THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Tàn sát bắt đầu

(Chương trước, tác giả bị lỗi số nhé, đính chính lại:

1 trăm ngàn tấn = 10.000.000 cân

Kinh nghiệm lên Võ Đế Trung kì của Phi Dương là 0/800 triệu).

Oanh!

Hầu như cảm nhận được cái gì đó từ thể nội truyền ra, Phi Dương khí tức ngày càng khủng bố, tràn ra quét đi khắp quảng trường bao vây. Từ sâu bên trong thể nội của hắn, mang cho người ta cảm giác thần tiên áp bách vô cùng.

Từng tôn, từng tôn Võ Tôn đại lão sắc mặt khó coi, liên hoàn người không chịu nổi đến áp lực, cắn răng nghiến lợi bị đè xuống đại địa. Nhao nhao ôm ngực ho khan kịch liệt.

"Khụ khụ",..

"Thật mạnh khí tức, so với thái tử còn muốn kinh khủng hơn, đây là sức mạnh thật của hắn hay là hắn giấu nghề đây. Chết, chết, hôm nay tất cả liền xong.".

"Ta biết cái này, mọi người nhanh, nhanh chóng động thủ, hắn sắp đột phá Võ Đế đến nơi rồi. Nhanh, nhanh.".

......

Oanh! Oanh! Oanh!

Dù nói thì cũng đã chậm, đại lượng sức mạnh bên trong cơ thể Phi Dương liền đã tăng lên hết cỡ. Năng lượng trong cơ thể hắn cơ hồ nhiều lắm, nhiều như đại hải vô tận. Đẩy dồn một cái, chưa kịp ba hơi thở thời gian, đế khí của hắn tăng lên dữ dội, 10.000, 20.000, 30.000, 40.000, 50.000,.....100.000, 110.000,.....200.000....400.000 Đế Khí.

Oanh! Oanh! Oanh!

Tức thì, khí tức của Phi Dương ổn áp đến ngay Võ Đế Sơ Kỳ Cảnh, bát hoang khí tức rung chuyển Thiên Xu Thành. Sau lưng hắn, hư ảnh ác quỷ khổng lồ hiển hiện, kích cỡ mới đầu nhỏ bé dần dần vươn cao đến 1200m, khủng bố đến dọa người.

.....

"Chết, không ổn, để hắn đột phá Võ Đế mất rồi, phải làm sao bây giờ.".

"Không được, mọi người toàn lực, nhất định phải chấn áp hắn lại. Vừa đột phá Võ Đế hắn chưa thể hoàn toàn khống chế sức mạnh.".

"Giết.".

Oanh!

Một cái, đại lượng võ giả 2 bên lao tới. Nhìn đến Phi Dương đột phá tức thì, tất cả pháp bảo tu vi bọn họ lũ lượt đánh ra, ngập trời tuyệt kỹ đánh tới. Một tôn Võ Đế Đặt ở ngoài không phải ai cũng có thể coi nhẹ, trong đại lục soi vào, thậm chí họ còn chưa thấy một tôn bao giờ. Điều này, đủ chứng tỏ, võ đế khó đột phá đến đâu.

Nhưng Võ Đế không phải vạn năng, dù đế khí x3, sức sát thương bạo tạc khác biệt so với Võ Tôn mạnh gấp chục lần đi chăng nữa. Chẳng nhẽ trăm cái Võ Tôn hợp lại không giết được. Hơn nữa, bọn họ đã lỡ động sát tâm đến Phi Dương rồi,không xuất thủ chính là chết.

.....

Phi Dương đứng ở giữa, cười gằn, trông tới đại lượng Võ Giả Bao vây mình không có mảy may sợ hãi. Hắn đã trở thành Võ Đế, lũ giun dế gà đất chó sảnh này, đã không cùng đẳng cấp. "Giun dế không biết sống chết. Muốn đánh giết bản tọa ư, nằm mơ."

Ầm!

Phi Dương không thèm liếc mắt, một tay hắn giơ lên cao, hàng chục hư không rạn nứt xuất hiện. Ngưng tụ đến tiểu thế giới chi cầu so với Thiên Lăng còn lớn. Ầm ầm lắp ráp lên tay hắn, mê người đen bóng óng ánh, không khác gì một viên ngọc trai đen. Nhanh chóng, hắn nhấc ngay quả cầu đẹp đẽ này lên cao, bóp cho một cái.

Răng rắc!

Một hơi thở......

Đại lượng Võ Tôn võ giả nhao nhao biến sắc, liên tục nuốt vào mấy ngụm nước bọt, cảm giác nguy hiểm, con mắt vặn vẹo nhìn thủy tinh cầu.

"Đừng, đừng bóp.".

"Không, không, đại nhân, chúng con sai rồi.".

"Không, đừng.".

.....

Kệ mẹ chúng nó, Phi Dương ánh mắt băng lãnh, triệt để bóp nát thủy tinh cầu không chút do dự.

Ầmmmmm!

Bom đạn vô tình, khủng bố vô hình, ầm ầm cột nấm đen cao chót vót đâm thủng tầng mây bắn lên không trung, tuyệt đẹp ánh mắt ám hình vào mỗi con người.
Một cái đánh này, 40.000 đế khí (120.000 thiên lực), uy năng bạc tạc, siêu việt 500.000 tấn lực lượng (50.000.000 cân), dù Võ Tôn thân thể siêu cấp cứng rắn, cũng phải tan rã thành mảnh vụn. Kể cả Võ Đế cùng cấp, bất quá một quyền oanh sát.

Oanh! Oanh! Oanh!

"A", "A", "A", "A",...

"Phóc phóc", "phóc phóc",...

"Ta là Võ Tôn cường giả a, ta chưa muốn chết a".

Hét thảm không cam lòng vang vọng hư không, đau đớn những cường giả này tâm can, bọn họ là Võ Tôn, là đại lão một phương, an an ổn ổn cả đời vậy mà cứ như vậy chết đi, đến Phi Dương là bọn họ còn không cam lòng chứ nói đến bọn họ đây.

Tuy nhiên, vụ nổ vẫn chẳng dừng lại ở đấy. Theo Phi Dương năng lượng đánh ra, trải rộng vụ nổ vẫn tiếp tục phóng đại, 100km, 200km, 300km, 400km. Nội thành một nửa nát bấy, tia phóng xạ thổi quét khắp nơi. Hàng vạn sinh linh khiếp sợ trong hoảng loạn. Bắn tới, mấy vạn người chết, trẻ nhỏ, mỹ nữ, người già, cường giả đủ số.

....

Trung tâm bạo tạc, hung thủ Phi Dương vẫn ngồi đấy, hắn thái độ vô hỉ vô bi cảm thán, tai bay vạ gió a. Một màn vừa rồi, không phải hắn muốn hay không mà hắn bắt buộc phải làm.

Đám Võ Tôn vây hắn có mấy trăm tôn, không cẩn thận hắn liền bỏ xác tại đây. không vận dụng toàn lực chiêu này, căn bản không thể diệt sát hết.

Riêng nội thành, hắn giết người không chút kiêng kị, người già thì sao, trẻ nhỏ thì sao, mỹ nhân thì sao. Sống ở nội thành, các ngươi ăn máu uống huyết của dân chúng nhiều như vậy rồi, chết cũng đáng, quan tâm làm gì.

Đám võ tôn chết dưới tay hắn, người nhà 70-80% đều ở trong thành này cả. Vậy thì giết hết tốt, nhổ cỏ hắn cũng không ngại nhổ tận gốc đâu. Về lâu về dài, giun dế nhảy ra làm phiền nhiều rất mất vui.

.......

Phất tay lên một cái, Phi Dương trực tiếp ném ra Skeleton Gates. Mở ra, máu cùng huyết hàng vạn người bay lên, như mưa bụi nhét đầy đi vào, bổ sung cho cánh cổng. Nhìn vào chỉ số, hắn rất hài lòng.

[Skeletons Gates

Số Ma Lực: 152.532

Số Skeletons: 37 (cảnh giới Võ Tôn đỉnh phong)

Số Kỵ Sĩ Skeletons: 2 (cảnh giới Võ Đế Sơ Kỳ)]

"Tốt, tốt, tận 2 Võ Đế khô lâu. Các ngươi đi ra, vào nội thành, giết sạch hết, không chừa một ai".

Nghĩ là làm, Phi Dương một cái ra hiệu, gần 60 khô lâu hành quân vào thành, bắt đầu tàn sát.

(Sorry mọi người, tác bị ốm 2 ngày, ốm xong lại lười viết 1 ngày nên giờ mới có chương).

Chương 92: Xông hoàng cung

Đứng im tại chỗ, Phi Dương nhìn đám khô lâu đi xa, ngồi phịch xuống đất, xem xét kinh nghiệm vừa thu về của mình, 557 triệu/800 triệu, con số thật là lớn, đến hắn còn tưởng mình hoa mắt. Oanh sát mấy trăm Võ Tôn, mấy vạn người cùng lúc, thu hoạnh thật nhiều, tận trên 50% kinh nghiệm.

Để về thời điểm hiện tại, hắn đây vẫn chưa có ý định lên trung kì sớm, hắn cần cái cảm giác và quen với cơ thể Võ Đế cấp thấp này đã, lên nhanh quá, không ổn. Cho nên, bây giờ, hắn lựa chọn gia tăng thể chất bản thân.

"Hệ thống, chuyển toàn bộ 557 triệu kinh nghiệm của ta vào tăng lên Thanh Đồng thể chất đi.".

Ầmmmmm!

"Con c-c, năng lượng căng vậy".

Ra lệnh cái cho hệ thống, Phi Dương liền chửi ầm lên. Cơ bắp hắn quặn lại, đau đớn lan tràn toàn thân. Con mắt hắn lồi hẳn ra, cực nhiều năng lượng tuôn chảy trong cơ thể khiến cơ thể hắn căng phồng, to lớn một trái bóng tròn.

Òng ọc! Òng ọc!

Cảm thấy sức mạnh dồi dào trong từng tấc thịt, bụng Phi Dương nhỏ lại từ từ. Cơ thể hắn theo đấy lại to lên một vòng, chiều cao tăng trưởng, 10m, 20m, 30m, 40m,....

Cảm giác đến bản thân vẫn còn đó dư thừa quá là nhiều, Phi Dương càng cố gắng điều hòa lại cơ thể to lên thêm nữa, 100m, 120m, 140m, 160m,...

Oanh! Oanh! Oanh!

220m,........, 280m, 300m,...

Ầm!

Kinh nghiệm lần nữa chuyển hóa lực lượng tràn vào thể nội liên hoàn, đảo qua đảo lại, Thanh Đồng Chiến Thể chỉ số tiêu hóa nốt lên đến trên cấp 1000.

"Keng, chúc mừng ký chủ thanh đồng chiến thể lên cấp Trung Vị, đạt mốc 500 cấp.".

"Keng, chúc mừng ký chủ thanh đồng chiến thể lên cấp Thượng Vị, đạt mốc 1000 cấp.".

Một hơi, thanh đồng chiến thể đột phá 1045 cấp --- Phi Dương hóa thân thành cự nhân cao đến 642m. Màu da đồng cổ sáng loáng, cơ bắp hắn toàn bộ xoăn cứng từ trên xuống, từng tấc thịt nhỏ kết tinh mấy trăm cân lực lượng, lực lượng cơ thể hắn tăng lên ào ào cùng chiều cao, 10.000 tấn lực lượng, 20.000 tấn lực lượng, 30.000 tấn lực lượng, 40.000 tấn lực lượng...... 80.000 tấn lực lượng.

Oanh! Oanh! Oanh!

Thanh Đồng Chiến Thể hoàn tất, đạp cái Phi Dương lên Thượng Vị cấp, năng lượng tản mát tứ phía, ùng ục năng lượng đạp xuống đại địa, ẩn ẩn rạn nứt đại địa hơn 200km.

Tỉnh táo trở lại, thể nội lực lượng tiêu hóa khổng lồ, bây giờ Phi Dương có cảm giác mình vô cùng mạnh. Chính hắn còn không đoán nổi lực lượng hiện tại của mình là bao nhiêu, sợ rằng một quyền đấm ra, Võ Tôn trung kì còn bị đánh nổ chứ chẳng chơi. Võ Tôn hậu kỳ đến, chỉ vài quyền là chơi chết.

Sức mạnh quá nhiều, ngứa ngáy toàn thân. Phi Dương cũng đoán ra tay ngứa chân là hiện tượng muốn động thủ.

Ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía hoàng cung đằng xa, nhớ ra cái gì đó gãi đầu:

"Đúng rồi, hình như ta còn quên thằng hoàng đế Thiên Xu Quốc đâu. Mồi ngon, mồi ngon.".

Xoẹt!

Nói là làm, Phi Dương thân thể khổng lồ đạp không bay lên, tiến thẳng tới hoàng cung phương hướng.

......

Hoàng Cung chính giữa chỗ, to lớn một tòa cao chót vót cung điện, nhà lầu tấp nập, khủng bố chiều cao đến 1000-1200 mét lên trời. To lớn cung điện trải vàng từ trong ra ngoài, uy nghi sư tử đá bao bọc bốn bề ngả hướng.
Thị vệ, quân đội tập trung rất là đầy đủ, ai nấy trường thương chắc chắn trong tay, hiên ngang lẫm liệt, bễ nghễ thiên hạ.

Chỉ là, vụ đánh nhau vừa qua, toàn thành chấn động, không ít quân đội hiếu kỳ lại tập hợp trước cửa, nhìn về phương xa, muốn xem xem rốt cuộc truyện gì xảy ra. Quả nấm đen đó, thật khiến nhiều người chú ý.

Một khắc, nguy hiểm ập đến.

Ầm! Ầm! Ầm!

"A", "A", "A", "A",....

Xé gió âm thanh phá toái, đục thủng màng nhĩ người nghe. Nhìn tới, một bóng đen phá nát tầng trời đâm xuống. Hàng ngàn vệ binh, bỗng chốc liền thành thịt nát, chết, chết hết.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 350,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 350,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết phân thân Võ Hoàng sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 210,000 điểm."

......

Không kịp nhìn thấy, không kịp phản kháng, Phi Dương quá nhanh, tựa như quả cầu lửa đâm xuống. Bề ngoài, nhìn cơ thể Phi Dương to thế thôi, x2.7 tốc độ cộng Võ Đế tu vi, ngự không phi hành ngang tốc độ bàn thờ rồi.

"Chậc, chậc, chậc, cột lũ yếu đuối, Nhàm Chán".

Buồn phiền than thở, Phi Dương nằm dưới đất đứng dậy. Nhìn lại, lắc đầu, trải thảm người chết hơn 500m.

Đám này quân đội, Võ Hoàng một thể, to to lớn nhỏ đều tu vi xịn, nhiều người ngưỡng vọng chi nhân. Chúng nhân nhìn vào công nhận là mạnh, trước mặt Phi Dương, tùy tiện giẵm đạp mặt hàng.

.......
"A".

"Hắn là ai, sao lại to lớn, to lớn như vậy.".

"Chết, nhiều người chết quá, mau, mau gọi các vị tướng quân ra.".

Hàng ngàn quân đội chiến kích tập hợp không dính đòn, ánh mắt lo lắng nhìn Phi Dương. Phải biết, quân đội ở đây ai cũng toàn Võ Hoàng Cảnh cao thủ. Một giẵm của Phi Dương, chết không toàn thây, chỉ có thể là Võ Tôn.

Cực nhanh, cả đám đồng loạt lấy ra truyền âm thạnh, gọi điện đến Võ Tôn thống lĩnh chỉ huy. Đồng thời, tất cả dồn dập tản ra hàng đoàn giữa khoảng cách với đối thủ.

Bất quá......

"Trẻ trâu, chết.".

Truyền âm vừa đến, trên đầu bọn họ, đại thủ của Phi Dương đã vỗ xuống. Không chút khí lực gia trì, cũng như sức mạnh nào, thường thường một đòn, chí mạng một kích.

Oanh!

"A, đừng, đừng có giết ta.".

"Ác ma, hắn nhất định là ác ma, a.".

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 500,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 350,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết phân thân Võ Hoàng sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 210,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết phân thân Võ Hoàng sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 210,000 điểm.".

.....

Một vỗ, chết gần hết, băng liệt 200m đại địa, Phi Dương thân ảnh di chuyển tứ phía, chân đạp đại địa, đồ sát thẳng tay, tay đập, chân đá, kéo tới vô số xác chết nằm xuống.

.......

Xoẹt! Xoẹt!

Vài giây sau khi truyền âm xong, tại chỗ Phi Dương đang đứng, hàng loạt tia sáng từ khắp mọi nơi trên hoàng cung bay ra, gần 30 thân ảnh khí tức hùng hậu tập hợp, vọt bay ánh sáng đáp xuống.

Oanh! Oanh!

Ầm!

Một lượt, dẫn đầu 27 thân ảnh hạ xuống, giống như tiên nhân hạ phàm. Đằng sau bọn họ, ngập trời đại quân hiện, khí thế ngập trời, trùng trùng điệp điệp vây lại Phi Dương vào trong.

(mọi lỗi đều được chữa sau 1 ngày tác đăng chương, nên các đạo hữu đọc quá sớm từ khi truyện mới lên dễ nhìn ra lỗi đánh máy của tác).

Chương 93: Hoàng đế thiên xu

"Ngoại lai chi nhân, coi khinh hoàng triều, dám ở hoàng thành động thủ, không biết sống chết".

"Các loại người này, ít nhất phải ngũ mã phanh thây, chém đầu thị chúng. Cho thiên hạ thấy, cái gì gọi là uy nghiêm của hoàng thượng".

27 tôn Võ Tôn lơ lửng trên trời, run rẩy âm thanh chuông đồng gào thét hừng hực, ong ong vang vọng trong thiên địa. Tất cả bọn họ nhìn tới Phi Dương như một thằng điên, thần kinh có vấn đề.

Ở cái hoàng thành này, trước uy quyền của hoàng đế điện hạ. Chưa nói Võ Tôn, dù là Võ Đế cường giả xuất thế, trước hàng trăm tôn Võ Tôn cao thủ bao vây cũng không dám làm như vậy cuồng đồ.

Tức thì,...

Từng tôn, từng tôn Võ Tôn tướng quân giơ kiếm, trực chỉ trời xanh, khí thế như lôi đình vạn mã ập xuống. Không cho Phi Dương bất kì cơ hội phản bác. Tất cả hóa thành ngập trời ngàn quân lưu quang. Tuyệt kỹ, võ học chằng chịt một đường mà đánh.

Tất nhiên, cả đám không có kiêng dè Võ Đế cường giả. Nhưng bọn họ lại không biết, Phi Dương khí tức Võ Tôn là che dấu, Võ Đế sức mạnh cũng không phải Võ Đế bình thường.

Một hơi,....

Ầm! Ầm!

Lưu quang tinh không kích xạ xuống, Phi Dương thỏa mãn nhìn khí thế năng lượng bao phủ. Hư không ẩn sát của hắn phá mở, khiến hắn khí tức biến hóa Võ Đế Sơ Kỳ cảnh.

"Một lũ không biết sống chết, các ngươi nghĩ các ngươi là ai mà đòi giết bản tọa.".

Cười nói sảng khoái, trong ngập trời tuyệt kỹ bao phủ, Phi Dương không có mấy cái gì gọi là sợ hãi chi sắc. Cái bọn này, ở mắt Phi Dương nhìn xem liền là sao trời kinh nghiệm, lấp lánh dãy số.

Chớp mắt, cơ thể hắn bộc phát uy lực khổng lồ, tựa ngàn vạn sao trời hội họp. Ầm ầm năng lượng truyền vào, tay hắn vỗ ngang, 6.000 Đế lực (18.000 thiên lực) một chưởng, 80.000 tấn lực lượng gia trì. Một đòn quét, sấp xỉ 200.000 tấn lực lượng, Võ Tôn nào chịu nổi.

.......

Vài mét gần sát Phi Dương, cả đám võ giả lại gần. 27 tôn Võ Tôn tôn cùng hàng ngàn người mặt mày biến sắc, cảm giác khí tức Võ Đế thì cũng thôi đi. Một vỗ kia, mọi người tất cả đều cảm thấy tử vong, lòng căm phẫn hò hét, chửi Phi Dương dấu nghề. Cõi lòng bọn hắn, tràn ngập cái gọi là không phục.

"Đệt, giấu nghề, a, hắn giấu nghề. Võ Đế cường giả mà phải đi dấu nghề, không biết xấu hổ.".

"Võ Đế, Dĩ nhiên là Võ Đế cường giả. Các loại Đế lực này không sai vào đâu được. Lực lượng này, mạnh thế này thì lấy gì mà đỡ.".

"Tất cả các ngươi, nhanh bộc phát hết lực lượng, ngăn lại đòn đánh của hắn.".

Bất quá, toàn bộ lực lượng của bọn họ, trước mắt Phi Dương không khác gì giấy đồng dạng. Trong lòng các người không phục thì sao, cũng liền là người chết,..

Ầm! Ầm! Ầm!

"A", "A", "A", "A", "A",....

Một hơi, một Vỗ, 27 tôn Võ Tôn lập tức bạo thể mà chết. Đằng sau bọn hắn, hàng trăm hàng ngàn binh lính bị quạt vào, chưa kể dư ba, tan nát thành mảnh vụn, chết gần như sạch sẽ.
Cảnh tượng nhìn tới, hàng ngàn xác chết bị giã thành bột mịn. Tung bay trời xanh, mưa máu ào ào từ trên trời rơi xuống, người thấy, kinh dị lòng người. Mà trung tâm hóa thân Cự nhân Phi Dương ở giữa, không khác gì ác ma cả.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết phân thân Võ Hoàng sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 210,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết phân thân Võ Hoàng sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 210,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết phân thân Võ Hoàng trung kỳ, kinh nghiệm thu được 280,000 điểm."

......

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 5,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 5,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 5,000,000 điểm."

......

"Cái,....chết, chết hết, tất cả, tất cả đều đã chết.".

"Không, đại nhân, đại nhân tha mạng, nhỏ bất quá một tên lính quèn, đừng giết nhỏ.".

"A, tha mạng, tha mạng.".

Một màn khinh khủng, triệt để trấn áp toàn bộ binh lính rìa ngoài, nhìn đồng đội sống sờ sờ bị vỗ chết. Lòng này làm sao không sợ hãi, gào khóc van xin, họ quỳ gối đại địa, ngắm tôn thân hình khổng lồ của Phi Dương ánh mắt cầu khẩn. Họ biết, đứng trước bọn họ không phải Võ Tôn cường giả nữa mà là Võ Đế rồi.Tiếc thay, Phi Dương đây là vẫn không tha, thêm một vỗ nữa hắn đánh xuống...

"Chết, không than vãn nhiều. Trong từ điển của bản tọa, tuyệt không có chữ tha cho kẻ địch.".

Ầm!

"A", "A", "A", "A",.....

Nhất chưởng diệt quân, dọn dẹp sạch sẽ, Phi Dương thân ảnh lại di chuyển, tiếp tục đi vào hoàng cung. Quy tắc của Phi Dương rất đơn giản, nhổ cỏ là phải nhổ tận gốc.

......

Mật thất hoàng cung, sâu bên trong lòng đất. Ở chỗ sâu này, Đại đế Thiên Tằm tĩnh tọa.....

Vụ Tộc Hội lần này, hắn cố ý đến trễ. Lý do suy ra, do bản thân hắn cảm giác mình sắp sửa đột phá, chân long tầng 11 ngưỡng cửa đến nơi, hắn không thể bỏ qua. Vì vậy, hôm nay hắn quyết định đến muộn.

Tĩnh tọa dưới đây, hắn bất ngờ cảm giác được mặt đất rung động kịch liệt, nhưng hắn không có lo. Cười cợt:

"Dấu hiệu này, hẳn là có kẻ làm phiền tộc hội cử hành điểm đi. Bất quá, Bọn nhỏ có long châu tại, nhất định an toàn tuyệt đối.".

Chỉ là, hắn vừa nói xong câu này, người tính không bằng trời tính hiện tượng xảy ra a,...

Răng rắc!

Bùm! Bùm! Bùm!,....

Một hơi, 3 tấm lệnh bài ba vị hoàng tử tan rã, tung bay mảnh vụn. Xung quanh, lệnh bài hàng trăm quần thần đồng loạt tan rã.

Chưa kịp phản ứng, ánh mắt Thiên Tằm tại chỗ xích hồng, giơ tay lên dụi mắt. Nhìn lại, vẫn vậy, hắn mặt đỏ tức giận, ngửa cổ, rống gào:

"Lăng nhi, Xài nhi, Sinh nhi a. Kẻ nào, rốt cuộc là kẻ nào. Con ơi, con ơi, các ngươi chết thảm quá.".

Phanh!

Ầm!

Bùm nổ cự thú rống giận, Thiên Tằm quạt bay sạch sẽ đồ đạc mật thất. Thân thể hắn đứng phắt dậy, xoay người đi vào trong. Nhằm một vùng nào đó bóng tối, không rõ nơi chốn.

"Ta, ta nhất định sẽ báo thù cho các con. Chờ đấy, dù ngươi là Võ Đế cường giả, ta cũng nhất định sẽ giết được ngươi. Các lão tổ, để ta đi gọi các ngươi tỉnh.".

Chương 94: Các lão tổ tổ tông

(Tác giả xin giải thích một chút trước khi vào chương mới, tránh độc giả hiểu lầm:

Thứ nhất, lão già dầu hết đèn tắt tên Lưu Bị đánh với Phi Dương ở không gian một đòn khi đó là rơi vào 6000-7000 đế lực.

Thứ hai, một đòn cuối nộ long cước tầng 21 của Thiên Lăng thái tử trước khi bị đánh nổ là rơi vào khoảng 8000-8500 đế lực.

Thứ ba, một đòn toàn lực của Võ Đế thật sự là 20.000 đế lực. Trong trường hợp ở đây là đầy đủ đế khí và phải ở trạng thái tốt nhất, nhưng Võ Đế thật, cũng không dùng đến 20.000 làm gì, 4 đòn, đế lực liền cạn sạch. Xét đến vị thái tử kia, không phải chân chính Võ Đế thiếu hụt đế khí cung cấp nên đòn đánh không đủ mạnh.

Thứ tư, sở dĩ một đòn toàn lực của Phi Dương là 40.000 là vì căn cơ của hắn quá sâu mà thôi. 40.000 này ngang với toàn lực của Võ Đế trung kì, tương đương gần 600.000 tấn lực lượng.

Nói đến đây thôi, số chữ này không dùng để câu chữ trong chương nhé).

Sâu trong hoàng cung, Thiên Tằm hoàng đế bước đi từ từ, chậm chạp xuất hiện tại một đại môn to lớn khổng lồ phía trước.

Cánh cửa đá mục rữa rách nát, bào mòn tróc vẩy theo thời gian năm tháng. Rêu phong bao phủ từ trên xuống dưới, đậm sâu vẻ đẹp thời cổ đại.

Chính giữa cánh cửa đá khổng lồ, để ý thêu thùa đấy, áng đồ văn thần rồng vài ngàn mét chiều cao, uy vũ quyền lực, tối sầm một mảnh đen kịt hắc ám.

Thiên Tằm hoàng đế nhìn đại môn lâu la do dự, suy nghĩ lên xuống, hắn ngại ngùng. Vài trăm năm rồi, hắn không còn gặp những lão quái đó, sinh ra đắn đo, không dám thái độ đối mặt.

Dẫu sao đại họa trước mắt, ép hắn không thể không làm việc này. Tay hắn rốt cục vươn ra, đẩy về cánh cổng.

"Két - két".

Rầm!

......

Đại môn mở ra, tia sáng bên trong bắn đi ra ngoài. Từ đại môn mở ra ấy, ánh sáng chiếu rọi, hiển hiện rõ ràng mọi thứ bên trong mật thất.

Sáng chói ánh sáng che đậy tầm mắt, hoàng Đế Thiên Tằm ngỡ ngàng thân thể, thong thả đi vào,...

Hiển hiện trong tòa cung điện khổng lồ bước chân, Thiên Tằm hoàng đế ngẩng đầu lên cao. Nhìn lên trên cái đầu mình tĩnh tọa thành vòng gần 15 thân ảnh. Tụ tập thẳng tắp trên một tòa tháp cổ.

Mỗi người ở đây, khí tức long văn phiêu phù ẩn dật. Năng lượng từng tia từ người họ phát ra, chiếu sáng nơi này. Mỗi một khí tức trên cơ thể mỗi người phát ra, hạ áp đến Thiên Tằm hoàng đế phía dưới áp bách cực cao.

Thiên Tằm hoàng đế là tu vi gì, Võ Tôn đỉnh phong cường giả, bị áp bách ý nghĩ thế nào, hẳn ai cũng ra. Toàn bộ người ở đây, đều là Võ Đế cao thủ.

Những lão tổ tông vạn thọ chưa chết các đời của Thiên Xu quốc, những người đã chán nản với thế gian hiện tại. Lý trí đến cuối đời, họ áp lại dục vọng bản thân, đóng cửa đi tới nơi đây, luận đạo, mưu cầu đột phá cảnh giới phương pháp.

.....

Hơn chục tôn Võ Đế khí thế, hoàng đế  Thiên Tằm mồ hôi chảy ròng rã, đầu gối quỳ khuôn xuống sàn nhà. Khom lưng đập đầu cầu xin:

"Các lão tổ tông, Thiên Xu hoàng quốc, sắp sửa xong. Tiểu bối vô năng ở đây, kính xin các vị lão tổ nhanh chóng xuất thủ, giải quyết tặc nhân.".

Oanh! Oanh! Oanh!

Sau một hơi,...

Cả cung điện vàng khí thế rung lắc dữ dội, cuồn cuộn long ngâm bốc hơi trong thiên địa. gần 15 thân ảnh khí thế lần lượt nổ vang, ánh mắt mở ra, kim quang lượng tử đại phóng.

Từ dưới lên trên thứ tự tĩnh tọa, khí tức ngày một tiêu thăng. Chỉ nói tầng một người ngồi cho Thiên Tằm áp bách còn nhỏ. Còn tầng 2, tầng 3, tầng 4 đâu, khí tức ngày càng cuồng nộ.Rầm! Rầm! Rầm!

Chỉ mấy cái khí thế từ tầng 1 đến tầng 3, Thiên Tằm thân thể bị đập ngay xuống một hố vài trăm mét, máu cuồng phún. Đến tầng 4 thì,....

Rầm!

Phóc!

Thiên Tằm triệt để nôn ra máu rười rợi, cả cơ thể yếu đối đập càng sâu xuống 10 tấc đất.

Trông ngong đấy đỉnh tháp tầng số 4 trên cao, ngồi đấy duy chỉ một thân ảnh, cổ lão già gầy nhom nhem, sức mạnh toàn thân khủng bố, nguy hiểm vô tận. Năng lượng từ cơ thể hắn phát ra, quá lớn, quá lớn, lớn đến tình trạng không thể thắng.

"Vô tri tiểu bối, có một cái quốc gia cũng không quản lý nổi. Hoàng thất chúng ta, tồn tại ngươi chính là cái thất bại của lịch sử.".

Cổ lão này âm thanh ầm ầm thét lớn, đùng đoàng sét đánh bay qua trời quang. Chấn đến Thiên Tằm thất khiếu chảy máu, co quắp trên mặt đất.

Tất nhiên, Thiên Tằm co quắp phía dưới cũng không dám phản kháng. Cố gắng nói từng câu, thái độ thành khẩn. Đây là hắn đang cần bọn họ chứ không phải bọn họ cần hắn.

"Các lão tổ tổ tông, tiểu bối vô tri, xin các ngài, các ngài hãy cứu lấy Thiên Xu. Tài nguyên hàng năm, mọi thứ trân quý của Thiên Xu cung cấp cho các ngài không thiếu, xin, xin,...".

"Hừ, vô dụng vô dụng một kẻ yếu, có mỗi cái quốc gia không lo nổi. Ngươi chỉ muốn bọn ta xuất thủ, giúp ngươi chùi mép, ngươi nghĩ dễ vậy sao.". Thiên Thạch cổ lão cuồn cuộn câu nói, nhìn Thiên Tằm tức càng thêm tức.

"Thạch huynh, bớt giận, theo ta nghĩ, chuyện này cần giải quyết ngay. Dẫu sao, theo ta, kẻ địch cũng chỉ là một Võ Đế nhỏ nhoi, chúng lão tổ chúng ta đây, chẳng nhẽ sẽ sợ.".

"Đúng đấy, Thạch huynh, chúng ta đám này lão nhân đều sắp già thành tinh rồi. Không có tài nguyên của Thiên Xu duy trì, tu vi sợ rằng không xong.".

Phía dưới Thiên Thạch, xếp đấy hai tên lão tổ Võ Đế khác, xếp bằng mở miệng. Nói là nói vậy, tài nguyên hằng năm bọn họ cần sử dụng cũng không thể mất. Một phần vì duy trì tuổi thọ, một phần cũng là tu vi này, bởi bọn họ không muốn chết sớm.

Hiển nhiên, Thiên Thạch nổi giận bề ngoài, vẫn chẳng thể làm sao. Chuyện này, hắn đành im lặng không nói gì. Mà im lặng chính là đồng ý.

.....Bên trên, Phi Dương thân ảnh hì hục bay vào hoàng cung, tìm tòi khắp nơi. Hoàng cung này quá lớn, mịt mù lối đi, hắn lục lọi khắp nơi chẳng tìm tới nổi vị hoàng đế kia. Tức giận, hắn càng điên cuồng tàn sát khắp bốn phía.

"A",.

"Hắn đến.".

"Chạy mau".

Ầm! Ầm! Ầm!

"A", "A", "A", "A",....

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 350,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết phân thân Võ Hoàng sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 210,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết phân thân Võ Hoàng trung kỳ, kinh nghiệm thu được 280,000 điểm."

.....

Cứ một chưởng giã xuống, hắn đánh giết người càng nhiều, vạch số kinh nghiệm ngày một chồng chất. Tới từng gian cung điện một, ngàn người phơi xác tản mát.

15 phút, toàn thể hoàng cung đồ sộ bị hắn dọn dẹp 70% diện tích. Người chết phủ xương, đủ để xây tháp 7 tầng.

.....

Gian phòng một chỗ xa...

"Hai vị công chúa, mau trốn, hắn đang tìm đến đây rồi. Đi lên, chui vào mật thất.". Trước mặt hai thiếu nữ xinh đẹp mê người, trắng trẻo da thịt như sữa, thị nữ âm thanh hô lớn, cố gắng đẩy căn mật thất ra. Nói đến đây, một cánh tay khổng lồ chọc vào căn phòng, búm cái.

Bùm!

"A", "A",...

Thị nữ này, cái đầu tại chỗ, nổ tung như trứng gà. Óc não rơi đi ra, phủ đầy người hai nữ nhân trẻ đẹp. Khiếp đảm, cả hai thân thể phủ đầy máu tươi, trong trẻo kinh hét.

Răng rắc! Ầm!

Vẫn là bàn tay to ấy, Phi Dương nhấc bay tòa phủ đệ, to lớn ánh mắt nhìn vào hai nữ nhân này mê ly. Mê ly ở đây không phải là thương hương tiếc ngọc mà là phá ngọc thời khắc.

Thân hình titan của hắn nhe răng, liếm lưỡi mấy vòng: "Thật sinh đẹp vưu vật trời sinh a, mỹ lệ biết bao thân thể này. Nếu các ngươi tán ta, có lẽ ta sẽ đổ. Buồn thay, tim ta đây, nam nữ rất bình đẳng, chết không toàn thây giống lũ kia vẫn là.".

"A, Không".

"Ngươi đừng qua đây.".

(Chương sau bắt đầu chiến nhé các độc giả).

Chương 95: Một rìu chi uy

Nhanh một chút,....

Ầm! Ầm!

Đúng lúc thời điểm Phi Dương ra tay, toàn bộ Thiên Thành vạn dặm chu vi rung động kịch liệt, lắc lư như xúc sắc quay vòng. Loạng choạng thân thể hắn, mặt đất dưới chân, lung lay có thể nói là dữ dội nhất.

Ầm! Răng rắc!

Lắc lư kịch liệt một cái, mặt đất hoàng thành phía dưới lập tức bị chẻ đôi đi ra, tua tủa vết rạch đại địa đổ xuống. Hiện ra đến, hố đen ngàn mét phạm vi bao vi hố trời. Từng luồng từng luồng khí tức tiến ra đến, bao phủ thiên địa.

Chỉ một khắc....

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Đoàng!

Sét đánh ngang trời, kinh lôi bắn phá. Từ trong hố trời diện tích, nhoáng lên một cái mười mấy đạo cột sáng năng lượng đâm thẳng trời cao, đen kịt long ngâm tia điện ầm ầm giáng thế xuống vị trí Phi Dương.

Đồng loạt, năm dải tiểu thế giới chi cầu rơi xuống, có to có nhỏ, che lấp lấy Phi Dương bao khỏa. Mỗi một cái tiểu thế giới chi cầu này, đều chạm mốc 20.000 đế lực uy năng, tràn ngập nguy hiểm.

"Khốn khiếp".

"Song Đấu Cực Quyền".

Đánh úp bất ngờ, bọn này thậm chí không cho Phi Dương cơ hội phản kháng. Bạo tạc bao phủ, hắn chỉ có thể hét lớn, bộc phát 40.000 đế lực một chưởng đón đỡ.

Ầm! Ầm! Ầm!

Sao trời va chạm, một đấm của Phi Dương, khủng hoảng chấn động không gian. Hàng loạt nấm đen từ nhỏ độn dần lên to, đục thủng tầng trời!!!

"Phóc",..

Phanh!

Bay ra từ làn khói mù mịt, thân thể Phi Dương lả tả đập xuống đại địa, văng đến hố sâu 300km chiều dài. Cơ thể thủng lỗ chỗ khắp nơi, miệng càng là phun ra một ngụm máu tươi.

Nhanh chóng, Thiên Tằm đại đế vừa rồi cũng nhằm ngay lúc Phi Dương bất ngờ. Lọt khe vào trong vụ nổ bắt đầu, kéo ra hai nữ nhi của mình chạy về hậu phương sau đám lão tổ, miệng mũi thở dốc.

"May quá, ta đã kịp cứu các ngươi. Yên tâm đi, mấy lão tổ tông đã ra tay, thằng súc sinh này chắc chắn phải chết".

Hắn nói đến đây thôi, nhìn lại 6 trái tiểu thế giới chi cầu bao phủ Phi Dương, hắn trong lòng rạo rực, quả này chắc thắng. Nhưng là, cảnh tượng đó về sau, vào mắt hắn cùng mấy lão già Võ Đế này lại nhấc lên kinh đào hải lãng sóng lớn: "Cái, cái gì,...hắn thế nhưng mà đỡ được, mấy người chúng ta liên thủ một đòn a, sao có thể.".

"Giết, nhất định phải giết, kẻ này tốt không thể nhẹ tay. Sơ xẩy một cái, giờ chúng ta cũng liền mất mạng.".

Mấy tên lão tổ nhìn thấy kết quả, sắc mặt biến hóa. Một đòn vừa qua, bọn họ 5 người đi trước dẫn đầu thăm dò, toàn lực 5 quả tiểu thế giới chi lực, phát nổ rời rạc ít nhất cũng rơi vào 60.000 đế lực. So với Võ Tôn trung kỳ còn cường, ấy vậy mà bị chặn.

Đỉnh ở trên cao ngưỡng đầu đám người, Thiên Thạch lông mày càng nhíu càng thêm chặt. Mới đầu hắn chỉ ra lệnh thăm dò đối thủ, ai ngờ chạm phải một thằng biến thái. Trầm giọng thanh âm, hắn nói: "Không dò xét cái gì nữa, cùng nhau ra tay đi, đánh giết hắn.".Nói giờ thì cũng đã chậm, Thiên Thạch vừa dứt lời, liền bị đánh mặt...

Oanh! Oanh! Oanh!

Thêm một lần ngỡ ngàng hỉ nộ cho đám lão tổ, tùy thế bọn họ lại không biết, Phi Dương đòn vừa rồi toàn lực có Song Đấu Cực Quyền và cái thể chất biến thái kia. 40.000 đế lực x1.5 sát cộng 80.000 tấn lực lượng, một đòn, vượt qua 60.000 đế khí, siêu việt 700.000 tấn lực lượng, hắn làm sao bị thương. Cái này là giả thương thì đúng hơn.

"Các ngươi, chết.".

Oanh! Oanh!

Một hơi, chiều cao của Phi Dương tăng lên đột biến, 700m, 800m,....900m, 1000m.

Ầm!

Lốp bốp tiếng nổ, trong thời khắc này, lực lượng của Phi Dương tiếp tục tăng lên, 90.000 tấn lực lượng, 100.000 tấn lực lượng, 110.000 tấn lực lượng,...... 140.000 tấn lực lượng, 160.000 tấn lực lượng,.... 200.000 tấn lực lượng.

"Keng, chúc mừng ký chủ thanh đồng chiến thể viên mãn cấp, đạt mốc 1200 cấp.".

Oanh!

Một nhát, một giây, thương tích giả trên người hắn bay màu sạch sẽ. Phi Dương nằm lăn dưới đất cấp tốc đứng dậy, hư không ẩn sát thuật bộc phát tận cùng phóng lên trời. Thân ảnh hắn như dịch chuyển nhất thể, x2.7 tốc độ dù là Võ Đế Đỉnh Phong tại, cũng vô pháp ngăn cản hắn tiếp cận.

Nhoáng con mắt, mấy cái này lão già há hốc cái mồm, to tròn đủ nhét quả trứng, chưa kịp làm gì. Trăm mét cự li, cây Tử Phủ của Phi Dương ong ong biến lớn, to đại lưỡi rìu giã nát khương khung.

"Khai địa", x1.8 sát thương.
Ầm!

"A", "A", "A", "A", "A", "A", "A",....

Nói cũng chưa kịp nói, xin cũng chưa kịp xin, cả đám ăn một rìu, chẳng khác nào con kiến bị đập chết. Xương cốt nát tan, đóng đinh xuống đại địa. Thừa ra mấy tên Võ Tôn Trung Kì trở lên may thì không chết.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Đế Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 300,000,000 điểm.".

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Đế Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 300,000,000 điểm.".

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Đế Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 300,000,000 điểm.".

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Đế Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 300,000,000 điểm.".

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Đế Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 300,000,000 điểm.".

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Đế Trung Kỳ."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trạng thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 0/1,600,000,000 điểm."

.....

"Ta,.... chẳng nhẽ ta bị mù. Một rìu, một rìu nhỏ nhoi, các lão tổ chết ngay mất 5 người. Thiên Thu ơi, con tát cho cha một phát cho tỉnh ngủ đi.". Thiên Tằm Đại Đế thân thể chấn động, sự thật trước mắt đây cũng quá dọa người ta đi. Cái thằng súc sinh đây là cái tà môn nào người, hay là các lão tổ quá yếu vậy.

Bốp!

Vừa nói, hắn vừa ăn ngay một cái tát, nhìn sang chất nữ của mình. Hoàn cảnh đã ngặt nghèo, con bé còn đổ thêm dầu vào lửa làm cho hắn đã tức lại thêm tức.

"Mẹ, ta nói vậy thôi chứ đâu có muốn ăn tát. Con ơi là con, dại hết phần người rồi.".

"Cha à, chẳng phải cha muốn ăn tát còn gì.". Thiên Thu nhi nữ bên cạnh thái độ vẫn ngây thơ hoàn ngây thơ. Làm bộ làm tịch ta không hiểu ngươi lời nói.

"Ngươi, ngươi,...". Thiên Tằm hoàng đế thật sự á khẩu không biết nói gì, tay chỉ đứa con gái mà miệng thổ huyết trùng trục.

......

"A A A, Con ta, cháu của ta, con cháu ta. Ngươi, là ngươi giết bọn họ, chó má, chó má.". Cùng thời thế, cả đám lão tổ mặt chày mặt mo phẫn nộ, ánh mắt giết người nhìn đến 5 tên võ đế xác chết.  Đám Võ Đế có thể tu vi thấp nhất trong đội, do là mấy người đi vào mật thất muộn nguyên nhân. Tuy nhiên, cũng là con cháu, hậu duệ bọn họ sinh ra, tình thân trăm năm ngồi chung một chỗ sao lại không phẫn nộ.

"Rống, rống... Đáng chết tiểu bối, quân khốn nạn. Mặc kệ hôm nay ngươi là như thế nào mạnh. Ta Thiên Thạch thề tất sát ngươi, băm thành mảnh nhỏ.". Trên cao tít tất cả, Thiên Thạch này đây phẫn độ cực điểm, khí tức tỏa ra nguy nga ngọn núi chọc trời, phẫn nộ, phẫn nộ, phẫn nộ.

Trận này, bọn hắn hoàng thất nguyên khí đại thương. Hắn tu vi cao nhất, già nhất là chết sớm nhất. Đám này Võ Đế trẻ hiển nhiên là hương hỏa duy trì sức mạnh về sau. Giờ chết rồi, tưởng tượng Thiên Xu trăm năm về sau sợ rằng địa vị tụt xuống ngàn trượng không thể.

(Thiên Thạch là Võ Đế Đỉnh Phong nhé các đạo hữu).

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau