THỆ TỬ TƯƠNG TÙY (THỀ SỐNG CHẾT CÓ NHAU)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thệ tử tương tùy (thề sống chết có nhau) - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Tình ý đậm sâu

Mật huyệt co rút lại, mấp máy hé ra hợp lại, nuốt lấy phân thân cường ngạnh của hắn. Chưa nói đến mật huyệt tầng tầng lớp lớp, bên trong càng sâu lại càng hút chặt. Loại hậu huyệt cực phẩm này chỉ sợ trời sinh là thụ cũng khó có được. Cả thân thể lẫn trái tim Việt Thương đều đặt ở nơi bộ vị hai người kết hợp. Việt Tùy rên rỉ không ngừng, ngay từ khi bắt đầu kịch liệt đã bắt đầu bất lực cầu xin tha thứ, trên mặt bàn vẫn còn vương lại bạch trọc y vừa tiết ra, đáng tiếc hạ thân lại không nghe lời, vừa mới tiết ra, đỉnh chóp lại bắt đầu mượt mà sưng đỏ, có vẻ như muốn đạt tới cực hạn. Ở thời điểm muốn phóng thích, nơi đó lại bị Việt Thương cầm lấy, lấy ngón tay chặn mất lối ra, Việt Tùy khó chịu đong đưa: “ Đừng…”<br><br>“ Nghe lời, chúng ta cùng nhau.”<br><br>Việt Thương cong người hôn lên tấm lưng ẩm ướt của Việt Tùy. Khoái cảm khó nói thành lời không ngừng ập đến, sau đó tập trung ở túi nhỏ, lại lan tràn toàn bộ tới đỉnh. Việt Thương biết chính mình đã đến cực hạn, thân thể lại như điên cuồng, hung hăng va chạm ở sau trong huyệt động, mãi cho tới khi tiến vào nơi sâu nhất mới buông bàn tay đang nắm lấy phân thân của Việt Tùy. Việt Tùy không chút do dự, run rẩy phóng ra, toàn bộ thân thể đều co rút lại, khiến Việt Thương không nhịn được cũng nháy mắt đạt đến cao trào, cả người cương cứng lại, đem tinh hoa của chính mình phóng thích trong cơ thể Việt Tùy. Cùng đạt tới cao trào, hai người đều nằm úp sấp ở trên bàn thở gấp, Việt Thương nhẹ nhàng ôm lấy lưng Việt Tùy, ánh mắt nhìn vào nơi hai người đang tiếp xúc, trên mặt mang theo biểu tình thỏa mãn: “ Thoải mái sao?”<br><br>Người dưới thân vẫn đang thở dốc, sau cơn cao trào thân thể vẫn ửng đỏ, đôi mắt che kín sương mù, thanh âm ám ách: “ Tùy nghĩ đến chính mình muốn chết.”<br><br>Những lời này khiến cho Việt Thương cười khẽ: “ Bằng không thế nào lại được gọi là dục tiên dục tử a?”<br><br>Hắn chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng rút ra khỏi cơ thể Việt Tùy, sau đó vuốt ve thân hình đang úp sấp trên bàn, rất có hưng trí nói: “ Vừa rồi thật giống như bị ta khi dễ nha.”<br><br>Việt Tùy vừa nghe xong, khuôn mặt lại đỏ, nhưng ánh mắt lại không nhịn được hướng lên nhìn Việt Thương. Sau khi tình dục qua đi, Việt Thương càng đẹp đến kinh tâm động phách, chỉ liếc một cái đều khiên người ta tiêu hồn lạc phách, da thịt trắng nõn như ngọc thản nhiên lưu lại mồ hôi, phượng mâu sáng ngời mang theo dương quang, cánh môi đỏ sẫm như máu, toàn thân ẩn ẩn hương vị phát tình. Việt Thương ôm lấy Việt Tùy vẫn đang ngẩn ngơ dựa vào bàn, để người nằm trên giường, sau đó lấy một cái khăn sạch lau người cho Việt Tùy, lại thay y đắp chăn, sau đó mới bắt đầu sửa sang lại chính mình. Việt Tùy mệt mỏi nằm trên giường, mắt cũng không chớp, lẳng lặng nhìn Việt Thương. Đối phương cũng không mặc gì, nhưng cùng y lại hoàn toàn bất đồng. Da thịt trắng nõn, dưới ánh sáng le lói lại giống như dương chi ngọc diệp, ôn nhuận sáng bóng, thân mình gầy gò, lại vô cùng đẹp mắt, hoàn mĩ như tạc. Việt Thương chậm rãi mặc áo lót vào, sau đó mặc vào trung y, cuối cùng phủ thêm ngoại sam, động tác tự nhiên toát lên khí chất phi phàm, khiến cho Việt Tùy không ngừng lại được, sau đó có chút quẫn bách phát hiện, nơi vừa mới phát tiết thế nhưng lại có chút trướng đau. Việt Tùy thế này mới luống cuống nhắm mắt, không dám nhìn thêm nữa, nhẹ nhàng điều chỉnh hô hấp, đem tâm động của mình đè ép xuống. Y cũng ăn không tiêu nếu Việt Thương lại bắt đầu một lần nữa. Có thể là do đột phá thất trọng, Việt Tùy phát hiện Việt Thương có tinh lực kinh người, bất luận làm cái gì tiêu hao thể lực, cho dù ở võ trường đứng cả ngày, buổi tối vẫn dồi dào ép buộc y suốt một đêm. Thế nhưng chưa thấy Việt Thương nghỉ ngơi, sáng sớm đã tới đại sảnh cùng mấy vị đường chủ nghị sự, sau đó lại tiếp tục ở võ trường một ngày. “ Suy nghĩ cái gì?”<br><br>Việt Thương đột nhiên giơ tay sờ lên mặt y, Việt Tuy thế này mới lấy lại tinh thần, thấy khuôn mặt tuyệt sắc kia gần mình như vậy, đôi mắt hẹp dài, lông mày hơi nhếch, tự nhiên mà tản mát ra một cỗ thần sắc mị hoặc, trên người nhàn nhạt tỏa ra một loại hương vị sau khi thân mật, Việt Tùy theo bản năng liền đỏ mặt. “ Ngô?”<br><br>Việt Thương nhìn sắc mặt Việt Tùy, đột nhiên trở nên sung sướng: “ Để ta đoán một chút, chẳng lẽ là suy nghĩ về ta?”<br><br>Nhìn sắc mặt Việt Tùy xoát cái liền đỏ bừng, Việt Thương càng thấy đáng yêu, gia khỏa này căn bản là không giữ được tâm sự a. “ Chẳng lẽ là mới mới làm rồi nhưng vẫn chưa vừa lòng? Hay là ngươi lại muốn thêm lần nữa? Vừa nói, ngón tay đã luồn vào lớp áo trong của Việt Tùy, ngả ngớn ở trên cơ ngực của đối phương vuốt ve. Việt Tùy bị dọa, cả người cứng đờ: “ Không phải, thuộc hạ là…”<br><br>Nói xong lại nghĩ tới Việt Thương không thích mình xưng thuộc hạ, lại sửa miệng: “ Tùy là nghĩ, tinh lực của Thương thật sự rất tốt.”<br><br>Việt Thương gật đầu, kỳ thật chính hắn cũng phát hiện được điều này. Tuy hắn ở đời trước có thể chất tương đối tốt nhưng so với thân thể Việt Thương bây giờ kém hơn rất nhiều. “ Có lẽ là do đột phá tầng thứ bảy đi, quả thật là tùy tâm sở dục.”<br><br>Nói xong lại cúi đầu hạ xuống một cái hôn. “ Vậy thần Việt ngươi luyện thế nào rồi?”<br><br>“ Tùy ngu dốt, chỉ đột phá được nhị trọng mà thôi.”<br><br>Bộ võ công kia là bí mật quan trọng nhất của Việt Thương, nhưng hắn lại không giữ cho mình, Việt Tùy cảm động nhưng lại không biết dùng ngôn ngữ để biểu đạt, đành cố gắng luyện tập. Tuy nhiên bộ võ công này cực kỳ phức tạp, dù Việt Tùy có tư chất võ học tốt cũng rất gian nan để hiểu hết được. Nếu không phải có Việt Thương vẫn luôn theo giúp, vào buổi tối dùng nội lực chỉ dẫn cho Việt Tùy thì y cũng không có khả năng trong một tháng đột phá được tầng thứ hai. “ Dục tốc bất đạt”<br><br>Việt Thương nâng mấy lọn tóc của Việt Tùy lên, nhẹ nhàng thưởng thức: “ Người bình thường muốn đột phá tầng thứ hai, ít nhất phải hơn ba năm, tâm như sắt thép.”<br><br>Việt Tùy gật đầu, kỳ thật y biết võ công không phải ngày một ngày hai mà luyện thành, chẳng qua là vì muốn báo đáp Việt Thương, Việt Tùy mới có chút nóng vội, để cho Việt Thương không cảm thấy thất vọng mà thôi. Kỳ thật Việt Thương làm cho Việt Tùy luyện Thần Việt cũng là có tư tâm, hắn đã đột phá tầng thứ bảy, trong cuộc sống tự do thoải mái, tùy tâm sở dục ( muốn làm gì thì làm), hắn còn muốn cái gì mà không chiếm được? Thế là hắn càng muốn đột phá tầng thứ 8, trẻ mãi không già, trường sinh bất lão, đây là điều mà bao nhiêu người mơ ước? Mà hắn sống một mình thì còn có ý nghĩa gì, hắn chỉ muốn cùng Việt Tùy chung sống. Việt Tùy là một kỳ tài võ học, hắn đã nhìn ra được thiên phú cực cao của Việt Tùy, nếu có mình ở bên cạnh phụ trợ, so với người khác lại càng nhanh tiến bộ. Xem đi, chỉ trong một tháng ngắn ngủi đã đột phá tầng thứ hai, muốn đuổi kịp mình cũng không phải là quá xa vời. Đến khi nào đột phá tầng thứ chín, đạp toái hư không, hóa vũ thành tiên, Việt Thương cũng không muốn để ý, quản hắn thành tiên hay thành Phật, hắn chỉ cần chính mình tiêu sái, cùng Việt Tùy sống hảo cả đời là được. *** Hôm qua Kyu bảo ta sai lỗi chính tả nhiều, ta buồn từ hôm qua tới giờ nga. Chẳng lẽ ta đã xuống dốc rùi chăng * lăn lộn* Ta già rùi chăng * nghi ngờ* …. T_T

Chương 12: Phóng ngựa tầm hoan

Cứ cách ba ngày, mỗi sáng sớm, Việt Thương sẽ cùng bốn vị Đường chủ thương nghị một ít sự vụ của Thương Nguyệt lâu. Tỷ như lúc này đây, Tiêu Nhất Sơn đưa đến mật báo từ khắp các nơi, khuôn mặt luôn luôn trầm ổn cũng mang một tia uất giận không dễ phát hiện: “ Ngoại giới đồn đại lâu chủ đã qua đời, hiện tại Thương Nguyệt Lâu như rắn mất đầu.”<br><br>Việt Thương cầm lấy mật báo kia, tùy ý lật xem: “ Nhưng chỉ là thế này, ngươi cũng sẽ không tức giận như thế.”<br><br>Tiêu Nhất Sơn cúi đầu xuống, tinh tế nói: “ Người của triều đình đang ở khắp nơi chèn ép sản nghiệp của chúng ta.”<br><br>“ Thật sự là khẩn cấp.”<br><br>Việt Thương nhíu mày. Bạch Lệ Nhi có tính nôn nóng, nhịn không được lại hỏi: “ Sư huynh có hảo đối sách gì a?”<br><br>“ Không vội.”<br><br>Việt Thương cũng không phải thực khẩn trương. Bạch Lệ Nhi bất mãn quyệt miệng. Tống Sảo sợ nàng nói lung tung, vội vàng kéo tay nàng: “ Lâu chủ tự nhiên đã có tính toán.”<br><br>“ Bọn họ cấp bách như thế, chính là muốn xem xem tình hình của chúng ta, không bằng liền làm cho bọn họ tưởng rằng ta đã chết.”<br><br>Tiêu Nhất Sơn đôi mắt sáng ngời: “ Ý tứ của Lâu chủ chính là khiến cho bọn họ tin là thật?”<br><br>“ Không sai.”<br><br>Việt Thương trước kia chính là một tên gia khỏa rất biết bao che khuyết điểm, Thương Nguyệt lâu hiện tại là sản nghiệp của hắn, đem tính mạng hắn đưa vào chỗ chết còn chưa tính, nay lại còn có chủ ý động vào sản nghiệp của hắn. Hắn cần phải hảo hảo tính toán một chút, không phải, hắn cần hảo hảo cùng người kia thanh toán một chút, không phải chỉ là một tên hoàng đế thôi sao, trên đời này muốn làm hoàng đế hẳn rất nhiều người đi. Lúc trước Việt Thương kia dụng tâm xây dựng Thương Nguyệt Lâu, chính là có tâm tư muốn làm hoàng đế phải không? “ Ba ngày sau ta muốn đến kinh thành.”<br><br>Mọi người đối với quyết định của hắn khó hiểu, mới từ miệng ổ lang trở về, như thế nào lại muốn tự mình dâng lên miệng hổ. Thế như Việt Thương vẫn thản nhiên nói:”<br><br>Không cho hắn chút việc để làm, hắn liền buồn chán tìm đến chúng ta gây phiền toái.”<br><br>Mọi người ngộ ra, sau đó là mỉm cười. Lâu chủ tuy rằng tu vi đã đạt đến mức tùy tâm sở dục, nhưng mọi người vẫn lo lắng, người võ công cao thứ hai ở trog lâu chính là Kim đường chủ Việt Tùy, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Bạch Lêk Nhi, Việt Tùy theo Việt Thương lên đường, phụ trách chuẩn bị hết thảy cho Việt Thương. Khi hai người chậm rãi cưỡi ngựa đi xa, Việt Tùy có chút không yên, bởi đêm qua hai người có cá cược với nhau, Việt Tùy sẽ làm thế nào được cùng Việt Thương đi kinh thành. Cho dù võ công của hắn đã tới mức xuất thần nhập hóa, nhưng vẫn quyết định sáng sớm sẽ đến hội đường xin đi cùng Việt Thương, nhưng Việt Thương lại nói cái gì cũng không cần làm, tự nhiên sẽ có người mời ngươi đi cùng. Kết quả, buổi sáng, y còn chưa kịp mở miệng, Thủy đường chủ liền mãnh liệt yêu cầu Việt Tùy đi cùng lâu chủ, mệnh lệnh của vợ, Mộc đường chủ tự nhiên tán thành, Thổ đường chủ Tiêu Nhất Sơn nội liễm cũng gật đầu, nói muốn có người hảo hảo chiếu cố cho Lâu chủ. Thế là Việt Tùy đành chịu thua, đi được một lúc, trên đường không có ai, Việt Thương liền nhảy sang cưỡi chung một con ngựa với Việt Tùy, hay tay ôm lấy hông Việt Tùy, ái muội nói: “ Không phải chỉ thua một đêm thôi sao, ngươi tối nào không phải là của ta?”<br><br>“ Nhưng, nhưng là…”<br><br>Việt Thương đỏ mặt, bởi vì khi cá cược, Việt Thương đã nói người thua phải nghe lời người thắng, chỉ cần nghĩ đến Việt Thương thích thú với việc làm y bày ra một vài tư thế kì quái, liền nhịn không được hối hận vì cái gì muốn cùng hắn đánh cược. Việt Thương mới mặc kệ y nghĩ đến cái gì, dù sao nguyện cược nguyện thua: “ Sáng sớm tối một chút thì tốt rồi.”<br><br>Cố tình khiến Việt Tùy nghĩ rằng tối nhanh một chút thì tốt rồi. Bất quá cho dù cưỡi ngựa, gia khỏa kia cũng không an phận, hai tay ở trên lưng y, liền thuận theo lớp áo luồn vào, Việt Tùy đang cưỡi ngựa, nhịn không được căng thẳng, nhưng lại không ngăn cản hắn. Đôi tay tà ác cũng không dừng lại, sờ lưng xong liền chuyển đến bụng chậm rãi xoa xoa, sau đó liền phủ lên khuôn ngực rắn chắc của y, đầu ngón tay không ngừng ở trên hai khỏa hồng anh nhu nhu lại niết niết, tựa như chơi đùa đến nghiện. Sắc mặt Việt Tùy ngày càng hồng, mím môi không phát ra một tiếng, chỉ có chính y mới biết, thân thể nóng đến dọa người, khí lực dường như bị trừu rút đi mất rồi. “ Thích sao?”<br><br>Việt Thương ôm lấy Việt Tùy, khiến cho hai người gắt gao dựa sát vào nhau, sau đó bàn tay ngày càng trở lên quá đáng, nhanh chóng nới lỏng đai lưng, từ dưới bụng xẹt xuống nơi tư mật kia, bao phủ lấy nam căn đang run nhè nhẹ kia, không ngừng xoa nắn, lúc nặng lúc nhẹ xoa nắn. “ A, chủ tử…”<br><br>Việt Tùy cúi đầu, thanh âm có chút kháng cự, lại khó nhịn hừ ra một tiếng. Bọn họ hiện tại ngồi trên lưng ngựa, nhưng lại ở trên quan đạo, ai biết lúc nào sẽ gặp được xe ngựa khác hoặc người đi đường, loại cảm giác khẩn trương tùy thời sẽ bị người trên đường bắt gặp khiến cho Việt Tùy cảm thấy vô cùng thẹn thùng, nhưng y lại càng luyến tiếc làm cho nam nhân đằng sau mất hứng, chỉ có thể yên lặng cắn môi nhẫn nại. Việt Thương thích nhất bộ dáng ẩn nhẫn của Việt Tùy, mỗi lần nhìn thấy đều nhịn không được cảm giác muốn khi dễ y. Nam nhân này thực sự là bảo bổi, quả thực là yêu chết vẻ mặt của y. Việt Thương không ngừng hôn lê gáy của y, sau đó tốc độ di chuyển càng nhanh, hạ thân của nam nhân không ngừng co rúm. Việt Tùy cảm thấy thẹn, căn bản không dám cúi đầu xem, hai mắt mở lớn, gắt gao nhìn phía trước, chỉ sợ có người nào đó đột nhiên hiện ra. Cảm xúc của y càng dâng lên, lại càng khó ức chế tình dục mãnh liệt, không đến một lát sau, liền không kiềm chế được mà tiết trong lòng bàn tay của Việt Thương, Việt Thương cười cười: “ Nhanh như vậy?”<br><br>Việt Tùy sau khi nghe được những lời này, mặt càng thêm đỏ bừng, cúi đầu không nói được một lời. Biết được y vừa thẹn vừa xấu hổ, Việt Thương cũng không tiếp tục ức hiệp y, chỉ rút tay ra, nhìn bạch trọc trong lòng bàn tay, cười cười, sau đó đưa đến miệng liếm một chút. Việt Tùy đang muốn xoay người thay hắn lau đi, đột nhiên nhìn thấy động tác này của Việt Thương, khuôn mặt vốn đã đỏ bừng lại càng nóng. Việt Thương vốn không thích thử bạch trọc này, nhưng chất lỏng này không có mùi tanh, cũng không chua xót, thực sự rất thanh đạm, lại có chút ngọt, kỳ thật cũng không tệ, nhưng hắn còn chưa kịp thử lần thứ hai, nháy mắt bàn tay đã bị Việt Tùy bắt lấy, một lèo lau sạch sẽ. Sau đó còn định vứt đi chiếc khăn kia, nhưng sợ còn chưa hủy hết hoàn toàn, trực tiếp hủy thi diệt tích, dùng nội lực khiến cho chiếc khăn tan thành bụi phấn. “Ngồi vững!”<br><br>Sau đó vung roi, hai chân thúc tuẫn mã chạy như điên. Việt Thương nhìn bộ dáng như lôi phong của Việt Tùy, nhưng nhìn hai lỗ tai hắn vẫn chưa hết đỏ, nhịn không được cười rộ lên, sau đó ôn nhu dựa vào lưng đối phương, hai tay đặt trên hông người nọ, đem mặt thiếp lên, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chương 13: Hỏa đường chủ

( Chương này dù không phải là quá hay, tuy nhiên, ta muốn dùng chương này để tặng cho chauke nè. Cám ơn cậu đã yêu thích bộ truyện này này nhớ. Ta sẽ cố gắng nhanh lên cho nàng đọc nhớ. ^^)

Không có Việt Thương trêu trọc, Việt Tùy cưỡi ngựa rất tốt, hơn nữa, ngựa lại là thiên lý thần câu ( ngựa chạy ngàn dặm), chỉ một buổi sáng đã chạy tới gần một thị trấn lớn. Nơi này có cửa hàng của Thương Nguyệt Lâu, nhưng Việt Thương không có ý định lộ diện. Nếu trong lâu đã truyền ra tin tức hắn đã chết, hắn lại càng phải phối hợp một chút. Vì thế liền cùng Việt Tùy bước vào một khách điếm nhỏ, chọn một phòng thượng hạng. Khách điếm tuy nhỏ nhưng sạch sẽ, chủ yếu là không quá nhiều người, không ồn ào, huyên náo. Việt Tùy phân phó tiểu nhị đi chuẩn bị đồ ăn cùng nước ấm để tắm, sau đó nhu thuận đứng ở phía sau Việt Thương, yên lặng nhìn hắn từ phía sau, thậm chí còn có chút xuất thần, không biết Việt Thương đã đi đến trước mặt từ bao giờ: “ Thích khuôn mặt này?”

Việt Tùy phục hồi lại tinh thần, trên mặt nóng lên, cúi đầu không nói. Ai biết đối phương lại trêu trọc phía dưới của hắn, nháy nháy mắt nhìn hắn, trong mắt mang theo một tia tinh quái: “ Ngươi, càng thích khuôn mặt này hơn khuôn mặt thực kia?”

“ Không, không phải.”

Việt Thương đã ăn dịch dung đan, khuôn mặt hiện tại đã vô cùng bình thường, chỉ có thể gọi là thanh tú. Nhìn Việt Thương dùng ánh mắt mong chờ nhìn mình, Việt Tùy cắn môi dưới nói: “ Chỉ cần là Thương…”

Y không biết nói thế nào, có rất nhiều điều trong lòng không nghĩ như vậy, nhưng lại ăn nói vụng về khiến người ta lầm tưởng sang một ý tứ khác. Nếu người khác hiểu lầm, y cũng không để ý, nhưng nếu Việt Thương hiểu lầm lời y nói, y có chút lo lắng muốn giải thích, nhưng lại không biết nói thế nào mới là tốt nhất. Thế nhưng Việt Thương cũng không phải người khác, hắn đã quá hiểu bản tính của Việt Thương, cho nên chỉ cần nói ra nửa câu đầu, hắn đã đoán được nửa câu sau:”
Ngươi thích ta không phải chỉ vì khuôn mặt của ta?”

Việt Tùy vội vàng gật đầu, sau đó nói với Việt Thương: “ Tính cách hay khuôn mặt đều đẹp như nhau.”

Việt Thương vươn ngón trỏ nhẹ nhàng sờ cánh môi của Việt Tùy: “ Để ta nếm xem bên trong có phải cũng ngọt như vậy?”
Nói xong, liền vươn tay, xiết nhẹ lấy gáy của đối phương, nhiệt tình hôn, đầu lưỡi mỗi lần lướt qua miệng đối phương đều quay cuồng, khiêu khích phản ứng của đối phương. Hôn một lúc lâu, mãi đến khi tiểu nhị gõ cửa, hai người mới nhịn không được tách ra. Việt Tùy vẫn đang chìm đắm trong tình cảm, một đôi con ngươi đen thăm thẳm, có chút hơi nước, thoạt nhìn lại phá lệ mê người, cánh môi đỏ bừng như cánh hoa mùa xuân, mời người ngắt lấy. Bộ dáng này của y tự nhiên không thể để người khác nhìn thấy, đối với người của mình, Việt Thương đều có chút bá đạo cùng ích kỷ. Đem Việt Tùy đặt trên giường, sau đó tự mình đi mở cửa, để tiểu nhị mang đồ ăn đặt lên bàn, thưởng cho tiểu nhị một khối bạc vụn, để hắn mang lên nhiều thêm một chút nước nóng để hai người tắm rửa. Tiểu nhị nhận được tiền thưởng, tủm tỉm lui ra, Việt Thương đóng cửa, sau đó vào phòng, thấy Việt Tùy vẫn ngây ngốc ngồi bên giường, lại có chút buồn cười. Lấy tay nhẹ nhàng phủ lên cánh môi có chút sưng đỏ, Việt Thương thiếu chút nữa nhịn không được nhào qua ôm lấy Việt Tùy. Hắn không biết chính mình xảy ra chuyện gì? Giống như mối tình đầu của một tên tiểu tử, tựa hồ mỗi giây đều không muốn tách khỏi người trong lòng, hơn nữa tùy thời đều muốn cùng đối phương động dục, dù cho nhiều thế nào cũng đều không đủ. Không biết việc này có thể khiến Việt Tùy suy nghĩ hay không, hắn có lẽ nên thu liễm một chút đi. Ăn cơm chiều xong, Việt Thương đi tắm, Việt Tùy da mặt mỏng, không dám cùng tắm với Việt Thương, một mình đứng ngoài cửa, lại nhìn thấy một đám năm người đi vào khách sạn. Người đi đầu tiên, thân hình cao lớn, khuôn mặt vuông, mày rậm mắt to, diện mạo thực oai hùng, chỉ là trên người còn có thêm một cỗ sát khí, khiến cho người ta theo bản năng có chút sợ hãi. Việt Tùy vừa nhìn thấy người kia, liền có chút nhíu mày. Gia khỏa kia không phải người khác, chính là tên Hỏa đường chủ đã phản bội Thương Nguyệt lâu – Triệu Bình. Bọn họ xuấ hiện trong này, chỉ sợ trong cung đã có động tác để đối phó với Thương Nguyệt Lâu. Việt Tùy không đợi đối phương phát hiện ra mình đã trở về phòng. Trong phòng Việt Thương vừa mới tắm xong, đang từ dục dũng bước ra. Thân hình tuấn mỹ, thon dài khiến người ta phải sợ hãi than, làn da giống như dương chi ngọc, không chỉ trắng nõn tinh tế còn sáng bóng, khiến người khác nhìn qua đã thấy đui mù. Việt Tùy nguyên bản muốn bẩm báo sự tình cũng nháy mắt cứng đờ. Việt Thương liếc mắt nhìn y, thấy y cứng đờ ngây ngốc nhìn mình, cũng không vội mặc quần áo, tươi cười nhìn y, tựa hồ muốn Việt Tùy nhìn lâu thành nghiện. Thế nhưng Việt Tùy rất nhanh thu hồi tầm mắt, cúi thấp đầu, đỏ mặt thúc giục hắn mau thay quần áo. Sau khi Việt Thương mặc quần áo xong, Việt Tùy đem chuyện vừa nhìn thấy Triệu Bình tường thuật lại một lần. Việt Thương có chút nhíu mày, hắn hận nhất là có người phản bội hắn. Triệu Bình nhất định hắn sẽ không bỏ qua, chỉ là nếu hiện tại giết hắn, sẽ không biết tên hoàng đế kia bước tiếp theo sẽ làm gì. Tên này cách phân đường gần như vậy, Triệu Bình nếu xuất hiện chỉ có một khả năng. Kỳ thật Việt Thương đã sớm liệu đến, chẳng qua thay vì chủ động trốn đi, hắn càng thích chủ động, huống hồ chỉ bằng nhân thủ của Triệu Bình, chạy đến phân đường quả thực là chịu chết. Qua các triều đại, hoàng đế cũng không muốn để mình dây dưa đến giang hồ, cho nên dù hoàng đế có ý định tiêu diệt Thương Nguyệt lâu, cũng không có khả năng đem mấy vạn đại quân vây quanh Thương Nguyệt lâu. Hắn chỉ có thể ngầm sai người làm một chút chuyện, thường gặp nhất chính là mượn đao giết người. Việt Thương đoán rằng lần này Triệu Bình đến đây khẳng định không có bao nhiêu nhân mã, lại nói tiếp, kỳ thật, bọn họ muốn biết nhất chính là mình đã chết hay chưa. Việt Thương võ công cao tới đâu bất quá cũng chỉ là một người, đối phương kiêng kị hẳn là thế lực dưới tay hắn. Nếu không có Việt Thương, Thương Nguyệt lâu sẽ như rắn mất đầu, căn bản không đủ để gây sợ hãi. Thế nhưng nếu có Việt thương, Thương Nguyệt lâu sẽ giống như một con sói đói, Triệu Bình sẽ là hổ rình phía sau, thời cơ đến sẽ nhảy ra. Triệu Bình ở phòng cách vách, chỉ một bức tường mỏng manh ngăn cách hai bên, chỉ cần động tĩnh lớn một chút, phòng bên cạnh đều nghe nhất thanh nhị sở. Việt Tùy nhịn không được muốn đi qua lấy mạng chó của Triệu Bình, lại bị Việt Thương ngăn cản. “ Chủ tử!”

Việt Tùy bị hắn đè lên, cho dù khó thở, cũng không nói một lời, khiến cho Việt Thương cảm thấy Việt Tùy có chút đáng yêu. Kéo y dậy, để cho y ngồi trên đùi mình, Việt Thương ôm thắt lưng y, nhẹ nhàng nói: “ Ta biết ngươi hận hắn phản bội ta, nhưng bị hắn hại chết cũng không phải là ta.”

Việt Tùy nhìn hắn, trong lúc nhất thời không biết nói gì. Việt Thương lại nói tiếp: “ Tùy, ngươi có nghĩ đến không, nếu không có hắn, chỉ sợ cũng không có ta.”

Việt Thương không chết, hắn lại có thể ở bên cạnh mình mà sống lại. Nếu như Việt Thương chết ở lần nổ mạnh ấy, nếu Việt Thương sống ở thân phận người khác, cho dù thế nào, y cũng không thể gặp được người này… Việt Tùy thân mình cứng đờ, một lúc lâu sau, y vươn tay, ôm chặt Việt Thương vào trong lòng, nhẹ nhàng như có như không nói ra một từ: “ Thương.”

Việt Thương biết là y đang sợ, chỉ khẽ nói: “ Ngươi yên tâm, ta cũng không bỏ qua hắn.”

Xem như vì Việt Thương chân chính báo thù, hoặc coi như hắn hận nhất loại người phản bội đi. Nếu không phải vì bị phản bội, hắn cũng sẽ không chết ở trong biển lửa, đối với những người phản bội, hắn căm thù đến tận xương tủy! Triệu Bình sau khi vào phòng, cũng không đi ra ngoài, Việt Thương cùng Việt tùy đều ăn dịch dung đan, cũng không sợ người của Triệu Bình phát hiện. Đi bộ một hồi lâu, mãi đến khi trời tối hẳn, phát hiện Triệu Bình từ khách điếm đi ra, quen thuộc rẽ vào một cái ngõ nhỏ, sau đó bước vào cửa sau của một khu nhà nhỏ.

Chương 14: Rình coi giường sự

Việt Thương liếc mắt nhìn Việt Tùy một cái, Việt Tùy lắc đầu tỏ vẻ y không biết, hai người nhẹ nhàng phóng qua tường, phát hiện nơi đây hóa ra lại là một tiểu viện khá lớn. Mượn mấy tán cây cổ thụ để che giấu thân hình, bọn họ liền thấy Triệu Bình đi từ cửa sau vào, ở trong sân liền gặp một người nam nhân. Sau khi cho đối phương một tấm ngân phiếu, nam nhân đó liền dẫn hắn vào một phòng của tiểu viện. Việt Thương có chút tò mò, trễ như thế này còn đến đây, chẳng lẽ hắn định hẹn gặp người của triều đình? Việt Thương cùng Việt Tùy cùng vào một căn phòng cách vách với căn phòng của Triệu Bình. Một lát sau, căn phòng của Triệu Bình có người đi vào, nhưng lại không nghe được âm thanh nói chuyện. Việt Thương có chút tò mò, liền mang Việt Tùy lên nhảy lên mái nhà, rút một mảnh ngói, trực tiếp nhìn xuống. Kết quả chỉ thấy Triệu Bình xiêm y đã lung tung, ở trong lòng là một nam tủ có chút thanh tú, chỉ có điều hai tên đó đang miệng đối miệng, động tác trên tay Triệu Bình cũng thật mau, nháy mắt liền đem nam tử trong lòng lột sạch. Nam tử kia thân hình rất gầy, vòng eo giống như của nữ nhân, cả người không đến hai lượng thịt, không phải là loại hình mà Việt Thương thích. Triệu Bình cũng không phải là loại người thương hương tiếc ngọc, trực tiếp ném đối phương lên giường, sau đó từ dưới gối lấy ra một lọ cao. Sau khi lau qua loa hai cáu, liền vội vã đi vào hậu đình của nam tử. Người luyện võ có thân thể khỏe mạnh, ngoạn ý cũng không nhỏ, nhưng người này lại không có tiền diễn, cứ như thế thẳng tắp đi vào, khiến cho nam tử không nhịn được khóc lên: “ Đại quan nhân, ngài nhẹ một chút…Ta đau muốn chết…”<br><br>Việt Thương nhìn tới nỗi không ngừng cười, mái ngói lại hở không quá lớn, Việt Tùy cũng không muốn nhìn xuống, cho nên hắn luôn ở bên cạnh Việt Thương trông chừng hắn. Thế nhưng người tập võ thường rất thính, cho nên nghe được mấy lời trong phòng, lại thấy ý cười trên mặt Việt Thương, Việt Tùy hiểu ra, đôi tai không nhịn được đỏ bừng. Chuyện này làm hắn có chút ngại ngùng, thế nhưng Việt Thương lại như nhìn lâu thành nghiện. Triệu Bình là một tên lỗ mãng, làm Hỏa đường chủ của Thương Nguyệt lâu, chuyên quản lý chuyện huấn luyện cùng hình phạt. Thân mình tràn trập lệ khí, tự nhiên không có nhiều điểm thương hương tiếc ngọc, dù cho thân hình bên dưới đang đau khổ cầu xin, nhưng động tác của hắn lại không có một chút nào hòa hoãn. Chờ đến khi hắn đi vào toàn bộ, người dưới thân đã đau tới mức sắc mặt trắng bệch, “ Ngài nhẹ một chút, đau chết ta…”<br><br>“Ba”<br><br>Triệu Bình ở trên mông đối phương vỗ một cái, nháy mắt liền lưu lại hồng ấn, xiêm áo đã tứ tung khắp nơi, đè lại thắt lưng của nam tử kia: “ Thế nào lại nói nhảm nhiều như thế, lập tức sẽ khiến ngươi thích muốn chết!”<br><br>Sau đó bắt đầu thúc mạnh vào hậu huyệt của nam tử kia, mỗi lần đều hung hăng đỉnh vào nơi sâu nhất. Nam tử kia không chịu được lực mạnh như thế, mới được vài lần đã ngất đi. Triệu Bình lúc này mới dừng lại một chút, giống như diều hâu nhìn gà con, sau đó mở ra đôi chân gầy gò của đối phương, sau đó cho một cái giả dương cụ đi vào. Toàn bộ căn phòng ngoại trừ tiếng thô suyễn của Triệu Bình, cũng chỉ còn lại những âm thanh ái muội. Làm trong chốc lát, hắn cảm thấy chơi nhiều thành nghiện, lại đem nam nhân trói trên một cái giá ngắn nhỏ, sau đó trói tay nam tử đó lại, khiến cho toàn bộ nửa thân người của nam tử đều hé mở ra, sau đó hắn ngồi chồm hỗm ở chính giữa giường, vặn bung hai đùi của nam nhân, đưa hạ thân của mình vào. Cứ như vậy nắm chặt thắt lưng của nam tử kia, cao thấp luật động. Việt Thương trước mắt sáng ngời, lúc trước còn không hiểu cái giá đỡ kia để làm gì, nhưng thấy Triệu Bình làm một lần, đột nhiên hiểu ra, thậm chí còn cảm thấy có chút kích thích. Nam nhân đã chết ngất dưới kia dần dần bị lộng cho tỉnh lại, dường như đã thích ứng, không còn kêu đau, thậm chí còn chủ động xoay thắt lưng hùa theo: “ Đừng..<br><br>quá sâu…ta muốn chết…”<br><br>Bên này là tình thú, bên kia cũng không chịu kém, khung giường bắt đầu kẽo kẹt, đâu đó cũng phát ra tiếng kêu mềm nhũn của nam nhân: “Đại quan nhân, thật là lợi hạ a…Mau nữa điểm…”<br><br>Xem ra ở đây chính là tiêu lâu chuyên môn để nam tử tầm hoan. Việt Thương trong lòng vừa động, liền ngẩng đầu lên nhìn Việt Tùy, đã thấy người kia ngồi không xa hắn, tuy cố làm ra vẻ trấn định, nhưng ánh mắt ngại ngùng kia vẫn bị Việt Thương nhìn ra. Việt Thương vươn tay, nắm lấy thắt lưng y, nhẹ ghé vào lỗ tai Việt Tùy:”<br><br>Ta cũng muốn…”<br><br>“ Ngươi…Ngươi…”<br><br>Việt Tùy cứng người, lắp bắp nói không xong một câu. Việt Thương liền cầm tay Việt Tùy, trực tiếp chạm vào bộ vị của mình, ra vẻ đáng thương nói: “ Nơi này nhớ ngươi đến phát đau…Ngươi sờ xem…”<br><br>Nói xong, còn nhẹ nhàng thổi thổi vào vành tai của Việt Tùy. Không ngoài dự liệu của hắn, thân hình của Việt Tùy đang căng thẳng chậm rãi mềm nhũn. Việt Thương thực hiện được âm mưu, liền cười khẽ, ôm lấy ái nhân phi nhanh vào một gian phòng không có người ở gần đó. Vung tay lên, ngọn nến liền sáng rực soi rõ mọi thứ. Đồ vật trong phòng đều rất bình thường, đặc biệt nhất là một ít dụng cụ tình thú treo ở đầu giường. Việt Tùy bị Việt Thương ôm vào phòng này, biểu tình trên mặt nhất thời thay đổi. “ Đừng ở chỗ này, trở về.”<br><br>Việt Thương đã đến đây rồi, làm sao có thể đáp ứng y, hắn ngược lại còn nghĩ xem mấy cái này phải dùng thế nào, liền nghiêng người, hôn lấy cánh môi của đối phương: “ Bảo bối, ta không nín được, cho ta đi…”<br><br>Việt Tùy không bao giờ muốn cãi lời hắn, nhưng bởi vì da mặt quá mỏng, không có biện pháp cùng Việt Thương giao hoan ở nơi này, hai bên gian phòng này đều có người ở, thậm chí còn phát ra những âm thanh ái muội không ngừng, bất cứ tiếng động nào đều khiến cho người xung quanh biết trong phòng đang làm cái gì, dưới tình huốn như vậy, y thật sự là… Việt Thương biết trong lòng y khẩn trương, hơn nữa lại cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng giao hoan dưới tình huống như vậy, kỳ thật còn có một phen phong vị khác thường, hơn nữa hắn cũng biết, nếu mình giả đáng thương một chút, Việt Tùy tuyệt đối sẽ không cự tuyệt yêu cầu của hắn, cho dù có không hợp tình hợp lý đi chăng nữa. Kỳ thật Việt Thương biết chính mình có điểm ti bỉ, biết Việt Tùy thuận theo, liền không kiêng nể gì đưa ra yêu cầu. “Tùy…”<br><br>Hắn nỉ non bên người Việt Tùy, thấu đi qua hôn lấy cánh môi y, ánh mắt ngập nước đáng thương, không ngừng cọ cọ trên người y. Không giống những khách nhân bình thường đến tầm hoan, Việt Thương không vội vàng “ đi vào việc chính”<br><br>, hắn rất nhẫn nại, chậm rãi vuốt ve thân thể tinh tráng, hoàn mỹ được giấu dưới lớp quần áo. Việt Tùy bị hắn vuốt ve, đã dần mềm nhũn, sau đó bị Việt Thương không tốn chút sức nào ôm lên giường. Việc Việt Thương đầu tiên là xả đai lưng của đối thương, vạt áo lộ ra khuôn ngực màu mật ong, rắn chắc dẻo dai. Việt Thương bị cảnh vật trước mắt mê hoặc, đúng là cực phẩm của nhân gian. Tiểu quan ở nơi này làm sao có thể so sánh với y. Việt Thương cúi đầu, duyện hôn từ trên xuống dưới, lưu lại một vệt ướt sũng, đầu lưỡi không ngừng đảo qua đảo lại ở bên rốn. Nhìn nam nhân dưới thân mình không ngừng run rẩy, hắn càng nhịn không được, hạ thân trở nên nóng bỏng, thế nhưng lại tiếp tục nhẫn, ở trên bụng Việt Tùy cắn cắn, liếm liếm. Cuối cùng, mới trực tiếp lột sạch quần áo của Việt Tùy, sau đó mê đắm ngắm nhìn cảnh đẹp trước mắt, nhìn thân thể thon dài, rắn chắc, hắn lại càng cảm thán tạo hóa thần ký, tỉ lệ thân thể hoàn mỹ như thế, tràn ngập dương cương, lại khêu gợi như thế

Chương 15: Yêu chết cảm giác khi dễ ngươi

Đợi Việt

Thương dùng dây thắt lưng buộc tay mình, Việt Tùy mới từ mê man tỉnh lại.

“Thương?” Y nhìn dây buộc trên cổ tay, khó hiểu nhìn Việt Thương, loại biểu

tình mê mang này khiến cho Việt Thương hận không thể lập tức hóa thân thành

lang sói, đem hắn ăn sạch sẽ. Có lẽ là nhận thấy được nguy cơ đang đến, Việt

Tùy đành thử cầu xin: “ Thương, đừng dùng cái này được không?”  “ Ngoan, ngươi đêm nay chỉ cần nghe theo ta

là được.” Vì đạt được mục đích, Việt Thương ti bỉ nâng lên phần thưởng.

Việt Tùy quả

nhiên ngoan ngoãn ngậm miệng, thậm chí không chút phản kháng vẫn bị Việt Thương

đem hai tay trói trên đầu, sau đó lại có chút cảm thấy nghèn nghẹn khi ngồi

không được, nằm không xong, chỉ có thể ngồi chồm hỗm. Hạ thân có thể vì xấu hổ

mà hơi cúi đầu, tựa hồ không có nhiều tinh thần. Việt Thương thoát xiêm y của

mình, ở đầu giường tìm kiếm một lát liền lôi ra một đống đồ gì đó, thấp thoáng

còn có cả giả dương cụ bằng gỗ, to nhỏ đều có, giống nhau như đúc. Bất quá hắn

không nghĩ sẽ dùng loại này lên người Việt Tùy. Việt Thương có tính chiếm hữu rất

cao, bạn giường khi ở cùng hắn, chỉ có thể có một mình hắn, nhưng sau khi chia

tay thì không bao giờ quay lại nữa.

Nhưng Việt

Tùy lại là người mà hắn nhận định, cho nên đừng nói là nam nhân khác, ngay cả

khí cụ gì đó cũng đừng hi vọng chạm vào người Việt Tùy, mật huyệt mất hồn kia

là của một mình hắn, không thể dung nhập cái khác. Bất quá, hắn đã phát hiện ra

một món đồ chơi rất hay…

Việt Thương

cong lên một nụ cười xấu xa, hắn bắt đầu đi qua, không ngừng vuốt ve thân thể của

Việt Tùy, khiến cho thân thể của Việt Tùy dần dần trầm tĩnh lại. Sau đó dùng du

cao chậm rãi vẽ loạn ở hậu huyệt của Việt Tùy, nhấn nhẹ vào rồi lại rút ra. Dường

như du cao kia chứa không ít xuân dược, chỉ trong chốc lát, hắn liền phát hiện

cả người Việt Tùy đang nóng lên, khuôn mặt tuấn tú có chút phớt hồng, hô hấp

cũng dồn dập, con ngươi đen láy bắt đầu mờ sương. Thân thể không cam lòng mà vặn

vẹo, tựa hồ muốn giảm bớt cảm giác khó chịu.

Không đợi Việt

Tùy kịp phản ứng, Việt Thương liền không chút khách khí đâm vào chỗ sâu nhất,
huyệt khẩu bị khuyếch trương đến độ lớn nhất, Việt Tùy chưa kịp cảm nhận được cảm

giác khó chịu đã bị dị vật kích thích đến mức cả người không ngừng co chặt. “

Cái gì, cái gì…” Y đột nhiên kinh hô một tiếng.

Một khắc tiếp

theo, Việt Thương đã hôn lên môi của y, sau đó đè lại thắt lưng của y, không ngừng

luật động. Dị vật không ngừng ma sát vào nôi vách, mang tới một loại kích thích

điên cuồng cùng thỏa mãn. Loại khoái cảm mãnh liệt này cơ hồ muốn bức người

khác phát điên, thế nhưng Việt Tùy lại bị chặn lại miệng, ngay cả rên rỉ cũng

không làm được, chỉ có thể nức nở trong cổ họng, thân hình gắt gao chạm vào Việt

Thương, muốn ôm nhưng hai tay lại bị trói chặt.

Việt Thương

dường như ngại chưa đủ, đột nhiên bắt lấy hai chân của y, đặt lên đầu vai chính

mình khiến cho cả người Việt Tùy mất đi điểm tựa, cơ thể vì thế chỉ có thể miễn

cưỡng dựa vào người Việt Thương, khiến cho vật kia của Việt Thương tiến vào

càng sâu, khiến cho lần này tiến vào càng sâu hơn so với lần trước, sâu đến mức

Việt Tùy nghĩ mình sẽ bị xé rách.

“ Ngoan, thích như vậy sao?” Việt Thương ôm lấy kiều đồn

của Việt Tùy, không ngừng đưa đẩy, vang lên tiếng nước đầy dâm mỹ. Đôi môi được

giải thoát, cuối cùng không khống chế được mà phát ra tiếng rên rỉ. Việt Tùycăn bản không thể nghĩ tới, chính mình lại có một ngày giống như nữ tử không ngừng

rên rỉ, hoàn toàn không thể dừng lại. Chỉ là biểu hiện của y không khiến đối

phương thương tiếc, ngược lại còn kích thích tính dục của hắn.

Việt Thương còn ngại đùa chưa đủ, ôm chặt lấy Việt

Tùy, thân mình không ngừng lay động, khiến cho hậu huyệt nuốt chặt lấy ngọc

hành, không ngừng phun ra nuốt vào, mà địa phương kia của đối phương lại bao chặt

lấy hắn, khiến cho hắn mỗi lần đẩy vào đều có một cảm giác vừa ngứa ngứa, vừa

thoải mái lại vừa đau khổ.

Việt Tùy căn bản không thể hình dung được cảm giác

này, mỗi lần lại cảm thấy mình chống đỡ không nổi, không ngừng ở nơi khoái cảm

tột đỉnh mà giãy dụa. Lắc đầu, rên rỉ, cầu xin tha thứ, co rút, nức nở…

Một đêm ép buộc, bị thay đổi các phương thức đùa giỡn,

mãi cho tới khi mê man đi mới thôi. Đợi Việt Thương ôm Việt Tùy về khách sạn đã

là lúc trời tờ mờ sáng. Nhìn Việt Tùy đang ngủ trong lòng mình, Việt Thương cười

có chút xấu xa. Việt Tùy bình thường quá mức ẩn nhẫn, lại bởi vì bị trêu trọc tới

mức òa khóc. Không thể không nói, hắn yêu chết cái cảm giác được khi dễ y.

Ôm Việt Tùy tắm rửa qua loa một chút, Việt Thương liền

ôm Việt Tùy về căn phòng hôm qua mà hắn cho Việt Tùy thể nghiệm cảm giác tới cực

hạn chợt nghe phòng bên cạnh có tiếng mở cửa.

Triệu Bình trở về còn trễ hơn bọn họ, xem ra hắn đã “

làm lụng vất vả”, về phòng một lúc liền lăn ra ngủ, chỉ một chốc đã phát ra tiếng

ngáy. Việt Tùy mệt đến mức đã mê man, thế nhưng Việt Thương lại không buồn ngủ,

tu vi võ học tinh tiến khiến cho hắn có một thể lực kinh người. Thoáng ngồi xuống

điều tức một chút, tinh thần đã phấn chấn trở lại, bất quá hắn vẫn nằm trên giường,

nhắm mắt ôm lấy Việt Tùy. Ước chừng một canh giờ sau, khi cửa sổ phòng bên cạnh

phát ra tiếng động cực nhẹ, chỉ như là gió thổi lớn một chút, cửa sổ đã trở lại

bình thường, thế nhưng lại làm cho Việt Thương đột nhiên mở mắt ra, nhẹ nhàng

nhảy xuống giường, chỉ một lát sau đã biến mất. Thậm chí, ngay cả một thanh âm

cũng không phát ra, Việt Tùy nằm bên cạnh một chút cũng chưa nhận thấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau