THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1041 - Chương 1045

Chương 1041: Dao động (thượng) (1)

Mặc dù không biết có phải thật sự gặp quỷ hay không, thế nhưng hắn lại biết phán đoán của Trương sư không có sai lầm chút nào, làm cho hắn phục sát đất.

Trước kia, hắn được gọi là thiên tài đứng đầu trong Vạn Quốc thành, luôn đắc chí, cảm thấy anh hùng thiên hạ không có người nào mạnh hơn hắn. Khi nhìn thấy người thanh niên trước mắt này hắn mới hiểu ra, so với thiên tài chân chính... Hắn còn kém xa lắm.

Một lần nữa trở lại trước mặt, thái độ hắn trở nên cung kính, ôm quyền nói:

- Trương sư, tiếp đó nên làm cái gì?

- Ăn cơm!

Trương Huyền vẫy tay.

Nhược Hoan công tử ngẩn ngơ.

Ngươi bảo ta hắt canh thịt, lại khiêu khích, ta còn tưởng rằng sẽ có biện pháp gì tốt, nhưng mà... Chỉ ăn cơm đơn giản thôi sao?

- Tranh tài sắp bắt đầu, ăn no rồi mới có khí lực, nếu không, làm sao có thể thắng được chứ? Trương Huyền liếc mắt nhìn hắn một cái.

Tổng cộng cũng chỉ có nửa canh giờ nghỉ ngơi, hiện tại cũng sắp kết thúc rồi. Nếu như không mau ăn, như vậy tranh tài sẽ lập tức bắt đầu.

- Được rồi!

Biết không có biện pháp nào khác, đành phải làm theo lời đối phương nói, hắn cắn răng ngồi xuống, ăn như gió cuốn.

Không thể không nói bữa tối mà Minh phủ chủ chuẩn bị quả thực rất phong phú, rất nhanh cả đám đã ăn uống no nê. Mà lúc này tranh tài cũng gần bắt đầu.

- Học thuộc nội dung phía trên, khi tỷ thí bắt đầu, cứ dựa theo phía trên đọc là được!

Đang nghĩ ngợi nên đối phó với Tần Lỗi như thế nào. Chỉ thấy Trương sư đã đưa qua một tấm giấy trắng, phía trên viết đầy chữ viết lít nha lít nhít, hiển nhiên vừa rồi trong lúc hắn ăn cơm đối phương đã viết xuống.

Trong lòng cảm thấy kỳ lạ, cúi đầu quét qua trang giấy, vừa nhìn qua, con mắt hắn trợn tròn:

- Trương sư, thật sự nói... Cái này sao?

- Ừm! Trương Huyền gật đầu.

Trước mắt tối sầm lại, Nhược Hoan công tử sắp phát khóc tới nơi.

Đại ca, ngươi là đang ngại vừa rồi đối phương không có đánh chết ta hay sao!

Nếu như thực sự nói theo tờ giấy này, đoán chừng tên kia sẽ tình nguyện không tham gia thi đấu Danh sư cũng phải bóp chết bản thân hắn a.

- Đừng nói nhảm nữa, nhanh nhớ một chút, sau khi lên đài không thể sửa đổi một chữ, nếu không, ta không bảo đảm ngươi có thể thắng lợi được đâu!

Ngay khi hắn đang buồn bực, chỉ thấy Trương sư ở phía đối diện nhướng mày.

Hai mắt Nhược Hoan công tử rưng rưng. Sớm biết như vậy hắn đã không tìm đối phương thỉnh giáo, làm sao hắn lại có cảm giác lên phải thuyền giặc vậy chứ? Lần này thì tốt rồi, việc đã đến nước này, không làm như vậy cũng không có biện pháp nào khác.

- Được rồi!

Cắn răng, ghi nhớ nội dung bên trên trang giấy, vừa mới ghi vào trong đầu thì đã thấy tiếng chiêng đồng gõ lên, thanh âm rộng lớn của Hồng sư lần nữa vang lên:

- Tiếp tục tranh tài, Danh sư đi vào lôi đài!

Mọi người ứng tiếng.

Đi tới sân khấu, hít sâu một hơi, Nhược Hoan công tử nhanh chân đi tới lôi đài chữ Giáp.

Rất có phong phạm anh dũng hy sinh.

Hiện tại muốn nghĩ những biện pháp khác cũng đã chậm, chỉ có thể kiên trì nghe theo sự phân phó của Trương sư, chết thì chết a!

- A!

Tần Lỗi cũng vừa đến lôi đài, nhớ tới vừa rồi tên này đã khiêu khích mình, hắn vẫn còn lên cơn giận dữ, cả người như sắp nổ tung.

- Tranh tài bắt đầu, hiện tại tự mình thương nghị nội dung cần khảo hạch!

Thấy người tham gia tỷ thí đã đi tới trên đài, Hồng sư nhìn quanh một vòng rồi nói.

- Lần trước thi đấu Bạch Dương tông có thứ tự khá cao, cho nên sẽ do ta chọn nội dung!
Hừ lạnh một tiếng, Tần Lỗi nhìn về phía thanh niên trước mắt rồi nói:

- Ta chọn... Lý giải về tu vi!

- Sao?

Nghe thấy đúng như dự đoán, quả nhiên tên này lại lựa chọn cái này, Nhược Hoan công tử sững sờ.

- Làm sao? Không dám sao? Hai mắt Tần Lỗi sáng lên.

- Có gì mà không dám, so thì so, nói quy tắc đi! Nhược Hoan công tử vội nói.

- Coi như ngươi thức thời!

Hắn còn tưởng rằng đối phương sẽ cự tuyệt, không nghĩ tới lại sảng khoái như vậy, Tần Lỗi nhẹ nhàng thở ra, nói:

- Rất đơn giản, ngươi và ta thi triển võ kỹ, đều chỉ điểm cho đối phương. Ai nói sơ hở nhiều hơn thì sẽ chiến thắng.

- Ừm! Nhược Hoan công tử gật đầu.

...

- Đúng như ngươi đoán!

Nhìn một màn này vào trong mắt, đám người Khang đường chủ nhìn về phía Triệu Phi Vũ.

Nữ tử này không phải là Danh sư, thế nhưng lại đoán một điểm không sai về nội dung thi đấu, phần trí tuệ này làm cho người ta khâm phục.

- Ừm, kế tiếp dành phải xem tài liệu Trương sư cho hắn có hữu dụng hay không!

Triệu Phi Vũ nhẹ nhàng cười một tiếng.

Nàng cũng chỉ có thể suy đoán ra nội dung tỷ thí là gì mà thôi, còn có thể chiến thắng hay không. Còn phải nhìn vào đồ vật mà vừa rồi Trương sư để cho Nhược Hoan công tử ghi nhớ là cái gì.

- Ừm! Mọi người gật đầu.

Khi mấy người nói chuyện, hai người trên đài đều tự mình thi triển võ kỹ.

Nhìn chiêu số mà Tần Lỗi đánh ra, Nhược Hoan công tử không hiểu ra sao.

Quyền pháp của đối phương hắn chưa bao giờ thấy qua, thậm chí nghe cũng không có nghe qua... Làm sao chỉ ra chỗ thiếu hụt đây?

- Dựa theo quy định, ta sẽ bắt đầu trước!

Chương 1042: Dao động (thượng) (2)

Thấy đối phương vẻ mặt mê mang, Tần Lỗi cười lạnh một tiếng:

- Vừa rồi quyền pháp mà Nhược Hoan công tử đánh ra, nếu như ta không nhìn lầm, hẳn là võ kỹ Linh cấp trung phẩm, Thất Tuyệt quyền, đây là chiêu số rất lợi hại. Đáng tiếc, ngươi tu luyện không đúng chỗ... Thiếu sót có bốn!

- Thứ nhất, chân khí vừa mới tăng lên tới Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, lực lượng còn chưa đủ tinh thuần. Khi đánh ra chiêu số, mặc dù thoạt nhìn đúng chỗ, thế nhưng trên thực tế lại chỉ tốt ở bề ngoài...

- Thứ hai, Thất Tuyệt quyền coi trọng tuyệt tâm, tuyệt tình, tuyệt ý, tuyệt ân, tuyệt duyên, tuyệt niệm, tuyệt si, mà ngươi thì hoàn toàn làm không được, chiêu không thể hợp với tình, tình không thể hợp với ý. Cho dù có thi triển thì cũng chỉ là một cái thùng rỗng!

- Thứ ba...

- Thứ tư...

Rất nhanh, Tần Lỗi đã nói một lần về tình huống của bản thân Nhược Hoan công tử, mỗi một câu đều bắn thẳng vào chỗ yếu hại. Nếu nghe nhiều, rất dễ dàng đánh mất đi lòng tin.

- Lợi hại!

- Chỉ liếc mắt nhìn đã nói ra bốn chỗ thiếu hụt lớn, không hổ là nhân vật có tư cách cạnh tranh quán quân, đáng sợ!

- Đúng vậy a, vừa rồi chiêu số của Nhược Hoan công tử ta cũng đã nhìn qua, ngay cả một vấn đề cũng không có nhìn ra...

...

Nghe thấy lời nói của Tần Lỗi, dưới đài xôn xao một hồi.

Tất cả mọi người đều là Danh sư, cũng có nhãn lực, chiêu số vừa rồi của Nhược Hoan công tử, viên mãn như ý. Khiến cho người ta có một loại cảm giác mượt mà, vừa nhìn đã biết chí ít đã đắm chìm mấy năm...

Dù vậy, có thể thuận miệng nói ra bốn điểm thiếu hụt, nhãn lực mạnh mẽ, thậm chí so với một ít nửa bước Danh sư ngũ tinh cũng không hề yếu hơn.

- Xem ra cửa này, Nhược Hoan công tử muốn thắng rất khó!

- Ừm, dù sao chí ít vừa rồi võ kỹ mà Tần Lỗi thi triển ra là cái gì, ta cũng không nhìn ra!

- Ta cũng nhìn không hiểu...

Mọi người hạ giọng nói thầm, tất cả đều nhìn về phía lôi đài, muốn nhìn một chút, nhìn xem Nhược Hoan công tử ứng đối ra sao.

Ngay cả Tần Lỗi cũng cười lạnh một tiếng, nhìn qua.

Võ kỹ vừa rồi của hắn đến từ một chỗ di tích, không biết đã thất truyền bao nhiêu năm. Ngay cả Hồng sư cũng chưa hẳn có thể nhận ra, huống chi là kẻ trước mắt này.

Bởi vậy, hắn có tự tin tuyệt đối thắng được ván này.

- Nói đi, đến phiên ngươi, nếu như không nói ra, thì thôi nhận thua đi!

Thấy Nhược Hoan công tử ở trước mắt vẻ mặt xoắn xuýt, khuôn mặt vì kìm nén mà đỏ ửng, không có nói chuyện, Tần Lỗi khẽ nói. - Cái này...

Dường như Nhược Hoan công tử đã làm ra quyết định gì đó, hắn cắn răng:

- Nếu như ta không nhìn lầm, ngươi... Đầu óc ngươi có vấn đề!

- Ự...c?

Mọi người lặng ngắt như tờ.

Không phải giải thích võ kỹ hay sao? Làm sao trực tiếp đổi thành mắng chửi người như vậy chứ?

- Ngươi nói cái gì?

Quả nhiên, nghe thấy hắn nói như thế, Tần Lỗi thiếu chút nữa đã không nhịn được, nổ tung tại chỗ.

- Linh hồn ngươi còn chưa có tẩm bổ tốt thì đã cưỡng ép xung kích Hợp Linh cảnh, tùy ý để cho chân khí chạy vào thức hải, linh hồn đã bị hao tổn. Não bị tổn thương, có việc này hay không?

Nhược Hoan công tử nói.

- Cái này...

Tần Lỗi nhướng mày.

Sau khi Bạch Khải Chi tông chủ, cũng chính là lão sư hắn bị chém giết, hắn có chút nóng nảy, đánh sâu vào Hợp Linh cảnh một lần.
Muốn tiến vào Hợp Linh cảnh, chân khí phải đi vào thức hải, va chạm với Hợp Linh huyệt. Chỉ có giải huyệt đạo giải này thì mới có thể thuận lợi đột phá... Thực lực của hắn còn chưa đủ, cưỡng ép xung kích, quả thực đã khiến cho linh hồn nhận lấy tổn thương nhất định. Cứ đến đêm khuya là cảm thấy đau đầu.

Chỉ là, chuyện này hắn cũng chưa nói qua với ai, ngay cả trưởng lão bản tông cũng chưa hề nói, làm thế nào đối phương lại nhìn ra được?

- Không chỉ có như thế, toàn thân cao thấp của ngươi đều tồn tại tai hoạ ngầm trên việc tu luyện. Vì có thể một tiếng hót lên làm kinh người trong lần thi đấu này mà n gươi cố ý tu luyện một bộ võ kỹ không biết tên... Nếu ta không nhìn lầm, muốn luyện thành nó, ít nhất phải làm cho ba mươi hai chỗ huyệt đạo trên toàn thân cộng minh a!

- Ba mươi hai huyệt đạo cộng minh, rất nhiều võ kỹ cũng có thể làm được. Nhưng võ kỹ này, hết lần này tới lần khác lại kết nối bách hội với dũng tuyền, một cái hấp thu thanh khí trên bầu trời, một cái hấp thu khí tức vẩn đục ở dưới mặt đất, cả hai giao hòa, giống như tạo thành một cái lồng giam. Cứ như vậy đã đưa linh hồn của ngươi khóa kín vào bên trong thân thể!

- Nói cách khác, không có cơ hội đặc thù, ngươi muốn xung kích Hợp Linh cảnh, gần như không có khả năng! Nếu như ngươi không tin, ngươi có thể dùng chân khí thử huyệt bích hải một chút. Nếu như huyệt đạo tê dại, điều đó nói rõ linh hồn đã bắt đầu suy yếu. Ngươi cũng có thể thử cần chân huyệt một chút, huyệt đạo ngứa ngày cũng nói rõ thân thể cứng rắn, không có gì khác biệt với một cái lồng giam...

- Người khác tu luyện là vì tăng lên, ngươi tu luyện lại tạo ra gông xiềng cho mình, không có cách nào tiếp tục tiến bộ... Không phải là đầu óc có vấn đề thì là cái gì?

Dường như đã mở đầu cho nên Nhược Hoan công tử cũng không do dự nữa, hắn cắn răng một mạch nói ra nội dung mà Trương sư bảo hắn đọc thuộc lòng.

Dù sao chết thì chết, không nói thì võ kỹ của đối phương, hắn cũng nhìn không hiểu, nhất định cũng phải thua trận tranh tài này.

Nói xong một đoạn lớn, vốn cho rằng đối phương sẽ trực tiếp xông lại giết mình. Cho dù kém cỏi nhất cũng phải mắng cho xối máu chó, thế nhưng hắn lại thấy đối phương không nhúc nhích, giống như gặp chuyện bất khả tư nghị gì đó mà bị dọa đến vẻ mặt trắng bệch.

- Chẳng lẽ... Đã nói đúng?

Trong lòng hắn giật thót.

Vừa rồi khi nhìn thấy những nội dung này, hắn đã cảm thấy nhất định là bịa đặt, tin đồn nhảm, không thể nào là thật. Một khi đọc lên, đối phương không giết bản thân là tốt lắm rồi. Chỉ là không nghĩ tới... Đối phương lại có bộ dáng này, không phải gia hỏa vừa giơ tay ra thì Trương sư đã nhìn ra trên người hắn tồn tại vấn đề và chỗ thiếu hụt đó chứ?

- Đương nhiên, nếu như ngươi còn chưa tin... Có thể tiếp tục xung kích Hợp Linh cảnh một lần. Khi đó ngươi sẽ cảm thấy, càng không có lực lượng hơn, thậm chí chân khí cũng không thể đi vào thức hải. Sẽ bị một cỗ lực lượng đặc thù áp chế lại.

Ánh mắt sáng lên, Nhược Hoan công tử tăng thêm lòng tin, mặc kệ đối phương có vẻ mặt như thế nào, miệng vẫn tiếp tục nói:

- Thân là Danh sư tứ tinh đỉnh phong, không có làm rõ bản chất của võ kỹ mà đã mù quáng tu luyện, còn không biết xấu hổ so tài với ta... Ai cho ngươi lá gan như vậy chứ?

Thân thể Tần Lỗi nhoáng một cái.

Những bệnh trạng mà đối phương nói, hắn mới vừa thử, không ngờ tất cả đều có, chẳng lẽ... Thật sự hắn đã tu luyện sai, nhầm đường lạc lối?

Thân là Danh sư, bản thân tu luyện lung ta lung tung, sao có thể chỉ điểm người khác chứ? Có thể nói, không cần tỷ thí, chẳng khác nào hắn đã thất bại.

- Được rồi, ta đã nói nhiều như vậy, chỉ là... Mới vừa phạm phải sai lầm, còn có thể giải quyết, một khi thời gian dài, nếu muốn khôi phục cũng đã muộn...

Nhược Hoan công tử khoát tay chặn lại:

- Như vậy đi, ta đại nhân đại lượng, chỉ cần ngươi chắp tay nhận thua thì ta sẽ truyền thụ cho ngươi phương pháp giải quyết.

Chương 1043: Dao động (hạ) (1)

Dưới đài.

- Trương sư, đây đều là thứ mà ngươi... nhìn ra được sao?

Đám người Khang đường chủ mở to hai mắt ra nhìn, nhìn về phía thanh niên đang đứng ở trước mắt.

Học sinh của hắn có bao nhiêu cân lượng, hắn tự mình biết rất rõ.

Vừa rồi Tần Lỗi thi triển võ kỹ, ngay cả hắn cũng không có nhìn thấu, Nhược Hoan công tử lại nói có đạo lý rõ ràng, làm cho đối phương không nói gì được. Trừ phi là Trương sư chỉ điểm, nếu không, căn bản không làm được.

- Đúng vậy a! Trương Huyền gật đầu.

- Hắn... Vừa rồi hắn chỉ vận chuyển chân khí, giơ bàn tay một lần mà ngươi đã nhìn ra nhiều như vậy sao? Nghe thấy đối phương xác nhận, mọi người vẫn không thể tin được như cũ.

Trước đó Nhược Hoan công tử chạy tới giội canh thịt vào mặt đối phương, dẫn đến Tần Lỗi giận dữ. Thế nhưng cuối cùng vẫn không có đánh nhau, hầu như không có thi triển ra chiêu số gì... Loại tình huống này lại có thể nhìn ra đối phương có nhiều vấn đề như vậy, thật hay giả đây?

Đây là nhãn lực gì chứ?

- Như vậy... Rốt cuộc Tần Lỗi tu luyện võ kỹ gì? Làm sao còn có thể khóa lại linh hồn, không có cách nào đột phá được chứ? Tô sư thực sự không nhịn được.

Thân là Danh sư tứ tinh đỉnh phong, nhãn lực sức lực tối thiểu nhất vẫn phải có, làm sao có thể tu luyện một loại võ kỹ khóa lại linh hồn, còn không tự biết được chứ?

- Ta cũng không biết... Trương Huyền lắc đầu.

- Không biết? Như vậy... Tất cả mọi người đều nhíu mày.

Không biết là võ kỹ gì, vậy làm sao ngươi biết cảm nhận khi kích thích mấy huyệt vị kia?

Bích hải huyệt tương ứng với linh hồn, cần chân huyệt là chỗ va chạm giữa thân thể và linh hồn. Nếu nói cứng rắn, nó đại biểu cho lồng giam khóa chặt.

Đây là cường giả Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, dưới tình huống bình thường, huyệt đạo mở ra, chỉ cần thổ nạp, tẩm bổ linh hồn. Khiến cho nó không ngừng gia tăng, xuất hiện loại tình huống này... Nếu nói không có vấn đề, coi như bọn họ cũng không tin.

Thế nhưng... Ngay cả hắn tu luyện võ kỹ gì mà ngươi cũng không biết thì tại sao lại có thể biết, cần chân huyệt của hắn đã đóng lại, linh hồn bị hao tổn chứ?

- Lừa hắn! Trương Huyền thản nhiên nói.

- Lừa hắn? Mọi người ngẩn ngơ.

- Bạch Dương tông tu luyện Bạch Dương chân khí, thuộc về một trong các loại chân khí dương thuộc tính. Lúc trước Bạch Khải Chi vây công phủ đệ của ta, lão sư đã giải thích qua với ta.

Trương Huyền nói.

- Ừm... Đám người Khang đường chủ gật đầu.
Bạch Dương công pháp của Bạch Dương tông, quả thực là pháp quyết dương thuộc tính, sau khi tu luyện đại khai đại hợp, uy lực vô cùng.

Trước kia bọn họ đã giao thủ qua, bị nhiều thua thiệt, cho nên cũng chuyên môn nghiên cứu qua, vì vậy mới biết rất rõ ràng.

- Vừa rồi trong thức ăn của Minh phủ chủ mang tới, thịt thú vật và dược liệu bổ sung năng lượng chiếm đa số, điểm ấy không sai a! Trương Huyền tiếp tục nói.

Bởi vì tỷ thí ở bên ngoài quảng trường minh chủ phủ, cho nên không chỉ bên Trương Huyền ăn uống, mà ngay cả những tông môn, thế lực khác. Cơm nước cũng đều là Minh phủ chủ cung cấp, hầu như hoàn toàn tương tự.

Các loại thịt linh thú, thịt man thú, thậm chí còn có một ít dược liệu trân quý, trong đó linh khí đầy đủ, có thể bổ sung tiêu hao cực lớn.

- Đúng! Triệu Phi Vũ gật đầu.

Nguyên liệu nấu ăn được chọn rất kỹ, nàng còn tham dự vào đó, cho nên so với bất luận kẻ nào còn rõ ràng hơn.

- Tu luyện công pháp dương thuộc tính, ăn đồ ăn dược vật đại bổ sẽ xuất hiện tình huống gì? Trương Huyền nói tiếp.

- Bắp thịt toàn thân hoạt động mạnh, chân khí chạy nhanh... Khang đường chủ nói.

Sẽ giống như ăn thuốc kích thích vậy, bản thân đã có dương khí rất vượng, lại ăn vật đại bổ, nhất định sẽ càng thêm hưng phấn, lực lượng mười phần.

Chỉ là... Như vậy sẽ chỉ làm cho trạng thái đối chiến càng lớn hơn mà thôi!

- Dưới tình huống bình thường, quả thực sẽ khiến cho trạng thái kia càng tốt hơn, nhưng các ngươi đã quên chén canh vừa rồi ta uống hay sao? Nếu như ta không nhìn lầm, trong súp mang theo Âm Giác thảo!

Trương Huyền tiếp tục nói. - Đúng là có Âm Giác thảo, thứ này tuy là thuộc tính âm hàn, thế nhưng lại có thể khiến cho người ta sảng khoái tinh thần, tư duy càng thêm mau lẹ, là một loại mỹ thực rất nổi danh...

Triệu Phi Vũ nói, vừa nói được một nửa thì nàng cũng ý thức được cái gì đó, hai con mắt trợn tròn.

- Nổi danh là nổi danh, nhưng việc mang theo thuộc tính âm hàn lại là thật. Sắp tỷ thí, tâm tình vốn đã hưng phấn, lại thêm ăn vật đại bổ, tu luyện công pháp dương thuộc tính, huyệt đạo toàn thân mở rộng... Lúc này lại bị bát canh âm thuộc tính kích động, sẽ xuất hiện tình huống gì, chắc hẳn không cần ta nhiều lời a! Trương Huyền cười nói.

- Âm hàn giao nhau, vì bảo hộ thân thể mà huyệt đạo sẽ tự động đóng lại, mà lúc đó... Tần Lỗi lại đang nổi nóng, tinh thần cao độ tập trung, linh hồn chạy trong cần chân huyệt, huyệt đạo bị phong bế, ngăn cản linh hồn cũng là chuyện bình thường... Chuyện này, đây đều là chuyện mà ngươi bố trí ra?

Rất nhanh đám người Khang đường chủ, Tô sư đã kịp phản ứng, vẻ mặt mỗi người trắng bệch, sắp phát điên.

Vốn bọn họ cho rằng lời đối phương nói là sự thật. Thế nhưng không nghĩ tới, từ lúc bắt đầu hắt canh, vị Tần Lỗi này đã từng bước một rơi vào bên trong tính toán của vị thanh niên này.

Loại tính toán này, dần dần từng bước, không có một chút dấu vết nào. Nếu như không giải thích, như vậy bọn họ cũng không nhìn ra được. Tần Lỗi trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, đương nhiên lại càng không biết tình hình... Bị dao động, chỉ sợ đã thành kết cục đã định.

Cái này cũng... Quá lợi hại đi!

- Ngẫu nhiên nghĩ đến mà thôi! Trương Huyền gật đầu.

Những bố trí này có khá hơn nữa cũng đều vô dụng, nếu như không có trước đó nói sự thật hắn xung kích Hợp Linh cảnh thất bại, linh hồn bị hao tổn. Như vậy muốn diệt hoa trên gấm gần như là không có khả năng.

Con người là như vậy, tin tưởng chuyện thứ nhất, chuyện sau đó muốn làm cho đối phương tin tưởng cũng sẽ đơn giản hơn nhiều.

Lại thêm nói có lý có cứ, muốn không tin cũng khó khăn.

- Nếu đã lừa hắn, cái kia... Nhược Hoan còn nói phương pháp giải quyết...

Thấy hắn đã thừa nhận, Khang đường chủ nhớ tới lời nói vừa rồi của Nhược Hoan công tử, trong lòng đột nhiên toát ra một dự cảm không tốt.

Những chuyện này đều là gạt người, còn nói có phương pháp giải quyết? Giải quyết như thế nào đây?

- Tiếp tục xem chẳng phải các ngươi sẽ biết sao...

Trương Huyền vẫy tay.

Mọi người vội vàng nhìn lại.

Lúc này, Tần Lỗi trên đài trải qua thời gian ất dài xoắn xuýt, rốt cục cũng hít sâu một hơi:

- Ta nhận thua, kính xin chỉ điểm phương pháp giải quyết!

Chương 1044: Dao động (hạ) (2)

Đây là cạnh tranh mười sáu vào tám, cho dù thua cũng vẫn có thể cạnh tranh hai danh ngạch cuối cùng với tám người thất bại.

Nhưng không giải quyết vấn đề trên thân thể, như vậy về sau tu luyện không có cách nào tiến bộ, đây là chuyện bất luận kẻ nào cũng không thể tiếp nhận.

Sau khi cân nhắc lợi hại, hắn vẫn quyết định nhận thua, tiếp nhận chỉ điểm của đối phương.

Dù sao ở trên phương diện tâm lý, sớm muộn gì hắn cũng sẽ giết chết kẻ trước mắt này, cùng lắm thì trước hết để cho hắn đắc ý một lần!

- Nhận thua? Tần sư cứ như vậy nhận thua hay sao?

- Xem ra Nhược Hoan công tử đã thật sự nhìn ra chỗ mấu chốt!

- Thật là lợi hại, võ kỹ mà chúng ta cũng không có nhận ra mà hắn lại nhìn ra chỗ thiếu hụt tồn tại trong tu luyện. Từ lúc nào Nhược Hoan công tử cường đại như vậy a!

- Vừa rồi ta nhìn hắn qua, dường như hắn đã thỉnh giáo Trương sư, các ngươi nói xem, có phải là Trương sư dạy hay không?

...

Nghe Tần Lỗi nhận thua, gây ra bất ngờ rất lớn, tất cả mọi người đều xôn xao.

Thực lực của Nhược Hoan công tử và Tần Lỗi căn bản không cùng một cấp bậc, kết quả lại nghịch chuyển, khiến cho không ít người đều không kìm lòng được mà suy nghĩ lung tung.

Dù sao, cảnh tượng vừa rồi Nhược Hoan công tử thỉnh giáo Trương sư, không ít người cũng đều thấy được.

- Rất tốt, đã nhận thua, ta dạy ngươi phương pháp giải quyết cũng không sao!

Nghe thấy hắn nhận thua, Nhược Hoan công tử biết mình đã đi vào trước tám, hắn cố nén kích động:

- Kỳ thật rất đơn giản, cần chân huyệt của ngươi trước đó đã chịu kích thích, tạm thời bị phong bế, đêm nay ngủ một giấc thật tốt thì ngày mai ẽ tốt...

- Đi ngủ, ngày mai sẽ tốt?

Con mắt trợn tròn, Tần Lỗi chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, xém chút nổ tung.

Làm Danh sư tứ tinh đỉnh phong, nghe thấy đối phương nói như thế mà còn không biết mình bị đùa giỡn thì thật sự đầu óc có vấn đề.

- Ta muốn giết ngươi...

Rít lên một tiếng, hắn muốn xông lại.

- Được rồi, thua thì thua, thi đấu Danh sư, không riêng gì tri thức, còn phải có ứng biến, bị người ta lừa cũng chỉ có thể nói là vấn đề của bản thân, không trách được người khác!

Ống tay áo của Hồng sư quét qua, Tần Lỗi lập tức bị đánh cho lảo đảo, lập tức ngừng lại.

Thi đấu Danh sư, liên quan tới rất nhiều điểm, chính ngươi bị người ta lừa, cam tâm tình nguyện nhận thua thì nên trách ngươi không bằng người khác. - Ta...

Hồng sư ra mặt, Tần Lỗi biết đã hết cách, bờ môi sắp bị hắn cắn nát, tức giận đến mức sắp thổ huyết.

Rốt cuộc có chuyện gì chứ? Vốn hắn lời thề son sắt, nhất định có thể thắng, kết quả lại bị người ta dao động một hồi... Chủ động nhận thua!

Quả thực quá đáng giận... Quân Nhược Hoan, ta không giết ngươi ta không gọi là Tần Lỗi.

Trong lòng rống giận một hồi.

...

Tỷ thí đã xuất hiện kết quả, Nhược Hoan công tử thành công tấn cấp. Vừa xuống đài, nhìn về phía thanh niên trước mắt, trong lòng tràn ngập kích động.

Vừa rồi khi nhìn nội dung bên trên trang giấy, hắn còn tưởng rằng nhất định sẽ bị đối phương đánh chết, không nghĩ tới thật sự thành công!

Thi đấu Danh sư tiến vào trước tám... Đây là thành tích hắn có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!

- Đa tạ Trương sư!

Hắn cung kính ôm quyền.

Trước kia, trong lòng còn có tâm tư khác, mà bây giờ, hắn đã hoàn toàn không có.

Kẻ trước mắt này, thoạt nhìn đần độn, thế nhưng so với hắn, tuyệt đối ngươi sẽ bị hố tới chết người không đền mạng. - Không cần khách khí, ngươi hố đối phương thảm như vậy. Nhất định hắn sẽ xin sinh tử chiến về phía ngươi. Trước tiên không nên vội vui vẻ, chuẩn bị làm sao chiến thắng hắn đi!

Trương Huyền nói.

- Ừm! Nhược Hoan công tử gật đầu.

Giữa các Danh sư có mâu thuẫn không thể hóa giải, có thể xin sinh tử chiến, mãi đến khi một phương bỏ mình mới kết thúc.

Tần Lỗi này bị hắn làm cho sắp điên mất, mất mặt xấu hổ trước mặt nhiều Danh sư như vậy. Chỉ sợ thi đấu kết thúc sẽ đi xin sinh tử chiến. Một khi tổng bộ đồng ý sẽ rất có khả năng trực tiếp tỷ thí.

Chỉ là, sinh tử chiến, tổng bộ sẽ rất ít khi đồng ý, coi như là đồng ý, hắn ta cũng chưa chắc sẽ thua trong tay đối phương.

Nhìn tờ giấy mà Trương sư đưa cho, rất nhiều chỗ thiếu hụt bên trên chiêu số của đối phương đã được hắn ghi nhớ. Nếu lợi dụng, ai chết vào tay ai còn chưa biết a.

- Trương sư, đối thủ cửa này của ngươi là Vị Trường Thanh Tử Kim tông. Ta đã nghe nói qua cái tên này, hết sức lợi hại, phải cẩn thận!

Không đi nghĩ những việc này nữa, vẻ mặt Nhược Hoan công tử nghiêm túc nhìn qua.

Tỷ thí chỉ đánh một lần một lá thăm, về sau hoàn toàn có thể đoán ra được đối thủ. Người mà Trương sư phải đối mặt gọi là Vị Trường Thanh, là siêu cấp thiên tài của Tử Kim tông.

- Ngươi đã nghe qua?

Trương Huyền nhìn qua.

- Người này mặc dù chưa đi đến mười vị trí đầu của tiềm lực bảng, nhưng cũng không phải là hắn yếu, mà là... Tu vi có chút thấp, giống như ngươi. Đều là Hóa Phàm cảnh tam trọng đỉnh phong! Tu vi thấp như vậy cũng có thể vọt tới top 16, trình độ phương diện khác có thể nghĩ!

Nhược Hoan công tử nhíu mày, nói:

- Trước đó tỷ thí ta đã chuyên môn nhìn qua, là so phụ chức nghiệp trợ tu luyện khí, ép đối phương nhận thua tại chỗ!

- Ừm!

Trương Huyền cũng gật gật đầu.

Trận kia tỷ thí hắn cũng đã nhìn, quả thực tên này rất mạnh.

Cường giả Hóa Phàm tam trọng đỉnh phong, luyện khí đã vượt qua tứ trọng, nếu không có thực lực nhất định thì sẽ không thể nào thành công được.

Chỉ là, bên trong chức nghiệp phụ trợ của hắn cũng không có luyện khí, nhất định cũng không khiêu chiến được, nhưng... Nếu là khiêu chiến luyện đan của bản thân... Thật sự có chút phiền phức.

Chương 1045: Tỷ thí thuần thú (1)

Mặc dù hắn là Luyện Đan sư tứ tinh, thế nhưng đí là thông qua biện đan có được huy chương, nếu như luyện đan... Hoàn toàn không hiểu ah!

Nếu như đối phương thực sự muốn khiêu chiến luyện đan tại chỗ, một khi cái gì cũng không luyện chế ra, nhất định sẽ thất bại.

Chỉ là, luyện đan cần rất lâu, còn cần chuẩn bị rất nhiều dược liệu, trong lúc thi đấu Danh sư cũng không dễ dàng xuất hiện như vậy.

- Dù sao chức nghiệp phụ trợ của hắn rất lợi hại, ngươi chỉ cần cự tuyệt khiêu chiến là được, về sau coi như so cái gì cũng không đáng kể! Nhược Hoan công tử nói.

Vị Trường Thanh này, tu vi bản thân không được. Thế nhưng lại cực kỳ am hiểu về chức nghiệp phụ trợ tu. Bên bọn họ, mặc dù không có cơ hội lựa chọn hạng mục tỉ thí. Thế nhưng lại có một lần quyền cự tuyệt, nếu thực sự không được, chỉ cần cự tuyệt là được.

Bên này đang thương nghị nên đối phó như thế nào, bên Tử Kim tông thì mây đen tràn ngập.

- Vị Trương sư này một đường quá quan trảm tướng, ngày càng ngạo nghễ, ta sợ ngươi rất khó vượt qua được hắn!

Một vị trưởng lão của Tử Kim tông nhíu mày nói.

- Đúng vậy a, hắn hầu như không có bất kỳ nhược điểm gì cả, so thế nào đây?

Ai cũng không quá xem trọng vị thiên tài trong tông môn của mình.

Đổi lại là những người khác, coi như La Tuyền cũng có sức liều mạng. Thế nhưng đối mặt với vị biến thái này, bất kể nhìn thế nào bọn họ cũng đều cảm thấy bất lực.

- Phương diện Danh sư của hắn quả thực không có kẽ hở, nhưng ta không tin... chức nghiệp phụ trợ tu, cũng có thể lợi hại như vậy! Trường Thanh này híp mắt lại nói.

Thứ hắn am hiểu nhất chính là phụ trợ tu, hắn không tin, dùng cái này cũng không có cách nào vượt qua đối phương.

- Ta đã tìm người nghe ngóng, hắn có bốn chức nghiệp phụ trợ tu theo thứ tự là Giám Bảo sư ngũ tinh, Trận Pháp sư tứ tinh, Y Sư tứ tinh và Thuần Thú sư tứ tinh!

Trường Thanh này bẻ ngón tay tính toán:

- Nghề nghiệp phụ trợ tu của ta là Luyện Khí sư tứ tinh, Trà đạo sư tứ tinh, Thư Họa sư tứ tinh và Thuần Thú sư tứ tinh! Nếu có gặp nhau, chỉ có chức nghiệp thuần thú là có thể so sánh. Chỉ có điều, chỉ có chức nghiệp này cũng đã đủ rồi!

- Đủ sao? Không phải ngươi muốn khiêu chiến chức nghiệp thuần thú của hắn đó chứ? Mấy vị trưởng lão nhìn nhau:

- Thuần thú rất là phiền phức...

Danh sư tỷ thí chức nghiệp phụ trợ tu, nếu trùng lặp thì mới có thể so sánh. Nếu không, ngươi hiểu luyện khí, người khác không hiểu, như vậy có so cũng không công bằng.

Mặc dù Trương Huyền còn có rất nhiều chức nghiệp phụ trợ như Luyện Đan sư, Thư Họa sư. Chỉ có điều, đều không có đạt tới tứ tinh, cũng không tính là gì. Điểm duy nhất mà hai người giống nhau, đó chính là thuần thú.

Loại quy củ tranh tài này, Trương Huyền cũng không rõ ràng, hắn còn tưởng rằng đối phương sẽ khiêu chiến hắn luyện đan, cho nên làm hắn không công lo lắng một hồi.

Chỉ là, thuần thú cần sớm chiều ở chungvới linh thú, có đôi khi vì thuần phục một đầu mà chí ít cũng tốn mấy năm công phu...

Mà tỷ thí thi đấu Danh sư, tình huống bình thường bên trong thời gian một nén nhang đã có kết quả rồi.

So thứ này, có chút vội vàng đi!

- Yên tâm đi, ta đã sớm chuẩn bị tốt. Thuần thú nhất đạo, tuyệt sẽ không thất bại! Hai mắt Trường Thanh sáng lên.

- Ngươi có tự tin là tốt rồi. Chỉ có điều, nếu như không thành công thì cũng đừng miễn cưỡng...

- Đúng vậy a, nếu như thua thì nhất định phải khách khí một chút, sau khi trở về tông môn ta sẽ xin ban thưởng cho ngươi! - Nếu thực sự không được, bây giờ ngươi cứ nhận thua đi, như vậy còn có thể duy trì phong thái của tông môn chúng ta...

Tất cả trưởng lão đều không có lòng tin quá lớn đối với hắn.

- ... Trường Thanh rất là xem thường nghĩ.

Các ngươi là người bên ta hay là bên Trương Huyền kia?

Không cổ vũ thì cũng thôi đi, lại còn cảm thấy nhất định sẽ thất bại... Quả thực là loạn!

- Hừ, Trương Huyền, ta nhất định sẽ đánh bại ngươi, để cho đám lão gia hỏa này im miệng!

Cắn răng, trong lòng Trường Thanh điên cuồng quát.

Nắm đấm xiết chặt, nhấc chân đi về phía lôi đài.

Lần tỷ thí này đã không còn riêng là vì tranh mười hạng đầu, mà càng quan trọng hơn là... Tôn nghiêm của hắn.

Hắn muốn vì tôn nghiêm mà đứng dậy, vượt qua vị Trương sư này. Đồng thời còn chứng minh bản thân!

...

Trên lôi đài chữ Đinh.

Nhìn về phía thanh niên đứng ở đối diện, Trường Thanh cắn chặt răng tạo ra tiếng ken két vang vọng.

Trương Huyền không hiểu ra sao.

Dường như đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy tiểu tử này a, làm sao lại giống như có thù giết cha, mối hận đoạt vợ vậy chứ? Ánh mắt có chút nghi hoặc, hắn thử hỏi một câu:

- Trước đây chúng ta có quen biết hay sao?

- Không nhận ra! Chỉ là, ta nhất định sẽ đánh bại ngươi!

Trường Thanh hí dài một tiếng:

- Ta chọn tỷ thí chức nghiệp phụ trợ tu, cũng chính là... Tỷ thí thuần thú, Trương sư có dám tiếp nhận hay không?

- Thuần thú? Không nghĩ tới đối phương lại đưa ra loại tỷ thí này, Trương Huyền nhíu nhíu mày nói:

- So thế nào?

- Rất đơn giản, ngươi cũng là Thuần Thú sư tứ tinh, như vậy nhất sẽ có thú sủng của bản thân. Không bằng chúng ta triệu hoán nó tới, cho đối phương thời gian một nén nhang bồi dưỡng tình cảm. Trong khoảng thời gian này, ai có được độ trung thành cao hơn thì kẻ đó sẽ chiến thắng!

Trường Thanh nói.

- Trao đổi thú sủng, cho thời gian một nén nhang để thuần phục... Ngươi xác định chứ? Vẻ mặt Trương Huyền rất là cổ quái nhìn qua đối phương.

Ý tứ của đối phương rất đơn giản, ngươi thuần phục thú sủng của ta, ta thuần phục thú sủng của ngươi, ai có thể làm cho thú sủng của đối phương có độ trung thành cao hơn thì kẻ đó sẽ chiến thắng.

Đây cũng là thủ đoạn tỷ thí thường gặp giữa các Thuần Thú sư.

Chỉ là... Tên này thực sự muốn so thuần thú với hắn sao?

- Đương nhiên!

Vị Trường Thanh cười lạnh, trên khuôn mặt tràn ngập vẻ tự tin:

- Sao vậy? Muốn đoạt giải quán quân, đứng đầu mà lại lo lắng thủ đoạn thuần thú của ta, không dám tỷ thí sao?

- Vậy được rồi!

Thấy đối phương đã thành khẩn yêu cầu như vậy, Trương Huyền gật đầu.

...

- So thuần thú với Trương sư? Cái tên này... Không phải đã điên chứ?

Sau khi nghe rõ yêu cầu tỉ thí của đối phương, Triệu Phi Vũ dùng ánh mắt giống như đang nhìn kẻ đần, tràn ngập sự đồng tình.

Ngươi không thấy Trương sư thuần phục Yêu Thần thú, tổng cộng cũng không tới hai hô hấp, so thứ này với hắn... Đây không phải là tự mình tìm đả kích hay sao?

Bọn hắn đã nhìn thấy người tự tìm cái chết, thế nhưng chưa từng thấy người nào như đối phương...

Khóe miệng mấy người Khang đường chủ cũng giật một cái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau