THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1026 - Chương 1030

Chương 1026: Thần thức đọc sách pháp (2)

- Hiện tại ta có thể xác định, lời mới vừa nói là đúng!

- Đúng vậy a, nhất định là Trương sư làm, nếu không, sao có thể hỏng được?

Nếu như nói đối cứng mới làm cho Đào Hà Chi Thư biến thành pháo hoa, có phải Trương sư gây nên hay không thì bọn họ còn có chút chần chờ và nghi ngờ. Như vậy hiện tại bọn hắn đã có thể khẳng định một cách tuyệt đói, trăm phần trăm là do hắn làm!

Cái tên này đã có tiền lệ, không phải là hắn... thì sẽ là ai đây?

Nhìn qua... Nhất định Hồng sư sẽ lại muốn khóc, đồ vật từ tổng bộ mượn tới, tới tay hắn lại bị hỏng, tội danh rất lớn, không cần nghĩ cũng có thể đoán ra được.

Thầm nghĩ xong, tất cả đều dùng vẻ mặt đồng tình nhìn về phía lão giả trên đài.

Đang muốn an ủi một câu, vừa nhìn qua thì con mắt mọi người lần nữa trợn tròn.

Chỉ thấy Hồng sư nhìn thấy Đào Hà Chi Thư nứt ra, chẳng những không có một chút sốt ruột và thương tâm nào. Ngược lại còn hưng phấn tới mức hai mắt tỏa ánh sáng, vẻ mặt kích động mà đỏ lên, sắp nhảy dựng lên.

Đây là tình huống gì?

Đây không phải là vật mà ngươi ừ tổng bộ mượn tới hay sao? Bị làm hỏng, không phải nên khổ sở và mất tinh thần hay sao? Làm sao lại giống như ăn xuân dược... Kích động tới mức run rẩy vậy?

- Ồ... Hồng sư sao vậy? Hai cửa trước, Trương sư làm hỏng đồ vật đều có vẻ mặt không vui, lần này làm sao lại hưng phấn như thế chứ? Triệu Phi Vũ cũng rất là nghi hoặc.

- Đoán chừng... Đoán chừng... Khang đường chủ nhẫn nhịn nửa ngày mới nói:

- Hắn đã cảm thấy quen thuộc a!

- Quen thuộc?

Hồng sư đang tràn ngập hưng phấn thoáng cái lảo đảo một cái.

Người ta đều quen thuộc chuyện tốt, làm hỏng đồ đạc cũng có thể quen thuộc, muốn làm được như vậy cần trái tim lớn tới bao nhiêu chứ?

Sở dĩ hắn cao hứng, đương nhiên không phải là quen thuộc, mà là... Trương sư không có bị đào thải!

Mặc dù Đào Hà Chi Thư trân quý, thế nhưng so với việc đào thải Trương sư chọc cho Mạc đường chủ tức giận, nhất định thứ sau càng thêm nghiêm trọng hơn.

Giữa hai cái cái nào nặng cái nào nhẹ, Trương sư không có việc gì, không đắc tội với Mạc đường chủ, lại không đắc tội với Dương sư, đương nhiên hắn phải mừng rỡ như điên rồi.

Chỉ là... Thân là người chủ trì thi đấu Danh sư, làm hư đồ vật của mình, cao hứng như vậy hắn cũng coi như là độc nhất vô nhị.

- Lóe lên hồng quang đại biểu cho việc ghi nhớ 800 quyển sách, ánh cam đại biểu cho 1600 bản, cứ thế mà suy ra... Vừa rồi đỏ, cam, vàng, lục, thanh, lam, tím luân phiên nhau lập lòe... Trương sư, ngươi... Vừa rồi rốt cuộc ngươi đã nhớ bao nhiêu bản?

Ngăn chặn tâm tình tiêu cực dư thừa trong lòng, Hồng sư nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, thah âm tràn ngập vẻ nghi hoặc.

Dựa theo tính toán mà nói, nhớ 5600 quyển sách mới có thể hiện lên ánh tím. Tên này không chỉ làm nó biểu hiện ra mà còn làm cho nó giống như pháo hoa, cuối cùng thậm chí ngay cả Đào Hà Chi Thư hạ phẩm cũng không chịu nổi, trực tiếp nổ tan ra...
Rốt cuộc ngươi đã nhìn bao nhiêu bản mới có thể xuất hiện tình huống nghịch thiên như thế chứ?

Những người khác cũng đều nghĩ đến điểm ấy, đồng loạt nhìn lại, vẻ mặt rất là hiếu kỳ.

- Bao nhiêu bản?

Trương Huyền xoa xoa lông mày.

Thật sự là lo cái gì thì cái đó tới.

Hắn xoắn xuýt chuyện này nửa ngày chính là vì sợ loại tình huống này, không nghĩ tới cuối cùng nó vẫn đến.

Nếu như nói thật ra, một canh giờ, người khác nhớ được chừng một ngàn bản, hắn nhớ được hơn hai mươi vạn... Không biết vị trước mắt này có thể bị hù chết hay không?

- Khụ khụ, ta cũng không có nhớ được mấy, hẳn là một hai vạn bản a... Tràn ngập xấu hổ, hắn nói ra số lượng bằng một phần mười ban đầu.

- Một hai vạn bản?

Tất cả mọi người đều giật nảy mình.

Người khác nhớ bảy tám trăm bản cũng đã rất nhiều, ngươi trực tiếp hơn người ta mười lần, ngươi còn là người sao?

- Không đúng, trên giá sách cũng chỉ tổng cộng có năm ngàn bản thư tịch. Khi khảo hạch, ta đã nhìn qua, ngươi một mực đứng ngây người tại chỗ. Hầu như không có lật qua thư tịch, làm sao có thể nhớ được nhiều nội dung như vậy chứ?

Trong đám người có một vị Danh sư hô lên.

Cái tên này, vừa bắt đầu đọc sách đã ngây người ở chỗ đó. Giống như là choáng váng vậy, tổng cộng cũng không có lật được vài cuốn sách, làm sao có thể nhớ kỹ toàn bộ nội dung giá sách được chứ? Lại nói, trên giá sách tổng cộng cũng chỉ có năm ngàn bản, ngươi lấy đâu ra một hai vạn vậy?

- Cái này...

Gãi gãi đầu, Trương Huyền không biết trả lời như thế nào. Chỉ có điều, hắn cũng coi như đã thấy qua việc đời, miệng ho khan một tiếng, nói:

- Đây là phương pháp đọc sách đặc thù mà lão sư truyền thụ cho cho ta... Coi như không mở ra thư tịch thì cũng có thể quan sát! Còn nữa... Khi ta nhìn xong những thư tịch ở đây, thấy thời gian còn chưa tới, ta cũng nhìn một chút thư tịch ở trong giới chỉ trữ vật...

Giải thích không thông thì cứ giao cho lão sư, dù sao có núi dựa lớn như vậy, hắn cũng không sợ đối phương truy cứu.

- Không cần lật thư tịch thì cũng có thể quan sát?

Mọi người không hiểu ra sao.

Chữ khắc ở trong sách, không mở ra mà vẫn có thể nhìn, chẳng lẽ mọc ra mắt nhìn xuyên tường hay sao?

Trên thế giới còn có loại phương pháp này sao?

Thật hay giả vậy?

Sao từ trước đến giờ bọn họ không có nghe qua?

- Chẳng lẽ... Chẳng lẽ... Chuyện này sao có thể?

Trong lúc mọi người nghi hoặc, có chút không tin thì Hồng sư trên đài lại chấn động toàn thân, vẻ mặt trắng bệch, thanh âm khàn khàn.

- Hồng sư, chẳng lẽ loại phương pháp không cần lật sách đã có thể quan sát này ngươi nghe qua hay sao?

Một vị Danh sư không nhịn được hỏi một câu.

Những người khác cũng đồng loạt nhìn qua.

Nếu nói trong đám người ai có kiến thức rộng rãi. Vậy thì nhất định là vị trên đài này, thân là Danh sư ngũ tinh chân chính, siêu cấp cường giả Hóa Phàm lục trọng... Bất kể là tu vi hay là kiến thức đều không phải là ngươi mà mọi người có thể so sánh.

- Ta đã từng nghe qua...

Nghe thấy câu hỏi, từ trong khiếp sợ khôi phục lại. Khi Hồng sư lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, dường như đã nhớ ra cái gì đó mà càng thêm kính sợ và ngưng trọng.

- Ta từng có may mắn nghe Mạc đường chủ của Hồng Viễn đế quốc từng giảng qua. Loại tình huống này, người đã từng nói qua một lần, ta trùng hợp ghi nhớ trong đầu, nếu như tađoán không sai, hẳn là...

- Là phương pháp đọc sách mà chỉ có cường giả Thánh giả nhị trọng mới có thể làm được... Thần thức đọc sách pháp!

Chương 1027: Thiên Tinh cờ (1)

- Thần thức đọc sách pháp?

- Thánh giả nhị trọng?

Tất cả các danh sư trên đài dưới đài đều trợn trừng mắt, thế nhưng lại không hiểu gì cả.

Cái danh xưng này, đừng nói là gặp, ngay cả nghe cũng không có nghe qua.

- Phía trên võ giả là Hóa Phàm, phía trên Hóa Phàm là Bán Thánh, Tòng Thánh, Thánh giả. Có lẽ những cấp bậc này chư vị đều biết a!

Không có trực tiếp trả lời, Hồng sư còn hỏi ngược lại.

- Ừm! Mọi người gật đầu.

Ở đây hầu như đều là danh sư, mặc dù rất nhiều người có khoảng cách rất xa với cấp bậc kia, thế nhưng cũng vẫn nghe nói qua một chút.

- Bán Thánh và Tòng Thánh chỉ đơn thuần là một cấp bậc, mà Thánh giả giống như Hóa Phàm vậy. Đều tự mình chia làm cửu trọng!

Hồng sư nói tiếp.

Nguyên khí của Bán Thánh, Tòng Thánh và Hóa Phàm cảnh giống như Âm Dương vậy, chỉ là một cấp bậc nhỏ, mà Thánh giả thì lại là một cấp bậc lớn.

Giống như võ giả, cũng chia làm chín đẳng cấp.

- Trong đó, nhất trọng gọi là Trục Không cảnh, cũng chính là đồng nghĩa với việc đi đến loại cảnh giới này sẽ chân chính có thể bay đi. Nhị trọng gọi là... Thần Thức cảnh!

Khuôn mặt Hồng sư rất là ngưng trọng:

- Chỉ có đạt tới loại cảnh giới này thì mới có thể mở ra thai nhãn, sinh ra thần thức.

- Thần thức... Là cái gì?

Có người không nhịn được hỏi một câu.

Bọn họ đã từng nghe qua hồn lực, Vu hồn, thế nhưng chưa từng nghe qua cái gọi là thần thức.

Hồng sư nói:

- Thần thức là thủ đoạn đặc thù mà chỉ Thánh giả mới có. Chúng ta đều biết, tu luyện tới Hợp Linh cảnh, linh nhục hợp nhất là có thể rèn luyện linh hồn, khiến cho nó càng ngày càng cường đại!

Mọi người đồng thời gật đầu.

Hóa Phàm ngũ trọng Hợp Linh cảnh là một lần chuyển hướng. Đạt đến loại cảnh giới này, người tu luyện không chỉ rèn luyện thân thể, chân khí... Mà còn có linh hồn.

- Linh hồn càng ngày càng cường đại thì mới có thể làm ra một chút chuyện khiến cho người ta không thể tưởng tượng được nổi. Điểm ấy, chư vị đạt tới cảnh giới này, tự nhiên có thể hiểu được. Điều ta muốn nói là, khi linh hồn đạt đến cảnh giới nhất định... Có thể rời thể mà ra, mặc kệ cái gì, cho dù bị che kín thì cũng có thể nhìn thấy tận mắt. Thậm chí so với con mắt nhìn thấy còn rõ ràng hơn... Đây chính là thần thức!
Hồng sư nói.

- Như vậy... Không phải là linh hồn tràn ra hay sao?

- Linh hồn có thể ly thể để quan sát... Khi đó mạnh cỡ nào chứ?

- Ý của Hồng sư như vậy, không phải là muốn nói... Trương sư đã có loại năng lực này, đạt tới... Thánh giả nhị trọng a!

Tất cả mọi người đều giật nảy mình.

Thánh giả nhị trọng? Chuyện này sao có thể?

Trương Huyền cũng không hiểu ra sao, vừa rồi hắn mở miệng nói bậy, làm sao vị Hồng sư này càng tán dóc thì càng nói xa, lại còn nói tới Thánh giả cơ chứ?

- Đương nhiên Trương sư không có tu vi Thánh giả, mọi người cũng không cần gấp, hãy nghe ta nói hết thì sẽ hiểu!

Hồng sư lắc đầu:

- Lợi dụng thần thức để đọc sách là có thể không cần lật trang sách ra mà tùy ý quan sát. Chính vì vậy, Thánh giả mới có thể học tri thức cực nhanh, càng ngày càng cường đại.

- Trương sư, không phải là Thánh giả, vì sao cũng nắm giữ loại năng lực này chứ? Nếu như ta không có đoán sai, hẳn là... Một vị siêu cấp cao thủ đã đào thai nhãn của Thánh giả nhị trọng ra, lại dùng phương pháp đặc thù đặt lên trên người hắn, mới khiến cho hắn có thể dùng để đọc sách, nhanh chóng ghi nhớ!

Vừa nói, Hồng sư cũng cảm thấy rung động.

Chỉ có Thánh giả mới có thể mở ra thai nhãn, mới có thể sinh ra thần thức.

Bởi vậy, nếu như có người đào ra thai nhãn, đặt ở trên người một vãn bối, xử lý thỏa đáng thì cũng có thể khiến cho vãn bối của mình nắm giữ loại năng lực này. Đương nhiên, người như hắn không cách nào so sánh được với Thánh giả nhị trọng, nhiều nhất cũng chỉ có thể dùng để nhìn sách, các tác dụng khác thì ít hơn nhiều.

Dù vậy, đối với danh sư cấp bậc thấp thì cũng đã coi như rất là nghịch thiên rồi.

Trong thời gian người khác nhìn một quyển sách, ngươi lại có thể nhìn mười bản, một trăm bản, còn so sánh thế nào đây?

Khó trách Trương sư trẻ tuổi như vậy mà đã tinh thông nhiều chức nghiệp như thế. Lý giải về Danh sư cũng đã đạt đến tình trạng khiến cho người ta hoảng sợ, hóa ra hắn đã nắm giữ loại năng lực này!

Chỉ sợ... Chính là Dương sư vì muốn làm cho hắn nhanh chóng tiến bộ cho nên mới làm ra chuyện này.

Đào thai nhãn của Thánh giả nhị trọng ra, đặt vào trên thân người khác, còn có thể dung hợp hoàn mỹ... Vị Dương sư này rốt cuộc đã đạt đến loại cảnh giới đáng sợ nào chứ?

Suy nghĩ một chút hắn cũng đã cảm thấy rất là kinh khủng!

Khó trách Mạc đường chủ cũng kiêng kỵ như vậy, lại còn lấy ra linh thạch thượng phẩm để lấy lòng, người mạnh như thế, cũng quả thực có vốn liếng để hắn lấy lòng.

- Đào thai nhãn của Thánh giả nhị trọng ra, đặt ở trên thân người khác?

- Đọc sách không cần lật giấy cũng có thể nhanh chóng đọc?

- Còn có thể nhìn thấy thư tịch bên trong trữ vật giới chỉ?

- Khó trách có thể trong vòng một canh giờ nhìn xong nhiều thư tịch như vậy, chỉ là... Nhìn xong đã có thể nhớ kỹ, như vậy cũng quá nghịch thiên!

- Đúng vậy a, đọc sách không phải là nhớ kỹ, nhìn nhanh mà lại còn nhớ kỹ, chuyện này mới là thật đáng sợ!

...

Nghe thấy Hồng sư giải thích, tới giờ mọi người mới hiểu được. Lúc lần nữa nhìn về phía thanh niên trước mắt, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ.

Có thể đào thai nhãn của cường giả Thánh giả nhị trọng ra, bối cảnh của tên này thâm hậu tới cỡ nào chứ?

Mọi người khiếp sợ, Nhược Hoan công tử ở bên cạnh thì mí mắt xoay loạn, buồn bực một hồi.

Vừa rồi khi đọc sách xong hắn đã hỏi đối phương đọc được bao nhiêu. Đối phương lại trả lời gần giống như hắn, khiến cho hắn cao hứng hồi lâu, cảm thấy rốt cục lại một lần nữa có thể ngang hàng với tên này, kết quả...

Ngươi hơn hai vạn bản, sao lại xấp xỉ với hơn một ngàn hai trăm bản như ta chứ?

An ủi người ta, cũng nên có chút thành ý, không nên lừa gạt cho qua như thế nha!

- Được rồi, mặc kệ là phương thức gì, khảo hạch cửa này là trí tuệ. Trong thời gian ngắn ghi nhớ tri thức, Trương sư đã nhớ nội dung của hai vạn bản, lại còn chấn vỡ Đào Hà Chi Thư, xem như qua ải, chư vị không có ý kiến gì chứ?

Chương 1028: Thiên Tinh cờ (2)

Cắt ngang tiếng thảo luận của mọi người, Hồng sư nói.

- Không có...

Mọi người vội vàng gật đầu.

Nói đùa, nhớ tám trăm bản cũng qua, n gười ta nhớ hơn hai vạn bản, làm cho Đào Hà Chi Thư bị phế đi. Nếu như không cho thông qua, nói thê snafo Hồng sư cũng sẽ không đáp ứng!

- Ừm, đã như vậy thì chúng ta sẽ tiến hành tuyển chọn cửa ải cuối cùng, ngộ tính!

Hồng sư nhìn quanh một vòng.

- Lão sư dẫn vào cửa, tu hành là do cá nhân. Tu luyện ngoại trừ cố gắng và thiên phú ra. Thứ càng quan trọng hơn một chút chính là ngộ tính, cùng một công pháp, cùng một tiết học, học sinh không giống nhau sẽ lấy được kết quả hoàn toàn khác biệt. Có thiên phú, muốn trở thành Danh sư sẽ rất dễ dàng. Thế nhưng nếu muốn trở thành danh sư lợi hại, khó!

- Bởi vậy, ngộ tính đối với Danh sư rất là quan trọng.

- Ngộ tính quan trọng với danh sư, đây là sự thật, thế nhưng mà... Làm sao có thể kiểm tra ngộ tính đây? Chẳng lẽ lại đưa cho chúng ta một bộ công pháp, để người ta tìm hiểu sao?

- Nếu như là tìm hiểu công pháp, như vậy sẽ có liên quan tới rất nhiều thứ, thiên phú, trí tuệ đều được tính ở trong đó, không thể được coi là khảo hạch một mình ngộ tính được!

Mọi người lần nữa nghi hoặc.

Ngộ tính, bất kể là tu luyện hay là trở thành danh sư, đều rất là quan trọng. Chỉ là, thứ này giống như trí tuệ vậy, không cách nào định lượng, rất khó khảo hạch.

Trí tuệ, ngươi có thể dùng việc đọc thuộc lòng tri thức để phán định cao thấp, thế nhưng ngộ tính thì sao?

Coi như tìm hiểu công pháp, có người thích hợp, có người lại không thích hợp, nói một cách tương đối, cũng có sai lầm bất công a.

- Ha ha, những chuyện này mọi người có thể nghĩ đến thì tự nhiên ta cũng rõ ràng.

Biết mọi người lo lắng vì cái gì, Hồng sư cười cười, ngón tay búng một cái, sương mù bên trên góc sân khấu tán đi, lộ ra một cái đình không lớn.

Bên trong cái đình có một ông lão mặc áo trắng đang ngồi, trên bàn đá trước mặt có bày biện một bộ bàn cờ màu nâu xanh, phía trên trắng đen giao thoa. Âm Dương tấn công, không ngờ lại là một ván cờ.

Vẻ mặt lão giả không có biểu hiện gì, trong cơ thể không có một chút sinh cơ nào, vừa nhìn đã biết là một khôi lỗi.

- Đây là Thiên Tinh cờ, quy tắc và thù pháp, không giống như tất cả cờ đường, được gọi là hệ thống. Là thứ năm đó ta du lịch khắp nơi, ngẫu nhiên đoạt được ở trong một chỗ di tích. Thứ này không biết là do người nào sáng tạo ra, cũng không biết quy tắc cụ thể là cái gì. Ta nghiên cứu nhiều năm, cũng chỉ tìm hiểu được bốn, năm điểm mà thôi.

Hắn lần nữa bắn ra một chỉ, trên vách tường cách cái đình không xa có quang mang lóe lên, hiện ra ván cờ bên trên bàn cờ. Toàn bộ đều không giống như bàn cờ mà tất cả mọi người đã gặp qua. Coi như là người trước kia đã học qua cờ thuật thì cũng không có nửa điểm ý nghĩa tham khảo.

- Lại là trân lung kỳ cục?

- Đúng vậy a, không biết quy tắc, còn khó giải, thứ này... khảo hạch như thế nào đây? - Không biết!

Trong đám người có không ít người tinh thông cờ thuật, vừa nhìn thấy đường cờ biểu hiện trên mặt tường thì đã lôi kéo những người có cùng sở học đi qua. Chỉ là thứ này hoàn toàn khác biệt, khiến cho cả đám cũng có chút choáng váng.

- Thiên Tinh cờ, lấy thiên địa làm ván cờ, ngôi sao làm quân cờ, khí phách hùng hậu, không bàn mà hợp với thiên địa chí lý. Thứ này, nhìn ở trên vách tường, đương nhiên cái gì cũng không nhìn ra được. Thế nhưng trên trụ đá của đình nhỏ lại có đôi câu vài lời mà chủ nhân ván cờ để lại.

- Thông qua những lời này, có thể lĩnh ngộ quy tắc đường cờ nhất định.

- Sau khi biết quy tắc có thể giao đấu với khôi lỗi bên trong đình nhỏ. Nếu như không đúng hoặc là thất bại đều không thể đặt quân cờ vào trên bàn cờ. Cửa này không có bất cứ quan hệ nào với thiên phú, tu vi, chỉ có quan hệ tới ngộ tính. Ngộ tính cao thì sẽ hiểu càng nhiều quy tắc, sẽ đi được nhiều thêm mấy bước. Mà ngộ tính thấp, lĩnh ngộ quy tắc ít, mấy bước cũng rất ít. Nếu như có thể kiên trì sáu bước thì xem như thông qua!

Hồng sư đem nói rõ chi tiết quy tắc.

- Cái này... Lấy ván cờ định ngộ tính, không tồi!

- Thiên địa làm ván cờ, dùng ngôi sao làm quân cờ, phách lực, ván cờ này quả nhiên lợi hại!

- Đúng vậy a, dùng thứ này để khảo hạch ngộ tính, quả thực những khác đều không cố liên quan, công bằng, công chính!

...

Nghe rõ quy tắc, tất cả mọi người đều gật đầu.

Cờ thuật có ít người học cả một đời, nghiên cứu mấy chục năm cũng chưa hẳn đã bằng một đứa trẻ vài tuổi mới học được mấy ngày! Đây cũng không liên quan tới việc thông minh hay không, mà là ngộ tính.
Chính là bởi vì như thế cho nên trong kỳ đạo mới lưu truyền một câu chí lý, làm cho tất cả mọi người đều vui cười:

- Hai mươi tuổi không làm được danh thủ quốc gia, cả đời vô vọng!

Không có ngộ tính, thiên phú, coi như học có lâu thì cũng không có tăng thêm được bao nhiêu.

Thiên Tinh cờ này không giống như tất cả cờ đường, lợi dụng đôi câu vài lời để lĩnh ngộ quy tắc, tiến hành đánh cờ. Dùng số lượng nước cờ để bình xét ngộ tính, có thể định lượng ra được ngộ tính một người. Đây là phương pháp tỷ thí tốt nhất.

Không hổ là danh sư ngũ tinh, thủ đoạn khảo hạch cũng không giống bình thường.

- Danh sư đi vào đình nhỏ, mỗi người chỉ có thời gian một nén nhang để quan sát ngôn ngữ trên trụ đá. Sau đó nhất định phải đánh cờ, thời gian vừa dứt. Nếu như không động, hoặc là quân cờ không hạ xuống được thì đều bị phán là thất bại.

Hồng sư vung tay lên:

- Được rồi, đã nói quy tắc xong, bắt đầu khảo hạch đi!

- Vâng!

Tất cả mọi người gật đầu.

- Bởi vì đánh cờ chỉ có thể để cho một người một người đến, chư vị, vẫn nên xác định trình tự một chút...

Hồng sư nhìn về phía mọi người.

Cửa thứ nhất Trương Huyền là người thứ nhất kiểm tra, Quỷ Vực huyễn thành bị phá hư, không có chọn ra được danh ngạch. Cửa thứ hai, Dị Linh tộc uy hiếp, đào thải ra ba người, cửa thứ ba đào thải 17 người.

28 thế lực lớn, 56 người dự thi, trừ đã đào thải 20 người ra, vẫn còn thừa lại những 36 vị.

- Không bằng... Cứ để ta tới trước đi!

Trương Huyền đi về phía trước.

36 người, thời gian mỗi người chỉ có một nén nhang, muốn thi xong toàn bộ, đoán chừng trời cũng đã tối rồi. So với việc ở chỗ này chờ, còn không bằng làm xong trước, nghỉ ngơi trước thì hơn.

- Khụ khụ... Nhìn thấy hắn đi về phía trước, Hồng sư thiếu chút không có bị nước bọt làm cho sặc chết, hắn nói:

- Ngươi... Hay là thôi đi!

Qua ba cửa ải hủy ba cửa ải, để cho ngươi lên trước... Ta còn chưa có to gan như vậy a.

Chương 1029: Thất bại? (1)

- Chỉ là đánh cờ mà thôi, hẳn sẽ không làm hỏng bàn cờ... Biết đối phương đang lo lắng cái gì, Trương Huyền mở miệng.

Trước đó cũng chỉ là... Không cẩn thận, lần này hắn đã sớm hiểu rõ quy tắc, nhất định sẽ cẩn thận. Không cần nhiều, chỉ hạ sáu bước... Khiêm tốn mà hàm súc, ổn trọng mà khiêm tốn, chắc chắn sẽ không có vấn đề gi xảy ra.

- Như vậy đi, cũng lấy tuổi tác để định đoạt, tuổi tác lớn lên trước!

Không để ý tới hắn, bàn tay lớn của Hồng sư vẫy một cái, đã xác định quy tắc.

Cửa trước ta cũng cho rằng không có việc gì, cũng chỉ là đọc sách mà thôi, ai có thể ngờ tới, Đào Hà Chi Thư từ tổng bộ mượn tới lại bị phế đi!

Từ khi khảo hạch đến nay, chỉ còn có cái mạng già này của ta là không có bị ngươi chơi chết, còn muốn kiểm tra trước... Không có cửa đâu!

- Được rồi!

Thấy đường đường là Danh sư ngũ tinh lại sợ đến như vậy, căn bản không cho mình cơ hội giải thích. Vì vậy Trương Huyền rất là bất đắc dĩ.

Xem ra hắn không có cách nào nghỉ ngơi trước, chỉ có thể chờ ở đây mà thôi.

- Cũng còn may Hồng sư định lực mười phần! Nếu không, cửa này không có cách nào nhìn tiếp được nữa... Mấy người Khang đường chủ cũng lau lau mồ hôi lạnh trên đầu.

Vừa rồi Trương Huyền nói hắn muốn lên trước, mấy người cũng giật nảy mình.

Mặc dù thoạt nhìn đánh cờ sẽ không xảy ra chuyện, thế nhưng đối mặt với Trương Huyền không ra bài theo lẽ thường này, dù là ai cũng không có cách nào xác định được ah!

Bất kể nói như thế nào, để cho hắn khảo hạch cuối cùng cũng là biện pháp bảo đảm nhất.

Bên này xác định quy củ, Liễu Tuyền ở trong đám người Minh Hạ đế quốc nhìn loạn, có chút xem thường.

Hắn là người có tuổi tác lớn nhất trong đám người, kết quả... Trêu ai ghẹo ai, lần trước là người thứ nhất, lần này lại là...

Chẳng phải tuổi tác lớn một chút hay sao, mỗi lần đều để ta tới trước...

Chỉ là, người thứ nhất và người cuối cùng, quả thực khác biệt không lớn, chỉ là cảm giác trên phương diện tâm lý không giống nhau lắm mà thôi.

Hít sâu một hơi, vận chuyển tâm cảnh, đi vào cảnh giới tâm lặng như nước. Sau khi ôm quyền với Hồng sư hắn lập tức nhấc chân đi tới đình nhỏ.

Thấy hắn đã đi vào, mọi người cũng đồng loạt nhìn về phía trong đình.

Đứng ở bên trong, lần lượt nhìn một vòng bốn cái cột đá. Liễu Tuyền rơi vào trong trầm tư, rất nhanh thời gian một nén nhang đã đến. Hắn nhướng mày, đi tới trước mặt khôi lỗi đánh cờ. Lại đưa tay lấy ra một quân cờ, nhẹ nhàng đặt lên trên một vị trí trống không.

Soạt!

Quân cờ lơ lửng ở trên không trung, chậm rãi hạ xuống.

- Đã xuống...

- Xem ra đường cờ này là đúng!
Nhìn thấy quân cờ đã rơi vào bàn cờ, tất cả mọi người đều nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Vừa rồi Hồng sư đã nói, chỉ cần đi sai thì quân cờ sẽ không bỏ xuống được a.

Cạch!

Lão giả ở phía đối diện cũng hạ xuống một quân cờ.

Nhìn thấy vị trí này, Liễu Tuyền nhíu mày, dường như đã rơi vào trong nan đề. Chỉ có điều, không có xoắn xuýt quá lâu hắn lại xuống một quân cờ khác.

Ngươi tới ta đi, rất nhanh đã vượt qua sáu nước, đạt đến chín nước.

Tới nước thứ mười, hắn không có đặt cờ xuống được nữa.

- Liễu Tuyền của Minh Hạ đế quốc, chín quân, thông qua! Kế tiếp, Phong Liệt đế quốc, Hàn Chiếu Cát...

Hồng sư lên tiếng.

Hàn Chiếu Cát đi tới.

Không lâu sau hắn mang theo vẻ mặt hưng phấn đi xuống, hắn hạ xuống được bảy quân, thông qua khảo hạch.

Ngay sau đó là người kế tiếp.

Liên tiếp năm người, tất cả đều qua ải, khiến cho lòng tự tin của không ít người tăng lên nhiều. Chỉ có điều, khi đến người thứ sáu, vận khí bắt đầu trở nên xấu đi. Ngay từ quân thứ tư đã phải lui xuống, bắt đầu từ hắn, liên tục bốn người, không ngờ đều không có thành công.

Cuối cùng vẫn là La Tuyền phá vỡ cục diện bế tắc.
Lúc này mọi người cũng phát hiện ra, người thứ hai đi lên, ván cờ sẽ biến hóa, hoàn toàn khác biệt cùng với trước kia. Mỗi người đều phải ứng phó với ván cờ không giống nhau, công bằng công chính, coi như đã nhớ kỹ trước đường cờ của một người trước đó thì cũng không có bất kỳ tác dụng nào cả.

Thời gian trôi qua, đúng như Trương Huyền đoán, trời đã từ từ trở nên tối đi. Rốt cục, khi trăng tròn mọc lên từ phương đông, treo ở trên bầu trời, ba mươi lăm vị Danh sư trước mặt hắn mới hoàn thành khảo hạch.

Người nến đây tham gia thi đấu, mặc dù đều là thiên tài, thế nhưng gặp phải cửa ải này, cũng đã bị đào thải rất nhiều. Mặc dù không có khoa trương như một lần mười ba người ở cửa ải trước. Thế nhưng như vậy cũng đã đạt tới chín vị!

Nhược Hoan công tử và Tống Siêu, lần này hai người cũng không có khiến cho người ta thất vọng, tất cả đều thông qua được khảo hạch.

Nếu nói trong đám người này ai đi được nhiều bước nhất cũng không phải là người của Lưu Vân tông mạnh nhất, cũng không phải là các loại tông môn như Bạch Dương tông đứng thứ hai. Mà là một đế quốc mạnh yếu xấp xỉ với Vạn Quốc liên minh.

Vị Danh sư này, thực lực cũng không có gì đặc biệt, được cho hạng chót. Thế nhưng ngộ tính lại không tồi, sau khi đánh được mười sáu bước với lỗi, khiến cho lão giả khôi lỗi cũng phải đều miệng nói chuyện, nói một câu đại thiện.

- Trương sư, đến phiên ngươi!

Tất cả mọi người đã kết thúc, Hồng sư lần nữa nhìn về phía Trương Huyền đang cảm thấy rất nhàm chán, mang theo vẻ áy náy.

Vốn đối phương muốn là người thứ nhất, bởi vì mình sợ hãi cho nên mới bị xếp tới cuối cùng, quả thực có chút ngại ngùng.

- Ừm! Trương Huyền duỗi thân thể có chút mệt mỏi, đi về phía đình nhỏ.

Cái đình không lớn, chỉ cao cỡ một người. Vừa tiến vào bên trong hắn đã thấy trên trụ đá thứ nhất có viết bốn chữ lớn đông, nam, tây, bắc.

Bốn chữ này tinh tế mười phần, không ẩn chứa ý cảnh thư hoạ, chỉ là kiểu chữ bình thường.

Lại nhìn về phía cây cột đá thứ hai, cũng là bốn chữ... Xuân, hạ, thu, đông.

Cột đá thứ ba thì chỉ có hai chữ... Qua lại!

Cây cột đá thứ tư, cũng có hai chữ... Đạo lý!

- Phương hướng, xuân hạ thu đông, qua lại, đạo lý? Cái này... Hoàn toàn không có liên quan mấy nha!

Trương Huyền cau mày.

Vốn hắn cho rằng sẽ có nhắc nhở gì đó, thế nhưng không nghĩ tới lại là những lời này.

Bốn cây cột đá, mười hai cái chữ, không có bất kỳ liên quan gì. Càng không có nửa xu quan hệ với cờ thuật, làm sao lĩnh ngộ đây chứ?

Nhìn cột đá xong, lại quay đầu nhìn về phía bàn cờ.

Ván cờ lần này so với trước đó càng thêm hỗn loạn, nhìn một cái đã không hiểu ra sao, khiến cho người ta không rõ ràng cho lắm.

- Thiên Tinh cờ, lấy thiên địa làm ván cờ, ngôi sao làm quân cờ...

Chương 1030: Thất bại? (2)

Nhíu mày, nhớ lại lời Hồng sư lúc trước đã nói:

- Trên trụ đá, phương hướng là không gian, xuân hạ thu đông là thời gian, qua lại... Là phương vị, mà đạo lý... Là lòng người!

- Không gian, thời gian, phương vị, lòng người...

Tri thức trước kia đã học qua chảy xuôi ở trong đầu, hai mắt Trương Huyền càng ngày càng sáng.

Khó trách ngay cả Hồng sư cũng bội phục không thôi, Thiên Tinh cờ này không riêng gì ở trên tên, lấy thiên địa làm ván cờ mà là thực sự còn thâm thúy hơn.

Lấy lòng người làm cơ sở, tạo dựng ra một thế giới rộng lớn, cũng coi đây là ván cờ, quả thực đủ đáng sợ.

- Đã hiểu rõ thì cũng không cần dùng Thiên Đạo thư viện và Minh Lý Chi Nhãn, để xem ta bằng vào kiến thức, ngộ tính, có thể đánh ra được mấy nước!

Đã hiểu rõ quy tắc của Thiên Tinh cờ, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Mấy quan trước hắn đều mượn thư viện và Minh Lý Chi Nhãn thậm chí còn cả Thiên Đạo chân khí. Cửa này đã đơn giản như vậy, như vậy cứ thử một chút, nhờ vào thực lực của mình có thể đi dược mấy bước. Thuận tiện cũng kiểm tra ngộ tính của mình một chút, rốt cuộc cao bao nhiêu.

Quay người lại, đi tới trước mặt bàn đá, lại nhìn kỹ vị trí. Sau đó thuận tay bốc lên một quân cờ, trực tiếp hạ xuống.

...

- Các ngươi đoán xem, Trương sư cửa này có thể phá hỏng Thiên Tinh cờ hay không?

- Không thể nào. Chỉ là đánh cờ mà thôi, vừa rồi cũng không phải không có nhìn, một khi hạ sai, quân cờ sẽ không hạ xuống được nha.

- Cũng đúng, xem ra Thiên Tinh cờ lần này đã được bảo vệ... Thế nhưng, ta vẫn cảm thấy không có đơn giản như vậy, nếu không chúng ta đánh cược đi!

- Đánh cược gì?

- Ta cược Trương sư làm hỏng Thiên Tinh cờ. Ta thắng, ngươi đưa ngươi viên Lăng La phiến kia cho ta. Ta thua, đưa ngươi phỉ thúy châu mà vừa ý cái kia cho ngươi!

- Đồng ý...

...

Thấy Trương Huyền đã đi vào đình nhỏ, phía dưới bắt đầu thảo luận, thậm chí còn có người dùng chuyện này để đánh cược.

- Khụ khụ!

Nghe thấy đám người chung quanh đã hưng phấn đặt cược. Tất cả đám người Triệu Phi Vũ, Khang đường chủ đều che cái trán, sợ để cho người khác biết, bọn họ quen biết Trương sư.

Rõ ràng là tới tham gia thi đấu Danh sư, kết quả lại bị người ta xem như là phá hoại chi vương...

- Thông qua thi đấu tuyển chọn sẽ tiến vào vòng đối chiến, mặc dù không biết quy củ là cái gì, nhưng... Trương sư và Nhược Hoan công tử đồng thời đi vào cũng đã coi như là thành tích tốt nhất từ trước tới giờ của Vạn Quốc thành chúng ta!
Lăng sư như nghĩ tới điều gì đó, mở miệng nói.

- Đúng vậy a! Khang đường chủ gật đầu.

Hiện tại người tham gia thi đấu tuyển chọn cũng chỉ còn lại có 27 người.

Căn cứ vào quan sát của hắn, đã có tuyển thủ của bảy thế lực, toàn bộ đều bị đào thải.

Nói cách khác, coi như Trương sư và Nhược Hoan công tử trong đối chiến, không có chút thành tích nào thì cũng là đếm ngược từ thứ tám lên. Đã vượt qua tất cả thành tích trước kia.

Đổi lại là trước kia, những khảo hạch này Nhược Hoan công tử muốn thông qua rất khó. Mà bây giờ, có trợ giúp Trương sư, tu vi liên tiếp đột phá, đạt đến Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong. Bất kể là dũng khí hay là gì đều có tăng trưởng cực lớn. cho nên lúc này mới thuận lợi qua ải.

Có thể nói... Có được thành tích như bây giờ, không thể bỏ qua công lao của Trương sư.

- Mau nhìn, Trương sư đã đánh cờ!

Ngay lúc đang cảm khái thì đã nghe thanh âm của Tô sư vang lên. Bọn hắn ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên đã thấy Trương Huyền, đã ngồi ở phía đối diện khôi lỗi, một quân cờ đã rơi xuống.

Mọi người ngừng thở.

Lão giả đối diện nhìn thấy hắn hạ cờ, cũng nắm lên một quân cờ, cầm trong tay. Rất lâu cũng không có ý tứ hạ xuống, tựa như hóa đá vậy.

- Có chuyện gì xảy ra?

- Không phải... Thiên Tinh cờ không hỏng mà khôi lỗi này hỏng đó chứ?

Thấy thân thể lão giả cứng ngắc, không nhúc nhích, tất cả mọi người trợn mắt. Mới vừa rồi bọn hắn còn đang nghĩ, liệu Thiên Tinh cờ này có thể bị Trương sư làm hỏng hay không. Ai ngờ chỉ mới một bước đã dừng lại, chẳng lẽ... Thực sự hỏng rồi?

Sẽ không khổ cực như thế chứ?

Quay đầu nhìn về phía Hồng sư, chỉ thấy hắn cũng nhíu mày, vẻ mặt không rõ ràng cho lắm.

Lại nhìn một hồi, Hồng sư thực sự không nhịn được nữa mà đi tới trước mặt đình nhỏ, lại nhìn về phía khôi lỗi ở trước mắt.

Một lát sau, hắn nhẹ nhàng thở ra.

Hắn cũng có suy nghĩ giống như những người khác, cũng cho rằng thứ đồ chơi này bị làm hỏng. Thế nhưng sau khi đi tới trước mặt mới phát hiện ra, nó vẫn hoàn hảo như ban đầu, cũng không xuất hiện biến cố gì cả.

- Kính xin hạ cờ!

Đứng ở trước mặt khôi lỗi, hắn khẽ khom người.

Mặc dù đó là một cỗ khôi lỗi, nhưng lại có linh tính, có thể nghe hiểu ngôn ngữ nhân loại. Bình thường hai người cũng đánh cờ không ít, hắn vẫn luôn tôn trọng cỗ khôi lỗi này.

- Ừm!

Khôi lỗi chần chờ một chút, gật gật đầu, con cờ trong tay rơi vào một vị trí.

Trương Huyền sửng sốt một chút, lập tức cầm lấy quân cờ thứ hai, nhắm ngay một chỗ hạ xuống.

Ông!

Chỉ là, quân cờ tuột tay, lơ lửng ở giữa không trung, không nhúc nhích, cũng không có rơi xuống được.

- Không bỏ xuống được? Chẳng lẽ... Chỉ hạ xuống được một viên -

- Thất bại sao?

Tất cả mọi người đều sững sờ, ngay cả Hồng sư cũng không dám tin tưởng.

Quy tắc đã quy định, vượt qua sáu quân thì mới tính thông qua, hiện tại Trương sư chỉ hạ xuống một quân đã không hạ xuống được nữa, chẳng phải đồng nghĩa với việc... Không có qua ải?

- Nguy rồi... Sẽ không phải là hiểu sai đó chứ? Trương Huyền sững sờ.

Trong lòng hắn giật thót, lộp bộp một chút.

Cửa này hắn không dùng thư viện, cũng không dùng Minh Lý Chi Nhãn, chẳng lẽ... Cứ như vậy mà thất bại hay sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau