THỆ TỬ TƯƠNG TÙY (THỀ SỐNG CHẾT CÓ NHAU)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thệ tử tương tùy (thề sống chết có nhau) - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Ta muốn biến thành ngươi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Việt Tùy ngay cả sắc mặt cũng không hề biến đổi, giống như căn bản không biết bản thân mình có cái gì đáng để người ta đố kị.

“Chính bộ dạng này của ngươi khiến cho mọi người ghen tị, nhưng ngươi lại cố tình bày ra vẻ mặt ngu ngơ không hiểu chuyện gì. Ngươi có phải đang cảm thấy ta không nói lí lẽ hay không?” Uất Trì Vô ương ha hả cười nói.

Nét mặt bởi vì kích động trong lòng mà trở nên có phần dữ tợn kia của hắn thực sự khiến cho Việt Tùy cảm thấy người này điên điên khùng khùng và bất chấp lý lẽ cực kỳ.

“Là vì chủ tử sao?”

Việt Tùy cũng không phải tên ngốc. Y chỉ là một sát thủ nhỏ nhoi. Trong mắt người trước mặt đây, y chẳng qua cũng chỉ như một quân cờ mặc người sai khiến. Hắn sao có thể sinh lòng ghen tị đối với mình được? Đúng là chuyện nực cười. Uất Trì Vô Ương căn bản không có lý do để đố kị với một kẻ mà hắn vẫn luôn khinh thường như thế, nếu có thì nguyên nhân chỉ có một, đó chính là vì người nọ mà thôi.

“Ngươi có biết hay không, nhiều năm như vậy, hắn là người đầu tiên hoàn toàn không thèm đếm xỉa, thậm chí khinh thường ta.”

Uất Trì Vô Ương thoáng có phần kích động và xót xa,nói, “Nhưng hắn lại cực kỳ quan tâm chăm sóc cho ngươi. Lúc ấy ta thực sự có chút ngạc nhiên, ngươi rốt cuộc có cái gì đặc biệt mà ta không có chứ?”

Việt Tùy nhíu mày, nhớ tới lần đầu tiên cùng người này chạm mặt, đó là lúc y cùng Việt Thương vô ý ký kết một hiệp ước với Uất Trì Vô Ương. Khi ấy, Uất Trì Vô Ương tỏ ra đặc biệt có hứng thú với y.

“Ngay từ lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn, ta đã biết, trên đời này, sẽ không thể tìm được một ai xuất chúng hơn so với hắn. Ngươi nói có đúng không?”

Việt Tùy khẽ gật đầu. Đúng vậy, chủ tử là độc nhất vô nhị, là người mà vĩnh viễn trên thế gian này không một ai có thể vượt qua.

Uất Trì Vô Ương càng lúc càng thêm kích động, “Ta thành lập Thiên Thần cung nhiều năm như thế, ở trên giang hồ uy danh vang dội lẫy lừng, những kẻ dám đối đầu với ta đều bị ta một tay loại bỏ. Đáng tiếc, cho dù ta có cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua được Thương Nguyệt lâu.”

“Mà Thiên Thần cung, sau cùng cũng bị hủy diệt bởi bàn tay của hắn. Hắn thậm chí còn phá cả Cửu chuyển Tỏa hồn đại trận của ta. Ngươi nói xem, trên đười này còn có cái gì mà hắn không làm được sao?”

Thấy Việt Tùy không nói lời nào, Uất Trì Vô Ương thế nhưng lại càng thêm lớn tiếng, “Ngươi hoàn toàn không hiểu, rằng ta ngưỡng mộ hắn biết bao nhiêu! Thế nhưng bên cạnh một người hoàn mỹ như hắn tại sao lại là ngươi? Ta không cho phép!”

Uất Trì Vô Ương không chút kiêng nể, triệt để phát tiết ra những phẫn nộ cùng địch ý vẫn một mực che giấu dưới tận đáy lòng. Mà Việt Tùy đứng ở một bên thế nhưng lại lơ đễnh thất thần. Y bỗng chốc nhớ tới Việt Thương đã từng nói một câu như thế này: ‘Vũ vương và Bát vương rất giống nhau, cả hai đều tự cho mình là thiên chi kiêu tử, chưa bao giờ bị chèn ép hay gặp phải bất cứ thất bại nào. Những người quá mức tự mãn và kiêu ngạo như thế, ngươi càng chèn ép đè bẹp nhuệ khí của hắn thì trái lại, hắn đối với ngươi sẽ càng thêm kính trọng.’

Hiện tại, Việt Tùy nhìn vào một Uất Trì Vô Ương đang kích động vô cùng kia, đột nhiên rất muốn nói với Việt Thương rằng, ‘Chủ tử, người diệt Thiên Thần cung của hắn, hủy hoại kế hoạch của hắn, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn hắn, hắn lại càng thêm ngưỡng mộ và mê luyến người’.

Chủ tử, ngay từ đầu người không phải đã nhìn thấu rồi hay sao? Người tuy rằng chưa hề nói rõ ra, thế nhưng sớm đã nắm được tận tường bản chất con người bọn họ.
“Hôm nay là ngày chết của ngươi!” Có lẽ đã nói đủ rồi, Uất Trì Vô Ương quyết định không cùng người kia dây dưa thêm nữa.

Tuy rằng Việt Tùy không biết sự tự tin của đối phương là từ đâu mà có, như thế nào người kia lại cho rằng hắn chắc chắn có thể giải quyết gọn gẽ được mình? Bất quá y còn có một chuyện đáng bận tâm hơn nữa, “Tục mệnh cổ là thật hay giả?”

Y cũng không phải tên ngốc. Lúc ấy ở trong cốc, bốn vị đường chủ đều có mặt, Uất Trì Vô Ương đã nói đến thực mạch lạc rõ ràng. Nếu như chỉ vì muốn giết mình mà phải chịu trăm ngàn cực khổ để lừa mình tới chỗ này thì không có khả năng! Trực giác mách bảo y, rằng Uất Trì Vô Ương chắc chắn sẽ không làm một việc hao tổn nhiều tâm tư như thế.

Uất Trì Vô Ương khẽ cười ra thành tiếng, “Tục mệnh cổ đúng là giả.”

Việt Tùy mắt cũng không chớp lấy một cái, chăm chú nhìn thẳng vào đối phương.

Uất Trì Vô Ương vươn tay nhẹ nhàng gạt một lọn tóc đang bay loạn ra phía sau đầu, nói, “Ngươi đoán không sai, ta đích thực có cách khác để cứu hắn.”

Biết được người nọ có lẽ còn cứu được, biểu tình trên mặt Việt Tùy bỗng chốc bình ổn đi rất nhiều, “Kỳ thực ngươi không cần phải làm như vậy.”

Nếu như ngay từ đầu, người này đưa ra điều kiện muốn dùng tính mạng của y để đối lấy phương thức cứu mạng cho chủ tử, chắc chắn y sẽ không chút do dự mà đáp ứng ngay, cần gì phải chạy đến một nơi xa xôi hẻo lánh như thế này đâu. Tiêu Nhất Sơn đã từng nói, Uất Trì Vô Ương là một người giỏi mưu tính, hắn sẽ không làm ra loại chuyện mất công mất sức mà lại chẳng được gì, chuyện này chắc chắn còn có điều gì uẩn khúc.

Quả nhiên Uất Trì Vô Ương nở một nụ cười, “Ta nói rồi, ta đố kị với ngươi. Ta là một người thông minh. Ta hiểu rõ giết ngươi không thay đổi được bất cứ chuyện gì cả, trái lại chỉ làm cho hắn càng thêm chán ghét ta thôi.”

“Cho nên, ta quyết định biến thành ngươi.”

Đôi con ngươi của Việt Tùy mãnh liệt co rút lại, tựa hồ như vừa bắt gặp được một chuyện đáng sợ nhất thế gian.
Uất Trì Vô Ương cười cười. Việt Tùy bất thình lình rút đoản đao, không chút do dự giơ lên căn xuống yết hầu của chính mình. Y sẵn sàng hy sinh cả tính mạng để đổi lấy một tia hy vọng hồi sinh cho chủ tử, y tin rằng nếu như Uất Trì Vô Ương có cách cứu Việt Thương, hắn chắc chắn sẽ không trơ mắt đứng nhìn Việt Thương suy yếu dần mà chết. Thế nhưng, mưu đồ kia của Uất Trì Vô Ương, y có chết cũng không thể để cho hắn được toại nguyện.

Việt Tùy thậm chí không dám tưởng tượng, một khi Uất Trì Vô Ương thực sự biến thành mình, chủ tử có thể nào nhận ra được người kia là giả mạo hay không.

Nếu không nhận ra, vậy thì chủ tử sẽ như đã từng đối xử với mình trước đây mà thương yêu Uất Trì Vô Ương sao?

Đây là điều mà y không cách nào chịu đựng được…

Uất Trì Vô Ương dường như đã sớm đoán được suy nghĩ của người nọ. Ngay thời khắc Việt Tùy vung đao, một đám dây leo và rễ cây vun vút phóng tới, trong nháy mắt đã trói chặt lấy y. Uất Trì Vô Ương cũng cấp tốc xông tới điểm vào huyệt đạo trên người đối phương.

Việt Tùy nhìn vào đống rễ cây và dây leo chẳng biết từ đâu bò đến trên người mình, sau đó liền thấy mấy nam nhân nhảy ra từ phía sau lưng Uất Trì Vô Ương. Đám người này tuy rằng thoạt nhìn rất xa lạ, thế nhưng căn cứ vào y phục trên người, rõ ràng là thôn dân của làng thợ săn kia.

Uất Trì Vô Ương đắc ý cười, “Tục mệnh cổ là giả, nhưng người Miêu là thật.”

Mấy người nhanh chóng đi tới khiêng Việt Tùy lên vai rồi vùn vụt lao đi giữa khu rừng rậm rạp, hoàn toàn không gặp bất cứ trở ngại nào.

Việt Tùy gắt gao nhìn Uất Trì Vô Ương, trong lòng âm thầm phỏng đoán đây là mưu kế của hắn, thế nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, còn muốn moi ra chút tin tức hữu dụng từ phía đối phương, “Ngươi chết tâm đi, chủ tử sẽ không có chuyện không nhận ra ta.”

Những lời này đích thực khiến cho Uất Trì Vô Ương nổi giận. Hắn giáng một cái bạt tai thật mạnh lên mặt Việt Tùy, đánh mạnh đến mức khuôn mặt Việt Tùy lệch sang một phía, máu tươi kèm theo đau nhức mãnh liệt tràn ra.

“Suốt dọc đường đi, ngươi chẳng phải không rên một tiếng hay sao? Bây giờ như thế nào lại lắm lời vậy?”

Dứt lời lại nhặt một nắm cỏ nát dưới đất, thẳng tay nhét vào trong miệng Việt Tùy.

Một đống bùn đất hòa trộn với lá cây mục nát nhét đầy trong khoang miệng, Việt Tùy chỉ có thể bị cưỡng chế mà tắt tiếng, không nhúc nhích để mặc đám người kia khiêng mình trở về thôn trang lúc trước vừa mới rời đi.

Đám thợ săn trong thôn vô cùng quen thuộc đối với Uất Trì Vô Ương, vừa nhìn thấy bọn họ trở về đã tức thì chạy tới, vẻ mặt tựa như không có gì ngoài dự đoán.

“Thiếu chủ, người đã về.”

“Giải xuống trước đi!”

Việt Tùy bị ném vào một gian hầm bên trong một căn nhà thôn dân nào đó. Trước khi rời đi, đám người nọ vỗ mạnh lên lưng y mấy cái, khiến cho y nhịn không được mà ho khan và nôn mửa một hồi, đồng thời phun hết bùn đất và lá mục trong miệng mình ra.

Nhưng còn chưa kịp phản ứng, một người trong đám thợ săn kia đã dùng tốc độ sét đánh không kịp che tai bắn thẳng một thứ gì đó vào trong miệng Việt Tùy. Vật kia vừa lọt vào khoang miệng đã tức tốc trượt thẳng xuống dạ dày. Mgay sau đó, sắc mặt Việt Tùy nhất thời xám đen một mảnh.

Chương 67: Nghi thức dời hồn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Uất Trì Vô Ương từng tới địa lao xem xét tình trạng của Việt Tùy một lần. Lúc này hắn đã thay đổi một thân cẩm bào sạch sẽ, thoạt nhìn lại trở về phong thái của một Bát vương gia khi xưa.

Hai tay miễn cưỡng khoanh trước ngực, Uất Trì Vô Ương nhìn xuống Việt Tùy như nhìn một con rệp, “Con người của ta có thù tất báo” rồi lại nhàn nhạt cười, nói, “Được Thương Nguyệt lâu tiếp đãi một hồi, tất nhiên phải có qua có lại.”

Đối diện với nụ cười chứa đầy ác ý kia, Việt Tùy không hề biết sắc, chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn lại đối phương.

“Ta quên mất, Kim đường chủ đã sớm quen với thủ đoạn của ta rồi, cho nên hiện tại sao còn có thể lộ ra một tia kinh hỉ được.”

Người nọ vẫn thản nhiên như không. Uất Trì Vô Ương cũng không dùng dằng nữa, quay người nói với nam nhân đang đứng sau lưng mình, “Đừng để ngoại thương da thịt, thân thể kia ta còn muốn dùng.”

Nam nhân cung kính lĩnh mệnh, trong miệng lầm bầm vài câu gì đó, bất quá Việt Tùy một chút cũng nghe không hiểu, chỉ biết đây là thổ ngữ nhưng lại không đoán được nó có ý nghĩa gì.

Bất quá, rất nhanh sau đó y, đã không còn lòng dạ để suy đoán thêm nữa. Dưới bụng đột nhiên quặn đau dữ dội, cơn đau này giống như bị trúng độc mà phát ra, tựa hồ có một cái gì đó đang không ngừng gặm cắn bên trong lục phủ ngũ tạng. Hơn nữa, mỗi lần, đau đớn lại công kích vào các bộ vị khác nhau, hoàn không thể đoán biết được tiếp theo sẽ đau ở chỗ nào.

Uất Trì Vô Ương hứng thú nhìn vào sắc mặt tái nhợt và những giọt mồ hôi lạnh tích tụ rồi dần trượt xuống từ trên vầng trán người nọ.

“Xem ra Kim đường chủ rất vui vẻ, vậy thì đừng cô phụ tâm ý của ta, cứ tận hưởng đi.”

Việt Tùy giật nhẹ khóe môi, “Đa tạ Bát vương tiếp đãi, tại hạ đích thực rất vui vẻ.”

‘Bốp!’ Uất Trì Vô Ương lại giáng một cái bạt tai lên mặt Việt Tùy, lực đạo vô cùng cường đại khiến cho mặt Việt Tùy lệch hẳn sang một lên, máu tươi từ vết thương nơi khóe miệng trào ra, chậm rãi chảy xuống.

Việt Tùy vươn đầu lưỡi liếm sạch vết máu bên khóe miệng, bộ dạng đặc biệt không thèm lưu tâm.

Uất Trì Vô Ương lạnh lùng nhìn y, “Để xem ngươi có thể cứng rắn tới lúc nào.”

Nói xong, hắn phất tay áo rời đi, để lại hai người im lặng theo dõi Việt Tùy. Hai người nọ chắp tay trước ngực, miệng bắt đầu lẩm bẩm lời chú nào đó, khiến Việt Tùy bất thình lình đau nhức không thôi. Y nhịn không được cắn chặt môi dưới, máu đỏ một lần nữa theo vết thương trên miệng mà chảy ra.

Cảm giác đau đớn này dường như không hề có giới hạn, vĩnh viễn sẽ không kết thúc. Mỗi một lần đau đều khiến cho người ta cảm thấy như thể đã lên đến đỉnh điểm rồi, thế nhưng ngay giây tiếp theo lại phát hiện nó hoàn toàn không có khả năng dừng lại.

Mà khoảng thời gian ngắn ngủi chuyển giao giữa những cơn đau, thực sự giống như giây phút được ở thiên đường để rồi thời khắc tiếp theo lại nhanh chóng rơi thẳng xuống dưới âm ti địa ngục. Nó giống như một khoảng khắc để người ta tạm nghỉ xả hơi rồi lại tiếp tục đón nhận một hồi giày vò tra tấn mới.
Một đêm, Việt Tùy vật lộn ở trong đau đớn, nhiều lần mơ mơ màng màng còn tưởng là mình sắp chết đi, thế nhưng ngay giây tiếp theo, y lại phát hiện thân thể mình vẫn còn tri giác.

Mãi cho đến khi trời dần sáng, cảm giác đau đớn này mới chậm rãi tiêu thất rồi từ từ mất hẳn.

Lúc này, môi dưới đã bị Việt Tùy trong vô tri vô giác tự mình cắn nát. Hai tay mặc dù bị trói chặt trên tường, thế nhưng lòng bàn tay bởi vì dùng sức nắm chặt mà hằn lại mấy vệt máu nhỏ hình móng tay. Sắc mặt của y hiện tại đã trắng bệch đến mức không còn lấy một tia huyết sắc.

Đáng tiếc, y được giải thoát cũng không bao lâu, chỉ vừa mới bất tỉnh đã bị một thùng nước lạnh xối tới. Việt Tùy tỉnh lại, liền thấy Uất Trì Vô Ương vẻ mặt sung sướng đứng ở trước mặt mình, phía sau còn có mất lão nhân xa lạ. Những người này ăn mặc không giống thôn dân bình thường, mà thái độ của đám thanh niên xung quanh đối với bọn họ lại vô cùng cung kính.

Việt Tùy cảm nhận được sắp có một sự kiện trọng đại nào đó diễn ra. Mấy lão nhân kia cũng bắt đầu vây lại nhìn y, mi tâm nhíu chặt, tựa hồ có điều gì bất ổn.

Uất Trì Vô Ương đứng ở trước mặt Việt Tùy, hỏi, “Các vị trưởng lão đã chuẩn bị xong chưa?”

Một trong số mấy lão nhân nọ nhịn không được nói, “Thiếu chủ, thuật dời hồn không phải chuyện nhỏ, nếu bất cẩn sẽ tan thành mây khói ngay.”

Uất Trì Vô Ương không thèm để tâm, “Bản vương không thích nghe những lời này, các ngươi nhất định phải thành công.”

Mấy vị trưởng lão vẻ mặt khó nghĩ. Uất Trì Vô Ương khoát tay ý bảo bọn họ rời đi, “Các vị trưởng lão đi chuẩn bị tiếp đi.”

Thấy những người kia lui ra, Việt Tùy lại mở miệng nói với Uất Trì Vô Ương, “Ngươi thực sự có thể cứu sống chủ tử?”

“Ta sẽ cứu hắn, không cần ngươi phải nhọc công lo lắng.”

Việt Tùy trải qua một đêm giày vò hành hạ, thanh âm có chút khàn khàn, thế nhưng vẫn tận lực gằn từng chữ nói, “Ngươi muốn dời hồn sang thân thể của ta, nếu như ta cố sức chống cự, ngươi không sợ cả hai chúng ta đều đồng quy vu tận sao?”“Ngươi đang uy hiếp ta sao?” Uất Trì Vô Ương ha hả cười lên, lại tặng cho Việt Tùy thêm một cái bạt tai nữa, “Dựa vào bộ dạng hiện tại của ngươi?”

“Ta nguyện ý dùng mạng của ta đổi lấy tính mạng của chủ tử, chỉ cần ngươi nói cho ta biết.”

Nhìn vào bộ dạng thà chết để đổi lấy một chút an lòng của người kia, Uất Trì Vô Ương do dự một chút. Có lẽ cho rằng tình trạng của Việt Tùy hiện tại đã không thể gây ra được sóng gió gì nữa, hắn liền lên tiếng, “Trong tộc tuy rằng không có ‘tục mệnh cổ’, thế nhưng còn có một Cổ vương trăm năm. Mặc dù không thể cải tử hoàn sinh, nhưng muốn kéo dài sinh mệnh thì không khó.”

Việt Tùy nghe được lời này thì thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Đêm đó là mười lăm, thôn dân dường như đã biết hôm nay có đại sự, cho nên sau khi cơm nước xong xuôi lền trở lại nhà mình, khóa sân đóng cổng tắt đèn đi ngủ.

Việt Tùy bị người áp giải từ dưới địa lao ra ngoài. Tuy rằng bị bịt kín mắt, thế nhưng y vẫn ngửi được một khí vị thanh mát nơi chóp mũi, bên tai cũng nghe được những tiếng chó sủa thực rõ ràng. Bất quá, đi được một quãng, hình như y lại được người đưa xuống lòng đất. Mỗi một bước đi, cảm giác âm u lạnh lẽo lại một dâng lên.

Đến khi được tháo khăn che mặt, y nhận ra mình đã bị đưa tới một sơn động thật sâu, xung quanh chỉ có mấy vị trưởng lão đã từng nhìn thấy ngày hôm đó cùng với Uất Trì Vô Ương.

Việt Tùy bị đặt trên một phiến đá bằng phẳng. Uất Trì Vô Ương không chút khách khí đi tới cởi bỏ quần áo trên người y, để y trần trụi ngồi xếp bằng ở trên tảng đá, sau đó hắn cũng tự trút hết y phục của mình rồi mới ngồi xuống đối diện với người kia.

Mấy vị trưởng lão phân tán ra xung quanh bọn họ. Việt Tùy nhìn thấy một người đang dâng hương ở trước điện thờ, trong miệng không ngừng lẩm bẩm vài câu chú ngữ, tựa hồ như đang cầu nguyện một cái gì đó. Kỳ lạ chính là, bên trên điện thờ kia không bày bất cứ tượng phật hay linh vật gì cả mà chỉ có một cái hũ bằng đá thoạt nhìn đã rất lâu đời.

Rất nhanh sau đó, Việt Tùy hiểu được bên trong chiếc hũ kia là cái gì. Trưởng lão bưng một chén bạc đi tới, trong chén có nhỏ vài giọt máu. Lão mở nắp hũ đá ra, chuẩn xác úp chiếc bát này lên.

Trong chốc lát, lại thấy từ trong hũ bò ra một con rết dài khoảng một gang tay, toàn thân đỏ au như máu, thoạt nhìn vô cùng quỷ dị. Con vật kia chậm rãi bò vào trong chén, sau đó trưởng lão cung kính bưng chiếc bát đi về phía hai người bọn họ.

Việt Tùy bất động thanh sắc rũ mắt nhìn xuống, chỉ thấy trưởng lão kia đặt chiếc chén bạc ở ngay trước mặt mình. Lão cầm lấy tay y, trực tiếp rạch một đường trên cổ tay, sau đó nhỏ máu chảy ra từ miệng vết thương vào trong chiếc chén.

Việt Tùy thầm nghĩ, những người này coi trọng con rết kia như vậy, chắc hẳn nó chính là Cổ vương rồi.

Sau khi làm xong hết thảy các thủ tục cần thiết, mấy vị trưởng lão ngồi xuống xung quanh phiến đá, bắt đầu niệm một thứ chú văn quái dị cổ xưa. Việt Tùy cảm nhận được một luồng áp lực không rõ từ đâu lan tràn bao bọc lấy khắp thân thể mình, mà Uất Trì Vô Ương ở phía đối diện, khóe miệng thế nhưng lại nhàn nhạt xuất ra một nụ cười.

Không biết có phải là ảo giác hay không, Việt Tùy càng lúc càng cảm thấy luồng áp lực này lớn dần, tựa hồ vây hãm nhốt chặt y lại, khiến cho y không cách nào tìm được lối ra, mà những giọt máu tí tách nơi miệng vết thương trên cổ tay lại giống như hình thành một đường ra duy nhất.

Việt Tùy thực sự cảm giác được ý thức của mình đang theo những giọt máu chậm rãi chảy ra kia mà trôi đi mất. Y mỗi lúc một cảm thấy mơ hồ, giống như sắp chìm vào hôn mê vậy.

Con rết đỏ thẫm khao khát giống như đã nhịn cả mấy trăm năm, cứ thế từng ngụm từng ngụm uống vào thứ máu đỏ tươi bên trong chiếc chén.

Vết thương nho nhỏ nơi cổ tay kia thế nhưng giống như không biết đóng vảy mà cứ tí tách tí tách như suối chảy tràn. Ánh mắt Việt Tùy càng lúc càng trở nên vô thần, trái lại, ý cười trên khóe miệng Uất Trì Vô Ương lại ngày càng nồng đậm.

Chương 68: Tìm được sinh cơ trong tử lộ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Uất Trì Vô Ương nhìn Việt Tùy mỗi lúc một mơ hồ, lại nhìn cổ vương trong chén há miệng cắn nuốt từng hớp máu của y, chỉ cảm thấy mọi sự thuận lợi vượt ngoài sức tưởng tượng. Dường như lão thiên gia cũng đứng về phía hắn vậy.

Thậm chí, bất giác hắn như nghe được thanh âm ôn hòa của người nọ, còn như nhìn thấy ánh mắt chất chứa nhu tình mà người đó dành cho mình. Bỗng chốc nụ cười trên môi hắn lại càng thêm rõ nét.

Đáng tiếc hắn vui mừng cũng không được bao lâu. Luồng áp lực mơ hồ bao bọc xung quanh người kia bất chợt giống như hồng thủy tràn bờ, thình lình trào ra bốn phương tám hướng.

Bốn vị trưởng lão đang hợp lực làm phép bỗng nhiên bị luồng áp lực bất chợt biến đổi kia phản phệ mà trọng thương, không trực tiếp thổ huyết suy yếu thì cũng là chịu không được áp lực mà bị đánh thẳng tới vách tường hôn mê bất tỉnh.

Uất Trì Vô Ương cũng bị chính pháp thuật của mình phản phệ, bị áp lực cường đại kia làm cho khí huyết đảo lộn một hồi, bay thẳng về phía sau rồi đập mạnh vào vách đá. Lồng ngực vừa bị khí áp công kích nay lại chịu thêm tác động từ va đập khiến cho khí huyết của hắn một lần nữa rối loạn không thôi.

Trái lại, nam nhân thần trí mơ hồ, thân thể suy yếu vốn đang trầm mặc ngồi trên phiến đá kia thế nhưng bỗng chốc xoay người đứng dậy. Sự thay đổi bất thình lình của mọi thứ xung quanh khiến cho cổ vương đang mặc sức uống máu ở trong chén bạc kia cũng cảm thấy vài phần uy hiếp.

Nó ngóc nửa thân mình, bày ra bộ dáng chuẩn bị tấn công. Đáng tiếc, động tác của người nọ nhanh hơn so với nó rất nhiều. Y cấp tốc bưng chén máu cùng với con trùng kia đổ trở lại hũ đá, đậy nắp rồi mang nó xuống khỏi điện thờ.

Trước khi rời đi, Việt Tùy đảo mắt nhìn qua bốn lão nhân và Uất Trì Vô Ương đang chật vật vô cùng nằm rải rác ở xung quanh kia một cái, bình ổn nói, “Ta tuyệt không thể để cho ngươi lợi dung ta mà đi lừa gạt chủ tử.”

Nói xong, y không chút do dự mà chạy về phía cửa ra.

Bởi vì không muốn nghi thức bị quấy rầy, cho nên mấy vị trưởng lão kia căn bản không bố trí bất cứ thủ hạ nào ở bên trong sơn động cả. Đám người canh giữ bên ngoài cửa động cũng hoàn toàn không biết tình huống bên trong, cho nên khi Việt Tùy bất chợt lao ra, bọn chúng thực sự trở tay không kịp, trong nháy mắt đã ngã xuống, chết không kịp hé răng.

Việt Tùy thuận tay lột bỏ quần áo của một người trong số đó, mặc vào, ôm theo hũ đá kia tức tốc chạy ra ngoài núi. Bởi vì đề phòng đám người kia đuổi theo, cho nên suốt dọc đường đi, y căn bản không hề dừng lại.

Lộ trình nguyên bản phải mất đến một ngày, y thế nhưng lại đi hết chỉ trong một đêm. Tới được thôn xóm mà trước đó đã dừng chân, lại lo lắng người trong thôn cùng với đám người kia là đồng bọn, cho nên y không dám lộ diện, chỉ âm thầm dắt ngựa lén bỏ đi.Đám người Uất Trì Vô Ương bị ám toán, bọn người Miêu tất nhiên sẽ không cam lòng. Việt Tùy rời đi chưa được bao lâu đã có người đuổi theo, trên đường bài bố không ít thiên la địa võng.

Việt Tùy trong lòng suy đoán, nếu chỉ vì một người như y, hẳn là bọn chúng sẽ không cần hao tâm tổn trí nhiều như thế, đám người này khẳng định là muốn thu lại cổ vương.

Thế nhưng, vì người nọ, cổ vương này tuyệt đối không thể trả lại! Vì để có được cổ vương này, y đã phải đánh đổi rất nhiều, thậm chí suýt chút nữa mất đi cả mạng sống, lúc ấy may mắn bắt được cổ vương phần nhiều cũng là nhờ đám người Uất Trì Vô ương chủ quan khinh địch.

Ngày đó, khi vừa xuất phát, Tiêu Nhất Sơn đã từng lén lút chuyển cho Việt Tùy một phong mật thư. Y đã tranh thủ lúc Uất Trì Vô Ương không để ý mà âm thầm mở ra xem xét. Ngay từ đầu Tiêu Nhất Sơn đã hoài nghi ‘Tục mệnh cổ’ là giả. Cái gì mà cải tử hoàn sinh, nghe đã thấy quá mức hư ảo rồi. Bất quá, Tiêu Nhất Sơn cũng tin rằng Uất Trì Vô ương nhất định còn có cách khác để cứu mạng chủ tử. Thế nhưng con át chủ bài kia, trừ khi người nọ nắm chắc được phần thắng, khẳng định bản thân mình được an toàn, nếu không hắn tuyệt sẽ không tiết lộ ra ngoài.

Tiêu Nhất Sơn đề nghị Việt Tùy dọc đường tận lực tỏ ra khinh thường và phớt lờ Uất Trì Vô ương. Kẻ ngang tàng bạo ngược như hắn, một khi bị người khác xem nhẹ, nhất định sẽ phẫn uất tột cùng. Cảm xúc dao động mới có khả năng khiến cho hắn không thể duy trì tỉnh táo mà bộc lộ mục đích sau cùng.

Cho nên suốt cả hành trình, Việt Tùy không có bất luận phản ứng gì đối với Uất Trì Vô Ương. Sau khi tới thôn làng nọ, Việt Tùy còn cố ý để Uất Trì Vô Ương phát hiện y lén lút đi dò đường giữa đêm hôm khuya khoắt, làm cho hắn tưởng rằng y trong lòng bất ổn, lo lắng không yên, cảm thấy thời cơ đã đến mà buông lỏng cảnh giác và phòng bị.

Cuối cùng, đúng như Việt Tùy định liệu, ở làng thợ săn, Uất Trì Vô Ương bí mật gặp gỡ người của hắn, sau đó trực tiếp cùng y trở mặt.

Sau khi bị bắt, vì muốn lật nốt con át chủ bài cuối cùng của đối phương, Việt Tùy cắn răng chịu đựng một ngày một đêm bị cổ trùng giày vò đày đọa. Nhiều lần thiếu chút nữa đã nhịn không nổi, y chỉ hận không thể tự mình kết liễu cho xong, thế nhưng lại không thể bỏ mặc an nguy của người nọ, vì thế chỉ đành cố sức chống đỡ đến cùng.
Việt Tùy còn nhớ rõ mấy thủ vệ kia vào lúc thi triển pháp thuật đã nói, bất cứ ai sau khi bị cổ trùng giày vò một ngày, chắc chắn sẽ đau đớn đến mức mất đi một nửa cái mạng, cho dù thể trạng có tốt thì ý chí cũng suy sụp dẫn đến điên điên khùng khùng. Uất Trì Vô Ương lúc ấy chính là muốn bức y phát điên.

Một con rối hoàn toàn mất đi ý thức, đối với thuật dời hồn mà nói chẳng khác nào một con dê non mặc người làm thịt. Việt Tùy lúc đó đích thực chật vật vô cùng. Uất Trì Vô Ương bởi vì thấy y đã không còn là mối uy hiếp, cho nên mới nói ra con bài chưa lật sau cuối.

Hôm ấy, ở trong mật thất, Việt Tùy phát hiện mấy vị trưởng lão kia không hề mang theo thủ vệ bên người. Y đoán rằng vào thời điểm thi triển pháp thuật, bọn chúng cũng sẽ cần yên tĩnh, tuyệt không để người khác quấy rầy. Xem ra đống dược vật lúc trước Bạch Lệ Nhi nhét vào người y hiện tại đã có chỗ để phát huy công dụng rồi.

Việt Tùy biết đối phương là người am hiểu về cổ trùng và độc vật, đương nhiên hạ độc là một biện pháp không sáng suốt gì. Thế nhưng, trong số dược kia có một loại thuốc khiến cho khí huyết người ta sôi sục, vừa vặn có thể mang ra dùng được.

Kỳ thực Việt Tùy cảm thấy bản thân mình là bởi vì gặp may nên mới thoát được vu thuật. Lúc ấy, dước tác dụng của quỷ thuật kia, tinh thần y thực sự đã dần dần mất đi thanh tỉnh. Bất quá, ngay tại thời khắc sau cùng trước khi hoàn toàn rơi vào vô thức, công hiệu của dược vật thế mà lại phát huy, khiến cho bọn họ khí huyết rối loạn, làm hỏng trận pháp, đồng thời cũng phải gánh chịu một trận phản phệ kinh người.

Sau khi thoát ra, Việt Tùy miệt mài bỏ chạy không ngừng không nghỉ, dọc đường đã chạy chết ba con ngựa, mà những phân bộ của Thương Nguyệt lâu dọc đường cũng tận lực che chở yểm trợ cho y tránh thoát khỏi sự tuy đuổi hừng hực khí thế của người Miêu. Sự việc này tạo ra động tĩnh quá lớn, thu hút sự chú ý của đại đa số bang phái trong giang hồ, ngay cả Vũ vương cũng đánh hơi tới.

Bất quá, Tiêu Nhất Sơn đã linh hoạt giở vài thủ đoạn, âm thầm lặng lẽ dẫn dắt sự chú ý của Vũ vương tới đám người Miêu, cũng mang luôn những hành tung sau cùng của Uất Trì Vô Ương tiết lộ cho hắn biết.

Đáng tiếc, mặc dù có Tiêu Nhất Sơn ở đằng sau tận lực chống đỡ, thế nhưng thời điểm Việt Tùy về đến sơn cốc, thoạt nhìn còn suy yếu hơn cả Việt Thương vốn đang hấp hối nằm bất động một chỗ kia.

Bộ dáng rã rời suy kiệt như chỉ mành treo chuông của y đã dọa Tống Tầm và Bạch Lệ Nhi một trận. Cũng may đúng lúc này, Việt Thương sau mười ngày hôn mê lại tỉnh dậy một hồi.

Tống Tầm vốn muốn che giấu tình trạng của Việt Tùy, thế nhưng Việt Thương là ai chứ? Hắn liếc mắt nhìn Tống Tầm một cái, nghiêm mặt hỏi, “Có chuyện gì?”

Tống Tầm còn chưa kịp hồi đáp đã nghe Bạch Lệ Nhi ở một bên bịa chuyện. Nàng nói Việt Tùy ra ngoài tìm kiếm danh y vẫn chưa trở về.

Chẳng ngờ Việt Thương căn bản không hề bị gạt, hắn nói, “Lệ Nhi, ngay cả muội cũng dám lừa sư huynh? Còn có ngươi nữa, Tống Tầm!”

Bạch Lệ Nhi không giữ được bình tĩnh, lập tức thú tội, mà Tống Tầm cũng không còn cách nào khác, ở một bên bổ sung đầy đủ những chuyện đã phát sinh trong lúc Việt Thương hôn mê. Sau cùng hắn nói đến việc Việt Tùy liều chết phục mệnh, đã mang được cổ vương trở về.

“Phơi nắng, mài thành bột, đút cho hắn ăn.”

Chương 69: Cứu ai trước?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****“Chuyện này…” Tống Tầm và Bạch Lệ Nhi thực sự không còn cách nào. Mệnh lệnh của Việt Thương, bọn họ thực sự không thể chống lại.

Thế nhưng cổ vương kia nói không chừng là thứ duy nhất có thể cứu mạng Việt Thương, nếu để Việt Tùy dùng, vậy thì chủ tử chẳng phải sẽ giống như lúc trước, suy yếu mà mê man, chẳng biết bao giờ mới tỉnh lại được hay sao?

Thổ đường chủ Tiêu Nhất Sơn quyết đoán, lúc này lại bởi vì đi thu dọn tàn cục cho Việt Tùy mà mất hút, không có mặt trong cốc. Tống Tầm trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy nhức đầu không thôi. Hiện tại hai người đều cần phải cứu, thế nhưng cổ vương lại chỉ có một.

Trong lúc chẳng biết phải làm sao, Tống Tầm mang theo Bạch Lệ Nhi đi xem tình hình của Việt Tùy. Khi Việt Tùy về tới cốc, thể lực đã hoàn toàn cạn kiệt. Đương nhiên cái này cũng không phải là uy hiếp gì lớn đối với tính mạng y, mấu chốt chính là Ngũ độc cổ đang ở trong thân thể y kia.

Tống Tầm mặc dù nghiên cứu y thuật hơn mười năm nhưng cũng chưa từng gặp qua mấy thứ như cổ trùng này nọ, hắn cơ bản không biết phải hạ thủ như thế nào. Cổ trùng kia dùng năm loại độc vật mà nuôi lớn, độc không gì sánh được. Lúc trước, khi đám người đưa cổ trùng vào thân thể Việt Tùy, ngoài mục đích liên tục tra tấn giày vò cả thể xác và tinh thần y thì còn có một tác dụng đáng sợ khác.

Đó là, nếu như y có tâm tư khác hoặc là suy nghĩ trốn chạy, cổ trùng sẽ cắn nuốt lục phủ ngũ tạng của y, sau cùng khiến y độc phát mà chết.

Dọc đường Việt Tùy bỏ trốn, những người khống chế cổ trùng kia hẳn là mỗi ngày đều giày vò tra tấn y không ngớt. Nếu không phải là khoảng cách đủ xa, chỉ sợ Việt Tùy đã sớm chết trên đường rồi. Thế nhưng, một đường này y đã phải chịu biết bao đày đọa thì đích thực là bọn Tống Tầm không thể nào tưởng tượng được.

Bạch Lệ Nhi do dự hồi lâu, ra vẻ lạc quan nói, “Sư phụ không phải đã truyền thư về rồi sao? Người nói hiện tại người đã gấp rút lên đường hồi cốc.”

Đáng tiếc Tống tầm cũng không ôm quá nhiều hy vọng như thế. Hắn nhíu mày, có chút tiếc thương.

“Thời gian chỉ sợ không còn kịp nữa, Kim đường chủ e rằng không sống nổi quá hai ngày.”

“Vậy…” Sắc mặt Bạch Lệ Nhi nhất thời trắng bệch, “Cứu người, cứu người đi a! Cứu Kim đường chủ trước!”

Tống Tầm nhìn Việt Tùy nằm thẳng trên giường, lại nhìn Bạch Lệ Nhị rối rít ở bên cạnh, sau đó lại nhớ tới ngữ khí cương quyết vừa rồi của Việt Thương, gật đầu, vội vàng phân phó hạ nhân mang cổ vương tới.

Cổ vương kia đã sớm bị phơi khô mài thành bột phấn, thậm chí còn vê thành viên rồi. Viên thuốc kia cũng đỏ tươi như màu của máu.

Tống Tầm vội đỡ Việt Tùy ngồi dậy, cầm lấy viên thuốc định đưa lên miệng đối phương. Chẳng ngờ thân thể Việt Tùy đột nhiên chấn động, trên mặt lộ ra biểu tình thống khổ vô cùng, trực tiếp trở mình từ trên giường ngã xuống.

“Xảy ra chuyện gì?!” Bạch Lệ Nhi cuống quýt chạy tới đỡ lấy y, nhưng còn chưa tới gần, đã thấy Việt Tùy lăn lông lốc mấy vòng trên mặt đất.
Trong miệng y phát ra những thanh âm nức nở đầy đau đớn, mấy vết thương trên người đã được xử lý hiện tại lại bởi vì cọ xát mà bắt đầu ứa máu ra.

Tống Tầm nhìn mà biến sắc, vội vàng cầm viên thuốc chạy qua, “Kim đường chủ, mau ăn vào!”

Việt Tùy mãnh liệt ngầng đầu, trên gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị ngày thường lúc này ngập đầy ẩn nhẫn và chịu đựng. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt phủ kín tơ máu kia cũng đủ hiểu những tháng ngày qua y đã gánh chịu bao nhiêu đau khổ. Đáng tiếc, không giống như dự đoán của Tống Tầm, người nọ không hề vội vã nuốt dược vào.

Trái lại, y cắn răng hỏi, “Chủ tử đâu?”

Bạch Lệ Nhi bị bộ dáng hiện tại của Việt Tùy làm cho kinh hãi, theo bản năng nói, “Vẫn ở trong căn phòng đó.”

Giây tiếp theo, người nọ chộp lấy viên thuốc, phi như bay ra khỏi căn phòng trong sự sững sờ của hai người còn lại.

Tống Tầm vừa mới hoàn hồn đã vội kêu không ổn, “Nguy rồi! Hắn muốn đem cổ vương đưa cho chủ tử!”

Dứt lời, Tống Tầm liền kéo Bạch Lệ Nhi đuổi theo, đáng tiếc Việt Tùy đã sớm xông vào phòng của Việt Thương.

Sau khi tỉnh lại, Việt Thương rất nhanh liền cảm thấy tinh thân và thể lực lại bắt đầu dần dần suy kiệt. Hắn vô cùng buồn ngủ, thế nhưng vẫn cực lực chống đỡ, muốn chờ Tống Tầm quay lại để xác nhận tên kia có phải đã khỏe rồi hay không.

Kết quả, thứ mà hắn chờ được lại chính là một tiếng ‘pang’ của cánh cửa bị người bật mở. Một bóng đen bất chợt lóe lên, Việt Thương thoáng nhíu mày, sau đó quả nhiên nhìn thấy người nọ một thân đầm đìa máu huyết nhào tới bên giường của hắn.

“Xảy ra chuyện gì?” Lông mày Việt Thương càng nhíu càng chặt. Hắn luôn mê man nhưng vẫn cảm thấy thời gian nhất định đã trôi qua nhiều lắm. Giống như mới chỉ cách một lần không được gặp mặt đối phương mà thôi, thế nhưng người nọ đã như biến thành một người hoàn toàn khác.Nam nhân trước mặt đây, trên người và cả trên mặt không chỗ nào không dính máu tươi và bụi bặm, bộ dáng tiều tụy, so với hắn lại càng có vẻ suy yếu hơn.

“Chủ tử…”

Đôi con ngươi thanh u lãnh tĩnh của người nọ tràn đầy kinh hỉ, khiến Việt Thương nhìn mà có chút xót xa. Hắn vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt gầy gò của đối phương, đầu ngón tay khẽ khàng lướt qua đuôi mắt y, hỏi, “Vì sao không nghỉ ngơi cho tốt?”

Hai người còn chưa nói được mấy câu đã thấy thanh âm của Tống Tầm từ xa xa truyền tới. Việt Tùy đáy mắt lóe lên một tia kiên quyết, không để cho Việt Thương kịp phản ứng đã mạnh mẽ đẩy người nọ ngã xuống giường.

Việt Thương sửng sốt vô cùng. Tên này vẫn là lần đầu  tiên chủ động như vậy. Sự khác thường này làm cho lòng hắn mơ hồ dâng lên một chút bất an, thế nhưng khi Việt Tùy cúi đầu hôn xuống, hắn vẫn không hề cự tuyệt. Lý do một phần là bởi hôn mê nhiều ngày khiến cho thân thể hắn vô lực và mệt mỏi, thêm nữa một phần cũng chính là vì hắn không nỡ khước từ đối phương. Bộ dáng chật vật của người nọ đích thực khiến cho hắn vừa xót xa lại vừa yêu thích, cho nên hắn đã mềm lòng.

Chính là, ngay giây phút mềm lòng, không hề phòng bị kia, Việt Thương liền cảm thấy người nọ dường như đẩy một vật gì đó vào trong miệng mình. Hắn mãnh liệt trừng lớn con mắt, muốn đẩy người ra, thế nhưng người phía trên lại càng ôm chặt.

Đầu lưỡi linh hoạt nhẹ nhàng đẩy đưa, vật kia cứ thế trực tiếp trượt thẳng xuống dưới dạ dày. Việt Thương gắt gao trừng mắt nhìn người nọ, chỉ thấy trong đáy mắt y, ngọai trừ vui sướng còn ánh lên một chút yên lòng.

Người nọ cuồng nhiệt hôn hắn, nụ hôn mang theo một cảm giác kiên định mà dứt khoát, giống như thời khắc từ biệt cuối cùng.

Việt Thương cảm thấy môi lưỡi của mình sắp sửa tan ra, hô hấp cũng trở nên vô cùng dồn dập, thế nhưng vành mắt thì lại không tự chủ được mà dâng lên một cỗ xót xa. Trong lúc người kia điên cuồng hôn hắn, Việt Thương cảm giác được hình như có một cái gì đó từ khóe mắt đối phương lặng lẽ tràn ra. Thần trí của hắn không biết là vì hôn quá lâu dẫn đến thiếu dưỡng khí hay vì một lý do nào khác mà dường như cũng càng lúc càng trở nên mơ hồ.

Hắn chỉ cảm thấy nụ hôn kia một chút cũng không giống với cảm giác vui vẻ bình thường, trái lại tựa hồ như mang theo hương vị chua chát, ẩn chứa một loại cảm xúc trước lúc biệt ly khó lòng diễn tả.

Hắn rất muốn hung hăng kéo lấy y phục của người nọ, giận dữ mà khiển trách y làm càn, còn muốn đe dọa đối phương, nhất quyết không cho phép y rời xa mình nữa, thế nhưng hắn hiện tại ngay cả khí lực để mà lên tiếng cũng đều không có.

Thời điểm Tống Tầm xông vào phòng đã bắt gặp một màn hôn môi nóng bỏng của hai người bọn họ. Thế nhưng, nụ hôn kia thực khiến người ta cảm thấy thương tâm. Bộ dáng gắt gao ôm ấp của cả hai, còn có dấu vết ươn ướt nơi khóe mi bọn họ,khiến cho một người vốn dĩ không có cảm tình đối với việc nam – nam luyến ái như Tống Tầm cũng nhất thời cảm thấy hốc mắt cay cay, trong lòng dâng lên một cỗ bi thương, buồn rầu khó tả.

Chỉ thấy Việt Tùy khe khẽ ngẩng đầu, không ngừng hôn xuống gương mặt Việt Thương, thâm tình nói với hắn, “Chủ tử… Ta yêu ngươi, chủ tử…”

Sau đó, y chậm rãi gục đầu xuống một bên.

Toàn bộ gian phòng rơi vào một mảnh tĩnh lặng dị thường. Mãi một lúc sau, Bạch Lệ Nhi mới bất chợt khóc lên thành tiếng.

Tống Tầm vội vàng bước tới, sau khi xem xét tình hình mới thở dài một hơi, nói với Bạch Lệ Nhi, “Đã bất tỉnh rồi.”

Chương 70: Đột phá tầng thứ tám

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****“Sao rồi? Sao rồi?” Bạch Lệ Nhi đợi một hồi lâu, cuối cùng cũng đợi được đến lúc cánh cửa mở ra. Nàng vội vã tiến lên kéo lấy vạt áo Tống Tầm, bất an hỏi.

Tống Tầm sắc mặt tái nhợt, trên trán nhễ nhại mồ hôi, “Tình hình rất xấu. Độc đã lan tới kinh mạch và ngũ tạng, ta chỉ có thể dùng ngân châm phong bế tâm mạch của hắn, nhưng có thể kéo dài tới lúc sư phụ trở về hay không thì không thể nói trước được.”

Vừa nghe lời này, thần sắc Bạch Lệ Nhi cũng thực bất an, nhưng thấy mồ hôi lấm tấm đầy trán Tống Tầm, lại thêm sắc mặt nhợt nhạt của hắn, nàng lại càng thêm lo lắng, “Tầm ca, huynh không sao chứ? Cũng đã mấy ngày không được nghỉ ngơi rồi.”

“Ta nghỉ một lúc là được.” Bạch Lệ Nhi đỡ Tống Tầm về phòng. Sau khi Tống Tầm vận công điều tức một hồi, thần sắc đã không còn tái xanh như ban đầu nữa.

Không ngờ, đúng lúc này lại có người chạy tới báo tin, “Mộc đường chủ, trong phòng lâu chủ có động tĩnh lạ.”

Tống Tầm không kịp suy nghĩ nhiều đã vội vàng chạy tới tiểu viện của Việt Thương. Khi còn cách phòng người nọ một quãng, Tống Tầm đã thấy trong phòng hình như tỏa ra một thứ ánh sáng trắng lạ kỳ. Ánh sáng kia xuyên qua song cửa sổ bắn ra bốn phía, tựa hồ như từ một thứ bảo vật phát ra.

Đám thủ vệ của Thương Nguyệt lâu, thậm chí cả những ám vệ và sát thủ đang ẩn thân gần đó cũng ngây ngẩn cả người. Bọn họ nhìn thấy dị tượng phát ra từ trong phòng lâu chủ, nhất thời không biết phải làm thế nào, chỉ đành chờ Tống Tầm tới đây.

“Mộc đường chủ, có chuyện gì vậy?”

Tống Tầm cũng là lần đầu tiên nhìn thấy hiện tượng này, căn bản không biết phải lý giải ra sao, nhất thời ngây ngốc.

Trái lại Bạch Lệ Nhi đi sau hắn một bước vừa nhìn thấy bạch quang thì trên mặt lộ vẻ vui mừng, lớn tiếng nói với mọi người xung quanh, “Còn ngây ngốc làm cái gì, làm tròn bổn phận của mình đi, đây chính là sư huynh đang điều tức.”

Mọi người thấy vẻ vui mừng hiển lộ trên mặt nàng, lại nhớ tới nàng và lâu chủ là đồng môn, cho nên liền tin tưởng, tức tốc thu hồi lại bộ dáng sửng sốt mới vừa rồi, ai nấy trở lại vị trí của mình. Bất quá, sự kinh ngạc và hiếu kỳ vẫn là không thể che giấu được. Bọn họ tuy rằng ai về chỗ nấy, thế nhưng vẫn nhịn không được mà dỏng tai nghe ngóng tin tức bên trong nội viện.

Tống Tầm cũng không rõ đầu cua tai nheo, lặng lẽ kéo Bạch Lệ Nhi lại hỏi, “Lâu chủ đang điều tức? Người đã khỏe lại rồi sao?”

Kỳ thực Bạch Lệ Nhi không biết có phải Việt Thương đang điều tức hay không, thế nhưng nàng biết hắn chắc chắn không sao nữa rồi. Bạch Lệ Nhi mỉm cười, nhu nhuận gật đầu.

Vất vả ngược xuôi lo lắng ưu tư suốt nửa tháng nay, đây là lần đầu tiên Tống Tầm nhìn thấy nụ cười yên tâm trên môi thê tử. Nụ cười tươi sáng của nàng dường như nháy mắt đã cuốn sạch mọi muộn phiền ứ đọng trong lòng hắn bấy lâu. Hắn nhịn không được mà kéo lấy Bạch Lệ Nhi ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng nói, “Thật tốt quá, thật sự quá tốt rồi.”

Chuyện này tất nhiên kinh động đến Tiêu Nhất Sơn. Sau khi hắn an bài xong xuôi mọi chuyện, trở về đến cốc thì đã là một ngày sau.

Hiện tại Việt Tùy đã được phong bế tâm mạch, lại có Tống Tầm và Bạch Lệ Nhi mỗi ngày giúp y truyền chân khí, tận lực kéo dài sự sống để chờ sư phụ của Tống Tầm trở về.

Mà hôm qua, sau khi Việt Thương ăn cổ vương vào, trong phòng hắn liền phát ra bạch quang chói mắt. Bạch quang kia đã duy trì liên tục suốt một ngày, chưa hề mất đi. Bạch Lệ Nhi căn dặn mọi người không được tiến vào quấy rầy lâu chủ, cũng đặc biệt phái người tăng cường bảo vệ trong sân.

Khi Tiêu Nhất Sơn về tới sơn cốc, chuyện đầu tiên hỏi tới chính là bạch quang xuất hiện trong phòng kia, “Rốt cuộc là có chuyện gì?”Bạch Lệ Nhi đem chuyện sư môn nhà mình ra nói cho mọi người, “Sư huynh đang luyện Thần Việt. Loại công phu này, nếu như không phải tuyệt thế kỳ tài thì khó có thể luyện thành. Ta tư chất thấp kém, không cách nào hiểu hết được…”

Tống Tầm vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ bẻ của nàng, không nói tiếng nào, thế nhưng lại tựa hồ như an ủi.

Không ngờ Bạch Lệ Nhi thế nhưng lại ngẩng đầu nhìn hắn, cười nói, “Đừng lo, muội không sao. Thần Việt mấy trăm năm qua cũng chưa từng có người đột phá được tầng thứ năm. Phụ thân từng nói, sư huynh chính là một kỳ tài có một không hai, giống như là vì Thần Việt mà sinh ra vậy. Sư huynh tu luyện mười năm đã có thể đột phá được năm tầng, ta đoán chắc chắn sẽ có một ngày huynh ấy đạt được thành công trọn vẹn.”

“Chẳng lẽ lâu chủ đã thành công rồi?” Tống Tầm sửng sốt.

Hắn thú Bạch Lệ Nhi làm thê tử, tất nhiên đối với gia thế của nàng cũng có chút hiểu biết, Thần Việt tất nhiên từng nghe nói qua. Phụ thân của Bạch Lệ Nhi lúc tráng niên cũng là một cao thủ tuyệt thế nổi danh khắp chốn giang hồ, võ công của người không một ai hiểu thấu, chỉ biết thứ công phu kia gọi là Thần Việt mà thôi.

Mãi về sau, hắn mới biết được, Thần Việt là thứ võ công mà không phải bất cứ người nào cũng có thể luyện thành. Thần Việt cần có sư phụ đích thân truyền thụ, mà một đời chỉ có thể truyền lại cho một người. Cho nên người luyện Thần Việt, phần lớn thời gian trong cuộc đời mình, ngoại trừ luyện tập thần công thì sẽ chu du khắp thiên hạ để tìm một đệ tử thiên tư ưu tú nhận làm truyền nhân.

Bạch Lệ Nhi nghe hắn hỏi thì híp mắt cười, lắc đầu, “Mặc dù vẫn chưa, nhưng cũng không còn xa nữa. Thần Việt tổng cộng có chín tầng, nhìn dị tượng vừa rồi trong phòng sư huynh, ta thấy hẳn là đột phá được tầng thứ tám rồi.”

Tống Tầm biết Thần Việt có chín tầng. Lúc trước Việt Thương đã vượt qua được tầng thứ bảy – Tùy tâm sở dục, nay chính là đột phá tầng thứ tám – Thiên địa hợp nhất rồi sao?

Mà ngay cả Tiêu Nhất Sơn vẫn luôn lãnh đạm, nghe được lời này cũng phải nghiêng mặt nhìn qua.

Bạch Lệ Nhi thanh thanh cổ họng, dõng dạc nói, “Tầng thứ tám, Thiên địa hợp nhất, không ngừng sinh sôi.”

Tống Tầm vẻ mặt tràn đấy tiếu ý. Tiêu Nhất Sơn trái lại sắc mặt có chút dị thường. Hắn miễn cưỡng căng môi tạo ra một nụ cười vô cùng gượng gạo, khiến cho Tống Tầm và Bạch Lệ Nhi nhìn mà không cách nào lý giải được.

Sau khi dùng cơm tối, Tiêu Nhất Sơn thay thế Bạch Lệ Nhi truyền chân khí bảo vệ tâm mạch cho Việt Tùy. Sau khi vận công xong, Tiêu Nhất Sơn lặng lẽ đứng ở một bên quan sát người nọ, trên mặt dường như mang theo một tia tâm sự.Tống Tầm đỡ Việt Tùy nằm xuống, giúp y đắp chăn, nhưng vừa quay đầu liền vừa vặn bắt gặp ánh nhìn không kịp thu hồi này của Tiêu Nhất Sơn, nháy mắt tựa như hiểu được một điều gì đó. Hắn dứt khoát ngồi xuống cạnh bàn, rót hai chén trà, tỏ ý bảo Tiêu Nhất Sơn cũng ngồi lại một chút.

Tiêu Nhất Sơn không cự tuyệt, ngồi xuống vị trí đối diện Tống Tầm, im lặng nhìn chén trà mà xuất thần một lúc. Tống Tầm không biết nên mở đầu như thế nào, cuối cùng quyết định đi thằng vào vấn đề, “Tiêu đại ca chắc là yêu thích lâu chủ lâu rồi?”

Người trước mặt không hé răng một tiếng, nhưng hành động siết chặt tách trà trên tay kỳ thực đã nói lên tất cả.

“Nếu như Tiêu đại ca tin tưởng tiểu đệ, không bằng nói với ta vài câu, giữ trong lòng không tốt.”

Tiêu Nhất Sơn tiếp tục cúi đầu nhìn chén nước, tựa hồ không có ý định hé răng. Tống Tầm không muốn miễn cưỡng hắn, lặng lẽ đứng lên định bụng đi ra ngoài.

Ai ngờ, khi Tống Tầm vừa đứng dậy liền bị Tiêu Nhất Sơn chặn lại, “Chỉ là không phải mở miệng như thế nào.”

Đúng như những gì Tống Tầm đã phỏng đoán, Tiêu Nhất Sơn sinh ra trong một gia đình thương buôn, bản thân mang trong mình hùng tâm tráng chí, đáng tiếc lại bị người nhà cô lập, chịu nhiều oan khuất. Sau này gia nghiệp khổng lồ thoáng chốc sụp đổ, hắn phải lưu lạc khắp nơi, đã thế lại không ngừng bị người đuổi giết, cuối cùng được lâu chủ cứu giúp.

Lâu chủ cho hắn tiền tài vật lực, dạy hắn võ công, gần như đã ban cho hắn một cuộc sống hoàn toàn mới. Hắn coi lâu chủ như thần tiên mà cung phụng, một lòng một dạ kính ngưỡng không thôi. Kết quả, phần tình cảm này dần dần biến đổi, trong vô tri vô giác đã trở thành một loại luyến ái ngày càng mãnh liệt đậm sâu.

Đáng tiếc, khi hắn phát hiện ra tâm ý của mình thì lâu chủ đã chọn được một người khác. Lý trí nói cho hắn biết, hắn nhất định phải im lặng mà chúc phúc cho đối phương, mà trên thực tế, hắn đích thực cũng đã làm như vậy. Chỉ là, sâu trong tâm tưởng hắn vẫn có một chút không cam lòng.

Tống Tầm tiếc nuối thở dài một tiếng. Tiêu Nhất Sơn và Việt Tùy, hai vị đường chủ đều yêu thương lâu chủ. Hắn không hề nghi ngờ tình cảm của hai người này, bất quá, lâu chủ đã chọn Kim đường chủ, vậy thì tình ý của Tiêu Nhất Sơn đã định sẽ phải theo nước trôi xuôi rồi. Nhớ tới sắc mặt kỳ dị của Tiêu Nhất Sơn sau khi hay tin lâu chủ đã đột phá tầng thứ tám của Thần Việt, hắn lại nhịn không được hỏi dò.

“Chẳng lẽ Mộc đường chủ không biết sao? Đột phá được cảnh giới Thiên địa hợp nhất – không ngừng sinh sôi, cũng tức là lâu chủ đã đột phá được giới hạn của luân hồi, không còn ở trong tuần hoàn của sống và chết nữa.”

Tống Tầm ngây ngẩn cả người. Hắn khi đó thực chưa từng nghĩ tới điểm này, hiện tại nghe được lại cảm thấy có gì đó khác biệt, kinh ngạc hỏi, “Chẳng lẽ là trường sinh bất lão sao?”

Nhìn thấy nụ cười chất đầy chua xót trên khóe miệng Tiêu Nhất Sơn, Tống Tầm hiểu ra vì sao lúc ấy người kia lại có vẻ mặt kỳ dị như thế.

Cầm chén trà đã sớm nguội lạnh lên uống một hơi, Tiêu Nhất Sơn nói với Tống Tầm, “Cũng đã đến lúc phải buông xuống rồi.”

Nhìn vẻ mặt ẩn ẩn tiếc thương và không nỡ của Tống Tầm, hắn lại vỗ nhẹ lên vai của đối phương, “Làm sao? Thương hại ta?”

Tống Tầm vội vã lắc đầu, “Không.”

“Thần, chính là để sung kính và ngưỡng vọng, phàm nhân như chúng ta làm sao dám mơ tưởng tới?”

Nhìn nửa bên mặt thong dong điềm tĩnh của Tiêu Nhất Sơn, Tống Tầm nghĩ, người nọ lúc này đã thực sự quyết định buông tay rồi đi?

Ngay sau đó, hắn lại chợt nghe Tiêu Nhất Sơn thản nhiên tiếp lời, “Nói ra quả nhiên dễ chịu hơn nhiều.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau