THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Thiên Xu Quốc

Thiên xu quốc hoàng thành chỗ, trải rộng phạm vi, trải đầy tứ phía con đường vàng ngọc phủ sơn lộng lẫy, phản quang gay gắt. Trong ánh nắng mặt trời ban ngày chiếu rọi vào, trải rộng con đường càng trở nên lộng lẫy, óng ánh hào quang bao phủ.

Hoàng thành con đường vàng này có thể nói là biểu tượng chính của đại quốc khổng lồ này. Được xây nên tại thời lập quốc để thể hiện rõ sự giàu có vượt trội của đại quốc.

Thiên xu lịch sử trải qua so với mấy quốc gia khác còn muốn rất lâu. Thành lập sớm hơn hai đại quốc còn lại đến 100 năm. Thời ấy Thiên Xu chính là bá chủ đại lục, uy chấn tứ phương, một câu nói của họ đều ngang với thiên lôi. Chỉ là, không thứ gì có thể tồn tại vĩnh hằng cả, từ khi thái tổ đời đầu ra đi, Thiên Xu quốc liền xuống dốc như thế này đây.

Nói là vậy, nhưng một đại quốc khủng bố như vậy, truyền thừa tích góp từ cổ chí kinh đến nay đâm sâu vững chắc, không thể nhìn bề ngoài mà coi thường. Đại quốc này tuy giờ đã xuống dốc, nhưng không ai dám nói họ yếu cả, chí bảo dự phòng nhiều vô số, Võ Tôn cao thủ nhiều như mây. Thậm chí nhiều người còn truyền miệng nhau rằng, Thiên Xu quốc có Võ Đế cường giả tọa chấn bên trong.

Hoàng thành Thiên Xu quốc, phạm vi trải rộng trên chục nghìn mét diện tích dài, tường dày hàng chục mét độ cứng, cao đến chót vót nguy nga. Bao khỏa ba vòng tròn bao bọc lấy, có thể phân chia ra làm ba khu vực, ngoại thành, trung thành và nội thành.

Ngoại thành dành cho dân đen, gia tộc nhỏ thì không nói làm gì. Trung thành cũng vậy, chỉ dành cho thương gia, đại tộc giàu có chỗ ở, tính vào lực lượng trung kiên. Đặc sắc nhất, vẫn phải nói đến nội thành, nơi chưởng quản quyền lực trung tâm ở giữa. Không là Võ Tôn thì không được đi vào bên trong, Võ Hoàng ở đấy, cũng bất quá kẻ hầu, giun dế.

.........

Nội Thành khu vực, nhộn nhịp giữa đám đông tấp nập như chợ buôn đồng dạng. Một hắc y nhân cố gắng mà len lỏi trong chật trội bên trong mà đi, hắn đi rất chậm chạp, mang trên mình hắc thiết mũ rộng vành che mặt thần bí, khí tức thu liễm cực hạn, đeo sau lưng cái hộp đen thon dài mà du tẩu. Người va vào hắn, hắn cũng gật đầu xin lỗi đi qua. Thân ảnh hắc y nhân này, chính là Phi Dương.

Phi Dương giờ đang len lỏi giữa đường, tìm kiếm mục tiêu, ánh mắt không rời quan sát.

Xung quanh hắn, vô số công tử đi lại nhộn nhịp, bàn ra tán vào. Mỗi người dắt theo bên cạnh một người tỳ nữ xinh đẹp, dung mạo thục mỹ đoan trang. Vứt vào đám đông xem, cũng rơi vào hàng cực phẩm, đẹp hơn hẳn gái ở kỹ viện, so với người yêu hắn còn muốn sinh hơn vài bậc ấy chứ.

Đối với hắn, thôi thì phụ nữ hơn nhau hay không cũng chỉ có một cái lỗ. Hắn không phải kẻ có mới nới cũ, rảnh rỗi thu gái sự tình.

Xung quanh hắn bây giờ, mọi người dân đen, kém nhất Võ Tướng cường giả ngắm gái mà bàn tán xôn xao. Mang theo ánh mắt nóng bỏng nhìn về mấy cô nương đang lắc cái mông ở đấy.

"A, thật là ước ao ghen tỵ với bọn họ. Cái mông kia, vểnh lên vểnh xuống căng tròn ta nhìn mà muốn vỗ một cái."."Thôi đi, cái loại như ngươi mà còn muốn hàng cực phẩm như vậy, chưa đủ đô đâu. Về nhà với mấy con hàng tân phẩm là được rồi.".

"Ài, đợi ngươi mạnh lên đi hẵng nói! Hàng như vậy, chưa đến lượt ngươi hưởng dụng.".

"Hừ, ngươi thì cũng hơn được gì so với ta. Đồng cảnh ngộ mà thôi, giỏi thì ra vỗ mông một cái.".

Phi Dương nghe đám dân đen nói chuyện,  cảm thấy một chút hài hước, cười nhẹ. Nói thật, giờ thiên hạ này, nữ nhân hắn muốn, chả ai ngăn nổi.

Một tháng đi qua, nghỉ ngơi trong gia tộc sự tình, được 3 tuần, hắn đã trốn đi. Sở dĩ có cái vụ di chuyển lần này, vì hắn muốn đi giải quyết dứt khoát Thiên Xu quốc sự tình.

Trận pháp mà hắn sửa chữa ở nhà, thực ra là một cái thất bại, không đáng nhắc tới. Cái trận pháp đó hạch tâm đã hỏng sẵn rồi, nguyên liệu thay thế không có. Hành động của Phi Dương xài đến, chỉ là kéo dài thời gian sự tình.

Nhân cái khoản thời gian này, hắn quyết định diệt cỏ tận gốc, bài trừ hậu  họa. Dẫu biết phải đối đầu với rất nhiều Võ Tôn đi chăng nữa, hắn cũng không sợ. Trận pháp sắp đổ đến nơi rồi, hôm nay liền đánh bạc liều mạng."Ấy mấy vị, cho tại hạ hỏi một cái.". Ngắt quãng giữa chừng cuộc nói chuyện đám người, bỗng dưng lúc này Phi Dương xuất hiện, tươi cười hỏi han.

Mấy tên đại hán mặt mũi nhìn nhau, cái chuyện hỏi đường này, trong thành diễn ra thường xuyên như cơm bữa. Trả lời vẫn là.

"Cậu trai này, cậu nhìn thật trẻ. Vào được đây, chắc hẳn là Võ Hoàng Cường Giả đi. Cậu cần hỏi gì, cậu cứ nói..".

"Vậy ta hỏi nhé, Tộc Hội Thiên Quốc ở chỗ nào. Các vị chỉ cho ta, chỗ này liền là của các vị.". Nói nhanh, nói gọn, Phi Dương tung qua một túi linh thạch về đám đại hán trước mặt.

Tất nhiên, vừa nhìn thấy chỗ linh thạch của Phi Dương, đám này đại hán kinh hô: "Này,,, tận, tận 10 triệu linh thạch. Nhiều, nhiều quá, tiểu huynh đệ đúng là người có tiền.".

"Các vị, ta hỏi Tộc Hội Thiên Quốc ở đâu.". Phi Dương vẫn cười hỏi lại lần nữa. Số linh thạch này, đối với hắn tu luyện tác dụng không lớn. Hắn chém giết Võ Tôn nhiều như vậy, túi đã đầy căng rồi, coi như giải phóng bớt.

Lũ này đại hắn vừa được tiền, hời hợt nói ra: "Vậy huynh đệ liền đi thẳng rẽ trái, rẽ phải, rẽ phải, rẽ trái là tới.".

Nghe xong, Phi Dương thân ảnh thoắt cái biến đi, để lại lời nhắn: "Mong là mấy người đừng hố ta, nếu không các ngươi đều phải chết.".

.....

Chạy nhanh ra giữa đám đông, Phi Dương một đường thẳng tiến đến Tộc Hội Thiên Quốc mà đi. Vừa đi, tâm thần hắn vừa va vào trong hệ thống, nhìn xem thanh thuộc tính mới của mình.

- Thể Chất: Thanh Đồng Chiến Thể.

Lưu ý: thể chất sinh ra là nhờ tác dụng phụ của Thôn Phệ Vạn Vật.

Chương 87: Khủng bố

Tộc hội thiên quốc, tương tự như một cái tộc hội gia tộc hàng năm tụ họp vậy, khác cái đây là thiên quốc chứ không phải gia tộc a. Mỗi một người gia nhập tộc hội thiên quốc hầu hết đều là con cháu của vua, con cái mấy thành phần chức vụ cao trong đại quốc.

Xếp đến, có thể nói đây là sự kiện quan trọng nhất trong năm Thiên quốc, cao thủ trẻ tuổi cọ xát cũng là ảnh hưởng rất lớn đến tranh đấu quyền lực, binh bộ ám đấu trong triều. Đặc biệt là giữa các hoàng tử với nhau, theo kết quả mỗi năm chia trung bình. Cuối cùng khi vua cha truyền ngôi, thái tử sẽ được làm vua, sở hữu vô thượng quyền lực.

Có loại cám dỗ này tại, thái tử nào cũng đều tham gia hết, chẳng ai bị đui rồi rút ra đâu.

Tộc hội thiên quốc bình đài, rộng lớn bao vòng quảng trường khu vực trên 100m phạm vi, bình đài hai bên ghế ngồi thẳng hàng, thực khách tập hợp đầy đủ. Ngoài ra, bốn phía cung tròn bình đài, còn xếp đấy vài dải thân ảnh hộ pháp, trang phục chỉnh tề, tay cần trường kiếm đi qua đi lại, khí tức thu liễm.

Người ngồi ghế khách tính đến, gần vạn cao thủ có thừa. Mỗi một người thân phận, đứng trong bộ máy nhà nước Thiên quốc cũng đều không tầm thường. Chức vụ của bọn họ tầm ảnh hưởng với chính trị vô cùng cao, đại lão một phương, quốc vương một nước. Giơ chân, nhấc tay cử động nhỏ, cũng đủ khiến rất nhiều người phải chết.

Bọn họ bàn tán xì xào tạp nham, tay chỉ xuống bình đài phía dưới mấy thí sinh cười lớn, bàn tán truyện trời đất.

......

Bình đài chỗ, trống rỗng, rất nhiều tôn người trẻ tuổi đều đang ngồi bắc ghế tụm năm tụm ba nói chuyện, bàn tán ầm ĩ. Nổi bật nhất, kể đến là hai thân ảnh ngồi trong góc, bên cạnh bọn họ ai cũng đều có Võ Tôn Đỉnh Phong cao thủ bảo vệ.

Mở lời đầu, thanh niên tóc vàng hô lên nhìn nam tử đối diện: "Thiên Xài, phụ hoàng đã đến chưa vậy, ta không thể chờ thêm được nữa rồi. Giải thi đấu năm nay, ta sẽ không nhận thua.".

Thiên Xài cười khỉnh: "Thiên Sinh, ngươi nghĩ gì mà nói, giải đấu lần này không có đến phần ngươi có cái chiến thắng đâu. Đại ca Thiên Lăng mấy ngày trước đã lĩnh ngộ thành công Nộ Long Cước tầng thứ 7, ngươi đứng trước mặt hắn căn bản không có cửa".

"Hừ, Nộ Long Cước sao, chỉ là một thủ chưởng cũng đòi đánh bại ta. Hắn có át chủ bài thì ta không có sao. Tam đệ à, ngươi kẻ này nghĩ ôm đùi hắn là an toàn đi. Lên làm vua hắn sẽ đá ngươi sang một bên thôi.".

Thiên Sinh rít mạnh cái lên, hắn không tin, năm nào hắn cũng chỉ kém Thiên Lăng một nấc. Năm nay, hắn tập luyện cực khổ rất nhiều, tu vi tăng cao, hắn sẽ thắng.

Xoẹt!

Một khắc đồng hồ, tại hai thái tử nói chuyện điểm. Thoáng cái, một tia sáng thoắt cái di chuyển hạ xuống, soi thẳng thiên địa ánh sáng, đáp thẳng bình đài bên trên.

Khuôn mặt hắn, với hai hoàng tử kia quen thuộc, mang nét gì đó giống nhau. Thiên Lăng, Đại thái tử Thiên Xu quốc, thanh danh lan xa, đẹp trai mệnh đến nữ nhân khán đài điên đảo.

"A, đại hoàng tử Thiên Lăng kìa.".

"Thiên Lăng hoàng tử đẹp trai, yêu ngươi.".

Vẻ đẹp hạ xuống cái, lấn ngay hai thằng hoàng tử tại ghế. Thiên Xái mặt mo tức giận, Thiên Sinh thì phản ứng hỏi: "Thiên Lăng đại ca, phụ hoàng không có tới"."Ông ấy sẽ tới, chỉ là đang có việc bận, chắc sẽ đến muộn vài tiếng. Thiệt là, quan khách đã đến đông đủ ấy vậy mà còn câu giờ. Việc gì có thể khiến ông ta đến muộn như vậy đây.". Thiên Lăng tiện thể đáp lại một câu, nhanh chân vào ghế ngồi chờ đợi Tộc Hội bắt đầu.

Đông phương khán đài hợp lại, thái tử tuyên bố chờ đợi, bọn họ cũng đành hàn huyên thêm một lúc. Bất quá, họ lại không biết, tử thần sắp đến.

......

Chỉ độ vài hơi thở, đột ngột âm thanh vang vọng não mọi người.

"Khai ".

"Mang".

Vèo!

Chẻ qua cơn gió, cây Tử Phủ của Phi Dương bay thẳng vào khán đài một góc. Tận 10.000 thiên lực được hắn hội tụ gia trì, tăng thêm Khai Mang liền là 22.000 thiên lực một đòn. Tốc độ cực nhanh, Võ Tôn Đỉnh Phong cũng không thể cản lại.

Các đại lão đang ngồi bàn tán phía dưới, đột nhiên không kiềm chế nổi nhìn lên bầu trời. Dòng máu trong người bọn hắn nhộn nhạo, rung lên lồng lộn, dồn dập tử vong uy áp. Cả đám sợ hãi nhảy ra khỏi ghế bỏ chạy. Tiếc thay, nhiều người vẫn không chạy kịp.

Ầm!"Kẻ nào,..".

"A", "A", "A", "A", "A",...

Một đập đi xuống, hét thảm dài dằng dặc khắp nơi, cả khu Tộc Hội bốc nổ toàn bộ, làm cái cột khói cây nấm lên cao. Nhộm đen toàn bộ nơi đây, có lẽ vật liệu cứng mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Hậu Kỳ, kinh nghiệm thu được 3,500,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,100,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,100,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 5,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,800,000 điểm."

......

Phi Dương đứng trên cây rìu, hai tay châm ngòi làm điếu thuốc lá (hàng tự chế), hương khói bay cao. Nhìn tại gần sát, một đám võ giả chết thành chùm, tay cụt chân cụt rơi vung vãi lả tả, gào thét sống xót mấy thanh niên la liệt nằm bên.

Nam có, nữ có nhìn thảm thương cực kỳ nhưng trong mắt Phi Dương đến xem, hắn không có rung động mảy may. Cảm nhận đại lượng âm thanh gần 20 cái kêu liên tục trong đầu, hắn có cảm giác mình không khác gì mấy thằng khủng bố đánh bom liều chết kiếp trước.

"Các vị, làm phiền rồi. Hy vọng hôm nay, mọi người ở đây kinh nghiệm cộng lại, đủ cho ta đột phá đi.".

.....

Nhìn thấy Phi Dương bay tới, cận cảnh đại lão chết 1 rổ, hộ pháp bên góc mắt thử muốn nứt, từng tia máu vằn đỏ con ngươi nhìn hướng Phi Dương.

"Ngươi dám, ngươi sao dám hướng Thiên quốc đại lão động thủ, tội đáng muôn chết.".

"Hô, chết, đại nghịch bất đạo tiểu tặc. Hôm nay, ngươi không có cơ hội ra khỏi thiên quốc đâu.".

Chương 88: Trấn Sát

Một góc khán đài chỗ.

Vây quanh Phi Dương chúng hộ pháp tức giận cũng như rất kinh ngạc, kẻ ở đây ai không phải là một phương đại lão, siêu cấp cường giả. Trước mắt người đàn ông này, chỉ một rìu liền chém giết mấy chục người như thể chém rau thái dưa đồng dạng. Từ khi nào, Võ tôn cường giả dễ dàng oanh sát đến như vậy, cái này không hợp lý. Năng lượng của một người luôn có hạn, một cú ném vừa rồi, đã thật đến cực hạn của hắn chưa.

Oanh!

Tuy nhiên, không nhọc lòng lần nữa, bọn họ là hộ pháp ở đây, trách nhiệm mang trên mình cao cả, bức thiết phải ngăn chặn kẻ này lại. Nếu để hắn thoát khỏi đây, đối với thiên quốc sẽ là vô tận uy hiếp.

"Chết, kẻ này nhất định phải chết, mọi người, cùng lên.".

"Hô", "Hô",..

"Lên", "Giết",...

Ầm, ầm, ầm,...

Trong nháy mắt, toàn thể tất cả hộ pháp khí thế tăng cao, dồn dập hướng về Phi Dương động kiếm thủ pháp, bộc phát dồi dào thiên lực khổng lồ, làm nên đất trời rung chuyển, khói bay năng lượng phóng lên nghi ngút. Khí tức cả đám tăng lên hết, Võ Tôn đỉnh phong khí tức tung bay, uy áp cửu đỉnh.

Phi Dương nhếch miệng, nhìn một đám võ tôn lao vào người mình, ánh mắt căn chuẩn, quan sát kỹ càng từng chi tiết. Cả đám này sắp Chạm đến hắn lúc, tuyệt chiêu hắn liền triển khai mà ra.

"Dịch Chuyển 15m".

Rất nhiều Võ Tôn tuyệt kỹ siêu cấp vừa đến nơi, cơ hồ Phi Dương liền biến mất vô ảnh vô tung tại chỗ, cả đám cường giả há hốc cái mồm, kinh ngạc đến ngơ ngác.

Trên đầu bọn họ, hư hư thực thực xuất hiện trên cao, Phi Dương thân ảnh vặn vẹo xuất hiện, tử phủ trong tay đập ra, ầm ầm uy thế bộc phá.

Một rìu đập ra, 7000 thiên lực hội tụ, 7000×1.2×1.8 liền là 15.120 thiên lực, gần như gấp 2 lần toàn lực một đòn của Võ Tôn Đỉnh Cao. Rìu tới, rìu xuống, phá hủy tất cả, đại địa rạn nứt chi chít.

"Cuồng Bạo Chiến Điển: Cuồng Bạo, mở.". x1.2 toàn bộ chỉ số.

"Khai Địa" x1.8 sát thương.

"Tất cả các ngươi, chết hết cho ta".

Ầm! Ầm! Ầm!

"A, tha mạng,...".
"Phóc.".

"Không.".

Toàn bộ Võ Giả phía dưới, thiên lực đánh ra có nhiều, nhưng rời rạc làm sao chống lại nổi. Ăn một rìu vào người, hò hét ầm ĩ, thân thể bọn họ đồng loạt đổ vỡ thủy tinh khối, nứt toác không gian, tan tành mảnh nhỏ. Máu cùng huyết hòa quyện, nát bét, xương trắng phủ xuống đại địa.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 5,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 5,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 5,000,000 điểm."

......

"Một chiêu, chỉ một chiêu,  tất cả liền chết sạch, quần hùng võ tôn đông như vậy..... cứ thế chết hết, đây còn là, còn là con người sao. ".

"Chẳng nhẽ hắn là....là Võ Đế. Không thể nào,tuyệt không phải, Thiên Xu hoàng quốc không phải là đập đầu vào tường đi. Dĩ nhiên đắc tội một tôn Võ Đế Tổ Tông tiền bối".

"Chậc, chậc, có kịch hay, lần này Thiên Xu quốc sắp chuẩn bị đại chiến to đến nơi rồi.".

Đông phương khán đài lẫn sân khấu, đã sợ té đái đại lão giờ càng hoảng loạn hơn, hộ pháp ẩn nấp không dám xuất thủ.
Liên tục Võ Tôn Đỉnh Phong Cường Giả ra tay, năng lực kinh người đủ kiểu, vậy mà trong mắt hắc y nhân kia liền chẳng khác gì giấy trắng cùng loại, hết thảy đều bị trấn sát. Bọn họ ở đây ai không phải người nổi bật trong chính quyền, tầm mắt nhìn xa trong rộng, một hơi chém giết nhiều võ tôn đỉnh cao như vậy, chỉ có thể là Võ Đế cường giả tuyệt thế.

Cũng chả đợi bọn này kinh ngạc bao nhiêu....

Phi Dương ánh mắt quét xuống bình đài phía dưới một đám thí sinh, sát cơ đại phóng, tươi cười hỏi han: "Ân, đám người các ngươi phía dưới, tên nào là thái tử, chỉ ra. Nếu không, đừng trách ta đao kiếm vô tình a.".

Sát cơ thổi mạnh bình đài phía dưới, từng thí sinh con em quý tộc một toàn thân co rúm, run rẩy ánh mắt xin lỗi nhìn về ba vị thái tử chỗ, di chuyển tránh xa.

Bọn họ một đám tuy là quý tộc cao quý, cao cao tại thượng tại thường nhân phía trên. Nhưng trước tôn ác ma này lửa giận, bọn họ cũng đành tránh lui, để lộ ra thân ảnh 3 vị hoàng tử nổi bật. Về lửa giận của hoàng đế, bọn này mặc kệ, chết sớm với chết muộn sự tình, bọn hắn liền chọn chết muộn.

......

Phi Dương nhìn thấy 3 vị hoàng tử khắc này, sát ý càng thịnh, bây giờ nhìn vẻ ngoài của hắn tươi cười thế này thôi, chứ hắn sắp thành hổ giấy tới nơi rồi.

Vừa rồi thi triển hung uy thực lục, căn bản chỉ để dọa người, ý vị các ngươi ai dám đánh cược tính mạng thì đánh với ta. Nếu thật bị buộc phải đánh đi xuống, hắn chắc chắn sẽ thua. Hi vọng cuối cùng, liền là đột phá Võ đế chi cảnh, thay đổi cục diện. Đây chính là chính sách được ăn cả ngã về không của hắn, võ giả không liều thì không thể ăn nhiều được.

....

Trơ trọi phía dưới, Thiên Lăng hoàng tử ánh mắt chắm chú nhìn Phi Dương. Trong lòng ngàn nghĩ vạn nghĩ cũng không nghĩ ra ai trong bọn  họ khi nào đắc tội qua tôn cường giả kinh dị này.

Nghĩ thêm, hắn cũng không thể nghĩ  ra tới cái gì. Bất quá, hắn lại không sợ, nhìn hai thái tử còn lại, hắn nói.

"Nhị đệ, tam đệ, các ngươi lấy chí bảo ra giết hắn. Yên tâm, tu luyện nộ long đến,ta có thể cảm nhận rõ ràng, kẻ này thiên lực còn lại chỉ khoảng tầm Võ Tôn bình thường.".

"Tốt, vậy liền động thủ. Lấy thứ đó ra.".

Nghe được đại hoàng tử lời nói, hai vị hoàng tử sắc mặt biến hóa, nụ cười nham hiểm. Bọn hắn rõ, đại hoàng tử có nộ long kiểm tra, đoán được tương đối sơ sơ thiên lực kẻ thù. Hắn bảo ít, thì là ít, ba người bọn họ chí bảo lấy ra. Phần thắng 10 phần chắc 9.

Thò tay cái vào nhẫn trữ vật trên tay, cả ba vị hoàng đồng thời kéo ra ánh sáng năng lượng, chiếu sáng sân khấu bình đài, rực cháy cột sáng năng lượng phóng thẳng trời cao.

Đông phương khán đài lúc, bao trùm đại lão, chí cao cường giả tọa hạ. Nhìn thấy ánh sáng này thời điểm, phản chiếu đồng loạt đứng dậy kinh hô.

"Đó,....đó là, sao,...là, là thứ đó, sao nó có thể xuất hiện ở đây. Thôi xong, thật sự xong, hắc y nhân kia lần này chết chắc, không ai cứu nổi hắn nữa.".

P/s: Canh 1 hoàn tất, chương mới tối muộn sẽ có.

Chương 89: Cuồng bạo thiên lăng

Oanh! Rầm! Rầm!

Tựa năng lượng khổng lồ bùng nổ, ngàn vạn kim quang khắp tầng trời hoàng thành Thiên Quốc bay lên. Năng lượng ấn ký từ ba chiếc nhẫn trữ vật của ba vị thái tử chiếu rọi thẳng vào nhau, hình thành lỗ đen khung tam giác nối liền ba người.

Cuồng bạo ánh sáng từ lỗ đen bay ra, để phóng ra trước mắt mọi người, một viên kim cầu hoàn mỹ chói lòa.

Oanh!

Viên kim cầu tựa như thần long đồng dạng, tràn ngập tia sáng trên trời hội tụ lại vào nó. Triệt để đúc kết thành một khối cầu vàng rơi xuống.

....

Quảng trường bốn phía, các đại lão ánh mắt nhìn về luồng sáng kia ngày một nóng bỏng cực kỳ, mê ly dị dạng. Đồng nghĩa, cũng có vô số cường giả người nhìn Phi Dương đã như nhìn một người chết, chờ mong huyết tinh tung bay!

Nộ Long Châu, có thể nói là chí bảo trấn tộc Thiên Xu. Theo trong sách vở ghi chép, nộ long châu uy năng vạn mã, hủy diệt vạn quân. Người đeo nó vào, căn bản liền có khả năng sánh ngang với Võ Đế Cường Giả, thậm chí phổ thông võ đế còn hơn.

Khi xưa đại chiến thời kì, Nộ Long Châu liền đã bị vỡ một lần. Mọi người ở đây chỉ có điểm không hiểu, chí bảo có thể giết Võ Đế cường giả chẳng nhẽ còn có kiện thứ hai. Bất quá, giờ cũng không quan trọng, dùng nó giết được hắc y nhân này, thế nhưng là đáng.

"Hahahaa, ta liền biết, liền biết Thiên Xu quốc vẫn còn ẩn tàng. Đúng là ngọa hổ tàng long, ngọa hổ tàng long a.".

"Đáng chết tiểu tặc, súc sinh, dám đánh chết cả vợ con ta. Hôm nay tử kỳ của ngươi liền đến.".

"Đại hoàng tử uy vũ, uy vũ, dùng nộ long châu ra, trảm sát hắn đi.".

Liên miên mấy tiếng hò hét vang dội, vô số võ giả bạo nổ rống giận, ánh mắt đỏ ngầu nhìn Phi Dương, chỉ đợi hắn bị cắn xé. Trái lại, có mấy người khác thì tươi cười, thong thả nhìn xem kịch vui.

.....

Một tay, Thiên Lăng nhanh chóng chụp lấy Nộ Long Châu, chắc chắn nâng lên tay, miệng nói: "Hai người các ngươi lùi xuống, Nộ Long Châu, liền để ta xử dụng đi.".

"Đại ca, không được, ngươi lấy cái gì lý do mà đòi dùng". Nghe vậy, Thiên Xài mặt hơi biến, miệng hô lớn chỉ Thiên Lăng. Hắn không phục, Thiên Lăng có gì hơn hắn chứ.

Oanh!

Tiếc rằng, hắn mới mở miệng giữa chừng, Thiên Lăng khí tức đột ngột tăng vọt, long ngâm khí tức bay ra đè lấy Thiên Xài "rầm" thẳng vào đất, quỳ xuống đại địa.

Thiên Sinh kinh dị sắc thái nhìn Thiên Lăng: "Đại ca, ngươi, ngươi đã tu thành Nộ Long Cước đại thành.".

Không có nhiều lời, Thiên Lăng chỉ gật nhẹ đầu, tiến lên phía trước. Một tay thuận bài, hắn cười gằn, ghim viên Long Châu vào đan điền mình.

Ầm! ầm! ầm!

Cơ thể tỏa sáng rực rỡ, kèm theo hành động, khí tức trên cơ thể Thiên Lăng ngày một tăng cao. Long văn hư ảo đan điền đi ra, lan tràn khắp mọi nơi trên cơ thể hắn.

"Đùng, Đùng, Đoàng".

Tu vi hắn nhảy số thay đổi, Võ Tôn đỉnh phong cảnh, Võ đế sơ kỳ cảnh, siêu việt Võ Đế sơ kỳ cảnh.

Một phát, khí tức của Thiên Lăng hoàn chỉnh dừng lại, cơ thể hắn hào quang bao bọc bình đài, như đế vương uy nghiêm, tiên thần tồn tại, tản mát phóng thích, đè tới bốn phía mọi người chóng mặt.Oanh! Oanh! Oanh!

"Đế Uy".

Ầm!

"Keng, ký chủ áp chế bởi Đế Uy, cơ chế bảo vệ của hệ thống kích hoạt. Đếm ngược, 5, 4, 3, 2, 1, vô hiệu hóa Đế Uy thành công".

"Cái gì, hệ thống, sao tự nhiên lại vô hiệu hóa thành công.". Phi Dương tại chỗ Đế Uy có phần kinh ngạc hỏi ngược lại hệ thống, lý do là gì.

"Keng, đối thủ của ký chủ là Đế Giả hàng đểu, fake cho nên hệ thống mới xóa được.".

"Lại còn có chuyện đấy.". Phi Dương nghe tới cảm thấy lạ, hệ thống nhìn vậy mà ghê phết. Tuy nhiên, hoàn chỉnh hay không giờ không quan trọng, tình hình hiện nay, khả năng Phi Dương thua rất chi là cao. Cùng trận chiến võ đế ở không gian kia, hắn còn có nhiều Thiên Lực, còn giờ Thiên Lực lại hoàn toàn sắp hết.

......

"Hà hà hà, không cần dấu, ta biết ngươi thiên lực còn rất ít. Chỉ cần ta sử dụng Nộ Long Châu, ngươi liền sớm phải chết". Thiên Lăng ngửa cổ cười to, hắn có nắm chắc cầm lấy Phi Dương xuống. Nộ long châu tại, giới hạn thời gian tuy có, nhưng bằng đấy thời gian cũng đủ để hắn chém giết Phi Dương rồi.

Chẳng cần đợi, sau một khắc....

Thái Tử Thiên Lăng một bước đi ra, đạp lên rạn không khí nổ vang một lượt vết dài, tựa như thần long áp đỉnh đồng dạng, một cước đạp thiên địa, một cước dời núi sông.

"Nộ Long Cước, 12 tầng kình lực".

Ong! Ong! Ong!

Đạp đến, vô tận cuồng phong sóng thần đạp ra, phảng phất 12 ngàn trượng ngọn núi uy thế, Thiên Lăng đè ép thẳng đến Phi Dương thân ảnh mà đạp xuống.
Một đạp này khủng bố, lập tức lệnh tất cả mọi người hít thở không thông cảm giác, kinh điển một dãy không thôi.

"A, thật mạnh một đạp, liền một đạp này. Ta Võ Tôn đỉnh phong vậy mà còn cảm thấy tử vong.".

"Hahahaa, thật không ngờ, thái tử dùng nộ long châu lại có bực này uy năng, quá kinh người.".

"Tên kia chết chắc, dù rằng hắn là Võ Đế cường giả, uy áp cũng không thể so với thái tử hơn đi.".

.....

Ong! Ong! Ong!

Trước ngàn trượng uy thế một đá đánh tới, Phi Dương mặt mày hơi biến. Tu vi cao như hắn, dĩ nhiên cũng giống bọn kia, cảm thấy áp bách tử vong, Võ Đế cường giả, thật là không tầm thường. Bất quá, trận này hắn không cho phép bản thân mình thua, bởi thua, hắn sẽ phải chết

"Tay không phá lực, khởi động cho ta.".

Răng rắc!

Lời nói thoáng qua, một tay dơ cao, rạn nứt không gian mọc ra đầu bàn tay, Phi Dương thẳng tiến phóng tới nộ long cước của thái tử va chạm.

"Đạp!".

Ầm!

Tia mang lồng lộn rực rỡ, thân ảnh hai người đâm vào giữa, toàn bộ sân khấu mới đầu có thể nói siêu cứng, võ tôn đỉnh phong không thể phá hoại ấy vậy mà bị đánh xụt lún, đập đến một cái 100m hố sâu.

Ngàn trượng uy áp phía dưới, Phi Dương toàn bộ át chủ bài hầu như ra sạch, thân ảnh hắn đẩy lùi về sau, cát bụi phủ đầy, mặt mũi tràn đầy lo lắng.

....

"Cái gì thế này, chịu một kích của Võ Đế liền không chết. Bao nhiêu người chết, tiêu hao này giờ chẳng nhẽ không đủ mài chết hắn.".

"Ô ô ô, đáng chết, thái tử là mạnh nhất, thái tử không thể thua được a.".

Toàn thể đại lão nhìn vào hố sâu, ấy vậy mà mặt mày thất thần, nhao nhao hít vào ngụm trọc khí, bọn họ tu vi cùng võ đế căn bản giun dế.

....

Ngây ngốc tại chỗ một lúc, thái tử Thiên Lăng nắm chặt nắm đấm, tên này mạnh quá dự liệu của hắn. Đòn đánh vừa rồi khiến hắn có lực mà không phát được, vô tận tức giận trong lòng, hắn cuồng hống, khí tức lần nữa tăng cao.

"A a a, ta không thể thua được, bao nhiêu lực lượng một đòn của ta, dĩ nhiên thất bại. Ngươi phải chết, chết. ".

Oanh! Ầm ầm ầm!

"Nộ Long Cước, 2 bước, 21 tầng kình lực, hết thẩy bạo cho ta.".

Chương 90: Đánh Nổ Thái Tử Thiên Lăng

"Nộ Long Cước, 2 bước, 21 tầng kình lực, hết thẩy bạo cho ta.".

"Đạp".

Thái Tử Thiên Lăng nổi giận, sát phạt chi khí bộc phát toàn diện, ẩn ẩn hư ảnh đế thần tôn nghiêm bóng mờ hiển hiện sau lưng hắn, che khuất tầng mây.

Tựa bạt ngàn con voi đè xuống, hư ảnh đế thần uy thế một chân đi ra, phá toái hư không chi lực, rạn nứt một loạt không gian đổ vỡ hàng dài đè xuống thân ảnh Phi Dương nhỏ bé phía dưới.

"Đạp".

Một đạp này, toàn không gian đổ vỡ như thể biến hóa hòa hợp lại với hư ảnh, tích hợp xuống dưới chân thái tử Thiên Lăng.

Chỉ thấy, dưới chân Thiên Lăng chỗ, không gian chi lực lắp ráp lại, hình thành đến một lỗ đen chi cầu mini.

Bên trong lỗ đen chi cầu, để ý kỹ, ta có thể nhìn thấy cả một tiểu thế giới thiên địa tồn tại lơ lửng.

.....

"Đó, đó là võ đế thần thông a, lão phu sống cả đời, được nhìn thấy một lần, thật không uổng.".

"Không thể tin nổi, Không thể tin nổi, cái này tiểu thế giới ném xuống ít nhất phải trăm ngàn tấn lực lượng trở lên.".

(1 trăm ngàn tấn = 10.000.000.000 tấn).

"Nguy hiểm, nguy hiểm, tinh cầu này rơi xuống, sợ rằng, toàn bộ chỗ này liền bị đập thành bình địa.".

Vô số đại lão bờ bên nhìn thấy mà tán thán không thôi, cảnh tượng thật sự thật quá kinh dị. Tiểu thế giới này nếu mà phóng ra ngoài đâu, sợ rằng gần nghìn km2 còn không chịu nổi mà đi. Đúng là Nộ Long Châu hủy diệt vạn quân có khác.

....

Thiên lăng nhìn tới tiểu thế giới dưới chân mình, cười thỏa mãn, tràn đầy hưng phấn. Nhằm ngay Phi Dương đỉnh đầu, hắn dẫm đạp thật mạnh.

Phanh! Ầm! Ầm! Ầm!

Dưới một tiểu thế giới rơi xuống, Phi Dương thân ảnh nhỏ bé không khác gì con kiến. Hắn ngước nhìn lên nhìn tiểu thế giới kia, mỉm cười, hưng phấn trong lòng, thần sắc hắn nghiêm túc, áo bào đen huy xái tung bay.

"Để xem, ngươi bất quá một võ đế hàng fake thôi. Trong mắt ta, vẫn chỉ là cường đại hơn một chút giun dế. Nếu vào thời kỳ toàn thịnh, ngươi liền không phải đối thủ của ta.".

"Song Đấu Cực Quyền" - bạo kích x3 sát thương.Nhằm thẳng lỗ đen không gian mà phệ, Phi Dương ngọn lửa màu xanh nắm đấm bốc cháy hừng hực, bùng ục thiêu đốt năng lượng lên tới 1000°C đánh ra.

Một đấm, 6000 thiên lực còn lại toàn bộ được hắn hội tụ đi vào. Pha nãy tay không phá lực, căn bản chỉ để câu giờ cho hắn hồi phục thêm 1000 thiên lực mà thôi.

6000 thiên lực một quyền, uy lực thế nhưng là không nhỏ, bạo kích x3, cuồng bạo chiến điển uy lực cộng vào. Một đấm đi ra này uy lực siêu việt 20.000 thiên lực, đạt tới 21.600 thiên lực. Vượt qua cả Võ Đế Sơ Kỳ toàn lực một đòn, ngang hẳn với siêu việt Võ Đế cảnh của thái tử Thiên Lăng.

Bất quá, cái này ngang chênh lệch thế nhưng rất là lớn, Phi Dương có Thiên Nhãn Tăng Phúc tại, liền có thể nhận ra điểm yếu của Thiên Lăng một đòn. Thậm chí Thiên Lăng còn không phải Võ Đế chân chính, khống chế tiểu thế giới chi cầu cực kỳ lỏng lẻo, dễ vỡ.

Oanh! Oanh! Oanh!

Một quyền đấm ra, khí tức điên cuồng tăng vọt, kinh hoàng Phi Dương thiên lực phóng thả, ngàn mét diện tích mặt đất không thể chịu nổi đến áp lực của hắn, rạn nứt chi chít đi xuống, cuồn cuộn lửa xanh như địa ngục thiêu đốt.

Chỉ một khắc,.....

Tốn không đến 11.000 thiên lực, tiểu thế giới chi cầu của Thiên Lăng bị Phi Dương đấm cho một phát nhẹ nhàng, ầm ầm rạn nứt, nổ tung như trái bóng, hư ảnh đế thần xì khói, bốc hơi đi trong thiên địa. Toàn bộ phạm vi xung quanh, gần nghìn mét diện tích liền bị san phẳng thẳng tắp, võ giả hai phía toàn bộ sợ hãi, bay thẳng lên cao tránh né vụ nổ.

Không chỉ vậy, quyền kình của Phi Dương tốc độ vẫn không chút suy giảm, hơn 10.000 thiên lực thẳng tiến tới đầu lâu của thái tử đánh tiếp.

Thái Tử Thiên Lăng sắc mặt đột biến, ánh mắt không thể tin, trơ trọi nhìn quyền kình dơ đến trước, hắn không cam lòng loạn miệng thét gào vô vọng.

"A, Không, chuyện này không thể xảy ra, ta không cam lòng a. Một tiểu thế giới không thể dễ dàng phá vỡ thế...".
Ầm!

Bất quá, hét hò thế nào thì cũng chỉ là vô nghĩa sự tình. Khổng lồ thiên lực đánh tới, cơ thể Võ Tôn yếu đuối của Thiên Lăng căng phồng tại, ngạnh sinh sinh bị đánh nổ. Hóa thành vũng máu đỏ thẫm, xương cốt trở về cát bụi, chết không toàn thây.

....

Tĩnh!

"Thái, thái tử cứ như vậy bại. Tên kia, tên kia hai quyền, hai quyền liền đánh chết Võ Đế, đây còn là người không.".

"Không, không, không, thái tử, thái tử không thể chết được. Ngươi dám thẳng tay chém giết thái tử điện hạ.".

"Ta sắp không chịu được rồi, tất cả cùng lên, giải quyết hắn. Nếu không lúc nữa, toàn bộ chúng ta sẽ chết mất.".

Xung quanh đại lão nhìn đến triệt để tĩnh, lồi cả con mắt ra, cảnh giác đến 10 phần kiêng kỵ Phi Dương, nhiều người thì xôn sao, phẫn nộ âm thanh chửi bới.

.....

Bên dưới bình đài, bất chấp tiếng chửi bới rầm rộ bên trên, tâm thần Phi Dương bây giờ lên cao, cảm nhận đại lượng sức mạnh mới tiêu thăng dồi dào trong cơ thể mình.

Tháng trước, kinh nghiệm của hắn đã là 165 triệu/300 triệu, cắn đan cộng vào bù trừ là 187 triệu/300 triệu. Chém giết này giờ cộng vào còn ~40 triệu là lên cấp. Hiện tại, Võ Đế cảnh, đã lên.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết ma hóa Võ Đế thái tử Thiên Lăng, kinh nghiệm thu được 280,000,,000 điểm.".

"Keng, chúc mừng ký chủ thu được vật phẩm Nộ Long Châu, có thể sử dụng để thôn phệ.".

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Đế Sơ Kỳ."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trang thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 0/400,000."

"Keng, hệ thống 5.0 sắp mở khóa, tính năng phụ trợ cần 1 ngày để mở ra, yêu cầu ký chủ chờ đợi.".

"Keng, Phụ trợ mới so với các phụ trợ khác khác nhau hoàn toàn, trong lúc chờ đợi các tính năng vẫn hoạt động bình thường.".

P/s: Giải quyết xong thái tử rồi, tác giả gõ truyện mỏi tay quá. Đang ngõ thì ngủ mẹ giữa chừng. Thôi, tạm đến đây, tối viết tiếp vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau