THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1021 - Chương 1025

Chương 1021: Ngây người đọc sách pháp (1)

Dưới đài.

- Đọc sách nho nhã hơn nhiều, Trương sư... Hẳn sẽ không kiếm chuyện nữa a!

- Có lẽ... Sẽ không a!

Đám người Khang đường chủ, Tô sư lau lau mồ hôi lạnh trên đầu.

Vị Trương sư này mỗi một lần khảo hạch đều làm cho người ta kinh hãi, không hù chết người thì sẽ không thôi.

Trước đó bọn họ còn lo lắng cửa thứ ba có thể dẫm vào vết xe đổ của hai cửa trước hay không, hiện tại xem ra, hẳn bọn họ đã nghĩ nhiều rồi.

Đọc sách học tập tri thức, không giống như xông Quỷ Vực huyễn thành, đối kháng với Dị Linh tộc, khá là nho nhã, nhất định sẽ tốt hơn không ít so với hai cửa trước đó.

- Ủa? Trương sư làm gì vậy?

Đang âm thầm nhẹ nhàng thở ra một hơi thì đã nghe thanh âm của Lăng sư vang lên, hai người đồng thời giật nảy mình, nói:

- Làm sao vậy? Hắn làm rơi giá sách, hay là đốt sách đi?

Vừa nói hai người vừa vội vàng nhìn về phía phương hướng của Trương sư, lại phát hiện ra đối phương vẫn đang đọc sách, đồng thời cũng không làm ra bất luận chuyện khác người gì.

Bọn họ đã bị tên này tra tấn tới mức có bóng ma tâm lý, nghe xong câu hỏi đều cảm thấy có phải người này lại làm chuyện gì thương thiên hại lí, cực kỳ bi thảm hay không hay không.

Thấy bộ dáng khẩn trương của hai người, Lăng sư im lặng, chỉ về phía trước rồi nói:

- Không phải, các ngươi nhìn xem... Người khác đang vội vàng độc sách, mà hắn thì mới cầm lấy một bản đa đứng bất động tại chỗ?

- Ồ?

Khang đường chủ, Tô sư cũng kịp phản ứng.

Vị Trương sư này vừa tới trước mặt giá sách thì bọn họ đã thấy. Trước tiên người này vuốt ve giá sách một lần, giống như muốn nhìn một chút xem có những sách gì, ngay sau đó lại rút ra một quyển sách rồi bắt đầu... Ngây người!

Giống như vừa rồi đối mặt với Dị Linh tộc vậy, chẳng lẽ... Hắn ngây người là có ý nghĩa đặc thù gì đó?

- Chẳng lẽ dùng phương pháp ngây người để đọc sách? Đôi mi thanh tú của Triệu Phi Vũ nhíu lại, nói thầm một tiếng.

- Phương pháp ngây người đọc sách?

Đám người Khang đường chủ không rõ ràng cho lắm, cả đám lơ ngơ không thôi.

- A, là như vậy. Khi Trương sư khảo hạch những nghề nghiệp khác từng sử dụng qua phương pháp đánh thuần thú, liệu pháp đánh ngất xỉu, một cước phá trận pháp, ta nghĩ đây rất có thể là phương pháp chuyên môn thích hợp với hắn!

Triệu Phi Vũ có thời gian dài tiếp xúc với Trương Huyền, đã thấy hắn thi triển không ít thủ đoạn, tất cả đều kinh thế hãi tục. Nói ra khiến cho người ta không thể tin được.

- Đánh thuần thú pháp? Liệu pháp đánh ngất xỉu trị? Một cước phá trận pháp? Ba vị Danh sư tứ tinh, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, tất cả đều không hiểu ra sao cả.

Đây là có ý gì chứ?

Làm sao bọn họ nghe lại không hiểu vậy?

- A, là như vậy...

Triệu Phi Vũ nói một lần kỹ càng về những cái tên này.

- Còn có việc này sao?

Nghe xong, tất cả ba đại Danh sư đều trừng to mắt, có cảm giác như là đang nằm mơ.

Đánh man thú một trận là có thể thuận lợi thuần phục, đánh người ngất xỉu là có thể trị tổn thương, mặc kệ trận pháp gì cũng chỉ dùng một cước là có thể phá giải... Sao càng nghe càng cảm thấy không có khả năng chứ?

Chỉ là, dường như tên này không thể dùng lẽ thường để phán đoán, nếu không... Nhất định sẽ phát điên.

Đã có nhiều tiền lệ như vậy... Có lẽ, ngây người như vậy thật sự có thể là một loại phương pháp đọc sách kỳ lạ.

- Chỉ là, coi như thủ đoạn đặc thù, chỉ nhìn một tờ như vậy thì cũng vô dụng a!

Sau khi hết khiếp sợ, thứ càng nhiều hơn trong lòng bọn họ chính là nghi hoặc.

Coi như cái gọi là phương pháp ngây người đọc sách của ngươi rất nghịch thiên, có thể rất nhanh đã nhớ kỹ nội dung trong đó. Thế nhưng... Chỉ cầm một quyển sách đã không buông tay, ngay cả một trang cũng không lật, thì sao có thể nhìn thấy nội dung khác chứ?
Muốn nhớ kỹ tri thức trong sách, đầu tiên phải lật giấy ah. Giống như trước khi muốn kiếm sống thì phải có cơm vậy, chỉ có một cái cái chén không, ăn cái gì mà ăn chứ?

- Trương sư, chẳng lẽ từ bỏ ở cửa này sao?

Không chỉ có mấy người mê hoặc, những người khác cũng đều lơ ngơ.

Liên tục hai quan làm cho Hồng sư sắp phát điên. Tất cả mọi người ở phía dưới lại phát hiện ra vị Trương sư này rất đặc thù.

Biết hắn lợi hại, đương nhiên sẽ càng thêm chú ý. Vốn cả đám cho rằng hắn sẽ giống như những người khác, vừa đến đã nhanh chóng lật thư tịch xem. Đùng năng lực lớn nhất để ghi nhớ, ai ngờ sau khi xuất ra một quyển sách... Lại bất động.

Hiệu suất cũng quá thấp a!

Như vậy nhất định so ra sẽ kém những người khác.

Không phải hai cửa trước quá nghịch thiên, tiêu hao sạch tích lũy, đã tới lúc hết thời rồi đo chứ?

...

Không đi quản mọi người phỏng đoán như thế nào, sau khi mở Thiên Đạo bí tịch Trọc Thanh cảnh vừa mới hợp thành ra, Trương Huyền nhìn sang, hai mắt lập tức tỏa sáng.

Vốn hắn còn nghĩ, Thiên Đạo bí tịch cấp bậc này có khả năng cần phải đi Huyễn Vũ đế quốc mới có thể sưu tập được hoàn chỉnh. Không nghĩ tới chỉ cần tham gia cái thi đấu tuyển chọn đã thành công ngoài ý muốn rồi.

Bí tịch có, linh thạch cũng đủ, xem ra muốn tấn cấp đến Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong có lẽ sẽ rất đơn giản.

Thế nhưng, hiện tại đang tiến hành thi đấu tuyển chọn, nhất định không thể trực tiếp tu luyện, bằng không cũng quá kinh thế hãi tục.

Hắn đành phải liên tục nhìn nội dung hai lần, hoàn toàn lý giải ý tứ trong đó. Đồng thời còn nhớ kỹ trong đầu, lúc này hắn mới nhìn về phía những quyển sách khác.

- Không nghĩ tới còn có bí tịch liên quan tới linh hồn...

Quét qua trong đầu một lần, Trương Huyền lập tức phát hiện ra có không ít thư tịch liên quan tới linh hồn, trên cơ bản cũng đều là bút ký và lý giải của bản thân Hồng sư.

Hồng Thiển là cường giả Hóa Phàm lục trọng Kiều Thiên cảnh, hồn lực mạnh mẽ, có lý giải rất đặc biệt về tu luyện linh hồn.

- Chính xác!

Tụ tập những bút ký liên quan tới linh hồn này vào một chỗ, lại tiến hành dung hợp với công pháp mà Mặc Hồn Sinh cho hắn.

Rất nhanh, một quyển sách đã xuất hiện ở bên cạnh hắn.

Công pháp Vu hồn Hóa Phàm cảnh ngũ trọng!

- Không nghĩ tới khảo thí lại lấy được hai quyển Thiên Đạo công pháp...

Chương 1022: Ngây người đọc sách pháp (2)

Trong lòng Trương Huyền tràn ngập kích động.

Vốn hắn cho rằng chỉ là một khảo hạch bình thường, dần dần từng bước tham gia là được rồi. Dù thế nào hắn cũng không có nghĩ đến, năm ngàn thư tịch vô cùng trân quý này lại có thể giúp hắn hoàn thiện hai công pháp cấp bậc Thiên Nói.

Chỉ cần có thời gian rảnh rỗi tu luyện, tất nhiên thực lực còn có thể có tăng vọt trên phạm vi lớn.

Hợp thành hai bộ công pháp, nội dung còn lại sẽ không có quá nhiều tác dụng nữa. Tinh thần quét qua, nhìn toàn bộ một lần, cũng không tìm được nội dung khiến cho hắn có hứng thú nữa. Lúc này hắn mới rời khỏi thức hải.

- Mới qua mười phút đồng hồ?

Thần trí trở lại thân thể, mới phát hiện ra mới qua thời gian mười phút đồng hồ.

Một canh giờ mới trôi qua không đủ một phần mười thì hắn đã nhìn xong và nhớ kỹ toàn bộ nội dung. Nếu như bây giờ trực tiếp chạy tới nói không xem xét nữa, đoán chừng không chỉ những người khác mà ngay cả Hồng sư cũng sẽ bị hù chết tại chỗ.

Chỉ là, nếu như không đọc sách thì cũng không thể đứng vô vị ở chỗ này a!

- Quên đi, dù sao cũng có nhiều thời gian, vậy thì công bằng một chút, để xem ta có thể nhớ kỹ những nội dung này hay không!

Đã không thể rời khỏi, dù sao cũng nhàn rỗi, không bằng cứ giống như những người khác, thử một chút. Để xem trong khoảng thời gian còn lại, hắn có thể nhớ kỹ bao nhiêu được bản.

Đương nhiên, dùng tinh thần ở trong thức hải liếc nhìn, làm như vậy, không chỉ nhớ kỹ nhanh mà tốc độ lật xem cũng nhanh hơn bình thường không biết gấp bao nhiêu lần, hiệu suất gia tăng rất lớn.

Nghĩ đến là làm, cũng không xoắn xuýt nữa. Tinh thần Trương Huyền lần nữa trở lại thư viện, cầm lấy thư tịch, thuận tay mở ra.

Soạt soạt soạt!

Lúc trước thực lực của hắn vẫn chỉ là Thông Huyền cảnh. Khi đó đọc sách ở thức hải đã nhanh hơn mấy lần, mấy chục lần so với bên ngoài. Hiện tại Vu hồn đã mạnh mẽ, muốn xem xét tự nhiên càng thêm thuận buồm xuôi gió.

Năm ngàn quyển sách, rất nhiều Danh sư phía ngoài mới nhìn được mấy quyển thì hắn đã nhìn và nhớ kỹ toàn bộ.

Sau khi xem xong, hắn lại thuận tay lật xem từng cuốn một.

Mấy tháng qua không ngừng sưu tập thư tịch, số lượng hơn ngàn vạn bản cũng có. Hắn chưa có thời gian xem xét, đã có thời gian như vậy, có thể nhìn bao nhiêu thì nhìn bấy nhiêu a.

Ngay khi hắn đang đọc say xưa, không biết đã nhìn qua bao nhiêu thư tịch thì lại lần nữa nghe thấy thanh âm trong trẻo của Hồng sư vang lên:

- Được rồi, thời gian đã đến, chư vị, xin buông thư tịch trong tay các ngươi xuống!

Nghe được cuối cùng cũng đã tới thời gian, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm. Ý thức quay về, để thư tịch xuống tịch, lại nhìn lại những người khác.

Lúc này vẻ mặt của tất cả mọi người đều có chút mệt mỏi, khuôn mặt có chút tái nhợt.

Một canh giờ nhớ và đọc thuộc lòng cường độ cao, xem như là Danh sư có tâm cảnh khắc độ siêu nhiên, thì cũng có chút không chịu đựng nổi.

- Ngươi nhớ kỹ được bao nhiêu? - Tám trăm hai mươi bản, ngươi thì sao?

- Ta thì rất nhiều, đã nhớ được chín trăm mười bảy bản!

...

Đặt thư tịch xuống, mọi người đi về phía trước mặt Hồng sư, vừa đi vừa hạ giọng thảo luận.

Hồn lực khắc độ đạt tới 10.0 trở lên, trên cơ bản đọc sách đã có thể gặp qua là không quên được. Chỉ có điều, muốn nhìn hết toàn bộ nội dung của thư tịch, lại còn phải nhớ kỹ, độ khó vẫn rất lớn.

Danh sư tứ tinh, một canh giờ nhớ được tám chín trăm bản đã coi như là tốc độ đỉnh phong nhất rồi.

- Trương sư, ngươi nhớ được bao nhiêu?

Nhược Hoan công tử đi tới trước mặt.

- Ta? Sợ nói thật sẽ hù chết tên tiểu tử trước mắt này, Trương Huyền đành phải gãi gãi đầu:

- Không kém ngươi bao nhiêu đâu!

- Xấp xỉ? Ta xem được 1,240 bản, ngươi cũng nhớ được hơn 1,200 bản hay sao?

Nhược Hoan công tử có chút nghi hoặc.

Dựa theo biểu hiện nhất quán của Trương sư, có lẽ sẽ rất nghịch thiên a, giống như hắn? Sao hắn lại có cảm giác không thể tin được vậy chứ?
- Ừm... Có lẽ không kém nhiều, đúng rồi, cửa này khảo hạch ai nhìn được nhiều, ai nhìn không nhiều đúng không?

Trương Huyền có chút nghi ngờ nhìn qua.

Đã khảo hạch trí tuệ và trí nhớ, như vậy chỉ xem thư tịch cũng là vô dụng, còn cần phải nhớ kỹ... Nhưng đối với việc ai nhớ kỹ nhiều, ai nhớ kỹ ít, phán xét như thế nào. Có nhiều thư tịch như vậy, cũng không thể đọc thuộc lòng từng chữ từng chữ ra a!

- Ta cũng không biết, hẳn Hồng sư sẽ nói rõ a!

Nhược Hoan công tử cũng không biết rõ.

Nếu như muốn công bằng, như vậy phải đọc thuộc lòng, hoặc là chép lại, thế nhưng... Đây chỉ là một vòng đấu vòng loại trong thi đấu Danh sư, không có khả năng tốn mấy ngày đi làm loại chuyện như thế này.

Lại nói, phải nhớ được bao nhiêu bản mới tính là hợp cách?

Hơn nữa, trừ việt số lượng mỗi một quyển sách không giống nhau, chỉ riêng nội dung cũng có sai lầm rất bất công.

Kỳ thật, không chỉ hai người nghi hoặc mà những người dự thi khác cũng đều lơ ngơ.

- Ha ha, có phải mọi người đang lo lắng, phải khảo hạch như thế nào mới có thể công bằng công chính hay không?

Dường như đã nhìn ra nỗi nghi hoặc của mọi người, Hồng sư cười cười:

- Yên tâm đi, ta đã đưa ra tỷ thí như vậy thì tự nhiên sẽ có phương pháp phán quyết!

Vuốt râu, Hồng sư nhướng mày nói:

- Ta đã khảo nghiệm qua, Danh sư tứ tinh sơ kỳ bình thường. Dùng một canh giờ có thể nhớ được năm trăm quyển sách là tốt rồi. Sáu trăm bản đã xem như hợp cách. Mà các ngươi, là người nổi bật trong tất cả thế lực lớn, bên trong Danh sư tứ tinh cũng được cho là tồn tại khá cao, không ở trong đám này!

- Trải qua qua nhiều lần nghiệm chứng, ta đã định ra tiêu chuẩn cho các ngươi... Đạt tới tám trăm bản, xem như thông qua khảo hạch, không có nhớ được nhiều như vậy... Vậy thì ngại quá, chỉ có thể tiếc nuối rời khỏi mà thôi!

- Tám trăm bản?

Trong đám người, sắc mặt hơn mười vị thanh niên tái nhợt.

Rất hiển nhiên, lượng thư tịch bọn họ đọc thuộc lòng vừa rồisố không có nhiều như vậy.

- Đương nhiên, tám trăm vốn chỉ là một con số không rõ ràng, có người cảm thấy độ dày của các thư tịch không giống nhau. Độ khó đọc thuộc lòng cũng không giống, không thể quơ đũa cả nắm được. Cùng là tám trăm, nếu như chuyên môn chọn quyển mỏng đọc, như vậy có có một ít người ngay cả sáu trăm bản cũng không bằng!

Hồng sư nói tiếp:

- Bởi vậy, vì công bằng, ta cũng đã xin bảo vật từ tổng bộ... Đào Hà Chi Thư!

Chương 1023: Đào Hà Chi Thư (1)

- Đào Hà Chi Thư? Đó là cái gì?

- Ta cũng không biết!

- Có thể khiến cho Hồng sư hướng xin từ tổng bộ, nhất định không đơn giản!

- Đúng vậy a!

...

Nghe thấy cái tên Đào Hà Chi Thư, rất nhiều Danh sư dưới đài đều có vẻ mặt mờ mịt.

Thứ này, tất cả mọi người chưa từng nghe qua, ngay cả đám người Khang đường chủ, Tô sư cũng không hiểu ra sao, không rõ ràng cho lắm.

- Chư vị đều là Danh sư, chắc hẳn đều đã từng nghe nói qua, tri thức không chỉ là văn tự và tin tức, cũng có trọng lượng riêng của!

Thấy mọi người không hiểu, Hồng sư nói tiếp.

- Lời này ta đã nghe nói qua!

- Học tri thức càng nhiều thì tâm tính cũng càng trầm ổn, khí chất cũng sẽ trở nên hoàn toàn khác biệt!

- Tích lũy tri thức càng nhiều thì linh hồn sẽ trở nên càng thêm nặng nề. Truyền thuyết có nói, Khổng sư năm đó bàn chân vừa đặt xuống thì mặt đất cũng phải lún xuống. Biển cũng vì đó mà phải nghiêng, cũng là bởi vì tri thức trong cơ thể người là bao gồm của một giới, không người nào có thể so sánh!

- Đúng vậy a, về sau Khổng sư đạp không mà đi, thực lực của bảy mươi hai học sinh chân truyền cũng không kém gì người. Thế nhưng đều không có loại lực lượng trấn áp bát hoang kia!

...

Mọi người thảo luận.

Trương Huyền cũng không nhịn được gật đầu.

Mặc dù sự tích Khổng sư hắn không biết được quá nhiều. Thế nhưng trong các thư tịch mà hắn nhìn qua cũng từng có tri thức giới thiệu về trọng lượng.

Thứ này, mặc dù là một loại tin tức, thế nhưng học càng nhiều thì càng có thể khiến cho độ hàm dưỡng của người ta gia tăng, tâm tính cũng sẽ trở nên nặng hơn.

- Có trọng lượng, đương nhiên cũng có thể đo lương. Vì vậy cũng có vật phẩm tương ứng, chính là... Đào Hà Chi Thư này!

Hồng sư nói tiếp:

- Đãi tận cát sông nhìn thấy chân kim, đẩy mây mù ra nhìn thấy trăng sáng. Đào Hà Chi Thư, đo lường xem con người có tri thức có hay không. Có thể tuỳ tiện tháo bỏ lớp ngụy trang của một người.

- Thứ này là thứ do một vị Danh sư bát tinh một vạn năm trước sáng tạo mà thành, ẩn chứa ý thức dò xét sư giả trong đó. Chỉ cần bàn tay xoa lên phía trên là có thể tự động đo lường ra. Trong một đoạn thời gian, nhớ được bao nhiêu tri thức, tất cả đều không thể nào làm bộ!

- Đương nhiên, chỉ là số lượng tri thức, nó cũng không thể đo lường suy nghĩ và ý tưởng của các ngươi, cho nên cũng không cần lo lắng! Ta từ tổng bộ mượn tới cái này, cho dù chỉ là hạ phẩm. Thế nhưng muốn đo lường cho chư vị, tuyệt đối đầy đủ.
- Đo lường lượng tri thức?

- Thứ này... Thật là lợi hại!

- Đúng vậy a, quá nghịch thiên, không hổ là bảo vật từ tổng bộ!

...

Nghe thấy món pháp bảo này có thể căn cứ vào trọng lượng tri thức để đo lường được bản thân học được hay nhiều tri thức, tất cả mọi người đều xôn xao hẳn lên.

- Lão sư cho bố trí nhiệm vụ và công việc cho học sinh, học sinh lười biếng không hoàn thành. Như vậy lão sư cũng không có cách nào kiểm tra được. Có thứ này thì sẽ đơn giản, chỉ cần dò xét một chút, phát hiện ra lượng tri thức không đủ, như vậy đã cho thấy học sinh không có học tập.

- Đào Hà Chi Thư chính là thứ căn cứ vào nguyên nhân này, mới được sáng tạo ra.

Nói đến đây, Hồng sư con ngón tay búng một cái, một quyển sách xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Sách không lớn, toàn thân trắng như tuyết, lại ẩn chứa sóng linh khí mãnh liệt, vừa nhìn đã biết là một kiện bảo vật cấp bậc không thấp.

Đặt thư tịch ở trên mặt bàn trước mặt, Hồng sư lần nữa nhìn về phía mọi người rồi nói:

- Đào Hà Chi Thư, có thể đo lường lượng tri thức, đưa ra phản ứng. Từ đó phóng ra quang mang bảy màu, theo thứ tự là, đỏ, cam, vàng, lục, thanh, lam, tím! Mỗi một cấp bậc đều tương ứng với 800 bản thư tịch. Nói cách khác... Phát ra hồng quang, như vậy đã nói rõ ngươi thông qua khảo hạch. Phát ra ánh cam, nói rõ ngươi đã nhớ được tri thức trong 1600 quyển sách, cứ thế mà suy ra. Khảo hạch của chúng ta là đơn giản nhất, chỉ cần đụng vào thư tịch, để nó phóng ra hồng quang là coi như thông qua!

- A, hóa ra đơn giản như vậy!

- Thứ này, công bằng công chính, không có người nào dám dị nghị!

Nghe Hồng sư giải thích xong, mọi người như bừng tỉnh đại ngộ, đồng thời gật đầu. Nếu là bảo vật từ tổng bộ, như vậy nhất định không có vấn đề.

- Hết rồi...

Không giống như mọi người đang cao hứng, mắt Trương Huyền tối sầm lại, thiếu chút nữa đã ngất đi.

Sớm biết đồ chơi này tự động đo lường như vậy thì hắn sẽ không nhìn nhiều sách như vậy. Trong vòng một canh giờ, người khác chỉ đọc mấy trăm quyển, nhiều thì chừng một ngàn bản. Mà hắn ở trong thư viện, dùng linh hồn quan sát, tốc độ cực nhanh. Cho nên đã đọc xấp xỉ hơn hai mươi vạn bản...

Vốn hắn cho rằng chỉ là khảo thí, có thể lựa chọn che dấu hay không che dấu, trả lời hay không trả lời, muốn điệu thấp cũng chỉ trong một suy nghĩ... Không nằm trong sự khống chế, như vậy còn giấu diếm thế nào chứ?

Căn bản không che giấu được ah!

Nên làm cái gì đây?

- Được rồi, hiện tại bắt đầu đo lường, trong các ngươi ai tới trước?

Bên này vẻ mặt Trương Huyền xoắn xuýt, bên khác, Hồng sư vuốt râu rồi nhìn về phía mọi người.

- Cái này...

Cả đám nhìn nhau, mọi người chần chờ một chút, đột nhiên đồng loạt nhìn về phía Trương Huyền đang ở cách đó không xa.

- Không bằng... Vẫn là Trương sư tới trước đi!

- Đúng, Trương sư, ngươi kiểm tra trước đi, chúng ta không vội!

...

Mấy người cười nói.

Trương Huyền còn chưa kịp nói chuyện thì Hồng sư ở bên cạnh lảo đảo một cái, thiếu chút không có thổ huyết.

Các ngươi không vội là vì muốn chờ người này gây ra chuyện, khi đó các ngươi có thể nhẹ nhõm qua ải đi!

Như vậy... Đương nhiên các ngươi không vội, nhưng ta vội ah!

Hơi đỏ mặt, hắn vội vàng vẫy tay:

- Quên đi, chúng ta... Dựa theo tuổi tác để sắp xếp đi, từ lớn đến nhỏ, Trương sư cuối cùng!

Không phải hắn không muốn để cho tên này lên, mà tên này thực sự... Quá dọa người.

Chương 1024: Đào Hà Chi Thư (2)

Nếu như thực sự để cho hắn lên trước, thực sự không biết Đào Hà Chi Thư này có thể tổn hại hay không.

Quỷ Vực huyễn thành là đồ vật của hắn, Dị Linh tộc nhân cũng là thứ hắn tự tay bắt lấy, coi như tổn thất thì cũng có thể nghĩ biện pháp giải quyết. Thế nhưng thứ này là mượn từ tổng bộ, một khi hư hại, hắn không chịu nổi ah!

- Ta cuối cùng?

Không nghĩ tới đường đường là Danh sư cấp bậc ngũ tinh lại bị hắn dọa cho sợ đến như vậy, Trương Huyền lắc đầu, có chút dở khóc dở cười.

Cuối cùng thì cuối cùng, cũng không ảnh hưởng gì lớn đối với hắn, chỉ cần có thể qua ải là được, không cần thiết phải xoắn xuýt trước sau làm gì.

Hiện tại hắn vẫn nên suy nghĩ thật kỹ, phải làm thế nào mới có thể che giấu lượn tri thức vừa rồi đã học được...

...

Nghe thấy quyết định này, mấy người Khang đường chủ cũng tràn ngập im lặng. Có thể ép người có trách nhiệm khảo hạch không dám để cho ngươi lên, Trương sư, ngươi thật sự là người đầu tiên a!

Đã xác định quy củ, như vậy chuyện còn lại sẽ rất đơn giản, người khảo hạch thứ nhất chính là vị Danh sư có tuổi tác lớn nhất người dự thi từ Minh Hạ đế quốc.

Vị Danh sư này cũng xếp hạng trong mười vị trí đầu của tiềm lực bảng, một thân tu vi đã đạt đến Trọc Thanh cảnh đỉnh phong, hai mắt như điện. Sau khi nghe thấy Hồng sư bảo hắn tới trước đo lường, hắn lập tức nhấc chân đi tới trước mặt Đào Hà Chi Thư.

Ánh mắt mọi người cũng tập trung tới đây.

Hít sâu một hơi, bàn tay của vị Danh sư này sờ một cái vào trên sách rồi lập tức thu lại. Thư tịch màu trắng như tuyết trong nháy mắt lắc lư hai lần, ngay sau đó lại phát ra một tiếng thanh minh, một đạo hồng quang lập lòe xuất hiện.

- Hồng quang, đã thông qua!

- Đúng vậy a, quá tốt rồi...

- Có thể đo lường lượng tri thức đã học tập, món bảo vật này quả nhiên quá mạnh mẽ!

Nhìn thấy Đào Hà Chi Thư thực sự giống như lời giới thiệu của Hồng sư, tất cả mọi người đều tràn ngập kích động.

Bên trong nhận biết của rất nhiều người, pháp bảo đều dùng để chiến đấu hoặc là tu vi tăng cao. Thế nhưng dùng để đo lường số lượng tri thức học được, đây là lần đầu tiên bọn hắn nhìn thấy.

- Vừa rồi ngươi đã nhìn bao nhiêu quyển sách?

Hồng sư hài lòng gật đầu, hỏi.

- Bẩm báo Hồng sư, ta nhìn được 1,238 bản! Vị Danh sư này gật đầu nói.

- Ừm, không tồi! Gật đầu tán dương, Hồng sư tuyên bố thành tích:

- Liễu Tuyền của Minh Hạ đế quốc thông qua, kế tiếp, Trương Minh Chí tới từ Hằng Sa đế quốc.

Nghe thấy tiếng gọi, người thứ hai đã đi tới, vị Trương Minh Chí này mặc dù tuổi tác chiếm cứ vị trí thứ hai trong chúng nhân. Thế nhưng thực lực chân thật cũng chỉ có Hóa Phàm tứ trọng sơ kỳ, cũng không quá nổi bật. Đi tới trước mặt, hắn đưa tay ra.

Chỉ là, không giống như vừa rồi, Đào Hà Chi Thư không có bất kỳ phản ứng gì, giống như bàn tay của hắn căn bản không có đụng vào bên trên Đào Hà Chi Thư vậy.

- Xem ra không có nhìn được tới tám trăm bản a!

Chờ một hồi, thấy thư tịch không có động tĩnh, tất cả mọi người đều lắc đầu.

- Ta chỉ xem được bảy trăm bảy mươi mốt bản... Trương Minh Chí cười khổ giải thích.

Vốn hắn cho rằng khoảng cách với tám trăm chỉ kém một chút, có lẽ có thể đục nước béo cò. Hiện tại xem ra, Đào Hà Chi Thư vô cùng mạnh mẽ, hắn căn bản không có khả năng gian lận.

- Ừm! Hồng sư gật gật đầu:

- Trương Minh Chí chưa thông qua, mất đi tư cách tham gia thi đấu. Kế tiếp...

Có ví dụ trước mặt, tất cả mọi người đều biết Đào Hà Chi Thư này rất thần kỳ, dựa theo sắp xếp tuổi tác mà nhao nhao tiến lên đo lường.

Một canh giờ sau, 53 người dự thi tham gia tỷ thí, ngoại trừ Trương Huyền, tất cả đã hoàn tất đo lường.

Cửa này khảo hạch trí tuệ, quả nhiên không đơn giản như trong tưởng tượng. Đã đào thải trọn vẹn mười bảy vị, mà những người này đi qua hỏi nhau, tất cả đều không nhớ đủ 800 bản thư tịch, thậm chí có một người chỉ nhớ được 799 bản, cũng không thông qua. Cho nên chỉ có thể ảm đạm rời khỏi.

- Rất chuẩn!

Nhìn thấy Đào Hà Chi Thư xác nhận không sai một ly, ngay cả chênh lệch một hai bản cũng có thể đoán được rõ ràng mà chi tiết, mọi người không kìm lòng được cảm khái một câu. Không hổ là bảo vật từ tổng bộ, quá đáng sợ!

Không tính Trương Huyền, hiện tại người thông qua khảo hạch là 35 người, thành tích cao nhất cũng không phải là người có tiếng ủng hộ lớn nhất như La Tuyền, cũng không phải là người trước đó xem thường Trương Huyền như Liêu Vũ Chí. Mà lại là người quen biết cũ của Trương Huyền... Tống Siêu!

Không ngờ lại lóe lên quang mang màu cam, cũng đã cho thấy... Người này đã nhớ được trọn vẹn 1600 bản!

Một canh giờ nhớ được nhiều thư tịch như vậy, gần như là quét mắt một vòng đã nhớ kỹ nội dung, loại trí nhớ này có thể nói là siêu cấp biến thái.

Hắn có thể có loại thành tích này, coi như Trương Huyền cũng cảm thấy rất là ngoài ý muốn.

Tên này thoạt nhìn ngốc ngốc, thế nhưng dù thế nào hắn cũng đều có nghĩ đến phương diện trí nhớ lại có năng lực cường đại như vậy.

Còn Nhược Hoan công tử, hơn một ngàn hai trăm bản, thứ tự xem như khá cao.

- Người cuối cùng, Trương Huyền Trương sư!

Nương theo tiếng la của Hồng sư, ánh mắt của toàn bộ mọi người đều tập trung lên trên người thanh niên vừa tới đã không yên ổn này.

- Trương sư sắp đo lường, ta rất muốn nhìn xem hắn có thể có thành tích như thế nào!

- Chỉ sợ thành tích của hắn không tốt lắm đâu, vừa rồi khi hắn đọc sách, ta đã nhìn kỹ càng hắn. Hắn chỉ lấy ra một quyển sách, sau đó đứng ở chỗ đó ngây người... Năm ngàn quyển sách ở trên giá sách, tổng cộng cũng chỉ có lật mấy quyển... Muốn có thành tích tốt, rất khó!

- Ta cũng cảm thấy như vậy, chỉ là... Đây chính là Trương sư, hai cửa trước đã nghịch thiên như thế, ta không tin người ta bị đào thải ở cửa này!

- Chúng ta cứ xem một chút đi...

...

Trải qua hai cửa khảo hạch trước, Trương Huyền đã là tiêu điểm của tất cả mọi người rồi. Tất cả mọi người đều muốn nhìn một chút xem gia hỏa đánh tan hai cửa trước, cửa này có thể làm gia hành động thiêu thân gì hay không.

Thấy né lâu như vậy mà vẫn đến phiên chính mình, vẻ mặt Trương Huyền rất mất tinh thần.

Nửa ngày qua, các loại biện pháp hắn cũng đã suy nghĩ qua, kết quả vẫn như cũ. Không có phương pháp gì cả.

- Quên đi, cứ như vậy đi...

Biết muốn tránh cũng tránh không khỏi, hắn đành phải kiên trì đi tới trước mặt, bàn tay đưa lên trên, sau đó lập tức thu hồi.

Ngay sau đó hắn vội vàng nhìn qua, muốn nhìn một chút xem có thể phát ra quang mang như thế nào.

Chương 1025: Thần thức đọc sách pháp (1)

Trương Huyền nhìn kỹ, Đào Hà Chi Thư trước mắt không nhúc nhích, giống như không có đụng vào vậy.

- Làm sao lại không có động tĩnh? Chẳng lẽ... Hắn không có thông qua?

- Không thể nào... Như vậy thì thảm rồi...

- Đúng vậy a, nhưng... Trương sư lợi hại như vậy, làm sao có thể ngay cả 800 bản cũng không có nhớ được cơ chứ?

Chờ một chút, thấy Đào Hà Chi Thư ngay cả một chút phản ứng cũng không có, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Không có ánh sáng đại biểu cho nội dung nhớ kỹ vừa rồi, như vậy cũng không cao hơn 800 bản!

Không đạt tới ghi chép này, như vậy chỉ có một con đường... Đào thải!

Nói cách khác, coi như hai cửa trước có biểu hiện nghịch thiên tới đâu thì cũng không có tư cách tham gia tỷ thí sau đó.

Điều đó không có khả năng a!

- Đáng tiếc! Vốn ta cho rằng vị Trương sư này lợi hại như thế, nhất định có thể một đường đi tới, thậm chí còn xông vào mười vị trí đầu, không nghĩ tới... Lại thua ở chỗ này!

- Thế mà không tới tám trăm bản, quả thực khiến cho người ta ngoài ý!

- Khi đọc sách ngây người, khi đó cũng phải biết sẽ có kết quả này a...

Một mảnh xôn xao, có người tiếc hận, có người cười trên nỗi đau của người khác.

Dựa theo biểu hiện nghịch thiên từ hai cửa trước, vị Trương sư này rất có khả năng vọt tới trước mấy. Dù thế nào bọn họ cũng không có nghĩ đến, cửa này đã bị đào thải rất thảm.

- Cái này... Mấy người Khang đường chủ, Tô sư cảm thấy đầu óc nổ tung, sắp khóc.

Vốn bọn họ đang lo lắng, Trương sư sẽ tiếp tục kiếm chuyện, kết quả... Không có thông qua!

Như vậy chẳng phải đồng nghĩa với việc tất cả hi vọng trước kia đều trở thành thất vọng hay sao?

Vẻ mặt khó coi, nửa ngày sau, lúc này Khang đường chủ mới không nhịn được lắc đầu nói:

- Cuối cùng Trương sư... Vẫn còn quá trẻ!

Mặc dù có lão sư lợi hại, lại có thiên phú. Thế nhưng đối mặt với khảo hạch chân chính, vẫn không có trầm ổn được!

Than thở một tiếng, vẻ mặt cô đơn, giống như trong nháy mắt đã già đi gần mười tuổi.

Vì lần thi đấu này, hắn đã tốn vô số tâm huyết, vốn hắn cho rằng Trương Huyền lăng không xuất thế, có thể đánh vỡ cục diện mất mặt của Vạn Quốc liên minh. Kết quả... Vẫn giống như trước đây, chỉ là nói chuyện viển vông mà thôi!

Vẻ mặt mọi người không đồng nhất, Hồng sư cũng nhoáng một cái, cảm giác như phát điên.
Vị này là ai?

Học sinh của Dương sư a!

Mặc dù hai cửa trước khảo hạch làm hắn bối rối mười phần, đầu óc choáng váng, thế nhưng cũng cảm thấy rất đương nhiên.

Đệ tử thân truyền của Danh sư bát tinh, nếu như giống như những người khác, không lộ ra trước mắt người đời thì làm sao xứng đáng với lão sư của mình chứ?

Hiện tại, lại bị đào thải...

Trước đó Mạc đường chủ để lại linh thạch thượng phẩm, mục đích rất đơn giản. Chính là vì vị Trương sư này có thể trở thành quán quân, lại ban thưởng, thuận tiện để lại một nhân tình...

Mà bây giờ, đừng nói là quán quân, ngay cả tuyển chọn cũng không có thông qua thì đã bị đá xuống. Về sau đi tới Hồng Viễn đế quốc, liệu Mạc đường chủ có thể dưới cơn nóng giận dùng một cái tát chụp chết hắn hay không?

Còn nữa... Coi như Dương sư không so đo với hắn, nếu làm ra loại chuyện như vậy thì cũng coi như mình không làm tròn bổn phận ah!

Nước mắt chảy ào ào, hắn sắp khóc tới nơi.

Thông qua, hắn khó chịu, không thông qua, hắn càng khó chịu hơn!

Đường đường là người chủ trì thi đấu Danh sư, bị lăn lộn thành như vậy, Trương Huyền cũng coi là người thứ nhất từ trước tới nay.

Chỉ là kết quả đã đưa ra, cho dù có nói nhiều hơn nữa cũng là nói lời vô dụng. Nếu không, cái gọi là tuyển chọn cũng đã mất đi ý nghĩa, Hồng sư đành phải kiên trì nói:

- Đào Hà Chi Thư không có toát ra quang mang. Điều này đã nói rõ Trương sư cũng không thông qua, chúng ta sẽ nói một chút vể nội dung của cửa thứ tư...

Tuyên bố xong, đang muốn nói một chút quy tắc của cửa ải tiếp theo thì chỉ thấy tất cả mọi người dưới đài đều mở to hai mắt ra nhìn, giống như là hoảng sợ khi gặp quỷ vậy. - Làm sao vậy?

Rất là nghi hoặc, Hồng sư quay đầu nhìn lại, vừa nhìn qua, hắn cũng ngẩn người tại chỗ.

Chỉ thấy Đào Hà Chi Thư ở cách đó không xa, chẳng biết từ lúc nào đã lơ lửng ở trên không trung, toàn thân tỏa ra ánh sáng màu đỏ lóng lánh.

Hắn đang cảm thấy vì sao màu hồng lại không quá giống với người khác thì đã thấy quang mang xoay một cái, đã biến thành màu cam, sau đó là màu vàng, lục, màu xanh, màu lam, màu tím...

Trong nháy mắt, trước mắt giống như có một cánh đồng hoa, lại giống như pháo hoa xinh đẹp nhất, không ngừng lập lòe.

- Bảy loại... Màu sắc?

Đứng tại chỗ, Hồng sư như phát mộng.

Hắn đã từng nhìn thấy ánh đỏ, ánh cam, ánh vàng, ánh lục, thế nhưng... Bảy loại màu sắc thay nhau luân phiên, cái quỷ gì vậy?

Chẳng lẽ đo lường, Đào Hà Chi Thư chơi tới cao hứng, thuận tiện tạo ra mấy cái màu sắc để chúc mừng một chút?

Lại hoặc là giống như người, thi thoảng co giật, vừa vặn tới lúc a?

Thế nhưng... Trước đến giờ không có cái tiền lệ này ah!

- Có phải là Trương sư đã đo xong, Đào Hà Chi Thư phân tích nửa ngày... Đến bây giờ mới phản ứng được hay không? Đột nhiên, trong đám người không biết là ai hô lên một cuâ.

- Nửa ngày mới phản ứng được? Thật hay giả vậy?

- Không thể nào, khiến cho Đào Hà Chi Thư lâu như vậy mới phản ứng được, đây rốt cuộc phải đọc thuộc lòng bao nhiêu bản cơ chứ?

Nghe thấy có người nói như thế, phía dưới một mảnh xôn xao.

Chỉ là, nếu nói những người khác rơi vào loại tình huống này, n nhất định mọi người sẽ không tin, cảm thấy là lời nói vô căn cứ. Thế nhưng vị Trương sư này... Quả thực cũng có khả năng.

Tên này ngay cả Quỷ Vực huyễn thành cũng có thể làm sập, Dị Linh tộc cũng có thể nói đến mức tự sát. Cho dù làm cho Đào Hà Chi Thư biến thành pháo hoa, không ngừng co giật cũng không phải là chuyện không thể nào làm được...

Răng rắc!

Đang nghị luận ầm ĩ thì đã nghe trên đài có một tiếng vang giòn giã. Đào Hà Chi Thư liên tục tỏa sáng nhiều lần đột nhiên nhoáng một cái đã xuất hiện vết rách, từ trên không trung rơi xuống mặt đất, vỡ thành hai nửa.

- Ah...

Nhìn thấy Đào Hà Chi Thư trân quý như thế vỡ vụn, tất cả mọi người đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lập tức như là hiểu rõ cái gì đí mà bừng tỉnh đại ngộ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau