THÊ TỬ LƯU MANH CỦA MA ĐẾ: TUYỆT SẮC NGỰ THÚ SƯ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thê tử lưu manh của ma đế: tuyệt sắc ngự thú sư - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Phượng nữ trùng sinh

Edit: halina

Trấn Thính Phong, núi Hắc Mộc.

Trăng tròn mười lăm chiếu xuống núi rừng, gió đêm điên cuồng thổi ‘ vù vù vù’, đêm khuya âm u lạnh lẽo thuận lợi cho mấy người làm chuyện xấu trong núi Hắc Mộc, sống lưng căng cứng, lông tơ dựng đứng.

Hai gã trai tráng tay khiêng một cái túi bằng vải bố, cô nương trẻ tuổi đi sau lưng bọn họ ước chừng chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, chân ba người đạp trên lá khô phát ra tiếng vang ‘ xào xạt ’‘ xào xạt ’, âm thanh này càng khiến màn đêm trở nên đáng sợ.

“Nhanh ném xuống đi!” Giọng nói non nớt mang theo hai phần tàn nhẫn, ba phần độc ác của tiểu cô nương vang lên, ra lệnh cho hai tên trai tráng ném bao tải bằng vải bố được buộc chặt xuống dòng sông đen trong núi Hắc Mộc.

Dòng sông đen này có chín nhánh, vây quanh ngọn núi, nước sông chảy xiết, có chút buông thả không sao kiềm chế được. Phía trước khúc sông ở trước mặt ba người lúc này có một thác nước cao mấy trượng đang ồ ạt đổ thẳng xuống, sinh vật rơi từ nơi đó xuống đừng mơ còn mạng sống sót!

“Cố đại tiểu thư, thật sự muốn ném xuống sao?” Một tên trai tráng trong số đó nghẹn ngào mở miệng, hắn không biết nếu việc này bị Cố gia chủ phát hiện thì mình có bị chém đầu hay không nữa?

“Đây không phải là điều muốn hay không, mang thứ bỏ đi này về Cố gia chúng ta sao? Gia gia sẽ không thèm để ý đến chuyện này! Nhanh ném đi cho bổn tiểu thư!” Trong đêm đen có thể mơ hồ thấy được cô nương đứng phía sau hai gã trai tráng đang sốt ruột muốn ném túi vải bố vào dòng nước đang chảy cuồn cuộn.

Một tiếng ‘ Bịch ’ vang lên, túi vải bố nặng nề rơi vào giữa dòng sông đen.

“Đi, về nhà!” Cố Lỵ Lỵ phủi tay để giũ bỏ vận xui vì vừa rồi chạm vào túi vải bố, nhìn dòng sông đen đang chảy rít gào chảy siết rồi nở nụ cười vừa lòng.

Hai gã trai tráng mím môi bị gió lạnh thổi buốt môi, mang theo tâm trạng thấp thỏm mà đi theo sau lưng Cố đại tiểu thư ra khỏi núi Hắc Mộc trở về Cố gia.

Sau khi ba người rời đi không lâu thì dòng sông đen trầm tĩnh đã xảy ra dị tượng* kỳ quái.

* dị tượng: hiện tượng kỳ quáiRõ ràng trời mới canh hai, bầu trời đêm đen nhánh đầy sao lộng lẫy trở nên sáng như ban ngày chỉ trong nháy mắt, chiếu sáng cả một vùng đất đang ngủ say, đánh thức cường giả trên Thánh Quỳnh đại lục.

“Phượng Hoàng Nữ Đế xuất hiện sao?”

……

“Vèo vèo vèo vèo ~”

Không biết từ đâu xuất hiện một luồng sức mạnh hút lấy Cảnh Thanh vào thác nước ngay phía trước dòng sông đen đó.

“Khụ khụ khụ ~” Cảnh Thanh còn ở trong nước nhưng có thể mẫn cảm nhận thấy được xung quanh mình là nước, nhưng mà vì ở trong bao bố bị buộc chặt nên lại có chút không khí để thở!

Khó chịu nên dùng hai ngón tay moi nước sông khoang miệng ra ngoài khiến Cảnh Thanh lại ho khan thêm vài tiếng.
“A!” Cảnh Thanh vừa mới dễ chịu được một chút thì liền có một cơn lốc xoáy mạnh mẽ hút cô vào.

Cảnh Thanh bị nhốt trong bao bố nên không biết mình bị trôi tới nơi nào. Đột nhiên trọng lực tác động lại lên người cô, một tiếng ‘ Bịch’ vang lên, toàn bộ bao bố rơi xuống mặt đất.

“Ai da, thật đáng chết!” Cảnh Thanh bất chấp cái mông bị đau, hai cánh tay gầy yếu đến mức không chịu nổi gắng sức xé rách bao bố.

Thật là sáng, ánh sáng chói mắt đập vào mắt Cảnh Thanh, cô còn cho rằng mình đã trôi tới chỗ Quang Thần ở Quang Minh Thần Điện nữa chứ, sáng như thế, mắt to đến 24k cũng đều bị ánh sáng này làm mù.

Là cái gì? Là cái đồ quỷ gì đang cào mông cô?

“xèo ~ xèo ~” Âm thanh mềm mại đáng yêu vang lên sau lưng Cảnh Thanh, Cảnh Thanh chỉ có thể nhịn cảm giác chói mắt đến sắp mù xuống để mở mắt ra.

Xoay người thấy cái thứ quỷ trước mặt thì Cảnh Thanh rất muốn đá nó một cái cho hả giận, cục bông trắng béo nhỏ kêu ‘xèo ’‘ xèo ’ rồi lăn ra xa.

Không bao lâu, cái vật nhỏ kia lại kêu ‘xèo ’‘ xèo ’ rồi chạy vội trở lại.

Lúc Cảnh Thanh không chú ý tới nó thì nó nhảy lên, dùng móng vuốt nhỏ bắt lấy tay Cảnh Thanh rồi mở miệng cắn một cái vào ngón tay cô.

“Khốn kiếp!” Lúc Cảnh Thanh đang chửi cục bông trắng dây dưa trên ngón tay cô thì ánh sáng xung quanh tan đi, nhưng lại có một ngôi sao năm cánh tụ lại một chỗ.

Khế ước ư?


Chương 2: Khế ước thượng cổ

Edit: halina

Máu Cảnh Thanh và máu của quỷ nhỏ này dung hợp với nhau, hai giọt máu hòa thành một giọt lớn sau đó hình thành một Ngũ Mang Tinh Trận (đại khái là 1 vòng tròn có ngôi sao 5 cánh).

Văn tự cổ xưa xuất hiện ở trong không trung, sau đó ánh sáng chợt lóe lên, giọt máu đó lại tách thành hai giọt riêng rẽ dung hòa vào ấn đường của Cảnh Thanh, và thân thể dưới lớp lông của quỷ nhỏ đó.

“Chủ nhân ~” Quỷ nhỏ nghểnh cái đầu nhỏ ra, hai tròng mắt nhỏ trong đôi mắt lớn tròn xoe nhìn Cảnh Thanh, trong mắt có chút ý lấy lòng.

Cảnh Thanh kỳ quái đánh giá Tiểu Bạch Cầu dưới chân, rồi sau đó dùng một tay nhấc nó lên, thấy dưới lớp thịt của Tiểu Bạch Cầu có xuất hiện một vật thể giống ‘con giun’ lớn bằng cỡ ngón cái lúc ẩn lúc hiện.

Cảnh Thanh cảm thấy hứng thú nên vươn ngón trỏ đụng vào, miệng còn nói lời trêu chọc: “Tiểu đệ đệ?”

“Thí ước ~!” Tiểu Bạch Cầu còn đang nằm trong tay Cảnh Thanh, nghe thấy vậy thì nhảy ra xa, khủng hoảng lăn hai vòng trên mặt đất mới dừng lại, mở mắt to đáng thương hề hề nhìn Cảnh Thanh.

Cảnh Thanh cười ‘ phụt ’ một tiếng, hỏi Tiểu Bạch Cầu: “Ngươi là loài vật gì?”

“Thí ước ~” Tiểu Bạch Cầu kiên trì chỉ nói ra hai chữ.

“Vậy sau này cứ kêu ngươi là Thí Ước đi, nơi này là chỗ nào?” Cảnh Thanh nhìn lại bốn phía, nhìn mọi vật trống không, nhìn ra xa không thấy điểm dừng thì nhíu mày nghi hoặc.

Tiểu Bạch Cầu vốn đã lăn ra xa rồi lại lăn trở về bên chân Cảnh Thanh, đáp: “Nơi này là không gian Tinh Thần, chủ nhân chỉ cần tập trung tinh thần thì liền có thể đi ra ngoài.”
“Ngươi dẫn ta tới đây?” Cảnh Thanh cúi đầu nhìn vật nhỏ bên chân, nếu nàng không cảm nhận sai thì vừa rồi rõ ràng nàng đang ở trong nước.

Tiểu Bạch Cầu gật cái đầu nhỏ tròn tròn một cái, trả lời: “Chủ nhân, vừa rồi là Thí Ước cứu người.”

Đối mặt với hành động khoe công lao của Tiểu Thí Ước, Cảnh Thanh không thèm để ý đến. Nàng nhắm mắt lại tập trung tinh thần, chỉ nghe một tiếng ‘ vèo ’ vang lên, bên tai lại vang lên âm thanh róc rách của nước chảy.

Thật sự đúng là không gian Tinh Thần kỳ quái sao? Cảnh Thanh trợn mắt nhìn chung quanh, dienxdafnleequydoon nàng còn ở trong nước nhưng được một lớp màng bảo vệ, dưới nước đen thùi lùi không thấy rõ gì cả.

“Thí Ước ~!” Chỉ thấy Tiểu Thí Ước rụt người lại một chút, dần dần có ánh sáng hội tụ lại trên người nó, chiếu sáng phong cảnh trong nước.

Nhờ vậy Cảnh Thanh mới có thể thấy được rong rêu lay động dưới đáy nước, nghe được chúng nó đang kêu gọi nàng: ‘ Phía trước chính là thác nước của dòng sông đen, nhanh quay lại bờ đi! ’

Cảnh Thanh có chút khác thường, từ nhỏ có thể giao lưu được với vạn vật nên bị người ta coi là quái vật, không có bạn bè nào dám đến gần, rất sợ chạm tay nàng.Nghe được rong rêu kêu gọi, Cảnh Thanh nhanh chóng sai Tiểu Thí Ước: “Mau lên, quay trở lại bờ sông đi.”

Tiểu Thí Ước lại co người lần nữa, thân thể lóe lên, mang theo vòng tròn bảo vệ Cảnh Thanh cùng nhau bay đến bờ sông.

Lúc này trong quá trình trùng sinh trong nước, trong đầu Cảnh Thanh xuất hiện ký ức không thuộc về nàng ……

Liên Thanh, phế nữ của Tông Hầu phủ, tám năm trước bị đuổi về Cố gia của Thính Phong trấn.

Liên Thanh có một mẫu thân, một đệ đệ, nhưng mà ngày mẫu thân Cố Tuyết Cầm sinh đệ đệ Liên Nhật Kiệt thì bị Tông Hầu phủ đuổi cả ba mẹ con ra khỏi Hầu phủ, cùng đường, Cố Tuyết Cầm dẫn theo hai tỷ đệ Liên Thanh và Liên Nhật trở về nhà mẹ đẻ nhờ cậy.

Cố gia là gia tộc dược hương tại Thính Phong trấn, Cố gia chủ: Cố Ngạo……

“Ào ~!” Cảnh Thanh từ trong nước trồi lên, chỉ thiếu một tấc, nếu còn ở trong nước lâu thêm một khắc nữa thì Cảnh Thanh và Tiểu Thí Ước sẽ cùng nhau rơi vào vòng xoáy của thác nước cao mấy trượng, sau đó… Rơi thẳng xuống dưới.

Hận, nỗi hận đến từ thân thể này nổi lên trong đầu Cảnh Thanh theo bản năng, nàng đang nhớ lại xem là tiểu tiện nhân nào quăng thân thể nguyên chủ vào giữa dòng sông đen.

Người nào?


Chương 3: Nam tử yêu nghiệt

Edit: halina

Làm lính đánh thuê ở thế kỷ hai mươi lăm, Cảnh Thanh có được năng lực phát hiện nhanh nhạy, hơn nữa thân thể này mang lại cảm giác rất kỳ quái cho Cảnh Thanh, nàng giống như còn có thể cảm nhận được cái gì nữa?

Lùm cây trong rừng phát ra tiếng vang xào xạt, Cảnh Thanh túm lấy thân thể đang khom khom của Tiểu Thí Ước, cố gắng vận động cái cơ thể gầy yếu cứng ngắc này chạy vào trong một bụi cây nhỏ khác, trong quá trình bỏ trốn không hề phát hiện ra bất cứ động tĩnh  gì.

Nam tử tóc đỏ ngồi trong lùm cây bên ka nhếch môi cười tà tứ, cảm thấy hứng thú khi âm thầm ngồi xem nữ nhân đang trốn ở lùm cây đối diện. Nếu hắn nhìn không sai thì vừa rồi trong tay nữ nhân kia ôm Lôi Điện thú.

Lôi Điện thú chỉ có ở khu rừng rậm âm u bí ẩn của Phượng Cuồng đế quốc, vì sao ở một thị trấn của một đất nước nhỏ lại có một con Lôi Điện thú sinh ra đã lâu rồi?

Xem ra nữ nhân này có vận khí không tồi, với thân thể phế vật không hề có chút hơi thở của người luyện võ mà lại có thể ký được khế ước với một con Thần thú cấp bậc Đế Vương, thú vị!

Nam tử tóc đỏ tà mị đứng lên khỏi mặt đất, bụi cây nhỏ vốn không thể che được cơ thể cao lớn rắn rỏi của hắn.

Cảnh Thanh cũng chỉ trốn vào bụi cây để âm thầm xem động tĩnh tiếp theo, ai ngờ trước mặt lại xuất hiện một nam nhân giống như Thiên thần thế này?

Dung nhan yêu nghiệt giống như tác phẩm hoàn mỹ nhất mà Thượng đế khắc thành, đôi mắt hổ phách màu vàng lưu li tỏa ra ánh sáng mỹ lệ, nếu phía sau hắn có cắm thêm một đôi cánh thì nhất định sẽ là Thiên sứ mê đảo chúng sinh.

Không, không phải, bên miệng yêu nghiệt này luôn treo nụ cười tà mị, Cảnh Thanh sinh ra cảm giác không thích từ tận đáy lòng, bởi vì trước khi trùng sinh vào cơ thể yếu ớt gầy yếu này thì Cảnh Thanh đã chết dưới nụ cười giống như vậy!

Hơn nữa nam tử này một đầu tóc đỏ như lửa, cực kỳ diêm dúa lẳng lơ. Tim Cảnh Thanh bất giác đập ‘Thình thịch, thình thịch’, hốc mắt cũng trở nên ướt át.

“Ngươi là người nào?” Cảnh Thanh lấy lại tinh thần rồi chủ động mở miệng, giọng điệu có chút xa cách và cảnh giác.

Thái độ của yêu nghiệt trước mắt đột nhiên trở nên nghiêm túc, đôi mắt hổ phách màu vàng kim có chút cảm xúc phức tạp.Nguy hiểm, đây là tín hiệu đầu tiên mà Cảnh Thanh bắt được trên người nam nhân này, ngoài ra nam nhân này còn rất mạnh hiện tại nàng không phải đối thủ của hắn!

“A…” Yêu nghiệt đột nhiên cười khẽ một tiếng đầy chế giễu. Ngay sau đó nam nhân trước mặt Cảnh Thanh đột nhiên biến mất.

Cảnh Thanh kinh ngạc đứng lên khỏi lùm cây, tay đặt lên thân cây khô Bạch Dương [1] rồi dò hỏi: “Hắn đi đâu?”

[1] Cây Bạch Dương: là cây thân gỗ, rụng lá, lá tam giác hình trứng. Vỏ cây màu trắng.

“Chi chi chi chi…”

Đáng chết! Linh Hồn Lực thân thể này quá yếu, vừa rồi sau khi nghe đám rong rêu trong nước nhắc nhở xong thì Cảnh Thanh liền không còn lại chút Linh Hồn Lực nào để hỏi Bạch Dương về hướng đi của yêu nghiệt kia nữa!

Vậy cũng được, nam nhân này không đến trêu chọc nàng, dienxdafnllequydoon điều quan trọng nhất trước mắt chính là nhân lúc trời chưa sáng mà trở lại biệt viện Cố gia.
Cố Lỵ Lỵ phải không? Cố gia đúng không? Các ngươi nên chuẩn bị tốt tinh thần chờ Cảnh Thanh trùng sinh thành Liên Thanh trở về trả thù các ngươi đi!

Người đầu tiên nàng dạy dỗ chính là Cố Lỵ Lỵ, dám đánh bất tỉnh Liên Thanh trong phòng nàng ra, còn đóng gói nàng ta lại dìm xuống dòng sôn đen này nữa, đúng là Cố Lỵ Lỵ chê mình sống lâu mà!

Liên Thanh cúi đầu nhìn Tiểu Thí Ước trong lồng ngực, thấy đôi mắt to của nó vốn đang long lanh đột nhiên ảm đạm đi không ít thì cuống quít hỏi: “Thí Ước, ngươi sao vậy?”

“Chủ nhân, ta tiêu hao quá nhiều linh lực, buồn ngủ quá… Ta về không gian Tinh Thần để nghỉ ngơi trước.” Tiểu Thí Ước vừa dứt lời thì thân thể với bộ lông xù liền biến mất trong tay Liên Thanh.

Mà trong không gian Tinh Thần của Liên Thanh lại có thêm một con Tiểu Bạch Cầu đang mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Sau khi biết Tiểu Thí Ước không sao thì Liên Thanh liền cất bước rời khỏi núi Hắc Mộc trở về biệt viện Cố gia.

Thứ phế vật như ba người Cố Tuyết Cầm, bị nhà chồng xua đuổi về nhà mẹ đẻ, Cố gia có lòng tốt thu nhận bọn họ, cho bọn họ ở trong một biệt viện bỏ hoang đã là ‘ ban ân ’ cực lớn rồi!


Chương 4: Điều tra thân phận

Edit: halina

La Sát Minh Điện, tổ chức hắc ám mạnh nhất thế giới vang danh khắp Thánh Quỳnh đại lục, chi nhánh giao dịch trải rộng khắp toàn bộ đại lục.

Tuy rằng là tổ chức hắc ám nhất đại lục nhưng bởi vì thế lực quá cường đại nên ngay cả hai đại đế quốc trên đại lục: Thiên Đế quốc và Phượng Cuồng đế quốc cũng không dám mạo phạm Điện chủ Lâu Tiêu của La Sát Minh Điện.

Trong Lôi Thành Phân điện của Minh điện, một nam tử tóc đỏ tà mị mặc hắc y đứng ở trên đài cao ngoài trời, sau lưng là hai gã thuộc hạ.

Tên thuộc hạ mặc bạch y mở miệng nói: “Điện chủ, thuộc hạ đã điều tra rõ ràng, nhóm người hôm nay đuổi giết Điện chủ là do Thái Tử phái tới.”

Thái Tử? Nam tử đứng ở phía trước nhìn sao trên trời nhăn mày lại. Là ai cho phép hắn làm càn như thế, dám đối nghịch với La Sát Minh Điện?

Một người khác mặc áo gấm màu lục sậm cũng lên tiếng nói: “Điện chủ, người ngoài không biết thân phận Tam vương gia của người, Thái Tử làm như thế không phải nhằm vào vị trí thừa kế mà chỉ đơn thuần muốn đối phó với La Sát Minh Điện!”

Nam tử tà mị đứng ở phía trước vẫn im lặng như cũ, điều Lộc Ưng nói sao hắn lại không biết chứ? Thái Tử muốn diệt La Sát Minh Điện, nhưng mà chỉ bằng hắn thì thật sự có năng lực này sao? A ~

“Đến Thính Phong Trấn thu thập tin tức về những nữ tử khoảng mười đến mười lăm tuổi, ba ngày sau đến báo cáo.” Nam tử tà mị hạ lệnh xong thì bóng dáng màu đỏ đen lập tức biến mất trong không trung trong nháy mắt.

Để lại Lộc Ưng và Bách Hạo đứng nhìn nhau, không hiểu vì sao Điện chủ muốn lục soát nữ tử ở Thính Phong trấn. Nhưng mà chủ tử đã giao nhiệm vụ thì đương nhiên bọn họ sẽ mau chóng hoàn thành.
……

Ngày mùa thu nắng ấm vẫn cứ chói mắt, ánh nắng ấm áp chiếu vào trong căn phòng nhỏ rách nán đến không thể chịu nổi.

Liên Thanh chui đầu ra từ trong tấm chăn cũ ố vàng, căn cứ theo ký ức của nguyên chủ để lại, mỗi lần đến canh giờ này thì Liên Thanh đều dậy nấu nước ấm cho mẫu thân và đệ đệ.

Trong sân nhà bỏ hoang của Cố gia vẫn may vì còn có một cái giếng chứa nước có thể uống được, dieenxddndnxdafnllequydoon nếu không một nhà ba người bọn họ dù không chết ở quốc đô Liên Quốc thì cũng chết ở cái Cố gia trong Thính Phong trấn nho nhỏ này.

“Thanh Nhi ~!” Là tiếng gọi mềm nhẹ của mẫu thân.

Liên Thanh đi ra khỏi phòng bếp rách nát, chạy nhanh đến bên cạnh Cố Tuyết Cầm đỡ lấy thân thể suy yếu của bà: “… Nương… Sao người không ngủ thêm một lát.”Căn bệnh của Cố Tuyết Cầm là do sinh đệ đệ mà có, bởi vì hôm sinh nở trời đầy tuyết mà Cố Tuyết Cầm bị đuổi ra khỏi Hầu phủ cùng với Liên Thanh và Liên Nhật mới sinh.

Nữ nhân trong lúc ở cữ mà bị cảm lạnh sẽ để lại di chứng rất lớn, mặc kệ Liên Thanh lên núi hái dược liệu làm ấm thân gì cũng đều trị không được căn bệnh của Cố Tuyết Cầm.

“Thanh Nhi, đêm qua mẫu thân mơ thấy con gặp bất trắc, mẫu thân lo lắng cho nên mới dậy sớm, muốn xem thử con có còn bình an ở bên cạnh mẫu thân hay không.” Cố Tuyết Cầm ôm chặt thân thể Liên Thanh, mẹ con hai người đứng ở trong tiểu viện hoang tàn khắp nơi nhưng lại ấm áp như thế.

Nhưng mà chỉ có Liên Thanh biết Liên Thanh thật sự đã chết rồi, nói đúng hơn là bị hại chết.

“Nương, tỷ tỷ, chào buổi sáng.” Là giọng đệ đệ của Liên Thanh, Liên Thanh nghe thấy giọng nói thì liền chui ra khỏi lồng ngực của Cố Tuyết Cầm.

Thấy Liên Nhật Kiệt gần tám tuổi, Liên Thanh dịu dàng xoa đầu đệ đệ, người tiểu tử này dinh dưỡng không đầy đủ, ngoài màu da vàng ố thì ngay cả chất tóc cũng kém đến đau lòng.

Nhưng mà Cố Tuyết Cầm đã cố hết sức rồi, một năm trước nàng còn có thể kéo lê thân thể bệnh nặng vào núi hái thuốc giao cho Cố gia, đổi lấy thức ăn từ Cố gia.

Nhưng ngày này qua tháng nọ, bệnh tình của Cố Tuyết Cầm càng thêm nghiêm trọng, chỉ có thể đi ra khỏi cái tiểu viện hoang tàn này, nếu đi ra ngoài thì cặp chân bị phong thấp nghiêm trọng kia sẽ đau đến mức không đứng thẳng được.

Nguyên chủ đau lòng mẫu thân và đệ đệ cho nên trong một năm nay đều là nàng lên núi nuôi sống toàn gia đình.

Chương 5: Lên núi hái thuốc

Edit: halina

Người Cố gia tạm thời sẽ không tới quấy rầy một nhà Liên Thanh, Liên Thanh săn sóc mẫu thân và đệ đệ trở về phòng nghỉ trưa xong thì liền chạy ra khỏi tiểu viện bỏ hoang.

Hôm nay nàng muốn lên núi hái thuốc, đêm qua ngủ một giấc, Linh Hồn Lực trong cơ thể đã khôi phục nên có thể dựa vào Câu Thông Thuật để giao lưu với sinh vật trên núi, đến được nơi mọc cả một dãy dược thảo.

Liên Thanh đi tới trung tâm núi Hắc Mộc, trong đầu có không ít thông tin về dược thảo, đó là ký ức mà nguyên chủ để lại.

Cố gia là gia tộc về dược hương (dược phẩm và hương liệu), Cố Tuyết Cầm thân là thứ nữ Cố gia nên từ nhỏ cũng học trộm được không ít kiến thức về dược lý. Ngày thường không có việc gì làm, Cố Tuyết Cầm đều sẽ truyền thụ những kiến thức dược lý này lại cho Liên Thanh.

Thân thể nhỏ gầy của Liên Thanh ngồi xổm xuống, dùng đôi bàn tay nhỏ vàng ố ngăm đen vuốt ve ngọn cỏ nhỏ mới mọc lên từ dưới đất, dò hỏi: “Cỏ xanh, dược thảo quý hiếm trên núi Hắc Mộc này mọc ở đâu?”

Hôm nay là lần đầu tiên trò chuyện với tâm linh tương thông với sinh linh cho nên thời gian kết nối cũng rất lâu.

Được Liên Thanh vuốt ve, Tiểu Thảo giống như trở nên có sự sống vậy, thân thể ngắn khoảng mấy centimet giật giật, trả lời: “Tỷ tỷ đi về phía trước hai dặm là đến, tỷ tỷ ∼, ngươi có thể mang theo Tiểu Thảo, Tiểu Thảo có thể chỉ dẫn tỷ.”

Liên Thanh cười dịu dàng lắc đầu: “Không cần, nếu ta nhổ ngươi lên thì ngươi sẽ chết.” Tiểu Thảo vốn không thể rời khỏi mặt đất, huống hồ nàng cũng không muốn phá hủy sự sống của sinh linh từng trò chuyện với nàng.

Cọng cỏ nhỏ đành phải thất vọng rũ xuống đầu, nhỏ giọng nói: “Vậy tỷ tỷ phải chú ý an toàn, dược thảo quý hiếm thường bị loài người lên núi hái xuống, nhưng hôm nay tỷ tỷ là người đầu tiên lên núi người, phải nhanh chân lên.”
“Được, cảm ơn ngươi.” Liên Thanh nói chuyện với Tiểu Thảo xong thì cho Tiểu Thảo một chút báo đáp, nàng lấy phân bón tự chế trên người ra, rải xuống vùng đất xung quanh cọng cỏ nhỏ.

Theo lời Tiểu Thảo nhắc nhở, Liên Thanh tiếp tục đi thêm hơn hai dặm theo con đường phía trước để lên núi, không ngờ đó lại là sườn núi dốc.

Khó trách, dược thảo quý hiếm thường không dễ hái được, dược thảo sinh trưởng ở sườn núi dốc như vậy, không có bao nhiêu người dám mạo hiểm tánh mạng đi hái.

Linh Hồn Lực trong cơ thể vẫn còn đủ dùng, Liên Thanh thấy ở bên sườn núi có một dây leo có thể bám vào, nàng sờ gốc rễ nhỏ của dây leo: “Ngươi có thể cột chặt lấy thân thể của ta, đưa ta xuống đó rồi giúp ta đi lên không?”

Liên Thanh thường xuyên câu thông với sinh linh, dienxdafnllequydoon nàng cho chúng nó thêm nhiều sức sống rồi mới nhờ chúng nó giúp đỡ mình.

Sau khi Thô Diệp Đằng* có phản ứng thì rất là hưng phấn đồng ý: “Tỷ tỷ, ta nguyện ý, ta sẽ đưa ngươi đến sườn núi để hái dược thảo, Tiểu Thảo đã truyền đạt cho ta rồi.”* Thô Diệp Đằng: nghĩa là dây leo thô ráp, sần sùi

Trong núi rừng, vạn vật đều có liên hệ, tất cả đều liên lạc với nhau thông qua gốc rễ cho nên Thô Diệp Đằng đã sớm biết được Liên Thanh lên núi hái dược thảo.

Thô Diệp Đằng chủ động cuốn lấy phần eo Liên Thanh, đưa Liên Thanh chậm rãi đến giữa ngọn núi.

Nhìn thảm thực vật sinh trưởng ở vách đá, Liên Thanh liếc mắt một cái đã phát hiện ra Bích Liên Thiên mọc hoang.

“Đằng nhi, ta muốn hái Bích Liên Thiên, giúp ta.” Khi giọng nói của Liên Thanh vang lên thì Thô Diệp Đằng lập tức đưa Liên Thanh xuống trước mặt Bích Liên Thiên.

Tổng cộng có ba cây Bích Liên Thiên! Liên Thanh vui sướng hái luôn cả gốc, bỏ vào giỏ tre phía sau.

“Tỷ tỷ, phía dưới còn có một nhánh Linh Chi trăm năm, ngươi muốn không?” Thô Diệp Đằng chủ động thân thiết với Liên Thanh.

Liên Thanh gật đầu, Thô Diệp Đằng lập tức hành động, đưa Liên Thanh bay về hướng Linh Chi trăm năm.

Chờ tới lúc đến trước mặt Linh Chi trăm năm, Liên Thanh nhận ra được sự kết nối giữa nàng và Thô Diệp Đằng dần yếu bớt nên nhanh chóng hái Linh Chi trăm năm rồi kêu Thô Diệp Đằng đưa nàng lên.


Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau