THÊ TỬ LƯU MANH CỦA MA ĐẾ: TUYỆT SẮC NGỰ THÚ SƯ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thê tử lưu manh của ma đế: tuyệt sắc ngự thú sư - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Cuồng ngạo không kiềm chế được

Edit: halina

Tiểu Thí Ước mang Liên Thanh lên tới đỉnh núi, tiêu hao Linh lực quá nhiều nên thân thể không chịu nổi nữa đành phải trở về không gian Tinh Thần.

Liên Thanh thấy sắp tới lúc Cố gia lên núi rồi nên lập tức kết nối với cây thông liễu, kêu nó truyền đạt cho các sinh linh ở khắp núi Hắc Mộc này, nếu biết được tin tức người Cố gia lên núi khai thác được dược thảo thì nhất định phải kêu đám cây cỏ ở xung quanh cái nhà nát của Cố gia báo với nàng.

Sau đó, Liên Thanh nhanh nhẹn leo lên cành cây cổ thụ thô ráp, bóng dáng gầy yếu nhanh chóng bay nhảy giữa núi rừng gian.

Khi đến chân núi Hắc Mộc thì không hề bất ngờ đụng mặt người Cố gia nữa. Người nào trong bọn họ cũng phấn chấn cầm xẻng trong tay, lưng đeo một cái sọt, chờ đợi đến chỗ sườn núi kiếm được dược thảo có giá trị xa xỉ.

Liên Thanh khinh thường nhếch khóe miệng, bởi vì Thánh Quỳnh đại lục còn có Võ Tu Giả nữa nên nàng không dám khẳng định đám người Cố gia kia có năng lực Võ Tu Giả yêu hay mạnh. Nếu Liên Thanh bị phát hiện thì chắc chắn sẽ gây ra phiền phức không nhỏ.

Liên Thanh không hề dừng lại mà nhanh chóng rời khỏi núi Hắc Mộc, mà người Cố gia lại đi về hướng ngược lại với Liên Thanh, mò lên trên núi Hắc Mộc.

Người nàng khoác áo choàng màu đen, sau khi mua sắm không ít đồ dùng sinh hoạt và nguyên liệu nấu ăn thì Liên Thanh mới vội vàng trở về cái gian nhà nát của Cố gia.

“Thanh Nhi, đã trở lại rồi sao?” Cố Tuyết Cầm ở trong viện múc nước sinh hoạt dưới giếng, chuẩn bị nấu một nồi nước ấm pha trà Kim Ngân Hoa, trà lạnh tính hàn khắc hỏa[1].

[1] ý nói trà lạnh giúp giải nhiệt

Nhìn thấy mẫu thân cố sức kéo thùng đựng đầy nước đặt trên mặt đất, Liên Thanh vội vứt đồ vật mới mua được xuống và đi đến bên cạnh Cố Tuyết Cầm khiêng thùng nước lên.Nhìn thấy thân thể nhỏ gầy ốm của Liên Thanh có vẻ như không làm được việc nặng, nhưng khi khiêng thùng nước lớn nặng mấy cân thì lại không tốn nhiều sức chút nào.

Sau khi khiêng thùng nước vào phòng bếp thì Cố Tuyết Cầm vội vàng nấu nước pha trà Kim Ngân Hoa.

Đột nhiên nghĩ tới vấn đề tu luyện, Liên Thanh đi đến bên cạnh Cố Tuyết Cầm, hỏi: “Nương, người có biết làm cách nào để trở thành một Võ Tu Giả không?”

“Hả?” Bởi vì Liên Thanh hỏi quá đường đột nên Cố Tuyết Cầm lập tức ngây ngẩn cả người.

Liên Thanh nghi hoặc nhướng mày: “Nương, sao vậy?”

“Thanh Nhi, con muốn tu luyện sao? Nhưng mà con…” Cố Tuyết Cầm nhíu mày, Thanh Nhi không có thiên phú tu luyện.
Trong đầu Liên Thanh đột nhiên thoáng xuất hiện hình ảnh Cố Lỵ Lỵ đứng trước mặt nàng nói những lời châm chọc, diendafnllequydoon nàng từng biến Liên Thanh thành trò cười, Liên Thanh là phế vật không có bất cứ thiên phú gì!

“Ai ~ Thanh Nhi, một nhà chúng ta từ nhỏ đã bình thường, cho nên…”

Cố Tuyết Cầm còn nói chưa nói xong đã bị Liên Thanh ngắt lời: “Nương, không có ai sinh ra đã bị định sẵn vận mệnh cả đời, dù lúc hai tuổi Thanh Nhi khảo nghiệm không có thiên phú nhưng cũng không đại biểu cái khảo nghiệm kia là đúng!”

Liên Thanh quyết sẽ không tự coi nhẹ mình, ở thế kỷ hai mươi lăm sau khi lên làm lính đánh thuê mạnh nhất, tính tình cuồng ngạo đã khắc sâu vào linh hồn của nàng.

Khi trùng sinh ở trên người Liên Thanh, dù nàng ta thật sự là phế vật thì đã sao? Nàng có thể thay đổi, nàng sẽ không để cuộc sống kiềm chế mình!

“Thanh Nhi, con đã bỏ lỡ độ tuổi tốt nhất để tu luyện.” Cố Tuyết Cầm đả kích nữ nhi mình như thế chỉ vì không muốn sau này tu luyện nàng mới bắt đầu thất vọng.

“Nương, trong lòng Thanh Nhi hiểu rõ, dù Thanh Nhi không làm được Võ Giả thì chắc hẳn Kiệt Nhi có thể chứ?” Liên Thanh phát hiện tính tình Cố Tuyết Cầm luôn nhu nhược thì liền nói sang chuyện khác, ném vấn đề cho Liên Nhật Kiệt.

Cố Tuyết Cầm than một tiếng rồi vỗ về bàn tay nhỏ của Liên Thanh, “Mẫu thân không cầu các con có được thiên phú gì cả, chỉ cầu các con được bình an!”

“Nương, người yên tâm, sau này Thanh Nhi sẽ cho nương và Kiệt Nhi sống những ngày tháng tốt đẹp!” Trong mắt Liên Thanh chưa đựng đầy ánh sáng, là sự tự tin khát cầu trở nên mạnh mẽ và lòng quyết tâm!

Đêm khuya, Liên Thanh quyét dọn xong sân nhà thì trở lại phòng, kéo Tiểu Thí Ước đang còn ngủ ngáy trong không gian Tinh Thần ra.

Chương 12: Chữa trị gân mạch

Edit: halina

Bởi vì bị quấy rầy nên Tiểu Thí Ước rất bất mãn quay cuồng thân thể mũm mĩm trong ổ chăn ấm áp của chủ nhân.

Liên Thanh ấn ngón tay xuống đầu Tiểu Thí Ước: “Cục cưng, nói cho chủ nhân nhà ngươi nghe làm thế nào để tu luyện thành Võ Tu Giả vậy?”

“Chủ nhân, người muốn tu luyện sao?” Tiểu Thí Ước lười biếng vểnh mông, không hề có vẻ quan tâm đến việc Liên Thanh không thể tu luyện.

Liên Thanh quyết tâm muốn trở nên mạnh mẽ cho nên mới dây dưa với Tiểu Thí Ước, xem thử nó có ý kiến gì có thể truyền đạt lại cho nàng không.

“Chủ nhân, Võ Tu của con người rất đơn giản, nhưng với thân thể hiện tại của chủ nhân mà muốn đột phá được Cơ Trúc Kỳ tầng thứ nhất thì có chút khó khăn.” Tiểu Thí Ước giương mắt nhìn thân thể gầy yếu của chủ nhân rồi sau đó bất đắc dĩ lắc đầu.

Tất nhiên Liên Thanh hiểu rõ thân thể này yếu đuối cỡ nào. Ở thế kỷ hai mươi lăm, Linh Hồn Lực của Liên Thanh có thể giúp nàng khống chế cả một khu rừng, nhưng mà ở chỗ này Liên Thanh chỉ có thể giao lưu với một cái cây! Tương phản lớn như thế khiến đại não Liên Thanh đầy cảm giác buồn bực.

“Đúng rồi, không phải hôm nay chủ nhân hái được không ít dược thảo sao? Người có thể dùng chúng nó để luyện thành đan dược, chữa trị gân mạch bị hủy hoại.” Tiểu Thí Ước vặn mông đóng góp ý kiến quý báu, cái đầu nhỏ vẫn luôn cọ vào ngón tay Liên Thanh.

Sau khi nghe Tiểu Thí Ước nhắc nhở thì Liên Thanh mới nhớ tới đống thảo dược trong không gian hư vô.

“Ngươi trở về nghỉ ngơi đi.” Thấy ánh mắt Tiểu Thí Ước mệt mỏi, Liên Thanh buông tha cho nó vể không gian Tinh Thần.
Thóang một cái bóng dáng trắng bóng của Tiểu Thí Ước liền biến mất. Liên Thanh vội vàng nằm xuống giường, nhanh chóng vận dụng ý thức tự đưa mình vào không gian hư vô Thực Đỉnh.

“Ngươi đã đến rồi ~!” Vẫn là giọng nói này.

Sau khi Liên Thanh đi vào không gian hư vô, nhìn thấy bên trong lấp đầy cây cỏ thì hỏi: “Đỉnh hồn, ngươi có biết làm cách nào để luyện đan không? Còn có phương thuốc luyện chế đan dược nữa?”

“Ta thân là Đỉnh hồn của Luyện Đan Đỉnh, tất nhiên biết phương thuốc ngươi cần để luyện đan rồi, nhưng mà luyện đan… Trước khi ngươi trở thành Võ Tu Giả thì tạm thời không thực hiện được!”

“……” Chữ không vô hình đập thẳng vào mặt Liên Thanh.

Đỉnh hồn đã nhận ra Liên Thanh thất vọng nên vội nói: “Tuy rằng ngươi không thể luyện đan nhưng ngươi có thể cải tạo thân thể, ngươi có thể hái thảo dược trong không gian hư vô mang ra ngoài, nấu thành nước thuốc, hiệu quả cũng không kém hơn đan dược.”“Đúng rồi, không luyện được đan dược thì ta cũng có thể nấu thành nước thuốc!” Liên Thanh vỗ trán thật mạnh, dienndafnllquysdoon đầu óc của thân thể này quả thực không dùng được.

Liên Thanh lựa vài cây Bích Liên Thiên, Chi Tuyết Thảo, Hủ Cốt Linh Hoa và Thiên Tiên Tử từ trong đống thảo dược hôm nay mang vào trong không gian hư vô rồi mới đi ra ngoài.

Thừa dịp mẫu thân và Kiệt Nhi đều đã ngủ, Liên Thanh chạy nhanh đến phòng bếp nấu nước, hơn nữa còn ném hết bốn loại thảo dược có tác dụng cải thiện đối gân mạch vào nồi nước thuốc.

Một canh giờ sau, hương thuốc thơm nồng đã bay khắp nơi, sau khi được Đỉnh hồn nhắc nhở, Liên Thanh dập tắt lửa.

Đan dược được luyện ra từ bốn loại thảo dược này được gọi là Tẩy Tủy Hoàn. Hiện giờ nấu thành nước thuốc thì gọi nó là Tẩy Tủy Canh đi.

Sau khi uống xong Tẩy Tủy Hoàn đậm đặc, Liên Thanh ợ một tiếng rồi quay lại giường, nặng nề ngủ.

Chỉ một đêm, nhờ vào Tẩy Tủy Canh, rõ ràng gân mạch trong cơ thể Liên Thanh đã được chữa trị, bởi vì đây là lần đầu tiên uống cho nên sáng sớm Liên Thanh thức dậy thì phát hiện trong quần áo của mình dính đầy vết đen dơ bẩn.

Kia tất cả chất dơ trong cơ thể Liên Thanh được lọc ra ngoài còn tỏa ra mùi hôi gay gắt khó ngửi.

Liên Thanh nhanh chóng đi nấu nước tắm rửa mới có thể rửa sạch sẽ toàn bộ vết bẩn trên người.

Chương 13: Đi Trúc huyện trước

Edit: halina

Hôm qua Cố gia không thu hoạch được gì, Liên Thanh không cần nghĩ cũng biết gian nhà chính của Cố gia đã loạn không ra cái dạng gì rồi.

Hôm nay Liên Thanh không muốn lên núi nữa. Đêm qua tiến vào không gian hư vô, Liên Thanh xem qua phương thuốc của Đỉnh Hồn Ký Lục, đồng thời cũng nhận biết được không ít đan dược.

Hoàng Long Đan và Kim Tủy Đan chính là loại đan dược giúp tu luyện ở giai đoạn Cơ Trúc Kỳ của Võ Tu Giả.

Bây giờ Liên Thanh vẫn chưa có năng lực luyện đan nên chỉ có thể mang thảo dược đến hiệu cầm đồ bán lấy tiền rồi mới đến đan dược phường mua hai loại đan dược này.

Sau khi nói với mẫu thân xong thì Liên Thanh liền cải trang đi ra khỏi cái sân nhà hoang tàn của Cố gia, nhắm thẳng về hướng tiệm cầm đồ.

Lần này tới cửa hiệu cầm đồ Liên Thanh không bị đuổi ra ngoài nữa, mà ngược lại chưởng quầy còn rất khách sáo hoan nghênh Liên Thanh vào tiệm.

“Tiểu hài nhi, Bích Liên Thiên mọc hoang lần trước ngươi bán cho ta có còn nữa không?” Chưởng quầy mở miệng rộng cười vui vẻ, lần trước Liên Thanh bán cho hắn ba gốc Bích Liên Thiên, hắn lại có thể bán cho Ly gia với giá gấp ba!

Bán cho Ly gia thì thôi đi, nếu có thì hắn sẽ mua hết tòan bộ gốc Bích Liên Thiên Thượng phẩm với cùng giá như vậy!

“Chưởng quầy, là nhờ chất lượng thảo dược ta bán cho ngươi quá tốt cho nên ngươi mới kiếm được một món lời lớn đúng không?” Mắt Liên Thanh lập tức lóe sáng, lần trước là bởi vì nàng không hiểu biết giá trị của Bích Liên Thiên trên thị trường, lần này chưởng quầy mơ tưởng muốn mua với giá hai mươi lượng sợ là không có khả năng.

Chưởng quầy lắc lắc đầu, thì thầm nói: “Chỉ có ba gốc Bích Liên Thiên mà có thể kiếm lời lớn sao? Chẳng qua là bán với giá gấp ba lần thôi.”“Ngươi bán sáu mươi lượng một gốc?” Liên Thanh kinh ngạc, bởi vì nàng đã điều tra rồi, Bích Liên Thiên Trung Phẩm trên thị trường cũng chỉ hai mươi lượng một gốc, nhưng nàng không ngờ Thượng Phẩm lại có thể bán được sáu mươi lượng!

Chưởng quầy nhất thời cao hứng nói lỡ miệng nên liền ho khan hai tiếng hỏi: “Tiểu hài nhi, hôm nay ngươi mang tới cái gì?”

“Tất nhiên là thảo dược.” Liên Thanh kéo giỏ tre phía sau xuống.

Nếu trực tiếp lấy thảo dược từ không gian hư vô ra thì chắc chắn chưởng quầy sẽ nghĩ nàng làm bùa phép. Cho nên nàng đã sớm bỏ hết thảo dược hôm nay muốn bán vào giỏ tre.

Liên Thanh chỉ lấy ra ba loại thảo dược, theo thứ tự Hỏa Hồng Quả, Bổ Thiên Chi Hòa Bích Liên Thiên.
Chưởng quầy có mắt nhìn tốt, liếc mắt một cái đã nhìn ra thảo dược Liên Thanh lấy ra là trên mức Thượng Phẩm.

“Tiểu hài nhi, thảo dược của ngươi đào được từ đâu?” Chưởng quầy đếm tổng cộng tất cả ba loại thảo dược là có ba mươi cây! Nếu tự hắn lên núi hái về chẳng phải là có thể kiếm một đồng tiền lớn sao?

Chưởng quầy lừa Liên Thanh như đang lừa một đứa bé, nhưng Liên Thanh không phải kẻ ngốc: “Chưởng quầy, nếu ta nói cho ngươi biết chỗ hái thảo dược thì giữa ta và ngươi còn có mua bán sao?”

“Ha ha… Được, ta cũng không tính kễ được ngươi. Tiểu hài nhi nhà ngươi thật khôn khéo!” Chưởng quầy lấy bàn tính ra, tay thoăn thoắt tính toán trên mặt bàn tính, xem coi đám thảo dược Liên Thanh mang đến có trị giá bao nhiêu.

Liên Thanh đã tính qua trước rồi, chưởng quầy phải trả cho nàng mức giá trên một lượng vàng thì nàng mới bán.

“Như vậy đi, ta tính ngươi một ngàn một trăm lượng bạc, được không?” Chưởng quầy đã đoán được từ trước, hắn có thể bán được cái sọt thảo dược này với giá gấp đôi.

Liên Thanh gật đầu, một ngàn một trăm lượng bạc, tương đương với một lượng vàng còn nhiều hơn một trăm lượng bạc, nàng vừa lòng. Nhưng qua lần này thì xem ra nàng vẫn không hiểu biết gì về giá cả hàng hóa ở Thánh Quỳnh đại lục, chưởng quầy ra giá còn cao hơn nàng đã tính.

Sau khi giao dịch thành công, Liên Thanh thấy sắc trời còn sớm nên muốn rời khỏi Thính Phong trấn, đến Trúc huyện.

Theo cấp bậc phân chia ở Thánh Quỳnh đại lục, trấn chính là đơn vị hành chính nhỏ nhất.

Ở cái “ địa phương nhỏ” như Thính Phong trấn này không có Đan Dược Phường nào được mở. Theo như Liên Thanh biết thì muốn mua đan dược chỉ có thể đến Trúc huyện gần đây nhất

Chương 14: Mắt chó xem thường người

Edit: halina

Buổi trưa bắt đầu xuất phát, Liên Thanh đi bộ hơn hai canh giờ, đến giờ Thân thì đến được trung tâm Trúc huyện.

Hỏi người qua đường mới được đường đến Đan Dược Phường, nghe nói Đan Dược Phường này là do Thiên Cơ Môn mở. Ngay cả Thiên Cơ Môn là cái quái gì Liên Thanh còn không biết.

Đứng trước ngoài Đan Dược Phường nhìn thấy ba chữ ‘ Thiên Cơ Môn ’, Liên Thanh túm áo choàng đen lại rồi đi vào.

“Mua hay là bán đan dược?” Liên Thanh vừa mới bước một chân vào Đan Dược Phường thì đã có tiểu nhị tiến đến.

Liên Thanh cúi đầu xuống trả lời: “Mua đan dược.”

“Đan dược ở tiệm ta giá thấp nhất cũng đã một trăm lượng bạc, ngươi mua nổi không?” Tiểu nhị quan sát áo choàng cũ nát trên người Liên Thanh, cộng thêm thân thể gầy yếu của Liên Thanh thì bất giác không nghĩ Liên Thanh sẽ là khách quý có thể trả nổi hơn mười lượng!

Liên Thanh khẽ ngẩng đầu lên, mắt lạnh liếc nhìn tiểu nhị, thầm mắng hắn mắt chó xem thường người khác. Nàng bốc khoảng mấy chục lượng từ trong túi tiền ra làm tiểu nhị nghẹn họng.

“Ngươi muốn mua đan dược gì?” Thái độ của tiểu nhị thoáng hòa hoãn một chút.

“Hoàng Long Đan và Kim Tủy Đan, bao nhiêu ngân lượng một viên?” Liên Thanh đi dạo khắp nơi một lát, Đan Dược Phường quả thật là nơi để mua bán đan dược, toàn bộ đều là bình bình lọ lọ bằng sứ.

Tiểu nhị đánh giá thân thể Liên Thanh, nhưng không dò xét được bất kỳ thực lực Võ Tu nào.

Cộng thêm đan dược hiện tại Liên Thanh muốn mua là loại trợ giúp tu luyện Cơ Trúc Kỳ, dienxdanllequydoon tiểu nhị càng thêm hoài nghi Liên Thanh không phải Võ Tu Giả.

Người tới độ tuổi này như Liên Thanh mà còn chưa tu luyện thì hơn phân nửa đều là không có thiên phú Võ Tu!Ý khinh thường trong mắt tiểu nhị càng gia tăng: “Một viên Hoàng Long Đan ba trăm lượng, Kim Tủy Đan giá còn đắt hơn Hoàng Long Đan một trăm lượng.”

Nghe thấy giá cả thì Liên Thanh lập tức nhăn mày. Nàng vốn tưởng rằng trong túi tiền này có một ngàn lượng bạc thì có thể mua sắm được không ít đan dược.

Nhưng mà một viên Kim Tủy Đan đã bốn trăm lượng bạc!

“Mua không nổi sao?” Tiểu nhị đã sớm nhìn ra Liên Thanh do dự, dám đến Thiên Cơ Môn mua đan dược, nếu không có chút vốn liếng thì ngay cả cửa cũng không dám tới gần!

Người này nhất định không biết tên tuổi Thiên Cơ Môn nên mới to gan xông vào Đan Dược Phường! “Mua không nổi thì mời ngươi nhấc chân rời khỏi tiệm của chúng ta đi!”

“Các ngươi buôn bán như thế sao?” Liên Thanh nhịn cơn tức xoay người nhìn tiểu nhị.

Tiểu nhị cao hơn Liên Thanh một nửa đầu, nhưng mà khí thế thì lại yếu hơn Liên Thanh vài phần!Liên Thanh từng là lính đánh thuê ở thế kỷ hai mươi lăm, dù bây giờ thay đổi một cơ thể khác nhưng linh hồn của nàng vẫn cuồng ngạo không gì kiềm chế được như trước, dù là ai cũng đừng mơ tưởng hạ thấp nàng!

“Ngươi không lấy ra đủ tiền, chúng ta không buôn bán với ngươi, mau…”

“Ta muốn hai viên Hoàng Long Đan và một viên Kim Tủy Đan!” Liên Thanh đổ tiền trong túi của mình ra, không ít ngân lượng xôn xao rơi xuống bàn.

Khi trả tiền, Liên Thanh thầm nghĩ nên bắt chưởng quầy ở tiệm cầm đồ đưa cho nàng một lượng vàng. Nếu không phải đã đổi thành một ngàn lượng bạc thì hiện giờ Liên Thanh có thể cầm một lượng vàng đập thẳng vào mặt tiểu nhị rồi!

Liên Thanh đổ tiền ra, tất nhiên tiểu nhị sẽ dân đan dược đến tận tay Liên Thanh.

Sau khi mua được đan dược Liên Thanh nhanh chóng ra khỏi Đan Dược Phường, nàng còn phải nhanh chóng trở về Thính Phong trấn.

Đột nhiên, một hơi thở xa lạ áp sát vào người Liên Thanh.

Liên Thanh ngửi thấy một mùi thơm ngát, nhưng trước mặt lại không có gì cả.

Là người nào? Dám sờ tới sờ lui trên người nàng?

Năng lực cảm nhận của thân thể này rất mạnh, Liên Thanh nắm một cái đã bắt được thứ gì đó trước ngực.

Rõ ràng không nhìn thấy gì nhưng trong tay Liên Thanh lại thật sự đang cầm một thứ gì đó, đó là… Một cổ tay mảnh khảnh ấm áp!

Chương 15: Kỹ năng tàng hình

Edit: halina

Cái nàng bắt được một bàn tay? Nhưng Liên Thanh lại không thấy được gì cả!

Đột nhiên hai đầu gối Liên Thanh bị đạp hai cái, bị đau thiếu chút nữa quỳ xuống mặt đất. Mà chỗ cổ tay cũng bị người ta dùng sức bóp một cái, gần như sắp bóp nát xương tay nàng.

Bởi vì bị đau nên Liên Thanh buông lỏng tay một chút, khiến đối phương nhân cơ hội trốn thoát. Rốt cuộc Liên Thanh không còn cảm nhận được luồng nhiệt trong không khí nữa. Khi cúi đầu nhìn bên hông mình thì thấy túi tiền đã bị trộm!

Liên Thanh sờ soạng đan dược trong lòng ngực, cũng may ba viên Hoàng Long Đan và Kim Tủy Đan mới vừa mua để dùng phụ trợ tu luyện vẫn còn, nếu không Liên Thanh sẽ bị tức đến chết!

Thánh quỳnh đại lục là thế giới Dị Năng Giả và Võ Tu Giả cùng tồn tại, Liên Thanh có được dị năng Câu Thông Thuật, vậy thì người khác cũng có thể có. Dựa theo tình huống vừa rồi, Liên Thanh nắm lấy cánh tay mảnh khảnh kia chỉ có vài giây, ngoài khả năng dịch chuyển tức thời thì hơn phân nửa nàng ta còn là Dị Năng Giả có được kỹ thuật tàng hình!

Bởi vì túi tiền bị trộm nên trên đường Liên Thanh đi từ Trúc huyện trở lại Thính Phong trấn thì cả khuôn mặt đều đen như than!

Lần này đến Trúc huyện, Liên Thanh đã hiểu rõ mình thật sự quá yếu! Ở cái dị thế cường giả hoành hành ngang ngược này thì Liên Thanh của hiện tại chỉ là một con châu chấu tùy ý bị người ta nhào nặn!

Nàng muốn trở nên mạnh mẽ! Muốn sống ở Thánh Quỳnh đại lục thì nàng cần phải nắm vững được năng lực của mình, không chỉ là tu luyện Võ Tu, Liên Thanh còn phải nghĩ mọi cách để gia tăng Linh Hồn lực của mình!

Trở lại phế viện Cố gia đã là giờ Tuất. Cố Tuyết Cầm nôn nóng bồi hồi đứng trước cửa phế viện, ngửa đầu nhìn về bóng dáng Liên Thanh từ xa xa.Lúc thấy bóng người gầy yếu của Liên Thanh xuất hiện thì Cố Tuyết Cầm chảy nước mắt: “Thanh Nhi, sao trễ như vậy mới trở về?”

“Nương, xế chiều nay Thanh Nhi ngồi ngủ dưới tàng cây.” Liên Thanh cũng không tính nói cho Cố Tuyết Cầm biết việc nàng đến Trúc huyện.

Một là không muốn làm Cố Tuyết Cầm lo lắng khi nàng bắt đầu tu luyện Võ Tu. Hai là nàng đến Trúc huyện để mua đan dược hỗ trợ tu luyện, phải tốn một số tiền rất lớn nên Liên Thanh lười giải thích quá nhiều cho Cố Tuyết Cầm, diẽndaffnllequysdon cũng không muốn bại lộ sự tồn tại của không gian hư vô.

Cố Tuyết Cầm nghe Liên Thanh nói là mệt mỏi nên ngủ dưới tàng cây thì cũng liền an tâm. “Sau này đừng hồ đồ mà nghỉ ngơi ở bên ngoài nữa, nào có nơi nào thoải mái bằng nhà của mình?”

“Nương nói rất đúng, ngủ dưới tàng cây lâu như vậy, eo và cổ Thanh Nhi đều nhức muốn chết. Nương cũng nghỉ ngơi sớm đi, sau này không cần lo lắng cho Thanh Nhi nữa.” Liên Thanh đỡ tay Cố Tuyết Cầm rồi dắt bà về phòng.
Sau khi trở lại ‘ ổ chó ’ của mình thì Liên Thanh cởi áo choàng màu đen dính đầy bụi bậm ra rồi trực tiếp nằm xuống giường.

Thần thức vừa động thì Tiểu Thí Ước đã bị Liên Thanh lôi ra từ trong không gian Tinh Thần.

“Chủ nhân, ngài lại có yêu cầu gì dặn dò tiểu nhân sao?” Tiểu Thí Ước uể oải nâng mí mắt, liếc Liên Thanh một cái.

Liên Thanh nắm đống lông trắng như tuyết của Tiểu Thí Ước, hỏi: “Hôm nay ta đến Trúc huyện, ngươi ở trong không gian Tinh Thần mà lại không nhìn thấy chuyện bên ngoài?”

Tiểu Thí Ước ngượng ngùng lắc đầu: “Chủ nhân, chỉ cần ta trở về không gian Tinh Thần thì ta liền ngủ mất rồi.”

“Sao ngươi lại vô dụng như thế?” Liên Thanh phát hiện mình đã phí công nuôi dưỡng một con sủng vật không nhìn được cũng không dùng được, nàng cũng không biết Tiểu Thí Ước thuộc chủng loại gì!

“Chủ nhân, hình như chỉ có khi người gặp nguy hiểm đến tính mạng thì ta mới khẩn trương!” Tiểu Thí Ước thấy chủ nhân của mình tức giận thì vội giải thích.

Không đề cập tới nguy hiểm còn tốt, nhắc tới là Liên Thanh liền tức giận! Tuy rằng hai chân vị cái người tàng hình kia đạp cũng không bị thương gì mấy nhưng xương tay nàng bị bóp một chút đến bây giờ vẫn còn đau đây!

“Túi tiền của ta bị trộm, ngươi còn trốn ở trong không gian Tinh Thần mà ngủ, nên phạt!” Liên Thanh nói xong liền gõ mạnh đầu Tiểu Thí Ước hơn mười cái, đúng là kém cỏi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau