THỆ TỬ TƯƠNG TÙY (THỀ SỐNG CHẾT CÓ NHAU)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thệ tử tương tùy (thề sống chết có nhau) - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Đêm dài

Đi thêm một đoạn đường, vẫn không tìm được sơn động, nhưng lại tìm được một gian phòng nhỏ của những người thợ săn bỏ lại. Suốt trên đường đi, Việt Thương luôn ẩn ẩn cảm thấy bản thân mình có chút không thích hợp, nhưng lại không biết không thích hợp chỗ nào, chẳng lẽ là do đám bột phấn vừa nãy? Căn phòng nhỏ này thực ra đã bị bỏ hoang từ lâu, cửa sổ cùng các góc phòng đều chăng đầy mạng nhện. Có thể ban đầu dựng lên là để trú tạm, nhưng trong núi lại có sơn tặc nên không ai dám đến nữa. Việt Tùy đẩy cửa ra, tự mình đi vào dọn dẹp, để Việt Thương ở ngoài chờ đợi. Nhìn thấy có một cái chum nước ở bên ngoai có rất nhiều nước mưa, Việt Tùy lại tìm được vài bộ quần áo đã cũ, lập tức thấm ướt, sau đó lau qua người một lần, đem giường sửa sang lại cẩn thận, giũ lại đệm chăn, tìm thêm chút cỏ khô trải lên làm đệm, xong xuôi mới vừa lòng đi ra ngoài gọi Việt Thương,. Vừa đi ra ngoài, nhìn thấy Việt Thương ngồi ở cửa, y không khỏi trong lòng hoảng sợ. “ Thương! Xảy ra chuyện gì?”

Việt Tùy đem Việt Thương ôm vào trong lòng. “ Không có việc gì, chuyện nhỏ thôi.”

Việt Thương sắc mặt ửng hồng, trên người nóng hổi, trên trán tràn đầy mồ hôi. Năm đó hắn ở thời điểm cửu tử nhất sinh, vẫn có thể sống sót được, nữa là chút xuân dược này, hắn còn nhẫn được. Việt Tùy đụng đến hạ thể nóng hổi của hắn, cũng nháy mắt hiểu ra chuyện gì. “ Thương, ta có thể giúp ngươi giải…”

Việt Thương lập tức ngăn lời y lại: “ Ta là loại người này sao?”

“ Thương, ngươi biết là ta không có ý đó.”Việt Thương niết chặt tay Việt Tùy gằn từng tiếng: “ Ngừng! Ta là muốn ngươi, nhưng ta muốn ngươi cam tâm tình nguyện cho ta.”

Trên người Việt Tùy có cảm giác thanh lương, nhưng lại có chút giống như câu dẫn Việt Thân. Thân thể Việt thương rõ ràng đã nóng tới muốn bốc cháy, nhưng đầu óc lại hoàn toàn thanh tỉnh, hắn đẩy Việt tùy ra: “ Ta qua hồ bên kia ngâm, ngươi không cần đến gần.”

Nói xong, lảo đảo chạy tới bên hồ. Việt Tùy nhìn bóng dáng Việt Thương dần dần biến mất, vẫn giữ nguyên tư thế quỳ, thật lâu vẫn chưa hề động. Cước bộ của Việt Thương có chút lảo đảo, xem ra xuân dược này thật sự là có công dụng quá mạnh. Nhanh chóng đem toàn bộ quần áo cởi ra, lập tức nhảy xuống hồ, mặc cho nước hồ lạnh lẽo, Việt Thương cũng không quan tâm, toàn thân ngâm trong nước, cố gắng áp chế dục vọng đang cắn nuốt dần ý chí. Đang nhắm mắt đứng yên trong hồ nước, dựa vào ý chí cường đại, dục vọng dần dần bị áp chế. Nhận thấy có người tới gần, Việt Thương liền mở mắt ra nhìn, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn vừa nhìn thấy đã muốn phun máu mũi. Việt tùy đang đi đến gần hắn, hơn nữa vừa đi vừa cởi thắt lưng, ngoại xam đang dần rơi rớt. Đường cong hoàn mỹ trên cơ thể khiến cho dục hỏa Việt Thương vất vả lắm mới áp chế được lại tăng vọt. “ Ngươi tới đây làm gì? Mau trở về.”Việt Thương nhắm mắt lại, không dám nhìn Việt Tùy. Thế nhưng lúc này, Việt Tùy cũng không nghe mệnh lệnh của Việt Thương mà càng ngày càng dựa gần vào hắn. Vươn tay khẽ vuốt mặt hắn. Việt Thương không thể nhịn được nước, mở mắt ra quát lớn: “ Ngươi điên rồi! Miệng vết thương không thể dụng vào nước.”

Việt Tùy cũng không lùi bước, ngược lại giang hay cánh tay, ôm trụ cả người Việt Thương. “ Ngươi có biết ngươi đang làm cái gì hay không?’ Việt Thương muốn đẩy hắn ra, nhưng Việt Tùy tựa hồ đã hạ quyết tâm, lại nhanh chóng ôm chặt hắn. “ Thương, ta là cam tâm tình nguyện, ôm ta…”

Nói xong, chính mình tự nghiêng người, hôn lên khóe môi Việt Thương, trên mặt còn mang theo một tia đỏ ửng nhợt nhạt, hai bên tại cũng đã đỏ ửng. Việt Thương đương nhiên thấy được cảnh này, dục hỏa vốn đang cuồn cuộn, lại nhìn đến người này ngây ngô dụ hoặc, lập tức muốn nhào đến, nhưng cuối cùng, vẫn cố giữ một tia thanh tỉnh, theo bản năng mở miệng: ’’ Chúng ta trở về, ngươi đừng chạm vào nước.’’ Việt Tùy nhanh chóng kéo Việt Thương lên, nhặt nhạnh quần áo của hai người, sau đó ôm Việt Thương bay về phòng nhỏ. Trở lại phòng nhỏ, Việt Tùy đem quần áo của hai người để lên trên giường, sau đó lại mờ mịt, không biết làm gì tiếp theo. Việt Thương đã sớm dục hỏa đốt người, bất chấp tâm tư của Việt Tùy, trực tiếp đem Việt Tùy đặt dưới thân. Hai tay cũng không nhàn hạ, đem cái khố cuối cùng trên người mình kéo xuống. Tiếp theo tiến đến trước mặt Việt Tùy, tinh tế mút lấy đôi môi Việt Tùy. Thân mình Việt Tùy có chút cứng đờ, nhưng y lập tức hít sâu, tự làm cho mình trầm tĩnh lại. Những ngón tay thon dài như ngọc của Việt Thương du di không ngừng trên người Việt tùy, lại cố ý ở trên hai khỏa nhỏ trên ngực xẹt qua, thỉnh thoảng lại đụng qua đụng lại, khiến cho thân mình Việt tùy run rẩy. Dây dưa không ngừng trên cơ thể rắn chắc của Việt Tùy. Việt Tùy cắn răng, lặng lẽ nhẫn nại, muốn đem tiếng rên rỉ nuốt xuống. Việt Thương hôn lên đôi môi đang mìm chặt, khiêu khích mở ra khớp hàm, dùng lời lẽ câu dẫn Việt tùy. Sau đó cắn cắn vành tai Việt Tùy, khàn khàn nói: ’’ Ngoang, không cho phép cắn, ta muốn nghe tiếng ngươi kêu.’’ Nói xong, ngón tay lại ác liệt nhéo một cái không nhẹ không nặng ở đầu v* đã dựng thẳng, khiến cho Việt Tùy phải hừ nhẹ một tiếng, hai tròng mắt đen nhè nhẹ có chút hơi nước, thân mình vặn vẹo, Việt Thương lại cầm lấy hạ thân đã bắt đầu dâng trào của Việt Tùy, không ngừng triều lộng, khiến cho Việt Tùy không nhịn được mà cứng người: ’’ A… ’’ Ngón tay linh hoạt cao thấp trượt lên trượt xuống, khiến cho bộ vị mẫn cảm bị đùa giỡn không ngừng, Việt Tùy hừ một tiếng so với một tiếng ngày càng dồn dập, dù sao cũng là người cấm dục lâu ngày, chỉ một lát sau, Việt Tùy liền nhịn không được run rẩy ở trong tay của Việt Thương bắn ra. Ngón tay của Việt Thương lại nhẹ nhàng vòng ra phía sau, dùng bạch trọc mới được phóng thích đâm nhẹ vào tiểu huyệt đang đóng chặt, xâm nhập một chút, sau đó nhẹ nhàng ở trên vách tường mềm mại ma sát, xoay vòng, không ngừng khuếch trương. Đợi cho đến khi hai ngón tay có thể cho vào được, Việt Thương đã không thể nhịn được nữa, toàn bộ ý thức của hắn đã bị lửa nóng thiêu đến hỏng mất. Nâng lên hai đùi thon dài của Việt Tùy, cho chúng ôm lấy bên hông mình, Việt Thương đem bộ vị đã sớm cứng rắn của mình đưa vào cái miệng nhỏ không ngừng mấp máy, ngay lâp tức không thể đợi được mà đâm vào chỗ sâu nhất. Việt Thương và Việt Tùy cùng kêu ra tiếng, nhưng một là vì thoải mái, một lại là đau đớn vì bị xé rách. Thần trí của Việt thương đã bị khoái cảm của hạ thân bức đến điên cuồng, trong đầu chỉ còn vui thích đến mất hồn thực cốt. Thân mình Việt Tùy lại bắt đầu co rúm, nhưng y cố gắng nhắm mắt nhẫn nại, tận lực thả lỏng thân thể mình, điều chỉnh tư thế để mình càng mở rộng, tạo điều kiện cho đối phương trừu sáp càng thuận lợi. Việt Thương chỉ còn biết hành động theo bản năng, một lần so với một lần càng xâm nhập sâu hơn, càng lúc càng thêm sức. Dần dần, Việt Tùy bắt đầu quen với loại đau đớn này, mày chậm rãi dãn ra, trong đau đớn dày đặc dần dần có một tia khoái cảm, chỗ sâu nhất của thân thể bắt đầu có một cảm giác vi diệu. Việt Thương không ngừng đưa đẩy, nội vách tường bị ma sát tới tê dại. Mà trong lúc Việt Thương vô ý chạm vào một điểm, thân mình Việt Tùy không nhịn được mà run rẩy co rút lại, Việt Tùy thậm chí nhịn không được mà cong người hô to: ’’ A…Ách…’’ Dường như bị âm thanh của Việt Tùy mê hoặc, Việt Thương đẩy nhanh tốc độ, dùng hết sức lực trừu sáp. Việt Tùy bị Việt Thương không ngừng đẩy mạnh, toàn thân đều mềm nhũn, ý thức dần dần bị vui thích mãnh liệt ăn mòn. Chỉ còn có thể dựa vào động tác của Việt Thương khẽ rên rỉ: ’’Thương…’’ Việt Thương càng đẩy mạnh khoái cảm, Việt Tùy càng cảm thấy sung sướng không thể chịu nổi, cuối cùng bộc phát. Việt Tùy rên rỉ thật lớn: ’’ A…’’ Sau đó toàn thân bắt đầu co rút, tiểu huyện cực nóng không ngừng co chặt, Việt Thương bị một trận điên cuồng mút vào, nhịn không được gầm nhẹ. Sau đó hắn dùng hết sức đâm vào thật sau, đem mầm mống của mình phun ra. Việt Tùy khép hờ đôi mắt ngập nước, toàn thân mệt mỏi không chịu nổi, ngay cả muốn xoay người cũng không làm được, chỉ có thể ngồi phịch trên giường, há miệng thở dốc. Thế nhưng còn chưa tỉnh hẳn, y lập tức liền nhận thấy vật vừa phóng thích ở cơ thể mình lại tiếp tục cương lên. Sau đó, Việt Thương nâng một chân hắn đặt trên vai mình, tiếp tục một trận mới.

Việt Tùy chỉ có thể một lần nữa thở dốc… Đêm vẫn còn rất dài… Cuối cùng, khi Việt Thương từ khoái cảm khôi phục thần trí, Việt Tùy đã sớm chìm vào mê man. Việt Thương trìu mến nhìn những ứ thanh trên người Việt Tùy, lặng lẽ ở trong lòng trách mình thô bạo. Lấy thêm quần áo phủ lên người Việt Tùy, Việt Thương liền ngẩn người nhìn Việt Tùy, không hề có một chút buồn ngủ. Trong thân thể nổi lên một loại cảm giác kì dị khiến Việt Thương không nhịn được nhíu mày, chết tiệt, còn muốn sống loại lần nữa? Thế nhưng, Việt Thương nhanh chóng xác định, loại cảm giác này hoàn toàn khác loại cảm giác xuân dược phát tác. Thân thể tựa hồ trở nên vô cùng nhẹ nhàng, máu trong cơ thể chảy nhanh hơn rất nhiều, rất nhanh liền chạy khắp cơ thể, thậm chí còn có lục phủ ngũ tạng, giống như được thanh lọc một lần. Đan điền ( ổ bụng) cũng có một dòng khí nóng vờn quanh, sau đó dòng khí bắt đầu vận hành có quy luật, không biết chu chuyển bao nhiêu lần, cuối cùng lại tập trung tại đan điền. Sau đó, Việt Thương lập tức phát hiện, những giác quan của mình linh mẫn dị thường, hắn đang nằm trên giường gỗ trong nhà, thế nhưng lại có thể nhìn xa tới mấy chục trượng, giống như ánh mắt nhìn được trong đêm, ngay cả mạng nhện cũng có thể nhìn thấy rõ, lỗ tai nghe được tiếng côn trùng kêu vang. Hết thảy những chuyện này tới quá đột ngột. Việt Thương đột nhiên hiểu ra, hôm nay là ngày thứ ba, xem ra nội lực của hắn đã khôi phục hoàn toàn. Việt Thương đem tấm da dê ra, chậm rãi xem xét kĩ lưỡng. Hẳn là thân thể này đã luyện được Thần việt thần công. Tổng cộng có chín tầng, đột phá tầng thứ sáu đã có thể độc bộ thiên hạ ( võ công cao cường, không có đối thủ), tầng thứ bảy có thể tùy tâm sở dục ( tùy ý khống chế tâm tình của mình), tầng thứ tám là tung hoành thiên hạ, luyện đến tầng thứu 9 có thể phá bỏ tuần hoàn, hóa thành tiên. Lần đầu, khi nhìn tấm da dê này, hắn cũng không để trong lòng, chỉ cảm thấy đây là một thứ quan trọng, nhưng hiện tại, sau khi bị mất công lực, hắn nhận ra mình đã luyện tới tầng thứ bảy. Chỉ là người bình thường, nếu không hữu duyên, cho dù có cố gắng tu luyện, cũng chỉ tới tầng thứ năm mà thôi. Chính mình sau một đêm kích tình, phóng túng bản thân, lại đột phá được tầng thứ bảy. Việt Thương cảm thấy chính mình quả thực may mắn đến độ đang ngủ cũng phải cười, chính mình được sống lại một lần, có một người để yêu, lại có thêm một thân võ công. Vậy còn cầu gì trên thế gian nữa a. Nghĩ thế, Việt Thương nghiêng người, nhìn khuôn mặt đang ngủ say của Việt Tùy, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt y, khóe miệng khẽ cong lên:’’ Tùy, sau này không để ngươi bị thương nữa…’’

Chương 7: Ngả bài

Khi Việt Tùy tỉnh lại, Việt Thương đã rời giường. Nhìn bên cạnh không có một bóng người, Việt Tùy có chút ngẩn người, trong lòng đau đến lợi hại, thân phận của mình vốn chẳng là gì, bằng cái gì lại có thể yêu cầu nhiều như thế. Đêm qua, được người kia sủng hạnh một đêm đã là đặc ân lớn nhất đi… Khi Việt Thương vừa bưng chậu nước vào đã nhìn thấy bộ dáng ủ rũ của Việt Tùy: “ Tùy?”

Việt Tùy nghe được thanh âm của Việt Thương, khó có thể tin ngẩng đầu lên, miệng nhịn không được hơi mở ra. Hình như càng đi với mình, vẻ mặt của Việt Tùy ngày càng nhiều lên. Việt Thương nhịn không được đi lên, hôn trộm một cái lên môi Việt Tùy mới thành công khiến cho Việt Tùy tỉnh lại, lắp bắp mở miệng: “ Ta nghĩ đến…”

“ Ngươi nghĩ rằng ta đi rồi?”

Nhìn biểu tình trên mặt y liền đoán được trong đầu người này nghĩ gì. Việt Thương lại phải một lần nữa an ủi y. Bọn họ sau này phải thật sự tín nhiệm nhau. Võ công của hắn đã khôi phục, tiếp theo phải thu dọn toàn cục cho khối thân thể này, trốn cả đời là chuyện không thể, huống chi hắn không chịu nổi hình ảnh mình lẩn trốn cả đời giống như chuột chạy qua đường. “ Tùy, ta đã nói cái gì? Nếu ngươi không thể tín nhiệm ta, chúng ta cũng không cần tiếp tục.”

Những lời này của Việt Thương thật sự không để cho Việt Tùy có lối thoát, không phải hắn nhẫn tâm, cũng không phải hắn vô tình, chỉ là hắn lo lắng đến tình huống xấu nhất mà thôi. Sắc mặt Việt Tùy lập tức trở nên trắng bệch, y nhìn đôi mắt của Việt Thương đang nhìn thẳng vào mình. Hiểu được chuyện mà Việt Thương lo lắng, y lập tức từ trên giường đi xuống, sau đó quỳ trước mặt Việt Thương: “ Việt Tùy hiểu được.”

Nhìn bộ dáng kia của Việt Tùy, Việt Thương mới biết Việt Tùy đã hiểu ý của mình. Nhăn mày đi kéo Việt Tùy lên, ngu ngốc này cái gì cũng chưa mặc, liền cứ thế đứng lên a. Việt Thương đành đem chậu nước đặt lên bàn, sau đó lấy một cái áo thay cho khăn mặt, tẩm ướt tấm áo sau đó đem lau mặt cho Việt Tùy. Việt Tùy ngoan ngoãn ngồi trên giường, để yên cho Việt Thương đem mồ hôi của một đêm hoan lạc lau đi. Thế nhưng khi lau đến hạ thân, khi Việt Thương vươn tay chuẩn bị tách hai chân y, Việt Tùy nhịn không được đành nghiêng đầu đi, hai tai đỏ bừng, bộ dáng như vậy lại khiến cho Việt Thương có chút căng thẳng. Việt Thương nghiêng người hôn lên vành tai đang nóng lên: “ Xấu hổ cái gì, còn có chỗ nào ta chưa xem qua?”

Kết quả khiến cho lời vừa nói ra, Việt Tùy càng xấu hổ, đôi tai biến thành màu đỏ ửng. Việt Thương nhìn thấy nhịn không được cười ra tiếng, nhưng nhìn thấy bộ dáng kia ngượng ngùng lại luyến tiếc tiếp tục trêu đùa y. Tách hai chân Việt Tùy ra, sau đó dùng nước ấm rửa sạch bạch trọc ở hai bên đùi non, cho đến khi toàn thân Việt Tùy được rửa sạch sẽ, Việt Thương mới bưng chậu nước ra ngoài đổ. Thời điểm quay trở lại đã thấy Việt Tùy đang cố mặc lại quần áo, chỉ là thân mình kia tựa hồ có chút khó chịu, tay chân giống như vô lực. Việt Thương vội vàng chạy lại đỡ Việt Tùy. Thế nhưng Việt Tùy vốn không có thói quen được Việt Thương hầu hạ, mỗi lần Việt Thương giúp y mặc lại quần áo, cả người y còn cứng ngắc hơn. Việt Thương vốn muốn thay đổi thói quen từ trong xương cốt của Việt Tùy, nhưng vẫn nên từng bước thay đổi, tựa như hiện tại, Việt Thương cùng Việt Tùy tuy có quan hệ là tình nhân, nhưng trong đáy lòng Việt Tùy, luôn có một phần lớn coi hắn là chủ tử. Bởi vì bận tâm đến thân mình của Việt Tùy, Việt Thương nắm tay Việt Tùy chậm rãi đi dạo trong rừng rậm, cũng không vội chạy đi. Hiện tại, võ công của hắn đã khôi phục, cho dù có dư nghiệt, hắn cũng sẽ từ từ giải quyết sạch sẽ. Nếu không thể cùng tồn tại với cẩu hoàng đế kia, thì quyết đấu một phen đi. Việt Thương đáy lòng cười lạnh, hắn cũng không tin không có một ai không mong ngóng cái vị trí kia. Đến lúc đó, phù trợ một người lên làm tân hoàng đế cũng không phải là chuyện không có khả năng. Việt Tùy bị Việt Thương nắm tay, chậm rãi đi theo phía sau hắn, nhìn người nọ ngẫu nhiên xuất thần suy nghĩ, nhất cử nhất động, một ánh mắt, một tiếng thở dài, tất cả đều khiến hắn động tâm. Nếu có một ngày Việt Thương chán ghét y, y còn có thể trở về như xưa, không yêu không hận? Nghĩ đến đây, y nhịn không được dùng sức nắm chặt tay Việt Thương. “ Sao vậy? Mệt mỏi?”

Việt Thương nghiêng đầu thân thiết hỏi. Nhưng không đợi Việt Tùy trả lời đã đưa tay ôm lấy người bên cạnh. Việt Tùy hoảng sợ, muốn từ trong lòng Việt Thương nhảy xuống nhưng lại bị một câu: “ Không cho phép lộn xộn.”

Khiến cho Việt Tuỳ im lặng, đành chỉ cứng ngắc ở trong lòng Việt Thương. Người kia rõ ràng so với mình còn gầy yếu hơn một chút, khuôn mặt luôn tuyệt sắc như vậy nhưng lại luôn khiến cho y nhịn không được muốn thần phục, muốn quỳ gối. Chính mình so với người khác đều rõ ràng hơn, thực lực của nam nhân này có bao nhiêu cường đại. Việt Thương nhảy lên một cái cây cao, đánh giá xung quanh một chút liền ôm Việt Tùy bay đến một khe núi, lấy một chút nước với lương khô: “ Nghỉ ngơi một chút rồi lại đi.”

Nhưng nhìn đến Việt Tùy nửa ngày vẫn chưa đi qua, ngược lại lăng lăng nhìn y: “ Sao vậy?”

Kỳ thật Việt Tùy vô cùng quy củ, đồ ăn hoặc nước uống, đều để chủ nhân dùng trước, sau đó mới dám dùng. Nhưng nhìn thấy Việt Thương có chút không kiên nhẫn, Việt Tùy mới nhanh chạy đến, tiếp nhận nước nhưng vẫn có chút lo lắng nhìn hắn, thẳng cho đến khi Việt Thương đi đến bên khe núi, hai tay vốc nước uống. “ Yên tâm đi, không có độc, hơn nữa rất ngọt.”Thanh âm của Việt Thương truyền tới lập tức khiến cho Việt Tùy cả kinh, lập tức liền quỳ xuống: “ Việt Tùy đáng chết! Việt Tùy không phải lo lắng có độc.”

Sắc mặt Việt Tùy ngưng trọng, biểu tình lo lắng. Việt Thương đi đến trước mặt y, nhăn mày nâng y dậy, đối với thói quen hơi chút liền quỳ này thật sự có chút khó chịu. “ Vậy sau này ta đưa cho ngươi, ngươi ăn hay là không ăn?”

“ Việt Tùy ăn.”

“ Ngoan, ở bên người ta không cần nhiều quy củ như vậy. Đừng để ta phải nói thêm nữa.”

Chỉ cần làm cho Việt Thương vui vẻ, cảm thấy vừa lòng, quy củ hay không cũng không cần nữa. Việt Tùy nhìn Việt Thương, thành thật gật đầu. Thương Nguyệt lâu chia làm ngũ bộ, Hỏa lâu chủ đã làm phản, còn lại bốn tầng lầu, chỉ sợ cũng không an toàn, còn không nói đến bên trong tiềm tàng nguy cơ có phản đồ. Nếu Hỏa lâu chủ đã tiết lộ cơ mật, chỉ sợ bốn tầng lầu còn lại cũng khó có thể an toàn. Lâu chủ lại có chỗ sinh tử không rõ, bây giờ trở về, đối mặt một cái cục diện rối rắm như vậy, Việt Thương thật sự nhịn không được thở dài. Đi đường được một đoạn, Việt Thương nhịn không được liền hỏi: “ Tùy, còn lại bốn vị lâu chủ là những ai? Am hiểu cái gì? Phụ trách gì ở trong lâu? Ngươi nói lại cho ta nghe tường tận một chút.”
Việt Tùy không dám chần chờ, lập tức đem những gì mình biết nói ra. Việt Thương dựa vào hõm vai Việt Tùy, chậm rãi nghe Việt Thương trầm trầm nói chuyện, thoải mái tới mức thiếu chút nữa thì ngủ. Việt Tùy ngồi trên lưng ngựa, cẩn thận khống chế tốc độ, làm cho con ngựa chạy thêm vững vàng, để cho Việt Thương ngủ càng thêm thoải mái. “ Nga? Thì ra ngươi là Kim lâu chủ a.”

Việt Thương nhịn không được cong cong khóe miệng. Người này hơi một chút đã quỳ, đối với hắn một mảnh trung tâm thì ra là lâu chủ tầng một, chuyên phụ trách ám sát. Ngữ khí của Việt Thương mang một chút trêu chọc khiến cho Việt Tùy không biết làm sao: “ Thương, ngươi…”

Đôi mắt của Việt Thương có chút ảm đạm, hắn đối với Thương Nguyệt lâu không biết một chút gì, hơn nữa hai người ở chung như vậy, nam nhân này cũng không phải là ngốc tử, y sao có thể không nhận ra, vẫn là nhanh chóng ngả bài thì hơn. “ Tùy.”

Thanh âm Việt Thương có chút là lạ, một tiếng gọi càng thêm khàn khàn, Việt Tùy đột nhiên cứng đờ thân mình, cúi đầu nhìn xuống Việt Thương, trong lòng có chút dự cảm không tốt. “ Ngươi có biết đi?”

Việt Thương cũng cảm giác được Việt Tùy khẩn trương, nhưng không phải chuyện gì giấu diếm không nói cũng coi như không tồn tại. Y là người hắn tín nhiệm nhất, cùng hắn ở chung sớm tối, không bằng chủ động nói ra: “ Ta không phải là Việt Thương kia, ngươi…”

Việt Thương còn chưa nói xong, đã bị Việt Tùy đột nhiên ôm lấy, Việt Tùy buông dây cương, gắt gao ôm lấy Việt Thương: “ Ta chỉ biết ngươi là người duy nhất gọi ta là Việt Tuỳ.”

Thì ra y đã sớm biết, kỳ thật với trí thông minh của y, sao lại có thể không biết. Nếu là trước kia còn có thể lấy tẩu hỏa nhập ma để che giấu, hiện tại thần công đã thành, lại đối với Thương Nguyệt lâu hoàn toàn không biết gì cả, cái này vô luận thế nào đều không thể giải thích được… Dường như vẫn sợ Việt Thương bất an, Việt Tùy lại nói:”

Ta ở bên Thương, bọn họ sẽ không dám hoài nghi.”

Việt Thương bị khẩn trương của Việt Tùy làm cho vui vẻ, vươn tay ôm lại y, ở bên gáy của y tinh tế hôn vài cái, chiếm chút tiện nghi, ăn chút đậu phụ: “ Ta thế nào cảm thấy ngươi còn có vẻ khẩn trương hơn ta.”

Việt Thương khẽ cười ra tiếng.

Chương 8: Tứ đại đường chủ

Việt Thương không biết tổng đàn của Thương Nguyệt Lâu ở Hoàng Đô thế nào, nhưng phân đàn của Thương Nguyệt Lâu ở đây lại khiến cho hắn có chút giật mình, nơi này nhìn qua giống như một trang viên bình thường nhưng lại có nhiều điểm bất thường. Chỉ cần nói đến hai con sư tử bằng đá cẩm thạch thì đã có giá trị tới ngàn vạn. Việt Tùy cùng Việt Thương đều xuống ngựa, Việt Tùy đem dây cương tùy ý mắc vào chân một con sư tử. Sau đó bước qua gõ cửa chính, gõ ba lần với của nhỏ, sau đó lại trở về gõ thêm hai tiếng. Ở bên trong truyền đến một giọng nói khẽ: “ Thiên hôn địa ám.”<br><br>Việt Tùy lập tức trả lời: “ Chỉ có Nguyệt Minh.”<br><br>Gõ cửa có nhịp điệu thì cũng thôi, thế nhưng còn có ám hiệu. Khóe miệng Việt Thương nhịn không được co rút. Vốn tưởng rằng có thể xem nhiều hơn một chút nhưng cửa đã mở ra, khi nhìn thấy Việt Tùy, trên mặt đã vui vẻ: “ Kim đường chủ, người đã trở lại.”<br><br>Việt Tùy thản nhiên gật đầu, người kia lướt qua Việt Tùy nhìn thấy Việt Thương vẫn đang đứng nguyên chỗ cũ, trên mặt sự mừng rỡ càng thể hiện rõ hơn. Sau đó liền lui trở về, cửa nhỏ liền lập tức đóng lại. Này!?! Không phải đã xác định thân phận hay sao? Việt Thương có chút khó hiểu, thế này là thế nào a? Sau đó lại thấy Việt Tùy cúi đầu ghé vào lỗ tai hắn nói: “ Mộc đường chủ hiền lành, Thổ đường chủ trầm ổn, Thủy đường chủ là nữ tử.”<br><br>Khóe miệng Việt Thương cong cong, biết y lo cho mình:”<br><br>Ta đều nhớ kỹ. An tâm.”<br><br>Sau đó cửa lớn lập tức được mở ra, có ba nhóm người cùng đi, đứng đầu là ba vị đường chủ. Liếc mắt một cái đã thấy đúng như Việt Tùy đã nói qua, nam tử bên trái vẻ mặt xuân phong hóa vũ, khi nhìn thấy hắn, ý cười trong mắt càng đậm. Nam tử bên phải tuy cũng mang theo một thoáng vui mừng, nhưng trên mặt lại không hề thay đổi. Chỉ có một nữ tử đứng giữa, vừa nhìn thấy hắn liền vọt tới trong lòng hắn, ôm cổ hắn làm nũng không thôi: “ Thương ca ca, hù chết Lệ Nhi. Chúng ta còn tưởng rằng ngươi không về được…”<br><br>Nói được một nửa đã khóc òa lên. Khi nàng chạy lại phía mình, Việt Thương đã định đẩy nàng ra, nhưng lại nhớ Việt Tùy đã từng nói, Bạch Lệ Nhi là con gái của sư phụ, là sư muội của hắn. Nguyên bản cũng đã tính toán cứ giả bộ giấu diếm, đơn giản bỏ qua việc này, nhưng lại không ngờ được Bạch Lệ Nhi khóc tới không cần thể diện, nước mắt không ngừng rơi, bọt nước ở trên tay hắn, khiến cho lòng hắn khẽ run rẩy. Ở đời trước, hắn một người lẻ loi, chỉ sợ chết đi cũng không ai nhớ rõ, sau khi đến nơi đây, đầu tiên là gặp được người trung tâm như Việt Tùy, lại gặp được người thân quan tâm mình như Bạch Lệ Nhi, Việt Thương đột nhiên cảm thấy tâm tính của mình có chút thay đổi. Trước kia lạnh như băng bắt đầu trở nên có nhân tính.<br><br>Chẳng lẽ bởi vì đã chết một lần, cho nên càng quý trọng cuộc sống không dễ gì mà có này? Có lẽ không quen nhìn biểu tình mờ mịt của hắn, Mộc đường chủ Tống Sảo vươn tay, ôm Bạch Lệ Nhi vào trong lòng mình. Xấu hổ cười cười: “ Ách, Lệ nhi thất lễ, lâu chủ chớ trách.”<br><br>Bạch Lệ Nhi vẫn nức nở không ngừng, mũi đỏ bừng bừng, khiến cho trong lòng Việt Thương một trận ấm áp. Tuy rằng hắn không thích bị nữ tử đụng chạm, nhưng cũng biết người này là thật lòng quan tâm hắn. “ Đừng khóc, ta không sao.”<br><br>Hắn rất ít khi an ủi người, càng không biết ở thời điểm nữ nhi khóc mình nên làm gì. Nhưng lời vừa nói ra, mọi người đều ngây ngẩn cả người. Thậm chí, ngay cả Thổ đường chủ Tiêu Thất Sơn đang chuẩn bị hành lễ với hắn cũng dừng lại, Việt Tùy bất động thanh sắc, tới gần Việt Thương, ẩn ẩn có xu thế bảo vệ hắn, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể hướng đến ba đường chủ kia hạ sát chiêu. Hành động của y như vậy, Việt Thương thế nào lại không biết, trong lòng ấm áp, thần sắc trên mặt càng sáng lạn. Bạch Lệ Nhi hai mắt đẫm lệ mông lung ngẩng đầu, nhìn thấy nụ cười trên môi sư huynh, còn có câu nói an ủi kia, giật mình nhịn không được nói:”<br><br>Thương ca ca, từ khi sư phụ qua đời… Đã lâu không thấy huynh cười…”<br><br>Nói xong, lại một trận vui mừng mà khóc lên, Việt Thương không nhìn những người bên ngoài, nhẹ nhàng lau đi nước mắt của Bạch Lệ Nhi, ngữ khí dịu dàng: “ Lần này tìm được đường sống trong chỗ chết, lại có phúc đột phá tầng thứ bảy, tâm tình cũng cải biến.”<br><br>Bạch Lệ Nhi trợn tròn hai mắt, khó có thể tin nói: “ Thương ca ca đột phá tầng thứ 7, chính là tùy tâm sở dục?”<br><br>“ Ân.”<br><br>Hắn gật đầu, đem nước mắt trên mặt nàng lau đi: “ Đúng vậy, ta đã hiểu được ý nghĩa tầng thứ 7, lần đại biến này, Thương Nguyệt Lâu nguyên khí đại thương, mọi người không rời đi, thực làm cho Việt Thương cảm kích, từ nay về sau, Việt Thương tất đối đãi với mọi người như thân nhân.”<br><br>Lời vừa nói xong, toàn bộ thuộc hạ đã kìm lòng không được mà đồng loạt quỳ xuống, ngay cả ba vị đường chủ cũng muốn quỳ xuống theo lại bị Việt Thương ngăn lại: “ Mọi người không cần đa lễ.”<br><br>Nhìn Bạch Lệ Nhi lại có xu hướng tiếp tục khóc, Việt Thương có chút chịu không nổi, nhớ đến lúc trước, Việt Tùy đã nói qua, Thủy đường chủ cùng Mộc đường chủ là vợ chồng, do Việt Thương tự mình làm chủ hôn, liền nói: “ Lệ Nhi, ngươi đã làm vợ người ta, còn thích khóc như thế?”<br><br>Lời vừa nói ra, Bạch Lệ Nhi nhịn không được đỏ mặt, Tống Sảo cũng cười cười, lau đi nước mắt của Bạch Lệ Nhi. Ứng phó với mọi người xong, Việt Thương về phòng mình, lấy cớ đi đường mệt nhọc cần phải nghỉ ngơi, liền ở một mình trong phòng, sau đó kiểm tra khắp phòng, định tìm xem có vật gì có ích hay không. Loay hoay một vòng, cuối cùng ở sau ngăn tủ phát hiện ra một cơ quan, vừa nhẹ xoay chuyển đã lộ ra một ngăn tủ, bên trong có một cái hộp gỗ. Việt Thương mở ra, bên trong có một vài ám khí, và mấy cái lệnh bài. Mộc bài, thiết bài, ngân bài, kim vài, nguyên liệu tinh túy, số lượng ít, có một ít hoa văn. Thậm chí có có một cái lệnh bài bằng ngọc, bên trên khắc một chữ thương, xem ra đây là lệnh ám sát của Thương Nguyệt Lâu. Có một quyển sách ghi lại thu chi của Thương Nguyệt Lâu, Việt Thương tùy ý lật xem một chút, phát hiện của cải của Thương Nguyệt Lâu thật khiến người ta líu lưỡi, nếu nói là phú khả địch quốc thì cũng không quá phận. Sau khi hắn xem qua toàn bộ, lại phát hiện cái hộp có chút cổ quái, sau khi nghiên cứu một lúc, mới phát hiện cái hộp này còn có một ngăn kép nữa, cẩn thận mở ra thì phát hiện bên trong còn có một quyển sách nữa. Quyển sách này ghi lại một số chuyện trọng yếu, đều là những tin tức ngầm của Thương Nguyệt Lâu. Thì ra Thương Nguyệt lâu mấy năm nay thay hoàng gia làm không ít chuyện, chuyện gì cũng đều ghi chép lại rõ ràng. Việt Thương tùy ý nhìn một lần, thấy tên hoàng đế này ra tay cũng rất hào phóng, bất quá chỉ là đấu tranh nội bộ, nhưng lại tìm người giang hồ âm thầm xuống tay, quả thật không thể gọi là quang minh lỗi lạc, lại dễ dàng để lại nhược điểm. Thế nên mới khiến cho tân đế kiêng kị, thế nhưng lại muốn đem Thương Nguyệt lâu nhổ cỏ tận gốc, muốn giết người diệt khẩu sao?! Hừ! Đem cất cái hộp đi, Việt Thương có chút giận dỗi ngồi trên ghế, bắt đầu suy nghĩ xem bước tiếp theo phải làm như thế nào?

Chương 9: Thương Nguyệt lâu

Lỗ tai vừa động, Việt Thương đã biết có ngoại nhân đến gần. Từ khi nội lực được khôi phục, Việt Thương liền phát hiện võ công của chủ nhân của khối thân thể này đã đạt đến một cảnh giới nhất định, cho dù cách một trăm trượng nhưng vẫn có thể nghe được những động tĩnh nhỏ nhất, càng đừng nói đến nôi lực dồi dào trong cơ thể này. Người đến là Việt Tùy, tiếng bước chân của y Việt Tùy vừa nghe đã biết, thậm chí còn có điểm chờ mong y đến. Việt Tùy có vẻ thực cẩn thận, không trực tiếp đẩy cửa tiến vào, ngược lại bất động thanh sắc, lặng lẽ nhảy qua cửa sổ. Thân hình chợt lóe, Việt Tùy đã lẳng lặng đứng ở trong phòng. Chỉ là chốc lát chưa thấy được y đã khiến cho Việt Thương có điểm nhung nhớ, thế là hắn vươn tay. Việt Tùy thuận theo nhẹ bước đến trước mặt hắn, chưa kịp động đã bị Việt Thương kéo vào trong lòng, làm cho y ngồi trên đùi mình, hai tay vây lấy tấm lưng tinh tráng, đem mặt dán trên gáy y, nhẹ nhàng ngửi mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể y. “ Chủ tử…”<br><br>Y vừa mới mở miệng, Việt Thương liền cảm thấy bất mãn, hai tay dùng sức ôm chặt hắn: “ Ở thời điểm không có người ngoài, gọi ta là Thương.”<br><br>Việt Tùy ngoan ngoãn gật đầu. Thấy y nhu thuận như thế, Việt Thương tâm tình lại biến tốt, hỏi hắn: “ Thế nào lại đến đây? Không sợ người ta biết?”<br><br>Việt Thương biết Việt Tùy có thân phận là Kim đường chủ trong lâu, chuyên về ám sát. Làm người luôn lạnh lùng, cùng vài vị đường chủ trong lâu cũng không giao hảo nhiều, bình thường đều là một mình độc bước, rất ít cùng người khác kết giao. Cấp dưới của y cũng như y, đều có thói quen ban đêm mới xuất hiện, không thích cùng khác tiếp xúc. Cho nên lúc này khi hai người đột nhiên trở về, y cùng lâu chủ có quan hệ mật khít, thậm chí còn thân mật, hiển nhiên sẽ làm mọi người trong lâu dị nghị. Việt Thương đương nhiên không quan tâm ai nói gì, nhưng hắn biết, chỉ cần liên quan đến chuyện của hắn, Việt Tùy sẽ thập phần để ý. Loại sự tình này không cần miễn cưỡng, Việt Tùy có thể chậm rãi thay đổi, tựa như thói quen hơi chút là quỳ của y, không phải nói bỏ là bỏ được. Ai ngờ Việt Tùy lại nói: “ Thuộc hạ… Tùy lo lắng, âm thầm quan sát một hồi. Lâu chủ lần này trở về, Mộc đường chủ cùng Thủy đường chủ đều nhận rồi, chưa từng hoài nghi. Chỉ có Thổ đường chủ, hắn làm người cẩn thận lại nội liễm, nhất thời nhìn chưa ra.”<br><br>Thì ra là y lo lắng chuyện này đi. Kỳ thật Việt Thương vốn không để ý chuyện này, những người kia hoài nghi thì đã sao, hắn đã chiếm cứ thân thể của Việt Thương, sau đó là võ công của người đó, nếu chính hắn không nói ra, ai sẽ tin tưởng linh hồn Việt Thương đã thay đổi. Hắn thậm chí đã từng nghĩ đến chuyện giả vờ tẩu hỏa nhập ma để giải thích chuyện mình quên mọi thứ, trừ bỏ Việt Tùy, hắn lừa ai cũng không sao cả, chỉ có Việt Tùy mới khiến hắn không hề giữ lại bí mật gì cho mình, vì y chính là người quan trọng nhất với mình, hắn không muốn giữa hai người có khúc mắc, tín nhiệm lẫn nhau, càng hi vọng mình là người quan trọng nhất với hắn mà không phải tên chủ tử kia. Ngón tay nhẹ nhàng chơi đùa mái tóc dài của Việt Tùy, Việt Thương không chút để ý nói: “ Hoài nghi cũng không có cách nào thay đổi.”<br><br>Ngụ ý chính là bỏ đi, Việt Tùy tự nhiên hiểu được, nhẹ nhàng gật đầu. Người này thế nhưng không chút do dự, giống như hai người đã ở bên nhau lâu lắm, một chút xa lạ cũng không có. Việt Thương nắm lấy tay Việt Tùy, sau đó hôn môi y, một chút lại một chút, giống như càng hôn càng nghiện. Khuôn mặt Việt Tùy hơi hơi phiếm đỏ, con ngươi đen thẳm mỏng manh hơi nước, thế nhưng lại mang một loại mĩ vị. “ Chuyển qua đây cùng ta đi.”<br><br>Việt Thương đề nghị. Thế nhưng Việt Tùy còn chưa hoàn toàn mất đi ý trí, lắc đầu. “ Ngươi sợ người khác nói ra nói vào?”<br><br>Việt Tùy tiếp tục lắc đầu: “ Tùy không sợ.”<br><br>Hắn là sợ người khác nghị luận Việt Thương mà thôi. Những nhà quyền quý dưỡng nam sủng thành phong trào, sớm không phải là chuyện gì bí ẩn, nhưng Việt Thương vốn không gần nam sắc, đột nhiên… “ Vậy thì trước tiên cứ như vậy đi.”<br><br>Việt Thương không ngờ Việt Tùy lại lo lắng thanh danh của mình, chỉ nghĩ y là đường chủ, thủ hạ có tới mấy trăm người, nay lại bị người coi như dưỡng nam sủng, trong lòng tự nhiên không thoải mái. Việt Thương không muốn làm y khó xử, đôi tay ở bên hông Việt Tùy nhẹ nhàng buông ra lại đột nhiên bị Việt Tùy nắm chặt, sau đó nghe được y nhẹ giọng nói, tựa như mang theo một tia thẹn thùng: “ Ta ban đêm sẽ lại đây.”<br><br>———————————– Việt Thương mất chút thời gian đã hiểu được cách vận hành Thương Nguyệt Lâu. Kỳ thật cũng không khác nhiều so với công việc kiếp trước của hắn. Ở kiếp trước, hắn đã làm lính đánh thuê, thậm chí cũng đã thành lập một tổ chức của chính mình, đối phó những chuyện như ở Thương Nguyệt Lâu cũng có phần quen thuộc. Thủy đường chủ phụ trách tình báo, Mộc đường chủ dụng độc, Thổ đường chủ phụ trách buôn bán. Điều này làm cho Việt Thương có chút kinh ngạc. Vốn tưởng rằng Thương Nguyệt Lâu là một tổ chức sát thủ mà thôi, không thể tưởng được nơi này còn đi cả hai con đường hắc bạch lưỡng đạo. Bên cạnh đó, Mộc đường chủ còn phụ trách quản lý hiệu thuốc và phòng chẩn bệnh. Đây là ý gì? Giết người lại cứu người? Điều này khiến cho hắn tự hỏi một chút, sau đó nghĩ đến Việt Thương trước kia hẳn là người có suy nghĩ tiến bộ, cũng là người tốt, cho nên mới mâu thuẫn như thế, trong lòng chán ghét sự hủ bại, hận không thể đem bọn ác nhân giết đi rồi lại thương người nghèo được bữa nay, lo bữa mai. Thế nhưng lại phân phó Mộc đường chủ mỗi tháng một lần đi chữa bệnh từ thiện, không thu tiền, làm cho danh vọng của Thương Nguyệt Lâu ở trong lòng nhân dân có vị trí cực cao. Mộc đường chủ tiêu tiền, nhưng Thổ đường chủ lại chịu trách nhiệm kiếm tiền. Nói đến Thổ đường chủ lại có chút hứng thú,thực ra bọn họ là một nhóm phú thương giàu có, tiền kiếm trên tay bọn họ đều là ngân lượng không sạch sẽ, lại đem tiền cho Mộc đường chủ chữa bệnh từ thiện. Thậm chí nếu trong năm có nạn đói, còn phát chẩn miễn phí.<br><br>Những điều này đều làm người ta có chút không tưởng tượng được. Việt Thương trước kia đúng là gia khỏa cực kì thú vị a, đáng tiếc hắn lại đi như thế, bằng không, Việt Thương thật sự muốn cùng hắn gặp mặt nói chuyện. Gia khỏa này sợ là sẽ không cam lòng để Thương Nguyệt lâu là một tổ chức bình thường, những gì hắn làm, không có chỗ nào là không có dụng ý riêng. Nếu chỉ là cầu tài, Thương Nguyệt Lâu phú khả địch quốc, nếu cầu danh vọng, cũng đã vang danh thiên hạ, nếu muốn trừ gian diệt ác, Thương Nguyệt lâu vừa hạ lệnh, sát thủ Thương Nguyệt Lâu tuyệt đối sẽ không thất thủ. Đây chính là thiên hạ đệ nhất lâu đi. Vậy kế hoạch của hắn là như thế nào? Một kẻ tài hoa như Việt Thương lại ẩn núp ở trong lâu lý nhiều năm như thế, đem một tổ chức sát thủ nhỏ xây dựng như hôm nay, rốt cục là có kế hoạch gì? Điều này khiến cho một Việt Thương cảm thấy vô cùng hứng thú.

Chương 10: Tình ý đậm sâu

Đang miên man suy nghĩ, Việt Tùy đã mang điểm tâm vào. Việt Tùy khi ở bên ngoài đều bảo trì khoảng cách với Việt Thương, cũng chỉ có thời điểm ở trong phòng, mới có thể trộm thân cận thêm một chút. “ Đến.”<br><br>Việt Tùy nhìn Việt Thương vươn tay, trên mặt hé ra nụ cười tuyệt sắc như có như không, hô hấp nhịn không được cứng lại, kìm lòng không đậu liền đi qua. Giây tiếp theo đã bị ấn ngã vào trong lòng một người, bạc thần ( đôi môi) đã bị một cánh môi cực nóng ngậm lấy, tiếng hít thở nặng nề của đối phương phảng phất bên tai, Việt Tùy giống như bị hạ nhuyễn cân tán, nhất thời mất đi khi lực, nhẹ nhàng tựa vào bên cạnh bàn, mặc cho Việt Thương chiếm tiện nghi của mình. Việt Thương sáng sớm đã có tinh thần, lúc này thấy y tự nhiên sẽ không khách khí, cởi bỏ vạt áo của Việt Tùy, lộ ra làn da màu mật ong, khuôn ngực vững chắc, vẫn còn lưu lại dấu hồng ngân. Việt Thương cúi đầu, một đường hôn xuống, nhịn không được để lại những dấu hôn ái muội. Theo động tác của Việt Thương, Việt Tùy hơi hơi ngẩng đầu lên, hô hấp cũng bắt đầu nặng nề, con ngươi đen thẳm chậm rãi nổi lên hơi nước. Việt Thương ôm lấy thắt lưng Việt Tùy để y gần sát với hạ thân của mình. Vật nóng kia hơi đỉnh một chút lên bụng Việt Tùy khiến y không nhịn được nóng lên, hô hấp ngày càng dồn dập. Bỗng nhiên nghe được Việt Thương nhẹ nhàng thủ thỉ: “ Còn đi sao?”<br><br>Ba chữ này khiên cho khuôn mặt cương nghị của Việt Tùy càng nóng lợi hại hơn. Y gật gật đầu, sau đó chủ động đem thân mình tiến lại gần hơn, áp sát vào Việt Thương. Việt Thương thế này mới cảm thấy hết thảy là sự thật, bất luận tiếp sau sẽ có bao nhiêu trắc trở, có thể vượt qua hay không không thể nói trước, nhưng tìm được một tri kỉ như thế, hết thảy đều đáng giá. Mà một điều làm cho Việt Thương cảm thấy may mắn chính là công phu của Việt Thương cũng đủ cao, Việt Thương nhẹ nhàng dùng tay thay y nhu ấn, ôn nhu nói: “ Ta sẽ chú ý.”<br><br>Nói xong, ngón tay đã nhẹ nhàng hoạt động, tháo đi đai lưng của Việt Tùy, để vạt áo được rộng mở. Nhìn thân hình y tinh tráng lại rắn chắc, ánh mắt Việt Thương đều tối lại, bèn cởi áo y xuống, để y vững chãi dựa vào bàn, sau đó chính mình lại dựa lên người ý, có chút mê muội, vuốt ve đường cong hoàn mĩ của tấm lưng cong, chậm rãi hôn xuống. Việt Tùy khi bị hôn đã có chút động tình. Sau đó vì bị Việt Thương hôn hôn, lại liếm liếm, cảm xúc ướt át khiến cho Việt Tùy có chút căng thẳng, hai bàn tay có chút nắm chặt. Việt Thương đang liếm lại chuyển sang cắn,, Việt Tùy nhịn không được hừ nhẹ. Thanh âm của tình dục nghe có vẻ trầm thấp mà ám ách, nghe qua dị thường êm tai. Việt Thương yêu nhất là loại thanh âm này, nhịn không được cắn lợi hại hơn, hết cắn lại mút. Ở trên hai khỏa hồng đậu không ngừng ma sát khiến cho chúng liền dựng thẳng lên. Kích thích quá độ khiến cho Việt Tùy nhịn không được căng thẳng, hai cánh mông càng khép chặt, Việt Thương nhịn không được, nhẹ nhàng lui về phía sau một chút, sau đó vặn bung song kiều đồn của Việt Tùy, nhìn vào huyệt khẩu phấn nộn đêm qua được yêu thương. Tiểu huyệt vẫn đỏ sẫm, hơi hơi mở ra khép vào như đang mời gọi. “A…”<br><br>Việt Tùy nhịn không được thét lớn một tiếng, lỗ tai nhuốm đỏ, nhưng không quay đầu nhìn lại. Việt Thương nhịn không được cười khẽ, mới vừa cắn nhẹ một cái, để lại hai dấu răng trên mông Việt Tùy ( Sw: Anh thật bỉ mà +.<br><br>+ Em hết nói với anh. =.<br><br>=) nhìn qua lại thực dâm mỹ, đầu ngón tay liền ở huyệt khẩu tiến tiến, lui lui, khiến cho u huyệt không ngừng mở rộng. Cảm giác đã không sai biệt lắm, Việt Thương mới lấy trong ngăn kéo một lọ du cao, tinh tế vẽ loạn lên huyệt khẩu của Việt Tùy, sau đó ở hạ thân mình cũng thoa thêm một lớp mới nhắm ngay cửa vào, chậm rãi đem ngọc hành của mình tiến nhập huyệt động đang ướt át. “ Ân.”<br><br>Việt Tùy khẽ ngâm nga một tiếng, sau đó dùng sức bắt lấy cạnh bàn, dường như đang cố gắng thích ứng. Đợi cho đến khi toàn bộ na căn tiến vào sâu nhất, thân thể đều nổi lên một mạt hồng nhạt, không nhìn kỹ kỳ thật không thể nhận ra, nhưng lại nổi lên một tầng da gà, khiến cho Việt Thương biết được người nam nhân này có bao nhiêu mẫn cảm. “ Thoải mái sao?”<br><br>Hắn cúi đầu hôn lên cái lưng bóng loáng. Việt Tùy hừ nhẹ, cái mông cũng nhẹ nhàng khép lại, huyệt khẩu mềm nhũn có chút co rúm. Biểu hiện của y đã nói cho Việt Thương biết, y chẳng những cảm thấy thoải mái, còn thực thích, không nghĩ tới nam nhân lạnh lùng, trung tâm này thế nhưng lại có thân mình mẫn cảm như thế. Việt Thương càng cảm thấy mình như nhặt được bảo vật, yêu thích không thể buông tay. Hai tay nắm lấy thắt lưng của Việt Tùy, sau đó bắt đầu dùng sức đẩy nhanh tốc độ, quả nhiên Việt tùy liền bắt đầu rên rĩ không ngừng theo động tác của Việt Thương, hai tay cố gắng bắt chặt lấy bàn, cái mông tự nhiên nhếch lên, một lần lại một lần nghênh đón sự va chạm. Một đầu tóc đen cũng bởi vì bị va chạm mà buông lỏng. Việt Thương đưa tay vuốt qua những sợi tóc đen mượt như mấy tán loạn trên lưng Việt Tùy, sự thỏa mãn khó có thể nói thành lời, kích thích dưới thân lại tăng thêm vài phần. Việt Tùy cùng hắn chặt chẽ kết hợp cùng một chỗ, tự nhiên cảm nhận được, cuối cùng nhịn không được, đành mở miệng cầu xin: “ Không cần…Không cần lại lớn…”<br><br>Mật huyệt ngày càng bị tiến nhập nhiều hơn, tốc độ càng lúc càng nhanh, va chạm càng lúc càng kịch liệt, cuối cùng khiến cho Kim đường chủ vỗn lãnh huyết lãnh tâm không thể không nức nở: “ Thương…Không được…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau