THỆ TỬ TƯƠNG TÙY (THỀ SỐNG CHẾT CÓ NHAU)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thệ tử tương tùy (thề sống chết có nhau) - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Hài tử cướp kẹo đường

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Yến Quân

*****

Việt Thương hơi hơi nhíu mày, sau đó không hề mở miệng. Xe ngựa của Uất Trì Vô Ương đã bị phá hủy, chỉ có thể cùng ngồi chung với bọn họ. Mà đám thị vệ thụ thương băng bó xong xuôi liền đem các thi thể huynh đệ đi chôn cất, một lúc lâu sau mới bắt đầu khởi hành.

Trận chiến vừa rồi, ước chừng phe Bát hoàng tử hao tổn mất bảy người, còn có hai người mất mạng dưới bốn đạo kiếm khí của hắc y nhân kia, thân thể bị xẻ làm nhiều mảnh, không phân biệt được ai với ai, chỉ có thể hợp tang cùng một chỗ. Bầu không khí dọc đường đi vì sự việc này mà có phần u ám đi nhiều.

Mọi người ai cũng phi thường minh bạch, vừa rồi, nếu không phải mục tiêu của Sơ Nhất kia vẫn luôn là Uất Trì Vô Ương, thì với thân thủ của bọn họ, chỉ sợ là cho dù toàn bộ có đồng loạt xông lên một lượt, cũng không cách nào chống trả được hắn ta.

Uất Trì Vô Ương trải qua một phen kịch chiến như vậy, thế nhưng thần sắc vẫn tương đối bình ổn. Điều này quả thực khiến cho Việt Thương phải nhìn với con mắt khác, bất quá nếu nhãn thần của Uất Trì Vô Ương kia không dừng lại trên thân thể Việt Tùy quá lâu, thì hắn sẽ càng cảm thấy người này thuận mắt hơn một chút nữa.

Việt Thương không bận tâm tới chuyện trong xe có thêm một người, hoặc là nói kỳ thực hắn có ý định riêng. Việt Thương toàn thân biếng nhác rúc vào trong ngực Việt Tùy, khuôn mặt chặt chẽ dán vào lồng ngực đối phương, chờ đến khi người kia cũng cẩn cẩn thận thận ôm lấy mình, hắn mới vòng tay kéo đầu Việt Tùy xuống, cùng mình hôn môi, căn bản hoàn toàn không đếm xỉa tới vẫn còn một người ngồi xem bên cạnh.

Uất Trì Vô Ương chẳng qua yên lặng mà nhìn, biểu tình trên mặt nhất thời có hơi phức tạp. Ánh mắt hắn nhiều lần dừng lại trên thân thể Việt Tùy, ngoài thứ cảm xúc tò mò nghiên cứu, còn xuất ra một tia khát khao chiếm hữu rất nhỏ.

Lúc chạng vạng, đoàn người mới tới Toại thành – thành trấn gần kề kinh đô nhất. Bát hoàng tử có một tòa biệt viện ở nơi này, quan thống lĩnh trong thành dường như cũng đã sớm nhận được tin tức, thậm chí còn ra thành đón. Uất Trì Vô Ương tất nhiên bước tới phía trước khách sáo vài câu, còn Việt Thương nhàm chán dắt theo Việt Tùy chạy loạn xung quanh một chút, rồi mới hưng trí đưa y đi mua quần áo.

Hắn thực ra càng ngày càng thích chăm chút ăn mặc cho Việt Tùy, hai người sau khi ăn dịch dung đan, diện mạo đều không xuất chúng. Bất quá so với gương mặt quá sức bình thường của Việt Thương sau khi ăn hai viên dịch dung đan, thì gương mặt của Việt Tùy, cho dù không quá chói mắt, nhưng cũng vẫn lộ ra vài phần anh tuấn.

Hơn nữa dáng người thẳng tắp khí thế bừng bừng kia, y phục nào mặc vào trên thân thể y cũng vô cùng vừa vặn, vì thế Việt Thương quyết định mua toàn bộ về. Khi trở lại biệt viện, sắc trời đã tối đen một mảnh, Việt Tùy ôm theo một đống y phục đi theo sau lưng chủ nhân, trên mặt thản nhiên không có biểu cảm gì, thế nhưng ánh mắt lại dâng lên một tia nhu hòa nhàn nhạt.

Đêm tối, như thường lệ lại một đám ám sát tập kích. Bất quá lúc này cũng không cần đến hai người bọn họ quan tâm, Uất Trì Vô Ương đã điều động binh lính thủ thành tới yểm trợ, mấy trăm cung thủ vốn đã bao vây bốn phía quanh sân, đám sát thủ kia quả thực là tự chui đầu vào cửa tử, vừa xuất hiện, đã bị người bắn thành một cái tổ ong, một khắc sau toàn thân liền bất động.

Quá nửa đêm hình như lại có một đợt sóng tập kích nữa, đáng tiếc cũng không biết nghiên cứu kinh nghiệm của nhóm đầu, lại một lần nữa toàn quân bị diệt.

Sáng sớm hôm sau, Uất Trì Vô Ương thay một chiếc xe ngựa mới, điều động thêm hơn hai mươi nhân thủ ở biệt viện đi theo hộ tống, và tám ám vệ âm thâm bảo vệ dọc đường, sau đó tiếp tục khởi hành. Hắn trong lòng cũng biết, hôm nay trước khi trời tối có thể sẽ tới được kinh thành, đến kinh thành rồi, người kia sẽ không có cơ hội hạ thủ nữa, cho nên nếu muốn lấy mạng của hắn, thì đây chính là cơ hội cuối cùng.

Việt Thương vẫn biếng nhác ngủ say sưa như trước. Khi Việt Tùy ôm hắn đi lên xe ngựa, mọi người bởi vì nhiều ngày cùng nhau song hành mà không còn biểu tình kinh hãi nữa, chỉ đứng nhìn y bận rộn hạy qua chạy lại khắp nơi mua đủ loại thức ăn, dùng giấy dầu bao lại rồi chuẩn bị mang về mã xa. Thời điểm Việt Tùy đi ngang qua xe ngựa của Uất Trì Vô Ương, người kia thế nhưng phá lệ lên tiếng gọi.
“Tùy công tử.” Uất Trì Vô Ương chỉ là buột miệng thốt ra, ngữ khí cư nhiên lại có vài phần thân thuộc, như thể quan hệ giữa hai người tốt đẹp vô cùng.

Việt Tùy dừng bước, hơi xoay người, gật đầu mội cái xem như đánh tiếng chào hỏi.

Xe ngựa của Việt Thương vẫn còn đang ở trong dịch trạm, Uất Trì Vô Ương đương nhiên là biết điều này. Hai người kia gắn bó với nhau như hình với bóng, cơ hội như lúc này đây quả thực không dễ gì có được, mặt khác nói chuyện vòng vo với người ở trước mặt này chính là một việc làm vô ích. Bởi vậy hắn trực tiếp hỏi.

“Thứ cho ta mạo muội, Tùy công tử và Việt công tử rốt cuộc có quan hệ như thế nào? Có phần quá thân mật rồi đi.”

Việt Tùy ngẩng đầu nhìn thẳng vào đối phương, ánh mắt không có bất cứ một tia ôn hòa ấm áp nào, “Bát công  tử đã biết rồi hà tất còn phải hỏi.”

“Việt công tử tính tính không khỏi có phần bá đạo, Tùy công tử thuần lương như vậy không chắc đã thích hợp với hắn ta.”

Giây tiếp theo, Việt Tùy đáy mắt tràn ra một luồng sát khí, hơn nữa còn trực tiếp bắn thằng vào Uất Trì Vô Ương. Đám thị vệ của Uất Trì Vô Ương ở một bên nhất thời nhạy cảm mà đồng loạt rút đao, bao vây chặt chẽ xung quanh, vẻ mặt cẩn trọng nhìn y.

Uất Trì Vô Ương mỉm cười, ra hiệu cho đám thị vệ rằng không có chuyện gì cả, đồng thời vẫn chuyên chú quan sát Việt Tùy.

“Tạ Bát công tử ưu ái, Việt Tùy ta cả đời này chỉ có một chủ tử.” Nói xong y không quay đầu lại, một mạch bỏ đi. Uất Trì Vô Ương cũng không tức giận, chính là khi nhìn theo bóng lưng người nọ rời đi, trong lòng hắn thầm nhủ: thực là trung thành tận tụy, nam nhân và nam nhân có lẽ cũng không tệ lắm…

Sau đó Uất Trì Vô Ương an vị bên trong xe ngựa, gãi cằm suy nghĩ một lúc, lại hỏi người bên cạnh, “Có điều tra được chưa?”
Thị vệ tùy thân bên cạnh hắn cúi đầu khó xử đáp, “Hồi bẩm chủ tủ, đã phái người đi khắp nơi nghe ngóng, nhưng không ai biết cả.”

“Hoa Quả sơn – Thủy Liêm động…” Uất Trì Vô Ương khẽ thốt ra vài tiếng, sau đó mỉm cười.

Khi Việt Tùy trở lại mã xa của mình, ngay cả Việt Thương còn đang ngái ngủ cũng có thể phát hiện ra sát khí còn chưa hoàn toàn tiêu tan trên thân thể của y. Vì thế, hắn dụi mắt ngồi dậy, kinh ngạc nhìn đối phương, “Tùy nhi, ngươi vì sao lại tức giận?”

Việt Tùy trên mặt có chút cứng đờ, người kia lại tùy tiện đặt biệt danh bậy bạ cho y rồi, cái sau lại càng trắng trợn hơn so với cái trước, đã thế còn ngọt đến khiến người buồn nôn.

Y không nói lời nào, bất quá Việt Thương lại tự động áp vào lồng ngực của y, “Có phải Uất Trì Vô Ương tìm ngươi rồi không?”

Việt Tùy kinh ngạc nhướn mày, “Chủ tử nghe thấy?”

“Ngươi nghĩ ta có ‘thuận phong nhĩ’ (*) sao? Nghe thì không có, bất quá có thể đoán ra.” Việt Thương vươn tay chọc chọc lên hai gò má nhất thời căng cứng của người kia, “Ánh mắt tên kia nhìn người có vài phần khát khao chiếm hữu, chỉ e là muốn đoạt ngươi ra khỏi tay ta.”

(*) thuận phong nhĩ: lỗ tai nghe được ngàn dặm

Lông mày Việt Tùy càng thêm nhíu chặt, sát ý trong mắt càng trở nên nặng nề.

“Giống như tiểu hài tử, chung quy chỉ là muốn đoạt bảo bối tâm ái của người ta mà thôi. Hắn trái lại không thực sự yêu thích nam nhân, chẳng qua là muốn cướp ngươi từ trong tay ta thôi, hắn đố kỵ với ta…”

Nói đoạn, Việt Thương lại hôn hôn lên cánh môi của Việt Tùy, “Hắn đố kỵ vì ta có ngươi, đố kỵ vì ngươi đối với ta trung thành như thế, tận sức tận tâm như vậy.”

Nghe Việt Thương nói thế, khuôn mặt Việt Tùy có chút ửng hồng.

“Bất quá hắn không biết, ngươi không phải thuộc hạ của ta, cũng không phải nam sủng của ta. Chúng ta một đôi tình lữ, suốt đời suốt kiếp bầu bạn bên nhau…” Việt Thương một lần nữa thì thâm nhừng lời hứa hẹn thâm tình bên tai người nọ.

Mạt ửng hồng trên mặt Việt Tùy mỗi lúc một đậm hơn, sát khí nơi đáy mắt dần dần tan biến, thay vào đó và một mảnh ôn nhu khó có thể diễn tả bằng lời.

“Thuộc hạ mãi mãi là người của chủ tử.”

“Thực ngoan…” Việt Thương nhịn không được lại áp tới hôn lên môi người nọ, hôn rồi lại hôn, hôn đến mức không cầm được lòng nữa liền áp đảo đối phương xuống dưới thân mình…

Chương 27: Ngay cả nghĩ cũng không được nghĩ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Gia Linh

Beta: Mimi, Lam Yên

*****Xe ngựa vừa ra khỏi Toại Thành đã có người đi theo. Uất Trì Vô Ương mang theo tám ám vệ tuy mới nhưng lại có thân thủ tốt hơn lúc trước rất nhiều. Bọn họ lặng lẽ chia thành hai đội, một trái một phải dọn dẹp sạch sẽ đám người bám đuôi phía sau xe ngựa.

Việt Thương tựa người vào trong lồng ngực Việt Tùy, tuy là nhắm mắt thiếp đi nhưng nhất cử nhất động bên ngoài đều nghe được thực rõ ràng. Hắn cọ cọ vào lòng Việt Tùy vài cái, thay đổi tư thế thoải mái hơn rồi lại tiếp tục ngủ. Việt Tùy ôm lấy thân thể đối phương, cả người dựa lên thành xe, ánh mắt không tự chủ được mà dừng lại ở trên mặt Việt Thương, sau đó mới luyến tiếc rời đi chỗ khác.

Trong xe ngựa vẫn là một mảnh ấm áp yên tĩnh như mọi ngày, mà nguy hiểm chập trùng bủa vây tứ phía ở bên ngoài kia lại mơ hồ có chiều hướng mỗi lúc một căng thẳng hơn.

Khi xe ngựa đi tới một chỗ rẽ yên ắng thì phía trước đột nhiên có một đám hắc y nhân đồng loạt lao ra. Tiếng hí vang trời của hảo mã cùng với thanh âm rút kiếm của đám thị vệ trong nháy mắt được thay bằng tiếng đánh nhau. Bất quá, Việt Tùy vẫn lặng im mà ngồi như trước.

Xa phu Tứ Ngũ không chút lo lắng, chậm rãi dừng xe ở một chỗ cách mã xa phía trước ước chừng hơn trăm thước. Khoảng cách này không quá xa, thế nhưng lại vừa vặn nằm ngoài vòng vây của đối phương. Dù sao thì chủ tử cũng không có ý định tiến tới tri viện.

Mãi cho đến khi nhóm hắc y nhân thứ hai xuất hiện, thân thủ của đám này so với đám trước rõ ràng tinh tiến hơn nhiều, hơn mười ám vệ ẩn nấp từ một nơi bí mật gần đó rốt cuộc mới hiện thân. Đám ám vệ vừa ra tay, một tràng ám khí lập tức xé toạc không gian lao tới. Có vài người xui xẻo bởi vì nhìn thấy vật thể đang phóng tới kia quá mức bé nhỏ nên chẳng thèm để tâm nhiều, thế nhưng còn chưa kịp tránh ra mấy bước, cơ thể đã ngã rạp xuống đất rồi.

Những người còn lại thế mới biết trên ám khí kia có tẩm kịch độc. Vài ám vệ giống như vô tình nhưng lại vừa vặn lao tới vây quanh chiếc xe ngựa kia. Sau khi phóng tới phóng lui một hồi, ám khí của ám vệ cũng đuổi được phần lớn nhóm sát thủ thứ hai ra xa bên ngoài.

Bất quá ám khí sẽ có lúc hết, mà đối phương thì cứ như hổ đói rình mồi, tình huống hiện tại rõ ràng vô cùng bất lợi đối với Uất Trì Vô Ương.

Trong chiếc xe ngựa bên này, Việt Thương vẫn đang nhắm mắt say ngủ. Việt Tùy thì trước sau như một, luôn giữ dáng vẻ mọi chuyện không liên quan đến mình. Tứ Ngũ lặng lẽ ngồi yên, thế nhưng con mắt ngay cả chớp cũng không chớp lấy một cái, tựa hồ như không muốn bỏ lỡ một màn đánh đấm đặc sắc như vậy.

“Sơ Nhất kia…” Việt Thương đột nhiên lên tiếng.

“Chủ tử?’’ Việt Tùy cúi đầu nhìn hắn, lại nghe thấy Việt Thương tiếp tục nói: “Các người quen nhau?’’

“Có thể coi là như vậy.” Việt Tùy suy nghĩ một lát mới trả lời, ngữ khí vẫn luôn đạm nhạt thờ ơ như vậy.

Không ngờ ngay sau đó, Việt Thương đột nhiên mở mắt, nhìn thẳng vào đối phương hỏi: “Ngày đó là ngươi cố ý thả hắn đi?” Việt Thương thừa nhận quả thực thân thủ của tên Sơ Nhất kia không tồi. Nếu như là trước đây, có lẽ cho dù cả Việt Tùy và hắn hợp sức, nếu không đánh đến thời khắc cuối cùng thì cũng khó có thể phân được thắng bại.

Nhưng sau khi người kia được hắn chú tâm trợ giúp lĩnh hội Thần Việt, võ công đã tiến bộ thần tốc đến không ngờ, tuy chưa chắc có thể bắt được Sơ Nhất ngay trong nháy mắt nhưng cũng không đến mức chỉ có thể giằng co bất phân thắng bại mà thôi. Hắn đã nhìn thấu Việt Tùy chính là cố ý thả cho nước chảy về sông, cho nên liền nảy sinh chút bất mãn đối với tên Sơ Nhất kia.

Việt Tùy nghĩ rằng Việt Thương tức giận, sắc mặt bởi vậy có chút khẩn trương.

“Thuộc hạ biết sai!”

“Ngươi…” Việt Thương đột nhiên nghĩ đến một khả năng, “Chẳng lẽ ngươi thích hắn?”

Lúc nói những lời này, đáy mắt hắn bất giác dâng lên một luồng sát khí, thậm chí ngay cả sắc mặt cũng có chút khó coi.Việt Tùy ngẩn người, vội vàng phản bác, “Thuộc hạ không có!”

Sợ Việt Thương không tin, Việt Tùy lại giải thích thêm một lần, “Trong lòng thuộc hạ chỉ một mình chủ tử.”

Việt Thương nhìn thấy thâm tình không chút dao động ẩn sâu bên trong đáy mắt đối phương, còn có cần cổ khe khẽ rướn lên, chủ động lộ ra yết hầu yếu ớt của chính mình, như thể ‘một khi chủ tử không tin thì liền giết ta đi’ vậy. Điều này khiến cho tâm tư vốn dĩ có phần kích động của Việt Thương thoáng chốc khôi phục lại bình thường.

Thân là sát thủ, sao có thể đem bộ vị yếu ớt nhất của bản thân lộ ra bên ngoài? Thế nhưng ở trước mặt mình, Việt Tùy chưa từng che giấu niềm tin và tấm lòng thành kính của y đối với mình, hết lần này đến lần khác chủ động phơi bày tử huyệt và nhược điểm ra trước mặt mình.

Nhìn cần cổ có chút rướn lên kia, bên trên còn có những dấu vết tình dục trước đó mình từng lưu lại, từng dấu hôn, từng vết răng loang lổ răng đan xen khiến cho dáng vẻ yếu nhược của người kia tựa như phủ lên một tầng mị hoặc, ánh mắt Việt Thương bất chợt trở nên thâm trầm. Hắn nhịn không được vòng tay kéo lấy cổ của Việt Tùy, từ từ áp tới hôn lên. Việt Tùy im lặng nửa ngồi nửa quỳ, vươn tay ôm người trở lại.

“Nếu hắn gây bất lợi với ta?” Việt Thương cảm thấy bản thân mình dông dài rắc rối chẳng khác nào đám nữ nhân.

“Ta sẽ giết hắn.”

Bất quá sau khi nghe được đáp án mà mình mong muốn, hắn cảm thấy dông dài một chút cũng không tồi.

Trong lúc hai người rảnh rỗi chuyện trò thì cuộc chiến bên ngoài đã tới hồi gay cấn. Hắc y nhân liên tục lao ra, hai nhóm sát thủ lúc trước vậy mà cũng không phải là quân chủ lực, nhóm thứ ba mới là sát thủ chính của đối phương.

Người tới tổng cộng có bốn tên, thân thủ đều rất phi phàm, trong đó có một tên kiếm thuật vô cùng vượt trội, vừa vung kiếm chém xuống, kiếm khí liền bắn ra mấy đạo, trực tiếp giải quyết luôn ba tên thi vệ. Đám ám vệ kia thấy thế, sắc mặt cũng đều trở nên trầm trọng hơn.

Việt Thương lúc này vẫn còn đang bám chặt lấy cố Việt Tùy mà hôn hôn mút mút. Hắn dùng thanh âm trầm thấp nói, “Sơ Nhất cho đến Sơ Tứ sao? Thực đúng là đại cao thủ.”

Việt Tùy híp mắt, hô hấp có phần bất ổn. Những chỗ bờ môi người nọ lướt qua truyền đến một cảm giác tê dại lạ thường, cảm giác đau nhói khi bị người gặm cắn liền biến thành một loại khoái cảm khiến người ta không thể nào kháng cự.Xem kịch hay một hồi lâu cũng đã đến lúc phải ra tay rồi. Việt Thương tuy rằng không thích thằng cha Uất Trì Vô Ương này, thế nhưng cũng không thể cứ trừng mắt mà nhìn hắn chết, huống hồ tên đó vẫn có nhiều cái có thể dùng được.

Chẳng qua… Việt Thương nhìn chằm chằm vào mặt Việt Tùy, nói: “Ta cũng biết ghen.”

Khuôn mặt Việt Tùy thoáng chốc ửng hồng một mảnh, đôi con ngươi đen láy lộ ra một vẻ ôn nhu đến động lòng người, khóe miệng chậm rãi cong lên tạo thành một nét cười rạng rỡ. Ngay sau đó, Việt Tùy áp sát lại gần Việt Thương, nhẹ nhàng đặt lên môi hắn một nụ hôn. Ngay khi Việt Thương còn chưa kịp hồi thần thì người nọ đã phi thân ra khỏi xe ngựa, thẳng hướng đám hắc y nhân kia mà bay tới.

Việt Thương ngây ngốc vươn tay sờ cánh môi mình. Đây… đây là Việt Tùy chủ động hôn mình sao…

Tứ Ngũ cúi đầu, trước sau như một bảo trì im lặng, thậm chí làm bộ như cái gì cũng không phát hiện ra. Có một số chuyện không biết thì tốt hơn.

Tỉ như chủ tử của hắn đang tự sờ môi rồi cười ngây ngô một mình, mãi một hồi lâu mới chầm chậm hồi thần.

Sự tham dự của Việt Tùy làm dịu đi tình hình chiến đấu. Y trực tiếp lựa chọn Sơ Nhất làm đối thủ của mình, bởi thế mà nhóm ám vệ còn lại cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi, áp lực giảm đi không ít. Thời điểm Sơ Nhất bắt đầu giao chiến cùng với Việt Tùy, hai hàng lông mày của hắn bất giác nhíu chặt vào nhau.

Việt Tùy vung đoản kiếm đến là xuất thần nhập hóa, cứ thế vây khốn Sơ Nhất đến không thể thoát ra. Sơ Nhất dùng lưỡi kiếm chống đỡ, ngay sau đó mấy đạo kiếm khí liền tức tốc đánh úp về phía Việt Tùy. Bất quá hắn lại không ngờ thân hình Việt Tùy tựa như một thứ ảo ảnh quỷ mị, dễ dàng tránh được đòn công kích của mình, trái lại còn đánh dội ngược bốn đạo kiếm khí kia trở lại, trên dưới trái phải, hoàn toàn phong bế thế công của hắn.

Rơi vào đường cùng, Sơ Nhất đành phải thối lui mấy trượng, nhưng còn chưa kịp điều chỉnh tư thế để phát động tấn công một lần nữa thì Việt Tùy đã lao tới trước mặt, giáng mạnh một chưởng trước người hắn. Sơ Nhất chật vật ngã xuống từ giữa không trung, bên tai chỉ nghe thấy một tiếng nói thật trầm thấp của Việt Tùy, “Đi!”

Hắn khẽ nhíu mày, còn chưa quyết định đã chợt cảm nhận được một luồng áp lực rất lớn từ phía mã xa bên kia truyền tới. Sơ Nhị và Sơ Tam bị người dùng một chưởng đánh bay ra xa mấy trượng, đích thị là Việt Thương đã xuất thủ rồi. Hắn bộ dáng biếng nhác hắn xuất hiện nơi đó, thế nhưng lại khiến cho tất thảy mọi người ở đây dấy lên một nỗi sợ hãi tận đáy lòng.

Sơ Nhất không chút do dự xoay người bỏ chạy, mà sau một tiếng huýt gió, toàn bộ đám hắc y nhân kia cũng theo hắn rút lui. Bất quá nhìn số thi thể ngôn ngang ở trên mặt đất, có thể thấy được lần này đối phương chắc chắn tổn thất rất nhiều.

Mà bốn cao thủ đứng đầu cũng có tới ba người bị nội thương.

Uất Trì Vô Ương chờ mọi người thu dọn sạch sẽ hiện trường và chôn cất tất cả những thị vệ bỏ mạng, sau đó bước xuống xe ngựa, đi tới bên dưới mã xa của Việt Thương.

“Cảm tạ Việt công tử ra tay tương trợ.”

Việt Thương lười biếng nâng mắt nhìn hắn: “Khách khí rồi.”

Uất Trì Vô Ương quay người lại liếc mắt về phía Việt Tùy đang ở đằng xa: “Thân thủ của Tùy công tử quả nhiên rất tốt…”

Còn chưa nói xong, Việt Thương đã lên tiếng ngắt lời, “Bát công tử nên biết, có vài thứ không là của ngươi thì sẽ không thể là của ngươi, ngay cả nghĩ cũng không thể nghĩ đến.”

Nụ cười trên mặt Uất Trì Vô Ương có phần đông cứng lại, “Thứ tốt bao giờ cũng khiến người ta cảm thấy hứng thú mà.”

Nhìn thấy bộ dáng càng cười càng âm lãnh của Việt Thương, Uất Trì Vô Ương lại nói, “Đương nhiên cũng chỉ trong giới hạn ngắm nhìn thôi.”

Chương 28: Thiên Thần cung cung chủ thâm tàng bất lộ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Nhiên Nhiên Vi Vũ

Beta: Mimi, Lam Yên

*****Đám người Uất Trì Vô Ương vừa đến kinh đô đã thấy có người chờ sẵn ở dưới cổng thành. Người này dường như đã đợi được hồi lâu, khi thấy Uất Trì Vô Ương bình yên vô sự thì nét mặt rõ ràng thả lỏng đi rất nhiều. Ngay sau đó, Việt Thương được biết người nọ là do Thái hậu phái tới.

Uất Trì Vô Ương hiển nhiên không có khả năng đem bọn Việt Thương cùng nhập cung, cho nên chỉ có thể thấp giọng phân phó với thị vệ tùy thân vài câu rồi xuống xe ngựa, bước lên mã xa đang chờ sẵn bên kia, rời đi trước.

Việt Thương và Việt Tùy vẫn luôn ở trong xe ngựa, ngay cả đầu cũng không hề ló ra ngoài, một phần vì không muốn khiến người sinh tâm nghi hoặc, thêm nữa chính là không muốn trực diện có bất luận thứ quan hệ gì với hoàng thất. Dù sao thì chỗ này vẫn còn có một tên Hoàng đế vẫn luôn như hổ đói rình mồi mà chực chờ bọn họ.

Những thị vệ còn lại đưa Việt Thương đến phủ đệ của Bát hoàng tử ở kinh thành. Lại là một phủ viện xa hoa, có thể thấy được Bát hoàng tử kia đích thực đối đãi với bọn họ y như thượng khách. Bất quá Việt Thương còn có rất nhiều chuyện riêng muốn làm, bởi thế nhân lúc nửa đêm, hắn liền mang theo Việt Tùy thản nhiên rời khỏi.

“Tứ Ngũ đâu?” Việt Thương dự định mang Tứ Ngũ đi cùng, không ngờ Việt Tùy lại lắc đầu, “Chủ tử, hắn đã lẩn vào giữa đám thị vệ.”

Ân? Việt Thương nhướng mày ngạc nhiên, “Sở trường của hắn không phải chính là dịch dung đi?”

Việt Tùy khe khẽ gật đầu rồi mới lấy ra một cái bao, bên trong cất giấu mấy cái mặt nạ da người khác nhau.

“Chuẩn bị rất chu toàn”, Việt Thương áp tới lén hôn một cái lên mặt đối phương. Thời gian duy trì của dịch dung đan tương đối dài, thế nhưng có đôi khi cần phải thay đổi rất nhiều khuôn mặt khác nhau. Ở khía cạnh này, mặt nạ da người hiển nhiên hữu hiệu hơn nhiều.

Thương Nguyệt lâu ở kinh thành cũng có vài cứ điểm, nhưng tòa nhà lớn nhất đã bị Hoàng đế sai người phá hủy rồi. Cũng may thỏ khôn biết đào ba hang, tổn thất một cái cũng không đáng là gì. Việt Tùy đưa Việt Thương đến khu dân cư phía Tây kinh thành, đi tới trước một căn nhà nhỏ bé không hề bắt mắt, vươn tay gõ cửa.

Cửa gỗ hơi hé ra một khe nhỏ, một nam nhân trung tuổi thò nửa gương mặt ra ngoài hỏi, “Tìm ai?”

“Nhị thiếu gia của thương điếm Đường gia.”

“Nơi này không có Nhị thiếu gia của thương điếm Đường gia.” Nam nhân lạnh lùng nói.

Việt Thương liếc mắt nhìn Việt Tùy, trong lòng thầm nghĩ người này có phải đi nhầm chỗ rồi hay không. Nhưng là Việt Tùy mặt không đổi sắc, tiếp tục nói, “Nhớ lầm rồi, là tiệm đậu hũ Trương gia ở Phố Tây.”

Nam tử trung niên nọ liếc trái liếc phải mấy cái rồi mới mở cửa cho bọn họ vào trong.

Việt Thương lúc này mới biết vừa rồi thì ra là ám hiệu, chẳng qua những ám hiệu kỳ quặc này không biết là do người nào nghĩ ra.

Nam nhân sau khi nghênh đón bọn họ vào trong liền tức khắc đóng cửa lại, kính cẩn quỳ gối hành lễ.

“Dẫn đường.”

Hai người theo nam nhân đi qua tiểu viện vào phòng trong, sau cùng dừng lại trước một giá sách. Bất quá không ngờ giá sách này cư nhiên lại là một cánh cửa đi vào mật đạo. Mấy người bọn họ nương theo mật đạo đi thẳng xuống lòng đất, đi một đoạn lại thấy mật đạo dốc hướng lên trên mặt đất, cuối cùng khi ra ngoài mới phát hiện nơi này vốn là một hầm chứa rượu.

Ra khỏi hầm rượu là một khoảng sân rộng lớn thoạt nhìn thanh u mà an tĩnh. Xem ra đây mới đích xác là cứ điểm của Thương Nguyệt lâu. Đi vào trong một tiểu lâu, bọn họ liền phát hiện bên trong đã có rất nhiều người, mà những người này vừa thấy Việt Thương tiến vào liền cung kính quỳ gối hành lễ.

“Đều đứng lên cả đi.” Việt Thương đi đến ghế chủ tọa, ngồi xuống, “Trong cung có biến động gì?”

“Hồi chủ tử, sản nghiệp của Thương Nguyệt lâu ở khắp mọi ngóc ngách trong kinh thành đều bị chèn ép.”

Sự việc nằm trong dự liệu, Việt Thương vì thế thản nhiên hỏi, “Còn lại được bao nhiêu?”
“Hồi chủ tử, thương điếm công khai thì gần như đã không còn gì sót lại gì cả, bất quá giao dịch thương buôn âm thầm thì duy trì được một ít, ước chừng còn không đến ba phần.”

Việt Thương nhịn không được mà nhíu mày. Còn dư không đến ba phần? Quỷ tha ma bắt cái tên cẩu hoàng đế chết tiệt này đi! Ở kinh thành đã như vậy rồi, chỉ sợ số dư sản nghiệp của Thương Nguyệt lâu ở những nơi khác cũng sẽ không khá khẩm gì hơn.

Hắn lại hỏi han một chút, sau đó lệnh cho mọi người tản ra, một mình ngồi lại trên ghế chủ tọa, nhíu chặt lông mày, xem ra đang rất không vui.

Việt Tùy đi đến bên cạnh Việt Thương, bộ dáng có phần lo lắng, vươn tay nhẹ nhàng đặt trên vai hắn, “Chủ tửđừng tức giận, tổn thất tuy lớn nhưng chưa động đến căn cơ trọng yếu.”

Việt Thương tất nhiên hiểu rõ căn cơ chân chính của Thương Nguyệt Lâu chính là tài sản từ những lần giao dịch, mua bán đổi chác âm thầm kín đáo kia.

Thế nhưng bị người chèn ép đến tình trạng này, cả kiếp trước cho đến kiếp này thật đúng là lần đầu tiên hắn trải nghiệm, sao có thể không lưu tâm cho được? Trong đầu Việt Thương liên tục tràn ra đủ loại ý tưởng trả thù, bất quá hắn cũng chưa cảm thấy hài lòng. Muốn khiến cho tên cẩu Hoàng đế kia sống không bằng chết xem ra có chút khó khăn rồi.

Nhắm đôi mắt bên dưới hàng lông mày còn đang nhíu chặt, Việt Thương đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình. Chẳng ngờ ngay lúc này lại có hai bàn tay nhẹ nhàng đặt lên mắt hắn khẽ khàng vuốt vuốt xoa xoa, kế tiếp, một tia xúc cảm mềm mại ấm áp nhẹ nhàng rơi xuống cánh môi.

Việt Thương theo bản năng hé miệng, lập tức bị đầu lưỡi của đối phương thừa cơ xâm lược. Người nọ tuy rằng động tác có vẻ thật ngây ngô, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự e dè và cẩn trọng. Điều này khiến cho trái tim của Việt Thương bất giác mềm nhũn ra.

Thoáng mở mắt đối diện với đôi con ngươi đen láy ở ngay trước mặt, Việt Thương vươn tay ôm lấy phần gáy đối phương, làm sâu thêm nụ hôn giữa hai người.

Hôn xong, Việt Tùy vươn tay đặt lên mi tâm của người nọ, nhẹ nhàng ve vuốt.

“Bên người cẩu hoàng đế kia có bao nhiêu cao thủ?”

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, sắc mặt Việt Tùy bỗng nhiên khẽ biến, có lẽ là y đoán được dự tính của Việt Thương, “Cao thủ nhiều như mây, hơn nữa phòng bị vô cùng nghiêm ngặt.”

“Chủ tử…” Việt Tùy không muốn hắn mạo hiểm.

Ai ngờ Việt Thương đột nhiên cười, nói, “Ngươi đi ám sát Bát hoàng tử đi.”

Uất Trì Vô Ương được trực tiếp tiến vào cung điện của Thái hậu. Thái hậu tuy rằng đã hơn bốn mươi tuổi nhưng dưỡng nhan rất tốt, nhìn qua tựa như chỉ mới ngoài ba mươi, toàn thân mang theo một vẻ phong tình diễm lệ, cặp mắt phượng không giận mà cũng sinh uy kia giờ phút này thế nhưng tràn đầy từ ái và vui vẻ.“Cuối cùng cũng trở về rồi. Con đi có mấy ngày nhưng lại khiến ai gia vừa nhớ vừa lo đến vậy.”

Uất Trì Vô Ương đến gần chỗ Thái hậu ngồi, vẻ tao nhã tuấn dật đã không còn, thay vào đó là một bộ dạng làm nũng lấy lòng, “Mẫu hậu không biết đấy, hoàng nhi xém chút là không về được rồi.”

Thái hậu vừa nghe, sắc mặt tức khắc có chút khó coi, “Đầu đuôi như thế nào?”

Uất Trì Vô Ương cúi mặt không nói tiếp, nhưng Thái hậu ngồi một bên lại nhịn không được mà nhíu mày, “Hay là…”

“Mẫu hậu chớ lo lắng, hài nhi không phải là bình an rồi sao?”

Kỳ thực trong lòng Thái hậu đã sáng tỏ, chẳng qua lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, nàng thật sự không muốn chứng kiến kết quả như thế, chỉ đành nhắm mắt giả vờ làm ngơ, thế nhưng trong lòng vẫn âm thầm suy nghĩ đối sách.

Khi Uất Trì Vô Ương rời khỏi tẩm cung của Thái hậu thì đã là giờ Hợi. Tuy rằng đã được phong làm Vương gia, dọn tới phủ đệ ở ngoài cung, nhưng mà Thái hậu cưng chiều tiểu nhi tử, cho nên vẫn thường xuyên gọi hắn tới thăm. Bởi vậy, phủ đệ hắn ở trong cung lúc trước vẫn luôn có người tới trông nom tu dưỡng.

Uất Trì Vô Ương mang theo vài người hầu chậm chạp đi đến Kiêm Gia cung, đường đi cách một đoạn lại treo một cái đèn lồng. Hôm nay Uất Trì Vô Ương gặp phải nhóm sát thủ ám sát kịch liệt nhất, lại thêm một đường gió bụi phong trần chạy về cung, sau đó còn hầu Thái hậu trò chuyện một hồi lâu, lúc này đã sớm mỏi mệt, nhịn không được mà day day cái mũi của mình.

“Điện hạ cẩn thận!” Tiếng nói còn chưa dứt, Uất Trì Vô Ương đã cảm giác được một luồng gió lạnh đánh úp lại từ phía sau.

Sát khí mãnh liệt quét tới, thị vệ hai bên tức khắc cầm kiếm tiếp chiêu. Đáng tiếc đối phương cũng không phải hạng thích khách thông thường, ngay giữa không trung chuyển mình một cái, mũi kiếm cứ thế hướng thẳng vào Uất Trì Vô Ương mà bay đến. Uất Trì Vô Ương vừa vặn nghiêng người một cái, nhưng chân còn chưa đứng vững, luồng kiếm khí cường đại này đã ập tới rồi, hiển nhiên sẽ không thể tránh kịp.

Cho dù là người như Uất Trì Vô Ương, nhưng một khắc chứng kiến mũi kiếm lao đến trước ngực kia cũng không thể không bởi vì thần kinh căng thẳng như dây đàn mà sắc mặt trở nên tái mét. Bất quá, ngay giây phút mũi kiếm sắp sửa đâm xuyên vào lồng ngực hắn, nó  lại dường như bị chặn lại.

Uất Trì Vô Ương đột nhiên vung một chưởng. Lưỡi kiếm sắc bén mà mềm mại như tơ kia tức thì bị bật trở về, cũng nhờ thế mà hắn tránh được sát chiêu trong nháy mắt. Hắc y nhân hoàn toàn không có ý định tiếp tục dây dưa với hắn, cứ vậy mà thu kiếm rút lui.

Khi đi cũng như khi đến, vô cùng bất ngờ, người nọ trong nháy mắt đã bay xa mấy trượng rồi. Uấn Trì Vô Ương và đám thị vệ còn chưa nắm bắt được sự tình thì người đã không còn thấy bóng. Tuy rằng có một vài thị vệ đuổi theo, thế nhưng hắc y nhân kia khinh công trác tuyệt, hành tung xuất quỷ nhập thần khó lòng phát hiện ra, bởi thế không cách nào truy bắt được.

Uất Trì Vô Ương nhíu mày, thoạt nhìn dường như tâm tình cực kỳ không tốt. Hắn quay đầu liếc mắt nhìn hai tên thị vệ đang thấp thỏm không yên ở phía sau, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, vung tay đánh ra hai chưởng. Hai tên thị vệ nhất thời phun ra một ngụm máu tươi rồi yếu ớt ngã vật xuống đất nằm bất động.

Uất Trì Vô Ương tránh khỏi vũng máu kia, sắc mặt không tốt, lẳng lặng rời đi. Sau khi hắn đi rồi, vài ám vệ đang ẩn nấp trong góc khuất gần đó lập tức chạy ra, lạnh mặt thu dọn sạch sẽ hai cỗ thi thể kia.

Mãi đến khi Uất Trì Vô Ương đi hẳn, trong khoảnh khắc gió đêm lay động bóng cây, một thân ảnh thần bí không người nào phát hiện được chớp nhoáng lướt ra bên ngoài hoàng cung.

Trong phòng nhỏ của tiểu viện bí ẩn thuộc Thương Nguyệt lâu kia, Việt Thương chậm rãi trở về, vừa thong dong đẩy cửa đi vào liền phát hiện trong phòng đã sớm tụ tập cả một đám người, thậm chí trà cũng đã pha xong.

“Để ta xem có thụ thương không?” Việt Thương trực tiếp nắm lấy tay Việt Tùy, sau đó thoáng chút nhíu mày.

Việt Tùy vội nói, “Thuộc hạ chỉ trúng chút chưởng phong, không đáng lo ngại.”

Nhìn thấy sắc mặt Việt Thương vẫn vô cùng không tốt, Việt Tùy vội vàng tiếp lời, “Chủ tử, tại sao mãi tới tận bây giờ Bát hoàng tử vẫn luôn che giấu võ công của mình?”

Bọn hắn và Bát hoàng tử đi cùng một đường đã mấy ngày nay, thế nhưng chưa từng nhận thức được võ nghệ của đối phương. Lần hành thích mới vừa rồi, nếu không phải Việt Thương đã nhắc nhở, bản thân y dựa vào đó mà có chuẩn bị trước, chỉ sợ đã bị nội thương không nhẹ, thậm chí chưa chắc có thể thoát êm khỏi sự truy bắt của đám thị vệ và ám vệ kia.

“Còn hơn thế nữa, ta đoán hắn chính là Thiên Thần cung cung chủ.”

Việt Tùy cả kinh, “Cái này…”

Chương 29: Mầm mống nghi hoặc âm thầm sinh sôi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

*****

“Chủ tử biết từ khi nào?” Việt Tùy mím môi, xem ra rất cố chấp đối với vấn đề này. Cùng ở chung với người nọ đã mấy ngày, thế nhưng y không hề nhận ra một chút bất ổn nào, thậm chí còn không hề hay biết đối phương có võ công, hơn nữa còn là một trong những cao thủ hàng đầu. Điều này khiến cho Việt Tùy cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Việt Thương suy nghĩ mội chút, nói: “Từ khi hắn đoán ra ta chính là Việt Thương.”

Thấy Việt Tùy vẫn còn mơ hồ, hắn lại nói, “Nhất lâu, nhị cung, tam trang.”

Trên đời này, người có thể chỉ trong một chiêu đã giết được Sơ Ngũ đích xác không nhiều, thế nhưng nếu là chủ nhân của nhất lâu, nhị cung, tam trang thì đều có thể làm được. Tam trang không màng thế sự, ẩn cư đã nhiều năm, không có nhiều khả năng bỗng nhiên ra tay diệt trừ sát thủ. Vân Vũ cung cung chủ là một nữ tử, có thể xem như ngoài giới hạn tình nghi. Như vậy không phải là chỉ còn có Thương Nguyệt lâu lâu chủ và Thiên Thần cung cung chủ hay sao?

Uất Trì Vô Ương tại sao lại một mực nhận định hắn đích xác là Việt Thương? Chỉ dựa vào nơi xảy ra vụ việc lúc đó nằm trên địa bàn của Thương Nguyệt lâu? Như thế không khỏi quá võ đoán rồi, thế nhưng hắn lúc ấy lại khẳng định tới mười phần, rõ ràng là còn căn cứ vào một cái gì khác nữa.

Nếu như có thể chọn một trong hai, mà hắn lại một mực khẳng định người ra tay giết chết Sơ Ngũ là Việt Thương, vậy thì chỉ còn một khả năng — hắn chính là Thiên Thần cung cung chủ.

Huống hồ, Thiên Thần cung tuy rằng phái ra một số lượng lớn sát thủ, nhưng cao thủ chân chính lại chỉ ra tay trong một lần sau cùng kia, hơn nữa cũng không đến mức quyết liệt đuổi cùng giết tận không chết không từ. Nói khó nghe một chút thì những lần truy sát dọc đường kia chẳng qua chỉ là làm bộ làm tịch cho người khác thấy mà thôi.

Tại thời khắc mấu chốt luôn luôn có người phát ám hiệu, lệnh cho từng nhóm sát thủ lần lượt rút lui, nhưng thỉnh thoảng cũng phải giết chết vài tên râu ria tôm tép để biểu đạt đã có một hồi khổ chiến xảy ra.

Việt Thương nghe xong, trên mặt hiếm thấy mà lộ ra biểu tình sửng sốt, “Chủ tử đã sớm hoài nghi?”

“Khúc mắc giữa hắn và cẩu Hoàng đế chưa chắc đã là thật.” Thậm chí có thể chỉ là một bước thứ hai trong kế hoạch triệt để tiêu diệt Thương Nguyệt lâu.

Việt Tùy sắc mặt rất khó coi, “Trước đó hắn cố tình ly gián thuộc hạ và chủ tử…”

Việt Tùy là một sát thủ có thể nói là thân thủ phi phàm, mà trên những phương diện khác cũng đặc biệt nhạy bén khôn ngoan, chẳng qua khi đối mặt với tình ái lại quá mức đơn thuần. Cũng bởi lẽ đó, Việt Thương không chơi trò vòng vo lắt léo gì đối với y cả, mỗi lần đều là trực tiếp biểu đạt tâm ý của mình, cứ thế áp tới ôm hôn ve vuốt, trực tiếp khiến cho đối phương cảm nhận được tình cảm của mình.
Mà cách thức quanh co vòng vèo của Uất Trì Vô Ương đối với y hoàn toàn không có tác dụng, trái lại còn bị y coi như một kẻ có dã tâm thâm độc xấu xa.

Việt Thương mỉm cười, một phen ôm lấy thắt lưng rắn chắc của Việt Tùy. Có một số việc hắn cũng không muốn nói rõ ràng. Cả đời này Việt Tùy sẽ không bao giờ biết được thực ra Bát hoàng tử tốt hơn rất nhiều so với những gì y nghĩ, hơn nữa kẻ kia còn đặc biệt chấp nhất đối với một người có tâm tư tình cảm đơn thuần như y. Việt Thương cảm thấy thật may mắn vì mình đã hạ thủ tương đối sớm, nếu không, muốn khiến cho tảng đá cản đường kia văng đi quả thực còn khó hơn lên trời.

Sáng sớm hôm sau, khi Hoàng cung vừa mở cửa, Uất Trì Vô Ương liền trở về phủ đệ của mình. Hắn sắc mặt âm trầm, nhằm thẳng hướng Thải Phong viện mà đi. Bắt gặp sắc mặt sa sầm của chủ tử, đám thị vệ và nha hoàn trong phủ người nào người nấy đều thấp thỏm không yên.

Uất Trì Vô Ương đi vào trong viện, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, biểu tình thâm trầm vừa rồi bất chợt biến thành tao nhã ôn nhu. Hắn nở một nụ cười nhàn nhạt thản nhiên như mặt hồ không gợn sóng, nói với một tiểu gia nô trong viện, “Đi báo Việt công tử hôm nay đến dùng bữa với ta.”

Tiêu gia nô đáp, “Hồi bẩm chủ tử, Việt công tử còn chưa thức dậy.”

Sắc mặt Uất Trì Vô Ương khẽ biến, trong mắt tức thì lóe lên một tia âm u. Bước được vài bước, hắn lại nói lớn, “Đồ ăn hôm nay đều là ngự thiện do mẫu hậu ban thưởng, nếu để nguội thì sẽ không ăn được nữa, mau đi gọi Việt công tử dậy đi.”

Tiểu gia nô đương nhiên không dám không tuân theo, xoay người đi về phía phòng ngủ của Việt Thương. Nhưng còn chưa đi tới nơi thì cánh cửa kia đã bật mở, Việt Tùy một thân hắc y lặng lẽ đứng yên ở đó, bầu không khí xung quanh tựa hồ như ngưng đọng lại, cứ thế lạnh lẽo âm u một mảnh.

Uất Trì Vô Ương nhìn thấy y thì lông mày có chút giật giật, thuận tiện liếc mắt nhìn vào bên trong căn phòng, nhưng vị trí người nọ đứng lại vừa vặn che khuất hết thảy khung cảnh bên trong, khiến cho người ngoài không cách nào dò xét được.

“Tùy công tử nghỉ ngơi có tốt không? Đêm qua ngủ ngon chứ?”

Thoạt nhìn giống nhưng một câu thăm hỏi thông thường, thế nhưng ngữ khí lại mang theo một cảm giác khác thường nào đó. Việt Tùy đơn giản gật đầu, “Chủ tử nhà ta còn đang ngủ.”Uất Trì Vô ương còn định nói thêm điều gì đó thì nghe bên trong có tiếng người thấp giọng gọi, “Tùy nhi…” Thanh âm khàn khàn mà biếng nhác lại còn mang theo một ý vị mê man chưa hoàn toàn thanh tỉnh kia đúng là tiếng của Việt Thương.

Thứ thanh âm kia tuy vừa lành lạnh, vừa hơi khàn khàn, thế nhưng khi lọt vào trong lại vô cùng quyến rũ, khiến cho tất cả mọi người trong viện tức thì bị mê hoặc. Xung quanh một mảnh yên tĩnh đến không thể nào hiểu nổi, chỉ riêng Việt Tùy thì nhịn không được mà bất giác nhíu mày.

“Cảm tạ Bát hoàng tử ưu ái.” Việt Tùy khum tay làm một động tác cáo lỗi với Uất Trì Vô Ương, sau đó vội vàng đóng cửa, tức tốc quay lại bên cạnh người vừa mới gọi tên mình kia.

Uất Trì Vô Ương cũng biết Việt Thương kia vô cùng ham ngủ, mỗi ngày đều nhất định phải ngủ tới giữa trưa mới chịu thức dậy. Hôm nay hắn cố ý quấy rầy chẳng qua là để xác định về sự việc xảy ra ngày hôm qua mà thôi. Ra khỏi tiểu viện, Uất Trì Vô Ương liền gọi ám vệ tới nhẹ nhàng hỏi han vài câu.

Biết được hai người kia suốt đêm qua chưa hề rời khỏi phủ viện, sắc mặt Uất Trì Vô Ương lộ ra một tia vi diệu. Sau khi trở lại thư phòng, hắn lại truyền gọi ám vệ canh gác đêm qua tới, xác định trong phủ hoàn toàn không có một điểm dị thường mới hoàn toàn tin tưởng.

Nhưng là, cao thủ trong kinh, kẻ nào đạt tới trình độ nào, hắn đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Thích khách ngày hôm qua gặp có thân thủ tương đối siêu phàm, có thể bức ép hắn đến mức buộc phải ra tay để lộ thân phận, rõ ràng là một kẻ không thể khinh thường. Hắn nghĩ đi nghĩ lại, hiện tại trong kinh ngoại trừ Việt Thương và Việt Tùy thì đích xác không thể nghĩ ra kẻ thứ ba.

Thế nhưng hai người kia đêm qua vẫn luôn ở trong viện phủ không hề đi ra ngoài, hơn nữa, trong lúc nhất thời, Uất Trì Vô Ương cũng không nghĩ ra âm mưu và ý đồ của hai người nọ. Dù sao thì hiện tại hai bên vẫn đang duy trì quan hệ hợp tác, Việt Thương hẳn là muốn đảm bảo an toàn cho hắn mới phải, sao lại có thể lén lén lút lút chạy tới ám sát hắn được? Huống hồ nếu người nọ thực sự muốn hắn chết, dọc đường chỉ cần nhắm mắt làm ngơ thấy chết không cứu có phải dễ dàng đạt được mục đích hơn không?

Nghĩ tới nghĩ lui, hiềm nghi đối với hai người kia cũng càng ngày càng suy giảm…

Hay là hoàng huynh lại mời cao thủ khác tới? Người này ngay cả mình cũng không được biết, hôm qua chẳng lẽ là một chuyến thăm dò?

Nếu là như thế, có khi nào hoàng huynh đã thực sự nảy sinh cảm giác không tin tưởng đối với mình? Cũng đúng thôi, thân là đế vương một nước, sao có thể toàn tâm toàn ý tin tưởng một người? Cao thủ kia nếu là do hoàng huynh bố trí, vậy thì tình cảnh của mình cũng không tốt đẹp gì rồi.

Việt Tùy đóng cửa, sau khi nghe được tiếng Uất Trì Vô Ương rời đi mới yên tâm quay lại trong phòng, chỉ thấy Việt Thương một bộ dạng bất nhã dùng cả tay lẫn chân quấn chặt đống chăn mềm. Người nọ thoạt nhìn ngủ cũng không được yên ổn, mi tâm mơ hồ còn đang nhíu chặt.

Thấy thế, Việt Tùy lập tức cởi ngoại bào, đi tới nằm xuống bên giường, nhẹ nhàng rút tấm chăn đã bị người nào đó giày vò thành một đống kia ra. Việt Thương dường như nhận biết được động tĩnh của đối phương, thuận thế áp sát lại, vươn tay sờ mó lớp áo lót của người kia. Hắn trong lòng có chút bất mãn, cứ thế nhắm mắt mà giằng giằng kéo kéo nội y của Việt Tùy xuống, để lộ ra một thân in hằn đầy những dấu vết ái muội vô cùng.

“Chủ tử…” E là Việt Thương lại muốn, Việt Tùy không được tự nhiên nói, “Bát hoàng tử quả nhiên nghi ngờ.”

“Tùy nhi, ngươi hiện tại chỉ có thể nghĩ đến ta.” Vừa nói, bàn tay không yên phận kia lại xấu xa mà lột sạch toàn bộ áo lót của đối phương.

Chương 30: Biến giả thành thật

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Gấu nhỏ

Beta: Mimi, Lam Yên

*****Uất Trì Vô Uơng rất ít khi ở lại phủ đệ, phần lớn thời gian đều bị Thái Hậu gọi vào trong cung. Có lẽ là bà lo lắng bọn họ huynh đệ tương tàn, thầm nghĩ nếu như lưu tiểu nhi tử ở bên người thì Hoàng đế sẽ không cách nào xuống tay được.

Không biết có phải vì lý do này hay không mà trong kinh thành trái lại vô cùng yên ổn, Hoàng đế và Bát hoàng tử ai nấy cũng đều duy trì một bộ dáng huynh đệ thuận hòa như trước kia.

Việt Thương thì lại bận rộn đến cùng cực. Trong kinh thành, phần lớn sản nghiệp của hắn đều bị chèn ép kinh khủng. Ngoại trừ các kỹ viện, sòng bài và tiệm cầm đồ bởi vì được che giấu tương đối kỹ càng cho nên chưa bị phát hiện, hiện tại vẫn đang tiếp tục kinh doanh, còn lại tất cả các thương điếm có quan hệ với Thương Nguyệt Lâu đều bị đám quan lại tìm đủ mọi nguyên nhân để chèn ép và niêm phong.

May mà những cơ sở còn sót lại đều là những thương điếm có doanh thu tốt nhất. Trước mắt tuy rằng nguyên khí tổn hại rất lớn, thế nhưng cũng chưa tới mức bị triệt tiêu hoàn toàn.

Việt Thương là người thích nắm quyền chủ động khống chế thế cục trong lòng bàn tay. Hắn tự hỏi, chống lại Hoàng đế với một đạo quân thì điều quan trọng nhất là gì? Ngoại trừ huyết mạch kinh tế, quan trọng nhất chính là binh lực. Hắn là người trong giang hồ, dưới tay cho dù có nhiều sát thủ hơn đi chăng nữa, chẳng qua khi gặp đạo quân hơn mười vạn người kia cũng chỉ là con kiến để chúng nghiến qua nghiến lại mà thôi. Còn về vấn đề huyết mạch kinh tế, Việt Thương cũng không có gì phải lo lắng, hắn sớm đã tìm hiểu rõ ràng. Muối của Võ quốc đa số đều nhập khẩu từ nước láng giềng, vì bản thân sản lượng muối trong nước hoàn toàn không đủ để cung cấp. Hắn đã viết một bức thư cho Tiêu Nhất Sơn, chỉ thị phân tán thế lực của Thương Nguyệt Lâu ra các tiểu quốc lân cận, sai người lén lút tích trữ một số lượng muối lớn, sau đó sẽ ào ào tăng giá.

Để cân bằng thị trường nội quốc, tên cẩu hoàng đế chắc chắn sẽ phải bỏ ra một số tiền lớn để ổn định cục diện. Đến lúc đó quốc khố cạn kiệt, xem hắn làm sao lấy tiền nuôi quân? Tăng thuế hiển nhiên sẽ khiến lòng người oán thán, đến lúc đó lòng dân bất ổn, quân đội biếng nhác, kinh tế suy sụp, không đánh cũng thua.

Trên tay Việt Thương còn có mật thư do Bạch Lệ Nhi gửi tới, nội dung bên trong cho biết việc triệu tập các thợ rèn dân gian và công đoạn chuẩn bị khai thác rèn đúc sắt thép mà hắn căn dặn đều rất thuận lợi, qua một thời gian ngắn nữa sẽ có thể dựa theo ý tưởng của hắn mà bắt đầu tiến hành khai thác và rèn đúc với số lượng lớn được rồi.

Việt Thương nhìn lá thư cuối cùng, nhịn không được mà lộ ra vẻ mặt tươi cười. Làm nghề cũ vẫn chính là thuận buồn xuôi gió nhất. Năm đó, tổ chức xã hội đen của hắn tuy rằng dựa vào sòng bài và hộp đêm để lập nghiệp, thế nhưng thứ giúp cho hắn ăn nên làm ra chính là buôn lậu vũ khí. Càng trùng hợp hơn, lúc trước hắn cũng từng nghiên cứu chi tiết về lịch sử phát triển của vũ khí lạnh (*).

(*) Vũ khí lạnh: những vũ khí thô sơ như đao, kiếm, gươm, giáo, cung, nỏ,… không sử dụng đến các chất gây nổ.

Binh khí của Võ quốc hắn đã từng lén lút nghiên cứu qua, chính là vừa bước vào thời kỳ đồ sắt. So với đồ đồng, đồ sắt hiển nhiên tốt hơn nhiều, thế nhưng kỹ thuật tinh luyện và rèn đúc sắt thép của bọn họ không cao. Việt Thương và Việt Tùy cũng từng bàn luận một chút về tính khả thi của vấn đề này, tất nhiên những lời hắn nói ra đều khiến cho Việt tùy vô cùng sửng sốt.

Việt Thương không tự cao tự đại đến mức nghĩ rằng chỉ với một đống binh khí không tồi cộng thêm khả năng thâu tóm huyết mạch kinh tế của Võ quốc là có thể liều mạng với tên cẩu hoàng đế. Thân là một thương nhân, cái mà hắn nghĩ tới nhiều hơn chính không mất một binh một tốt nào mà vẫn thu về được lợi ích cực đại.

Tàng trữ muối và binh khí, kỳ thật có thể đem bán cho các quốc gia đang nhăm nhe nhòm ngó Võ quốc, gián tiếp thúc đẩy chiến tranh, đây mới là thủ đoạn hắn sẽ dùng.Có như vậy, hắn vừa không phải tốn sức vừa có thể kiếm tiền, lại còn thuận tay diệt trừ địch nhân lớn nhất của mình nữa.

“Chủ tử, tháng sau là thọ yến của Thái hậu.” Việt Tùy bước vào trong phòng, thuận tay kéo mặt nạ da người trên mặt mình xuống, dừng lại trước bàn của Việt Thương.

Mặt nạ trên tay y cư nhiên lại mang diện mạo của tên thị vệ bên người Uất Trì vô ương. Nhờ nó, y chẳng những có thể tùy ý ra vào phủ đệ của kẻ kia mà còn không cần lo lắng bị bất cứ kẻ nào nghi ngờ tra hỏi.

Tới đây lại phải kể tới công trạng của Tứ Ngũ. Sau khi thành công trà trộn vào đám ám vệ, hắn liền nhanh chóng nắm bắt tường tận mọi ngóc ngách bên trong phủ đệ, thậm chí còn dựa vào khuôn mặt của rất nhiều người trong phủ mà chế tác thành mặt nạ da người, thị vệ giữ cửa tiền viện có, ám vệ gác đêm có, gia nô quét tước dọn dẹp có, ngay cả một tên hành khất thường xuyên đi ngang qua cửa phủ cũng có.

Việt Tùy dùng những mặt nạ da người này để đi qua đi lại giữa cửa phủ đệ của Bát hoàng tử và cứ điểm của Thương Nguyệt Lâu, thay Việt Thương truyền – nhận thông tin.

“Ân?” Việt Thương lúc này đang đứng trước bàn phác họa hình dạng của các loại binh khí. Những binh khí này không những vô cùng sắc bén mà còn có gai nhọn và rãnh thông để dẫn máu chảy ra. So với các loại binh khí thông thường lúc trước, lực sát thương không biết sẽ tăng lên gấp bao nhiêu lần.

“Thuộc hạ nghe nói thọ yến lần này cũng có người trong giang hồ tham dự.”

Người trong giang hồ? Thọ yến của Thái hậu? Bát hoàng tử không đánh tiếng về việc này thì bọn hắn sao có thể đi cùng được?
Vẻ mặt của Việt Tùy cũng là vô cùng kinh ngạc. Chẳng lẽ Thái Hậu muốn lôi kéo nhân sĩ giang hồ? Nhưng mà vương thất hạ mình giao tiếp với người trong giang hồ, nói ra cũng thực quá khó nghe rồi. Rốt cuộc là tên cẩu Hoàng đế muốn mượn sức người khác để công kích Thương Nguyệt Lâu hay chính tên Bát hoàng tử kia đang âm thầm kéo bè kết cánh?

“Chủ tử….” Biểu tình của Việt Tùy càng lúc càng bối rối: “Cũng có mời cả Thương Nguyệt Lâu.”

A? Tên cẩu hoàng đế và Thương Nguyệt Lâu bọn họ không phải đang đối chọi một mất một còn sao? Hay là ngoài hắn ra, Thương Nguyệt lâu còn có một tân lâu chủ khác?

Việt Tùy bất đắc dĩ nói tiếp, “Theo tin tức truyền tới thì lâu chủ Thương Nguyệt Lâu đã đáp ứng rồi.”

Quả nhiên đã xuất hiện một tân lâu chủ khác, xem ra cuộc chơi này càng lúc càng vui. Việt Thương khẽ nhếch môi cười nhưng cũng không tức giận, có vẻ như đang rất mong chờ được diện kiến vị tân lâu chủ kia.

Một tháng sau, Việt Thương và Việt Tùy lén lút nhập cung, ẩn thân tại một góc bí mật trong ngự hoa viên. Hai người mặc một thân trang phục như ám vệ hoàng gia mà nhìn về yến tiệc linh đình ở xa xa trước mắt, chỉ thấy một đám người cười cười nói nói, ca tụng lẫn nhau. Việt Thương bộ dạng lười biếng dựa vào người Việt Tùy, khóe miệng mang theo một nét cười đặc biệt thâm sâu trầm lắng.

Đợi một hồi lâu, bọn họ cuối cùng cũng đợi được một câu: “Thương Nguyệt Lâu nhập tiệc!” Sau đó một tên tiểu thị mang lễ vật chúc mừng của Thương Nguyệt Lâu tiến lên, quỳ trước bàn chủ tọa của Thái hậu, cung kính dâng lên một pho tượng thoạt nhìn trông như Bạch Ngọc Quan Âm, thế nhưng khuôn mặt lại có vài phần giống với Thái Hậu.

Khối bạch ngọc kia tuy là đồ thượng hạng nhưng trong cung cũng không phải không có những pho tượng lớn thế này. Bất quá món lễ vật này vô tình rất hợp tâm ý của Thái Hậu, cho nên bà sai người ban ngồi và tặng thưởng cho Thương Nguyệt lâu.

Từ sau khi tên lâu chủ Thương Nguyệt Lâu kia xuất hiện, Việt Tùy liền nhìn chằm chằm không chớp mắt. Thì ra người nọ là một công tử thư sinh một thân bạch y như tuyết, thoạt nhìn tao nhã thanh cao không dính bụi trần, so với bất cứ vị hoàng tử nào đang có mặt ở đây cũng không hề thua kém, có điều vẫn thua xa khí chất của một Lâu chủ chân chính. Trong tâm tưởng của Việt Tùy, nếu như người ngồi đằng kia là Việt Thương, chẳng những không hề bị lu mờ mà trái lại sẽ che khuất tất cả những người còn lại, đấy mới thực sự là phong hoa tuyệt đại.

Tên giả danh trước mặt này người khác không thể nhận ra, bởi vì Việt Thương rất ít khi xuất hiện trước đám đông, huống hồ bên cạnh tên kia còn có một người, đó là Hỏa Đường chủ tiền nhiệm của Thương Nguyệt Lâu.

“Chủ tử?” Việt Tùy vừa nhìn thấy Triệu Bình liền nhịn không được mà dâng lên một luồng sát khí.

Việt Thương lắc đầu, ôm lấy thắt lưng y, bất động thanh sắc mà trấn an cơn giận của đối phương rồi miễn cưỡng nói: “Thì ra là hắn muốn chơi trò này.”

Đem thật thành giả, biến giả thành thật. Thì ra ngay từ đầu tên cẩu Hoàng đế đã có chủ ý riêng của mình rồi. Hắn nhắm vào Thương Nguyệt Lâu không phải vì muốn đẩy Thương Nguyệt Lâu vào tử địa mà là muốn thôn tính toàn bộ Thương Nguyệt Lâu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau