THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Triệu Nhã cảm động

Tiểu thư sống chết bái sư, nên mấy ngày nay Diêu Hàn đã điều tra tỉ mỉ về Trương Huyền.

Vị Trương lão sư này được gọi là thiên tài. Mười sáu tuổi đã đạt tới võ giả tam trọng Chân Khí cảnh đỉnh phong, đáng tiếc, cũng chỉ tới đó mà thôi, sau đó liền bị vây ở cảnh giới này, không thể đột phá, vậy là thiên tài đã biến thành rác rưởi.

Khi mười tám tuổi, khảo hạch tư cách lão sư, một lần là thông qua, trở thành lão sư trẻ nhất học viện Hồng Thiên. Lúc đó tên nổi như cồn, trở thành giai thoại, cũng dẫn tới không ít lão sư đố kị.

Vốn tưởng rằng vị lão sư trẻ nhất này có thể sẽ có thành tích tốt trong giảng dạy, một bước lên trời, nào ngờ hiện thực lại vô cùng tàn khốc, đầu tiên khiến một học viên tẩu hỏa nhập ma, sau đó những học viên chiêu thu lúc trước trả lại khóa học, biến thành một kẻ cô độc, cuối cùng trong kỳ khảo hạch lão sư lại được không điểm, danh tiếng xuống dốc không phanh.

Lão sư trẻ nhất học viện Hồng Thiên biến thành trò cười, biến thành rác rưởi lớn nhất.

Những tin tức này vô cùng chuẩn xác, vốn cho rằng tiểu thư chỉ nhất thời hồ đồ, đành cố gắng khuyên bảo nàng, chắc chắn sẽ biết sai đường mà quay đầu lại, nhận ra bộ mặt thật của tên lão sư rác rưởi kia!

Thế mà lúc này lại nghe thấy hắn đạt điểm tuyệt đối trong vòng đầu tiên khảo hạch học đồ, khiến cho mọi suy nghĩ ban đầu của hắn bị dao động.

Luyện đan sư không những phải hiểu cực sâu về dược liệu, càng phải hiểu biết sâu về thân thể con người, bằng không, không thể phối chế đan dược cho người tu luyện.

Một người có thể đạt điểm tuyệt đối trong vòng đầu tiên của khảo hạch Luyện đan học đồ, làm sao có thể dạy học viên tẩu hỏa nhập ma được chứ?

- Lý luận tốt, không có thực tiễn cũng vô dụng. Vòng khảo hạch thứ hai là nhận biết trong thời gian giới hạn mười cây dược liệu, chỉ cần nhận sai một loại sẽ thất bại...

Văn Tuyết lên tiếng.

Nàng vẫn còn oán hận Trương Huyền vô cùng. Vốn cho rằng tên công tử bột kia cố ý thu hút sự chú ý của nàng, kết quả lại là người có bản lĩnh thật sự. Mặt nàng nóng bừng, thật không dám đối mặt đối phương.

Chưa dứt lời, lúc này nhìn thấy hai người đi tới.

Đây là hai người trong ba người tham gia khảo hạch lúc trước, Tôn Đào và Tiễn Văn Man.

- Thế nào, thông qua khảo hạch rồi chứ?

Văn Tuyết tiến lên nghênh đón.

Thường thường người tham gia khảo hạch học đồ đều quen biết lẫn nhau.

- Không!

Hai người đồng thời lắc lắc đầu.

Tuy rằng không cam lòng, nhưng cũng thua trong tâm phục khẩu phục.

Không phục cũng không được, người ta đạt điểm tuyệt đối trong vòng khảo hạch đầu tiên, đã thế còn nhìn ra sai lầm của Luyện đan sư chân chính trong vòng khảo hạch thứ hai... Năng lực mạnh tới mức vượt quá tưởng tượng của bọn họ.

- Tên… Trương Huyền đâu?

Nghe bọn họ không thông qua vòng khảo hạch thứ hai, Văn Tuyết hỏi lần nữa.

- Hắn... đã thông qua, hiện tại đã là Luyện đan học đồ!

Tôn Đào nói.

- Luyện đan học đồ?

Văn Tuyết lảo đảo suýt ngã.

Lúc trước khi nói chuyện với đối phương, nàng có thể nhìn ra tên này không hiểu dược liệu, thậm chí còn không rõ Luyện đan sư là gì... Vốn định cho hắn báo danh khảo hạch để làm chuyện cười, kết quả... Người ta không chỉ vượt qua vòng khảo hạch đầu tiên, đã thế còn thông qua hai vòng khảo hạch còn lại, trở thành Luyện đan học đồ!

Cái tát vào mặt này, rất đau!

Bản thân mình học hành nhiều năm nhưng thậm chí còn không thông qua vòng khảo hạch đầu tiên…

Người ta tùy tiện khảo hạch đã trở thành học đồ...
Thế mà bản thân mình còn mặt mũi châm chọc người ta...

Nàng lấy tự tin từ nơi nào?

- Khi nào Trương... Trương Huyền lão sư đi ra?

Triệu Nhã nhìn chung quanh không thấy bóng dáng Trương Huyền, không nhịn được lên tiếng hỏi.

Nàng không kinh ngạc như Văn Tuyết. Trong lòng nàng, Trương lão sư là người không gì không làm được, chỉ là Luyện đan học đồ mà thôi, không tính là gì.

- Hắn đi tàng thư khố, dự định tiến hành luận đan vào chiều mai, khảo hạch Luyện đan sư chính thức!

Tôn Đào nói ra lời này nhưng trong lòng vẫn không dám tin tưởng.

Vừa trở thành Luyện đan học đồ liền muốn luận đan, hắn can đảm cỡ nào vậy?

- Khảo hạch Luyện đan sư chính thức?Văn Tuyết suýt ngã, nàng chóng mặt, sắp hôn mê.

- Khảo hạch Luyện đan sư chân chính vào chiều mai?

Đây không phải sự thật đó chứ!

Sao giống như đang nói đùa vậy?

Hơn nữa... Luận đan là cái quỷ gì vậy?

- Luận đan là một phương pháp khác dùng khảo hạch Luyện đan sư, cần biện luận với mười vị Luyện đan sư chính thức, phải vượt qua tất cả bọn họ mới được!

Thấy vẻ mặt bọn họ đang nghi hoặc, Tôn Đào lên tiếng giải thích:

- Loại khảo hạch này còn khó hơn luyện đan. Nếu thất bại sẽ nhận sự trừng phạt rất lớn!

Nói đến đây, hắn không nhịn được lắc đầu.

- Ta từng đọc về luận đan qua thư tịch, độ khó lớn hơn khảo hạch Luyện đan nhiều. Nhất định phải có học thức và thực tiễn vượt qua mười vị Luyện đan sư chính thức mới thông qua được! Vô cùng khó khăn!

Lý thúc áp chế sự khiếp sợ trong lòng, gật đầu đồng tình, đồng thời nghi hoặc:- Hắn còn trẻ như vậy đã thành Luyện đan học đồ, có rất nhiều thời gian, cần gì sốt ruột tiến hành luận đan kia chứ? Hoàn toàn có thể từng bước học luyện đan, bởi vì một khi thất bại, hậu quả sẽ vô cùng lớn!

Chưa tới hai mươi đã trở thành Luyện đan học đồ, thành tích này đủ đứng hàng đầu trong lịch sử mấy trăm năm, hơn ngàn năm của Thiên Huyền quốc. Hắn hoàn toàn có thể chờ thêm vài năm, học luyện đan xong rồi tiến hành khảo hạch, cần gì phải mạo hiểm tiến hành luận đan?

Phải biết rằng luận đan khó gấp mấy lần luyện đan, rất ít người thành công.

- Ta cũng không biết. Hình như hắn muốn tìm cuốn sách liên quan tới kiểu thể chất đặc thù! Loại sách ấy chỉ có trở thành Luyện đan sư chân chính mới có quyền đọc!

Tôn Đào suy nghĩ một chút, nhớ lại những gì mấy người Trương Huyền và Âu Dương Thành nói chuyện:

- À, hình như hắn còn nói nửa tháng gì đó. Giống như có chuyện gì đó hối thúc, nhất định phải trở thành Luyện đan sư trong thời gian nửa tháng, nên buộc hắn phải tới tìm những cuốn sách đó!

- Nửa tháng? Thể chất đặc thù?

Mấy người Văn Tuyết nghe xong cảm thấy mù mờ, nhưng sắc mặt Triệu Nhã tái nhợt, thân thể mềm mại run rẩy.

Thể chất đặc thù của nàng là thân thể thuần âm.

Là Trương lão sư nói với nàng.

Nửa tháng, đó không phải là ngày hẹn thi đấu tân sinh sao? Muốn kịp trong vòng nửa tháng... Lẽ nào Trương lão sư muốn kích hoạt thể chất giúp nàng, tăng cao thực lực?

Thể chất đặc thù chưa kích hoạt, nó không thể phát huy uy lực thật sự!

Nhất định đúng!

Xiết chặt nắm đấm, Triệu Nhã cố kìm nén xúc động trong lòng, nhìn về phía Lý thúc:

- Tiền bối, ngươi vừa nói luận đan thất bại sẽ bị trừng phạt rất lớn, rốt cuộc là trừng phạt thế nào?

- Chuyện này... Ta cũng không rõ lắm!

Lý thúc lắc đầu.

Hắn chỉ là đọc được luận đan trong thư tịch, còn trừng phạt khi thất bại như nào thì hắn không biết.

- Há, ta biết, lúc nãy nghe Âu Dương đại sư nói rồi!

Tôn Đào ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Tổng cộng có ba loại. Thứ nhất, phải bồi thường mười vạn đồng tiền vàng cho mỗi Luyện đan sư khảo hạch, mười người chính là một trăm vạn đồng tiền vàng! Thứ hai, phải chịu trăm sát thần côn! Thứ ba, trong vòng mười năm không cho phép khảo hạch lần thứ hai!

- Một trăm vạn đồng tiền vàng? Một trăm sát thần côn? Không cho phép khảo hạch trong mười năm?

Toàn thân Triệu Nhã liên tục run rẩy.

Trừng phạt như vậy là quá nặng!

Vì kích hoạt thể chất giúp mình, Trương lão sư không tiếc dấn thân mạo hiểm như vậy…

Lão sư... Cảm tạ ngươi!

Phần ân tình này, Triệu Nhã ta có tan xương nát thịt cũng khó có thể báo đáp lại.

Liền sau đó, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má xinh xắn của nàng. Triệu Nhã không thể áp chế nổi nữa.

Chương 102: Mãi đến tận đỉnh phong của thế giới

- Phù! Cuối cùng cũng xong!

Liên tục lật xem từ buổi chiều tới gần mười giờ đêm, lúc này Trương Huyền mới ngừng lại, thở ra một hơi.

Tri thức trong tàng thư khố sơ đẳng phong phú toàn diện, tất cả đều liên quan với việc luyện đan. Thực lực của hắn tiến nhanh trong thời gian gần đây, cho nên liên tục lật xem như thế cũng không cảm thấy mệt mỏi.

Trải qua cả nửa ngày lật xem như thế, cuối cùng cũng biết trong tàng thư khố này không có thư tịch liên quan tới thể chất đặc thù.

Cho nên không tìm ra đáp án.

Nói cách khác, nhất định phải trở thành Luyện đan sư, đi tàng thư khố cao đẳng tìm kiếm mới được!

- Khảo hạch Luyện đan sư chính thức, chắc những kiến thức này là đủ rồi.

Tuy rằng Luyện đan sư công hội chỉ là phân bộ nho nhỏ trong Thiên Huyền quốc, nhưng bởi vì sau lưng có chỗ dựa, nên mặc dù vương triều thay đổi mà vẫn đứng sừng sững. Mấy trăm ngàn năm trôi qua, cho dù là tàng thư khố sơ đẳng cũng ẩn chứa lượng tri thức phong phú kinh người.

Cho dù là danh sư chân chính cũng không thể xem hết tất cả thư tịch như vậy, càng không thể vận dụng tất cả tri thức ẩn chứa trong đó.

Vậy mà Trương Huyền lại làm được.

Có nhiều tri thức như vậy, nếu nói hiểu rõ về luyện đan, trong Thiên Huyền quốc, hắn nói mình đứng thứ hai, tuyệt đối không ai dám tuyên bố mình đứng thứ nhất.

Đương nhiên, đây chỉ là lý luận mà thôi. Nếu bảo hắn tự mình hành động, đừng nói luyện đan, sợ rằng hắn còn không biết cách nhóm lửa.

- Đi tìm chút thức ăn!

Vuốt cái bụng đã xẹp từ lâu, Trương Huyền vươn vai, hắn bước nhanh ra khỏi tàng thư khố.

Hôm nay ăn điểm tâm, sau đó lên lớp, học tâm khảo vấn, khảo hạch Luyện đan học đồ... Bận bịu rối tinh rối mù, dạ dày đã sớm kháng nghị từ lâu. Nếu không phải thực lực tiến bộ, thân thể được tăng cường, nếu không hắn cũng không kiên trì được lâu đến thế.

Tàng thư khố sơ đẳng nằm sâu bên trong gian phòng khảo hạch học đồ, từ trong đi ra, hắn nhìn thấy Âu Dương Thành, Đỗ Mãn vẫn ngồi tại chỗ, cầm bút lông trong tay, dường như đang viết cái gì đó, vẻ mặt quái lạ, xoắn xuýt, khó chịu...

- Các ngươi đang làm gì vậy?

Nhìn thấy vẻ mặt hai Luyện đan sư quái lạ như vậy, Trương Huyền cảm thấy khó hiểu nên đi tới.

- A...

Hai người Âu Dương Thành đang nghiên cứu việc Trương Huyền lật sách là muốn làm gì, giờ nhìn thấy hắn đột nhiên đi tới, cả hai cùng giật mình, hết hồn vội vàng dùng tay che tờ giấy trên bàn.

Trương Huyền cúi đầu nhìn sang.

Trên đó có đầy chữ.

- Suy đoán mục đích lật sách trong tàng thư khố: thứ nhất, giả vờ giả vịt, (ba mươi phiếu); thứ hai, vô vị (một phiếu); thứ ba, nghiên cứu chất liệu thư tịch (một phiếu)...

Nhìn thấy mấy dòng chữ này, trong đầu Trương Huyền chợt âm u.

Không phải viết về ta sao?

Chỉ có hắn mới lật sách trong tàng thư khố.

Viết về ta, nhưng… bỏ phiếu là trò quỷ gì thế?

Còn nữa, “Giả vờ giả vịt“ xếp thứ nhất, hơn nữa còn nhiều phiếu như vậy...

- Khặc khặc, chẳng qua chúng ta cảm thấy kỳ quái khi thấy ngươi lật sách trong tàng thư khố, vì lẽ đó hai người chúng ta hiếu kỳ nên thảo luận một chút...

Thấy hắn đã phát hiện, Âu Dương Thành đành không che giấu, áp chế cảm xúc lúng túng.

Người ta nói Âu Dương Thành Luyện đan sư là người luôn luôn nghiêm túc, giờ lại có thể trốn trong phòng nghiên cứu mục đích lật sách của một Luyện đan học đồ khác, thậm chí còn bỏ phiếu với người khác… Nếu tin tức này truyền đi, tuyệt đối sẽ khiến nhiều người không dám tin tưởng.

- Ta muốn tìm một quyển sách... nhưng không tìm thấy, vì lẽ đó tùy tiện lật xem!

Trương Huyền thuận miệng giải thích.

Hắn không thể nói chuyện liên quan tới Thiên Đạo Đồ Thư Quán, nhưng động tác lật sách quá quỷ dị, khó tránh làm người khác hoài nghi, xem ra sau này phải cẩn thận mới được.

Nhưng chỉ lật sách, lại không làm gì, những người khác tuy hoài nghi nhưng lại không biết hắn đang làm gì, chắc chắn cũng không ngờ trong đầu hắn lại có một cái thư viện khổng lồ như vậy.

- Chỉ đơn giản như vậy...
Nghe nói như thế, vẻ mặt Âu Dương Thành và Đỗ Mãn khó coi như bị táo bón.

Bọn họ nghiên cứu cả buổi chiều, trà không nhớ cơm không nghĩ, còn tưởng rằng hắn làm như vậy là có dụng ý gì, nằm mơ cũng không nghĩ tới chỉ đơn giản như vậy.

- Không đơn giản thì thế nào?

Trương Huyền nhìn sang.

Chỉ cần không thừa nhận Thiên Đạo Đồ Thư Quán là được, hắn là loại người nói dối không đỏ mặt.

- Ây... Được rồi!

Âu Dương Thành bất đắc dĩ lắc đầu, nghiên cứu một buổi chiều, không nghĩ tới đáp án của đối phương đơn giản như vậy, để giảm bớt lúng túng không cần thiết, hắn lập tức nói sang chuyện khác:

- Ta đã thông báo cho mười vị Luyện đan sư, bọn họ sẽ đến đây vào ngày mai! Ngươi nên chuẩn bị thật cẩn thận, buổi chiều ngày mai sẽ tiến hành luận đan ở đây đấy.

- Được!

Trương Huyền gật gù, hắn lại hỏi một ít tin tức liên quan tới quá trình luận đan, xong xuôi đâu đó mới xoay người rời đi.

Vừa ra khỏi phòng, lại nghe giọng nói của Đỗ Mãn vang lên.

- Ngươi thua rồi, nhanh trả tiền cho ta...

- Ta thua, nhưng ngươi cũng không tính là thắng, ngươi cược hắn “giả vờ giả vịt” nhiều nhất...

Giọng Âu Dương Thành bất mãn đáp lại.

Trương Huyền lảo đảo suýt ngã.

Các ngươi đều là Luyện đan sư có thân phận, không ngờ lại dùng ta làm vật cá cược…

Còn nói ta giả vờ giả vịt, giả cái đầu ngươi ấy!

Trong lòng cảm thấy khó chịu, Trương Huyền rời khỏi gian phòng đó. Vừa đi tới cửa liền nhìn thấy mấy người Triệu Nhã đứng chờ bên ngoài.

- Tại sao ngươi ở đây?

Ánh mắt nhìn bọn họ một cách khó hiểu.

Đây là Luyện đan sư công hội, không phải học viện, Triệu Nhã chạy tới đây làm gì?
- Trương lão sư, cảm tạ!

Nhìn thấy hắn xuất hiện, Triệu Nhã không nhịn được nữa, trực tiếp quỳ xuống đất, vẻ mặt cảm động không nói thành lời.

- Mau đứng lên, cảm ơn ta làm gì?

Trương Huyền cau mày.

Nha đầu này làm sao thế?

Vừa gặp mặt đã quỳ, lẽ nào nàng... chưa khỏi “bệnh”?

Vừa nghĩ tới điểm này, hắn hỏi:

- Ngươi ăn Hàn Dương Mẫu thảo chưa? Hiệu quả thế nào?

Nghe thấy bốn chữ “Hàn Dương Mẫu thảo”, lúc trước Diêu Hàn hoài nghi hắn không biết dược liệu gì nên tùy tiện tặng cho người khác, nhưng giờ đây hắn bị chấn động không nhỏ.

Xem ra hắn biết dược liệu là gì, như vậy đương nhiên cũng biết giá trị của nó!

Dược liệu giá trị như thế lại có thể tùy tiện tặng cho học viên, chỉ vì giúp học viên kích hoạt thể chất đặc thù, hắn đã không sợ mạo hiểm mà tham gia tiến hành khảo hạch Luyện đan sư...

Không cần biết hắn dạy học như thế nào, chỉ cần phẩm chất sư đức như thế cũng đủ khiến Diêu Hàn bội phục sát đất.

- Trương lão sư, là ta có mắt không nhìn thấy thái sơn, là ta dùng dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, xin thứ lỗi!

Diêu Hàn tiến lên phía trước, triệt để bội phục.

Nghĩ lại hành vi của mình lúc trước, hắn cảm thấy buồn cười.

Lão sư làm hết trách nhiệm như thế, làm sao có khả năng dạy không tốt? Xem ra lời đồn bên ngoài chỉ là nhảm nhí, không phải là sự thật.

- Chuyện này...

Nhìn thấy dáng vẻ của hai người, Trương Huyền chớp chớp mắt.

Ai có thể nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì hay không?

Tại sao ta tiến hành khảo hạch Luyện đan sư học đồ, bọn họ lại biến thành như vậy?

Hắn nhanh chóng hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.

Mục đích hắn tới đây là tìm phương pháp để kích hoạt thể chất đặc thù, cũng không phải vì một mình Triệu Nhã, mà còn cả Viên Đào. Hắn không nghĩ tới cách làm bình thường này lại khiến nàng cảm động như vậy.

Nhưng hắn nghĩ kỹ lại hiểu ra, luận đan trong mắt người khác, tỷ lệ thành công quá thấp, quá nguy hiểm, bản thân hắn làm việc nghĩa không chùn bước, trong mắt bọn họ, hắn chính là người làm tất cả vì học viên, có thể gánh chịu bất cứ khó khăn gì!

Chỉ phần tình nghĩa này đã là vô giá!

Hiểu rõ mọi chuyện, Trương Huyền im lặng không nói được gì.

Chính mình khiến Triệu Nhã cảm động, nhưng kỳ thực đối phương làm như vậy cũng khiến chính mình cảm động.

Trước đây hắn chiêu mộ những học viên này vì tránh bị khai trừ khỏi học viện mà thôi, hiện tại mới phát hiện, mọi người đều có cảm tình. Ngươi đối đãi với người khác thế nào, người khác cũng sẽ đối đãi với ngươi y như vậy.

Những học viên này càng cảm kích, hắn càng cảm nhận rõ trách nhiệm của lão sư và sự phó thác ẩn chứa trong đó.

- Yên tâm đi, đã là học viên của ta, ta sẽ dẫn các ngươi đi xa, mãi đến tận đỉnh phong thế giới!

Xiết chặt nắm đấm, Trương Huyền âm thầm thề với lòng mình.

Vào lúc này, hắn đã hoàn thành quá trình lột xác từ một người “xuyên việt” trở thành lão sư.

Ầm ầm!

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, trên đỉnh cao nhất của Thiên Đạo Đồ Thư Quán sinh ra tiếng nổ mạnh, hình thành một quyển thư tịch màu vàng, nhưng Trương Huyền lại không nhìn thấy.

Chương 103: Võ Giả Lục Trọng Tích Huyệt Cảnh (thượng)

- Trương lão sư, tiền mua Hàn Dương Mẫu thảo, ta tạm thời không có nhiều như thế, ta giao cho ngươi một ít trước, xem như Bạch Ngọc thành chúng ta mua, cũng không thể để ngươi lao tâm lao lực vì tiểu thư, còn gặp rủi ro...

Không biết nội tâm của hắn biến hóa, Diêu Hàn tiến lên phía trước, hắn móc hai vạn kim tệ trong ngực ra.

- Không cần, một gốc dược liệu thôi mà, không tính là gì!

Trương Huyền lắc đầu.

Vừa mới cảm thấy có trách nhiệm và cảm giác của một lão sư, làm sao có thể cầm tiền của học viên chứ?

Hơn nữa, chỉ là một gốc Hàn Dương Mẫu thảo mà thôi, Hàn Dương thảo cũng chỉ có một trăm đồng tiền vàng tệ một gốc, mẫu thảo cũng không quý hơn bao nhiêu, hắn thân gia trăm vạn, làm sao quan tâm chứ.

Vấn đề then chốt nằm ở chỗ hắn cũng giả vờ mới có được gốc dược liệu này, không cần phải dùng tiền mua, nên đem tặng cũng không đau lòng.

- Chuyện này...

Thấy thái độ đối phương kiên quyết, Diêu Hàn không thể làm gì khác hơn đành thu tiền về, không nhịn được cảm khái:

- Trương lão sư, tùy tiện tặng người khác một gốc dược liệu trị giá mười vạn đồng tiền vàng, lòng dạ như vậy, thật sự khiến người ta bội phục. Điều đáng buồn cười hơn cả, là ta còn cảm thấy ngươi muốn bắt nạt lừa gạt tiểu thư nhà chúng ta...

- Cái gì? Một gốc dược liệu giá mười vạn?

Môi Trương Huyền run run.

Hàn Dương Mẫu thảo có giá trị mười vạn?

Thật hay giả?

Sớm biết là mười vạn, cho dù thế nào cũng phải cầm một ít!

Người khác đều là học viên hiếu kính lão sư, vậy mà tại sao bản thân mình lại đi làm ngược lại chứ...

- Đúng đấy!

Diêu Hàn cảm thấy kỳ quái ngó Trương Huyền:

- Lẽ nào Trương lão sư không biết giá cả?

- Ta...

Nội tâm nhỏ máu, nhưng hắn biết một khi đã nói thì không thể thu hồi, Trương Huyền lập tức nghiêm mặt, tỏ vẻ kiêu ngạo của thế ngoại cao nhân xem thường trần tục:

- Đương nhiên không phải, tiền tài với ta không là gì cả. Triệu Nhã là học viên của ta, chỉ cần hữu dụng với nàng, đừng nói chỉ là một gốc dược liệu giá mười vạn, cho dù là hai mươi vạn, ba mươi vạn cũng không đáng nhắc tới!

Chuyện đã rồi, hắn chỉ có thể thuận nước mà đẩy thuyền thôi.

- Tiểu thư thật sự tìm được lão sư tốt!

Nhìn thấy dáng vẻ của hắn, Diêu Hàn bái phục muôn phần.

Khó trách tiểu thư liên tục ca ngợi, phẩm chất như vậy thật sự vô cùng đáng ca ngợi.

Văn Tuyết đứng gần đó mặt đỏ tưng bừng, hận không thể tìm khe nứt nào đó mà chui vào.

Người ta là lão sư, hơn nữa còn là lão sư có sư đức cao thượng như thế, bản thân mình còn cứ cho rằng người ta kiếm cớ theo đuổi, còn chê cười người ta... Thực sự quá buồn cười!
May mà hắn đại nhân đại lượng nên không quan tâm, nếu không, dựa vào thân phận Luyện đan học đồ thì hắn cũng thừa sức khai trừ bản thân, muốn quay trở lại để làm cũng không được.

- Thôi các ngươi về đi, ta phải chuẩn bị để ngày mai luận đan!

Giả vờ giả vịt, mười vạn đồng tiền vàng không còn... Nói thật cầm số tiền này cũng không có gì, là tiền do Bạch Ngọc thành bỏ ra, cũng không phải của Triệu Nhã...

Cố nén không chảy nước mắt, Trương Huyền đi ra ngoài.

Cơm nước xong, lúc quay về học viện đã là mười hai giờ khuya.

- Hiện tại không buồn ngủ, ta cũng nên nghiên cứu làm sao đột phá Tích Huyệt cảnh đi!

Kiếp trước, hắn là người thích ngủ muộn, hiện tại có tu vi, thân thể càng tốt hơn, hôm nay dù đã khuya nhưng không cảm thấy buồn ngủ.

Ngày hôm nay thi triển lộ tu vi trong Học Tâm tháp, nắm giữ thực lực Tích Huyệt cảnh, chẳng mấy chốc kiểu gì học viện chẳng có hành động, sẽ cho mình trở thành trưởng lão.

Trở thành trưởng lão, hắn có cơ hội đi Tàng Thư các dành cho trưởng lão để đọc sách.

Đến thời điểm đó gần như chắc chắn có thể tìm được bí tịch võ giả lục trọng, hoàn thiện Thiên Đạo thần công.

Đương nhiên, trước đó, nghiên cứu một chút là được.

Dù sao lúc ở gia môn Lục Trầm đại sư hắn cũng đã để Thiên Đạo Thư Viện Quán sao chép mười mấy bản bí tịch, tuy rằng chỉ có đôi câu vài lời, cũng không kết nối với nhau, nhưng vẫn có thể nghiên cứu một chút.

Tinh thần khẽ động, mười mấy bản bí tịch trong gia môn Lục Trầm đại sư liền xuất hiện trong đầu hắn.

- Kỳ thực tu luyện Tích Huyệt cảnh rất đơn giản, chính là trình tự mở huyệt đạo.

Đọc lướt qua những thư tịch này một lượt, Trương Huyền hiểu ra.

Nghe nói, thân thể có tổng cộng một trăm lẻ tám huyệt đạo. Tuy chỉ có thể mở bảy mươi hai huyệt đạo, hơn nữa khi mở những huyệt đạo này cũng cần phải có trình tự. Thể chất mỗi người không giống nhau, cần trình tự không giống nhau mới có thể đạt được hiệu quả tốt nhất. Nếu không tìm được phương pháp, chỉ sợ cả đời chỉ có thể mở ra ba bốn mươi huyệt đạo, cũng không thể tiến bộ chút nào.
Giống như dọn dẹp bùn dưới lòng sông, chậm rãi dọn dẹp từ thượng du xuống hạ du thì có thể dọn dẹp sạch sẽ. Nếu dọn dẹp từ giữa sang hai đầu sông, không những dọn không sạch, không cẩn thận còn có thể làm dòng sông bế tắc.

Chính vì như thế, mở huyệt đạo đầu tiên rất trọng yếu, một khi sai lầm sẽ ảnh hưởng phía sau.

- Bản Kim Hóa Công này, nơi mở ra đầu tiên là Thần Lực huyệt, có sức mạnh mới có thể mở các huyệt đạo quan trọng hơn. Bản Dịch Dương Huyết này lại mở Trung Xu huyệt, bởi vì nằm ở giữa thân thể...

Mười mấy cuốn thư tịch, mở huyệt đạo đầu tiên không giống nhau, mỗi bản đều có đạo lý riêng của nó.

Người khác xem tới đây sẽ hoa mắt, nhưng Trương Huyền có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, có thể phân biệt sai lầm và khuyết điểm, sau khi xem một lượt liền biết tất cả đều sai lầm!

- Không tìm ra huyệt đạo đầu tiên để mở một cách thật chính xác, giống như không tìm được thượng du của dòng song. Một khi tính sai, việc tu luyện sau này sẽ phiền phức, coi như xong.

Lại nghiên cứu một hồi, phát hiện những bí tịch này đều nêu mở huyệt đạo đầu tiên không chính xác, Trương Huyền đang định từ bỏ, đột nhiên có một ý nghĩ xuất hiện.

- Những thư tịch này đều ghi chép huyệt đạo sai lầm. Thân thể con người có tổng cộng một trăm lẻ tám huyệt đạo, ta lần lượt thử từng cái một, chẳng phải sẽ biết mở cái nào đầu tiên, cái nào thứ hai sao?

Phương pháp mở huyệt đạo rất đơn giản, điều động chân khí xung kích là được, then chốt là trình tự. Nếu tất cả những gì ghi chép trong sách là sai lầm, thì một trăm lẻ tám huyệt đạo đó kiểu gì cũng phải có một cái chính xác!

Người khác không dám thí nghiệm, nhưng bản thân hắn thì đó không phải là vấn đề.

Nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, có thể bài trừ sai lầm, những thứ còn lại sẽ là chính xác.

- Thử xem sao!

Nghĩ đến điểm này, Trương Huyền không chút do dự đứng dậy tìm giấy bút. Hắn liệt kê ra một trăm lẻ tám huyệt đạo của cơ thể, đồng thời cũng lược bỏ những huyệt đạo sai lầm trong mười mấy bản bí tịch kia để tìm ra huyệt đạo chính xác.

Sau khi loại bỏ, một trăm lẻ tám huyệt đạo còn lại hơn hai mươi cái.

Nhưng cũng không gấp gáp lắm, Trương Huyền tiện tay sao chép một cuốn bí tịch, cũng ghi chép cả phần mở huyệt đạo đầu tiên, hắn lần lượt thay đổi hai mươi huyệt đạo này.

Ầm!

Thiên Đạo Đồ Thư Quán xuất hiện bí tịch mới, cho thấy sai lầm và khuyết điểm trong đó.

Thời điểm thí nghiệm lần thứ mười ba, đầu óc chấn động, bí tịch ghi chép mở huyệt đạo đầu tiên không còn một chút sai lầm nào.

- Ha ha, thành công rồi!

Thiên Đạo Đồ Thư Quán biểu hiện không có sai lầm, chứng tỏ hắn sẽ mở huyệt đạo này đầu tiên và tiến vào Tích Huyệt cảnh!

- Tâm Khiếu huyệt, đây là huyệt đạo ẩn giấu sâu nhất, chân khí không tinh khiết, võ giả ngũ trọng đỉnh phong không thể mở ra. Khó trách những thư tịch này không có...

Xác định mở được huyệt đạo đầu tiên, nội tâm Trương Huyền vô cùng hưng phấn.

Tâm Khiếu huyệt, nó nằm sâu trong trái tim, là một trong ba mươi sáu huyệt đạo không thể mở ra, chân khí không tinh khiết, không chỉ không thể mở ra, nếu không cẩn thận sẽ dẫn tới tẩu hỏa nhập ma.

Nếu như không có Thiên Đạo Đồ Thư Quán xác định, hắn không dám tin đây là huyệt đạo đầu tiên.

Khó trách trên đời nhiều bí tịch như vậy, đều không tìm ra trình tự chính xác, thì ra huyệt đạo chính xác lại là... một trong ba mươi sáu khiếu huyệt không thể mở ra.

Giờ xem ra, cái gọi là không thể mở ra ấy sự thực cũng không phải là như vậy, chỉ cần tìm ra đúng trình tự thì sẽ có thể thành công!

Chương 104: Võ Giả Lục Trọng Tích Huyệt Cảnh (Hạ)

- Bắt đầu thôi!

Xác định được huyệt đạo mở đầu tiên rồi, những việc còn lại rất đơn giản, phương pháp không khác nhau là mấy. Trương Huyền không do dự quá lâu, hắn liền khống chế chân khí trong cơ thể lao tới vị trí Tâm Khuyết huyệt.

Ầm ầm!

Thời gian không lâu, một tiếng nổ lớn vang lên, thân thể hắn rúng động vài cái.

Trương Huyền cảm thấy tâm thần của mình tăng vọt về chất.

Bất kể tốc độ phản ứng hay tinh thần đều được tăng cường rất lớn.

Võ giả lục trọng Tích Huyệt cảnh, đột phá thành công!

Vào lúc này nhắm mắt lại là có thể cảm nhận được luồng ánh sáng óng ánh tới từ huyệt đạo trong cơ thể, giống như những chấm sáng nhỏ trong đêm tối.

Ục ục ục!

Huyệt đạo mở ra, linh khí truyền vào bên trong, lực lượng của hắn lại tăng lên một đỉnh.

- Quá tốt rồi!

Cảm nhận thân thể đang dần biến hóa, Trương Huyền biết lúc nãy mình đã đột phá đúng rồi.

- Sau này không tìm được công pháp, hoàn toàn có thể thử nghiệm lần lượt từng cái. Cho dù có cả vạn con đường tu luyện, có thể tìm ra được những sai lầm trong đó, tự nhiên sẽ có thể tìm ra con đường chính xác...

Đôi mắt ánh lên vẻ hưng phấn.

Trước đây chỉ là một ý nghĩ xuất hiện trong lòng, không ngờ nó lại có thể thành công.

Đương nhiên, cho dù là Tích Huyệt cảnh cũng giống như vậy. Thân thể có một trăm lẻ tám huyệt đạo, mỗi cái đều là cố định, chỉ cần thử nghiệm lần lượt từng cái là được. Nếu muốn từ không có gì sáng tạo ra công pháp, cho dù có cái máy gian lận như Thiên Đạo Đồ Thư Quán, sợ rằng sẽ khiến cho người ta mệt chết.

Kỳ thực Trương Huyền không biết, cái gọi là ba mươi sáu huyệt đạo không thể mở ra ấy, không có lửa làm sao có khói, không có chân khí tinh khiết, không thể mở huyệt đạo.

Hình dung đơn giản như thế này, nếu như nói các huyệt đạo khác là con đường, ba mươi sáu huyệt đạo này chính là đường ống như lỗ kim, chân khí vẩn đục giống như dòng nước mang theo bùn lầy, chảy trong con đường thì không có gì, nhưng muốn chảy trong đường ống giống lỗ kim thì là chuyện không thể! Chỉ một hạt cát trong nước bùn cũng có thể chặn cả đường ống, nếu cưỡng ép xung kích, không cẩn thận sẽ phá vỡ huyệt đạo, thân thể nổ tung mà chết!

Trương Huyền tu luyện Thiên Đạo thần công không có sai lầm, chân khí tinh khiết không hề có tạp chất giống như nước tinh khiết, cho dù đường ống giống như lỗ kim cũng thông qua dễ dàng, nên đã mở ra thành công!

- Tiếp tục thí nghiệm huyệt đạo thứ hai!

Có kinh nghiệm thành công rồi, Trương Huyền tiếp tục nghiên cứu huyệt đạo thứ hai. Không biết qua bao lâu, hắn đã thuận lợi mở xong huyệt đạo thứ hai.

Chỉ cần tìm đúng huyệt đạo sẽ không khác gì con thuyền đi xuôi dòng, đột phá dễ dàng tới cực điểm.

.........

Tại nơi ở của Triệu Nhã, Diêu Hàn ngồi cách đó không xa.

- Tiểu thư, chúng ta cùng nói một chút về vị Trương lão sư đi, còn chuyện thân thể của ngươi khó chịu, gốc dược liệu này… rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Hắn vốn mang thành kiến lớn với Trương Huyền, nhưng ngày hôm nay tận mắt nhìn thấy đối phương vì học viên của mình, không tiếc đưa thân vào hiểm cảnh, tiện tay đưa tặng dược liệu giá trị mười vạn đồng tiền vàng nên hắn không nhịn được chau mày hỏi.

Chuyện khác có thể che giấu, chứ khí chất nhẹ như mây gió, thế ngoại cao nhân như vậy thì nhất định không thể mô phỏng ra được.

Người nắm giữ khí chất và sư đức như vậy, làm sao có khả năng là người xấu lừa gạt nữ tử?

Xem ra lúc đầu mình nghĩ sai rồi!Hơn nữa, thân thể tiểu thư luôn luôn khoẻ mạnh, tại sao phải uống thuốc? Hơn nữa còn là dược liệu trân quý như vậy?

Nội tâm rất nghi hoặc, hắn sắp không nhịn được nữa.

- Trương lão sư... Lúc đầu ta cũng ôm thành kiến với hắn, mãi đến khi nhìn thấy tận mắt, nghe xong lớp học của hắn... Triệu Nhã cũng nói lại chuyện gặp nhau ngày đó.

Thời điểm nói tới thân thể có “bệnh” hay không, sắc mặt nàng lại đỏ bừng.

Nếu như trước, chắc chắn nàng không tiện nói ra khỏi miệng. Nàng luôn hoài nghi, không hiểu bản chất của mình có đồi bại hay không! Có lẽ thân thể gặp vấn đề, hiện tại, nàng cũng từ lời của lão sư biết vấn đề nằm ở điểm nào, nên nội tâm cũng thoải mái.

Thân thể thuần âm tu hành công pháp thuần âm, thuộc tính thuần âm điệp gia với nhau, nếu tâm thần của nàng không kiên định, chỉ sợ sớm đã không chịu được.

- Thể chất thuần âm? Tiểu thư có thể chất thuần âm, chúng ta lại không biết! Còn cho ngươi tu hành Bạch Ngọc Tố Nữ Công...

Nghe tiểu thư nói bệnh trạng và thống khổ phải thừa nhận trong những năm qua, sắc mặt Diêu Hàn tái nhợt.Hắn ngang hàng với phụ thân Triệu Nhã, từ lâu đã đối xử với Triệu Nhã như con gái của mình, nghĩ tới nếu không có Trương lão sư nhìn ra vấn đề, sợ rằng tiểu thư sẽ lâm vào vũng bùn và thống khổ, khó có thể thoát ra được. Làm trưởng bối nhưng không phát hiện chút nào, nội tâm tự trách khó có thể thừa nhận được.

Thời điểm ở Luyện đan sư công hội, đã nghe tiểu thư nói nàng có thể chất đặc thù, lúc đó không dò hỏi tỉ mỉ, nằm mơ cũng không nghĩ tới điểm này, hơn nữa sau khi tu luyện công pháp thuần âm mới có hậu quả này.

- Nếu vị Trương lão sư này có bản lĩnh như vậy, sao danh tiếng lại…

Nghe tiểu thư giới thiệu, Trương lão sư kia tuyệt đối là nhân vật trên trời ít có, dưới đất tuyệt không, Nếu lợi hại như vậy, danh tiếng chắc chắn vang xa, vậy mà tại sao lại có kết quả sát hạch như vậy, sát hạch lão sư được không điểm, còn dạy người ta tẩu hỏa nhập ma?

- Hôm nay, phòng giáo vụ vì việc của Lưu Dương cho nên tiến hành học tâm khảo vấn…

Sau đó Triệu Nhã kể lại chuyện xảy ra tại Học Tâm tháp một lượt.

- Cái gì? Ngươi nói là... Thượng Thần trưởng lão cố ý hãm hại, cho nên danh tiếng của hắn mới kém như vậy? Trương lão sư vì bảo vệ danh dự của học viện nên không vạch trần? Thực lực của hắn đã đạt tới Tích Huyệt cảnh đỉnh phong?

Diêu Hàn chấn động.

Những tin tức này, nếu không phải chính tai nghe thấy, hắn tuyệt đối không dám tin.

Đường đường chủ nhiệm phòng giáo vụ lại vô sỉ như thế!Mà Trương lão sư... Phẩm chất cao thượng như vậy!

Xem ra, tất cả là do bản thân mình hiểu lầm!

Hơn nữa, không những bản thân hiểu lầm, tất cả mọi người đều hiểu lầm!

- Ta chưa từng gặp Thượng Thần trưởng lão, nhưng Thượng Bân lão sư là cháu của hắn làm người độc ác, gia gia hắn cũng không tốt hơn điểm nào...

Đổi thành người khác, nghe thấy chủ nhiệm phòng giáo vụ xấu xa như thế, nhất định sẽ hoài nghi ít nhiều, đằng này Diêu Hàn không có chút hoài nghi nào cả.

Hắn chưa từng gặp Thượng Thần, nhưng đã từng gặp Thượng Bân.

Tổn thương trên mặt mình là do đối phương ban tặng!

Cháu đã như thế, gia gia chắc chắn cũng không phải kẻ tốt lành gì!

Tuyệt đối là rắn chuột một ổ, không đáng nhắc tới!

- Diêu thúc thúc, hiện tại ngươi biết chuyện của Trương lão sư, hi vọng sau này nên tôn trọng hắn!

Giải thích xong, vẻ mặt Triệu Nhã đầy nghiêm túc nói một câu với Diêu Hàn.

- Yên tâm đi! Thúc thúc không phải người hồ đồ, đã biết những tin tức này, ta biết nên làm thế nào!

Diêu Hàn gật gù, vẻ mặt nghiêm túc, trong ánh mắt lộ ra vẻ tự tin và uy nghiêm của đại quản gia:

- Có điều, mấy người Thượng Thần và Thượng Bân hại ta có hiểu lầm, bại hoại danh dự Trương lão sư, ta phải thương nghị với thành chủ một chút, cho hắn một bài học!

- Hừ! Người đáng ghét như thế, nhất định phải trừng phạt!

Triệu Nhã cũng gật đầu.

Nàng khác với Vương Dĩnh.

Vương Dĩnh tính cách ngoan ngoãn, có phần ngốc nghếch và thành thật. Còn nàng là con gái thành chủ, mang theo chí khí hiên ngang, nếu không sẽ chẳng có chuyện nghe người khác ca ngợi Trương Huyền, liền tức giận hùng hùng hổ hổ lao thẳng tới phòng học của hắn!

Chính vì thế, nghe thấy Diêu Hàn nói muốn giáo huấn hai người, nàng không từ chối, còn trực tiếp đồng ý.

Nếu như không phải vì chủ nhiệm phòng giáo vụ bức bách, Trương lão sư sẽ không được giải oan, sau này vẫn sẽ liên tục bị người khác cười nhạo?

Tại sao có bản lĩnh như thế nhưng không thể mời được học viên?

Nhất định phải giáo huấn, phải giáo huấn thật lớn, làm cho hắn thân bại danh liệt!

- Diêu thúc thúc, phiền ngươi lan truyền tin tức này ra ngoài, càng rộng càng tốt!

Nghĩ tới đây, Triệu Nhã dặn dò.

- Ừm!

Diêu Hàn gật đầu.

Chương 105: Phiền Não Mới (Thượng)

Đùng đùng! Bùm bùm!

Trong đêm tối thỉnh thoảng lại nghe được âm thanh đột phá, thực lực của hắn tăng lên liên tục.

- Không ngờ một đêm trôi qua nhanh như vậy!

Cuối cùng, Trương Huyền mở mắt ra.

Lúc này trời đã sáng.

Một đêm không ngủ nhưng hắn không cảm thấy mệt mỏi chút nào, trái lại tinh thần vô cùng phấn chấn, tinh lực dồi dào.

Dựa vào độ tinh khiết của chân khí và Thiên Đạo thần công đặc thù, hắn đột phá vô cùng đơn giản. Chỉ có lúc tìm huyệt đạo hơi mất thời gian, dù vậy, qua một đêm vừa rồi, hắn đột phá thành công hai mươi huyệt đạo.

Theo tiêu chuẩn bình thường, võ giả chỉ có thể mở bảy mươi hai huyệt đạo, cứ mỗi mười tám huyệt đạo sẽ được tính là một cấp bậc.

Nói cách khác, Tích Huyệt cảnh sơ kỳ là mở ra huyệt đạo 1—18, trung kỳ là huyệt đạo 19—36, hậu kỳ là huyệt đạo 37—54, đỉnh phong là huyệt đạo 55—72!

Đương nhiên, không ít người bởi vì tu luyện chân khí quá thấp, trình tự mở huyệt đạo có vấn đề, mở ra ba, bốn mươi huyệt đã đạt tới đỉnh phong, và dừng ở đó không tiến bộ, chỉ có thể nghĩ biện pháp xung kích võ giả thất trọng Thông Huyền cảnh.

Bởi vậy, phân chia cấp bậc như vậy chỉ là lý thuyết, theo trình độ của Thiên Huyền quốc, mỗi mười huyệt đạo là một cấp bậc, nói cách khác,Tích Huyệt cảnh sơ kỳ là huyệt đạo 1—10, trung kỳ là huyệt đạo 11—20, hậu kỳ là huyệt đạo 21—30, đỉnh phong là huyệt đạo ba mươi mốt trở lên.

Chỉ cần mở ra ba mươi mốt huyệt đạo, mặc kệ bao nhiêu, trong Thiên Huyền quốc, đều là Tích Huyệt cảnh đỉnh phong!

Thời điểm Trương Huyền dừng lại ở Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong, hắn nắm giữ lực lượng 8 đỉnh, sau đó tu luyện lại công pháp tam trọng ban đầu, lực lượng của hắn tăng thêm 12 đỉnh, gộp lại chính là 20 đỉnh, hiện tại mở 20 huyệt đạo, nói cách khác, chỉ sử dụng chân khí liền nắm giữ lực lượng 40 đỉnh, không ngờ có thể so sánh với cường giả Tích Huyệt cảnh đỉnh phong!

Người khác mở huyệt đạo, mười ngày nửa tháng cũng khó mở ra một cái, đằng này hắn chỉ dùng nửa buổi tối đã mở ra 20 cái, chín phần mười thời gian trong đó dùng để nghiên cứu. Nếu đổi thành người khác, chắc chắn không thể làm được.

Nhưng Thiên Đạo thần công không cái gì không làm được, nếu như không có hiệu quả như thế, thật sự biến thành trò cười.

Sau khi ra khỏi phòng, thuận tiện ăn một ít điểm tâm, rồi nhanh chân đi về phía lớp học.

......

- Ngươi nói... Trương lão sư vì giúp ngươi tìm phương pháp kích hoạt thể chất, không ngại luận đan trở thành Luyện đan sư?

Trong lớp học, Triệu Nhã nói chuyện xảy ra ngày hôm qua với đám người Vương Dĩnh.

- Trương lão sư sáng tạo công pháp cho chúng ta, lại mạo hiểm vì chúng ta như vậy…

- Bất kể nói thế nào, chúng ta nhất định phải giành được thành tích tốt trong cuộc thi đấu tân sinh tới đây. Nếu không, chúng ta sẽ phụ lòng bồi dưỡng của Trương lão sư!

Đôi mắt mấy người Trịnh Dương chấn động, ngay cả Viên Đào luôn luôn lười biếng cũng kích động không thôi.

Kẻ sĩ chết vì tri kỷ, Trương lão sư trả giá vì bọn họ nhiều như vậy, nếu không báo ân, bọn họ chẳng khác gì kẻ lòng lang dạ sói!

- Không được, ta phải đi tu luyện!

- Ta cũng thế!

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều như được thổi thêm một nguồn sức mạnh, trong lòng chỉ có một mục tiêu, đó chính là giành vẻ vang vì Trương lão sư, nhất định phải đạt được thanh danh lớn trong thi đấu tân sinh!

- Chuyện gì thế này?

Đi vào lớp học, nhìn thấy học viên không nói chuyện phiếm, hơn nữa bọn họ còn đang tu luyện một cách nghiêm túc, khắc khổ, Trương Huyền cảm thấy không thích ứng kịp.
Bọn họ ăn trúng thuốc gì sao?

- Lão sư!

Đang định lên lớp, hắn liền nhìn thấy bọn Vương Đào, Vương Nham và Triệu Nham Phong đi tới.

Trương Huyền đồng ý cho Vương Đào, Vương Nham dự thính, có thể dự thính tri thức, nhưng tại sao Triệu Nham Phong cũng ở đây?

- Ta tự tiện quyết định, đã trả lại khóa học của Lục lão sư, nếu vì thế mà dẫn tới phiền toái, kính xin lão sư trách phạt!

Vừa tiến vào phòng, Triệu Nham Phong liền chủ động nhận tội.

Nghe nói như thế, Trương Huyền mới hiểu vì sao Lục Tầm vô duyên vô cớ gây phiền phức cho mình.

Thì ra nguyên nhân nằm ở đây.

Hắn là lão sư minh tinh nổi danh nhất học viện, bản thân mình lại là rác rưởi đếm ngược, hiện tại có hai học viên chủ động trả lại khóa học của hắn đi dự thính lớp của rác rưởi, thử hỏi ai có thể chấp nhận được chuyện này cơ chứ.

Một khi tin tức truyền ra, còn gọi gì là uy tín của hắn nữa chứ? Làm sao làm học viên tin tưởng và nghe theo?

- Thế thì cứ dự thính ở đây vậy!

Chuyện đã vậy rồi, nếu hiện tại đuổi Triệu Nham Phong trở lại, chưa biết chừng còn bị nói là sợ hãi Lục Tầm, không thể làm gì khác hơn là giả vờ không biết.

Cũng chỉ là học viên dự thính mà thôi, không cần thiết phải chỉ điểm riêng rẽ, nguyện ý nghe thì nghe, không muốn thì đi, không tiêu tốn quá nhiều thời gian.

- Được, ở lại đi. Ngày hôm qua ta dạy công pháp cho các ngươi, chắc hẳn đều luyện rồi chứ!

Không quan tâm ba người này, Trương Huyền nhìn về phía mấy người Triệu Nhã, Vương Dĩnh.

- Đã luyện rồi!
Ánh mắt của mọi người lóe lên sự hưng phấn.

Trương lão sư tự mình sáng tạo công pháp cho bọn họ quá lợi hại, chỉ tu luyện một đêm, bọn họ đã cảm giác lực lượng trong người tăng lên không ít, hiệu quả sánh ngang mười ngày lúc trước!

Chính vì thế, bọn họ càng khâm phục lão sư không lớn hơn bọn họ bao nhiêu.

- Ừm, từng người đánh một bộ quyền pháp cho ta xem. Vương Dĩnh, bắt đầu từ ngươi!

Trương Huyền nhìn sang.

- Dạ!

Vương Dĩnh bước lên phía trước, bắt đầu thi triển một bộ quyền pháp.

- Không tồi!

Xem xong, Trương Huyền gật gù, cũng nói rõ khuyết điểm khi tu luyện.

Tiếp theo là đám người Triệu Nhã, Lưu Dương lần lượt tiến lên cùng thi triển võ kỹ.

Nói tổng thể, tốc độ tu luyện của năm học viên đều không chậm. Nếu đặt ở chỗ các lão sư khác, có thể nói là tốc độ kinh người.

Nhưng dù tiến bộ như vậy, trong vòng nửa tháng, muốn tỷ thí với học viên của Lục Tầm, hắn cảm thấy còn kém không ít.

Lục Tầm là lão sư minh tinh trong học viện, có thể đi theo hắn, hầu như đều là học viên đứng đầu trong bảnh danh sách khảo hạch nhập học.

Khảo hạch nhập học chính là khảo hạch tổng hợp tố chất và thiên phú, mấy người Triệu Nhã, Vương Dĩnh tiềm lực lớn nhưng chỉ đạt ở tốp một tram. Nói riêng về thực lực, cũng chỉ khá hơn một số người, bốn người kia thậm chí còn không lọt nổi tốp năm trăm.

Đặc biệt là Viên Đào, hắn là học viên đếm ngược đệ nhất, danh xứng với thực.

Lục Tầm có mấy trăm học viên, tự nhiên không thể cho mấy trăm học viên đánh với năm học viên của hắn, như vậy rất không công bằng, nhất định sẽ chọn ra năm người trong đó.

Năm người được chọn ra trong mấy trăm người, đám người Triệu Nhã muốn vượt qua, độ khó có thể tưởng tượng được!

Không nói cái khác, nghe nói ba người đứng đầu khảo hạch đều làm môn hạ của hắn, hơn nữa đều đột phá đến võ giả nhị trọng!

Một Chu Hồng xếp thứ tư, năm học viên liên thủ còn đánh không lại, làm sao có khả năng chống lại ba người này?

Tiềm lực, thiên phú, tố chất tổng hợp, tuy rằng có thể gia tăng thành tích cho học viên, nhưng kỳ thực người tu luyện vẫn là xem trọng thực lực nhất.

Không có thực lực, những thứ khác đều là vô dụng.

Thua trên đài tỷ thí, tất cả thành tựu lúc trước đều bị người khác phủ định.

- Chân của Vương Dĩnh vừa chưa khỏi, vẫn chưa thích ứng, lực lượng không thể thông suốt toàn thân. Nếu có hai tháng ôn dưỡng thì còn đỡ, chứ... nửa tháng, quá khó khăn!

- Trịnh Dương đã bước ra khỏi bóng mờ, thương pháp tiến bộ nhanh chóng, nhưng thi đấu tân sinh chú ý điểm tới là dừng, một khi hạn chế về binh khí, ưu thế sẽ biến thành yếu thế, nhất định phải tăng cường năng lực chiến đấu cận thân của hắn!

- Tay phải của Lưu Dương chí ít cũng phải cần nửa tháng mới có thể giải quyết... Thời gian quá gấp.

Hắn đã xem tất cả thư tịch liên quan tới thi đấu tân sinh trong Thiên Đạo Đồ Thư Quán. Trương Huyền day day trán vẻ mặt lộ rõ vẻ u sầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau