THỆ TỬ TƯƠNG TÙY (THỀ SỐNG CHẾT CÓ NHAU)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thệ tử tương tùy (thề sống chết có nhau) - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Địch nhân ám cọc

Việt Thương một đường theo dõi, thấy Triệu Bình nhìn qua tuy tục tằng, nhưng cũng là tên rất cẩn thận. Cõ lẽ vì sợ người theo dõi, sau khi mây mưa trở về phòng liền đi ngủ, suốt cả ngày đều ở trong phòng, thế nhưng lại đột nhiên thần không biết, quỷ không hay rời đi. Lại trà trộn trong buổi chợ sáng đông người, rẽ qua vô số ngõ ngách, sau đó mới dùng khinh công lặng lẽ ra khỏi thành. Mãi cho đến khi tới một rừng cây nhỏ, cũng không dám hiện thân, chỉ tìm một gốc cây cổ thụ, im lặng ẩn mình chờ đợi. Việt Thương ẩn thân ở một gốc cây khác, cũng không hề gây ra tiếng đông, đợi hơn nửa canh giờ, trong rừng đột nhiên có một trận gió lạnh thổi qua. Việt Thương theo bản năng hơi nheo mắt, sau đó liền ngay lập tức phát hiện trong rừng có thêm một người. Là người Triệu Bình đang đợi? Nhưng tên kia thật sự quá mức cẩn thận, không lập tức hiện thân, lại giả tiếng chim kêu, Việt Thương không biết đây là tiếng kêu của loại chim gì, nhưng nghe môt lần liền nhớ được nhịp điệu của nó. Quả nhiên, Triệu Bình cũng nhah chóng dùng tiếng chim kêu đáp lại đối phương, sau đó cả hai tên đều lẳng lặng đánh giá bốn phía, xác định không có người thứ ba, mới ló ra khỏi cây đại thụ. Việt Thương khoanh tay đứng trên cành cao nhìn xuống, từ khi đạt tới cảnh giới tùy tâm sở dục, hắn có thể thu liễm hơi khí tức, chỉ cần hắn không muốn, không ai có thể phát hiện được. Kẻ đứng đằng sau lưng Triệu Bình là một tên hắc y nam tử, mặt nạ che đi nửa khuôn mặt, thân hình cao lớn cường tráng, tu vi cũng không hề thấp hơn Triệu Bình, thậm chí còn cao hơn. “ Hắn đã trở lại.”

Tên mang mặt nạ kia có giọng nói rất khàn, nghe qua cũng biết là cố ý ngụy trang. Triệu Bình biến sắc, nhưng cũng không sợ hãi, mà dường như có ẩn ý khác nhưng nhất thời không thể nhận ra rõ ràng: “ Đã ra khỏi lâu?”

“ Đã ra. “ Hắc y nhân nói xong, liền xoay người bỏ đi, đồng thời bỏ lại một câu: “ Kim đường chủ theo cùng.”

Triệu Bình gật đầu, ngâm khẽ một câu: “ Không có việc gì. Chủ tử có lệnh, hủy bỏ võ công, người lưu lại.”

Hắc y nhân gật đầu, sau đó hai người không nói thêm gì nữa, mỗi người đi một hướng, xem ra lần mật hội ( gặp gỡ bí mật) này đã kết thúc. Việt Thương tò mò muốn biết thân phận của hắc y nhân, muốn theo dõi người này, nhưng nghĩ đến Việt Tùy vẫn đang ở khách điếm, cân nhắc nặng nhẹ một phen, liền phi thân quay về. Ai ngờ vừa về tới phòng, liền thấy Việt Tùy tay cầm trường kiếm, thần sắc đông lạnh ngồi ở trước bàn. Vừa nhìn thấy hắn trở về, thần sắc liền buông lỏng, dường như đã yên lòng, vừa muốn mở miệng nói gì đó, đã bị Việt Thương vươn tay, kéo y lại phía mình, một bàn tay thuận thế che lại đôi môi mỏng của y, khiến câu hỏi vừa tới miệng đã bị nuốt xuống. Việt Tùy ôn nhuận đứng cạnh Việt Thương, ngoan ngoãn mím môi lại, nhưng vẫn dùng đôi mắt tinh tế đánh giá Việt Thương một lượt, cẩn thận xác nhận Việt Thương không có gì khác thường, mới thở phào một cái. Phòng cách vách cũng vang lên một tiếng động nhỏ, Triêu Bình đã trở lại, một lát sau liền yên tĩnh lại, phải ngưng thần lắng nghe mới nghe được tiếng hít thở, xem ra lúc này Triệu Bình mới ngủ thật. Việt Thương vẫn giữ nguyên tư thế đứng bên cạnh Việt Tùy, hai người nhìn nhau, bàn tay Việt Thương che môi Việt Tùy cũng không nhịn được có chút nóng bỏng. Việt Thương híp mắt, đột nhiên buông tay, cúi đầu xuống, duyện hôn hai phiến môi mềm mại kia, nhẹ nhàng dây dưa không dứt. Đợi đến khi hai người tách ra, trên khuôn mặt tuấn tú của Việt Tùy đã ẩn hiện một chút đỏ ửng. Trong lòng biết Triệu Bình đang ở cách vách, chung quanh chỉ sợ cũng có người của hắn, Việt Thương dán lên tai Việt Tùy nói nhỏ: “ Hắn đi ra ngoài gặp một người, đối phương nắm rõ hành tung của chúng ta như lòng bàn tay. “ Việt Tùy nghe vậy, trong mắt liền hiện lên một cỗ sát khí, Việt Thương cong khóe miệng, tiếp tục nói: “ Người nọ đã che kín khuôn mặt, bất quá tu vi ở phía trên Triệu Bình.”

Triệu Bình cũng từng là Ngũ đường chủ của Thương Nguyệt Lâu, tuy rằng Kim đường chủ Việt Tùy võ công cao nhất, nhưng các đường chủ còn lại võ công cũng không hề kém, chỉ trừ Bạch Lệ Nhi hơi yếu mà thôi. “ Chủ tử hoài nghi các Đường chủ trong lâu?”

Việt Tùy nói xong liền đứng lên, cúi đầu, khôi phục bộ dáng như trước kia. Việt Thương tuy rằng muốn sửa lại xưng hô chủ tử – thuộc hạ, còn có cả thói quen hơi chút là quỳ xuống chịu phạt, nhưng cố gắng lắm cũng không mang lại nhiều hiệu quả. Tuy nhiên ít nhất ở trên giường, gia khỏa này đã gọi hắn là Thương. Quên đi, không tính đến “ Vậy bây giờ nên làm thế nào? “. “ Trước cứ tách ba bọn họ ra.”Việt Tùy gật đầu đồng ý, nếu là tam Đường chủ trong lâu có một người là nội ứng, vậy đem bọn họ tách ra, cũng là một phương thức bảo hộ cho bọn họ. “ Cũng không nhất định là Đường chủ, nhưng gia khỏa này nhất định cũng là một tên có chức vụ cao ở trong lâu.”

———————————–

Sau khi bàn bạc kĩ, hai người liền ly khai trấn nhỏ, Việt Tùy im lặng đánh xe, Việt Thương ôm một túi hạt dưa, lười nhác dựa vào trên lưng Việt Tùy, vừa ăn vừa phun hạt dưa thành một đường cong chuẩn xác. Việt Tùy lại đoan chính ngồi đánh xe, lưng thẳng tắp, vừa vặn trở thành chỗ dựa cho một loại động vật không xương ở sau lưng, càng tạo điện kiện cho một con đại động vật này leo lên người hắn, hơn nữa bộ móng vuốt còn không an phận, hết sờ lại nắn: “ Thắt lưng còn đau không? “ Việt Tùy nghêng đầu, liếc măt nhìn đại động vật nhuyễn thể này, có chút ngây người. Cho dù bị dịch dung thành một gã trung niên vô cùng bình thường, nhưng lại không thể che dấu được đôi mắt linh động, muôn vàn sắc thái kia. “ Không đau!”
Hai tai Việt Tùy không tự giác nóng lên, ánh mắt mất tự nhiên nhìn qua một phía. Việt Thương cúi đầu, không ngừng hôn lên gáy Việt Tùy, sau đó còn không ngừng hít hà mùi hương của Việt Tùy. “ Để ta đánh xe đi?”

Trong xe ngựa có trải đệm rất dày, còn có gối mềm, nếu mệt mỏi có thể vào nghỉ ngơi. Việt Thương tự nhận mình chính là một chủ tử biết thương hương tiếc ngọc, hơn nữa đây còn là nam nhân hắn yêu. Việt Thương ôm lấy thắt lưng Việt Tùy, sau đó nhéo nhẹ một cái. Sắc mặt Việt tùy khẽ biến, hành động có chút không được tự nhiên, nhưng vẫn ngồi im chỗ cũ: “ Việt tùy không sao. Chủ tử mệt sao? “ Y nghiêng đầu nhìn qua, liền thấy khuôn mặt của Việt Thương đang dựa trên vai mình, trêu tức nhìn y: “ Ngươi muốn theo giúp ta nghỉ ngơi? “ Câu kia rõ ràng là có thâm ý, Việt Tùy không nhịn được cứng đờ, sau đó ra vẻ trấn định nhìn trời: “ Sắc trời không còn sớm, nhanh đi tới trấn trên thì hơn, chủ từ ngồi vững.”

Nói xong liền giơ roi, giục ngựa chạy nhanh lên một chút. Việt Thương không thú vị than thở: “ Ngẫu nhiên ăn ngủ một lần ngoài trời cũng rất thú vị.”

“ Còn có rất nhiều cơ hội.”

Việt Thương kinh ngạc nhíu mày, đôi mắt nheo lại không có thiện ý: “ Thân ái, ngươi đây là đang an ủi ta.”

“ Tuy rằng Việt Thương thường xuyên dùng những từ như bảo bối, thân ái linh tinh đến gọi y, nhưng lần nào Việt Tùy cũng không thể thích ứng, lỗ tai hồng như bị đọng mãu, thanh âm cũng có chút không thích hợp: “ Còn một lúc lâu nữa, chủ tử vào trong nghỉ ngơi đi.”

Chương 17: Đêm

Khi sắc trời vừa bắt đầu trầm xuống cũng là lúc hai người tới được của thành. Việt Thương ngồi vào xe ngựa, Việt Tùy thì ung dung đánh xe tới một khách điếm trong thành.

Hai người đứng ở cửa khách điếm, lơ đễnh đảo mắt một vòng xung quanh rồi mới thuê phòng ở và gọi đồ ăn.

Sau khi vào phòng, Việt Tùy liền thấp giọng hỏi Việt Thương, “Chủ tử, xử lý như thế nào đây?”

“Ta muốn nghe ngươi gọi ta là ‘thân ái’, hoặc là ‘bảo bối’ cũng được.”

Việt Tùy nhất thời sửng sốt, khuôn mặt trải qua dịch dung nhìn không ra biến hóa bên trên, nhưng là lỗ tai đã một mạt đỏ hồng, quả thực không khó để nhìn thấu tâm tình của y lúc này.

“Không phải đi tới chỗ chúng ta.” Việt Thương đứng ở cửa sổ, tùy tiện nhìn thoáng ra bên ngoài.

Xung quanh khách điếm này có bốn tên lạ mặt đang mai phục, không biết là ám vệ hay là sát thủ. Nhưng nếu mục tiêu của đối phương không đặt trên người mình thì Việt Thương cũng không muốn nhiều chuyện.

Việt Tùy cũng đi tới đứng cạnh người nọ nhưng không có thêm động thái nào. Bất quá nam nhân vừa đứng thẳng kia trong nháy mắt liền giống hệt như bị rút xương, vòng tay ôm lấy thắt lưng y, toàn thân cơ hồ muốn dựa cả lên người y mà cọ cọ.

Việt Tùy một câu cũng không nói, im lặng vươn một cánh tay ôm lấy thân thể Việt Thương. Thời gian chỉ có hai người ở riêng với nhau, Việt Thương dường như càng ngày càng bám dính lấy y. Điều này đối với thói quen độc lai độc vãng, không có thân bằng quyến thuộc của Việt Tùy có vẻ rất không tương thích, nhưng là y lại không ghét bỏ.

Vào lúc nửa đêm, khách điếm đột nhiên trở nên náo nhiệt, các cao thủ trước sau đều lần lượt xuất hiện. Bốn tên lạ mặt vẫn luôn ẩn náu ở một chỗ bí mật gần đó cuối cùng xuất thủ rồi.

Thì ra bọn chúng là ám vệ, võ công cũng có thể coi là tinh tiến, đối phó với mấy tên sát thủ kia xem ra cũng rất có nghề.

Việt Tùy ngưng thần lắng nghe, toàn thân âm thầm căng thẳng. Tuy rằng biết rõ đối phương không phải vì bọn họ mà đến, nhưng vì nhạy cảm với sát khí đã nhiều năm, lại thêm sự lưu tâm đặc biệt đối với an nguy của người bên cạnh, cho nên y không thể nào lơ là cảnh giác.

Việt Thương ngược lại hoàn toàn không đếm xỉa đến chuyện bên ngoài rốt cuộc có bao nhiêu sát thủ hay là chết mất bao nhiêu người. Hắn ôm lấy thắt lưng Việt Tùy ngủ đến thập phần sung sướng. Đáng tiếc nam nhân dưới thân căng thẳng cực kỳ, khiến cho hắn có cảm giác chẳng khác nào đang ôm một tảng đá.

“Thả lỏng chút đi, ngươi định không ngủ hay sao?”

Việt Tùy lông mày nhíu lại một chút, tận lực thả lòng thân thể, thế nhưng lại có một toán sát thủ nữa ập tới. Rõ ràng lúc này cách biệt về quân số đã cao hơn rất nhiều, bốn ám vệ kia nhất thời có phần khó mà địch lại.
“Xem ra ngươi thực sự không định ngủ rồi.”

Nam nhân này hễ gặp được loại cao thủ tương đương mình, thân thể liền theo bản năng mà trở nên căng thẳng. Điều này làm cho Việt Thương có chút bất mãn.

Hắn vùi đầu vào bờ vai Việt Tùy, cắn một cái, lưu lại một dấu răng hoàn chỉnh cực kỳ rồi mới dứt khoát vươn tay lột sạch kiện áo lót duy nhất còn lại trên người đối phương, sau đó cường thế lách mình vào giữa hai chân y, dùng một tư thế không cho phép kháng cự mà phủ lên thân thể người bên dưới.

“Chủ…” Chữ còn lại vẫn chưa kịp bật ra khỏi miệng thì đôi môi vừa hé mở đã bị lấp kín. Việt Thương nhíu mày, mang theo một chút tức giận nhạt nhòa mà hôn xuống môi y, đồng thời đầu lưỡi cũng mạnh mẽ xâm nhập vào khoang miệng đối phương, liên tục khuấy đảo không ngừng.

Hỗn loạn ở bên ngoài dường như trong nháy mắt đã cách bọn họ rất xa. Ý thức của Việt Tùy không tự chủ được mà có vài phần hoảng hốt, thân thể cũng bắt đầu nhũn ra. Việt Thương hài lòng ngẩng đầu nhìn xuống ánh mắt đối phương, khẽ cong khóe miệng. Con mắt đã thích nghi với bóng tối có thể nhìn thực rõ ràng quang mang lóng lánh trong cặp mắt phượng của người bên dưới, vì thế hắn liền sa vào vực thẳm, trầm luân không cách nào thoát được.

Rốt cuộc một tia tập trung cũng không còn, hắn chỉ có thể men theo ánh mắt của người này mà rơi vào vực sâu vạn trượng.

Y phục trên mình hoàn toàn cởi bỏ, thân thể nóng như lửa của hai người dây dưa quấn quýt vào nhau. Giữa màn đêm tối đen như mực, cách một vách tường mỏng mảnh, bên ngoài là cảnh giết chóc vô thanh, mà bên trong phòng lại là xuân ý cực kỳ mãnh liệt.

Thanh âm thở dốc trầm thấp của Việt Tùy trong bóng đêm vô cùng mị hoặc. Việt Thương nâng cặp chân thon dài của người nọ lên ngang hông, chầm chậm động thân tiến vào địa phương nóng rực mà chính mình khao khát. Tiếp đó, hắn nương theo thân thể có phần căng thẳng của Việt Tùy mà đánh tới tận sâu cùng.

Hai người đều phát ra những tiếng rên rỉ khó lòng nhẫn nhịn, tựa hồ căn bản không hề để ý tới việc thanh âm này có thể sẽ bị thính lực nhạy bén của đám người bên ngoài nghe được.
“Ô…” Việt Tùy kêu lên một tiếng đau đớn, đôi con ngươi hắc sắc kiên nghị bởi vì những động tác không hề tiết chế của người phía trên mà xuất ra một làn hơi nước mập mờ, mang theo vẻ phong tình cùng mê hoặc vô cùng đặc biệt.

Việt Thương đã có chút thiếu kiểm soát, lúc này lại càng không khống chế được mà đẩy nhanh tốc độ động thân lên xuống. Thanh âm da thịt ướt át va chạm vào nhau trong không gian tĩnh lặng lộ ra vẻ dâm mỹ vô cùng. Những tiếng thở dốc nặng nề đan xen với những tiếng kêu rên khe khẽ càng làm cho cảnh đêm xuân sắc này mị hoặc đến mức chọc người ngứa ngáy khó nhịn.

Đáng tiếc, một người bên ngoài phòng hình như não bộ có chút vấn đề, đã biết đây là thời khắc mấu chốt của hai người trong phòng mà còn không tránh đi, lại còn nhằm ngay cửa sổ mà đánh tới, như thể muốn một phen phá tan trận phong hoa tuyết nguyệt trong phòng.

Nhưng là, khi kẻ đó cách cửa sổ chưa đầy một thước đã bị một lực đạo không nhìn thấy được xuyên qua tường đánh văng ra, ngã sõng soài trên mặt đất. Hắn còn chưa kịp phản ứng gì đã bị bốn ám vệ phía sau đuổi tới, tức tốc bao vây. Bất quá, chỉ một lát sau, bọn họ liền phát hiện người nằm trên mặt đất kia thế nhưng kinh mạnh toàn thân đã vỡ nát, tuyệt khí bỏ mạng mất rồi.

Bên ngoài phòng xuất hiện những động tĩnh lớn khiến cho hai người bên trong cũng bị quấy rầy. Người nào đó vốn dĩ còn trầm mê trong dục vọng bất thình lình mở mắt, cơ thể theo bản năng trở nên căng cứng, vươn bàn tay quỷ mị động chuyển một vòng, xuất ra mấy cây ám khí ngân châm có khả năng đâm xuyên qua xương tủy địch thủ.

Đáng tiếc, y còn chưa có cơ hội ra tay thì người bên ngoài phòng đã lấy tốc độ còn nhanh hơn lúc đến mà bỏ đi. Lúc này thân thể căng cứng của y mới hơi hơi buông lỏng, lại nghe được một tiếng kêu trầm thấp đau đớn khó kiềm chế của người phía trên.

“Bảo bối, ngươi muốn bẻ gãy ta sao… …đau…” Người nọ vừa nói vừa thầm hít sâu một hơi.

Gặp tình huống đột ngột phát sinh, Việt Tùy đã toàn thân căng thẳng, lúc này nghe một câu nói kia của đối phương, thân thể lại vì mất mặt mà càng thêm cứng đờ. Cự vật bị kẹp chặt trong cơ thể kia tức thời lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, cứ như vậy bị kẹt lại ở chốn sâu thẳm không ra không vào được.

Việt Thương cúi người vùi đầu vào cổ người kia, không ngừng thở dốc, phả từng luồng hơi nóng bỏng lên cổ đối phương, thân nhiệt hừng hực như lửa tựa hồ muốn hòa tan người bên dưới, “Thả lòng, bảo bối! Ngươi muốn ta chết sao…”

Biết là Việt Thương nhất định không chết, thế nhưng hơi thở hổn hển dồn dập cùng với vẻ mặt đau đớn thống khổ kia chung quy vẫn khiến cho Việt Tùy cảm thấy đau lòng. Y chưa bao giờ đành lòng để cho người kia khó chịu, dù chỉ là một chút.

Hít sâu vài cái, Việt Tùy hoàn toàn thả lòng thân mình. Chỉ nghe người trên thân gầm nhẹ một tiếng, vòng tay ôm chặt thắt lưng y, điên cuồng liều mạng đưa đẩy, cứ như thể đã kiềm chế tới cực hạn rồi.

Một điểm mẫn cảm nào đó liên tục bị công kích, Việt Tùy thiếu chút nữa tưởng rằng linh hồn của mình cũng bị đánh đến tan thành mảnh vụn.

Thế nhưng, ở một nào đó trong tư tưởng của y vẫn luôn bảo trì mối băn khoăn về bốn tên lạ mặt ở bên ngoài. Mà bốn người kia bởi vì có kết cục của tên sát thủ đang nằm bất động trên mặt đất nhắc nhở cho nên cũng không dám làm bừa.

Rốt cuộc trong phòng chỉ còn lại những thanh âm ái muội ngập tràn khiến cho người ta mặt đỏ tim đập, toàn thân không được tự nhiên.

Chương 18: Vô Ương công tử

Rất nhanh đã tới trưa ngày hôm sau. Việt Thương lúc này mới uể oải cử động. Ngược lại, Việt Tùy bị hắn ôm chặt trong lòng đã sớm thức dậy, nhưng vẫn nằm im tùy ý để cho người nọ xem như gối ôm mà quấn chặt, y thậm chí một cử động nhỏ nhất cũng không có.

Cho đến khi thấy người kia cử động một chút, Việt Tùy mới nhỏ giọng hỏi, “Chủ tử, nên thức dậy chưa?”

“Đừng, ngủ cùng ta thêm một lúc nữa.” Việt Thương ôm đối phương càng thêm chặt, vùi đầu vào hõm cổ y, hít thật sâu vị đạo trên người Việt Tùy.

Việt Tùy khẽ ‘ân’ một tiếng rồi thả lòng cơ thể để cho đối phương ôm dễ chịu hơn, tiếp tục ngoan ngoãn nằm ở trên giường, mặc dù ánh mắt đã hoàn toàn thanh tỉnh, không còn lấymột tia buồn ngủ nào.

Đáng tiếc là Việt Tùy có thể chờ hắn, nhưng người ở bên ngoài thì đã chờ hết nổi. Rốt cuộc, một người nhịn không được mà đi tới căn phòng, nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa vài tiếng, ngữ khí có phần cung kính nói, “Công tử đã dậy chưa? Chủ tử nhà ta đợi đã lâu.”

Việt Thương nhắm chặt đôi mắt, một lời cũng không nói, lông mày loáng thoáng cau lại. Một giây tiếp theo, Việt Tùy thấp giọng đáp, “Chủ tử của ta còn đang ngủ.”

Cả hai cũng không cần biết công tử nhà người ta còn đang đợi hay là không, chỉ biết quấn chăn cho kỹ, không để ý tới sự tình bên ngoài cánh cửa nữa. Mà, tiểu tử đứng bên ngoài đợi thêm một lát rồi cùng cũng bỏ đi.

Bản thân Việt Tùy chắc chắn không bận tâm suy xét người vừa tới là ai hay công tử của hắn là người nào. Ở trong lòng y, việc chủ tử của mình còn chưa tỉnh ngủ còn lớn hơn cả trời.

Qua một hồi lâu, Việt Thương tựa hồ như đã ngủ đủ giấc, ôm lấy thắt lưng Việt Tùy cọ cọ vài cái rồi mới chậm rãi mở mắt, dùng đôi mắt phượng đen bóng như mực mà nhìn thẳng vào Việt Tùy.

Rõ ràng đã nhìn không biết bao nhiêu lần, thế nhưng cứ mỗi lần đối diện với đôi mắt ấy, hắn vẫn không nhịn được mà có chút thất thần.

“Chủ tử…” Việt Tùy khẽ hé cánh môi đạm nhạt, vừa nhả ra hai chữ đã bị người kia áp tới lấp kín, tiếp đó dây dưa dồn dập một hồi.

Chờ đến khi người nọ bị hôn đến thoải mái, Việt Thương mới ghé vào lỗ tai y nói, “Ngươi thực là càng lúc càng không hiểu phong tình.” Nói xong lại hung hắn cắn một cái trên vai đối phương rồi mới thuận tay kéo người trong lòng ngồi dậy.

Việt Thương thân thể trắng nõn thon dài có thể sánh ngang với dương chi ngọc thượng hạng, khắp người đều lộ ra nét láng mịn trong suốt như thạch anh, khiến người chỉ liếc mắt một cái đã không đành lòng rời mắt. Việt Tùy nhìn đến không chớp mắt, hồi lâu mới thì thào nói, “Thương, để ta hầu ngươi rửa mặt chải đầu.”

“A, y phục này rất khó mặc, ngươi tới đây…” Nghe thấy người kia đã thay đổi cách xưng hô, sắc mặt Việt Thương liền nhu hòa đi một chút, thoáng lộ ra nét cười ôn nhu nhàn nhạt.

Việt Tùy từ trên giường bước xuống giúp người nọ mặc áo lót buộc thắt lưng, rồi lại tiếp tục hầu hạ hắn mặc ngoại sam, sau cùng mới xoay người tính đến chuyện mặc lại y phục của mình. Nhưng là đúng lúc đó, Việt Thương bất chợt từ phía sau áp tới, đè nửa thân trên của Việt Tùy lên trên giường. Tư thế này khiến cho một nơi nào đó vẫn luôn bị che giấu ở giữa hai cánh mông của Việt Tùy bất chợt bại lộ ra bên ngoài.

Huyệt khẩu có phần sưng đỏ. Việt Thương lấy thuốc mỡ giúp y bôi lên một lớp, hỏi, “Khó chịu sao?”

“Không có.” Việt Tùy vành tay ửng đỏ, tựa hồ có vẻ ngại ngùng.

Trong phòng có động tĩnh, người bên ngoài đương nhiên cũng nghe thấy, vì vậy liền đi tới, gõ nhẹ mấy tiếng.

“Công tử dậy rồi sao? Công tử nhà chúng ta đã chuẩn bị xong tiệc rượu.”

Việt Thương đã được Việt Tùy hầu hạ rửa mặt, lúc này đang được y giúp chải đầu, miễn cưỡng lên tiếng hồi đáp.

“Bảo công tử nhà ngươi chờ, chúng ta một lát sẽ tới.”

“Dạ.” Người ngoài cửa cung kính gật đầu.
Chải tóc cho Việt Thương xong xuôi, lại nhanh chóng dán lớp mặt nạ dịch dung lên mặt hắn, chỉnh sửa một phen, cho đến khi gương mặt phong hoa tuyệt đại kia trở thành diện mạo một hán tử trung niên bình thường, Việt Tùy mới cấp tốc lo liệu cho chính mình. Sau khi rửa mặt chải đầu, y tức khắc giả trang thành một người hầu thật thà chất phác.

Hai người mở cửa phòng, chỉ thấy bên ngoài có một tiểu nha đầu áo xanh đang đứng. Không biết đã đợi bao lâu, trên mặt nàng có chút thiếu kiên nhẫn, vội vàng cúi đầu đi trước dẫn đường.

Công tử nhà nàng chờ đã lâu tại một nhã gian bao mành kín đáo trong tửu lâu đối diện.

Việt Thương và Việt Tùy bước vào nhã gian, lập tức nhìn thấy trong phòng chỉ có hai người, một vị công tử tao nhã mặc một thân trường sam lam sắc đang ngồi ngay ngắn trên ghế, đứng bên cạnh hắn là một thị vệ thái đỗ cung kính lễ độ. Cả hai mặt không đổi sắc mà nhìn vào bọn họ.

“Xin diện kiến hai vị đại hiệp.” Vị công tử kia đứng dậy tiếp đón rồi ra hiệu mời bọn họ ngồi.

Việt Thương cũng không khách sáo, trực tiếp ngồi vào ghế chủ tọa. Việt Tùy chờ cho hắn an vị cũng tự động đứng ở đằng sau, giống như tên thị vệ đi theo bên người công tử kia.

Nhưng là ánh mắt thản nhiên của Việt Thương thoáng lướt qua trên người y, hàm dưới hơi hơi hất lên, nói, “Ngồi xuống.”

Việt Tùy khẽ cúi đầu, nghe lời ngồi xuống ghế. Trong nháy mắt, thị vệ đứng phía sau công tử kia nhãn thần như lạnh đi một chút, bất quá còn chưa kịp gây khó dễ gì thì vị công tử kia đã khoát tay cười nói, “Đừng ngại, hôm nay vốn là mở tiệc để chiêu đãi hai vị đại hiệp này.”

Thị nữ ở bên ngoài hô một tiếng, bọn tiểu nhị liền lục tục bưng lên một bàn thức ăn đầy ắp. Tất cả đều là những món ăn đặc biệt, có thể nhìn ra được người nấu đã hao tốn không ít tâm tư. Vị công tử kia ôn hòa cười nói, “Hai vị, mời dùng bữa.”

Việt Thương tất nhiên không khách khí, Việt Tùy thì lại có chút rụt rè. Bất quá sau khi Việt Thương liên tục cưỡng chế gắp cho y rất nhiều đồ ăn, y cũng đành cúi đầu ăn chăm chú. Vị công tử ở đối diện trên mặt vẫn luôn mang theo một nét cười rất nhẹ mà nhìn hành động qua qua lại lại của hai người bọn họ, trong mắt bất chợt lóe lên một tia tinh quang khó thấy.

Ăn no uống đủ, Việt Thương liền đi thẳng vào vấn về, “Nói đi, công tử mời chúng ta tới là có chuyện gì?”

Vị công tử kia cũng không xấu hổ gì, nói, “Kỳ thực ta có một chuyện muốn thỉnh cầu hai vị tương trợ.”

“A?” Việt Thương nhướn mày.“Như hai vị đã thấy đêm qua, tại hạ đang bị người truy sát. Đoạn đường lên kinh (*) này chỉ e nguy hiểm trùng trùng, nếu như có thể được hai vị trợ giúp…”

(*) Kinh = kinh thành

“Công tử chê cười rồi. Chúng ta bất quá chỉ biết chút công phu thô thiển, sao có được cái thể diện này?”

Ngụ ý chính là định khoanh tay ngồi nhìn. Thực chất Việt Thương đối với những chuyện không liên quan đến mình luôn vô cùng thờ ơ lãnh đạm, không hề chú ý tới một chút nào. Mà, vị công tử này còn không được tính là ‘bèo nước gặp nhau’, bọn hó sao có thể lưu tâm tới?

Nhưng là vị công tử kia tựa hồ có điểm chắc chắn. Hắn vẫn tủm tỉm mỉm cười như trước, ngón tay thon dài nhẹ nhàng cọ sát trên miệng chén trà, ung dung nói, “Việt công tử từ chối quá nhanh rồi, thực sự không cần cân nhắc một chút sao?”

Ánh mắt Việt Thương mãnh liệt se lại. Hắn và Việt Tùy đã dịch dung, người này thế nhưng vẫn nhìn ra được thân phận của hai người bọn hắn?

Phỏng chừng cảm nhận được sát khí dâng lên trong mắt Việt Thương, thị vệ phía sau lưng vị công tử nhất thời toàn thân căng thẳng. Ngay cả Việt Tùy cũng bất chợt nhảy dựng, quỷ dị mà đứng ở phía sau Việt Thương. Bất quá vị công tử kia vẫn là không chút hoang mang, tiếp tục mỉm cười.

“Việt công tử không cần như vậy, tại hạ thật sự có việc muốn nhờ.”

Việt Thương lúc này mới thực sự tin tưởng. Hắn tùy tiện dựa vào thân thể Việt Tùy ở phía sau, khẽ nhướn lên cặp mắt phượng xinh đẹp.

“Khẩn thiết nhờ Việt công tử hộ tống tại hạ an toàn vào kinh.”

“A? Có lợi gì?”

“Tại hạ sẽ đáp ứng một yêu cầu của Việt công tử.”

Nghe vậy, Việt Thương khinh thường nhếch môi cười, “Mọi chuyện trên thế gian này chẳng lẽ công tử đều có thể thành toàn được? Cư nhiên lại dễ dàng hứa hẹn như vậy sao?”

Vị công tử kia khẽ lắc đầu, “Việt công tử có biết người đang truy sát tại hạ là ai không?”

Tuy rằng Việt Thương rất không có hứng thú, nhưng là cũng không mở miệng phản bác. Lại nghe vị công tử kia nhẹ nhàng nói, “Đương kim hoàng thượng.”

Quả nhiên, vừa nghe được lời này, mi tâm của Việt Thương nhất thời mạnh mẽ chau lại.

“Các hạ là?”

Vị công tử kia chắp tay cười nhẹ, “Tại hạ Uất Trì Vô Ương.”

Lần này ngay cả Việt Tùy vốn dĩ mặt mày thiếu biểu cảm cũng thoáng chút phát run. Uất Trì Vô Ương, chính là Bát vương gia trong triều, là bào đệ (*) của đương kim thánh thượng, cũng chính là tiểu nhi tử mà Thái hậu nhất mực thương yêu.

(*) Bào đệ: em trai ruột, cùng cha cùng mẹ.

Chương 19: Thiên Thần cung

Edit: Úc Yến Quân

Beta: Lam Yên, Mimi

Việt Thương cười rộ lên, “Thì ra là bát hoàng tử, ngưỡng mộ đã lâu!”

Hắn nói là nói như vậy nhưng một chút thái độ cung kính cũng không có, vẻ khinh thường và chế nhạo trong mắt càng thêm sâu. Linh hồn Việt Thương là từ thế kỷ hai mươi mốt xuyên không đến, cho nên trong lòng hắn không hề có một chút sợ hãi nào đối với hoàng gia. Huống chi toàn bộ Thương Nguyệt lâu dưới tay hắn đang bị đương kim Thánh thượng chết tiệt kia chèn ép, hắn đối với người của hoàng gia đúng là một chút thiện cảm cũng không có.

Đối phương dường như đã sớm dự liệu được thái độ của hắn, cho nên đối với việc mình bị mạo phạm cũng không hề có lấy một chút không vui nào, chỉ tiếp tục cười nhạt giải thích.

“Việt công tử có vẻ không thích người trong hoàng thất…”

Người nọ rất cẩn trọng khi chọn dùng từ ‘không thích’ này, nếu nói trắng ra thì chính là oán hận chán ghét. Việt Thương trong lòng âm thầm tính toán, nhưng trên mặt không để lộ biểu cảm gì, “Hoàng huynh của bát hoàng tử đối với Thương Nguyệt lâu chúng ta đã chiếu cố rất nhiều, thực sự khiến người ta yêu thích không nổi.”

Đầu tiên là phái người đuổi giết, sau đó lại ra sức chèn ép thế lực của Thương Nguyệt lâu, trải qua chừng ấy việc, Việt Thương thấy mình còn có thể ở chỗ này bình tâm mà nói chuyện phiếm với đệ đệ của đối phương đã là có khí phách vô cùng.

“Ha ha.” Uất Trì Vô Ương đột nhiên nở nụ cười, “Việt công tử có điều không biết, ta đây một mạch hồi kinh cũng là do may mắn được hoàng huynh chiếu cố.”

Lời này… Việt Thương nhướng mày nhìn lại, chỉ thấy trên mặt người nọ mang theo nụ cười lộ ra chút khổ sở chua chát, cũng không giống như đang làm bộ.

“Thiên hạ truyền rằng Bát hoàng tử huynh hữu đệ cung (*), mẫu tử hòa thuận.”

(*) Huynh hữu đệ cung: Thành ngữ Trung Quốc miêu tả mối quan hệ hỗ trợ yêu thương lẫn nhau giữa anh em trong nhà.

Cũng không phải Việt Thương hoài nghi người kia cố ý lừa mình. Huynh đệ hoàng thất tương tàn vốn không phải chuyện gì hiếm lạ, huống hồ tân hoàng vừa mới đăng cơ đã thuê sát thủ Thương Nguyệt lâu ám sát mệnh quan triều đình, không chút e dè mà thâu tóm quyền lợi, bài trừ các phe đối lập. Vừa nắm được quyền hành trong triều đã muốn xử lí những huynh đệ có thực lực bên cạnh mình, đây chính là tác phong của hắn, huống hồ Bát hoàng tử này còn là bảo vật trong lòng Thái hậu, là người có lợi nhất trong việc cạnh tranh ngai vàng.

“Bên cạnh Bát hoàng tử cao thủ nhiều như mây, chúng ta đâu cần góp mặt vào cuộc náo nhiệt này?”

Uất Trì Vô Ương hơi hơi thu lại nụ cười nhàn nhạt bên môi, “Việt công tử nghĩ rằng hoàng huynh sẽ ngừng tay đối với Thương Nguyệt lâu sao?”

Việt Thương nhất thời nhíu mày. Đương nhiên sẽ không! Một kẻ ngay cả đệ đệ ruột cũng xuống tay giết, làm sao có khả năng bỏ qua tổ chức sát thủ đã biết quá nhiều chi tiết bí mật về mình?

“Bát hoàng tử vừa nói đáp ứng ta một yêu cầu, đó là chỉ việc này?”

Uất Trì Vô Ương chỉ cười, nhưng Việt Thương đã hiểu được vì sao vừa rồi, vẻ mặt người này vẫn luôn bình tĩnh ung dung, cho rằng hắn sẽ hợp tác. Đơn giản bởi vì hai người họ đều biết, nếu như chưa trừ diệt tân hoàng, Thương Nguyệt lâu sẽ khó lòng giữ lại, mà mạng của Uất Trì Vô Ương cũng sẽ bị người khác “nhớ thương” bất cứ lúc nào.

Thương Nguyệt lâu tuy rằng thế lực khổng lồ, nhưng chung quy vẫn chỉ là một tổ chức giang hồ. Cho dù Việt Thương đã hạ quyết tâm không dây dưa ở chỗ này, dự định chuyển dời tất cả đến một quốc gia khác, bất quá Thương Nguyệt lâu có tổ chức lớn như vậy, lại còn có dược đường và thương điếm ở khắp mọi nơi, việc chuyển dời e rằng cũng không phải là một việc nhỏ bé mà trong khoảng thời gian ngắn có thể hoàn thành.

Mà Bát hoàng tử đang ở triều đình, thuộc hạ tuy rằng có chút thế lực nhưng lại không quá lớn, cũng không mang theo thực quyền gì, đành phải nghĩ tới biện pháp ra ngoài tìm đồng minh. Lại nói tiếp, hắn cũng đang ở trong tình trạng bị tân hoàng làm cho gà bay chó chạy giống như Thương Nguyệt lâu, đương nhiên là đối tượng hợp tác tốt nhất.
Nghĩ thông suốt những điều then chốt này, sắc mặt Việt Thương cũng nhu hòa hơn một chút, “Xem ra Bát hoàng tử đúng là đã sớm hạ quyết tâm.”

“Kỳ thật, tại hạ đối với quyền lực không mưu cầu gì, chỉ là bị dồn đến bước đường cùng mà thôi.”

Nhìn thấy thái độ của Việt Thương đột nhiên thay đổi, Uất Trì Vô Ương hiểu được, chuyện kết đồng minh này hẳn đã được xác định rồi.

Bất quá Việt Thương vẫn còn có một câu hỏi, “Bát hoàng tử làm thế nào nhận ra ta?”

Trên đường đi, hắn tự mình dịch dung ngụy trang, vốn là không có khả năng bị người khác nhận ra mới đúng.

Vẻ mặt Uất Trì Vô Ương có chút lúng túng, “Là… chuyện đêm qua.”

Lời này vừa nói ra, không chỉ sắc mặt Việt Tùy trở nên không được tự nhiên mà tên thủ vệ với vẻ mặt lạnh lùng vẫn luôn đứng phía sau Uất Trì Vô Ương cũng nhịn không được mà lộ ra vẻ ngượng ngùng. Người duy nhất mặt không đổi sắc ở nơi này chỉ có Việt Thương.

“A? Mời nói rõ.”

“Kẻ mà Việt công tử đêm qua ra tay giết chính là Sơ Ngũ.”

Việt Thương nhịn không được mà nhíu mày. Đêm qua, kẻ kia dự định liều mạng phá cửa sổ phòng mình rồi từ đó chạy thoát thân, lại đúng vào thời điểm mấu chốt, mình vì thế mới không kìm được mà ra tay giết người, dĩ nhiên không nghĩ tới lại bị vạch trần thân phận.

Mãi cho tới sau khi trở về phòng, Việt Thương mới khẽ nói Việt Tùy, “Sơ Ngũ là ai?”

Lúc nghe Uất Trì Vô Ương nhắc tới, Việt Thương ngay lập tức cảm thấy Sơ Ngũ kia là một người khó lường. Mình ra tay giết hắn vậy mà lại có thể bại lộ thân phận, xem ra kẻ này cũng không phải là một tiểu sát thủ vô danh.Việt Tùy gật đầu, “Chủ tử, trên giang hồ có một bài danh: nhất lâu nhị cung tam trang.”

Nhất lâu đương nhiên là Thương Nguyệt lâu, nhị cung là Vân Vũ cung và Thiên Thần cung, tam trang là Bích Long sơn trang, Vạn gia trang, Hồng Diệp trang.

Việt Thương vốn không phải người thế giới này, hiển nhiên không hiểu những thứ đó có ý nghĩa gì, thế nhưng nhìn biểu tình ngưng trọng của Việt Tùy, ước chừng là những thứ rất quan trọng, cho nên cũng nghiêm túc nhẫn nại lắng nghe.

Vân Vũ cung chỉ lấy nữ tử trẻ tuổi, hơn nữa còn luyện võ công âm tà, trước nay vẫn luôn bị thế nhân bài xích là ma giáo dâm cung. Thiên Thần cung tương tự tổ chức sát thủ, công việc làm ăn trước giờ chỉ nhận các vụ giết người, cũng giống như Kim đường trong Thương Nguyệt lâu. Còn lại tam trang mỗi người mỗi vẻ, nhưng có thể được người giang hồ xếp vào bài danh, tất nhiên cũng không phải môn phái nhỏ.

Sơ Ngũ đêm qua chính là sát thủ hạng nhất của Thiên Thần cung. Việt Thương lúc này mới biết được, thì ra cũng không phải chỉ có duy nhất môn hộ của mình làm chuyện giết người.

Sát thủ của Thiên Thần cung là dựa vào bài danh từ Sơ Nhất cho đến Sơ Nhất Thập Ngũ mà tính xuống. Như thế, kim bài sát thủ có mười lăm vị, từ một xếp đến mười lăm. Mà, Thiên Thần cung từ khi đứng vững giữa giang hồ tới nay cũng chưa từng có nhiệm vụ nào phải đề sát thủ bài danh thứ năm trở xuống ra mặt. Lần này Sơ Ngũ hành động, chỉ sợ Hoàng đế đã quyết tâm muốn Uất Trì Vô Ương phải chết.

Nghe xong những bí văn giang hồ này, Việt Thương mới căng thẳng nhíu mày, đối với sự khinh suất của mình có một chút hối hận. Nếu biết trước đợc mọi chuyện, hắn tuyệt đối sẽ không để chính mình hồ đồ mà dính vào những sự việc hỗn độn phiền phức như thế này.

Có khả năng chỉ trong một chiêu đã giết được Sơ Ngũ, cao thủ thời nay không quá năm vị, rõ ràng chỉ có thể là cao thủ tuyệt đỉnh của nhất lâu nhị cung tam trang. Mà tam trang vẫn luôn ẩn cư, nhiều năm không hỏi tới thế sự, còn Thiên Thần cung cung chủ chẳng lẽ lại ra tay giết thuộc hạ của mình? Vân Vũ cung chủ lại là nữ tử. Loại trừ những người đó ra thì chỉ còn lại một người.

“Xem ra ta vừa chọc phải một chuyện phiền toái.” Việt Thương tựa đầu vào vai Việt Tùy, một bộ dạng cầu an ủi.

Việt Tùy nhẹ nhàng kéo thắt lưng Việt Thương, thần sắc thản nhiên như cũ, “Chủ tử không cần như thế. Việc Thương Nguyệt lâu và Bát vương gia kết thành đồng minh không phải là không tốt.”

Việt Tùy đơn giản nghĩ, nếu hai bên cùng chung một kẻ địch, tất nhiên sẽ cùng đứng ra ngăn cản địch.

Đáng tiếc Việt Thương không phải là kẻ đơn thuần. Trong suy nghĩ của hắn, dây dưa quan hệ với người của hoàng gia chỉ có một kết cục: hỏng hết! Thương Nguyệt lâu giúp Bát hoàng tử có được thiên hạ, tiếp đó thì sao? Ai dám đảm bảo người nọ sau khi lên ngôi vua sẽ không cắn ngược lại bọn họ?

Chẳng qua Việt Thương cũng không phải người khéo lo trời sập. Hắn sẽ âm thầm chuẩn bị kĩ càng, giữ cho mình một đường lui tốt. Có điều nhắc tới mới nhớ, hắn ra ngoài chuyến này không phải là muốn đi tìm tân hoàng đế xui xẻo kia sao?

Như bây giờ cũng không tính là lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, đi theo Bát vương gia kia chẳng qua cũng là để kiếm thêm phiền toái, trực tiếp kéo đối phương xuống ngựa thôi.

“Tùy, ta không thoải mái, cảm giác giống như bị người ta bắt được nhược điểm rồi uy hiếp.”

Việt Tùy ôm lấy chủ tử gần như đang dựa cả vào ngực mình, đôi lông mày cũng nâng lên theo, “Chủ tử không cần ủy khuất chính mình như thế.”

“Ngươi an ủi ta…” Việt Thương kề sát lên mặt của Việt Tùy mà cọ cọ, tiếp đó nghe thấy Việt Tùy gật đầu ưng thuận: “Thuộc hạ phải an ủi như thế nào?”

“Đương nhiên là như thế này…” Lại kéo Việt Tùy lên giường rồi.

Chương 20: Lần đầu lên kinh

Nếu đã cùng hội cùng thuyền, Việt Thương đương nhiên muốn đảm bảo Uất Trì Vô Ương không chết. Do đó, hai người liền giả trang thành cận vệ của Bát hoàng tử, chỉ là họ được đãi ngộ tốt hơn nhiều.

Chiếc xe ngựa lên đường, tất cả hộ vệ đều cưỡi ngựa đi ở bên cạnh, ám vệ thì ẩn thân cách một quãng không xa bám gót đuổi theo. Chỉ có Việt Thương là khăng khăng mang theo Việt Tùy đi lên xe ngựa dành cho chủ tử, ngồi cùng một chỗ với Uất Trì Vô Ương.

Uất Trì Vô Ương cũng không tức giận, lại còn khẽ cười, nói, “Ở bên ngoài, điều kiện có chút sơ sài, Việt công tử xin đừng quở trách.”

Việt Thương gật đầu xem như đáp ứng. Nhóm người Uất Trì Vô Ương từ sáng sớm đã lên đường, điều này khiến cho cái người hàng ngày ngủ tới trận trưa có phần khó chịu. Điểm này Việt Tùy tất nhiên hiểu được, dọc đường theo sát sau người mắt nhắm mắt mở kia, y chỉ sợ là hắn ta sẽ thực sự ngủ gật mà ngã soài ra đất.

Mãi cho đến khi ngồi lên xe ngựa, Việt Tùy mới thở phào một hơi. Vừa chui vào xe, y liền gật đầu với Uất Trì Vô Ương đang ngồi sẵn bên trong xem như chào một tiếng, rồi mới an vị. Việt Thương cũng tự động rúc vào lồng ngực của y, khiến cho Việt Tùy nhất thời có phần e ngại. Y đảo mắt nhìn thoáng qua Uất Trì Vô Ương bên cạnh, lại thấy đối phương vẫn một mực mỉm cười, thản nhiên liếc bọn họ một cái rồi lại tiếp tục đọc sách.

Việt Tùy cúi đầu nhìn xuống gương mặt vị chủ tử cùa mình, người nọ cơ hồ cả người đều vùi vào ngực y, vẻ mặt mơ màng buồn ngủ gục vào vai y, cọ cọ chỉnh chỉnh tìm một tư thế thoải mái, sau đó liền thẳng một lèo ngủ mất.

Đôi mắt phượng sáng ngời như tinh nguyệt khép lại, hàng mi cong dài thoáng chút run run, chủ tử những lúc như thế này trông mê người không gì sánh được. Càng nhìn nội tâm Việt Tùy càng không kìm được mà rung lên, cẩn cẩn thận thận nâng cánh tay ôm lấy người trong ngực, cùng dựa sát vào thành xe.

Lúc này, trong xe ngựa chỉ còn Uất Trì Vô Ương và Việt Tùy là thanh tỉnh. Việt Tùy đối với ngoại nhân hờ hững kiệm lời, lại không muốn lộ ra vẻ lúng túng xấu hổ, liền nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Xe ngựa chạy trên quan đạo, thỉnh thoảng gặp phải ổ gà, Việt Tùy lại âm thầm vận nội công tiêu trừ xóc nảy, để cho người trong ngực mình có thể ngủ được ngon hơn. Uất Trì Vô Ương ở một bên, đôi lúc không kiềm chế được mà nổi lên hứng trí quan sát hai người.

Việt Tùy tất nhiên cũng cảm giác được ánh mắt đối phương đảo qua lượn lại, nhưng cũng là không có ác ý, vì thế cũng mặc kệ.

Gần trưa, người vẫn luôn rúc trong ngực Việt Tùy rối cuộc cũng giật giật vài cái. Hắn vừa khẽ động thì Việt Tùy liền mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn sang, chờ đợi hắn hoàn toàn thanh tỉnh.

Việt Thương cọ qua cọ lại ở trên vai người kia, rồi mới thỏa mãn thở nhẹ một hơi, nhưng là mắt vẫn chưa chịu mở, trực tiếp vòng tay ôm lấy cổ Việt Tùy kéo xuống, đồng thời chính mình cũng ngẩng đầu hôn lên. Việt Tùy toàn thân cứng ngắc, tất nhiên không có khả năng y đẩy chủ tử của mình ra, thế nhưng cũng có chút xấu hổ mà đảo qua một người khác đang ngồi trong xe ngựa.

Chẳng ngờ, Uất Trì Vô Ương không hề tuân theo nguyên tắc ‘phi lễ chớ nhìn’ cơ bản, trái lại, nét mặt vô cùng hứng thú mà nhìn chằm chằm hành động của hai người.

Việt Tùy bất đắc dĩ, đành phải ôm lấy thân thể Việt Thương, nghiêng người xoay ra phía sau để ngăn cản tầm nhìn của người bên cạnh. Bị Việt Thương ôm hôn, hơn nữa đầu lưỡi đối phương không ngừng mơn trớn càn quét trong khoang miệng y, Việt Tùy cũng không phải khúc gỗ, nhất thời không kìm được mà hô hấp có phần dồn dập.

Nhưng là vừa hôn xong, Việt Thương lại rất không biết chừng mực, lướt bờ môi nóng bỏng men theo bên cổ Việt Tùy, cứ thế càng hôn càng đi sâu xuống. Đến khi tay đối phương không còn an phận mà trượt thẳng xuống ngực mình, Việt Tùy quả thực không cách nào nhẫn nhịn được, một phen giữ lại tay hắn, bất đắc dĩ lên tiếng.“Chủ tử…”

“A?” Việt Thương cầu hoan bị cự tuyệt, có chút kinh ngạc mang theo một tia bất mãn.

Hắn mở to mắt, nhìn thẳng vào gương mặt dịch dung nhưng vẫn còn hàm ẩn nét kiên cường của người kia. Việt Tùy bị nhìn như vậy, thiếu chút nữa giơ tay đầu hàng, y sao có thể đành lòng để thất vọng hay là ủy khuất được. Nhưng là, nhưng là … bên cạnh còn có người a…

Vì thế, y chỉ có thể khẽ cắn môi nói, “Chủ tử đói bụng không?”

Nhìn vẻ mặt khó xử của Việt Tùy, Việt Thương loáng thoáng hoàn hồn. Quan sát xung quanh một chút, phát hiện đây hình như không phải trong phòng, sau đó mới cảm nhận vài cú sóc nảy dưới thân, cuối cùng hắn bất mãn nhìn về phía nam nhân mặt đầy hứng thú đang ngồi ở bên kia.

“Bát công tử nhìn đã thỏa mãn chưa?” Thanh âm lạnh lùng kia, vỗn dĩ phải khiến cho người ta cảm thấy ngạt thở, nhưng lại mang theo một chút khàn khàn khi vừa tỉnh ngủ mà trở nên dụ hoặc không ngờ.

Uất Trì Vô Ương cong môi cười nhẹ, “Tại hạ không hiểu ý của Việt công tử.”

Hừ! Việt Thương lười tranh cãi, từ trong ngực Việt Tùy ngồi thẳng dậy, biếng nhác vươn vai một cái rồi lại ngả trở lại lồng ngực người kia. Hắn không lên tiếng nói chuyện, thế nhưng Việt Tùy có thể cảm giác được tâm tình của chủ tử hiện đang rất không tốt. Không biết có phải là do lúc nãy bị y cự tuyệt hay không?
Đang lúc Việt Tùy tinh thần rối loạn không yên, thì Uất Trì Vô Ương thò đầu ra ngoài cửa sổ nói, “Cách thành còn xa không?”

Một thị vệ cưỡi ngữa tới gần mã xa, “Bẩm chủ nhân, còn phải đi thêm hai canh giờ.”

“Ân, tìm một chỗ dùng cơm trưa trước đi. Việt công tử đói bụng.”

Xe ngựa chạy vào ven đường, vài thị vệ nhanh tay lẹ chân nhóm lửa, ám vệ thao tác lại càng nhanh nhẹn, cư nhiên bắt được vài con thỏ và gà rừng về nấu mấy món thông thường.

Việt Thương vừa xuống xe liền bất chấp hình tượng vươn người một cái thật lớn, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến những con mắt của đám thị vệ trôi nổi xung quanh. Việt Tùy vẫn đi theo sau lưng hắn, ánh mắt vẫn chuyên chú dán lên trên mình người phía trước, tựa hồ như tất cả mọi thứ xung quanh chỉ là đồ trang trí làm nền cho người nọ mà thôi.

Uất Trì Vô Ương dưới sự hầu hạ của chúng hộ vệ, thoải mái ngồi trên chiếc ghế mới bưng ra, đợi nướng thỏ rừng. Việt Thương nhàn nhã đến phát chán lắc lư lảo đảo một vòng, rồi lại trở về bên cạnh Uất Trì Vô Ương, ngồi xuống một chiếc ghế khác, như vô tình mà nói, “A, có ba tên bám theo.”

Uất Trì Vô Ương có chút giật mình, sau đó lại nở nụ cười, “Việt công tử đói bụng rồi sao?”

Trái lại, mấy tên thị vệ bên người Uất Trì Vô Ương thì sắc mặt đại biến, bọn chúng từ đầu đến cuối đều không phát giác có người bám theo, nói gì tới tận ba người.

Việt Tùy sắc mặt lạnh lùng đứng phía sau, khi ám vệ bên kia đưa tới hai con thỏ nướng thì chủ động nhận lấy, dùng đoản kiếm cắt thành miếng nhỏ, sau đó bỏ vào bát, rồi đưa cho Việt Thương.

Thế nhưng ai ngờ Việt Thương được hầu hạ chu đáo như thế mà vẫn còn bất mãn, “Nếu đã dã ngoại, thì nên trực tiếp cầm chân thỏ mà gặm mới đúng lý hợp tình chứ.”

Đáy lòng mọi người dậy sóng, vị chủ tử Việt Thương này thật khó hầu hạ a!

Chỉ thấy Việt Tùy mắt cũng không chớp một cái, liền xé một cái chân thỏ đưa tới. Thế nhưng, không ngờ người nọ lại vô sỉ ngẩng đầu nói, “Ngươi đút cho ta ăn.”

Vài thị vệ bên cạnh Uất Trì Vô Ương chết lặng mà nhìn một màn này, thậm trí có người bất giác mà hồi tưởng lại những thanh âm ái muội truyền ra từ gian phòng trọ đêm hôm trước. Bọn chúng nhìn vào ánh mắt bất thần trở bên phức tạp của Việt Tùy, trong lòng tựa hồ như dấy lên thông cảm cùng với thương hại.

Thế nhưng Việt Tùy hoàn toàn không nhận ra được điều này, chỉ đành nửa quỳ ở một bên, ngoan ngoan giơ cái chân thỏ đến bên miệng chủ tử nhà mình, cứ thế nhìn hắn cắn một miếng rồi lại một miếng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau