THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Tùy Quốc

Nhìn phía trước chỉnh thể cái hành tinh, Bolas ngửa cổ gầm thét vang vọng, tay hắn giơ tít lên cao, một chảo vỗ xuống dưới.

Tại một trảo kia gần tới, lão bản nhắm chặt con mắt, cảm nhận tử vong đến với bản thân, buông xuôi hết thảy mà đi.

Vỗ mạnh một nhát, một bàn tay khổng lồ bằng 1/3 hành tinh in xuống. Cả cái hành tinh rung chuyển dữ dội, tựa như một quả bóng ngạch sinh sinh bị vỗ bạo, mảnh vụn văng tung tóe đi ra.

Bùm!

Lóe sáng rực rỡ như pháo hoa giữa dải ngân hà rộng lớn vô tân, một hành tinh đã ra đi. Nhưng nó không là gì so với một dải ngân hà rộng lớn cả trăm ngàn hành tinh này cả.

Bolas tách người bay ra, tay cầm não tên lão bản nhét vào mồm, nhai ngấu nghiến thành vụn. Chỉ một thoáng, sắc mặt hắn âm trầm, nhìn về tinh không xa xôi, miệng thủ thỉ: "Cứ chờ đấy, ta sẽ tới từng hành tinh một, diệt sát từng tên chấp chưởng giả, từng tên xuyên không giả một. Ta Bolas thề, sẽ không để các thế giới đi tới hồi kết dễ dàng như vậy".

......

Phi Dương bây giờ đã hồi phục 7 phần, tốn 4 ngày thời gian tĩnh dưỡng. Nhờ có Thôn Phệ Vạn Vật mà hắn bản thân hồi phục tốc độ cực nhanh, thậm trí so với trước gấp mấy lần, điều này đúng là một cái kinh hỉ tốt.

Đồng thời bên cạnh hắn chính là một con kỵ sĩ khô lâu vác Skeletons Gates trên vai ngồi đấy. May mắn thay, khô lâu không có khí tức, cũng được Phi Dương dặn dò trước là chỉ cần nhặt xác, gặp nguy hiểm thì chuồn nên không bị sao. Trận chiến kết thúc, Phi Dương cũng đã hiệu lệnh cho nó trở về chỗ hắn.

Đứng phắt lên cái, thu hồi lại Skeletons Gates của mình vào nhẫn trữ vật. Ý nghĩ đầu tiên của Phi Dương lúc này là đơn giản và dễ dàng liền là trốn khỏi cái không gian này. Hắn không muốn đi trêu chọc tên kia nữa, dù thực lực hắn mạnh nhưng hắn cũng không có đảm bảo mình vừa đến, thằng kia liền không mở cái phong ấn ra.

Mà ai có thể biết rõ ràng, tên bị nhốt kia mẹ nó mạnh như thế nào, nếu thật là mạnh hơn Lưu Bị thì hắn đây là đang đi chết. Vậy nên, tốt hơn hết là vẫn trốn đi cho lành, dại gì để rồi thiệt mình đâu.

Nghĩ đến đây, Phi Dương đằng không mà lên, một chưởng vỗ thẳng không gian bức chắn. Theo sách của đại lục cho biết, một cái không gian nhỏ cũng có giới hạn, cần đập bể ra thì chui được ra ngoài ngay. Cũng tương tự như địa cầu vậy, đi qua tầng khí quyển là ra bên ngoài thôi.

Oanh!

Rung chuyển mạnh lên một cái, một khe rãnh màu đen vách ngăn được tạo nên, nhanh tay, thân ảnh Phi Dương bay xuyên vào trong, biến mất mà đi.

.....

Oanh long long!

Một sơn mạch nào đó, vết rạn nứt không gian xuất hiện bắn nổ một tiếng. Từ vết nứt, một thiếu niên trẻ bị bắn ra như một cái đạn pháo đâm xuống.

Bùm!

Bắn một cái, thiếu niên đụng thủng mặt đất thành cái hố nhỏ. Thiếu niên quần áo rách nát, tươi tả xơ xác, nhìn như thằng ăn mày. Không có một chút phong thái cường giả tý nào. Thiếu niên này chính là Phi Dương chứ ai.

Phi Dương bò dậy, từ từ chạy vào trong cánh rừng. Vừa chạy, hắn vừa lấy ra bộ quần áo dự phòng trong nhẫn trữ vật mặc vào chỉnh tề gọn gàng.
Theo suy đoán của hắn, phá vách ngăn đi ra thì hắn sẽ đi đến nơi trong phạm vi gần đó. Vì vậy bây giờ hắn cách Trúc Nhật Thành kỳ thực không xa, chỉ là không biết đang ở chỗ nào mà thôi.

Chạy liên hồi không dừng, Phi Dương đi qua mấy bụi cỏ, mấy cái đầm ao liên tiếp. Hắn đang cần tìm người hỏi đường đây, không tìm đường ra chính là mệt.

Đi được mấy canh giờ đồng hồ, cuối cùng thì hắn bên tai cũng nghe được tiếng chân ngựa xối xả chạy nhanh. Không nghĩ nhiều, Phi Dương phóng thật nhanh đi ra ngoài.

Đứng đấy trước mặt hắn chính là một đoàn đội chừng ngàn người khí thế hiên ngang, ai nấy trên thân cũng mang khôi giáp chỉnh tề. Áo giáp nhìn qua cũng rõ ràng hàng xịn chất lượng cao. Trang bị trên tay trường kích, mũ giáp đầy đủ, nhìn qua đã biết mạnh. Riêng khí tức mà bọn họ phát ra, mơ hồ cũng là Võ Hoàng cường giả một đám, đỉnh phong cũng có chứ chẳng đùa.

Phi Dương mẹ cũng đéo để ý, hắn thế nhưng Võ Tôn cường giả (tuy đang ẩn tàng) sẽ thật sợ ư. Bước nhanh bước chân hắn đi ra chặn ngay thằng đầu lĩnh lại nói: "Xin hỏi chút, vị huynh đệ cho ta đi chung xe được không vậy".

Tên dẫn đầu nhìn thiếu niên tự nhiên đi ra chặn đường đã không có chút cảm tình gì, dù là khí tức cũng chỉ Võ Hoàng cảnh cũng chỉ một người, đâu có thể so được cả đoàn đội, sắc mặt hắn dữ tợn lên, quát: "Biến, cút".

Phi Dương nghiêm mặt, trong lòng hắn đã có một cỗ nộ hỏa bắt đầu bạo phát. Mẹ nó, lão tử khi nào đã gây sự với ngươi, đây chính là tự tìm chết.

Cơn hỏa nộ của Phi Dương sắp bạo tung lúc, một thanh âm trong trẻo từ một trong mấy chục cỗ kiệu phát ra: "Lương Hữu, không nên quá chê người như vậy, vị tiểu huynh đệ này tuy tầm thường nhưng cũng là Võ Hoàng, người ta nhờ đi chung thì có sao đâu nào".

Lương Hữu có chút giận, nhìn về tiểu thư sắc mặt thì lại hiền hòa đi, điềm đạm nói một câu: "Nếu đã vậy, muốn cho hắn đi nhờ, tiểu thư ngươi tính an bài hắn đi đâu".

"Được, vậy lên kiệu của ta đi".

Thương Lan nhất trí một lời, nhìn vào Phi Dương đứng đấy nàng nói: "Đi, vị công tử này lên ta kiệu ngồi, có gì hảo hảo nói chuyện".

Phi Dương cũng không từ chối, từ từ bước đi lên cái kiệu nàng, nhìn thấy Phi Dương thân ảnh đi ra, nhiều người khác trẻ tuổi đi cùng không khỏi mặt mày cau có, biểu hiện chút ghen ghét chi sắc. Thật, Phi Dương cũng rõ một điểm, mấy nữ tử có cái kiểu mời nam nhân này, rất dễ gây ra đón đầu ngọn gió lớn. Đấy là với người khác thôi, chứ Phi Dương thì không quan tâm làm gì.

Vào trong chiếc kiệu, Phi Dương ngồi chung với cô tiểu thư cùng một nha hoàn một chỗ, cô tiểu thư này dung mạo cũng tính là xinh đẹp, có thể nói là chút tư sắc, đánh giá rõ ra thì thuộc hạng A, ok con dê. Còn về nha hoàn sao, nói đơn giản cũng xinh xắn trắng trẻo, chỉ là so với cô tiểu thư thì thua chị kém em rồi.

Thương Lan nhìn thiếu niên trước mặt nở nụ cười nói: "Không biết vị công tử đây tên gì, sao phải đi nhờ đâu này".

Phi Dương cũng không vội, từ tốn nói: Tiểu thư a, ta họ Dương, tên Phi Dương, xuất thân cũng chỉ ở một tiểu gia tộc bình thường. Ta đây chỉ là bị lạc đường, chỉ muốn hỏi tiểu thư chút, rốt cuộc ta đang ở chỗ nào, đoàn xe đang đi đâu".

Thương Lan trong lòng không quan tâm đi, chỉ là một gia tộc bình thường, không có gì đáng để nàng chú ý, loại này đúng là phổ biến.

Tuy nhiên, nàng cũng hay là kẻ thấy gì thì giúp, đây chính là một con chim trúng hai đích vừa được ân lẫn báo đáp. Nhưng đa phần toàn là giúp không công, thật chẳng có mấy người biết báo đáp nàng. Nàng thật sự rất không vui.

Vậy nên vẻ mặt nàng có nụ cười giả tạo đi vui vẻ nói:

"Vậy à, nếu thật công tử bị lạc thì ta đang ở ngoài biên cương Tùy Quốc, chúng ta đoàn xe đang đi về hướng hoàng thành đế đô mà tiến tới đây, cũng tầm 2-3 tiếng nữa chắc là đến nơi rồi".

"Cảm tạ". Phi Dương chắp đôi bàn tay lên cười đáp.

Thấy khuôn mặt tươi cười Phi Dương nha hoàn bên cạnh không khỏi bĩu môi: "Hừ, một kẻ tầm thường như ngươi mà cũng đòi trèo cao. Tiểu thư đây là thân phận gì, có thể được quyền thích sao".

"Mai Thi, ngươi câm miệng ngay cho ta". Thương Lan cả giận quát mắng, nhìn sang phía Phi Dương nói nhẹ: "Công tử, xin lỗi, tý ta bồi ngươi đến phủ ta chơi".

Phi Dương sắc mặt có chút không vui, nén đi cơn giận, hắn ngượng cười tươi khuôn mặt, nói: "Thôi được, vậy xin cảm ơn tiểu thư mời. Phi mỗ chắc chắn sẽ đi".

Hiện tại, không muốn làm quá, Phi Dươnh đã biết hắn sắp tới đế đô của Tùy Quốc, nói trắng ra thì Tùy Quốc cũng không phải đại quốc nhé, chỉ thuộc đại quốc quản hạt mà thôi. Hơn nữa, ở đấy Võ Tôn không hẳn là không có, đó là điều hiển nhiên rồi. Võ Tôn đỉnh phong có thể ít ỏi, nhưng hậu kỳ, trung kỳ đâu, căn bản cũng là nhiều.

Giờ hắn muốn về nhà, rất gần, đi qua cái hoàng đô này chính là sẽ tới chỗ gia tộc hắn. Thời gian thì có không kịp giờ, hắn chính là bị kẹt trong không gian kia mất 2 tuần, đảo qua một cái, lộ trình về nhà đến nơi lúc là trễ hơn đến 10 ngày. Tuy muộn nhưng Phi Dương cũng không ngại đến chậm, kệ mẹ nó, trễ cũng mặc xác.

.....

Theo chân đoàn đội xe, Phi Dương một mạch thẳng đi thẳng tới hoàng đô Tùy Quốc. Trên đường, hắn nói chuyện với Thương Lan có chút ngượng ngạo đi. Hắn cũng nhận ra, nàng này căn bản không coi trọng gia thế hắn, ăn nói cũng chỉ đôi câu là dừng.

Nhưng không sao, Phi Dương không chấp nhặt, chỉ cần người ta có tâm giúp mình là được rồi. Cứ thế, hai người ngồi yên tĩnh trong xe chờ đợi, đoàn người vừa nhanh vừa chậm, một mạnh đi tới hoàng đô.

- ----------------Tác giả cảnh báo: Thương gia sắp sửa bị Phi Dương nhà ta quậy cho gà bay trứng vỡ:)))))--------------------

Chương 82: Thương Gia Bất Hòa

Chỉ vài giờ ngắn ngủi, thương đội cuối cùng đã đến hoàng đô, vòng theo đường xá ngõ ngách thẳng tới Thương gia phủ viện trước cửa.

Trên đường, Phi Dương có chút thưởng thức, cái hoàng đô này khá giàu có ra phết. Thậm chí, so với đại quốc đế đô không kém bao xa, đủ thấy rằng cái tiểu quốc này chính là giàu có. Ăn lạm phát đúng là nhiều vô số kể.

Bước chân một cái ra kiệu, đập thẳng vào mặt Phi Dương liền là tấm bảng Thương Gia vàng soi lộng lẫy, mạ vàng hoàn chỉnh. Hẳn là cái Thương Gia này địa vị cực cao ở đây đi. Không chỉ như vậy đâu, từ thần thức tản ra bên ngoài, Phi Dương cũng còn kinh ngạc bởi cái diện tích mấy vạn mét vuông đất trải rộng của Thương Gia.

Thủ vệ, thủ hộ nhi nhít như kiến, giàu nứt tường đổ vách. Hiển nhiên, Phi Dương nghĩ như vậy cũng đúng, Thương Gia là thương nghiệp buôn bán, giàu có chính là vốn liếng của họ, gần như là một đại lý nổi tiếng đi.

Bên cạnh hắn, tiểu thư Thương Lan cũng xuống xe, sắc mặt có chút khẩn trương vội vàng, không biết là bị cái gì tác động đến đây.

Phi Dương thắc mắc cũng vô ích, việc người ta, liên quan gì đến hắn có phận sự ở đây. Trong lúc suy nghĩ vẩn vơ, một tên hộ vệ tiến lại gần Thương Lan tiểu thư thủ thỉ vài câu.

Chỉ là, nghe xong vài câu này mà thôi, sắc mặt nàng vô cùng tái nhợt, tựa như con cương thi ý. Nàng ngượng cười quay lại nói: "Mọi người theo ta đi vào đi".

Theo câu nói của nàng, đoàn người không nhanh không chậm đi vào bên trong. Nối đuôi không ngừng, qua đình đài, phủ đệ ao đầm quanh co lằng nhằng di chuyển.

Đi đến nửa canh giờ, Phi Dương mới thấy con mẹ là cái gì chóng mặt, hắn còn không nhớ rõ đường quay lại đây. Có khi bay lên cao nhìn xuống thì thật có thể tìm thấy đường ra.

Đi qua một bước từng treo chữ nội viện lúc, thì cuối cùng cũng đến tận nơi. Vừa vào đến trong, cả đoàn đội đã vào đến phòng tiếp khách gia môn.

"Sư muội a, muội tốt lắm, muội để đạo phỉ cướp mất cái xe hàng quý giá đó. Muội có biết bức tượng đó vô giá không hả. Tùy Hoàng cần nó vậy mà bây giờ mất rồi, ta đi đâu để làm một cái thứ hai đây".

Vừa bước vào gia môn cửa vào, cả đoàn người liền bị một giọng nói nam tử gắt gỏng chửi rủa, mang đầy nổi giận âm thanh.

Cái kia giọng nói chính là một nam tử ngồi trên chiếc ghế một góc gia môn, màu cao mắt sắc, khuôn mặt điềm đạm, cặp mắt sôi trào, bàn tay chỉ thẳng. Ngồi đấy trong đám người công tử ca, ăn mặc xa hoa, hắn chính là anh trai Thương Lan, Thương Dụ.

(Đây chính là một cái gia tộc lộn xộn, vì người thừa kế giẫm đạp lên nhau, vì người thừa kế anh em bất hòa.)

Thương Lan hầm hừ giận mắng: "Hừ, đại ca, ta mắc tội ta chịu tội, gia chủ mới có quyền phán ta, ngươi lấy đâu ra tư cách".

"Không phải nói nhiều, ngươi chết chắc. Gia chủ, hắn không thèm quản nữa". Ngồi bên cạnh Thương Dụ, muội muội Thương Lan, Thương Huyền gằn giọng.

Một bên khác, đám người lạ mặt cũng nhao nhao phụ họa, mỗi người một câu, mang đầy sát ý phóng ra.

"Đúng, đúng hôm nay ngươi phải chết, dám làm mất đồ của hoàng thượng. Mạng ngươi liềm là đã không giữ nổi".

"Ta không cần biết hôm nay ngươi dùng cách nào, nha đầu ngươi phải chết".

"Ta, nhị hoàng tử tuyên cáo. Không chỉ ngươi, mà cả đoàn đội của ngươi đều phải chết, không thể giữ lại người nào.".

.....

Trước của gia môn, kèm theo lời chửi rủa, cả đám hộ vệ lao đi vào, vây chặt cửa đi ra của đám người, ai nấy cũng đều hung thần áp sát. Khí tức khủng bố lan tỏa vào trong.

Sát khí nồng nặc này không khỏi khiến cả đoàn người biến sắc. Đến cả Thương Lan nước mắt cũng chảy đầm đìa, hối hận cực sâu.

Phi Dương bên trong thật lắc đầu, mẹ nó, không giết người, người tự đưa mạng đến. Tốt, ca hôm nay lại có cơ hội đại khái sát giới lần nữa rồi."Hahahaa, bây giờ biết hối hận chưa con, quỳ gối liếm giày ta cái đi". Thương Huyền nhếch cái miệng dài ra, nhe răng cười.

Lời nàng vừa nói xong, thân ảnh Phi Dương khẽ động, thoắt cái xuất hiện ở trước mặt nàng. Ngọn lửa xanh bốc cháy mà ra, một quyền đấm thẳng.

Ầm!

"A",...

Một quyền siêu nhanh, thoắt cái vài giây, nàng này hét lên thảm thiết, cả người như cái kính thủy tinh vỡ nát, huyết nhục văng tung tóe, tưới máu đầy người đám công tử ca.

"Máu, máu a...".

"Giết, giết, tên hạ nhân này thật giảm giết".

"Người đâu, còn đứng đấy làm gì. Tiến lên, giết hết bọn hắn cho ta".

Đám này chục người, có nam, có nữ hò hét ầm ĩ. Bọn này mẹ nó sợ, giật mình, má, chưa kịp làm gì dĩ nhiên một người đã chết.

Thoạt âm vừa dứt, đám binh lính đổ bộ vào xối xả, vũ khí, đao, kiếm rút ra. Vũ kỹ bật hết lên bắt đầu màn tiệc giết chóc.

Bên quân của Thương Lan tất nhiên là quá yếu thế rồi. Chỉ có hợp lại, gia sức chống cự giằng co với bên kia mà thôi.

Còn về Phi Dương, hắn không thèm quan tâm đám người Thương Lan, hắn không phải bảo kê mà đi ra bảo vệ người khác, không giết họ là đã nhân tình lắm rồi. Hắn không nợ người ta cái ân tình gì, việc gì phải giúp.

Được tiền sao, không, chả được gì. Hắn tham gia chém giết vì kinh nghiệm thôi a. Không dừng lại ở đấy, tốc độ Phi Dương lần nữa tăng lên tiến về đám ăn mặc phú quý mà tiến.
Tất nhiên, hành động của hắn, đám hộ vệ cũng chú ý, rất nhiều người chạy ra bao bọc thành tường thành bảo vệ đám công tử ca này. Trong đây có hoàng tử, mấy con em thế gia đến xem kịch vui a, xảy ra chuyện, họ có 10 cái mạng cũng không gánh nổi.

Nhưng trước Phi Dương thì, đ-t mẹ vô dụng. Lại gần một cái, Tử Phủ từ hộp bay vào tay, Phi Dương một rìu quét ngang tới.

Phanh!

"A", "A", "A", "A", "A",...

Liên tục hét thảm vang rội, cả đám binh lính rẻ rách, chỉ Võ Hoàng đỉnh phong dưới một rìu của Phi Dương bị phang thành thịt nát, huyết tẩy đại địa.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 500,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 500,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 500,000 điểm."

(Đây là do hiệu quả của Thôn Phệ Lực Lượng nâng cấp thành Thôn Phệ Vạn Vật nên điểm kinh nghiệm từ 300 --> 500)

....

"Không, không thể nào". Mấy tên phòng tuyến ở sau kinh hoảng lan tràn, cầm cái giáp thôi mà cũng run run.

"Run ư, run à, hết thảy hóa thành kinh nghiệm cho ca đi". Phi Dương cuồng cười một tiếng, bay vào liên tục nhất chém, một chém, một người ra đi. Tốc độ hắn cực nhanh, như máy cắt cỏ đi vào cắt lúa.

"A...a....a.....a".

"Đừng giết ta a".

"Đại nhân tha mạng".

Phanh!

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 500,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 500,000 điểm."

....

Bất chất lời cầu xin vớ vẩn lung tung, Phi Dương thẳng tay chém giết. Riêng cái lũ kỵ binh này, giết người vô số, đến khi người khác giết mình thì sủa như điên. Tốt nhất là đi thôi.

Chỉ vài phút, cơ hồ cả đám vệ sĩ chết sạch sẽ, lộ ra bên trong đám mỹ nữ, công tử ca ôm nhau khóc nức nở.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 83: Thu Hoạch

Oanh!

Vừa giao chiến cùng đám đông, team bên Thương Lan sắp sửa bại trận thời điểm. Nghe thấy tiếng oanh to, mọi người không khỏi quay đầu nhìn về sau.

Trước mặt bọn hắn, cảnh tượng là Phi Dương chém giết Võ Hoàng như chém gà, Thương Lan đám người không khỏi há hốc mồm. Thằng này Võ Tôn vậy mà giả ngu chui vào một đám Võ Hoàng chém giết, mặt mũi cường giả đi đâu rồi.

Không để ý người ta nhìn soi mói, Phi Dương ánh mắt tập trung về đám người rúm ró ôm nhau một góc, có chút cười khổ.

Hắn đâu có định giết bọn này đâu. Hành động vừa rồi của hắn chính là đang ở hù dọa lũ này mà thôi, người ta chỉ là thực hiện âm mưu giết người, chẳng may đụng hắn, số đen đạp vận cứt chó. Vậy nên đúng là không thể trách họ được a.

Bất quá, không giết ít ra Phi Dương cũng phải đòi chút lợi tức, làm sao có thể tay trắng mà đi, không công quay về được. Nghĩ đến đây, hắn xách lên Tử Phủ, làm thêm đợt nữa tiến lên.

"Dừng tay, các hạ rốt cuộc là ai, tại sao phải can thiệp vào việc nhà của Thương Gia chúng ta".

Phi Dương sắp sửa lại gần, một loạt tiếng âm thanh hô lớn đi vào. Mang theo mấy khí tức Võ Tôn oanh động, rung chuyển không khí chấn đến.

Cái khí tức này phóng tới, thật khiến Phi Dương đôi môi cười xán lạn nhìn ra ngoài cửa. Đúng là ở đấy, đang đứng lấy 5 vị Võ Tôn cường giả tuyệt thế, Thương Gia ngũ đại trưởng lão.

Phi Dương sắc mặt không vui, sủa một câu"Mẹ nó, các ngươi mới đầu hô hào giết ta, giờ đi giảng hòa, ý gì đây".

"Hừ, chỉ là một tên Võ Tôn mà thôi, ngươi lấy cái khí lực ở đâu mà đứng ở đây ra oai". Nhị trưởng lão quát lớn, theo hắn thấy, ở đây còn có 4 trưởng lão khác, tính cả hắn và đại trưởng lão đều là Võ Tôn đỉnh phong. Vốn liếng đầy đủ, việc gì phải sợ một tên Võ Tôn đâu.

Lắc đầu lia lịa, Phi Dương thật là thương tiếc lũ này, án mạng chưa có xảy ra, giảng hòa không lo giảng hòa, đi gây sự, đúng là vì danh dự mà ngại sống lâu đi.

Thấy cái thái độ thời điểm của Phi Dương, Nhị Trưởng Lão không khỏi giận tím mặt, khí tức bạo nổ mà ra: "Tiểu bối, ngươi đây là đang tìm chết".

Một khắc, thân thể Nhị chưởng lão thoắt biến, đi nhanh mà ra. Như lưu quang tiến lại, tay hắn chưởng ấn màu vàng bộc phát toàn lực, nhất chưởng vỗ ra.

Chưởng lực của hắn xuất hiện, trong mắt Phi Dương đây chẳng khác gì thằng trẻ trâu, yếu gà một dạng. Võ Tôn Đỉnh Phong ư, không đáng một đồng xu.

Cầm chắc cây tử phủ trên tay, Phi Dương nhìn thẳng vào Nhị Trưởng lão, ánh mắt tàn độc, miệng nở nụ cười gian.

Chỉ cần nhìn thấy nụ cười này thôi, nhị trưởng lão tim đều có cảm giác rơi vào hầm băng giống như. Cảm nhận của hắn báo cho hắn biết khả năng cao là hắn sẽ chết.

"Khai Địa".

"Không....".

"A..A...A".

Rú lên như lợn chết, nhị trưởng lão 8000 thiên lực dưới 9000 liền yếu thế, bị một rìu chặt xuống, bàn tay bay lên trời, máu tươi phun ròng rã. Hai mắt hắn hoảng hốt kêu rên: "Không, đại huynh, tha mạng..".
"Dừng tay".

"Mọi chuyện đều có thể bỏ qua".

"Từ từ nói....".

Đám trưởng lão đằng sau mỗi người đều thần sắc hốt hoảng, một câu một câu nối tiếp. Lần này, thật đúng là họ đá phải thiết bản rồi.

Phi Dương hừ lạnh: "Hừ, ngươi đã động thủ trước, ngươi phải chuẩn bị tinh thần chết tốt. Đổi đấy là ta yếu thế, sợ rằng cũng bị ngươi đánh chết".

"Không, a à".

Phanh!

Làm thêm phát nữa, lão này nhị trưởng lão thật sự đã end game, rìu tới, đầu bay, rìu xuống, máu tươi phun trào, đại trưởng lão đã ra đi.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 5,000,000 điểm."

....

Cả đám trưởng lão bây giờ đã sợ té cứt té đái, thi nhau lùi xuống rè chừng Phi Dương. Hai rìu, một tôn Võ Tôn Đỉnh Phong ra đi, đây chắc chắn không phải một kẻ tầm thường.

Đại trưởng lão thái độ xoay chuyển 360°, làm cái vẻ mặt nhu thuận tiến lên. Tươi cười bộ dáng, hài hòa cười nói: "Tiểu huynh đệ bớt giận, chết người chúng ta không truy cứu nữa. Chúng ta sai, quá sai, xin tiểu huynh đệ bỏ qua cho".

"Bỏ qua ư, dễ thôi, Phi Dương ta làm con người vô cùng dễ tính. 10 tấn thượng thẩm đan dược, nếu không có, các ngươi liền đi chết được rồi"."Cái gì, 10, 10 tấn, ngươi tính bóc lột cả Thương Gia chúng ta a, súc sinh". Đại trưởng lão khuôn mặt dữ tợn, gầm gừ quát. Khốn nạn, kẻ này khinh người quá đáng một điểm.

10 tấn không phải ít, đủ để vắt kiệt 40% toàn bộ gia sản Thương gia, cái này thương gia kinh doanh có khả năng rớt ra khỏi thị trường.

Đại trưởng lão nói thẳng: "Khốn nạn a, ngươi tính bắt chẹt chúng ta. Thương gia ván này quyết liều mình với ngươi".

"Tốt, liều đi xem nào".

Ba tên trưởng lão còn lại động tác nhanh ra, mau chóng cầm cố lấy đại trưởng lão khuyên can. Bọn hắn chỉ là hậu kỳ, lấy đâu can đảm mà dám liều mệnh, ngươi đỉnh phong rồi, muốn liều thì đừng kéo bọn ta theo chứ.

"Trưởng lão a, bình tĩnh".

"Hắn muốn đan liền cho hắn đan, nghĩ nhiều làm gì".

"Đúng a, coi như mua mệnh đổi bình an đi, lão ca".

Đại trưởng lão trước phản đối của đám huynh đệ thì quá đau cái đầu, hắn cắn cái răng, 10 tấn chưa đủ để đánh đổ thương gia, thực vẫn có thể giao. Nuốt vào một ngụm nước bọt, nhìn thẳng vào Phi Dương: "Thôi được rồi, 10 tấn thì 10 tấn, chỉ mong các hạ đừng làm phiền chúng ta Thương gia sau này mà thôi".

Phi Dương thấy đối phương đồng ý, có điểm thỏa mãn. Sau này, hắn có đan để cắn hàng ngày rồi.

....

Bây giờ phía chém giết bên kia cũng đã kết thúc, Thương Lan bị bắt trong tay, kề dao vô đầu. Nàng ánh mắt đẫm lệ, nén bi thương nhìn Phi Dương: "Công tử, cứu ta...".

Phi Dương giờ mới nhớ ra, quay đầu nhìn nàng nói một câu: "Mệnh người, trời nhìn, trời phán quyết, không phải ai cũng có thể thay đổi được. Cô gái à, kiếp sau làm người cho tốt".

"Không".

Phanh!

Thương Lan hét thảm thất thanh, đầu người rơi xuống, oán độc nhìn thân ảnh Phi Dương xa dần, biến mất.

Lúc này, Phi Dương chỉ có thể cảm thán rằng, làm người đôi khi, tránh vướng vào việc của người khác nhiều vẫn là tốt.

Hắn không phải một kẻ vì một đứa con gái mà đắc tội Tùy Quốc, rồi hiệu ứng này nọ báo thù đánh tới, rồi lại đắc tội đại quốc chi uy. Hắn chưa phải là đại ma đầu vì cái l*n mà đi đồ tông diệt tộc nhà người khác, đấy chỉ là việc mà mấy thanh niên thánh mẫu nên làm.

- ---------Tác giả nói: Qua trường hợp này, tác đã cho mọi người hiểu rõ hơn hết về thánh mẫu là gì. Đôi khi không thể để một đứa con gái làm lung lay quyết định của mình. Phong cách tiểu thuyết vì hồng nhan mà tức giận là vô cùng máu chó. Tiện thể nói luôn, chương sau Phi Dương sẽ trở về gia tộc-----------

Chương 84: Trở về gia tộc

Núi thiên thu, Phi Gia đại sảnh.

Lúc này, Phi Gia tất cả mọi người đều đã tập hợp đầy đủ ở đây, bầu không khí khá là ngột ngạt, khó thở cực kỳ.

Ai nấy trên mặt cũng mang cái thần sắc nghiêm trọng, như thể có chuyện gì khủng bố sắp xảy ra vậy.

Ngồi ở chủ vị phía trên, Phi Chiến sắc mặt tái mét, xanh dờn, có thể là hắn đã mất ngủ thời gian dài.

Đúng vậy, mọi ngày gần đây, đêm nào hắn cũng gặp ác mộng. Trong mơ, hắn luôn luôn thấy tình cảnh 11 năm trước xảy ra lần nữa, dù hắn có cố gắng tránh khỏi, thì thực tại vẫn là vô pháp tránh né.

Nhìn xuống mọi người ngồi ở dưới, chần chừ hồi lâu, hắn rốt cuộc không chịu được mở miệng một thoáng: "Phi Dương đâu, gửi tin đi lâu như vậy, nó vẫn còn chưa có về".

Mấy tên trưởng lão phía dưới thì cũng chỉ hai mặt nhìn nhau, gia chủ mang Dương thiếu chủ ra hỏi bọn họ, cái này sao mà bọn họ biết được đây. Họ nói thế nào cũng là trưởng lão mà thôi, suốt ngày ở nhà thế này, hỏi họ việc ở ngoài làm chi.

Bất quá, trong đám trưởng lão không ai biết gì cũng không có nghĩa là không ai không đi ra an ủi gia chủ nhỉ. Rất nhanh, một trưởng lão trong góc chủ động đi ra mở miệng: "Gia chủ yên tâm đi, Dương thiếu chủ thế nhưng là Võ Tôn cảnh cường giả cao thủ. Mấy lão tổ tông không đi ra bắt lại căn bản không thể giết nổi. Gia chủ chớ lo, ngài ấy sẽ về sớm thôi.".

Bất quá, không để trưởng lão này an ủi hoàn tất, một trưởng lão khác ngồi bên mép chui miệng mình ra, chọc gậy bánh xe:

"Ngài nói cứ như mình chắc ăn lắm vậy hả Văn trưởng lão a. Mộng Dao cô nương đã nói, thiếu chủ bị kẹt ở lại với một đám Võ Tôn, tứ phía đầy địch, sợ rằng....".

"Câm miệng, Thăng trưởng lão ngài ăn nói thật hồ đồ, thiếu chủ sao có thể chết được. Các ngươi lũ này lão già, rảnh nợ, suốt ngày đấu đá với nhau mấy cái tài nguyên tu luyện cho con cháu, không biết xấu hổ.". Hải Bá đứng đằng sau không nhịn được, tiến lên hô to.

"Hừ, Hải huynh nói nhiều làm gì, hắn có về hay không cũng không quan trọng nữa, kẻ địch quá mạnh, thêm hắn thì có làm được gì".

"Vị trưởng lão này nói đúng đấy, Hải Huynh nhìn lại đi, trước mắt gia tộc vấn đề vẫn là quan trọng. Lo làm gì cậu chủ nữa.".

Nhìn đến Hải Bá tức giận, đám này trưởng lão cũng không chịu yếu thế, mồm năm miệng mười.

Ngồi phía bên phải, Phi Dục cùng Phi Tuyết nghe đến đau đầu nhức óc. Phi Dục cũng không chịu được nữa rồi, đứng phắt dậy khỏi ghế hét lớn: "Dương đệ đệ chắc chắn sẽ về, mấy người không khỏi nói nhiều. Giờ bàn bạc chuyện chính, vậy liền bàn bạc đi.".

"Đúng đấy, đại họa diệt tộc sắp tới đừng có hoảng loạn tranh cãi nữa, các trưởng lão bình tĩnh hết lại đi xem nào". Phi Tuyết ngồi ở ghế cũng bắt đầu mở lời ra, nhưng chả có tác dụng.

"Hừ, chúng trưởng lão bọn ta nói chuyện chưa đến lượt tiểu bối các người có quyền mà chen vào".

"Lúc nào cũng Phi Dương, Phi Dương võ tôn. Kẻ địch chỉ cần gọi đến một trăm cái võ tôn thì hắn không là cái gì.".

"Đánh, đánh luôn đi cho xong. Chết thì tất cả cùng chết, xây mộ một chỗ cho đẹp.".

.......

"THÔI, ta xin, tất cả ngừng tranh luận, đây là lúc nghĩ giải pháp chứ không phải đánh nhau. Sớm muộn gì thời khắc ấy cũng đến, đối mặt là không thể tránh khỏi.".

Phi Chiến hô mạnh một tiếng, hắn thật không muốn nhìn đám người cãi nhau nữa, câu kéo lắm để rồi tốn thời gian. Phi Dương có về thì cũng chẳng có thể thay đổi được cục diện đâu. Hắn nhắc tới Phi Dương, chỉ là lo chi thằng con này mà thôi.Nghe được âm thanh bạo nổ của Phi Chiến, đám người giật nảy mình. Gia chủ tức giận, họ mới có dấu hiệu dừng lại, cúi thấp người, không nói gì. Bầu không khí sảnh đường dần dần u ám, có vẻ rơi vào trầm mặc bên trong. Cả cái gia tộc đông đúc tràn ngập sự im lặng như chết.

10 phút, 20 phút trôi qua.... Cứ vậy đám người lặng im ngồi ở đại sảnh trong không khí tĩnh mịch.

Đột nhiên, một tên hạ nhân chạy nhanh vào trong đại sảnh, hắn cúi thấp đầu trước Phi Chiến, vội vàng nói: "Gia chủ, gia chủ, công tử đã về".

Nghe thấy lời nói này, sắc mặt Phi Chiến vẫn y nguyên u sầu, chẳng khá hơn là bao. Lướt qua tên thủ vệ, hắn nói nhỏ: "Đưa hắn vào".

.....

Rộp! rộp! rộp!

Rộp! rộp! rộp!

Đứng trước cánh cổng Phi gia, Phi Long ngồi trên con ngựa thả rông mà nằm, mồm hắn liên tục ném lên đan dược bay cao vào mồm nhai ngấu nghiến như súng máy.

Vận tốc cắn đan có thể nói là kinh hoàng nhất lịch sử, 60 viên/1 giờ. Tính trung bình 1 ngày, hắn cắn nuốt tổng cộng đạt đến ~1400 viên đan dược, con số này không nhỏ.

Hơn nữa, hắn cũng không lo tác dụng phụ hay ngán xảy ra đến, bởi vì mỗi một viên đan dược đều được ướp muối, chua, cay, mặn, ngọt đủ các loại gia vị. Đan rơi vào bụng, thôn phệ vạn vật hấp thu liền biến hết chúng đan thành kinh nghiệm của hắn rồi.

"Keng, ký chủ sử dụng thượng phẩm trang điểm đan hàng hiếm, kinh nghiệm + 1.000 điểm".

"Keng, ký chủ sử dụng thượng phẩm kích dục đan, kinh nghiệm + 1.000 điểm".
"Keng, ký chủ sử dụng thượng phẩm phá thai đan, kinh nghiệm + 1.000 điểm".

"Keng, ký chủ sử dụng thượng phẩm bạo thể đan, kinh nghiệm + 1.000 điểm".

"Đệt, mình bị hố, hố nghiêm trọng rồi. Lũ thương gia khốn nạn a, chúng mày dám đưa tao hàng cấm.".

Phi Dương mới nghe tới mấy cái tên miệng đã chửi to. Bọn này Thương gia dĩ nhiên mang mấy cái đan dược tào lao ra đưa cho hắn. Nếu không phải hắn có thôn phệ vạn vật ở đây, tác dụng phụ tác động không tới. Chắc hẳn hắn phải đồ sạch lũ Thương gia khốn nạn kia.

Bất quá, hàng đã nhận, hắn cũng lười trả lại. Giơ tay lên tính nhẩm chút, kinh nghiệm của hắn hiện tại là 162,5 triệu/300 triệu, dư 137, 5 triệu để lên cấp, ngày cắn 1400 viên đan/1 ngày,....

"Mẹ, ca lãi to rồi, aaaa, con mẹ nó đây là thăng cấp tiết tấu.".

Rầm!

Rơi mạnh phát xuống ngựa, Phi Long hét lên xung sướng, cái gì đan dược tào lao với thương gia sự tình hắn vứt sang một bên.

Vừa rồi tính nhẩm, một ngày hắn ăn 1400 viên được được 1,4 triệu điểm, cắn liên tiếp 98 ngày, hắn liền đủ 138 triệu điểm. Vậy 3 tháng nữa, hắn đã là Võ Đế.

"Dương thiếu chủ, ngài đừng nằm ra đấy, gia chủ gọi ngài vào kìa".

"Mẹ, đang xung bị làm phiền, chọn đúng lúc quá đấy".

Oành

Phi Long nằm dưới đất hô to, lăng không một vòng bay thẳng vào Phi Gia mà tiến.

.....

Đạp chân xuống đất, Phi Long không nghĩ nhiều đi thẳng vào chính giữa đại sảnh Phi Gia cửa mở.

Vừa đến bên trong, không khí ngột ngạt nhìn vào mắt. Phi Dương thấy đám người này có chút kỳ lạ, nhìn về cha mình, hắn nói: "Cha đây là sao, chuyện gì xảy ra, nào, nói cho ta".

Phi Dương trầm ổn thanh âm nhìn cha mình. Hồi xưa, hắn không cảm nhận được khí tức của ông, nhưng giờ hắn đã rõ. Cha hắn chỉ là một Võ Hoàng, không có bao nhiêu mạnh.

Phi Chiến nghe đến Phi Dương câu nói, tang thương ánh mắt thở dài: "Được, ngươi đã về là chuyện tốt. Chuyện buồn của gia đình ta, ta đã kể một lần, giờ kể lại lần hai cho ngươi.".

"Được, cha kể đi.".

Phi Long chọn đại một cái ghế trống ngồi xuống, chân vắt chéo nâng lên chén trà mà uống, từ từ nghe truyện. Phong thái hắn ngồi dù trời có sập ta đây cũng không sợ.

Chương 85: Sửa trận pháp

Bành

"Cha nói cái gì, thằng cha đó dám xoạc không chùi mép.".

Chén trà bóp chặt tại tay nổ tung, Phi Dương đứng phắt dậy, miệng không tự chủ được hô lớn. Khí tức Võ Tôn của hắn bắn ra ầm ầm, đè nén chúng trưởng lão cả đám rụt mỏ vào trong.

Mẹ nó, trong mơ hắn cũng không nghĩ cái đại họa của gia tộc nhà hắn lại là một cái máu chó sự tình đến vậy.

11 năm trước, Cát Thanh, mẹ của hắn đi ra ngoài bị thái tử Thiên Xu quốc bắt xoạc. Xoạc rồi thì cũng thôi đi, cha này thái tử dĩ nhiên để lộ thông tin ra ngoài. Sợ ảnh hưởng đến hôn nhân quân sự của mình, thanh niên mang quân đội đến nhà hắn chùi mép.

Cái này sự tình giang hồ không ai biết, bởi vì Thiên Xu là đại quốc. Bọn chúng có đầy đủ quyền lực để che đậy đi vụ này.

Theo hắn biết, Thiên Xu quốc diệt tộc nhà hắn thất bại. Cho nên từ đêm tới ngày dùng pháp bảo trấn quốc, Thiên Nhãn để kiểm soát dấu ấn huyết mạnh của gia tộc hắn.

Thứ gì đã bị thiên nhãn đánh dấu liền là nguy hiểm, chỉ cần mỗi một công dân Thiên Xu quốc đeo một cái radar thiên nhãn mini vào người, phát hiện gia tộc hắn rồi báo lên chính quyền nhận thưởng là không khó.

Còn một điểm nữa, 11 năm nay gia tộc hắn không bị phát hiện tung tích, hoàn toàn nhờ cái gì mà trận pháp trấn áp huyết mạnh vào trong lòng mỗi người mà thôi. Một khi trận pháp tan vỡ, nhà hắn liền xác định diệt tộc.

"Phi Dương à, ngươi cũng biết đấy. Trận pháp nếu không có lão tổ ở đây sửa chữa, chỉ một tháng nữa, lập tức sẽ tắt.".

Phi Chiến chán trường ôm đầu, trận pháp sắp sửa đổ vỡ, hắn không thể không tập hợp gia tộc đến ứng chiến tình hình hiện tại bây giờ.

Nhận thấy cha u sầu, Phi Long đi thẳng ra ngay khỏi đại sảnh, miệng để lại một câu: "Đưa ta đến xem cái trận pháp đó đi. Mọi người yên tâm, ta thế nhưng là trận pháp đại đại tổ sư.".

Đám người ngồi ở trong phòng nghe thấy câu nói của Phi Long, vẻ mặt cũng không thay đổi mấy. Bọn họ đây là không tin tưởng chút nào, trận pháp đại tổ sư ư, phốc phét vừa vừa thôi.

Tuy rằng, bọn họ không có tin, nhưng cả đám vẫn nối đuôi nhau đứng dậy dẫn đường cho Phi Dương. Hiện tại có một cơ hội, một cọng cỏ cứu mạng, tội gì không làm đâu.

......

Một đường thẳng tiến mà đi, theo chỉ dẫn của đám người. Cuối cùng, Phi Dương cũng bị kéo đi sâu vào từ đường, đứng tại một cái trận pháp quả cầu cam có văn tự xoay quanh.

Nhanh nhảu cái miệng, một trưởng lão chui ra giới thiệu: "Thiếu chủ a, đây là trận pháp bản tâm, liệu ngài có thể chữu,....,.".

Kèm theo lời giới thiệu của tên trưởng lão này thốt lên. Đám người Phi Chiến, Phi Dục, Phi Tuyết đứng đằng sau sắc mặt cũng phức tạp nhìn Phi Long. Trận pháp này sửa không phải dễ, chỉ cần một sơ xót nhỏ liền nổ tung ngay.

"Con trai, không làm được thì thôi, đừng có cố quá thành quá cố..".

"Dương ca, bình tĩnh đi, chúng ta bàn luận lại, từ từ tìm cách.".

"Đúng đấy, đệ đệ, ta biết gánh nặng gia tộc đối với đệ đệ rất cực, nhưng...".

Bất chấp lời hô hào vớ vẩn của mọi người ngăn cản, Phi Dương thiên nhãn tăng phúc mở ra. Nhìn tới, một chưởng hắn vỗ thẳng trận pháp hạch tâm.Coong!

Nhẹ nhàng tình cảm, Phi Dương cho một gõ, Phi Chiến, Phi Dục, Phi Tuyết cùng chúng trưởng lão tại chỗ há hốc mồm. Họ nhìn thấy là cái gì, một gõ trận pháp liền hoàn chỉnh trở lại, cái này Phi Dương là đạp vận cứt chó hay giỏi thật vậy.

"Thảo, Phi Dương a, ngươi cũng quá kinh một điểm.".

"Ta biết mà, Dương thiếu chủ không gì không làm được, nhà ta được cứu rồi.".

"Đệ đệ, ngươi từ khi nào giỏi như vậy.".

"Dương ca, ta yêu ngươi, chụt, chụt, chụt.".

Vừa gõ xong một cái, muội muội Phi Tuyết của hắn cơ hồ bay thẳng vào ngực hắn ôm chặt, hôn ngực hắn vài phát.

Phi Dương có chút mộng, nhìn tình cảnh xung quanh há hốc mồm, đây còn là cái gia đình của hắn, thay đổi 360° rồi, ôm đùi tiết tấu a.

.......

Tối đêm, giờ này gia đình Phi Dương đều đã tụ họp bên bàn cơm. Lâu lắm rồi cũng vài năm mới có một dịp như vậy.

Bất quá hôm nay trừ Phi Chiến với ba thằng con mình, chui ra thêm một người, đó chính là Mộng Dao.

"Dương ca, ăn thịt bò đi nè.".
"Đệ đệ, muốn này cá biển sư cấp yêu thú rất ngon.".

"Anh yêu, ăn rau cho mát bụng.".

Liên hoàn kỹ thuật gắp bốn phía dồn về bàn Phi Dương phất phới. Cầm cái bát cơm mà Phi Dương cũng run run nhìn thức ăn chất dần thành núi.

Phi Chiến hôm nay rất vui, nhiều chuyện vui là đằng khác, hắn vỗ bốp bốp vai Phi Dương bên cạnh mình, cười: "Dương nhi a, ngươi tốt, không để cha phải lo. Sớm ngày tìm đến con dâu về,  giúp lão cha đây sớm có cháu bế.".

"Bình tĩnh đi cha, ta còn chưa đến cảnh giới nhất niệm tạo con đâu, vội cái gì.". Phi Dương nghe đến có con tình huống đã đậu đen rau muống sự tình, muốn bảo hắn đi chăm trẻ thơ, hắn tuyệt không làm.

"Hừm, cha cũng chỉ vì lo cho cái dòng dõi gia tộc chúng ta. Ta đã già rồi, còn chưa có....,.".

"Đại ca với muội muội ngồi đấy để làm cái gì, chẳng nhẽ tượng đá. Sao cha lại không nhờ bọn họ đẻ hộ luôn đi.". Phi Dương phẩy phẩy tay phản bác. Bảo hắn không xoạc, căn bản không đúng, chỉ là xoạc mãi không có thôi.

"Cha yên tâm, tối nay để ta chăm sóc Phi Dương cho.". Mộng Dao bên cạnh thấy Phi Dương khó xử tình huống, nhanh miệng nhỏ kêu ra giải vây ra liền.

"Con dâu tốt, đúng là biết chăm sóc gia đình. Phi Dương sự tình, là liền giao cho ngươi.". Phi Chiến cười lớn lên tiếng, cốc rượu lên mồm, uống một cái.

Phi Dương ngồi đấy, vừa nghe đến lời Mộng Dao câu nói đã sắp thổ huyết, hoài nghi nhân sinh có vấn đề. Kiếp trước hắn tán gái còn khó hơn cả xây 10 tòa tháp. Kiếp này đâu, chủ động dâng hiến, cái này không thật.

"Ấy,... còn hai người các ngươi..".

Phi Chiến vừa uống xong hớp rượu, nhanh chóng cũng ngoảnh mặt lại nhìn hai thằng con Phi Dục, Phi Tuyết. Bất quá, hai người này rất nhanh bát đũa vào chỗ, bỏ chạy.

"Á, con no lắm rồi.".

"Cha, chúng ta ăn no quá.".

"Haizz, trốn là nhanh.". Phi Chiến thở dài cái, lắc đầu tiếc hận. Bọn nhỏ cứ cái thái độ này thì đến bao giờ hắn mới có cháu bây giờ.

....

Rầm!

Vừa ăn cơm xong đến nơi, lúc này Mộng Dao liền đã nhanh tay kéo Phi Dương đến phòng, cửa đóng lại, không cho hắn cơ hội hoàn thủ. Phi Dương cũng bất đắc dĩ vô cùng, tối nay mình lại bị hiếp rồi.

Hắn đây người giết bao nhiêu nữ nhân không biết ghê tay là gì. Thế mà trước mặt Mộng Dao hắn lại không dám ra tay, sợ hương tiêu ngọc vẫn sự tình a.

p/s: tác giả không thích viết sắc nhé, hơn nữa sau này Phi Long chỉ có 1 vợ thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau