THÊ TỬ LƯU MANH CỦA MA ĐẾ: TUYỆT SẮC NGỰ THÚ SƯ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thê tử lưu manh của ma đế: tuyệt sắc ngự thú sư - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Bán đồ giả

Edit: halina

Liên Thanh hái ba cây Bích Liên Thiên và một nhánh Linh Chi trăm năm, thu hoạch tạm được cho nên cũng không nán lại trên núi Hắc Mộc nữa mà chạy thẳng một mạch xuống chân núi.

Núi Hắc Mộc là tài sản của Cố gia ở Thính Phong trấn, qua giờ Mùi người Cố gia sẽ lên núi hái dược thảo.

Khi Liên Thanh xuống núi thì trùng hợp gặp được mười mấy người làm của Cố gia lên núi hái thuốc, vì không muốn xảy ra xung đột nên Liên Thanh thoăn thoắt bò lên cây đại thụ.

Dựa vào số Linh Hồn Lực còn thừa lại, Liên Thanh nhờ đại thụ làm tai mắt, thành công tránh né được người của Cố gia và rời khỏi núi Hắc Mộc.

Có một người trong số đám người của Cố gia, chỉ nhìn thoáng qua thôi Liên Thanh đã thấy được hình bóng quen thuộc: Cố Lỵ Lỵ!

Bây giờ vẫn chưa phải thời cơ tốt nhất để báo thù, Liên Thanh lựa chọn ẩn nhẫn rời khỏi núi.

Liên Thanh dùng hai lượng bạc tích góp đã lâu để mua một cái áo choàng thô, sau đó khoác lên người đi về phía tiệm cầm đồ của Thính Phong trấn.

Trước khi vào hiệu cầm đồ, Liên Thanh còn cố ý dùng đất thoa lên mặt mình để phòng ngừa lỡ như bị người ta nhận ra thân phận của nàng.

“Tiểu hài tử đến hiệu cầm đồ làm cái gì? Đi ra ngoài, đi ra ngoài.” Chưởng quầy muốn đuổi Liên Thanh ra ngoài, nghĩ thầm nàng chỉ là một tiểu hài tử, đi vào hiệu cầm đồ cũng chỉ vì tò mò muốn xem thử.

“Ta tới bán dược thảo, là Bích Liên Thiên và Linh Chi trăm năm mọc hoang.” Liên Thanh cố tình đè thấp tiếng nói để che giấu giới tính của mình, cũng may nàng chỉ mới mười ba tuổi, vỡ giọng có vẻ muộn hơn nữ hài tử bình thường.

Chưởng quầy nghe thấy tiểu tử này tới bán dược thảo thì trực tiếp chỉ ra một con đường sáng cho Liên Thanh: “Ngươi mang dược thảo tới cửa tiệm chúng ta bán vậy sao không trực tiếp đi qua cửa hàng của Cố gia ở đối diện?”

“Ta và Cố gia có thù oán.” Liên Thanh không hề che giấu hận ý.Chưởng quầy nghe thấy vậy thì sờ sờ lỗ mũi bóng nhoáng: “Ngươi không đến Cố gia thì chỉ có thể đi chỗ khác thôi.”

“Chưởng quầy, ngươi nhìn dược thảo ta mang đến trước rồi hãy suy xét xem có muốn mua hay không. Ta có thể bán với giá thấp, sau đó ngươi bán lại cho Cố gia hoặc các cửa hiệu khác với giá cao, đối với ngươi đây là một cách kiếm tiền không tồi!” Liên Thanh biết chỉ cần là đồ vật đáng giá, mặc kệ là cái gì thì hiệu cầm đồ đều sẽ mua hết.

Liên Thanh đã nghiên cứu qua Bích Liên Thiên và Linh Chi trăm năm trong tay rồi, chúng nó đều là hàng Thượng phẩm, tin chắc rằng mắt nhìn của chưởng quầy cũng không kém!

Chưởng quầy liếc mắt nhìn giỏ tre phía sau Liên Thanh rồi nói: “Vậy ngươi lấy ra cho ta nhìn thử.

Liên Thanh buông giỏ tre, lấy ra những thứ thu hoạch được từ bên trong ra.

Sau khi chưởng quầy cầm lấy, đánh giá Bích Liên Thiên xong rồi sau đó gật đầu, “Bích Liên Thiên này trên thị trường bán với giá là hai mươi lượng một gốc, ba gốc Bích Liên Thiên này của ngươi đúng thật là loại tốt nhất, ta mua theo giá thị trường cho ngươi, một gốc cây hai mươi lượng, tổng cộng là sáu mươi lượng.”

“Được!” Có thể sử dụng ba gốc cây Bích Liên Thiên để đổi lấy sáu mươi lượng đã vượt qua dự toán của Liên Thanh rồi.
Bích Liên Thiên này có rất nhiều tác dụng, có thể chữa trị thể chất của võ giả, dùng nó để rèn luyện gân mạch là tốt nhất, bảo đảm xác xuất tấn chức thành công.

Công dụng của Bích Liên Thiên quá cao nên loại dược thảo này thường xuyên bị người hái, Bích Liên Thiên mọc hoang đã hiếm nay lại càng hiếm cho nên giá cả cũng tăng lên.

“Linh Chi trăm năm này của người thực tế đã hơn trăm năm rồi, như vậy đi, ta tính ngươi một trăm lượng, thế nào?” Chưởng quầy bắt đầu đánh giá dược thảo Liên Thanh mang tới bán, không ngờ tiểu tử này lại là một khách quý, đáng tiếc nhìn không rõ dung mạo của ‘hắn’.

Với ba gốc Bích Liên Thiên và một nhánh Linh Chi trăm năm, chưởng quầy mang đến bán cho Cố gia hoặc là cửa hiệu khác ít nhất cũng lấy được giá gấp đôi.

“Được.” Liên Thanh vui vẻ đồng ý.

Phải biết rằng trước kia mỗi tháng Cố Tuyết Cầm đổi dược thảo cho Cố gia, Cố gia cũng chỉ bố thí cho hai lượng bạc!

Liên Thanh nghĩ thầm 160 văn tiền này là do Đằng nhi cho, vì vậy lần sau vào núi nhất định phải tẩm bổ cho nó một phen.


Chương 7: Thong thả sống những ngày tháng tốt đẹp

Edit: halina

Theo cách quy đổi ngân lượng của Thánh Quỳnh đại lục, một lượng bạc tương đương mười văn tiền, một lượng vàng tương đương một ngàn lượng bạc.

Hiện tại trong tay Liên Thanh có 160 lượng bạc, có thể mua nhiều đồ bổ cho mẫu thân và đệ đệ.

Đi đến chợ, Liên Thanh mua hai con lươn vàng lớn, ba cân thịt heo nhiều mỡ và thêm vài cân rau xanh.

Rồi sau đó còn mua không ít nồi niêu, đồ trong cái biệt viện hoang tàn đó đều nát đến không chịu nổi, nếu không phải nơi đó có cái lỗ nhỏ rỉ nước ra thì đúng là một cái chỗ bỏ đi.

Hiện tại nàng đã có năng lực kinh tế, việc đầu tiên Liên Thanh phải làm là tân trang cho cái biệt viện đó.

Không chỉ có như thế, trong tay Liên Thanh cầm bao lớn bao nhỏ, còn đến cửa hàng trang phục để mua hai bộ y phục mới cho mẫu thân và đệ đệ rồi mới vẻ vang trở lại trong viện.

Cũng may đây là một tòa tiể viện nát mà Cố gia vứt bỏ nên khi quay về không cần phải đi qua cửa chính Cố gia, nếu không Liên Thanh mang theo nhiều đồ tốt như thế nhất định sẽ bị những kẻ gian ác của Cố gia cướp hết.

Gần đây vì không muốn để kẻ xấu biết mình còn sống nên Liên Thanh tận lực giảm sự tồn tại của mình xuống để bảo đảm an nguy của mẫu thân và đệ đệ.

“Nương, hai người đang làm gì?” Liên Thanh trở lại trong viện thì thấy Cố Tuyết Cầm đang ôm Liên Nhật Kiệt đứng dưới ánh mặt trời, không biết đang làm cái gì.Cố Tuyết Cầm ngẩng đầu lên nhìn về phía Liên Thanh, mà Liên Nhật Kiệt  lại quay mông về phía Liên Thanh, giãy giụa mấy cái nhưng không có cách nào xoay người lại nên chỉ có thể nhụt chí tiếp tục nằm trên người mẫu thân.

“Thanh Nhi, sao trong tay con cầm nhiều đồ như thế?” Cố Tuyết Cầm kinh ngạc nhìn bao lớn bao nhỏ trong tay Liên Thanh.

Vơ vét hết đồ trong viện cũng không nhiều bằng đồ trong tay Liên Thanh lúc này!

Liên Nhật Kiệt nghe nói trong tay tỷ tỷ ôm nhiều đồ thì rất tò mò, lại muốn giãy giụa.

“Kiệt Nhi đừng nhúc nhích, cẩn thận kim khâu đâm vào da thịt.” Cố Tuyết Cầm cảnh cáo Liên Nhật Kiệt một tiếng.
Thì ra nương đang đang vá quần áo cũ trên người đệ đệ, Liên Thanh nhanh chóng ném bao lớn bao nhỏ trong tay xuống rồi lục tìm xiêm y mới mua.

“Nương, đừng vá nữa, nhanh ném hết quần áo cũ chúng ta đã mặc nhiều năm qua đi!” Liên Thanh đi đến gần, nắm lấy y phục Cố Tuyết Cầm đang cần thận khâu trong tay rồi dùng sức xé rách, đường vá liền bị Liên Thanh dựt đứt.

Cố Tuyết Cầm ngây người nhìn Liên Thanh, không hiểu hôm nay đã xảy ra chuyện gì với nữ nhi, còn những đồ vật chất đống bên nhau kia từ đâu tới.

“Nương, hôm nay Thanh Nhi lên núi, may mái hái được ba cây Bích Liên Thiên Thượng phẩm và một nhánh Linh Chi trăm năm, mới bán xong lấy được 160 lượng bạc. Từ giờ chúng ta không bao giờ bán dược liệu cho Cố gia nữa, bọn họ chỉ biết lừa chúng ta! Nương, sau này cuộc sống của chúng ta sẽ càng ngày càng tốt!” Có Liên Thanh ở đây, những ngày khổ cực của một nhà Cố Tuyết Cầm đã chấm dứt!

Cảm giác được thân thể mẫu thân đang run rẩy, còn Liên Nhật Kiệt đang dựa vào Cố Tuyết Cầm thì hơi nghiêng người, sốt ruột hỏi: “Nương, sao người lại khóc?”

“Nương không khóc mà là đang cười.” Cố Tuyết Cầm không phải kẻ ngốc nên đương nhiên biết rõ ràng dược thảo mình cung cấp cho Cố gia đều là loại Thượng phẩm, nhưng mà dù thế nào thì Cố gia cũng chỉ cho một nhà ba người bọn họ hai lượng bạc một tháng.

Nhưng mà hai lượng đã đủ rồi, so với việc mang theo con cái lê lết trên các con phố để ăn xin, huống chi Cố gia cho bọn họ thuê nhà không thu tiền, Cố Tuyết Cầm thấy như vậy đã đủ rồi!

“Nương, dẫn đệ đệ đi tắm rồi mới thay xiêm y Thanh Nhi cho hai người, nhìn xem có hợp không.” Liên Thanh nhét tay nải trong tay mình vào lồng ngực Cố Tuyết Cầm.

Liên Nhật Kiệt vui vẻ ra mặt, kéo Cố Tuyết Cầm vào nhà, cậu gấp gáp muốn tắm rửa sạch sẽ để mặc đồ mới đến không chờ nổi nữa rồi.

Chương 8: Vận may lên đến đỉnh điểm

Edit: halina

Thừa dịp mẫu thân và đệ đệ đi tắm, Liên Thanh chạy nhanh vào phòng bếp.

Chuyện đầu tiên nàng làm chính là ném bỏ hết nồi niêu, dao cắt, chén bát cũ kỹ trong phòng bếp đi.

Liên Thanh bắt đầu lấy chén bát, dụng cụ được bọc kỹ ra rồi để trên nền đất trống.

Khi duỗi tay muốn ném bỏ cái lò sắt đốt ủ ấm cũ kỹ dưới giường thì tay Liên Thanh không cẩn thận cọ xát với lò sắt rồi chảy máu.

Máu chảy theo bàn tay rơi xuống mặt đất, còn bị dính vào cái vạc màu đen đựng gạo.

Vốn dĩ Liên Thanh còn muốn lau máu trên vạc đựng gạo đi, nhưng nghĩ thầm cái vạc này không có nửa hạt gạo, đợi lát nữa mang ném luôn ra ngoài, ngày mai lại đi chợ mua cái vạc mới về.

Nhưng mà lúc Liên Thanh muốn đi ra ngoài tìm miếng vải bố sạch sẽ để băng bó miệng vết thương thì đột nhiên trước mắt sáng ngời.

Vạc đựng gạo màu đen càng lúc càng lớn, lớn đến mức bằng với thân thể Liên Thanh thì mới ngừng lại.

Liên Thanh kinh ngạc nhìn vạc gạo chỉ to bằng bàn tay biến thành một tráng hán[1] dáng người cao to, nàng liều mạng chớp mắt, không biết chuyện gì đang xảy ra.

[1] Tráng hán: Nam tử cường tráng, khỏe mạnh.

“Chủ nhân, là đan đỉnh của Luyện đan sư, người đánh thức nó rồi, nhanh cho nó uống thêm nhiều máu của người đi!” Bên tai Liên Thanh vang lên giọng của Tiểu Thí Ước.
Tiểu Thí Ước là thần thú kí khế ước với Liên Thanh nên tất nhiên Liên Thanh tin tưởng lời nói của nó.

Liên Thanh đặt bàn tay bị thương còn chưa khô máu vào mặt ngoài của chiếc vạc to lớn xù xì, chỉ thấy ánh sáng trong phòng bếp càng lúc càng chói mắt, len lỏi theo những khe hở trên vách tường phòng bếp và cửa lớn rồi bắn ra ngoài.

Dưới bốn chân của chiếc vạc lớn còn xuất hiện một cái trận pháp có bốn ngôi sao, rất giống với khi Liên Thanh ký khế ước với Tiểu Thí Ước.

May mắn bây giờ là ban ngày, nếu không thật sự có cái vạc phát ra ánh sáng mà không thu hút người Cố gia mới là lạ!

Chờ đến khi miệng vết thương của Liên Thanh không chảy máu nữa thì các vạc lớn lại thu nhỏ lại nhanh như chớp, nhỏ như một vật trang sức.

Hai bên Thực Đỉnh còn xuất hiện dây đeo, Liên Thanh thuận thế đeo nó vào cổ mình.

“Chủ nhân, Thực Đỉnh này là đan đỉnh Thần cấp, chủ nhân đời trước của nó đã dùng nó để luyện ra không gian hư vô! Chủ nhân, người thật may mắn!” Trong không gian tinh thần, Tiểu Thí Ước lại lên tiếng nói, không ngờ ở cái nơi rách nát này của chủ nhân lại có một Thực Đỉnh Thần cấp như vậy!
Luyện đan sư tu luyện, tạo ra Hư Đỉnh đã rất khó, huống chi nơi này lại có một cái bày sẵn trước mắt!

Liên Thanh không hiểu, nhưng nhặt được thứ tốt thì là chuyện tốt cho nên mặc dù mất chút máu nhưng tâm trạng vẫn không tệ chút nào.

Còn về Thực Đỉnh Thần cấp này thì Liên Thanh nghĩ là do tổ tiên Cố gia để lại, dù sao Cố gia cũng là gia tộc dược hương nhiều thế hệ.

Bỏ qua chuyện may mắn nhặt được Thực Đỉnh, Liên Thanh bắt đầu giết cá rồi cắt thành miếng, lấy nước rửa rau, nhóm lửa để nấu đồ ăn, nhanh chóng làm ra được bốn món ngon như mỹ vị.

Mơ khô chưng lươn, cải thìa luộc, đậu hũ trắng xào cay còn có thịt kho tàu!

Bữa tối nay là bữa ăn phong phú nhất mà một nhà Liên Thanh được ăn trong tám năm nay!

Khi mùi hương bay vào phòng thì Liên Nhật Kiệt cũng đúng lúc tắm gội xong, nhóc cao hứng phấn chấn xuất hiện ở trước bàn cơm.

“Tỷ tỷ, đây là cái gì!” Từ lúc ra đời tới nay, Liên Nhật Kiệt chỉ được ăn dưa muối, chưa bao giờ được ăn thịt! Đừng nói tới một bàn thịt cá lớn, tươi ngon cùng với thịt kho tàu thơm ngào ngạt trước mắt!

“Kiệt Nhi, đây là cá còn có thịt heo! Sau này Kiệt Nhi có thể ăn mỗi ngày, tỷ tỷ muốn nuôi đệ thành trắng trẻo, anh tuấn!” Liên Thanh đau lòng vỗ về khuôn mặt nhỏ của Nhật Kiệt, đứa nhỏ này còn khổ hơn cả nàng.

“Nương, có thể ra dùng bữa rồi!”

Liên Nhật Kiệt vừa dứt lời thì bóng người mỹ lệ nhỏ yếu của Cố Tuyết Cầm xuất hiện ở trước mặt nữ nhi.


Chương 9: Không gian hư vô

Edit: halina

Khuôn mặt Cố Tuyết Cầm được rửa sạch sẽ, ngũ quan cực kỳ xinh đẹp, nếu không phải nhiều năm qua mệt nhọc và bị bệnh tật quấn thân thì nhất định Cố Tuyết Cầm sẽ là đệ nhất mỹ nhân tại Thính Phong trấn.

Sau khi tỉ mỉ rửa mặt chải đầu, Cố Tuyết Cầm mặc bộ bạch y Liên Thanh cố ý lựa cho mình, càng làm tôn lên vẻ yêu kiều hơn hoa, làn da trắng nõn như Nguyệt Kiểu.

Cái tên phụ lòng ở Tông Hầu phủ kia đúng là mắt mù mới vứt bỏ thê tử như Cố Tuyết Cầm, mắt chó bị mù!

“Thanh Nhi, Kiệt Nhi, ăn cơm.” Trong mắt Cố Tuyết Cầm ngân ngấn nước, nhìn đồ ăn hương thơm ngào ngạt trên bàn, nàng rất vui mừng.

Rốt cuộc Thanh Nhi cũng trưởng thành rồi, nhưng mà trưởng thành trong hoàn cảnh trái ngang lại làm Cố Tuyết Cầm cực kỳ đau lòng!

Một nhà ba người vui vẻ ăn bữa cơm này, Liên Nhật Kiệt ăn đến no căng bụng, đứng một bên líu ríu đầy thỏa mãn.

Chờ đến khi trăng lên đầu cành thì nơi hoang tàn này lại khôi phục vẻ yên tĩnh, Kiệt Nhi đi theo mẫu thân đến phòng ngủ.

Sau khi ăn cơm xong Liên Thanh muốn vận động một chút, cộng thêm mấy hôm nay bôn ba ra không ít mồ hôi nên trước khi đi ngủ đã tắm gội một phen.

Có thể thoải mái dễ chịu ngâm người trong thùng nước tắm, Liên Thanh cảm thấy tay chân mình được thả lỏng không ít.

Tay trái xoa trước ngực, vùng đất bằng phẳng này thật sự khác xa dáng người nóng bỏng của Cảnh Thanh ở thế kỷ hai mươi lăm!

Nếu không phải dinh dưỡng không đủ thì đã giống cô nương nhà người ta, lúc này trước ngực cũng đã lớn thành cái bánh bao nhỏ rồi, ai ~!
Chú ý tới Thực Đỉnh đeo trước ngực, Liên Thanh sờ nó rồi lại phát hiện cái Thực Đỉnh thu nhỏ này đã khảm nạm vào trong cơ thể nàng. Hình thành một cái bớt đen như mực, quá xấu!

Sau khi tắm gội xong thì Liên Thanh chui vào ổ chăn sạch sẽ, nghĩ thầm ngày mai phải đi mua thêm hai tấm ra trải giường cho mùa thu đông mới được, rồi từ từ cũng nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Trong mộng, Liên Thanh đi tới một nơi giống như tiên cảnh, Liên Thanh đi về phía trước lại bị một bức tường trong suốt chặn đường.

“Với năng lực hiện tại của ngươi chỉ có thể tạo được một phần nhỏ này thôi.” Đột nhiên giọng nói của một nam nhân vang lên, Liên Thanh lập tức cảnh giác nhìn quanh bốn phía.

“Đừng sợ, ta là Đỉnh hồn[1], nếu ngươi đã là chủ nhân mới của ta thì ta sẽ chỉ dẫn ngươi mở rộng không gian hư vô!”

[1] Đỉnh hồn: linh hồn của Đan Đỉnh

Trong không trung lại tiếp tục vang lên giọng nói này, Liên Thanh đột nhiên nhớ ra hôm nay nàng nhặt được vận may, có được một cái Thực Đỉnh Thần cấp!Đỉnh hồn nói hiện tại nàng chỉ có thể dùng một phần mười của không gian hư vô mà thôi, một mẫu đất này tương đương với 666 mét vuông, chẳng khác nào mười phần, dieenxddndddaffnllequydoon một phần mười mà lại tới 666 mét vuông.

“Ngươi có thể gieo trồng Tiên thảo trong không gian, cũng có thể dùng Thực Đỉnh ta để luyện dược ở đây, nhưng ngươi không thể phá hủy quy củ!”

Liên Thanh khó hiểu, chẳng lẽ người tạo ra không gian hư vô này còn có quy định sử dụng?

Giống như là nhận ra Liên Thanh nghi hoặc, Đỉnh hồn lại tiếp tục mở miệng: “Vạn vật đều có giới hạn, chỉ cần ngươi không sử dụng không gian hư vô quá độ thì sẽ không có việc gì.”

Liên Thanh hiểu việc này cũng giống như làm ruộng, nếu không bón phân và tưới nước quá lâu thì sẽ làm một thửa ruộng tốt biến thành một vùng đất hoang tàn.

Chờ đến khi Liên Thanh tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao.

Vốn dĩ đêm qua Liên Thanh quyết định sau khi đi chợ mua sắm xong thì sẽ về nhà nhưng bởi vì Đỉnh hồn đột nhiên xuất hiện đã giúp Liên Thanh hiểu rõ ràng cách sử dụng không gian hư vô.

Đã có vùng đất tốt là không gian hư vô này để gieo trồng dược thảo, Liên Thanh liền muốn lên núi Hắc Mộc, cố gắng tìm kiếm nhiều Bích Liên Thiên, hoặc các loại dược thảo khác để mang vào không gian hư vô!

“Nương, Thanh Nhi đi ra ngoài, có thể đến đêm mới trở về.” Liên Thanh nói với Cố Tuyết Cầm một tiếng.

Cố Tuyết Cầm biết Thanh Nhi muốn lên núi hái thuốc nên dặn dò: “Chú ý an toàn, đừng đụng tới người Cố gia.”

“Nương yên tâm, Thanh Nhi đi đây.”

Chương 10: Làm Cố gia vồ hụt

Edit: halina

Liên Thanh vẫn mặc áo choàng to rộng màu đen lên núi như cũ, bởi vì lúc đi còn sớm nên không cần lo lắng đụng phải người Cố gia.

Không biết vì sao Liên Thanh cảm thấy Linh Hồn Lực trong cơ thể nhiều hơn lúc mới trùng sinh nên lại mò tới chỗ vách núi cao chót vót hôm qua nhưng Liên Thanh tìm không thấy Thô Diệp Đằng đã giúp nàng.

Nàng sờ cây thông liễu cổ thụ bên cạnh rồi hỏi: “Cây thông, ngươi có thể nói cho ta biết hôm qua sau khi ta đi nơi này đã xảy ra chuyện gì không?”

“Tiểu nha đầu, hôm qua ở sau khi ngươi đi, lưng núi này đã bị con người khai phá, hôm nay cũng vào giờ đó họ sẽ tới càn quét sườn núi này!”

Cây thông liễu trả lời làm Liên Thanh tức giận không thôi! Cố gia ngắt dược thảo thì thôi đi, sao có thể vì khai phá mà phá hư sườn núi này?

“Tiểu Thí Ước, ngươi biết bay không?” Liên Thanh dùng khả năng tâm linh tương thông, đánh thức Tiểu Thí Ước đang ngủ nướng trong không gian Tinh Thần.

Thân thể tròn vo của Tiểu Thí Ước lăn trên mặt đất hai vòng rồi duỗi cái eo lười biếng trả lời: “Chủ nhân, ta biết bay, ta có 1 đôi cánh nhỏ.”

“Vậy thì tốt, ngươi ra đây, mau đưa ta xuống dưới sườn núi, ta muốn hái hết dược liệu đáng giá trước Cố gia rồi mang hết vào trong không gian hư vô!” Liên Thanh tuyệt sẽ không để người Cố gia thực hiện được!

Để bọn họ xuống dưới chân núi này hái dược liệu phát hiện nơi này không có bất cứ dược liệu trân quý gì rồi tuyệt vọng rời đi!

Tiểu Thí Ước vừa nghe thấy nó phải dùng cái thân hình nhỏ bé này để cõng chủ nhân bay đi thì thấy điều này… Có phải quá khó rồi không?“Thế nào? Không được sao?” Liên Thanh đã nhận ra Tiểu Thí Yêu do dự, giọng điệu có chút uy hiếp.

Tiểu Thí Ước lập tức chui ra khỏi không gian Tinh Thần, gật cái đầu béo tròn: “Có thể, Thí Ước có thể, chủ nhân nhanh nắm lấy đuôi của ta.”

Thân thể nó không đủ lớn để chủ nhân ngồi lên, Tiểu Thí Yêu chỉ có thể hy sinh cái đuôi nhỏ đáng thương của mình thôi. Hy vọng tiểu chủ nhân không kéo đứt cái đuôi nhỏ bé của nó!

Liên Thanh không chút do dự kéo lấy cái đuôi của Tiểu Thí Ước, Tiểu Thí Ước còn chưa chuẩn bị tốt thì đã bị chủ nhân nắm chặt lấy rồi.

“Còn không nhanh lên?” Hái hết thảo dược ở dưới sườn núi tốn không ít thời gian, Bây giờ Liên Thanh phải chạy đua với thời gian.

Cả người Tiểu Thí Ước co rụt lại bay lên, mới đầu còn chưa thích ứng được với trọng lượng của chủ nhân, thân thể Tiểu Thí Ước chao đảo hai cái. Chờ đến khi nó giữ vững lại thì cả người Liên Thanh đã được nâng lên khỏi mặt đất, bay về phía trước đi xuống sườn núi.
Đột nhiên Tiểu Thí Ước dùng sức không đúng nên thân thể bắt đầu rút gân, Liên Thanh liền nắm lấy cái đuôi nó rồi nhanh chóng bị lao xuống dưới theo nó.

“Ngươi thật đúng là cái lỗ đen lớn[1] mà!” Liên Thanh nhìn xuống sườn núi, nơi này ít nhất phải cao đến tám tầng lầu, dienxdafnllequysdon Liên Thanh không ngã chết thì cũng tàn phế!

[1]lỗ đen lớn: ý là làm gì cũng thất bại.

“Chủ nhân, đừng sợ!” Tiểu Thí Ước lại dùng sức thêm lần nữa, thân thể lại rụt rụt, rốt cuộc cũng ổn định tốc độ rơi xuống.

Liên Thanh còn cảm thấy sợ hãi, sau khi đáp xuống đất thì nhanh chóng buông đuôi Tiểu Thí Ước ra, để nó dựa vào trên vai mình nghỉ ngơi, như vậy lát nữa mới có thể đưa nàng đi lên được.

Dưới sườn núi, mỗi một bước Liên Thanh đi là đều có thể nhận ra được một loại dược thảo trân quý.

Không ngờ núi Hắc Mộc Cố gia khai thác hàng năm lại còn có nhiều dược thảo đáng giá như thế, điều này làm cho Liên Thanh rất vui sướng.

“Ngươi dùng ý niệm là có thể đưa tất cả chúng nó vào trong không gian hư vô.” Là giọng nói của Đỉnh hồn.

Liên Thanh gấp gáp làm theo, nàng không chờ nổi nữa rồi, chỉ một cái chớp mắt Liên Thanh đã mang cả gốc rễ, cả quả đỏ vào không gian hư vô.

Một canh giờ sau, Liên Thanh đã di chuyển tổng cộng mười một loại Linh thảo vào không gian hư vô, mà chỉ cần là dược liệu có thể chế tạo thành thuốc mọc dưới sườn núi thì đều bị Liên Thanh quét sạch!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau