THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1011 - Chương 1015

Chương 1011: Còn có thể sửa được không? (1)

Trương Huyền đẩy cửa đi vào huyễn thành.

Đập vào mắt hắn là một màu đen kịt, đưa tay không thấy được năm ngón.

Dọc theo hành lang đi về phía trước hai bước, một trận âm phong thổi qua, ngay sau đó bên tai đã vang lên thanh âm quỷ dị.

Ô ô ô ô!

Như oán như kể lể, như khóc nỉ non vang lên ở trong lòng, coi như bịt kín lỗ tai cũng không có tác dụng.

- Đây là linh hồn mê hoặc?

Trương Huyền nhíu mày.

Loại tình huống này ban đầu khi ở Vu hồn mộ, Mặc Hồn Sinh cũng đã từng dùng qua một lần.

Thanh âm vang vọng ở sâu trong linh hồn, coi như đóng lục thức lại cũng không có tác dụng.

Giương mắt nhìn qua, dường như có vô số con mắt chằm chằm vào, bất cứ lúc nào cũng sẽ nhào tới, muốn xé rách hắn thành từng mảnh vỡ.

Chung quanh đen kịt, lại có tiếng khóc vang vọng ở trong lòng, bất cứ lúc nào cũng sẽ có công kích...

Khó trách lại là khảo hạch tâm tính, tâm tính không tốt, sợ rằng sẽ trực tiếp bị dọa ngất.

Ầm ầm!

Trong lòng đang cảm khái thì đã cảm thấy có một cỗ khí tức cường đại từ một bên chui ra, lập tức có tiếng gió rít gào, công kích về phía hắn.

Con ngươi co rụt lại, thân thể nhảy lên về phía trước, vừa mới né tránh công kích thì đã cảm thấy ở ngay phía trước có một đạo khí tức bay thẳng tới.

Lần nữa trốn tránh, còn chưa rơi xuống đất thì lại cảm thấy công kích đã đổi phương hướng, từ một bên khác tập kích tới.

Liên tục nhảy lên bảy tám lần, trên đầu đổ đầy mồ hôi, Trương Huyền có chút nóng nảy.

Nghe tiếng gió công kích càng lúc càng nhanh, nếu như không trốn tránh được nữa thì sẽ rất có khả năng bị thương ở đây.

Cửa này không sẽ khó như thế chứ?

- Không đúng! Vừa rồi công kích đánh tới, chỉ cảm thấy khí tức và ba động, lại không nghe được thanh âm lực lượng va chạm...

Lại nhảy mấy lần, Trương Huyền đột nhiên sững sờ.

Tiếng công kích trong tai tựa như mưa to gió lớn, liên tiếp không ngừng. Thế nhưng có thể chỉ nghe được công kích về phía hắn, nhưng lại không có thanh âm tiếp xúc với mặt tường nơi đó.

Nếu quả thực là công kích, bị hắn tránh thoát, nhất định sẽ rơi vào bức tường hoặc là trên mặt đất, tạo ra hố sâu, để lại dấu ấn... Thế nhưng ngay cả động tĩnh gì cũng không có, liệu có phải công kích cũng là một loại huyễn tượng hay không?

- Minh Lý Chi Nhãn! Một mặt lay động, một mặt mở ra Minh Lý Chi Nhãn.

Trong nháy mắt, cảnh vật đen kịt trước mắt triệt để bị giảm bớt, hình dáng cả phòng hiện ra.

Minh Lý Chi Nhãn có thể thấy rõ bản chất, mặc dù cấp bậc của Quỷ Vực huyễn thành này tương đối cao, rất khó nhìn thấu. Thân ở bên trong, hắn muốn nhìn thấu một bộ phận hư ảo vẫn rất là đơn giản.

Trước đó công kích tạo thành tiếng xé gió vang lên, lúc này rơi vào trong mắt hắn lại là vô số linh tính vờn quanh ở chung quanh.

Những linh tính này cũng không biết là cây cối, hay là linh thú, mặc dù tiếng gió sinh ra kịch liệt. Thế nhưng trên thực tế đối với vật chất thực thể lại không có bất kỳ hiệu quả công kích gì cả.

Chính vì vậy, ở tường mới không có xuất hiện những cái hố.

Chỉ là, nếu không phải hắn có Minh Lý Chi Nhãn, cảm nhận được ở bên trong không gian đen kịt có loại khí tức cường đại này điên cuồng xung kích. Như vậy có cho hắn mấy lá gan cũng sẽ không dám mạnh mẽ chống đỡ.

- Người khác hết cách với những vật này, chỉ có thể để cho nó quấy nhiễu, thống khổ không chịu nổi. Qua thời gian dài, thật sự có thể sụp đổ, ta thì không giống!

Sau khi hiểu rõ là cái công kích gì, khóe miệng Trương Huyền nhếch lên, mỉm cười.

Những người khác gặp được những linh tính nhìn không thấy sờ không được này, quả thực phải to đầu lên. Dần dà, sẽ giống như là gặp ma, tâm lý sụp đổ, triệt để nổi điên.

Mà hắn... Thân là Vu Hồn sư, nếu như để cho cái đồ chơi này mê hoặc, thật sự rất là mất mặt.

- Vu hồn, ra!

Tinh thần khẽ động, mi tâm toả ra ánh sáng chói lọi, Vu hồn giống hắn như đúc lập tức nhảy ra ngoài, bàn tay đánh ra pháp quyết.
Ông!

Quang mang lóe lên, tất cả linh tính lập tức giống như thấy được khắc tinh vậy, bị dọa đến mức nhao nhao chạy trốn.

Vu hồn, bản thân đã có linh tính cường đại. Mà thứ Trương Huyền tu luyện lại chính là công pháp Thiên đạo Vu hồn, hồn phách mang theo khí tức cương mãnh, quỷ thần lui tránh. Hắn không có luyện hóa những linh tính này tại chỗ, trở thành vật của mình cũng đã coi như hạ thủ lưu tình, để cho Hồng sư mặt mũi lắm rồi.

Đuổi linh tính làm loạn đi, bên tai thanh tịnh hơn không ít, Vu hồn trở về cơ thể. Lúc này Trương Huyền đứng dậy, đang muốn tìm lối ra thì lại đột nhiên mỉm cười.

- Tìm lối ra làm gì, tìm được thiếu sót, phá vỡ hư ảo không phải sẽ đi ra ngoài hay sao?

Mới vừa vào cửa không lâu thì đã gặp phải nhiều linh tính như vậy, còn có công kích quỷ dị, ai biết đằng sau còn có chiêu gì nữa hay không?

So với việc phiền toái như vậy còn không bằng tìm chỗ thiếu hụt, giống như trận pháp vậy, khiến cho Quỷ Vực huyễn thành này ngừng vận chuyển, sau đó nghênh ngang đi ra ngoài.

Dù sao trận pháp dừng lại cũng không phải phá hỏng cơ sở, sau khi hắn rời khỏi còn có thể lần nữa khôi phục, không ảnh hưởng đến khảo hạch kế tiếp.

Nghĩ đến chuyện này, bàn tay hắn sờ một cái lên trên mặt đất, trong đầu xuất hiện một quyển sách.

- Quỷ Vực huyễn thành do Danh sư ngũ tinh Phi Ngọc Tử luyện chế, trong đó ẩn chứa Kỳ Môn Độn Giáp, vô số linh tính. Có thể kiểm tra khảo hạch, tôi luyện tâm tính. Thiếu sót: 1, bệ đá trung tâm bởi vì là cơ quan đầu mối then chốt cho nên rất dễ dàng phát hiện ra...

Trong sách có ghi nội dung rất kỹ càng.

- Bệ đá trung tâm chính là đầu mối then chốt của cơ quan sao?

Minh Lý Chi Nhãn vận chuyển, đi về phía trước mấy bước, quả nhiên đã nhìn thấy một cái bệ đá cao cỡ một người lớn.

- Cũng quá lộ liễu a!

Nhìn thấy thứ quan trọng nhất lại bày trần trụi ở bên ngoài như thế, Trương Huyền lắc đầu.

Chỉ là, suy nghĩ một chút thì cũng có thể nhận ra được.

Chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất, có đôi khi, hạch tâm chân chính chưa hẳn đã phải giấu đi, đặt ở chỗ bắt mắt nhất, như vậy sẽ càng làm cho người ta không thể tin được.

Lại nói, người tu luyện đi vào huyễn thành bị linh tính quấy nhiễu, lục thức khó mà nhận biết. Coi như nhìn thấy bệ đá thì cũng sẽ không nghĩ ra đây chính là nơi quan trọng nhất ah!

- Đây đã là đầu mối then chốt của cơ quan. Như vậy đẩy thứ này ra, có phải Quỷ Vực sẽ dừng lại hay không?

Hắn không muốn tiếp tục nhìn xuống dưới nữa cho nên mới thuận tay khép sách lại, Minh Lý Chi Nhãn lập lòe, nhìn chằm chằm về phía bệ đá trước mắt.

Bệ đá cứng rắn, không biết dùng tài liệu gì luyện chế mà thành, bóng loáng chỉnh tề. Muốn tìm một cái nút nhấn cũng không tìm thấy bất luận một chút cơ quan nào cả.

Đưa tay đẩy một cái, bệ đá vẫn không nhúc nhích tí nào, giống như vốn đã sinh trưởng ở cùng một chỗ cùng với tòa thành này vậy.

Chương 1012: Còn có thể sửa được không? (2)

- Ta không tin không đẩy được, Thiên Đạo chi quyền!

Hai hàng lông mày nhíu lại, cơ bắp cánh tay kéo căng, lực lượng toàn thân giống như cung tiễn dũng mãnh lao nhanh.

Phanh!

Một quyền rơi vào trên bệ đá, bệ đá chỉ lắc lư một cái, lại lần nữa không có động tĩnh. Mà hắn lại cảm thấy nắm đấm của mình đau rát đau, sắp sưng lên.

- Tảng đá này thật cứng...

Trương Huyền rất là kinh ngạc.

Lực lượng của hắn đã đạt đến 260 vạn đỉnh, lại phối hợp với Thiên Đạo quyền pháp. Ngay cả vũ khí linh phẩm sơ cấp cũng có thể dùng một quyền đánh nát, một tòa núi nhỏ cũng có thể nhấc lên được. Bệ đá thoạt nhìn rất bình thường này lại không nhúc nhích tí nào, thậm chí còn phản chấn cho nắm đấm của hắn đau nhức, cũng quá là đáng sợ a!

- Chỉ sợ đã đạt đến linh phẩm trung cấp, thậm chí... Cao cấp!

Có thể ngăn cản công kích của hắn, như vậy bệ đá này sẽ giống như huyễn thành vậy, cấp bậc không thấp, ít nhất cũng là linh phẩm trung cấp, thậm chí đã đạt tới cao cấp!

- Không đẩy được thì phải làm sao bây giờ?

Trương Huyền xoa xoa lông mày.

Biết làm như thế nào cũng phải làm Quỷ Vực huyễn thành dừng lại, lại bởi vì thực lực không đủ mà không làm được, chuyện này cũng đủ buồn bực.

- Đúng rồi, ta không đẩy được thì không có nghĩa là người khác không đẩy được ah!

Sửng sốt một chút, ánh mắt hắn đột nhiên sáng lên.

Bằng vào lực lượng bây giờ của hắn quả thực không đẩy được, thế nhưng cũng không đại biểu những người khác cũng không đẩy được, tỷ như... Phân thân!

Lúc trước đối quyền với tên này, bản tôn đã hoàn toàn bị ngược đãi.

Không nói trước lực lượng như thế nào, chỉ riêng thân thể đối phương đã cường đại tới mức không thể tưởng tượng nổi.

- Đi ra!

Tinh thần khẽ động, phân thân lập tức xuất hiện ở bên cạnh.

Tên này đặt ở trong giới chỉ trữ vật, muốn thả ra, chỉ cần một ý niệm mà thôi.

Tinh thần khẽ động triệu hồi phân thân ra, ngay sau đó hắn phân phó:

- Đẩy cái bệ đá này cho ta, làm cho trận pháp dừng lại. - Được!

Phân thân và bản tôn vốn là một người, ý tưởng tương đồng, nắm đấm xiết chặt, nó cũng đánh ra một quyền.

Thiên Đạo chi quyền!

Răng rắc! Răng rắc!

Lần phân thân này cũng không cảm thấy nắm đấm đau đớn, cột đá trước mắt lại vang vọng một tiếng giòn giã, trên mặt xuất hiện từng vết nứt.

Ngay sau đó vết nứt càng lúc càng lớn, soạt một tiếng, cột đá đổ sụp thành một đống đá vụn.

- Ngươi... Ngươi không thể dùng sức lực nhỏ một chút hay sao? Con mắt trợn tròn, đầu Trương Huyền như nổ tung.

Không phải thứ này rất cứng rắn, khiến cho nắm đấm của hắn bị chấn tới mức đau đớn không chịu nổi hay sao? Làm sao... Thoáng cái đã bị đánh nát?

Dường như... Phân thân đã dùng lực lượng quá lớn ah!

- Là... Nhục thể phân thân quá mức cường hãn? Hay là cấp bậc áp chế?

Sửng sốt một chút, Trương Huyền lập tức hiểu ra, hắn cảm giác mình sắp khóc.

Phân thân là do Cửu Thiên Liên Thai luyện chế mà thành, đẳng cấp quá cao, đụng phải thứ đẳng cấp thấp, coi như không cần dùng lực lượng quá lớn thì cũng có thể khiến cho nó bị hủy hoại.
Giống như đá và kim cương vậy, cầm để chiến đấu với người khác, hiệu quả không bằng chủy thủ. Thế nhưng cắt thủy tinh, chủy thủy lại không làm được.

Hắn chính là cái đao kia, phân thân là đá kim cương, mặc dù dùng lực lượng không lớn, thế nhưng cột đá căn bản lại không chịu nổi. Vốn phân thân dự định đẩy ra, kết quả... lại trực tiếp làm cho nó bị phế đi.

Ầm ầm!

Ngay khi mặt mũi hắn đang xoắn xuýt, không biết nên làm gì mới phải thì đã cảm thấy toàn bộ Quỷ Vực huyễn thành phát ra tiếng oanh minh, kịch liệt đung đưa.

Hạch tâm trung tâm đã bị hủy, thứ chống đỡ trận pháp huyễn thành cũng đã triệt để báo hỏng, kiến trúc cực lớn giống như lầu các ở trên không trung, trong nháy mắt đã sụp đổ.

- Thu!

Thu phân thân vào trong giới chỉ trữ vật, vừa vặn lúc này không ngừng có những hòn đá rớt xuống. Trương Huyền biết lúc này chạy trốn đã không còn kịp rồi cho nên đành phải giơ bàn tay lên, chặn những hòn đá đang rơi xuống, không cho chúng nó nện vào trên đầu mình.

...

- Dương sư lợi hại như vậy, có lẽ học sinh của hắn có thể thông qua Quỷ Vực huyễn thành này a!

Phía ngoài sân khấu, thấy Trương Huyền đã đi vào bên trong, trong lòng Hồng sư cũng có chút lo lắng.

Dương sư để học sinh tham gia thi đấu là tới để ma luyện, không phải ngay từ cửa thứ nhất đã bị đào thải đó chứ?

Chỉ là suy nghĩ kỹ một chút, Dương sư cường đại như vậy, học sinh sao lại có khả năng đơn giản chứ?

- Quỷ Vực huyễn thành, mặc dù quỷ dị. Thế nhưng dựa vào độ khó mà ta điều chỉnh, năm mươi sáu người dự thi này hẳn có thể có 85% người thông qua trở lên... Trương sư sẽ không ở trong đám người đào thải! Hiện tại phải nhìn một chút, đối phương mất bao lâu mới có thể đi ra!

Quỷ Vực huyễn thành còn có một chỗ tốt, đó chính là còn có thể phán đoán tâm tính mạnh mẽ hay không, đi ra càng sớm thì tâm tính càng lợi hại, trái lại thì lại càng yếu.

Nếu như không lo lắng tới việc Trương sư có thể đi ra hay không thì chỉ cần xem bao lâu hắn mới có thể xuất hiện là được.

- Cái huyễn thành này, ngay cả ta tiến vào bên trong cũng cần bảy phút mới có thể đi ra, những người dự thi này, coi như tâm tính rất tốt thì ít nhất cũng phải mười phút đồng hồ trở lên. Trương sư chỉ có chừng ấy tuổi... Có thể trong vòng mười ba phút đi ra, như vậy cũng đã coi như rất tốt rồi!

Trong lòng tính toán một chút, Hồng sư âm thầm gật đầu. Nhìn thấy thời gian còn sớm, hắn đang muốn thư giãn một tí, tìm một chỗ ngồi xuống thì đã cảm thấy phía trước lay động kịch liệt một hồi, ngay sau đó đã là đất rung núi chuyển.

Hắn vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Quỷ Vực huyễn thành cực lớn trước mắt thoáng cái đã sụp đổ xuống trước mắt hắn. Ngay sau đó lộ ra một đạo thân ảnh giơ hai tay lên đầu, giống như liệt sĩ, cùng với khuôn mặt xấu hổ và có chút ngượng ngùng.

Ngay sau đó đạo thân ảnh này gãi gãi đầu, tràn ngập áy náy và vô tội nói một câu:

- Cái này... Hồng sư, ta không cẩn thận làm hỏng Quỷ Vực huyễn thành của ngươi, xin hỏi... Còn có thể sửa được không?

Chương 1013: Dị Linh tộc kinh khủng (1)

- Sửa?

Nhìn đá vụn đầy đất cùng với phế tích như bị pháo bắn qua, toàn thân Hồng sư cứng đờ, cảnh vật trước mắt tối sầm lại, sắp ngất đi.

Ngươi chỉ phá hủy một mặt tường, một cái hành lang thì còn có thể tu bổ. cảnh tượng như vậy bảo ta sửa làm sao đây?

Sửa cái lông a!

Chỉ vượt mà thôi, nếu có thể đi ra thì đi ra. Nếu không đi ra được thì cũng không có, rốt cuộc Quỷ Vực huyễn thành này của ta đắc tội với ngươi thế nào mà ngươi lại hủy thành đi như vậy chứ?

Lại nói, lúc này mới qua vài phút? Hai phút đồng hồ? Hay là ba phút?

Bên trong thời gian ngắn như vậy, ngay cả ta cũng rất khó đi đến trung tâm, rốt cuộc ngươi hủy đi thế nào vậy?

Chỉ cảm thấy trái tim run rẩy, Hồng sư cảm giác mình sắp điên rồi.

- Quả nhiên -

Không giống như Hồng sư đang nổi điên, đám người Khang đường chủ đồng thời vỗ trán một cái.

Bọn hắn đã đoán được vị Trương sư này có sẽ gây ra chuyện gì đó thiêu thân. Vừa nhìn thấy mới biết được chuyện thiêu thân vẫn là xem thường hắn. Đây là tiết tấu muốn hạ thấp cấp bậc của thi đấu Danh sư, làm cho những người khác không có cách nào khảo hạch nữa nha.

Khảo hạch tâm tính, chỗ dựa lớn nhất chính là Quỷ Vực huyễn thành này, bây giờ ngươi đã khiến cho thành sập, còn kiểm tra thế nào nữa chứ?

Đi con đường của mình, để cho người khác không có đường có thể đi. Sau khi xong lại khiến cho người khác không thể vượt thành được nữa!

Trương sư, ngươi cũng quá mạnh mẽ a!

Bên này tràn ngập im lặng, Liêu Vũ Chí từ trong khiếp sợ khôi phục lại, thân thể cũng nhoáng một cái.

Vừa rồi, Nhược Hoan công tử đã nói người ta lo lắng Quỷ Vực huyễn thành sẽ có nguy hiểm. Lúc đó bản thân hắn cảm thấy là chuyện cười, lời nói vô căn cứ, hiện tại xem ra là sự thật!

Đi vào không đến ba phút thì đã phá hủy một một tòa thành của người ta. Ta đã biết, ngươi không phải là Danh sư vượt quan, mà là đội phá dỡ a!

Chung quanh khiếp sợ lặng ngắt như tờ, vạn chúng nhìn trừng trừng vào Trương Huyền. Hắn vỗ vỗ bụi đất trên người, cũng tràn ngập bất đắc dĩ.

Hắn chỉ muốn im lặng làm cho trận pháp dừng lại, sau đó nghênh ngang đi ra ngoài. Nhưng nguyện vọng đơn giản như thế làm sao lại khó thực hiện như vậy chứ?

- Sửa nhất định là không sửa được!

Mặc dù đau lòng tới mức nhỏ máu, tức giận đến sắp ngất đi, thế nhưng Hồng sư vẫn rất nhanh khôi phục lại.

Bất kể nói thế nào thì đối phương cũng là học sinh của Dương sư, cũng không phải cố ý, cho nên hắn cũng không thể nào quá phận được.

Mặc dù đau lòng cho món bảo vật như Quỷ Vực huyễn thành này. Thế nhưng nếu nó đã sụp đổ thì nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng. Hắn đành phải cắn răng nuốt vào trong bụng, tự nhận mình xui xẻo. Chỉ là cái đồ chơi này vừa mới khảo hạch người đầu tiên đã biến thành bộ dáng này, như vậy những người phía dưới còn kiểm tra như thế nào nữa?

Vác Danh sư khác cũng đồng loạt nhìn qua.

- Quỷ Vực huyễn thành đã bị hủy hoại, như khảo hạch tâm tính sẽ tạm thời coi như không có gì. Các chư vị phía dưới chuẩn bị tiến hành khảo hạch dũng khí! Dừng lại một chút, Hồng sư cắn răng nói.

Thi đấu tuyển chọn có bốn cửa, thiếu một cửa, cho dù có chút ảnh hưởng thế nhưng cũng không tính là quá lớn, chí ít vẫn nằm trong khống chế của hắn.

- Khảo hạch dũng khí?

- Cái này làm sao kiểm tra đây?

Nghe thấy sắp tiến hành khảo hạch cửa ải tiếp theo, mọi người cũng từ trong khiếp sợ khôi phục lại.

- Ý nghĩa của Khổng sư khi sáng lập ra cái nghề Danh sư này, chắc hẳn không cần ta nhiều lời thì chư vị cũng đều rõ ràng a!

Hồng sư nói.

- Vì muốn để cho nhân loại càng thêm cường đại, dễ đối kháng với Dị Linh tộc, đối kháng với tai nạn hơn! Một vị Danh sư mở miệng nói.

Dự tính ban đầu khi Khổng sư sáng lập ra Danh sư là bởi vì muốn người người như rồng. Chỉ có bản thân mạnh mẽ thì mới có thể càng thêm phồn vinh, hưng thịnh. Toàn bộ chủng tộc ngày càng thịnh vượng.

- Không sai, mấy vạn năm trước, Dị Linh tộc tàn phá bừa bãi, xâm nhập vào trong địa vực nhân loại, trong thiên địa đều là cảnh sinh linh đồ thán. Vì cứu vãn sinh mệnh trong chiến hỏa, Khổng sư mới sáng lập ra cái nghề nghiệp như Danh sư này, trải qua hơn vạn năm phát triển, nó đã phát triển tới mức huy hoàng trước nay chưa có!

Hồng sư gật gật đầu, nhìn về phía mọi người, ánh mắt lấp lánh: - Khảo hạch dũng khí, rất đơn giản, chính là làm tròn chức trách của Danh sư. Làm chuyện nên làm, một mình đối mặt với Dị Linh tộc!

- Dị Linh tộc?

- Không phải chủng tộc này đã bị diệt tuyệt rồi sao? Chẳng lẽ còn có người còn sống?

Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.

Dị Linh tộc, từ mấy vạn năm trước đã bị Khổng sư dẫn người xua đuổi, đã mất đi tung tích ở bên trên đại lục, đối mặt với chủng tộc này là có ý gì?

- Dị Linh tộc từ vạn năm trước đã bị xua đuổi. Thế nhưng ở bên trên đại lục vẫn còn có một số còn sống, bọn họ ngụy trang thành nhân loại, ẩn giấu ở trong đám người!

Hai hàng lông mày của Hồng sư tràn ngập vẻ ngưng trọng, bàn tay lớn đánh ra một cái.

Sưu sưu!

Phía sau sân khấu, một khối khác bị sương mù bao phủ đã hiển hiện ra, là một nhà đá cực lớn.

Mặc dù cửa phòng đã đóng chặt, không nhìn thấy bất kỳ vật gì. Thế nhưng có thể cảm nhận được sát ý nồng đậm và khí tức hùng hồn không ngừng truyền đến từ trong đó. Giống như chỉ cần có người tới gần nó sẽ xé rách thành bụi phấn.

- Khí tức quá hung mãnh, chẳng lẽ trong nhà đá chính là Dị Linh tộc hay sao?

- Nghe nói Dị Linh tộc hung tàn đã thành tính, coi nhân loại như con sâu cái kiến để chém giế. Trên người mang theo sát khí cực kỳ nồng đậm, nhân loại bình thường, đừng nói là giết bọn chúng. Có khả năng vừa gặp mặt đã không thể chống chọi, sẽ bị dọa ngất tại chỗ!

- Cách một cái nhà đá cũng đã khiến cho lòng người kinh hãi, nếu chân chính gặp mặt, không biết sẽ mạnh cỡ nào a?

Cảm nhận được khí tức truyền đến từ trong nhà đá, tất cả mọi người đều biến sắc.

Quá kinh khủng!

Người tới gần sân khấu hầu như đều là cường giả như Danh sư tứ tinh. Còn chưa có mở cửa thì đã cảm thấy sát lục chi khí tràn ngập, khiến cho chân cẳng người ta như nhũn ra. Chẳng lẽ bên trong có một đống Dị Linh tộc lợi hại?

- Dị Linh tộc tàn nhẫn giảo hoạt, không chỉ giết người không đâu. Mà vì mạnh mẽ, có khi ngay cả mình tộc nhân bọn chúng cũng thôn phệ! Trong mắt bọn hắn, nhân loại chỉ là sinh mệnh cấp thấp, là con mồi mà thôi!

Hồng sư hừ một tiếng, nói:

- Gia hỏa này ẩn giấu ở trong cảnh nội Hồng Phong đế quốc, chí ít đã giết mấy ngàn nhân loại vô tội. Ta đuổi hắn ròng rã ba năm mới bắt được hắn.

- Mặc dù bây giờ đã bị ta dùng Kim Hồn tỏa, khóa lại xương cốt. Làm cho hắn không có cách nào vận dụng lực lượng, cũng không thể chiến đấu. Thế nhưng lại có thể áp bách linh hồn đối với các người, khiến cho các ngươi từ chỗ sâu trong lòng sinh ra sự sợ hãi nồng đậm nhất. Đừng nói là Danh sư tứ tinh đỉnh phong, coi như là một chút cường giả chuẩn ngũ tinh cũng không dám tới chính diện giao phong.

Chương 1014: Dị Linh tộc kinh khủng (2)

Giống như người gặp phải lão hổ vậy, dù đối phương không nhúc nhích, thế nhưng con người cũng sẽ cảm thấy chân cẳng như nhũn ra một cách tự nhiên, không có bất kỳ một chút khí lực nào khác.

Chuyện này liên quan tới lòng can đảm.

- Muốn giết hổ, ngay cả lực lượng tới gần lão hổ cũng không có. Như vậy làm sao có thể thành công? Danh sư, đối kháng với Dị Linh tộc mà cũng không dám tới gần, như vậy coi như khảo hạch cao cấp đến đâu thì cũng vô dụng!

- Khảo nghiệm dũng khí, rất đơn giản, chính là đi tới trước mặt hắn rồi ngồi xuống. Nhìn xem có khoảng cách gần nhất, ai can đảm lớn nhất. Lấy năm mét làm hạn định, nếu như không có cách nào đến gần thì coi như tất cả không thông qua.

Vung tay lên, Hồng sư cong ngón tay rồi búng ra.

Soạt!

Bức tường lập tức nứt ra, một người cao hơn ba mét, tựa như người khổng lồ, bộ dáng dữ tợn giống như quái thú xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Ầm ầm!

Quái thú xuất hiện, khí tức cuồng bạo chợt lan tràn ra. Không ít người xem tới gần sân khấu còn chưa có kịp phản ứng thì đã cảm thấy đầu mình choáng váng, trước mắt tối sầm lại, bị dọa ngất đi.

Không chỉ có bọn họ, ngay cả đám người Tống Siêu trên đài, vẻ mặt cũng trắng bệch, bờ môi tím tái.

Dị Linh tộc nô dịch nhân loại, nếu không phải có Khổng sư lăng không xuất hiện, sáng chế ra chức nghiệp Danh sư, lại đuổi chúng đi. Như vậy chỉ sợ đại lục hiện tại đã khuất phục ở dưới dâm uy của đối phương rồi.

Lần thứ nhất nhìn thấy, xung kích đối với tâm linh rất mạnh, căn bản không phải là chuyện mà người bình thường có thể tiếp nhận được.

- Đây chính là Dị Linh tộc?

Trương Huyền cũng nhíu mày một cái.

Kẻ trước mắt này giống như một đầu cự thú dữ tợn, trên dưới toàn thân đều mang theo mùi máu tanh nồng đậm. Giống như tới gần hắn sẽ bị xé rách tại chỗ, khó mà sống sót.

Đừng nói là những người khác, xem như hắn, muốn tới gần năm mét cũng rất khó khăn.

- Đáng sợ!

Khó trách coi như thứ này đã biến mất vài vạn năm, thế nhưng Danh sư đường cũng không dám thư giãn, quả thực bọn chúng quá dọa người.

- Bây giờ hắn đang bị vây khốn, không có cách nào động đậy. Chư vị có thể đi qua, lấy thời gian nửa nén hương làm hạn định. Nếu như không có cách nào đi tới bên trong phạm vi năm mét thì sẽ coi như thất bại!

Hồng sư không nói thêm lời nào mà bắt đầu châm một nén nhang lớn, bàn tay vung lên, nói:

- Bắt đầu! Nghe thấy đã bắt đầu tính thời gian, tất cả mọi người trên sân khấu đều mang theo vẻ mặt nghiêm túc, đi về phía đầu quái vật lớn trước mắt.

Trương Huyền cũng theo ở phía sau đi thẳng về phía trước, mới đi ra một bước thì vẻ mặt hắn lần nữa biến đổi.

Đi tới một bước, áp lực lại tăng lên gần gấp đôi. Khí tức giết chóc hung mãnh khiến cho hai chân hắn như nhũn ra, khó mà tới gần phụ cận.

Quay đầu nhìn về phía những người khác, dường như bọn họ cũng không khá hơn hắn bao nhiêu. Trên đầu tất cả đều đổ mồ hôi, vẻ mặt trắng bệch.

Lại đi về phía trước một bước, áp lực càng lớn thêm. Giống như con thuyền rơi vào trong bão, bị sóng lớn tập kích, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị đánh đắm. Lại giống như đang đứng ở bên bờ vực, một cước đạp không chuẩn thì sẽ rơi vào trong a tì địa ngục, mãi mãi không thể thoát khỏi.

- Như vậy đừng nói là năm mét, coi như mười mét cũng khó khăn!

Vốn cho rằng chỉ là một khảo hạch rất đơn giản, không nghĩ tới lại khủng bố như vậy.

Dựa theo loại tình huống này, ngay cả hắn cũng rất khó đi vào khoảng cách trước mặt tên này mười mét địa phương, chứ đừng nói chi là năm mét.

Lần nữa tiến lên, lúc này, người song song với hắn cũng chỉ còn lại có mười mấy người.

- Thử vận chuyển chân khí một chút xem!

Lần nữa nhìn về phía trước, cảm thấy cả người sắp không chịu nổi được nữa, lúc này trong lòng Trương Huyền mới khẽ động.
Mặc dù hắn đang tiến lên, thế nhưng vẫn chưa vận chuyển chân khí. Hắn muốn nhìn một chút, rốt cuộc mình có thể kiên trì bao lâu. Chỉ là kết quả lại phát hiện ra, bốn bước đã là cực hạn, khó có thể tiến lên một chút mảy may.

Sưu!

Tinh thần khẽ động, Thiên Đạo chân khí chảy xuôi trong cơ thể, Trương Huyền lập tức cảm thấy cả người nhẹ nhàng, áp lực tiêu hết.

Lực lượng mới vừa rồi còn khiến cho hắn bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ, giờ phút này lại giống như gió nhẹ quất vào mặt vậy, không mang đến một chút gợn sóng mảy may nào cả.

- Quả nhiên đúng như ta đoán, Thiên Đạo chân khí có thể hóa giải được nó!

Thiên Đạo chân khí không có thuộc tính, lại có thể hóa giải bất kỳ một loại thuộc tính nào đó. Trước đó hắn còn đang suy đoán, một khi vận chuyển chân khí có thể sẽ triệt tiêu lực lượng được. Mà hiện tại xem ra, quả nhiên suy đoán là đúng.

Hắn lặng lẽ nhìn về phía người khác.

Những người khác không giống như hắn, vừa bắt đầu đã vận chuyển chân khí. Chỉ có điều, khuôn mặt vẫn khó coi như cũ. Chỉ là bọn họ vẫn cưỡng ép kiên trì.

Mấy người đi đầu đã tới gần khoảng cách mười mét.

- Lợi hại!

Thấy chân khí của bọn họ không có cách nào hóa giải áp lực mà cũng có thể đi đến khoảng cách gần như thế, khuôn mặt Trương Huyền ngưng trọng, trong mắt hiện lên vẻ khâm phục.

Khó trách lại được gọi là thiên tài, Khang đường chủ cũng không coi trọng hắn bằng những người này. Dũng khí của những người này quả thực rất lớn.

Nếu như không phải hắn có Thiên Đạo chân khí để gian lận, hắn có thể đi xa như bọn họ hay không cũng khó mà biết trước được.

- Nếu như Dị Linh tộc này đã có thể tản mát ra năng lực đặc thù để áp bách linh hồn đối với nhân loại. Như vậy tại sao lại không vận dụng võ kỹ? Không có áp lực, tâm tư cũng trở nên sinh động.

Có thể khiến cho mọi người sợ hãi đến mức không dám tới gần, nửa bước khó đi. Như vậy nhất định đối phương đã thi triển một loại linh hồn áp bách nào đó.

Đây là thủ đoạn riêng, coi như không phải là võ kỹ thì cũng có hiệu quả tương đồng như võ kỹ, đã như vậy, không biết Thiên Đạo thư viện có thể nhìn ra chỗ thiếu hụt hay không?

- Thiếu hụt! Trong lòng hắn thấp giọng hô một tiếng.

Sưu!

Một quyển sách lập tức xuất hiện tại trong đầu.

Chương 1015: Trương Huyền ngây người (1)

Vốn hắn chỉ là ôm tâm tư thăm dò, không nghĩ tới quả nhiên lại có thể. Trương Huyền hưng phấn tới mức hai mắt sáng lên, mở ra nội dung bên trong.

- Hậu đại của sinh mệnh dị linh Thiên ngoại và linh thú, sinh trưởng ở trong Vong Nguyên sơn của Hồng Phong đế quốc. Thực lực Hóa Phàm ngũ trọng Hợp Linh cảnh... Thiếu sót:...

- Không ngờ lại không phải Dị Linh tộc thuần túy, mà là... Hậu đại với linh thú hay sao?

Trương Huyền trợn mắt.

Tên này cường đại như vậy, chỉ bằng vào khí chất đã ép cho một loạt Danh sư tứ tinh tiến lên cũng khó khăn... Không ngờ lại chỉ là tạp chủng, như vậy... Thuần chủng hẳn rất là lợi hại a?

Lại nói, cùng sinh ra hậu đại với linh thú... Như vậy khẩu vị của Dị Linh tộc này cũng quá nặng a!

Nhớ tới thân thể mập mạp và cồng kềnh của linh thú, lại cùng cái đồ chơi này... Trương Huyền không rét mà run.

- Chỉ là, mặc dù khẩu vị đặc biệt, thế nhưng không thể không thừa nhận, quả nhiên tên này rất mạnh mẽ!

Căn cứ vào ghi chú bên trên thư tịch, thứ đồ chơi này bất kể lực lượng cơ bắp hay là linh hồn đều cực kỳ lợi hại. Sức chiến đấu so với người cùng cấp bậc, so với Danh sư cũng không hề yếu. Thậm chí, Danh sư không có trải qua đặc huấn, ngay cả tới gần cũng không làm được.

Khó trách Danh sư đường lại kiêng kỵ thứ này như vậy, đến bây giờ cũng không dám thả lỏng, cấp độ sinh mệnh khác biệt với nhân loại.

- Thiên Đạo chân khí của ta không e ngại áp lực, một lát nữa chỉ cần đi đến trong vòng năm mét, nghỉ ngơi một lúc là được!

Vừa rồi hắn đã đánh sập Quỷ Vực huyễn thành của người ta. Bản thân đang đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, mặc dù áp lực cửa này đối với hắn không có tác dụng gì. Thế nhưng đạo đối nhân xử thế hắn rõ, vẫn nên khiêm tốn một chút.

Dù sao chỉ là thi đấu tuyển chọn mà thôi, thông qua khảo hạch là tốt rồi, lại không bàn tới thứ tự, không cần thiết phải so tài quá mạnh mẽ.

Nghĩ như vậy, trong lòng hắn đã âm thầm quyết định, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía mọi người chung quanh.

Khi hắn đọc sách cũng không có tiến lên, lúc này hắn đã rơi xuống vị trí cuối cùng, không ít người đã tới gần đại gia hỏa đang ở cách đó không xa. Khoảng cách cũng không xa với năm mét tiêu chuẩn nữa.

Mặc dù từ vẻ mặt xem ra, tất cả đều đang kiên trì, chỉ có điều, có thể kiên trì tới lúc này cũng đã chứng minh dũng khí và quyết tâm của bọn họ.

Khó trách có thể được các thế lực lớn tuyển chọn ra, quả nhiên những Danh sư này không có tâm tính và thiên phú bình thường một chút nào.

- La Tuyền kia quả nhiên đang dẫn đầu ở phía trước...

Đi ở vị trí đầu tiên không ngờ lại là La Tuyền Lưu Vân tông. Tên này trong lần thi đấu này vô cùng có khả năng thu hoạch được vị trí quán quân, hiện tại xem ra, quả thật có khả năng như vậy.

Từ xa nhìn lại, một chân hắn ta đã bước vào phạm vi năm mét, xem như đã thông qua.

Còn vị Tống Siêu người quen của hắn cũng chỉ kém đối phương mấy bước, không tính là khá cao. Thế nhưng cũng không tính là rớt lại phía sau. Mà Nhược Hoan công tử lại khiến cho hắn ngoài ý muốn. Không ngờ lại đi trong top đầu.

- Bây giờ ta nên đi qua, hay là chờ một hồi? Quên đi, trước tiên không vội vã, cứ nhìn chỗ thiếu hụt của tên này rồi lại nói! Thấy hiện nay không còn có người nào đi tới gần phạm vi năm mét, Trương Huyền cũng không vội vã mà tiếp tục mở thư tịch ra. Lại nhìn xuống dưới.

Chỗ thiếu hụt liên quan tới thứ này có rất nhiều, vừa rồi hắn chưa xem xong. Dù sao bản thân hắn cũng không muốn náo động quá mức. Như vậy còn không bằng yên tĩnh đợi một chút, chờ hầu hết mọi người đi đến vị trí năm mét, khi đó hắn lại đi qua cũng không muộn.

...

Dưới đài.

- Nhược Hoan không tệ a, không nghĩ tới vừa bắt đầu đã một tiếng hót lên làm cho người ta kinh người! Tô trưởng lão vuốt râu nói.

- Đúng vậy a, Dị Linh tộc kinh khủng đến cực điểm, xem như ta đi lên, chỉ sợ cũng chưa hẳn đã có thành tích như hắn bây giờ! Lăng sư cảm khái.

Đây cũng là lần đầu tiên bọn hắn nhìn thấy người của Dị Linh tộc, ngồi ở dưới đài cũng có thể cảm nhận được sát lục chi khí cuồng bạo, như vậy áp lực trên đài có thể nghĩ a.

- Xem ra lời ta nói với hắn vẫn có tác dụng! Nghe thấy hai bạn cũ tán dương, Khang đường chủ cũng mỉm cười nnois.

- Ồ? Đường chủ đã nói gì mà khiến cho hắn chịu khích lệ lớn, vọt thẳng tới mấy vị trí đầu như vậy chứ? Tô sư, Lăng sư hiếu kỳ.

Rốt cuộc là lời gì mà có thể khiến cho một người có biến hóa lớn như thế?

Tuy nói Nhược Hoan công tử gần đây có tiến bộ rất lớn, thế nhưng so với những siêu cấp thiên tài trong các tông môn vẫn còn có chút không bằng.

- Ta nói, đi lên cứ yên tâm phát huy thực lực, trên đời này còn có đồ vật nào đáng sợ hơn Trương sư sao? Ngay cả hắn còn không sợ thì còn có cái gì phải e ngại cơ chứ? Khang đường chủ vuốt râu.
- Khụ khụ...

Thân thể Tô sư, Lăng sư đồng thời nhoáng một cái, tràn ngập im lặng.

Chỉ là, suy nghĩ kỹ một chút, mặc dù lời này không dễ nghe, thế nhưng lại là những lời lẽ chí lý.

Một gia hỏa chỉ cần hai, ba phút là có thể làm sập Quỷ Vực huyễn thành. Người này đã không thể gọi là biến thái được nữa, ngay cả hắn còn không sợ, những người gọi là thiên tài cũng là không có gì quá đáng sợ.

Chỉ là... Dùng tâm tính không sợ Trương sư để chống chọi sự sợ hãi đối với Dị Linh tộc... Dù thế nào cũng có cảm giác có chút quái dị a?

- Đúng rồi, làm sao Trương sư lại không nhúc nhích cơ chứ? Không phải là không chống chọi được áp lực đó chứ?

Sau khi im lặng, Tô sư không nhịn được cau mày.

Vừa mới bắt đầu Trương sư đi còn rất nhanh, từ khi dừng lại đến bây giờ cũng đã qua mấy phút mà một mực không nhúc nhích. Không phải là không chống chọi được áp lực đó chứ?

- Đúng vậy a, coi như hắn rất yêu nghiệt ở những điểm khác. Thế nhưng dù sao tuổi tác vẫn còn quá nhỏ, ta sợ lần thứ nhất nhìn thấy Dị Linh tộc hắn đã quá sợ hãi... Lăng sư cũng gật gật đầu.

- Ta cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra, suy nghĩ này của các ngươi ta cũng đã nghĩ qua. Chỉ có điều, ta còn có một suy nghĩ khác mà ta nghĩ càng nhiều hơn...

Khang đường chủ lắc đầu nói:

- Đừng có làm ra chuyện gì... thiêu thân nữa!

- Thiêu thân? Hẳn là không a, Dị Linh tộc này cường đại như thế, ngươi và ta cũng không phải là đối thủ. Mà hắn chỉ có tu vi Hóa Phàm tam trọng... Hơn nữa nội dung khảo hạch là tiến lên mấy bước, muốn gây ra chuyện, rất khó!

Tô sư lắc đầu:

- Hoàn toàn có thể yên tâm!

- Chỉ mong là như vậy...

Khang đường chủ gật gật đầu, đang muốn nói chuyện thì đột nhiên sững sờ, hắn chỉ về phía trước:

- Nguy rồi, mau nhìn!

Đám người Tô sư, Lăng sư nghe thấy ngữ khí lo lắng của hắn, hai người vội vàng nhìn lại, con ngươi cũng không kìm lòng được mà co rút lại.

Chỉ thấy sau khi đám người La Tuyền bước vào bên trong phạm vi năm mét, người Dị Linh tộc vốn nhắm chặt hai mắt, chẳng biết từ lúc nào đã mở mắt ra. Con ngươi đỏ hồng, tản mát ra ánh sáng quỷ dị.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau