THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1031 - Chương 1035

Chương 1031: Thi đấu bắt đầu (1)

Từ trước đến nay, bất kể xử lý chuyện gì thì hắn đều dùng tới thư viện hoặc là Minh Lý Chi Nhãn. Lần này là căn cứ từ tri thức mà mình học được trong đầu, cùng nhắc nhở lĩnh ngộ quy tắc ở trên trụ đá để tiến hành đánh cờ.

Vốn hắn cho rằng, người khác cũng hạ được sáu quân xuống, bản thân hắn cũng sẽ không quá kém, không nghĩ tới... Vừa mới quân cờ thứ hai muốn hạ xuống cũng không được, chẳng lẽ... Lần này chơi lớn rồi, sẽ bị đào thải?

Ngộ tính không đến mức kém như vậy chứ?

Trương Huyền khóc không ra nước mắt.

Liên tục qua ba cửa ải cũng rất thuận lợi, không nghĩ tới lại thua ở nơi này.

Da mặt Hồng sư cũng run rẩy.

Quân thứ hai cũng không hạ được, lần này... Phải làm thế nào cho vẹn toàn đây? Cũng không thể nói, Trương sư thiên phú dị bẩm, chỉ cần hạ một quân cờ cũng coi như qua ải đó chứ?

Sớm biết như vậy cần gì phải ngăn, cứ để hắn là người thứ nhất hạ cờ chẳng phải đã xong rồi sao?

Hiện tại thì tốt rồi, người ta muốn là người thứ nhất lên trên. Thế nhưng bản thân không cho phép, vạn nhất bởi vậy người ta giận chó đánh mèo, nhất định hắn sẽ không chịu nổi….

Rốt cuộc là chuyện gì đây chứ? Hắn đường đường là Danh sư ngũ tinh, người chủ trì phụ trách khảo hạch, một lần thi đấu tuyển chọn cũng đã làm cho hắn nơm nớp lo sợ, uất ức như thế cũng là lần đầu tiên a.

- Quân thứ hai không hạ xuống được, đã nói rõ... Không có thông qua! Được rồi, thi đấu tuyển chọn đã kết thúc, chúng ta tiến hành thi đấu...

Cắn răng, Hồng sư mở miệng, đang muốn nói tiếp thì chỉ thấy khôi lỗi ở phía đối diện Trương Huyền có động tác, đột nhiên đẩy bàn cờ trong tay một cái, sau đó đứng lên, thanh âm vang vọng bốn phương.

- Ta thua!

- Thua?

- Có ý gì?

- Trương sư... Hạ Thiên Tinh cờ, thắng khôi lỗi này, khiến cho hắn cam tình nguyện nhận thua sao?

- Không phải quy tắc của Thiên Tinh cờ rất khó lĩnh ngộ hay sao? Nhìn một hồi, không chỉ lĩnh ngộ mà còn đánh thắng khôi lỗi?

Tất cả mọi người đều sững sờ, cảm thấy sắp phát điên rồi.

Bọn họ còn tưởng rằng Trương sư không thể hạ xuống quân thứ hai, là không hiểu quy tắc, không có qua ải. Thế nhưng dù có nằm mơ cũng không có nghĩ đến, một quân đã khiến cho khôi lỗi ở phía đối diện đẩy cờ nhận thua...

Đây cũng không phải là đơn giản như là lĩnh ngộ quy tắc, mà là... Biến thành cao thủ trong cao thủ, khiến cho người ta phải nhìn lên.

- Thật hay giả vậy?

Đám người La Tuyền, Tống Siêu cũng đều mở to hai mắt ra nhìn.

Bọn họ đã tự mình trải qua khảo hạch, biết rõ độ khó của Thiên Tinh cờ này. Có thể vượt qua được sáu quân đã coi như rất là lợi hại, ngộ tính tuyệt đỉnh rồi. Thế nhưng tên trước mắt này còn làm tốt hơn, chỉ một quân hạ xuống đã đánh cho khôi lỗi tan tác... Làm như vậy thực sự không để cho người khác còn đường sống ah!

Không giống như vẻ mặt khiếp sợ của mọi người, thân thể Hồng sư lần nữa nhoáng một cái.

Mỗi lần đều làm chuyện khiến cho người ta kinh ngạc, chờ hắn tuyên bố thì thoáng cái đã nghịch chuyển...

Có cần ác như vậy hay không?

Trải qua mấy lần, không phải chỉ riêng chuện đau lòng vì bảo bối, càng quan trọng hơn là bệnh tim bộc phát, chết ở chỗ này...

Mọi người ngây người, kinh ngạc, cắn răng, nhếch miệng, run rẩy, đá chân, lăn lộn... Các loại biểu lộ cần cái gì có cái đó. Mà Trương Huyền xem như là người trong cuộc lại cũng trợn mắt hốc mồm.

Lần này không dùng thư viện, không dùng Minh Lý Chi Nhãn, chỉ là lý giải của bản thân. Việc có thể qua ải hay không, hắn cũng không quá có lòng tin.

Chính bởi vì như thế, khi nhìn thấy quân thứ hai không hạ xuống được, trong lòng hắn cũng lộp bộp một chút, có chút nóng nảy.

Thế nhưng... Dù hắn nằm mơ cũng không có nghĩ đến, chẳng những qua ải mà còn ở khiến cho cỗ khôi lỗi này chủ động nhận thua...

Hắn đang định nói với khôi lỗi trước mắt một chút thì chỉ thấy lão giả khẽ khom người, một thanh âm vang lên ở trong đầu hắn:

- Tuy chỉ hạ một con, thế nhưng lại phá hỏng toàn bộ sinh lộ, tử lộ và con đường, đường lui phía trước. Ta không có cách nào phá giải. Thiên Tinh cờ, rốt cục... Đã có truyền nhân!

Ngay sau đó hắn đã cảm thấy có một cỗ ý niệm chui thẳng vào trong đầu.

Ầm ầm!
Vô số tri thức về ván cờ nương theo ý niệm mà trở thành kiến thức của hắn.

- Linh hồn truyền thừa?

Con mắt trợn tròn.

Để cho một cỗ khôi lỗi tiến hành linh hồn truyền thừa. Rốt cuộc thực lực người sáng tạo ra khôi lỗi đã mạnh tới bao nhiêu?

Ngay khi hắn còn đang nghi hoặc, còn chưa kịp nhìn kỹ nội dung mình lấy được thì đã thấy khôi lỗi trước mắt giống như mất đi lực lượng, nương theo tri thức truyền lại xong. Bên ngoài thân thể khôi lỗi lập tức xuất hiện vô số vết nứt.

- Nguy rồi.

Con ngươi co rụt lại, Trương Huyền vội vàng đưa tay ngăn cản.

Thông qua tin tức truyền đến, hắn cũng biết ý nghĩa tồn tại cỉa thứ này. Chính là mang Thiên Tinh cờ truyền thừa xuống dươi,s giờ phút này truyền thừa đã hoàn tất, tàn niệm lưu tại trong đó cũng biến mất, không có cách nào duy trì vận chuyển. Cho nên đương nhiên cũng sẽ tán loạn.

Chỉ là...

Ngươi tán loạn thì tán loạn, không đợi tới lúc ta khảo hạch xong, người khác không chú ý hay sao? Lại đi hỏng lúc này... Ta nên giải thích như thế nào đây?

Bàn tay đi tới trước mặt lão giả, chân khí trong cơ thể chợt tràn vào trong cơ thể đối phương, giống như muốn giữ lại, ai ngờ. Không có thi triển chân khí còn tốt, chân khí vừa đụng vào đối phương một cái.

Oành một tiếng, khôi lỗi trực tiếp nổ tung, biến thành bột phấn.

Bàn cờ, đình nhỏ ở cách đó không xa cũng giống như không có lực lượng duy trì, sụp đổ. Lập tức biến thành một đống phế tích.

- Ta...

Trương Huyền phát điên.

Ta thật sự có ý tốt, muốn duy trì khôi lỗi này một đoạn thời gian, ai lại nghĩ tới... Sẽ xuất hiện loại tình huống này!

Kỳ thật, suy nghĩ kỹ một chút cũng giật mình, khôi lỗi dựa vào một cỗ ý niệm để duy trì, mà cỗ ý niệm này lại sử dụng thủ đoạn Vu hồn. Nếu không cũng không có khả năng tuỳ tiện dùng linh hồn truyền lại tri thức...

Đối với Vu hồn, Thiên Đạo chân khí của hắn là khắc tinh lớn nhất. Vốn là chỉ là vỡ vụn bình thường, thế nhưng một khi tiếp xúc với chân khí của hắn đã biến thành nổ tung...

Quay đầu nhìn lại chung quanh, chỉ thấy mọi người trợn trừng mắt nhìn qua, mỗi một con mắt đều giống như đang nhìn quái vật vậy.

- Thấy không, lại nổ!

- Ta đã nói sẽ hỏng mà, ngươi còn không tin...

Chương 1032: Thi đấu bắt đầu (2)

- Khôi lỗi cũng đã nhận thua mà Trương sư lại còn không buông tha, cứ thế đánh nó nổ... Quá phận, quá quá đáng!

- Đúng vậy a. Nếu không làm như vậy thì làm sao có thể giữ vững thanh danh cuồng ma phá hoại của hắn cơ chứ?

...

Mọi người thấp giọng nói.

Còn tưởng rằng đánh cờ xong là có thể may mắn thoát khỏi, không nghĩ lại giống như ba cửa trước. Dù bảo bối có lợi hại hơn nữa, một khi rơi vào trong tay Trương sư đều chỉ có một kết cục... Đó chính là xong đời!

Ngoan cố... Thì ta cũng sẽ nghĩ biện pháp để cho ngươi xong đời...

- ...

Nghe những nghị luận này vào trong tai, Trương Huyền muốn thổ huyết.

Ta thực sự không phải cố ý, vừa rồi quả thực có ý tốt muốn cứu hắn...

Ba cửa trước việc sau tiếp nối việc trước, ta không được chọn, hiện tại... Thực sự ta chỉ muốn làm người tốt mà thôi!

- Lại làm hỏng rồi sao?

Đám người Khang đường chủ nhìn nhau, đồng thời cũng cảm thấy may mắn, lúc trước khi Vạn Quốc thành tuyển chọn cũng không có dùng bảo bảo... Nếu không, Danh sư đường bọn họ sẽ trở nên một nghèo hai trắng.

- Thiên Tinh cờ của ta...

Trước mắt tối sầm lại, bờ môi Hồng sư run rẩy.

Hắn gom góp tích luỹ không biết bao nhiêu năm mới lấy được những bảo bối như Quỷ Vực huyễn thành, tộc nhân Dị Linh tộc, Đào Hà Chi Thư, Thiên Tinh cờ... Kết quả, nghiên cứu qua một lần, lại bị vị Trương sư này diệt thết, làm cho hắn trở lại tình trạng như trước kia.

Trái tim giống như bị đao đâm vậy, đổ máu ào ào.

Chỉ là, người khác cũng không thấy rõ chuyện gì đã xảy ra, thế nhưng hắn cách đó khá gần, nhãn lực lại tốt, cho nên nhìn thấy rất rõ ràng.

Là bản thân Khôi lỗi vỡ vụn, Trương sư muốn cứu, kết quả... Lại phản tác dụng, hỗ trợ làm nổ mà thôi.

Nhưng dù cho như thế thì cũng là khôi lỗi nhận thua đối phương thì mới đưa đến kết quả này...

Sớm biết có thể như vậy thì còn thi đấu tuyển chọn cái rắm, còn không bằng trực tiếp khiêu chiến là được rồi!

Xoắn xuýt một hồi, hắn thở ra một hơi, cưỡng ép nhịn xuống.

Hiện tại chỉ có thể đi tới Hồng Viễn đế quốc tìm Mạc đường chủ để nói một chút. Nhìn xem có thể kiếm một chút bồi thường hay không, nếu không... Hắn thật sự muốn khóc cũng không khóc ra được.
- Trương sư hạ một quân cờ đã khiến cho khôi lỗi nhận thua, điều này đã nói rõ đối phương đã hiểu rõ quy tắc Thiên Tinh cờ hoàn chỉnh, điểm ấy mọi người có dị nghị gì không?

Nhịn xuống uất ức, hắn nhìn quanh một vòng.

- Ừm! Mọi người gật đầu.

Mặc dù cảm thấy tên trên đài này đã không thẹn với cái tên cuồng ma phá hoại. Thế nhưng bọn họ không thể không thừa nhận, thật sự là hắn có bản lĩnh và thủ đoạn khiến cho người thường khó mà với tới được.

- Trương sư là người cuối cùng. Hắn đã thông qua cũng đồng nghĩa với việc thi đấu tuyển chọn kết thúc. Bây giờ sắc trời đã không còn sớm, lại không có khảo thí gì nữa. Cho nên trực tiếp tiến hành thi đấu!

Hồng sư nói tiếp.

Bốn cửa ải thi đấu tuyển chọn đã kết thúc, cũng nên tiến hành đối chiến.

- Thi đấu, quy củ rất đơn giản, đó chính là rút thăm để quyết định trình tự. Người bị rút trúng, song song quyết đấu. Có thể luận võ, cũng có thể đối chiến rất nhiều năng lực của Danh sư, tỷ như: Tâm cảnh khắc độ, dạy dỗ làm người, lý giải về tu vi, chỉ điểm lỗ hổng, thiếu hụt….

- Chiến thắng thì tấn cấp, thất bại sẽ bị đào thải, mãi đến khi chọn ra mười hạng đầu mới thôi!

Hồng sư nhìn quanh một vòng, nói:

- Còn có ai không hiểu không?

- Không!

Mọi người vội vàng gật đầu. Lần này so với tỷ thí Danh sư bình thường, không có khác biệt quá nhiều, quy tắc rất là đơn giản.

- Vậy thì tốt, hiện tại trải qua tuyển chọm chỉ còn lại 27 người, tỷ thí vòng thứ nhất sẽ còn lại 16 người tấn cấp. Như vậy mới công bằng nhất, nói cách khác... Đối chiến bòng thứ nhất này sẽ có năm người sẽ trực tiếp tấn cấp, không cần tỷ thí!

Hồng sư nói.

Đấu vòng loại, nếu muốn công bằng thì cũng có phương pháp tranh tài riêng. Mặc kệ người dự thi có bao nhiêu người, đánh vòng thứ nhất cũng phải bảo đảm là 2, 4, 8, 16, 32... Cũng chính là bội số như vậy.

Chỉ có dạng quyết đấu này thì mới có thể bảo đảm đi đến cuối cùng chỉ có hai người tranh đoạt vị trí thứ nhất mà thôi.

- Tốt, bắt đầu rút thăm!

Giới thiệu quy tắc xong, bàn tay lớn của Hồng sư vẫy một cái, một người phía dưới mang đồ vật vừa mới chuẩn bị xong đưa tới. Mà hai mươi bảy người còn lại nhao nhao tiến lên rút thăm.

Trương Huyền cũng đi theo, rất nhanh đã rút được một cái.

Nhìn thoáng qua nội dung phía trên, hắn lắc đầu.

Xem ra vận khí của hắn cũng không tốt, năm danh ngạch luân không hắn cũng không rút được.

- Ta luân không...

Ngay lúc hắn đang cảm khái, chỉ thấy vẻ mặt Nhược Hoan công tử hưng phấn nhìn về phía hắn. Hắn tiếp nhận tờ thăm, quả nhiên thấy trên đó viết bốn chữ vòng một, luân không.

Mà hắn viết là đinh nhị.

- Tranh tài chia làm bốn khu vực Giáp, Ất, Bính, Đinh. Mỗi một khu vực chia làm nhất, nhị, tam, tư. Rút ra số thẻ tương đồng sẽ tiến hành thi đấu. Nếu như ở phía trên ghi chú chữ luân không thì trực tiếp đi vào vòng thập lục cường!

Thấy toàn bộ mọi người đã rút xong, Hồng sư nói.

- Hai người tiến hành so sánh, từ thứ tự cao thấp thi đấu lần trước mà quyết định nội dung tỉ thí. Nói cách khác... Lần trước thi đấu Danh sư, thế lực bài danh cao sẽ có tư cách ưu tiên lựa chọn sử dụng phương thức nào để tỷ thí. Đương nhiên, đối phương cũng có thể cự tuyệt. Chỉ có điều, chỉ có thể cự tuyệt một lần, lần thứ hai, chỉ có thể dựa theo yêu cầu của đối phương để tỷ thí!

Quy tắc này so với tỷ thí trước kia không có gì khác biệt, không cần giải thích quá nhiều thì mọi người cũng có thể hiểu rõ.

- Tốt, hiện tại bắt đầu tranh tài. Hai vị rút được Giáp nhất luân không, rút được Giáp nhị ký lên lôi đài số giáp!

Nói xong hắn vung tay lên, một mảnh sương mù cuối cùng trên sân khấu biến mất. Lộ ra bốn cái lôi đài không lớn. Phiía dưới phân biệt ghi chú bốn chữ lớn Giáp, Ất, Bính, Đinh.

Hai người thanh niên nắm trong tay tờ thăm, đồng thời đi tới.

Chương 1033: Khiêu chiến quyền pháp (1)

Nương theo bọn họ lên đài, Hồng sư lại tuyên bố tuyển thủ trên ba lôi đài còn lại.

Danh sư rút được Ất nhất, Bính nhất, Đinh nhất, cũng phân biệt đến chỗ vị trí của mình.

Hai bên tỷ thí đã đến đông đủ, hai bên bắt đầu thương định nội dung tỷ thí.

Những chuyện này không cần Hồng sư phải quyết định.

Rất nhanh, tuyển đã chọn xong.

Bốn lôi đài, hai lựa chọn dạy đọc sách làm người, một lựa chọn tâm cảnh khắc độ, chỉ có một lựa chọn luận võ.

Danh sư, liên quan tới chức nghiệp phụ trợ, tâm cảnh khắc độ, Sư Ngôn thiên bẩm, dạy đọc sách làm người. Có rất nhiều bản lĩnh, đương nhiên sẽ không giống như võ giả, lấy võ lực đơn thuần để quyết định cao thấp. Nếu đơn giản như vậy thì cũng là không cần tổ chức thịnh hội tỷ thí như thế.

Bởi vậy, mặc dù bên trên là lôi đài, thế nhưng trên thực tế người chân chính chọn dùng nắm đấm để phán định thắng bại, số lượng cũng không nhiều.

- Đây mới thật sự là thi đấu Danh sư a!

Trương Huyền cảm khái một câu.

Trước đó những vòng mà hắn trải qua đều là tuyển chọn, mà đây mới là đọ sức và tỷ thí giữa các Danh sư.

Xem như là thi đấu Danh sư chân chính.

Giương mắt nhìn qua, bốn lôi đài không ngờ lại có một người quen cũ xuất hiện.

Tống Siêu!

Trước đó trong thi đấu tuyển chọn, mặc dù hung hiểm, nhưng thành tích của hắn dường như cũng không tệ lắm, quá quan trảm tướng, một đường đi tới.

Người giao đấu với hắn cũng là đệ tử tông môn, thực lực không kém nhiều. Chỉ là thành tích khi thi đấu tuyển chọn lại kém xa tít tắp, biết mình so hạng mục khác thì tỷ lệ chiến thắng sẽ càng nhỏ hơn, cho nên mới đưa ra yêu cầu luận võ.

- Bắt đầu đi!

Nương theo tiếng chiêng đồng tranh tài vang lên, vị đệ tử này cắn răng một cái, lao thẳng về phía Tống Siêu.

Thực lực của hai người không kém nhau bao nhiêu, vừa mới giao thủ một đã có tiếng gió rít gào, toàn bộ lôi đài đều bay phất phới.

Mặc dù những lôi đài này không lớn, phía trên lại bố trí có trận pháp. Bằng vào thực lực của hai người cũng không có cách nào phá hỏng được, có thể thỏa thích chiến đấu, không cần lo lắng tới những chuyện khác.

- Nhìn xem... Tống Siêu còn có thể tiến vào vòng trong hay không!

Nhìn một hồi, Trương Huyền đã biết, Tống Siêu muốn thắng đối phương hẳn sẽ không có vấn đề gì quá lớn.

Mặc dù thực lực của hai người không kém bao nhiêu, thế nhưng rõ ràng thân pháp của hắn càng thêm linh hoạt, dùng nhàn đối với mệt, tìm kiếm thời cơ. Chỉ cần đối phương xuất hiện cảm xúc lo lắng thì sẽ rất dễ dàng bị phản kích thành công, từ đó quyết định thắng bại.

Đã niết kết quả, Trương Huyền cũng không có tiếp tục xem tiếp mà nhìn về phía một lôi đài khác đang tiến hành tỷ thí dạy đọc sách làm người.

So với tình cảnh chân khí gào thét, quyền ra liên tục, bên này thoạt nhìn nho nhã hơn nhiều.

Hai người tranh tài này tùy tiện từ trong quảng trường tìm ra hai mươi hộ vệ tu vi không giống nhau. Mỗi người đều lựa chọn mười người, chia làm hai tổ.

Sau khi chọn xong, lại dùng phương thức truyền âm giảng bài, không làm ảnh hưởng lẫn nhau.

Sau một nén nhang thì ngưng, nhìn hiệu quả và tình huống sau khi giảng bài. Nếu hiệu quả tốt, chiến thắng, nếu như tăng lên không rõ ràng thì coi như thất bại.

Tỷ thí như vậy so với luận võ còn nho nhã hơn nhiều, cũng càng phù hợp với khí chất của lão sư hơn.

Thấy bên này muốn phân ra thắng bại cũng cần không ngắn thời gian. Hắn lại nhìn về phía một lôi đài khác đang tỷ thí tâm cảnh khắc độ.

Hai người đều dùng trung phẩm Văn Lý Thạch, rất nhanh đã hiện lên con số bên trên. Một người là 14. 7, một người là 14.9, người sau chiến thắng.

Đây là thứ đơn giản nhất, tốc độ nhanh nhất, cũng không cần cân nhắc quá nhiều.

Chỉ là, tâm cảnh khắc độ là chỗ dựa dẫm và vốn liếng của Danh sư. Rất nhiều người đều không nguyện ý công bố ra, người trực tiếp tiến hành so sánh giống như vậy chỉ sợ có thể nhìn thấy một lần, coi như rất là may mắn.

Rất nhanh, tỷ thí vòng thứ nhất đã kết thúc, đúng như Trương Huyền đoán, Tống Siêu đã chiến thắng.

Hai lôi đài chọn dạy đọc sách làm người cũng đã chia ra kết quả. Người tốt nhất, dùng thời gian một nén nhang giảng giải cho một người tu luyện đột phá tại chỗ, đạt được thắng lợi. Mà một người khác cũng dựa vào bình xét tổng hợp để thành công tấn cấp. - Vòng thứ hai, mời hai tuyển thủ rút được Giáp tam, Ất tam, Bính tam, Đinh tam, mời lên đài tỷ thí...

Vòng thứ nhất đã kết thúc, mấy nhà vui vẻ mấy nhà sầu, Hồng sư không để ý chút nào mà tiếp tục tuyên bố tỷ thí vòng thứ hai.

Trong đó, Ất nhị, Bính nhị đều là người luân không.

Nghe thấy vòng sau mình sẽ lên sân khấu, Trương Huyền cũng không trì hoãn mà đi thẳng về phía đài tỷ thí có ghi chú chữ Đinh.

- Trương sư... Rút được Đinh nhị sao? Sao ta lại xui xẻo như vậy chứ?

Nhìn thấy hắn từ trong đám người đi ra, một thanh niên biến sắc, xém chút nữa đã khóc.

Rất rõ ràng, hắn cũng rút trúng con số này, sẽ cùng vị phá hoại cuồng ma này tiến hành tỷ thí vòng thứ nhất.

- Vòng thứ nhất đã tỷ thí với hắn, quả thực quá không may mắn... Khóe miệng một vị đồng bạn bên cạnh hắn cũng giật một cái.

Trương sư này, lúc thi đấu tuyển chọn một đường nghiền ép, làm hỏng tất cả bảo vật, các loại thủ đoạn không thể tưởng tượng ra được. Nếu nói tất cả mọi người ở đây, người mà mọi người không muốn so tài nhất. Như vậy nhất định tên này sẽ xếp ở vị trí thứ nhất.

Hiện tại danh khí rất lớn, so với La Tuyền cũng cao hơn một bậc.

Vừa ra trận đã gặp mặt, quả thực là xui xẻo.

- Làm sao bây giờ, ngươi nói có nên bỏ quyền hay không? Nếu không, ta sợ... Vừa mới đi lên tỷ thí, hắn sẽ hủy ta đi... Vẻ mặt thanh niên này có chút cầu xin.

Dùng tính tình thấy gì hủy đó của tên kia, một khi hắn đi lên, liệu có thể cũng bị tháo thành tám khối hay không? Chỉ tham gia thi đấu mà thôi, hắn còn không muốn chết không toàn thây a...

- Khụ khụ, hẳn là sẽ không phá hủy người ta a! Đồng bạn an ủi hắn một câu.

- Vừa rồi ta cũng cho rằng như vậy, sẽ không phá hủy Thiên Tinh cờ... Thanh niên kia nói.

- Cái này... Đồng bạn hắn lập tức câm miệng, cũng không biết trả lời như thế nào.

Tên này thực sự quá dọa người, nếu như nói để cho bọn họ đối mặt một lần lần nữa. Chỉ sợ bọn hắn sẽ tình nguyện chọn Dị Linh tộc mà sẽ không chọn Trương Huyền.

Cũng đồng nghĩa với việc, áp lực khi tỷ thí với hắn đã vượt qua đối mặt với tộc nhân Dị Linh tộc.

- Đã đi đến bước này rồi, bỏ quyền nhất định là không được, đừng có gấp, coi như vị Trương sư này rất lợi hại tì cũng chưa chắc đã không có kẽ hở để vọt qua!

Đồng bạn lần nữa an ủi hắn:

Chương 1034: Khiêu chiến quyền pháp (2)

- Dù sao Vạn Quốc liên minh lần trước có thành tích không bằng tông môn chúng ta. Ngươi đưa ra một hạng mục mà mình am hiểu nhất để hắn tham dự. Như vậy có lẽ còn có thể chiến thắng, một khi thành công. Dựa vào cỗ uy thế này, đừng nói là top 16, trước tám cũng dễ như trở bàn tay!

- Chuyện này... Cũng đúng nha! Sửng sốt một chút, thanh niên kia khẽ gật đầu.

Hắn tỷ thí với Trương Huyền, nhất định tất cả mọi người đều nhìn vào, nếu như có thể chiến thắng, bất kể là lòng tự tin hay là cái gì cũng sẽ tăng lên trên diện rộng. Có lẽ có thể nhờ vào đó mà một lần hành động xông vào mười vị trí đầu.

Danh sư đối chiến, lòng tin rất là quan trọng.

- Được, liều mạng!

Hiểu rõ điểm ấy, thanh niên cắn răng một cái.

Làm Danh sư tứ tinh, coi như có e ngại thì hắn vẫn có thể rất nhanh điều chỉnh được tâm tình.

- Vậy trước hết chúng ta phân tích một chút, để xem nhược điểm của vị Trương sư này...

Thấy hắn không có ý định từ bỏ, đồng bạn hài lòng gật đầu nói:

- Cửa thứ nhất, khi khảo hạch Trương sư đã phá hoại Quỷ Vực huyễn thành. Điều này đã nói rõ Kỳ Môn Độn Giáp trong đó đối với hắn không tạo ra được ảnh hưởng quá lớn. Tâm tính rất tốt chỉ là một thứ, tất nhiên nhãn lực cũng rất tốt!

- Ừm!

Thanh niên gật đầu.

Quỷ Vực huyễn thành vô cùng đen tối, bốn phía đều là linh tính, không có nhãn lực tuyệt hảo. Một khi tiến vào bên trong sẽ không rõ phương hướng, coi như muốn phá hoại nó thì cũng không phá hỏng được a!

- Điểm ấy, nhất định ngươi không làm được, cho nên... Không nên tỷ thí nhãn lực với hắn, thậm chí những thứ có liên quan tới nhãn lực.

- Đúng! Thứ có liên quan tới nhãn lực chính là phát hiện ra sai lầm khi tu luyện, chỉ điểm tu vi! Thanh niên kia vội vàng mở miệng nói.

- Ừm, cửa thứ hai, hắn nói cho Dị Linh tộc nhân tự sát. Điều này đã nói rõ tâm cảnh khắc độ cực mạnh, đối với Sư Ngôn thiên bẩm có lực khống chế rất đáng sợ... Đừng tỷ thí tâm cảnh khắc độ và... Dạy đọc sách làm người!

Đồng bạn tiếp tục phân tích.

Chỉ bằng vào nói chuyện đã khiến cho Dị Linh tộc nhân tự sát. Điều này đã nói rõ không chỉ tâm cảnh khắc độ mạnh mẽ, ngay cả Sư Ngôn thiên bẩm cũng đã đạt tới trình độ cực cao. So so cái này với hắn, sợ rằng sẽ dẫm vào vết xe đổ của Dị Linh tộc.

- Cửa thứ ba đọc thuộc lòng thư tịch, cửa thứ tư khảo hạch ngộ tính... Mặc dù không nhìn ra cái gì, nhưng ngộ tính rất cao, người thông minh, lý giải về tu vi cũng sẽ rất cao, cho nên... Tổng hợp mà xem, ta cảm thấy khi ngươi đi qua đó có lẽ nên trực tiếp khiêu chiến tu vi!

Phân tích một lần, đồng bạn hắn mới đưa ra kết luận.

- Không sai, ta sẽ trực tiếp khiêu chiến thực lực, chẳng qua hắn chỉ là Âm Dương cảnh đỉnh phong mà thôi. Mà ta ljai là Trọc Thanh cảnh tứ trọng trung kỳ, muốn vượt qua hắn có lẽ rất đơn giản. Hai mắt thanh niên này sáng lên.

Các thủ đoạn Danh sư khác,đều không có cách nào so sánh được, đã như vậy, vậy thì dùng thứ đơn giản nhất, cũng thô bạo nhất... Luận võ! Thực lực của hắn so với đối phương cao còn cao hơn, rất rõ ràng đã chiếm hữu ưu thế cực lớn.

- Chỉ là... Ý nghĩ thì không tệ, nhưng hắn... Có một lần cơ hội cự tuyệt, vạn nhất hắn ta cự tuyệt thì làm sao bây giờ? Cao hứng một chút, người thanh niên kia lại lần nữa lắc đầu.

Mặc dù lần trước Vạn Quốc liên minh thi đấu hạng chót, không có năng lực chọn bộ môn tỷ thí, thế nhưng cũng có quyền một lần cự tuyệt.

Vạn nhất bản thân đưa ra yêu cầu luận võ, đối phương không đồng ý. Như vậy không phải sẽ phải đi vào vòng lẩn quẩn tỷ thí mấy thứ kia hay sao?

- Ngươi ngốc sao, luận võ là gọi chung, ngươi có thể trực tiếp hỏi hắn tỷ thí quyền pháp. Sau khi hắn cự tuyệt thì lại mở miệng tỷ thí kiếm pháp, như vậy, đã cự tuyệt một lần thì sẽ không có cách nào lại tiếp tục cự tuyệt lần thứ hai! Nếu như so kiếm pháp, bằng vào tông môn ngươi đệ nhất kiếm thuật, ta không tin hắn có thể so sánh được với ngươi a?

Đồng bạn hắn cười cười nói.

- Đúng a!

Ánh mắt người nọ sáng lên, lại lần nữa khôi phục lòng tin, đắc chí vừa lòng nói:

- Đa tạ đề nghị của ngươi, chờ ta đánh bại hắn, đi vào mười vị trí đầu, nhất định ta sẽ khao khao ngươi thật tốt. Chờ tin tức chiến thắng của ta đi!

Nói xong, hắn tràn ngập cao hứng đi về phía lôi đài chữ Đinh.

...

- Tại hạ Ngô Thiên Hào Phi Vân tông, mời Trương sư chỉ giáo!
Đứng vững ở trên lôi đài, thanh niên ôm quyền.

- Vạn Quốc liên minh, Trương Huyền! Trương Huyền cũng gật gật đầu, lại nhìn qua:

- Không biết Ngô sư muốn lựa chọn tỷ thí như thế nào?

- Ta muốn khiêu chiến quyền pháp của ngươi! Dựa theo lời nhắc nhở của đồng bạn, khóe miệng Ngô Thiên Hào nhếch lên.

- Quyền pháp? Trương Huyền gật đầu:

- Tốt!

- Sao nào? Không đồng ý, không đồng ý, vậy chúng ta tỷ thí... A?

Trong lúc hưng phấn, đang muốn nói tiếp thì Ngô Thiên Hào đột nhiên kịp phản ứng, sửng sốt một chút rồi hỏi:

- Ngươi nói... Ngươi đồng ý?

- Đúng vậy a, tỷ thí quyền pháp mà thôi, bắt đầu đi! Trương Huyền gật đầu.

Đối phương có chủ ý gì, không cần đoán cũng có thể đoán ra được, chỉ là đối với hắn... Chuyện này cũng không quan trọng!

- ... Thân thể của Ngô Thiên Hào nhoáng một cái, run rẩy.

Làm sao người lại không ra bài theo lẽ thường như vậy chứ?

Ta đưa ra yêu cầu tỷ thí quyền pháp, không phải ngươi nên trực tiếp cự tuyệt, sau đó cuối cùng tiến hành tỷ thí kiếm pháp hay sao?

Làm sao lại đồng ý sảng khoái như vậy chứ?

Vốn hắn còn muốn dựa dẫm vào kiếm pháp siêu phàm thoát tục để đánh bại đối phương, hiện tại xem ra, đã không có cơ hội...

Quên đi, coi như quyền pháp không tốt như kiếm thuật, thế nhưng cũng không tính là quá yếu. Cùng lắm thì vừa ra tay đã dùng hết toàn lực, dốc hết toàn lực. Để ta xem ngươi còn có thể phá giải được hay không!

Đối phương kém hắn hai cấp bậc nhỏ, trong đó còn liên quan nguyên khí, biến hóa của hai đại cảnh giới Trọc Thanh. Hắn không tin đối phương có thể làm gì được hắn.

- Ngươi đã đồng ý, vậy thì bắt đầu đi!

Trong lòng đã hạ quyết tâm, cắn răng, khí thế trên người Ngô Thiên Hào trong nháy mắt đã tăng lên, cả người giống như một lão hổ vừa từ trong rừng đi ra. Hai tay xiết chặt, miệng hét lớn một tiếng, sao đó thân thể vọt lên.

Chương 1035: Lại dùng sức lớn rồi (1)

- Nguy rồi, làm sao Trương sư lại đồng ý tỷ thí quyền pháp cơ chứ?

Nhìn thấy rõ tình huống trên đài, Khang đường chủ tràn ngập lo lắng nói.

Nguyên nhân chủ yếu mà lúc trước hắn không cho rằng Trương sư có thể thu được vị trí quán quân, chính là sợ sẽ xuất hiện loại tình huống này.

Tu vi quá yếu, khi chân chính đối chiến sẽ bị đối thủ thừa dịp mà vào.

Luận võ là dựa vào thực lực, dựa vào tu vi, coi như trước đó có biểu hiện nghịch thiên tới mấy, tâm cảnh khắc độ lại cao hơn, thì cũng vô dụng!

- Đúng vậy a, đúng là có chút lỗ mãng...

Khuôn mặt Tô sư, Lăng sư cũng xám xanh, có chút khó coi.

Mặc dù Vạn Quốc liên minh, dựa theo thành tích lần trước đã không có cách nào quyết định mình sẽ so tài cái gì. Thế nhưng... Vẫn còn có một lần cơ hội cự tuyệt, đối phương khiêu chiến luận võ, vậy mà ngươi cũng không cự tuyệt?

- Kỳ thật... Cự tuyệt cũng không có tác dụng gì! Triệu Phi Vũ ở bên cạnh đã nhìn ra suy nghĩ của mấy vị Danh sư, nàng cười khổ mở miệng.

- Ồ? Mọi người nhướng mày, nhìn lại.

Chỉ cần không luận võ, bằng vào trình độ ở trên các phương diện khác của Trương sư, nhất định sẽ không kém bất luận kẻ nào. Đối phương muốn chiến thắng, gần như không có khả năng!

Vì sao lại nói có cự tuyệt cũng vô dụng?

- Đối phương biết Trương sư tu vi yếu kém, làm sao có thể từ bỏ cơ hội được chứ? Nếu như Trương sư không đồng ý so quyền, nhất định người ta sẽ nói tiến hành so kiếm, hoặc là so đao... Thậm chí, so mức độ chân khí hùng hậu. Có thể cự tuyệt một hạng mục, thế nhưng nhất định sẽ không cự tuyệt được hạng mục thứ hai! Triệu Phi Vũ nói.

Mặc dù nàng chưa có xem thi đấu Danh sư chân chính, thế nhưng cũng đã đọc qua không ít sách vở, đối với quy tắc vẫn biết rất rõ ràng.

- Cái này...

Sắc mặt đám người Tô sư, Khang đường chủ cứng đờ.

Không phải bọn họ ngốc mà không nghĩ tới điểm ấy, mà là... Quan tâm quá sẽ bị loạn, trong lúc nhất thời không có kịp phản ứng mà thôi.

Hơn nữa, thân là Danh sư, tỷ thí lại công bằng công chính, ai sẽ nghĩ đến chuyện đầu cơ trục lợi như vậy chứ?

Lúc này nghe nữ tử trước mắt nói ra, tất cả đều tức giận tới mức râu ria dựng lên lên, rất là tức giận.

- Hèn hạ!

Lăng sư hét lớn một tiếng:

- Quả thực quá hèn hạ!

- Kỳ thật cũng không tính là hèn hạ, đã tỷ thí thì đương nhiên sẽ phải xuất ra tuyệt chiêu lợi hại nhất. Khang đường chủ lắc đầu:

- Hiện tại xem ra, không biết có thể phát sinh kỳ tích hay không... - Kỳ tích? Rất khó, Trương sư mới vừa vặn đột phá tu vi, không nói trước đó có củng cố hay không củng cố. Chỉ bằng vào thực lực Trọc Thanh cảnh trung kỳ của đối phương, hai người đã chênh lệch hai cấp bậc nhỏ, sẽ rất khó để chiến thắng... Tô sư lắc đầu.

Đạt tới Hóa Phàm, ở giữa mỗi một cấp bậc đều giống như là rạch trời. Không nói đâu xa, chỉ nói lực lượng, lực lượng của Âm Dương cảnh đỉnh phong là 80 vạn đỉnh, mà Trọc Thanh cảnh trung kỳ là 120 vạn đỉnh, chênh lệch tới 40 vạn, không phải đơn thuần chỉ cần vận khí tốt là có thể triệt tiêu sự chênh lệch giữa song phương.

- Đúng vậy a, chênh lệch giữa bọn họ quá lớn, ta cũng không coi trọng Trương sư... A?

Gật gật đầu, trong lòng Khang đường chủ như tro tàn. Lúc đang cảm thấy Trương sư có thể sẽ thua thì đột nhiên thân thể cứng đờ, cả người mở to hai mắt ra nhìn, giống như hóa đá.

- Làm sao vậy...

Tô sư không nhịn được nhìn qua.

- Mau nhìn lên trên đài...

Khang đường chủ vội nói.

- Trên đài? Tô sư vội vàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy ở lôi đài chữ Đinh, chỉ có một người Trương Huyền đang đứng ở phía trên, mà Ngô Thiên Hào ở đối diện lại không thấy tung tích đâu nữa.

- Gia hỏa so quyền với hắn đâu rồi?

Tô sư vội vàng hỏi.

Làm sao lại không có nhìn thấy, chẳng lẽ tên này đã biến mất không thấy tăm hơi rồi?

Sau khi tỷ thí bắt đầu, chỉ cần rời khỏi đài tỷ thí thì sẽ trực tiếp bị phán là thua!
- Hắn... Hắn...

Bờ môi Khang đường chủ run rẩy, chỉ một ngón tay về phía không trung:

- Hắn đang bay...

- Bay?

Ầm!

Đám người Tô sư xém chút nữa đã ngã sấp xuống.

Biết bay? Chẳng lẽ tên kia là Thánh giả?

Cả đám đồng loạt theo ngón tay nhìn lại, vừa nhìn qua, khuôn mặt lập tức trở nên cổ quái.

Chỉ thấy bầu trời quả nhiên có một bóng người màu đen đang tự do bay lượn, đã bay ra chí ít hơn một trăm mét, thế nhưng vẫn còn tiếp tục lên cao.

Nếu như là công kích, nhất định sẽ càng bay càng gần. Mà tên này, vẻ mặt kinh hoảng, giống như gặp quỷ, miệng không ngừng thét lên. Lại dùng tốc độ cực nhanh phi hành về phía sau, giống như quả bóng đá bị đá bay vậy.

- Đã có chuyện gì xảy ra? Tô sư thực sự không nhịn được phải hỏi một câu.

- Trương sư... Nhẹ nhàng đẩy, hắn... đã bay! Khóe miệng Khang đường chủ co giật một cái.

Coi như tình cảnh vừa nãy, dù tận mắt thấy thế nhưng hắn cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Vị cường giả Trọc Thanh cảnh trung kỳ từ tông môn tới này, dựa vào tu vi, đánh một quyền về phía Trương sư.

Nhìn uy lực của chiêu này, xem như hắn cũng phải tạm thời tránh mũi nhọn, nào ngờ... Trương sư động cũng không có động, bàn tay nghênh đón công kích. Lại nhẹ nhàng đẩy, sau đó, đã không có sau đó...

Cái tên này lập tức bay...

- Nhẹ nhàng đẩy sao?

Đám người Tô sư, Lăng sư, Kim Tòng Hải nhìn nhau, cảm thấy giống như đang nghe đọc sách, tất cả như phát mộng.

Hóa Phàm tứ trọng trung kỳ, thực lực không kém bao nhiêu so với bọn hắn, lại thêm kiến thức, cấp bậc Danh sư cũng không hề yếu. Chỉ là bị bàn tay của Trương sư nhẹ nhàng đẩy đã bị đánh bay... Sao thế nào lại giống như nghe kể chuyện xưa, khiến cho người ta không thể tin tưởng như vậy chứ?

...

Không riêng gì bọn họ cảm thấy như nằm mơ, toàn bộ quảng trường cũng đều lặng ngắt như tờ.

Vốn, mọi người thấy vị Ngô Thiên Hào này trực tiếp khiêu chiến quyền pháp, trong lòng cũng cảm thấy có chút tức giận. Thế nhưng khi thấy cảnh này, tất cả đều trợ mắt, tròng mắt sắp rơi ra ngoài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau