THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Lá Bài Tẩy Của Phi Dương

To lớn thân thể Phi Dương nhìn thấy địch nhân tức giận tâm cảnh càng vui mừng cười cợt. Đây hắn thích nhìn một trong, chính là cơn tức của quân địch.

Thời điểm vừa qua, Phi Dương giả thương và gồng mình một rìu kia, nhân cơ hội chính là tuyệt sát một đòn. Phải biết, hắn vừa qua nửa canh giờ, chính đang tại đồ sát hàng ngàn người, nam nữ xác chết chất chồng thành núi.

Vài ngàn tên Võ Hoàng sơ, trung kì kinh nghiệm, là cái số gì dài văn tự. Vạch số kinh nghiệm của hắn ấy mà lên đến tận 700 triệu. Nếu không phải bọn này ngăn lại giữa chừng, hắn đã đột phá Võ Đế trung kì từ lâu.

Cũng may, hắn khôn, ứng phó kịp thời, đưa 700 triệu kinh nghiệm vào thể chất của mình. Tăng Thanh Đồng Chiến Thể lên đại viên mãn chi cảnh, 260.000 tấn lực lượng. Một rìu bổ ra, toàn bộ lực lượng siêu việt 900.000 tấn lực lượng, khoảng cách 1 triệu tấn cũng không xa. Gây nên tràng cảnh vừa rồi, quá dễ dàng.

Tuy nhiên, hắn biết, trận chiến thật sự bây giờ mới bắt đầu. Lên Võ Đế Trung Kỳ, tu vi kẻ trên cao kia hắn đã nhìn thấu, Võ Đế Đỉnh Phong a.

.....

Ầm ầm! Ầm ầm! Ầm ầm!

Từ cơn tức giận của Thiên Thạch xuất phát lúc, 8 tôn Võ Đế đứng tại quanh hắn khí tức lần nữa tăng lên dữ dội. Khí huyết long văn bốc thành ra đến khói bay trong thiên địa.

Dải đoàn năng lượng hào quang từ dưới chân họ bùng nổ, hư không dạo bước đi ra. Lắp ráp bay lên những địa vực tiểu thế giới chi cầu to đại, dấu ấn lực lượng cuồng bạo.

Từng trái cầu một, năng lượng hội tụ đến 40.000 Đế Lực uy năng, cao nhất cũng là 100.000 đế lực. Lơ lửng bay cao giữa trời, uy nghiêm như thần linh giáng thế, chúng sinh run rẩy.

.....

"Hahahaa, các lão tổ nghiêm túc đến nơi rồi. Súc sinh, hôm nay xác định là tử kỳ của ngươi.".Thiên Tằm hoàng đế nhìn vào mấy này trái cầu, hít thở không thông. Cả người run rẩy vì kích động khó tả, thực lực của hắn xếp cùng với mấy trái cầu này không bằng 1/30.

.......

"Hạ".

Chưa đầy 1 giây, toàn bộ các trái cầu ngưng tụ thành công. Thiên Thạch đình chỉ nói một tiếng, tùy ý như thể không coi Phi Dương là cái đinh rỉ gì, gần 10 tiểu thế giới chi cầu hủy diệt năng lượng thẳng tay mà rơi.

Ầm ầm!

Đối mặt khổng lồ kinh người năng lượng nguy hiểm, Phi Dương thân thể cấp tốc thu nhỏ, lỗ đen chi cầu mini xen kẽ vào giữa các tế bào, đến mắt thường có thể nhìn rõ cơ thể hắn đang nhỏ lại, 1000m, 900m, 800m,....400m, 300m, 200m. Tử Phủ trên tay của hắn, kích thước cũng đi theo mà giảm xuống.

Răng rắc!

Chấn động không khí thành mảng, một rìu hắn đập ra, 60.000 đế lực hội tụ, trượt dài nứt vỡ dải không gian, quét ngang mấy trái cầu kia.

"Khai Địa.".

Ầm! Ầm! Oanh!

Gào thét năng lượng cùng rìu va chạm ở giữa, phảng phất thiên địa đồng quy âm vang. Bốn bề hư không đan diệt, vượt qua 6000km đại địa đánh vào bị san phẳng tan hoang sơ xác. Cả một cái hoàng thành, trăm vạn sinh linh triệt để tan biến, hóa thành cát bụi cô tịch.

Sức hủy diệt này, không khác gì bom nhiệt hạch. Toàn thành, còn lại rải rác Võ Tôn cùng người nhà sống sót. Ngơ ngác nhận ra sự thật tàn nhẫn.

Răng rắc! Răng rắc!
"Phóc, phóc.".

Trung tâm làn sóng hủy diệt, Phi Dương chịu đến áp tải cường độ quá lớn, xương cốt hắn tan nát toàn thể, sức lực cạn sạch gục ngã. Kể cả hắn đã toàn lực ra đòn, tiêu tốn 60.000 đế lực, x1.8 sát thương, 260.000 tấn lực lượng, đạt ngưỡng 1.200.000 tấn lực lượng một đòn vẫn không thể thắng.

Hắn không ngờ, dải này tiểu thế giới chi cầu của quân địch ấy vậy mà vượt trội 2.400.000 tấn lực lượng. Hắn cái thân thể đây mà không thu nhỏ kịp thời, sợ rằng chỉ có chết kết cục.

Cũng nhờ vụ thu nhỏ cơ thể mà hắn, tránh né tốt, khôn ngoan nhảy lùi về sau, phát động x2.7 tốc độ, chọn tránh né quả nguy hiểm nhất chi cầu của thằng Võ Đế Đỉnh Phong kia, giảm bớt 600.000 tấn lực lượng.

Còn lại hứng chịu dư ba gần 600.000 tấn lực lượng đè vào người, nhờ thể chất 200.000 ăn bớt đi mà giữ lại được cái mệnh này.

Phanh!

Lần này va chạm, trực tiếp để Phi Dương toàn thua, thân thể vết thương, thương đến cực kỳ nặng. Cơ thể hắn lả tả như đạn pháo bắn xuống, đánh thủng đại địa.

Ầm!

.....

Một màn này vào trong mắt đám lão tổ tâm tình vui vẻ không thôi, miệng tâm đắc nói chuyện:

"Hừm, cuối cùng cũng đánh bại hắn, trận chiến tới đây là kết thúc.".

"Hắn đã thương đến không còn nhúc nhíc được rồi, xuống thu thập nốt đi.".

.....

"Hahahaa, ta đã đoán đúng, chuẩn bị chết thôi. Ngày này năm sau, chính là ngày giỗ của ngươi.". Thiên Tằm đại đế hậu phương tươi cười rất to, tay ôm hai đứa con gái miệng cười sướng rơn. Mối thù giết con, giết vợ, giết họ hàng gia đình của hắn cuối cùng cũng có thể báo.
Chỉ là,....

Nằm dưới cái hố sâu, ngược lại với tiếng khóc, tiếng cười gian ác của Phi Dương lại vang lên. Mang cho mọi người ở đây đồng loạt dự cảm không ổn.

"Các ngươi nghĩ, các ngươi thật cầm chắc ta sao. Các ngươi nghĩ, ta sẽ một mình đối đầu với các ngươi sao, ngây thơ.".

Ầm! Ầm! Ầm!

Một câu nói, mặt đất bình địa hoàng thành nháo nhào nứt ra, chạy dọc mạng nhện chi chít bao phủ. Từng luồng khói đen kỳ lạ cư nhiên xuất hiện, hương hỏa kỳ bí tua tủa lên tràn ngập đại địa.

Cái thứ hương khói đen ngòm này không phải là khói, không phải hợp chất  khí, nhưng tràn ngập âm thanh linh hồn gào thét, không cam lòng chết đi.

"Ta chết oan uổng quá.".

"Tất cả là tại các ngươi, tất cả là tại các ngươi.".

......

Hùng hồn lượng lớn ma khí xả khói, từng cái từng cái ghê rợn một truyền vào tai người nghe. Thiên Thạch già nua gương mặt vừa ngửi thấy lúc, biến sắc: "Không tốt, ma khí, đó là ma khí. Tên kia tu luyện tà công, mau giết hắn.".

Ầm ầm!

Nói rồi thì cũng đã muộn, đằng sau mỗi tôn Võ Tôn sống sót sau vụ nổ, ẩn hiện từng tôn khô lâu chiến binh một xuất hiện. Những tôn khô lâu này trống rỗng, khí tức không có, không thể cảm nhận. Từ trong tay bọn họ, lưỡi hái tử thần từ từ đưa lên cao.

Phanh!

Phụt! Phụt!

Nhẹ nhàng bung lụa, không để cho người bất kỳ cơ hội nào. Tập thể Võ Tôn đồng loạt bị chém đầu, máu phủ trời xanh.

.........

Rầm!

Gần ngay cái hố Phi Dương nằm xuống, đổ toang căn nhà rách nát. Một tôn khô lâu mục rữa khác cũng chậm chạp đi ra, miệng hắn cạch cạch liên hồi.

Treo ngang trên vai xích sắt cổ xưa, hắn buộc lấy cánh cổng đen xì mà đi, hai con ác quỷ bám trên đó càng liên tục cười khúc khíc.

"Hì hì hì, khà khà khà.".

Một bước một bước một, hắn chống lên quải trượng đi về cái hố Phi Dương nằm xuống, thủ thỉ cười tà: "Chủ Nhân kính yêu của ta, đến giờ lật kèo rồi.".

(tác bận quá, tối cố mãi viết được 1 chương, haizzz).

Chương 97: Quyết chiến võ đế đỉnh phong

Bỗng chốc, từ trong hố sâu đen ngòm, thân ảnh Phi Dương bước đi lên trên đồng thời. Bàn tay hắn đưa ra, xuyên qua ma khí dày đặc, chạm vào Skeletons Gates.

"Keng, chúc mừng ký chủ khô lâu kỵ sĩ chém giết 16.473 sinh linh. Thu được kinh nghiệm - 20%, đạt 5.100.000.000 điểm kinh nghiệm (mình bỏ bớt số lẻ, làm tròn số đi thôi).".

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Đế Hậu Kỳ."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trạng thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 0/4,800,000,000."

"Keng, chúc mừng ký chủ Skeletons Gates thôn phệ trăm ngàn sinh linh oan hồn, triệu hoán Khô Lâu trưởng lão quải trượng, tu vi vì Võ Đế hậu kỳ.".

.......

Oanh! Oanh! Oanh!

Chạm đến cánh cổng, khí tức Phi Dương tiếp theo đó tăng lên, lập tức đổi thành Võ Đế Hậu Kỳ.

Lần này, là toàn diện đề thăng, tràn ly nước sức mạnh thẳng tiến, thoáng như kình thiên ánh sáng trong hắc ám, ma thần kim thân cường hoành, chiếu rọi thiên địa. Lặng yên tại chỗ, hư hư thực thực thân thể hắn tan biến mà đi.

......

"Không,.... cái này không phải thật. Ai đó làm ơn hãy nói cho ta đó là ảo giác đi.".

"Một ngày lên 2 tiểu đại cảnh giới, hắn còn là người, còn là người sao. Hắn nhất định là ác ma.".

"Thiên Thạch lão tổ tổ tông, làm ơn, ngươi mau cứu chúng ta.".

Thân ảnh Phi Dương vừa mới tan biến tại chỗ, đám đông lão tổ triệt để bạo loạn. Bọn họ biết kẻ này rất nguy hiểm, nếm qua một lần họ nhớ rất sâu. Giờ hắn lại đột phá thêm lần nữa, tưởng tượng ăn một đòn của hắn thì bọn họ chỉ có chết.

....

Tất nhiên, không chỉ đám lão tổ này cảm thấy không ổn, tới cả Thiên Thạch bên trên cũng biết. Hắn phát hiện, trận này đã vượt qua sự kiểm soát của hắn. Mới đầu hắn chỉ đang ở đùa bỡn kẻ địch, nhưng tình hình không thể không bắt hắn nghiêm túc.

"Hừ, chưa có sự cho phép của ta, ngươi không có quyền giết họ.".

Bàn tay Thiên Thạch di động, thanh kiếm óng ánh bên hông được hắn rút ngay ra khỏi vỏ, cách không chém ra một kiếm. Tốc độ di chuyển của hắn có thể không bằng Phi Dương, nhưng về tốc độ chém thì chưa chắc.

Ầm! Leng keng!

Cắt ngang vào hình bóng, kiếm khí của hắn chặn lại nắm quyền của Phi Dương. Đẩy mạnh phát, phủi bay Phi Dương lui về sau, rơi thẳng xuống đất.

.....

Tiếp đất tại, Phi Dương nhìn đội hình dàn ngang ứng chiến của kẻ địch, lực bất tòng tâm. Tên kia mới đầu chỉ là sơ ý, giờ đã nghiêm túc, cơ hội đánh lén tiêu tán. Hắn đành phất tay quyết định.

"Hừm, quả nhiên có chút môn đạo. Dù ta bây giờ lên Võ Đế Hậu Kỳ rồi tính ra đánh vẫn không lại các ngươi. Thôi thì, bài tủ trận này ta sẽ ra hết.".

"Khô Lâu Võ Đế đâu, chui hết ra đây cho ta. CHIẾN.".

Oanh! Oanh! Oanh!
Skeletons Gates bình lặng rung động phun khói, cánh cửa bỗng nhiên tự động mở ra, tất cả khô lâu Võ Tôn hút lại vào trong. Chớp mắt, mở ra lần nữa, khói xanh phun dày đặc, bình sinh 19 tôn Võ Đế Sơ Kỳ bước đi ra. Khí tức trống không, con mắt sáo rỗng. Chẳng có bất cứ dáng vẻ gì là nguy hiểm.

Giờ khắc này, đội hình khô lâu tập hợp hoàn tất, dẫn đầu khô lâu trưởng lão cầm quải trượng chỉ huy. Lạch cạch xương cốt chỉ lên trời, đồng loạt khô lâu vọt lên đánh chiến.

Xoẹt!

......

Phi Dương nói xong, ánh mắt chuyển qua bất động nhìn Thiên Thạch, ghim chắc đóng ván. Thiên Thạch cũng vậy, hắn hiểu bây giờ hắn phải đánh bại thủ lĩnh quân địch.

Chỉ một khắc,..

Cả hai ý nghĩ vụt tốc, một hơi thở họ đâm thẳng vào nhau. Phi Dương Tử Phủ hướng phía lên, Thiên Thạch trường kiếm hướng xuống phía dưới, sát ý trùng trùng.

"Khai Địa.". x1.8 sát thương.

"Chân Long Kiếm Thế: Chân Giải.".

Xoẹt! Xoẹt!

Ầm!

Nháy mắt cả hai đâm vào nhau, Bốn phương tinh không, không gian phích lịch vỡ thành mảnh nhỏ, thiên địa vì đó mà biến sắc. Hai bên đòn đánh, uy năng đều vượt qua 1 triệu tấn lực lượng. Đập kích xạ tới, ấy vậy mà hòa nhau.

Lùi đi vài bước, giao phong một chiêu. Phi Dương liền biết lực lượng kẻ địch ngang bằng hắn, cứ nghĩ rằng hậu kỳ ăn lại được đỉnh phong, nào ngờ không phải.

Tĩnh động thời khắc, lùi về mấy bước, hắn cùng Thiên Thạch lần nữa động. Chấn khí đan diệt, lung lay trong thiên địa.

.......Leng keng! Leng keng! Ầm!

Hơn chục hơi thở đi qua, hai người giao chiến hơn trăm đòn qua lại. Xạ kích rìu khí đâm vào kiếm khí liên hồi không dừng.

Khóa chặt ở giữa, Thiên Thạch đang bay kiếm thế khẽ động. Hai tay hắn chắp ngay lại vào nhau, to lớn cự đại long kiếm màu vàng ngưng tụ lại giữa hư không sau lưng.

Thoảng qua,..

Cự đại long kiếm bắn thẳng về hai người đang giao thủ va chạm. Thanh kiếm vượt nhanh qua không khí, trực chọn Phi Dương cơ thể mà đâm. Nhằm lúc Phi Dương đang bị quấn lấy, đánh lén. Đường kiếm này kinh khủng, đạt ngưỡng 1,4 triệu tấn lực lượng.

Ầm ầm ầm,....

Đang giao thủ tại giữa, Phi Dương lực tê cả da đầu, cây rìu trong tay nhất chỉ hắn ném ra. Vèo bay, nhanh chóng đập Thiên Thạch lùi lại, xích sắt quấn trên rìu hắn giật cái, kéo cây rìu trở lại.

Đồng thời, hai tay hắn kết ấn, tay không bắt kiếm đưa ra chặn lại long kiếm đế lực kia.

Ầm! Ầm! Răng rắc!

Cự kiếm xé gió xuyên toa, Phi Dương thân thể trượt dài trăm mét chạy dọc đại địa. Hai tay hắn kết ấn giữ chặt không buông, bẻ cong thanh kiếm ảo xuống dưới.

.....

"Ngạch, tận 140.000 đế lực một đòn, ngươi thế mà đỡ được. Nghịch thiên, nghịch thiên con mẹ rồi.".

Thiên Thạch nhìn tới một màn, miệng nhịn cũng đéo được mà chửi tục. Thằng này mẹ nó là con giòi trong xương. Bọn họ kích phát đế lực ầm ầm nhiều lần lắm rồi mà không chết. Đây có phải con lão Thiên không vậy.

Tiếp tục câu giờ ở đây, hắn khả năng phải chơi cái trận chiến vô tận không hồi kết, sơ ý một chút, liền bị thằng chó này chơi chết. Đánh không xong, chạy thì nó lại đuổi theo, làm sao bây giờ.

Không có cho đối phương thời gian nghĩ sâu, lợi dụng lực lượng cơ thể chống lại thương tích. Phi Dương lại lượt mới bay lên chiến, cười cợt:

"Ta biết ngươi đang nghĩ gì trong đầu. Lão tử liền là muốn chơi chết ngươi đấy, làm sao. Hảo hảo ở lại đây, đánh với lão tử đến năm sau đón tết.".

"Thảo nê mã (con mẹ mày).".

Ầm! Ầm!

Oanh!

Bất chấp cơn tức giận của Thiên Thạch, Phi Dương tử phủ thẳng đập, tiếp tục cọ sát miên man.

Trong vô tận khí lưu bao phủ, mảng lớn mảng lớn không gian tan vỡ. Hai cơ thể nhỏ bé phang nhau loạn xạ, điên dại loạn chém. Phi Dương cứ rìu cua rìu đập. Thiên Thạch cứ chém vài nhát rồi lại phóng long kiếm.

Cứ mỗi lần như vậy, hắn cứ lại bị Phi Dương dùng thân thể máu chó chặn lại, dằng dặc đến tận khuya muộn. Thật khiến Thiên Thạch tức giận không thôi

Để ý kỹ hơn, chúng ta có thể thấy, Phi Dương đang thất thế, thể chất thể lực của hắn có hạn, dần bị bào mòn đi.

Chương 98: Chém giết thiên thạch

Răng rắc! Ầm

"A, phê quá, bắn thêm phát cự kiếm nữa đi anh giai.".

Phi Dương chắp tay bẻ gãy cự kiếm, lảo đảo như thằng say rượu sắp ngã đến nơi, điên cuồng hét loạn. Hắn rõ ràng, sức lực của hắn đang có dấu hiệu cạn dần, nhưng hành động thì vẫn kéo dài thời gian.

Thiên Thạch đứng trên cao tít trời, cao cao tại thượng giống thần tiên chắp tay đằng sau. Lòng soi Phi Dương vui vẻ, chiến thắng đã sắp gần với hắn, kẻ địch bị mài sắp chết. Coi như mỹ mãn một trận chiến.

Chỉ là, hắn rất thắc mắc nãy giờ lý do vì sao Phi Dương không bỏ chạy. Nhìn sang bình minh ánh mặt trời đang lên, hắn càng có cảm giác kỳ lạ. Có thể nói là linh cảm, cái gì đó chuyện xấu sắp sửa xảy ra.

......

Sau một giây, bình minh chạm đỉnh, Phi Dương sắc mặt đột biến, ngửa cổ lên trời cười dài.

"Hahahaa, hà hà hà hà, Lão đồ vật, đừng giả bộ cái gì cao cao tại thượng trước mặt ta. Khắc này về sau, kẻ chết chính là ngươi.".

"Keng, thời gian 1 ngày kết thúc, hệ thống đại cập nhật lần cuối cùng hoàn tất. Hệ thống 5.0 xin ra mắt ký chủ".

"Keng, hệ thống hoàn tất mọi bản cập nhật. Từ giờ trở đi cuộc sống kính xin ký chủ tự lo liệu.".

"Hệ thống, số liệu hiện lên.".

Cấp bách thua trận, Phi Dương ánh mắt nhất chuyển, thần niệm thôi động đi vào, mở ra bảng hệ thống mới.

Hệ Thống 5.0

Tên thật: Hệ Thống Vũ Khí Huyền Thoại.

Họ Tên: Phi Dương

Cảnh giới: Võ Đế Hậu Kỳ.

Lực chiến: 600.000 đế lực

(60.000/1 đòn)

Kinh nghiệm: 3.500.000.000/4.800.000.000

Thiên Phú: Tinh thần (kém), Bách Độc Bất Xâm  (level 1)

Thần Thông: Đế Uy  (Áp chế 25% đối với Võ giả cấp dưới Võ Đế

Công pháp:

+Song đấu cực quyền (level 1) x1.5 sát thương- bạo kích 1.5 sát thương. (Bắt buộc cần năng lượng để dùng)

+Thôn Phệ Vạn Vật(hoàn thành).

+Thiên Nhãn tăng phúc ( hoàn thành).

+Hư không ẩn sát thuật(hoàn thành), ẩn nấp( bất động sẽ che dấu hoàn toàn 90% khí tức hoặc che dấu 1 đại cảnh giới),cảm nhận (tùy theo thần thức của Võ Đế mà tính phạm vi),tăng tốc (x2.8), dịch chuyển, hồi 1 tuần.

+Tay không phá lực(xóa bỏ), ký chủ giờ đã mạnh qua sự kiểm soát của hệ thống, đạp vỡ không gian ngài đã làm được. Tính toán chặn đòn giá trị quá lớn, hệ thống lỗi, xóa bỏ.

+Cuồng Bạo Chiến Điển (level): Chức năng: Cuồng bạo (gồng lên tăng x1.2 toàn bộ chỉ số, duy trì 1 tiếng/ hồi lại trong 3 ngày).

+Dò xét tu vi(không quá 1 đại cảnh giới)

+Thông báo khi giết địch hoặc có gì mới.
+Vật Phẩm: Barrett m82a1, Skeletons Gates (ma khí dày đặc).

Thư Viện: nhấn mở linh trí hệ thống nút, hòm bốc thăm Vũ Khí Huyền Thoại, chia điểm hệ số, Khai Thiên Trảm Thức (thức số 3), vật phẩm???,???.

......

"Cuồng vọng".

Thiên Thạch tại dưới thật không hiểu Phi Dương nói gì. Thử nghĩ Phi Dương thần kinh khoác lác dọa hắn mà không có chuyện gì xảy ra. Long kiếm ánh sáng tay hắn tạo ra cầm lên ném xuống, bắn xuyên không khí, đâm toa không gian.

......

"Hệ thống, bốc đại cho ta một vũ khí.".

Xoẹt!

Đứng yên lặng dưới mũi kiếm, Phi Dương truyền âm vội vã vào hệ thống. Tay hắn chủ động vươn lên cao, chực chờ nắm lấy từ hư không thứ gì đó.

"Keng, hệ thống bắt đầu bốc thăm tự chọn, đếm ngược 5, 4, 3, 2, 1.".

"Keng, chúc mừng ký chủ rút được trang bị Vũ Khí Huyền Thiết Trọng Kiếm, đánh giá vì 2 sao.".

Link ảnh vũ khí:

https://znews-photo.zadn.vn/w660/Uploaded/pgi_ubnvgunau/2018_11_06/0.jpg

Oanh!

Thông báo kết thúc, kiếm quang trực chỉ, lập tức một thanh kiếm màu đen được hệ thống nhả ra bên ngoài, rơi ngay lên tay Phi Dương.

Hình dáng lưỡi kiếm tinh xảo, lưỡi cùn, đen tuyền từ trên xuống, ngoại trừ chuôi màu vàng. Nhất thời, hắn nhìn chỉ thấy quen chứ mẹ không biết lai lịch vũ khí này chút nào. Tay hắn vung vẩy, nhất kiếm chém ra.

"Để ta xem, cây kiếm này có bao nhiêu mạnh, Khai Địa.".
Phanh!

Kiếm khí chảy quét ngang hào quang, một kiếm lực lượng. Phi Dương toàn lực chém, 1.3 triệu tấn lực lượng bạo phát. Kết hợp với huyền thiết kiếm gia trì, đánh ra một kiếm đạt đến 1.42 triệu tấn lực lượng. Vượt qua cả long kiếm tuyệt chiêu của Thiên Thạch.

Bành!

Vẻn vẹn một kiếm, tức khắc chậm chạp, chặt đứt đôi kiếm quang ra làm hai, nhẹ nhàng thấm thoát.

.....

"Cái gì, kiếm quang của ta sao lại bị phá dễ dàng...., vũ khí đó.".

Thiên Thạch thân thể đứng yên lung lay muốn ngã, hiện tại thì hắn đã biết linh cảm của mình là đúng. Từ đầu kẻ này đã quá tà môn rồi, xuất ra mấy thứ kì dị xoay chuyển cục diện đã thôi, ấy vậy còn tầng tầng lớp lớp ẩn tàng, xoay hắn muốn tuyệt.

Hắn thực sự hối hận, ta có bị đập đầu vào tường hay không mà đi gánh tạ cho thằng nghịch tôn Thiên Tằm. Một đòn mạnh nhất Long Kiếm của hắn ngưng tụ rất tốn thời gian, tên kia một kiếm liền trảm, ăn thêm vài kiếm nữa hắn chết mất.

Tiếc rằng, Thiên Thạch có làm gì cũng vô dụng. Phi Dương hư không ẩn sát khởi động, x2.8 vận tốc độ bao phát, lướt qua trăm mét chiều dài, kiếm khí tung hoành. Khủng bố kiếm lưu dòng lũ, bao bọc Thiên Thạch đi vào.

"Khai Địa.".

Phanh!

Hiển nhiên, kiếm thứ 2 của Phi Dương vẫn là 1.420.000 tấn lực lượng, kinh hoàng khiếp sợ. Thiên Thạch thân thể  nước đến run, nhắm mắt kiếm chém nghênh tiếp.

Phanh!

Ầm! Ầm!

Khủng bố kiếm khí đụng nhau, 1,2 triệu tấn vs 1,42 triệu tấn, Thiên Thạch nhanh chóng rơi vào hạ phong.

Leng keng! Leng keng! Leng keng!

Phi Dương liên tiếp hàng loạt kiếm thế chém ra, kịch liệt như mưa rào. Đường kiếm chọc phá kẽ hở, thương tích chọc vào khắp người Thiên Thạch.

......

Vài hơi đi qua, Phi Dương đối đầu trực diện đánh Thiên Thạch thành một huyết nhân, thương tích đầy mình, nội thương nghiêm trọng. Giờ khắc cuối, Phi Dương sát cơ càng thịnh.

Hô lên "Chết" chữ âm vang, khủng bố sát cơ tất cả hắn bạo phát. Huyền Thiết kiếm long trọng đánh thẳng vào tim của Thiên Thạch mà đi.

"A,....Đừng giết ta. Ta cầu xin ngươi, không muốn.".

Phanh!

Thiên Thạch giờ khắc cuối, một kiếm xuyên tim, nước mắt hắn tràn ra liên miên, hơi thở ngày một yếu dần. Hắn không muốn chết, Võ Thánh tu vi cách hắn đã không còn xa, hắn không muốn chết. Buồn thay, kết quả vẫn là chết.

"Đời người chỉ như gió bụi thoảng qua, trăm ngàn vạn năm bất quá một lý niệm. Vạn cổ người đến cầu trường sinh, phấn đấu cả đời về cát bụi."

"Trường sinh ư, thần tiên cũng chưa chắc chắn làm được. Cuộc đời ta, thỏa mãn nhất là hãy sống vì chính bản thân mình.".

Nhìn vào Thiên Thạch tử vong phút cuối, Phi Dương âm thầm cười nhẹ. Triết lý cát bụi đời này của hắn, chính là sống vì bản thân mình, tuyệt không thánh mẫu, hy sinh vì người khác.

(Giải quyết xong, đại chiến đã tới hồi chết, nay ra 2 chương. Tác đẩy nhanh công việc).

Chương 99: Giết hết

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Đế Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 1,000,000,000 điểm.".

Một tiếng keng vi diệu của hệ thống vang lên, Thiên Thạch thi thể từ trên thiên không rơi thẳng xuống, hai mắt vô thần.

Kể cả người đã chết Phi Dương cũng không muốn cho hắn yên thân, Huyền Thiết trọng kiếm nơi tay một vệt chém ra, kiếm khí triệt để cắt xén Thiên Thạch thành mảnh nhỏ, hóa về cát bụi.

"Ô ô, Cha, ông tổ, ngươi cứ như vậy chết, không thể nào."

"Lão tổ tổ tông thế nhưng là Võ Đế Đỉnh Phong a, Tại sao, Tại sao có thể dễ dàng thua như vậy được."

Một đám Võ Đế đang chiến đấu với đám khô lâu võ đế đồng dạng ngây người tại chỗ, một mặt không thể tin. Cũng đúng, sự thật là bọn họ không thế nào chấp nhận sự thật này. Bởi vì Thiên Thạch là võ đế đỉnh phong, đồng dạng Võ Đế Hậu Kỳ muốn đánh giết là không có khả năng, phải 3, 4 người bọn họ hợp lại cũng chưa chắc đã là địch thủ.

Bất quá, sự thật là sự thật, không thể thay đổi. Một khắc bọn họ ngây người này chính là chí tử của bọn họ.

Một đám khô lâu tử 19 tên, sau giao chiến chết chỉ còn lại 8 tên tập thể tiến lên, ôm chặt lấy bọn họ, một đường cũng không để lọt. Bọn họ muốn đẩy ra đám này quấn thân khô lâu, có thể phải mất 5, 6 giây nhưng hết thảy đã trễ.

"Chết."

Phi Dương hư không ẩn sát khởi động, thân ảnh thoắt cái trôi nổi giữa khoảng trời, lạnh lùng vô thần đưa ra trường kiếm.

Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!

Một hơi kiếm chém, Đầy trời tầng mây như gặp phải trọng kích, nhao nhao vỡ ra, Kiếm khí bạo phá thanh âm, nối liền không dứt. Xen kẽ trong đám mây, điểm điểm ánh kiếm như lưu quang hạ xuống, phảng phất giống như đầy trời cơn mưa trượt xuống đại địa, 800km diện tích mặt đất, phủ đầy chi chít kiếm khí!!!

Như Trời đất quay cuồng, như Nhật Nguyệt thay phiên, như đại địa lại một quay về quang minh!!!

Một đám Võ Đế Hậu Kỳ lão tổ tông, trợn mắt dốc ngược, cảm giác chú định cái chết, vô tận không cam lòng cuộn trào gào thét:

"Ô ô ô, tất cả cũng tại Thiên Tằm tên súc sinh, tất cả cũng tại ngươi cái hậu bối vô tri a, chúng ta chết không cam lòng a."

"Ô ô."

Phóc!

Trong nháy mắt, kiếm khí đi qua, trực tiếp nghiền nát tất cả, đám lão tổ võ đế thân thể, rạn nứt như Ngọc Thạch đồng dạng, lập tức vỡ vụn, nổ tung lên, huyết nhục văng tung tóe, xương cốt văng khắp nơi!!!! Kể cả khô lâu đoàn, Phi Dương cũng giết sạch.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Đế Hậu Kỳ, kinh nghiệm thu được 600,000,000 điểm.". "Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Đế Hậu Kỳ, kinh nghiệm thu được 600,000,000 điểm.".

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Đế Sơ Kỳ Khô Lâu, kinh nghiệm thu được 300,000,000 điểm.".

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Đế Sơ Kỳ Khô Lâu, kinh nghiệm thu được 300,000,000 điểm.".

........

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Đế Đỉnh Phong."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trạng thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 5,300,000,000/10,000,000,000."

Trực tiếp giết hết toàn bộ khô lâu cùng Võ Đế cường giả, Phi Dương một hơi thu được 6,6 tỷ điểm kinh nghiệm, bội thu luôn. Đám này khô lâu xương cốt, hiện đã không còn chỗ dùng, cũng không bằng bồi chúng nó vào điểm kinh nghiệm. Hơn nữa, chúng còn có tác dụng giữ chân, tránh đám Võ Đế chạy thoát.

"Hừm, Thiên Tằm đâu, hắn đi đâu rồi."

Bỗng chốc, Phi Dương nhớ đến Thiên Tằm, đám lão tổ vừa chết nhắc đến thì hắn mới nhớ ra. Quay đầu nhìn quanh quanh, thật đã không còn bóng dáng.

........

3000km xa phía bên ngoài, Thiên Tằm thở hắt một hơi dài, hai tay ôm hai đứa con gái, xoa xoa mồ hôi trên trán, cười ha hả: "Tốt quá, ta thế mà chạy kịp. Giờ còn ở đó, thật sự không biết sống chết như thế nào." Thiên Tằm hoàng đế lòng thầm hô may mắn, nếu không phải hắn nhìn thấy tình huống không ổn, chủ động giơ chân chạy trốn, tính mạng của hắn có thể gặp nguy kịch.

Hắn không biết các lão tổ có thể chiến thắng tên súc sinh kia hay không? Hắn cũng không dám đánh cược, chẳng may hắn phải chết thì sao? Tuy nhiên, hắn chạy trước, hắn đã sống sót, hắn vui sướng:

"Hahahaa, các con, hai đứa, chúng ta ba người cùng đi ở......".

Bất quá, hắn còn chưa nói hết câu, một con dao găm đã đâm vào gáy hắn, từ cổ họng đi qua yếu hầu đâm xuyên ra ngoài, gần như đục một lỗ ở cổ.

Dưới ngực hắn, một con dao khác từ đường trái tim đâm xuyên tới, cắt đứt động mạch.

Hắn một hơi nghẹn ức ở cổ chỉ có thể phun ra một ngụm máu tươi dài 3 mét đất, ứ họng.

Nhìn ra đằng sau, hắn một mặt ngũ quan vặn vẹo, nghẹn ức tiếng từ cuống họng nghẹn ngào:

"Các ngươi...... các ngươi...... ta.... hối..... hận....."

"Cha, ngươi đi tốt."

"Yên tâm đi, hàng năm bọn ta sẽ đốt vàng mã cho cha nha."

Thiên Thu cùng Thiên Kim công chúa, hai thân thể mỹ lệ vóc dáng tươi cười nhìn Thiên Tằm, hai nàng không thẹn mà cùng cầm lên món đạo cụ (Quyển trục truyền tống) xé mở biến đi ra xa hơn trăm mét, giữ khoảng cách.

Để lại một mình Thiên Tằm ở đấy, khí lực cạn kiệt, kịch độc dần dần thấm sâu cơ thể hắn. Chỉ có hét thảm một tiếng A dữ dội mà ngã xuống, hai mắt trợn trắng, biểu cảm phức tạp. Hiển nhiên, đến phút cuối đời, hắn không có nghĩ đến mình sẽ bị hai đứa con gái yêu thương phản bội.

Đắng lòng, đắng lòng vãi nồi a.

Một lúc sau không quá lâu, Phi Dương thân ảnh từ hư vô mờ mịt xuất hiện, vác lên Huyền Thiết Trọng Kiếm đáp xuống, một chân hắn đạp nổ đầu Thiên Thạch (để đề phòng thằng hoàng đế này còn sống), tán dương: "Hai người các ngươi, làm tốt lắm, đáng khen."

Tác giả nói:

Đã mấy tháng không trở lại viết. Sự thật là tác rất lười, tác chân thành xin lỗi độc giả, trong lòng tác day dứt, không muốn bỏ bộ truyện mình viết ra đầu tiên dù cảm hứng viết truyện đã suy giảm nặng nề.

Tác cố gắng viết lại, có thể văn phong có điểm thay đổi, tác giả sẽ cố gắng. Nay xem một bộ phim sử thi, chiến đấu thật quá rạo rực, tâm hồn thật cảm giác thoải mái, tác muốn mình thật có thể tạo nên một bộ truyện sử thi như vậy. Nói gì thì cũng đã nói, ta đã trở lại đây.

Chương 100: Thu Hoạch

P/s: Chương trước hơi ít chữ, chương nay tác bù chữ.

.............

Một giẵm nát bét, để lại cái thi thể không đầu, Phi Dương thật có cảm giác mình quá tà ác rồi, à nhầm, phải nói là hắc hóa chứ.

Hoàng Đế Thiên Tằm chết thảm, thật sự quá không đau lòng a, xem như Phi Dương rơi vào hoàn cảnh này, hắn chắc tự sát đều có thể làm.

Kỳ thật âm mưu sau màn này, gieo nô ấn cũng không phải, Phi Dương chưa ngu đến mức làm như vậy. Nô ấn không phải là vạn năng, thời gian cũng không đủ để hắn gieo nô ấn, Thiên Tằm với tu vi võ tôn sẽ phát hiện ra ngay, hắn liền có thể cách li 2 nàng.

Phi Dương đây, hắn chỉ đang đánh bạc thử nghiệm. Trước khi hai đứa công chúa này bị cướp khỏi tay, hắn đã âm thầm giao dịch với bọn họ. Điều kiện đơn giản, ta cần thiên nhãn, giết hoàng đế, ta sẽ cho các ngươi 2 vé nô ấn. Với một võ giả cảnh giới cao như hắn, phát hiện sát tâm vô cùng dễ dàng, hai nàng chỉ cần động sát tâm cái Phi Dương 0.1 giây liền cho thần hồn câu diệt ngay.

Và tất nhiên, hai nàng không tin tưởng, hắn chỉ thản nhiên nói một câu: "Các ngươi nghĩ một vị Võ Tôn như ta sẽ nuốt lời."

Cả hai tin hắn hay không không quan trọng, cả hai đều có thể chạy trốn nếu muốn. Phạm vi tìm kiếm thần thức võ đế của hắn là 800km, hắn có 7 thành tỉ lệ bắt được 3 người bỏ trốn.

"Bái Kiến chủ nhân." Thiên Thu cùng Thiên Kim nhìn thấy Phi Dương đến, hai nàng nhanh chóng quỳ xuống.

"Rồi, làm tốt, vật kia đâu." Phi Dương nhẹ nhàng xoa đầu Thiên Thu cùng Thiên Kim công chúa, cùng lúc hai tay hắn xuất hiện nô ấn đại phóng chui thẳng vào đầu hai nàng, tự nhiên hỏi.

Thiên Thu nàng này thấy Phi Dương xoa đầu vậy mà còn cười, Phi Dương đoán liền là ôm bắp đùi đồng dạng, chỉ thấy nàng này nhẹ nhàng đưa tay vào khe ở giữa hai trái bưởi, lấy ra một chiếc nhẫn óng ánh dâng lên: "Nô tỳ hiếu kính chủ nhân, Long Châu nằm ở trong này."

Bỏ người chạy lấy của, đạo lý nói không sai. Thiên Tằm hoàng đế bỏ trốn mang theo Long Châu, bất quá tiện nghi Phi Dương a.

"Được, ta chỉ mong là cái ngươi lấy đúng cái, bây giờ không còn sớm, đi." Không muốn ở lại quá lâu, Phi Dương đeo chiếc nhẫn vào tay, nhấc lấy 2 nàng này cấp tốc bay đi, tránh cho có người dò xét. Từ sự vụ vừa rồi, hắn đoán phiến đại lục này Võ Đế cường giả có không ít, chạy sớm cho khỏi phiền phức, chào hỏi làm chi.

.........

Đêm tối, có thể nói là một đêm khoái lạc của Phi Dương, hắn vượt qua trận chiến mệt mỏi ngày hôm nay, tinh thần hắn có thể nói là căng thẳng cực kỳ.

Hai tay ôm hai mỹ nhân ngủ trong rừng, cảm giác thật thoải mái. Chân khí hộ thể bắn ra cái, muỗi sợ mà bay.

Vũ mị nước mắt, xinh đẹp con ngươi, hai nàng này thi nhau vẽ vòng tròn trên ngực hắn.

Luận dung mạo, thật sự là hai mỹ nữ xinh nhất mà hắn từng gặp, cỗ mê người khí chất của hai nàng tỏa ra, thật làm hắn nhìn như một cái thổ hoàng đế đồng dạng.

Bất quá muốn mê hoặc hoàn toàn, cái này là không có khả năng.

"Chủ nhân." Thiên Thu công chúa một thân xinh đẹp dịu dàng nói, nàng thân mình uốn éo, ngọc thủ không tự chủ được ôm lấy Phi Dương, tựa như muốn nhào vào ngực hắn.

Thiên Kim công chúa một bên thì khá là rụt rè ít nói, xem xét liền là một cái thiếu nữ mới ra đời.

Phi Dương xe nhẹ đường quen, cho hai nàng cơ hội phản kháng, hắn đây không cho, hôm nay mệt mỏi, cần phát tiết gấp.

Chiếu theo lệ cũ, cứ thế mà làm, hắn tính chơi cái đại chiến 300 hiệp.

Á á á kêu rên nửa tiếng.

Mà rất tiếc, đại chiến thất bại. Tu vi của hắn đã tới Võ Đế Đỉnh Phong, nhục thân càng là vượt qua cấp số nhân lực chiến.

Phương diện sinh lý của hắn bây giờ thậm chí đạt tới 10 nháy/ 1 giây, kinh khủng nhất liền là 30 nháy/ 1 giây. Phụ nữ bình thường khả năng liền bị đẩy bạo mà chết. Chưa nói tới 2 nàng này tu vi mới Võ Hoàng, mỗi người chưa đầy nửa tiếng đã xin tha.

Nằm ôm hai mỹ nhân bị mình diệt tộc đi ngủ, mắt mở mắt nhắm nhìn ánh sao trên trời, Phi Dương cõi lòng có đến tư vị cảm xúc khó tả.

Điều ra hệ thống, hắn bắt đầu kiểm kê mặt hàng mới.

Đầu tiên nhìn qua là nút nhấn mở linh trí hệ thống, Phi Dương liền chọn không mở, ngu gì, nhỡ đâu hệ thống phản nghịch hắn thì xong.

Bỏ qua luôn, hắn lướt đến 4 cái còn lại.

*[Khai Thiên Trảm Thức (thức số 3): Khai Hoang.

Thuộc Tính: Hộ Giáp bảo vệ, ngưng tụ năng lượng vào vũ khí của bản thân, hình thành lá chắn bảo hộ cơ thể, thuộc tính gia trì phòng ngự 1,8 triệu tấn.]

*[Vật Phẩm: Giám Long Châu

Thuộc tính: xuất phát từ Giám Long huyết mạch, kích hoạt đánh dấu huyết mạch, tăng hiệu quả tìm kiếm địch nhân.

Khuyến kích: Thôn Phệ sẽ thu được Giám Long đặc tính kỹ năng, Huyết Mạch Truy Tung].

*[Vật phẩm:???.???.

Thuộc tính:???

Cấp bậc: không đủ.]

*[Tính năng: Chia Điểm Hệ Số

Thuộc tính: Tối Ưu Hóa Toàn Bộ Hệ Thống Một Lượt. Bởi ký chủ đã đến võ đế, khả năng thăng cấp là rất khó khăn, sau này số người để giết khả năng sẽ không đủ, yêu cầu tối ưu hóa là cần thiết.]

"Khai thiên trảm thức số 3 là phòng ngự, có điểm không ngờ, cận chiến, phòng thủ, bắn xa, tam giác hỗ trợ thật hài hòa." Phi Dương nhìn tới thức số 3, rất hài lòng. Lúc đầu hắn còn thắc mắc thức số 3 là gì, giờ nhìn tới, IQ hắn có vẻ ngu nên không đoán ra được.

"Về cái Long Châu vật phẩm, tác dụng là có, vậy thì thôn phệ."

Đánh giá lấy Long Châu vật phẩm phía dưới, Phi Dương thấy hiệu quả ok, không thôn phệ chẳng nhẽ vứt xó nhà, một câu ra lệnh, hắn lập tức thôn phệ.

"Keng, Chúc Mừng Ký Chủ thôn phệ Giám Long Châu Cầu, thu được 200,000,000 điểm kinh nghiệm, kỹ năng mới bổ sung, Huyết Mạch Truy Tung." "Xong, cái tiếp theo, món vật phẩm??? kia ta không có đủ cấp để sử dụng, hiển nhiên phải lên Võ Thánh rồi hẵng tính."

"Còn mỗi cái Chia Điểm hệ số, hẳn là hệ thống đã bắt đầu đòi hỏi quá nhiều điểm kinh nghiệm, cần thiết ta phải chia nhỏ ra." Phi Dương minh bạch điều này, mỗi lần thăng cấp, các tuyệt kỹ của hắn đồng loạt đều thăng 1 cấp, nếu như chia nhỏ ra, thăng cấp cho mỗi tu vi thôi, hiệu quả sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Nghĩ gì làm đấy, Phi Dương liền kích hoạt Chia Điểm Hệ Số ngay lập tức.

"Keng, chúc mừng người chơi mở ra chia điểm hệ số, hệ thống giao diện mới chuẩn bị ra mắt người chơi."

"Keng, hệ thống giao diện tiến độ, 10%, 20%, 30%,......70%,80%,...100%."

"Keng, giao diện mới hoàn tất, thỉnh người chơi xem xét."

"Mở ra xem xét."

Phi Dương trả lời nhanh chóng hệ thống, lòng thì thầm thì thào: "Mày thỉnh tao xem xét, sao không mở luôn đi." Thôi thì, hắn cũng không dám nói ra miệng.

Nhất niệm, bảng giao diện mới lập tức hiện ra trước mắt hắn.

Hệ Thống 5.0

Tên thật: Hệ Thống Vũ Khí Huyền Thoại.

Họ Tên: Phi Dương

Cảnh giới: Võ Đế Đỉnh Phong.

Lực chiến: 1.200.000 đế lực

(100.000/1 đòn)

Kinh nghiệm Thăng Cấp Tu Vi yêu cầu: 8 tỷ điểm.

Điểm Thăng Cấp: 5,500,000,000 điểm

Thiên Phú: Tinh thần (kém), Bách Độc Bất Xâm (level 1)

Thần Thông: Đế Uy.

Huyết Mạch 1: Giám Long Huyết.

Kỹ năng huyết mạch 1: Huyết Mạch Truy Tung (tầng 1): Đánh dấu vật thể cách kí chủ không quá 1000km. (+).

Công pháp ( toàn bộ chỉnh sửa):

+Song đấu cực quyền (tầng 1) cộng 750 nghìn tấn lực lượng, bạo kích +

1,8 triệu tấn lực lượng. (+)

+Thôn Phệ Vạn Vật(hoàn thành).
+Thiên Nhãn tăng phúc ( hoàn thành).

+Hư không ẩn sát thuật(hoàn thành), ẩn nấp,cảm nhận,tăng tốc (x2.8), dịch chuyển. (+)

+Khai Thiên Trảm Thức (tầng 1, áp dụng cho mọi vũ khí):

- Khai Địa: cộng 1,2 triệu tấn lực lượng (+),

- Khai Mang: cộng 1,5 triệu tấn lực lượng (+),

- Khai Hoang: cộng 1,8 triệu phòng phủ (+).

+Thế Chất: Thanh Đồng Chiến Thể Viên Mãn 1200 cấp, 260.000 tấn lực lượng. (+).

+Cuồng Bạo Chiến Điển (tầng 1) Toàn bộ chỉ số, tấn công, phòng ngự, nhanh nhẹn cộng 300 ngàn tấn. (+).

+Dò xét tu vi: không quá 1 đại cảnh giới (+).

+Thông báo khi giết địch hoặc có gì mới.

+Vật Phẩm: Barrett m82a1, Skeletons Gates (khô kiệt ma khí), Huyền Thiết Trọng Kiếm (2 sao vật phẩm + 10% sát thương), Tử Phủ Khai Thiên (1 sao rưỡi vật phẩm + gây choáng nhẹ, ảnh hưởng không lớn đối với võ thánh).

Nhìn rõ dấu cộng nằm đằng sau thanh kỹ năng, Phi Dương liền biết khi nào nó nổi màu xanh, hắn nhấn vào là có thể thăng cấp, giống hệ thống game. Tuy nhiên bây giờ không phải lúc, hắn cần thiết dự trữ điểm kinh nghiệm.

Nhìn tới nhìn lui một giờ đồng hồ, Phi Dương đã nhìn chán nhìn chê, chìm ngay vào giấc ngủ, thiết nghĩ đại lục này giờ đã không còn ai đủ làm đối thủ của hắn, Vô Địch Thật Tĩnh Mịch a.

Tâm can mát mẻ, tâm thần thăng hoa, hắn ôm gái càng ngủ càng ngon.

Bất quá, hắn nghĩ mình Vô Địch Thật Tĩnh Mịch đây có vẻ không đúng rồi.

...........

Linh Cung tiểu quốc, chục ngàn km phía xa, cách Phi Dương chỗ ngủ không biết bao nhiêu dặm đường đi.

Linh Cung Tiểu Quốc sáng sớm bình minh, ta có thể nhìn thấy mặt trời đang lên cao, không khí trong lành đi xuống lòng người.

Một bình minh lên cao rực rỡ, đem lại cảm giác yên bình cho người dân nơi đây, người ra đường, người buôn bán như mọi khi.

Nhưng đặc biệt trong hôm nay, tình trạng Linh Cung Quốc tương phản hoàn toàn.

Toàn bộ quốc gia chìm dần vào một màu đen khói đặc, sương mù âm u dường như đang bao phủ nơi đây, thành trấn bên dưới càng là đậm đặc không rõ nét.

Nhìn kỹ bên trong đám khói đen dày đặc, không lấy tu vi cao hoàn toàn không nhìn được.

Linh Cung Quốc đã bị xóa sổ.

Rải khắp thành trấn phía dưới, không có lấy một bóng người, không có một vết máu.

Kéo dài đến trung tâm hoàng đô, giống như một cái lồng giam khổng lồ, vạn người hò hét xin tha.

Như một cái vương tọa vươn tới chóp mây, một bóng đen lẳng lặng ngồi trên đó, lạnh lùng nhìn mọi thứ.

Xung quanh hắn, một dàn người khoác áo choàng đen tập hợp, quỳ gối khấn lạy.

Bóng đen dường như không để ý đến họ, hắn một tay vung đi ra, chộp xuống đám đông hỗn loạn.

Một tay này vung đi ra, bình thường không có gì đặc biệt, nhưng đánh xuống bên dưới, liền là hơn trăm ki lô mét cự thủ vuốt gấu đồng dạng, bao phủ hàng trăm ki lô mét đại địa, hàng chục ngàn người vào trong.

"A", "A", "A",

"Không muốn, không muốn."

"Ô ô."

Cả đám đông con người nhìn tới cự thủ, hò hét cật lực, mắt thử muốn tận lực làm gì đó, tay chân giãy dụa cuồng loạn nhưng không được.

Trong đám người bao khỏa, tiếng khóc đung đưa không đi được, tiểu thí hài sợ hãi càng oa oa khóc to, nữ hài khuôn mặt chảy ra nước mắt đáng thương khiến người thương không chịu được.

Bất quá, làm gì cũng vô dụng.

Ầm!

Cự thủ một vỗ đánh xuống, cầm lấy là cả chục ngàn người vào tay.

Chỉ thấy bóng đen lúc này mở ra huyết bồn đại khẩu, một hơi cả trăm ki lô mét cửa miệng liền đem tất cả nuốt trọn vào.

Gào thét tuyệt vọng, tất cả đã rơi miệng hắn, một nháy mắt chỉ còn lại tiếng xương cốt vỡ nát rốp rốp, máu tươi nồng nặc hương vị.

Bóng đen thỏa mãn cười một tiếng, "Khặc khặc, Vân Ẩn đại lục, ta lần nữa trở về, thượng cổ đám lão già các ngươi, bây giờ liền không có ai có thể ngăn cản ta nữa."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau