THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1016 - Chương 1020

Chương 1016: Trương Huyền ngây người (2)

- Mang ta ra để rèn luyện can đảm, các ngươi tự tìm cái chết!

Rít lên một tiếng, thân hình cao lớn chợt nhoáng một cái, ngay sau đó mọi người đã cảm thấy có một cơn lốc như gió táp mưa sa chợt đánh tới, dường như muốn triệt để đè ép người khác.

Thanh âm như sấm, khiến cho linh hồn người ta chấn động kịch liệt.

- Ah...

Mấy vị Danh sư dẫn đầu đứng mũi chịu sào, đồng thời kêu thảm một tiếng, toàn thân mềm nhũn. Bị dọa tới mức trực tiếp ngồi dưới đất, vẻ mặt trắng bệch.

La Tuyền cũng không có may mắn thoát khỏi, thân thể cứng ngắc, giống như hồn phách cũng đã rời thể bay ra.

- Sinh mệnh ti tiện, có dũng khí bắt ta, lợi dụng ta, ta muốn ăn sạch tất cả các ngươi...

Lần nữa rống to một tiếng, bờ môi đỏ tươi mở ra, làm lộ ra từng dãy răng sắc bén. Khiến cho người ta có một loại cảm giác điên cuồng, giống như chỉ cần tới gần thì sẽ lập tức bị xé rách thành thịt nát.

- Ah... Ta không so nữa...

Tiếng rống còn chưa có kết thúc thì một vị Danh sư mang theo khuôn mặt trắng bệch, la lên một tiếng rồi trốn ra phía ngoài.

Để lại ở đó một hồi mùi hôi thối và chất lỏng cổ quái.

Có một vị chạy trốn, rất nhanh đã có vị thứ hai, vị thứ ba.

Nhìn thấy đường đường là Danh sư tứ tinh, siêu cấp thiên tài, thế nhưng lại bị dọa đến mức tè ra quần. Dưới đài một mảnh im lặng, mặc dù cảm thấy khinh thường, thế nhưng lại không có người nào cảm thấy người ta nhát gan!

Bởi vì... Đổi lại là bọn họ, nhất định cũng không có biểu hiện tốt hơn so với mấy người kia.

Người Dị Linh tộc, không nói lời nào cũng đã dọa đến mức mọi người không dám tới gần. Hiện tại lại gào thét, xem chừng bất cứ lúc nào cũng có thể động thủ, có thể kiên trì được mới là lạ.

- Loại sinh mệnh rác rưởi này mà cũng có thể thống trị đại lục, khó trách quá yếu đuối!

Thấy có người chạy trốn, tất cả Danh sư tham gia khảo hạch trên đài ngồi xụi lơ đầy đất. Trên mặt người Dị Linh tộc lộ ra vẻ khinh miệt. Miệng hừ một tiếng, đang muốn thừa thế xông lên, đuổi toàn bộ đám người này đi thì đã thấy cách đó không xa có một thanh niên đang đứng tại hcoox, có vẻ như...

Ngây người!

Ngây người?

Không phải ngươi tới đây để rèn luyện can đảm ư? Ngây người làm cái quỷ gì chứ?
Hơn nữa, ta đã rống lên, phát huy sát lục chi khí đến cực hạn, lực áp bách lớn như vậy. Coi như nửa bước Danh sư ngũ tinh cũng rất khó chống chọi, ngươi chỉ là một tiểu gia hỏa, thế mà không thèm để ý tới ta?

Sắc mặt tái xanh, lông mày của Dị Linh tộc này nhếch lên, lập tức tập trung khí thế toàn thân, sau đó quay đầu nhìn về phía gia hỏa đang ngây người này, miệng rít lên một tiếng.

- Tiểu gia hỏa, lá gan của ngươi rất lớn a? Ngươi có tin hiện tại lão tử sẽ giết chết ngươi hay không...

Rầm rầm!

Thanh âm như là cuồng phong quét qua, dọa cho một vị Danh sư tứ tinh đang ở dưới khán đài từ trên chỗ ngồi trực tiếp rớt xuống, mí mắt khẽ đảo, lập tức hôn mê bất tỉnh.

Trước đó đã có rất nhiều Danh sư tứ tinh ngã sấp xuống. Lúc này tất cả đều nhao nhao ôm lấy đầu, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Chỉ là...

Người thanh niên mà hắn chuyên môn công kích vẫn yên tĩnh đứng tại chỗ như cũ, hết sức chuyên chú... Ngây người!

Dường như, người ta căn bản không có cảm thấy được hắn vừa mới chuyên môn công kích hắn một lần!

- Ta muốn giết chết ngươi!

Không nghĩ tới Dị Linh tộc cao ngạo không gì sánh được lại bị một Danh sư coi thường nho nhỏ, đại gia hỏa này đã triệt để nổi giận.

Lúc trước khi Hồng sư bắt hắn cũng phải tốn một cái giá cực lớn, xuất động hơn bảy mươi vị Danh sư thì mới có thể thành công. Trong trận chiến kia, hắn đã tự tay xé rách thân thể của chí ít hơn hai mươi vị, còn khiến cho hơn ba mươi vị trọng thương, sát khí ngút trời. Ngay cả ngũ tinh như Hồng sư cũng phải kiêng kị, một tiểu gia hỏa tứ tinh sơ kỳ, vậy mà dám không để ý tới hắn...

Khinh người quá đáng!

Ầm ầm!

Một cỗ khí tức to lớn hơn lần nữa vọt tới, cảm nhận được cỗ khí tức này, ngay cả Hồng sư cách đó không xa khuôn mặt cũng trắng bệch. Mà người thanh niên đối diện hắn, vẫn... Ngây người như cũ.

Giống như ngây người mới là chuyện mà đối phương phải làm, cái gì mà áp lực, sát lục chi khí, tất cả đều là mây bay.

- Cái này... Ta đã sớm biết Trương sư sẽ kiếm chuyện, không nghĩ tới... Lại là sự thực!

Đám người Khang đường chủ, Tô sư cố nén sắc mặt trắng bệch, không ngừng run rẩy.

Người thanh niên này đương nhiên chính là Trương Huyền.

Mọi người đã sớm nghĩ đến có thể hắn sẽ làm ra chuyện gì đó thiêu thân, thế nhưng không nghĩ tới, quả thực đã làm ra.

Đối phương là người của Dị Linh tộc, một khi vận dụng sát khí, xem như bọn họ cũng cảm thấy khó mà chống chọi được. Hiện tại lại dùng sức ra tay với ngươi... Ngươi không sao thì cũng nên có phản ứng, coi như là tôn trọng đối thủ. Thế nhưng lúc này vẫn đứng tại chỗ ngây người, không nhúc nhích, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

- Không phải... Vừa bắt đầu Trương sư đã bị dọa ngất đi đó chứ?

- Dọa ngất? Dọa ngất còn có thể đứng đấy sao? Vừa rồi ta còn nhìn thấy hắn ngẩng đầu...

- Không phải là ngất đi thì là cái gì ah, ngươi nhìn tên Dị Linh tộc đã dùng sức quá độ, sắp thổ huyết rồi. Làm sao người này ngay cả phản ứng cũng không có cơ chứ?

- Chuyện này... Ta cũng không biết!

Không chỉ bọn họ nhìn ra vấn đề, không ít Danh sư đang ở dưới đài và rất nhiều người ở dưới quảng trường cũng đã nhìn ra. Mỗi một người trừng mắt, vẻ mặt đều giống như là gặp phải quỷ.

Đầu Dị Linh tộc này dùng linh hồn đặc thù để chấn nhiếp, ép cho tất cả những người dự thi xụi lơ trên mặt đất, không dám nói thêm một câu.

Mà bây giờ lại gầm loạn với Trương sư, lại còn là gào thét, còn nhe răng trợn mắt, giương nanh múa vuốt... Thế nhưng Trương sư ngay cả sửng sốt, một chút phản ứng cũng không có...

Đại ca, ngươi không sợ, hay là đã chết rồi vậy?

Chương 1017: Tự sát đi! (1)

Giống như mọi người thấy, tên Dị Linh tộc kia quả thật sắp phát điên rồi.

Coi như ngươi không sợ ta thì cũng không nên biểu hiện rõ ràng như vậy a!

Ta gầm tới rát họng, toàn bộ sức mạnh đã được dùng đến rồi, khổ cực như vậy. Bất kể nói thế nào thì cũng nên có một chút phản ứng ah!

Ngươi nhìn từ trên đài xuống dưới đài, tất cả đều gục xuống một mảnh. Chỉ có ngươi đứng ở chỗ này không nhúc nhích... Có phải quá không tôn trọng đối thủ hay không?

- Ta muốn ngươi chết...

Càng nghĩ càng giận, lại lần nữa gào thét, tộc nhân Dị Linh tộc cao lớn cắn răng, phun ra một ngụm máu tươi. Hai mắt trở nên càng thêm đỏ tươi, khí tức trên người ầm vang tăng lên.

- Nguy rồi, tộc nhân Dị Linh tộc sử dụng phương pháp huyết công cuồng hóa, sau khi sử dụng, lực lượng sẽ tăng lên gấp bội!

- Huyết công cuồng hóa?

- Đúng vậy a, không nói tới việc tộc nhân Dị Linh tộc nhân có thân thể mạnh mẽ. Càng đáng sợ là, một khi thiêu đốt tinh huyết, đánh đổi khá nhiều thì còn có thể giúp cho bọn hắn cuồng hóa, khiến cho công kích tăng lên gấp bội! Ta đã xem qua linh chiến sử do Trịnh Tiêu Trịnh sư viết, phía trên từng có giới thiệu qua. Nghe nói không ít Danh sư đều chết ở trong loại công kích này của bọn họ.

- Vậy làm sao bây giờ?

- Ta cũng không biết, chỉ là... Đã Hồng sư đã hạ Kim Hồn tỏa trong cơ thể hắn, khóa lại xương cốt. Như vậy coi như cuồng hóa thì có lẽ cũng không vận dụng được lực lượng!

...

Nhìn thấy đại gia hỏa này đã bắt đầu nổi điên, tất cả Danh sư dưới đài đều có chút lo lắng.

Bình thường Dị Linh tộc đã đáng sợ như vậy, sau khi cuồng hóa sẽ trở nên mạnh bao nhiêu cơ chứ?

Hồng sư cũng nắm binh khí trong tay, chỉ cần tên này dám động thủ thì hắn tuyệt đối sẽ không chút do dự chém giết đối phương.

Còn hiện tại... Hắn vẫn tương đối có lòng tin với Kim Hồn tỏa, chỉ cần không thể vận dụng thực lực. Chỉ dựa vào đe dọa cũng không có vấn đề gì quá lớn. Dù sao, lần này là dùng hắn để khảo hạch dũng khí, cũng không cần thiết động thủ trước khi không có kết quả.

Lại nói, đây chính là một Dị Linh tộc còn sống. Hắn trả một cái giá lớn mới có thể bắt lấy, hắn còn dự định mang đến tổng bộ, tiếp nhận ban thưởng. Một khi giết chết, khi đó giá trị gì cũng sẽ không có.

Ầm ầm!

Trong lúc tất cả mọi người đang sợ, sốt ruột thì rốt cục Dị Linh tộc nhân đã tích súc xong lực lượng. Sau đó hắn chợt gào thét với Trương Huyền.

- Chết...
Trong tiếng quát, sát lục chi khí và áp bách trên linh hồn giống như là sấm sét từ trên chín tầng trời rơi xuống. Toàn bộ sân khấu, đều phát ra thanh âm kẽo kẹt, giống như không gánh chịu được.

Các thanh niên Danh sư phía trước phía sau, người tu luyện đổ rạp một mảnh, tất cả đều run lẩy bẩy, không dám đứng dậy.

Nhưng mà... Trương Huyền vẫn ngây người tại chỗ, thờ ơ lãnh đạm với công kích của đối phương.

- Ngươi...

Dị Linh tộc nhân sắp tức giận tới mức nổ tung, vùng vẫy một hồi, lại lần nữa phun ra một ngụm máu tươi, thân thể chợt run rẩy, sau đó đi về phía trước mấy bước.

Mặc dù hắn đã bị Kim Hồn tỏa khóa lại xương cốt, không có cách nào chiến đấu cùng người khác. Thế nhưng vẫn có thể đi lại, vừa rồi không đi là sợ Hồng sư chém giết hắn. Hiện tại vừa vội vừa giận, rốt cuộc hắn đã không quản được nhiều như vậy.

- Ta muốn giết ngươi...

Sưu!

Đi tới trước mặt Trương Huyền, cái đầu cực lớn tới gần vị trí cách Trương Huyền không đến năm mươi centimet, lại một lần nữa rống to.

Vừa rồi ở khoảng cách xa như vậy đã khiến cho vô số người cảm nhận được áp lực dày đặc khó mà chống lại. Hiện tại mặt hầu như dán tới, có vẻ càng thêm khủng bố hơn. Khiến cho người ta có cảm giác bất cứ lúc nào cũng sẽ xé nát hắn ra.

Thế nhưng... Trương Huyền vẫn không động như cũ, vẫn còn ở đó... Ngây người.

- Trương sư... Hồng sư cách đó không xa, bây giờ cũng không nhìn nổi nữa.

Rốt cuộc ngươi đã xảy ra chuyện gì chứ?

Coi như là thất thần thì cũng không trở thành triệt để như vậy chứ?

- A?

Nghe thấy hắn gọi tên, lúc này Trương Huyền mới kịp phản ứng.

Giới thiệu về chỗ thiếu sót của Dị Linh tộc thực sự có quá nhiều, quá dọa người, quá làm cho hắn rung động. Coi như hắn có kiến thức rộng rãi, vừa mới nhìn qua cũng không chịu được mà phải khiếp sợ tới tột đỉnh, khó mà tự kềm chế.

Còn đối phương vừa rống vừa gầm... Vừa rồi tên Dị Linh tộc này đã gọi nửa ngày, Trương Huyền còn tưởng rằng hắn đang hù dọa người khác, cho nên căn bản không để ý.

Ý thức rời khỏi bên trên thư tịch, Trương Huyền đột nhiên phát hiện ra có một cái khuôn mặt dữ tợn xuất hiện ở trước mắt. hắn giật nảy mình, vung tay đánh tới.

- Phanh!

Một tiếng vang giòn vang vọng toàn bộ sân khấu.

Tất cả mọi người đều đứng tại chỗ như ngây ngốc.

Tộc nhân Dị Linh tộc cũng trừng to mắt, sắp phát điên.

Vì thi triển linh hồn uy áp, điều động sát lục chi khí trên người mà hắn mệt thổ huyết. Thậm chí vì để cho đối phương phải chịu chịu đau khổ cho nên mới giãy dụa đi tới trước mặt đối phương... Kết quả, người ta ngay cả đánh rắm cũng không có, lại còn cho hắn một bạt tai!

- Nhân loại hèn mọn, chết!

Phẫn nộ rống một tiếng, tộc nhân Dị Linh tộc không quản trên người có mang theo Kim Hồn tỏa hay không nữa, nắm đấm thô to chợt đập về phía thanh niên trước mắt này.

Sưu sưu!

Tiếng gió phần phật.

Xương cốt đã bị khóa, thực lực mà hắn phát huy ra chỉ là lực lượng thân thể đơn thuần, không tính là gì. Chỉ có điều, Dị Linh tộc trời sinh mạnh mẽ, coi như nhục thể thì cường giả Hóa Phàm tam trọng bình thường cũng khó có thể chống chọi lại được.

Chương 1018: Tự sát đi! (2)

- Nghiệt súc, tự tìm cái chết...

Thấy hắn dám động thủ, Hồng sư nhướng mày, trường kiếm xoay một cái, muốn ra tay. Thế nhưng hắn còn không có động thì đã thấy thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, vừa vặn tránh thoát công kích. Sau đó còn nhìn lại, vẻ mặt rất là không vui.

- Ngươi nói ai hèn mọn? Láo xược!

Hất ống tay áo lên, Trương Huyền ngạo nghễ đứng thẳng. Trường bào Danh sư dưới cơn gió thổi nhè nhẹ, bay phất phới, khiến cho người ta có một loại cảm giác thế ngoại cao nhân.

- Hậu đại của Dị Linh tộc và Trần Giáp thú, một thân huyết mạch không tinh thuần, lực lượng tạp mà không tinh, linh hồn áp bách và công kích thi triển lại càng có trăm ngàn chỗ hở. Ngay cả một người bình thường như ta cũng không đối phó được, ngươi... Có tư cách gì nói nhân loại chúng ta hèn mọn?

- Ngươi...

Không nghĩ tới người trước mắt này một câu đã nói ra lai lịch huyết mạch của hắn, tộc nhân Dị Linh tộc sững sờ, đã quên việc tiếp tục ra tay.

- Cái gì mà ngươi hay không ngươi?

Bàn tay chắp ở sau lưng, Trương Huyền chậm rãi đi tới, nói:

- Trên người mang theo huyết mạch tạp chủng thì cũng thôi đi. Dị Linh tộc trời sinh nắm giữ huyết mạch truyền thừa, ngươi lại không lấy được. Vì mạnh mẽ mà học tập ngôn ngữ nhân loại, tu luyện công pháp nhân loại, lại nói nhân loại hèn mọn. Ta muốn hỏi ngươi, ai cho ngươi tự tin như vậy?

- Ta... Tộc nhân Dị Linh tộc lui về phía sau một bước.

- Cái này, cái này... Đây là tình huống gì vậy?

Nhìn thấy Trương sư mới vừa rồi còn đang ngẩn người, vừa mới tỉnh lại đã mở miệng quát lớn, tất cả đều trừng mắt, giống như là gặp quỷ vậy.

Ngay cả Hồng sư, trong đầu đầy sương mù... Tên này còn không phải là Dị Linh tộc thuần túy hay sao?

Ngay cả chính mình bắt hắn cũng không biết, vị Trương sư này làm sao biết được? Sao lại còn nhìn ra đối phương còn mang huyết mạch của Trần Giáp thú chứ?

Quan trọng nhất là... Chuyện Dị Linh tộc có truyền thừa, hắn thân là Danh sư ngũ tinh cũng không biết. Thế nhưng tên này lại có thể nói rất kỹ càng... Chẳng lẽ là Dương sư dạy?

Cũng đúng a, chỉ sợ cũng chỉ có bát tinh trở lên như Dương sư mới có thể biết được bí mật của những Dị Linh tộc này. Coi như hắn đã đột phá ngũ tinh, thế nhưng còn chưa tiếp nhận Danh sư đường tẩy lễ cấp bậc cao hơn. Cho nên đối với mấy chuyện như vậy vẫn không biết nhiều.

- Ngươi sinh ra ở một cái sơn thôn trong Vong Nguyên sơn thuộc Hồng Phong đế quốc. Được bị nhân loại nhận nuôi, nuôi dưỡng thành người. Trước năm hai mươi tuổi, loại trừ kích cỡ rất lớn ra, không có cái gì khác nhau so với nhân loại. Cũng không biết đặc thù của mình, kết quả, bởi vì một việc vặt mà chém giết thôn dân. Dẫn tới bị cha mẹ nuôi trách cứ, dưới cơn nóng giận đã kích hoạt huyết mạch dị linh trong cơ thể, sát hại bọn hắn!

Trương Huyền nhìn qua:

- Ta nói đúng không?

- ... Thân thể tộc nhân Dị Linh tộc run rẩy. Thật sự là hắn đã được nhân loại nuôi dưỡng lớn lên ở trong thâm sơn cùng cốc. Các thôn dân đều rất thuần phác, sinh hoạt cũng rất là túng quẫn.

Từ nhỏ mặc dù thể trạng cực lớn, thế nhưng người nhà đối đãi với hắn vô cùng tốt. Coi như có nghèo thì cũng không để cho hắn ăn không no, không bỏ đói một bữa nào.

Hắn nhớ kỹ, có lần có trận tuyết lớn liên tục rơi năm ngày, không có một chút đồ ăn nào. Phụ thân đạp tuyết xa nhà đi săn, kết quả trọng thương mà về, chỉ bắt được một con thỏ rất bình thường cùng với một ít rễ rau dại. Con thỏ không lớn, căn bản không đủ cho một nhà mấy miệng người ăn, trong nhà cha mẹ nuôi không chỉ có mình hắn, còn có một muội muội nhỏ hơn hắn mấy tuổi.

Vì không để cho hắn bị đói, hầu như toàn bộ con thỏ đều đưa cho hắn ăn, những người khác chỉ ăn một chút đồ ăn làm từ rễ.

Bây giờ suy nghĩ lại một chút hắn cũng cảm thấy rất đáng thương.

- Bọn họ tuy là cha mẹ nuôi của ngươi, chủng tộc không giống nhau. Thế nhưng lại hết sức yêu chiều ngươi, cũng xem ngươi là con thân sinh, mà ngươi thì sao? Ngươi báo đáp người ta thế nào? Huyết mạch kích hoạt, dưới cơn nóng giận mà tàn sát sạch một sơn thôn. Ngươi ăn tất cả bạn bè huynh đệ, cha mẹ người thân trước kia...

Sắc mặt Trương Huyền tái xanh, ánh mắt như điện:

- Không chỉ có như thế, người còn một mồi lửa đốt toàn bộ thôn trang thành tro bụi... Ta muốn hỏi ngươi, sau khi làm những việc này, trong lòng của ngươi có từng hối hận, có từng bất an qua hay chưa?

Thân thể tộc nhân Dị Linh tộc lần nữa run lên.

Mặc dù hắn kế thừa sự hung tàn của Dị Linh tộc. Thế nhưng dù sao cũng đã lớn lên ở trong nhân loại, hiểu được lễ nghĩa liêm sỉ. Những chuyện này giống như một cây gai bên trong lòng hắn, không giây phút nào không kích thích hắn, khiến cho hắn không dám quay đầu lại.

- Hối hận, đúng là ta có chút hối hận, vậy thì thế nào, là bọn họ... Là bọn họ nhục mạ ta, nói ta dáng vẻ không giống người, là súc sinh. Cho nên ta mới đánh chết bọn họ, như vậy thì có cái gì sai lầm cơ chứ?
Hắn cắn răng gầm thét.

- Không sai? Vậy thì tốt, sau khi thảm sát dưỡng phụ dưỡng mẫu, diệt đi thôn trang. Vì nhét đầy bụng mà ngươi đi tới Hướng Dương thành gần nhất. Bởi vì thân hình cao lớn, hình thể cường tráng mà gia nhập một cái gia tộc cường hào ở nơi đó. Đối phương truyền cho ngươi công pháp tu luyện, cho ngươi cơm ngon áo đẹp. Thậm chí còn cưới vợ cho ngươi, kết quả ngươi đối đãi với bọn hắn ra sao?

Thanh âm của Trương Huyền rất là lạnh lùng:

- Vừa ý tiểu thư người ta, cưỡng gian nàng rồi giết chết. Vì đề phòng ngừa mọi chuyện bại lộ, ngươi lại giết sạch một nhà hơn bảy mươi miệng người. Đáng thương cho vị lão viên ngoại kia, trước khi chết cũng không thể tin được ngươi sẽ làm ra loại chuyện như thế này! Cái này... Ta nói không sai chứ!

Tên Dị Linh tộc này thi triển công kích linh hồn và áp bách, bên trong tồn tại rất nhiều lỗ thủng. Chỗ thiếu hụt chính là những chuyện này trong lòng hắn.

Trong lòng mang theo xoắn xuýt và hối hận, mới khiến cho tâm cảnh của hắn càng ngày càng tệ, không có cách nào phát huy ra được lực lượng mạnh nhất.

Nếu không, Dị Linh tộc đáng sợ như thế, coi như Hồng sư là Danh sư ngũ tinh, lại phối hợp với nhiều vị Danh sư hợp lực ra tay như vậy. Nếu muốn bắt lấy hắn, cũng không dễ dàng như vậy.

- Ta...

Thân thể tộc nhân Dị Linh tộc lần nữa run lên.

- Danh sư đường phái người bắt ngươi, bị ngươi chém giết hơn ba mươi vị Danh sư, thậm chí sau khi bị Hồng sư bắt lấy còn chết cũng không hối cải. Còn mưu toan chạy trốn, giết người hấp thu lực lượng... Loại tạp chủng người không ra người, súc sinh cũng không ra súc sinh như ngươi thế mà còn dám nói nhân loại hèn mọn, ta muốn hỏi một chút, ngươi... Có tư cách gì mà nói vậy!

Không đợi hắn mở miệng, Trương Huyền đã tiếp tục nói.

Thanh âm nhanh chóng, mang theo sự chất vấn, khiến cho người ta bị áp bách.

- Thân mang huyết mạch Dị Linh tộc, lại không được Dị Linh tộc tán thành. Thân sinh hoạt ở trong thế giới loài người, nhưng giết thân giết hữu, bị vạn người phỉ nhổ. Ta chỉ muốn hỏi ngươi, ngươi còn mặt mũi nào sống trên đời nữa chứ?

Hất ống tay áo lên, Trương Huyền rất là chính nghĩa, bên trong thanh âm mang theo ý vị đặc hữu, nói:

- Tự sát đi!

Thân thể tộc nhân Dị Linh tộc nhoáng một cái, ánh mắt trống rỗng:

- Đúng vậy a, ta còn có mặt mũi nào mà còn sống nữa chứ?

Phanh!

Bàn tay nâng lên, trực tiếp đập vào trên trán, ngay sau đó thân thể to lớn của tộc nhân Dị Linh tộc nhoáng một cái đã ngã xuống trên mặt đất, hô hấp đứt đoạn.

Chương 1019: Tỷ thí đọc sách? (1)

- Tự sát?

- Không ngờ Trương sư lại nói hco... Tên Dị Linh tộc này tự sát?

...

Dưới đài lặng ngắt như tờ.

Dị Linh tộc, đối thủ của Danh sư, kinh khủng đến cực điểm!

Mà tên trước mắt này càng là cường giả Hợp Linh cảnh. Ở đây ngoại trừ Hồng sư ra, hầu như không người nào có thể địch nổi, kết quả... Bị hắn nói mấy câu lập tức dùng một chưởng đánh vào trên trán mình, tự sát mà chết...

Có cần giống như một giấc mơ vậy hay không?

Không phải là thật sự đó chứ?

- Là... Sư Ngôn thiên bẩm!

- Đây không phải là năng lực chỉ khi giảng bài mới có thể thi triển ra sao?

- Chỉ cần nói nội dung, chính xác không sai, phối hợp với khắc độ tâm cảnh là có thể mê hoặc người khác. Thân thể bị ngôn ngữ của hắn làm ảnh hưởng, làm ra chuyện mà chính hắn cũng không thể khống chế! Xem ra, những lời mà Trương sư mới vừa nói đều là đúng. Cho nên dưới sự xúc động phẫn nộ, tên Dị Linh tộc này mới chụp chết chính bản thân mình!

- Sư Ngôn thiên bẩm có thể khiến cho người ta tự sát? Như vậy chẳng phải... Chỉ cần tìm được mọi chuyện chính xác, Danh sư có thể tùy tiện giết người hay sao?

- Không dễ dàng như vậy, không chỉ phải nói mọi chuyện chính xác, còn phải phù hợp với nội tâm của người đối thoại. Như vậy mới có thể khiến cho hắn trúng chiêu. Nếu không, không có một chút tác dụng nào cả! Giống như ngươi nhanh chóng tu luyện vậy, Sư Ngôn thiên bẩm dẫn động nội tức của ngươi tự động vận chuyển, trong tiềm thức sẽ không kháng cự! Tên Dị Linh tộc này, mặc dù hung tàn thành tính. Thế nhưng dù sao cũng là do nhân loại nuôi dưỡng lớn lên, hiểu được nhân tình lễ nghi. Sau khi huyết mạch cuồng hóa giết nhiều người như vậy, trong lòng cũng rất sám hối. Cho nên, Trương sư mới có thể sử dụng lời nói khiến cho hắn tự sát!

- Thì ra là thế...

- Chỉ là, có thể mê hoặc tộc nhân Dị Linh tộc Hợp Linh cảnh, cho dù là tâm cảnh khắc độ tứ tinh đỉnh phong cũng không làm được a! Như vậy... Tâm cảnh khắc độ của Trương sư, rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới gì rồi? 15. 0? 16. 0?

...

Một lát sau, mọi người ở dưới đài mới hiểu ra, toàn bộ đều xôn xao.

Tên Dị Linh tộc nhân này cam tâm tình nguyện tự sát, chết ở trước mặt mọi người, hiển nhiên đã trúng Sư Ngôn thiên bẩm.

Nhưng... Cực hạn của Danh sư tứ tinh, nhiều nhất chỉ có thể mê hoặc cường giả Hóa Phàm tứ trọng, ngũ trọng thì gần như không có khả năng.

Tên Dị Linh tộc nhân trước mắt này, linh hồn vốn đã rất mạnh mẽ. Thế nhưng vẫn bị hắn mê hoặc như cũ, như vậy... Rốt cuộc tâm cảnh khắc độ của Trương sư này đã đạt đến trình độ gì rồi?

Quá kinh khủng a!
- Cứ thế mà nói tới... chết sao?

Thấy cảnh này, đám người Khang đường chủ lệ rơi đầy mặt.

Vốn bọn họ đang cho rằng Trương Huyền đứng ngây người tại chỗ chính là kiếm chuyện, gây ra chuyện gì đó thiêu thân. Thế nhưng hiện tại xem ra, bọn họ vẫn quá là đơn thuần!

Qua hai quan, hủy hai quan, khiến cho người khác không có đường có thể đi...

Đây mới là mục đích của hắn, mới chân chính là kiếm chuyện...

...

Dưới đài khiếp sợ, đám người Nhược Hoan công tử, La Tuyền trên đài cũng ngậm miệng không nói gì.

Tên đại gia hỏa đáng sợ thế nào, bọn họ đã tận mắt nhìn thấy. Đối mặt với sát khí khủng bố như thế, ngay cả chống lại cũng không làm được. Thế nhưng, tên này không những không có việc gì mà còn nói chết người ta...

Các ngươi thực sự xác định, tên này thực sự nhỏ mười tuổi so với chúng ta, lại cùng một cấp bậc với chúng ta đó chứ?

Mà không phải là Danh sư lục tinh, thất tinh chạy tới giả mạo?

Trước đó ngay cả Liêu Vũ Chí cảm thấy không coi trọng Trương Huyền thì lúc này cũng đã bị dọa đến mức bờ môi run rẩy, ngay cả một câu nói nhảm cũng không dám nói lại nữa.

...

Không quản mọi người đang suy nghĩ gì, nhìn thi thể cực lớn đang nằm dưới đất, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi sở dĩ hắn ngây người là cũng bởi vì thực sự quá mức khiếp sợ vì những việc ác này. Vốn hắn nổi giận, thấy tên lại không biết hối cải, chạy tới nhục mạ nhân loại. Cho nên hắn cũng không nhịn được nữa, thi triển ra Sư Ngôn thiên bẩm chém giết đối phương!

Tâm cảnh khắc độ của hắn hiện giờ đã đạt đến 16. 1, so với một chút Danh sư ngũ tinh cũng còn mạnh hơn, dù vậy, muốn mê hoặc một đầu tộc nhân Dị Linh tộc, đồng thời còn để hắn tự sát. Chuyện này vẫn tiêu hao rất nhiều, nếu không phải ý niệm của hắn mạnh mẽ, như vậy cũng đã có chút không kiên trì nổi.

(Bản thân Trương Huyền chỉ có 0.1 tâm cảnh khắc độ, sau khi sử dụng hai lần kim sắc thư tịch đã gia tăng lên 10.0. Một lần sư chữ luyện tâm gia tăng 1.0, hai lần Thiên nhân Danh sư 3.0, một lần tâm cảnh đốn ngộ tăng 2. 0, hợp lại vừa vặn là 16. 1)

Bất quá, may mắn hắn đã thành công.

Hít sâu mấy hơi điều chỉnh một chút, lại quay đầu nhìn về phía Hồng sư. Chỉ thấy vị Danh sư đỉnh phong nhất trong đám người này, lúc này khóe miệng co giật, cả người cũng muốn khóc.

Hiện tại trong lòng Hồng sư thực sự rất muốn sụp đổ.

Quỷ Vực huyễn thành trước đó đã xem như toàn bộ tài sản của hắn, bị làm hỏng thì cũng thôi đi... Vốn hắn nghĩ, chỉ cần mang theo đầu Dị Linh tộc này trở về tổng bộ. Như vậy đối phương sẽ có ban thưởng phong phú, tất nhiên sẽ có thể bù lại, kết quả...

Trong nháy mắt đã bị người ta nói chết rồi!

Đại ca, ngươi có còn để cho người ta sống nữa hay không?

Rốt cuộc ngươi tới tiến hành thi đấu Danh sư, hay là tới làm loạn vậy chứ?

Lại nói... Khảo hạch dũng khí của ta mới tiến hành một nửa thì đã bị chặn ngang, chặt đứt, kế tiếp còn tiến hành thế nào đây?

Cửa thứ nhất đã như vậy, đành phải nhờ vào ba cửa ải đằng sau. Như vậy còn có thể nói ảnh hưởng không lớn. Thế nhưng cửa thứ hai cũng như vậy... Ngươi muốn cho làm loạn lần thi đấu Danh sư này, khiến cho ta không tiến hành được hay sao chứ?

- Hồng sư, thi thể này làm sao bây giờ?

Ngay khi hắn đang buồn bực, có nên đá tên này đá ra hay không, đừng để hắn so tài nữa thì đã nghe đến đối phương hỏi một câu.

- Dị Linh tộc, hung ác tàn bạo, không có nhân tính, chém giết nó cũng một đại công đức, chết thì chết, không có gì đáng tiếc!

Trong lòng nhỏ máu, thế nhưng trên mặt lại xấu hổ cười một tiếng.

Không nói như vậy thì cũng hết cách rồi, tên kia đã chết. Dù có lại truy cứu thì có ích lợi gì chứ? Làm không cẩn thận sẽ khiến cho rất nhiều Danh sư cho là hắn bao che cho Dị Linh tộc.

- Được rồi, đầu Dị Linh tộc này đã chết, khảo hạch dũng khí cũng không có cách nào tiếp tục tiến hành. Trừ bỏ ba vị vừa rồi không chịu nổi áp lực chạy trốn ra. Trên đầu của chúng ta còn lại 53 vị Danh sư. Những người này tiếp tục tiến hành khảo hạch vòng trong!

Biết nếu cứ tiếp tục xoắn xuýt cũng vô dụng, Hồng sư miễn cưỡng vui cười, tiếp tục tiến hành thi đấu.

Chương 1020: Tỷ thí đọc sách? (2)

- Vâng!

Nghe thấy hắn nói như thế, tất cả Danh sư trước đó nằm rạp trên mặt đất, tràn ngập bối rối đều đứng lên. Trong lòng âm thầm nhẹ nhàng thở ra. Khi lần nữa nhìn về phía Trương sư cách đó không xa, trong lòng tràn ngập cảm kích.

Nếu không phải có vị Trương sư này, chỉ sợ bên trong bọn họ sẽ có ít nhất mười người khó mà qua ải.

Mà bây giờ, nương theo tên Dị Linh tộc này chết đi, nguy hiểm đã biến mất.

- Cửa tuyển chọn thứ ba là khảo thí trí tuệ của chư vị!

Không để ý tới suy nghĩ của mọi người, Hồng sư mở miệng nói.

- Trí tuệ mới là vốn liếng tu luyện và học tập kiến thức, trí tuệ càng cao thì năng lực học tập càng mạnh. Với các Danh sư mà nói, cũng là tiềm lực rất lớn! Khảo nghiệm cửa này, mọi người yên tâm đi, sẽ không có nguy hiểm như vừa rồi nữa, chỉ là... Đọc sách!

- Đọc sách?

Mọi người sững sờ.

- Ừm, ở đây có 56 giá sách. Trên mỗi cái giá sách đều có năm ngàn sách báo. Là bản độc nhất mà bản thân ta cất giấu, nội dung hoàn toàn tương đồng. Ta có thể cam đoan, tất cả các ngươi chưa có nhìn qua. Trong đó bao gồm cả công pháp tu luyện, võ kỹ, chăm sóc linh thú. Lại thêm các loại lý giải về tu luyện của ta, ta cho chư vị thời gian một canh giờ lật xem, nhớ, phải hiểu rõ và lý giải được!

Bàn tay vung lên, sân khấu ở giữa sương mù biến mất, từng dãy giá sách xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Trên giá sách có bày đầy thư tịch, mỗi một giá sách đều có năm ngàn cuốn.

- Khảo hạch cửa này rất đơn giản, chính là tùy ý quan sát những sách vở này. Một canh giờ sau, ta sẽ dùng phương thức đặc thù để tiến hành khảo hạch với các ngươi. Nhớ kỹ nội dung, hiểu rõ càng nhiều nội dung thì nói rõ trí tuệ càng cao!

Hồng sư nói.

- Khảo hạch cái này sao?

Sau khi nghe rõ quy tắc, Trương Huyền gãi gãi đầu, trên mặt rấ tlaf xấu hổ.

So cái khác, hắn không có nắm chắc, đọc sách... Hắn tuyệt đối có thể bỏ xa chư vị ở đây vô số con đường. Coi như là Danh sư bát tinh chân chính tới thì cũng phải quỳ xuống!

Kiểm tra cái này... Như vậy có phải hắn có thắng cũng không vẻ vang gì hay không?

- Quên đi, nếu thực sự không được, một lát nữa trả lời... Ta cố ý nói sai mấy chỗ là được, dù sao mục đích của ta là qua ải, lần này... Không thể làm hỏng đồ vật của người ta nữa!

Trương Huyền đã đưa quyết định.

Liên tục hai quan, làm những người đằng sau không có biện pháp khảo hạch, hắn cũng rất là bất đắc dĩ. Cửa thứ nhất Quỷ Vực huyễn thành, hắn chỉ là muốn làm cho trận pháp dừng lại, ai ngờ... Phân thân vừa xuất hiện, ra sức quá lớn, quả thực không phải hắn cố ý.

Còn cửa thứ hai, nhìn thấy Dị Linh tộc làm ra nhiều chuyện xấu như vậy. Đổi lại là ai, nhất định cũng sẽ không nhịn được, chỉ nói tới chết xem như đã nhẹ. Nếu không phải đang thi đấu Danh sư, thậm chí hắn còn muốn tự mình ra tay...

Đương nhiên, hắn tự mình ra tay, không cẩn thận còn không phải là đối thủ của đối phương, sẽ bị đối phương ngược đãi ngược lại.

Nhớ tới tình cảnh xấu hổ của hai quan trước, nhất định cửa thứ ba hắn phải cẩn thận, cùng lắm thì một lát nữa nhìn thư tịch ít một chút. Hoặc là... Cố ý trả lời sai mấy chỗ, cam đoan là có thể qua ải.

Khiêm tốn!

Mục đích vẫn là khiêm tốn một chút, không thể rêu rao quá mức!

Nếu như để cho người ta biết ý tưởng trong lòng của hắn, nhất định sẽ làm cho người ta khóc thét.

Đây còn gọi là khiêm tốn hay sao?

Ngươi nhìn Hồng sư mà xem, sắp phát điên rồi. Đây mà còn gọi là khiêm tốn, những cái khác lại điệu cao, quả thực không muốn sống.

- Được rồi, đều lựa chọn một giá sách riêng đi, thời gian... Bắt đầu được tính!

Bàn tay lớn vẫy một cái, Hồng sư lên tiếng hét lớn.
- Nhanh!

- Nhớ rõ năm ngàn quyển sách? Một canh giờ? Chuyện này sao có thể hoàn thành được a!

- Ngươi ngốc soa, không cần nhìn hết. Chỉ cần có thể nhớ kỹ mấy quyển là được, cũng không nói phải nhớ kỹ toàn bộ...

- Cũng được, mặc dù đạt tới Danh sư tứ tinh đã có bản lĩnh đã gặp qua là không quên được. Thế nhưng trong vòng một canh giờ, có thể nhớ được mấy trăm quyển là tốt lắm rồi. Năm ngàn bản, coi như là Danh sư lục tinh cũng không làm được a!

...

Nghe thấy tỷ thí đã bắt đầu, tất cả mọi người không để ý tới người khác nữa mà vọt thẳng về phía rất nhiều gía sách phía trước.

Trương Huyền cũng tùy tiện chọn một chỗ rồi đi tới trước mặt.

Thư tịch trên giá sách cũng là mới tinh, xem ra hẳn là vừa mới được sao chép không lâu. Tên ghi chú cổ quái kỳ lạ, quả nhiên ngay cả một bản trước kia hắn cũng chưa có gặp qua.

Hắn đã sưu tập không ít tàng thư khố, lượng tri thức trong đầu, không dám nói nhiều hơn so với tất cả mọi người ở đây, thế nhưng cũng không kém nhiều!

Lượng dự trữ tri thức lớn như thế, vậy mà ngay cả một bản cũng không có gặp qua. Xem ra vì lần thi đấu này, quả thực Hồng sư đã dụng tâm lương khổ, nhọc lòng rất nhiều.

Ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua ở bên trên thư tịch, thu sạch vào trong đầu. Lúc này hắn mới quan sát nội dung của những cuốn sách này.

- Ồ? Công pháp Hóa Phàm tứ trọng lại có nhiều như vậy sao?

Vừa rồi thu thư tịch vào hắn cũng vô ý, hiện tại, sau khi quan sát kỹ càng mới phát hiện ra. Hai mắt hắn lập tức sáng lên.

Trong các thư tịch bày bên trong giá sách lại có mấy trăm bản công pháp Hóa Phàm tứ trọng!

Thiên Đạo công pháp cảnh giới này vốn đã không có sưu tập hoàn chỉnh. Có nhiều thư tịch như vậy, có lẽ có thể hình thành Thiên Đạo công pháp Trọc Thanh cảnh hoàn chỉnh. Từ đó thực lực hắn sẽ tăng lên nhiều, khiến cho thực lực lần nữa có một bước nhảy vượt bậc.

- Dung hợp!

Thuận tay cầm lấy một quyển sách, làm bộ lật xem. Tinh thần thì lại tập trung ở trong đầu, miệng thấp giọng hô một tiếng.

Thư viện lay động một hồi, công pháp Hóa Phàm tứ trọng sưu tập trước đó và một đống mới vừa thu vào đã xuất hiện biến hóa.

Một bản thư tịch mới tinh lập tức xuất hiện ở trước mắt hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau