THỆ TỬ TƯƠNG TÙY (THỀ SỐNG CHẾT CÓ NHAU)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thệ tử tương tùy (thề sống chết có nhau) - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Phong hoa tuyệt đại lại không tự biết!

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Cùng thích một người, trong tình huống bình thường căn bản cả hai sẽ đỏ mặt tía tai, thế nhưng hiện tại mọi thứ vẫn không có gì ngoài ý muốn.

Việt Tùy cũng không biết có phải bởi vì bản thân thấu hiểu được tâm tình của Tứ Ngũ, cho nên mới không hề tức giận hay ghen tuông, trái lại còn cảm thấy một tia may mắn nhạt nhòa hay không.

Cái y hiểu chính là, Việt Thương yêu y là bởi vì ngay thời điểm Việt Thương chật vật nhất, bất lực nhất, vừa vặn y lại xuất hiện ngay bên cạnh hắn.

Tuy rằng Việt Thương không nói ra, nhưng Việt Tùy ngày ngày kề cận bên hắn, tất nhiên có thể cảm giác được Việt Thương có lẽ không phải là người của thế giới này. Người nọ đối với những tập tục và kiến thức đời sống bình thường nhất cũng hoàn toàn không hay biết.

Mỗi lần nghĩ đến đêm hôm đó, y đều cảm thấy cuộc hội ngộ kia chính là do thần linh dẫn lối đưa đường. Y biết, ngày đó, nếu đổi lại là bất cứ thuộc hạ nào của Thương Nguyệt lâu thì kẻ đó cũng sẽ liều chết bảo hộ cho lâu chủ thoát thân an toàn, thế nhưng vừa khéo, người đến ngày hôm ấy lại là y. Y cứu người kia, và sau khi hắn toàn mạng, liền giống như keo mà kéo tới một đoạn dây dưa dài không dứt.

Đối mặt với thế giới xa lạ, hắn có lẽ cũng từng bối rối đến mức không biết xoay sở ra sao. Trong hoàn cảnh vô cùng lạ lẫm, sau lưng còn có người truy sát không ngừng, bên cạnh lại là một thuộc hạ liều chết bảo vệ cho mình, người đó đương nhiên trở thành lựa chọn tốt nhất mà cũng là duy nhất của hắn.

Rất nhiều lúc, Việt Tùy ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ. Nếu như ngày ấy người tìm thấy hắn là một người khác, chẳng hạn là Tứ Ngũ kia… Nếu như người cứu chủ tử là Tứ Ngũ, vậy thì người được Việt Thương ban tặng cái tên mới này có phải cũng sẽ là một người khác rồi hay không?

Tuy rằng có một số việc không thể nào dùng cách thức này mà suy nghĩ, nhưng bởi vì quá để tâm, cho nên trong lòng càng là nghĩ ngợi lan man.

Y may mắn hơn nhiều so với Tứ Ngũ, cho nên người có được cơ hội này chính là y.

Suy nghĩ trong lòng Tứ Ngũ lúc này kỳ thực lại càng đơn giản. Việt Tùy là thượng cấp của hắn, mà người còn lại chính là chủ tử của hắn, cả hai người này hắn đều có trách nhiệm đi theo bảo hộ. Còn đối với tâm tư yêu thích chủ tử đáng lẽ phải tận lực chôn dấu dưới tận đáy lòng của hắn kia, Việt Tùy biết được cũng không hề trách cứ, như thế đã là tương đối độ lượng rồi.

“Bát vương gia cũng thích chủ tử.” Thời điểm Việt Tùy nói ra một lời này, chính y cũng còn chưa nhận thức được bản thân mình đang nói cái gì.

Kết quả Tứ Ngũ gật đầu, nhẹ nhàng lên tiếng đáp trả, “Vũ vương cũng thích chủ tử.”

“Vũ vương?” Điều này thì Việt Tùy không biết.

“Ánh mắt Vũ vương nhìn chủ tử cứ như thể chỉ hận không thể tức thì nuốt chủ tử vào trong bụng vậy.” Hắn chẳng qua theo Việt Thương đi gặp Vũ vương một lần, chỉ cần liếc một cái liền nhận ra thâm ý ẩn chứa trong đáy mắt người kia, cũng có thể thấy rõ ánh mắt của Vũ Vương mang theo bao nhiêu suồng sã.

Việt Tùy nhíu mày. Y luôn luôn phản đối chủ tử qua lại với Vũ vương, đặc biệt là kết thành đồng minh với người nọ. Thế nhưng chủ tử lại vì chuyện của y mà không thể không hợp tác với đối phương, rồi lại không thể không vì mối quan hệ liên minh này mà thường xuyên liên lạc với người nọ. Điều này khiến cho nội tâm Việt Tùy vô cùng khó chịu.

“Đường chủ, Bát vương gia không phải yêu thích ngươi sao?”

Tứ Ngũ đi theo bọn họ cả một đoạn đường, đương nhiên nhiều chi tiết hắn cũng nắm bắt được. Rõ ràng hắn thấy Bát vương thích gọi Việt Tùy tới nói chuyện, cũng thường xuyên theo dõi nhất cử nhất động của y, còn đặc biệt tỏ ý dò hỏi lấy lòng, sau cùng lần này lại xuất thủ bắt Việt Tùy đi nữa.

“Không phải.” Việt Tùy bình thường rất ít nói, ngoại trừ Việt Thương, đây là lần đầu tiên y nói với người khác nhiều đến vậy.

Có vài thứ cứ đè nén trong lòng cũng không dễ chịu gì, người trước mặt lại giống như mình, một lòng yêu thương người nọ, cho nên y nghĩ, nói ra, hắn sẽ hiểu được, mà bản thân y cũng có thể vơi bớt vài phần tâm sự.

“Bát vương chỉ là muốn khiến cho chủ tử chú ý mà thôi.”

Khi một người nắm giữ bảo bối trong tay, đương nhiên lực chú ý sẽ dồn hết lên món bảo bối đó. Vì thế tên kia liền vờ như cũng có ý đối với món bảo bối nọ, như thế đối phương chắc chắn sẽ chuyển dời tầm mắt lên cái kẻ đang mưu đồ ngấp nghe bảo bối của mình.

Tuy rằng biểu hiện của Uất Trì Vô Ương không quá rõ ràng, nhưng ngay từ đầu Việt Tùy vẫn luôn cảm thấy lực chú ý của đối phương không phải đặt lên người mình. Tuy rằng kẻ đó tỏ ra rất có hứng thú với mình, nhưng thông qua ánh mắt của hắn, Việt Tùy phát hiện người mà hắn đang quan sát hoàn toàn không phải mình. Điểm này y cũng đã từng nói với Việt Thương.

Bất quá Việt Thương không hề lưu tâm, chỉ nói người nọ giống như tiểu hài tử thích đồ chơi, cho nên muốn tranh đoạt với hắn mà thôi.

Lúc này đây, trên gương mặt rất ít biểu tình của Tứ Ngũ cũng thoáng hiện lên một tia chua xót, “Phong hoa tuyệt đại thế nhưng lại không tự biết.”

Mà nhân vật chính của cuộc nói chuyện, cũng chính là Việt Thương, giờ khắc này đang cùng hai nhân vật còn lại của vụ tai tiếng ái tình kể trên ở chung trong một gian phòng. Tụ Mãn Đường to lớn khang trang, đường đường là tửu lưu đệ nhất kinh thành, cư nhiên giữa ban ngày ban mặt đóng cửa chặn khách ra vào. Nghe đâu là do có một nhân vật thần bí đã phóng tay bao trọn cả tửu điếm.

Vũ vương cải trang vi phục xuất tuần, lúc này đang ngồi ngay ngắn bên trong nhã gian trên lầu hai tửu điếm.

Lão bản cung kính dâng rượu ngon cùng mỹ thực tới, “Chủ tử.” Sau khi Vũ vương ra hiệu không còn cần đến y, y mới khom lưng từ từ lui xuống.

Từ sau khi Uất Trì Vô Ương đến đây, Vũ Vương và cả Uất Trì Vô Ương vẫn luôn bảo trì ánh mắt quỷ dị trừng trừng bắn phá lẫn nhau. Nếu là người không biết rõ sự việc hẳn sẽ cho rằng hai người kia đang liếc mắt đưa tình, bất quá những ai hiểu chuyện đều có thể nhận ra trong đáy mắt bọn họ chất đầy sát khí cùng bão đao mưa tiễn.

Việt Thương rất không lễ độ ngáp dài một cái, sau đó nâng đũa bắt đầu gắp đồ ăn, không coi ai ra gì mà hưởng thụ rượu ngon cùng mỹ thực.

Người hầu theo sau Vũ vương và Uất Trì Vô Ương đều có chút kinh ngạc, có lẽ là không ngờ trên đời này thế nhưng lại có một người xấc xược đến thế. Bất quá sau khi nhìn đến diện mạo của hắn rồi, không hiểu vì sao ai nấy cũng đều cảm thấy động tác của hắn trở nên vô cùng tao nhã, tựa hồ như loại hành vi vô lễ này cũng thực đáng yêu.

Việt Thương tất nhiên không hề cố ý làm ra vẻ thanh tao nhã nhặn, chỉ là khuôn mặt của hắn đặc biệt có tính chất lừa tình, lại thêm khí độ biếc nhác và tùy tiện, cho nên mặc dù hành vi thô lỗ, thế nhưng vẫn cứ lưu lại trong mắt người khác vài phần ý vị nho nhã thanh tao.

Vũ vương và Bát vương gia vốn đang nhìn chằm chằm lẫn nhau, cũ lúc này lại bị hành vi của Việt Thương thu hút khiến cho chuyển rời tầm mắt, bất tri bất giác bắt đầu cảm thấy muốn ăn.

Việt Thương cầm con ba ba hấp to bằng bàn tay thoạt nhìn vô cùng ngon mắt lên ăn. Thấy hắn ăn đến là thích chí, Vũ vương vội vàng đưa phần của mình đến trước mặt hắn, bộ dáng đặc biệt nịnh nọt lấy lòng.

Uất Trì Vô Ương nhìn thấy một màn này thì ánh mắt lộ vẻ khinh thường, thế nhưng cũng bất động thanh sắc chuyển ba ba của mình tới trước mặt Việt Thương. Hành động này có lẽ chọc giận Vũ vương, vì thế không khí vừa mới thoáng dịu đi giữa hai người phút chốc lại trở nên căng thẳng.

Bữa cơm này chỉ có một người là ăn đến thập phần tận hứng, hai người còn lại thì chẳng cảm nhận được chút hương vị gì, trong lòng chính là không vừa mắt nhau, cho nên ngay cả khẩu vị cũng khó lòng gợi lên nổi. Bất quá vì ngại người nào đó đang hiện diện ở đây, cho nên bọn họ mới chưa rút đao chĩa kiếm vào nhau mà thôi.

“Nói đi, có chuyện gì?” Việt Thương buông đũa, không định tiếp tục dông dài, trực tiếp hỏi thẳng Uất Trì Vô Ương.

Uất Trì Vô Ương tinh tế quan sát đối phương, tựa hồ muốn từ biểu tình của hắn mà nhìn ra chút manh mối gì đó, đáng tiếc nhãn thần lại không tự chủ được mà bị vẻ phong tình đặc biệt tự nhiên nơi đầu mày cuối mắt của người kia thu hút, cứ thế quên sạch dự tính ban đầu.

Uất Trì Vô Ương nhìn đến nỗi có chút thất thần, mãi đến khi Vũ vương hừ một tiếng mới sực tỉnh. Hắn cong khóe miệng, hết sức thành khẩn nói với Việt Thương, “Lâu chủ ngày đó đã chấp nhận đề nghị của ta, chẳng lẽ đã quên rồi?”

Những người xung quanh nghe một lời này liền nhất thời nhảy dựng, đặc biệt là Vũ vương. Hắn nhướn mày đang định nổi bão tại trận, bất quá lại không muốn Việt Thương mất mặt, cho nên nhẫn nhịn một hồi rồi mới quay đầu nhìn về phía đối phương đợi chờ một lời giải thích.

“Vương gia chẳng phải đã bình an vô sự hồi kinh rồi sao? Huống hồ cung chủ võ nghệ cao cường, diễn kịch suốt một chặng đường như thế cũng đã quá vất vả rồi.”

Nhìn thấy Uất Trì Vô Ương kinh ngạc, Vũ vương ngồi một bên tâm tình tự nhiên vui vẻ mà cười ha hả lên.

Chương 47: Kích động bước tới

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Cuộc đàm phán ngày ấy tất nhiên thất bại. Uất Trì Vô Ương có nhẫn nhịu chịu đựng thế nào cũng không thể khiến Việt Thương vui lòng, tựa hồ như người nọ ngay từ đầu đã có chủ ý muốn làm cho hắn xấu mặt đến cùng vậy. Mà Vũ vương ngồi một bên lại thỉnh thoảng thêm mắm dặm muối, cố tình để ngọn lửa này càng cháy càng dữ dội hơn.

Uất Trì Vô Ương khó xử đến cực điểm, đứng dậy bỏ đi, hận ý đối với Vũ vương càng thêm sâu đậm. Bất quá trong khi mọi người tưởng rằng hắn sẽ cho Vũ vương một phen bẽ mặt thì nào ngờ hắn lại án binh bất động.

Việt Tùy và Tứ Ngũ sớm đã đến An Dương, theo lời căn dặn của Việt Thương mà ẩn náu ở trong thành. Hai người bọn họ vì để né tránh tai mắt xung quanh mà ngay cả khách điếm cũng không thuê, trực tiếp bán mấy căn nhà trống mà Thương Nguyệt lâu trước khi rời khỏi Võ quốc còn lưu lại, sau đó lại mua lấy một gian phòng nhỏ khuất tầm mắt hơn.

Tứ Ngũ hàng ngày đi lại trên đường phố dò la tin tức về Thiên Thần cung, bất quá hành động của tổ chức này còn thần bí và kín đáo hơn nhiều so với những gì bọn họ tưởng tượng. Người ra kẻ vào trong thành An Dương đều là đủ loại thương buôn, đừng nói là cao thủ võ nghệ cao cường mà ngay cả chút công phu thô thiển hộ thân cũng không có.

Bất kể là thế lực nào ẩn thân ở tại thành trấn này thì cũng đều là phi thường kín đáo.

Ở An Dương đợi khoảng nửa tháng, Việt Tùy gần như mỗi ngày đều ra cổng thành đứng một hồi lâu. Tứ Ngũ lo sợ hàng động của y quá lộ liễu sẽ khiến người chú mục, cho nên đành phải kéo hòn vọng phu cả ngày phơi nắng ở cổng thành kia vào trong một trà lâu gần kề, để y mỗi ngày ngồi ở đó vừa nghe ca hát vừa tiện đợi người.

Đương nhiên, ngồi chỗ này, Việt Tùy chỉ một mực nghiêm túc nhìn về phía người qua kẻ lại ở cổng thành. Nghe hát cái gì chứ? Căn bản là cho dù chỉ một từ khúc cũng không cách nào lọt vào lỗ tai, thế nhưng ngày nào y cũng tới, bất tri bất giác đã nửa tháng trôi qua.

Việt Tùy trở thành khách quen của trà lâu, lão bản và tiểu nhị đều đã quen mặt, mỗi lần y tới liền an bài một bàn bên cạnh cửa sổ cho y. Người này chỉ cần một ấm trà, những thứ như điểm tâm, hạt dưa gì gì đó cũng chưa từng gọi tới, cứ thế ngồi từ sáng đến tối, lại còn ngồi đến đoan chính chỉnh tề, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, tựa hồ như đang chờ đợi một ai từ cổng thành đi tới.

Nhưng là đã nửa tháng rồi, ngoại trừ một nam nhân cũng mang biểu tình lãnh khốc như y, thi thoảng xuất hiện cùng y to nhỏ vài câu ra thì chưa từng thấy bất luận kẻ nào đến bắt chuyện với y nữa.

Nam nhân đột nhiên xuất hiện tại trà lâu này lạnh lùng ít nói, lại đặc biệt bí ẩn lạ thường. Lão bản ở đây là người từng trải, vừa nhìn đã biết những người này không thể chọc vào, vì thế cũng không nhìn không hỏi gì cả, chỉ làm tròn bổn phận của bản thân mình.Đáng tiếc trong trà lâu vẫn luôn có những người không biết giữ mồm giữ miệng, nhìn nam nhân kia ngày nào cũng ngồi một chỗ liền kéo y vào đề tài tán phét của chính mình, ngay cả tiểu cô nương xướng khúc trong lâu cũng nhịn không được mà lén lút nhìn lại.

“Nhìn cái gì? Xướng khúc đi!” Lão bản vừa đi đưa trà nước, bước xuống lầu lại bắt gặp tiểu nha đầu tên gọi Phượng Nhi đáng lẽ lúc này phải bước lên đài xướng khúc, thế nhưng lại lén lén lút lút nấp sau thang gác nhìn về phía nam nhân ngồi bên cửa sổ, vì thế lên tiếng khiển trách một chút.

Thấy nha đầu kia cúi mặt, rồi lại như chưa đã con mắt mà quay đầu nhìn lại một chút, lão bản nhịn không được hít vào mấy hơi.

Nha đầu kia chẳng qua chỉ thấy người ta anh tuấn bất phàm, thế nhưng lại không nhận ra trên thân người nọ mang theo một luồng huyết khí. Tuy rằng lúc thường y không nói không rằng, cũng không hung hăng với người khác, thế nhưng lão bản cảm thấy người này so với đám lưu manh du đãng còn đáng sợ hơn gấp mấy lần. Bởi thế mỗi lần tới gần người nọ, lão sẽ len lén phát run một hồi, ngay cả sống lưng cũng trở nên lạnh toát.

Lão bản năm xưa đi rất nhiều nơi, là một thương buôn chuyên vân du tứ hải, thường xuyên chạy qua chạy lại ở vùng biên cảnh Võ quốc, xem như đã gặp đủ loại người, bất quá nhân vật toàn thân tanh nồng huyết khí như vị này vẫn là lần đầu thấy qua.

May là người nọ mỗi ngày chỉ tới uống trà, không hề lắm lời sinh sự, cũng không làm việc thừa thãi gì, bằng không chỉ sợ lão bản đã sớm bị y dọa cho kinh hãi mà bỏ chạy mất rồi. Lão lúc tráng niên gặp qua không ít sơn tặc, còn có thổ phỉ cướp bóc chốn biên cương, bọn chúng đều là những kẻ độc ác giết người không gớm tay, thế nhưng sát khi trên người có thêm nữa cũng không thể so sánh với vị này được.

Lão bản âm thầm suy tính, đây nhất định là một cao thủ có tầm ảnh hưởng cực kỳ lớn trên giang hồ hoặc là một nhân vật tai to mặt lớn nào đó. Nhưng mà một địa phương bé nhỏ như thành An Dương này vì sao lại hút tới một đại nhân vật như thế? Hay là chỗ này sắp có đại sự phát sinh?
Ngay khi lão bản đang im lặng suy xét xem có nên bán trà lâu này đi rồi dắt theo một đống già trẻ lớn bé trong nhà tìm chỗ khác lánh nạn hay không, lão bất chợt cảm thấy có lẽ chỉ là do mình đa nghi đoán mò thôi, trước cứ gác lại những suy nghĩ này mà an an ổn ổn sống qua ngày đi đã.

Tiểu nha đầu tên gọi Phượng Nhi kia chạy lên đài xướng khúc, vài vị nhạc sư kéo một nhạc khúc dân gian phụ hoa cho giọng hát trong trẻo như họa mi của nàng. Mấy vị khách quen thích nghe hát trong trà lâu đã bắt đầu lắc lư, bộ dáng vô cùng hưởng thụ.

Phượng Nhi đứng trên đài xướng khúc, thế nhưng tâm trí lại vô cùng mất tập trung, ánh mắt vẫn liên tục liếc về phía lầu hai. Người nọ vẫn im lặng ngồi đó giống như nửa tháng trước, tựa như một bức phù điêu tinh mĩ. Người nọ rất ít khi chuyển động, ánh mắt một mực xuyên qua lan can lầu hai mà nhìn về một phía rất xa xăm.

Phượng Nhi đã đứng ở chỗ ấy nhìn về hướng mà người nọ dõi theo vô số lần, nhưng lần nào cũng đều chẳng thấy có gì đặc biệt. Bên ngoài trà lâu là một con đường lớn, người qua kẻ lại tấp nập vô cùng, xa xa chính là cổng thành An Dương, thoạt nhìn mặc dù đã cũ kỹ nhưng vẫn thập phần kiên cố. Phượng Nhi không hiểu người nọ đang nhìn cái gì, thậm chí vì để thu hút sự chú ý của đối phương, có lần nàng đã dày công sáng tạo ra những điệu hát dân gian mới lạ.

Khi tiếng ca hát trong trà lâu vang vọng ra ngoài, đã có không ít người tán thưởng, nhưng người nọ ngay cả ánh mắt cũng không liếc lại một lần. Phượng Nhi mặc dù là thiếu nữ vừa mới biết yêu, nhưng đã ở trong trà lâu kiếm sống một thời gian dài, cũng xem như đã gặp qua không ít loại người, chỉ là chưa từng thấy một nam nhân nào vừa anh tuấn khôi ngô lại có mị lực đến như vậy.

Tuy rằng y một câu cũng không nói, thế nhưng lại khiến cho bất cứ kẻ nào ở trong lâu này đều phải liếc mắt ngắm nhìn. Bất quá đã nửa tháng rồi, Phượng Nhi có ngốc hơn nữa cũng nhận ra, người nọ hình như ngồi ở đây là để chờ đợi một người.

Y chờ ai? Là nữ tử mà y trân ái sao? Nữ nhân như thế nào mới có thể khiến cho người kia si ngốc, ngày ngày chờ đợi mỏi mòn như vậy đây? Là kỳ nữ văn nhã hơn người hay là tiểu thư danh gia vọng tộc thanh tao mỹ lệ?

Ngày hôm nay, sau khi xướng khúc xong, Phượng Nhi đi xuống dưới lầu giúp bưng trà và thu dọn bàn ghế. Lúc này sắc trời cũng đã sắp hoàng hôn, chỉ còn một chút thời gian nữa là trà lâu đóng cửa.

Xa xa, nơi cổng thành ngời qua kẻ lại cũng bắt đầu thưa thớt, thủ vệ cũng chuẩn bị đóng cổng thành rồi.

Việt Tùy ngồi ở trên lầu, sắc mặt cũng theo sắc trời mà dần dần ảm đạm. Nghe được tiếng thu dọn bàn ghế báo hiệu trà lâu sắp đóng cửa, y vẫn mang theo tâm tình chìm sâu tận dưới đáy vực như trước đây mà chờ đợi cổng thành hoàn toàn đóng lại, sau đó sẽ đứng dậy ra về.

Thế nhưng đôi con ngươi vẫn luôn thâm trầm cô tịch trong khoảng khắc đó tựa hồ lóe ra sức sống, hiển lộ một tia rực sáng cùng kinh ngạc đến khó có thể tin. Ngay thời khắc cửa thành đã đóng hơn phân nửa, một nam tử cưỡi ngựa thong dong điềm tĩnh tiến vào thành.

Người nọ thỉnh thoảng lại ngáp dài một cái, tuấn mã dưới thân cũng chậm rãi ung dung mà bước tới. Việt Tùy bấy giờ có lẽ so với tên bắn khỏi cung còn bay nhanh hơn, cứ thế trực tiếp từ lầu hai của trà lâu mà phi thân nhảy xuống, nháy mắt đã xuất hiện trước đầu ngựa của đối phương.

Chương 48: Biếng nhác khép mi như ngủ mà lại như không ngủ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Phượng Nhi thu dọng xong bàn ghế, phát hiện vị khách nhân kia chưa hề xuống lầu, có chút ngạc nhiên.

Thường ngày khi cổng thành khép lại, cũng là lúc trà lâu chuẩn bị đóng cửa, y sẽ chẳng nói chẳng rằng từ trên lầu bước xuống rồi mới quay lưng về phía hoàng hôn mà đi vào ngã tư đường phố. Nhưng mà hôm nay, vị khách nhân này cư nhiên không có xuống lầu, có phải đã quên mất thời gian rồi hay không?

Phượng Nhi chậm rãi đi lên lầu hai, trong lòng có chút khẩn trương lo lắng, nghĩ rằng đây chính là lần đầu tiên có cơ hội nói chuyện cùng với người nọ trong suốt nửa tháng qua. Bất quá khi nàng còn đang âm thầm sắp xếp từ ngữ để mở lời, vừa ngầng đầu đã liền ngây ngẩn.

Lầu hai đã không còn một ai, mà vị khách nhân kia đã sớm không còn thấy bóng nữa rồi. Bình trà lạnh ngắt vẫn còn đặt đó biểu thị cho việc vị kia đích thực đã từng ngồi ở nơi này. Phượng Nhi nhíu mày hồi tưởng lại một chút, sau cùng xác định bản thân mình hoàn toàn không thấy người nọ ra ngoài.

Nàng không khỏi kinh ngạc, đi tới bên cạnh chiếc bàn người nọ vẫn ngồi mà nhìn trái nhìn phải một lúc. Bước vào mùa đông, trời nhanh tối hơn so với bình thường, sau khi mặt trời xuống núi rồi thì mọi thứ đều trở nên mơ hồ không còn rõ nữa, bất quá riêng hình bóng của người nọ, Phượng Nhi tin chắc bản thân không thể nhìn lầm.

Ngoài cổng thành dường như có hai người một ngựa đi tới. Người đằng trước cầm chặt dây cương, từng bước từng bước dắt ngựa cho người kia. Cả hai hình như nói với nhau vài lời gì đó, thế nhưng Phương Nhi hiển nhiên không thể nào nghe được. Bọn họ cứ thế chậm rãi tới gần.

Phượng Nhi bắt đầu khẩn trương hẳn lên. Nàng mở to cặp mắt tròn vo như hai hạt nhãn, chớp cũng không dám chớp, một mực nhìn chằm chằm vào người vừa mới xuất hiện kia. Nàng nghĩ đó hẳn là người mà nam nhân kia đã mất cả nửa tháng để chờ đợi.

Rốt cuộc là nữ nhân như thế nào chứ? Nàng đã nén nhịn cảm giác tò mò này suốt nửa tháng rồi, rốt cuộc hôm nay có thể đạt được sở nguyện.

Hai người kia không nhanh cũng không chậm đi tới, vẻ mặt người đang ngồi trên lưng ngựa tựa hồ có chút mệt mỏi, thường xuyên uể oải ngáp dài, cứ như thể bất cứ lúc nào cũng có thể ngủ thiếp đi được. Mà người còn lại dắt ngựa đi trước, thỉnh thoảng lại quay đầu liếc mắt nhìn người kia một cái, ánh mắt vừa cẩn trọng e dè lại vừa tha thiết nhớ thương.

Bọn họ càng lúc càng tới gần. Phượng Nhi khẩn trưởng đến mức gần như quên cả hô hấp. Con ngựa lộp cộp bước tới, nàng chăm chú nhìn vào người đang cưỡi ngựa kia, bóng đêm hôn ám khiến cho khuôn mặt người nọ như tỏ như mờ không cách nào nhìn rõ được, thế nhưng một khí tức biếng nhác mà tùy tiện đâu đó tản mác ra lại đập thẳng vào mặt nàng.

Đây là nhi nữ nhà ai? Phượng Nhi có chút khó hiểu, hoài nghi suy nghĩ. Bất quá, người đang cưỡi ngựa kia dường như cảm ứng được ánh mắt của nàng, vì thế vô thức ngẩng đầu, cùng Phượng Nhi mặt đối mặt trong một phút giây.

Đợi đến khi bọn họ đã đi thật xa, Phượng Nhi mới bắt đầu hít thở dồn dập, luồng không khí đã nén chặt thật lâu bên trong lồng ngực như thể muốn bùng nổ mà tràn ra. Tiếp đó, nàng hồn bay phách lạc đứng yên tại chỗ, mãi cho đến khi tiểu nhị ca thu dọn xong lầu một, đi lên lầu hai thấy nàng đang ngây ngốc đứng, mới tưởng rằng nàng lười biếng mà một câu gọi người tỉnh lại.Câu đầu tiên nàng nói sau khi hồi thần chính là, “Ta nhìn thấy rồi!”

“Ta lại quan tâm ngươi nhìn thấy gì sao? Nhanh chóng thu dọn đi, hay là muốn đợi lão bản tới nhìn thấy hả?” Tiểu nhị ca không có hứng thú tiếp tục câu chuyện của nàng, nhanh chóng gác tất cả ghế lên bàn, sắp xếp gọn gàng ngay ngắn.

Phượng Nhi trong lòng tràn đầy bối rối, chạy tới kéo vạt áo hắn, “Ta nhìn thấy rồi! Người kia thật sự rất đẹp!”

“Người nào? Đẹp làm sao?” Tiểu nhị hoàn toàn không hiểu, mà Phượng Nhi cũng không nói thêm nữa. Sắc trời bên ngoài đã tối hẳn, đèn đuốc xung quanh tửu lâu cũng được thắp lên, thế nhưng vẫn không cách nào xua tan được một mảnh thanh u tăm tối mà màn đêm mang đến.

Phượng Nhi ngây ngây ngốc ngốc nhìn về phía đằng kia. Trong khoảnh khắc mới vừa rồi, nàng ngay cả mặt của đối phương cũng nhìn không rõ, thậm chí người nọ là nam hay nữ cũng không thể nhận ra. Cái duy nhất mà nàng thấy được chính là cặp mắt người kia, biếng nhác khép hờ như ngủ mà lại như không ngủ. Trong giây phút ấy, nàng giống như bị người câu mất hồn phách, chỉ cảm thấy rằng người kia nhất định chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.

Việt Tùy ôm một trái tim đang đập đến mãnh liệt an an tĩnh tĩnh bước đi trên đường, cảm thấy đường phố lúc này cũng đang rộn ràng như từng tiếng đập trong tim mình vậy. Mà Việt Thương sau khi đưa dây cương cho Việt Tùy thì liền gục đầu thiêm thiếp đi. Việt Tùy cẩn trọng dắt ngựa bước đi về phía trước, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía đối phương, chỉ sợ người kia bởi vì ngủ gục mà ngã xuống.

Rốt cuộc là lo lắng không chịu được, mắt thấy người qua kẻ lại trên phố đã vắng đi rất nhiều, Việt Tùy liền phi thân lên ngựa, từ phía sau ôm lấy người kia vào lòng, rồi mới giật nhẹ dây cương để con ngựa bắt đầu chầm chậm chạy đi.

Việt Thương nằm trong ngực y, tự cựa quậy điều chỉnh một tư thế thích hợp, dựa đầu lên vai Việt Tùy, thoải mái mà ngủ say.
Khi về đến tiểu viện, Tứ Ngũ đã chờ ở cửa được một lúc rồi, có lẽ là vì hắn thấy hôm nay Việt  Tùy về muộn hơn so với bình thường một chút. Vừa thấy trên lưng ngựa có hai người, hắn thoáng sửng sốt một chút, sau đó đi tới dắt ngựa vào trong.

Việt Tùy ôm lấy Việt Thương, trực tiếp phi thân nhảy xuống, sau khi gật đầu với Tứ Ngũ một cái thì liền bước vào sân trong.

Việt Thương khép chắt đôi mi, tựa hồ đang ngủ đến là an an tĩnh tĩnh. Việt Tùy cũng không muốn đáng thức hắn, cho nên thẳng một đường ôm người tới phòng ngủ bên trong. Chiếc giường lớn trong phòng là bởi vì người kia mà sắp xếp, bên trên còn có một lớp đệm thật dày, vừa mềm lại vừa ấm, người nằm lên trên hẳn là thoải mái cực kỳ.

Nhìn Việt Thương nằm ngủ trên giường, vẻ mặt trong vô thức lại lộ ra một tia thỏa mãn, Việt Tùy cũng bất giác giương môi. Ở bên cạnh người nọ lâu như thế rồi, thói quen và sở thích của hắn, y hẳn là đã vô cùng quen thuộc.

Đứng trước giường thêm một lúc nữa, Việt Tùy sau đó mới thu lại ánh nhìn, chuẩn bị đi ra ngoài sân thông báo với Tứ Ngũ vài câu, thế nhưng chẳng nhờ thân thể vừa xoay chuyển, còn chưa kịp bước lên một bước đã bị bàn tay người nào đó mạnh mẽ kéo lại.

“Chủ tử?” Việt Tùy kinh ngạc quay đầu. Người kia không phải đã ngủ rồi hay sao?

Việt Thương không mở mắt, chỉ là bàn tay có dùng thêm chút sức, trực tiếp kéo đối phương ngã xuống giường rồi mới vươn tay, dùng một tư thế kỳ quái vây hãm người nọ vào lồng ngực của mình. Hắn vùi đầu vào hõm cổ Việt Tùy hít hít vài cái, nói, “Ngủ cùng ta một chút đi.”

Đây không phải là mệnh lệnh, thế nhưng Việt Tùy lại không cách nào cự tuyệt đối phương, hoặc nói đúng hơn là y căn bản không thể cự tuyệt người này bất cứ một chuyện gì.

Không nghĩ ngợi thêm nữa, Việt Tùy thuận theo cởi bỏ giày ủng và ngoại sam, bò tới bên cạnh người nọ, để hắn có thể thoải mái rúc vào trong ngực của mình, sau đó mới vòng tay ôm lấy. Thỏa mãn hít vào một hơi hương khí thanh lãnh thản nhiên trên thân thể người kia, sau hơn nửa tháng xa cách y, rốt cuộc một lần nữa cảm nhận được rằng mình đang sống.

Việt Thương điều chỉnh tư thế một chút, nhẹ nhàng hỏi, “Nhớ ta không?”

Trong khoảnh khắc đó, hốc mặt Việt Tùy cơ hồ đã nóng lên. Y phải dùng lý trí cường đại mới có thể khống chế bản thân mình không hung hăng ghì chặt đối phương, để trút hết tương tư cùng mong nhớ trong khoảng thời gian này.

Việt Tùy cúi đầu nhìn người kia, định nói vài lời gì đó, thế nhưng lại thấy người nọ mi tâm thoải mái giãn ra, hai mắt khép hờ, hô hấp bằng phẳng, hiển nhiên là đã ngủ rồi. Việt Tùy thoáng ngẩn ra một lúc, sau đó cong cong khóe miệng thành một nụ cười, áp sát tới hôn nhẹ lên tóc đối phương, thấp giọng nỉ non, “Chủ tử, ta rất nhớ ngươi.”

Sao có thể không nhớ cho được đây? Nỗi nhớ này cơ hồ đã khiến y ngày không yên đêm không ổn, bất kể làm gì, đầu óc dường như cũng chỉ ngập đầy hình ảnh của hắn mà thôi. Tất cả đều là hắn, ngoại trừ hắn ra thì cũng chỉ còn có hắn…

Y nhớ, y thực sự quá nhớ mong rồi…

Chương 49: Muốn bị đùa bỡn đến hỏng luôn không?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Ngủ thẳng tới nửa đêm, Việt Tùy cảm thấy có người đang cởi y phục của mình, y biết chính là người nọ.

Y và hắn gần như kề cận cả ngày lẫn đêm, như thế nào lại không nắm bắt được từng thói quen của người nọ? Chẳng hạn như khi ngủ sẽ thích ôm một cái gì đó, mà một khi đã ôm người thì nhất định sẽ phải lột sạch đối phương. Việt Thương thích cảm xúc da thịt gắt gao dán chặt vào nhau, cho nên rất ghét có quần áo làm vật cản. Bởi thế, dù là đang ngủ, hắn cũng sẽ vô thức mà cởi sạch y phục trên người y.

Nhiều đêm Việt Tùy bị người kia đánh thức bởi vì hành động lột quần cởi áo này. Thực ra đêm qua y cũng muốn cởi hết y phục rồi mới đi ngủ, nhưng mà người nọ lại ôm quá chặt, mà vì hắn đang ngủ say cho nên Việt Tùy cũng không dám động đậy nhiều. Chẳng ngờ nửa đêm nửa hôm, người kia lại bắt dầu hành động. Nở một nụ cười hết sức cưng chiều, Việt Tùy để mặc đối phương cởi bỏ áo lót và nội khố trên thân thể mình.

Việt Tùy nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ tiếp, thế nhưng lại cảm giác có gì đó không đúng. Cái đầu đang vùi trong ngực mình kia tựa hồ nhúc nhích một chút, sau đó y liền cảm thấy da thịt trước ngực ướt át một hồi, đầu nhũ cũng bị người nào đó ngậm vào, đã thế còn không ngừng cắn mút một cách cực kỳ có tiết tấu.

Thân thể đã sớm bị người kia dạy dỗ trở nên vô cùng mẫn cảm, những động chạm nho nhỏ này làm cho y nhịn không được mà bắt đầu run lên. Chính là chỉ trong chốc lát bản thân đã nảy sinh phản ứng khiến cho Việt Tùy xấu hổ không thôi. Những động tác vô thức này của chủ tử mang đến cho y rất nhiều bối rối, bất quá y cũng không dám lộn xộn, chỉ sợ quấy rầy mộng đẹp của đối phương.

Kết quả là trong khi y tận lực nhẫn nhịn, cố gắng coi nhẹ những xúc cảm dị thường ở trước ngực mình thì người kia lại chẳng hề màng tới, động tác mỗi lúc một suồng sã hơn, đầu lưỡi giống như rất có mục đích mà bắt đầu trượt xuống dưới thân.

“A…” Việt Tùy hít sâu một hơi, lúc này mới phát hiện dấu hiệu bất thường.

Hai chân bị tách ra, người nào đó cường hãn lách vòng eo mảnh khảnh chen chúc vào, vật thể nóng như lửa không có gì che đậy trực tiếp dán sát váo nơi tư mật của y.

Việt Tùy nhanh chóng mở mắt, ngay sau đó liền bắt gặp đôi con ngươi sâu thẳm của đối phương. Đáy mắt người kia còn vương lại một tia buồn ngủ, xem ra hắn đã sớm tỉnh lại rồi.

Người nọ cúi đầu tinh tế hôn lên bờ ngực Việt Tùy, mang tới một trận tê dại nhạt nhòa lan tràn chạy dọc khắp tứ chi y. Việt Tùy nhất thời giống như ăn phải nhuyễn cân tán, toàn thân xụi lơ đến không cách nào tưởng tượng được.

Đối phương lại hung hăng cắn mút một hồi trên ngực y, tạo ra một vệt hồng ngân vô cùng xinh đẹp, “Ta muốn ngươi.”

Lỗ tai Việt Tùy tức thì nóng cháy, ngay cả khuôn mặt cũng sắp bị lửa đốt đến phát bỏng rồi. Nhu tình trong lồng ngực tựa như chỉ trực dâng trào. Y kích động muốn đem tất cả nỗi nhớ mong và yêu thương dồn nén dưới tận đáy phòng trút ra, thế nhưng lại đột nhiên cảm thấy ngôn từ thật quá nghèo nàn, căn bản không cách nào diễn đạt cho hết được, sau cùng chỉ còn có thể dùng hành động để biểu đạt mà thôi.Việt Tùy đỏ mặt nhắm đôi mắt lại, chậm rãi tách rộng cặp chân của mình, triệt để phơi bày thân thể trước tầm mắt người nọ, sau đó lại vì xấu hổ mà khẽ quay đầu.

Việt Thương đương nhiên chỉ trong nháy mắt đã hiểu ra ý tứ của đối phương, không chút khách khí trở mình phủ lên thân thể Việt Tùy. Hắn một tay lần mò mơn trớn bộ vị riêng tư của người nào đó, chỉ thấy tiểu cúc hoa đã lâu không được người hưởng dụng mẫn cảm mà co rút liên hồi kẹp chặt lấy ngon tay của hắn, tựa hồ như muốn hút mạnh vào trong. Cử động này khiến cho một lão tướng kinh nghiệm đầy mình như Việt Thương cũng bị kích động đến mức muốn buông vũ khí đầu hàng, nhịn không được bắt đầu thở dốc.

“Đừng dụ ta, ta cứng đến phát đau rồi.” Hắn chịu không được mà khẽ nhíu mày.

Nghe được lời này, Việt Tùy xót xa mở mắt, vừa vặn nhìn thấy biểu cảm nhăn nhó của đối phương, trái tim cũng nhanh chóng vỡ tan, “Chủ tử, đừng để ý đến ta, vào đi…”

“Chặt như thế, ta không vào được.” Hơi thở của Việt Thương có chút cấp bách. Hắn vội vàng lấy ra một lọ dược bôi trơn, quệt thật nhiều chất lỏng trơn ướt bên trong lọ lên mật huyệt của đối phương, đồng thời dùng ngón tay cấp tốc đưa đẩy.

Nơi nào đó đã lâu không người chạm tới, bây giờ lại bất ngờ bị dị vật xâm chiếm, đương nhiên chưa thể thoải mái ngay. Việt Tùy âm thầm nhẫn nhại ức chế cảm giác khó chịu trên thân, tận lực điều hòa hô hấp phối hợp với động tác khuếch trương của người phía trên. Không ngờ Việt Thương bỗng nhiên chơi xấu. Hắn gập ngón tay không ngừng khuấy đảo bên trong mật huyệt non mềm, đã thế còn nhiều lần cố tình chà sát vào điểm mẫn cảm của đối phương, khiến cho người nọ thở dốc và rên rỉ liên hồi.

“Chủ tử, đừng…” Việt  Tùy muốn ngăn cản ngón tay đang tác oai tác quái bên trong thân thể mình, thế nhưng lại nhận ra biểu tình nhẫn nại không nổi nữa của người nọ, vì thế chỉ có thể cắn môi chịu đựng.

Thân thể trải qua nhiều lần dạy dỗ, chỉ một lát sau đã triệt để sẵn sàng. Bên trong vách tràng ẩm ướt, dịch ruột non không ngừng tiết ra, huyệt khẩu cũng đã mềm mại và thả lỏng đi rất nhiều. Lúc này Việt Thương mới để tính khí nóng bỏng như lửa của mình ngay trước của huyệt thần bí kia, khẩn cấp tiến vào. Đầu đỉnh cực đại được gắt gao ngậm lấy, tiểu huyệt của người kia tựa hồ cực kỳ cơ khát mà liên tục phun ra nuốt vào phân thân của đối phương.
“Ngoan, cái miệng nhỏ của ngươi sao lại đói khát như vậy?”

Một lời này khiến cho Việt Tùy xấu hổ mà toàn thân ửng đỏ, trên mặt lại càng nóng bỏng dữ dội hơn. Bất quá thân thể y cũng vì thế mà càng thêm mẫn cảm, cái miệng nhỏ tham ăn kia cũng không hề dừng lại mà còn mút đến mỗi lúc một hăng say.

“Ưm, đừng hút mạnh như vậy!”

Việt Thương nhịn không được nằm úp lên thân thể người bên dưới, cúi đầu hung hăng cắn một cái trên vai của đối phương, “Ta không muốn bị ngươi hút ra nhanh như vậy đâu.”

Vừa nói, hắn vừa nắm chặt thắt lưng rắn chắc của đối phương, hung hăng xuyên xỏ, lần nào lần nấy cũng đều công kích vào tận nơi sâu cùng.

Sau đó hai người đồng thời hừ nhẹ một tiếng. Việt Thương đích thực sảng khoái vô cùng. Hậu huyệt chặt khít của người kia quả thật vô cùng kích thích, thiếu chút nữa kẹp hắn đến bắn ra rồi. Mà Việt Tùy lại là cảm giác sắp chịu không nổi nữa, đối phương thế nhưng mỗi lần đều ma sát vào tận điểm sâu nhất trong thân thể y.

Việt Thương ở trên người Việt Tùy nhẫn nhịn được một lúc, sau đó lại hung hăng bổ nhào vào ngực y, “Là ngươi ép ta làm chuyện xấu! Ta thiếu chút nữa đã bị ngươi kẹp cho bắn ra rồi!”

Việt Thương hơn nửa tháng không chạm vào thân thể đối phương. Tuy rằng Vũ vương từng đưa tới cho hắn một vài tuấn nam mỹ nữ, thế nhưng hắn một người cũng không động vào, bởi thế dục vọng đã uất nghẹn hồi lâu, lúc này chạm tới Việt Tùy chẳng khác nào củi khô lửa bốc. Hắn muốn một phen gió nổi mây vần, oai phong mà phóng thích, thế nhưng thiếu chút nữa lại bị tên kia kẹp chặt mấy giây khiến cho bắn ra, trong lòng không khỏi ấm ức vài phần.

Giữ chặt vòng eo của người nọ, tách rộng hai chân y đến tối đa, Việt Thương khẽ giật giật thắt lưng, làm cho Việt Tùy nhất thời co rút càng thêm kịch liệt. Trong đôi con ngươi vẫn luôn lạnh lùng lãnh liệt của người kia bất giác dâng lên một tầng sương mù mờ mịt, khiến cho người ta chỉ muốn ức hiếp không thôi.

“Xem ta trị ngươi thế nào!”

Việt Thương bất chợt động thân với tốc độ kịch liệt và lực chiến siêu cường, mỗi một lần công kích tựa hồ như đều đâm thẳng vào nơi sâu nhất, sau đó lại mạnh mẽ rút ra ngoài. Việt Tùy cũng là tình huống đã lâu không cùng người hoan ái, thân thể căn bản không chịu nổi những tác động này, chỉ sau vài cú va chạm đã liền mềm nhũn như bùn, bộ dạng mặc người đùa bỡn.

Thế nhưng Việt Thương chính là bụng đói mà hung hăng cắn nuốt, hoàn toàn không có tâm tư tiếc ngọc thương hoa, nhiều lần thúc sâu khiến cho người bên dười không ngừng run rẩy, “Thích không? Nói! Có muốn bị ta đùa bỡn đến hỏng luôn không?”

“Chủ tử, xin người, chậm một chút…” Việt Tùy phát ra những tiếng thở dốc khó lòng nhẫn nhịn, khoái cảm quá mức mãnh liệt cứ thế chất chồng. Ngoại trừ việc rên rỉ và lắc đầu, y dường như không còn cách nào biểu đạt, mà sự ức hiếp đầy xấu xa của Việt Thương lại càng khiến y không thể nào nhẫn nhịn được hơn.

Nam nhân luôn luôn một mực kiên cường, thế nhưng lại không nhịn được mà bật khóc khi bị người đùa bỡn. Y thậm chí còn như lấy lòng mà thấp giọng khẽ nhắc lại lời người nọ, “Muốn, muốn bị chủ tử đùa bỡn đến hỏng…”

Chương 50: Một ngày làm bách tính bình thường

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Nhàn Vân Quá Hải

Beta: Mimi, Lam Yên

*****Sáng sớm tỉnh lại, Việt Tùy hơi hơi nhíu mày, phát hiện toàn thân như bị nghiền nát, xương sống và thắt lưng đau nhức đến mức cơ hồ đứng dậy không nổi. Thế nhưng nhăn mày xong, y lại lập tức nở nụ cười. Loại cảm giác đau nhức không còn chút sức lực này chỉ duy nhất một người có thể mang đến cho y mà thôi.

Việc này chứng tỏ tất cả mọi chuyện đêm qua đều không phải là mộng, người kia thật sự đã trở lại bên cạnh y.

Đợi khi Việt Tùy đẩy cửa chậm rãi đi ra, hình ảnh đầu tiên y nhìn thấy chính là Việt Thương đang biếng nhác nằm trên ghế tựa ở trong tiểu viện phơi nắng. Tia nắng mặt trời nhẹ nhàng lay động trên đỉnh đầu người nọ, thoạt nhìn nhàn nhã vô cùng. Trong sân còn có Tứ Ngũ đang ở một bên luyện kiếm.

Việt Thương nhìn như đang chợp mắt nghỉ ngơi, thế nhưng thỉnh thoảng lại bất ngờ lên tiếng chỉ điểm kiếm pháp cho Tứ Ngũ, mà Việt Tùy đứng ở cửa phòng nhìn thấy một màn như vậy, trong lòng bất giác cũng trở nên ấm áp hơn. Khoảnh khắc kia, y thật sự có loại cảm giác của gia đình.

Tứ Ngũ tinh mắt thoáng liếc thấy Việt Tùy liền lên tiếng gọi, “Đường chủ, chúng ta so chiêu một chút đi!”

Việt Tùy còn chưa kịp mở miệng, người nằm trên ghế đã nhanh chóng lo lắng thay y đáp lời, “Thân thể y khó chịu, để ta cùng ngươi thử vài chiêu đi.”

“Chủ tử?” Tứ Ngũ bị dọa đến hoảng sợ, sau đó mang vẻ mặt lưỡng lự nói, “Thuộc hạ không dám mạo phạm.”

“Ở bên ngoài không cần quá chú trọng này nọ như vậy. Ta đích thân chỉ điểm cho ngươi một phen, đây chính là cơ hội người khác cầu còn không được, ngươi thật sự không cần? Xác định rồi chứ?”

Nghe xong câu này, khóe miệng Việt Tùy chậm rãi cong lên. Dựa vào lời nói lại thêm ngữ điệu kia, y liền nhận ra chủ tử lại nổi hứng muốn đùa giỡn người khác rồi.

Quả nhiên Tứ Ngũ bắt đầu do dự rối rắm. Có thể được cao thủ đệ nhất thiên hạ đích thân chỉ điểm, đây quả thực là cơ hội ngàn năm khó gặp. Vừa rồi chủ tử chỉ là thuận miệng nói vài câu cũng đã cho hắn không ít lợi ích, bây giờ trực tiếp giao đấu chắc chắn sẽ giúp hắn tinh tiến hơn rất nhiều.

Tứ Ngũ cắn răng một cái, lần đầu tiên bỏ qua quy củ chủ tớ, khẩn thiết nói, “Mong chủ tử chỉ giáo.”

Việt Thương quay đầu lại nhìn Việt Tùy, ánh mắt dường như ám chỉ: Thấy không, khả năng thuận thế ứng biến của hắn có thể sánh ngang với ngươi rồi.

Việt Tùy rũ mắt, tuy rằng không đáp nhưng nhìn vào bộ dạng thì hình như y cũng không cho là mình có gì sai.

Bất quá nhìn Việt Thương động thủ quả thật là một chuyện cảnh đẹp ý vui. Vừa vặn hôm nay người nọ một thân bạch sắc, đứng cùng một chỗ với Tứ Ngũ trên mình đang mặc hắc y, đích thực là đen trắng thập phần đối lập. Người mặc áo đen khí thế trầm ổn, chiêu thức điêu luyện, mà bạch y nhân lại nhẹ nhàng ung dung, uyển chuyển mà linh động, tất thảy chiêu thức đều không mang theo sát khí, hệt như một người tự nhiên tùy ý chậm rãi dạo chơi trong vườn.
Thế nhưng hắc y nhân lại vô hình trung bị bạch y áp chế gắt gao, bất luận phản kháng thế nào cũng đều bị thủ pháp mềm mại như tơ lụa, tao nhã như nước chảy hoa rơi kia tự nhiên dễ dàng hóa giải. Sau cùng, hắc y nhân gần như bị đối phương hoàn toàn khống chế.

Việt Tùy đứng một bên nhìn, trong lòng nhịn không được dâng lên một cỗ kính sợ cùng sùng bái. Chủ tử của y thật cường hãn.

Đến khi Việt Thương thu tay trở về nằm lại trên chiếc ghế lúc trước, ì bộ dáng của hắn đã trở nên ôn nhu nho nhã, phong độ vô cùng, căn bản nhìn không ra dấu vết của một người vừa trải qua giao chiến. Trái lại Tứ Ngũ toàn thân cứng ngắc, kinh ngạc đứng yên tại trận, trên trán mơ hồ xuất ra một tầng mồ hôi tinh mịn, ánh mắt tối đen giống như còn đang đắm chìm trong những suy tư thâm sâu nào đó.

Việt Tùy cũng là người tập võ, đương nhiên hiểu được vừa rồi giao thủ một phen, Tứ Ngũ nhất định đã ngộ ra được nhiều điều, giờ khắc này chỉ sợ là đang sắp xếp lại những thứ vừa ghi nhận được trong đầu. Vì thế y cũng không làm phiền hắn, từ từ đi đến bên cạnh người nọ.

“Phòng bếp không còn thứ gì để ăn rồi, chúng ta đi mua thức ăn đi.”

Việt Tùy ngẩn ra, sau đó theo bản năng gật đầu. Chỉ thấy người nọ dường như đặc biệt vui vẻ, vươn tay kéo lấy tay y, dường như không thể chờ đợi thêm nữa mà lập tức xuất môn. Việt Tùy thậm chí còn cảm thấy bước chân của Việt Thương hình như đang nhảy nhót.

Hai đại nam nhân xuất hiện tại phố chợ, tuy rằng hiếm thấy nhưng cũng không phải là quá mức ngạc nhiên, bất quá bọn họ bị người người vây xem lại là vì những lý do khác. Hắc y nam tử cao lớn cường tráng lãnh liệt tuấn tú, mà bạch y nhân kia trái lại khí độ hết sức nhẹ nhàng, thực là một trang quốc sắc thiên hương. Khụ khụ khụ, thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy Việt Thương, ít nhất có hơn phân nửa số người ở đây không nhận ra hắn là nam nhân…

Hai người bọn họ từ trang phục cho đến khí độ đều bất phàm, nếu chỉ đi ngang qua thì cũng thôi, đằng này còn cố tình chen chúc đi vào phố chợ. Một lý do khiến cho quần chúng nhân dân tò mò nữa đó là hai đại nam nhân tay trong tay mang theo biểu tình ‘mọi thứ đều mới lạ’ mà dạo qua một lượt, thật sự là muốn không thu hút ánh mắt người khác cũng không được.

An Dương vẫn luôn là một thành thị bình thường ở nơi xa xôi hẻo lảnh, kinh tế không quá phát triển, xét về vị trí địa lý lại càng không phải là nơi đặc biệt trọng yếu gì, thêm nữa cũng không có đại nhân vật kinh thiên động địa nào thường trú. Nơi này đúng là chẳng có gì béo bở, mấy quan viên cùng thủ thành được điều tới đây nhậm chức đều là người thành thực thật thà, mà cư dân nơi này cũng vô cùng chất phác.

Mặc dù ở đây không lưu hành trào lưu nuôi dưỡng nam sủng giống như các kinh thành thủ phủ đương thời, nhưng loại chuyện này cũng sẽ không đến mức bị người chán ghét hay là miệt thị. Ánh mắt mọi người nhìn vào bọn họ đa phần chỉ là tò mò và chú ý, suy cho cùng thì vẻ bề ngoài của Việt Thương mới là nguyên nhân chân chính đi.
Việt Thương đương nhiên mặc kệ người khác cảm thấy như thế nào, hắn lúc này đang quan sát các loại rau dưa đủ màu đủ sắc bày trên các sạp nhỏ.

Đại thẩm bán thức ăn thấy hắn có hứng thú liền vội vàng giới thiệu, “Đều là rau củ nhà ta tự trồng, mới vừa hái xuống, rất tươi ngon và sạch sẽ. Công tử, người xem, đây là rau cải thìa non mềm mọng nước, so với đậu hũ nhà lão Ngô ở phố Tây còn mập mạp hơn đấy!”

Việt Tùy mặt không đổi sắc đứng một bên, ngược lại Việt Thương vô cùng hứng thú quan sát mớ rau xanh kia, chọt chọt Việt Tùy, “Ngươi thấy chúng thế nào?”

“Ân.” Việt Tùy lần đầu tiên đi mua thức ăn, căn bản nhìn không ra có điểm nào khác biệt, chỉ có thể phụ họa mà gật đầu…

Sau đó Việt Thương tủm tỉm cười, chỉ vào đống rau cải thìa trước mặt, “Lấy một bó lớn đi.”

Đại thẩm đầu tiên là bị nụ cười của hắn khiến cho mê mẩn tâm thần, cứ ngây ngẩn nhìn vào Việt Thương, mãi cho đến khi thấy Việt Tùy vẫn luôn bất động thanh sắc đứng một bên đưa qua một lượng bạc mới hoàn hồn, “Ai… công tử. Nhiều quá, nhiều quá, chỉ cần hai văn tiền thôi.”

Việt Tùy lại từ trong ngực lấy ra hai văn đưa cho bà. Đại thẩm kia tâm tình đặc biệt tốt, dùng dây cỏ đem cải thìa bó lại đưa qua. Việt Tùy tiếp nhận xong bó rau liền vội vàng đuổi theo người nào đó lúc này đã nhắm mắt nhắm mũi mà chạy về phía trước.

Tứ Ngũ sau khi luyện kiếm đến mức khoảng sân nhỏ chẳng khác nào bị người hủy diệt thì đi vào phòng bếp để đun nước. Bất chợt nghe thấy tiếng đại môn bị người đẩy ra, hắn ló đầu nhìn tới, nét mặt vẫn luôn băng lãnh cũng nhất thời trở nên sắp không trụ nổi. Chỉ thấy Việt Thương vẻ mặt hớn hở giống như vừa dạo chơi trở về; mà theo sau hắn, vị Đường chủ nào đó được người người xưng tụng là ‘thiên hạ đệ nhất sát thủ’ lúc này tay trái đang cầm một bó cải thìa, một dải thịt heo, còn tay phải xách hai con cá và một nắm hành. Người nọ một thân hắc y lại đeo thêm bản mặt than, nhìn sao cũng cảm thấy tức cười ghê gớm. Bất quá Tứ Ngũ làm người rất biết chừng mực, hắn nhanh chóng tiến lên tiếp nhận đồ đạc trên tay người kia.

“Chủ tử, những thứ này là gì?”

Việt Thương ngạc nhiên nói, “Đồ ăn để làm cơm trưa a.”

“Ai làm?” Tứ Ngũ lại hỏi.

Lúc này Việt Thương trái lại ngây ngẩn cả người. Hắn hết nhìn Tứ Ngũ lại nhìn Việt Tùy, “Không ai biết làm?”

Tứ Ngũ và Việt Tùy kiên quyết không lên tiếng. Bọn họ là sát thủ, không phải đầu bếp, tuy đều là chơi đùa với lưỡi dao, thế nhưng giết người và thái rau thực sự khác nhau rất lớn nha.

Việt Thương trầm ngâm một lúc, sau đó lên tiếng, “Được rồi, ta làm.”

Tứ Ngũ và Việt Tùy chấn kinh, hai người đồng loạt dùng ánh mắt khó có thể tin mà nhìn về phía hắn. Việt Thương không nhận ra điều bất ổn trong ánh mắt đối phương, trực tiếp đi vào phòng bếp mà lăn qua lăn lại.

Tứ Ngũ và Việt Tùy liếc nhau một cái, đều rất muốn hỏi, ‘chủ tử, người thực sự biết làm sao?’

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau