THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1046 - Chương 1050

Chương 1046: Tỷ thí thuần thú (2)

Mặc dù vị Trương sư này thuần thú, bọn hắn chưa từng tận mắt nhìn thấy qua, nhưng hôm nay khi khảo hạch, đường chủ Thú đường Hàn Xung từng chính miệng nói qua quá trình trước đó.

Ngay cả linh thú mà hắn tốn mấy năm cũng không thể thuần phục cũng đã bị Trương sư thuần phục, ngoan ngoãn ở nhà trông sân nhỏ, ngươi xác định có thể thắng hắn hay sao?

...

- Có thực lực đánh một trận, Vị Trường Thanh là thiên tài nổi danh thuần thú. Ta nghe nói hắn từng tham gia giải thi đấu thuần thú, đồng thời cũng lấy được ngôi vị quán quân!

- Đúng vậy a, ta cũng đã nghe nói, không phải Trương sư đã đồng ý so cái này hay sao? Thuần thú không thể so với hạng mục khác của Danh sư, năng lực bản thân mạnh là được. Càng quan trọng hơn là còn cần có đầy đủ bảo vật và thủ đoạn nữa!

- Chỉ sợ tỷ thí trước tám sẽ nguy hiểm...

...

Khác với vẻ mặt của đám người Triệu Phi Vũ, những Danh sư khác không biết rõ tình hình đều dùng ánh mắt ngưng trọng nhìn qua.

Thuần thú khá là phiền toái, không riêng gì năng lực của bản thân mạnh là được, mà còn phải có đầy đủ bảo vật.

Nếu không, không hấp dẫn được sự chú ý của linh thú, làm sao có thể bồi dưỡng độ trung thành cơ chứ?

Vạn Quốc liên minh rõ ràng yếu kém hơn Tử Kim tông. Nếu chỉ tính thuần thú, tỷ lệ chiến thắng rõ ràng đã thấp hơn rất nhiều.

- Mau nhìn, thú sủng của hai người đã tới!

Bên trong tiếng nghị luận, không trung vang vọng tiếng gió rít gào, hai đầu linh thú to lớn, bay tới, rơi vào trên đài.

Chính là Yêu Thần thú và thú sủng của Vị Trường Thanh.

Trương Huyền nhìn qua.

Thú sủng của hắn là một đầu Thanh Linh thú cực lớn, cấp bậc đại khái là Hóa Phàm tứ trọng sơ kỳ, rõ ràng đã kém hơn một mảng lớn với Yêu Thần thú.

- Đây là thú sủng của ngươi?

Còn tưởng rằng thú sủng của đối phương sẽ xấp xỉ với hắn. Cho nên hắn có tự tin tuyệt đối, sẽ thu được độ trung thành cao hơn. Ai ngờ thú sủng vừa tới lại cường đại như vậy, vẻ mặt Vị Trường Thanh rất khó coi, có cảm giác như muốn khóc.

Hóa Phàm tam trọng đỉnh phong bình thường có thể thuần phục một đầu linh thú Hóa Phàm tứ trọng, cũng đã không tệ rồi... Ngươi thuần phục một đầu Hợp Linh cảnh, làm sao có thể làm được cơ chứ?

- Ừm, ngươi bắt đầu trước đi, ta cũng không vội!

Trương Huyền gật gật đầu, lại mở miệng nói với Yêu Thần thú:

- Vị Vị sư này muốn thuần phục ngươi, ngươi phối hợp với hắn thật tốt a!

- Rống?

Yêu Thần thú sửng sốt một chút, vặn cái đầu lâu to lớn qua. Nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa, hồn lực áp bách cường đại giống như là ngọn lửa, muốn đốt cháy hắn sạch sẽ.

- Ta...
Cảm nhận được cỗ uy áp này, khóe miệng Vị Trường Thanh giật một cái, thân thể không tự chủ được lay động, xém chút đã thổ huyết.

Cái này... Ngay cả tới gần cũng không làm được, làm sao thuần thú đây chứ?

Cổ tay khẽ đảo, một cái bình ngọc xuất hiện ở trong lòng bàn tay, hắn cắn răng nói:

- Yêu Thần huynh, đây là tinh huyết linh thú Hóa Phàm ngũ trọng mà ta đã chuẩn bị, không biết ngươi có hứng thú hay không?

Bình ngọc mở ra, một cỗ linh khí nồng nặc bay thẳng ra.

Tinh huyết linh thú Hóa Phàm ngũ trọng!

- Thủ bút thật lớn!

- Đúng vậy a, một bình máu linh thú này, ít nhất giá trị cũng phải hơn mười viên linh thạch trung phẩm a!

- Không thể ít hơn, có khả năng còn nhiều hơn. Trực tiếp lấy ra cái này cũng sẽ lấy được hảo cảm của bất kỳ một linh thú nào. Lần này Trương sư phiền toái rồi!

- Vị Trường Thanh đã có chuẩn bị mà đến ah...

Nhìn thấy hắn vừa ra tay đã hào phóng như vậy, phía dưới xôn xao một hồi.

Tinh huyết linh thú cấp bậc cao đối với linh thú cấp thấp có lực hấp dẫn cực lớn, rất nhiều linh thú đều nguyện ý vì nó mà khuất phục.

Khó trách Vị Trường Thanh này lại dám khiêu chiến thuần thú với Trương sư, hóa ra đã sớm chuẩn bị, lại đều đưa thứ này.

Nếu như Trương sư không bỏ ra được thứ quý giá hơn, chỉ sợ ván này sẽ phải thua.

- Rống! Nhìn thấy máu linh thú Hóa Phàm ngũ trọng, ánh mắt Yêu Thần thú sáng lên, móng vuốt thô to chợt đưa tới, vồ về phía bình ngọc.

- A?

Không nghĩ tới tên này lại đưa móng ra chộp, khóe miệng Vị Trường Thanh giật một cái rồi nói:

- Trước đừng có gấp, ngươi đồng ý làm bạn bè với ta thì ta sẽ cho ngươi thứ này... Ngươi, ngươi muốn làm gì... Bà mẹ nó!

Vốn cho rằng hắn có được máu của linh thú trong tay, nhất định sẽ thu được hảo cảm. Ai ngờ còn chưa nói dứt lời thì đã cảm thấy trước mắt tối sầm lại, móng vuốt đã giẫm lên trên đầu, nhẹ nhàng đánh một cái, máu linh thú trong tay hắn đã bị cướp đi.

- Ngươi... Đưa máu linh thú cho ta...

Rít lên một tiếng, thế nhưng hắn còn chưa nói xong như cũ thì đã lần nữa cảm thấy lực lượng của móng vuốt trên đầu đột nhiên gia tăng.

Rắc rắc!

Lôi đài lập tức xuất hiện một cái lỗ thủng, cứ thế bị ép vào mặt đất.

- Ta...

Vị Trường Thanh khóc không ra nước mắt.

Bất kể nói như thế nào hắn cũng đều là Danh sư tứ tinh, có mặt mũi của Thuần Thú sư. Thế nhưng lại bị một đầu linh thú trực tiếp giẫm vào mặt đất... Cảm giác buồn bực mạnh mẽ khiến cho hắn có chút phát điên.

- Ngươi nghe ta nói... Chỉ cần ngươi thả ta ra, ta còn có đồ tốt... Phốc!

Cắn răng, hắn còn chưa nói dứt lời thì lực lượng từ móng vuốt trên người lần nữa gia tăng, hắn chỉ cảm thấy xương ngực răng rắc vài tiếng, miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Kế tiếp, ngón tay đã thấy tê rần, giới chỉ không gian đã bị đầu linh thú cực lớn trước mắt lấy đi.

- Ngươi...

Vị Trường Thanh cảm giác như phát điên.

Bất kể nói như thế nào, ngươi cũng là linh thú Hợp Linh cảnh, có trí tuệ của mình a. Không ngờ lại trực tiếp cứng rắn đoạt, cũng quá không thành thực!

Ngay lúc hắn đang thổ huyết thì đã nghe được Yêu Thần thú ở phía trên gầm rú một tiếng, ngay sau đó thanh âm tràn ngập vẻ cổ quái của Trương sư vang lên:

- Yêu Thần thú của ta nói... Chỉ cần ngươi thần phục nó, ngoan ngoãn làm nhân sủng của nó thì nó sẽ trả lại chiếc nhẫn của ngươi...

- Thần phục? Còn... là nhân sủng? Phốc!

Hai mắt Vị Trường Thanh tối sầm lại.

Đại ca, ta tới là để thuần thú, không phải để thú đến thuần ta nha...

Chương 1047: Giả vờ chết cái gì chứ? (1)

Ban đầu Yêu Thần thú ở Ôn Ngôn lĩnh chiếm núi làm vua, làm một tên thổ phỉ. Thú đường, Minh phủ chủ cũng đã hết cách bắt nó, dám tìm phiền phức, hoặc là bị giết, hoặc là bị đánh cho mất mặt, lại bị ném tới một chỗ xó xỉnh không biết tên.

Thế mà người này vừa lên đến đã muốn thuần phục nó, nó không có trực tiếp giết chết đối phương đã coi như nể tình rồi.

Rống!

Móng vuốt nắm bình ngọc chứa linh thú tinh huyết và giới chỉ trữ vật, nó lại lần nữa gầm rú một tiếng.

- Khụ khụ!

Trương Huyền ho khan một tiếng, tràn ngập ngượng ngùng phiên dịch thay:

- Nó bảo ngươi uống bình máu linh thú này...

Yêu Thần thú làm thú sủng của hắn, cho nên hắn có thể tiến hành câu thông linh hồn, coi như không hiểu thú ngữ thì những ý tứ biểu đạt đơn giản này vẫn có thể nghe hiểu được.

- Uống thú huyết... Vị Trường Thanh khóc không ra nước mắt.

Máu linh thú, chỉ hữu dụng đối với linh thú, người uống, không những vô dụng mà không cẩn thận còn có thể mọc đầy lân phiến và lông tóc, giống như quỷ mị... Thậm chí không cẩn thận còn có thể trực tiếp trở nên quái dị, mất mạng!

Không phải người nào cũng có Thiên Đạo chân khí, có thể hóa giải lực lượng cuồng bạo trong đó.

Rống!

Thấy hắn không có động tĩnh, Yêu Thần thú lần nữa gào thét, mở bình ngọc ra, đã muốn bỏ vào trong miệng hắn.

- Trương sư, cứu ta, ta... Không thuần phục nó...

Sắc mặt tái nhợt, Vị Trường Thanh thiếu chút nữa đã hồn phi phách tán.

Nhìn tư thế của đối phương, có lẽ không chỉ muốn đem linh dịch đút cho bản thân uống mà ngay cả bình ngọc cũng sẽ nhét vào trong miệng hắn. Nếu như hắn không mở miệng nói, chỉ sợ không cần tiếp tục điệu thấp, sẽ không kiên trì được mấy hơi thở mà sẽ mất mạng tại chỗ.

Đây là tình huống gì chứ...

Hắn đảm bảo chạy tới thuần phục linh thú của đối phương, ai ngờ... Những người kia, căn bản không ra bài theo lẽ thường.

Linh thú của người khác nhìn thấy tinh huyết của linh thú Hợp Linh cảnh sẽ lập tức hai mắt tỏa ánh sáng, lấy lòng. Mà thứ này thì rất tốt, lại xem như rác rưởi đồng dạng, còn muốn đút cho bản thân hắn ăn...

Ngươi không giết chết bản thân ta thì sẽ không vui hay sao a...

Đường đường là Thuần Thú sư tứ tinh, bị linh thú giẫm vào mặt đất, yêu cầu thuần phục, chuyện này là sao đây...

- Được rồi, Yêu Thần, đừng làm rộn!

Thấy nếu như lại tiếp tục, tên này sẽ thực sự mất mạng ở đây, Trương Huyền quát lớn.

- Rống!

Vẻ mặt rất không tình nguyện, Yêu Thần nâng móng vuốt lên, ngạo nghễ đứng ở một bên lôi đài, còn giới chỉ trữ vật, bình ngọc các loại cũng không trả về cho đối phương.
Nói đùa, đồ vật tới trong tay nó đã biến thành chiến lợi phẩm của nó, còn muốn trả lại sao?

Nằm mơ đi!

- Khụ khụ!

Phun ra hai ngụm máu tươi, Vị Trường Thanh giãy dụa đứng dậy, khuôn mặt trắng bệch.

Thuần thú còn chưa bắt đầu thì đã bị linh thú đánh cho sắp chết. Nếu chuyện này truyền đi, chức vị Thuần Thú sư này cũng không cần phải làm nữa... Thực sự không chịu nổi người này ah!

Hắn dùng ánh mắt trông mong nhìn về phía Yêu Thần thú, muốn lấy giới chỉ trữ vật và thú huyết về, chỉ thấy ánh mắt nó lại trừng một cái, làm cho hắn bị dọa đến mức không kìm lòng được run rẩy rụt lại phía sau.

Lấy cái rắm ah, nhìn bộ dạng của đối phương, không có đánh chết hắn cũng đã coi như đã cho mặt mũi lắm rồi.

Nước mắt chảy ra.

Ta tới đây là để tìm tôn nghiêm... Làm sao lại còn mất mặt hơn so với vừa rồi a...

- Xem ra ở ải thú sủng của ta, ngươi không có được đến một điểm độ trung thành... Ngươi còn cần so nữa không? Trương Huyền nhìn qua phía hắn rồi hỏi.

song phương thuần phục thú sủng của đối phương, sau đó lấy độ trung thành cao thấp để quyết định thắng bại. Hiện tại ngay cả một điểm độ trung thành hắn cũng không có lấy được từ chỗ Yêu Thần thú, như vậy nếu có tiếp tục nữa cũng không có tác dụng, đã không có ý nghĩa.

- Đương nhiên nếu muón tiếp tục, thuần thú coi trọng cơ duyên, cũng chưa chắc ngươi đã hơn ta quá nhiều, nếu như ngươi cũng giống như ta. Ngay cả thuần phục cũng không được, như vậy nhiều nhất chúng ta cũng chỉ là ngang tay...

Vị Trường Thanh cắn răng một cái.

Thời gian đã không còn lại nhiều lắm, hắn không thu phục được đầu Yêu Thần thú này, như vậy đối phương cũng chưa chắc đã có thể có được một điểm độ trung thành của Thanh Linh thú.

Không cẩn thận cũng có thể là ngang tay! Như vậy, chí ít còn có thể tìm về một ít mặt mũi.

- Ngươi xác định?

Vẻ mặt Trương Huyền rất là cổ quái.

- Ngươi xác định chứ?

Nhìn thấy bộ dáng này của hắn, Vị Trường Thanh còn tưởng rằng hắn không dám. Hắn cười lạnh, hai tay chắp ra sau lưng, lần nữa khôi phục lại vẻ tự tin, lại quay đầu nhìn về phía thú sủng bên người:

- Thanh Linh, vị Trương sư này muốn thuần phục ngươi, chỉ cần ngươi có thể chống đỡ được, tranh khí thay ta. Sau khi trở về muốn cái gì sẽ có cái đó, thậm chí, tìm kiếm cổ mạch, khiến cho huyết mạch của ngươi tiến thêm cũng không phải là vấn đề quá lớn...

- Rống!

Nghe được lời hứa hẹn từ chủ nhân, trong đôi mắt to của Thanh Linh thú tràn ngập vẻ kiên định, cái đầu vội vàng gật một cái.

- Vô sỉ, quá vô sỉ!

- Đúng vậy a, vừa rồi Trương sư đã dặn dò Yêu Thần thú, phải phối hợp thật tốt. Hắn ta thì tốt rồi, lại trực tiếp yêu cầu thú sủng của mình không khuất phục, như vậy còn thuần thế nào nữa chứ?

- Đây chính là gian lận!

- Luôn miệng nói công bằng, thế nhưng lại cho thú sủng của mình chỉ thị rõ ràng như thế, quá mức!

...

Nghe thấy lời nói của Vị Trường Thanh, tất cả mọi người dưới đài đều xôn xao.

Vừa rồi Trương sư đã dặn dò Yêu Thần thú, phải phối hợp thật tốt, kết quả ngươi không thuần phục được, lại còn bị đánh một bữa!

Đây chính là ngươi bản lĩnh kém, bây giờ người ta muốn thuần phục thú sủng của ngươi. Thế mà ngươi lại yêu cầu như vậy, còn cố đưa ra ban thưởng...

Có biết xấu hổ hay không?

Đã là tỷ thí thuần thú, đương nhiên phải tỷ thí dưới môi trường công bằng, làm như vậy, quả thực mới có phong độ của Danh sư.

- Mất mặt ah... Mất mặt!

Mấy trưởng lão của Tử Kim tông không nghĩ tới thiên tài tông môn lại làm như vậy, mỗi người đều đưa tay che khuôn mặt.

Chuyện này là sao...

Lần này coi như thắng, cũng không có cách nào gặp người ta.

...

Chương 1048: Giả vờ chết cái gì chứ? (2)

- Vậy ta sẽ bắt đầu!

Thấy tên này đến bây giờ còn chưa từ bỏ ý định, muốn cho mình thuần phục thú sủng của hắn một chút, Trương Huyền cười khổ rồi lắc đầu. Lại nhìn về phía đại gia hỏa đang ở trước mắt.

- Rống!

Rít lên một tiếng, Thanh Linh thú cũng giống như Yêu Thần thú, một móng vuốt đập về phía Trương Huyền.

Vừa rồi chủ nhân chịu nhục, nó đã nhìn vào trong mắt. Nó cũng dự định khiến cho Trương sư trước mắt này ăn thiệt thòi lớn.

Chỉ bất quá, nó mới có thực lực Hóa Phàm tứ trọng sơ kỳ, so với Trương Huyền vẫn còn kém một đoạn rất lớn.

Thân thể nhoáng một cái đã tránh thoát công kích, Trương Huyền đánh ra một cái tát.

Phanh!

Một cái bạt tai vang dội quất vào trên khuôn mặt to lớn của Thanh Linh thú, tên này còn chưa có kịp phản ứng thì đã lăng không bổ nhào, đầu đâm vào mặt đất, chỉ để lại hai cái đùi to lớn ở bên ngoài, không ngừng giật giật.

Trương Huyền nắm giữ lực lượng có thể sánh ngang với Hợp Linh cảnh trung kỳ, một cái tát đánh tới lực lượng đã vượt qua hơn hai trăm vạn đỉnh. Ngay cả vũ khí Linh cấp hạ phẩm cũng có thể đánh cho vỡ vụn, nếu không phải hắn đã hạ thủ lưu tình, có lẽ chỉ bằng lần này, đầu thú sủng này không chết thì cũng phải tàn phế.

Đừng nói là phản kháng, ngay cả phản ứng cũng không có kịp phản ứng.

- Ự...c?

- Một cái tát đánh cho linh thú Hóa Phàm tứ trọng ngã lộn nhào?

- Muốn làm được như vậy cần lực lượng lớn thế nào chứ?

Tất cả mọi người như phát mộng.

Linh thú trời sinh đã cường tráng, dựa vào thân thể mạnh mẽ và sức phòng ngự, người cùng cấp bậc căn bản không phải là đối thủ của chúng nó. Nói cách khác, đầu Thanh Linh thú Hóa Phàm tứ trọng sơ kỳ này, nếu nói thực lực chân chính, tuyệt đối có thể so với cường giả Hóa Phàm tứ trọng trung kỳ, thậm chí ngay cả hậu kỳ cũng có thể chiến một trận.

Thực lực cường đại như vậy mà bị một cái tát đánh cho đầu cắm xuống trên mặt đất, ngay cả nửa điểm năng lực phản kháng cũng không có... Muốn làm được như vậy cần lực lượng như thế nào chứ?

Cũng quá đáng sợ a!

Phía dưới lôi đài, Ngô Thiên Hào vừa mới bay trở về nhìn thấy cảnh này, lập tức bị dọa đến mức bờ môi run rẩy.

Vốn hắn cho rằng, vừa rồi đối phương ném hắn đi chỉ là trùng hợp, chỉ cần hơi chú ý thì chắc chắn sẽ không chịu thiệt. Mà bây giờ hắn mới biết... May mắn đối phương chỉ hắn ném đi, nếu như vừa rồi đối phương dùng một cái tát như vậy...

Đoán chừng hiện tại hắn đã nằm ở trong Y Sư công hội, không chết thì cũng đã hoàn toàn biến dạng...

- Là ngươi nói thực lực hắn rất kém hay sao? Quay đầu nhìn về phía đồng bạn, hắn nói:

- Tuyệt giao!

- ... Đồng bạn hắn im lặng.

...
- Không đúng, Trương sư làm như vậy, mặc dù cho thấy thực lực của hắn rất mạnh, thế nhưng... Trực tiếp ra tay đánh cũng không có cách nào bồi dưỡng được hảo cảm, cũng không có khả năng thuần thú thành công!

- Đúng vậy a!

- Nếu như Trương sư cũng không có độ trung thành, như vậy sẽ giống như Vị sư, chẳng lẽ sẽ biến thành tình huống ngang tay?

- Đáng giận, rõ ràng là Trương sư giành được ưu thế, một khi hoà không phân thắng bại, như vậy sẽ vô cùng phiền phức!

Sau khi hết khiếp sợ, mọi người cũng kịp phản ứng lại.

Bình thường thuần thú đều là lấy ra đồ tốt khiến hco linh thú không có cách nào cự tuyệt, thu được hảo cảm.

Động thủ với nó sẽ chỉ làm cho nó càng ngày càng chán ghét, cũng không có cách nào điều tiết được nữa.

Trương sư thân là Thuần Thú sư tứ tinh, có lẽ rất rõ ràng điểm ấy mới đúng chứ? Làm sao lại trực tiếp xuất thủ? Hơn nữa... Còn đánh nặng như vậy!

Trải qua chuyện như vậy, nhất định Thanh Linh thú sẽ chán ghét mười phần, không những không chiếm được độ trung thành mà không cẩn thận còn có thể càng thêm chán ghét.

- Ha ha, để ta xem ngươi còn thuần phục thế nào...

Không nghĩ tới vị Trương Huyền này lại lỗ mãng như thế, dám đánh trả Thanh Linh thú. Thân thể Vị Trường Thanh run lên, kém chút nữ đã cười ra tiếng.

Lúc trước hắn thuần phục tên này đã tốn ròng rã hai năm, các loại bảo vật tùy ý để đối phương lựa chọn sử dụng. Thậm chí còn cùng đi săn một chỗ, ngủ chung. Từ đó mới khiến cho nó ngoan ngoãn thần phục.

Mà đối phương thì tốt rồi, một cái tát đã đánh nghiêm trọng như vậy, dùng tính cách cao ngạo của Thanh Linh thú, không xé nát hắn đã tốt lắm rồi, còn độ trung thành, đừng có mà nằm mơ!

Bản thân không có được độ trung thành của Yêu Thần thú, đối phương cũng không có được độ trung thành của Thanh Linh thú, như vậy nhiều nhất hai người cũng chỉ ngang tay mà thôi!

Thậm chí... Nếu nói tới độ thiện cảm, hắn vẫn chiến thắng. Coong!

Ngay khi hắn đang tràn ngập cao hứng thì đã nghe thấy tiếng chiêng đồng vang lên, thời gian một nén nhang lại trùng hợp đến.

Lôi đài thi đấu Danh sư, một nén nhang là một phạm vi đại khái. Chỉ có điều, thời gian đến, cũng nên quyết ra thắng bại, nếu không cũng khó mà phán định được.

Đã đến giờ, coi như có thủ đoạn khác muốn dùng thì cũng không kịp, có thể nói... Hắn đã đứng ở thế bất bại.

A!

Không phải các ngươi nói ta chỉ có thể nhận thua ư? Không phải nói ta sẽ thất bại ư?

Hiện giờ ta đã đánh ngang tay, có được tôn nghiêm vô thượng, để xem các ngươi còn nói cái gì nữa...

Càng nghĩ càng vui vẻ, hai mắt bắn ra tinh quang, nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa, vẻ mặt ngạo nghễ:

- Trương sư, ngươi không có thuần phục được Thanh Ưng Thú, ta cũng không có thuần phục được Yêu Thần thú, cửa này coi như chúng ta ngang tay, được chứ?

- Ngang tay?

- Không sai, cẩn thận mà nói, ngươi đánh Thanh Linh thú, chọc nó chán ghét, bên trên độ thiện cảm đã thua... Vị Trường Thanh nói.

Không phải muốn ra vẻ khí độ ư? Đây chính là khí độ!

Rõ ràng là hắn thua, còn nói ngang tay...

- Chán ghét?

Ngay khi hắn đang âm thầm đắc ý, chỉ thấy Trương sư ở phía đối diện lắc đầu, lại dùng một cước đá vào trên đùi đầu thú sủng đang giả chết:

- Giả chết cái gì chứ? Còn không mau lên nhận chủ!

Soạt! Rống!

Ngay sau đó hắn đã thấy Thanh Linh thú vội vã từ mặt đất rút đầu ra, vẻ mặt hưng phấn đi tới trước mặt Trương sư, ngã sấp xuống trên mặt đất. Cái đầu không ngừng cọ đến, giống như là một con chó xù gặp chủ nhân vậy.

- Ự...c?

Thân thể cứng ngắc, hai mắt Vị Trường Thanh trừng đến mức sắp rơi xuống trên mặt đất.

Làm sao có thể?

Không phải đối phương vừa mới đánh qua nó ư? Làm sao lại nhận chủ cơ chứ?

Ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hay không?

Chương 1049: So kiếm (1)

Vị Trường Thanh thật sự sắp phát điên rồi, vừa rồi hắn đã thông báo, muốn Thanh Ưng Thú ngoan ngoãn nghe lời, chỉ cần chống chọi được đối phương thuần phục thì sẽ cho các loại ban thưởng cho nó.

Kết quả... Trong nháy mắt đã giống như chó xù làm phản, có lầm hay không vậy?

Quan trọng nhất là, nếu như đối phương cho ngươi đồ tốt mà ngươi không có cách nào cự tuyệt, máu linh thú cấp bậc cao hơn thì ta cũng nhận. Chỉ tát một cái, thái độ ác liệt không có chút chào đón nào...

Sự kiêu ngạo lúc ta thuần phục ngươi ở đâu? Tự tôn ở đâu?

- Thanh Linh, ngươi muốn làm gì? Chẳng lẽ ngươi đã quên, ngươi là linh thú của ta...

Càng nghĩ càng giận, hắn rít lên một tiếng rồi vọt tới trước mặt.

Ngươi thân là linh thú của ta mà lại đi quỳ lạy một người khác, hơn nữa còn tâng bốc như thế, quả thực thúc có thể nhịn nhưng thẩm không thể nhịn!

Sưu!

Còn chưa tới đến trước mặt thì đã thấy có một cái móng vuốt to lớn đi tới trước mặt.

Phanh!

Bị một cước đá trúng, Vị Trường Thanh máu me đầy mặt bay ngược ra phía sau, đầu đâm vào trên mặt đất.

- Ngươi...

Vị Trường Thanh phát điên, ngươi xuất thủ không phải là ai khác, mà chính là thú sủng Thanh Linh thú của hắn.

Tên này đã hoàn toàn làm phản, bản thân chạy tới quát lớn nó mà còn bị một cước đạp cho lăn...

Ta đã thuần phục ngươi hai năm, ở trên thân thể ngươi đã tốn bao nhiêu thứ. Số lượng cũng đã đủ mua một tòa thành trì, kết quả...

Vị Trường Thanh không nhịn được mà lại điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi.

Đại ca, ta thật sự đang đi lên tìm về tôn nghiêm a...

- Cái này... Thuần phục rồi sao?

- Đánh cho một tát còn thuần phục?

...

Vị Trường Thanh thổ huyết, mọi người xem náo nhiệt cũng cảm thấy trong đầu đầy sương mù, có một loại cảm giác như phát điên.

Đây là gặp quỷ, hay là gặp quỷ, gặp quỷ?

Trương sư đánh ra một cái tát thì đầu Thanh Linh thú này đã ngoan ngoãn nhận chủ, thậm chí ngay cả chủ nhân cũ của mình cũng không cần, một cước đá bay...

Làm sao lại có cảm giác giống như nằm mơ vậy chứ?

- Là... đánh thuần thú pháp của Trương sư hay sao? Khóe miệng mấy người Khang đường chủ, Tô sư cũng co giật.

Trước đó bọn họ đã nghe Triệu Nhã nói qua bên trên thuần thú Trương sư có loại thủ đoạn này. Chỉ là không thể tin được mà thôi, tận mắt nhìn thấy mới biết được, so với chuyện nghe được còn kinh khủng hơn.

Đánh một trận linh thú đã thuần phục, ngay cả chủ nhân cũ cũng không thừa nhận, đây rốt cuộc là thiên lý gì chứ?

- Mất mặt ah!

Mấy vị trưởng lão Tử Kim tông lần nữa che trán của mình lại.

- Khụ khụ, không cần lạy, ta thu ngươi làm thú sủng!

Thấy Thanh Linh thú một cước đá bay Vị Trường Thanh, lại còn không dừng lại lạy, sợ mình cự tuyệt, Trương Huyền gật đầu.

Rống!

Nghe thấy hắn đồng ý, vẻ mặt nó mặt đắc ý đứng dậy, đi tới bên người Yêu Thần thú, giống như là một tiểu đệ tùy tùng, hưng phấn không nói nên lời. Khi lần nữa nhìn về phía Vị Trường Thanh mặt mũi đều máu tươi, trên mặt tràn ngập vẻ ngạo mạn.

- ...

Vị Trường Thanh che ngực, tràn ngập tâm tắc.

Lúc này rốt cuộc hắn đã hiểu vì cái gì mà vừa rồi Trương sư liên tục hỏi qua mấy lần, còn tiếp tục nữa hay không. Hóa ra không phải sợ thua, mà là... Sợ bản thân hắn thua quá khó nhìn.

Sớm biết có thể sẽ như vậy thì hắn còn tìm tôn nghiêm cái rắm mà sẽ nghe lời trưởng lão tông môn, ngoan ngoãn nhận thua a.

Lần này, giới chỉ trữ vật bị cướp, thú sủng duy nhất cũng làm phản, trước khi lên đài, giá trị bản thân không ít. Thế nhưng tỷ thí còn không có kết thúc thì cũng đã biến thành kẻ nghèo hèn...
- Ta như vậy có được coi là thắng không?

Ngay khi hắn đang buồn bực, thì đã nghe thanh âm của Trương sư tiếp tục vang lên:

- Nếu như cảm thấy không được thì có thể lại tỷ thí một trận...

- Không so, đánh chết cũng không so... Ta nhận thua!

Vị Trường Thanh vội vàng lắc đầu, bị dọa đến vẻ mặt trắng bệch.

Vẫn còn so nữa hay sao?

So một lần cũng đã thảm như vậy, lại so tiếp, hắn sợ mình không có cách nào còn sống mà đi xuống.

- Yêu Thần, trả lại đồ vật của người ta đi!

Thấy hắn nhận thua, Trương Huyền mỉm cười, khoát tay áo.

- Rống?

Yêu Thần thú rất là oan ức, cuối cùng vẫn phải ném bình ngọc và giới chỉ trữ vật tới.

- Cái này...

Vị Trường Thanh sững sờ.

Thứ này là hắn thuần phục linh thú không thành công, linh thú cướp, dựa theo đạo lý mà nói, xem như trừng phạt đúng tội, coi như không trả thì cũng không có ai nói gì được. Thế nhưng Trương sư đã tịch thu mà lại để linh thú ném trả lại, chuyện này khiến cho không thể tin được.

- Yêu Thần không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, có chỗ nào đắc tội mong ngươi bỏ qua. Ngươi sưu tập những bảo vật này cũng không dễ, có lẽ nên vật quy nguyên chủ!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Trương sư...

Hốc mắt đỏ lên, Vị Trường Thanh sắc mặt tái nhợt.

Vì sao có câu gọi Danh sư, đây mới gọi là Danh sư a!

Vì vượt qua đối phương, bản thân hắn đã thi triển không ít thủ đoạn bỉ ổi, mà đối phương, biết rất rõ ràng nhưng lại thản nhiên tiếp nhận. Sau khi quang minh chính đại đánh bại bản thân, không những không có tức giận mà còn mang đồ vật giành được trả lại...

Phần hàm dưỡng này, phần khí độ này khiến cho hắn cảm thấy mình tựa như tôm tép nhãi nhép, hèn mọn và buồn cười.

- Về sau, ta sẽ tùy tùng trung thành Trương sư, ai dám nói xấu hắn một câu nói, coi như ta dùng sức lực một đời thì cũng phải khiến cho hắn xin lỗi!

Nắm đấm xiết chặt, trong lòng Vị Trường Thanh lập ra lời thề.

Chương 1050: So kiếm (2)

Danh sư lợi hại, có học sinh, có tùy tùng, những người theo đuổi mang theo tín ngưỡng đi theo sau lưng, vì đó mà truyền bá thanh danh, bồi dưỡng hậu bối.

Muốn danh dự truyền khắp thiên hạ, như vậy ắt không thể thiếu những người theo đuổi này.

Trương Huyền cũng không có nghĩ đến, chỉ là thuận miệng nói một câu mà đã bắt được một vị Danh sư tứ tinh làm tùy tùng.

Vị Trường Thanh nhận thua, cũng tương đương với việc Trương Huyền thuận lợi tấn cấp. Lúc này, các khác lôi đài cũng đều có kết quả, tám người đứng đầu long trọng xuất hiện.

Hai vị thiên tài có tiếng ủng hộ lớn nhất là La Tuyền, Liêu Vũ Chí xuất hiện. Điều khiến hco Trương Huyền có chút ngoài ý muốn chính là, không ngờ Tống Siêu cũng có mặt. Xem ra mặc dù tên này gặp hắn mới trở nên đần độn, thế nhưng trên thực tế lại không chịu nổi như vậy, là thực sự có bản lĩnh.

Nhược Hoan công tử dựa vào sự giúp đỡ của hắn cũng lấy được một vị trí. Chỉ có điều, Trương Huyền cũng biết, kế tiếp muốn thắng, chỉ sợ rất khó, cho nên hắn cũng không quản nhiều như vậy nữa.

- Được rồi, hiện tại tiến hành bốn trận tỷ thí. Mời tám người Danh sư đứng đầu phân biệt đi vào lôi đài của mình. Lôi đài chữ Giáp là Vạn Quốc liên minh Quân Nhược Hoan đối chiến với La Tuyền Lưu Vân tông. Lôi đài chữ Ất Vọng Giang tông Tất Giang Hải đối chiến với Hàn Thanh tông Tống Siêu... Lôi đài chữ đinh Vạn Quốc liên minh Trương Huyền đối chiến với Hàn Khí tông Liêu Vũ Chí!

Hồng sư tuyên bố trận tỷ thí tiếp theo.

- Liêu Vũ Chí?

Nghe được tên đối thủ của mình, Trương Huyền sững sờ.

Tên này trước đó hắn đã nghe qua, là siêu cấp thiên tài gần với La Tuyền, đã từng đoạt giải quán quân đứng đầu.

Không nghĩ tới trong tỷ thí từ tám lấy bốn, bản thân hắn lại gặp phải.

- Trương sư, vị Liêu Vũ Chí này ngươi phải cẩn thận, tỷ thí trước đó ta đều nhìn qua. Gần như đều là luận võ, hơn nữa mỗi lần đều là dùng phương thức nghiền ép để chiến thắng đối thủ!

Tô sư đi tới trước mặt Trương Huyền rồi nói:

- Vừa mới ra trận đã cùng với một vị tuyển thủ khác của Bạch Dương tông đối chiến, ba kiếm đã đánh cho cánh tay đối phương không nhấc lên nổi, chủ động nhận thua!

- Ba kiếm?

- Ừm, ba kiếm đã là số lượng nhiều nhất mà hắn dùng trong trận đấu, trận đầu, thậm chí không có rút kiếm, chỉ dùng vỏ kiếm đã đánh ngất đối thủ...

Khuôn mặt Tô sư rất là ngưng trọng.

Khi Liêu Vũ Chí tỷ thí, trên cơ bản Trương Huyền đều đang so tài, vì vậy người đối chiến với hắn, hắn không có thời gian tìm hiểu qua.

- Nếu như ta đoán không sai... Mặc dù hắn chỉ là Trọc Thanh cảnh đỉnh phong, mà thực lực chân thật, so với nửa bước Hợp Linh cảnh cũng không kém hơn chút nào!

Tô sư nói tiếp.

Trương Huyền gật đầu.

Trọc Thanh cảnh đỉnh phong đã nắm giữ thực lực không kém gì nửa bước Hợp Linh cảnh, vị Liêu Vũ Chí này quả thực rất đáng sợ.

Phải biết rằng, bản thân Danh sư đã vô địch trong cùng cấp bậc, một cấp bậc thấp mà còn có thể vượt qua được Danh sư cấp bậc cao, sức chiến đấu có thể nghĩ.
- Bắt đầu!

Lại nói hai câu, thấy đối phương đã đi đến lôi đài, Trương Huyền cũng không do dự nữa mà nhấc chân đi tới.

Lúc này khí thế toàn thân Liêu Vũ Chí cũng thiêu đốt đến mức cao nhất, cả người giống như là một đạo kiếm mang sắc bén, bất cứ lúc nào cũng sẽ tuốt ra khỏi vỏ.

- Trương sư, ta khiêu chiến ngươi kiếm pháp, kính xin chỉ giáo!

Thấy hắn đã đi tới lôi đài, ánh mắt Liêu Vũ Chí quét ngang tới.

- Được, vừa vặn đoạn thời gian trước ta học một bộ kiếm pháp, còn chưa thử qua.

Trương Huyền cười nhạt một tiếng.

Hắn nói chưa thử qua, không phải là khiêm tốn, mà là sự thật, chẳng những chưa có giao thủ qua với người khác mà ngay cả diễn luyện cũng không có diễn luyện qua.

Nói cách khác, bộ kiếm pháp kia, từ khi học được cho đến bây giờ chỉ là thôi diễn trong đầu, chưa bao giờ dùng vào thực tế. Cho nên uy lực cụ thể lớn bao nhiêu, ngay cả hắn cũng không rõ ràng.

Chính là bản gia tăng của Thiên Đạo kiếm pháp ban đầu hắn tu luyện ở trong đầu trên đường đi tới Băng Nguyên cung.

Ban đầu bắt đầu học Thiên Đạo kiếm pháp, thương pháp đều là chiêu số cơ bản, sau mới sửa sang. Trên cơ bản đều là ý cảnh, ý cảnh không giống, cùng một chiêu số, uy lực cũng hoàn toàn khác biệt.

Chính vì vậy, trong đầu đã có thể tu luyện, thậm chí còn không cần phải tay cầm trường kiếm để diễn luyện từng chiêu.

Học tập kiếm pháp, nhưng lại chưa bao giờ luyện qua, thậm chí không biết uy lực... Từ xưa đến nay, người kỳ quái như thế chỉ sợ cũng chỉ có một mình hắn.

- Hồng sư, ta có cái yêu cầu quá đáng!
Thấy hắn đã đồng ý, Liêu Vũ Chí nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn về phía Hồng sư cách đó không xa.

- Mời nói!

Hồng sư gật đầu.

- Ta muốn luận võ cùng Trương sư mà không bị người khác nhìn thấy, không biết có thể thành toàn cho ta hay không?

Liêu Vũ Chí nói.

- Không bị nhìn thấy? Có thể!

Hồng sư gật đầu.

Mỗi một vị Danh sư đều có bí mật thuộc về mình, nhất là đối chiến võ kỹ, dưới tình huống dưới thực lực ngang nhau, cũng không nguyện ý bị người khác nhìn thấy. Dù sao ai cũng không tình nguyện bại lộ át chủ bài trước mặt tất cả mọi người a.

Bởi vậy, hắn đưa ra yêu cầu này cũng hợp tình hợp lý.

Còn thắng bại, nếu như thực sự thua, coi như không có người quan sát thì hắn cũng không dám không thừa nhận.

Sưu!

Hồng sư cong ngón tay búng một cái, sương mù trên lôi đài chữ Bính lần nữa dâng lên, giống như trước đó vậy. Biến mất không còn tung tích từ trong mắt mọi người, coi như là cường giả Hợp Linh cảnh cũng không thể nào thăm dò.

- Đáng tiếc, một trận long tranh hổ đấu lại không xem được!

- Đúng vậy a, Liêu Vũ Chí liêu sư có kiếm thuật Thông Huyền, mà Trương sư thì càng không cần phải nói, sâu không lường được. Ta chờ nửa ngày, vốn cho rằng có thể nhìn trận chiến này mà học được không ít, không nghĩ tới người ta lại không cho nhìn... Quá là hại người!

- Vậy ngươi đoán xem, trong hai vị này ai có thể chiến thắng?

- Ta cảm thấy là Trương sư, một đường mà đến, hầu như không có người nào có thể địch nổi. Mặc dù Liêu sư mạnh mẽ, thế nhưng ta cảm thấy hẳn cũng không phải là đối thủ!

- Ta không cho là như vậy, liêu sư ở bên trên kiếm thuật có trình độ rất tốt, có thể nói là vô địch cùng cấp bậc. Tỷ thí trước đó không phải ngươi không nhìn thấy, hầu như không có người nào có thể chặn lại. Ta sợ quyền pháp, chưởng pháp của Trương sư mặc dù lợi hại, thế nhưng bên trên kiếm thuật vẫn còn kém một ít!

...

Trận luận võ làm cho người mong đợi nhất, không ngờ lại bị che đi mất, vẻ mặt tất cả mọi người đều mất tinh thần.

- Đừng nói chuyện nữa, trận tỷ thí của bọn hắn... Chỉ sợ đã bắt đầu!

Ngay khi mọi người đang thảo luận, trong đám người không biết là ai hô lên, ngay sau đó hộ vệ, binh sĩ cầm trường kiếm trong tay đang ở chung quanh đã cảm thấy trường kiếm trong tay mình không tự chủ được kêu to. Giống như bất kỳ lúc nào cũng sẽ phá không mà bay.

- Là... Vạn kiếm tề minh, long ngâm khiếu thiên! Hai người bọn họ, là ai... Đẫ đạt đến Kiếm Tâm cảnh vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau