THỆ TỬ TƯƠNG TÙY (THỀ SỐNG CHẾT CÓ NHAU)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thệ tử tương tùy (thề sống chết có nhau) - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Thiên Thần cung bị tiêu diệt

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Thành An Dương từ trước tới nay vẫn luôn không danh không tiếng, bỗng chốc chỉ sau một đêm đã trở thành đề tài bàn luận nóng hổi ở khắp mọi nơi.

Tất cả các môn phái võ lâm và tổ chức giang hồ trên toàn lãnh thổ Võ quốc đều tề tựu về đây chỉ vì một sự kiện duy nhất, đó chính là Thiên Thần cung – một tổ chức sát thủ oai hùng hiển hách, sừng sững đứng giữa giang hồ ngót nghét năn mươi năm, thế mà chỉ trong một đêm đã hoàn toàn bị tiêu diệt.

Mà kẻ đã tiêu diệt bọn chúng không phải ai khác chính là tổ chức đã một thời bị Vũ vương vứt bỏ, mặc sức chèn ép khắp nơi – Thương Nguyệt lâu. Thương Nguyệt lâu căn cơ vững chắc, thế lực trải rộng ở khắp mọi nơi, tuy rằng đoạn thời gian trước đây vô cùng chật vật, thế nhưng mọi người trong lòng đều hiểu, một gốc đại thụ như thế, há lại dễ dàng bị người tận diệt chỉ trong một sớm một chiều hay sao.

Chẳng qua, mọi người lại không ngờ, Thương Nguyệt lâu vừa phải chống chọi với sự chèn ép của Vũ vương, còn đang ở thời kỳ phục hồi nguyên khí, thế mà đã nhảy ra khiêu chiến g với Thiên Thần cung. Điều này khiến cho cục diện võ lâm giang hồ nhất thời trở nên có phần hỗn loạn.

Mặc dù trên giang hồ vẫn luôn lưu truyền ba bài danh: nhất lâu – nhị cung – tam trang, mọi người ai cũng hiểu thực lực của Thương Nguyệt lâu là cường đại nhất, thế nhưng Thiên Thần cung cũng đứng ở vị trí thứ hai, hẳn là thế lực cũng xấp xỉ với Thương Nguyệt lâu đi. Hơn nữa, bản thân Thiên Thần cung từ ngày được xây dựng cho tới bây giờ đã gần năm mươi năm, ấy vậy mà chưa có một người nào có thể tra ra được vị trí căn cứ của nó, điều này khiến cho sự tồn tại của nó vừa thần bí lại vừa mơ hồ. Do đó, tất cả mọi người càng thêm nể sợ.

Cũng không thể ngờ, một thế lực giang hồ lớn mạnh đứng hàng thứ hai như thế, cư nhiên lại bị Thương Nguyệt lâu vốn dĩ còn đang đại thương nguyên khí tận diệt trong một đêm, ngay cả căn cứ chủ chốt cũng bị người hoàn toàn phá hủy.

Mọi người nhất thời giống như bị tạt thẳng một chậu nước lạnh mà phát tỉnh. Điều này chẳng phải ám chỉ rằng, thực lực của Thương Nguyệt lâu so với những biểu hiện bên ngoài còn thâm sâu khó lường hơn rất nhiều hay sao? Có khi cái gọi là ‘đại thương nguyên khí’ chẳng qua chỉ là làm bộ làm tịch cho người ngoài nhìn thấy mà thôi.

Chốn giang hồ bất cứ lúc nào cũng có thể gió nổi mây vần. Ngày ấy sau khi Thương Nguyệt Lâu bị tổn hại nặng nề, không ít môn phái đều muốn nhân cơ hội mà cướp lấy vị trí ngôi đầu, trong đó Thiên Thần cung chính là tổ chức biểu hiện ra tham vọng này rõ rệt nhất. Mà thời điểm đó, cũng có rất nhiều người còn thở dài thương tiếc cho Thương Nguyệt lâu tung hoành bốn bể thế mà lại có một ngày đại bại trong tay của hoàng gia.

Nhưng là thế sự bất ngờ biến động, Thương Nguyệt lâu cứ thế một đường đánh giết ngang tàng, dễ dàng thu phục Thiên Thần cung chỉ trong thoáng chốc. Mà biến động này cũng chính là một cái bạt tai hung hăng giáng thẳng vào mặt mũi những môn phái có tâm tư lật đổ ngôi đầu của bọn họ.

Phải nói, cái bạt tai này quá nặng rồi, nặng đến mức đánh cho hùng tâm xưng bá võ lâm của đám người kia một phen vụn nát, mà cũng đồng thời đẩy toàn bộ giang hồ nhân sĩ vào một cái đầm lầy. Bài danh nhất lâu – nhị cung – tam trang từ đây về sau, chỉ sợ là lại phải mất một hồi sắp xếp lại.

Trái ngược với khí thế chuyển đất rung trời ở trong giang hồ, tại một quan đạo nào đó cách thành An Dương ước chừng trăm dặm, một chiếc mã xa diện mạo xấu xí đơn sơ không nhanh không chậm tiêu sái rời đi. Một hắc y nam tử vẻ mặt lãnh liệt đang ngồi phía trước đánh xe, thế nhưng vẫn luôn ngưng thần lắng nghe hơi thở nhẹ nhàng đều đặn truyền ra từ phía bên trong. Người nọ lông mày nhíu chặt, tựa hồ có chút gì đó phiền muộn không thể tiêu tan nơi đáy lòng.Mã xa chạy một hồi lâu, mãi cho đến khi cảm nhận được hơi thở của người bên trong dần dần biến đổi, người đánh xe mới chậm rãi cho xe dừng lại ở một bãi cỏ ven đường. Y để cho ngựa dừng chân ăn cỏ, còn chính mình thì vén mành bước vào trong xe.

Bên trong và bên ngoài xe ngựa hoàn toàn khác biệt, trang trí tinh xảo hoa lệ cực kỳ, cách bài bố cũng đặc biệt thoải mái và dễ chịu. Ở chính giữa xe có một người đang ôm chặt chăn mềm thản nhiên nằm ngủ say sưa.

Những lọn tóc đen mềm mượt như mây của người nọ nhẹ nhàng rơi trên lớp áo ngủ trắng muốt, chẳng khác nào một vệt mực tàu vương giữa một mảnh tơ lụa trắng tinh. Từng sợi từng sợi tóc kia, so với lớp áo gấm kia lại càng sáng bóng mượt mà hơn gấp bội. Khuôn mặt tinh mỹ như tạc ra từ ngọc thạch của hắn như ẩn như hiện dưới lớp áo ngủ, đôi chỗ lộ ra vài mảng da thịt trắng đến trong suốt lạ kỳ, khiến cho trái tim Việt Tùy mơ hồ có chút đau đớn xót xa. Y cẩn thận ngồi xuống bên cạnh đối phương, kiên nhẫn chờ người kia tỉnh dậy.

Nhớ tới đêm tiến đánh Thiên Thần cung hôm trước, Việt Tùy lại có chút oán giận trong lòng, mà đối tượng khiến cho y nổi giận không phải ai khác mà lại chính là bản thân mình. Nếu như mình sớm đuổi tới, có phải chủ tử sẽ không hao tổn nhiều sức lực như vậy hay không?

Ngày ấy, khi Thương Nguyệt lâu nội ứng ngoại hợp đánh vào cứ điểm của Thiên Thần cung, Việt Thương bảo y đi trước để cứu Sơ Nhất ra. Việt Tùy cũng biết Sơ Nhất ở trong địa lao gánh chịu đủ loại cực hình, nếu như chậm trễ chỉ sợ người nọ sẽ không còn chống đỡ được nữa.

Nhưng mà trong lúc y đi giải cứu Sơ Nhất, chủ tử cư nhiên lại trực tiếp đánh thẳng vào Thiên Thần cung, bị mười lăm cao thủ hàng đầu của Thiên Thần cung bao vây tiến đánh. Nếu chỉ là đám cao thủ thông thường, với võ công của Việt Thương, đương nhiên không thấm vào đâu cả, thế nhưng những người kia lại dùng tới trận pháp Càn Khôn Trấn Hồn đã thất truyền bốn trăm năm, nhờ vào thứ tà môn đạo pháp này mà gia tăng thực lực lên gấp mấy lần.

Cuộc chiến ác liệt rốt cuộc cũng diễn ra, ai nấy đều ôm một tâm tư không chết thì không thể dừng tay, mà người bị bao vây lọt trận, muốn phá giải trận pháp này thì chỉ có một cách duy nhất đó là giết sạch tất cả mọi người mà thôi.

Lúc Việt Tùy đuổi tới nơi cũng là lúc nhìn thấy đạn tín hiệu mà Tứ Ngũ bắn ra. Lúc này chủ tử đã bị nhốt vào trong trận pháp, còn có một đám người lo lắng đứng xung quanh nhưng lại không cách nào lao vào hỗ trợ, chỉ có thể giương mắt mà nhìn lâu chủ một mình trải qua khổ chiến.Đương nhiên trận pháp này cũng không chỉ đơn thuần nhằm nâng cao thực lực của người sử dụng, mà tà môn hơn nữa chính là, người bị vây hãm trước khi triệt để phá trận thì không cách nào có thể thoát ra. Đã thế, trong khoảng thời gian này, thể lực cùng với nội công của hắn sẽ liên tục bị trận pháp hấp thụ, sau cùng truyền sang cho đối thủ.

Việt Tùy căn bản không dám tưởng tượng, nếu đổi lại là một người khác bị vây hãm trong trận pháp này, làm thế nào để có thể sống sót trở ra?

Thậm chí Việt Tùy còn tin rằng, nếu không phải là Việt Thương đã đột phá được tầng thứ 7 của Thần Việt, đạt tới cảnh giới Tùy tâm sở dục, nội lực không có giới hạn và dễ bị cạn kiệt như các cao thủ bình thường thì ngày ấy chắc chắn hắn cũng không thể nào phá trận.

Nhớ tới ngày hôm ấy, Việt Thương khổ chiến cả nửa đêm, sau khi thật vất vả mới giết xong cao thủ cuối cùng, phá trận thoát ra thì toàn thân đã cạn kiệt sức lực mà ngã xuống. Ngay thời khắc ấy, trái tim Việt Tùy suýt chút nữa đã ngừng đập. Nếu như người nọ xảy ra bất cứ chuyện gì, y cũng tuyệt không thể nào sống nổi nữa.

Dưới cơn thịnh nộ điên cuồng, tất cả mọi người trong Thương Nguyệt lâu nổi lửa thiêu rụi toàn bộ Thiên Thần cung, triệt để xóa bỏ tổ chức này trong chốn giang hồ.

Cũng chính vì thế mà Thương Nguyệt lâu không khỏi khiến cho người khác chú ý, tỷ như Vũ vương chẳng hạn. Bởi vậy, lâu chúng Thương Nguyệt lâu lại một lần nữa tản ra tứ phía, chỉ để lại một mình Việt Tùy mang theo Việt Thương lúc này đã kiệt sức hôn mê lặng lẽ rời khỏi thành An Dương.

Chân mày Việt Thương có chút động đậy, gương mặt trắng đến trong suốt kia khiến cho hắn lộ vẻ suy yếu vô cùng. Việt Tùy nhìn mà trong lòng đau đớn không sao tả xiết, biểu tình vốn đã lãnh liệt thường ngày nay lại bởi vì người nọ vẫn luôn mê man mà càng thêm ngưng trọng, thậm chí còn có dấu hiệu nhanh chóng đông kết thành băng. Sự ảo não xót xa cùng tự trách trong đáy mắt y mỗi lúc lại một khắc sâu.

“Phù…” Việt Thương khẽ động, sau đó nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Việt Tùy vội vàng nín thở, cẩn thận dè dặt nhìn đối phương. Mí mắt Việt Thương khẽ khàng chớp động rồi chậm rãi mở ra, ngay sau đó hắn liền bắt gặp Việt Tùy đang ngồi canh giữ ở bên cạnh mình, vì thế khóe môi nhẹ nhàng xuất ra một tia cười rất nhẹ.

Nét cười này mang lại cho người ta một loại cảm giác đẹp đến động phách kinh tâm, vừa yếu nhược lại vừa mong manh nhàn nhạt, rồi lại đẹp đến mê hồn.

“Chủ tử…” Trái tim Việt Tùy lại bắt đầu thắt lại. Y chưa từng nhìn thấy người nọ yếu ớt đến thế bao giờ.

“Chủ tử, có chỗ nào khó chịu hay không?”

Việt Thương nhíu mày, khẽ nói, “Tay chân đều như là không phải của mình nữa, còn có… nội lực của ta hình như cũng không còn.”

Chương 57: Mất hết nội lực

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Sắc mặt Việt Tùy so với người đang nằm bất động trong xe kia còn kém hơn, đáy mắt y thoáng chốc dâng lên đủ loại cảm xúc, cuối cùng chỉ nói một câu chắc nịch như thế này, “Thuộc hạ sẽ bảo hộ chủ tử cả đời.”

Ai~ Trên mặt Việt Thương một chút cũng không có biểu hiện thương tâm thống khổ giống một người vừa mất đi nội lực. Hắn chỉ đơn thuần mệt mỏi nằm vật trên chăn mềm, khóe miệng trái lại có chút cong lên.

“Ân, thực ngoan. Ta biết ngươi sẽ không bỏ mặc ta.”

“Chủ tử… Trừ khi thuộc hạ chết đi, bằng không tuyệt sẽ không bao giờ rời xa chủ tử.” Việt Tùy vô cùng nghiêm túc nói.

“Lúc này chủ tử có phải nên tránh đi một thời gian hay không?”

Ở trong mắt Việt Tùy, một người mất hết nội lực chẳng khác nào đã bị phế bỏ toàn bộ võ công, điều này có nghĩa là người nọ sẽ không thể hành tẩu giang hồ được nữa. Huống hồ Thương Nguyệt lâu của bọn họ đứng ở vị trí võ lâm chí tôn, lấy việc ám sát làm sinh ý, chuyện chủ tử mất đi võ vông nếu truyền ra bên ngoài, y thực sự lo lắng không chỉ kẻ thù ở khắp nơi khắp chốn rục rịch ngóc đầu mà có khi toàn bộ người trong võ lâm cũng sẽ điên cuồng làm loạn.

Hơn nữa, nghĩ đến Bát vương gia mất tăm mất tích kể từ ngày Thiên Thần cung tận diệt ấy, còn có Vũ vương đang lăm le như hổ đói rình mồi, Việt Tùy càng cảm thấy con đường trước mặt quá nhiều sóng gió.

“Trốn? Tại sao phải trốn?”

“Nhưng mà chủ tử…”

Việt Thương tuy rằng sắc mặt tái nhợt suy yếu vô cùng, thế nhưng vẫn bình tĩnh tự tin như trước, “Thương Nguyệt lâu vừa xuất một chiêu như thế, tất thảy giang hồ hiện tại đều đang lo lắng bất an, sẽ không có ai tự nhiên đến tìm xui xẻo. Còn Bát vương… ngươi yên tâm, chuyện nhổ cỏ tận gốc, Vũ vương nhất định sẽ làm. Về phần những người khác, không có ai dám cả gan tới thăm dò ta đâu.”

Lại nói, ở trong giang hồ không một ai không biết địa vị hàng đầu của hắn hiện tại, đây chính là lá bùa hộ mệnh tốt nhất rồi.

Việt Tùy nghe Việt Thương nói nhưng vẫn nhịn không được mà lo lắng bất an. Nếu đổi lại là bất luận kẻ nào, một khi mất đi chỗ dựa vững chắc nhất, có nguy cơ trở thành phế vật mặc cho người khác chà đạp, chỉ sợ đều sẽ không thể nào chịu đựng được.

Đáng tiếc, Việt thương lại không nằm trong số ‘bất luận kẻ nào’ kia. Hắn ngay từ lúc đến với thế giới này vốn là không có nội lực, sau đó lại vớ được một ái nhân trung tâm tận tụy, còn khai thông được một thân võ công cùng nội lực thâm sâu khó dò, cứ thế tung hoành thiên hạ, khắp nơi đều là không đối thủ. Như thế tất nhiên là sảng khoái vô cùng.

Bất quá, hiện tại lão thiên gia thu hồi lại ân điển đã ban thì cũng không sao cả. Việt Thương cảm thấy mình đã hưởng thụ cũng đủ lâu rồi, kỳ thực không xem là bị thiệt.
Lại nói, hắn có một sự tự tin cường đại, nếu như đối thủ gặp phải không có thân thủ và bản lĩnh tương đương Việt Tùy thì cho dù không có nội lực, hắn cũng sẽ không thể bại trận được. Mà cao thủ lợi hại như Việt Tùy, chẳng lẽ khắp chốn giang hồ này đâu đâu cũng có hay sao?

“Chủ tử…” Việt Tùy cẩn thận đỡ người nọ ngồi dậy, nhưng mà thể lực và tinh thần của Việt Thương hình như đã tổn hao quá nhiều, cho nên chỉ ngồi thôi cũng trở thành một việc rất khó khăn. Do đó, hắn toàn thân mềm nhũn dựa vào lồng ngực của Việt Tùy.

Việt Thương vẻ mặt hưởng thụ, còn cười xấu xa nói, “Ta toàn thân mệt mỏi không thể nào tả được, ngươi chiếu cố ta một chút đi.”

“Chủ tử khát nước hay là đói bụng?”

Việt Tùy đã sớm có thói quen chăm sóc đối phương, hoàn toàn không cảm thấy mình đang bị chiếm tiện nghi, ngược lại còn ân cần thăm hỏi.

Việt Tùy vội vàng cầm túi nước tới cho hắn uống, động tác kia phải nói là cẩn thận đến từng ly. Bất quá, cái tên nào đó lại không chịu phối hợp, mỗi một hớp nước đưa tới đều gặp thật nhiều trắc trở, hơn phân nửa men theo quai hàm mà chảy xuống lớp áo gấm trước ngực. Sau cùng, hắn nhíu mày, có phần không kiên nhẫn nói. “Cho ta uống nước kiểu này… đổ hết ra ngoài rồi.”

Việt Tùy mang túi nước đặt sang bên cạnh, dùng ống tay áo cẩn thận lau đi vệt nước còn dính bên khóe miệng Việt Thương, “Đều do thuộc hạ ngu dốt, chăm sóc không được chu đáo.”

“Ân, ngươi dùng miệng mớm cho ta đi.”

Lời này tựa hồ như cực kỳ vô ý, thế nhưng nhìn kỹ một chút có thể nhận ra một tia xấu xa đang lóe lên trong mắt người vừa nói ra.

Đáng tiếc vị tùy tùng nào đó bản tính ngay thẳng thật là lại trung thành tận tụy, hoàn toàn không chút hoài nghi dụng ý của chủ tử nhà mình. Chẳng cần biết dụng tâm kia âm hiểm hay là xấu xa cùng cực, y cũng chỉ thoáng đỏ mặt một chút, sau đó theo bản năng đảo con ngươi đen láy lướt nhanh xuống bờ môi đạm nhạt của người kia. Trên khuôn mặt trắng nhợt mà trong suốt, cánh môi mỏng manh thoáng mang sắc hồng nhàn nhạt của người nọ chẳng khác nào một nụ anh đào nổi bật giữa tháng tư.
“Nhanh lên, ta rất khát.” Người nọ còn đặc biệt vô lương mà thúc giục.

Việt Tùy mặt đỏ tai hồng cầm túi nước lên, đặt lên miệng mình uống vào một ngụm, sau đó cẩn cẩn thận thận áp sát về phía Việt Thương. Thời điểm y tới gần, Việt Thương còn có thể cảm nhận được, hô hấp của đối phương cơ hồ như hoàn toàn ngừng lại.

Việt Thương suýt chút nữa thì cười thành tiếng. Tên này thực sự là ngây thơ đến không ngờ. Hai người lúc bình thường đã hôn môi không biết bao nhiêu lần, mà sự việc lăn giường lại càng là nhiều không thể nào kể hết, vậy mà chỉ mớm nước đơn thuần như thế này cũng có thể khiến cho y mặt đỏ tim đập, hồi hộp đến mức không dám làm bừa.

Dòng nước thanh mát tràn qua giao điểm của bốn canh môi mà trượt vào khoang miệng, khiến cho đáy mắt Việt Thương tiếu ý ngập tràn. Sau khi uống xong, hắn lại cố tình dùng đầu lưỡi liếm lên cánh môi và khóe miệng của đối phương, bộ dáng như thể vẫn còn tiếc nuối.

“Vẫn khát.” Vừa nói, Việt Thương vừa ngẩng đầu lên nhìn Việt Tùy. Người nọ càng lúc mặt càng thêm đỏ gay đỏ gắt, trong mắt còn mơ hồ dâng lên một mạt sương mù, thế nhưng động tác lại không hề dừng lại. Y uống vào một ngụm nước rồi lại nhẹ nhàng áp tới.

Việt Thương liên tiếp khiêu khích bỡn cượt bờ môi khóe miệng đối phương, khiến cho sắc mặt Việt Tùy mỗi lúc lại một đỏ rực thêm, thậm chí cánh tay cũng đã bắt đầu run rẩy. Cứ một lần người nọ nói ‘còn khát’, y lại một lần mớm nước tới miệng đối phương. Nương theo cảm giác khi môi lưỡi dây dưa, khí tức của cả hai người cũng bắt đầu trở nên bất ổn.

Ngay cả Việt Thương mặt mày tái nhợt cũng bởi vì động tình mà gò má bất chợt phiếm hồng, hô hấp nhất thời dồn dập hẳn lên. Mà bàn tay vốn dĩ mỏi mệt không còn chút sức lực của hắn cư nhiên lại lần mò vào bên trong vạt áo Việt Tùy, men theo đường cong tinh tế kia mà ái muội sờ sờ vài cái.

Việt Tùy nhất thời cứng đờ, ngay cả hô hấp cũng tựa hồ đình trệ, ngay sau đó lại thấy bàn tay Việt Thương rũ xuống, trên mặt người nọ hiện lên một nét muộn phiền.

“Thật muốn ngươi…”

Việt Tùy tức thời đỏ bừng mặt.

Việt Thương lại liếc mắt nhìn đối phương, “Đáng tiếc ta không động đậy được.”

Việt Tùy chỉ thấy lòng mình se lại. Y thực không muốn chủ tử không vui, thế nhưng lại càng lo lắng cho thân thể của hắn hơn nữa. Nếu làm chuyện đó, chủ tử sẽ phải tổn hao nhiều thể lực. “Chờ chủ tử khỏe hơn, thuộc hạ sẽ bồi thường.” Y quay đầu sang một bên hòng che giấu vẻ mặt ngại ngùng quẫn bách mà thốt ra một câu như vậy.

Đêm đến, thân thể Việt Thương bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo dị thường, tứ chi chẳng khác nào vừa bị ngâm qua nước lạnh, không hề mang theo một tia nhiệt khí. Việt Tùy cấp bách vô cùng, gắt gao ôm người nọ vào trong lồng ngực, muốn dùng nhiệt độ cơ thể mình sưởi ấm cho đối phương. Nhưng mà cứ như đang ôm một khối băng, y chẳng những không thể làm cho người kia ấm lên mà chính thân nhiệt của y mình cũng chóng bị xói mòn.

Việt Tùy vội vã vận nội lực để làm ấm thân thể Việt Thương, nhưng mà cơ thể người kia chẳng khác nào một vực sâu không thấy đáy, nội lực truyền vào cứ như một hòn đá bé nhỏ ném xuống mặt biển rộng mênh mông, không làm bắn lên được bao nhiêu bọt nước. Bởi thế thân thể người nọ khó khăn lắm mới tiếp nhận được một chút ấm áp, đáng tiếc chỉ trong nháy mắt lại nhanh chóng nguội lạnh đi.

“Chủ tử… Chủ tử…” Việt Tùy khẩn trương đến sắp phát điên rồi.

Nhưng sau khi thiếp đi, Việt Thương hoàn toàn không có thêm bất cứ động tĩnh nào nữa, hô hấp khẽ khàng đến mức tựa hồ đã không còn nghe ra, thân thể lạnh lẽo như băng, chẳng khác nào một người sắp chết.

Chương 58: Ai yêu ai?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Trong phòng yên tĩnh, Tống Tầm ngưng trọng bắt mạch cho Việt Thương, mi tâm nhanh chóng nhíu chặt lại. Bạch Lệ Nhi ở một bên lặng lẽ rơi lệ, thế nhưng không dám khóc thành tiếng, chỉ dùng một chiếc khăn tay để bụm chặt miệng mình.

Tống Tầm nhìn bộ dáng thê tử thì đau lòng khôn xiết, cảm xúc luống cuống trong mắt lại càng trầm trọng hơn. Trái lại, Thổ đường chủ Tiêu Nhất Sơn vẫn là tương đối lãnh tĩnh, ánh mắt thâm sâu nhìn không ra đang suy nghĩ cái gì, thế nhưng lại vô cùng thanh tỉnh mà hạ lệnh cho thủ hạ xung quanh lui xuống.

Đợi đến khi an bài xong hết thảy, hắn mới khe khẽ thởi dài, tựa hồ như nội tâm cũng không bình tĩnh được như biểu hiện bề ngoài. Hắn liếc mắt nhìn tuyệt thế giai nhân suy yếu nhợt nhạt nằm đang nằm trên giường kia một cái.

“Đây là lần đầu tiên ta thất chủ tử suy yếu đến như vậy.”

Bạch Lệ Nhi nghe được lời này, những thanh âm nức nở đang kìm nén nơi cổ họng lại càng mãnh liệt bật ra. Tống Tầm vội vã nắm lấy tay nàng, kéo vào trong ngực, “ ‘Tỏa hồn trận (*)’ này đích thực không thể khinh thường, ta lại chưa từng gặp qua, thật sự là…”

(*) Tỏa hồn trận: trận pháp phong tỏa linh hồn.

Nhìn thấy bộ dáng lực bất tòng tâm của hắn, Tiêu Nhất Sơn hiếm thấy mà mở miệng an ủi một câu, “Đừng nóng vội, việc của chủ tử không thể nóng vội, ngươi trước tiên đi xem Kim đường chủ đi.”

Nhắc tới Việt Tùy, Tống Tầm lại nhịn không được mà nhíu mày chặt hơn. Khi người của Kim đường đưa hai người nọ cấp tốc trở về đây, một người thì hôn mê bất tỉnh, một người thì nội lực cạn kiệt mà ngất đi, thực sự là người sau so với người trước càng làm người ta lo lắng băn khoăn gấp bội.

“Đi ra ngoài đi, đừng quấy rầy lâu chủ nghỉ ngơi.”

Tống Tầm ôm lấy Bạch Lệ Nhi nước mắt đầm đìa đi ra ngoài trước, sau đó ghé vào phòng cách vách để xem xét tình huống của Việt Tùy.

Tiêu Nhất Sơn ở lại trong phòng một lúc, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn vào con người một chút khí tức cũng dường như không có, từ đầu đến cuối vẫn bất động trên giường kia, đáy mắt dâng lên một tia lo lắng và xa xót.

Khi bước ra khỏi căn phòng, hắn liền nhịn không được mà dặn dò kẻ dưới, “Mang thêm vài cái lò sưởi vào trong phòng đi.”

Đúng lúc này lại thấy Tống Tầm và Bạch Lệ Nhi từ phòng cách vách đi ra, hắn hỏi, “Như thế nào?”

Tống Tầm vẻ mặt bình tĩnh nói, “Chẳng qua là tiêu hao hết nội lực, không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi một thời gian sẽ tốt thôi.”

Tiêu Nhất Sơn gật đầu, “Vật ta đi xử lý vài việc bên ngoài.” Nói xong liền lập tức ly khai.
Nửa đêm hôm đó, Việt Tùy tỉnh lại. Cũng may y là người luyện võ quanh năm, thân thể căn bản rất tốt, nhưng mà nội lực kiệt quệ cũng không phải một chuyện hay ho gì: tứ chi vô lực, bước chân hư thoát. Nhưng cũng chưa hề tận lực điều tức một phen, vừa tỉnh, y đã vội vàng đi tìm Việt Thương.

Thấy trong phòng chỉ có một mình mình, vì thế y mở cửa, vội vã ra ngoài đi tìm. Đúng lúc ấy, một bóng đen thình lình xuất hiện trước mặt y. Việt Tùy nhướn mày hỏi, “Chủ tử đâu? Có gặp phải nguy hiểm gì không?”

Người nọ cung kính quỳ xuống, “Diện kiến đường chủ, chủ tử không sao.”

“Chủ tử ở phòng nào?” Theo hướng người nọ vừa chỉ, Việt Tùy từng bước mơ mơ hồ hồ đi tới, đẩy cửa bước vào. Trong căn phòng kia đang đốt bốn chậu lửa làm lò sưởi, khiến cho không khí ấm áp như mùa hè, vừa vào cửa, khí nóng đã không ngừng đập vào mặt.

Đuổi tên thuộc hạ gác đêm đi khỏi, Việt Tùy chậm rãi lê bước tới bên giường, nhìn chằm chằm vào nam nhân đang mê man bất tỉnh nọ. Trong nháy mắt, y cảm thấy tim mình co thắt đến phát đau. Toàn thân nhũn ra ngồi xổm xuống bên cạnh giường, Việt Tùy nắm lấy bàn tay người nọ, gắt gào cầm chặt không buông.

Mắt cũng không chớp mà lặng lẽ nhìn khuôn mặt ngủ đến an tường của người nọ, Việt Tùy bất giác thống khổ dâng đầy, “Chủ tử, nếu người có mệnh hệ gì, Việt Tùy nhất định sẽ đi theo người, sống chết không rời.”

Nói xong lời này, y dường như cảm thất bàn tay mà mình đang nắm chặt kia thoáng chút động đậy. Y vội vàng ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt của đối phương, thế nhưng vẫn là một bộ dáng ngủ say như trước, không hề có bất luận biểu cảm gì.

Sáng ngay hôm sau, khi Tống Tầm đi tới bắt mạch, vừa đẩy cửa bước vào liền bắt gặp Kim đường chủ vốn dĩ nghỉ ngơi tại một phòng khác, lúc này lại đang quỳ gối bên giường chủ tử. Người nọ xem ra cũng là mệt mỏi mà thiếp đi rồi. Bằng không, dựa vào tu vi võ học thâm sâu của y, hẳn là đã sớm nghe thấy tiếng bước chân của mình tới gần, chứ sao có thể đến khi mình đẩy cửa vào vẫn còn chưa tỉnh.

Tống Tầm lắc đầu khẽ than một tiếng, quay ra cửa phân phó hạ nhân, “Đưa thuốc của Kim đường chủ tới phòng này đi.”

Khi hắn tới gần, dự định bắt mạch cho lâu chủ mới phát hiện bàn tay của lâu chủ đã bị người khác nắm chặt trong tay. Mà người kia, ngay cả đang thiếp ngủ cũng không hề buông lỏng ra dù chỉ một chút. Trong lúc nhất thời, hắn ngây ngốc mất một hồi lâu.

Kỳ thực không phải là cái gì hắn cũng không biết không hay, thế nhưng nghe tin từ thuộc hạ báo lên, so với tự mình bắt gặp thì mức độ chấn động ít hơn rất nhiều. Lại nhìn nam tử đang quỳ gục bên giường, người nọ ngay cả trong lúc ngủ, gương mặt nghiêm nghị lãnh khốc cũng vẫn không thể nào che giấu được lo lắng dâng ngập cõi lòng.Tống Tầm nhìn bọn họ tay nắm chặt tay trong chốc lát, sau đó lại bất động thanh sắc lui ra bên ngoài, vừa vặn bắt gặp Bạch Lệ Nhị đang trên đường đến đây. Nàng nhìn thấy hắn đóng cửa rời đi thì không khỏi kinh ngạc hỏi, “Sao vậy? Sư huynh đã không còn gì đáng ngại rồi sao?”

Tống Tầm lắc đầu, một tay khẽ chặn miệng nàng, tay còn lại không chút do dự kéo người rời đi.

Đến khi đi thật xa rồi, Bạch Lệ Nhi vẫn còn trách móc, “Kéo ta đi làm cái gì? Ta còn chưa vào xem sư huynh đâu.”

Cũng không biết Tống Tầm ghé vào tai nàng nói gì, chỉ thấy Bạch Lệ Nhi bất chợt lộ ra biểu tình sửng sốt, ngẩng đầu hỏi lại, “Thật sao? Những tin đồn kia cư nhiên là sự thật…” Trong giọng nói của nàng mang theo xúc động bùi ngùi.

“Xem ra đã đến mức tình sâu tựa biển rồi.” Chỉ cần nghĩ tới việc Việt Tùy không quản nội lực cạn kiệt, ngay khi vừa tỉnh lại liền lập tức chạy tới bên giường Việt Thương cũng đủ biết. Cái loại tình cảm toàn tâm toàn ý, suốt đời bảo hộ, một phút cũng không thể chia lìa này đích thực khiến cho Tống Tầm nhịn không được mà lắc đầu một cái.

Bạch Lệ nhi ngược lại đối với việc này vô cùng hứng thú, “Vậy thì sư huynh đối với Kim đường chủ cũng…?”

“Có lẽ là như vậy đi.” Việc này Tống Tầm cũng không dám chắc, bất quá trong khoảng thời gian này, lâu chủ đi đâu cũng chỉ mang theo một mình Kim đường chủ. Điều này hiển nhiên cho thấy vị trí của người nọ cũng có chút không tầm thường. Còn đối với việc Kim đường chủ lãnh huyết giết người không chớp mắt kia đem lòng yêu thương lâu chủ, hắn trái lại không quá ngạc nhiên.

Lâu chủ kinh tài tuyệt diễm như vậy, vô luận là dung nhan thượng thiên ban tặng hay là võ công tuyệt thế không ai sánh bằng, thậm chí cả phong thái ôn hòa khí chất nho nhã khác hẳn người thường kia cũng đủ để khiến cho người khác bất tri bất giác chìm sâu vào mảnh lưới do mị lực do hắn tạo ra. Yêu hắn, lại càng là một chuyện hết sức tự nhiên. Bất kể là nam nhân hay nữ tử, chỉ sợ không có được mấy người có thể thoát được sức hấp dẫn của hắn.

Nhìn Bạch Lệ Nhi tâm tình hưng phấn, Tống Tầm bất đắc dĩ lắc đầu. Có phải ngay từ đầu đã không nên nói cho nàng biết chuyện này hay không? Bây giờ đã hưng trí đến như vậy, chỉ sợ là sau này mỗi ngày nàng sẽ lại càng chú tâm quan sát kỹ càng hơn.

“Kỳ thực ta cảm thấy Thổ đường chủ hình như cũng rất yêu thích sư huynh…”

Thân thể Tống Tầm thoáng chốc cứng đờ. Hắn không thể tin được mà nhìn Bạch Lệ Nhi bên cạnh, trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì bản thân mình hiện tại không phải đang uống hoặc là đang ăn, bằng không sợ là đã sặc chết không biết làm sao đòi mạng. “Nàng lại nói linh tinh cái gì vậy?”

Bạch Lệ Nhi ấm ức phồng má, “Nữ nhân chúng ta chính là vô cùng nhạy cảm. Tuy rằng Tiêu đường chủ vẫn rất thâm sâu khó hiểu, nhưng mà mỗi lần sư huynh có chuyện, hắn đều không khỏi hỗn loạn tâm tư…”

Không đợi nàng nói hết, Tống Tầm đã day trán, vội vã cắt lời, “Lo lắng cho an nguy của chủ tử là việc mà thuộc hạ nên làm.”

“Không phải đâu, ta chính là có thể cảm giác được ánh mắt hắn nhìn chủ tử có chút gì đó khác biệt.”

Tống Tầm thoáng chốc ngửa mặt nhìn trời không biết nói gì. Thổ đường chủ Tiêu Nhất Sơn chính là đại ca mà hắn vô cùng ngưỡng mộ, thái độ làm người đặc biệt tốt, rất được thuộc hạ tin tưởng, lại làm việc cho Thương Nguyệt lâu rất nhiều năm, cho nên quan hệ giữa người này và lâu chủ có mật thiết hơn một chút thì hẳn cũng là bình thường thôi.

Thế nhưng không biết vì sao, sau khi nghe mấy lời loạn thất bát tao của Bạch Lệ Nhi, Tống Tầm lại đột nhiên nghĩ tới: Tiêu Nhất Sơn hình như đã hơn ba mươi tuổi, thế nhưng chưa từng thú thê, mà thậm chí cả một thị thiếp cũng không hề có.

Nghĩ đến đây, hắn nhịn không được mãnh liệt lắc đầu. Không xong rồi! Mình như thế nào lại bị Bạch Lệ Nhi ảnh hưởng, sao có thể thấy ai cũng đều phát sinh nghi hoặc về phương diện kia…

Chương 59: Thanh tỉnh một lát

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Tiêu Nhất Sơn bưng tách trà yên lặng ngồi một bên, bộ dáng bất động như núi, khiến cho người ta có một cảm giác ổn trọng và tín nhiệm tận đáy lòng.

Việt Tùy ngồi đối diện với hắn. Nội lực tiêu hao cùng với việc gấp rút chạy về khiến cho sắc mặt y thoạt nhìn có chút nhợt nhạt và suy yếu.

Tống Tầm lúc này đang nhíu mày, vẻ mặt giống như gặp phải nan đề. Chỉ có Bạch Lệ Nhi tuy rằng vẫn ngồi bên cạnh Tống Tầm, thế nhưng ánh mắt lại không ngừng quét qua trên người Việt Tùy và Tiêu Nhất Sơn, âm thầm đánh giá, trong đáy mắt còn chất chứa một tia thích thú không ai hiểu được.

“Ta tra cứu rất nhiều cổ thư, thế nhưng vẫn chưa tìm được chút manh mối nào.”

Lời này khiến cho Việt Tùy bất chợt nhíu mày, còn Tiêu Nhất Sơn lại nhẹ nhàng đặt chén trà trong tay xuống, nói một câu, “Đã biết.”

Nhìn vào bộ dạng khó hiểu của hắn, Bạch Lệ Nhi có chút bực mình, “Tiêu đại ca, ngươi một chút cũng không lo lắng hay sao?”

“Ta sẽ sai người bắt Bát vương gia tới.”

Tiêu Nhất Sơn thản nhiên nói một câu như thế, bỗng chốc khiến cho mọi người đồng loạt sững sờ. Thì ra không phải hắn không thèm để tâm mà là đã sớm nghĩ ra một biện pháp khả thi khác.

Nếu đã không tìm được ghi chép liên quan đến ‘Tỏa hồn trận’, vậy thì người đã sử dụng trận pháp này chắc chắn là người biết rõ nhất rồi, không phải sao? Trước mắt, người có thể cứu được lâu chủ, nói không chừng chỉ có một mình Bát vương mà thôi.

Việt Tùy từ sau khi đưa Việt Thương trở về vẫn liên tục im lặng, chưa từng mở miệng nói một lời nào, phần lớn sự việc xảy ra trên đường cũng đều do Tứ Ngũ thay mặt y kể lại. Đúng lúc này, y đột nhiên đứng dậy, nói, “Ta đi!”

Nói rồi cứ thế rời đi. Tống Tầm và bạch Lệ Nhi sau một hồi khuyên ngăn không được cũng chỉ có thể trừng mắt nhìn người bỏ đi.

“Kim đường chủ bị thương còn chưa lành đâu!” Bạch Lệ Nhi vội vã quay đầu nhìn về phía Tống Tầm.

Tống Tầm nhíu mày nhìn về Tiêu Nhất Sơn nãy giờ vẫn luôn ngồi vững như núi, “Tiêu đại ca, chuyện này…”

“Ta cũng không ngăn được hắn.”

Tiêu Nhất Sơn không hề che giấu nói. Từ trước tới nay, trong ngũ đại đường chủ của Thương Nguyệt lâu, người có công phụ đệ nhất chính là Kim đường chủ, tiếp đó Thổ đường chủ và Hỏa đường chủ ngang hàng nhau. Mộc đường chủ Tống Tầm thiên về dùng độc, còn Thủy đường chủ Bạch Lệ Nhi là người yếu nhất.

Kỳ thực bọn họ hiểu được, Kim đường chủ dưới sự chỉ dẫn của lâu chủ, võ nghệ đã tinh tiến hơn trước rất nhiều. Tuy rằng lần này y tổn hao rất nhiều nội lực, thế nhưng muốn hạ gục y cũng không phải chuyện dễ dàng. Một khi đã như thế thì cản lại bằng cách nào đây?

Nếu như y đã có ý muốn đi thì sớm muộn gì cũng sẽ tìm cơ hội để bỏ đi.

“Ta đã an bài hết cả rồi.”
Tiêu Nhất Sơn làm việc vô cùng cẩn thận. Nghe vậy, Bạch Lệ Nhi và Tống Tầm cũng nhẹ nhõm thở ra một hơi.

“Cho dù tìm được Bát vương, hắn làm sao có thể nói cho chúng ta biết cách cứu sư huynh?”

Bạch Lệ Nhi cũng không lạc quan một cách mù quáng. Chính mình huyết tẩy Thiên Thần cung của người ta, hiện tại lại tới cầu người ta giúp đỡ? Đối phương hẳn là hận không thể chính tay giết hết bọn họ đi, như thế nào lại sẵn lòng giúp đỡ cho được? Kể cả có bắt người về đây, chỉ sợ hắn một chữ cũng không chịu hé răng.

Tiêu Nhất Sơn vẫn im lặng như trước. Tống Tầm bất đắc dĩ thở dài, “Chỉ cần có một tia hi vọng thì nhất định phải thử.”

“Vậy hiện tại phải làm sao? Cứ ở đây đợi tin?”

“Không được, kéo dàng càng lâu thì chủ tử càng nguy hiểm, ta phải đi tìm sư phụ.” Tống tầm cũng đứng dậy, quyết định thu dọn hành lý xuất môn một phen.

Không ngờ, đúng lúc này Tiêu Nhất Sơn lại đột nhiên mở miệng, “Mang lâu chủ cùng đi đi.”

Tống Tầm cũng nghĩ, như vậy, ngộ nhỡ sư phụ thực sự có cách, chẳng phải là tiện lợi chữa trị luôn hay sao, vì thế liền nghe theo.

Trên đường, Việt Thương có tỉnh lại một lần. Khi đó bọn họ đã sắp đi tới làng nhỏ của sư phụ Tống Tầm. Việt Thương nằm bên trong xe ngựa rộng rãi, bất quá lúc này lại phát hiện trên xe vắng bóng nam nhân trung thành và tận tâm kia.

Hắn thấy Bạch Lệ Nhi ngồi ở một bên, cạnh đó còn có rất nhiều thư sách về y thuật. Bản thân nàng cũng đang cầm một cuốn trên tay, vội vàng xem xét, thoạt nhìn không giống như đang đọc sách mà có lẽ giống như tìm kiếm một cái gì đó hơn. Cũng thực là làm khó cho nàng. Việt Thương từng nghe ai đó nói rằng, Bạch Lệ Nhi vốn dĩ rất ghét đọc sách, thế mà không hiểu vì sao lúc này nàng lại chuyên tâm như vậy.

“Lệ… Nhi…” Vừa mở miệng, Việt Thương liền phát hiện thanh âm của mình không biết vì sao lại trở nên khản đặc.

Bạch Lệ Nhi ngẩn người, tức thì ném cuốn sách đang cầm trong tay, cơ hồ vui sướng phát điên mà nhào tới. Bất quá, chợt nhớ ra thân thể người kia còn đang suy yếu, vì thế nàng lại vội vã khựng người. Tư thế thoạt nhìn phi thường kỳ quặc này khiến cho Việt Thương nhịn không được mà khẽ cười lên.
“Sư huynh, cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi…” Lời còn chưa nói ra khỏi miệng, nước mắt đã vội vã tuôn rơi.

Việt Thương đã sớm được lĩnh giáo công phu khóc lóc của nàng, cho nên nhất thời có chút dở khóc dở cười, “Sư huynh không sao, đừng khóc, không thì Tống Tầm sẽ nghĩ là ta bắt nạt muội…”

Nghe thanh âm khô khốc đặc khàn gian nan phát ra từ cổ họng người kia, Bạch Lệ Nhi vội vàng gạt nước mắt, mang một túi nước tới cho Việt Thương.

Ở bên ngoài, Tống Tầm và Tiêu Nhất Sơn cũng nghe được động tĩnh, nhất thời tiến vào xem xét. Vì thế, mã xa rộng lớn bỗng chốc bị nêm đầy người mà trở nên chật chội vô cùng.

Việt Thương nhìn qua hết thảy mọi người, thế nhưng vẫn không thấy bóng dáng của người kia đâu, trong lòng âm thầm đoán định một khả năng có thể xảy ra nhất.

“Ta lần này là trúng độc hay là bị thương?” Nói thật, trong lòng hắn cũng cảm giác được một chút, hình như từ sau khi thoát ra khỏi trận pháp cổ quái kia, toàn thân đã có cái gì đó không được bình thường.

Tống Tầm vẻ mặt khổ bức nói, “Lâu chủ, trận pháp này quá mức quỷ dị, thứ cho thuộc hạ vô năng.”

“Không liên quan đến ngươi.” Việt Thương được Bạch Lệ Nhi chăm sóc, uống vào một chút nước cho nhuận cổ họng. Cơ thể hắn hiện tại hoàn toàn vô lực, vì thế phải dựa vào Bạch Lệ Nhi mới có thể miễn cưỡng ngồi dậy. Nhìn thấy bộ dáng yếu ớt của hắn, vành mắt Bạch Lệ Nhi thoáng chốc lại hồng hồng.

“Việt Tùy đâu?” Việt Thương sau cùng vẫn nhịn không được mà lên tiếng hỏi.

Bạch Lệ Nhi giúp hắn chỉnh trang mấy lọn tóc loạn bay trên mặt, đáp, “Kim đường chủ đi bắt Bát vương rồi.”

Việt Thương nhất thời hiểu được dụng ý của mấy người bọn họ, lắc đầu cười cười nói, “Bảo y trở về đi, vô dụng thôi.”

“Vì sao?” Bạch Lệ Nhi có chút bất mãn. Cho dù mọi người đều biết Bát vương chắc chắn sẽ không nói ra cách hóa giải trận pháp, thế nhưng ngộ nhỡ hắn chịu nói thì sao? Chỉ cần có biện pháp thì vẫn nên thử một lần.

Việt Thương tuy rằng thân thể hư nhược đến cùng cực nhưng vẫn mỉm cười với nàng, “Hắn nhất định cũng không biết.”

Thấy mọi người không hiểu, hắn lại tiếp lời, “Trận pháp kia không phải do Bát vương thiết lập, hắn như thế nào biết được huyền cơ ẩn chứa bên trong?”

Kỳ thực, ngày ấy, khi  tiến vào chủ điện, Việt Thương đã phát hiện raq một vài điểm bất thường. Thiên Thần cung tuy rằng mới tung hoành trên giang hồ mấy chục năm nay, thế nhưng những viên gạch xanh rêu bên trong chủ điện kia thoạt nhìn lại tựa như có niên đại từ rất lâu rồi. Hơn nữa, những công trình kiến trúc xung quanh luôn luôn cho người ta một cảm giác rất không ăn nhập. Lúc ấy Việt Thương chính là đã cảm thấy có chút quái dị khó diễn tả bằng lời.

Sau đó ngẫm lại, những viên gạch xanh được bố trí bên trong chủ điện có khi chính là mấu chốt của trận pháp này. Lúc ấy tinh thần của hắn bị mười mấy cao thủ thề sống chết bảo hộ chủ điện kia thu hút, bằng không, nếu quan sát kỹ hơn, hẳn là sẽ phát hiện ra những viên gạch xanh kia có niên đại không dưới một trăm năm. Mà những công trình kiến trúc xung quanh rõ ràng là vật bổ trợ phía sau, phối hợp với những viên gạch xanh kia để kiến tạo trận pháp.

Cho nên, Việt Thương tin tưởng, Uất Trì Vô Ương không phải người bày ra trận pháp này. Hắn chẳng qua chỉ là người phát hiện và lợi dụng trận pháp này để đạt thành mục đích mà thôi, cho dù có bắt được hắn về đây cũng không có tác dụng gì cả.

“Việc này đã xong, toàn lâu trên dưới không một ai được liên hệ với Võ quốc nữa.”

Bạch Lệ Nhi tròn mắt nhìn hắn, “Vũ vương sẽ bỏ qua cho chúng ta sao?”

Việt Thương liếc mắt về phía cành cây khô quắt bên ngoài cửa sổ, “Sắp đến mùa đông rồi.”

Chương 60: Bị bắt

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Nhàn Vân Quá Hải

Beta: Mimi, Lam Yên

*****Việt Thương chỉ tỉnh dậy trong chốc lát rồi lại nhanh chóng chìm vào hôn mê.

Tuy rằng Bạch Lệ Nhi không biết rõ Vũ Vương và chuyện mùa đông bắt đầu thì có liên quan gì tới nhau, nhưng nàng tin tưởng sư huynh của mình. Cho tới bây giờ hắn vẫn luôn là một nhân vật kinh tài tuyệt diễm, từ nhỏ đến lớn không có chuyện gì hắn không thể làm, cũng không cho phép bất luận việc ngoài ý muốn nào xảy ra.

Ngược lại, ở một nơi nào đó trong núi rừng Võ Quốc xa xôi, Uất Trì Vô Ương thoạt nhìn chật vật đến khó tả đang cùng một đám thuộc hạ ngồi vây quanh đống lửa. Khí chất vương giả trời sinh khiến cho hắn mặc dù toàn thân bẩn thỉu, thế nhưng thoạt nhìn vẫn có thể nhận ra diện mạo của một quý tộc sa cơ.

Tất cả thị vệ đều do hắn đích thân bồi dưỡng, cho dù bị Vũ Vương dọc đường đuổi giết thì vẫn một lòng thề sống chết bảo vệ hắn không chịu ly khai.

Uất Trì Vô Ương ngồi trước đống lửa, ngây ngốc như là đang nghĩ đến một cái gì đó rồi cứ thế ngẩn người, thần thái đặc biệt tiêu sái đến không ngờ. Thị vệ xung quanh bởi vì một đường trốn chạy mà tinh lực đã sớm tiêu hao gần hết, mỗi người đều tự mình ngồi dưới đất lặng lẽ nghỉ ngơi.

Đến khi Uất Trì Vô Ương hoàn hồn, hắn chợt thấy trái tim thoáng thốc đập liên hồi, tựa như có một dự cảm bất an khó mà hiểu nổi. Hắn liếc mắt nhìn thị vệ xung quanh, tất cả mọi người đều tranh thủ nghỉ ngơi lấy sức, cách đó không xa còn có mấy ám vệ tinh thần tốt hơn vẫn đang canh gác miệt mài. Mọi thứ tựa hồ đều không có gì đặc biệt, thế nhưng vì sao trong lòng hắn đột nhiên cứ lo lắng không yên?

Dù thế nào đi chăng nữa vẫn cảm thấy có chút không thích hợp, nhưng hắn lại không thể nói rõ là bất ổn ở chỗ nào, có lẽ là yên lặng quá mức rồi chăng?

Đúng! Quá yên tĩnh rồi! Hắn trải qua cảnh màn trời chiếu đất này không phải là chuyện chỉ mới ngày một ngày hai, nhưng chưa bao giờ lặng ngắt như tờ giống hôm nay vậy. Tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu vang tựa hồ đều biến mất không thấy tăm hơi. Uất Trì Vô Ương nhất thời hiểu ra, vừa định mở miệng kêu một tiếng ‘không ổn’, thế nhưng huyệt đạo đã lập tức bị điểm.

Hắn thoáng đảo mắt ý đồ nhận diện kẻ vừa mới tấn công mình, thế nhưng chỉ thấy một cục đá nhỏ. Bất quá ngay giây tiếp theo, hắn phát hiện một đám hắc y nhân thân thủ nhanh nhẹn từ trên cây nhảy xuống. Nam tử dẫn đầu toàn thân tràn đầy sát khí băng lãnh, rõ ràng chính là kẻ một giết người không biết gớm tay, chỉ là không hiểu sao Uất Trì Vô Ương lại cảm thấy người này có phần quen thuộc.

Uất Trì Vô Ương không nhúc nhích được, bình tĩnh đứng tại chỗ cũ, trong lòng âm thầm tính toán xem nếu như thị vệ của mình cùng những sát thủ này giao chiến thì sẽ có bao nhiêu phần thắng lợi. Bất quá ngay sau đó, hắn phát hiện tất cả thị vệ dường như đều không có động thái gì, mặc cho đối phương đang từng bước tới gần, nhưng mà bọn chúng hoàn toàn không hề phát giác.

Uất Trì Vô Ương trừng lớn con mắt. Mà nam tử dẫn đầu kia dường như hiểu rõ Uất Trì Vô Ương đang suy nghĩ điều gì, chậm rãi tiêu sái đi đến trước đống lửa, tùy tiện bắn ra mấy viên đá cực nhỏ trực tiếp đánh thẳng vào người một người thị vệ đang nhắm mắt dưỡng thần. Thị vệ kia cũng không tỉnh lại như tưởng tượng của Uất Trì Vô Ương, trái lại chẳng khác nào một con rối gỗ vô tri, bởi vì lực tác động của cục đá mà trực tiếp ngã vật trên mặt đất.

Uất Trì Vô Ương đảo mắt nhìn chung quanh một vòng, cuối cùng cũng hiểu được tất cả thị vệ đều đã bất tỉnh, nhất định là đối phương đã thừa dịp bọn họ lơ là cảnh giác mà ra tay.

Đợi người nọ đến gần, Uất Trì Vô Ương mắt cũng không chớp mà chăm chú nhìn vào ánh mắt đối phương. Người nọ có đôi con ngươi tối đen như mực, thanh lãnh và tịch liêu, không có lấy một tia ấm áp, lại càng không mang theo bất cứ dao động cảm tính nào. Nhưng ánh mắt này lại khiến cho Uất Trì Vô Ương mãnh liệt nhớ tới một người.

Tựa hồ đoán được Uất Trì Vô Ương muốn nói gì đó, người nọ thuận tay giải á huyệt cho hắn.
“Việt Tùy…” Uất Trì Vô Ương quả nhiên đoán trúng thân phận người đối diện.

Việt Tùy cũng không định cùng hắn ôn lại chuyện xưa, chỉ lạnh lùng nhìn người trước mắt. Ánh mắt người nọ khiến cho Uất Trì Vô Ương kinh hãi. Hắn cảm thấy ở trong mắt Việt Tùy, bản thân còn không bằng một xác chết.

Bất quá, cái hắn muốn biết chính là, “Ngươi đã đến rồi, ‘hắn’ đâu?”

Vừa nói, con ngươi vừa đảo loạn một hồi, giống như đang tìm thêm một thân ảnh nào khác nữa. Nam nhân kia đã thiêu rụi tâm huyết bao năm của hắn, hủy hoại toàn bộ kế hoạch và công sức bài binh bố trận của hắn bấy lâu, khiến cho hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi, trong lòng chỉ nôn nóng có thể nuốt người vào bụng ngay lập tức mà thôi.

Việt Tùy không hề nhúc nhích, đôi con ngươi băng lãnh nhìn thẳng vào Uất Trì Vô Ương, mở miệng phát ra một thứ thanh âm khản đặc giống như đã rất lâu rồi không nói chuyện với ai, “Ngươi cũng biết ‘Tỏa hồn trận’?”

Uất Trì Vô Ương không trả lời, chỉ nhìn Việt Tùy, giống như đang tự hỏi một điều gì, sau đó biểu tình trên mặt đột nhiên xuất hiện thêm một tia kỳ quái. “Là hắn phải không?”

Nói xong, hắn khẽ bật cười: “Thiên Thần Cung phòng thủ kiên cố, ẩn khuất trong rừng sâu núi thẳm, vậy mà lại có thể bị các ngươi tìm được, ta trước kia quả thật đã quá coi thường Thương Nguyệt Lâu rồi.”

“Bất quá các ngươi cũng không ngờ rằng, Thiên Thần  dựa theo ‘Cửu chuyển Tỏa hồn đại trận’ mà kiến tạo thành, chỉ có thể đi vào mà không thể đi ra.”

Mấy câu nói của hắn ngay lập tức khiến cho hàn khí trên người nam nhân trước mặt càng thêm lạnh lẽo hơn, thế nhưng Uất Trì Vô Ương cũng không có chút mảy may để ý, cứ thao thao bất tuyệt tiếp lời, “Nhìn dáng vẻ của ngươi, nhất định là hắn vẫn còn sống, thật sự là không đơn giản. Đời này ta không chiếm được hắn, nếu có thể cùng hắn làm bạn trên đường xuống hoàng tuyền thì cũng xem như không uổng một mối tương tư.”

Nói xong, Uất Trì Vô Ương nhẹ nhàng khép mắt, trên mặt còn mang theo một nét cười, bày ra bộ dạng chờ người lấy mạng.

Chẳng ngờ nam nhân vẫn luôn lạnh như băng kia thế mà lại không trực tiếp hạ thủ, trái lại thanh âm càng thêm lãnh liệt, nói, “Hắn là của ta, cho dù là sống hay chết, ở bên cạnh hắn chỉ có thể là ta.”Uất Trì Vô Ương vừa mở mắt ra, sau gáy bỗng nhiên đau buốt một hồi, kế đó nhất thời mất đi tri giác.

Thời điểm Tống Tầm gặp lại Việt Tùy đã là mấy ngày sau. Vẻ mặt Việt Tùy mang đầy phong trần mệt mỏi, các huynh đệ phía sau còn mang về một nam nhân bị trói chặt đến mức không thể nào cựa quậy.

Vừa thấy Tống Tầm, Việt Tùy liền sai người ném nam nhân kia cho hắn, còn bản thân mình thì tự ngồi xuống nghỉ ngơi.

Tống Tầm nhìn Uất Trì Vô Ương bị trói thành bánh tét chật vật té trên mặt đất kia, lại quay đầu nhìn về phía Bạch Lệ Nhi. Khi hay tin Việt Tùy tới, Bạch Lệ Nhi liền vội vã chạy đến xem sao, đúng lúc chứng kiến cảnh y vứt người kia ở lại.

“Trước cứ xem thử một chút, có lẽ hắn còn biết được điều gì.”

Tuy rằng sư huynh nói chưa chắc Uất Trì Vô Ương đã biết rõ về Tỏa hồn trận, thế nhưng  Bạch Lệ Nhi lại cho rằng, nếu như Uất Trì Vô Ương có thể tìm được trận pháp kia, như vậy dựa theo tính hiếu kỳ của người bình thường, nhất định hắn sẽ nghĩ cách thu thập tin tức để hóa giải nó.

Tống Tầm dường như cũng nghĩ tới điểm này, cho nên liền vội sai người áp giải Uất Trì Vô Ương đi rồi mới theo Bạch Lệ Nhi đi gặp Việt Tùy.

Việt Tùy lúc này đang vội vã rửa mặt chải đầu thay đổi xiêm y, sau đó khẩn cấp chạy tới trước giường Việt Thương.

Tống Tầm nhìn thấy bộ dáng si tình của y, lời đã suýt tràn ra cửa miệng thế mà lại không cách nào nói tiếp thành lời.

“Chủ tử sao rồi?”

“Không ổn. Sư phụ ta đã xuống núi hái thuốc, chậm thì vài ngày, lâu thì phải hơn nửa tháng, chỉ có thể đợi mà thôi.”

Việt Tùy nhíu chặt chân mày, “Chủ tử, hắn…” Sau đó lại không biết phải nói cái gì nên đành Tống Tầm ngược lại chủ động nói cho hắn biết, “Sau khi ngươi đi, chủ tử có tỉnh lại một lần. Biết được ngươi đi tìm Bát Vương, chủ tử liền lệnh chúng ta truyền tin gọi ngươi trở về.”

Thấy Việt Tùy lại là bộ dạng muốn nói lại thôi, trong lòng Tống Tầm cũng biết bản thân mình đứng ở nơi này chính là quấy rầy người ta tương thân tương ái.

“Trong khoảng thời gian này  thân thể chủ tử không lạnh nhiều như trước, bất quá vẫn là rất lạnh, tứ chi thường xuyên cứng đờ, nếu ngươi đã trở lại, việc này liền giao cho ngươi đi.”

Nói xong, Tống Tầm xoay người đi ra ngoài, “Chăm sóc tốt cho chủ tử, ta đi sắc thuốc.”

Việt Tùy đợi đến khi Tống Tầm đi xa mới một lần nữa thả lòng tâm tình, si ngốc nhìn người bất động trên giường. Người nọ sắc mặt xanh xao gần như trong suốt, thế nhưng lại khiến cho người ta cảm nhận được một loại mỹ cảm yếu mềm nhu nhược, chỉ là loại mỹ cảm này ‘mỹ’ đến mức khiến người ta phải đau lòng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau