Sư Ngôn thiên bẩm, lại giảng giải tri thức cơ sở nhất... Loại tình huống này, Hoàng sư quỳ gối một cái...

Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

Giao đấu hừng hực khí thế còn chưa có kết thúc mà đối phương đã nhất định phải quỳ xuống muốn bái sư, chuyện này là sao... Coi như mọi người ở dưới đài có trái tim rất lớn, thế nhưng vẫn cảm thấy sắp bùng nổ như cũ.

Cò cần khoa trương như vậy hay không?

- Trương sư, chúng ta cũng muốn bái nhập vào môn hạ của người...

Khiếp sợ còn chưa có kết thúc, chỉ thấy một trăm người tu luyện trên đài cũng đồng loạt quỳ rạp xuống đất, ánh mắt nhìn về phía Trương Huyền tràn ngập vẻ thành kính và tôn kính.

- Một trăm người toàn bộ đều bái sư?

Chung quanh lặng ngắt như tờ.

Hai Danh sư cấp bậc tương đồng đồng thời giảng bài, bình thường đều là tình huống năm mươi năm mươi. Dù sao mỗi người đều có tình cảm, có đủ loại thành kiến cứng nhắc, kết quả... Một trăm người tu luyện đồng loạt lạy Trương Huyền xin bái làm sư phụ.

Rốt cuộc hắn đã nói cái gì...

Không chỉ bắt được một vị Danh sư tứ tinh đỉnh phong, ngay cả nhiều người tu luyện như vậy cũng bắt được?

Như vậy coi như... Danh sư ngũ tinh cũng không làm được a!

- Được rồi, đứng lên đi, thi đấu kết thúc. Mặc kệ thành tích như thế nào, ta cũng sẽ dạy cho chư vị một tiết!

Trương Huyền cũng không nghĩ tới lại có nhiều người đồng thời bái sư như vậy, hắn không nhịn được có chút nhức đầu.

- Vâng!

Nghe thấy Trương sư đồng ý giảng bài, lúc này mọi người mới khôi phục lại, đồng loạt gật đầu.

- Trận tỷ thí này... Trương sư chiến thắng!

Thấy mọi người đã được trấn an, Hồng sư gật gật đầu tuyên bố kết quả.

- Đừng kéo ta, ta muốn lạy Trương sư làm sư phụ...

Hắn đang muốn tiếp tục tuyên bố trận chung kết sau cùng thì lại nghe thấy một tiếng kêu thảm thê lương vang lên. Hắn ngẩng đầu nhìn lên thì khóe miệng lập tức co giật lại.

Chỉ thấy Hoàng sư mới vừa rồi còn khí khái lẫm liệt lại quỳ gối trước mặt Trương Huyền, chuyên tâm bái sư. Bản thân đang được đồng môn kéo xuống mà còn không ngừng la lên, như là phát điên vậy.

- Ôi, hài tử này đã xong...

Nhìn thấy tên này như say mê, bị điên như vậy, Hồng sư khẽ lắc đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau