THỆ TỬ TƯƠNG TÙY (THỀ SỐNG CHẾT CÓ NHAU)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thệ tử tương tùy (thề sống chết có nhau) - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Hợp tác

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Tuy rằng cái tên đứng bên cạnh Triệu Bình kia Việt Thương chưa từng gặp mặt, thế nhưng không hiểu sao lại cảm thấy có chút quen quen. Hắn liếc mắt nhìn sang Việt Tùy, “Người kia ngươi đã từng gặp qua hay chưa?”

Việt Tùy vốn là người của Thương Nguyệt lâu, nếu như người này đáng nghi thì y hẳn là đã phải đề cao cảnh giác mới đúng.

Đáng tiếc Việt Tùy thế nhưng lại lắc đầu, lộ ra một biểu tình cực kỳ mờ mịt, “Chủ tử?”

Việt Thương híp mắt chăm chú nhìn người kia, vẫn cảm thấy có chút quen thuộc, thế nhưng lại không thể nhớ ra đã từng gặp ở đâu. Bất quá biểu tình của Uất Trì Vô Ương trái lại lại khiến cho hắn nảy sinh vài phần suy ngẫm.

Tên kia ngồi ở bên cạnh Thái hậu, thấy người của Thương Nguyệt lâu tiến lên chào hỏi thế mà cũng khách khí nói nói cười cười vài câu, tựa như đã coi kẻ mạo danh kia là lâu chủ chân chính của Thương Nguyệt lâu vậy. Người khác thì không nói, nhưng hắn và Việt Thương ở chung nhiều ngày như vậy, sao có thể không biết thật giả cho được?

Chỉ là vẻ mặt giả vờ không biết không hay, hoàn toàn không có dự định ra mặt vạch trần của hắn khiến cho Việt Thương châm biếm mà nghiền ngẫm một chút.

Có lẽ là nhận thấy không cần quan sát thêm nữa, cho nên Việt Thương liền kéo Việt Tùy ung dung rời đi. Hai người không quay về phủ đệ của Uất Trì Vô Ương mà đơn giản phái Tứ Ngũ cho người chuyển lời tới Bát hoàng tử, nói rằng bọn họ có việc phải ly khai.Hai người trực tiếp đi tới cứ điểm của Thương Nguyệt lâu ở kinh thành. Việt Tùy nhìn biểu tình thâm sâu khó dò của Việt Thương, sau cùng nhịn không được mà lên tiếng hỏi, “Chủ tử, có gì không đúng hay sao?”

Việt Thương nhìn về phía y, chỉ thấy một đôi con ngươi đen láy không hề chớp mắt đang nhìn mình. Người nọ cánh môi mỏng nhạt khẽ khàng mím lại, rõ ràng là đang nghiêm túc dị thường.

“Thuộc hạ ngu muội, không thể cùng phân ưu với chủ tử.” Việt Tùy lộ ra biều tình tự trách. VIệt Thương thấy thế bất chợt giật mình, vươn tay kéo người lại, nhịn không được mà đặt xuống cánh môi mỏng manh của y một nụ hôn.

“Thương Nguyệt lâu hiện tại trong ngoài đều có địch. Mặt ngoài thì tên cẩu hoàng đế kia lăm le đe dọa, bề trong chỉ e người của Uất Trì Vô Ương cũng đang ngấm nghé chờ đợi thời cơ.” Nói tới đây, hắn phát hiện thân thể người kia có chút cứng đờ, tựa hồ không thể tin được.

“Bát hoàng tử?”

“Tên đó mới chính là hồ ly. Thân phận cung chủ Thiên Thần cung của hắn phỏng chừng ngay cả Hoàng đế cũng không hề hay biết. Bằng không, tên cẩu Hoàng đế kia đã không thuê người của Thiên Thần cung đi truy sát hắn rồi, như thế vừa cho bọn chúng cơ hội diễn trò lại vừa giúp chúng kiếm được một món tiền không nhỏ.”Việt Tùy ngồi yên chăm chú lắng nghe Việt Thương nói, lát sau mới mở miệng: “Hắn cũng muốn gây bất lợi cho chủ tử?”

“Chỉ sợ không đơn thuần là muốn gây bất lợi. Cái bọn chúng muốn chính là thế lực của Thương Nguyệt lâu. Hoàng đế muốn giết đệ đệ của mình là sự thật, thế nhưng Uất Trì Vô Ương kia ôm lòng phản nghịch cũng là thật. Chẳng qua lòng tham của hắn quá nhiều, không những chỉ muốn ngôi vị cửu ngũ chí tôn cùng với thế lực giang hồ mà còn muốn có cả ngươi.”

Nghe được một lời này, Việt Tùy thực sự cứng ngắc toàn thân. “Chủ tử, thuộc hạ…” Lời còn chưa dứt, miệng lưỡi đã bị Việt Thương dùng môi chặn lại.

“Đừng vội giải thích, ta tất nhiên tin tưởng ngươi. Tên kia rất giống ta, trong tâm tư hắn suy tính cái gì, ta đều biết. Nhưng là tất cả những chuyện này không hề liên quan đến ngươi, nếu đổi lại là người khác thì cũng vậy thôi.”

Nghe người nọ nói thế, Việt Tùy mới có chút an tâm. Y sợ Việt Thương hiểu lầm rằng mình sẽ làm ra chuyện phản bội hắn.

“Chủ tử, chúng ta hiện tại có nên tiếp tục liên thủ với Bát hoàng tử không?”

Việt Thương miễn cưỡng nở một nụ cười, “Liên thủ với hắn? Chẳng phải là bảo hổ tự lột da hay sao? Ta ngay từ đầu đã không định hợp tác lâu dài với hắn, bất quá chỉ là muốn xem hắn diễn trò một chút mà thôi.”

Việt Tùy gật đầu, thế nhưng trong lòng vẫn chưa yên, “Chỉ e hắn không dễ dàng bỏ qua cho chúng ta.”

“Yên tâm đi, hắn ốc còn không mang nổi mình ốc, làm sao có thời gian ‘chiếu cố’ chúng ta?”

Chương 32: Theo người

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Sau khi Uất Trì Vô Ương biết đám người Việt Thương rời đi, tất nhiên không chịu bỏ qua, lập tức phái rất nhiều người tiến hành tìm kiếm. Bất quá hai người kia giống như hoàn toàn biến mất, làm thế nào cũng không thể tìm ra.

Hơn nữa không biết từ chỗ nào lại truyền ra một tin đồn, đó là Hoàng đế bỗng nhiên bắt đầu theo dõi nhất cử nhất động của Uất Trì Vô Ương. Trong lúc nhất thời, hắn không thể phân tâm mà quản chuyện của bọn Việt Thương được.

Cùng lúc đó, Việt Thương đang ngồi trên ghế, thoải mái nâng tách trà lên vừa thưởng thức vừa nghe thuộc hạ báo cáo tình hình trong kinh.

Đợi sau khi mọi người lui ra hết cả, Việt Tùy lúc này mới nói lên nghi hoặc của chính mình, “Chủ tử, nếu trong kinh đã có biến, tại sao không tới đó để nghe ngóng nắm bắt thế cục cho tốt hơn?” Như thế nào lại chạy tới nơi biên cảnh núi cao hoàng đế xa này để mà ẩn dật?

Việt Thương nhịn không được mà đứng dậy đi tới trước mặt người kia, xấu xa vươn tay nhéo nhéo mặt y một cái. Việt Tùy cũng không tức giận, trái lại vô cùng ngoan ngoãn đứng yên cho người nọ trêu đùa, đến khi Việt Thương nhéo chán liền buông tay đổi thành nhè nhẹ vuốt ve.

“Bọn chúng càng loạn càng  tốt. Ngươi nghĩ xem, bất kể sau cùng giang sơn Võ quốc rơi vào tay ai thì Thương Nguyệt lâu cũng đều không có đường sống.”
Nghe được lời này, sắc mặt Việt Tùy cũng theo đó mà đại biến, toàn thân thoáng chốc cứng đờ.

“Chủ tử?” Y nhìn thẳng vào Việt Thương, nói, “Chủ tử ở đâu thì thuộc hạ ở đó.”

“Đương nhiên. Chúng ta sinh tử có nhau, có thế mới không uổng công ta đặt cho ngươi cái tên này.” Hắn lại tiếp tục trấn an, “Thiên hạ rộng lớn, chẳng lẽ ngoại trừ Võ quốc thì không còn chỗ để đi sao? Ta sớm đã an bài nhân thủ đi chuẩn bị rồi.”

Thấy hắn nói như vậy, Việt Tùy liền hiểu Việt Thương sớm đã có dự liệu rồi. Mặc dù Việt Tùy không nhìn ra cái nơi biên cảnh khỉ ho cò gáy mà bọn họ không quản xa xôi chạy tới này có giá trị tốt đẹp gì, thế nhưng y tin tưởng Việt Thương. Chủ tử nhất định đã có sách lược vẹn toàn, chắc chắn là người thường không cách nào nghĩ ra được.

Việt Thương kéo Việt Tùy tới trước bàn, trải rộng tấm địa đồ ra, chỉ vào một vùng hoang mạc bình nguyên phía trên Võ quốc, “Những người du mục sinh sống ở nơi này, đời sống thường ngày vô cùng gian khổ. Trước đây, bởi vì mùa đông thiếu ăn, bọn họ thường đến biên giới của Võ quốc mà cướp bóc, xung đột không ngừng. Bọn chúng thể lực cường hãn tráng kiện, trong cuộc chiến dai dẳng này, Võ quốc đều là thua nhiều thắng ít.”
Việt Tùy chăm chú nhìn đối phương, chờ hắn tiếp tục nói.

“Ngươi có tò mò muốn biết vì sao bọn họ cường tráng bưu hãn như thế nhưng lại không hề tiến quân xâm lược Võ quốc hay không?” Thấy Việt Tùy gật đầu, Việt Thương lại nói, “Cũng không có gì khó đoán. Lương thảo thiếu thốn là một lý do, nhưng nguyên nhân sâu xa đó là bọn họ thiếu muối.”

“Võ quốc lấy thứ này để khống chế bọn họ sao?” Việt Tùy không phải tên ngốc, vừa nghe một chút liền nắm bắt được trọng điểm.

Việt Thương mỉm cười, gật đầu, “Vài thập niên trước, tù trưởng của bọn họ đã ký hiệp ước với Võ quốc, rằng chỉ cần bọn họ không quấy rầy biên cảnh thì hàng năm Võ quốc sẽ bán cho bọn họ một số lượng muối nhất định, thêm nữa khi nạn đói của mùa đông đến cũng sẽ cung cấp cho họ một số lượng thực phẩm. Đây chính là điều kiện để đình chiến.”

Cứ như thế nhiều năm sau đó, hai bên liền yên ổn mà sống với nhau, tất nhiên thỉnh thoảng cũng có những xung đột nhỏ, thế nhưng không ảnh hưởng gì. Chẳng qua là con người ai cũng có dã tâm và dục vọng. Võ quốc nhiều năm dùng muối để vây khốn một bộ tộc hùng mạnh như thế, nếu nói đối phương trong lòng hoàn toàn không bất mãn thì không có khả năng. Mà cái Việt Thương đang suy tính chắc hẳn chính là châm ngòi vào đống thuốc nổ này đi?

Nghĩ tới việc Thương Nguyệt lâu bắt đầu tích trữ muối và binh khí trong thời gian gần đây, Việt Tùy tất nhiên đã hiểu chủ tử của mình muốn làm cái gì.

“Chủ tử muốn tiêu diệt Võ quốc sao?”

Việt Thương sờ cằm, trầm ngâm một chút mới nói, “Diệt hay không diệt thì không chắc, nhưng nhất định phải khiến nó điêu linh hết sức có thể mới được.”

Việt Tùy ngây ngốc nhìn đối phương. Dựa vào tài trí mưu lược thâm sâu của chủ tử, nếu như hắn có tâm cơ, chỉ sợ là một ngày kia toàn bộ Võ quốc cũng đều nằm trong tay của hắn!

Chương 33: Thật giả

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****Đúng như dự liệu, quả nhiên trong chốn giang hồ lại xuất hiện một cái Thương Nguyệt lâu, hơn nữa còn phi thường nổi trội.

Bất quá chuyện này cũng chỉ có người trong Thương Nguyệt lâu mới biết rõ ràng, còn người ngoài thì chỉ đơn giản cho rằng Thương Nguyệt lâu lại một lần nữa trồi lên trên mặt nước mà thôi. Trước đó, Việt Thương đã âm thầm phân phó các Đường chủ phải cẩn thận trông coi thuộc hạ cũng như những thương điếm thuộc phạm vi quản hạt của mình, cố gắng hết sức để hành động trong kín đáo.

Thương Nguyệt lâu thật thì lặng lẽ im lìm mà chuyển rời thế lực ra khỏi lãnh thổ Võ quốc, còn Thương Nguyệt lâu giả thì ngược lại ở trong nội quốc phô trương thanh thế, khiến cho nhân sĩ giang hồ trong lòng hoảng sợ. Rất nhiều người ra sức phỏng đoán mưu đồ hiện tại của Thương Nguyệt lâu, mà ngay cả Thiên Thần cung vốn luôn coi ám sát âm thầm là sinh ý chính cũng bất chợt sôi động hẳn lên.
Mọi người dự đoán rằng Thiên Thần cung lần này có lẽ là không muốn để cho Thương Nguyệt lâu độc chiếm địa vị cường đại trên giang hồ. Ngoài ra tam trang vẫn không động tĩnh gì như lúc trước, dường như vẫn chỉ ngồi yên nghe ngóng tình hình. So với những biến động của giang hồ thì bên trong triều đình cũng không yên ổn hơn là mấy. Phe phái thế lực phân chia càng lúc càng rõ rệt, mà mưu đồ cũng ngày một hiển lộ rõ ràng, một phái ủng hộ đương kinh Hoàng thượng, phe còn lại chính là đi theo Thái hậu và Bát hoàng tử.

Nghe nói chuyện Hoàng đế phái người ám sát Bát hoàng tử đã bại lộ, triều đình cũng vì sự việc này mà chấn động một phen. Ngay cả Thái hậu cũng giật mình không ít, đành phải đích thân đứng ra bảo vệ tiểu nhi tử, thậm chí bà còn mơ hồ có chiều hướng thiên vị Bát hoàng tử.

Bản thân Hoàng đế khi đăng cơ ngày đó đã lập tức trừ khử những phe cánh đối lập. Chuyện các đại thần tiền triều hoặc bị giáng chức, hoặc bị lưu đày lúc ấy bây giờ liền trở thành đề tài để người ngoài bàn luận. Lại thêm việc hắn thuê người ám sát thân đệ của mình, nói đi nói lại cũng chỉ thấy tâm tư vị hoàng đế này thực hẹp hòi, vừa bạo ngược lại vừa hung tàn độc ác.

Hoàng đế nghe được những nhận định như thế, tất nhiên tức giận vô cùng, nhưng không đợi hắn xuống tay trừng trị đã có một bí mật động trời nữa được phơi bày ra ánh sáng. Một bản danh sách ám sát không biết từ đâu bỗng nhiên lưu truyền khắp nơi, trong đó người bị ám sát đều là những mệnh quan triều đình, mỗi cái đầu trị giá bao nhiêu lượng bạc, ngày nào giờ nào hành thích, vân vân, tất cả đều viết thực rõ ràng.Mà điểm tương đồng duy nhất giữa những quan viên xấu số này chính là — bọn họ đều là những người hoặc từng phản đối tân hoàng đăng cơ, hoặc là không chịu nổi tác phong chuyên quyền độc đoán của vị tân hoàng đế này mà dâng biểu can gián. Thế là sau đó, tân hoàng liền nhất nhất trừng trị, người sau càng xử nặng hơn so với người trước, tận gốc diệt trừ bè phái đối lập, tàn sát đến không chừa một ai.

Sau vụ việc này, hướng gió trong triều đình liền xô về phía Uất Trì Vô Ương. Mà Thái hậu sau khi nghe được những thủ đoạn đẫm máu của đại nhi tử thì tức giận mà sinh bệnh, nằm liệt trên giường tận mấy ngày liền. Uất Trì Vô Ương bắt đầu danh chính ngôn thuận chiêu binh mãi mã, tựa hồ đã xác định cùng với huynh đệ ruột thịt của mình quyết tranh cao thấp một phen.

Đứng trước cục diện này, Hoàng đế đương nhiên sẽ không để yên, đáng tiếc là những tin đồn kia bất luận như thế nào cũng không tra ra nguồn gốc. Hắn đương nhiên biết những thông tin ám sát này chỉ có Thương Nguyệt lâu mới có, mà hắn lúc trước cũng là vì để che giấu bí mật mới chọn cách xuống tay với Thương Nguyệt lâu.

Cứ tưởng đối với một cái tổ chức giang hồ cỏn con, chỉ cần tùy tiện búng tay cũng có thể dễ dàng dàn xếp, nào ngờ sau khi động thủ rồi, hắn mới biết mọi sự chẳng dễ dàng như tưởng tượng ban đầu. Trước là sơ sót để cho tên lâu chủ kia chạy thoát, sau này điều tra khắp nơi về tung tích của kẻ đó mới hay giá trị của Thương Nguyệt lâu lớn hơn so với suy nghĩ của hắn rất nhiều, chỉ riêng mạng lưới kinh tế khổng lồ kia đã khiến cho một bậc đế vương đứng đầu một nước như hắn sinh tâm thèm muốn rồi.

Đáng tiếc, sau một loạt sự tình liên tiếp xảy ra, kế hoạch của hắn đã hoàn toàn bị xáo trộn. Việc trọng yếu nhất trước mắt tất nhiên là giữ gìn vương vị, thế nhưng đám người của Thương Nguyệt lâu lại ngay thời khắc mấu chốt mà bóc trần sự thật kia, đòn này thực sự khiến cho hắn trở tay không kịp.

Người cao hứng nhất trong vụ việc này vẫn là Uất Trì Vô Ương. Chiêu này của Thương Nguyệt lâu đích xác là rút củi dưới đáy nồi. Vốn dĩ thanh danh của tân hoàng đế đã có chút lung lay, nay lại phát tán tin tức này, chỉ sợ cục diện trong triều đình nháy mắt sẽ hoàn toàn biến đổi.

Chương 34: Đều là những nhân vật làm người khác đau đầu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****“Lô hàng tiếp theo ước chừng nửa tháng nữa sẽ đến.” Việt Thương một thân hắc y anh tuấn ngạo nghễ đứng trong gió. Ngọn cuồng phong nơi bình nguyên bao la rộng lớn cứ thế thổi bay tà áo choàng hờ hững trên vai của hắn.

Trước mặt Việt Thương là một hán tử trung niên cường tráng, tướng mạo tuy rằng thô kệch quê mùa nhưng lại không che giấu nổi tinh quang đang lóe ra trong ánh mắt. Trên mặt người nọ còn mang theo một nét cười đặc biệt thản nhiên. Hán tử nhìn nam tử thân hình thon dài, diện mạo tuấn mỹ ở trước mặt mình, trong mắt không dám có lấy một chút khinh thường và bất kính, “Lần này thực sự là phải cảm tạ lâu chủ rồi.”

“Không cần, mục đích của chúng ta giống nhau thôi.” Việt Thương quay đầu nhìn người nọ, mỉm cười, con ngươi sáng ngời như sao đêm, khóe môi khe khẽ cong lên, chỉ sợ những thứ gọi là ‘khuynh nước khuynh thành’ cũng không thể nào sánh nổi. “Ta muốn Võ quốc không có lấy một ngày yên ổn.”

Trở lại trấn nhỏ nơi biên cảnh, từ xa xa đã thấy bóng dáng một nam nhân toàn thân y phục hắc sắc đang lặng lẽ đứng ở cổng thành, chuyên chú mà kiên nhẫn, tựa hồ như một pho tượng ngọc thạch đã đứng sừng sững cả ngàn năm.

Khi nhìn thấy bóng dáng kia, đáy mắt vẫn luôn thờ ơ lạnh lẽo của Việt Thương bỗng nhiên ánh lên một tia sáng rất khác. Hắn thúc bụng tuấn mã dưới thân, nhịn không được mà tăng nhanh tốc độ đi tới bên cạnh người nọ, khóe miệng bất giác cong lên thành một nụ cười, “Ta đã trở về.”

“Chủ tử!” Sau khi khối ngọc thạch kia nhìn thấy Việt Thương đi tới, khí tức cũng bất ngờ sống động hẳn lên, hình ảnh lãnh khốc băng hàn trước đó cũng nhu hòa đi rất nhiều. Trong ánh mắt của y tựa hồ lóe lên một tia quang mang nhàn nhạt, hệt như tượng đá bỗng chốc được tái sinh.

Kéo người lên ngựa, Việt Thương có chút vô lại mà ghé sát vào bên người đối phương, nói, “Ta đói…”

“Ân.”

Nam nhân cầm cương có phần không được kiên nhẫn, cứ thế theo bản năng mà gia tăng tốc độ, một mạch lao đi.

Trở lại tiểu viện tạm trú nơi trấn nhỏ, sau khi rửa mặt ăn cơm, Việt Thương liền uể oải ngồi tại thư phòng, nghe đám thuộc hạ trong thành báo cáo chi tiết từng biến động ở trong Võ quốc gần đây rồi mới lật mở đủ loại mật thư để sẵn trên bàn, xử lý sự vụ trong lâu, cứ thế cho tới tận nửa đêm.
Việt Tùy vẫn luôn lặng lẽ đứng ở phía sau lưng Việt Thương. Chỉ biết mỗi lần hắn vươn tay nâng tách trà đang đặt bên cạnh lên môi đều phát hiện tách trà kia thế nhưng vẫn còn nóng. Hoặc là, mỗi khi hắn từ giữa đống sự vụ bận rộn kia ngẩng mặt lên đều bắt gặp một ánh nhìn tinh tế mà chăm chú của người nọ đang hướng về phía mình. Tuy rằng với bản lĩnh của một sát thủ, cảm giác về sự hiện hữu của mọi người xung quanh đối với hắn là cực kỳ rõ nét, thế nhưng mỗi lần ngẩng đầu nhìn lên cặp mắt đen láy của người kia, cảm nhận được hơi thở của người kia luẩn quẩn bên mình, Việt Thương liền cảm thấy trong lòng dâng lên một tia ấm áp.

“Tùy…” Kéo nam nhân đã đứng cạnh không biết bao nhiêu lâu lại gần, để đối phương trực tiếp ngồi vào lòng mình, Việt Thương thỏa mãn ôm lấy người nọ, vùi mặt vào cổ y, hít hít mùi hương cỏ cây nhàn nhạt mà quen thuộc, cảm thấy trong lòng bất chợt yên ổn lạ kỳ.

Thực ra hắn không muốn tranh đấu cùng với Võ quốc, lại càng không muốn quyết tử một sống hai chết với Võ vương. Hắn không muốn coi bất luận kẻ nào là địch nhân mà chỉ muốn có thể ôm ôm ấp ấp nam tử trong ngực này, cùng cái người tuy rằng ít nói nhưng lại rất mực trung tâm này yên yên ổn ổn sống cả một đời.

Chẳng qua cuộc sống và vận mệnh luôn luôn vô thường như thế, từ khi hắn không hiểu vì sao lạc bước tới thế giới này, từ khi hắn có được thân thể của chính mình hiện nay, có được thời cơ để làm rất nhiều đại sự thì hắn đã chọn gánh vác số mệnh của thân thể này lên bờ vai vững chãi của mình rồi.

Không tồi, lão thiên gia lúc nào cũng quan tâm chiếu cố hắn, tuy rằng ném hắn vào một cục diện rối rắm không biết phải làm sao, thế nhưng lại bù cho hắn một tình nhân trung tâm và hoàn mỹ. Chung quy cuộc sống và tương lai đối với hắn vẫn tràn ngập khát khao.

“Bát hoàng tử và Võ vương bắt đầu trở mặt, Võ quốc sắp có biến rồi.”

“Chủ tử?” Việt Tùy tuy rằng không hiểu rõ âm mưu và nội chiến cung đình, thế nhưng y vẫn luôn đi theo bên cạnh Việt Thương, mà người nọ sắp xếp bất cứ chuyện gì cũng đều không hề giấu giiếm, vì thế hoặc ít hoặc nhiều Việt Tùy cũng hiểu được vài phần.

Tuy rằng đã dự liệu tới dã tâm xưng đế của Bát hoàng tử, nhưng không ngờ hắn thực sự có gan tạo phản. Bất quá trong sự kiện này, nam nhân bên cạnh y đây cũng góp phần thúc đẩy không ít. Người nọ thoạt nhìn tưởng như đang ẩn mình ở một nơi bí mật nào đó, thế nhưng thực tế lại đang dấn thân vào giữa sóng gió triều đình. Nếu như không có mạch nước ngầm do Việt Thương xả ra trợ giúp châm dầu vào lửa thì cho dù Bát hoàng tử có muốn lật đổ Võ vương, chỉ sợ cũng chẳng dễ dàng.
Trong lòng tâm tư liên hồi hoán chuyển, thế nhưng thần sắc trên mặt lại chỉ thoáng động một tia. Việt Tùy dùng đôi mắt hắc bạch phân mình thập phần bình ổn nhìn vào người nọ, tựa hồ muốn nói lại thôi, bất quá Việt Thương dựa vào thái độ của y cũng có thể đoán được vài phần.

Việt Thương và Việt Tùy kề cận ngày đêm, tâm tư của người kia, hắn rõ ràng hơn ai hết. Nhìn vào cặp mắt dò hỏi vô thanh kia, Việt Thương đã hiểu được khúc mắc ẩn trong lòng Việt Tùy, “Ta không hề có ý tứ gì đối với vương vị kia. Ngươi cũng không phải không biết, rằng ta chỉ cần có ngươi là đủ rồi.”

Chỉ một câu nói này đã thành công khiến cho khuôn mặt tuấn tú của nam nhân lạnh lùng ít nói kia thoáng chốc ửng hồng. Một mạt phiếm hồng nhàn nhạt này thế nhưng lại khiến gương mặt nam nhân toát lên một vẻ xinh đẹp và mị hoặc đến không thể nào ngờ nổi. Hô hấp của Việt Thương nhất thời trở nên dồn dập, tay chân cũng nhịn không được mà bắt đầu có chút xấu xa.

Việt Tùy chính là không có ý định ngăn cản, chỉ nương theo từng động tác của đôi bàn tay xấu xa kia mà khuôn mặt mỗi lúc một đỏ bừng. Việt Thương càng nhìn càng không khống chế được tâm tư, một tay ôm lấy đối phương, thoáng cái đã phi thân vào phòng.

Cùng lúc đó, tại kinh thành xa xôi, Bát hoàng tử cũng đang rất không vui. Cuộc chiến của hắn và hoàng huynh đã âm ỉ từ rất lâu, tuy rằng thế cục triều đình đã bắt đầu nghiêng về phía hắn, mà những lời đồn đại bất lợi cho Võ vương ở trong dân gian vẫn còn tồn tại, thế nhưng hắn hiện tại đang bị hoàng huynh dùng thủ đoạn tàn bạo trấn áp xuống nhiều, phe cánh chống đối lại hoàng đế ở trong triều cũng vì thế mà kiêng dè e sợ.

Uất Trì Vô Ương nhíu mày nhìn vào mật báo mà thuộc hạ truyền đến. Thế lực của hắn hiện tại đang bị Hoàng đế âm thầm chèn ép, thậm chí có ý đuổi cùng giết tận. Tuy nói từ trước tới nay hắn vẫn luôn che giấu thực lực của mình, thế nhưng hiện tại đã bị ép đến bước không thể không ra mặt trực diện nghênh chiến rồi.

Uất Trì Vô Ương thấp giọng nói với tâm phúc bên người, “Truyền tin tới Sơ Nhất, lệnh cho toàn bộ Thiên Thần cung xuất thủ.”

Hắn cũng không phải một đứa trẻ ranh chỉ biết chịu đòn mà không biết đánh trả. Nếu Hoàng huynh đã muốn sống mái với hắn thì hắn cũng không ngại chống trả bằng bất cứ giá nào. Chẳng qua trong lòng hắn vẫn còn có chút bất an, chính là hai kẻ đang yên đang lành lại rời khỏi phủ đệ của hắn rồi biến mất kia rốt cuộc là có thái độ gì?

Tuy rằng Thương Nguyệt lâu tựa hồ đã vô tình giúp đỡ hắn một phen, nhưng những tin tức lưu truyền trong dân gian kia, hắn không tin là không có người đứng sau thao túng. Huống hồ những vụ ám sát cơ mật kia, nếu không phải là Thương Nguyệt lâu cố tình phóng xuất thì ai lại có thể nghe ngóng rồi lan truyền đi được?

Thoạt nhìn Thương Nguyệt lâu dường như đang đứng cùng chiến tuyến với hắn, mà ngay cả Võ vương e rằng cũng nghĩ Bát hoàng tử đang âm thầm liên thủ với Thương Nguyệt lâu. Đáng tiếc chỉ có một mình Uất Trì Vô Ương hiểu rõ, cái tên Việt Thương tưởng chừng lười biếng cả ngày chỉ ham ngủ, cái gì cũng không quan tâm kia hoàn toàn không phải là một kẻ dễ dụ dỗ. Ở chung với người nọ mấy ngày, hắn vẫn không cách nào suy đoán được tâm tư thực sự của đối phương.

Chỉ biết là người nọ dường như rất để tâm đến thị vệ thiếp thân của mình. Nếu thật sự muốn tận dụng thế lực của Thương Nguyệt lâu, đương nhiên sẽ phải khống chế được Việt Thương. Chẳng lẽ thực sự phải nghĩ cách tính kế trên người Việt Tùy?

Uất Trì Vô Ương nhịn không được mà nhíu mày. Đối phương không phải là một nhân vật nhỏ bé tầm thường. Đây chính là đệ nhất sát thủ nổi danh ngang hàng với Sơ Nhất của Thiên Thần cung.

Y cùng với lâu chủ của Thương Nguyệt lâu cũng như nhau, đều là những nhân vật khiến cho người khác không dám xem thường.

Chương 35: Một vòng rồi lại một vòng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Nhàn Vân Quá Hải

Beta: Mimi, Lam Yên

*****“Chủ tử!” Việt Tùy từ ngoài phòng tiến vào, trên tay còn cầm theo mật thư được quấn chặt, giấu trong ống trúc nhỏ.

Việt Thương vùi đầu xử lý sự vụ trong thư phòng cả ngày, lúc này mới có cơ hội ngẩng đầu lên. Hắn tạm ngừng công việc trên tay trong chốc lát, hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Sau khi nhận lấy mật thư và nhìn lướt qua một cái, sắc mặt hắn loáng thoáng biến đổi, tiếp đó trở nên có chút khó coi.

“Thủy đường chủ thế nào?”

“Thủy đường chủ bị thương không nặng, may nhờ Mộc đường chủ kịp thời đuổi tới.”

Việt Thương nhíu chặt chân mày, “Xem ra đã đến lúc chúng ta nên tính toán nợ nần rồi.”

“Để thuộc hạ đi đi!”

“Đứng lên, ta có cho ngươi quỳ sao?” Đối với tật xấu hơi chút là quỳ này của Việt Tùy, Việt Thương vẫn luôn có chút đau đầu.

“Xin hãy cho thuộc hạ đi.” Việt Tùy vẫn không đứng lên, khẩn thiết nói, “Thuộc hạ nguyện phân ưu thay chủ tử.”

Việt Thương bất đắc dĩ từ trên ghế đứng lên, kéo nam nhân đang quỳ trên mặt đất lên trên ghế, ấn y ngồi xuống. Việt Tùy không dám ngồi, thế nhưng Việt Thương vẫn một mực dùng lực đè lại, tránh cho y lại đứng lên một lần nữa, tiếp đó còn rất không khách khí mà ngồi thẳng lên đùi đối phương. Phương thức này xác thực rất hiệu quả, nó khiến Việt Tùy không dám tiếp tục tùy tiện động đậy nữa.

“Ngươi không cảm thấy có gì kì quái sao? Vì sao Triệu Bình đột nhiên ra tay với Thủy đường chủ?”

Việt Tùy cẩn thận từng li từng tí dùng tay ôm lấy thắt lưng Việt Thương, rất sợ Việt Thương ngồi không vững mà té xuống. “Chủ tử nghĩ sao?”

“Với võ công của Triệu Bình, muốn giết chết Bạch Lệ Nhi không khó, nay chỉ làm nàng trọng thương chẳng qua là muốn chọc giận ta, cũng thuận tiện chế trụ Mộc đường chủ mà thôi. Còn về mục đích, ta đoán chính là muốn dẫn dụ ngươi đi giết Triệu Bình.”

Việt Tùy ngẩn ra, “Dẫn dụ thuộc hạ ra tay?”

“Tiêu Nhất Sơn trước đó đã tiến vào Hán quốc âm thầm sắp đặt công việc. Bạch Lệ Nhi bị trọng thương, toàn bộ tâm tư của Tống Tầm đương nhiên sẽ đặt hết lên trên người nàng, mà nếu như phải đối phó với Triệu Bình, hiển nhiên không phải người từ cấp Đường chủ trở lên thì không thể làm được. Vậy ngoại trừ ngươi ra, bên cạnh ta không còn ai có thể dùng, ngươi đi chuyến này… tất nhiên là nằm trong mưu kế của bọn chúng.”

“Thuộc hạ ngu dốt!” Trong lòng Việt Tùy bất chợt dâng lên cảm giác ảo não và tự trách.

Việt Tùy thực ra không hề ngốc, chỉ nghe sơ qua một chút liền nghĩ tới căn nguyên. “Triệu Bình là người của hoàng đế, trước mắt hắn đang cùng Bát hoàng tử tranh đấu đến mức khí thế sục sôi, như thế nào lại còn phân tâm để đối phó với Thương Nguyệt Lâu? Hắn không sợ sao?”
“Cho nên hắn mới trù tính muốn dụ ngươi rời đi.” Vừa nói Việt Thương vừa tủm tỉm cười, ngón tay tinh tế xuôi theo đường nét khuôn mặt khôi ngô tuấn tú, tràn ngập anh khí của Việt Tùy mà dần dần vuốt ve xuống dưới. Khóe miệng hắn khe khẽ cong lên, lộ ra nụ cười nhàn nhạt mang theo một tia dụ hoặc mê người.

Đáp lại Việt Thương là gương mặt tuấn tú có chút ửng đỏ của Việt Tùy. Y rũ mắt xuống nhìn nam tử đang ngồi trong lòng mình, nhất thời không biết phải nói gì, chỉ ngây ngẩn mà nhìn đối phương.

“Nhìn cái gì? Ngươi là nhược điểm lớn nhất của ta, bắt được ngươi là có thể ra lệnh cho ta, như thế chẳng khác nào có được Thương Nguyệt lâu.”

Việt Tùy trong nháy mắt có chút uể oải gục đầu, “Thuộc hạ hổ thẹn, làm liên lụy chủ tử.”

“Nói cái gì mà liên lụy hay không liên lụy? Ngươi với ta vốn là một thể, lúc ta mất đi võ công bị người đuổi giết, ngươi có từng ghét bỏ ta liên lụy ngươi sao?”

“Thuộc hạ biết sai.”

“Ngoan~ Lại nói, ngay cả ta cũng thiếu chút nữa bị hắn lừa rồi.” Việt Thương đem cằm đặt lên đầu vai Việt Tùy, chớp chớp đôi mắt phượng đen láy sáng ngời. Trong phút chốc, tận sâu đôi con ngươi thăm thẳm ấy nổi lên một luồng lốc xoáy lạnh lẽo âm u.

Giống như cảm nhận được khí tức không vui trên người Việt Thương, Việt Tùy vươn tay ôm trọn thân thể người kia vào lòng, lặng lẽ trấn an.

“Ta vẫn luôn cảm thấy có điểm không thích hợp, nhưng lại nghĩ không ra, vậy mà hôm nay đánh bậy đánh bạ, cuối cùng đoán trúng rồi.”

“Chủ tử?” Việt Tùy nhìn vào đôi mắt phượng lúc này dường như bởi vì tức giận mà không ngừng lấp lóe hàn quang của đối phương, có chút thất thần.

“Ta còn nhớ rõ, ngày ấy, tại thọ yến của thái hậu, Uất Trì Vô Ương rõ ràng nhận ra Thương Nguyệt lâu lâu chủ kia là hàng giả, thế nhưng không hề có ý vạch trần. Việc này đối với hắn có lợi ích gì? Cứ để mặc cho mọi người nghĩ rằng đương kim Hoàng Đế còn nắm trong tay một thế lực giang hồ, đối với tình cảnh hiện giờ của hắn chẳng phải lại càng bất lợi hay sao?”

Việt Tùy còn đang tự hỏi về những lời Việt Thương vừa nói, lại nghe hắn tiếp lời, “Hiện tại Triệu Bình xuất ra một chiêu này, nói xem, ai là người hiểu rõ ràng nhất tầm quan trọng của ngươi đối với ta?”
Biểu tình trên mặt Việt Tùy đột nhiên ngưng trọng hẳn lên, “Chủ tử nghi ngờ Bát hoàng tử?”

“Cho dù có thành công hay không, đối với hắn đều có lợi không phải sao? Nếu thành hiển nhiên có thể khống chế ta và Thương Nguyệt Lâu, nếu không thì cũng khiến cho ta hận hoàng đế thấu xương, vì thế mà giúp hắn có thêm một phần trợ lực.”

“Triệu Bình là người của Bát hoàng tử?” Lời này mặc dù là câu nghi vấn, thế nhưng thời điểm Việt Tùy nói ra, tựa hồ đã có vài phần khẳng định.

Việt Thương nhắm mắt, bộ dáng thoạt nhìn có chút buồn ngủ, “Dám có chủ ý với ngươi, ta nhất định sẽ khiến hắn phải hối hận.”

Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Việt Thương, Việt Tùy vội ôm lấy hắn đứng dậy. Việt Thương cũng không ngăn cản Việt Tùy, chỉ thoáng liếc mắt nhìn qua hai cuốn sổ còn chưa xử lý xong trên bàn rồi nhanh chóng vứt chúng ra khỏi đầu. Việt  Thương rúc đầu vào gáy Việt Tùy, mặc cho y thuận thế ôm mình đi vào phòng ngủ.

Nhẹ nhàng ôm Việt Thương đặt lên giường, Việt Tùy đang định ra ngoài bưng nước ấm đến hầu hạ hắn rửa mặt thì lại thình lình bị hắn nắm lấy cánh tay. Việt Thương dùng sức kéo một cái liền dễ dàng khiến Việt Tùy ngã xuống bên giường, vừa vặn hơn nữa chính là ngã thẳng xuống người của mình.

“Chủ tử!” Việt Tùy có chút bất đắc dĩ, lại thấy sự mệt mỏi rã rời hiển hiện nơi đáy mắt đối phương, trong ngực nhịn không được có chút đau xót, “Thuộc hạ đi lấy nước ấm, lập tức sẽ trở vào.”

Ai ngờ thân thể đột nhiên bị người ôm chặt, sau đó Việt Thương thuận thế xoay người, hai người cứ thế hoán đổi vị trí cho nhau, thành ra Việt Tùy ở dưới thân của Việt Thương.

Việt Thương dùng ngón tay thon dài đùa giỡn lọn tóc của người dưới thân, tay còn lại chậm rãi lần mò xuống ngực y.

“Chủ tử, mệt rồi thì sớm nghỉ ngơi đi.” Việt Tùy sao có thể không hiểu được ám hiệu của người kia, nhưng thời điểm này chỉ còn cách nhanh chóng nói vài câu khuyên nhủ.

Chứng kiến một tia mỏi mệt mà Việt Thương vừa mới để lộ ra, trong lòng Việt Tùy đã đau xót không thôi, giây phút này tâm tư y chỉ nghĩ tới làm sao để người nọ nhanh chóng nghỉ ngơi, phục hồi tinh lực, chứ làm gì còn lòng dạ nào khác nữa.

Bát quá Việt Thương bá đạo đã thành thói quen, một khi ra tay là không thể dừng lại, thoáng cái đã cởi hơn phân nửa ngoại bào của đối phương ra, sau đó thuận tay vuốt ve mơn trớn làn da nhẵn mịn tinh tế kia. Việt Tùy vừa lo lắng cho thể lực của người kia, lại vừa không nỡ lòng cự tuyệt hắn, trong lúc nhất thời chỉ thấy tâm tư vô cùng bối rối.

Việt Thương đương nhiên không cho y cơ hội khước từ, “Có mệt hơn nữa cũng phải ăn cơm nha.” Nói xong liền chuẩn xác bắt lấy cánh môi Việt Tùy, liên tục cắn mút một trận, quyết liệt đến mức khiến cho đối phương không thể lên tiếng chối từ.

Việt Tùy có chút dở khóc dở cười. Đây là cái lý do loạn thất bát tao gì? Chẳng lẽ mình đã thành cơm của người kia, chỉ cần ăn vào là có thể phục hồi sinh lực?

Đáng tiếc Việt Thương dường như không nghĩ nhiều như vậy, động tác linh hoạt, một phen lột sạch y phục của đối phương, sau đó thuận tiện gặm cắn nhấm nháp món ngon đang ôm trong ngực. Khi cắn mút tới đầu nhũ hồng hồng nhàn nhạt, hắn lại lên tiếng, “Nói xem, có thích ta ăn ngươi hay không?”

Việt Tùy khẽ híp mắt, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập. Đầu nhũ và vùng ngực bị người nhẹ nhàng cắn mút truyền đến một cảm giác tê dại vô cùng, khiến cho y gần như mềm nhũn toàn thân, bàn tay không khống chế được mà nắm chặt lớp chăn mềm bên dưới, phần bụng không ngừng phập phồng, càng lúc càng trở nên căng thẳng. Tất thảy mọi thứ đều trở thành minh chứng cho sự phấn khích đang bắt đầu trào dâng mãnh liệt trong y.

“Hử? Không nói?” Việt Thương khẽ ngẩng đầu, bàn tay đột nhiên nắm chặt lấy thứ gì đó lúc này đã nóng bỏng và căng cứng của Việt Tùy, không nặng không nhẹ mà bóp một cái.

“Đau…” Đối phương miễn cưỡng hít vào một hơi lãnh khí, sau đó mới khôn nhịn được nữa mà trả lời, “Thích!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau