THÊ TỬ LƯU MANH CỦA MA ĐẾ: TUYỆT SẮC NGỰ THÚ SƯ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thê tử lưu manh của ma đế: tuyệt sắc ngự thú sư - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Đột phá thành công

Edit: halina

Sáng sớm hôm sau, Liên Thanh làm xong đồ ăn sáng thì liền trở về phòng, ăn Hoàng Long Đan rồi ngồi xếp bằng bắt đầu con đường tu luyện.

Liên Thanh làm theo phương pháp Tiểu Thí Ước truyền thụ, ngồi ở trong phòng tĩnh tọa suốt một ngày, có Hoàng Long Đan phụ trợ nên đã thành công tu luyện thành một Võ Giả, hơn nữa còn đột phá Cơ Trúc Kỳ tầng thứ nhất.

Liên Thanh chậm rãi mở mắt ra, phát giác thân thể của mình uyển chuyển nhẹ nhàng, hơn nữa huyết quản cũng khơi thông không ít!

Tiểu Thí Ước cảm nhận được Liên Thanh thăng cấp nên nhảy ra khỏi không gian Tinh Thần. “Chủ nhân, người tấn chức từ người thường thành Võ Tu Giả thành công rồi!”

“Sai, chủ nhân nhà ngươi là từ Dị Năng Giả thành công biến thành Dị Năng cộng thêm Võ Tu Siêu Cường Giả!” Liên Thanh búng trán Tiểu Thí Ước.

Không biết có phải Liên Thanh ảo giác hay không mà nàng lại cảm thấy thân hình Tiểu Thí Ước lớn hơn một chút.

Tiểu Thí Ước là Thần thú khế ước của Liên Thanh, chủ nhân suy nghĩ cái gì tất nhiên nó có thể cảm nhận được.

“Chủ nhân, sau này chỉ cần người tấn chức thì ta cũng có thể cùng thăng cấp!” Tiểu Thí Ước nhào vào lồng ngực Liên Thanh, dùng sức cọ cọ vùng đất bằng phẳng trước ngực Liên Thanh.

Liên Thanh nhấc tiểu sắc quỷ trong lòng mình lên, thần thức chuyển động liền ném nó vào trong không gian Tinh Thần.

Nếu Tiểu Thí Ước được hưởng phúc lợi vì Liên Thanh tấn chức, vậy có phải Thực Đỉnh khế ước của nàng cũng giống vậy, có phải cũng đã biến hóa rồi không?

Liên Thanh lại chuyển động thần thức, đi vào không gian hư vô. Giọng nói của đỉnh hồn lập tức vang lên: “Chúc mừng ngươi trở thành Võ Tu Giả!”
“Cảm ơn!” Liên Thanh nhìn quét quanh một vòng không gian hư vô rồi hỏi: “Không gian hư vô trở nên lớn hơn đúng không?”

“Tuy rằng ngươi tấn chức thành công nhưng chỉ là đột phá Võ Tu tầng thứ nhất, cho nên không gian hư vô chỉ lớn thêm nửa phần mà thôi.”

Liên Thanh sáng tỏ, nhìn khoảng trống không tới ba mươi mét vuông thì nghĩ thầm mình sẽ đi lên núi Hắc Mộc của Cố gia một chuyến nữa!

Trở lại thế giới hiện thực, Liên Thanh bò từ trên giường xuống đất, diexndanllequydoon mở cửa phòng đi ra ngoài.

Đã qua giờ cơm tối nhưng Liên Thanh đi vào phòng bếp thì lại thấy Cố Tuyết Cầm đang nấu đồ ăn cạnh bếp lửa.

“Thanh Nhi, nương biết con trốn ở trong phòng tu luyện nên không dám vào phòng quấy rầy con. Đây là đồ ăn đêm để dành cho con, nương đã hâm nóng cho con rồi.” Cố Tuyết Cầm dọn bữa tối từ trong nồi ra rồi đặt trước mặt Liên Thanh.

Liên Thanh hơi nhăn mày, thật ra nàng… Cũng không quen với việc có người thân.
Ở thế kỷ hai mươi lăm nàng chính là một cô nhi, một đứa trẻ đáng thương từ khi sinh ra ba mẹ đã không cần!

Nàng chưa bao giờ được hưởng tình thương của mẹ, chỉ nhìn thấy qua sách vở chứ đừng nói đến mấy thứ như tình thương của mẹ vĩ đại…

Hôm qua Liên Thanh còn ghét bỏ Cố Tuyết Cầm nhu nhược, rốt cuộc nàng chỉ là mẹ đẻ của thân thể này, thực chất Liên Thanh cũng không có tình cảm quá sâu đậm với Cố Tuyết Cầm.

Nguyện ý ở lại chăm sóc Cố Tuyết Cầm thứ nhất là vì ký ức thân thể để lại làm Liên Thanh có nhiều ràng buộc với Cố Tuyết Cầm và Liên Nhật Kiệt hơn thôi.

Thứ hai là bởi vì hiện tại Liên Thanh còn chưa đủ mạnh nên chỉ có thể tạm thời sống nhờ ở phế viện Cố gia!

“Xảy ra chuyện gì sao?” Cố Tuyết Cầm đã dọn đồ ăn lên bàn nhưng không thấy Thanh Nhi có phản ứng thì nghi hoặc hỏi.

Liên Thanh buông lỏng chân mày, cười nhạt nói: “Mẫu thân làm đồ ăn quá thơm.”

“Nha đầu ngốc!” Cố Tuyết Cầm sủng nịch ‘ mắng ’ một tiếng.

Khi dùng bữa Cố Tuyết Cầm nhìn chằm chằm vào nữ nhi, nhìn đến mức Liên Thanh cảm thấy ngượng ngùng.

“Nương, Kiệt Nhi đi ngủ rồi sao?” Mỗi khi Cố Tuyết Cầm nhập thần nhìn Liên Thanh thì Liên Thanh đều sẽ dời lực chú ý của Cố Tuyết Cầm lên người Liên Nhật Kiệt.

Cố Tuyết Cầm nhẹ gõ đầu nàng: “Ban ngày Kiệt Nhi náo loạn muốn đi chơi với con, nương cản trở nó nên tối nay đi ngủ sớm đi.”


Chương 17: Lần đầu luyện đan

Edit: halina

Sáng sớm ba ngày sau.

“Đột phá, rốt cuộc cũng đột phá được Cơ Trúc Kỳ tầng thứ ba!” Liên Thanh vui sướng nhảy dựng ở trên giường.

Chủ nhân tấn chức thì Tiểu Thí Ước cũng được thơm lây nên chủ động nhảy ra khỏi không gian Tinh Thần.

“Tiểu Thí Ước, ngươi trưởng thành rồi!” Liên Thanh cao hứng hơn rất nhiều, thấy Tiểu Thí Ước lớn lên hẳn thì kích động ôm chặt lấy thân thể mũm mĩm của nó.

Lần đầu gặp mặt, Tiểu Thí Ước chỉ bằng hai nắm tay của Liên Thanh. Qua ba lần Liên Thanh tấn chức thì Tiểu Thí Ước cũng lớn gấp hai!

Ban đầu chỉ là một cục thịt lông tơ tròn xoe màu trắng, bởi vì chủ nhân thăng cấp mà tứ chi và cái đuôi dần dần nảy nở. Nhưng nhìn vẻ ngoài Liên Thanh vẫn không nhận ra Tiểu Thí Ước thuộc loại linh sủng nào.

“Tiểu Thí Ước, ngươi về không gian Tinh Thần trước đi, ta muốn vào không gian hư vô tìm Đỉnh hồn.” Liên Thanh có thể nhanh chóng thăng cấp như vậy, ít nhiều gì cũng nhờ đan dược hỗ trợ.

Nhưng Liên Thanh đã ăn hết ba viên đan dược mua từ Đan Dược Phường ở Trúc huyện rồi. Nếu lại đến Đan Dược Phường mua đan dược nữa thì sẽ bị lỗ, Liên Thanh không muốn để cho người khác chiếm tiện nghi của mình!

Hiện tại Liên Thanh đã trở thành Võ Tu Giả, hơn nữa tu vi cũng tới Cơ Trúc Kỳ tầng thứ ba rồi, nàng muốn hỏi Đỉnh hồn xem có phải đã có thể bắt đầu luyện đan rồi không.

Tiểu Thí Ước vâng theo mệnh lệnh chủ nhân, thân hình lóe lên một cái rồi nhảy vào không gian Tinh Thần.

Liên Thanh chuyển động thần thức, đi vào không gian hư vô.

“Chúc mừng ngươi, lại tấn chức!” Mỗi một lần Liên Thanh đi vào không gian hư vô thì đây đều là lời đầu tiên Đỉnh hồn nói.
“Đỉnh hồn, hiện giờ không gian hư vô được mở rộng nhiều hay ít?” Liên Thanh cũng không kiêu ngạo vì được Đỉnh hồn khích lệ, dieendanllequydon năng lực hiện tại của nàng còn chưa tới mức có thể lơi lỏng.

“Ba phần, mấy ngày nay ngươi đã mở rộng không gian hư vô gấp ba lần!”

Liên Thanh cười cười rồi nói đến vấn đề chính: “Đỉnh hồn, hiện tại ta có thể luyện đan chưa?”

“Có thể, ngươi đã là Võ Tu Giả Cơ Trúc Kỳ tầng thứ ba, có thể khống chế độ lửa khi luyện đan.”

Đỉnh hồn khẳng định làm Liên Thanh rất vui mừng, nàng lập tức hái một ít thảo dược.

“Đỉnh hồn, mau biến lò luyện đan ra đây.” Đỉnh hồn từng nói qua Liên Thanh có thể luyện đan ở trong không gian hư vô, cũng có thể lấy Thực Đỉnh từ trong cơ thể ra để luyện đan ở thế giới hiện thực.

Một cái lò luyện đan màu đen cao hơn một trai tráng to khỏe cả một cái đầu xuất hiện ở trước mặt Liên Thanh, lúc này Liên Thanh còn thấy trên thân lò luyện màu đen có hoa văn cổ xưa cùng với chữ Phạn.

“Công thức Hoàng Long Đan gồm Hoàng Mộc Quả, Bách Thảo Lộ, Bích Liên Thiên, Thiên Kim Đằng, Vân Lâm Hoa.”Đỉnh hồn như có thể đọc được suy nghĩ của Liên Thanh, hiện tại đan dược nàng cần nhất chính là Hoàng Long Đan và Kim Tủy Đan.

Nhưng cấp bậc của Kim Tủy Đan cao hơn Hoàng Long Đan một bậc, trong không gian hư vô vẫn còn thiếu một gốc Bà La Tử trong số những nguyên liệu trong công thức cho nên không thể luyện được.

Công thức và lò luyện đan đều đã có, Liên Thanh ném nguyên liệu vào miệng lò luyện to lớn rồi ngay sau đó Đỉnh hồn giúp Liên Thanh đậy nắp lại.

‘ Vụt’, một ngọn lửa cực lớn xuất hiện ở phía dưới lò luyện.

“Ngươi dùng chân khí của Võ Tu Giả để khống chế lửa đều, bắt đầu đi.”

“Lửa đều?” Liên Thanh nhất thời không hiểu thuật ngữ chuyên nghiệp mà Đỉnh hồn nói.

Sau đó nàng mới phản ứng lại: “Là độ lửa sao?”

“Ừ… Ngươi chú ý màu sắc trung tâm của nó, màu xanh là độ lửa lớn nhất, thứ hai là xanh trắng, sau đó là màu vàng, vàng trắng, màu đen là độ lửa nhỏ nhất.”

Liên Thanh hiểu gật đầu rồi chuyên tâm khống chế ngọn lửa dưới lò luyện đan.

Nửa canh giờ sau, dưới sự giúp đỡ của Đỉnh hồn, Liên Thanh hô ngừng.

Đỉnh lò chuyển động, bảy viên Hoàng Long Đan thông thường bay ra.

“Đây là lần đầu tiên ngươi luyện đan mà có thể luyện thành công bảy viên Hoàng Long Đan nhất phẩm, thành tích coi như không tệ!”

Chương 18: Đau lòng đệ đệ

Edit: halina

Bảy viên Hoàng Long Đan nhất phẩm bay ra từ đỉnh lò đều bị Liên Thanh duỗi tay bắt trọn.

Liên Thanh lấy bình thuốc sứ màu trắng trong lòng ra, bảy viên Hoàng Long Đan trong tay đều được bỏ vào trong đó.

Liên Thanh còn chút ấn tượng về Hoàng Long Đan mua từ Đan Dược Phường, sau khi so sánh thì nàng phát hiện Hoàng Long Đan mình luyện ra cùng một cấp bậc với loại mua ở Đan Dược Phường.

Một viên Hoàng Long Đan nhất phẩm đã có thể bán được ba trăm lượng, trước mắt Liên Thanh như có rất nhiều bạc trắng bay lượn!

“Đỉnh hồn, ta lại luyện thêm vài lần nữa!” Bởi vì bị bạc kích thích nên Liên Thanh nhịn không được lại muốn luyện thêm mấy lượt nữa. Tính ngày mai sẽ đến Trúc huyện một chuyến để bán Hoàng Long Đan!

Đỉnh hồn nghe lệnh Liên Thanh, phụ tá nàng luyện đan ở bên cạnh.

Một buổi chiều trôi qua, thần thức ở trong không gian hư vô quá lâu, trở lại thế giới hiện thực thì thân thể đã sớm đói đến mức bụng kêu rột rột.

Rời khỏi không gian hư vô, bình thuốc bằng sứ màu trắng trong ngực Liên Thanh chứa đầy Hoàng Long Đan, tổng cộng là ba mươi viên.

Liên Thanh mở cửa phòng ra, trời bên ngoài đã nhá nhem tối, mà Liên Nhật Kiệt đang ngồi trong sân nhìn xuất thần chằm chằm hoàng hôn đỏ cả một góc trời.

“Kiệt Nhi ~!” Ở chung với Liên Nhật Kiệt đã được vài ngày, Liên Thanh luôn cảm thấy mình muốn thân cận đệ đệ nhiều hơn với nương.Liên Nhật Kiệt là một đứa bé bị tổn thương, mọi việc đều luôn lấy Liên Thanh làm chủ, mặc kệ cậu nhóc khăng khăng muốn làm cái gì, chỉ cần mang Liên Thanh ra thì sẽ không dám náo loạn nữa.

“Tỷ tỷ!” Liên Nhật Kiệt nghe thấy tiếng tỷ tỷ gọi thì vội lấy lại tinh thần, xoay người nhào vào trong lòng Liên Thanh.

Trên người Kiệt Nhi có một luồng lực hòa quyện rất mạnh làm cho Liên Thanh nhịn không được muốn thân cận. Đối với người không quen với việc có người thân như Liên Thanh thì không biết đây là chuyện tốt hay là chuyện xấu nữa.

“Kiệt Nhi, trong tay tỷ tỷ có viên kẹo đường cho đệ ăn!” Khi Liên Thanh luyện đan ở trong không gian hư vô, không chỉ luyện được Hoàng Long Đan mà còn luyện được Tuyết Cơ Đan.

Liên Nhật Kiệt có màu da ố vàng và mái tóc khô cứng làm cho Liên Thanh nhìn thấy mà đau lòng, dienndanllequydonn chỉ muốn nhanh chóng bổ sung đầy đủ dinh dưỡng mà Liên Nhật Liệt thiếu thốn từ lúc sinh ra tới giờ.
Vừa đúng lúc trong không gian hư vô có đủ thảo dược cho Liên Thanh luyện Tuyết Cơ Đan nên nàng liền luyện đan dược cho Liên Nhật Kiệt.

Liên Nhật Kiệt há mồm ăn đan dược tỷ tỷ đưa đến bên miệng mình, tuy tỷ tỷ nói đây là kẹo đường nhưng cậu nhóc lại không cảm nhận được chút vị ngọt nào.

Nhưng kẹo đường tỷ tỷ đưa rất thơm, hơn nữa vào miệng là tan thành một dòng nước trôi theo cổ họng xuống bụng.

Trong tay Liên Thanh còn có năm viên Tuyết Cơ Đan, ngoại trừ cho Liên Nhật Kiệt ăn thì Cố Tuyết Cầm ăn vào cũng có thể dưỡng da.

Lúc này Cố Tuyết Cầm bưng đồ ăn từ trong phòng bếp ra, thấy hai tỷ đệ đứng trong sân thì kinh ngạc nói: “Thanh Nhi, thăng cấp sao?”

“Dạ, mẫu thân, Thanh Nhi đã là Võ Tu Giả Cơ Trúc Kỳ tầng thứ ba!” Liên Thanh không tính giấu nàng thực lực của mình.

Chỉ có báo cho Cố Tuyết Cầm biết năng lực của mình thì Cố Tuyết Cầm mới có thể yên tâm về Liên Thanh, miễn cho suốt ngày lo lắng Liên Thanh sẽ bị người khác ức hiếp.

Liên Nhật Kiệt vừa nghe tỷ tỷ là cường giả Cơ Trúc Kỳ tầng thứ ba thì hai cánh tay nhỏ kích động ôm lấy vòng eo Liên Thanh: “Tỷ tỷ thật lợi hại!”

“Ha ha… Kiệt Nhi là đệ đệ ta, nhất định sẽ còn lợi hại hơn tỷ tỷ! Sau này đệ hãy đến phòng tỷ tỷ, tỷ tỷ cho đệ cùng tu luyện!” Liên Thanh đã sớm muốn Kiệt Nhi cùng tu luyện với mình, chỉ là mới đầu đan dược không đủ, Liên Thanh không thể nào giúp Liên Nhật Kiệt tu luyện được.

Nhưng hiện tại Hoàng Long Đan đã đủ cho hai người dùng, đương nhiên Liên Thanh muốn đệ đệ cùng tu luyện. Mặc kệ có phải là muốn tháo bỏ gánh nặng vô dụng hay không thì nàng vẫn thật lòng đối xử tốt với Liên Nhật Kiệt, Liên Nhật Kiệt có thể đi theo Liên Thanh cùng tu luyện là chuyện tốt.

Chương 19: Con vợ cả của Tông Hầu Phủ

Edit: halina

Sau khi dùng cơm tối xong, Liên Thanh về phòng trước nửa canh giờ, Cố Tuyết Cầm và Liên Nhật Kiệt cũng không biết nàng làm cái gì trong phòng.

Giờ Tuất, Liên Thanh đi ra khỏi phòng, trong viện đã không còn bóng dáng mẫu thân và đệ đệ.

‘ Cốc cốc cốc ~’ Liên Thanh gõ cửa phòng mẫu thân, cửa phòng lập tức được đẩy ra.

“Tỷ tỷ, Kiệt Nhi sẽ cùng đi tu luyện với tỷ sao?” Liên Nhật Kiệt gấp không chờ nổi nữa, muốn trở nên mạnh mẽ cùng với tỷ tỷ, như vậy nhóc có thể làm nam tử hán, không bao giờ bị nói là chờ nữ nhân bảo hộ.

Liên Thanh sờ sờ đầu nhỏ của Liên Nhật Kiệt, cười nói: “Không nhanh như vậy đâu, Kiệt Nhi ăn hết mấy viên kẹo đường trước đã.”

Sau khi Liên Nhật Kiệt nhận lấy thì trực tiếp nhét vào trong miệng. Lúc này kẹo đường vẫn có hương vị chát.

“Ngủ một giấc thật ngon đi.” Liên Thanh nhìn Liên Nhật Kiệt ăn xong Tẩy Tủy Đan thì làm bộ chuẩn bị rời đi.

“Thanh Nhi ~” Cố Tuyết Cầm ở trong phòng gọi Liên Thanh lại.

Liên Thanh khựng lại, xoay người hỏi Cố Tuyết Cầm: “Nương, có chuyện gì sao?”

“Kiệt Nhi, con lên giường ngủ trước đi, nương có việc muốn nói với tỷ tỷ.” Cố Tuyết Cầm liếc Liên Nhật Kiệt một cái, cố ý đuổi nhóc đi.
Kiệt Nhi là một đứa bé ngoan ngoãn nên không nói hai lời liền bò lên giường.

“Thanh Nhi, nương đến phòng con.” Sau khi Cố Tuyết Cầm ra khỏi phòng mình thì liền kéo tay Liên Thanh bước vào phòng của nàng.

Sau khi vào phòng Liên Thanh thì Cố Tuyết Cầm nhìn nữ nhi đã thay đổi nhiều ngày qua: “Thanh Nhi, có phải con có chuyện gạt mẫu thân hay không?”

“Thanh Nhi có thể gạt mẫu thân chuyện gì chứ?” Đáy mắt đen nhánh của Liên Thanh lóe sáng.

“Thanh Nhi, tuy rằng nương là thứ nữ Cố gia, nhưng tốt xấu gì Cố gia cũng là gia tộc dược hương lâu đời, nương cũng hiểu được một chút dược lý.”

Cố Tuyết Cầm nói vậy thì Liên Thanh cũng hiểu nàng đã phát hiện ra Tuyết Cơ Đan mà Liên Nhật Kiệt uống.

Có lẽ vừa rồi đút cho Liên Nhật Kiệt uống Tẩy Tủy Đan, Cố Tuyết Cầm cũng lưu ý tỷ đệ bọn họ đang làm gì cho nên mới biết Liên Thanh không cho Liên Nhật Kiệt ăn kẹo đường mà là Tẩy Tủy Đan.Liên Thanh vốn cũng không tính giấu diếm, dienndanleequydoon sáng sớm ngày mai khi dược hiệu của Tẩy Tủy Đan giúp Liên Nhật Kiệt loại bỏ chất bẩn trong cơ thể ra bên ngoài thì Cố Tuyết Cầm nhất định sẽ biết Liên Nhật Kiệt ăn cái gì.

“Thanh Nhi cũng muốn dấu diếm cả nương sao?” Cố Tuyết Cầm càng cảm thấy hiện tại mình không nhìn thấu được nữ nhi nữa.

Trước kia chuyện gì Thanh Nhi cũng đều không giấu diếm được, hỉ nộ ái ố của nàng đều thể hiện hết trên mặt.

Tuy rằng hiện tại Thanh Nhi vẫn ngoan ngoãn hiểu chuyện như trước, nhưng nàng lại biết cách đè nén cảm xúc.

“Có phải người Cố gia lại đến ức hiếp con không?” Đối với việc nữ nhi đột nhiên thay đổi, Cố Tuyết Cầm chỉ nghĩ là người Cố gia kích thích Thanh Nhi, khiến cho cả người nàng trở nên sắc bén hẳn lên.

Liên Thanh gật đầu, “Vào một đêm trước đây, Cố Lỵ Lỵ tìm hai người đến trói Thanh Nhi lại rồi ném xuống dòng sông đen.”

“Cái gì?” Cố Tuyết Cầm giật mình nhìn chằm chằm Liên Thanh, bất an ôm lấy nàng: “Thanh Nhi, vì sao con không sớm nói cho nương biết?”

“Nương, Thanh Nhi nói cho người chỉ khiến người thêm bi thương.” Cố Tuyết Cầm không làm được gì, Liên Thanh nói ra thì nàng cũng không thể cầm đao vọt vào sân nhà Cố gia để chém người.

Cố Tuyết Cầm ôm Liên Thanh khẽ thở dài một tiếng: “Thanh Nhi, thật ra nương cũng không mềm yếu như con tưởng. Nếu nương thật sự không có gì cả thì lúc trước trưởng tử của Tông Hầu Phủ sao có thể cưới mẫu thân làm chính thê?”

Liên Thanh nhăn mày, Cố Tuyết Cầm nói không sai. Cha ruột Liên Thanh là con vợ cả của Liên Quốc Tông Hầu Phủ, lúc trước không thể chỉ coi trọng dáng vẻ của mẫu thân mà liền cưới mẫu thân vào Tông Hầu Phủ làm chính thất!

Chương 20: Đệ nhất Thính Phong trấn

Edit: halina

“Lúc nương mười lăm tuổi đã là một Võ Tu Giả Cơ Trúc Kỳ tầng thứ tám.” Cố Tuyết Cầm nhớ lại quá khứ, trong lòng đau đớn như bị đao cắt vậy.

Liên Thanh kinh ngạc hỏi: “Nương đã từng là Võ Tu Giả?”

“Đều là mây khói thoáng qua rồi. Nương từng được Thánh Môn đến tìm, vốn nên là đệ tử của Thánh Môn.”

Cố Tuyết Cầm không lập tức nói hết ra, nhưng Liên Thanh có thể đoán được sở dĩ nương không trở thành đệ tử Thánh Môn tuyệt đối có liên qua đến tên nam nhân đáng chém ngàn đao kia!

“Năm mười lăm tuổi nương gả cho cha con, từ đó bước vào cửa quý của Liên Quốc Tông Hầu Phủ!” Trong lời nói của Cố Tuyết Cầm tràn đầy hận ý, là hận Tông Hầu Phủ, cũng chán ghét tên nam nhân phụ lòng vứt bỏ thê tử.

“Sau khi tới Tông Hầu Phủ thì Thánh Môn kia thế nào?” Tuy Liên Thanh không biết Thánh môn là tổ chức gì nhưng có thể trưởng tử của Tông Hầu Phủ vì Thánh Môn nên mới cưới một nữ nhân ở cái thị trấn nhỏ như Thính Phong trấn này như vậy bối cảnh nhất định không nhỏ!

Cố Tuyết Cầm gật đầu, thở dài nói: “Là mẫu thân gặp người không tốt, gả cho tên phụ lòng, còn tưởng rằng đó là tình yêu thật sự.”

“Nương, người yên tâm, Thanh Nhi nhất định sẽ đòi lại hết mọi nợ nần!” Nếu phần trách nhiệm này đã đặt ở trên người Liên Thanh thì Liên Thanh chắc chắn sẽ giúp thân thể này đoạt lại mọi thứ vốn thuộc về nàng.
Theo ký ức của Liên Thanh, lúc ấy trưởng tử của Tông Hầu Phủ có một thiếp thất cực kỳ sủng ái, hơn nữa nữ nhân khốn kiếp đó còn hạ trưởng tử trước, càng làm cho nàng ta huênh hoang lên mặt.

“Thanh Nhi, vốn dĩ nương muốn nén giận dẫn theo con và Kiệt Nhi bình an sống hết đời này, nhưng trong lòng mẫu thân cũng không cam lòng, nhưng mẫu thân không muốn con mạo hiểm, đồng ý với nương đừng đến thủ đô của Liên Quốc!” Cố Tuyết Cầm vì muốn tốt cho Liên Thanh, dienxdanllequydon một khi đến thủ đô thì nhất định sẽ chạm mặt người của Tông Hầu Phủ.

Không được, tuyệt đối không được!

Liên Thanh đỡ tay Cố Tuyết Cầm rồi trấn an: “Nương, người yên tâm, dù sau này Thanh Nhi đi nơi nào đều sẽ dẫn theo người và đệ đệ. Ngay cả thủ đô, trước khi thực lực Thanh Nhi không đủ thì sẽ không xông vào.”

“Ngoan, nữ nhi ngoan của mẫu thân!” Cố Tuyết Cầm bi thương rơi một giọt nước mắt, nỗi bi ai trong lòng nàng Thanh Nhi không thể hiểu.

Cố Tuyết Cầm đã từng là một cường giả, ở Thính Phong trấn này Cơ Trúc Kỳ tầng thứ tám đã là đệ nhất rồi.Nhưng mà tất cả đều bị huỷ hoại, nếu trong lòng Cố Tuyết Cầm không hận là giả. Nhưng hiện giờ thân thể nàng bị tàn phá như vậy làm sao dám về thủ đô sinh sự?

Không phải Cố Tuyết Cầm sợ chết, thật sự bởi vì Thanh Nhi và Kiệt Nhi còn cần nàng chăm sóc, nếu nàng đi rồi thì Thanh Nhi và Kiệt Nhi sẽ trở thành cô nhi không cha không mẹ, sao Cố Tuyết Cầm có thể nhẫn tâm?

“Nương, ta không hiểu y thuật, nhưng ta sẽ nghĩ mọi cách để khôi phục thân thể của người.” Kiếp trước Liên Thanh cũng không hiểu biết về dược lý, nhưng kiếp này có Đỉnh hồn tương trợ, Liên Thanh tin tưởng mình nhất định có thể chữa khỏi thân thể cho mẫu thân.

Cố Tuyết Cầm lắc đầu, sau đó hỏi: “Thanh Nhi, con học được cách luyện đan rồi sao?.”

“Đúng vậy, Thanh Nhi biết luyện đan, nhưng mẫu thân, có vài chuyện tạm thời Thanh Nhi không thể nói ra được.” Liên Thanh không muốn giải thích chuyện về lò luyện đan đen, nàng có được nó cũng chỉ ngoài ý muốn, chuyện này nàng biết, Tiểu Thí Ước biết, Đỉnh hồn biết, như vậy là đủ rồi!

“Được, nữ nhi ngoan của mẫu thân, trời cũng muộn rồi, nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Cố Tuyết Cầm không miễn cưỡng Liên Thanh, học được luyện đan thuật cũng là chuyện tốt cho Thanh Nhi.

Liên Thanh tiễn Cố Tuyết Cầm ra khỏi phòng, “Nương cũng nghỉ sớm chút đi, ngày mai Kiệt Nhi rời giường làm phiền nương tắm rửa sạch sẽ cho nó.”

“Đứa nhỏ ngốc, cả hai đều là hài tử của nương, sao lại thành phiền phức rồi? Về phòng ngủ đi.”


Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau