THỆ TỬ TƯƠNG TÙY (THỀ SỐNG CHẾT CÓ NHAU)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thệ tử tương tùy (thề sống chết có nhau) - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Tỉnh lại một cách khác thường

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Người nào đó đang điên cuồng dùng sức đưa đẩy bỗng nhiên lại dừng khựng động tác, “Ân?”

Trên mặt lộ ra một tia không thể nào tin được, hắn lật người dưới thân trở lại, cả quá trình cũng không để bộ vị gắn kết giữa hai người tách rời ra. Vì thế, mật huyệt chặt khít kia cứ thế mà ngậm chặt cự vật nóng bỏng như lửa xoay chuyển một vòng.

Kích thích này quá mức kịch liệt, khiến cho ngay cả Việt Thương cũng nhịn không được mà nheo nheo mắt lại, người bị hắn lật lại kia cũng thấp giọng mà khe khẽ kinh hô.

Lúc này đây, Việt Thương thấy rõ, người nọ tuy rằng vẫn nhắm chặt hai mắt, thế nhưng đôi môi đã hé mở ra, hơn nữa tiếng rên rỉ như có như không vừa rồi chính xác là bật ra từ miệng của y.

Đáy mắt Việt Thương đong đầy tiếu ý, mạnh mẽ để chân người nọ quấn lấy thắt lưng mình, toàn thân đè nặng lên mình đối phương, không ngừng cọ sát, còn đặc biệt ghét sát vào tai y thì thầm, “Có cảm giác sao? Thích không?”

Dứt lời, hắn lại hung hăng động thân vài cái, vừa vặn đụng chạm vào bộ vị mẫn cảm sâu trong cơ thể người kia, nhờ đó lại nghe thấy một tiếng rên hừ hừ rất nhỏ.

“Ngoan, mở mắt ra nhìn ta, nói rằng ngươi rất thích…”

Vừa nói, hạ thân lại càng thêm tùy tiện dùng sức, mỗi lần đều đâm tới vị trí mẫn cảm kia. Giường trúc dưới thân cũng bởi vì động tác quá mức điên cuồng mà không ngừng vang lên những tiếng kẽo kẹt với tuần suất phi thường gấp rút, thậm chí khiến cho người ta phải hoài nghi nó sẽ chịu không nổi mà sập xuống.

Trên giường, một nam nhân xụi lơ đang không ngừng đón nhận thế công như nước tràn bờ của một nam nhân khác, thanh âm rên rỉ nhỏ vụn liên tục tràn ra nơi cổ họng cũng theo những động tác mỗi lúc một kịch liệt của đối phương mà dần dần trở nên rõ ràng.

Người nọ hung hăng ngận lấy điểm hồng trước ngực y, xấu xa cắn cắn vài cái, “Ngoan, mở mắt ra nhìn ta.”

Thanh âm của hắn khàn khàn mà tràn đầy mị hoặc, tựa hồ như giọng hát của nàng tiên cá khiến người ta phải trầm mê, bất kể là ai cũng không thể nào kháng cự được, chỉ muốn một mực làm theo.

Hô hấp của Việt Tùy cực kỳ dồn dập, cánh môi khe khẽ hé mở bật ra những tiếng rên rỉ không ngừng. Mí mắt y cũng bắt đầu máy động, thậm chí máy động vô cùng kịch liệt, như thể đang tận lực đấu tranh. Mà người ở phía trên kia dường như vẫn còn cảm thấy chưa đủ, cứ thế kiên quyết đẩy nhanh tốc độ để dục hỏa mỗi lúc một sôi trào, bùng cháy trong cơ thể người dưới dưới thân.

Hắn miết một cái lên tính khí bởi vì động tình mà cương cứng của đối phương, “Không nghe lời, ta liền không muốn ngươi nữa.”

“Ô…” Người nọ phát ra một tiếng kêu thực rõ ràng, sau đó đôi mắt vẫn luôn gắt gao nhắm chặt thế mà thực sự mở ra. Tuy rằng ánh mắt của y vẫn còn mông lung mờ mịt, thế nhưng dù gì đi chăng nữa cũng đã mở ra rồi.

Cũng không biết là vì động tác kích tình trên tay Việt Thương vừa rồi hay là bởi vì mấy câu uy hiếp của hắn lúc ấy, chung quy người vẫn trúng độc hôn mê hơn nữa tháng kia rốt cuộc đã thực sự tỉnh lại.

Có điều, thời cơ mà y tỉnh lại hình như có phần vi diệu.

Theo từng động tác không ngừng nhanh hơn và sâu hơn của người phía trên, thân thể Việt Tùy liên tục bị đẩy lùi, ngay ngay sau đó lại bị đối phương nắm chặt vòng eo kéo lại, ép buộc phải đón nhận từng hồi va chạm kịch liệt tiếp theo, bộ vị mẫn cảm cũng vì thế mà bị kích thích không gì sánh được.Việt Tùy cố gắng mở to hai mắt, muốn thoát khỏi bể dục quá mức mãnh liệt này, thế nhưng năm lần bảy lượt đều bị người kia kéo lại, giữ chặt, vùi hãm đã sâu lại càng thêm sâu.

“Nhìn ta!” Việt Thương nắm lấy hàm dưới của đối phương, để cho ánh mắt vô thần của y dừng lại trên khuôn mặt mình.

Ánh mắt rã rời của Việt Tùy cuối cùng cũng dần dần thanh tỉnh. Thời điểm hắn nhìn thấy Việt Thương, đáy mắt bất giác lộ ra một tia tình thâm như biển, run run bật ra hai chữ, “Chủ tử…”

“Ta đây…” Trên mặt Việt Thương loé ra một tia vui sướng. Người kia, cuối cùng cũng đã tỉnh lại rồi.

Thật là tốt quá…

Sau khi người nọ trúng độc, hắn chưa từng có lấy một giây yên ổn trong lòng, bây giờ rốt cuộc cũng có thể an tâm.

May mắn hắn không mất đi người nọ. Tuy rằng hắn vẫn biết nam nhân này chính là lựa chọn của mình, thế nhưng đây là lần đầu tiên hắn nhận ra, nếu người này không còn ở bên cạnh hắn nữa thì nhân sinh tựa hồ sẽ hoàn toàn mất đi ý nghĩa của nó.

Y và hắn không ai có thể tách rời đối phương, cả hai người bọn họ đã định đời đời kiếp kiếp dây dưa quấn quýt không thể chia lìa.

Ôm chặt lấy thân thể xụi lơ như bùn nhão của người kia, Việt Thương áp sát lại hôn lên cánh môi y rồi đỡ thắt lưng chuyển đổi một tư tế khác. Hắn nở một nụ cười xinh đẹp đến khuynh nước khuynh thành, nói, “Ngươi làm cho ta nghẹn muốn chết…”

Giọng điệu mang theo ủy khuất nồng đậm, tựa hồ bị ai đó khi dễ bắt nạt không thôi.

Việt Tùy vừa mới ngẩng đầu, còn chưa kịp vì bản thân mình mà biện bạch vài câu đã bị một trận lửa tình mới bừng bừng thiêu đốt.

Sáng sớm hôm sau, Việt Thương thần thanh khí sảng đẩy cánh cửa sổ ra, hít vào thứ không khí trong lành thơm mát mang theo mùi hương hoa cỏ nhàn nhạt, vẻ mặt sung sướng thỏa mãn vô cùng.Hắn đảo mắt nhìn thấy Sơ Nhất lúc này đang tưới cây nhặt cỏ bên ngoài tiểu viện thì khẽ gật đầy thay cho lời hỏi thăm.

Sơ Nhất ở trong sân bận rộn một hồi, sau khi làm hết công việc chăm bón dược thảo liền chuẩn bị đi vào nhà bếp làm điểm tâm.

“Hôm nay nấu cháo đi!”

Sơ Nhất quay đầu nhìn lại nơi phát ra thanh âm, sau đó mới như nghĩ tới cái gì đó, sắc mặt loáng thoáng vài phần lúng túng.

Ai ngờ Việt Thương ngay sau đó lại nói thêm một câu, “Nấu nhiều một chút, y tỉnh dậy rồi.”

“Tỉnh rồi!” Sơ Nhất vẫn luôn rất ít khi thể hiện biểu cảm trên gương mặt, thế mà hiện tại cũng lộ ra một tia tiếu ý tràn đầy nhẹ nhõm và vui mừng. Hắn gật đầu, nhanh chóng đi vào nhà bếp.

Việt Thương đi vòng trở lại bên giường, nhìn người nọ đang vui đầu trong chăn ấm ngủ rất say sưa, trái tim không khỏi mềm ra một chút. Hắn ngồi xuống nhìn ngắm vẻ mặt còn đang say giấc của đối phương. Tuy rằng khoảng thời gian này hắn vẫn luôn làm loại chuyện tương tự như vậy, thế nhưng không hề cảm thấy buồn chán, trái lại càng ngắm lại càng nhận ra người nọ quả thực rất hợp ý mình.

Ngón tay nhẹ nhàng men theo đường nét ngũ quan trên mặt Việt Tùy, sau cùng vẫn là nhịn không được mà dừng lại trên cánh môi đạm nhạt kia, có chút lưu luyến không muốn chuyển rời.

Đang lúc xuất thần, Việt Thương bất ngờ cảm thấy đầu ngón tay bị một thứ gì đó ướt át mềm mại ngậm lấy. Hắn đảo mắt một cái, chỉ thấy người nọ cũng đang mở to đôi mắt chan chứa thâm tình nhìn lại hắn. Cả hai người bọn họ cứ như thế nhìn nhau, tựa hồ quên mất phải mở miệng như thế nào.

Sơ Nhất làm điểm tâm xong liền đặc biệt bưng tới dược phòng, vừa vặn nhìn thấy Việt Tùy tuy rằng vẫn còn suy yếu nhưng đã hoàn toàn hồi tỉnh, đáy mắt lại ánh lên một chút yên tâm. Hắn cười với hai người bọn họ một cái rồi lại trở về phòng bếp bưng một phần điểm tâm khác trở lại trúc lâu.

Việt Tùy đối với việc gặp được Sơ Nhất ở chỗ này thì cảm thấy vô cùng kinh ngạc, “Sơ Nhất sao lại…”

Y vẫn nghĩ là mình còn đàn ở trong sơn cốc, thậm chí cho rằng người cứu y là Liêu lão nhân gia hoặc Tống Tầm. Việt Thương vòng tay ôm lấy thắt lưng của đối phương, để y ngồi lên đùi của mình, sau đó múc từng thìa cháo đút tới.

“Hôm ấy ở Thiên Thần cung, chính ngươi đã bảo hắn tới đây.”

Việt Tùy ngẩn ra, mơ hồ nhớ lại chuyện xảy ra lúc trước, sau đó lại ngây ngốc ngẩng đầu nhìn Việt Thương, “Đây là Tây Phượng sơn?”

“Ân, há miệng.” Việt Thương tùy tiện gật đầu, kiên nhẫn tỉ mỉ đút cho y từng thìa cháo.

Sau khi ăn xong một chén, tinh thần của Việt Tùy rõ ràng tốt hơn rất nhiều, ngoại trừ cổ trùng thi thoảng lại quấy phá khiến cho cơ thể đau nhức một trận thì không có gì bất ổn.

Việt Thương không thể trực tiếp lấy cổ trùng ra, nhưng lại có thể dùng khí lực của mình phong bế ức chế nó ở trong một phạm vi nho nhỏ nhất định. Tất cả hành động tiếp theo đành phải chờ đợi Ôn Đình tỉnh dậy tới thăm khám rồi mới nói tiếp đi.

Việt Tùy đối với vị thần y trong truyền thuyết này cũng rất hiếu kỳ, đáng tiếc chờ đến tận giữa trưa vẫn không có dịp gặp mặt.

Chương 77: Một bữa cơm xấu hổ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****“Hắn còn chưa dậy.”

Thái độ đương nhiên này cua Việt Thương khiến cho Việt Tùy nhất thời rùng mình một cái.

Thoáng chốc y nhớ lại, hình như đêm qua có người ghé vào tai mình vừa thì thầm vừa thở dốc. Đúng như những gì Liêu lão nhân gia đã nói, tuy rằng rơi vào trạng thái hôn mê, thế nhưng ý thức của y vẫn thanh tỉnh vô cùng.

Giờ phút này, ký ức của Việt Tùy dần dần quay trở lại. Đêm qua, người nọ dường ghé vào tai mình nói…

Thậm chí hắn còn hưng phấn đến mức ở ngay trong thùng tắm mà đè mình xuống lăn qua lăn lại một hồi, cả đêm cũng không hề buông tha. Lúc trước nam nhân này tuy rằng vẫn luôn đùa bỡn mình, thế nhưng hắn cũng biết đâu là giới hạn.  Bất quá hôm qua…

Hắn nhất định là bị người nào đó kích thích. Hơn nữa lúc ấy hắn nói: ‘bọn họ đang ở trong căn nhà trúc kia hoan ái’. Ở nơi rừng thẳm núi sâu này không có người nào khác, có một số việc chỉ trong nháy mắt cư nhiên đã có thể thấy rất rõ ràng, nhưng mà Việt Tùy sau khi suy nghĩ tỉ mỉ một phen lại bắt đầu cảm thấy xấu hổ.

Chủ tử hành động như thế, chẳng phải là nửa đêm nửa hôm nghe lén chuyện tốt của người khác hay sao? Tuy rằng y cũng biết, với tu vi của chủ tử, lại dựa vào khoảng cách từ trúc lâu đến dược phòng này, căn bản không có động tĩnh gì thoát khỏi tai mắt hắn được, thế nhưng nghe lén cũng không phải chuyện hay ho gì đi.

Việt Thương đột nhiên ôm chặt lấy Việt Tùy rồi ghì sâu vào trong ngực, nghiêng đầu cắn lên mặt y một cái. Việt Tùy không dám đẩy người ra, chỉ có thể đỏ mặt liếc mắt nhìn về phía cửa. Vừa vặn, y nhìn thấy Sơ Nhất bưng một mâm thức ăn từ phòng bếp đi ra.

Đang lúc xấu hổ không biết phải làm sao, Sơ Nhất thế nhưng lại đảo mắt nhìn hai người bọn họ một cái rồi bình tĩnh chuyển dời tầm nhìn sang hướng khác.

“Xấu hổi cái gì, còn có cái gì mà hắn không biết đâu.”

Dường như cố ý muốn thấy bộ dạng càng lúc càng ngượng ngùng của Việt Tùy, Việt Thương một tay ôm người vào trong lòng, bước xuống khỏi giường, đi thẳng về phòng khách.

Sơ Nhất vừa đặt mâm cơm xuống, đang xếp bát đũa, thấy hắn ôm người bước tới thì thoáng gật đầu.

Sau khi tiến vào đại sảnh, Việt Tùy toàn thân trên dưới đều không được tự nhiên, bị Việt Thương ôm ghì trong ngực. Y muốn tự mình ngồi xuống ghế, bất quá Việt Thương đương nhiên không đồng ý, một mực ôm người ngồi xuống bên cạnh bàn, trên mặt còn xấu xa nở ra một nụ cười tràn đầy tà khí.

Việt Tùy không được thoải mái, liên tục cựa quậy xê dịch muốn nhích xuống khỏi đùi đối phương để tự tìm ghế ngồi. Thế nhưng, y mới nhúc nhích vài cái đã cảm giác được bên dưới mông mình có một vật thể cứng rắn đang phát nhiệt như thiêu như đốt, vì thế nhất thời đông cứng lại.

Việt Thương vươn tay, không nặng không nhẹ mà nhéo lên lưng đối phương một cái. Việt Tùy thoáng chốc mềm nhũn cả người, toàn thân liền úp sấp vào lồng ngực người kia, tư thế vì vậy càng thêm ái muội không gì sánh được.

Cũng may y không phải xấu hổ quá lâu, bởi vì Sơ Nhất ngay sau đó đã từ phòng ngủ bước ra. Có điều, thứ xua tan cảm giác xấu hổ trong lòng y lại chính là người mà Sơ Nhất đang ôm chặt trong ngực kia. Người nọ cũng là vẻ mặt xấu hổ ngại ngùng, vùi mặt vào lông ngực Sơ Nhất, tùy tiện để hắn bế ra bên ngoài.Sơ Nhất vốn dĩ định đặt Ôn Đình xuống, nhưng sau khi nhìn thấy bộ dạng của Việt Thương cũng dứt khoát quyết định vừa ôm người vừa ngồi vào ghế của mình. Sau đó, hắn gật đầu với Việt Thương một cái, xem như ra hiệu có thể bắt đầu dùng bữa được rồi.

Việt Thương tâm tình phi thường tốt đẹp, hoặc cũng có thể bởi vì chơi đùa thành nghiện mà ôm Việt Tùy càng chặt hơn, còn định bụng tự tay đút cơm cho người nọ ăn nữa.

Sơ Nhất ở bên kia cũng là thấy gì học nấy, cư nhiên chuẩn bị xúc cơm đút cho Ôn Đình. Ôn Đình xấu hổ nhìn sang Việt Tùy ở phía đối diện, “Ha ha, chúng ta xem như lần đầu gặp mặt, cứ gọi ta là Ôn Đình… Ưm…”

Lời vừa mới dứt, miệng đã bị người đút một thìa cơm. Nam nhân kia bình thường tiếc chữ như vàng, thậm chí biểu cảm cũng vô cùng có hạn, ấy vậy mà lúc này ánh mắt quả thực ôn nhu, động tác trên tay cũng vô cùng cẩn thận.

Việt Tùy nhìn mà có phần kinh ngạc, ngay sau đó phát hiện chính mình cũng bị đút một thìa cơm. Y quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người vừa đút cơm nọ sắc mặt rất không vui, tựa hồ vô cùng khó chịu đối với thái độ phân tâm vừa rồi của mình.

Trong lòng tức thì mềm nhũn, y ngoan ngoãn há miệng chủ động phối hợp với động tác của đối phương, quả nhiên sắc mặt người kia dễ coi lên trông thấy. Việt Tùy nhìn vào bộ dáng như tiên nhân không vướng bụi trần của người nọ. Hắn hẳn là phải nhận được hết thảy kính ngưỡng và sùng bái của tất cả mọi người, thế nhưng lại bởi vì mình mà đích thân làm ra những chuyện nhỏ nhặt như thế.

Chỉ cần nghĩ vậy thôi, mỗi lần há miệng đón nhận từng thìa cơm người kia đưa tới, Việt Tùy lại cảm thấy đáy lòng ấm áp và mềm mại lạ thường, thậm chí còn cảm thấy trong lòng dâng lên một ngọn hỏa diễm tựa hồ muốn thiêu đốt khắp toàn thân.

Mọi người đều nói sát thủ bọn họ lòng dạ sắt đá, tâm can lạnh lẽo vô cùng, thế nhưng kỳ thực,bọn họ cũng là con người mà thôi. Chỉ cần gặp được một người như vậy, trái tim có lạnh hơn, lòng dạ có cứng hơn cũng phải hóa thành nước chảy ngày xuân.

Tỷ như hắn, hay là tỷ như Sơ Nhất đây…

Bữa cơm này có vài người ăn đến thập phần xấu hổ, nhưng cũng có người lại cảm thấy ấm áp dễ chịu vô cùng.

Ôn Đình vất vả lắm mới ăn xong, vội vàng thoát ra khỏi vòng tay của Sơ Nhất, thực thi nhiệm vụ thầy thuốc của mình. Hắn nắm lấy cổ tay Việt Tùy để bắt mạch, trên mặt không che giấu được vẻ vui mừng.“Độc tính đã thanh tẩy gần như hoàn hảo, kế tiếp chỉ cần lấy cổ trùng ra là không còn gì đáng lo ngại nữa rồi.”

Việt Thương một lần nữa bày tỏ sự cảm kích đối với Ôn Đình, sau đó ôm lấy Việt Tùy đang mơ mơ màng màng trở về dược phòng, tiếp tục để người nọ ngâm mình trong dược dục. Mãi cho đến khi nước thuốc nóng được đổ vào trong thùng, người nào đó mới hồi tỉnh lại. Y nhìn Việt Thương, không nói một lời nào, cứ như vậy nhìn đến vô cùng si ngốc.

“Ngây ngẩn cái gì vậy?”

Trán bị người nào đó búng cho một cái.

“Ân.”

Nam nhân vẫn luôn không biết cách bảy tỏ cảm xúc này, ấy vậy là lần đầu tiên không chút che giấu mà nhìn mình đến ngẩn ngơ như thế. Điều này khiến cho Việt Thương phải ngạc nhiên.

Chỉ thấy người nọ bất chợt dán mặt vào cánh tay hắn, gò má không nặng không nhẹ cọ tới cọ lui, thoạt nhìn giống như đang làm nũng, khả ái đến bất ngờ.

“Thuộc hạ còn tưởng rằng… đời này sẽ không được gặp lại chủ tử nữa…”

Y sợ rằng, ngay lúc đó mình thực sự sẽ phải ôm một người đã chết, vì thế mới quyết tâm nhường lại cơ hội sống sót duy nhất cho người ở trước mặt này, một chút cũng không hề hối hận.

Điều khiến cho y lo sợ chính là người này thiếu chút nữa đã ra đi trước mình. Hiện tại, nhìn hắn khỏe mạnh bình an đứng đó, mà chính mình vẫn còn có cơ hội được bầu bạn cạnh bên, được nhìn khuôn mặt hắn, được nghe thanh âm của hắn, cảm nhận khí tức cùng sự hiện hữu rõ ràng của hắn, thực sự chính là một chuyện tốt đẹp đến không thể tốt đẹp hơn.

Đây là ân điển mà trời cao ban tặng. Là lão thiên gia đã đưa hắn tới nơi này, dẫn dắt đẩy đưa hắn vào cuộc sống của y, trở thành tính mạng của y.

Việt Thương nhéo một cái trên mặt người nọ, hung hăng nói, “Lần sao còn tự tiện làm chuyện xằng bậy, xem ta tính sổ với ngươi như thế nào.”

Hắn trách cứ chính là chuyện Việt Tùy tự ý nhường giải dược cho hắn. Kỳ thực, Việt Thương biết rõ, cho dù không uống giải dược kia, hắn cũng sẽ không sao cả. Công phu Thần Việt này đặc biệt tà môn, dường như lúc nào cũng chờ tới bước đường cùng mới bất ngờ đột phá. Cái này theo như người đời nói chính là đẩy đến tử lộ rồi nảy nở sinh cơ. Bất quá, người thường có thể có được bao nhiêu may mắn để mà lần nào cũng hóa hiểm thành an như thế chứ?

Lần này quả thực có vài phần nguy hiểm. Nhưng mà Việt Thương có thể khẳng định, bản thân mình mặc dù phải suy yếu một thời gian dài, sau cùng nhất định cũng sẽ đột phá được tầng thứ tám mà vượt mọi hiểm nguy.

Tuy nhiên, cổ vương mà tiểu ngu ngốc này liều mạng mang về đích thực là thứ tốt. Nếu đã được coi là linh vật của cả một bộ tộc, đương nhiên nó cũng phải có chỗ bất phàm.

Ví dụ như nó đẩy nhanh tốc độ phục hồi của kinh mạch, giúp cho tu vi của hắn mạnh mẽ tăng cao.

Bất quá, nghĩ tới cái giá để có được thứ tốt ấy chính là suýt nữa mất đi người này, hắn cũng không khỏi cảm thấy băn khoăn đau xót.

Chương 78: Đến từ một nơi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Bởi vì vấn đề thể lực của Ôn Đình, cho nên việc lấy cổ trùng ra khỏi cơ thể Việt Tùy được ấn định vào ngày hôm sau.

Bất quá Việt Tùy tuy rằng thực cảm kích Ôn Đình đã chữa trị cho mình, thế nhưng trong lòng cũng không khỏi dâng lên một chút hoài nghi. Việt Thương đã quá hiểu đối phương, cho nên chỉ cần liếc mắt một cái liền hiểu được trong lòng y đang suy nghĩ cái gì.

“Nghĩ về chuyện của Ôn Đình sao?”

Việt Tùy vội vàng áy náy nhìn Việt Thương, sau đó lộ ra biều tình như thể ‘thuộc hạ thế nhưng lại ở ngay trước mặt chủ tử mà nghĩ đến một nam nhân khác, xin người hãy trách mắng ta đi’.

Bộ dạng này của y khiến cho khuôn mặt vất vả lắm mới ra vẻ khó chịu của Việt Thương lập tức căng ra, nhịn không được mà bật cười.

Tên này vẫn ngốc nghếch như lúc trước. Bộ dáng không biết phải làm sao này thực khiến người ta yêu thích không thôi, chỉ muốn tiếp tục ức kiếp và khi dễ.

Giữ chặt vùng gáy người nọ, Việt Thương không hề khách khí mà cúi đầu gặm cắn môi y.

Nụ hôn không có lấy một chút ôn nhu dịu dàng, trái lại lại là gắt gao cắn mút. Hương vị tanh tanh ngòn ngọt nhẹ nhàng thẩm thấu vào đầu lưỡi kia khiến cho hắn càng thêm hưng phấn. Nói gì thì nói, sâu trong xương tủy, hắn cũng là một kẻ khát máu nha.

Bất kể tu vi có cao đến đâu, bề ngoài thoạt nhìn có thoát tục xuất trần đến như thế nào cũng không thể thay đổi được bản chất hắc ám ẩn sâu bên trong con người hắn. Việt Tùy thì không giống như vậy, y mặc dù là một sát thủ trên tay thẫm đẫm máu người, thế nhưng chung quy vẫn khiến cho Việt Thương cảm nhận được sự thuần túy giản đơn tận sâu thẳm tâm hồn.

Bị Việt Thương như lang như sói cắn gặm một hồi, Việt Tùy vẫn không thông minh ra được chút nào, “Chủ tử, Ôn công tử, hắn…”

Việt Tùy kỳ thực không nói với Việt Thương, rất lâu trước đó, trong một lần thực thi nhiệm vụ, y từng gặp phải mai phục trọng thương suýt chết, chạy tới ngọn núi này và gặp được vị thần y kia. Người nọ lúc ấy đàn trên đường đi hái thuốc, cho nên thuận thiện cứu y một mạng. Nhưng mà, có cảm giác vị thần y ngày ấy cùng với Ôn Đình vừa gặp hôm nay thực sự là hai người hoàn toàn khác nhau.

Ôn Đình hiện tại tác phong nho nhã cử chỉ nhẹ nhàng, là một người cực kỳ hòa nhã.

Người này so với kẻ điên chỉ biết chế thuốc và thí nghiệm trong trí nhớ kia quả thực không thể trùng khớp với nhau. Vị thần y trước kia ăn mặc có chút lôi thôi, toàn thân phát ra tử khí, cơ thể cũng bởi vì trước đây ăn quá nhiều dược vật mà trở nên gầy gò và yếu nhược, thế nhưng trên người hắn lại toát ra một khí tức hờ hững thản nhiên khó có thể xua tan.

Giống như mọi loại sinh vật và cả con người ở trên thế gian này cũng chỉ là công cụ thử nghiệm cho dược vật. Ngày ấy, khi người nọ tiện tay cứu mạng Việt Tùy, chẳng qua chỉ là muốn nhặt về một phương tiện để thí nghiệm mà thôi. Việt Tùy tuy rằng cảm kích đối phương đã cứu mình, thế nhưng lúc đó cũng phải một ngày ăn ba bữa thuốc nấu thay cơm, cực kỳ giày vò.

Bất quá, vì để không mang nợ ân tình, y cũng ngoan ngoãn ở lại nơi này một tháng, xem như là một hồi báo đáp đi.

Mấy năm, mặc dù không hề gặp lại, nhưng mà Việt Tùy vẫn còn nhớ rất rõ ràng. Ôn Đình và kẻ đam mê chế dược ngày ấy hiển nhiên không thể là cùng một người, thế nhưng đường nét ngũ quan trên gương mặt bọn họ lại cứ khăng khăng khẳng định cả hai là một.
Nguyên nhân gì có thể giải thích cho chuyện này? Một người vì sao lại thay đổi nhiều đến như thế được?

Tựa hồ như hoán xác đổi hồn vậy. Thực sự là khiến cho người ta không thể không lưu tâm.

Nghe xong những lời Việt Tùy miêu tả về vị thần y ngày ấy, Việt Thương chỉ bâng quơ gật đầu, hình như không mấy để tâm. Hắn cũng hiểu Việt Tùy bận lòng đến những chi tiết nhỏ nhặt này, chẳng qua là lo lắng vạn nhất Ôn Đình có âm mưu khác, cho nên mới nhắc nhở một phen.

Người ở trước mặt này, bất cứ lúc nào cũng đặt vấn đề an nguy của hắn lên hàng đầu. Giả sử Việt Thương cũng cảm thấy Ôn Đình có điểm gì cổ quái, chỉ sợ Việt Tùy sẽ bất chấp độc tính còn thiếu một bước nữa là được giải trừ mà không chút do dự cùng Việt Thương xuống núi. Nếu như lấy tính mệnh chính mình để so sánh với an nguy của Việt Thương, y từ trước tới nay vẫn chỉ một mực cân nhắc tới về sau mà thôi.

“Không sao cả. Ngươi yên tâm đi.”

Việt Thương trấn an Việt Tùy. Lai lịch của Ôn Đình kia, trên đời này, chỉ sợ là không có ai biết rõ ràng hơn hắn cả.

Thấy Việt Tùy vẫn lo lắng không yên, Việt Thương cũng không đành lòng, lặng lẽ thở dài một hơi. Huống hồ, Sơ Nhất đối với Ôn Đình kia xem ra cũng là một lòng một dạ, còn Việt Tùy tuy rằng không nói ra, thế nhưng đã sớm nhìn nhận người kia như là một vị bằng hữu hiếm hoi rồi.

Vì thế Việt Thương liền dứt khoát nói, “Hắn và ta cùng đến từ một chỗ.”

Quả nhiên, Việt Tùy lập tức mở to hai mắt, dùng bộ dáng khó có thể tin mà nhìn Việt Thương, mãi một lúc sau mới phục hồi nguyên trạng.

“Chủ tử?”

Việt Thương nhìn thấy ánh mắt lại càng ngập tràn lo lắng của đối phương, không khỏi âm thầm thở dài một tiếng.

“Lại đoán mò cái gì rồi đúng không?” Hắn nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc của Việt Tùy, trấn an, “Hắn không biết ta, ta cũng sẽ không làm quen với hắn.”Kỳ thực tình huống hiện tại rất tốt. Sơ Nhất không giống Việt Tùy, hoàn toàn không hề hay biết được bộ dạng lúc trước của Ôn Đình. Mà Ôn Đình kia xem ra không định nói rõ chuyện này, và bản thân Việt Thương hắn ngay từ đầu cũng không có dự định tìm một đồng hương để giao lưu kết bạn.

Việt Thương cũng không nghĩ là Ôn Đình sẽ cao hứng làm quen với hắn. Dù sao thì ở thế giới trước đây, hắn cũng chẳng phải loại người tốt đẹp gì, chính là một đại ca hắc đạo người gặp người sợ mà thôi. Thêm nữa, vụ nổ bom chấn động trước khi hắn chết kia sợ là đã sớm ồn ào huyên náo trên màn hình TV một trận rồi.

Hắn biết Việt Tùy lo lắng giữa hắn và Ôn Đình sẽ nảy sinh một loại tình cảm đồng hương hoặc là tri âm tri kỷ nơi đất khách quê người.

Đáng tiếc hắn không có ý tưởng này, cùng lắm thì một khi đã biết người nọ cũng từng trải qua những việc giống như mình, về sau nếu người đó có khó khăn cần giúp đỡ, hắn sẽ thuận tiện chiếu cố nhiều hơn một chút mà thôi.

Sau khi Việt Tùy nghe được Việt Thương nói sẽ không làm gì cả, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Bản thân y không phải không nhận thức được suy nghĩ của mình lúc vừa rồi có bao nhiêu nhỏ mọn, thế nhưng, nghĩ đến có người còn biết rõ lai lịch của Việt Thương hơn, có liên quan gắt kết chặt chẽ với Việt Thương hơn, tâm tư của y lại phi thường khó chịu.

Cho dù người kia là ân nhân cứu mạnh của mình, là người được bằng hữu của mình nhận định, sợ rằng y cũng sẽ nhịn không được mà ra tay hạ sát đối phương.

Việt Thương hiển nhiên hiểu rõ những suy nghĩ đang điên cuồng biến chuyển trong đầu Việt Tùy hơn ai hết. Ngay từ đầu hắn đã quyết định làm như không biết không quen, để cho người kia không phải phí công lo lắng, cũng không phải bởi vì đủ loại cảm xúc nhỏ nhen trong lòng mà buồn chán không vui.

Bất quá Việt Tùy vừa mới hồi thần đã liền nhận ra bản thân mình quá phận, vội vàng thỉnh tội, “Thuộc hạ không nên vượt quá giới hạn của mình…”

“Ta thích ngươi như vậy.”

Việt Tùy không dám tin, trừng lớn con mắt, biểu tình ngơ ngác vô cùng.

“Ngươi là nam nhân của ta, vì ta mà ghen là chuyện thiên kinh địa nghĩa, có hiểu không?”

Hắn vừa nói vừa nhéo lên mặt đối phương một cái. Nam nhân vừa lãnh liệt lại vừa kiệm lời này một khi lộ ra biểu tình ngây ngốc liền thật sự khiến cho người ta muốn ức hiếp vô cùng. Nghĩ vậy, Việt Thương tự nhiên cảm thấy bản thân mình có chút xấu xa rồi.

Bất quá, làm một tiểu xấu xa thực sự là vô cùng sung sướng. Hắn bất thình lình ôm người ra khỏi dược dục, vung tay đóng cửa sổ vào, ngay khi người nọ còn đang kinh ngạc đã trực tiếp đem y áp đảo dưới thân.

Mà Ôn Đình đang ở trong sân phơi nắng cũng bất chợt bị Sơ Nhất ôm lấy, một lèo bế về trúc lâu đặt xuống giường đọc sách.

Ôn Đình khó hiểu hỏi, “Xảy ra chuyện gì?”

Nam nhân nọ im lặng nhìn hắn hồi lâu, sau cùng mở miệng nói, “Gió lớn.”

Ôn Đình co rút khóe miệng, lại nhìn ánh mặt trời rực rỡ đang chiếu rọi ở bên ngoài, sau cùng đành phải bất đắc dĩ tiếp nhận lời giải thích của người nọ.

Thế là Ôn Đình bị ép buộc phải thỏa hiệp tiếp tục nằm lì trên giường đọc sách, căn bản không hề biết rằng ở một căn phòng nho nhỏ bên ngoài trúc lâu, có một tên cầm thú nào đó đang khi dễ một tên khác còn thảm hại hơn so với hắn rất nhiều.

Chương 79: Chuyển nguy thành an

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Việt Tùy để trần thân trên ngồi xếp bằng ở trên giường. Ôn Đình liên tục thi châm trên người y. Cứ mỗi lần Ôn Đình hạ mắt là một lần ngân châm được cắm xuống. Không bao lâu sau, thân thể Việt Tùy đã ghim đầy những châm là châm.

Ôn Đình bởi vì chuyên chú quá mức mà đầu mũi cũng lấm tấm mồ hôi. Hắn vừa mới dừng tay nghỉ lấy hơi, một người nào đó vẫn luôn lặng lẽ đứng cạnh bên liền tức khắc lại gần thay hắn lau khô.

Người nọ động tác nhẹ nhàng mà cẩn trọng, hoàn toàn không giống với vẻ thô lỗ bên ngoài.

Ôn Đình quay đầu nhìn lại, cười nói, “Kế tiếp cần phải có sự trợ giúp của các ngươi rồi.” Nói đoạn, hắn dừng lại một chút, ánh mắt có phần thiếu tự nhiên mà nhìn về phía Việt Tùy.

Vừa rồi, thời điểm thi châm, lực chú ý của Ôn Đình đều đổ dồn vào vị trí các huyệt đạo, một chút cũng không hề phân tâm.

Kết quả, bây giờ xong xuôi rồi, hắn mới chú ý thấy trên thân thể trần trụi của Việt Tùy phủ kín những dấu hôn cùng với hàng loạt vết răng, đặc biệt là vùng cổ và phần xương quai xanh lại càng thêm chi chít, khiến cho người ta nhìn thấy mà giật nảy cả mình. Loại cảm giác ái muội này cứ thế đập thẳng vào mặt, hại Ôn Đình xấu hổ không dám nhìn thêm.

Thu lại ánh mắt, Ôn Đình chỉ ra mấy huyệt vị hắn cố tình chừa lại, “Chỉ cần bức được cổ trùng kia ra khỏi đan điền, thuận theo kinh mạch khống chế nó dừng lại ở chỗ này, ta liền có thể dễ dàng lấy được.”

Nói xong, hắn xoay người đi kiểm tra những dụng cụ cần thiết: một con dao nhỏ sắc bén, một ngọn đèn dầu, một ít dược liệu cầm máu đặc biệt hiệu quả đối với ngoại thương, kim và chỉ để khâu miệng vết thương và vài phần băng vải sạch sẽ.

Xem ra tất cả đã bố trí ổn thỏa. Việt Thương ngồi ở sau lưng Việt Tùy, một tay đặt trên lưng y liên tục truyền chân khí. Luồng khí này giống như những xúc tua bị hắn khống chế, trong nháy mắt phân tán thành hàng trăm sợi tơ rất mảnh, chậm rãi lan tràn bủa vây quanh huyệt đan điền của y. Sau vài lần thăm dò tiếp xúc, cổ trùng dường như bị bức bách mà xao động hẳn lên.

Việt Tùy quả nhiên lộ ra vẻ mặt vô cùng kiềm chế. Chắc hẳn cổ trùng kia không phải chỉ quấy phá ở trong cơ thể hắn có một hai ngày. Việt Thương cũng không vội vã, vẫn cực lực khống chế chân khí của chính mình, thỉnh thoảng lại khiêu khích cổ trùng kia một chút. Con trùng dường như không chịu nổi mà nhúc nhích chuyển động một chút, đáng tiếc những tua khí kia lại không có ý định buông tha, cứ thế tức khắc cuốn chặt kéo nó trở về.
Cổ trùng bị khiêu khích đến phát bực, muốn phản kích, thế nhưng luồng khí kia lại bất ngờ lẩn trốn, quả thực là không cách nào ứng phó, chỉ đành thụ động bị dồn ép xua đuổi đi theo một lộ trình đã được người định trước mà thôi.

Bên kia Việt Thương chuyên tâm dẫn dắt cổ trùng, bên này Ôn Đình vẻ mặt khẩn trương quan sát thân thể Việt Tùy. Cổ trùng kia đã từ sâu trong cơ thể trườn vào kinh mạch, giống như một hạt đậu nhỏ nhô ra, chầm chậm chuyển động từ vùng bụng dưới lên trên, thoạt nhìn có phần làm cho người ta chán ghét.

Vóc dáng của Việt Tùy cường tráng rắn rỏi, cơ bắp hữu lực, hình thể thon dài. Lúc này y đang cởi trần ngồi xếp bằng ở trên giường, lộ ra nước da màu mật ong nhàn nhạt cùng với từng thớ thịt săn chắc ở bụng và ngực, thoạt nhìn đích thực đẹp mắt vô cùng. Thêm nữa, những dấu vết ái muội do người nào đó cố tình lưu lại càng khiến cho y toát lên một vẻ hấp dẫn khó lòng diễn tả bằng lời.

Ôn Đình sớm đã âm thầm liếc nhìn vài cái, bất quá, trong đầu thế nhưng lại nảy ra một ý nghĩ xấu xa như thế này: A Nhất nhà hắn vóc dáng cũng không tồi, so với Việt Tùy tuyệt không hề thua kém. Hơn nữa, so với thân thể còn đang suy yếu vì trúng độc của y, Sơ Nhất vẫn là rắn rỏi vạm vỡ hơn một chút, lúc cởi y phục ra quả thực đẹp mắt vô cùng, nếu có thể lưu lại một vài dấu vết gì đó, sợ là sẽ càng mê hoặc hơn đi.

Tâm tư vốn đang mang theo vài tia kiều diễm của Ôn Đình, ngay sau đó liền bởi vì nhìn thấy một hạt đậu nhỏ chậm rãi di chuyển dưới da Việt Tùy mà bay biến không còn dấu vết.

Sơ Nhất nhìn thấy cổ trùng kia dịch chuyển tương đối ổn định thì nhanh chóng bưng khay dụng cụ đã chuẩn bị từ trước lên. Ôn Đình cũng biết thời cơ đã đến rồi, hít sâu một hơi, tiếp nhận con dao nhỏ đã hơ lửa khử trùng mà người kia đưa tới. Ngay khi con trùng còn cách cánh tay ba tấc, hắn nhanh chóng rạch một đường nhỏ ở ngay trên tĩnh mạch, để máu huyết tràn ra.

Con trùng nhỏ vẫn không hề hay biết, cứ bị luồng khí kia đẩy về phía trước, trong bất tri bất giác liền chui ra khỏi miệng vết thương.

Khi nó nương theo dòng máu trườn ra khỏi cơ thể Việt Tùy, hình như cũng nhận ra có gì không ổn, định bụng quay đầu, một lần nữa chui ngược vào bên trong. Nhưng là, Việt Thương vốn dĩ vẫn luôn tỉ mỉ theo dõi từng động tĩnh của nó tức thì đã phát hiện ra. Hắn nhanh chóng ra tay, trong nháy mắt liền nắm chặt thân thể nhỏ bé đang không ngừng giãy giụa của con trùng, hung hăng ném trên mặt đất.
Tiểu trùng toàn thân dính đầy máu huyết bị ném mạnh một cái cơ hồ choáng váng ngất đi, nằm bẹp không hề động đậy. Giây tiếp theo, nó bị Sơ Nhất mặt không đổi sắc dẫm mạnh một cước, không chút lưu tình tước đoạt sinh mệnh nhỏ nhoi.

Ôn Đình thấy cổ trùng đã chui ra, vội vàng dùng băng vải thấm sạch máu tươi rồi mới nhanh chóng khâu miệng vết thương lại, cẩn thận xoa dược trị thương, sau đó mới tiến hành băng bó.

Bởi vì Sơ Nhất liên tục vươn tay, ý đồ lau đi mấy giọt mồ hôi không hề tồn tại ở trên mặt hắn, cho nên Ôn Đình chính thức bất mãn lên tiếng. Hắn nói đây rõ ràng chỉ là một tiểu phẫu nhỏ nhặt không đáng là gì, chẳng qua công cụ và trang bị quá mức thô sơ, cho nên hắn trước đó mới lo âu như thế.

Sơ Nhất cầm lấy mấy miếng băng vải còn thừa ở trên tay Ôn Đình, sau đó dìu hắn ngồi xuống nghỉ ngơi. Lúc này Ôn Đình mới liếc mắt nhìn sang tên trợ thủ vẫn luôn quanh quẩn bên mình từ nãy tới giờ. Hành động giơ chân dẫm nát cổ trùng của người nọ, hắn chính là đã tận mắt nhìn thấy nha.

Không ngờ cái tên kín như hũ nút, lúc nào cũng không nóng không lạnh này thế mà lại là một kẻ rất so đo, có thù tất báo. Kỳ thực, người nọ tuy rằng không nói ra ngoài miệng, nhưng trong lòng thực sự rất quan tâm đến vị bằng hữu tên gọi Việt Tùy này đi.

Tiếp đó Ôn Đình cũng không làm gì thêm nữa. Hắn ngồi một lát rồi đi ra ngoài phối dược. Độc tính trên người Việt Tùy đã được thanh tẩy gần như hoàn toàn rồi, vốn dĩ chỉ cần ngâm trong dược dục vài lần nữa là liền vô sự. Bất quá, mỗi ngày cứ phải trích máu như thế, tuy rằng số lượng không nhiều, nhưng tích tiểu cũng thành đại nha. Huống hồ, thân thể người kia đã yếu nhược lắm rồi, hiện tại rất cần bồi bổ.

Trong đầu chợt lóe lên vài sáng ý, Ôn Đình hiếm thấy mà cười xấu xa. Có lẽ thay đổi một phương thức bài tiết độc tố thì sẽ tốt hơn, chí ít một trong số hai người kia sẽ phi thường mãn nguyện và cao hứng.

Việt Tùy điều tức một hồi, khi y một lần nữa mở mắt ra thì ngân châm trên người đã được gỡ xuống, vết thương nơi cánh tay cũng ngừng chảy máu rồi, mà vật thể vẫn luôn giày vò tra tấn bên trong cơ thể y dường như đã không cò tồn tại nữa, một cảm giác dễ chịu nhẹ nhàng lan tòa khắp tứ chi.

Bất quá giấy tiếp theo, y bị ánh mắt nóng bỏng của một người nào đó nhìn đến mức toàn thân không được tự nhiên.

Việt Thương tựa người bên khung của sổ, làn gió từ ngoài phòng nhè nhẹ thổi vào, lay động từng lọn tóc đen nhánh lòa xòa buông lơi trên hai vai hắn. Đôi con ngươi sáng ngời trong cặp mắt hẹp dài tựa tiếu phi tiếu, bịn rịn luyến lưu trên bờ ngực trần trụi của Việt Tùy.

Việt Tùy nhất thời cảm thấy máu nóng dồn lên đỉnh đầu, khuôn mặt tức thì ửng đỏ. Giờ phút này, y mới phát hiện trên thân thể trần trụi của mình đâu đâu cũng là những dấu vết ái muội tràn đầy yêu thương do người kia lưu lại.

Như vậy, Ôn Đình và cả Sơ Nhất lúc nãy… Y cư nhiên phơi bày bộ dạng như thế này trước mặt người khác hay sao?

Suy nghĩ này khiến cho Việt Tùy nhất thời có loại cảm giác muốn đâm đầu mà chết. Thế nhưng, đối với tên đầu sỏ vẫn luôn nhìn mình mỉm cười kia, y lại không cách nào sinh khí được.

Chương 80: Là ai đang khóc sao?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Sức hồi phục của Việt Tùy quả thực rất đáng kinh ngạc. Sau khi độc tố được giải trừ, thân thể của y tốt lên trông thấy, ngay ngày thứ hai đã có thể xuống giường chậm rãi đi lại được rồi. Vì thế, Việt Thương liền mang y chạy qua chạy lại khắp nơi trên ngọn núi này.

Bởi vì thân thể vẫn còn suy yếu, thêm nữa lại hôn mê quá lâu ngày, cho nên động tác của Việt Tùy vẫn có phần cứng nhắc, đi đứng cũng hơi hơi chậm chạp. Việt Thương vin vào cái cớ này, lấy danh nghĩa lo lắng y đi lại bất tiện mà ngang nhiên quang minh chính đại vòng tay ôm eo của đối phương.

Việt Tùy sớm đã quen với tính khí vừa bá đạo lại pha lẫn một chút ôn nhu của Việt Thương, cho nên cũng không cố tình nói toạc ra, cứ để mặc hắn muốn làm cái gì thì làm cái đó. Sau khi suýt nữa mất đi cơ hội được ở bên cạnh đối phương, thời khắc này đối với y mà nói lại càng trân quý và đáng để cảm tạ thượng thiên hơn bao giờ hết.

Đáng tiếc, y vẫn là đánh giá quá thấp độ dày da mặt của người nọ. Vừa mới đi ra ngoài hơn mười thước, bàn tay to lớn vốn dĩ đặt nhẹ bên hông y đã bắt đầu có chút không yên, liên tục động chuyển lên lên xuống xuống.

Việt Tùy ban đầu chỉ đơn giản cho rằng đi đường tự nhiên sẽ nảy sinh một vài va chạm, cho nên cũng không để tâm, chỉ tận lực đặt hết chú ý lên đôi chân mình. Mỗi một bước đi, y đều cố gắng khống chế sức lực, cảm nhận sự cứng nhắc của cơ bắp và xương đùi, sau đó quyết định giữ nguyên hoặc là gia tăng khí lực để bước những bước tiếp theo. Cứ như thế tập đi một lúc, động tác dưới chân đã bắt đầu linh hoạt hẳn lên.

Y nghĩ, chỉ cần mình mỗi ngày chịu khó ra ngoài đi lại, một thời gian ngắn liền có thể nhanh nhẹn như lúc ban đầu rồi, công phu đình trệ một tháng nay, ngày sau cũng sẽ bỏ ra một chút thời gian để…

Vừa nghĩ tới đó, cánh mông bên trái bất chợt bị người xoa nhẹ một cái. Việt Tùy giống như bị kim châm, toàn thân nhất thời run rẩy không thôi, trong nháy mắt có loại kích động muốn nghiêng người bỏ chạy.

Bất quá, bàn tay to lớn của người nào đó tức thì giữ chặt vòng eo y, mạnh mẽ kéo lại bên mình. Kế tiếp, bàn tay nọ không yên phận được quá hai giây đã lại bắt đầu lần mò xuống dưới, nhéo nhéo cái mông vừa vểnh lại vừa căng cứng kia mấy cái. Việt Tùy cúi đầu tận lực ức chế hô hấp đang có xu hướng mỗi lúc một dồn dập của chính mình.

Núi này tuy rằng không có người ngoài, thế nhưng Ôn Đình và Sơ Nhất dù sao cũng thường xuyên qua lại để tìm hái thảo dược hoặc là săn vài con thú hoang dã về làm đồ ăn, nếu như bị bọn họ bắt gặp đương nhiên là phi thường không tốt. Vì thế Việt Tùy nghiêng đầu nhìn Việt Thương, muốn nói vài lời gì đó.

Thế nhưng, vừa thoáng liếc thấy một bên mặt nghiêng xinh đẹp tao nhã của người kia và cả khóe môi khe khẽ cong lên nơi miệng hắn, lời còn chưa kịp thốt ra đã vội vàng tan biến vào hư không. Trái tim Việt Tùy đập càng lúc càng dồn dập, sâu trong cơ thể tựa hồ có một ngọn lửa đang hừng hực cháy lên.

Người nọ hơi nghiêng đầu nhìn về phía y, ánh mắt vừa trong veo như nước hồ thu vừa mang theo vài tia tiếu ý. Hắn ghé miệng vào tai của đối phương, thì thầm hỏi nhỏ, “Làm sao vậy? Khó chịu ở chỗ nào sao?”

Khí tức ấm áp của người kia nương theo từng chữ bật ra nơi miệng hắn mà phả thẳng vào vành tai nhạy cảm của Việt Tùy, khiến cho y cảm thấy trái tim mình dường như sắp bắn ra khỏi lồng ngực. Có chút không được tự nhiên, y vội vã quay đầu sang một bên, đáp, “Thuộc hạ hơi mệt, mau trở về đi.”

Y chính là không muốn tình thế ái muội như vậy tiếp tục diễn ra, bởi vì y sợ chính mình sẽ không kiềm chế được mà làm ra những hành động vô cùng mất mặt. Thân thể dưới sự dạy dỗ của người nào đó đã trở nên mẫn cảm cực kỳ, căn bản không thể chịu nổi vài chiêu khiêu khích. Tỷ dụ như lúc này đây, chẳng qua chỉ là người nọ tùy tiện dùng tay bóp nhẹ lên mông y mấy cái mà thôi, y thế nhưng đã cảm thấy thân thể nóng ran lên rồi.Mà bay tay vẫn luôn càn quấy của người nọ, ngay sau đó cư nhiên lại đường đường chính chính đặt lên hông của Việt Tùy, như thể hành động vừa rồi cũng chỉ là vô tình trượt xuống.

Chỉ tiếc Việt Tùy lại vì bàn tay này mà cảm thấy thắt lưng căng thẳng một hồi, hiện tại đã bắt đầu mỏi đến mức mềm nhũn ra.

Vì vậy y có chút khẩn trương, thậm chí lên tiếng thúc giục Việt Thương nhanh chóng trở về để phòng ngừa bản thân mình nhịn không được mà phát ra một vài âm thanh không được hay ho cho lắm, hoặc là làm ra những chuyện không được đẹp mặt gì ở chỗ này.

Đáng tiếc, y đã quên, người nọ từ trước đến nay đều thích ức hiếp y ở những nơi như vậy.

Thấy Việt Tùy vội vàng và cấp bách, Việt Thương trái lại càng không nguyện ý trở về, “Muốn nhanh chóng hồi phục đương nhiên phải chịu khó tăng cường luyện tập. Mới đi không bao lâu, vì sao đã vội về?”

Nói là nói như thế, nhưng Việt Tùy cũng không hy vọng nhanh chóng trở về như vậy đi. Chẳng qua chủ tử đã lên tiếng, cho nên y cũng không nỡ khước từ.

Cúi đầu trầm mặc để cho người kia dẫn dắt, Việt Tùy tiếp tục đi theo bên cạnh hắn. Chỉ là y không phát hiện ra, bọn họ đã tách khỏi con đường mà Ôn Đình và Sơ Nhất vẫn thường đi qua đi lại, từng bước tiến vào một địa phương hoang vu hẻo lánh khác.

Việt Tùy miên man suy nghĩ, tất nhiên không chú ý tới sự thay đổi của lộ trình. Hiện tại, toàn bộ lực chú ý của y đều đổ dồn lên bàn tay đang đặt bên hông mình. Bàn tay nọ cứ an phận được một lúc lại bắt đầu lần mò sờ mó, men theo thắt lưng căng thẳng của y mà lên lên xuống xuống, có lúc còn trượt thẳng tới cặp mông xinh đẹp mà nhéo nhéo xoa xoa.

“Chủ tử.” Việt Tùy nhịn không nổi nữa, lấy hết can đảm lên tiếng gọi người kia.
Ai ngờ, ngay giây tiếp theo, y liền bị người nọ cường thế đè lên một gốc đại thụ thô to và vững chắc. Nhìn vào đôi mắt đang gắt gao dán chặt lên mặt mình, Việt Tùy chỉ cảm thấy thật sâu trong đôi con ngươi đen láy mà sáng ngời ấy tựa hồ đang không ngừng cuộn lên một cơn lốc xoáy, mạnh mẽ hút lấy toàn bộ linh hồn và trí lực của y.

“Chẳng lẽ ngươi không muốn? Đã cứng đến như vậy rồi…” Vừa nói, Việt Thương vừa vươn tay nắm lấy phân thân của Việt Tùy, không nặng không nhẹ mà bóp một cái.

Việt Tùy kìm chế không để chính mình thất thố mà khe khẽ hô lên, đồng thời rụt người về phía sau. Nhưng là ngay sau đó, y đau khổ nhận ra, bản thân mình hiện tại cơ bản không hề có đường né tránh.

Đến thời điểm này, có ngu ngốc hơn nữa y cũng phải nhận ra ý đồ của người nọ. Những hành động tưởng như vô ý lúc trước kia vốn dĩ không phải là vô tình.

Việt Thương cao hứng áp chặt lên thân thể Việt Tùy, liếm liếm vành tai mẫn cảm của y, “Bộ dáng xấu hổ này thật là khả ái, ta nhìn mà chỉ muốn một hơi nuốt ngươi vào bụng thôi.”

“Chủ tử…” Việt Tùy có chút e ngại mà đảo mắt nhìn xung quanh, “Trở về rồi sẽ…”

Đáng tiếc người kia vốn không hề cho y cơ hội cự tuyệt, trực tiếp cúi đầu hôn xuống, hai bàn tay to lớn linh hoạt cởi bỏ xiêm y trên người đối phương.

Không khí thanh lãnh ở nơi núi rừng hoang vắng dần dần giúp cho Việt Tùy khôi phục ý thức đã mụ mị bởi vì nụ hôn cuồng nhiệt kia. Y nhìn vào đôi mắt sâu thăm thẳm của người nọ, lại cảm nhận độ ấm khi hai thân thể dán sát vào nhau, sau đó nhẹ nhành khép mắt, vòng tay ôm lấy cổ của đối phương. Mà thôi, chỉ cần người kia muốn thì ở đâu cũng không sao cả.

Cảm nhận người dưới thân đã dần thả lỏng và tiếp nhận, ý cười trên môi Việt Thương lại càng rõ nét hơn.

Khi tính khí nóng bỏng và cứng rắn của nam nhân một lần nữa sát nhập vào huyệt khẩu chặt khít của mình, thẳng một đường đâm vào nơi sâu nhất cũng là lúc một chút thanh tỉnh cuối cùng của Việt Tùy triệt để tiêu tan. Y ngoan ngoãn ôm chặt lấy cổ Việt Thương, hai chân quấn quanh hông hắn, giống như một con gấu lớn mà phối hợp với từng động tác đưa đẩy của đối phương. Thoáng chốc, tất cả những gì đọng lại trong đầu óc Việt Tùy chỉ còn là từng luồng bạch quang liên tục lóe sáng lên.

Việt Thương đặt người nọ lên thân cây, ôm lấy hai bắp đùi của y, điên cuồng sáp nhập. Nhưng là đang lúc tận hứng lại đột nhiên nghe được có người từ xa bước tới, thậm chí hắn còn có thể nghe thấy đoạn đối thoại của đối phương.

“A Nhất, ngươi có nghe thấy tiếng gì không?”

Người vừa nói dừng lại một chút, lại nói, “Không có sao? Ta như thế nào lại nghe được có người … đang khóc?”

Thanh âm nọ rất nhanh liền biến mất. Việt Thương hiểu rõ, nhất định là Sơ Nhất đã thức thời mà mang Ôn Đình rời khỏi đây rồi. Hắn cười cười, cúi đầu nhìn nam tử đang thấp giọng rên rỉ ở dưới thân mình. Người nọ bởi vì khóai cảm mãnh liệt mà nhịn không được nước mắt tràn mi, thoạt nhìn đúng là có vài phần giống như đang khóc.

Bất quá, bộ dạng này của y, trên đời này chỉ có một mình hắn mới có thể được thấy mà thôi. Quả thực quá đỗi mê người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau