THỆ TỬ TƯƠNG TÙY (THỀ SỐNG CHẾT CÓ NHAU)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thệ tử tương tùy (thề sống chết có nhau) - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Muốn giữ chân nam nhân, trước tiên phải giữ được dạ dày

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Gấu nhỏ

Beta: Mimi, Lam Yên

*****Việt Tùy và Tứ Ngũ vẫn còn đang ngơ ngác đứng bên ngoài phòng, chưa kịp phản ứng gì, chỉ có thể ngây ngốc nhìn Việt Thương đi vào trong gian bếp. Bất quá, một lát sau lại thấy hắn xoay người đi ra.

Hai người vốn đang đứng ngoài cửa phòng lúc này mới thở phào một hơi, đang định nói ‘chủ tử, chúng ta vẫn là nên đến tửu lâu ăn đi’ thì chẳng ngờ người nọ lại tức giận nhìn bọn họ liếc mắt một cái: “Đứng ngây ra đó để làm gì? Chẳng lẽ muốn ăn không ngồi rồi sao?” Dứt lời, hắn dùng bộ dáng bễ nghễ chỉ tay năm ngón, quay sang Tứ Ngũ nói: “Rửa rau!”, kế tiếp lại nhìn về phía Việt Tùy: “Nhóm lửa!”

Hai người kia đã sớm được giáo huấn nghiêm túc, cho nên cơ hồ chủ tử vừa ra mệnh lệnh, bọn họ liền lập tức làm theo. Tứ Ngũ nhanh chóng đem rau củ mua về đặt vào trong chậu, sau đó mới đi múc nước giếng để rửa rau.

Việt Tùy cũng bước vài bước tiến vào nhà bếp, nhanh tay lẹ chân nhóm lửa chuẩn bị nấu cơm. Bất quá, ngay sau đó y liền cảm thấy có cái gì đó không được thích hợp.

Y hình như định khuyên chủ tử đi ra ngoài ăn, như thế nào lại ngồi chồm hổm ở đây nhóm lửa? Bất quá nhìn Việt Thương thong thả ung dung xắn tay áo lên, bộ dạng giống như sắp sửa ra trận, y lại câm nín không nói được lời nào.

Chỉ cần chủ tử cao hứng là được rồi, hắn muốn chơi đùa như thế nào thì cứ như thế ấy đi, không phải chỉ là một gian bếp sao, có đốt cháy luôn cũng không đáng tiếc.

Tứ Ngũ ở bên này động tác rất nhanh nhẹn, thoáng cái đã rửa sạch rau củ mua về. Vừa đưa đến phòng bếp, chỉ thấy Việt Thương cau mày ra lệnh cho Việt Tùy đi ra ngoài.

“Nhớ kỹ chưa?”

Việt Tùy gật đầu.

“Đi đi.”

Dứt lời, Việt Tùy tức tốc rời đi. Tứ Ngũ tò mò nhìn thoáng qua: “Chủ tử?” Hắn nghĩ hẳn là có việc gấp, Kim Đường chủ hiện tại có lẽ phải đi thực thiện một nhiệm vụ khẩn cấp nào đó.

Kết quả lại nghe Việt Thương nói: “Hắn đi mua muối.”

Tứ Ngũ thiếu chút nữa làm rớt cái chậu trong tay xuống đất. Trên đời này chỉ sợ không có vị chủ tử nào có khả năng ra lệnh cho Đường chủ của mình làm những việc như thế. Lại nghĩ tới Kim Đường chủ lúc từ phố chợ trở về, tay xách nách mang đủ thứ đồ ăn thức uống chẳng khác nào một hảo nam nhân chuyên coi sóc việc bếp núc trong nhà, Tứ Ngũ liền không phúc hậu mà thầm cười trong lòng.

Việt Tùy trở về rất nhanh, bất quá đồ ăn mang về cũng không ít, xách đầy hai tay nào là muối, đường, dấm, nước tương, rượu, gia vị, gừng, tiêu, hồi, thảo quả… vân vân… và còn một đống thứ Tứ Ngũ không nhận biết được cứ thế chất đầy hai tay.

Ngay sau đó, Tứ Ngũ và Việt Tùy thật sự triệt để trải nghiệm hàm ý sâu xa trong câu nói ‘không được ăn không ngồi rồi’ của Việt Thương.

“Thịt xắt hạt lựu, nạc mỡ đan xen, mỗi miếng thịt phải đều nhau.”

Bàn tay vỗn dĩ đã quen cầm đao giết người của Tứ Ngũ kia hiện tại lại đang cầm dao thái thịt. Hắn chấp nhận số phận mà khống chế lực đạo cùng với sự khéo léo trên tay, vừa nắm chặt khối thịt vừa cắt xuống. Dĩ nhiên hắn vẫn chưa phải là người thảm nhất.

Việt Tùy cũng cầm một con dao, dưới ánh mắt soi mói của Việt Thương mà cắt mấy món phụ gia, thỉnh thoảng lại nghe người bên cạnh nói: “Cắt nhỏ một chút, ta muốn hành phải xắt nhỏ như sợi tơ.”

Việt Tùy cầm dao so với Tứ Ngũ điêu luyện hơn nhiều. Dưới thao tác chính xác của y, cả bó hành đã bị chẻ thành từng sợi nhỏ vừa cong vừa mảnh như tơ tằm. Xong việc, y lại bị Việt Thương sai ra ngoài thái gừng.
Tứ Ngũ cho rằng Kim Đường chủ sẽ cảm thấy không quen giống như hắn vậy, chẳng ngờ lại thấy trên mặt người kia tựa hồ ẩn ẩn hiện hiện một tia vui vẻ mơ hồ. Tuy rằng đối phương lúc nào cũng trưng ra bản mặt lạnh lùng nhìn không rõ quá nhiều biểu cảm, thế nhưng chung sống với nhau lâu năm, hắn vẫn có thể phát hiện đường nét trên khuôn mặt người nọ có phần nhu hòa hơn so với lúc bình thường rất nhiều.

Lại nhìn về phía chủ tử – người vẫn luôn chắp tay sau lưng đứng bên cạnh mình, Tứ Ngũ liền phát hiện biểu tình trên mặt chủ tử cũng rất dịu dàng, hơn nữa còn mang theo một nét cười nhàn nhạt. Người nọ tuy rằng không chút khách khí sai khiến bọn họ, nhưng cũng không phải giọng điệu ra lệnh bố trí nhiệm vụ như trước đây, trái lại cứ tự nhiên tùy tiện như người một nhà vậy.

Lần này, ngay cả Tứ Ngũ cũng cảm thấy được, trong gian phòng nhỏ bé này, bọn họ thế nhưng đích thực giống một gia đình.

Việt Thương sai hai người kia chuẩn bị nguyên liệu xong xuôi liền ở trước mặt bọn họ trổ tài làm bếp. Hắn nhanh nhẹn đem nguyên liệu bỏ hết vào nồi, một tay cầm quai nồi, một tay cầm xẻng khuấy khuấy đảo đảo, cũng giống như lúc cầm kiếm, động tác dứt khoát gọn gàng, không hề dây dưa do dự.

Từ thời điểm ba đĩa thức ăn được đặt lên bàn, một lúc lâu sau, Tứ Ngũ và Việt Tùy vẫn còn ngẩn ngơ, ngây ngốc nhìn những món ăn được bày ra trên bàn kia, có thịt kho tàu thơm ngon đẹp mắt, có cá chép hấp cách thủy, còn có một đĩa rau xào.

Thịt kho hương vị xem ra rất thơm ngon vừa miệng, rau cải xanh mướt, ngay cả cá chép hấp nhìn cũng rất tươi. Tứ Ngũ lần đầu tiên cảm thấy mình là một người phàm ăn đến vậy, hắn không ngừng nuốt nước bọt đang chỉ trực nhỏ xuống bên môi.

Việt Thương đi qua một bên, khoanh tay khinh thường nhìn hai người kia một cái.

“Đừng đứng ngây ra đó, rửa tay chuẩn bị ăn cơm đi.”

Nghe được lời này, Tứ Ngũ là người đầu tiên khôi phục tinh thần, sắc mặt nhất thời lúng túng, liếc nhìn Kim đường chủ đang ở một bên.

Đường chủ đại nhân quả nhiên phản ứng rất nhanh nhạy, trong nháy mắt liền hiểu ra, vì thế sắc mặt có phần lúng túng chần chừ: “Chủ tử, thuộc hạ chưa nấu cơm.”

”A?” Việt Thương cũng sững sờ. Hắn vẫn luôn chỉ huy hai tiểu bạch làm này làm kia, nhưng thật sự lại quên nấu cơm.

“Vậy nhanh đi nấu đi!”

Sau đó Tứ Ngũ hơi hơi nhỏ giọng nói: “Chủ tử, trong bếp không có gạo.”
Lần này ngay cả Việt Thương cũng nhịn không được mà chửi thề: “Mẹ nó! Còn không mau đến tửu lâu mua chút cơm đi!”

“Tuân lệnh!”

Tứ Ngũ tức khắc ba chân bốn cẳng chạy đi, mà Việt Tùy thì vẫn luống cuống đứng ở chỗ cũ. Việt Thương thấy thế, bất đắc dĩ vươn tay chọc chọc khuôn mặt nghiêm nghị của y: “Đồ ngốc, trong bếp không có gạo, ngươi vậy mà đi ra ngoài cũng không biết mua về cho ta một ít?”

“Thuộc hạ sẽ đi ngay bây giờ!” Nói xong liền chuẩn bị rời đi.

Việt Thương trừng mắt liếc hắn một cái: “Bỏ đi, Tứ Ngũ đã đi rồi. Ngươi thật là ngốc!”

Thế là đầu Việt Tùy lại cúi xuống thấp hơn. Y tập võ từ nhỏ, sư phụ chỉ dạy giết người như thế nào, còn những cái khác chưa bao giờ nói qua. Những kỹ năng sinh hoạt thông thường, sát thủ cơ bản đều không biết. Y ngoại trừ việc khổ luyện võ công ở nơi thâm sơn cùng cốc, những cái khác đều từng được dạy qua.

“Thuộc hạ sẽ học.”

Việt Thương nghe vậy nhíu mi: “Học? Ngươi nói ngươi muốn học nấu ăn?”

“Đúng vậy, thuộc hạ nhất định sẽ học được.”

Ý cười bên môi Việt Thương càng lúc càng thêm đậm: “Thật là một thê tử hiền lương.”

Lời nói này làm sắc mặt Việt Tùy có chút không tự nhiên, để ý kỹ có thể thấy trên làn da màu mật ong kia tựa hồ loáng thoáng phiếm hồng.

“Chẳng lẽ ngươi cũng từng nghe nói: ‘muốn giữ chân nam nhân trước hết phải giữ được dạ dày của hắn ta’?”

Lời nói này khiến sắc mặt Việt Tùy càng thêm không được tự nhiên: “Chủ tử…”

“Chủ tử, có cơm rồi!” Bầu không khí ái muội nhất thời bị Tứ Ngũ phá vỡ, bất quá Việt Thương cười mà như không cười nhìn Việt Tùy, sau mới nắm lấy tay y, nói: “Ăn cơm thôi.”

Ba người ngồi ở bàn ăn. Tứ Ngũ và Việt Tùy trong lòng bất an lo sợ, lại nhìn Việt Thương cầm bát thong thả ung dung dùng bữa, lúc này cả hai mới chậm rãi nâng đũa lên, thận trọng gắp thức ăn.

Kết quả đúng là ngoài dự đoán, mấy món ăn lèo tèo ít ỏi kia đích thực mùi vị rất thơm ngon. Tứ Ngũ ăn một miếng liền muốn ăn thêm miếng thứ hai, nhưng lại ngại gắp đũa liên tục. Hắn nhìn về phía Việt Tùy, chỉ thấy người nọ cũng chẳng khác gì mình.

“Sao vậy? Không hợp khẩu vị?”

“Không, không, tay nghề của chủ tử thật sự rất tốt.” Tứ Ngũ vội nói.

“Vậy sao các ngươi không hề động đũa?”

Thốt ra lời này, mong muốn của Tứ Ngũ lập tức được đáp ứng, vội vàng gắp một đũa.

Đột nhiên Việt Thương nhíu mày, trong nháy mắt có cái gì đó từ cửa sổ bay vào. Việt Thương vung đũa vừa vặn kẹp được, cư nhiên lại là một ống trúc nhỏ dài.

Chương 52: Đây mới là chân tướng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Gấu nhỏ

Beta: Mimi, Lam Yên

*****Việt Thương bóp nát ống trúc, bên trong hé ra một tờ giấy mỏng. Sau khi nhìn lướt qua, sắc mặt hắn thoáng có chút âm trầm.

Việt Tùy và Tứ Ngũ đồng loạt buông đũa, sắc mặt người nào người nấy nghiêm túc vô cùng. Việt Thương trực tiếp đứng lên đi thẳng ra bên ngoài, thấy Việt Tùy và Tứ Ngũ bộ dạng muốn đi cùng, hắn liền ra hiệu bọn họ ở lại.

“Người của Vũ vương.”

Nói xong liền không để ý đến hai người kia nữa, sải bước đi ra cửa.

Việt Tùy ngoan ngoãn cùng Tứ Ngũ từ từ ngồi trở lại vị trí của mình, sắc mặt y thoạt nhìn vô cùng không tốt.

Người khiến bọn họ không được tự nhiên đã rời đi, thức ăn ngon vẫn để sẵn trên bàn như trước, nhưng cả hai đang trong trạng thái thèm ăn bất chợt lại không muốn ăn nữa, sau khi gắp vài đũa liền buông bát.

Việt Thương đến nơi được chỉ định bên trong mảnh giấy, phát hiện chỗ ấy đã sớm có người đứng chờ, bất quá người chờ hắn không phải là Vũ vương mà là một người hắn không ngờ tới nhất: kẻ phản bội, Hỏa Đường chủ tiền nhiệm – Triệu Bình.

Triệu Bình trời sinh dáng người cường tráng cao to, mày rậm mắt sâu, nếu không phải trên người hắn mang theo một loại khí tức tà ác quá nặng nề thì đích thực sẽ hệt như một vị đại hiệp chính phái bước ra từ trong tiểu thuyết võ hiệp. Sau khi Việt Thương nhìn thấy hắn, ban đầu có hơi kinh ngạc, kế tiếp lại bình tĩnh vô cùng.

Bất quá Triệu Bình kia chớp cũng không chớp mắt lấy một cái, chằm chằm nhìn người vừa đến, đáy mắt dâng lên một thứ tình cảm nồng đậm mà sâu xa, bộ dáng thực sự là thương nhớ đến tận xương tủy.

“Lâu chủ!” Triệu Bình vừa thấy Việt Thương liền không chút do dự quỳ rạp trước mặt hắn.

Việt Thương trong lòng có phần lưỡng lự, không biết Triệu Bình đây là đang dở trò gì. Người này đã có can đảm phản bội hắn, cũng nên biết bản tính hắn có thù tất báo, như thế nào lại chủ động lộ diện ở đây, không phải là tự tìm đến chỗ chết hay sao?

Bất quá đối với sự việc kỳ quái này, Việt Thương vẫn quyết định kiềm chế bản thân, bất động thanh sắc hỏi hắn: “Chuyện gì?”

Triệu Bình ngẩng đầu, đôi mắt mở to ngước nhìn đối phương: “Lâu chủ, thuộc hạ không cô phụ người, cuối cùng cũng hoàn thành sứ mạng.”

Cái gì?! Việt Thương hiếm thấy mà ngẩn người. Lời nói này của Triệu Bình có thể nào là thái độ mà một kẻ phản bội nên có? Trái lại vì sao lại giống một bề tôi trung thành và tận tâm như vậy? Đây rốt cuộc là chuyện gì?
“Bát hoàng tử quá đa nghi, thuộc hạ vẫn luôn không thể dành được sự tín nhiệm triệt để của hắn, cho nên mới chậm chạp không thể hoàn thành nhiệm vụ mà chủ tử giao phó.”

Việt Thương càng nghe càng cảm thấy kinh hãi không thôi. Theo như lời Triệu Bình nói, lại có vẻ như chính Việt Thương đã lệnh cho Triệu Bình đi tranh thủ sự tín nhiệm của Bát hoàng tử, hay là nói những thứ liên tục diễn ra từ đó đến nay chẳng qua chỉ là một trò chơi?

Việt Thương cảm thấy có chút choáng váng, vội vàng định thần sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu.

Triệu Bình này vốn dĩ là người của hắn, nếu như Việt Thương trước đây thực sự hạ lệnh, bảo người này đi tiếp cận Bát hoàng tử thì cũng không có gì vô lý. Như vậy, Triệu Bình bởi vì không chiếm được sự tín nhiệm của Bát hoàng tử, trái lại còn bị Bát hoàng tử phái đi nằm vùng dưới trướng Vũ vương, bất quá sau khi diễn một màn phản bội Lâu chủ thì lại cùng lúc được cả Vũ Vương và Bát hoàng tử tín nhiệm?

Chính là vở kích phản chủ này, đến tột cùng là do người nọ tự biên tự diễn hay là do cùng với Việt Thương trước đây hợp mưu mà thành?

Thế nhưng vấn đề này tuyệt nhiên không có khả năng tra hỏi rõ ràng. Việt Thương trong lúc nhất thời cũng không thể xác định lời nói của Triệu Bình rốt cuộc là thật hay giả, chỉ có thể nhắm mắt đánh bừa, “Hừ, ngươi còn nhớ đến một chủ tử như ta đây hay sao?”

Triệu Bình nhất thời sắc mặt đại biến, quỳ gối lê vài bước tiến tới trước mặt Việt Thương. Việt Thương âm thầm đề phòng người kia bất ngờ đánh lén, thế nhưng Triệu Bình lại không phát ra một chút sát khí nào, ngược lại đột ngột cúi đầu, bộ dáng hết sức khiêm nhường mà hôn lên mũi giày của Việt Thương, giống như một nô lệ hoàn toàn quy phục trước mặt chủ nhân vậy.

Một nam nhân võ công cao cường lại là người đa mưu túc trí, sao có thể hèn mọn phủ phục xuống như vậy? Điều này khiến cho Việt Thương nhịn không được mà nảy sinh vài phần tin tưởng, ngữ khí của hắn cũng tốt hơn một chút: “Vậy ngươi cũng biết ta từng tẩu hỏa nhập ma?”

Quả nhiên Triệu Bình sắc mặt trắng bệch, nói: “Chủ tử, thuộc hạ không dám lừa gạt người. Đúng như chủ tử tiên đoán, trong lâu có không ít gian tế của Bát hoàng tử.”

“Ngày đó chủ tử tẩu hỏa nhập ma, Kim Đường chủ tới trước cứu viện, thuộc hạ thấy tình thế bất thường, cố ý để y chạy thoát. Sau đó lại lo lắng chủ tử không được an toàn, thuộc hạ bất chấp sự hoài nghi của Vũ vương và Bát hoàng tử, đích thân ra tay tìm kiếm trước. Sau khi biết được chủ tử đã bình an, mới… mới… Chủ tử, nếu không tin thuộc hạ, xin hãy ban chết cho thuộc hạ!”
Việt Thương trầm ngâm, lặng lẽ hồi tưởng lại những gì đã xảy ra, đem đối chiếu với lời Triệu Bình vừa nói.

Nhưng mà Việt Thương cảm thấy rất kinh ngạc đối với kế hoạch mà vị lâu chủ trước kia và Triệu Bình đã lén lút vạch ra, sau đó hắn cố ý nói: “Ngươi có còn nhớ rõ kế hoạch ngày đó hay không?”

Triệu Bình cho rằng chủ tử nghĩ mình có tâm làm phản, cho nên mới cố ý thăm dò, vì thế không chút do dự thao thao bất tuyệt nói ra.

“Chủ tử một lòng muốn có giang sơn Võ quốc, vương vấn trù bị đã bao nhiêu năm, sau cùng cũng nghĩ ra diệu kế dùng một mũi tên bắn trúng hai con chim nhạn, lệnh cho thuộc hạ phản bội Thương Nguyệt lâu, đi theo dưới trướng Bát hoàng tử, mưu đồ khiến Bát hoàng tử và Vũ vương tranh chấp để người ở giữa làm ngư ông đắc lợi. Nhưng mà Bát hoàng tử quá mức đa nghi, không tín nhiệm thuộc hạ, lại bắt thuộc hạ nằm vùng dưới trướng Vũ vương. Chủ tử ngay sau đó liền tương kế tựu kế, hy sinh một phần Thương Nguyệt lâu và Kim Đường chủ làm cái giá để thuộc hạ có được sự tín nhiệm từ Bát hoàng tử và Vũ vương. Thế nhưng mọi sự nằm ngoài dự đoán, Bát hoàng tử cư nhiên lại hạ độc, hại chủ tử tẩu hỏa nhập ma… Thuộc hạ không kịp cứu viện, tội đáng muôn chết!”

Sau khi nói xong những lời này, bầu không khí thực sự chỉ trong nháy mắt đã yên lặng đến lúng túng vô cùng. Việt Thương trong đầu nổ ong ong vài tiếng, nhất thời có chút ngẩn ngơ.

Hắn tuy rằng từ sớm đã cảm thấy thế lực của Thương Nguyệt lâu khổng lồ như vậy, người đứng đầu lại có nhiều dụng tâm như thế, chắc chắn không thể giống một tổ chức giang hồ thông thường. Cũng bởi thế, hắn đã từng hoài nghi Việt Thương trước kia có lẽ lòng chứa không ít dã tâm, chỉ là không ngờ, người nọ thật sự có âm mưu soán vị tranh giành thiên hạ.

Điều khiến cho Việt Thương cảm thấy thú vị nhất chính là, Việt Thương trước kia đã phải đánh đổi một phần Thương Nguyệt Lâu và một vị Đường chủ mới có thể giành được sự tín nhiệm của Vũ Vương cùng Bát hoàng tử, dự định lợi dụng Triệu Bình trà trộn gây xích mích khiến hai bên tranh đấu không ngừng, còn bản thân mình ở giữa làm ngư ông đắc lợi.

Lại không ngờ tới bản thân mình có ngày xui xẻo bị Bát hoàng tử âm thầm hạ Hóa công tán, ngay tại thời điểm mấu chốt mà tẩu hỏa nhập ma, võ công hoàn toàn tiêu thất, còn vị Đường chủ bị hắn đưa ra làm vật hi sinh kia thế nhưng sau cùng lại dựa vào khả năng hạn hẹp của bản thân để cứu hắn thoát khỏi hàng hùm miệng sói.

Bây giờ nghĩ lại thật là thú vị, Việt Thương trước đây bày mưu tính kế chu đáo vô cùng, rốt cuộc lại chết ngay giữa mưu kế của chính bản thân mình. Mà hắn ngược lại được tái sinh trong thân thể này, lại chọn ngay vị Đường chủ trước kia từng bị người vút bỏ làm vật tế trở thành tri kỷ bầu bạn bên người, cứ thế đường tương hỗ cho đến tận bây giờ. Thật sự hắn không thể không cảm khái, sự an bài của lão thiên gia lần này đích thực là tài tình đến cực điểm.

Kẻ lập mưu đẩy người khác vào chỗ chết lại tự mình bước vào tử lộ, mà người bị kẻ khác tính kế lại vượt qua nhân họa được phúc lành?

Việt Tùy ơi Việt Tùy, xem ra kiếp này đã định trước ngươi sẽ là người của ta rồi. Việt Thương nghĩ đến đây, tâm tình đột nhiên tốt lên nhiều lắm.

Ngay cả ánh nhìn với Triệu Bình cũng không còn mang cảm giác ghê tởm và căm giận nữa: “Đứng lên nói chuyện đi.”

Triệu Bình xúc động đứng lên, si ngốc nhìn Việt Thương. Việt Thương đối với loại ánh mắt như thế này hiển nhiên đã vô cùng quen thuộc. Hắn cũng hiểu vì sao Việt Thương trước đây thà hy sinh Việt Tùy trung thành tận tụy cũng nhất định phải để Triệu Bình thuận lợi tiến vào nội bộ của địch nhân.

Không phải là Việt Tùy đối với chủ tử không đủ trung thành, mà là so với sự trung thành kia, Việt Thương trước đây còn nắm được tình cảm và trái tim của Triệu Bình nữa. Những người khác chính là tuyệt không dám trái lệnh hắn, thế nhưng người này còn là liều mạng bất chấp tất cả để hoàn thành sứ mệnh hắn giao, vì nguyện vọng của hắn mà cam tâm tình nguyện hy sinh hết thảy.



/Mi/ Ahuhuhu:’( Tuôi đã bị Bình ca thu phục~~

Chương 53: Là ai bồi thường ai

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Nếu như Việt Thương kia không chết, chỉ sợ Võ quốc hiện tại đã phong vân hoán chuyển rồi đi.

Việt Thương nhịn không được thoáng ngẩng đầu nhìn trời, rồi lại bất động thanh sắc tiêu trừ sự kinh ngạc ở trong lòng mình, “Hôm nay ngươi đến đây có chuyện gì?”

“Thuộc hạ đã tra ra vị trí chích xác của Thiên Thần cung.”

Chuyến này đến đích thực là không uổng công phải không? Việt Thương bất chợt cảm thấy buồn cười, bất quá Triệu Bình đã ở bên cạnh Bát vương lâu như thế cũng chưa từng nắm được vị trí căn cứ của đối phương, vì sao đúng lúc này lại biết? Hay là có âm mưu gì?

“Bát vương như thế nào lại tín nhiệm ngươi rồi?”

Tên Uất Trì Vô ương kia che giấu rất cẩn thận, chuyện Triệu Bình phản bội chủ tử ngày ấy cũng chỉ khiến cho hắn nảy sinh một chút tín nhiệm nhỏ bé mà thôi, đa phần những chuyện cơ mật hắn từ trước đến nay vẫn chưa từng nhắc đến, vì sao đột nhiên…

“Sau khi thân thế bại lộ, Vũ vương phái người truy sát thuộc hạ, cũng không ngờ sau đó Bát vương trái lại lại tin tưởng thuộc hạ nhiều hơn.”

Khi Triệu Bình nói chuyện, Việt Thương cũng cảm thấy bộ dạng hắn thoáng hiển lộ một chút ngạc nhiên rất nhỏ, nhưng là sự vui sướng lại càng nhiều hơn, có lẽ là hắn cho rằng cuối cùng cũng có thể hoàn thành sứ mệnh mà chủ tử giao phó.

Việt Thương suy nghĩ một chút. Hẳn là trước đó Uất Trì Vô Ương lo lắng Triệu Bình là mật thám Vũ vương phái tới nằm vùng đi, cho nên lần này khi Vũ vương hạ lệnh truy sát Triệu Bình, tên kia trái lại đã gỡ bỏ hiểm nghi với hắn. Cái này xem ra chính là trong họa có phúc rồi. Đương nhiên Việt Thương sẽ không nói với Triệu Bình, Vũ vương sở dĩ hoài nghi truy sát hắn chính là vì mình ngày đó đã gợi ý mấy câu.

Bất quá nói thật thì, sự việc diễn ra luẩn quẩn hết vòng này lại đến vòng khác, thế nhưng kết quả thu được đích thực bất ngờ.

Triệu Bình từ trong ngực cẩn thận lấy ra một tấm địa đồ đưa cho Việt Thương, nói, “Căn cứ Thiên Thần cung chính là ở sâu trong sơn cốc này.”

Sơn cốc nọ thế nhưng ẩn mình ở nơi thâm sâu trong một dãy núi dài, hơn nhữa địa thế bốn phía núi non trùng điệp bao quanh hình thành một lá chắn thiên nhiên khó lòng phá vỡ. Chẳng trách Thiên Thần cung tung hoành ngang dọc nhiều năm như thế, lại chưa có một ai biết được cứ điểm của nó nằm ở đâu.

Ngay cả Thương Nguyệt lâu có thế lực khổng lồ, phân đường trải rộng khắp giang sơn mà cũng chưa từng tra ra vị trí của Thiên Thần cung. Nếu không phải lần này đánh bậy đánh bạ cư nhiên khiến cho Uất Trì Vô Ương tin tưởng Triệu Bình, chỉ sợ vẫn là không cách nào lần mò ra dấu vết.

“Chủ tử, kế tiếp phải làm như thế nào?”

“Vốn định tặng cơ hội này cho Vũ vương, bất quá Uất Trì Vô Ương đã đắc tội với ta.”

Khi Việt Thương nói những lời này đích thực là giận đến nghiến răng nghiến lợi. Triệu Bình cũng là vẻ mặt tức tối vô cùng, bất quá hắn chỉ nghĩ chủ tử căm ghét Uất Trì Vô Ương vì tên kia đã âm mưu ám toán chủ tử đến mức thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma chứ không hề hay biết, cái làm cho Việt Thương nổi giận lại chính là Uất Trì Vô ương đã không biết sống chết mà dám ra tay bắt giữ Việt Tùy.

Dám động vào người của hắn, hơn nữa còn là người mà hắn yêu thương nhất, cái này đúng là cầm dao đâm thẳng một nhát vào tim hắn rồi. Hơn thế nữa tên khốn kia còn muốn Việt Tùy hầu hạ, nếu không phải hắn kịp thời đuổi tới, nếu không phải Vũ vương vừa vặn ngăn chặn Uất Trì Vô Ương, chỉ sợ sự tình không hay đã sớm xảy ra.

Người khác có thể không hiểu Việt Tùy, thế nhưng Việt Thương lẽ nào lại không hiểu? Tên kia thoạt nhìn có vẻ chẳng để tâm nhiều, nhưng lòng tự trọng của hắn còn cao hơn so với bất kỳ ai khác. Nếu sự việc thật sự xảy ra, e rằng lúc hắn đến chỉ còn có thể nhặt xác mà thôi.Triệu Bình thấy Việt Thương vẻ mặt giận dữ lại càng xinh đẹp đến động lòng người, trong lúc vô tri vô giác liền nhìn đến ngây ngây dại dại.

Một lúc lâu sau Triệu Bình mới tìm lại được thanh âm của mình, “Chủ tử, nếu muốn đánh bại Thiên Thần cung, thời cơ không thể để mất.”

“Sơ Nhất hiện tại đang bị giam ở địa lao, thực lực của Thiên Thần cung không còn được như lúc trước.”

“A?” Việt Thương im lặng nhướn mày, tựa hồ như không tin Sơ Nhất kia thế nhưng lại bị Uất Trì Vô Ương giam vào trong ngục. Sơ Nhất kia chính là sát thủ hàng đầu của Thiên Thần cung, thời điểm hiện tại bốn phía đều là cường địch, Uất Trì Vô Ương như thế nào lại thiếu não mà tự chặt đứt tay mình?

Triệu Bình chần chờ một chút, “Ngày ấy, sau khi từ Tụ Mãn đường trở về, Bát vương liền như người mất hồn mất vía, mấy lần truyền gọi Sơ Nhất vào, nhưng không biết Sơ Nhất đã làm gì chọc giận Bát vương, cho nên liền bị lôi đến địa lao, mỗi ngày chịu đủ cực hình đày đọa, có lẽ chẳng sống được thêm mấy ngày.”

Cái tình huống này thực sự là… Việt Thương có chút bất ngờ nheo nheo con mắt. Nghĩ đến Sơ Nhất, trong đầu Việt Thương chỉ có ấn tượng về một tên đã cùng Việt Tùy giao đấu hồi lâu mà chưa từng rơi vào thế hạ phong ở nơi hoang sơ hẻo lánh ngày đó.

Tên kia xem ra cũng rất trung thành tận tâm, Uất Trì Vô Ương đây là bị uống nhầm thuốc đi?

Việt Thương cẩn thận nhìn tấm địa đồ một lượt, nói vài câu với Triệu Bình rồi vạch ra kế hoạch nội ứng ngoại hợp, sau cùng bảo Triệu Bình trở về Thiên Thần cung để tránh cho người khác nghi ngờ. Nhưng, khi Triệu Bình rời đi được hai bước lại đột ngột quay người lại, nói với Việt Thương.

“Chủ tử, trong lòng Triệu Bình vĩnh viễn chỉ có một mình chủ tử.”

Việt Thương gật đầu, lại lên tiếng đuổi người. Đến khi người nọ hoàn toàn rời khỏi, hắn mới lộ ra một vẻ mặt rất khó coi. Một đại nam nhân đối với hắn thâm tình đắm đuối, lại còn si ngốc mà bày tỏ tình cảm trong lòng, hơn thế nữa đối phương lại còn cao lớn thô kệch, vẻ mặt một bộ chính nghĩa vô cùng, thật sự là khiến cho người ta không thể nào không khó chịu.

Nghĩ nghĩ, vẫn là Việt Tùy hợp ý hắn hơn. Việt Thương vỗ tay, nghiền nát tấm địa đồ thành bụi phấn, vui vẻ về nhà ôm Việt Tùy.

Sau khi hắn rời đi, Việt Tùy và Tứ Ngũ vẫn rất không yên lòng, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn ra cửa một cái.Đến khi đẩy cửa đi vào, Việt Thương liền chứng kiến cảnh hai người kia thở phào một cái. Tứ Ngũ vội vã xuống bếp pha trà, còn Việt Tùy thì ngây ngốc nhìn Việt Thương đi tới. Đến khi người nọ đứng ngay trước mặt, y mới thì thào nói một câu, “Chủ tử.”

“Ân.” Việt Thương vòng tay ôm lấy thắt lưng Việt Tùy, chậm rãi kéo người vào phòng.

Sau khi Việt Thương kể hết những sự việc vừa xảy ra, sắc mặt Việt Tùy hoàn toàn không có chuyển biến tốt đẹp, trái lại còn xấu đi vài phần. Khuôn mặt tuấn tú thờ ơ lãnh đạm, ngay cả ngữ khí cũng theo đó mà nguội tanh, “Bất kể như thế nào, việc hắn nhất thời sơ sẩy làm hại chủ tử chính là sự thật.”

Việt Thương chính là sợ đến thời điểm hành động, Việt Tùy vừa thấy Triệu Bình sẽ liều mạng, cho nên mới quyết định nói vài câu trước, nhưng kết quả hình như không hiệu quả giống như dự tính ban đầu của hắn.

Thở dài một hơi, hắn cọ cọ cằm mình lên vai Việt Tùy, “Việc này cũng không thể trách hắn.”

“Vì sao không trách hắn? Không thể bảo hộ chủ tử an toàn thì hắn còn có tác dụng gì!” Ngữ khí của Việt Tùy càng lúc càng thanh lãnh.

“Ngu ngốc, ngươi nghĩ như vậy là cảm thấy ta không tốt hay sao?”

Việt Tùy ngẩn ra, “Chủ tử?” Y tựa hồ như hoàn toàn không hiểu hàm ý ẩn chưa trong lời nói của đối phương.

“Nếu không phải hắn sơ sẩy, Việt Thương chưa chắc đã là Việt Thương.” Lời vừa nói ra, người khác nghe chắc chắn không hiểu, mà bản thân Việt Tùy cũng vô cùng u mê bối rối.

Trong lúc nhất thời, y ngơ ngẩn không biết nói gì. Y vừa rồi tức giận như thế cũng là hành động bản năng, bởi vì đem Việt Thương hiện tại và người kia gộp vào làm một mà thôi. Lại nghĩ nếu như ngày ấy Việt Thương kia không bị tẩu hỏa nhập ma, hắn không chết, vậy thì đương nhiên người phải chết sẽ chính là y rồi.

Như thế, y sẽ không thể gặp được Việt Thương hiện tại, cũng sẽ không thể biết trên đời này còn có một thứ tình ái tuyệt vời đến như thế.

“Hắn muốn hi sinh ngươi, kết quả lại tự mình tìm chết. Sau đó, lão thiên gia lại an bài ta đến nơi này, ngươi không cảm thất rất thú vị hay sao?”

Việt Thương thấy sắc mặt người kia không tốt, cố ý muốn trêu đùa đối phương một phen.

“Ân, thuộc hạ quả thực vô cùng may mắn.”

“Ngươi không cảm thấy sự xuất hiện của ta chính là ông trời đặc biệt bồi thường cho ngươi à?”

Việt Tùy nhất thời sửng sốt, không thể tin được mà nhìn Việt Thương. Chủ tử nói, chủ tử xuất hiện là một món quà mà lão thiên gia muốn bồi thường cho y?

“Ngươi không nghĩ vậy sao?”

Cái này muốn y phải nói thế nào? Nói ‘đúng’ thì hình như đề cao mình quá rồi, mà nói ‘không đúng’ thì chẳng phải là sẽ khiến chủ tử thương tâm ư?

Việt Tùy nhất thời lại rơi vào xoắn xuýt.

Chương 54: Tuyệt đối không thể!

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****“Có chuyện phải nói với ngươi.”

Đùa giỡn đủ rồi, Việt Thương đột nhiên nhớ tới một việc. Nhìn vào bộ dáng nghiêm chỉnh của đối phương, Việt Tùy cũng nhịn không được mà tập trung tư tưởng.

“Nghe  nói Uất Trì Vô Ương đã giam Sơ Nhất vào địa lao.”

Việt Tùy vẫn luôn chăm chú lắng nghe, không ngờ nghe được tin tức này liền mạnh mẽ ngẩng đầu, vẻ mặt không thể tin.

Thấy vẻ mặt đối phương càng ngày càng nhiều biểu cảm, Việt Thương không khỏi có chút đắc ý trong lòng. Hắn còn nhớ rõ lần đầu tiên khi gặp tên này, mặt mày y luôn giống như bị đứt hết dây thần kinh cảm xúc vậy, cứ lạnh như băng, bất luận một tia cảm tình nào cũng đều không có.

Hiện nay, nghĩ đến vẻ mặt động lòng người cùng với những tiếng rên rỉ ái muội của y lúc ở trên giường, Việt Thương nhịn không được mà cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

“Chủ tử.” Thấy Việt Thương nói được phân nửa lại thất thần không biết là đang nghĩ đến cái gì, Việt  Tùy gọi hắn một tiếng, vẻ hoang mang lo lắng hiển hiện rõ ràng trên khuôn mặt.

Việt Thương bất đắc dĩ gạt bỏ suy nghĩ trong đầu, “Cụ thể như thế nào thì ta cũng không biết.”

Việt Tùy nhíu mày. Việt Thương một tay ôm hắn kéo vào trong ngực, vuốt ve thân hình cường tráng hữu lực của đối phương, thỏa mãn nhắm mắt, “Bất quá tình trạng của hắn rất không tốt, Uất Trì Vô Ương mỗi ngày đều dùng đại hình hầu hạ, chỉ sợ không thể sống nổi mấy ngày.”

Nhạy bén cảm nhận được thân thể người trong ngực thoáng chốc cứng đờ, Việt Thương bất đắc dĩ nhíu mày, “Ngươi rất để tâm đến hắn? Hắn quan trọng hơn so với ta sao?”

Giọng nói của Việt Thương đậm chất ghen tuông, hắn rất ít khi thấy Việt Tùy để ý tới người nào. Cái tên trong lòng vẫn luôn chỉ có một mình hắn kia thế mà tự nhiên lại quan tâm tới người khác! Việt Thương bỗng chốc phát hiện ngực mình nhức nhối và ê ẩm không ngừng, nói chung là vô cùng khó chịu.

“Chủ tử…” Việt Tùy sao lại không nghe ra giọng điệu ghen tuông của người nọ, trong lòng vừa ấm áp lại vừa có chút buồn cười.

Ai biết Việt Thương lại nghiêm mặt nói, “Ta hỏi thật, nếu như không có ta, có phải ngươi và hắn…”

Nếu không phải chính mình giữa đường chen ngang, chỉ với sự cảm thông của những người cùng cảnh giữa Việt Tùy và Sơ Nhất, ai dám đảm bảo sẽ không lửa gần rơm lâu ngày cũng bén đây? Huống hồ những ngày Việt Tùy bị Uất Trì Vô Ương bắt giữ, Sơ Nhất kia hình như cũng âm thầm chiếu cô y không ít đi.

Càng nghĩ lại càng cảm thấy cái này rất có khả năng. Sắc mặt Việt Thương vì thế càng lúc càng khó coi. Mà Việt Tùy thì vội vàng trượt xuống khỏi người Việt Thương, không chút do dự liền quỳ rạp trước mặt hắn, vẻ mặt tái mét, vội vàng nói: “Tâm ý của thuộc hạ đối với chủ tử có trời đất chứng giám, nếu như hai lòng thì trời tru đất diệt.”“Đúng lên, ai cho ngươi quỳ!” Việt Thương kéo Việt Tùy dậy, “Sau này không cho phép thề độc.”

Nhìn sắc mặt Việt Thương vẫn không hề khá hơn, Việt Tùy lại càng thêm lo lắng, “Chủ tử, xin hãy tin ta.”

“Ta tin.”

Tuy rằng nói là nói như thế, nhưng vẻ mặt của người nọ vẫn thực âm trầm khiến Việt Tùy thật sự lo lắng không yên.

“Thuộc hạ có thể phát thệ!”

“Được rồi, ngươi ban nãy cũng đã phát rồi.” Việt Thương xoa xoa đầu y một cái, “Để ta nghỉ ngơi một lát đi.”

Việt Tùy vẫn không chịu dịch chuyển, “Nếu không có chủ tử, thuộc hạ cả đời này sẽ mãi mãi không biết đến ái tình.”

Người nọ bất chợt nói ra một câu như thế, Việt Thương kinh ngạc quay đầu, chỉ thấy Việt Tùy đang tha thiết nhìn mình. Có lẽ người nào đó lại sợ hắn vẫn không tin, tiến lên phía trước vài bước, “Chủ tử, thuộc hạ chỉ là cảm mến võ công của Sơ Nhất mà thôi, tuyệt đối không có tâm tư gì với hắn.”

“Thấy ngươi vừa rồi khẩn trương như thế, ta nghĩ ngươi…’

Việt Tùy vội vàng tiếp lên hai bước nữa, thậm chí có chút không thể kiềm chế mà ôm lấy thắt lưng thon gọn của Việt Thương, “Thuộc hạ bị bắt, Sơ Nhất vẫn âm thầm chiếu cố không ít, thuộc hạ chỉ là muốn có ân báo ân mà thôi.”
Cái này thì hẳn rồi. Việt Thương đương nhiên biết Sơ Nhất lén lút chiếu cố Việt Tùy, cho nên mới nói tin này cho y nghe, cũng không ngờ thái độ khẩn trương của người nọ trong một khắc kia lại khiến cho mình nổi cơn ghen như vậy.

Thấy sắc mặt Việt Thương có chút chuyển biến, Việt Tùy mới chậm rãi buông lỏng tâm tình. Nào ngờ y còn chưa thở ra được một hơi đã nghe Việt Thương nói tiếp, “Ta hỏi thật, nếu không có ta, ngươi và Sơ Nhất…”

Tâm tư Việt Tùy với mới thả lỏng được một chút nháy mắt lại căng thẳng hẳn ra. Y sợ Việt Thương lại tức giận, cho nên cẩn thận cân nhắc lời lẽ để giải thích rõ ràng.

“Chủ tử, ta với hắn phục vụ hai chủ tử khác nhau, tuyệt đối không thể.”

Lời này vừa nói ra, Việt Thương mới giật mình. Thuộc hạ ở thời đại này đối với chủ tử có thể nói là vô cùng trung thành tận tụy, hai người hai chủ, tất nhiên là ai nấy đều hướng về chủ tử của mình, cho dù có sự cảm thông đi chăng nữa, nhưng nếu một khi đề cập tới sự tình của chủ tử mình, chỉ sợ sẽ không thể lỗ mãng hàm hồ được. Kể cả hai người bọn họ có là hảo hữu thì trong tâm tư của sát thủ, chủ tử vẫn lớn hơn cả trời.

Chỉ với thân thủ nhất nhì Thiên Thần cung của Sơ Nhất kia, trừ phi hắn cam tâm tình nguyện, không thì người trong Thiên Thần cung ai có thể bắt nhốt hắn đây? Hoặc là nếu như hắn muốn trốn chạy, ai lại có thể ngăn cản được?

Nhưng mà hắn lại cam lòng để Uất Trì Vô Ương giam vào địa lao, thậm chí còn bị đại hình tra tấn đến sống dở chết dở. Một người như thế nếu không cam lòng chịu chết, Thiên Thần cung có mấy người có thể lấy được mạng của hắn?

Lại nói, đây chẳng qua chỉ là một hình thức trung thành ngu ngốc chẳng khác nào bị tẩy não mà thôi. Bất quá Việt Thương vừa khinh thường loại trung tâm này, lại vừa âm thầm vui sướng vì mình đã xuyên tới nơi đây, bởi vì loại trung tâm đến ngu ngốc này khiến cho một người vô cùng đa nghi như hắn cũng có thể yên tâm mà tín nhiệm thuộc hạ của mình.

“Chuẩn bị một chút, thông báo với các phân đường bên dưới, ta muốn bắt chước hành động của Thiên Thần cung, báo thù cho ngươi.”

Việt Thương ổn định tâm tình, sau khi một lần nữa xác định nam nhân trong ngực bất luận như thế nào cũng sẽ chỉ là của một mình mình, tâm tình liền tốt đẹp hẳn lên. Hắn truyền ra mệnh lệnh, Việt Tùy gật đầu, sau đó đi ra ngoài dặn dò Tứ Ngũ.

Cái thành An Dương nhỏ bé này, người ra kẻ vào hàng ngày cũng không có bao nhiêu, nhưng trong mấy ngày gần đây lại đột nhiên có rất nhiều cao thủ đi tới. Bọn họ thoạt nhìn đều đã cải trang, tỷ như đóng giả thương đội hoặc là áp tiêu đội, thế nhưng tà khí cùng với mùi máu tanh tản mác trên thân thể vẫn khiến cho mọi người ở đây có chút e dè.

Từ sau khi vị nam tử áo đen nọ rời đi, lão bản trà lâu ở giáp cửa thành liền không còn nhìn thấy y nữa. Lão thấy thành An Dương vẫn bình yên như mọi ngày thì âm thầm tự nhủ mình quá đa tâm, thế nhưng không ngờ nơi này lại đột ngột xuất hiện nhiều nhân sĩ giang hồ như vậy.

Lão bản vốn là người bôn ba nhiều năm, nhãn lực tất nhiên không giống người thường. Cho dù những người kia đã cải trang, thế nhưng chỉ cần liếc mắt một cái, lão đã có thể nhận ra sát khí cùng với mùi huyết tinh luẩn quẩn quanh thân họ. Vì thế lão lại bắt đầu bất an hỗn loạn.

Tiểu cô nương xướng khúc ở trà lâu tên gọi Phượng Nhi từ sau khi thấy bóng nhạn lướt nước thoáng qua ngày ấy vẫn một mực cho rằng người nọ chính là đệ nhất mỹ nhân trên toàn thiên hạ, nhưng mà các tiểu nhị khác trong trà lâu thì hoàn toàn không tin, bất kể nàng có nói thế nào cũng vẫn không tin.

Nào ngờ, buổi chiều hôm ấy, khi mặt trời đã gần xuống núi, khách khứa trong trà lâu cũng lục tục ra về để quán trà chuẩn bị đóng cửa thì một đám khách lớn lại hùng hổ đi vào. Tiểu nhị lúc này vẻ mặt xấu hổ đi ra chào đó, dự định thông báo với khách quan trà lâu chuẩn bị đóng cửa rồi.

Nhưng không ngờ một đoàn rồi lại một đoàn cứ thế nối đuôi nhau mà tới, đã thế đám khách nhân kia thậm chí còn có dấu hiệu sẽ ngày một nhiều lên, liên tục không ngừng.

Điều này làm cho tiểu nhị phát hoảng, vội vàng đi tìm lão bản, thế nhưng lại nhận ra sắc mặt lão bản còn tái hơn cả mặt mình, bộ dạng chẳng khác nào lâm trận gặp đại địch. Đã thế lão còn liên tục căn dặn hắn phải cẩn thận tiếp đón những người này, ngàn vạn lần không được đắc tội với bọn họ.

Chương 55: Một ngày dạo chơi ở trà lâu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Tiểu nhị vội vội vàng vàng tiếp đón từng tốp khách nhân lần lượt vào quán, lại thấy vẻ mặt tò mò quan sát của Phượng Nhi, nhịn không được quay lại căn dặn nàng, “Lão bản nói, những người này chúng ta một người cũng không thể đắc tội, cẩn thận mà hầu hạ đi.”

Phượng Nhi gật đầu, “Những người này hình như đều là từ nơi khác tới.”

“Bất kể là như thế nào đi chăng nữa, cái gì không nên biết thì tốt nhất là đừng biết.” Nhớ tới sắc mặt đặc biệt khó coi của lão bản lúc trước, tiểu nhị vẫn lựa chọn tin tưởng và nghe theo lời nhắc nhở của lão ta. Ở trong lòng hắn, lão bản chính là một người từng trải xuôi nam ngược bắc không biết bao nhiêu mà kể.

Một trăm tám mươi con người toàn bộ chen chúc lấp đầy hai tầng trà lâu, cũng may giữa những người này tựa hồ cũng không có tranh luận hay bất hòa gì, cứ thế một tốp vài cá nhân tụ họp lại chiếm cứ một cái bàn. Bọn họ cũng không phải là đặc biệt khó hầu hạ gì cả, bằng không thì thật sự là không thể nào còn nhiều bàn nhiều ghế được giữ vẹn nguyên như vậy.

Đợi đến khi trong quán trà cơ hồ đã ngồi kín người, tiểu nhị và Phượng Nhi liền phát hiện ra một vấn đề kỳ lạ. Mặc dù lầu trên và lầu dưới đều đầy những người là người, mỗi bàn đều đã ngồi kín chỗ, thế nhưng có một cái bàn lại hoàn toàn không có người ngồi. Những khách nhân bước vào sau đó thậm chí chấp nhận đứng ở một góc chứ không hề chủ động tới ngồi ở chiếc bàn kia.

Hai người nhịn không được mà thầm nghĩ: có lẽ nào còn có một đại nhân vật chưa tới hay sao?

Tiểu nhị nhớ lại vẻ mặt như ra trận gặp phải cường địch của lão bản, trong lòng cũng có chút run rẩy không ngừng, chỉ sợ người còn chưa đến sẽ là một tên hung thần ác sát nào đó. Bất quá Phượng Nhi thì lại hoàn toàn trái ngược, ở tuổi của nàng, những việc như thế này đặc biệt kích thích trí tò mò. Tiểu cô nương quanh năm xướng khúc tại trà lâu cũng xem như đã tiếp thu không ít tri thức từ nam ra bắc, hoặc là cũng đã từng được nghe nói tới đủ loại đồn thổi giang hồ. Bởi thế, nàng đối với vị đại nhân vật sắp xuất hiện kia càng là tò mò không sao tả xiết.

Mắt thấy sắc trời bắt đầu trầm xuống, Phượng Nhi và tiểu nhị trong lòng tự hiểu hôm nay nhất định không thể đóng cửa đúng giờ được rồi, vì thế liền đi thắp đèn. Ngay thời điểm hoàng hôn mờ mờ ảo ảo ấy, ở phía xa xa tựa hồ có người đang tiêu sái bước tới nơi đây.

Khoảng cách quá xa cho nên nhìn không được rõ, mãi cho đến khi người tới bước vào tận cửa trà lâu, Phượng Nhi mới nhìn thấy diện mạo đối phương. Nàng nhất thời ngẩn người trong một khắc, ngay sau đó chỉ thấy tim mình đập ‘bình bịch’ liên hồi. Người nọ một thân hắc y, cao lớn, mạnh mẽ và cường tráng, trên gương mặt anh tuấn giống như được phủ một lớp bẳng mỏng nhạt nhòa, thoạt nhìn lãnh liệt đến dọa người. Người này không ai khác chính là hắc y nam tử đã ngồi hơn nửa tháng tại trà lâu lúc trước.

Y vừa bước vào cửa liền đảo mắt nhình quanh một cái. Phượng Nhi linh mẫn phát hiện ra ánh mắt mọi người ban đầu chính là đổ dồn lên trên mình nam nhân nọ, sau đó lại đồng loạt chuyển rời về phía sau lưng y.

Cảnh tượng này cũng không khỏi khiến cho Phượng Nhi nổi trí tò mò. Phía sau nam nhân này lại có cái gì đây?

Một vạt áo trắng như tuyết dần dần xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, lại là một người từ bên ngoài đi tới. Ống tay áo của người nọ nhẹ nhàng phiêu lãng tựa như bạch liên hoa nở ra từ mặt đất. Khi hắn bước vào bên trong quán trà, đích thực khiến cho không gian hôn ám mịt mờ của trà lâu như mạnh mẽ bừng lên một mạt ánh sáng chói lòa.

Khi Phượng Nhi nhìn rõ khuôn mặt người mới tới, suýt chút nữa đã thất thanh mà kêu lên.

Là người đó! Nhất định là người đó! Chính là tuyệt thế mỹ nhân mà nàng đã nhìn thấy vào buổi tối hôm nào.
Tiểu mỹ nhân một thân bạch y như tuyết, mái tóc đen như mực chỉ dùng một cây trâm bạch ngọc cực kỳ đơn giản để cài lên, thoạt nhìn vừa tùy tiện vừa biếng nhác, thế nhưng lại khiến cho cả quán trà nương theo ngọc nhan mà sáng bừng lên, thực sự là xinh đẹp và mỹ diễm không ngôn từ nào tả hết.

Toàn thân người nọ giống như toát ra một loại ma lực thần kỳ. Chẳng qua chỉ là đơn giản đứng ở đó thôi, thế nhưng lại có thể khiến cho thời gian và không gian dường như chùng xuống. Trong lúc nhất thời, toàn bộ trà lâu đều chìm vào một mảnh yên tĩnh dị thường, giống như tất thảy mọi người ở đây đều đang chìm đắm vào ma lực của người ấy vậy.

Mà mỹ nhân nọ thế nhưng lại chẳng khác nào một người cao cao tại thượng bình thản quan sát tất thảy chúng sinh, điềm nhiên tiêu sái như không, nhàn nhạt mỉm cười nhìn vào những kẻ đang chết chìm bên trong mị lực của chính mình. Khi Phượng Nhi khôi phục tinh thần thì người nọ đã thong dong bước tới lầu hai, đương nhiên ngồi xuống chiếc bàn trống duy nhất kia, mà vị hắc y nam tử lại là vẻ mặt cung cung kính kính đứng ở sau lưng mỹ nhân.

Phượng Nhi cuống quýt đi pha trà, còn đặc biệt chuẩn bị mấy món điểm tâm đệ nhất của trà lâu.

Khi nàng đưa trà bánh lên lầu hai, bạch y mỹ nhân lúc này đang khẽ chống cằm ngồi ở một chỗ gần đó. Phượng Nhi mắt không chớp lấy một cái chăm chú nhìn vào đối phương. Nàng thậm chí còn cho rằng mình đang nằm mơ. Thế nhưng thời điểm nàng đặt trà bánh lên bàn, ấy vậy mà lại nghe người kia nói với nàng một câu, “Làm phiền rồi.”

Sau đó Phượng Nhi nhịn không được toàn thân tức thì đông cứng, thanh âm này thực sự là hết sức dễ nghe. Nhưng là… nhưng là… nhưng là…

Nhưng là thanh âm kia sao lại là giọng nam?! Tiểu mỹ nhân cư nhiên mà một nam nhân!

Không đợi Phượng Nhi từ trong kinh hách tỉnh lại, khách khứa dưới lầu đã bắt đầu lục tục rời đi. Những người này khi đến và khi đi chẳng khác biệt gì, vô cùng chớp nhoáng, không bao lâu sau, quán trà đầy ắp khách nhân thế mà đã đi gần như sạch bách cả rồi.

Ngay cả vị bạch y công tử đẹp đến động lòng người kia cũng đặt bạc xuống chuẩn bị rời đi. Phương Nhu mặc dù bởi vì phát hiện người nọ là nam nhân mà có chút khiếp sợ, thế nhưng vẫn bị mỹ sắc của hắn mê hoặc đến không thể thoát ra, cứ thế ngây ngây ngốc ngốc nhìn theo bóng dáng hắn mỗi lúc một khất xa.

Sau khi thu dọn bàn ghế xong xuôi, Phượng Nhi lại nhịn không được mà quay sang oán thánh với lão bản cùng tiểu nhị ca ca, “Trong một lúc bao nhiêu là người đến như thế, cư nhiên ngồi chẳng được bao lâu đã chạy đi rồi. Nước trà cũng không uống mấy hớp, chẳng lẽ chỉ là vì mỹ nhân mà tới liếc mắt một cái rồi thôi?”

Tiểu nhị ha hả cười, nói, “Này, ta sống bao nhiêu năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một người đẹp đến như thế. Chỉ sợ tiên nữ trên trời bộ dáng cũng chỉ được đến thế mà thôi.”“Câm miệng! Việc này không được nhắc lại nữa.” Lão bản vẫn duy trì vẻ mặt cẩn thật dè dặt từng li từng tý kia.

Nhìn thấy ánh mắt không phục của Phượng Nhi và tiểu nhị, lão nhịn không được cả giận nói, “Ngươi tưởng bọn hắn tới đây là để nhìn mỹ nhân sao, thực là mỹ nhân kia chính là người cầm đầu ra lệnh cho tất cả bọn hắn đấy!”

“Ta tại sao không hề nghe tiểu mỹ nhân nói gì hết? Mà những người đó cũng rất mực an an tĩnh tĩnh nha.”

Phượng Nhi cũng vô cùng kinh ngạc nhìn vào lão bản, nói, “Vị mỹ công tử kia từ đầu chí cuối chỉ nói một câu duy nhất với ta mà thôi.”

“Ngu xuẩn! Có một loại công phu gọi mà ‘truyền âm nhập mật’, đương nhiên người như chúng ta sẽ không cách nào nghe được.”

Tức thì, Phượng Nhi và đám tiểu nhị đều lộ ra biểu tình sung bái, vị công tử kia lợi hại biết bao nha. Nhưng là bọn họ không hề hay biết trong lòng lão bản bây giờ lo lắng ngập đầy. Lão dự đoán nhất định sắp có đại sự diễn ra, thế nhưng không đoán được, đại sự kia có ảnh hưởng gì tới đám dân thường như bọn hắn hay là không.

Mãi cho đến khi ra khỏi thành được mấy dặm, Việt Tùy vẫn còn chưa hiểu rõ, lên tiếng hỏi, “Chủ tử, vì sao lại chọn lựa hội họp gặp gỡ ở trong thành?”

Bọn họ thân là sát thủ, trước nay vẫn có thói quen làm việc âm thầm kín đáo, rất hiếm khi hoặc nói đúng hơn là chưa bao giờ tổ chức một cuộc hội họp quy mô như thế này, thậm chí còn quang minh chính đại mà gặp gỡ ở giữa thành. Hành sự như thế nà chẳng những để lộ dấu vết của chính mình, mà còn dễ khiến cho người ngoài chú ý.

Cho nên Việt Tùy không thể hiểu được dụng ý của chử tử, lúc này nhịn không nổi nữa mới lên tiếng hỏi dò.

Việt Thương cười khẽ, “Tứ Ngũ nói ngươi ngồi trong trà lâu kia chờ ta nửa tháng.”

Chính là hai chuyện này có liên quan gì tới nhau? Việt Tùy vẫn hoàn toàn mù mịt.

“Nghe Tứ Ngũ nói, tiểu cô nương xướng khúc ở trà lâu âm thầm yêu mến ngươi.”

Việt Tùy ngẩn ra, sau đó vô thức nói, “Chủ tử?” Người này dụng tâm chuẩn bị nhiều như vậy, chẳng lẽ chính là để đặc biệt xem mặt tiểu cô nương kia?

Việt Tùy khó mà tin được, thậm chí y còn cảm thấy vô cùng vô cùng không thể tin được.

“Ân, mặt tròn, mắt to, bộ dạng cũng xem là khả ái.”

Nhớ đến vẻ mặt khó hiểu cùng kinh ngạc của đám thủ hạ ở trong trà lâu mới vừa rồi, lại nhìn bộ dáng vân đạm phong kinh của chủ tử hiện giờ, Việt Tùy bỗng nhiên cảm thấy có chút đau đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau