THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Mạnh Tộc

Con ma vật thấy đòn đánh của mình không có tác dụng, cả người nó run rẩy lên, xoay người ngay, nó vọt theo căn hầm chạy đi.

"Hừ".

Hừ nhẹ, bàn tay Phi Dương vươn ra ngoài, một thủ chưởng vô hình được hình thành đập mạnh xuống.

Rầm

Con quái bị đánh in xuống đất, tạo thành bụi phấn ngay lập tức. Phi Dương không nghĩ nhiều, một đường đi thẳng trong mê cung, bất kì ma vật nào cản đường, hắn liền một chưởng chụp chết, tốc độ cực nhanh, tiến thẳng theo hướng nữ tử kia mà đi, nếu không nhanh sẽ không đuổi kịp.

...

Một tuần sau, lối ra mê cung chỗ, thân ảnh Phi Dương cùng Nguy Hiểm đã ra ngoài. Hắn một người một thú tiếp tục theo sát nữ tử kia mà lên.

Tâm thần Phi Dương máy động, hắn cảm nhận được nữ tử kia đã bắt đầu bay đi, khả năng cao là nhận được tin của ai đó.

....

Mạnh tộc hoàng quốc, lúc này bầu không khí trong triều cực kỳ âm trầm, mọi người ai nấy vẻ mặt cũng khó coi. Đặc biệt hơn hết là vị hoàng thượng Mạnh Mẽ bên trên, hắn thần sắc tái nhợt, cả người như sắp chết giống nhau.

Mạnh Mẽ vỗ mạnh cái long ỷ, hắn gào thét: "Không thể nào, bọn chúng rốt cuộc là ai, mỗi kẻ, mỗi kẻ cảnh giới đều cao khủng khiếp, thậm chí đều là cảnh giới đỉnh tiêm Tôn Hầu bán bộ hết. Chẳng nhẽ cái hoàng tộc này thật muốn sụp đổ".

Một tên công công đi ra đội ngũ: "Hoàng thượng bớt giận, chuyện gì cũng có chúng lão nô ở đây, nhất định sẽ giải quyết được".

"Thôi, trẫm biết các vị rất mạnh, nhưng số lượng bọn họ nhiều hơn, sợ rằng, lành ít dữ nhiều". Mạnh Mẽ lắc lắc cái đầu.

Tên công công này á khẩu, hắn thật không biết nói gì nữa, đành lui xuống.

Một tên nam tử trẻ tuổi, đạo mạo đoan trang bên dưới vội vàng đi ra, vấn an: "Phụ hoàng bình tĩnh, họ muốn bí mật đó, chẳng nhẽ chúng ta không cho được, phụ thân, ngài tốt nhất là đầu hàng thì hơn, còn núi xanh không sợ không có củi đốt".

Tên hoàng thượng này tái mặt, hắn cầm lên cái khay ném thẳng thằng con.

Rầm!

"Hỗn trướng, ngươi có biết bí mật đó quan trọng như thế nào không, tổ tiên chúng ta đã phải bỏ ra cái giá rất lớn để gieo linh hồn ấn kí (truyền theo huyết mạnh), nếu nói ra thực ta còn không biết hậu quả đến mức nào, ngươi đây là ngại sống lâu".
Cũng không kịp để cha này hoàng đế nghĩ nhiều, một tên binh sĩ đã tức tốc từ bên ngoài hớt hải chạy về, hoảng hốt thần sắc: "Hoàng thượng, hoàng thượng, xảy ra chuyện, có mấy tên khi tức cực lớn vực ngoại thiên ma đang tiến về phía này".

Hoàng thượng Mạnh Mẽ lúc này nước mắt đã chảy ràn rụa, hắn mình xuống một góc người: "Các vị công công, xin mời xuất thủ, vận mệnh hàng trăm ngàn vạn con dân đất nước dựa vào các ngươi, công đức này trẫm nhớ. Tiện thể, bảo mối trấn tộc ta cũng sẽ mang ra đi cho các vị sử dụng".

"Nếu ngài đã có lệnh, bọn ta phụng bồi". Một đám lão giả râu tóc trắng xõa dài lê thê cung kích gật đầu, ánh mắt buồn tủi, tang thương.

...

Một gian phòng, hai tên hoàng tử lúc này đã gặp nhau, nhị hoàng tử Mạnh Cập nhìn đại hoàng tử Mạnh Ca nói: "Hoàng huynh, thời khắc này, huynh nghĩ hai ta có nên chống lại không".

"Hừ, ta không tin vào cái huyết mạch đó một chút nào, đệ cũng biết đấy, khả năng trận này người chết rất nhiều, chúng ta nên có chuẩn bị trước, theo tình hình mà làm". Mạnh Ca cười nhẹ nói.

Mạnh Cập thở dài: "Được, theo ý huynh, ta có một ý nghĩ, chúng ta trước hãy liên lạc với đám ngoại ma kia, sau đó làm một vở tuồng, thế nào".

Mạnh Ca tán thưởng: "Được, hay, cứ thế mà diễn thôi". Đúng, bọn hắn còn trẻ, không muốn chết, đó là điều đương nhiên rồi.

....

Ngoại thành, bây giờ một đám võ giả bay qua bầu trời, mỗi kẻ đều vô cùng mạnh, khí tức Võ Tôn khủng bố lan tràn, đặc biệt là cái ma khí nhìn giống đám Phi Dương đã đánh không sai vào đâu được.

Cùng lúc đám này đang bay, một thân ảnh nữ tử liền đã du nhập vào trong, quần áo đen nhánh, bó sát cả người, để lộ ra cơ thể hoàn mỹ tinh tế, đường cong lỗi lõm đầy đủ, khuôn mặt cũng lên vẻ nhu thuận, ngây thơ nhìn cũng biết hàng ngon rồi. Nhưng là cái ngây thơ này thật đã giết mấy ngàn người đấy.Xương Thu ra nhập tiểu đội cười khúc khích: "Hạo La, ngươi hưởng thụ a, không như ca ca ta, hắn vậy mà chết rồi".

Tên này Hạo La nam tử ngảnh mặt lại, vẻ mặt kinh ngạc: "Cái gì, Tên bạo lực ấy, hắn là một Võ Tôn Đỉnh Phong, giết được hắn thật rất khó, kẻ nào có thể làm được chuyện đó".

Bên trái Hạo La một nữ tử tiến sát ôm lấy tay hắn, cặp mắt quyến rũ mê ly, bộ ngực liên tục nhún nhảy dán vô: "Chia buồn a, Ca ngươi chết rồi, thiệt là không may, nếu là Hạo La ra tay, đảm bảo giải quyết gọn".

Bên phải một nữ tử khác cũng không kém, để lộ cả xuân quang ra nén căng vào, châm biếm: " Ngươi nói quá rồi đấy, Hạo La huynh làm gì có tâm tư như vậy, ngươi muốn Hạo La tạt vô tình cảnh đó sao".

Nữ tử bên kia mặt mày cau có, sức mạnh bạo tán ra ngoài, rung chuyển đại địa, gầm thét quát lớn: "Ngươi, ngươi nói cái gì, có giỏi đánh một trận".

"Cái gì, ý ngươi là sao, muốn đánh đúng không?".

"Thảo, lão nương chơi với ngươi".

Oanh! Oanh!

Hai người sức mạnh triệt để va chạm, dồn nén ở giữa, Hạo La bị hai cái ngực chấn rung cả người, nội phủ lung lay. Cắn chặt hàm răng, tay hắn vội vàng thọc vào phần dưới hai người (chỗ hiểm)

",..A...A....A......A".

Tiếng nỉ non, rên rên phát ran, sát khí có chút dừng Hạo La mặt mày liền đã đỏ bừng, cái miệng hô to: "Thôi, dừng, dừng lại hết cho ta, các ngươi cần cái gì, muốn cái gì, tốt nay lên giường ta chiều, giờ không phải lúc".

Hai người này nữ như sói nhìn nhau một lúc, sắc mặt im lìm, bất động. Hao La mệt mỏi sắp chết, mẹ nó, cái số đào hoa thật khổ.

Xương Thu nhe răng thâm độc, ánh mắt nhìn phía xa xăm cười cười: "Các ngươi đừng vội thề non hẹn biển, chưa chắc tối nay còn sống trở về đâu".

Tất cả mọi người thần sắc cũng bắt đầu nghiêm túc, tim đập liên hồi, lòng hưng phấn dạo dực, chuẩn bị cho một hồi giao chiến kịch liệt sắp sửa diễn ra.

Có điều, cả đám cũng không biết là, Phi Dương đang đuổi sát phía sau, cười gằn, cả người khí tức nội liễm, sát khí phun trào: "Hahahaa, có rất nhiều kẻ mạnh đây, thật tốt chơi".

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 72: Phi Dương Xuất Hiện

Trung tâm tòa thành, bây giờ Mạnh Mẽ hoàng thượng đang ở trong phòng, cung nữ nha hoàn đi lại liên tục, nhiều người ánh mắt thì ỉu xìu lo lắng.

Mà hoàng thượng lại khác, mỗi giờ, mỗi khắc đều có mấy âm thanh không hợp lý phát ra từ thư phòng của hắn. Hộ vệ bên ngoài cũng không dám nói gì nhiều.

Bọn hắn biết, hoàng đế đây là đang hưởng thụ trước thời khắc sinh tử cuộc chiến tới. Đôi khi, sung sướng trước khi chết cũng làm con người ta có một phần nào đó thỏa mãn đi.

Rầm Rầm rầm!

Tiếng rung chuyển to lớn bạo hưởng, bộ vệ, dân chúng trong thành bắt đầu biến sắc, ngước nhìn lên thiên không trên cao.

Từ trong đám mây, nháy lên tia chớp, tám tia sáng rực rỡ đâm mạnh xuống đại địa, mỗi một cái đều chọn hướng hoàng cung hạ cánh cả mà đi.

Người dân họ có thể không biết gì, nhưng võ giả ai nấy cũng đều cảm nhận được khủng bố sát khí phát tán đến. Số đông tất nhiên sẽ lựa chọn chạy trốn, không can thiệp vào, họ chưa đến mức liều mình cho hoàng thất. Còn người dân thì, các ngươi sống chết thế nào không quan trọng.

....

Oanh! Oanh! Oanh! Oanh!

Liên tiếp mấy vụ nổ lớn phát ra, một dãy phòng ốc bị đụng vỡ tràn lan, người chết vô số. Mấy tên tướng quân hoảng hốt, dắt theo mấy ngàn binh mã tiến lên bao vây vụ nổ đằng trước.

Khói bay mờ mịt, tám thân ảnh khí tức khổng lỗ chui ra ngoài, ai nấy sát khi đằng đằng, trấn áp đi xuống không khỏi khiến binh sĩ biết rét mà run. Một tên tướng quân hít vào một hơi, lấy can đảm thét lớn: "Các ngươi là ai, rốt cuộc là ai, dám xâm phạm hoàng cung người đều phải chịu tội chết".

Thằng này tướng quân nói được vài câu, một thủ trưởng từ trên trời đã bay xuống chỗ hắn đập tới. Tên này tướng quân gầm thét, giơ lên song quyền đón đỡ thủ chưởng.

Ầm

"A", "A", "A",....

Liên tục mấy tiếng gào hét thảm thương, tiếng khóc vang dội đại địa. Mặt đất lõm xuống, một bàn tay khổng lồ đã được in hình lên.

Tuy nhiên quân sĩ có mấy trăm ngàn, không ít chút nào, 8 tên Võ Tôn chia ra oanh sát lần lượt bắt đầu. Người chết vô số, đầu rơi máu chảy liên hoàn. Mà bọn hắn muốn chạy thì cũng vô dụng, hoàng đế đã làm một cái trận pháp chống người bỏ trốn.

...

Bây giờ, Mạnh Mẽ hoàng thượng cũng đã rời giường, trước mặt hắn là 5 tên lão già công công, hắn nói: "Các vị, nhiều người chết như vậy, ta không có một chút nào đành lòng cả".

"Bệ hạ, đây là tiêu hao chiến, lấy số lượng đè chất lượng, ta tất yếu phải làm để suy giảm thiên lực bọn hắn. So với diệt vong quốc gia này, chết bao nhiêu người cũng đáng".

"Ngài cần phải có suy nghĩ sáng suốt lúc này, tuyệt đối không nên vọng động".

"Đúng".

"Đúng".

Mạnh Mẽ cúi đầu xuống, biểu lộ chán trường, nói: "Trẫm nhất định phải giết bọn hắn, ngũ mã phanh thây hết thảy". Hắn, hoàng thượng đời thứ 102, phát triển rực rỡ hơn 1 thế kỷ không thể cứ thế mà gãy được....

Phanh! Phanh!

"A",...

Một nhát kiếm chém ra, Hạo La liền đã tiễn hơn trăm người lên đường. Chém giết nãy giờ, cuối cùng đoàn người cũng đã dọn sạch được mấy trăm ngàn đại quân. Độ mệt thì khỏi phải nói, mọi người sức mạnh đều đã có sự suy giảm đi.

Ầm!

Nổ to một tiếng, một ngọn tháp từ trên trời giáng thẳng xuống mặt đất, đại địa nứt toác chi chít, nổ tung vài dặm phạm vi.

Từ trên đỉnh tòa tháp, vài đạo thân ảnh lăng không bay mà xuống, khí tức đều khủng không kém đám phe ma môn, kẻ nào cũng đều là Võ Tôn hết.

Cho dù họ có cùng cảnh giới tính ra, mấy người đi ra từ tháp vẫn rất già nua, khôn mặt nhăn nheo, sắp sửa gần đất xa trời mà ra đi.

Răng rắc!

Ầm!

Ngọn tháp đang tại mặt đất dừng lại lập tức bắt đầu xuất hiện vết rạn, nổ bay tung tóe, mấy tên ma môn đằng không bay mà ra.

Một lão giả thét lớn: "Nghịch tặc, các ngươi thật sự nghĩ muốn đánh sao, chẳng nhẽ không biết sợ chết là gì".

Mấy tên này nghe lão giả nói, sắc mặt đều không đổi: "Đã đến rồi thì đánh đi, việc gì phải câu nệ nhiều". Chỉ một câu đơn giản, cả đám người phóng nhanh như đạn pháo đâm về mấy tên lão giả.
Bọn lão giả này cũng không phải hạng ngu, biết rõ đằng nào cũng đánh, hai bên bắt đầu đi vào giao chiến.

.....

Tầm 2 canh giờ, trận chiến vẫn tiếp tục diễn ra.

Ầm!

Nữ tử phun ra một ngụm máu tươi, cả người nghiêng tới, đâm mạnh xuống dãy phố, rung chấn thổi bay nhà cửa xung quanh.

Không cho đối thủ cơ hội, lão giả này cấp tốc bay đến, sức mạnh bạo tăng, hỏa diễm trên tay hắn ngưng tụ ra đến, nhằm thẳng nữ tử cơ thể phía dưới.

Cảm giác được nguy hiểm ập đến, vị này nữ tử gắng mà dậy, hai tay dơ lên, mục tiêu ngăn chặn đòn đánh của lão giả.

Phanh!

Xé gió thanh âm, nữ tử này bị đẩy lùi về sau vài km, đại địa chẻ ngang, một vệt nông sâu chạy dọc trên mặt đất. Lão giả cười gằn, tốc độ cực nhanh bay theo tiếp tục oanh kích lên.

"Không được". Nữ tử này hét thảm một tiếng, toàn bộ thiên lực ngưng tụ mà ra, đối chọi thẳng tên lão giả.

Rầm!

Hai thân ảnh va chạm, đung đưa, rung lắc mặt đất, không khí bắt đầu vặn vẹo tung tăng."A",... hét thảm, trong trung tâm khí áp, nữ tử ói máu rười rượi, không khí đè nén, cơ thể mềm mại bắt đầu xuất hiện vết rạn nứt.

Đang khoảnh khắc giằng co ở giữa, lão giả liền cảm thấy có nguy hiểm, có cái gì đó đang đi tới. Lơ đãng một chút, hắn nhìn sang một góc phố.

Có một nam tử đang chậm rãi đi bộ trên đường, khí tức hắn bắt đầu tăng lên dần dần, từ Võ Hoàng nhảy vọt lên Võ Tôn. Tay hắn chậm rãi, từ từ sờ vào nhẫn trữ vật, thanh màu đen dài phát bảo mang ra cầm lên mà ngắm.

Nữ tử nhìn thấy người này lúc, lòng nàng vui sướng, đúng là đàn ông ai cũng đều sẽ mê gái mà. Lòng nàng trấn an lại, nụ cười trên môi: "Cảm ơn công tử đã ra tay tương trợ, thiếp thân...".

Pàng!

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 3,000,000 điểm."

Vâng, chính là Phi Dương, hắn đã xuất hiện, cưỡi trên con sói Nguy Hiểm tản bộ. Còn người hắn bắn thì sao, chính là nữ tử kia, quản ngươi xinh đẹp đến đâu, hoa tươi thế nào, thân phận ra sao.

Trước mặt hắn chỉ có chết chữ mà thôi. Hơn nữa, hắn không tin, một nữ tử Võ Tôn có thể có cái gì tốt đẹp. Thiên hạ này, mỹ nhân vô số, hoa tàn khắp nơi, chết đi mấy cái không thừa cũng chẳng thiếu.

Kinh hãi thần sắc, lão giả lùi bước về sau lẩm bẩm: "Ngươi, ngươi là kẻ nào".

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 73: Can Thiệp

Lão giả thần sắc kinh hoảng nhìn thiếu niên trẻ trước mắt, từ cái thần thái của thiếu niên này. Lão cảm nhận được sự uy hiếp tột độ, cho dù tên này mới chỉ hậu kỳ mà thôi, nhưng cảm nhận của cường giả sẽ sai chắc. Ấp a ấp úng, hắn nói: "Thiếu niên trẻ, khí tức của cậu không giống mấy người này. Chắc hẳn là không phải đồng bọn của nhau đi".

Phi Dương không nhiều lời, cất đi cây Barrett vào nhẫn trữ vật, lạnh giọng nói: "Lão già, trước khi ta chưa đổi ý, tốt nhất là ngoan ngoãn giao cái mạng ra đây, ta sẽ cho ngươi cái chết toàn thây".

Oanh!

Dứt lời, luồng sát khí khủng bố Phi Dương bạo nổ ra, tạt vô mặt lão giả. Uy áp đè nén không khỏi khiến hắn mồ hôi chảy ròng rã, cắn răng: "Có chết, ta cũng liều mạng với ngươi".

"A",..

Hét to một tiếng khí thế, lão giả thân ảnh phóng ra, lăng không đâm thẳng Phi Dương. Hỏa diễm ngọn lửa xoay quay cánh tay hắn ngưng tụ đập tới.

Phi Dương giơ tay mình lên, chiếc hộp đằng sau tự động phóng Tử Phủ lên tay. Chọn thẳng lão giả trước mặt, Phi Dương nhảy khỏi lưng con sói xuống một cái, rìu trên tay tiện thể bổ dọc.

Khai Địa!

Phanh!

"A",...

Một rìu, lão giả toàn bộ hỏa diễm trên tay hắn cứ thế mà dập tắc, khí thế bạo ngửa rạnh ngang yết hầu.

Lão giả ôm họng, máu tươi ràn rụa, ánh mắt oán độc nhìn Phi Dương, ngã quỵ xuống đất.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 3,000,000 điểm."

...

Một chỗ khác khá xa.

Hạo La nhìn tình cảnh chiến đấu kịch liệt xung quanh diễn ra, phe hắn hiện tại lợi thế đã có. Năm lão giả bên kia giờ cũng còn hai người. Bên hắn thì sao, tất nhiên là còn năm người chênh lệch lớn, trận này chắc thắng là cái chắc.

Nhìn về phía trước lão nhân, Hạo La cười gằn, nồng đậm sát cơ bao phủ toàn thân. Một luồng điện hình thành trên người hắn kết nối thẳng tới thanh đại đao ở tay.

"Chết".

Oanh!

Điện quang bao bọc ánh đao sáng loáng, tia điện giật giật ẩn hiện, đun nóng không khí xung quanh như khói. Hạo La chỉ động nhẹ cánh tay, liền tại chỗ biến mất.

Không phải biến mất mà là tốc độ của hắn quá nhanh mà thôi. Chỉ một hơi thở, hắn liền đã tới trước mặt lão giả, nhất đao quét ngang.

"Hừ, ngươi nghĩ lão phu sẽ chịu thua ư, ta sẽ cho ngươi một tấm vé tử tại đây". Nói xong, lão giả đưa tay vào ngực, hắn lấy ra một tấm phù sáng loáng hoàng kim bao phủ, chiếu rọi đủ để mọi người đều nhìn rõ mà thấy.

Ầm!

Hạo La thân ảnh gần chạm đến lúc, từ trong chiếc phù, một tòa tháp chóp vót bắn ra hút hai người vào trong. Trong tháp, cả hai người đồng thời bị xích sắt vây chặt xung quanh, khóa bất động rơi xuống đất.

Đứng im, lão giả cùng Hạo La hai người vũ khí dí chặt vào nhau, ken két tiếng kêu liên tục, Hạo La sảng khoái cười: "Cái xích rỉ này có thể cầm cố được ta lâu ư, chẳng mấy chốc, ta sẽ phá nó mà ra thôi à".
Lão giả thì khác, hắn đã chuẩn bị chết giống nhau, điềm đạm, không nói gì, quyết tâm chống cự.

...

Hai nữ người yêu thấy Hạo La bị trói chặt cũng không khỏi hoảng hốt, cấp tốc bay đến, sức mạnh liên tục tràn ra, đập mạnh lên hồi lên tòa tháp vàng cổ kính.

Tòa tháp này chính là một pháp bảo, khi tích tụ lực đầy đủ, nó sẽ phát nổ tựa như bạo tạc vậy. Hai cô gái này đánh vào chính là làm nó nổ nhanh hơn nhưng cũng làm nó hư đi để sát thương của vụ nổ giảm xuống.

Về đám còn lại chính là hai người khác Xương Thu cùng một người đang đánh với một lão giả chuyên đi câu giờ. Vừa đánh vừa chạy khá lâu, cả hai đã đánh tới tận hoang mạc xa xôi tít tắp. (Cách đây vài trăm dặm đi).

...

Đang giằng co kịch liệt phía dưới chỗ cái tháp, trên trời, đột nhiên một cây rìu bắn xuyên tầng mây mà xuống, mang theo uy áp cửu đỉnh đập tới. Mục tiêu của nó nhằm thẳng cái tháp phía dưới, khí tức từ cây rìu phát ra vô cùng khủng bố, tiếp cận nhất kích tất sát Võ Tôn đỉnh phong phạm vi, cộng với cái tháp hợp lại lực sát thương không thể tả.

Bay đằng sau cây rìu chính là Phi Dương ca, mang một phong thái thiếu niên trẻ tuổi chưa vào đời bao giờ, có chút ngây ngô trên mặt nhưng cũng để đám người bên dưới cảm thấy nguy hiểm dồn dập không thôi.

"Khai Mang".

Oanh! Răng rắc!

Cây rìu đập mạnh vào quả cầu lúc, lóe lên vài giây, tại một ô đất luồng sức mạnh khổng lồ lan tỏa. Sát thương không thể coi thường, gây nên sinh linh biến sắc, đất trời rung chuyển bạo tạc. Hình thành một cây nấm ánh sáng che phủ 100km đại địa, 1/3 tòa thành liền bị san phẳng thành bình địa đường phẳng lì.

Cùng với vụ nổ, đại địa bị đục ra một lỗ không đáy đánh xuyên lòng đất trong, hoàng cung giờ đã không còn lại gì nữa, triệt để tan biến.

Mạnh Mẽ cùng hai đứa con, mấy vị quân đội, kỵ binh tu vi vừa vừa cảm thấy nguy hiểm cũng kịp bay ra ngoài phòng ốc ẩn nấp nhìn lên thân ảnh Phi Dương trên cao, trố mắt run rẩy.

Mạnh Mẽ hoàng thượng cũng là Võ Tôn sơ kỳ, từ nhát rìu đó, hắn liền cảm giác được nó siêu việt cả Võ Tôn Đỉnh Phong, quá mạnh, mạnh đến không đỡ nổi.

Đến cả phía bên kia đang giao thủ nửa chừng ba người cũng không khỏi dừng lại nhìn về cái vụ nổ xuất hiện, họ cảm nhận được, có kẻ khác can thiệp vào chuyện này. Dù thật không biết rõ kẻ này là ai và từ đâu chui ra, nhưng 3 người này vì tò mò, họ vừa đánh vừa thụt trở lại. Xương Thu cũng không nhận ra vì nàng chỉ nghe thông báo và cảm nhận nên mặt Phi Dương làm sao biết được.

....

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 3,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 3,000,000 điểm."

Lăng không đứng trên cao, Phi Dương nhíu mày, tín hiệu báo hai lần nghĩa là hai con bé mỹ nhân chưa chết. Khả năng cao là hấp hối hoặc sắp ra đi cũng nên, cảm nhận của hắn không sai có chút mờ nhạt khí tức hai người phóng tới.

Dưới hố sâu, hai cái nữ nhân này thoi thóp đứng dậy leo đất mà lên, cả hai viết thương chằng chịt khắp người, nội thương không phải nhẹ, đi đứng không vững.

Nhìn thấy Phi Dương như tử thần hạ xuống, cả hai con mắt như muốn nứt, tràn đầy sợ hại ngã nhào. Một nữ tử kinh hoảng thét: "Ngươi, ngươi là ai, đừng qua đây, tha ta đi".

"Hai người các ngươi tốt nhất là đi thôi, các ngươi giết bao nhiêu người không thấy tiếc, giờ chết trong tay ta cũng chỉ như thế này". Nói nhanh nói gọn, Phi Dương tiến gần nữ tử cho một quyền.

"Tiên tử ư, đánh nổ".

Ầm!

"A",....

Tiếng giọng ngọt ngào hét thảm thiết, nữ tử máu tươi cuồng phún, cả người ngạnh sinh sinh bị đánh nổ, máu thịt be bét.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 3,000,000 điểm."

Người còn lại thì đã nhận sợ, tên này chính là ác ma a, lòng nàng thầm hô: "Không, ta không thể chết ở đây".

Trong lúc Phi Dương đánh chết nữ tử kia, đã cởi hết quần áo vội vàng chạy tới hô to: "Đại nhân, đại nhân, thiếp thân...".

Nhưng mà không đợi nàng nói hết, Phi Dương liền một quyền thẳng tắp đấm sang, tốc độ nhanh, dứt khoát quyết liệt.

"A",...

Ầm!

Thanh thúy tiếng kêu, nữ tử bị đánh nổ tan tành, óc văng tung tóe, để lại một thi thể xinh đẹp, thướt tha loạng choạng, xụi lơ ngã xuống, có một chút mất thẩm mỹ quan ở đây.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 3,000,000 điểm."

Phi Dương lắc đầu, ta chưa đến mức bị gái làm lung lay đâu, kẻ nào đã bị ta muốn giết thì tất phải chết.

- ---------Tác giả nói: Chương này có chút máu tanh, nhưng là tác là người bình đẳng, nam chết thì tất có nữ chết, không thể vì vậy mà thiên vị được. Hơn nữa không gian này là gì, tại sao vào đây, lý do, mục đích tác sẽ giải thích sau.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 74: Sắp Đột Phá

Phi Dương vừa chém giết hoàn tất, hắn liền đã rõ ràng ba tên kia đã đến chỗ hắn. Nhưng hắn không có sợ, các skill đã phục hồi hoàn tất, Phi Dương không có cảm giác là hắn sẽ thua chút nào.

Trên không trung, ba người này vô cùng ngạc nhiên, bốn tên Võ Tôn Đỉnh Phong vậy mà lại chết bởi một người, một kẻ yếu hơn cả bọn họ. Nhìn có chút là không thực tế nhưng mấy người này cũng biết chấp nhận sự thật. Làm cường giả đôi khi tâm cảnh cũng phải thật viên mãn, nếu không cũng chẳng tu được.

Xương Thu nhỏ nhẹ mở miệng: "Các hạ có thể chém giết bọn họ, chứng tỏ các hạ rất mạnh. Tại sao phải tốn thời gian vào chuyện này, lý do là gì".

Phi Dương cười cợt nhìn Xương Thu, thản nhiên nói: "Ngươi còn nhớ cái tế đàn ấy chứ nhỉ. Các ngươi chính là đang làm phiền buổi tối của ta, ta rất là không vui lên được đây".

Xương Thu như nhớ ra điều gì đó, hốt hoảng cúi đầu: "Xin lỗi, bọn ta không cố ý, cần gì phải như...".

Nàng nói là thế nhưng nam tử bên cạnh lại hành động khác, thằng này chỉ thẳng đoản kiếm ném mạnh vào Phi Dương thét gào: "Đừng nhiều lời làm gì, ngươi nghĩ ngươi là thần thánh phương nào. Chỉ là một tên Võ Tôn Hậu Kỳ mà dám uy hiếp ta".

Phanh!

Đoản kiếm màu trắng bay như tên lửa xé gió thọc thẳng hướng Phi Dương đâm tới, tràn ngập sát cơ, nóng lạnh hỗn hợp, băng liệt không khí.

Phi Dương cười gằn, một rìu trên vai hạ xuống, theo bàn tay chạm ngang vào thanh kiếm, rung lên bần bật.

Coong!

Chỉ là, khi thanh kiếm chạm đến cây rìu lúc, nó lại không chịu nổi phản lực lẫn độ cứng cái rìu này, vẻn vẹn kêu một cái thì bắn bay sang một bên cắm vào đất.

Không cho Phi Dương cơ hội phản ứng, chạy sau cây búa nam tử kia xuất hiện, thân pháp thật nhanh lại gần Phi Dương. Lấy ra đoản đao đeo bên cái hông, hắn cầm chắc trong tay cuồng hỉ.

"Tiểu tử, chết trong tay ta là phúc phận của ngươi, bản đại gia không tin ngươi có thể mạnh như vậy.".

"Bạch Nhật Loan Đao".

Hắn thực sự không có tin, cái hắn nghĩ, tên tiểu tử này chính là loại đi ăn hôi cướp mạng người khác. Kể cả khi giết chết bốn người, sức lực chắc chắn tiêu hao, đánh tiếp là không thể.

Bất quá, đen cho thằng này chút, Phi Dương tiêu hao chính là không nhiều. Một đòn Khai Mang cùng lắm 4000, hai đòn oanh sát, chưa đến 500. Vì vậy hắn còn tiếp cận 14.000 thiên lực cơ mà.

Miệng hắn hơi nhếch, một tay giơ lên cao. Ngọn hỏa diễm quen thuộc lần nữa ngưng tụ mà ra, sức mạnh khủng bố lan tràn, co lại không khí xung quanh.
Tên này nãy giờ tiêu hao, một đòn của hắn chắc chắn là 7000 thiên lực tiếp cận, đối với Phi Dương mà nói, dùng bạo kích, chỉ cần 3500 thiên lực là đủ.

"Song Đấu Cực Quyền" - Bạo kích x3 sát thương.

Nam tử sắp chạm vào Phi Dương giờ này, sắc mặt đã tái nhợt. Uy áp khổng lồ không khỏi khiến cả người hắn run rẩy như con cầy sấy, hàng nước mắt chảy ra vì hối hận nhưng đã quá muộn.

Phanh!

"Aaaaaaaa"...

Hét thảm ròn rã, nam tử bị đục thủng bụng, ruột gan lòi ra, chảy đầy tay Phi Dương. Nhưng Phi Dương cũng không đổi sắc, chỉ ghê tay chút đi rửa sạch là được thôi.

Ầm!

Nam tử từ bàn tay Phi Dương cả người bắn đi như phản lực, máu tươi trải dọc mặt đất, cơ thể hắn bắn nổ vào dãy phòng ốc không rõ tung tích.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 3,000,000 điểm."

Tên công công với Xương Thu há hốc mồm, bọn họ nhìn thấy cái gì, tên kia chỉ đấm một quyền, nam tử kia liền đã chết (họ cảm thấy khí tức tắt đi). Dễ dàng đơn giản giết chết một Võ Tôn, hắn rốt cuộc có bao nhiêu mạnh. Chẳng nhẽ là Võ Đế cường, nhưng là khí tức kẻ này đâu có giống như vậy.
Tên công công bay thẳng xuống đất quỳ, hô to: "Tiền bối bình tĩnh, có gì từ từ nói, lão nô không muốn chết. Ngài đại từ đại bi...".

Còn về Xương Thu thì nàng không nghĩ nhiều, xoay người nàng liền cấp tốc hết mình mà chạy. Tên này quá mạnh, mạnh đến trình độ nàng không có phần thắng. Nhất định phải trốn, không trốn không được.

Phi Dương nhìn về thân ảnh đang chạy thoát kia, hắn nhếch miệng cười. Cầm chặt cây rìu trong tay, Hư Không Ẩn Sát Thuật thôi động đến mức tận cùng, 2,7 tốc độ không phải dễ chơi.

Chỉ vài hơi thở, hắn đã bắt đầu xuất hiện phía đằng sau Xương Thu. Nàng này khuôn mặt mộng bức, xuất hiện chút can đảm thần sắc.

"Liều Mạng".

Hô to một tiếng, nàng quay người, hai tay ngưng tụ liên tiếp mấy thiết sắt rắn chắc bao bọc. Dồn hết sức lực đọ với cây rìu của Phi Dương. Đây 100% là liều mạng ý nghĩ.

Phi Dương cũng nghiêm túc, màn vừa rồi căn bản chỉ để dọa người mà thôi. Hắn lấy đâu ra cái một quyền end game vậy, nên là đòn rìu này chính là cực hạn của hắn 6000 thiên lực, tiêu tốn rất nhiều.

"Khai Địa" x1.8 sát thương. (10.800 thiên lực)

Về phía Xương Thu, đòn này toàn lực của nàng chính là 6500 mà thôi, đối chọi 10,800 là không thể nào. Chiến đấu hồi lâu, nàng đã chẳng còn bao nhiêu cái gì là Thiên Lực nhiều, đây gọi là phang nhiều thì yếu sinh lý đi.

Rầm!

"Aaaaa"....

Lại thêm một cái hét thảm vang vọng, Xương Thu bị đánh bay xuống đại địa, máu tươi từ mồm nàng phun ra. Mặt đất nổ tung một lỗ, diện tích 40km trải rộng, thân ảnh Xương Thu nhìn rõ ràng đã bị đóng cọc ở dưới.

(Vụ nổ chỉ có 40km ư, đơn giản chút là lý thuyết lực tiêu trừ nên không phải 100km, bạn nào giỏi vật lí mới hiểu, khi hai lực va vào nhau một cái 10 và cái kia 20 thì sẽ dư ra 10 kèm lực ma sát, cản các kiểu chỉ còn lại 8).

Phi Dương không nghĩ nhiều, thật nhanh hết mức có thể bay xuống để chấm dứt nàng này. Bởi vì, hắn lại sắp đột phá, cảnh giới đỉnh phong đã ở trước mắt rồi.

Xương Thu nằm thoi thóp dưới đất, cơ thể tàn tạ thê thảm, cử động cũng còn khó khăn không nổi. Mặt nàng hoảng sợ, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm thân ảnh kia đang tiếp cận.

P/s: Tác có thể nói, trận chiến về sau sẽ ngày một khó khăn, thậm chí main còn thua trận, còn phải tự đi tu luyện chứ chả chơi đùa gì.

Chương 75: Diễn Kịch

Thở dài một hơi, Xương Thu buông lỏng chống cự, nhắm mắt nói: "Từ khi xa vào ma đạo, ta đã giác ngộ tử vong rồi, chỉ là ta muốn biết trước khi chết kẻ giết ta tên gì".

Phi Dương đứng nhìn nàng một lúc, lắc đầu nói: "Hahahaa, ý ngươi là ngươi muốn biết tên của ta. Được, được, ta sẽ nói cho ngươi rõ, ta tên là Phi Dương".

Xương Thu hơi nhíu mày một chút xíu, nàng có chút không muốn chết, nhưng nàng vẫn nhẹ nhàng nói: "Tốt, ra tay đi. Kiếp sau ta sẽ trả thù ngươi sau".

Phanh!

Một thanh âm xé gió vang lên, Phi Dương rút ra đoản kiếm bên hông mình, tốc độ cực nhanh. Nửa chiêu một thức đâm mạnh vào cổ nàng, máu tươi trào ra, nhộm đỏ màu đất.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 3,000,000 điểm."

Cạnh

Cắm lại đoản kiếm của mình về hông, Phi Dương thẳng tiến đi về phía hoàng thất chỗ. Nói thật, tính tò mò của con người là một tính không tốt, thậm chí có nhiều người vì nó mà chết, nhưng nó cũng có mặt lợi của nó mà. Phi Dương hiện giờ, cũng rất là tò mò, thứ gì có thể khiến cho hoàng thất phải cật lực bảo vệ, Võ Tôn hi sinh liên hoàn như vậy.

....

Cũng không lâu lắm, Phi Dương đã trở lại chỗ lão giả. Tên này vẫn đang quỳ ở đấy, nhưng là Phi Dương cũng có thể cảm nhận hắn đang hồi phục thiên lực dần dần.

Cái này có thể khẳng định, ông lão này hoàn toàn không tin tưởng hắn. Ta có thể nói rằng, con người tin tưởng lẫn nhau chỉ dựa trên cái khung lợi ích mà thôi, rất ít có tình cảm nào chân thành mãi mãi ở đây.

Kể cả có yêu say đắm đi nữa, thì sau trăm năm, vạn năm có lẽ cảm giác ấy cũng bắt đầu phai nhạt mà bay đi.

Bất quá, dù lão này có hồi phục hay không, ý định của Phi Dương vẫn không có sửa đổi, chết kết cục vẫn là xác định đi.

Thấy Phi Dương tiến lại gần mình, lão giả vội vàng cúi thấp đầu, miệng lẩm bẩm: "Hừ, để xem hươu chết trong tay ai, ta không tin ta vận dụng thứ này sẽ thua hắn".

Oanh!

Lão giả chưa kịp chuẩn bị nói gì hay động thủ, Phi Dương liền đã động thủ trước. Tốc độ của hắn cực nhanh, cây rìu trên vai vèo vái đập xuống, vận tốc tia chớp thẳng đầu mà đánh.

Lúc này, lão giả mới mộng, hắn đây là tính toán sai, Phi Dương vậy mà động thủ trước tiên. Não suy nghĩ cấp tốc, biện pháp nhất thời không có, hắn chỉ có thể vội vàng ngưng tụ thiên lực vào tay chống đỡ.

Phi Dương cũng biết, một rìu này không giết được lão giả. Nãy giờ cân ba không phải khó, nhưng thiên lực của hắn cũng chỉ còn nửa, dù ngay bây giờ lên cấp, hắn cũng không muốn chật vật đánh đấm, không đáng.

"Khai Địa" - Bạo kích: Gây choáng.Rầm!

Ăn một rìu vào người, lão giả này không bị thương chỗ nào cả. Nhưng ý thức của hắn đã bắt đầu xảy ra chuyện. Lảo đảo choáng váng, không khống chế được cơ thể của mình. Lòng hắn liền như bị con cá mập cắn vào, cực độ hoảng loạn.

"Không, không, không, dừng".

Không đợi lão giả hoàn hồn, Phi Dương nhanh tay nhấc lên cây rìu lần nữa, 4000 thiên lực hội tụ vào trong, một rìu chi uy đập xuống.

Rầm!

"A",...

Một rìu bổ dọc, máu vảy trời cao, hét thảm thiên địa, thị nát xương tan. Lão giả lập tức bị chẻ đôi, cốt thứ lòi ra từ ngực, đầu vỡ ra nhiều mảnh.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 3,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Tôn Đỉnh Phong."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trạng thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 0/300,000,000."

Phi Dương hơi có chút chạnh lòng, 300 triệu, quá nhiều. Có lẽ sắp tới hắn có dự tính đi tu luyện này nọ, hoặc thử thêm mấy phương pháp khác xem, biết đâu bớt đi chém giết số lượng phần nào.Suy nghĩ thoáng qua chút, hắn còn nốt việc cuối cùng phải làm, giải quyết thằng hoàng đế và kiểm tra bí mật nào.

.....

Một bãi đất phía dưới, này binh bộ ác liệt đang đánh nhau dồn dập, người sống, người chết cứ tiếp tục cầm lên binh khí, giáo mác cọ xát liên hồi.

Đối diện hai bên là Mạnh Cập một mình và Mạnh Ca cùng hoàng thượng. Chỉ là lúc này hoàng thượng sắc mặt đã tái xanh, miệng liên tục thở hổn hển. Hắn bị trúng độc, không rõ nguyên nhân, thậm chí hắn còn không biết trúng lúc nào, chỉ biết Mạnh Cập đã thừa nhận là hắn làm.

Mạnh Ca vẻ mặt tức giận, nhìn thân ảnh Mạnh Cập trong đám binh lính lính hô lớn: "Hỗn trướng, Mạnh Cập, ngươi dám tập hợp binh lính tấn công phụ hoàng, ý ngươi là sao".

Mạnh Cập khuôn mặt không biểu tình, giơ cây kiếm chỉ huy binh sĩ, nhàn nhạt nói: "Hừ, Mạnh Ca ngươi đừng suy nghĩ ngây thơ như vậy, không phải lão già này cứ giấu giấu diếm diếm cái gì bí mật. Cái hoàng triều này đã không sụp đổ. Hôm nay, ta không muốn chết, vì vậy ta chỉ có thể lấy cái bí mật đó làm nguôi giận vị đại nhân kia".

Song phương binh sĩ chém giết hăng hái, ai nấy đều nghiêm túc. Một phe là không muốn chết quân, còn một phe là trung thành tuyệt đối quân.

.....

Mạnh Ca cùng Mạnh Cập song kiếm chạm nhau, cọ xát dữ dội, ánh mắt hai người nghiêm nghị dị thường, đánh qua đánh lại không ngừng, các vũ kỹ liên tục thể hiện.

Chênh lệch thì lại khác, chả mấy chốc, vài chiêu phía dưới, Mạnh Cập liền bị đánh bay vào đống phế tích, tung tích không rõ ra sao.

Chạy lại gần phụ hoàng nằm đấy, Mạnh Ca nước mắt ràn rụa, ông chặt lấy ông vào lòng khóc òa: "Cha, cha đừng có đi, nếu cha chết, giang sơn này chẳng nhẽ phải hủy".

"Không... giang sơn này.... đã không còn.....nó đã tan biến đi....". Mạnh Mẽ xoa đầu thằng con trai, khuôn mặt vô hỉ vô bi, như thể được giải thoát vậy, hắn nói: "Chỉ cần, chỉ cần ngươi còn sống là ta đã vui lắm rồi".

"Không, phụ vương". Mạnh Ca khóc òa, ôm ngày một chặt lấy thân thể Mạnh Mẽ.

Mạnh Mẽ chỉ lờ đờ, hắn đưa lấy cái ngọc giản vào tay nhi tử nói: "Cầm lấy nó, và, và chạy đi, đừng quay lại. Phụ hoàng đã có chuẩn bị trước rồi". Chỉ nói xong một lời, bàn tay hắn lặng yên rơi xuống đất, mũi đã không còn thở nữa rồi.

Chỉ là, khi hắn vừa chết xong, hắn không có được nhìn thấy nụ cười gian tà trên mặt nhi tử mình mà thôi. Đây căn bản chỉ là một vở kịch, một vở kịch do hai thằng con của hắn bày ra để lừa hắn mà thôi.

Lúc này, từ đống đổ nát, Mạnh Cập đã bay lại gần Mạnh Ca, cơ thể hắn có chút thương nhẹ nhưng vẻ mặt vô cùng tươi cười, hoan hỉ: "Đại ca, thành công ư, bí mật đó là gì"

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau