THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1036 - Chương 1040

Chương 1036: Lại dùng sức lớn rồi (2)

Đây là tình huống gì vậy?

Bọn họ nghĩ Trương sư có thể sẽ thắng, thế nhưng mà nhất định phải là sau khi so chiêu, mười phần gian nan mới thắng được. Mà trước mắt, vừa đẩy đã bay, giống như ném một tảng đá đi vậy, thật hay giả?

Từ lúc nào, cường giả Trọc Thanh cảnh trung kỳ cũng dễ dàng đánh bại như vậy a?

- Là nhãn lực của Trương sư quá lợi hại!

- Đánh bay Ngô sư, thứ dùng cũng không phải là lực lượng của mình, mà là tá lực đả lực!

- Đúng vậy a, trong nháy mắt đã nhìn ra quỹ tích vận hành lực lượng của đối phương. Đồng thời cìn sử dụng thủ pháp áp chế hắn, dựa thế đánh bay... Chiêu này quả thực chính là bản mẫu lấy yếu thắng mạnh trong lúc chiến đấu a!

- Tốc độ đối chiến nhanh như vậy, sao hắn có thể nhìn ra được?

Rất nhanh, không ít người đã kịp phản ứng, mỗi một người đều tràn ngập khiếp sợ.

Vừa rồi mặc dù động tác giao thủ rất nhanh. Thế nhưng ở đây có không ít Danh sư tứ tinh, nhãn lực kinh người, vẫn có thể nhìn ra được một vài vấn đề.

Ngô Thiên Hào đánh tới một quyền, dùng lực lượng toàn thân, kết quả... Vừa mới đánh ra không lâu, nhu không thể giữ, quá cứng dễ chết yểu, trong nháy mắt đối phương đã phát hiện lỗ thủng của chiêu số. Lại mượn cơ hội dùng bàn tay kéo một cái, ngay cả một chiêu còn chưa có kết thúc thì đã bị ném bay ra ngoài.

Ngay sau đó... Đã xuất hiện một màn người bay trên không trung này.

Đồng bạn Ngô Thiên Hào nhìn thấy cảnh này, mí mắt cũng xoay loạn, xém chút thổ huyết.

Sớm biết thực lực của người này lợi hại như vậy thì cần gì phải ra chủ ý ngu ngốc như vậy chứ? Lần này thì thảm rồi, coi như Ngô Thiên Hào không bị thương, thế nhưng lần phi hành này... Rơi xuống không chết thì ít nhiều cũng bị phế a!

Chẳng lẽ... Chính mình là đồng đội heo trong truyền thuyết hay sao?

Ngay lúc hắn đang tự trách, quả nhiên đã thấy Ngô Thiên Hào không biết đã bay được bao xa, không có lực lượng, rơi thẳng từ không trung xuống dưới. Đầu đâm vào nhà lầu cao lớn của Minh phủ chủ. Một trận bụi mù dâng lên cùng với tiếng kêu thảm như giết heo... Sau đó lập tức biến mất trước ánh mắt của mọi người.

- Thiên Hào sư đệ...

Chân nhảy một cái, vội vàng phóng đi về phương hướng mà hắn rơi xuống, còn chưa đi xa thì đã nghe thanh niên trên lôi đài chữ Đinh dùng thanh âm tràn ngập vẻ vô tội vang lên:

- Cái này, xấu hổ... Ta lại dùng sức hơi lớn rồi...

Phốc!

Dùng sức hơi lớn rồi?

Thân thể nhoáng một cái, thiếu chút đã té ngã trên mặt đất.

Ngươi có thực lực yếu hơn, tu vi thấp hơn, đánh bay người có tu vi cao, lại còn nói dùng sức lớn...

Càng nghĩ càng thấy buồn bực, có chút phát điên. Thi đấu tuyển chọn phế đi từng cửa ải tham gia. Vừa bắt đầu thi đấu đã đánh cho cường giả hơn bản thân hai cấp bậc nhỏ bay lên trên bầu trời... Rốt cuộc tên này là dạng quái thai gì chứ?

Còn có thiên lý nữa hay không?

Hắn buồn bực sắp phát điên, kỳ thật nói thật, Trương Huyền càng thêm buồn bực hơn hắn.

Tên này khí thế hùng hổ mà đến, vừa ra tay đã dùng lực lượng cường đại nhất. Đổi lại là người khác thì sẽ nghiền ép, nhưng đối với hắn, lại không đáng kể một chút nào.

Lực lượng chân khí của hắn đạt tới 100 vạn đỉnh, hồn lực 160 vạn đỉnh, chỉ cần Vu hồn không rời khỏi thân thể, không có người nào có thể nhìn ra hắn có lực lượng 260 vạn đỉnh. So với cường giả Hợp Linh cảnh trung kỳ chỉ mạnh chứ không yếu, tên này có thể đỡ nổi mới là lạ.

Chỉ là, hắn cũng biết, đối mặt với một quyền, đánh bay đối hắn, nhất định sẽ quá mức kinh thế hãi tục. Cho nên hắn cố ý dùng Minh Lý Chi Nhãn, tìm một sơ hở, muốn ném hắn ra khỏi lôi đài...

Ai ngờ, tên này lại dùng lực lượng quá lớn, lại thêm sau khi hắn tấn cấp. Không nắm rõ thực lực cụ thể của cường giả Hóa Phàm tứ trọng, lại hơi tăng thêm một chút khí lực...

Từ chỗ cao như vậy ngã xuống, coi như có thực lực Trọc Thanh cảnh trung kỳ, có lẽ cũng phải rơi tới thất điên bát đảo, cho dù không chết được. Trong một, hai tháng muốn đứng lên cũng khó.

Cẩn thận nói ra, thật sự hắn không cố ý.

Khi giao thủ qua với phân thân, lúc ấy hắn bị ngược giống như chó vậy. Cho nên hắn vốn cho rằng cường giả Hóa Phàm tứ trọng, đều cực kỳ cường đại, ai nghĩ đến vừa mới quăng ra đã bay xa như vậy...

- Quên đi, Hồng sư, ta như vậy có được coi là thắng không?

Người đãbay, xoắn xuýt nhiều hơn nữa cũng vô dụng, Trương Huyền đành phải bất đắc dĩ nhìn về phía Hồng sư.

- Thắng, thắng!
Khóe miệng Hồng sư giật một cái.

Xem ra, thứ tên này có thể làm hỏng không riêng gì pháp bảo, mà còn có người...

Không chỉ hắn có ý nghĩ này, không ít Danh sư tham gia tỷ thí trên đài đều nhíu mày, mí mắt giật giật.

- Tuyệt đối đừng luận võ cùng tên này!

- Đúng vậy a, thế nhưng... Không luận võ thì so cái gì?

- Ta cũng không biết, dù sao không luận võ là được. Nếu không, chết cũng không biết chết thế nào...

...

Vốn bọn họ cho rằng, tên này chỉ có thực lực Âm Dương cảnh đỉnh phong, chỉ cần thi triển ra thực lực chân thật, muốn vượt qua hắn rất là nhẹ nhàng. Chỉ là có nằm mơ bọn họ cũng không có nghĩ đến... Căn bản không phải như vậy.

Ngô Thiên Hào chính là một ví dụ thê thảm đau đớn nhất.

Không có tự mình trải qua cũng đã cảm thấy đau tới nhếch miệng, huống chi là người trong cuộc.

Nên này rất nhanh Trương Huyền đã chiến thắng, ba lôi đài khác, qua một đoạn thời gian cũng đã có kết quả.

Lần tỷ thí này, chỉ có hắn luận võ, ba lôi đài còn lại đều dùng phương thức Danh sư để giải quyết thi đấu.

Thậm chí có một lôi đài còn dùng tới đấu khẩu.

Danh sư, không chỉ lý giải sâu về công pháp, mà lượng tri thức còn phải rất rộng.

Đấu khẩu giống như hùng biện vậy, chính là dùng ngôn ngữ để công kích đối phương, nói ra tri thức làm cho đối phương không có cách nào trả lời được. Ai trả lời không ra trước thì sẽ là kẻ thua.

Vì công bằng, loại tỷ thí này bình thường đều là ba ván thắng hai.

Hai bên tiến hành đấu khẩu, trải qua ba ván tỷ thí, một Danh sư của một tông môn khác và La Tuyền cùng thu được thắng lợi.

Lại nhìn một lát, phát hiện ra tất cả mọi người tỷ thí trên cơ bản đều cơ bản giống nhau, Trương Huyền đã mất đi hứng thú, không biết qua bao lâu, lúc này thanh âm của Hồng sư mới lần nữa vang lên.

- Được rồi, hiện tại mười sáu người đứng đầu đã xuất hiện, mọi người nghỉ ngơi nửa canh giờ, sau đó tiến hành cạnh tranh trước tám!

- Top 16 đã ra rồi sao?

Trương Huyền giương mắt muốn nhìn một chút xem có những ai đi vào Top 16, chỉ thấy Nhược Hoan công tử đang mang theo vẻ mặt lo lắng đi tới.

Chương 1037: Phân tích của Triệu Phi Vũ (1)

- Trương sư...

Đi tới trước mặt hắn, Nhược Hoan công tử chần chờ một chút rồi cắn răng nói:

- Tại hạ, có việc muốn nhờ!

- Mời nói!

Thấy vị công tử cao ngạo nhất Vạn Quốc thành này lại tìm đến mình, Trương Huyền mỉm cười nói.

Lúc vừa mới bắt đầu hai người có chút hiểu lầm, chỉ có điều, lúc đi tới Băng Nguyên cung đã hóa giải, hơn nữa cùng là người dự thi của Vạn Quốc liên minh. Nếu như có thể trợ giúp thì chắc chắn hắn sẽ không cự tuyệt.

- Vốn ta không có hi vọng gì với mười vị trí đầu, nhưng... Đã đi vào top 16, nếu như không tranh một lần, thực sự ta không cam tâm... Nhược Hoan công tử hơi đỏ mặt, nói.

Hắn rút trúng Giáp nhất, tự động luân không. Nói cách khác, từ khi thi đấu bắt đầu đến bây giờ, một lần khảo hạch cũng không có trải qua thì đã tiến vào thập lục cường.

Con người đều có ham muốn, nếu như trước đó đã dừng bước, như vậy hắn cũng không xoắn xuýt. Hiện tại cũng đã đi vào thập lục cường, chỉ cần chiến thắng một trận là có thể đi vào mười vị trí đầu, đổi lại là ai cũng sẽ tâm động không dứt.

- ... Người đối chiến cùng ta là Tần Lỗi của Bạch Dương tông!

Nói qua tình huống một lần, trên mặt Nhược Hoan công tử hiện lên vẻ lo lắng:

- Ta không có tự tin có thể vượt qua!

- Tần Lỗi? Người xếp hạng thứ ba trên Tiềm lực bảng? Trương Huyền nhìn qua.

Trước đó Khang đường chủ đưa cho hắn một danh sách, bên trên có cái tên này. Siêu cấp thiên tài của Bạch Dương tông, Danh sư tứ tinh đỉnh phong, cường giả Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong. Thứ tự ở trên Tiềm lực bảng gần với La Tuyền Lưu Vân tông và Liêu Vũ Chí Hàn Khí tông. Là người đứng đầu có hi vọng đoạt giải quán quân trong toàn bộ những người thi đấu, cực kỳ nổi danh.

- Đúng vậy! Nhược Hoan công tử gật đầu.

- Nếu như là hắn, muốn vượt qua, chỉ sợ không quá dễ dàng! Trương Huyền cau mày.

Mặc dù trong khoảng thời gian này Nhược Hoan công tử có tiến bộ rất lớn, thực lực cũng đã đạt tới Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong. Thế nhưng nếu muốn so với loại đệ tử tông môn như đối phương thì vẫn còn kém một mảng lớn.

Nội tình vẫn còn ở đó, không phải một hai tháng lâm trận mới mài gươm là có thể bù đắp được.

- Cho nên, tại hạ muốn cầu Trương sư chỉ điểm... Mặc kệ về sau có thể thắng hay không, tại hạ đều cảm kích vô cùng! Nhược Hoan công tử vội nói.

Vị Trương sư này thi đấu thực sự quá chói mắt, ngay cả bọn người La Tuyền, Liêu Vũ Chí có nhân khí vượng nhất cũng bị ép xuống.

Nếu nói ai có thể chỉ cho hắn cách thành công khiêu chiến, tuyệt đối không phải là lão sư Khang đường chủ, mà là vị trước mắt này.

- Chỉ điểm không có vấn đề, chỉ là...

Không nghĩ tới đối phương lại có chủ ý này, Trương Huyền lắc đầu:

- Nhưng... các ngươi, ngay cả nội dung tỷ thí ta cũng không biết, ta biết chỉ điểm như thế nào đây?
Thi đấu Danh sư, nội dung tỷ thí rất đa dạng, Vạn Quốc liên minh là tồn tại hạng chót trong thi đấu xếp hạng lần trước, vì vậy không có tư cách chọn. Chỉ có thể bị động tiếp nhận, ngay cả đối phương sẽ chọn dạng tỷ thí gì cũng không rõ ràng, làm sao chỉ điểm cơ chứ?

Coi như nếu thật muốn thắng thì cũng phải xem trước người ta ra bài gì a. Ngay cả mặt bài cũng không biết, đừng nói là bản thân hắn, xem như ngay cả Danh sư lục tinh, thất tinh chân chính cũng bất lực.

Coi như hắn muốn giúp cũng lực bất tòng tâm!

- Cửa ải vừa rồi hắn đối chiến với Ngô Thanh Chân Tức tông, hai người này bất kể từ một điểm nào cũng không kém nhiều. Cho nên mới đưa ra yêu cầu tỷ thí dạy đọc sách làm người. Cũng dùng hạng mục này chiến thắng, đối mặt với ta... Ta cảm thấy chắc chắn sẽ không phiền toái như vậy, sẽ có khả năng trực tiếp chọn luận võ!

Nhược Hoan công tử chần chờ một chút rồi nói.

Ngô Thanh cũng là Danh sư bài danh mười vị trí đầu trong tiềm lực bảng, kết quả vận khí không tốt, lại gặp Tần Lỗi. Ngay cả cửa thứ nhất cũng không có qua, đã bị đào thải.

Thực lực của hai người không kém bao nhiêu, thủ đoạn khác cũng rất gần nhau, cho nên Tần Lỗi mới đưa ra yêu cầu tỷ thí dạy đọc sách làm người.

Chỉ là, đối mặt với hắn chắc chắn sẽ không phí trắc trở lớn như vậy, rất có khả năng sẽ đưa ra yêu cầu luận võ.

Mặc dù cùng là Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, thế nhưng hắn vừa mới đột phá, không biết đối phương đã đắm chìm ở cảnh giới này bao lâu rồi. Lại thêm tông môn bất kể là võ kỹ hay là khống chế đối với thực lực đều cao thâm hơn, muốn chiến thắng, vẫn rất là đơn giản!

Bởi vậy, nếu hắn đoán không sai, đối phương gặp phải hắn thì nhất định sẽ trực tiếp dùng phương thức nghiền ép.

- Cái này...

Trương Huyền vò đầu.

Nếu như là luận võ thì cũng còn dễ nói, nhờ vào chỉ điểm của mình, khiến cho hắn ta trong vòng nửa canh giờ tăng lên một đoạn. Đây cũng không phải là chuyện không làm được, chỉ là... Vạn nhất không so cái này thì làm sao bây giờ?

Tất cả chuẩn bị đều đổ sông đổ bể hay sao?
- Trương sư, Nhược Hoan, xuống ăn vài thứ khôi phục thể lực!

Đang muốn gì đó thì đã nghe thanh âm của Khang đường chủ vang lên.

Quay đầu nhìn lại, lúc này hắn mới phát hiện ra, trải qua cả ngày thi đấu, đã có không ít người mệt mỏi, đi xuống sân khấu. Người cần nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, cần ăn uống thì ăn uống.

- Đi xuống trước đi!

Không biết đối phương sẽ khiêu chiến hạng mục gì, cho nên có thương nghị nhiều hơn nữa cũng vô ích, hai người đi xuống sân khấu.

Minh phủ chủ đã chuẩn bị xong các loại thức ăn, phong phú mười phần, thậm chí còn có không ít thịt linh thú, có thể bổ sung tiêu hao cực lớn.

Không thể không nói, vừa nhìn thấy những món ăn này, Trương Huyền đã cảm thấy đói lả.

- Vừa rồi hai người đang thương nghị cái gì vậy?

Triệu Phi Vũ cười khanh khách rồi nhìn qua.

- A, Nhược Hoan công tử sắp đối chiến với Tần Lỗi Bạch Dương tông, cho nên muốn ta chỉ điểm cho một chút. Nhưng mà ta lại không biết đối phương chọn loại phương thức nào để tranh tài!

Trương Huyền vừa ăn vừa nói.

- Loại phương thức nào sao? Hai tay Triệu Phi Vũ nâng cằm lên, ngồi ở một bên, chần chờ một chút rồi nói:

- Ta cảm thấy... Hẳn là sẽ là lý giải về tu vi!

- Lý giải về tu vi? Đám người Trương Huyền, Nhược Hoan công tử nhìn qua.

Vừa rồi bọn hắn đang đoán là luận võ, làm sao nàng lại đoán hoàn toàn khác biệt như vậy chứ?

- Lý giải về tu vi? Thứ này khá là phức tạp, hơn nữa nếu phân tích sẽ rất phiền phức, có rất ít người chọn cái này để tỷ thí! Tô sư nói.

Lý giải về tu vi, có thể từ mấy phương diện để giải thích, giảng giải cùng một bản võ kỹ hoặc là giảng giải cùng một bản công pháp... Thế nhưng, cho dù là loại nào cũng tiêu hao thể lực, mấu chốt nhất là, ông nói ông có lý bà cũng nói bà có lý. Chỉ cần không trổ hết tài năng, vượt qua đối phương quá nhiều thì rất khó khiến cho người ta phán định thắng thua.

Tất cả mọi người đều là Danh sư tứ tinh đỉnh phong, lý giải về công pháp cũng không kém nhiều, muốn chọn loại tỷ thí khá là phiền toái này, sợ rằng cũng không có ai nguyện ý!

- Nói ta nghe một chút!

Biết vị công chúa trước mắt này, mặc dù tu vi không quá cao, thế nhưng từ nhỏ đã đọc sách, lượng tri thức cực lớn. Cho nên cũng có không ít tâm tư quỷ quái, Trương Huyền hỏi.

- A, rất đơn giản, nhìn hắn lần này bên trong thi đấu muốn lấy được thứ gì nhất!

Triệu Phi Vũ cười cười.

Chương 1038: Phân tích của Triệu Phi Vũ (2)

- Được cái gì? Nhược Hoan công tử sững sờ:

- Tham gia thi đấu, đương nhiên phải nghĩ tới vị trí quán quân...

Nếu là tham gia thi đấu Danh sư, ai mà không muốn vị trí quán quân cơ chứ? Vị Tần Lỗi này càng là người đứng đầu có thể đoạt giải quán quân, không nghĩ tới mới là kỳ quái.

- Vậy là được rồi, mà bây giờ, con đường đi thông quán quân, chướng ngại lớn nhất là cái gì? Hai mắt Triệu Phi Vũ híp lại thành hình trăng lưỡi liềm, khuôn mặt trắng nõn chuyển hướng về phía thanh niên trước mắt cách đó không xa.

- Đương nhiên là... Trương sư!

Điểm ấy không cần Nhược Hoan công tử nói thì người người đều biết.

Biểu hiện ucra Trương Huyền trên thi đấu tuyển chọn, có thể dùng từ như bẻ cành khô để hình dung, biểu hiện quá mức nghịch thiên. Sau khi thi đấu bắt đầu, khiến cho người ta từng lần cho rằng tu vi yếu kém, thế nhưng lại toả ra hào quang rực rỡ. Đã trở thành người nóng bỏng nhất lần thi đấu này, có cơ hội đoạt giải quán quân nhất. So với đám người La Tuyền còn hơn một bậc.

Nếu nói, chướng ngại lớn nhất của Tần Lỗi này nếu muốn đến vị trí quán quân, không thể nghi ngờ là hắn.

- Đúng a, nếu là Trương sư, tự nhiên ngươi không phải là mục tiêu của hắn, nói cách khác... Căn bản không có đặt ngươi ở vị trí ngang hàng! Triệu Phi Vũ nói.

Nhược Hoan công tử hơi đỏ mặt.

Mặc dù lời này có chút đả kích người, nhưng hắn biết, đối phương nói không sai.

Lấy thực lực của đối phương, thật sự hắn không có một chút vốn liếng chiến thắng nào, còn không đạt tới tình trạng khiến cho người ta kiêng kỵ.

- Ngươi cũng đến từ Vạn Quốc liên minh, mục tiêu của hắn lại là đánh bại Trương sư, thu được vị trí quán quân... Cho nên, nhất định sẽ dùng phương thức mà Trương sư am hiểu để đánh bại ngươi, xem như khiêu khích.

Triệu Phi Vũ nói tiếp.

- Thứ ta am hiểu nhất? Trương Huyền sững sờ.

- Ừm, vừa rồi trong thi đấu tuyển chọn, mặc dù tâm tính, trí tuệ và các phương diện khác của ngươi đều có biểu hiện rất kinh người, nhưng nếu tổng kết điểm kinh người nhất, nhất định là ngộ tính và Sư Ngôn thiên bẩm của ngươi!

- Không sai! Khang đường chủ gật đầu.

Vừa rồi mặc dù biểu hiện của Trương sư rất tạp nham, thế nhưng nếu nói thứ khiến cho người ta ấn tượng khắc sâu nhất, nhất định là hai cái này.

Sư Ngôn thiên bẩm mê hoặc Dị Linh tộc tới mức phải tự sát, ngộ tính cao, nhìn thoáng qua đã khiến cho khôi lỗi Thiên Tinh cờ nhận thua rồi sụp đổ.

Còn đọc thuộc lòng hơn hai vạn bản thư tịch, có thần thức đọc sách pháp đó là bởi vì có xuất thân tốt. Mức độ rung động cũng không bằng hai thứ này.

- Sư Ngôn thiên bẩm, liên quan tới hồn lực khắc độ, coi như hắn cảm thấy có thể thắng thì cũng không vẻ vang, không tạo được oanh động, mà... Ngộ tính thì lại khác! Ngộ tính cao, lý giải đối với tu vi sẽ cao, dùng hạng mục này để tỷ thí, không chỉ có thể chiến thắng Nhược Hoan công tử mà còn có thể che chắn ánh sáng của Trương sư. Cơ hội biểu hiện lớn như thế, làm sao có thể không đi chọn cơ chứ?

Triệu Phi Vũ mỉm cười, nói ra toàn bộ phân tích của mình:

- Còn các ngươi nói luận võ, ta cảm thấy khả năng không lớn, đường đường là Danh sư, chém chém giết giết, thắng cũng không vẻ vang gì a. - Đúng vậy!

Hai mắt Trương Huyền sáng lên.

Triệu Phi Vũ đã phỏng đoán được tâm lý của đối phương, phân tích rõ ràng không sai, đạo lý rất rõ ràng, so với lời nói của Nhược Hoan công tử trước đó còn đáng tin cậy hơn gấp bội.

- Phân tích như vậy không tệ, chẳng lẽ còn phải tìm một bản công pháp, bí tịch để phân tích nội dung hay sao? Vẻ mặt Nhược Hoan công tử xoắn xuýt.

Tỷ thí lý giải tu vi, thủ đoạn trực tiếp nhất chính là giảng giải cùng một bản bí tịch, thế nhưng... Đi chỗ nào tìm cuốn thư tịch này? Cũng không cầm ra được a!

- Lý giải về tu vi, không chỉ phân tích một loại bí tịch, nếu như ta nhớ không nhầm... Có loại tỷ thí chỉ bảo chỗ thiếu hụt a! Triệu Phi Vũ cười nói.

- Chỉ bảo chỗ thiếu hụt? Ý ngươi nói là... Hai bên đều thi triển một bộ võ kỹ, sau đó để đối phương phê bình chỉ điểm, ai nói ra vấn đề có nhiều lỗ hổng hơn thì kẻ đó sẽ chiến thắng tỷ thí hay sao?

Nhược Hoan công tử sững sờ, nói:

- Nhưng cái này... Cần phải có ý lực, lượng tri thức cực cao thì mới kiến giải mới được, cấp bậc cao chỉ điểm cấp bậc thấp thì còn tạm được, hắn lại không coi ta là...

Mặc dù hắn chưa nói xong, thế nhưng lại biểu đạt rất rõ ràng.

Cùng cấp bậc, muốn chỉ bảo cho hắn, tên này có phải đã quá ngông cuồng rồi hay không?

- Không sai, đây cũng là một trong các loại tỷ thí về lý giải tu vi. Yên tâm, Tần Lỗi này đã muốn làm náo động, khiến cho ngươi thua tâm phục khẩu phục, thuận tiện che đi ánh sáng của Trương sư. Như vậy nhất định có thể chọn như vậy!

Triệu Phi Vũ cười nói.
Tên này đã muốn làm quán quân, như vậy sẽ muốn đánh nát sự áp bách của Trương Huyền trong lòng hắn, mà Nhược Hoan công tử tỷ thí với hắn chính là đá đặt chân tốt nhất.

Dùng một phương thức lộ mặt để đạp hắn xuống, như vậy mới có thể phụ trợ mạnh mẽ cho khí thế không thua bởi Trương sư.

...

Vẻ mặt Nhược Hoan công tử như ăn phải mướp đắng.

Đây là sao chứ?

Vốn hắn cho rằng, bằng vào thực lực của hắn có thể được người khác coi trọng, náo loạn nửa ngày, người ta chỉ coi hắn là công cụ có thể tùy ý giẫm.

- Móa nó, giết chết hắn!

Càng nghĩ càng giận, hắn cắn răng, quay đầu nhìn về phía Trương Huyền đang cách đó không xa:

- Nếu quả thật sẽ tỷ thí như vậy, Trương sư. Không biết ngươi có biện pháp gì tốt giúp ta chiến thắng hay không?

Tỷ thí tại chỗ, sau đó chỉ bảo chỗ thiếu hụt của cường giả cùng cấp bậc... Quả thực có thể nói là kinh thế hãi tục, nếu thực sự so như vậy, nhất định bản thân hắn không thắng được đối phương.

Chỉ có thể ký thác hi vọng lên trên người thanh niên chuyên sáng tạo kỳ tích ở trước mắt này.

- Làm sao bây giờ? Trương Huyền cũng nhíu mày, suy tư một chút. Đột nhiên ánh mắt sáng lên, trên mặt hiện lên vẻ cổ quái:

- Biện pháp thì cũng có, chỉ là không tiện làm cho lắm!

- Ồ? Chỉ cần có thể vượt qua hắn, bất kể khó khăn tới đâu ta cũng làm!

Nghe thấy có biện pháp, ánh mắt Nhược Hoan công tử sáng lên, vội vàng nhìn qua, trong mắt mang theo vẻ thành khẩn:

- Kính xin Trương sư truyền thụ...

- À... Vậy được rồi!

Trương Huyền thuận tay bưng bát canh thịt vừa mới uống một nửa lên rồi nói:

- Cầm cái này đi qua, hất vào mặt hắn!

- Ự...c? Hất vào mặt...

Nhược Hoan công tử trợn tròn mắt.

Chương 1039: Gặp quỷ? (1)

Ta muốn ngươi dạy ta làm thế nào mới có thể trong tỉ thí vượt qua Tần Lỗi này, thế nhưng ngươi lại bảo ta hắt bát canh thịt này vào hắn, rốt cuộc là có ý gì?

Đại ca, ta là Danh sư, không phải là lưu manh, côn đồ ẩu đả...

Lại nói, làm như vậy chỉ có thể dẫn đến đối phương càng thêm nổi giận, không hề có tác dụng với việc tỷ thí a!

Vốn hắn cho rằng, tên này có biểu hiện loá mắt như thế, có thể sẽ có biện pháp gì tốt. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không có nghĩ đến... Đối phương lại không đáng tin cậy như vậy!

Nếu thực sự làm như thế, đoán chừng thanh danh của hắn sẽ lập tức mất sạch, ngay cả mặt mũi cũng mất đi.

Không chỉ hắn choáng váng, mấy người Khang đường chủ cũng trừng to mắt.

Hắt canh vào mặt hắn?

Cái này, cái này... Đây là chiêu số tên gì chứ?

Tràn ngập nghi hoặc, cả đám đồng loạt nhìn về phía Triệu Phi Vũ bên cạnh.

Vừa rồi nàng đã phân tích đạo lý rõ ràng, lần này hẳn cũng có thể phân tích ra cái gì a!

Vừa nhìn qua, tất cả đều run rẩy một cái.

Chỉ thấy tròng mắt của Phi Vũ muội tử cũng sắp rớt ra ngoài, mặt như phát ngốc.

Mặc dù tu vi nàng không tốt, thế nhưng kiến thức vẫn có, cũng được người ta ca ngợi. Vốn bọn họ cho rằng, chỉ cần đối phương nói cái gì thì nàng cũng có thể đoán ra mấy phần, nhưng... Hất vào mặt là có ý gì?

Chuyện này... Thực sự náo động quá lớn, hoàn toàn theo không kịp a!

Hai bên muốn tỷ thí lý giải tu vi, Nhược Hoan công tử muốn chiến thắng... Mà ngươi lại muốn người ta cầm bát canh thịt hắt vào mặt đối phương, hai chuyện này cũng không có liên quan gì với nhau a...

Chuyện này bảo ta làm sao đoán đây?

- Không tình nguyện? Vậy ta cũng không có biện pháp...

Trương Huyền lắc đầu.

Dù sao hắn đã nói ra chủ ý, đối phương không tình nguyện thì thôi.

Tông chủ Bạch Khải Chi Bạch Dương tông đã từng ra tay với đám người Trịnh Dương. Nhưng hắn đã đền tội tại chỗ, cũng không thể xử phạt lên trên người hậu bối. Bản thân hắn giúp Nhược Hoan công tử là vì tình nghĩa, không giúp thì cũng không có gì.

- Nếu ta làm như vậy... Trương sư, ngươi có thể cam đoan ta sẽ chiến thắng hay không?

Thấy hắn lắc đầu, Nhược Hoan công tử biết chuyện có thể thành công hay không là vào lúc này. Hắn cắn răng, xiết chặt nắm đấm.

- Cam đoan? Ai cũng không có cách nào cam đoan được, tin tưởng thì đi, không tin thì thôi!

Trương Huyền tiếp tục ăn đồ ăn.

Nếu như Triệu Phi Vũ nói không sai, đối phương muốn đánh mặt mũi của mình. Như vậy để Nhược Hoan công tử đánh trở về thì cũng không tính là gì. Mà phương pháp của mình, nhất định có thể chiến thắng.

Mà đối phương không muốn tìm bản thân gây phiền toái... Như vậy phương pháp này sẽ vô hiệu.

- Cái này... Hai mắt Nhược Hoan công tử lập lòe, chần chờ trong phút chốc, đành cắn răng nói:

- Được, ta đi!

Mười hạng đầu, có cơ hội đi Hồng Viễn Danh sư học viện học tập, một khi nắm bắt. Như vậy tiền đồ vô lượng, mất đi... Đời này, Danh sư ngũ tinh sẽ là cái khảm lớn nhất của hắn, có thể vượt qua hay không cũng còn khó nói.

Còn nữa, như vậy có thể có lỗi với vị Tần Lỗi hay không... Hắn cũng không quản được nhiều như vậy.

Trên đường tiến lên tràn ngập cạnh tranh, nếu như mình không động thủ thì nhất định đối phương sẽ coi hắn là bàn đạp.

Trên thế giới này không có công bằng chân chính, chỉ nghĩ chiếu cố người khác, bản thân cũng không cần tu luyện.

- Khụ khụ, Nhược Hoan, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ...

Nghe thấy học sinh thật sự tin lời nói của Trương sư, muốn đi qua đó hắt bát canh thịt, Khang đường chủ nhíu mày một cái, nói:

- Ta sợ nếu như ngươi làm như vậy, vị Tần sư kia sẽ đánh chết ngươi... Bạch Dương tông cũng sẽ làm căng!

Khóe miệng Nhược Hoan công tử giật một cái.

Cũng đúng, nếu thực sự làm như thế, không cẩn thận đối phương sẽ thực sự đánh hắn thành bánh thịt.

- Yên tâm đi, hắn đánh ngươi, ngươi không biết chạy sao? Nhiều nhìn Danh sư vào như vậy, hắn sẽ không dám làm ẩu, lại nói... Nếu muốn đánh chết ngươi, nào có dễ dàng như vậy! Trương Huyền vẫy tay, nói:

- Hơn nữa, yên tâm đi, ta cam đoan hắn sẽ không đánh ngươi, chỉ cần ngươi chạy thì hắn sẽ tùy ý để cho ngươi rời đi!

- ...

Nhược Hoan công tử. Không đánh ta mới gặp quỷ...

- Được rồi!

Nghĩ tới chiến thắng chỉ có thể dựa vào Trương sư chỉ điểm, Nhược Hoan công tử không xoắn xuýt nữa mà cắn răng, bưng nửa bát canh thịt lên rồi đi tới phía trước.

Rất có cảm giác vi vu trong gió lạnh.

Thấy hắn đi thẳng tới chỗ Tần Lỗi, không có ngừng chút nào. Khóe miệng đám người Khang đường chủ không nhịn được kéo ra.

Mặc dù rất tín nhiệm Trương sư, thế nhưng làm như vậy... Cũng không tránh khỏi quá gài bẫy đi!

- Trương sư, làm như vậy... Thật sự không có việc gì sao?

Triệu Phi Vũ thực sự không nhịn được nữa.

- Nhất định sẽ có chuyện ah! Gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, Trương Huyền dùng thanh âm không rõ nói một câu.

- Có việc?

Tất cả mọi người đều nhíu mày một cái.

Có việc, ngươi còn để cho Nhược Hoan công tử đi qua đó? Chẳng lẽ, ngươi muốn nhìn hắn bị đánh thành đầu heo sao?

- Phân tích vừa rồi của ngươi không sai, đối phương có tám mươi phần trăm có thể sẽ chọn tỷ thí lý giải tu vi, nhưng... Vẫn sẽ có hai mươi phần trăm khả năng chọn tỷ võ!

Thấy vẻ mặt của mọi người, nếu như không giải thích rõ ràng nhất định bọn họ sẽ không chịu thôi, Trương Huyền đành phải mở miệng nói.

- Ừm!

Triệu Phi Vũ gật đầu.

Dù suy đoán của nàng có chuẩn xác thì dù sao nàng cũng không phải là Tần Lỗi, đối phương sẽ có suy nghĩ của mình. Rất có khả năng chọn một phương thức không giống như suy đoná.

- Không kiêng nể gì hắt vào mặt đối phương như thế, tương đương với khiêu khích ở trước mặt, nếu như ngươi là hắn thì ngươi sẽ làm thế nào? Trương Huyền nhìn qua rồi hỏi.

- Ta sẽ... Đánh chết ngươi! Triệu Phi Vũ nói.

- Đúng vậy, nhất định Tần Lỗi cũng nghĩ như vậy, nhưng... Hắn nhất định phải có được danh ngạch trong mười vị trí đầu. Nhược Hoan công tử khiêu khích như thế cũng cho hắn tín hiệu trực tiếp nhất. Đó chính là, để hắn luận võ... Loại tình huống này, ngươi cảm thấy hắn sẽ lựa chọn thế nào?

- Chuyện này...

Mọi người ngẩn ngơ.

Cầm canh thịt hắt vào mặt, đây là khiêu khích trắng trợn, nhất định Tần Lỗi biết Nhược Hoan công tử cố ý. Sắp tỷ thí mà còn phách lối như thế, tự nhiên là muốn đưa ra yêu cầu luận võ với hắn...

Dám làm như thế, nếu như nói không có át chủ bài gì, khẳng định đối phương sẽ không tin!

Chương 1040: Gặp quỷ? (2)

Nhưng hắn lại nhất định phải có được mười vị trí đầu, dưới tình huống không có nắm chắc. Hắn sẽ chọn bỏ luận võ, như vậy vừa không đến mức bị động, thứ hai lại còn có thể biểu hiện vẻ độ lượng, nắm bắt được lòng người.

- Bị người ta dội cho một bát canh thịt ở trước mặt, bất kỳ người nào cũng sẽ nổi giận muốn động thủ. Chỉ cần hắn di chuyển, như vậy là có thể sớm nhìn ra một vài vấn đề, không đến mức lên đài luống cuống tay chân!

Trương Huyền nói tiếp.

Đối phương không thi triển võ kỹ thì hắn không có cách nào biết được mấu chốt, chỉ bằng vào thủ đoạn bình thường để tỷ thí mà thôi. Nếu muốn chiến thắng, hầu như không có bất kỳ khả năng gì cả.

Mà chỉ cần dẫn hắn nổi giận tới mức thi triển võ kỹ, bản thân sẽ có thể biết được chỗ thiếu hụt, có thể đúng bệnh hốt thuốc.

Còn Nhược Hoan công tử có thể bị đánh hay không thì hắn không quản được.

Dù sao, muốn thắng, nếu như không muốn trả giá một chút đánh đổi cũng là chuyện không thể nào ah.

- Thì ra là thế...

Nghe thấy hắn giải thích, giờ mọi người mới hiểu được, cả đám trợn mắt ra nhìn.

Vừa rồi bọn hắn cảm thấy năng lực phân tích của Triệu Phi Vũ kinh người, giờ phút này mới hiểu được, vị Trương sư này còn suy nghĩ càng sâu, càng xa hơn nhiều.

Trong thời gian ngắn, không chỉ đền bù lỗ hổng của Phi Vũ công chúa, mà còn để lại đường lui... Lợi hại!

May mắn hắn là người của Vạn Quốc liên minh, nếu là người bên đối phương, đoán chừng bọn hắn bị chơi chết cũng không biết chết như thế nào.

- Mau nhìn, đã bắt đầu!

Ngay khi đang cảm khái, Tô sư chỉ về phía trước.

Mọi người đồng loạt nhìn lại, quả nhiên thấy Nhược Hoan công tử đã đi tới gần chỗ của Tần Lỗi.

Lúc này Tần Lỗi cũng đang ăn đồ ăn, nhìn đối thủ của mình không ngoan ngoãn ăn cơm mà ngược lại còn mang bát tới, mặt choáng váng.

- Tần sư, ngươi khỏe chứ!

Nhược Hoan công tử gật đầu.

- Ngươi, ngươi khỏe chứ!

Tần Lỗi nhướng mày.

- Chúng ta sắp tỷ thí, ta muốn thương nghị chút chuyện với ngươi... Nhược Hoan công tử ra vẻ lễ phép nói.

- Thương nghị chuyện? Chuyện gì? Nếu như muốn nhận thua sớm, như vậy không bàn nữa!

Hừ lạnh một tiếng, Tần Lỗi còn chưa nói dứt lời thì đã cảm thấy một đồ vật đầy mỡ, nóng hổi đập vào mặt, giội thẳng vào mặt hắn.

- Con mẹ nó!

Đầu óc như nổ tung, Tần Lỗi như phát điên.

Thấy tên này tới, hắn tưởng rằng đối phương muốn sớm nhận thua, không muốn đến nỗi thua khó coi. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không có nghĩ đến, một bát canh thịt nóng hổi đã hắt tới mặt...
- Ta muốn giết ngươi...

Gầm lên giận dữ, khí tức toàn thân dâng lên, bàn tay chợt giơ lên, chụp về phía Nhược Hoan đang ở trước mắt.

Sưu!

Nhược Hoan công tử đã sớm chuẩn bị, thân thể nhoáng một cái đã xoay người bỏ chạy, vừa trốn vừa kêu:

- Thật ngại quá Tần sư, không phải ta cố ý, chỉ là trượt tay...

- ...

Tất cả mọi người đen mặt lại.

Mang canh thịt tới, còn chưa nói dứt lời đã úp lên trên đầu người ta, còn không phải cố ý hay sao?

Quan trọng nhất là, khoảng cách giữa hai người xa ba mét, tay trượt mà có thể trượt lên trên đầu người ta, cái này cũng trượt quá trùng hợp a!

Lý do này nói ra, chính ngươi tin được không?

- Đáng giận...

Quả nhiên, không nghe được lời này còn tốt, sau khi nghe thấy hắn nói như thế, Tần Lỗi giận dữ, đang muốn đuổi theo, chụp chết tên này thì đã bị một lão giả giữ chặt.

- Chu trưởng lão...

Nhìn thấy người kéo hắn chính là trưởng lão tông môn, Tần Lỗi vội nói.

- Đừng trúng kế của đối phương... Chu trưởng lão truyền âm.
- Trúng kế? Tần Lỗi sững sờ.

- Ừm, đối phương cố ý đến khiêu khích, chính là muốn làm cho ngươi nổi giận, một khi ngươi động thủ với hắn sẽ rất có khả năng bị thủ tiêu tư cách tranh tài! Chu trưởng lão nói.

Thi đấu Danh sư, tuân thủ trật tự, còn chưa lên trận đã đánh tới mức hừng hực khí thế, như vậy sẽ rất dễ bị thủ tiêu tư cách.

- Nhưng... - Thân thể Tần Lỗi cứng đờ, mặc dù đã hiểu rõ đạo lý trong đó, nhưng vẫn tức giận tới mức sắp nổ tung.

Đường đường là Danh sư tứ tinh đỉnh phong, bị người ta giội canh thịt vào mặt ở trước mặt, không tức giận mới là lạ.

- Tông chủ bị chém giết, Bạch Dương tông chúng ta đang gặp phải nguy cơ lớn nhất. Lần này ngươi nhất định phải cầm được mười vị trí đầu... Nếu không, sớm muộn gì tông môn chúng ta cũng sẽ bị thế lực khác chiếm đoạt!

Sắc mặt Chu trưởng lão nghiêm túc nói.

Ngày đó vây công Trương Huyền, hắn cũng đi theo, tình cảnh Dương sư một chiêu chém giết tông chủ đến bây giờ vẫn còn rõ mồn một ở trước mắt hắn.

Đắc tội với một vị Danh sư bát tinh, Bạch Dương tông bọn họ tùy thời cũng có thể bị hủy diệt. Mà hy vọng duy nhất chính là, Tần Lỗi này có thể xung kích mười vị trí đầu thành công!

Một khi đi tới Hồng Viễn Danh sư học viện học tập, như vậy thế lực khác muốn động vào bọn họ cũng sẽ phải suy nghĩ một lần.

- Tên này chuyên môn chạy tới khiêu khích ngươi, tất nhiên có chút dựa dẫm, bằng không thì chính là cam chịu. Dù sao cũng không vào được mười vị trí đầu, nếu như có thể kéo ngươi xuống nước thì cũng coi như kiếm lời!

Chu trưởng lão nói tiếp:

- Ngàn vạn lần không thể lỗ mãng mắc lừa!

- Vậy phải làm sao bây giờ?

Trong lòng chấn động, Tần Lỗi dừng lại.

- Không cần phải gấp, dựa theo phương pháp trước đó chúng ta thương nghị tiếp tục tỷ thí, trước tiên phải bảo vệ thứ tự mười vị trí đầu rồi lại nói, còn tên này... Hoàn toàn có thể đợi sau khi tranh tài, phát động Danh sư khiêu chiến đối với hắn! Thậm chí... Sinh tử chiến!

Chu trưởng lão hừ lạnh một tiếng, hai mắt sáng lên:

- Đến lúc đó, còn không phải ngươi muốn giết thế nào thì giết thế đó hay sao? Muốn tháo thành tám khối cũng không có người quản tới ngươi!

- Cái này... Tần Lỗi sửng sốt một chút, lập tức cắn răng, tràn ngập dữ tợn và gào thét:

- Tốt, đến lúc đó ta sẽ tiến hành sinh tử chiến, không giết hắn thì ta không gọi là Tần Lỗi!

...

- Ừm? Không có đuổi tới? Cũng không có đánh ta?

Chạy một hồi, thấy đằng sau không có người nào đuổi theo, Nhược Hoan công tử sững sờ, nhớ tới lời nói vừa rồi của Trương sư:

- Chẳng lẽ... Thật sự gặp quỷ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau