THỆ TỬ TƯƠNG TÙY (THỀ SỐNG CHẾT CÓ NHAU)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thệ tử tương tùy (thề sống chết có nhau) - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Tử trung hậu vệ

Edit: Sword

Beta: Lam Yên

*****

Hắc ám, là vô tận hắc ám.

Xóc nảy, không ngừng xóc nảy.

Mẹ nó chứ! Đã chết mà cũng không để người ta yên ổn sao?

Lên lên xuống xuống liên tục, còn không để người ta ở yên một chỗ!

Dạ dày của lão tử sắp lộn cả ra ngoài rồi!

Cho dù muốn nhịn cũng không thể nhịn được!

Hắn dùng hết sức cố gắng mở mắt ra, theo thói quen muốn há miệng mắng người, lại đột nhiên phát giác có điểm không thích hợp, phi thường không thích hợp. Không phải hắn đã chết sao… Trong đầu vẫn lờ mờ nhớ lại những hình ảnh cuối cùng, và cả tiếng nổ mạnh trong biển lửa khi ấy nữa. Dưới tình huống này, bất luận là ai cũng không có khả năng sống được. Dạ dày truyền đến cảm giác buồn nôn khiến hắn tỉnh táo lại. Hắn đánh giá hoàn cảnh xung quanh theo bản năng, lại không nhịn được mà kinh ngạc. Hắn trợn tròn con mắt, rõ ràng thấy mình đang ở trên một ngọn cây.
Lúc trước rõ ràng mình đang ở trên xe, cũng không phải ở trên máy bay, hiện tại lại ở trên ngọn cây. Sau đó, hắn đau khổ phát hiện mình thế mà lại bị một người cõng trên lưng. Hắn khó chịu nheo mắt lại.

Người dưới thân là ai? Vì sao lại cõng mình chạy trối chết? Hắn cố gắng đè cảm giác khó chịu xuống, nghiêng đầu đánh giá người đang cõng mình. Đống phương mặc y phục màu đen cổ xưa, còn che kín mặt. Khiến cho hắn càng kinh ngạc hơn chính là, người này thế nhưng lấy ngọn cây để làm điểm tựa cho bản thân bay lên, nhẹ nhàng phi thân một cái là có thể đi xa mấy chục trượng! Đây là siêu năng lực sao? Hay là một loại võ thuật có thể dùng khinh công mới xuất hiện? Hắn đột nhiên có chút mê man… Người dưới thân tựa hồ phát hiện hắn đã tỉnh, tốc độ hơi chậm lại, sau đó dần dừng hẳn.

Người kia nhẹ nhàng thả hắn xuống, xong lập tức cung kính quỳ trước mặt hắn: “Chủ tử.”

Nhìn y cúi đầu, thái độ đầy kính cẩn, hắn đột nhiên cảm thấy tất cả mọi chuyện dường như đã vượt quá sức tưởng tượng của mình. Rõ ràng hắn đã chết, hiện tại lại không chết. Người ở trước mặt hắn – kẻ mà hắn không hề quen biết, lại gọi hắn là “chủ tử”. Hắn im lặng nhìn xuống người mình một chút, phát hiện bản thân thế nhưng mặc cùng một loại trang phục với nam tử kia, đều là y phục màu đen, chỉ có điều chất vải nhìn xa hoa hơn rất nhiều, cổ tay và vạt áo còn thêu hoa văn tối màu, đồng sắc với màu của y phục. Trong đầu đột nhiên có trăm ngàn loại biến hóa. Hắn chỉ có thể xác định được tình huống của mình lúc này, e rằng hắn đã tá thi hoàn hồn.

Chóp mũi ngửi được mùi máu tươi nhàn nhạt, hắn mẫn cảm phát hiện trên thân nam tử đang quỳ trước mặt mình có vô số vết thương. Chậc! Trọng thương như thế mà y cũng không để ý chút nào, cứ cõng một người to lớn như mình chạy thật lâu trong rừng rậm. Đúng là khó có thể tưởng tượng được! Tình thế trước mắt, bản thân mình căn bản còn chưa hiểu thế nào, mà ở nơi hoang sơn dã lĩnh thế này chỉ thấy có một nam nhân duy nhất. Nhìn thái độ cung kính của y, còn có một thân thương tích thế kia, chỉ sợ thân thể này chính là chủ nhân của y.

Có lẽ vì hắn thật lâu không mở miệng cho nên nam tử trước mặt hơi bất an, đầu cúi càng thấp: “Xin chủ tử trách phạt.” Vết thương trên người nam nhân không ngừng chảy máu, nhưng dường như y không hề phát hiện, vẫn cung kính quỳ ở một bên.Không thể để người này chết ở đây được. Nghĩ vậy, hắn liền mở miệng: “Đứng lên đi, trước tiên xử lý miệng vết thương trên người ngươi một chút.” Nam nhân đang quỳ nghe được mệnh lệnh lập tức vâng lời đứng lên, sau đó từ lấy một bình sứ cất trong ngực ra. Chẳng qua hành động tiếp theo của y lại khiến hắn phải trợn tròn con mắt. Người nọ tùy tiện đổ một ít thuốc ra tay, xoa nhẹ lên mấy chỗ bị thương nặng rồi cất cái bình đi, sau đó lại quỳ ở trước mặt hắn: “Chủ tử, thuộc hạ đã không sao rồi.”

Nhìn hành động của nam nhân, hắn không nhịn được mà nhíu mày. Cho dù là kiếp trước, hắn cũng không khắt khe đến vậy với cấp dưới của mình như vậy.

“Đứng lên, cởi quần áo ra.” Hắn tức giận mà mở miệng.

Tuy nam nhân trước mặt không rõ ý tứ của hắn nhưng vẫn nghe theo, cởi bộ hắc y nhuốm máu của mình ra. Kế tiếp một thân thể cường tráng với làn da màu đồng được phơi bày trước mặt hắn, cơ bắp hòa cùng những đường cong hoàn mỹ khiến hắn không khỏi ngây người mất một lúc. Nhưng khi nhìn đến thân thể hoàn mỹ ấy có vài vết sẹo do đao kiếm để lại, hắn lại không nhịn được mà nhíu mày. Trọng thương như thế, nhưng y vẫn bất chấp sống chết, bảo hộ hắn đến bây giờ. Nghĩ thế hắn liền vươn tay tán thưởng: “Hảo nam nhân!”

Quả nhiên đối phương lập tức cứng đờ, hồi lâu vẫn chưa có phản ứng. Hắn liền đoạt lấy cái bình sứ lúc nãy, đổ thuốc bột ra tay, sau đó cẩn thận xoa lên miệng vết thương người kia, lại xé một góc áo của mình để băng bó cho y. Kiếp trước khi thực hiện nhiệm vụ hắn cũng bị thương rất nhiều lần, cho nên việc này đối với hắn chính là vô cùng quen thuộc.

Đôi mắt đen như mực của nam nhân nãy giờ vẫn lạnh băng không hề gợn sóng, hiện tại lại vì hành động này của hắn mà thoáng lóe lên một tia kinh ngạc nhưng cũng biến mất rất nhanh, tựa như chưa từng xuất hiện. Thấy vết thương trên người nam nhân đã được băng bó, hắn mới nhét bình sứ vào tay của đối phương. Trước mắt hắn có vài chuyện cần phải làm rõ. Hắn dựa lưng vào gốc cây, sau đó bảo nam nhân cùng ngồi xuống: “Ngồi đi.”

Trong ánh mắt của nam nhân có một tia do dự, song y không dám cãi lại mệnh lệnh của hắn, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống, chỉ là vẻ mặt có chút khác thường.

“Ngươi tên là gì?” Hắn nhìn nam nhân nhanh chóng mặc lại áo, không hề bỏ qua bất cứ biểu tình nào của người nọ. Tuy không biết thân thủ của người trước mắt ra sao nhưng hắn vẫn có chút tự tin. Với khoảng cách gần như nhế, nếu muốn ám sát đối phương thì chắc chắn là hắn có thể.

Trong mắt nam nhân xẹt qua một chút kinh ngạc nhưng lập tức lại khôi phục vẻ lạnh lùng và cung kính như cũ, cúi đầu mở miệng, nói cho hắn một vài chuyện.

Chương 2: Ảnh Tứ

Edit: Sword

Beta: Lam Yên

*****

Nam nhân quỳ trước mặt tên là Ảnh Tứ. Thì ra, chủ nhân của thân thể này là thủ lĩnh của một tổ chức sát thủ, tên là Việt Thương. Tổ chức của bọn họ luôn vì hoàng gia mà bán mạng. Hiện tại, tân hoàng đăng cơ, dường như ngại bọn họ biết quá nhiều bí mật nên muốn đuổi tận giết tuyệt, nhổ cỏ tận gốc. Chủ nhân của thân thể này cũng đoán được điểm ấy, cho nên trước đó đã bắt đầu bí mật di chuyển những gì quan trọng nhất. Thế nhưng ở trong tổ chức đã có người phản bội, vì vậy mới có màn đuổi giết kia. Sau khi hắn nghe xong, đại khái cũng hiểu được tình cảnh của mình. Xem ra thật sự không ổn. Bị hoàng đế đuổi giết, nhưng cả thiên hạ này là đất của hoàng đế, có thể chạy trốn tới nơi nào, chạy được bao lâu? Hắn, giờ đây đã là Việt Thương, đột nhiên nghĩ tới một vấn đề: “Không phải ngươi nói ta võ công cái thế, bách độc bất xâm, nhưng sao lại tự nhiên ngất xỉu, còn khiến ngươi phải liều chết tới cứu?”

“Chủ tử, khi luyện tới tầng thứ bảy của Thần Việt thần công, đầu tiên sẽ mất hết nội công trong ba ngày, thân thể giống như… người thường.” Nam nhân thoáng dừng lại một chút rồi mới nói tiếp. Nhưng Việt Thương hiện tại là người phương nào chứ? Hắn vừa nghe đã hiểu rõ ý tứ của người kia. Công lực mất hết giống như người thường, đây quả thật là một nhược điểm chí mạng. Huống chi, là thủ lĩnh của một tổ chức sát thủ tình báo, kẻ thù vô số, sao có thể để cho người ngoài biết được tin tức này? Hoàng đế có thể một mẻ lưới bắt hết bọn họ, chỉ sợ đã có người trong tổ chức tiết lộ tin tức ra, thậm chí còn là người mà Việt Thương vô cùng tín nhiệm.

“Người nọ là ai?” Việt Thương đột nhiên hỏi đúng trọng điểm.

Ảnh Tứ không dám ngẩng lên nhìn hắn, cúi thấp đầu đáp: “Là Hỏa đường chủ.”

“Vì sao ngươi lại tìm được ta?” Hắn cũng không quên bản thân mình là xuyên không mà đến được nơi này, điều đó chứng minh chủ nhân của thân thể này đã chết.

“Khi thuộc hạ tìm được chủ tử đã thấy nội tức của người hỗn loạn, hôn mê bất tỉnh.” Thì ra là tẩu hỏa nhập ma sao…

Lúc đó hắn suy yếu cực kỳ, hơn nữa lại còn hôn mê bất tỉnh, vậy mà Ảnh Tứ vẫn không quản sống chết mà cứu hắn. Việt Thương bị sự trung thành của y làm cho xúc động một lần nữa. Hắn im lặng một chút, tính toán xem bước tiếp theo nên làm thế nào. Nếu hắn không chết, lại được sống thêm một lần, nhất định hắn sẽ không để bản thân mình lâm vào thế bị động. Đột nhiên Ảnh Tứ đứng bật dậy, trên mặt mang theo một tia cảnh giác, nhưng vẫn kính cẩn như trước: “Chủ tử, bọn họ đuổi theo! Chủ tử, xin người nhanh rời đi, thuộc hạ sẽ dùng toàn lực ngăn bọn họ lại.”
Việt Thương nghe y nói như vậy liền bất giác nhíu mày. Sao hắn lại không hiểu ý của Ảnh Tứ. Y bị thương quá nhiều, sợ không thể bảo hộ hắn chu toàn, vì vậy mới muốn hắn đi trước, dùng chính bản thân mình để ngăn cản kẻ thù. Kiếp trước hắn tắm trong mưa bom bão đạn, đã xem nhẹ sống chết từ lâu, thế nhưng đây là lần đầu tiên có người nguyện dùng tính mạng để bảo hộ hắn, hơn nữa lại vô cùng kiên quyết, không do dự một chút nào.

Việt Thương cảm thấy bản thân hơi mờ mịt, sau đó nhìn về phía Ảnh Tứtheo bản năng. Khuôn mặt tuấn dật lại tràn đầy sát khí của người kia khiến tim hắn đập nhanh hơn một chút. Ánh mắt đối phương mang theo một tia lo âu, lại lên tiếng thúc giục: “Chủ tử, xinh nhanh chóng rời đi.”

“Ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi ở đây một mình sao?” Việt Thương liếc mắt nhìn y, rút một thanh chủy thủ sáng loáng giấu trong giày ra, sau đó lợi dụng rừng cây rậm rạp để ẩn nấp. Công lực mất hết, chỉ cần một kích nhỏ, hắn sẽ tử vong. Nhưng đối với Việt Thương mà nói, chuyện đó chẳng có gì quan trọng. Ngay từ đầu hắn đã không biết nội lực là cái gì, hắn chỉ tin vào thân thủ và kinh nghiệm làm sát thủ nhiều năm của bản thân mình. Cho dù không có nội lực thì đã sao? Ảnh Tứ cũng không tiếp tục khuyên Việt Thương, lập tức phi thân lên một cái cây, chỉ là trong mắt đã có một chút nghi hoặc, dường như không rõ vì sao Việt Thương không chịu rời đi.

Một lát sau thích khách đã chạy tới. Bọn chúng đều mặc đồ đen, tổng cộng có tám người. Ảnh Tứ lập tức hiện thân giao đấu với bọn chúng. Việt Thương sao lại không hiểu dụng tâm của người kia? Y sợ kẻ thù phát hiện ra hắn, cho nên mới nhảy ra thu hút lực chú ý của đối phương. Chủ ý của Ảnh Tứ vẫn là muốn hắn có cơ hội trốn đi. Việt Thương tuy rằng hiểu được ý đồ của Ảnh Tứ, nhưng lại vì sự trung tâm của y mà cảm động, liền hạ quyết tâm sẽ không bao giờ buông bỏ Ảnh Tứ. Hắn mới đến thế giới này, trừ bỏ Ảnh Tứ thì không hề quen biết một ai, dù có năng lực chạy trốn cũng rất khó nói được sau này sẽ thế nào. Hơn nữa có một thuộc hạ trung thành, võ nghệ cao cường như vậy, đi đâu để tìm người thứ hai?

Tám người vây đánh một người, Ảnh Tứ cho dù võ nghệ cao cường thì cũng khó lòng không rơi xuống thế hạ phong, có chút bị động. Việt Thương nhanh chóng vòng ra phía sau của một người gần đó. Người nọ thấy có điểm khác thường, nhưng trong khoảnh khắc xoay người liền bị Việt Thương một đao kết liễu. Bảy người còn lại đột nhiên chú ý đến người vừa lộ diện, liền nhận ra đây là ai. Ba người trong số đó lập tức buông tha Ảnh Tứ mà quay sang tấn công Việt Thương. Việt Thương đương nhiên sẽ không để mình rơi vào thế bị động, một bước nhảy lên, thân thủ nhanh nhẹn tránh khỏi thanh trường kiếm, vung tay lên, đâm trúng vào yết hầu của người kia. Hai người còn lại có chút sửng sốt, dường như không dự đoán được người đã mất hết công lực thế nhưng vẫn có thể thân thủ giết chết hai người. Việt Thương cũng không cho bọn họ cơ hội nghĩ nhiều, nhoáng một cái đã đến phía sau lưng thích khách. Bản thân Việt Thương cũng không hiểu rõ lắm, chỉ biết có thể là do thân thể này võ công cực cao, cho nên động tác của đối phương dù cực nhanh, nhưng hắn vẫn có thể đoán trước được từng động tác không sót thứ gì. Kết cục, hắn không cần những động tác rườm rà đã trực tiếp khiến hai người còn lại ngã xuống.

Với công phu của mình, hắn đã khiến gần một nửa số thích khách bị giết. Ảnh Tứ đang ở thế bị động, lại chỉ trong một thời gian ngắn ngủi đã giải quyết thêm ba người nữa. Quay người chém thêm một kiếm, sau khi giết chết tên thích khách cuối cùng, Ảnh Tứ lập tức trở lại bên người Việt Thương. Việt Thương còn chưa hỏi y có bị thương hay không, Ảnh Tứ đã nhanh chóng quỳ xuống: “Chủ tử, lần sau không cần bận tâm đến thuộc hạ.”Việt Thương đột nhiên cảm thấy có chút đau đầu. Trung tâm là chuyện tốt, nhưng y hở một chút liền quỳ, hắn quả thật có chút ăn không tiêu, “Đứng lên mà nói, sau này cũng không cho phép ngươi tiếp tục quỳ.”

Ảnh Tứ mày hơi nhăn lại, đầu cúi càng thấp: “Thuộc hạ không dám.”

“Ngươi không nghe mệnh lệnh của ta?”

“Thuộc hạ không dám.”

Lại là câu này, Việt Thương lập tức thấy đầu càng đau hơn: “Đừng để ta nói lần thứ hai.”

Ảnh Tứ lập tức đúng dậy, đi đến bên cạnh chủ tử của mình, đôi mắt mang theo một chút mất tự nhiên cùng nghi hoặc. Việt Thương nhìn thấy nghi hoặc trong mắt y, nhưng hắn cũng không muốn giải thích. Nhìn đến miệng vết thương vừa được băng bó tốt nhưng bởi vì đánh nhau mà lại chảy máu, hắn liền tự động lấy ra bình sứ nhỏ từ người Ảnh Tứ, sau đó hé mở hắc y, rắc thêm thuốc bột lên những vết thương.

Cũng không quan tâm đến biểu tình của Ảnh Tứ, Việt Thương bôi thuốc trên người xong liền bắt lấy cánh tay Ảnh Tứ, bắt đầu xem nơi nào bị thương để trị liệu. Ảnh Tứ bởi vì bất ngờ bị đụng chạm mà cứng đờ người, ít nhiều trở nên mất tự nhiên…

Đi được hai bước, Việt Thương liền phát hiện bản thân mình cũng không biết đi đâu. “Đi bên kia?”

Ảnh Tứ còn chưa kịp tỉnh lại, hơi giật mình, chỉ tay về phía bên trái. Việt Thương đi theo phương hướng Ảnh Tứ chỉ, lại đưa tay nắm lấy tay Ảnh Tứ, hướng về phía trước.

Chương 3: Chủ tử, đi mau!

Khu rừng này rất lớn, mà Ảnh Tứ lại bị thương. Tuy rằng hắn luôn luôn kiên cường chống đỡ, nói rằng có thể dùng khinh công mang Việt Thương nhanh chóng rời khỏi nơi này, nhưng Việt Thương lại không đồng ý. Tinh huống hiện tại không rõ ràng, tùy tiện đi loạn thực sự không phải là một ý kiến hay. Hoàng đế mới mua chuộc được Hỏa đường chủ, nhưng những người còn lại có bị mua chuộc không cũng thật khó nói. Cho dù hoàng đế dùng toàn lực đuổi giết bọn họ, nhưng nếu chủ nhân của thân thể này biết được, theo lý thuyết cũng sẽ không đến nỗi chật vật như thế. Chỉ sợ là trong đám nhân thủ mà hắn bố trí cũng có không ít phản đồ, nếu không như thế nào lại chỉ còn một mình Ảnh Tứ.

Tính đi tính lại, lúc này chỉ có thể dựa vào sự tín nhiệm lẫn nhau để tiếp tục tồn tại. Hiện tại chỉ còn có Ảnh Tứ ở bên người hắn.

Việt Thương nếu đã hạ quyết tâm, Ảnh Tứ đương nhiên không có dị nghị. Tìm được một sơn động ở sâu trong rừng, Việt Thương đem Ảnh Tứ lúc này đã mất máu quá nhiêu đi vào trong đó. Hắn tìm chút cỏ khô trải ở một góc, để cho Ảnh Tứ có thể nghỉ ngơi dưỡng thương, sau đó đem theo chủy thủ đi kiếm một ít thức ăn. Bắt được hai con thỏ rồi làm sạch sẽ, khi hai con thỏ được nướng chín, hắn quay đầu nhìn thoáng qua Ảnh Tứ. Đem chân thỏ ném cho y, Việt Thương nhìn thấy thần sắc tái nhợt và mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra của Ảnh Tứ, trong lòng có chút bất an. Trên người bị nhiều vết thương như vậy, chỉ sợ nội thương không nhẹ. Dược của y cũng chỉ có thể cầm máu. Việt Thương đột nhiên bừng ngộ, lục lọi khắp trên người mình. Hắn tìm được hai cái bình sứ, còn có một tấm bản đồ làm bằng da dê gì đó. Nếu là những vật mang theo bên người, chắc hẳn là thứ tốt. Khi Ảnh Tứ đang im lặng ăn chân thỏ, Việt Thương liền đi đến bên người hắn, hỏi: “Hai cái bình này là gì?”

Ảnh Tứ tiếp nhận hai cái bình, mở ra ngửi một chút: “Chủ tử, đây là Tuyết Sâm Hoàn, dùng để trị nội thương. Đây là Quỳnh Hoa Lộ, dùng để trị ngoại thương.”

Nghe y nói như vậy, Việt Thương không nói hai lời, lấy một viên Tuyết Sâm Hoàn đưa cho Ảnh Tứ.

“Chủ tử, đây là loại dược rất trân quý, thuộc hạ không xứng dùng.” Ảnh Tứ nhìn viên dược hoàn kia, có chút bất an.

“Dược dù trân quý nhưng cũng chỉ để dùng. Nuốt vào!”

Đối phương căn bản không dám cãi mệnh lệnh của Việt Thương, lập tức tiếp nhận, một ngụm nuốt vào.

“Quỳnh Hoa Lộ này là để bôi ngoài da?”

“Đúng vậy.”

Ảnh Tứ vừa nói xong, Việt Thương đã không chút khách khí cởi bỏ y phục của y. Sau khi một thân hắc y được cởi bỏ, làn da màu đồng cùng cơ thể rắn chắc của Ảnh Tứ hiện ra khiến cho Việt Thương nhịn không được có chút miệng khô lưỡi khô. Lại nhìn vết máu còn trên băng vải, đôi mắt đang sâu thẳm của Việt Thương đội nhiên có chút thanh tỉnh.
Hắn tháo bỏ lớp băng vải, đem Quỳnh Hoa Lộ đổ vào lòng bàn tay, sau đó bôi lên vết thương của Ảnh Tứ. Quả nhiên là dược quý, chỉ vừa mới bôi, máu ở miệng vết thương liền ngừng chảy. Việt Thương cảm thấy thực hài lòng, đem áo ngoài của mình xé thành từng băng vải dài, một lần nữa băng lại cho Ảnh Tứ.

Làm xong mọi việc, Việt Thương mới yên tâm thở ra một hơi, ngồi lại bên đống lửa, xé một cái chân thỏ khác để ăn. Ảnh Tứ ở phía sau hắn, chăm chú nhìn hắn một hồi, một lúc sau mới chậm rãi nhắm mắt, thúc dục nội lực, đem hiệu lực của Tuyết Sâm hoàn đẩy mạnh. Một bên nhắm mắt điều tức, một bên yên lặng ăn tối. Trong nhất thời, sơn động trở nên lặng yên, chỉ còn tiếng lách tách của cành cây đang đốt dở. Ảnh Tứ vốn ít lời, Việt Thương lại đang cân nhắc xem sau này nên đi thế nào, hai người lẳng lặng ăn hết hai con thỏ.

Ảnh Tứ đội nhiên đi đến bên cửa động, tay phải nắm chặt kiếm, ngồi dựa vào tảng đá bên cạnh.

“Ngươi làm gì vậy?” Việt Thương không rõ tại sao hắn bị thương như thế mà không hảo hảo nghỉ ngơi, lại còn muốn ra của động để hứng gió.

“Thuộc hạ thay chủ tử gác đêm.”

Việt Thương cảm giác được miệng của mình có chút mất tự nhiên như bị rút gân. Trên đời này như thế nào còn có một người trung tâm như thế? Biết rằng khuyên y cũng không được, dùng hành động thì hơn, Việt Thương trực tiếp đi đến bên cạnh Ảnh Tứ, duỗi hai tay ra, ôm luôn Ảnh Tứ vào trong lòng.

“Chủ tử?” Ánh mắt lạnh lùng của Ảnh Tứ lập tức hiện lên một tia khiếp sợ nhưng vẫn như trước thuận theo không hề nhúc nhích. Việt Thương ôm y đến bên đống cỏ khô rồi mới buông xuống, thuận thế dập tắt đống lửa. Sắc trời càng ngày càng tối, ánh lửa trong bóng đêm sẽ làm bại lộ vị trí của bọn họ. Việt Thương lại lấy một ít cành lá che lấp cửa sơn động, làm xong tất cả mới xoay người, nằm xuống bên cạnh Ảnh Tứ.“Ngủ đi, ngươi cần hảo hảo nghỉ ngơi.”

“Chủ tử, thuộc hạ còn có thể kiên trì.”

Việt Thương phải tỏ ra hung dữ, Ảnh Tứ mới nhu thuận nằm xuống. Tuy rằng hai mắt nhắm lại, nhưng thân hình vẫn cứng đờ như trước. Việt Thương biết y vẫn để tâm, có chút bất đắc dĩ thở dài, vỗ nhẹ vào thân mình của Ảnh Tứ, giọng nói cực kì mềm nhẹ: “Có ta ở đây, yên tâm ngủ đi. Ngoan ngoãn nghe lời…”

Ảnh Tứ khi đó mới dần dần thả lỏng thân thể. Mãi cho đến khi hô hấp của hắn bắt đầu chậm rãi, Việt thương mới khe khẽ thở dài. Quay đầu, theo cành lá nhìn ra sắc trời bên ngoài đã thấy một mảnh tối tăm. Đã bao nhiêu năm rồi hắn chưa từng thả lỏng để cùng ở chung với một người như thế này? Loại cảm giác không cần hoài nghi, không cần phòng bị, yên tâm ở chung thế khiến cho hắn thụ sủng nhược kinh. Ánh mắt quay về bên người Ảnh Tứ, chỉ thấy trong bóng đêm, khuôn mặt của y lãnh khốc, nghiêm nghị, nhưng khi an ổn ngủ lại khiến cho người ta ngoài ý muốn cảm thấy bình an.

Đến nửa đêm, Ảnh Tứ bắt đầu có chút không an ổn, Việt Thương liền ngồi dậy xem xét đã thấy người y nóng hổi. Quả nhiên là thân thể đã đến cực hạn, y thế nhưng còn muốn tiếp tục chống đỡ. May là mình đã bắt y nghỉ ngơi. Người trước mặt đang chìm sâu vào mê man, không ngừng chảy mồ hôi lạnh, thân thể nóng bừng nhưng lại thì thào kêu lạnh.

Việt Thương quyết định thật nhanh, đem y phục của Ảnh Tứ cởi ra, sau đó cởi y phục của chính mình, để ngoại sam của mình dưới đất, sau đó ôm cả người Ảnh Tứ vào trong lòng, dùng ngoại sam bọc kín lại.

Ảnh Tứ khi đó mới dần dần an ổn. Chỉ có điều, đôi chân mày của y vẫn nhíu lại, đôi môi hé mở, dường như đang muốn nói điều gì đó. Việt Thương tuy không phải là người tò mò nhưng vẫn không nhịn được mà ghé tai để xem y muốn nói gì.

Kết quả vừa nghe xong, toàn thân liền chấn động, ánh mắt nhìn chằm chằm Ảnh Tứ một lúc, cuối cùng giống như thỏa hiệp mà ôm y càng thêm chặt.

Thì ra, vừa rồi Ảnh Tứ chỉ luôn miệng lặp lại một câu: “Chủ tử, đi mau!” Nam nhân này ở trong mộng vẫn không quên bảo hộ mình sao? Việt Thương nhẫn nhịn nhưng chung quy vẫn không nhịn nổi, cúi xuống gần sát đôi môi của Ảnh Tứ, chậm rãi mút vào. Đây chính là ngươi trêu chọc ta, mà với ta, con mồi nào đã bị ta nhận định đều không thể chạy thoát.

Việt Thương đem Ảnh Tứ tiến sát vào trong lòng mình, lại đưa bàn tay mình ra sau lưng y, không ngừng nhẹ nhàng an ủi: “Không việc gì, không việc gì, có ta ở đây…”

Chương 4: Việt Tùy

Ngày hôm sau, khi trời hửng sáng, Ảnh Tứ mở mắt ra đã phát hiện mình toàn thân trần trụi nằm trong lòng Việt Thương. Y khó tin trợn to hai mắt, đôi môi mím lại, sợ tới mức thân thể run rẩy, bộ dáng hận không thể tự vẫn để tạ tội.

Việt Thương từ trước khi Ảnh Tứ tỉnh lại đã sớm thức dậy, nhưng nhìn y ngủ sâu quá nên không muốn gọi y dậy. Kết quả Ảnh Tứ vừa tỉnh đã bày ra bộ dáng như thế. Từ ngày hôm qua gặp Ảnh Tứ đến nay, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy biểu tình như thế của Ảnh Tứ. Việt Thương đột nhiên cảm thấy Ảnh Tứ như vậy thực đáng yêu, thế là liền nghiêng người, trực tiếp hôn lên đôi môi hơi mở của Ảnh Tứ, đầu lưỡi giảo hoạt chui vào trong miệng Ảnh Tứ.

Đợi Việt thương lưu luyến rời khỏi môi Ảnh Tứ thì y đã sớm cả người cứng ngắc, ngốc lăng nằm ở một bên, đôi môi bị mút có chút sưng đỏ, chuyển thành màu đỏ sẫm. Mà, y vẫn thẳng tắp nhìn Việt Thương, quên cả phản ứng.

Biểu tình này trong mắt Việt Thương quả thực chính là câu dẫn. Hạ phúc của hắn nhịn không được căng thẳng mà nổi lên phản ứng: “Ngươi nếu cứ tiếp tục dùng vẻ mặt đáng yêu như thế nhìn ta, ta không dám cam đoan là sẽ không có chuyện gì xảy ra tiếp theo đâu.”

Thân mình hai người vốn đã gắt gao dán chặt lấy đối phương, cho nên thân hình người kia nổi lên biến hóa gì liền có thể phát hiện ngay. Ảnh Tứ giống như bị lửa đốt, lập tức ngồi dậy từ trên người Việt Thương, cứng đờ đứng sang một bên. Nhưng hắn lại quên bản thân mình cái gì cũng không mặc, ánh nắng buổi sớm xuyên qua theo khe hở của lá cây, mảng sáng mảng tối chiếu lên thân thể Ảnh Tứ, khiến cho thân hình thon dài của hắn bị nhìn không sót chút gì. Việt Thương mắt càng thêm u ám. Tối hôm qua cởi quần áo cho Ảnh Tứ đã biết người nọ có dáng người hoàn mỹ, nhưng hôm nay nhìn lại vẫn không nhịn được mà nổi lên cảm xúc.

Hạ phúc tựa hồ càng ngày càng trướng đau, Việt Thương hừ nhẹ một tiếng. Một tiếng hừ nhẹ này làm người vẫn đang sửng sốt kia bừng tỉnh, khuôn mặt luôn luôn lạnh băng của Ảnh Tứ thế nhưng lại mang theo một mạt đỏ ửng. Y cứ đứng im ở nơi đó, không biết phải làm thế nào cho phải.

Việt Thương lấy quần áo ném cho Ảnh Tứ, ý bảo y nhanh mặc vào. Nếu y còn tiếp tục dụ hoặc hắn như vậy, hắn cũng không thể tiếp tục giả làm quân tử. Ai ngờ, Ảnh Tứ thế nhưng lại quỳ xuống trước mặt hắn: “Chủ tử, Ảnh Tứ cũng có thể…”

Trong lòng Việt Thương đột nhiên nhảy dựng, ý tứ của y là…? Hắn không nghe nhầm đi, người này không phải là trung tâm quá mà chính là… Trong mắt có chút lo lắng, Việt Thương hạ mắt nhìn Ảnh Tứ, hỏi: “Chẳng lẽ trước kia ta đã từng chạm qua ngươi?”

Ảnh Tứ nghe vậy, khuôn mặt càng ngày càng ửng đỏ, bên tai cũng không nhịn được mà đỏ lên: “Không có, nhưng là nếu như chủ tử muốn.”

Việt Thương vẫy tay, ngăn lại ý tứ của Ảnh Tứ, hung tợn nói: “Ta tuy không phải chính nhân quân tử nhưng cũng biết phải trái, ngươi như thế không phải đang ép ta phạm tội hay sao? Mau mặc áo vào.” Sau đó quay đi mặc lại quần áo của mình.

Ảnh Tứ nhìn thân ảnh vị chủ tử của mình, ngây ra một lúc, trong mắt ẩn ẩn lóe lên một tia gợn sóng, sau đó cũng không nói một lời, tự mình mặc quần áo vào.

Việt Thương suy nghĩ thật lâu mới quyết định cho mình và Ảnh Tứ một cơ hội. Mà kết quả này cũng quyết định tương lai của bọn họ sau này. Hắn đưa Ảnh Tứ đến trước mặt, để cho y ngồi xuống, sau đó nghiêm túc nhìn Ảnh Tứ, nói: “Lần đại biến này, nguyên khí của ta đã bại thương, chỉ sợ cũng không chống đỡ được bao lâu, điều này ngươi hẳn còn rõ ràng hơn ta. Ta hiện tại cho ngươi lựa chọn, nếu muốn thì có thể rời đi. Với thân thủ của ngươi, muốn an toàn ra khỏi đây không thành vấn đề. Ngươi thoát khỏi đây có thể tìm một chủ tử khác, hoặc phiêu bạt giang hồ, tiêu diêu tự tại.”

Ảnh Tứ đang cúi đầu, ngoan ngoãn nghe hắn nói chuyện, nhưng khi phát hiện Việt Thương khuyên y rời đi liền nhịn không được lên tiếng: “Chủ tử, thuộc hạ thề sống chết theo ngài, tuyệt không ly khai nửa bước.”

Trong mắt Việt Thương đột nhiên hiện lên một tia thâm trầm không rõ cảm xúc: “Người ngươi thề sống chết đi theo là chủ tử của ngươi hay là ta?”

Nếu là người khác, nghe một lời này sẽ thấy tựa hồ có chút mâu thuẫn, nhưng Việt Thương biết, lựa chọn của người này đối với tương lai của bọn họ vô cùng trọng yếu. Ảnh Tứ tựa như hiểu ra điều gì, giương mắt nhìn Việt Thương trong một khoảnh khắc, liền thấy Việt Thương đang nhìn y, thẳm sâu trong con mắt có vô vàn điều nhưng lại chỉ lướt qua trong giây lát: “Thuộc hạ thề sống chết đi theo ngài.”
Việt Thương nghe vậy, khóe miệng không nén nổi mà cong lên một chút. Giờ khắc này, người trước mắt đã chính thức đem số mệnh của y cùng mình dây dưa không dứt, sống chết không rời.

Hắn đưa tay kéo Ảnh Tứ lên. Ảnh Tứ ngẩng đầu nhìn nụ cười yếu ớt bên môi Việt Thương, ánh mắt có chút hoảng hốt: “Ta cho ngươi một cái tên mới, sau này gọi là Việt Tùy. Việt Tùy, từ giờ trở đi, ngươi đời đời kiếp kiếp đều đi theo bên ta.”

“Dạ, chủ tử.”

Việt Tùy vừa đáp, mới ngẩng đầu lên đã bị Việt Thương ấn lên trên vách đá. Còn chưa kịp nói ra tiếng, đôi môi đã bị Việt Thương chặt chẽ bủa vây, đầu lưỡi linh hoạt ở trong miệng y không ngừng khiêu khích, dụ dỗ y hé miệng đáp lại. Hôn xong, Việt Tùy dựa vào vách đã thở dốc, đôi mắt thăm thẳm đen ẩn ẩn nổi lên một tầng hơi nước. Khoảnh khắc đó vô hạn phong tình, làm cho Việt Thương nhìn đến ngơ ngẩn. Mãi cho đến khi hạ phúc nổi lên chút đau đớn quen thuộc, hắn mới lưu luyến xoay người, dắt tay Việt Tùy, đem đám cây hôm qua nhấc ra. Việt Tùy lẳng lặng để hắn cầm tay, từng bước tiêu sái đi ra khỏi động, sau đó lại nhịn không được mà quay lại liếc mắt nhìn sơn động kia một cái. Việt Thương mang Việt Tùy đi theo một tuyến đường hoàn toàn ngược lại với con đường hôm qua. Xem thái độ đuổi tận giết tuyệt như thế của đám sát thủ ngày hôm qua, chỉ sợ là cẩu hoàng đế đã hạ quyết tâm rồi.

Thuộc hạ hiện tại đa số đều là phản đồ, cho dù lúc này đi theo đường hôm qua để thoát ra khỏi rừng, ai biết tên cẩu hoàng đế có bố trí cạm bẫy hay không? Hắn hiện tại công lực mất hết, lại không rõ tình cảnh nơi này, vẫn là không nên ra chịu chết thì hơn. Hiện tại trên đường trở về đều bố trí không ít sát thủ, hắn cần gì tự tìm tử lộ? Tìm một chỗ để trị thương trong một thời gian, thuận tiện cùng Việt Tùy hảo hảo bồi dưỡng tình cảm mới tốt hơn cả.

Việt Thương cầm tay Việt Tùy, trong lòng đắc ý nghĩ. Việt Tùy dọc theo đường đi lại tựa hồ có chút không yên lòng, ngẫu nhiên lại nhìn chằm chằm nơi hai tay bọn họ giao nhau mà có chút phát ngốc. Đi đến khi trời tối, bọn họ mới tới được một thôn hẻo lánh.

Nơi này rất nhỏ, tựa hồ chỉ liếc mắt một cái đã thấy được hết mọi ngóc ngách. Việt Thương mang Việt Tùy đến nhà trọ duy nhất trong thôn. Khách điếm chỉ có hai người là lão bản và tiểu nhị, cửa ra vào cũng không lớn. Việt thương chỉ cần một gian phòng. Không phải trên người hắn không có bạc, chỉ là hắn muốn cùng Việt Thương bồi dưỡng tình cảm mà thôi. Lại hỏi lão bản xem có thể nhờ được một thợ may, may thêm chút quần áo, nhờ người bốc một chút thuốc hay không. Việt Thương phân phó tiểu nhị chuẩn bị chút đồ ăn, sau đó bắt Việt Tùy ở trong phòng chờ hắn.

Việt Tùy làm sao nghe hắn được? Việt Thương bất đắc dĩ phải đưa ra mệnh lệnh, bắt y nhất định phải ở trong phòng chờ hắn trở về. Hắn đương nhiên biết Việt Tùy lo lắng cho hắn. Hắn hiện tại không có nội lực, ở trong mắt Việt Tùy, tình cảnh của hắn là vô cùng nguy hiểm. Nhưng ở kiếp trước, hắn chính là sát thủ, có nội lực hay không đối với hắn đều không ảnh hưởng chút nào.

Ở trong thôn cũng không có cái gì tốt, Việt Thương chọn nửa ngày mới chọn được một thợ may có tay nghề khá một chút. Khi chạm vào quần áo của Việt Tùy, hắn có chút không hài lòng. Quần áo của y khá thô ráp, khi ma sát vào miệng vết thương không biết có thoải mái hay không. Tiếp theo, Việt Thương lại tinh tế chọn lấy hai cái áo ngoài loại tốt. Khi Việt Thương mang thuốc và y phục trở về đã nhìn thấy Việt Tùy ở bên cửa sổ, cầm một cái kính viễn vọng nhỏ nhìn nhìn xung quanh. Nhìn thân ảnh kia của y, rõ ràng là biểu tình đứng ngồi không yên. Hình ảnh ấy đột nhiên khiến cho Việt Thương trong lòng ấm áp dị thường. Có người lo lắng cho hắn, đợi hắn về, cảm giác này bất luận là kiếp trước hay kiếp này, dĩ nhiên là lần đầu tiên.
Trở về phòng, Việt Thương nhịn không được nhăn lại mi: “Thương thế còn chưa khỏi, như thế nào lại đứng ở của sổ hứng gió?”

Việt Tùy có chút ngại ngùng, sau đó cúi thấp đầu nhẹ nhàng đáp: “Thuộc hạ lo lắng chủ tử.” Kỳ thật trong lòng Việt Thương đã sớm vui mừng tới nở hoa, nhưng khi nghe được y chính miệng nói ra lại nhịn không được mà nhíu mày: “Sau này gọi ta là Thương, còn có, không cho phép xưng là thuộc hạ.”

“Dạ. Chủ tử… Ách… Thương.” Việt Tùy hạ xuống ánh mắt,mất tự nhiên mà sửa lại xưng hô.

Dùng xong cơm, Việt Thương lại bức Việt Tùy ăn thêm một viên Tuyết Sâm Hoàn, sau đó để y điều tức, còn mình thì đi đến phòng bếp thay y đun thuốc. Việt Tùy điều tức xong, vừa mới mở mắt đã tìm kiếm thân ảnh Việt Thương, thẳng cho đến khi nhìn thấy Việt Thương bưng một chén thuốc đứng ở cửa mới dịu lại. Việt Thương nhìn thấy y như vậy, khuôn mặt sáng lên, mở miệng kêu: “Tùy, lại đây uống thuốc.”

Nhìn Việt Tùy phi thường thuận theo, một ngụm đã đem bát thuốc đen ngòm uống cạn, Việt Thương nhịn không được có chút kiêu ngạo: “Đây là lần đầu tiên ta nấu thuốc nha.” Việt Thương ngẩng đầu, có chút nhíu mày nhìn hắn: “Chủ tử … Thương, việc này để thuộc hạ làm là được.”

“Ta nói rồi, không cho phép ngươi tự xưng là thuộc hạ, ngươi có vẻ đã quên?” Việt Thương nhanh chóng tiến lại, giống như trừng phạt mà hung hăng hôn môi Việt Tùy.

Mãi cho đến khi hai người đều tắm rửa xong, nằm ở trên giường, nga, không, là Việt Tùy bị Việt Thương gắt gao ôm vào trong ngực, Việt Tùy mới mơ hồ hỏi hắn: “Thương, ngươi vì sao lại đối tốt với ta như vậy?”

Việt Thương than thở nói: “Như vậy không tốt sao? Ta chính là muốn đối tốt với ngươi.”

Việt Tùy nghĩ đến vừa rồi khi mình tắm rửa, Việt Thương vì sợ miệng vết thương của mình dính nước bị nhiễm trùng, thế là đích thân hầu hạ mình. Nghĩ đến đây, trên mặt Việt Tùy lại nhịn không được mà có chút ấm nóng. Y như thế nào lại để cho chủ tử hạ mình hầu hạ?

Việt Thương không cần đoán cũng biết Việt Tùy đang suy nghĩ cái gì,  “Từ sau khi ngươi là Việt Tùy, ngươi đã không còn là thuộc hạ của ta.’’

“Vậy sẽ là cái gì?’’

“Là người bên ta đời đời kiếp kiếp.’’

Ánh mắt Việt Tùy đột nhiên lóe lên, đôi mắt đen sâu thẳm tựa hồ nổi lên gợn sóng.

“Ngoan ngoãn ngủ đi, có ta ở đây.’’ Cảm giác được thân mình Việt Tùy lại căng thẳng, Việt Thương theo thói quen mà an ủi y, vươn tay nhẹ nhàng xoa lưng y. Mãi cho tới khi người trong lòng hoàn toàn thả lỏng, nặng nề ngủ, Việt Thương mới cong khóe miệng cười khẽ. Nam nhân trong lòng này võ công cao cường, nhìn qua lãnh khốc vô tình, hơn nữa dị thường trung tâm nhưng lại dễ dàng bị cảm động. Chỉ là sắc thuốc, băng bó miệng vết thương, lau người mà thôi, như vậy cũng là quá tốt sao? Việt Thương đột nhiên cảm thấy trong lòng vô cùng mềm mại, nhịn không được mà vươn người, nhẹ nhàng hôn một chút: “Ta sẽ đối tốt với ngươi.’’ Sau đó ôm chặt người trong lòng, nhắm mắt lại ngủ. Không ngờ, người đang ngủ trong lòng kia đột nhiên mở mắt, ánh mắt u ám nhìn khuôn mặt đã ngủ của hắn, sau đó im lặng nhắm mắt.

Chương 5: Phong hoa tuyệt đại

Sau khi rời giường vào buổi sáng, tâm tình của Việt Thương cực kém. Buồn bã nửa ngày, đem bánh bao trở thành kẻ địch mà hung hang cắn cắn. Muốn hỏi hắn hiện tại hận nhất là ai, hắn nhất định sẽ trả lời: Đó là ông trời. Chuyện là buổi sáng, Việt Tùy giúp hắn chải đầu, hắn với một đầu tóc dài thật sự là bất đắc dĩ. Thế là đành ngơ ngác để Việt Tùy chải tóc, nhàm chán quá đành nhìn gương đồng xem thế nào. Tuy rằng rất mơ hồ, nhưng cũng đủ để hắn nhìn rõ hình dáng của mình. Hắn lập tức không để ý Việt Tùy đã chải tóc tốt hay chưa, trực tiếp nhào đến bồn nước, tinh tế xem xét. Sau đó, hắn thật sự cảm thấy ông trời đang đùa giỡn hắn. Không phải chủ nhân thân thể này lớn lên quá xấu xí, không người nào chấp nhận nổi. Ngược lại, hắn lớn lên quá mức tốt đẹp, vượt qua phạm vi tưởng tượng của Việt Thương. Ông trời a, hắn đột nhiên có ý nghĩ hủy đi khuôn mặt này. Kiếp trước hắn cũng không phải có bề ngoài quá xuất chúng, nhưng lại tràn đầy kiên nghị, thuần chất đàn ông. Hắn luôn tưởng tượng khuôn mặt ở kiếp này của hắn nên giống Việt Tùy một chút, tuấn mỹ nhưng không mất dương cương, lãnh khốc lại kiên nghị, giơ tay nhấc chân đều có nam tính. Nhưng sự thật thì, hắn đúng là một tên hồng nhan họa thủy, đôi mắt hẹp dài, tựa tiếu phi tiếu, đôi môi diễm hồng, một bộ dáng cầu người tới hái. Bởi vậy, hắn liền tức giận, trừng trừng nhìn khuôn mặt mình trong gương, vậy nhưng lại khiến cho khuôn mặt càng thêm vẻ phong tình vô hạn, xinh đẹp, mị hoặc. Hắn đột nhiên cảm thấy cả người vô lực. Việt Tùy chạy vội qua đỡ được thân thể đã mềm nhũn của Việt Thương. “Thương? Ngươi xảy ra chuyện gì vậy?”

“Không có việc gì, không cần để ý, ngươi mau làm cho ta biến mất đi a.”

“…”

“Tùy, ta hỏi ngươi, ngươi phải thành thật trả lời ta!”

“ Chuyện gì?”

“ Ngươi cảm thấy khuôn mặt ta thế nào?”

Việt Tùy hơi dừng một chút, tựa hồ đang suy nghĩ nên xem dùng từ gì, cuối cùng nói ra bốn chữ:”

Phong hoa tuyệt đại.”

Những lời này của Việt Tùy khi vừa nói ra đã khiến Việt Thương cảm thấy huyết áp tang cao, nhịn không được muốn thổ huyết. Quả nhiên, quả nhiên, chính mình đều cảm thấy không chịu được, người khác sao lại không thấy. Xem ra, chính mình ban đầu muốn đưa Việt Tùy đi theo con đường đoạn tụ lý tưởng, càng ngày càng xa a. Đổi lại là hắn, đối với loại nam nhân xinh đẹp này, thưởng thức còn có thể, nhưng muốn đồng sàng cộng chẩm, hắn còn ngại quá nương a. ( Nương: chỉ một người nam nhân nhưng lại có phong thái của phụ nữ). Việt Tùy nhìn Việt Thương vùi đầu vào lồng ngực mình, suy nghĩ đi đâu, cũng không ầm ĩ hắn. Cứ như thế lẳng lặng ôm chặt lấy hắn, mãi cho đến khi Việt Thương hữu khí vô lực kéo kéo ống tay áo y, hỏi: “ Tùy, ngươi nhìn ta thế này có cảm thấy ghê tởm không? Hoặc là phản cảm?”

“ Như thế nào lại hỏi như vậy?”

Việt Tùy hoàn toàn không hiểu tại sao Việt Thương lại hỏi như vậy, từ lúc y chải đầu cho Việt Thương, đã thấy Việt Thương có chút không thích hợp. Việt Thương trong lòng thư thái, bộ dạng nương cũng không có biện pháp, hắn đã không còn lựa chọn. Hắn hiện tại có thể làm chính là không để mình nương hơn nữa. Bất quá, Việt Tùy tựa hồ không quá để ý việc này, lại nói tiếp, đẹp quá cũng không phải là một kết quả tệ. Hắn dù sao không phải là người chỉ biết than vãn, điều chỉnh tâm lý một chút, cũng miễn cưỡng chấp nhận được. Cuối cùng hắn cũng hiểu rõ, vì sao hôm qua khi bọn họ tìm nhà trọ, lão bản cùng tiểu nhị lại ngẩn người nhìn hắn, sau đó tối hôm qua, người thợ may, đại phu ở hiệu thuốc đều nhìn hắn mãi không dời mắt chính là vì khuôn mặt này đi… Việt Thương rầu rĩ không vui cầm tay Việt Tùy, Việt Tùy cũng kệ hắn, tay kia lấy thêm lương khô, túi nước, đem quần áo hôm qua giặt khô đem bỏ vào hành lý. Việt Tùy nhìn Việt Thương tâm tình không tốt cũng không quấy rầy hắn. Hai người cứ như thế tay trong tay tiêu sái bước đi. Khi trời đã lờ mờ tối, hai người đã đến bên một khu rừng rậm. Việt Tùy: “ Thương, chúng ta ở trong rừng ngủ một đêm.”

“ Hảo, ta không thành vấn đề.”Tạm dừng một chút, Việt Tùy nói: “ Qua hôm nay, nội lực của ngươi sẽ hoàn toàn khôi phục.”

Việt Thương như thế nào lại không nghe ra ý tứ trong câu nói này, tựa hồ ẩn ẩn có lo lắng, có chút không buông được. “ Nghĩ loạn cái gì vậy, chẳng lẽ nội lực của ta khôi phục, ngươi sẽ không theo ta nữa.”

“ Việt Tùy nguyện theo Thương đời đời kiếp kiếp.”

“ Vậy thì không nên suy nghĩ bậy bạ.”

Nói xong hắn liền cầm chặt lấy tay Việt Tùy. Việt Tùy dù sao cũng là người sống qua một kiếp người, dễ dàng nhìn thấy lo lắng của Việt tùy, gia khỏa này như thế nào lại không tin tưởng hắn như vậy. Chẳng lẽ không có nội lực, mới bất đắc dĩ dựa vào y sao? Chẳng lẽ khôi phục nội lực, sẽ bỏ hắn sao? Hai người đi vào rừng rậm không bao lâu, cùng dừng chân lại. Chỉ nhìn thoáng qua, đã thấy có chút không thích hợp. Có mai phục! Quả nhiên, từ trên cây bỗng nhiên nhảy xuống một đám người, vây quanh bọn họ. Hai người nhẹ nhàng thở ra. Không phải địch nhân, chỉ là sơn tặc cướp bóc bình thường mà thôi. “ Cướp đây! Mau đem tiền tài để lại, ta sẽ tha cho các ngươi một mạng.”

Một tên lưng hùm vai gấu cầm cây đao chỉ về phía hai người bọn họ, thét to nói. Những tên cướp bình thường thế này Việt Thương bình thường không để trong lòng, nhưng ít nhất cũng có hơn năm mươi tên. Việt Tùy cũng thấy được đối phương người đông thế mạnh, thương thế của chính mình cũng chưa lành, mà Việt Thương chỉ cần qua hôm nay liền có thể khôi phục nội lục, lúc này nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện. Việt Tùy đành lấy ra một túi tiền từ trong người mình, quăng cho đối phương, chắp tay nói: “Tiền cho ngươi, để bọn ta đi.”
Tên cướp kia lấy tay đếm qua ngân lượng, thấy đã đủ nhiều, khóe mắt mang theo tiếu ý, phất tay để bọn họ đi, Việt Tùy cùng Việt Thương lập tức bước đi. Thế nhưng, khi Việt Thương vừa mới đi đến bên người tên cướp, trong mắt hắn tinh quang chợt lóe, thân thủ ngăn lại hai người bọn họ. “ Dừng lại! Trong cảnh tối lửa tắt đèn, thiếu chút nữa là bỏ lỡ tuyệt thế mỹ nhân. Ngươi được đi! Hắn lưu lại.”

Tên cướp chỉ Việt Tùy, ý bảo y có thế đi, còn Việt Thương lưu lại. Tên cướp tủm tỉm cười, nói với Việt thương: “ Mỹ nhân, làm áp trại phu nhân của ta đi.”

Nguyên bản đối với diện mạo của chính mình đang có khúc mắc, hiện tại lại bị người khác đùa giỡn, Việt Thương lập tức bạo phát. Ai cũng không thấy hắn ra tay thế nào, chỉ là mấy tên lâu la ở bên cạnh tên cướp lập tức ngã xuống đất, là bị một đao lấy mất mạng mình. Chủy thủ trong tay Việt Thương lóe lên, không ngừng chớp lóa. Nhìn vẻ mặt Việt Thương bừng bừng sát khí tiến về phía mình, tên cướp cầm đầu sợ tới mức xoay người bỏ chạy. “ Người đâu, mau tới bắt hắn. Nhưng…đừng giết chết hắn.”

Chết đến nơi mà sắc tâm còn không thay đổi, Việt Thương trong lòng nộ khí, nhưng ngoài mặt lại cười lạnh. Thế nhưng Việt Thương lại không biết, khuôn mặt hắn vốn đã là dung mạo tuyệt sắc, cho dù là cười lạnh cũng thoát tục xuất trần, độc nhất vô nhị. Nhất thời, mọi người đều bị mê hoặc tới mất hồn. Hắn lại càng không nhân từ nương tay, một đao đã lấy mạng bọn họ, một người cũng không lưu lại. Bên kia, Việt Tùy cũng rút trường kiếm, cùng nhóm lâu la chém giết. Hai người bọn họ, một người võ công cao cường, một người giết người chuyên nghiệp. Đám sơn tặc hơn năm mươi người trong khoảng khắc đã chết hơn một nửa, đám còn lại bị dọa tới hoảng loạn mà bỏ chạy. Nhưng Việt Thương vẫn kiên quyết đuổi theo tên cướp kia, dám vũ nhục hắn, hôm nay nếu không giết tên này, làm sao nuốt trôi được cục tức này. Phía Việt Tùy rất nhanh đã xong, liền đến bên phía Việt Thương. Tên cướp thấy ưu thế đã mất, lập tức dùng chiêu cuối cùng, lấy từ trong ngực ra một cái bao gì đó, hất về phía Việt Thương. “ Xem độc!”

Việt Thương vừa thấy có gì đó đập vào mặt, có chút chật vật. Việt Tùy vừa vặn nhảy tới, muốn chắn trước mặt Việt Thương. Việt Thương một tay chế trụ thắt lưng y, vòng tay một cái đã chắn trước mặt Việt Tùy, liền bị một màn bụi phấn phủ xuống người, thế nhưng hắn cũng kịp ném thanh chủy thủ cắm vào yết hầu của tên cướp, một chiêu đã khiến tên cướp tuyệt khí. “ Thương, ngươi có hay không…”

Việt Tùy chưa nói xong, Việt Thương đã hung hang chặn lại y: “ Ngươi đi ra chắn cái gì, thiếu chút nữa độc liền rơi xuống người ngươi!”

“ Thương, ta…”

“ Ngươi không phải nói ta bách độc bất xâm sao, chút độc nho nhỏ ấy thì tính làm gì? Việt Thương trắng mắt liếc Việt Tùy, bách độc bất xâm là do y chính miệng nói với hắn, như thế nào trước tình huống này lại quên a. Phủi đi lớp bụi phấn trên người mình, Việt Thương đi đến bên chỗ tên cướp bị mất mạng, lấy lại tùi tiền cho Việt Tùy:”

Sớm biết thế này thì trực tiếp đấu võ, đúng là làm điều thừa mà.”

Việt Tùy không nói lời nào, lẳng lặng đi theo phía sau Việt Thương. Việt Thương thở dài, nắm lấy tay Việt Tùy, kéo y lại bên mình. Người này, không thích đối diện hắn, chỉ thích ở phía sau trốn tránh hay sao? “ Ta biết ngươi tốt với ta, ta không trách ngươi, chúng ta tìm một chỗ qua đêm đi.”

Việt Tùy đang cúi đầu, nghe được lời Việt Thương nói, liền hơi ngẩng đầu nhìn Việt Thương, sau đó liền gật đầu đáp ứng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau