THÊ TỬ LƯU MANH CỦA MA ĐẾ: TUYỆT SẮC NGỰ THÚ SƯ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thê tử lưu manh của ma đế: tuyệt sắc ngự thú sư - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Lần này là bán đan dược

Edit: halina

Sáng sớm hôm sau, trời chưa sáng Liên Thanh đã ra khỏi cửa.

Hôm nay phải đến Trúc huyện bán đan dược nên đêm qua Liên Thanh đã luyện không ít Hoàng Long Đan.

Bởi vì là thần thức ở không gian hư vô luyện đan, còn thân thể lại tiến vào trạng thái ngủ cho nên Liên Thanh không hề cảm thấy mệt mỏi.

Vì đi bộ nên vẫn tốn hai canh giờ mới đến được Trúc huyện, vừa lúc là giờ cơm trưa nên Liên Thanh dừng lại tiệm cơm mua hai cái bánh bao thịt ăn.

Do lần trước bị tên tàng hình đánh cắp túi tiền nên Liên Thanh không còn một xu dính túi! Lúc trước có cầm của Cố Tuyết Cầm mười văn tiền nên nàng mới có tiền mua bánh bao ăn!

Ăn xong hai cái bánh bao thịt khô khốc, Liên Thanh còn đến quán trà uống hai ly trà xanh, lúc này đã tiêu hết năm văn tiền.

Xài tiền ở Trúc huyện và Thính Phong trấn rõ ràng rất đối lập. Một ly trà ngon ở khách điếm Thính Phong trấn chỉ tốn một văn tiền, mà một ly trà xanh bình thường trong quán trà ở Trúc huyện cũng tốn hai ba văn tiền.

Ăn uống no say xong Liên Thanh liền đi đến Đan Dược Phường ‘ Thiên Cơ Môn ’.

Tiể nhị đón khách ở Đan Dược Phường vẫn là tên lần trước, hắn có ấn tượng về Liên Thanh rất sâu, Liên Thanh thuộc về loại người thường dân không có tiền mà tỏ vẻ giàu có nên dễ khiến người ta nhớ kỹ.“Sao lại là ngươi? Hôm nay tới nơi này mua đan dược gì? Không có tiền thì đi ra ngoài!” Tiểu nhị chú ý tới bên hông Liên Thanh không hề có túi đựng tiền.

Ngay cả túi tiền cũng không có thì sao có thể mua nổi đan dược ở ‘ Thiên Cơ Môn ’?

“Hôm nay ta không tới mua đan dược, mà là tới để bán đan dược!” Liên Thanh lạnh lùng liếc nhìn tiểu nhị một cái.

Tiểu nhị như nghe được một chuyện cực kỳ buồn cười nên châm chọc cười to thành tiếng “Thiếu đi một chữ nhưng ý nghĩa lại khác nhau rất lớn! Lần trước ngươi tới mua đan dược, bây giờ lại tới bán đan dược, ngươi cho rằng Đan Dược Phường chúng ta là nơi thu mua phế phẩm sao?” Tiểu nhị cho rằng Liên Thanh muốn đầu cơ trục lợi, dienxdanllequydoon bán lại Hoàng Long Đan và Kim Tủy Đan lần trước đã mua ở Đan Dược Phường.

Liên Thanh chỉ cười lạnh một tiếng, móc một bình thuốc sứ trong ngực ra, “Bên trong có ba mươi viên Hoàng Long Đan nhất phẩm, tự ngươi đếm đi.”
Tiểu nhị không tin, sau khi mở bình sứ Liên Thanh cầm ra, thấy trong bình đầy tràn Hoàng Long Đan thì giật mình nhìn Liên Thanh một lát.

“Đây là sư phụ của ta kêu ta bán cho các ngươi, phẩm chất rất tốt, các ngươi mua hay không mua?” Liên Thanh sẽ không để lộ những đan dược đó là do mình luyện nên tìm cớ để che giấu.

Rõ ràng tiểu nhị tin lời Liên Thanh nói, bởi vì người bình thường tìm không ra ba mươi viên Hoàng Long Đan như vậy, ít nhất ở trong Trúcc huyện là như thế. Mà Liên Thanh đứng trước mặt hắn tuyệt đối không có khả năng là luyện đan sư.

Hắn nhìn một hồi Liên Thanh vẫn là ‘phế vật’ không có chút võ công, nhưng mà  khi tiểu nhị dò xét lại thân thể thì lại kinh ngạc nói: “Mới mấy ngày mà ngươi đã tu luyện tới Cơ Trúc Kỳ tầng thứ ba?”

Khuôn mặt nhỏ nhăn dưới lớp áo choàng cũng không biết thì ra tu vi của mình lại bị người khác tra ra được!

“Có mua đan dược không?” Liên Thanh trừng mắt nhìn tiểu nhị, nghĩ thầm sau này nàng phải cải trang kiểu khác rồi.

Tiểu nhị vội vàng gật đầu, mắt nhìn đan dược của hắn rất chuẩn, nếu không sao có thể làm được tiểu nhị ở Đan Dược Phường ‘ Thiên Cơ Môn ’?

Liên Thanh lấy Hoàng Long Đan nhất phẩm ra, tuy cấp bậc chỉ dừng lại ở nhất phẩm nhưng rất ít Hoàng Long Đan không tỏa ra mùi thuốc, luyện đan sư luyện chế được Hoàng Long Đan như vậy nhất định không phải đại sư nhất phẩm!

Liên Thanh thu hoạch tổng cộng chín lượng vàng từ ba mươi viên Hoàng Long Đan, một viên bán cho Đan Dược Phường với giá ba trăm lượng bạc.

Chương 22: Tìm được người tàng hình

Edit: halina

Sau khi Liên Thanh đi ra từ Đan Dược Phường, bởi vì thời gian còn sớm cho nên cũng không vội vã về Thính Phong trấn.

Nàng kéo mũ áo choàng trên đầu xuống, ở Trúc huyện này không có ai quen biết Liên Thanh, nếu cứ che kín mít đi khắp phố lớn ngõ nhỏ ở Trúc huyện thì thật sự quái dị.

Đi vào giữa chợ, bởi vì dòng người quá đông, phía trước cũng không biết đã xảy ra chuyện gì mà toàn bộ con đường đều bị chặn lại.

Liên Thanh không phải một người thích xem náo nhiệt, sau khi nhìn khắp bốn phía, phát hiện không có con hẻm nhỏ nào để đi qua, muốn đi chỉ có thể quay về phía sau.

Rơi vào đường cùng, Liên Thanh đành phải đi về phía trước, chen vào một đám đông đang chen lấn nhau.

“Đứa con hoang nhà ngươi, vào trong tiệm của ta làm việc, phá hỏng bao nhiêu chén đĩa của ta rồi hả? Dù có bán ngươi đi cũng không đủ tiền bồi thường cho ta!” Trong đám người, Liên Thanh nghe được một câu nói cực kỳ kiêu ngạo.

Lại có người lấy tánh mạng con người ra so sánh với chén đĩa? Loại người miệt thị mạng người như thế mà cũng xứng sống trên đời này sao?

Hai mắt nàng liếc về phía giữa đám đông, chen qua đám người, không mất bao lâu Liên Thanh đã đứng ở hàng đầu của đám đông.

“Ngươi nhìn ta như thế hả, cẩn thận ta đào hai tròng mắt của ngươi ra!” Lại là giọng nói càn rỡ này.

Ánh mắt rét lạnh của Liên Thanh bắn thẳng vào sau lưng người này, bởi vì hắn quay lưng về phía Liên Thanh.

Nếu đã đứng ở đây, Liên Thanh không khỏi nhìn qua chỗ khác. Tầm mắt nhìn vào túi tiền bên hông nữ hài tử đang ngã dưới đất.

Túi tiền đó là cái mà Liên Thanh bị người tàng hình đánh cắp!Liên Thanh làm lơ mọi ánh mắt nghi hoặc, nàng đi ra từ trong đám đông, nhìn nữ hài tử đang chật vật nằm trên mặt đất: “Túi tiền trên người của ngươi từ đâu mà ra?”

Trên mặt nữ hài tử quỳ rạp trên mặt đất có vết thương nhưng lại không khó nhận ra bộ dáng thanh lệ đáng yêu của nàng ta.

“Xem ngươi lôi thôi lếch thếch, không phải là quen biết đứa con hoang này chứ?” Nam nhân đánh chửi nữ hài tử dời mục tiêu qua Liên Thanh, cánh tay thô ráp muốn đánh về phía Liên Thanh.

Liên Thanh nhanh nhẹn né qua một bên: “Ngươi đừng quấy rầy ta hỏi người!”

“Thái độ của ngươi rõ ràng muốn ăn đòn!” Nơi này nhiều người vây quanh như vậy mà Liên Thanh dám không cho hắn mặt mũi, điều này làm hắn tức điên lên.

Mắt thấy tay nam nhân sắp đánh trúng mặt Liên Thanh thì tình thế lại xoay chuyển, nam nhân bị một cú đá nhìn như nhẹ nhàng mà lại mạnh gấp mười lần đá bay ra ngoài.

Võ Tu Giả Cơ Trúc Kỳ tầng thứ ba ở Trúc huyện này cũng đủ để hộ thân, Liên Thanh không sợ trêu chọc cái tên ngang ngược này.“Ta hỏi ngươi, túi tiền trên người ngươi ở đâu ra?” Nếu Liên Thanh không đoán sai thì người tàng hình kia là một nữ tử.

Cánh tay mảnh khảnh nhỏ như vậy không thể là một nam nhân được! Nhưng nếu một nam hài chưa tới tám tuổi thì cũng có khả năng sở hữu cánh tay như vậy.

Nữ hài tử quỳ rạp trên mặt đất cầu xin, rất sợ Liên Thanh sẽ vì nàng mà chọc phải phiền phức: “Ngươi đi mau, hắn mà bò dậy thì sẽ đánh ngươi! Sẽ đánh ngươi chết!”

“Trả lời ta, túi tiền trên người ngươi ở đâu ra?” Nếu nữ hài tử không chủ động nói ra thì Liên Thanh sẽ ra tay!

Nữ hài mím môi: “Túi tiền này là ta nhặt được!”

“Vậy thì thật trùng hợp!” Liên Thanh không tin lời nói của nàng ta nên lập tức ra tay nắm lấy cổ tay nữ hài tử.

Hành động của Liên Thanh tàn nhẫn khiến đám bá tánh đang xem kịch ngây người, nghĩ thầm Liên Thanh không phải là đông bọn của đứa con hoang này sao? Sao bây giờ lại đấu tranh nội bộ?

“Ngươi làm gì? Buông ta ra!” Nữ hài tử quỳ rạp trên mặt đất gắng sức giãy giụa.

Bởi vì nàng giãy giụa nên Liên Thanh cũng kết luận người tàng hình ngay lúc đó chính là nàng!

Liên Thanh dùng lực, cả người nàng ta đều bị xách lên.

“Buông nàng ta ra, nàng ta là người của ta, ngươi…” Nam nhân bị Liên Thanh đạp một cái ở ngực nằm thật lâu mới có sức bò dậy. Thấy Liên Thanh muốn mang nàng ta đi thì đương nhiên không đồng ý!

Chương 23: Khống chế sinh trưởng

Edit: halina

“Nàng ta là người của ai không liên quan đến ta!” Liên Thanh bắt lấy nữ hài tử rồi đi xuyên qua đám đông ồn ào, rời đi.

Liên Thanh bước rất nhanh, nữ hài tử ở sau lưng phải chạy chậm mới có thể đuổi kịp nàng.

“Ngươi mau thả ta ra, hắn ta đã mướn một nam nhân Cơ Trúc Kỳ tầng thứ tư làm tiểu nhị, chờ tiểu nhị đó về tới tiệm thì nhất định sẽ bị hắn phái đi tìm ngươi!” Nữ hài tử bị Liên Thanh dùng sức nắm lấy tay dùng sức trốn thoát.

Liên Thanh dẫn nàng ta đi vào một tửu lầu không nhỏ, thái độ tiểu nhị trong tiệm tạm được, hắn lập tức đón tiếp: “Hai vị muốn dùng bữa ở nhã gian hay là ở đại sảnh?”

“Cho ta một gian phòng nhỏ.” Liên Thanh móc ra một lượng vàng trong lòng ngực: “Bưng đồ ăn và rượu ngon trong tiệm các ngươi lên đây!”

Ở Trúc huyện không nhiều người có thể đưa ra vàng, huống chi lại là hai tiểu nha đầu?

Tiểu nhị lập tức cười tiếp đón, dẫn Liên Thanh và nữ hài tử lên nhã gian lầu hai.

“Vì sao ngươi trộm túi tiền của ta?” Liên Thanh buông nàng ta ra rồi duỗi tay đoạt lại túi tiền của mình.

“Đó là ta nhặt được, người như ngươi sao lại bá đạo như vậy?” Nữ hài có chút ngang ngược, Liên Thanh lấy túi tiền của nàng ta nên tất nhiên nàng ta muốn cướp lại.

Liên Thanh vươn một đầu ngón tay ra chọc giữa hàng mày của nữ hài tử, ngăn cản nàng ta đến gần: “Ta mang ngươi đi là có việc muốn hỏi ngươi, ngươi trả lời xong ta sẽ thả ngươi.”“Vậy ngươi cũng phải trả túi tiền lại cho ta!” Nữ hài tử không thuận theo, đôi tay vươn lên không trung, muốn cướp lại túi tiền từ trong tay Liên Thanh.

Tính nhẫn nại của Liên Thanh có hạn, thoáng nhìn nhã gian có một chậu cây leo, nàng tập trung Linh Hồn Lực lại, dây leo cao nhồng lập tức có sự sống lao ra, xuyên qua không khí cuốn lấy hai bàn tay nữ hài tử và hông của nàng ta.

“Ngươi cũng có dị năng?” Bị dây leo cuốn lấy thân thể, nữ hài tử không ngừng vặn vẹo đôi tay, nhưng mà dây leo lại quấn chặt lấy nàng, vốn không thể tránh thoát được.

Cũng sau khi tiến vào Cơ Trúc Kỳ tầng thứ hai sau Liên Thanh mới có thể khống chế thực vật hoạt động theo suy nghĩ của mình. Bởi vậy Liên Thanh đoán rằng Linh Hồn Lực có thể được nâng cao nhờ vào việc tấn chức.

“Ngoại trừ tấn chức Võ Tu, còn có phương pháp nào để nâng cao Linh Hồn Lực nữa?” Liên Thanh bóp lấy hàm dưới của nữ hài tử, đầu ngón tay hơi dùng sức, bóp cho da thịt trắng nõn của nàng ta đỏ ửng.

Nữ hài tử bị đau nên trợn trừng mắt nhìn Liên Thanh: “Ngươi hỏi ta phương pháp nâng cao Linh Hồn Lực làm gì?”
“Bởi vì ngươi cũng có dị năng. Nhanh trả lời ta!” Khí thế của Liên Thanh không phải thứ một tiểu nha đầu có thể so sánh, một khi hung dữ thì sẽ dọa sợ nàng ta.

“Ngươi giết người, giết Linh thú, chỉ cần là sinh linh có Vũ lực và Linh Hồn Lực thì khi giết chết bọn họ là có thể được lấy được sức mạnh trên người bọn họ.” Nữ hài tử không chịu nổi việc bị Liên Thanh ép hỏi, huống chi những gì Liên Thanh hỏi cũng không phải không thể nói.

Nghe được câu trả lời của nàng ta, Liên Thanh nhăn đôi mày đẹp lại.

“Còn có cách khác không?” Liên Thanh hỏi lại.

Nữ hài tử bất đắc dĩ trợn trắng mắt, trả lời: “Chắc không phải cách cơ bản như dùng đan dược để nâng cao tu vi ngươi cũng không biết đó chứ?”

“Cái này đương nhiên ta biết!” Nếu tu luyện có thể dùng đan dược để phụ trợ thì tất nhiên cũng có thể dùng để nâng cao Linh Hồn Lực cho dị năng!

“Hai vị khách quan, có thể vào không?” Tiểu nhị bưng đồ ăn đến đứng ở cửa dò hỏi.

Liên Thanh lập tức thu Linh Hồn Lực trên dây leo lại, dây leo cuốn lấy nữ hài tử cũng lập tức rụt về.

“Vào đi.” Liên Thanh liếc nữ hài tử một cái, nàng ta đang xoa cánh tay bị dây leo siết đau.

Cửa nhã gian bị tiểu nhị mở ra, mùi thơm của đồ ăn lập tức bay vào.

Chương 24: Keo kiệt bủn xỉn

Edit: halina

Sau khi tiểu nhị đặt đồ ăn xuống thì liền lui ra ngoài.

Liên Thanh ngồi ở trước bàn cơm, nhẹ liếc mắt nhìn nữ hài tử đang đứng ở gần nàng, hai mắt nàng ta nhìn chằm chằm đồ ăn trên bàn, thèm nhỏ dãi chảy nước miếng.

“Ngươi chưa từng được ăn đồ ăn ngon sao?” Liên Thanh nghi hoặc, dựa vào dị năng tàng hình của nàng ta, muốn ăn trộm khắp nơi hẳn là không khó.

Nữ hài tử gật đầu, biết Liên Thanh khinh thường mình, dù sao nàng cũng từng trộm túi tiền của Liên Thanh.

Liên Thanh động đũa gắp một miếng xương sườn bỏ vào trong miệng, nhai thành tiếng ‘ rộp rộp rộp ’.

“Ta có thể ngồi xuống ăn không? Ngươi xem đồ ăn trên bàn này ít nhất đủ cho bốn người ăn, một mình ngươi cũng ăn không hết đúng không?” Nữ hài tử lại nuốt hai ngụm nước miếng, trong lòng thầm than Liên Thanh đang phí phạm của trời!

Liên Thanh lại liếc nhìn nữ hài tử một cái rồi không nói chuyện.

Nữ hài tử thấy thế thì cợt nhả ngồi xuống đối diện Liên Thanh, cầm lấy chiếc đũa gắp một miếng bò kho bỏ vào trong miệng.

“Ta tên Mạch Á Nam, ngươi có thể gọi ta là tiểu Nam, bọn nhỏ đều gọi ta như thế!”

Liên Thanh hơi chau mày, nàng cũng không tính kết bạn với nữ hài tử trước mắt.

“Lần trước trộm túi tiền của ngươi là ta không đúng. Ta theo dõi ngươi thật lâu, thấy ngươi vào Thiên Cơ Môn mua ba viên đan dược thì ta liền biết ngươi là người có tiền cho nên mới trộm của ngươi hơn một trăm lượng bạc, chắc đối với ngươi cũng không phải là gì to tát?” Mạch Á Nam vừa ăn vừa nói, miệng bất cẩn phun ra một hạt cơm.

Liên Thanh ghét bỏ bĩu môi: “Ta mua nổi đan dược cũng không có nghĩa nhà ta giàu có.” Ngược lại, nhà Liên Thanh rách nát đến không chịu nổi.Rõ ràng Mạch Á Nam không tin lời Liên Thanh nói, vừa rồi vào tửu lầu Liên Thanh trực tiếp quăng cho tiểu nhị một lượng vàng, nghĩ Mạch Á Nam mắt mù không phát hiện ra à?

CHính bởi vì Liên Thanh là người có tiền nên Mạch Á Nam mới có thể tùy ý để Liên Thanh ‘ trói ’! Nhưng rõ ràng Liên Thanh không biết Mạch Á Nam cố ý tiếp cận nàng.

“Ngươi không phải người Trúc huyện, ngươi từ đâu tới đây?” Khi ăn cơm, Mạch Á Nam nói cực kỳ nhiều.

Vừa rồi khi Liên Thanh hỏi nàng lại không thấy nàng ồn ào như thế. Bây giờ Liên Thanh muốn an tĩnh dùng một bữa ngon thì Mạch Á Nam lại nói không ngừng, nữ hài tử này thật là kỳ quái!

“Có thể câm miệng được chưa?” Liên Thanh còn chưa ăn no, lạnh lùng trừng mắt nhìn Mạch Á Nam.

Mạch Á Nam nhướn mày nhún vai, làm một động tác ngậm miệng, không mở miệng nữa.

Chờ đến khi Liên Thanh ăn no xong thì lại mở miệng nói:” Theo ta ước lượng trọng lượng túi tiền thì rõ ràng bên trong chỉ có mấy lượng bạc, ngươi hãy trả lại đủ số bạc cho ta. Bữa cơm này coi như ta mời.““Sao ngươi lại keo kiệt như thế? Túi tiền ta đã trả lại cho ngươi, ngươi còn muốn tiền của ta?” Mạch Á Nam trừng lớn hai mắt, không thể tin nhìn Liên Thanh.

Liên Thanh cười lạnh, “Vốn dĩ chính là đồ của ta, chẳng lẽ ngươi không nên trả lại cho ta sao?”

“Chút tiền ấy đối với ngươi mà nói không tính là gì cả?”

“Số tiền đó đối với ta mà nói đã là một khoản lớn!”

“Ngươi thật bủn xỉn!”

Liên Thanh đột nhiên nảy sinh ác ý, khí thế cả người trở nên mạnh mẽ, giống như có một dây thép vô hình trấn áp Mạch Á Nam.

“Ta… Số tiền đó, ta sẽ nghĩ cách trả lại cho ngươi!” Mạch Á Nam nghĩ thầm cùng lắm thì đi trộm thêm lần nữa, cũng tự trách mình lần đầu tiên trộm tiền đã chọc phải một cái phiền toái lớn.

“Lại muốn đi trộm tiền người khác?” Liên Thanh nhìn chằm chằm đôi mắt toan tính của Mạch Á Nam, đoán được nữ hài tử này lại có tính xấu không đổi.

Mạch Á Nam tức giận há miệng nói: “Ta thề, khi ta trộm túi tiền của ngươi là lần đầu tiên ta lấy đồ của người khác!”

“A, có liên quan tới ta sao?” Liên Thanh nhếch khóe miệng lên cười một tiếng.

“Lúc ấy ta cần tiền gấp, nếu không ta nhất định sẽ không ăn trộm!” Mạch Á Nam tỏ rõ lập trường, có lẽ là không muốn để cho người khác đánh giá thấp mình.

Chương 25: Một đám hài tử

Edit: halina

Mạch Á Nam dùng vải trắng sạch sẽ gói đống đồ ăn trên bàn lại rồi đứng lên. Đi đến trước mặt Liên Thanh, ý muốn cầm lấy tay Liên Thanh.

Liên Thanh lại nhích người né tránh Mạch Á Nam, lạnh giọng quát lớn: “Đừng chạm vào ta.”

“……” Mạch Á Nam nghẹn lời, vừa rồi Liên Thanh có thể túm lấy nàng, bây giờ lại không cho nàng chạm vào người? Nữ tử này thật kỳ quái!

“Ta tàng hình có thể trực tiếp rời khỏi nơi này.” Mạch Á Nam muốn dẫn Liên Thanh đến một chỗ, nhưng không tiện ra mặt đi đến đó.

Liên Thanh nhăn mày hỏi: “Ngươi tàng hình còn có thể mang theo người khác?”

“Ừ, ta chỉ cần truyền dị năng đến trên người ngươi, đụng vào ngươi là có thể cùng tàng hình với ta!” Mạch Á Nam cũng không sợ bị Liên Thanh phát hiện nét đặc thù trong dị năng của mình, dù sao Liên Thanh đã biết nàng có dị năng rồi.

“Dị năng của ngươi đúng là sử dụng rất tiện.” Liên Thanh nhíu mày, hai tròng mắt híp lại.

“……” Mạch Á Nam lại mở miệng nói: “Có cho ta cầm tay ngươi hay không?”

Liên Thanh chưa trải nghiệm qua cảm giác tàng hình nên cũng thấy hứng thú sau, hào phóng vươn tay ra.

Cánh tay mảnh khảnh bị Mạch Á Nam nắm lấy, Mạch Á Nam túm Liên Thanh rời khỏi nhã gian.

Từ tầng hai của tửu lầu đi xuống tầng một, tiểu nhị bưng đồ ăn đi sượt qua hai người Liên Thanh, nếu không phải Mạch Á Nam né nhanh thì hai bên đã đụng phải nhau.

Liên Thanh hồ nghi nhìn chằm chằm vào chỗ hai tay chạm vào nhau, chẳng lẽ hai người bọn họ đã tàng hình rồi sao?Hai người hoành hành trên đường cái, chủ động né người đi đường. Bởi vì người đi đường vốn không nhìn thấy bọn họ nên sẽ không tránh né nhường đường.

Vòng đi vòng lại, cuối cùng đi tới một con hẻm nhỏ.

“Lát nữa ngươi đừng hung dữ như vậy, sẽ dọa đến bọn họ!” Mạch Á Nam ngừng ở cửa hẻm, lên tiếng dặn Liên Thanh một câu.

Mạch Á Nam cố tình đè thấp giọng nói, Liên Thanh suy đoán là vì lúc tàng hình không thể che giấu được giọng nói.

Thấy Liên Thanh không phản ứng lại lời của mình, Mạch Á Nam cũng không tỏ vẻ không vui. Nàng bước đi dẫn Liên Thanh đi vào trong con hẻm.

Tới trước mặt một gian phòng nhỏ rách nát, Liên Thanh cười khẽ một tiếng, nơi này không khác gì cái sân tàn tạ của Cố gia.

Mạch Á Nam nghe thấy Liên Thanh cười thì không vui buông lỏng tay Liên Thanh ra. Nàng cho rằng Liên Thanh dùng ánh mắt cao ngạo mà khinh thường nơi rách nát này.
“Ngươi đừng hiểu lầm, nhà ta cũng không khác nơi này là bao.” Liên Thanh không bao giờ giải thích cho hành động của mình, nhưng mà hôm nay hiếm khi nàng lại mở miệng giải thích một câu.

Mạch Á Nam sẽ không tin chuyện vỡ vẩn này của Liên Thanh, dẫn Liên Thanh tới căn phòng tan nát này cũng không biết Liên Thanh có muốn vào hay không.

Mở cử gỗ mục ra, một mùi hương không được tốt lắm tỏa ra.

Mạch Á Nam chú ý thấy Liên Thanh không hề nhíu mày thì tâm trạng cũng tốt hơn một chút. “Dám vào không?”

“Vì sao không dám?” Liên Thanh nói xong liền đi theo Mạch Á Nam.

“Là tiểu Nam tỷ tỷ về, nhất định có mang đồ ăn ngon cho chúng ta!” Trong phòng vang lên tiếng ồn ào đơn thuần của hài tử.

Cảm nhận cho Liên Thanh biết căn phòng nhỏ rách nát này chứa không dưới mười đứa hài tử.

Trong lòng có chút nghi ngờ nên bước chân cũng nhanh hơn không ít.

Mạch Á Nam lại mở một lớp cửa nữa ra, một đám hài tử chen chúc ở cửa, vươn cách tay nhỏ gầy yếu ra sờ soạng bên hông Mạch Á Nam.

“Tiểu Nam tỷ tỷ mang thịt ngon tới cho các ngươi, đừng nóng vội ~!” Mạch Á Nam lấy gói thịt từ trong cổ tay áo ra.

Bọn nhỏ ngửi được mùi hương thì càng cao hứng, nhưng bọn chúng không có tranh đoạt, ngược lại rất an tĩnh lại, chờ đợi tiểu Nam tỷ tỷ phát đồ ăn cho mình.

Liên Thanh nhìn chằm chằm cảnh tượng này, sự nghi ngờ trong lòng cũng được giải đáp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau