THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Đồ Lừa đảo

- Đồ lừa đảo! Đại lừa đảo!

Một giọng hét đầy phẫn nộ vang lên, theo sau đó là tiếng giày giẫm lên nền gạch bỏ chạy.

Trương Huyền bất lực xuôi tay:

- Ta thực sự không phải là đồ lừa đảo mà là lão sư của học viện… Ta chỉ muốn ngươi trở thành học viên của ta thôi. Hơn nữa, cho dù ta có là kẻ lừa đảo, cũng đâu cần thêm chữ “đại” vào? Làm như ta đã phạm phải tội ác tày trời lắm vậy.

Lẩm bẩm xong, chợt nhớ tới lời hiệu trưởng, Trương Huyền xoa xoa thái dương:

- Người thứ 17 rồi! Nếu hôm nay vẫn không tuyển được học sinh nào, ngày mai ta sẽ bị cho cuốn gói về nhà!

Trương Huyền vốn không phải người của thế giới này mà là quản lý thư viện của một trường đại học rất đỗi bình thường ở địa cầu. Hắn chỉ nhớ là có vụ cháy lớn, sau đó… có lẽ là không có sau đó. Hắn tỉnh lại một lần nữa thì đã đến với thế giới này.

Cũng khá giống với miêu tả trong tiểu thuyết, lấy võ đạo làm đầu, kẻ mạnh làm vua!

Vốn cho rằng mình xuyên qua một gia đình nghèo khó, chịu bi thảm từ hôn, sau đó phấn đấu trở mình, vinh quy trở về… Xem ra hắn đã nghĩ nhiều rồi. Đến nơi này, hắn mới phát hiện ra mình không phải là học viên mà là… lão sư.

Lão sư bi kịch nhất học viện này!

Lớp học của người khác đều đông đúc đến mức không đủ chỗ ngồi. Vậy mà lớp học của hắn lại không có nổi một người. Hắn khó khăn lắm mới lôi kéo được vài người, cuối cùng đều mắng hắn là “lừa đảo” rồi bỏ đi!

Hắn tìm hiểu nguyên nhân, người bị hồn của hắn xuyên qua không chỉ thực lực kém nhất trong các giáo viên, đến tầm nhìn cũng vô cùng kém, không nhìn ra cái gì. Quan trọng… là còn dạy sai, học viên đồng loạt tẩu hỏa nhập ma!

Chuyện này giống như bệnh viện chữa chết người, ảnh hưởng đến danh tiếng, bị người khác khinh bỉ. Dù là học viên mới, từng người từng người đều bỏ đi, rất sợ rơi vào tay hắn, bị dạy đến nửa sống nửa chết!

Không có học viên, lại bị chỉ trích. Đánh giá giáo viên năm ngoái, đứng hạng nhất từ dưới lên, thậm chí còn đạt điểm 0 duy nhất trong lịch sử.

Tâm trạng buồn bã, mượn rượu giải sầu, kết quả toại nguyện mà chết. Bản thân hắn trùng hợp mượn xác xuyên không đến đây.

Năm học mới bắt đầu, học viện ra tối hậu thư, nếu lớp của hắn năm nay không chiêu mộ được học sinh nào sẽ xóa bỏ tư cách lão sư của hắn!

Hôm nay đã có 17 học viên ghé qua lớp học của hắn nhưng vừa mới nghe tên, tất cả đều bỏ chạy, giống như gặp phải quái vật, chạy càng nhanh càng tốt.

- Xem ra phải nghĩ cách lừa một người mới được!

Trong lòng đang suy nghĩ cách mở lời lôi kéo người, hắn liền thấy một nữ tử vẻ mặt ngơ ngác ló đầu vào cửa.

- Xin hỏi, đây có phải lớp học của lão sư Lục Tầm không?

Giọng nói ngọt ngào, đáng yêu, dáng người thanh tú.

Lão sư Lục Tầm, giáo viên nổi tiếng của học viện, lớp học luôn đông nghẹt, vô số người ngưỡng mộ tìm đến.

- Chính là nàng!

Thấy người tự chui đầu vào lưới, mắt Trương Huyền liền sáng lên.

Lật lại ký ức kiếp trước một lượt, hắn ngồi yên lặng trên ghế, điệu bộ giống như một thế ngoại cao nhân:

- Nàng muốn bái hắn làm lão sư?

Nữ tử gật đầu như con chim sẻ, đôi mắt đen nhánh ánh lên sự tôn sùng:

- Ta nghe nói lão sư Lục Tầm là giáo viên giỏi nhất học viện Hồng Thiên. Học viên của lão sư đều rất phi phàm. Mọi người đều lấy làm vinh dự được vào lớp của lão sư!

- Tin đồn chưa chắc đã đúng. Lão sư và giày giống nhau, quan trọng là có hợp hay không! Lão sư giảng có hay đến mấy, không hợp với năng lực của nàng, sẽ không có tiến bộ, thậm chí còn có thể thụt lùi! Lão sư không có danh tiếng, nhưng hợp với lý luận của nàng, sẽ nhanh chóng tiến bộ, tu vi tăng nhanh!

- Thật vậy à… Ta cũng nghe ca ca con nói như vậy!

Nữ tử sững lại một lúc, hai mắt có chút mê man:

- Nhưng mà, ta không biết mình hợp với lớp học như thế nào!

Thấy nữ tử mắc bẫy, mắt Trương Huyền sáng lóa. Hắn do dự một lúc, những hiền triết Karl Marx, Narcissus hiện lên trong đầu, tỏ vẻ khó xử:

- Gặp nhau là duyên. Thế này nhé, ta cũng là một lão sư trong học viện, giúp người xem căn cốt, thiên phú, tính cách miễn phí, nhân tiện giới thiệu một lão sư thích hợp cho nàng!

- Vậy thì phiền lão sư quá!

Không ngờ gặp được lão sư tốt bụng như vậy, nữ tử vui mừng gật đầu.

- Nàng hãy biểu diễn một chút tu vi cho ta xem đi!

Trương Huyền mắt nửa nhắm nửa mở, tỏ vẻ không quan tâm tí nào.

- Dạ!

Hự hự hự!

Chỉ trong giây lát, trong phòng có quyền phong rít lên. Từng đường khí kình như du long chạy loạn xạ trên người nữ tử. Khí tức khắp toàn thân ngưng tụ không tiêu tan, uy phong mà không hiện, thể hiện căn bản của nàng cực tốt.

- Được rồi, ta nhìn thấy rồi. Bình thường nàng nghiêm túc tu luyện, nền tảng vững chắc, thiên phú tuyệt vời, là thiên tài hiếm có!

Một bài quyền đánh xong, Trương Huyền gật đầu hài lòng.

Cái này hắn học được từ người lão sư bói trên địa cầu, lời nói mát lòng, hiểu biết rộng rãi, không những khó phát hiện ra điểm sai, ngược lại có vẻ như rất đúng.

- Đặc biệt là sức mạnh trên hai chân nàng, giống như bàn long. Nhất cử nhất động, giống như nước sông cuồn cuộn, vô cùng vô tận. Nếu sau này chịu khó tu luyện, nhất định rất có tiền đồ…

- Lão sư ơi, chân con từng bị thương. Y sư nói, cơ bản là bị tàn phế rồi…

Nữ tử ngắt lời của hắn, ánh mắt có chút nghi ngờ.

- Bị thương…

Trương Huyền đỏ mặt. Nhưng mà da mặt hắn dày, người khác khó nhận ra. Hắn tiếp tục đoán mò:- Nàng nghĩ là ta không nhìn ra ư? Lúc nãy khi nàng phát huy sức mạnh, ta đã biết! Sở dĩ nói như vậy, là vì… không phá thì không lập! Tuy hai chân nàng bị thương, nhưng lại có được cơ duyên mà người khác không có. Nếu sau này biết nắm bắt, lực công kích của chân, sẽ trở thành lực chiến đấu mạnh nhất, khiến người khác không theo kịp.

Nói chung cũng là lừa dối. Có thể nói loạn thì nói loạn. Cứ kiếm được một đứa đệ tử rồi tính tiếp.

- Cơ duyên? Lão sư, là loại cơ duyên nào vậy?

Mắt nữ tử sáng lên.

Sau khi bị thương ở chân, nàng luôn cảm thấy không bằng người khác, vô cùng tự ti. Không ngờ lại còn có thể trong họa được phúc.

- Cơ duyên này, có thể giúp nàng một lần bay lên trời, trở thành người đứng đầu trong đám học sinh mới cũng nên. Dù sao khả năng thiên phú của nàng vốn đã rất tốt, là thiên tài tuyệt thế. Nhưng mà…

Trương Huyền thao thao bất tuyệt, thiếu chút là lấy luôn cuốn “Như Lai Thần Chưởng” ra.

Nghe nói có thể trở thành người đứng đầu trong đám học sinh mới, lại được khen là thiên tài, nữ tử không kìm nổi vui mừng, hớn hở hỏi liền mấy câu:

- Nhưng mà cái gì?

- Nhưng mà…

Trương Huyền thở dài một tiếng. Tiếng thở dài giống như là thấy một nhân tài sắp bị vùi lấp:

- Lão sư có thể nhìn ra cơ duyên này, cả học viện không có nhiều! Tính cả ta thì chỉ có ba người. Hai người kia, ba năm trước đã không nhận học viên nữa rồi. Vì vậy… ta cũng không dám mở lời giúp nàng…

- Không nhận học viên mới?

Nữ tử vốn ôm hy vọng lớn, nghe câu nói này ánh mắt bất chợt buồn bã. Sau đó như nghĩ ra điều gì đó nàng liền nhảy cẫng lên nói:

- Họ không nhận học viên mới, vậy lão sư… có nhận học viên không?

- Ta đương nhiên vẫn nhận. Chỉ là, nàng cũng thấy đó, ta không màng danh lợi, cũng không có nhiều thời gian!

Trương Huyền tỏ vẻ khó xử:

- Nếu không phải nhân tài cùng có duyên với ta, ta sẽ không dễ dàng nhận lời…

Vù!

Vẫn chưa nói hết câu, nữ tử quỳ xuống đất:

- Ta biết lão sư thanh cao, hãy nhận ta làm đồ đệ! Ta nhất định sẽ cố gắng tu luyện, không để lão sư mất mặt!

Trong lòng Trương Huyền vui mừng, trên mặt vẫn tỏ vẻ khó xử:

- Ta và nàng quả thật có duyên. Chỉ là… nàng cũng thấy đó, ta thích yên tĩnh…

- Học viên xin hứa nếu không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không làm phiền lão sư!

Thấy hắn có chút do dự, nữ tử liên tục gật đầu, vẻ mặt thành khẩn.

- Học viên của ta không nhiều, trên phương diện tài nguyên có thể không bằng lão sư khác. Lại còn bị người khác chỉ trích…

Trương Huyền nói tiếp.

- Vậy ư… Con nghe nói tài nguyên tu luyện rất quan trọng…

Nữ tử do dự một lúc.Sư phụ nhận tài nguyên ở học viện, có liên quan đến thành tích giảng dạy và số lượng học viên. Nếu tài nguyên không nhiều, tu luyện rất khó tiến bộ.

- Ha ha, ta cố ý thử thách nàng mới nói như vậy. Nếu lòng nàng đã quyết, thành tâm nhận ta làm lão sư, ta đành miễn cưỡng, nhận nàng làm học viên!

Thấy nữ tử chần chừ, Trương Huyền lập tức cắt ngang, vội vàng nói:

- Xác nhận thân phận đi!

- Nhanh vậy ư…?

Không ngờ lão sư này lật mặt còn nhanh hơn lật sách, nữ tử có chút kinh ngạc. Nhận xong lệnh bài xác nhận thân phận do Trương Huyền vừa đưa cho, đang suy nghĩ rốt cuộc có nên xác nhận hay không, nàng liền thấy Trương lão sư vô cùng điềm tĩnh trước đó kéo bàn tay mình, lấy ra một con dao nhọn nhẹ nhàng rạch một đường. Một giọt máu nhỏ xuống ngọc bài.

Vù!

Hào quang lóe lên.

- A…

Nữ tử ngẩn người.

Không phải lúc nãy lão sư còn nói để suy nghĩ, không màng danh lợi mà? Sao hành động lại nhanh như vậy? Hơn nữa… còn chuẩn bị trước cả dao?

- Kể từ bây giờ, nàng chính là học viên của ta!

Đã nhỏ máu nhận lão sư, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, quay lại dáng vẻ cao nhân:

- Nàng tên là gì?

- Thưa lão sư, ta là Vương Dĩnh!

Biết là không thể thay đổi, nữ tử không nói nhiều nữa, khuôn mặt ngây thơ gật đầu.

- Ừ, cầm lệnh bài thân phận, đi nhận chăn đệm, sách vở. Tiện thể tìm chỗ ở của mình luôn đi! Ngày mai bắt đầu học. Đến đây tìm ta là được.

Trương Huyền hất tay.

- Vâng!

Vương Dĩnh gật đầu, xoay người rời đi.

- Phù! Lừa thành công một người!

Thấy nữ tử trở thành học viên của mình, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười.

Thật không dễ dàng gì. Nếu không phải hắn đã nhìn thấy nhiều kỹ xảo chiêu dụ trên mạng, sợ rằng hôm nay khó mà thành công.

Có được học viên là có thể tránh được vận rủi bị khai trừ, trong lòng Trương Huyền nhẹ nhõm. Ngay lập tức, hắn cảm thấy tinh thần thoải mái vô cùng. Chút hoài niệm về thân phận trước đây còn quanh quẩn trong đầu cũng dần dần biến mất.

- Yên tâm đi. Nếu đã biến thành ngươi, ta sẽ thay ngươi sống thật tốt!

Trước kia tên Trương Huyền đó vì không chiêu mộ được học viên mà chết, không cam lòng. Lúc này có được học viên, lo lắng cuối cùng cũng vô hình vô bóng mất đi. Cho đến phút này, Trương Huyền cũng xem như hiểu rõ thân thể này.

Ầm ầm!

Hoàn toàn hiểu rõ thân thể, Trương Huyền đang muốn tiếp tục chiêu mộ thêm vài học viên nữa, chợt đầu óc rung lên. Từng hồi âm thanh vang lên ầm ầm.

“Thiên địa bất nhân, coi vạn vật là cỏ rác…

“Nhật nguyệt doanh trắc, thiên địa hữu khuyết…”

(*)

Ầm ầm!

Các ngôn từ huyền bí khiến hắn hoa mày choáng mặt. Tiếp đó trong đầu xuất hiện một cung điện to lớn. Phía trên có bốn chữ lớn phát sáng.

Thiên Đạo Đồ Thư Quán!

Đẩy cửa bước vào, vô số sách trên kệ, bao la các loại sách, thoạt nhìn không thể thấy điểm cuối.

“Lẽ nào đây là quà xuyên không? Thư viện? Trời ơi, kiếp trước ta là người quản lý thư viện. Tại sao đến thế giới này, lại vẫn như vậy”

Quà của người khác là báu vật, là các loại đồ vật hiếm có. Bản thân mình sao lại là thư viện? Trương Huyền cảm thấy trước mắt tối om, suýt chút nữa là ngất xỉu.

“Thư viện? Để làm gì? Lẽ nào sau này đánh nhau, người khác ném kiếm, ta ném sách?”

“Để xem thử là sách gì?”

Trong lòng tỏ vẻ cam chịu, Trương Huyền đưa tay với sách trên kệ, muốn xem thư viện này rốt cuộc có tác dụng gì. Nhưng mà với tay hắn mới phát hiện, tay đi xuyên qua kệ sách, không cầm được cuốn sách nào.

“Ngươi đang đùa ta ư? Đưa cho ta thư viện nhưng lại không cho lấy sách, xem cũng không được, rốt cuộc muốn làm gì?”

Trương Huyền đơ mặt không nói được lời nào, khóc không ra nước mắt.

***

(*) Nhật nguyệt doanh trắc, thiên địa có thiếu (Thiên tự văn): Mặt trăng mặt trời luân phiên thay đổi, trời đất không hoàn mỹ.

Chương 2: Không biết xấu hổ

Sau một hồi nghiên cứu, nhận ra sách trong thư viện đều là nhìn được nhưng sờ không được, Trương Huyền mất hết hứng thú, lấy lại tinh thần rời khỏi thức hải (*).

Thôi ăn cơm trưa cái đã. Chiều lại tìm cách lừa thêm hai người nữa!

Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đã đứng bóng rồi. Sáng nay tới tổng cộng mười tám học sinh mà chỉ lừa được mỗi một đứa vào học. Xác xuất như vậy là quá thấp. Buổi chiều phải cố gắng hơn mới được. Dù sao cũng là một người xuyên qua(**) mà ngay cả một người thời cổ cũng lừa không được thì còn mặt mũi nào dám thừa nhận là mình từng sống ở thời hiện đại tin tức phát triển?

Đứng dậy duỗi lưng một cái rồi chậm rãi rời khỏi giảng đường của mình, Trương Huyền đi tới nhà ăn của học viện.

Nhà ăn của học viện Hồng Thiên vô cùng rộng rãi, giống y như những trường đại học cao đẳng ở kiếp trước vậy, có sức chứa tới mười ngàn học sinh. Đã tìm được một học viên rồi nên tâm trạng của Trương Huyền rất tốt. Hắn lấy vài món ăn nhiều hơn thường ngày rồi tìm một cái bàn trong góc khuất ngồi xuống bắt đầu nhâm nhi.

- Đây không phải là Trương lão sư sao?

Trong lúc hắn đang say mê thưởng thức các món ăn thì một âm thanh vang lên. Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy một nam thanh niên đang tươi cười nhìn mình. Nhưng trong nụ cười không hề có hơi ấm, đơn giản chỉ là nụ cười xã giao.

- Tào lão sư hả?

Trương Huyền nhận ra người này.

Tào lão sư tên thật là Tào Hùng, vào học viện làm cùng lúc với hắn, lúc nào cũng chăm chăm so sánh với hắn rồi tìm cơ hội móc mỉa.

Linh hồn của cái thân thể này vốn vì không chịu nổi những lời châm biếm nên mới tính mượn rượu giải sầu rồi chết. Mà những người đã gián tiếp gây nên cái chết của hắn không thể thiếu cái người đang đứng trước mặt này.

- Hôm nay là ngày sinh viên mới nhập học được tự lựa chọn lão sư. Sao? Thu hoạch sao rồi? Nhìn thấy ngươi còn có tâm trạng ngồi đây ăn cơm chắc là thu hoạch không tệ nhỉ? Nhìn này, đây đều là học sinh mới của ta. Tổng cộng có mười hai người. Bây giờ ta dẫn bọn họ đi ăn cơm cái đã, rồi đi sắp xếp chỗ ở.

Mặt Tào lão sư tràn đầy vẻ cao ngạo, đưa tay chỉ về phía sau, khoe khoang không thèm che giấu.

Ờ, mục đích hắn tới đây là để khoe mà!

Thật ra, hắn cũng không có thù hằn gì với Trương Huyền. Chỉ là do hai người vào trường làm cùng lúc nên rất hay bị người khác đem ra so sánh. Mà Trương Huyền lại là điển hình cho sự thất bại. Nên đương nhiên hắn muốn khoe ra một chút cho có cái gọi là hơn hẳn người khác.

Thật sự là sau lưng hắn có một đám thiếu niên tràn đầy sức sống, đang tò mò nhìn ngó xung quanh.

- Các vị! Để lão sư giới thiệu cho các ngươi, đây là lão sư Trương Huyền, là một người có tiếng của học viện chúng ta. Ờ… là người đầu tiên trong lịch sử của học viện nhận được điểm đánh giá giáo viên là không! Ôi, tạo nên lịch sử mới cho học viện luôn đó!

Tào lão sư nói với các học sinh của mình.

- Không điểm trong phần đánh giá giáo viên?

- A! Lúc ta tới cũng có nghe nói hắn dạy học viên sao mà làm họ tẩu hỏa nhập ma, suýt nữa bị phế luôn!

- Ta cũng có nghe nói. Trước khi tới cũng có rất nhiều người nói với ta là tuyệt đối không được chọn hắn làm lão sư của mình. Nếu không, không những không thể tu luyện mà còn có thể chết bất cứ lúc nào!

- Không thể tin được lại là người đang ngồi ở đó nha. Nhìn cũng hiền lành vậy mà…



Nghe Tào Hùng giới thiệu xong, cả đám học sinh nhao nhao bàn luận.

Bảng đánh giá giáo viên gồm nhiều yếu tố, nhiều cách đánh giá rồi cộng điểm lại. Trong đó, đánh giá của học sinh cũng chiếm một phần điểm. Nên chỉ cần có học sinh thì sẽ có điểm. Mà lão sư này được không điểm, đúng là lập nên lịch sử mới.

- Giới thiệu xong chưa?

Đối với lời nghị luận của mọi người, Trương Huyền cũng không cảm thấy tức giận. Không điểm là chuyện của Trương Huyền trước kia, liên quan gì tới mình?

Nhưng cho dù không tức giận việc người ta nghị luận, đối với việc Tào lão sư thích hạ thấp người khác để nâng cao chính mình, hắn vẫn thấy rất là khó chịu, vẫy tay xua đuổi:

- Nếu giới thiệu xong rồi thì cút đi. Đừng ở chỗ này cản trở người khác ăn cơm!

Không thể ngờ là cho dù bị nói ra lịch sử đáng xấu hổ của hắn mà hắn vẫn không có chút tự mình hiểu lấy, dám bảo mình cút đi, sắc mặt Tào Hùng bắt đầu trầm xuống, vung tay, để lộ ra sự uy nghiêm của một người giáo viên:

- Đánh giá giáo viên được không điểm, phá vỡ kỷ lục của toàn trường mà còn không biết xấu hổ sao?

- Xấu hổ? Tại sao ta phải xấu hổ? Ngươi cũng nói là ta đã lập nên kỷ lục mới, trở thành người nổi tiếng được tất cả học sinh mới đều biết đến. Còn ngươi thì sao?

Trương Huyền giơ tay chỉ vào đám học sinh mới sau lưng Tào Hùng, nói:

- Bọn họ có biết tổng điểm đánh giá giáo viên của ngươi được bao nhiêu không? Trước khi tới học viện bọn họ có biết ngươi là ai không? Nếu không phải do ngươi cố sức lôi kéo, thậm chí còn mời ăn cơm, ngươi nghĩ bọn họ sẽ chọn ngươi làm lão sư sao? Một người làm lão sư mà một chút danh tiếng cũng không có, còn dám khoe ra với ta! Ngươi khoe cái rắm ấy!

- Hả?

Lão sư khác bị không điểm phần đánh giá chắc chắn ra đường phải trùm đầu, sợ mất mặt xấu hổ. Vậy mà người này thì hay rồi. Hắn trái lại dương dương tự đắc, mặt mũi kiêu ngạo. Chính mình không bị không điểm lại bị hắn khinh bỉ.

Tào Hùng sắp tức điên rồi, nghĩ thầm.

Trái tim hắn cũng quá lớn đi! Mà mấu chốt là… với cái thành tích như vậy thì ngươi lấy cái gì để tự hào vậy?

Đám học sinh đứng phía sau Tào lão sư mặt đối mặt nhìn nhau, hoàn toàn ngây người.

Mặt mũi để đâu… Mặt mũi đâu?

Lão sư này… cũng thật không biết xấu hổ đi!

Đối với Trương Huyền, sao lại phải thấy xấu hổ, mất mặt? Đùa cái gì vậy? Ở thời đại mà hắn từng sống, có vài ngôi sao vì muốn nổi tiếng mà cái gì cũng dám làm, bất chấp tất cả. Việc gì càng xấu hổ thì càng làm. Chụp hình khỏa thân, tung tin đồn nhảm, đút lót xây dựng quan hệ… Vậy mà bọn họ còn chưa cảm thấy xấu hổ thì bị không điểm trong bảng đánh giá giáo viên đã có là gì.

Tào Hùng tức giận, mặt đỏ lên, nói:
- Giáo viên nên coi việc dạy là chính. Hôm nay ta không tranh chấp với ngươi. Chờ đến khi nào ngươi tìm được học viên, lúc ấy ngươi có bản lĩnh, chúng ta lại so tài một chút, xem ai dạy tốt hơn!

Tào lão sư nói xong liền xoay người rời khỏi.

Đúng lúc này, từ phía sau vang lên giọng của một nam một nữ đang nói chuyện:

- Lão sư kia thật sự cũng không tệ, tính cách cũng dễ chịu…

Một giọng nữ ngây thơ ngập ngà ngập ngừng vang lên.

Ngay sau đó là một giọng nói già cả vang lên, lộ ra vẻ bất đắc dĩ:

- Nhị tiểu thư à, xin hãy nghe theo lời ta đi. Trước khi tới đây, thiếu gia đã dặn trước với ta là để cho nhị tiểu thư nhận lão sư Lục Tầm làm giáo viên mà tiểu thư nhất quyết không nghe, còn cố ý trốn đi. Ừ thì trốn đi cũng được. Nhưng nhận ai không nhận lại đi nhận người đó…

- Lão sư kia… cũng không có kinh khủng như ngươi nói đâu. Hắn… thật sự rất tốt, còn giúp ta chỉ điểm. Còn nói ta… cố gắng tu luyện là có thể trở thành người đứng đầu khóa…

Giọng nữ vẫn có chút do dự.

- Còn mơ tưởng tới đứng đầu khóa. Nếu học cùng hắn thật sự không tẩu hỏa nhập ma đã may rồi. Nhị tiểu thư biết hắn là ai không? Chính là người nổi tiếng nhất học viện về khoản bất tài vô dụng, bảng đánh giá giáo viên học kỳ một được không điểm! Ôi tiểu tổ tông của ta ơi, tiểu thư hãy mau hủy đăng ký đi. Nếu không thiếu gia mà biết được thì chắc chắn sẽ giết chết ta mất…

Giọng nói của người lớn tuổi đượm vẻ cầu xin.

- Ca ca!

Nghe quản gia nhắc đến anh trai mình, nữ tử bắt đầu cảm thấy sợ hãi, mặt nhăn nhó nhưng không biết làm thế nào bây giờ.

Cuộc nói chuyện ấy lọt vào tai Tào Hùng. Mắt hắn sáng lên. Hắn vốn dĩ đang chuẩn bị rời khỏi nhưng bây giờ đứng đấy cười khanh khách đưa mắt nhìn về phía Trương Huyền đang ngồi ăn cơm:

- Trương lão sư, nữ tử này chính là người ngươi vừa tuyển được sao? Ha ha, có vẻ như không được may mắn lắm nhỉ? Người ta tính hủy đăng ký kìa!

Giáo viên có thể chọn học sinh thì đương nhiên học sinh cũng có thể chọn giáo viên cho mình. Nếu cảm thấy giáo viên mình vừa chọn không thích hợp với bản thân cho lắm, hoàn toàn có thể trả lại lệnh bài do giáo viên đưa ra, để hủy đăng ký.

Giọng của Tào Hùng rất lớn khiến cho không ít người chú ý. Nữ tử và người quản gia đang bàn luận cũng liếc mắt nhìn về phía bên này.

- Nhị tiểu thư, hắn chính là người mà tiểu thư vừa chọn làm lão sư?

Ánh mắt của người quản gia dừng trên người Trương Huyền.

- Đúng vậy.

Nữ tử gật đầu.

Quản gia lập tức đứng dậy bước tới trước mặt Trương Huyền, nói:

- Trương lão sư, tiểu thư nhà chúng ta muốn hủy đăng ký học chương trình học của lão sư!

- Lão Lưu…

Không ngờ được quản gia lại hành động nhanh như vậy, sắc mặt nữ tử đỏ lên, vội vàng đi tới, nhìn về phía Trương Huyền với vẻ mặt xin lỗi:

- Lão sư, ta….Nữ tử này đúng là người học sinh Trương Huyền vừa nhận, tên Vương Dĩnh.

- Vương Dĩnh, nàng cũng biết ta luôn không nhận học sinh. Nhận nàng là do ta và nàng có duyên. Nàng muốn hủy để mất đi cơ hội tốt như vậy sao? Nàng có biết rằng có bao nhiêu người muốn trở thành học viên của ta mà ta không nhận không?

Đương nhiên Trương Huyền không thể để người học sinh hắn phải vất vả lắm mới lừa được chạy trốn, giả bộ nghiêm trang chững chạc, nói.

- Mẹ nó!

Nghe được những lời hắn nói, những người biết chuyện ở xung quanh cảm thấy trước mắt tối sầm, muốn xỉu.

Đại ca, ngươi giữ chút thể diện được không? Còn bày đặt vẫn luôn không nhận học viên, rồi cùng nàng có duyên, rồi bao nhiêu người hi vọng trở thành học sinh của ta… Rõ ràng là do không ai chịu học ngươi nha!

- Ta… không phải…

Bị hắn chất vấn, Vương Dĩnh vội vàng xua tay. Nhưng lời còn chưa nói xong đã bị người khác cắt ngang.

- Đúng vậy!

Thấy tiểu thư không quả quyết, Lưu quản gia bước về trước một bước, nói:

- Trương lão sư, nhị tiểu thư của chúng ta đã quyết định muốn hủy bỏ chương trình học của lão sư. Nhưng tiểu thư không tiện nói ra. Mong lão sư hỗ trợ xử lý thủ tục hủy học phần!

- Hủy bỏ?

Trương Huyền ngước mắt lên:

- Ngươi cần phải nhớ kỹ, hủy bỏ lão sư sẽ để lại tiếng xấu trong học viện. Sau này sợ rằng không lão sư nào dám nhận nàng ấy nữa! Chả lẽ ngươi muốn chỉ vì một chút bốc đồng của mình, hủy hoại cuộc đời của tiểu thư nhà ngươi sao? Trách nhiệm này ngươi gánh nổi không?

- Cái này…

Lưu quản gia sửng sốt.

Đúng là học sinh có thể hủy học lão sư mình đã đăng ký. Nhưng đây chắc chắn là một nỗi nhục nhã rất lớn đối với người lão sư đó. Hơn nữa, người ta sẽ nghĩ rằng người học sinh này dám bỏ học của lão sư này thì cũng có thể bỏ học của lão sư khác. Nên học sinh nào có vết “xấu” như vậy, gần như những lão sư khác sẽ không nhận.

Tóm lại, đối với người mà dám trực diện làm nhục phẩm giá tôn nghiêm của lão sư, ai cũng không muốn nhận loại học sinh này.

Hơn nữa, nếu nhận chẳng khác nào đang tát vào mặt người lão sư bị bỏ kia. Mọi người đều là đồng nghiệp, không thể vì một học sinh mà xúc phạm nhau.

Hơn nữa tu luyện ở học viện lại không có lão sư hướng dẫn, cuộc đời này chẳng khác nào phế bỏ.

Ban nãy Lưu quản gia còn khí thế hừng hực. Nhưng một câu của Trương Huyền đã làm hắn bối rối không biết phải làm sao.

Hắn cũng chỉ là tôi tớ. Nếu chẳng may làm lỡ tiền đồ của nhị tiểu thư, hắn chết trăm lần cũng không đền hết tội.

- Yên tâm đi. Tài năng của nhị tiểu thư nhà các ngươi cũng không kém. Cộng thêm ta cố gắng chỉ bảo, khẳng định kết quả sẽ không tệ…

Thấy Lưu quản gia bắt đầu do dự, Trương Huyền lại lần nữa triểu khai đại pháp lừa dối.

Đùa sao! Con vịt đã nấu chín sao có thể để cho nó chạy được!

- Khoan đã, ai nói không có giáo viên nào dám nhận? Tiểu cô nương, chỉ cần nàng hủy bỏ học phần của vị giáo viên này, ta sẽ ngay lập tức nhận nàng làm học sinh của ta!

Trương Huyền còn chưa nói dứt lời, Tào Hùng đứng kế bên đã tiến lên trước một bước, giơ tay ngăn cản.

Vừa rồi hắn bị Trương Huyền làm mất hết mặt mũi. Bây giờ có cơ hội phản bác lại, hắn làm sao có thể buông tha.

- Tào Hùng, ngươi muốn làm gì?

Sắc mặt Trương Huyền trầm xuống.

- Làm gì? Hạt giống tốt như vậy không thể lãng phí nha. Nếu nàng ấy muốn hủy bỏ, không học của ngươi nữa, ta sẽ nhận! Người ta đến học viện để học, đương nhiên muốn chọn cho mình người giáo viên tốt nhất mà không phải là người giáo viên bị không điểm trong đánh giá!

Tào Hùng đắc ý dào dạt, cười hì hì, nói.

- Ngươi dám công khai tranh đoạt học sinh à? Ngươi có tin ta đi báo cáo với phòng quản lý giáo viên không?

Đây cũng không phải tức giận bình thường. Đây rõ ràng là ngang nhiên cướp đoạt học sinh!

Tuy học viện cổ vũ lão sư tự mình lựa chọn học sinh nhưng không cổ vũ cho loại hành vi giành giật này! Nếu lỡ xảy ra, không những sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa các lão sư, còn làm mọi thứ rối tung lên, ảnh hưởng đến văn hóa và uy tín của học viện.

- Giành học sinh? Ngươi nói quá lời rồi. Cùng lắm thì chúng ta so tài chỉ điểm tại chỗ một chút, công bằng cạnh tranh, để cho học sinh tự mình chọn lựa ai là giáo viên của mình. Ngươi có dám không?

Tào Hùng nói.

(*) Thức hải: vùng không gian tưởng tượng khi mình nhắm mắt lại thì nhìn thấy, không chạm vào được.

(**) Người xuyên qua: người vượt qua không gian, thời gian để đến một thời không khác.

Chương 3: Thiên đạo có thiếu sót

- So tài chỉ điểm tại chỗ?

Sắc mặt Trương Huyền không được tốt lắm.

Mặc dù hắn đã dung hợp với ký ức trước đây của cơ thể này nhưng chưa từng sắp xếp lại nghiêm túc. Cùng lắm cũng chỉ có thể hiểu rõ các cấp bậc. Muốn chỉ ra chỗ sai trong việc tu luyện, cái linh hồn kia còn lơ mơ không biết gì chứ đừng nói bản thân mình hiện tại!

Chỉ điểm cho người khác… chắc chắn là thắng không nổi Tào lão sư này!

Nếu thật sự muốn so tài, thua là cái chắc!

- Sao? Không dám à? Học viện có văn bản quy định rõ ràng, so tài tại chỗ sau đó cho học sinh được quyền tự chọn giáo viên, như vậy không tính là tranh giành!

Tào Hùng mỉm cười, vung ống tay áo, cố tạo ra dáng vẻ lạnh nhạt không quan tâm sự đời, nho nhã vô cùng.

- Chỉ điểm cái gì?

Biết nếu hôm nay không giải quyết ổn thỏa việc này, người học viên mình phải vất vả lắm mới tuyển được kia sẽ chạy trốn, Trương Huyền cắn răng nói.

Giáo viên chỉ điểm chia thành rất nhiều loại. Chỉ điểm tu vi, võ thuật, những sai lầm trong tu luyện… Phương hướng khác biệt, sự am hiểu của các giáo viên về từng mảng cũng khác biệt.

- Như vậy đi, ở đây đều là học sinh mới, chúng ta cũng không quen biết ai. Để cho bọn họ đánh một bộ quyền thuật, chúng ta ngồi xem và chỉ ra những chỗ thiếu sót. Sau đó kiểm tra tại chỗ xem phương pháp của ai làm cho bọn họ tiến bộ nhiều nhất thì người đó thắng. Ngươi thấy thế nào?

So tài với các giáo viên khác, Tào Hùng còn có chút sợ thua. Chứ đối với cái người có nghiệp vụ đứng nhất từ dưới đếm lên, cộng thêm đánh giá giáo viên bị không điểm đang đứng trước mặt này, Tào Hùng có 100% tin tưởng mình sẽ thắng.

Trương Huyền bắt đầu do dự.

- Đừng nói là không dám so tài đấy? Ban nãy không phải khoác lác ghê gớm lắm sao? Nói gì không ít người muốn làm học sinh của ngươi nhưng ngươi không nhận? Nếu có bản lĩnh thật thì cứ so tài một chút. Nếu không, đừng hủy hoại tương lai tiểu cô nương nhà người ta!

Tào Hùng dần dần uy hiếp.

- Cái này… được rồi!

Trương Huyền gật đầu.

Cái gì của mình thì là của mình. Còn không phải thì có cố cũng không có được! Cùng lắm thì thua thôi. Nhưng nếu bây giờ không chấp nhận so tài, người học sinh vừa mới nhận này hủy bỏ môn học của mình là cái chắc!

Giờ này phút này hắn đã không còn đường lui rồi.

Nếu nhìn không ra thật thì cứ nói bậy vậy. Dù sao da mặt của mình dày mà. Mất mặt thì cứ mất mặt đi…

- Tào lão sư đang chuẩn bị so đấu với Trương lão sư kìa!

- Ngươi đang nói đến Trương lão sư đứng đầu từ dưới đếm lên ấy hả?

- Đúng là hắn!

- Đánh giá giáo viên được không điểm mà cũng dám cùng người khác thi đấu? Thật không vậy? Đây không phải là ở không rửng mỡ làm chuyện ngu dốt sao?



Hắn vừa đồng ý liền thu hút ánh mắt của rất nhiều học sinh đang ăn cơm ở nhà ăn.

Hôm nay là ngày học sinh mới nhập học. Không ít người dù chưa từng đến học viện cũng đã nghe qua danh tiếng của lão sư có bảng đánh giá giáo viên không điểm này, chỉ tiếc là chưa từng nhìn thấy người thật. Nên bây giờ ai ai cũng thấy tò mò.

- Theo quy tắc, ngươi chỉ điểm học viên của ta, ta sẽ chỉ điểm học viên của ngươi!

Thấy xung quanh có rất nhiều người bu lại, tâm lý thích thể hiện của Tào Hùng lại trỗi dậy. Hắn vung tay lên, cười khanh khách, nói.

Khi xảy ra cạnh tranh giữa các giáo viên, vì tính công bằng, giáo viên không thể chỉ điểm cho chính học sinh của mình, vì như vậy có thể có gian lận. Nên thường thì sẽ chỉ điểm cho học sinh của đối phương.

- Tiểu cô nương, nàng lại đây đánh thử một bộ quyền pháp, sau đó dồn hết sức lực đánh vào trên cột đá nhé!

Sau khi thống nhất phương pháp và nội dung thi đấu, Tào Hùng ra vẻ như mình là cao nhân nhìn về phía tiểu cô nương ngây thơ đang đứng cách đó không xa.

- Ta…

Mặt Vương Dĩnh đỏ lên, trộm nhìn thoáng qua Trương Huyền. Sau khi xác nhận hắn không tức giận, nàng mới bước đến trước mặt mọi người, dang đôi tay ra. Một luồng khí tức (1) dao động tràn ngập toàn thân.

- Vút… vút… vút!

Quyền phong gào thét, tràn đầy sức mạnh.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy chắc không ai tin bộ quyền pháp này là do một tiểu cô nương ngây thơ ngọt ngào đánh ra.

Tư thế vững vàng bình thản, sức mạnh tràn đầy. Liếc mắt nhìn qua đều có thể biết tiểu cô nương này có nền tảng rất tốt.

Bộ quyền pháp rất nhanh đã đánh xong.

Sau một lúc chăm chú theo dõi, lòng Trương Huyền gần như tan nát. Với kiến thức của hắn, cho dù kết hợp với cả ký ức của linh hồn trước, cũng không nhìn ra được có bất kỳ khuyết điểm gì.

Khó trách tại sao lại bị không điểm trong đánh giá giáo viên. Nhãn lực của người này đúng là quá kém!

- Được rồi, dồn hết sức lực tấn công vào trên cột đá đi!

Thầm kêu đây đúng là một hạt giống tốt, Tào Hùng vừa lòng gật gật đầu, mở miệng nói.

Cái cột đá cách bọn họ không xa, có thể thử nghiệm mức độ lực lượng của học sinh, giúp học sinh nhận thức đúng đắn về sức mạnh của bản thân mình. Vương Dĩnh nhút nhát sợ sệt bước tới trước cột đá, tích tụ toàn bộ lực lượng sau khi thi triển một bộ quyền pháp, biến thành xích chùy, hung hăng đập lên.

- Coong!

Cột đá lung lay một chút, sau đó hiện ra một con số.

53!

- 53 ki-lô-gam sao? Quyền lực không tệ chút nào!

Tào Hùng liên tục gật đầu. Một học sinh còn chưa bắt đầu đi học, chưa được chỉ điểm qua lần nào, lại còn là nữ, một quyền có thể phát ra lực lượng như vậy thật sự không tệ chút nào.

- Vừa rồi ta nhìn thấy quyền pháp của nàng mạnh mẽ, lực lượng tràn đầy. Nhưng có một chút không ổn lắm. Chính là đường quyền của nàng hơi ngắn. Nếu có thể làm tốc độ di chuyển của hai chân chậm lại một chút thì uy lực chắc chắn sẽ tăng mạnh. Nếu ta đoán không nhầm, hai chân của nàng khẳng định đã từng bị thương đúng không?

Tào Hùng mở miệng nói.
Đúng là giáo viên thật có khác. Nhãn lực của hắn thật sự tốt hơn Trương Huyền nhiều. Vừa liếc mắt một cái liền nhìn ra đôi chân chính là mấu chốt trong quyền pháp của Vương Dĩnh, cũng đoán ra chân của tiểu cô nương đã từng bị thương.

- Dạ đúng vậy.

Vương Dĩnh gật đầu.

- Vì từng bị thương nên bây giờ khi nàng mượn lực từ hai chân lại sợ bóng sợ gió đúng không? Bây giờ ta sẽ chỉ cho nàng một phương pháp khắc phục. Yên tâm đi, ta sẽ không làm hai chân đã bị thương của nàng càng bị thêm thương đâu!

Ngay sau đó Tào Hùng nói ra một phương pháp mới, cũng giảng giải kỹ càng tỉ mỉ qua một lần.

- Để ta thử xem!

Ở độ tuổi này, Vương Dĩnh đã có sức mạnh như vậy, chứng tỏ khả năng tiếp thu và lĩnh ngộ của nàng không hề kém. Nàng có thể lĩnh hội toàn bộ phương pháp mới rất nhanh. Sau đó, nàng lại một lần nữa bước đến phía trước cột đá. Đôi bàn tay trắng như tuyết xiết chặt. Một luồng lực lượng chảy khắp cơ thể. Toàn thân giống như trường long.

- Coong!

63!

Mới trải qua một lần chỉ điểm đơn giản thôi đã có thể ngay lập tức làm lực lượng tăng lên 10kg!

- Lực lượng tăng lên 10kg đồng nghĩa với tăng lên gần 20% tổng sức mạnh! Ta chỉ điểm xong rồi. Đến lượt ngươi!

Nhìn thấy thành tích như vậy, Tào Hùng nhẹ nhàng cười, tràn đầy đắc ý nhìn về phía Trương Huyền.

Một lần chỉ điểm lại có thể làm cho lực lượng của học sinh tăng lên gần tới 20%, đã được coi là một thành tích rất tốt.

- Trương lão sư!

Âm thanh vừa dứt liền có một học sinh bước ra từ phía sau hắn, chuẩn bị thi triển quyền pháp.

- Từ từ!

Trương Huyền giơ tay ngăn lại.

- Có chuyện gì? Chẳng lẽ Trương lão sư muốn đổi ý?

Tào Hùng hừ lạnh một tiếng.

- Đổi ý? Đùa cái gì vậy? Ngươi cảm thấy việc mà ta đã đồng ý còn có thể thay đổi sao?

Trương Huyền ngoài miệng nói mát nhưng trong lòng đang rất sốt ruột.

Hắn là một người xuyên qua, biết gì mà chỉ với chả điểm bây giờ! Nếu là chỉ điểm bọn họ cách tải phim, bẻ khóa xem “phim con heo” thì thật sự là dễ như trở bàn tay.

- Ta chỉ cảm thấy…

Thấy mọi người tập trung nhìn mình, Trương Huyền đành phải căng não ra tìm đại một lý do nào đó, nói:

- Người này là học sinh của ngươi nên đương nhiên nghe theo mệnh lệnh của ngươi. Nếu người này cố ý không phát ra toàn lực sau khi ta đã chỉ điểm thì khác nào ta đã thua cuộc?

- Ta khẳng định sẽ dùng hết toàn lực! Cái gì chứ lòng trung thực chắc chắn ta có!

Nam học sinh thấy Trương Huyền nghi ngờ, liền nghiến răng nói.

- Cứ coi như vậy đi. Ta tin tưởng sự thành thật của học sinh này. Nhưng chúng ta thi đấu không công bằng!

Học sinh đã nói tới như vậy, Trương Huyền còn tiếp tục làm khó dễ, chắc chắn sẽ bị người ta chê cười. Hắn căng não nói ra.

- Không công bằng? Chỗ nào không công bằng?
Tào Hùng hỏi vặn lại.

- Vương Dĩnh vốn là học viên của ta. Nếu ta thắng, nàng ấy vẫn là học viên của ta, nghĩa là ta chẳng được gì. Còn nếu ta thua, nàng ấy ngay lập tức chọn ngươi làm lão sư. Vậy thì công bằng ở chỗ nào? Ví dụ như thứ chúng ta đánh cược là mạng sống, ta thắng, ngươi phải chết. Mà ta thua ta lại không bị gì cả… Ngươi thấy như vậy công bằng không?

Trương Huyền nói.

- Ờ thì…

Tào Hùng sửng sốt.

Nếu nói như vậy thì quả thật có chút không công bằng.

“Lần đánh cược này chẳng khác nào tay không bắt sói trắng. Chính mình cái gì cũng không cần mất. Mà một khi đối phương thua thì phải đưa học viên cho chính mình”.

Tào lão sư nghĩ thầm.

- Vậy nếu ngươi thắng, ta sẽ để học viên tên Lưu Dương này trở thành học sinh của ngươi!

Sau một lúc suy nghĩ, Tào Hùng phất tay, nói.

Lưu Dương chính là học sinh mới sẽ được Trương Huyền chỉ điểm.

- Lão sư…

Không ngờ Tào lão sư lại đưa ra quyết định như vậy, Lưu Dương đứng hình ngay tại chỗ, vẻ mặt sốt ruột. Nếu bắt hắn nhận một người bị không điểm đánh giá giáo viên làm lão, hắn thà chết…

- Yên tâm đi, lão sư nhất định sẽ không thua!

Tào Hùng nhìn cậu học viên họ Lưu với ánh mắt tràn đầy tự tin.

- Dạ!

Lưu Dương có vẻ như rất tin tưởng vào lời lão sư mình nói. Hắn bước ra xa hai bước rồi bắt đầu thi triển quyền pháp.

- Cái này…

Vốn đang định nói thêm vài câu kéo dài thời gian để cậu học viên kia từ bỏ, ai dè người này trực tiếp đánh quyền, không hề cho Trương Huyền có cơ hội nói chuyện. Mặt hắn bực bội hẳn.

Nói thật, bộ quyền pháp mà cậu học viên kia đang đánh, ngay cả nhận ra hắn còn không nhận ra được, chứ đừng nói là tìm ra khuyết điểm!

- Không được không được… khuyết điểm, phải tìm ra cho bằng được khuyết điểm…

Mồ hôi mẹ mồ hôi con trên trán Trương lão sư thi nhau chảy xuống. Trong lòng hắn vô cùng sốt ruột. Nếu không tìm ra khuyết điểm, không chỉ điểm được thì mất mặt là chuyện nhỏ, vấn đề lớn là học sinh hắn phải vất vả lắm mới lừa được sẽ chạy theo người khác, còn mình có thể sẽ bị đuổi việc!

- Ầm ầm!

Ngay lúc hắn đang vô cùng sốt ruột thì Thiên Đạo Đồ Thư Quán trong đầu đột nhiên lắc lư. Một tiếng sấm rền vang lên. Sau đó hắn liền nhìn thấy trên cái kệ sách trống không lúc nãy hiện lên bốn chữ to: “thiên đạo thiếu sót!”

Bốn chữ này làm người ta cảm thấy nặng nề như núi, mang theo uy nghiêm và khí thế vô cùng. Sau khi bốn chữ hình thành, những quyển sách vốn nhìn được sờ không được đột nhiên bay ra một quyển, rơi vào tay hắn.

“Đây là cái gì?”

Trong lòng sửng sốt, Trương Huyền cúi đầu nhìn về quyển sách đang nằm trong tay. Chỉ thấy trên bìa có in hai chữ - Lưu Dương!

Hắn tiện tay lật ra trang đầu tiên, thấy phía trên chi chít chữ.

“Lưu Dương, con của Lưu gia, Hạ Vận thành, thi đậu Hồng Thiên học viện, võ giả Tụ Tức cảnh (2) nhất trọng!

Công pháp tu luyện: Liên Hoa Trùng Huyệt Kình!

Võ thuật: Phi Hoa quyền: đang luyện. Thốn Long quyền: đạt thành!

Khuyết điểm: 12 chỗ: 1. Hư chiêu quá nhiều làm lực lượng phân tán. 2.... 3. … 12. Tay trái mạnh hơn nhưng lại học bộ quyền dùng tay phải là chủ yếu nên không phát huy được hết sức mạnh…”

- Cái này… cái này…

Đọc xong những chữ chi chít trên trang giấy, Trương Huyền cảm thấy bản thân sắp điên rồi.

Thật hay giả vậy?

Hắn đang nghĩ tới tìm ra khuyết điểm thì Thiên Đạo Đồ Thư Quán liền xuất hiện một quyển sách liên quan tới các khuyết điểm của Lưu Dương!

Nếu những gì được viết trong đây là thật, món quà mà thượng đế ban cho người xuyên qua như hắn thật là quá lớn đi!

Nên nhớ rằng ai cũng đều có khuyết điểm. Bất kể chiêu thức, võ công nào cũng đều có khuyết điểm. Trên đời này làm gì có cái gì hoàn hảo 100%. Có thể nhìn ra khuyết điểm rồi ghi lại thành sách, cái thư viện này cũng quá trái đạo trời đi!

- Coong!

Khi Trương Huyền khiếp sợ từ thức hải thoát ra, Lưu Dương đã đánh xong bộ quyền pháp. Một tiếng động vang lên. Trên cột đá hiện lên một con số.

62!

Quyền lực của hắn là 62 kg!

- Trương lão sư, Lưu Dương đã thi triển quyền xong rồi. Ngươi lại đây chỉ điểm cho hắn đi!

Tào Hùng hơi hơi nhếch mép, nói.

Những người đang bu xung quanh theo dõi, nghe được câu nói ấy lập tức đồng loạt tập trung nhìn về phía Trương Huyền, muốn xem thử giáo sư đã phá vỡ kỷ lục của học viện với con không to đùng kia rốt cuộc sẽ chỉ điểm cho học sinh như thế nào!

(1) Khí tức: Hơi thở, người ta tin rằng khi luyện võ tới một mức nhất định sẽ sinh ra khí tức đặc biệt hơn bình thường

(2) Võ giả Tụ Tức cảnh: một cảnh giới trong tu luyện

Chương 4: Bẽ mặt

- Ta…

Ban nãy Thiên Đạo Đồ Thư Quán chấn động nên sự chú ý của hắn dồn cả vào thức hải. Bây giờ hắn còn đang mơ mơ hồ hồ. Hơn nữa, tên bộ quyền pháp của đối phương là gì, hắn cũng không biết. Bảo hắn chỉ điểm… chỉ điểm cái con khỉ!

- Xin mời Trương lão sư chỉ ra lỗi sai!

Lưu Dương bước về phía trước một bước, cúi người xuống.

Vương Dĩnh đang đứng kế bên chớp chớp mắt, cũng muốn xem thử vị cao nhân này của mình sẽ chỉ điểm người khác như thế nào.

- Ờ…

Thấy ánh mắt của mọi người đều tập trung về phía mình, hắn biết nếu giờ giữ im lặng thì chỉ có mất mặt.

Trương Huyền đang tính bịa ra cái gì đó để nói đại, đột nhiên hắn nhớ tới những khuyết điểm của Lưu Dương được ghi trong quyển sách hắn đọc ban nãy. Hắn cũng không biết những thông tin đó là thật hay giả. Nhưng đối với tình huống hiện tại, bảo hắn bịa cái khác cũng bịa không ra. Nên hắn đành kiên trì, nói:

- Bộ quyền pháp này của ngươi có rất nhiều khuyết điểm. Khoảng chừng 12 chỗ!

- Ha ha, hắn nói rất nhiều khuyết điểm kìa! 12 chỗ? Ta không nghe nhầm chứ?

- Đây là chuyện cười vui nhất ta từng được nghe đó!

- Bộ Phi Hoa quyền này tuy rằng cấp bậc không cao, nhưng lại là bộ quyền được lưu truyền khắp toàn bộ vương quốc, được gọi là bộ quyền cơ sở, đã trải qua hàng ngàn năm chắt lọc sửa chữa. Tuy rằng không thập toàn thập mỹ nhưng đảm bảo là bộ quyền pháp có ít khuyết điểm nhất trong tất cả các bộ quyền. Vậy mà hắn dám mở miệng ra nói có tới 12 chỗ?

- Ăn nói bừa bãi! Chắc là cái gì cũng không nhìn ra nên nói lung tung!



Mọi người ở xung quanh vốn đang tập trung nghe thử hắn sẽ nói cái gì. Ai ngờ hắn vừa mở miệng lại làm mọi người không nhịn được đều bật cười.

Phi Hoa quyền là bộ quyền cơ bản nhất của Thiên Huyền quốc, giống như bộ Thái Tổ Trường quyền của địa cầu vậy. Bất kể ai luyện công đều phải học qua bộ này. Trải qua trăm ngàn năm được vô số cao thủ sửa chữa, tuy rằng uy lực không lớn nhưng khuyết điểm thật sự rất ít, thậm chí còn được gọi là “quyền không khuyết điểm”.

Đấy, một bộ quyền gần như hoàn hảo này, người này vừa mở miệng liền nói có tới 12 khuyết điểm… Đùa kiểu gì vậy!

Đừng nói một người giáo viên bị đánh giá không điểm, cho dù viện trưởng có lại đây chắc cũng không tìm ra được nhiều khuyết điểm như vậy!

- A! Trương lão sư thật đúng là thiên tài. Thế nhưng có thể tìm ra tới 12 khuyết điểm trong bộ Phi Hoa quyền. Xin chỉ giáo!

Tào Hùng hiển nhiên cũng không nghĩ tới Trương Huyền lại khoác lác dữ như vậy. Hắn hưng phấn tới nỗi hai mắt tỏa sáng, cố ý làm cho Trương Huyền khó xử.

Sau khi nghe xong lời nói của mọi người, mặt Trương Huyền vẫn không biến sắc, nhưng thật ra trong lòng lại có chút luống cuống. Hắn không biết thằng nhóc Lưu Dương này lại đánh một bộ quyền mà ai cũng biết!

Nếu là cái linh hồn kia thì chắc chắn cũng sẽ nhận ra. Nhưng vấn đề là hắn vừa mới xuyên qua, còn chưa dung hợp hết ký ức của cái linh hồn đó nữa!

Chỉ có điều, tuy rằng kiếp trước hắn chỉ là một người quản lý thư viện nhưng dù gì cũng là người xuyên qua, đương nhiên sẽ có nhiều thủ đoạn cộng thêm da mặt dày. Hắn nhướng mày lên, nói:

- Sao? Không tin? Không phải là ta không muốn chỉ điểm. Mà là do các người không tin, không làm theo lời ta… Vậy không trách ta được nha! Vương Dĩnh, chúng ta đi thôi. Loại thi đấu như thế này thì thi đấu hay không cũng vậy!

- Từ từ, chúng ta tin! Xin hãy chỉ điểm đi!

Thấy hắn muốn chạy, Tào Hùng vội vàng ngăn lại.

Bây giờ Tào Hùng đã nhận ra rằng đối phương cố ý nói quá con số lên để cho mình và mọi người chỉ trích rồi nhân cơ hội chuồn mất. Nhưng, hiếm lắm mới có một cơ hội làm cho đối phương xấu mặt, hắn làm sao có thể từ bỏ!

- Cái này…

Thấy kế hoạch đã thất bại, Trương Huyền đành phải gọi quyển sách ban nãy ra, xem lại lần nữa.

“Chết thì chết!”

Dù sao cũng không còn đường lui, tầm mắt hắn dừng lại trên những dòng ghi lại khuyết điểm của Lưu Dương. Hắn đọc lướt qua thật nhanh, tập trung ở cái cuối cùng, cắn răng mở miệng:

- Bộ quyền vừa nãy ngươi đánh là thuận bên phải. Bây giờ ngươi hãy đổi lại qua trái rồi dùng tay trái công kích tấm bia đá thử xem!

Dù gì đây cũng là món quà mà thượng đế ban cho người xuyên qua. Lỡ nó chính xác thì sao? Mà cho dù không chính xác thì bây giờ cũng không còn biện pháp nào khác. Hắn không thể nghĩ ra được lý do trốn tránh nào hay hơn nữa.

- Đánh bên trái?

- Mẹ nó! Thế này cũng gọi là chỉ điểm à?

- Vui đùa kiểu gì vậy? Tay trái vốn dĩ không có lực bằng tay phải. Đánh bên trái không khác nào làm hỏng cả bộ quyền luôn sao?



Mọi người trước tiên là sửng sốt, ngay sau đó lập tức ồ lên. Cả đám lại một lần nữa nhìn Trương Huyền với ánh mắt tràn đầy khinh thường.

Lực của tay trái vốn nhỏ hơn tay phải. Đây là chuyện ai ai cũng biết. Bộ quyền Lưu Dương vừa đánh lúc nãy bằng tay phải cũng rất có lực lượng, phong vũ gào thét. Rõ ràng không phải là người thuận tay trái. Mà giờ bảo hắn đi đánh bằng tay trái… Đùa mãi vậy.

- Lưu Dương, ngươi cứ làm theo lời Trương lão sư thử đi. Cũng tiện cho hắn hết hi vọng!

Tào Hùng không ngờ rằng Trương Huyền sẽ nói như vậy. Hắn vui sướng đến nỗi muốn nhảy cẫng lên, mở miệng truyền ra một mệnh lệnh cho Lưu Dương.

Tuy Tào Hùng vừa nhận học sinh mới này, nhưng hắn cũng biết rất rõ rằng Lưu Dương thuận tay phải. Giờ bảo đánh quyền bằng tay trái, có khi 30 kg cũng đánh không nổi!

Chưa chỉ điểm có thể đánh ra 62 kg quyền lực. Sau khi được chỉ điểm, ngay cả 30 kg cũng đánh không ra… Lần này xem ra thanh danh Trương lão sư sẽ bị quét ra rác, mất mặt xấu hổ!

Xem hắn còn dám kiêu ngạo nữa hay không!

- Dạ!

Lưu Dương nở một nụ cười lạnh lùng, lại bắt đầu thi triển quyền pháp.Chuyện thuận tay nào không ai có thể rõ ràng hơn chính bản thân hắn. Bảo hắn đánh thuận trái… thật là nói hươu nói vượn.

Phi Hoa quyền là bộ quyền hắn đã luyện từ nhỏ. Cho dù giờ đổi tay có chút không quen nhưng vẫn có thể thích ứng rất nhanh. Quyền phong phần phật, nhìn sơ qua có vẻ cũng không tệ lắm. Nhưng thật ra cho dù là độ trôi chảy hay lực lượng đều kém hơn rất nhiều so với lần trước.

“Chẳng lẽ… món quà là giả?”

Trương Huyền khẩn trương vô cùng, nghĩ.

Món quà của đám người xuyên qua khác, thường là được mấy cao nhân chỉ điểm, chỉ cần làm theo lời họ nói chắc chắn không xảy xa vấn đề gì. Còn bản thân mình lại xúi quẩy, được một cái thư viện. Sách thì viết lung tung này như vậy. Lỡ mấy cái nó ghi là giả, vậy đảm bảo mình sẽ bị học viện đuổi việc!

Vù vù!

Bộ quyền pháp rất nhanh đã kết thúc. Lưu Dương bước tới trước cái cột đá, nâng tay trái lên rồi đập thật mạnh vào.

- Coong!

Những con số liên tiếp xuất hiện.

- Một... ha ha, mới hơn 10 kg…

Vừa thấy xuất hiện số một, Tào Hùng liền cười phá lên. Trong lòng hắn đầy hả hê. Nhưng hắn còn chưa nói dứt lời cổ họng liền nghẹn cứng, tròng mắt trợn trừng muốn rơi xuống đất.

- 123?

- 123 kg?

Đám người xung quanh đang tính cười nhạo, cũng bị con số hiện lên dọa cho choáng váng, không ngừng run rẩy.

Vừa rồi Lưu Dương đánh ra 62 kg. Bây giờ liền trực tiếp nhảy lên 123 kg, tăng gấp đôi! Có nghĩa là… sức mạnh tăng lên thêm 100%!

Thật hay giả vậy?

Cho dù là vị giáo viên có tổng điểm đánh giá giáo viên cao nhất toàn trường cũng không có khả năng làm cho sức mạnh của học sinh tăng lên gấp đôi ngay trong lần chỉ điểm đầu tiên đi!

- Ta... ta… đây thật sự là do ta đánh ra sao?

Đương sự Lưu Dương cũng đờ người ra.

Đờ đẫn nhìn cây cột đá trước mặt, trong lòng hắn kinh ngạc không thể tin nổi.

Lưu Dương từ lâu đã biết mình không phải là người thuận tay trái. Nhưng nằm mơ hắn cũng không nghĩ đến lực lượng của tay trái lại gấp đôi tay phải!

Mọi người giật mình nhưng Trương Huyền lại vui sướng đến mức muốn nhảy cẫng lên.

“Là thật!”

Phải đến giờ phút này hắn mới tin tưởng “thiên đạo thiếu sót” là sự thật.

Có thể liếc mắt một cái liền nhìn ra công pháp tu luyện và khuyết điểm của người khác… món quả này, thật là nghịch thiên nha!

- Thế nào? Ngươi chỉ điểm cho học sinh của ta tăng lên 20%. Ta chỉ điểm cho học sinh của ngươi tăng lên 100%. Tào lão sư, ngươi còn muốn nói thêm gì nữa không?

Trương Huyền cười tủm tỉm, nói.- Ta…

Sắc mặt Tào Hùng xanh mét, cảm giác hai má bỏng rát. Ban đầu, hắn đưa ra lời thách đấu là muốn cho đối phương xấu mặt. Kết quả, người xấu mặt lại biến thành chính mình.

Hắn móc trong ngực áo ra một cái ngọc bài, nghiến răng nghiến lợi nhỏ một giọt máu vào ngọc bài, nói:

- Lưu Dương, ta không nhận ngươi là học viên của ta nữa. Hiện tại ngươi có thể chọn Trương lão sư làm lão sư!

Nói xong, hắn nhìn về phía Trương Huyền, mở miệng:

- Ngươi cũng đừng đắc ý. Lần này coi như ngươi may mắn. Lần sau, ta nhất định khiến cho ngươi mất mặt…

Nói xong hắn liền xoay người rời đi.

Lần này quá mất thể diện rồi. Không chỉ mất một học viên, hắn còn bị tát vào mặt.

Thắng thua là chuyện thường tình. Nhưng lại thua cái kẻ không điểm phần đánh giá giáo viên, hắn thật sự không thể chịu đựng được. Đó còn là người kém nhất học viện…

- Lão sư! Lão sư…

Thấy Tào Hùng xoay người chạy mất, sắc mặt Lưu Dương trở nên cực kỳ khó coi.

Tuy vừa rồi Trương Huyền chỉ điểm cho hắn đánh ra thành tích tốt, nhưng trong lòng hắn vẫn nghĩ giống như Tào Hùng, người này chỉ là gặp may thôi chứ không hề có thực tài.

- Được rồi. Bây giờ ngươi đã là học sinh của ta. Nhanh chóng nghiệm chứng thân phận đi!

Trương Huyền chẳng quan tâm hắn nghĩ cái gì. Sau một trận đấu lại có thêm một học viên, làm cho hắn vô cùng vui vẻ. Hắn tiện tay ném một cái ngọc bài qua.

Tuy Lưu Dương không cam tâm nhưng cũng biết thua là phải chịu. Nếu chính mình không nhận Trương lão sư này làm giáo viên, những giáo viên khác chắc chắn cũng sẽ không nhận mình. Nên hắn đành phải nhỏ một giọt máu vào ngọc bài, hoàn thành nghiệm chứng.

- Ngày mai nhớ đi học!

Xử lý xong Lưu Dương, Trương Huyền cũng không thèm để ý tới hắn nữa, quay đầu nhìn Vương Dĩnh hờ hững nói một câu, sau đó nhấc chân bước ra khỏi nhà ăn.

Một lần nữa trở lại giảng đường của mình, Trương Huyền không chút do dự, để tinh thần chìm vào thức hải, cẩn thận xem xét thư viện.

Sau một hồi nghiên cứu, cuối cùng hắn cũng hiểu ra.

Chỉ cần có người thi triển võ thuật, công pháp trước mặt hắn, những thứ đó sẽ được tự động tổng hợp lại, viết thành sách khuyết điểm của người đó.

- Ha ha, Phát tài rồi! Có thứ này trong tay, bất luận khuyết điểm nào mình cũng có thể liếc mắt một cái là nhìn ra. Lần đánh giá giáo viên tiếp theo, mình nhất định sẽ không bị không điểm nữa!

Trong lòng hắn cười như điên. Việc trở thành một người xuyên qua khiến Trương Huyền cảm thấy vô cùng tự hào, sinh ra chí khí ngút trời.

Quyền 1 - Chương 5: Đại tiểu thư

- Nghe nói gì chưa? Vừa nãy lão sư Tào Hùng thi đấu với lão sư Trương Huyền đứng đầu toàn viện từ dưới đếm lên đấy!

- Thi đấu? lão sư Trương Huyền kia không phải sẽ thua chắc sao?

- Lần này không phải vậy. Trương lão sư thắng! Trưng lão sư chỉ điểm sơ qua cho một học sinh thôi mà làm cho sức mạnh của hắn tăng lên 100%!

- Tăng lên 100%? Chỉ một lần chỉ điểm? Cho dù là lão sư Lục Tầm cũng không làm được như vậy! Thật không vậy?

- Thật! Rất nhiều người chứng kiến, sao có thể là giả được?



Trong nhà ăn, nhóm người đã tận mắt chứng kiến cảnh ấy đang bàn luận vô cùng sôi nổi.

- Một lần chỉ điềm liền tăng 100% sức mạnh?

Triệu Nhã nhăn nhăn mũi, trên mặt đầy vẻ khinh thường, quay đầu lại nói:

- Người này gặp may thôi!

Triệu Nhã là con gái của thành chủ Bạch Ngọc thành - thành phố lớn thứ ba của Thiên Huyền quốc. Từ nhỏ nàng đã được tiếp nhận nền giáo dục tốt. Lần này, nàng đến Hồng Thiên học viện chủ yếu là để trở thành học sinh của giáo viên Lục Tầm.

Không ngờ còn chưa kịp đi tìm lão sư đã nghe được mọi người bàn luận giáo viên Lục Tầm thua ai đó, đương nhiên là không tin.

- Vận may? Ta không nghĩ như vậy. Đây chính là tăng lên 100% sức mạnh! Nếu chỉ dựa vào vận may sẽ không được như vậy đâu!Một học sinh đang ngồi cách nàng không xa phản bác.

- Không phải là vận may? Ngươi đừng nghĩ rằng ta không biết Lão sư Trương Huyền này. Hắn chính là người lần trước bị đánh giá giáo viên không điểm, suýt nữa bị đuổi việc! Ngươi nói thử xem loại người như vậy có bản lĩnh gì? Nếu không tin, bây giờ ta sẽ đi vạch trần bộ mặt thật của hắn cho các người xem!

Triệu Nhã vốn rất nóng tính, nghe thấy có người khen lão sư đứng đầu từ dưới đếm lên kia liền cảm thấy chịu không được, phản bác lại.

- Được thôi! Đúng lúc chúng ta cũng muốn đi xem thử lão sư này có thực tài hay chỉ là hư danh!

Nghe thấy lời Triệu Nhã nói vậy, liền có hai học sinh đứng dậy ngay tức khắc.

Ba người rời khỏi nhà ăn. Vừa đi bọn họ vừa hỏi đường. Rất nhanh đã đi đến trước cửa lớp học của Trương Huyền. Bọn họ đẩy cửa bước vào.

Chương 5: Đại Tiểu Thư

- Ngươi chính là lão sư Trương Huyền?

Vừa đi vào lớp học liền nhìn thấy một người thanh niên đang ngồi trên bàn giáo viên, trên môi đang treo một nụ cười ngu đần. Bất kể nhìn từ góc nào đều không giống một người giáo viên. Thậm chí còn có cảm giác đầu óc người này có vấn đề.

- Là ta!

Thấy có học sinh tiến vào, Trương Huyền tạm ngừng xem xét Thiên Đạo Đồ Thư Quán, ngước mắt nhìn qua.

- Ta nghe nói lão sư vừa thắng lão sư Tào Hùng vì chỉ điểm cho một học sinh tăng lên 100% sức mạnh, có đúng không vậy?

Cả giọng nói và vẻ mặt của Triệu Nhã đều toát lên vẻ không tin tưởng, nói tiếp:

- Vậy bây giờ lão sư cũng nhìn giúp ta, chỉ điểm cho ta một chút xem lão sư có thể làm cho sức mạnh của ta tăng lên gấp đôi không?

- Không rảnh!

Trương Huyền khoát tay.

Giáo viên có tôn nghiêm của giáo viên, lại càng không thể để cho người khác bỡn cợt. Đâu ra cái kiểu ta muốn ngươi xem thì ngươi phải xem, ta muốn ngươi chỉ điểm thì ngươi phải chỉ điểm.

Hơn nữa, ngươi dùng cái thái độ gì đấy? Ta lại không nợ ngươi đồng nào!

- Không rảnh? Không phải là lão sư đang rảnh rỗi đó sao?

Triệu Nhã rõ ràng cảm nhận được đối phương trả lời cho có lệ, nghiến răng nói.

Ban nãy nàng còn hùng hổ nói với mấy người bằng hữu, muốn tới vạch trần bộ mặt thật của lão sư này. Bây giờ cái gì cũng chưa kịp làm, đã bị đuổi ra ngoài. Vậy chẳng phải mất mặt lắm sao?

- Ta muốn chiêu sinh, không rảnh tiếp chuyện một nữ tử không biết trời cao đất rộng tới gây sự!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Ngươi…

Triệu Nhã tức muốn hộc máu.

Nàng là nữ nhi của thành chủ, bản thân còn cực kỳ xinh đẹp, đi đến đâu đều được người khác dùng con mắt ngưỡng mộ ngước nhìn. Vậy mà người này thì hay rồi. Chẳng những cự tuyệt nàng, còn nói nàng gây sự. Thật đáng ghét!

Cho dù là giáo viên cũng không thể tha thứ!

- Vậy bây giờ ngươi muốn thế nào mới chịu chỉ điểm cho ta?

Triệu Nhã nghiến răng nghiến lợi nói.

- Bái ta làm lão sư!

Trương Huyền thản nhiên nói, kèm theo vẻ mặt như đang nhìn một kẻ ngốc.

Thấy đối phương dùng ánh mắt như đang nhìn kẻ ngốc để nhìn mình, Triệu Nhã tức muốn xỉu, nói:

- Được rồi, ta sẽ bái ngươi làm lão sư của ta. Nhưng mà… nếu lão sư chỉ điểm lung tung, vậy đừng trách ta vạch trần bộ mặt thật của lão sư cho bàn dân thiên hạ!

- Triệu Nhã!

- Không thể được. Một khi nàng nhận hắn làm lão sư, nàng sẽ không thể chọn lão sư Lục Tầm nữa…

Sau khi nghe nàng nói, hai người bằng hữu đi cùng nàng tới đây, sợ suýt chút nữa té xỉu, liền vội vàng can ngăn.

Nghe lời khuyên của hai người bằng hữu, Triệu Nhã bắt đầu do dự. Nàng biết luật của học viện chính là đã nhận một giáo viên làm lão sư, còn muốn đổi giáo viên, vậy bắt buộc phải hủy bỏ chương trình học của giáo viên đó. Mà một khi nàng làm như vậy, hầu như tất cả các giáo viên khác đều sẽ không nhận nàng, chứ đừng nói tới lão sư Lục Tầm - giáo viên đang đứng đầu học viện.

- Không dám? Không dám thì đi ra ngoài đi. Đừng đứng đó cản trở ta làm ăn… tuyển sinh!

Trương Huyền khoát tay, suýt nói hớ.

- Ai nói ta không dám?

Nghe được những lời này của Trương Huyền, Triệu Nhã vốn đang do dự, liền lập tức bùng nổ, nhướng mày lên, hùng hổ:

- Ta sẽ chọn ngươi làm giáo viên của ta ngay bây giờ! Xác nhận thân phận đi!

- Thái độ tệ như vậy, nàng tưởng nàng chọn là ta sẽ thu nhận sao?

Trương Huyền khoát tay nói.

Chiêu sinh đương nhiên phải tuyển người biết nghe lời. Giống như Vương Dĩnh hắn còn tương đối thích. Còn người đang đứng trước mặt này, vừa mới đến đã hùng hùng hổ hổ như muốn đánh nhau. Cho dù thiếu học sinh hắn cũng không cần.

- Ngươi…

Không ngờ chính mình đã cắn răng chấp nhận chọn hắn làm lão sư, hắn còn dám không nhận, Triệu Nhã nổi trận lôi đình.

Chỉ có điều mình tính tới đây vạch trần đối phương. Bây giờ lại tức giận bỏ đi, chẳng khác nào làm đúng ý đối phương rồi?Có thể lão sư này đang muốn làm cho mình tức giận để mình tự bỏ đi, hắn khỏi bị vạch trần.

Nhất định không thể để cho hắn được như ý!

“Hừ, cùng lắm thì nhận sai trước. Chờ ta vạch trần được bộ mặt thật của ngươi rồi, xem ta xử lý ngươi như thế nào!”

Nghĩ vậy, Triệu Nhã kìm nén lửa giận trong lòng, thoáng mỉm cười để lộ ra hàm răng trắng như sứ:

- Mong lão sư tha lỗi. Là ta thất lễ! Ta thật sự muốn bái lão sư làm lão sư của ta. Mong lão sư chấp nhận!

- Ờ, vậy còn được!

Thấy nàng thay đổi thái độ, lúc này Trương Huyền mới gật gật đầu:

- Muốn ta nhận nàng cũng được. Quét dọn sạch sẽ căn phòng này đi. Nhớ dọn sạch không chừa hạt bụi nào. À còn cái nhà vệ sinh ở bên ngoài cũng lau dọn một chút đi. Rửa sạch hố xí. Khi nào ta kiểm tra thấy ổn, ta sẽ nhận nàng làm học sinh của ta!

- Ngươi đừng quá đáng…

Triệu Nhã phát điên.

Nàng là ai? Đường đường là nữ nhi của thành chủ, là thiên kim đại tiểu thư, từ nhỏ đến lớn không hề làm việc nhà. Vậy mà người này dám bảo nàng đi quét nhà? Còn… dọn nhà vệ sinh? Rửa hố xí?

Ngươi điên rồi à?

- Công việc nhẹ nhàng như vậy cũng không làm được. Vậy đi đi. Ta không cần học sinh lười biếng, vô dụng!

Trương Huyền khoát tay.

Ha ha, nha đầu, muốn đấu với ta sao? Nàng còn non dại lắm!

- Ai nói ta vô dụng? Bây giờ ta liền quét dọn, tẩy rửa!

Triệu Nhã nghiến răng, xoay người đi lấy cái chổi và cây lau nhà, bắt đầu lau dọn phòng.

- Triệu Nhã, hay… thôi đi…

- Ta nghĩ hắn chẳng có thực tài gì đâu! Hắn chỉ muốn làm khó dễ nàng thôi…

Hai người bằng hữu cùng nàng đến thấy nàng đường đường là con gái của thành chủ mà phải quét tước dọn dẹp, cảm thấy hoảng sợ, vội vàng khuyên ngăn.

- Các ngươi đi ra ngoài đợi đi. Triệu Nhã ta từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu thiệt thòi. Hôm nay phải cùng hắn đấu xem ai thắng ai thua!

Triệu Nhã nhướng mày lên, nói.

- Cái này…

Hai người bạn này biết tính của Triệu Nhã. Thấy nàng không nghe khuyên bảo, hai người nhìn nhau, không biết phải làm sao bây giờ.- Đi tìm Diêu quản gia đi. Không phải là hắn cũng đến sao? Nếu Diêu quản gia biết lão sư bị không điểm đánh giá giáo viên đang sai khiến tiểu thư nhà hắn rửa hố xí, chắc chắn sẽ ngăn cản!

Sau một hồi nhìn nhau, hai người nghĩ ra biện pháp.

Những người có thân phận như Triệu Nhã, tuy đến học viện cũng không gặp nguy hiểm gì, nhưng vẫn sẽ có người đặc biệt đưa đến. Mà người đưa đến chính là Diêu đại quản gia. Bây giờ chắc hắn còn chưa trở về nhà.

- Ý hay đấy. Chúng ta đi tìm liền đi!

Hai người bắt nhịp với nhau, xoay người đi đến cổng học viện, không hề do dự.

Tính tình ngoan cố của vị đại tiểu thư này bắt đầu phát tác. Vì chưa bao giờ làm việc nhà nên lúc đầu có chút luống cuống. Nhưng không lâu sau nàng đã có thể học được cách làm. Rất nhanh, trong ngoài căn phòng đều được lau dọn sạch sẽ. Ngay cả cái nhà vệ sinh ở bên ngoài cũng được tẩy rửa sạch bóng “kin kít”.

- Không tệ!

Trương Huyền vừa lòng gật đầu.

- Bây giờ có thể nhận ta làm học sinh của ngươi, rồi chỉ điểm chứ?

Làm xong việc nhà, Triệu Nhã nghiến răng kèn kẹt, mặt mày nhăn nhó, sợ giận quá nhịn không nổi vung tay ra đấm cho kẻ đang ở trước mặt này.

- Ừ, nghiệm chứng thân phận đi!

Ra vẻ như không hề cảm nhận được ánh mắt muốn giết người của nữ tử kia, Trương Huyền tùy tiện ném một cái ngọc bài qua cho nàng.

Hít sâu một hơi, Triệu Nhã nhỏ máu vào ngọc bài, xác nhận thân phận.

- Trương lão sư, bây giờ ta đã là học sinh của lão sư. Chỉ điểm cho ta một chút đi?

Thấy sắp đạt được mục đích, rất nhanh có thể vạch trần bộ mặt thật của tên tiểu nhân này, Triệu Nhã cố nén hưng phấn, nói.

- Nàng đánh một bộ quyền trước, để ta xem trụ cột của nàng như thế nào!

Trương Huyền khoát tay.

- Dạ!

Triệu Nhã cũng không nói thêm lời vô nghĩa nữa, nắm tay lại, bắt đầu đánh quyền.

Vút vút vút vút!

Tiếng gió gào thét, sức mạnh tràn đầy. Đều là nữ nhân nhưng cho dù là khí lực hay chiêu thức, nàng đều mạnh và nhanh hơn Vương Dĩnh rất nhiều. Vừa nhìn liền biết nàng đã khổ công luyện tập.

Trương Huyền nhìn nàng thi triển võ thuật, tinh thần lại đi vào thư viện. Quả nhiên, thư viện nhẹ nhàng rung động, một quyển sách rơi xuống.

Trên bìa là hai chữ: Triệu Nhã.

- Triệu Nhã, con gái của thành chủ Bạch Ngọc thành, võ giả Tụ Tức cảnh đỉnh phong!

- Công pháp tu luyện: Bạch Ngọc Tố Nữ công!



- Khuyết điểm: 27 chỗ, 1. Tính cách dễ xúc động dễ giận, xung khắc với tính ôn nhu của bộ bạch ngọc công, không thể phát huy sức mạnh mạnh nhất của bộ quyền. 2. … …

Nội dung quyển sách giống như quyển hắn đã đọc viết về Lưu Dương, cũng ghi chú những sai lầm và khuyết điểm trong tu luyện của Triệu Nhã.

Càng nhìn, sắc mặt Trương Huyền càng cổ quái.

- Coong! Coong! Coong!

Chỉ trong chốt lát Triệu Nhã đã đánh xong bộ quyền. Đôi bàn tay trắng sứ nắm chặt, đấm vào tảng đá dùng để đo sức mạnh trong căn phòng.

Trên mặt đá liền hiện lên con số…

110!

- Không tệ! Không tệ!

Trương Huyền gật gù. Chưa bắt đầu học, một quyền đã có sức mạnh như vậy. Không hổ là con gái của thành chủ, thực lực phi phàm.

- Được rồi, hãy chỉ điểm đi!

Đánh xong một bộ quyền nhưng trông Triệu Nhã không có chút gì mệt mỏi. Nàng liếc mắt nhìn qua.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau