THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Lên Đỉnh Bị Làm Phiền

Trong một tòa mật thất nào đó ở Kha Gia, Phi Dương đang ngồi ôm hai mỹ nhân hai bên nắn lên nắn xuống. Đồng thời, đằng sau hắn là một núi đồ ăn sơn hào hải vị chất lượng cao.

Phi Dương vui, vừa ăn vừa quẩy tưng bừng. Cứ ăn xong một đĩa hắn liền đem nó đập xuống sàn văng thành mảnh nhỏ tung tóe. Nói võ giả không cần ăn, nhưng Phi Dương khác, dù là Võ Thánh hắn thề hắn cũng vẫn ăn như vậy.

Nhìn về phía Kha Nguyệt, hắn đặt tay vào cằm nàng này, từ từ nâng lên, tuyết trắng cái cổ cong cong. Nhìn thẳng vào mắt nàng, Phi Dương cười: "Tiểu thư a, ngươi lọt vào tay ta, ngươi liệu có vui hay đang buồn đây".

Kha Nguyệt cười cười nhẹ nhàng, đưa tay lên má hắn nói: "Đâu có, đâu có, được ở bên đại nhân là phúc phận của thiếp thân".

Xoay người một chút, nhìn lại Thục Hiền, hắn cũng cười nói: "Còn ngươi thì sao nào".

Thục Hiền cười cười, đưa cái tay ra vuốt vuốt ve ve cái ngực Phi Dương: "Hừ, nô rất vinh hạnh được phục vụ thiếu hiệp a".

Phi Dương sơ ý lúc, Kha Nguyệt uốn người mà lên, động tác như con rắn trườn đến, nàng vội vàng ôm chặt lấy ngực Phi Dương, nặng trịch hai hòn ngọc thủ đè nén lên người hắn, mềm nhũn khiến Phi Dương cũng không khỏi phê phai. Phi Dương cố nhịn lại dục hỏa, có lẽ không được, hắn nắm chặt cặp bưởi của nàng, bóp bóp mềm mềm, miệng hắn thì tiến lên hôn chặt đôi môi không ngừng.

Bên cạnh Hiền Thục cũng không kém gì Kha Nguyệt, nàng đưa thẳng tay ra thọc vào đũng quần Phi Dương vươn sâu. Phi Dương cảm thấy liền đã không ổn. Nhưng muộn, nàng này đã đưa đầu mình vào chỗ đó của hắn.

Phi Dương trong lòng chửi mẹ, hai người này cũng quá điểm thô bạo đi. Hắn dịch ra Kha Nguyệt một chút, đem bàn tay vỗ lên cái mông nhỏ đầy đặn của nàng cười lớn: "Được, ca chiến đến cùng với hai ngươi".

Từng tiếng rên rỉ, kêu bạo hưởng hòa tán, một đêm hoan hỉ của Phi Dương bắt đầu.

....

Trong thành, lúc này lũ Võ Giả gần như đã chết đến 70%, một lượng lớn con cháu thế gia đều đã tập hợp trốn dưới hầm. Bất quá, theo từng cái hầm bị đào lên, một đoàn người lại phải bị chém giết thêm một lượt cũng tính.

Dẫn đầu đoàn người lúc này chính là một cái nam tử dẫn đội đi chém giết, hắn du tẩu kiểm tra qua mấy căn hầm liên tục khám xét ban đêm.

Kha gia bên trong, có vài tên áo đen lúc này đã thâm nhập vào trong lục soát, để bọn họ thấy lạ là quá nhiều hầm vậy mà lại trống không không có đến một người.

Một tên thuộc hạ lên tiếng: "Có lẽ là không có người đâu, chúng ta tìm nốt một, hai cái rồi đi".

Đám người xung quanh cũng gật đầu, chọn ra vài cái kiểm tra sau cùng. Buồn cho lũ này, bọn họ đã bắt đầu chọn nhầm hầm của Phi Dương ha.

....

Lúc này, Phi Dương vẫn đang đắm say trong dục vọng, cưỡi ngựa trong hầm không biết gì, căn bản là hắn không bật Hư Không Ẩn Sát Thuật lên a. Đơn giản hắn nghĩ ban ngày đã cảnh báo lũ kia, tất nhiên là sẽ không ai làm phiền chứ.

Ầm, két két.!

Cánh cửa hầm liền bị đẩy nhẹ nhàng ra, tiếng két lọt vô tai Phi Dương, thần sắc hắn liền băng lãnh lên. Lòng mắng liên hồi: "A, rất cuộc là kẻ nào, kẻ nào dám làm phiền ca thời khắc này. Còn nữa hàng họ của ca cũng lộ hết rồi, đâu còn mặt mà ra đường nữa, bọn này phải chết".

Phi Dương thét lớn: "Aaaaaa, Các ngươi, tất cả đều phải chết, chết hết cho ta. Ta thề, ta sẽ đồ sát không thừa một ai".

Đám người gồm 5 tên áo đen lúc này cũng ngạc nhiên, họ mở của ra thấy là cái gì, đây là một bữa hân hoan. Nhìn Phi Dương đang ngựa giống, mấy người mặt cũng đỏ đỏ chút.

Thú thực bọn này giết người không ghê tay những trường hợp này họ cũng gặp cực ít ỏi, đặc biệt đang lên đỉnh bị giết chắc cũng thú vị. Cả đám cười rộ lên:

"Hahahaa, tiểu huynh đệ của ngươi cũng nhỏ quá đi".

"Tiểu bạch kiểm a, tuổi nhỏ mà đã học mấy thứ bậy bạ rồi".

"Không không, cái này ta thấy đúng là tuổi nhỏ tài cao mà".

Rút tiểu đệ trở lại, Phi Dương lúc này trần chuồng, tròng mắt đỏ như máu, ánh mắt như muốn hủy thiên diệt địa, sát khí nồng nặc, nghẹt thở tràn lan phủ đầy mật thất.Hắn không có thời gian mặc quần áo vào, vì là hắn nếu mặc thì bị đánh úp là cũng không vui đâu.

Bọn áo đen này đang cười rộ Phi Dương lúc, bỗng nhiên cả đám liền hoảng hốt, thần sắc khó coi. Họ cảm nhận được là cái gì, sát khí sát khí quá đặc, đặc đến không thể tả. Kẻ này tuyệt đối phải giết tới vạn người mới có luồng sát khí khủng bố như vậy.

Cả đám liền nghiêm túc, vũ khí rút ra ầm ầm, tốc độ cực nhanh vọt ra tiến tới Phi Dương chặn đánh.

Phi Dương dơ tay lên, cái hộp trong góc liền bắn ra Tử Phủ về tay hắn, cầm lên Tử Phủ, khí tức Phi Dương lập tức bay lên Võ Tôn Hậu Kỳ. Không do dự, một rìu hắn quét ngang.

Bọn này đang bay đến giữa chừng, tưởng chừng Phi Dương chỉ yếu gà Võ Hoàng Hậu Kỳ, nhưng một pha bộc phát liền đánh mặt bọn hắn, một rìu đánh tới bọn họ liền vô pháp né tránh luôn.

"Khai Địa".

Ầm Ầm

"A!", "A!", "A!",....

Một chém, ba tên liền rú thảm kêu lên rồi bị mổ ruột mà ra. Máu me chảy xuôi, ba Võ Tôn trung kỳ căn bản trước mặt Phi Dương cũng chỉ một chém mà thôi, lực chiến của hắn sấp xỉ Võ Tôn Đỉnh phong sợ gì.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

Hai tên đằng sau lúc này đã hoảng rồi, mẹ nó tên này chính là dấu nghề tới cực hạn luôn, sợ quá, cả hai cũng nhanh chí thét ra: "Mọi người ở đây có địch".

Hai tên này hét xong cũng chính là lúc bọn họ phải chết rồi, Phi Dương liền thôi động Ẩn Sát Thuật tiến nhanh tới bọn hắn, đập xuống.

"Khai Địa".

Ầm ầm "A!", "A!",....

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

Kèm theo tiếng hét của lũ này, 4 tên mới liền đã chạy tới, cơ hồ đoàn đội chỉ có 9 người.

Bốn tên này vừa bước vào, chạm mắt chính là Phi Dương đang trần chuồng chặt xác chết. Cả đám không khỏi run run lùi lại. Người đã chết còn chặt nữa làm chi.

Mắt Phi Dương như diều hâu săn mồi liếc ra bốn tên ở cửa, "Vèoooo" tốc độ hắn như đạn pháo bay đến mấy thằng này.

Mấy thằng này hiển nhiên rụt lại về sau, họ thật sự sợ, kẻ này quá mạnh, mấy thằng kia chết căn bản còn đi kéo họ đi cùng. Một người trong đám hô lên: "Chạy mau".

Một tiếng, cả bốn tên liền quay đầu bay vút ra ngoài. Nói chạy nhưng cũng chậm, hai tên sau cùng đã bị Phi Dương bắt kịp, một rìu đập đến.

"Khai Địa".

Phanh! Phanh!

"A!", "A!",...

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

Liền đơn giản dễ dàng chém giết như chặt dưa thái rau hai thằng này liền chết. Nhưng là chém nhiều như vậy cũng là đại giảm thiên lực của hắn.

Từ lúc đột phá hậu kỳ hắn có 18.000 thiên lực, hiện tại chém giết trừ đi còn 8000 đây này. Tuy thiên lực có thể tự động khôi phục nhưng giao chiến tốc độ tiêu là nhanh hơn dùng.

Nhắm thẳng một kẻ đang chạy, Phi Dương cật lực đuổi theo, với tốc độ của Phi Dương cơ hồ 5 phút thằng này liền bị bắt kịp.

"Tha mạng, A".

"Ngươi nhìn thấy tiểu đệ của ta lủng lẳng, ngươi phải chết".

Ầm

"A!"....

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

Chém giết hoàn tất tên này xong, Phi Dương nhìn về một hướng bay đi. Phủ Kha Gia rất rộng lớn, tên kia chắc chắn là chạy không chạy được xa, tìm chỗ ẩn nấp là chắc chắn. Vì vậy chỉ nấp quanh đây, mà quanh đây thì không thoát được Hư Không Ẩn Sát Thuật đâu.

Kinh nghiệm hiện tại: 59,5 triệu/135 triệu

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 67: Tế Đàn

Tên còn lại bây giờ đang nấp ở một góc xó xỉnh, khả năng cao hắn cũng không dám chui ra đâu, đang ngừng thở nằm đấy, bỗng dưng hắn liền đã cảm nhận nguy hiểm ập đến. Trên không, một cây Tử Phủ bay thẳng mà xuống.

Ầm!

"Aaaa".

Hét thảm một tiếng, một cánh tay bay ra ngoài, tên này cũng không nghĩ nhiều vội vàng tăng tốc bỏ chạy đi. Nhưng hắn vừa quay đầu lúc, thân ảnh Phi Dương liền đã từ đằng sau đi tới nhất quyền đánh ra.

"Song Đấu Cực Quyền".

Phanh!

"A",....

Chỉ một quyền, tên này liền đã bị đánh bạo nổ như bũng máu, tay chân mỗi nơi một cái.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

Phi Dương thở hắt ra một hơi, hắn xoay người bay về chỗ mật thất cũ, vừa bay hắn vừa lấy Skeletons Gates ra hút xác. Nếu mà không hút thì quá phí, thi thể Võ Tôn rất hiếm a, chưa kể vứt đấy phân hủy rất tiếc.

Tút tút

Đột nhiên, cái thạch truyền âm bên hông của hắn phát sáng, Phi Dương cũng đành cầm lên nghe, bắt được giọng Mộng Dao bên kia: "Phi Dương a, chàng đi cứu thiếp với, hình như có một lũ áo đen đang lục soát dãy hầm nơi đây, không biết khi nào thì chúng tìm ra thiếp".

Phi Dương lắc đầu: "Hừ, nàng đợi ta 3 tiếng ta sẽ tới, ta chỉ có thể nói như vậy thôi".

"Nhưng....". Mộng Dao nghẹn họng bên kia đầu dây nhưng là Phi Dương vẫn tắt truyền âm đi.

Phi Dương hắn là ai, hắn không phải thánh mẫu đi bảo kê gái, trạng thái thiên lực của hắn quá ít. Hắn không rảnh đi làm trò "chết vì gái là cái chết tê tái" đâu.

Gia đình thì hắn chỉ có thể toàn lực bảo vệ trong khả năng của hắn, nếu vẫn còn yếu đến mức bị bắt thì chính là họ không đủ thực lực, cản trở tương lai của hắn phát triển.

Dù bây giờ có người mang cả gia tộc, con cái bắt mang ra uy hiếp hắn, hắn cũng chỉ làm hết trong mọi khả năng có thể thôi, không rảnh đi gánh tạ cho họ.

Hiện giờ, Phi Dương cũng cần 3-4 tiếng để hồi phục toàn bộ thiên lực tiêu hao, sức mạnh không đủ, rất dễ chết. Tiến về mật thất, mặc hết quần áo vào, hắn ngồi xuống tĩnh tọa để lại câu nói: "Các ngươi cứ trốn ở đây đi, tý nữa ta có việc cần đi".

...

Ba tiếng sau, chỗ tòa phủ đệ Thục Gia, một tầng hầm liền bị lật lên, mười mấy thân ảnh áo đen bao khỏa lại vây quanh.

"Hahahaa, lại tìm được con mồi rồi, anh em chặt chém đê".

"Mấy cô nương kia chắc thịt mềm lắm đây, ta thật muốn chém thử cái".

Lúc này, trái tim Mộng Dao đã manh động như mấy con nai nhảy nhót rồi. Nàng lòng thì liên tục chửi Phi Dương là nam nhân vô dụng không bảo vệ nổi vợ. Nếu Phi Dương mà nghe thấy cái này thật, chắc hắn vả nàng bay mấy chục mét cũng nên.

Đám Võ Hoàng thuộc hạ đi ra xúm quanh Mộng Dao kêu lên: "Đại tẩu dịch sát góc mà đứng, bọn ta bọc hậu cho".

Ầm ầm ầm
Một loạt các thân ảnh áo đen nhảy lên, luân phiên tiến công tàn sát người trong mật thất hàng loạt. Một kiếm chỉ ra vài mạng người ra đi, cơ hồ người ở đây vô lực phản kháng.

Nhiều người cay quá, sợ chết, họ cầm lên vũ khí của mình cùng liều mạng chiến đấu, dù cho có yếu thế đi chăng nữa.

"A!", "A!", "A!",....

"Bọn ta liều mạng với các ngươi".

"Làm ơn, làm ơn dừng lại đi".

"Quá nhiều người chết rồi, các ngươi định giết đên khi nào nữa".

Chỉ 10 phút trôi qua, tiếng la thét thảm thiết tràn gập, rất nhiều võ giả chết trận bị mổ bụng xẻ thịt, đặc biệt là mấy xác chết nữ, nhiều thằng áo đen chém giết còn chọc vào bộ vị nhạy cảm, mất thẩm mỹ quan. Khúc nhạc cuối, xác người giờ đã tràn ngập cái hầm, mấy tên áo đen sắp chuẩn bị đến chỗ Mộng Dao ở góc.

Đám thuộc hạ Võ Hoàng cắn răng, hai mắt ra hiệu nhìn về Mộng Dao: "Đại tẩu a, chúng ta có lẽ cũng phải chết ở đây rồi".

Để lại câu nói, mấy tên Võ Hoàng này cũng tiến lên tham gia chiến đấu với đám người áo đen. Kết quả thì thừa biết, hai kiếm giao nhau, vài tên thuộc hạ liền bị đánh bay như đạn pháo đâm thẳng vô tường, có 3 người thì bị chém chết.

Bọn họ giờ khắc này đã tuyệt vọng, trong hầm giờ chỉ còn lại không quá 20 người mà thôi, cả đám ai cũng thần sắc u rầu, khóc lóc:

"Chẳng nhẽ chúng ta sẽ phải chết ở đây sao".

"Má nó ta còn sống được trăm năm nữa kia mà".

"Phi Dương a, ta hận ngươi". Mộng Dao rú thảm.

Một tên áo đen cười gằn: "Đám người các ngươi tốt nhất là đi thôi". Không nhiều lời ngoan thoại, mấy tên này đều đồng thanh tiến lên quyền kiếm đánh ra.

Nhưng là, bọn hắn đang bay giữ chừng, một thân ảnh liền đã tiến vào cửa hầm, đó chính là Phi Dương, tốc độ của hắn cực nhanh, một hơi tiến tới đằng sau đám này, một rìu quét ngang."Khai Địa".

Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!

"A!", "A!", "A!","A!",......

Liên tiếp 4 tên võ giả liền bị rìu của Phi Dương đánh mở, máu vẩy trời cao, mấy tên còn lại cũng chỉ là yếu gà như vậy, mất khá nhiều thời gian cọ xát trong hầm, Phi Dương liền trực tiếp dọn sạch nhưng hắn lại cạn thiên lực lần nữa.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

....

Thở hồng hộc liên tục, Phi Dương ngã ngửa xuống đất nằm dài hổn hển. Mộng Dao nhìn về phía Phi Dương lúc này, bĩu môi nói: "Chàng quá là chậm trễ đó.

Từ cơn mệt mỏi, Phi Dương vươn người dậy hừ lạnh: "Đây là cách nàng đối đãi với người cứu nàng sau. Mà cũng không sao cả, không thích tôi cô thể đi, tôi không phải vạn năng, rõ chưa".

Nhìn ánh mắt lạnh lùng của Phi Dương, Mộng Dao đã rõ ràng, nàng chính mình đã hiểu sai con người thật của hắn. Hắn căn bản chính là kẻ không thể bị bất cứ cái gì trói buộc hết.

Ngộ ra điều này, Mộng Dao nhìn thẳng Phi Dương nói: "Thiếp xin lỗi, lần sau nhất định sẽ không có chuyện như vậy nữa".

"Tốt nhất nên như thế đi". Phi Dương tùy ý trả lời, ngồi xuống tĩnh tọa hồi phục thiên lực tiếp.

....

Một nơi mật thất nào đó, hai thân ảnh nam nữ đang đứng nhìn về phía chiếc tế đàn. Đây là một tế đàn cao đến 10 mét, có trận pháp trên cùng, xung quanh chính là đám võ giả áo đen xếp bằng khống chế.

Trước cái tế đàn liền là cái hồ máu, cứ cách một khoảng thời gian lại có xác người chết được ném xuống.

Tên nam tử cười cười: "Tế đàn sắp hoàn thành rồi nhỉ, ta thấy muội cứ vô tư đi, còn nhiều tế đàn khác ở các nơi mà, không sợ thất bại đâu".

Nữ tử phủi tay, nói: "Ca, ngươi quá ngây thơ một điểm đi, có rất nhiều cái đồng thời tiến hành nhưng thành công chỉ có lác đác vài cái mà thôi".

Nam tử thắc mắc chút: "Muội muội à, ta thấy dù kế hoạch có thành công đi chăng nữa thì tỉ lệ tạo ra thánh giả rất thấp đúng không".

"Đúng, huynh đoán đúng, theo ma đế đại nhân suy đoán nó còn chưa đến được 10% kìa". Nữ tử gật đầu.

Bỗng nhiên, một tên thuộc hạ hớt hải chạy vào trong, khuôn mặt sợ hãi, vội vàng nói: "Thánh tử, thánh nữ đại nhân, quân số, quân số chúng ta mất tích đến mấy chục người rồi".

Hai người này đang bình thản lập tức ngạc nhiên: "Cái gì". Trong lòng bọn họ lúc này cũng đoán được, thành này có cao thủ tọa trấn.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 68: Phi Dương Vs Xương Hạo

Tên này nam tử quay người nhìn muội muội mình: "Ngươi cứ ở im đây hoàn thành tế đàn, ta sẽ đi giải quyết tên kia ngay lập tức".

Nữ tử gật đầu: "Huynh nhớ đừng thua đó".

"Ukm". Nam tử này để lại câu nói, thân ảnh hắn bay vút ra ngoài.

....

Mật thất, này sức mạnh của Phi Dương cũng đã hồi lại 90% rồi. Dưỡng lại tinh thần mình chút, thở dài một hơi, hắn cười: "Hahahaa, tòa thành này còn hai tên rất mạnh, chắc chắn là kẻ cầm đầu, bất quá, dám làm phiền đêm vui vẻ của ta, các ngươi đều phải chết".

Phi Dương lấy cái Tử Phủ của mình lên lắp vào hộp dắt ngang vai, đoản kiếm dắt về hông, đi bộ nhàn nhã ra ngoài mật thất.

Lúc này vừa đi ra ngoài cùng đám thuộc hạ một quãng, nam tử liền nhíu mày lại, hắn cảm nhận được một kẻ đang bay về phía hắn nhanh như đạn pháo đâm tới.

.....

Thân ảnh Phi Dương bay vút qua bầu trời, con mắt như diều hâu săn mồi ngắm thẳng nam tử phía dưới. Đâm thủng tầng mây, hắn đi ra ngoài, thét lớn:

"Khai Địa".

Nam tử nhìn ra người lao đến chỗ mình, mặt mày không chút lo lắng, cầm lên cây rìu dắt ngang vai rút ra, một rìu đập thẳng thân ảnh bắn tới.

"Chấn Bạo".

Rầm!

Hai cây rìu va vào nhau, luồng rung chuyển đại địa lan tràn khắp nơi, ở trung tâm vụ va chạm, một hố sâu được hình thành ở lan tỏa ra. Sóng khí lật tung mấy dãy phố bốc lên bay phất phới.

Trong khói bụi, hai thân ảnh bị bắn bay ra ngoài, mỗi người đều bay về một hướng ngược lại đâm vào mấy tòa kiến trúc.

Rầm

Rầm

Vừa va chạm song, Phi Dương liền đoán ra kẻ này chính là Võ Tôn Đỉnh Phong (20.000 thiên lực/8000 thiên lực/ 1 đòn), còn Phi Dương thì không kém hắn chút nào, hậu kỳ (18.000 thiên lực, 6000 thiên lực/ 1 đòn).

Bùm!

Nhảy ra khỏi cái hố, Xương Hạo cười lớn: "Tốt tốt, đã bao nhiêu lâu ta Xương Hạo mới gặp một kẻ mạnh như ngươi, trận chiến này rất vui".

Câu nói Phi Dương vang ra từ đống đất đá bên trong kêu lên: "Hừ, tốt, vậy để ta tiễn ngươi lên đường".

Ầm!

Một bàn tay đẩy ra, đống đá vùi lấp bắn tung tóe lên, thân ảnh Phi Dương dần dần ẩn hiện thuấn di mà lên, tốc độ cực nhanh vọt tới trước mặt Xương Hạo.

Từ trên cao, giữa không trung Phi Dương quay cây Tử Phủ một cái đập xuống.

Oanh!

Xương Hạo cũng nghiêm túc, cây rìu của hắn rung lên bần bật, bởi cảm giác hưng phấn, bởi sự điên cuồng của bản thân mình. Cua lên cái rìu, hắn quét ngang đánh tới Phi Dương.

"Chấn Bạo".Rầm Rầm rầm

Bùm!

Va chạm lần hai, cơ hồ lúc này đất đá tung bay, mặt đất tại chỗ hai người lúc này đã bị đánh thành một cái hạp cốc hố sâu lan tràn 5km phạm vi, nếu không phải vật liệu của tòa thành sợ đã thành 60km rồi.

"Ngươi nghĩ ta chỉ có mỗi Chấn Bạo thôi sao" một câu nói vọng ra trong bụi mù, Xương Hạo lần nữa tiếp cận Phi Dương thân ảnh. Một rìu tràn đầy hỏa diễm màu đỏ đập tới.

"Chấn Ngục".

Rầm! Rầm!

Lưỡi rìu chạm đến, Phi Dương mặt nghiêm, hắn sơ ý, hắn không ngờ đối phương có nhiều bí pháp như vậy. Kỳ thật hắn cũng đoán được phần nào tại sao đối phương mạnh như vậy. Chỉ có thể là tu luyện tà công thì mới có nhiều chiêu trò như vậy, hắn mà không có tà công buff thì Phi Dương giết hắn lâu rồi. Không kịp chặn đánh, Phi Dương chỉ có thể lấy lên chiếc Tử Phủ chắn ra mà thôi.

Bùmmmmmm

Nổ dài một hơi, một lỗ đất to trải dài 8km được tạo thành, Phi Dương liền bị đánh hãm vào hố bên trong, ta hồ ăn đất đá đi mà. Miệng không nhịn nổi bắn ra một cột máu dài phun lên, xương cốt bên trong vỡ vụn mấy mảnh làm hắn đau nhói.

Nhìn Phi Dương tình trạng trong hố lúc này, Xương Hạo tự tin lên hẳn, mặt hắn không khỏi có một vệt cười:

"Tiểu tử, rất giỏi, trẻ vậy đã là Võ Tôn, ta rất thưởng thức, có hứng thú gia nhập ma môn ta không".

"Hừ".

"Đừng vội đắc ý, ta sẽ giữ nguyên lời hứa tiễn ngươi lên đường". Giọng nói Phi Dương trầm ổn vang ra ngoài.

Nói một câu, một tay còn lại của Phi Dương vung lên, "Song Đấu Cực Quyền" bạo phát đập cây rìu của Xương Hạo bật ra bên ngoài.

Rầm!Vang nhẹ một tiếng, Xương Hạo bị đẩy về sau vài bước, nhân cơ hội, Phi Dương phát động hư không ẩn sát chui từ hố đi ra bên ngoài, thở hổn hển.

"Tốt, ăn một đòn kinh người như vậy của ta mà ngươi không chết, ta hỏi lại lần cuối, ngươi có gia nhập ma môn không". Xương Hạo lạnh lùng thần sắc.

"Chết"

Oanh!

Phi Dương gào liên một chữ, một chân đạp mạnh xuống đại địa, tạo thành một cái hố nhỏ, cả người hắn đi thẳng đến Xương Hạo trước người đập ra một rìu. Một rìu 5000 thiên lực được phóng xuất đi ra.

"Khai Địa".

Xương Hạo nhàn nhạt nói: "Ngươi cố chấp đến vậy, thì ta sẽ không nương tay nữa". Một lời đơn giản, cây rìu của hắn lần nữa gõ đến.

"Chấn Ngục".

Rầm! Rầm! Rầm!

Một lần nữa bạo phát, cơ hồ lần này diện tích phát nổ thật sự là lớn hơn trước rất nhiều, 15km đại địa phá toái, sụp lún cả xuống. Có thể nhận ra đòn đánh lần này vô cùng mạnh.

Tuy lại bị đánh bay lần nữa rụt về, nhưng là Phi Dương đã có kinh nghiệm hơn, vừa lùi xuống hắn liền đạp xuống đại địa cản lại lực đẩy của không khí rọi về.

Cứ liên tục đạp lên chục bước, tốc độ hắn tăng dần lên, Hư Không Ẩn Sát Thuật tiến thẳng, gấp 2.7 tốc đi thoắt cái vọt đến trước mặt Xương Hạo đấm ra một quyền (4000 tia thiên lực).

Khương Hạo bây giờ cũng đã chuẩn bị tinh thần Phi Dương đánh lén, nhưng là hắn nghĩ mãi không rõ tại sao Phi Dương lại xài quyền cước chứ, rìu hắn để làm gì. Không quan tâm nhiều, Xương Hạo vung rìu đánh ra, lần này cũng không mạnh như lần trước, bởi vì Xương Hạo tổn hao Thiên lực khá nhiều rồi.

"Chấn Bạo".

"Song Đấu Cực Quyền"- Bạo Kích x3 sát thương.

Quyền với rìu va chạm rung động, lần này rìu đã thua, 4000 tia Thiên lực x3 chính là 12.000 tia Thiên lực. Cực kỳ khủng bố, siêu việt Võ Tôn Đỉnh Phong đấm ra. Đồng thời, Phi Dương đã nỏ mạnh hết đà, át chủ bài ra đến 90% rồi, thiên lực thừa 8000, không còn cái nào để xài nữa.

Răng rắc! Ầm!

Cây rìu lập tức vỡ tan tành tại chỗ, quyền của Phi Dương đánh vào bụng Xương Hạo. "Ầm" một tiếng, bụng Xương Hạo liền bị xuyên thủng, đan điền phá toái, hỏa diễm thiêu rụi cơ thể hắn.

"A!"......

"Không thể nào, không thể nào, tại sao ta có thể thua được, không thể nào, không....".

Rống to như lợn chết, hỏa diễm phù phiếu lan ra khắp người, cơn đau dằn vặt hắn, nam tử nắm chặt tay Phi Dương thét gào, cả người dần dần xụi lơ xuống.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Đỉnh Phong, kinh nghiệm thu được 3,000,000 điểm."

Nhìn dưới đất đống tro tàn, Phi Dương lắc cái đầu: "Ta đã nỏ mạnh hết đà rồi, cứ nghĩ rằng không cần xài x3 cũng thắng không ngờ cuối cùng vẫn phải dùng. Không thể đánh được nữa, còn một kẻ, chẳng nhẽ ta lại phải bỏ đi".

P/s: Mấy hôm nay tác hơi bận, ra chương chậm chút.

Chương 69: Trận Pháp

Suy nghĩ cực nhanh, Phi Dương liền đã có quyết định của chính mình, trận này không chắc thắng nhưng hắn có thể đi quan sát, nếu có cơ hội hắn sẽ thử xem.

Hơn nữa, lũ sát thủ cũng dám can thiêoj vào trấn đấu, sợ tai bay vạ gió ý mà, thậm chí trận đấu kết thúc bọn họ còn có dấu hiệu rút đi, rè chừng Phi Dương. Đơn giản, nếu bọn này quần chiến có thể giết được hắn nhưng vấn đề là ai sẽ liều mình lên trước. Hơn nữa, Phi Dương có Hư Không Ẩn Sát dù quần chiến hắn vẫn chạy được.

Bản tính con người đó là như vậy, sợ chết là tất yếu rồi, trừ khi bị tâm thần mới không sợ chết nhé.

Xoay người, Hư Không Ẩn Sát Thuật khởi động, thân ảnh hắn biến mất trong đêm đen. Tiến tới phủ Kha gia, Phi Dương lao vào mật thất hô lên: "Đi ngay đêm nay, ta không thể ở trong thành lâu thêm nữa".

Hai mẹ con Kha Nguyệt lúc này cũng biết tình hình không ổn, vội vàng thu dọn đồ đạc đứng dậy đi ra nói: "Bọn ta chạy chậm sao mà đuổi kịp đại nhân a".

Phi Dương không nói nhiều, hai tay cầm hai eo của hai nàng nhấc lên, tốc độ nhanh chóng chuồn đến Thục Gia.

....

Thục gia tầng hầm, thấy thân ảnh Phi Dương vừa bước vào Mộng Dao tươi cười tiếp ra. Bất quá, khi nhìn thấy hai bên tay Phi Dương nàng liền đã sắc mặt khó coi.

(Kỳ thực mọi người đừng nghĩ phụ nữ ngày xưa không ghen tuông, tác viết hợp với thực tế, không phải cái kiểu yy, harem thu cả đám gái mà đứa nào cũng vui cười cả.

Đến cả vua chúa, gia tộc, gia đình còn chọn người thừa kế, vợ đánh nhau như chích chòe nữa là. Nghĩ quá đơn giản như tiểu thuyết chẳng có tý tính hợp lý, logic chút nào.)

Mặt Mộng Dao tuy khó coi, nhưng nàng đã rất nhanh đổi sang vẻ tươi cười, nói: "Phi Dương a, hai người này là ai vậy".

Phi Dương phất cái tay: "Nha hoàn của ta thu mới ấy mà, nàng nhớ đối xử tốt với họ nhé".

Mộng Dao gật gật cái đầu nhìn về hai nàng này: "Hai người, rất vui được làm quen ha".

Phi Dương bay thẳng lên trời, chỉ tay về 3 trong số 4 tên thuộc hạ nói: "Thôi, có gì làm quen sau, Ba người các ngươi nhấc ba nàng bay đi rời khỏi nơi này ngay. Tòa thành này không thể ở lại lâu nữa, quá nguy hiểm.".

"Ta còn có việc cần làm, đây là bản đồ đi gia tộc ta, cứ đường ấy mà lần, mấy ngày nữa ta sẽ đuổi kịp các ngươi".

"Rõ". Mấy tên này gật đầu nhấc lên mấy nàng nhanh chóng bay đi.

Phi Dương chọn thẳng hướng mà hắn cảm nhận được bay đi, nhưng là Phi Dương cũng sẽ không đi vào phạm vị cảm nhận của địch làm gì. Đứng ở vòng ngoài xem xét thôi, hư không ẩn sát của hắn vượt trội mà, lo gì.

Trong lúc rảnh rỗi chờ đợi, hắn tế ra cái Skeletons Gates của mình, tuyển hạng mục triệu hồi, hắn chon một kỵ sĩ Võ Tôn Trung Kỳ ra.

Rầm!

Từ trong cánh cổng một tên kỵ sĩ mặc chiến giáp rỉ mốc đi ra, hắn cưỡi trên một con ngựa bằng xương cổ cổ, tay cầm trường mâu (thương) dài 3m cũ kỹ. Đặc biệt, mùi tử khí (người chết) bao quanh người hắn rất nồng nặc, khí tức thì như có như không, chẳng giống Võ Tôn Trung Kỳ chút nào.
Nhưng là Phi Dương có tin hệ thống sẽ không hố hắn. Nhìn về con kỵ sĩ này Phi Dương ra lệnh: "Ngươi, vác lên Skeletons Gates đi thu xác cho ta ngay".

"Gràoooo".

Con kỵ sĩ rú vang lên, đánh ngựa tiến ra, một bài tay cầm lấy Skeletons Gates đeo lên, chạy như bay băng trên đường phố.

Điểm kinh nghiệm hiện tại: 71 triệu/135 triệu. Giết Xương Hạo cộng thêm mấy tên Võ Tôn Phi Dương giết trên đường đuổi đến Thục Gia nữa.

....

4 canh giờ đi qua (1 canh=1 tiếng), thiên lực Phi Dương đã hồi phục hoàn tất, nhưng hắn cũng chả dám chui ra, tính ra nếu đánh lúc này hắn vẫn thua, không còn skill nào nữa ngoài cái kia.

Đột nhiên, mặt đất bắt đầu rung chuyển, cả cái thành chết này bắt đầu lắc lên dữ dội. Các tòa nhà bắt đầu đổ sụp xuống nhường đường cho một tế đàn trồi lên.

Từ trong tĩnh tọa Phi Dương mở mắt ra, hắn có thể nhìn thấy các ký hiệu cột trận pháp thành hình vòng xung quanh tòa thành.

Không nghĩ nhiều, Phi Dương nhìn về hệ thống tư vấn hỏi thử: "Hệ thống a, ngươi biết cách dò xét và sửa trận pháp không vậy".

"Tất nhiên, hệ thống thực có biết cách làm, ký chủ thử phân tích bằng thiên nhãn đi nào".

"Tốt, ta tin tưởng ngươi". Mỉm cười nhẹ, Phi Dương Thiên Nhãn Tăng Phúc mở ra kiểm tra cái này trận pháp.

"Keng, Thiên Nhãn Tăng Phúc kích hoạt phân tích thành công mời ký chủ xem".Phi Dương nói liền: "Xem, xem chứ, mở ra nhanh".

"Trận pháp dò xét: Mục đích đi tìm một không gian nào đó trôi dạt trong hư không, tỉ lệ tìm được tọa độ mở ra là 40%. Hệ thống có cách cho phép ký chủ sửa nó thành 100%".

Băn khoăn chút, Phi Dương cảm giác mò được chút da lông, một kế hoạch trong đầu hắn được hình thành. Hắn nói: "Hệ thống, ngươi đưa ta công thức sửa trận pháp thành 100% để ta làm".

Rung mạnh một cái, một bảng số liệu được hình thành trước mặt hắn. Nhìn vào cái này Phi Dương bắt đầu đi sửa đổi.

....

Tế đàn chỗ, nữ tử này nghiêm mặt, thân ảnh nàng từ từ bước lên thềm cao tế đàn. Nàng giơ tay mình lên: "Bắt đầu khởi động dò xét".

Đám thuộc hạ xung quanh thần sắc cũng nghiêm túc. Tay chắp tay, đại lượng linh khí từ cơ thể họ hòa tán mà ra truyền vào tế đàn trên đỉnh.

Ầm ầm

"Cái gì, ngay lần đầu tìm kiếm đã thành công, sao số ta đỏ vậy". Nữ tử hoảng hốt thốt lên, thần sắc không thể tin. Trước mắt nàng, một lỗ đen không gian bắt đầu được xuất hiện. Một lỗ đen 5m rộng, tràn ngập màu huyền bí, thi thoảng có khí tức ba động từ trong đấy bắn ra.

Nữ tử cười tươi lên, thân ảnh từ từ bước vào lỗ đen, nàng tất nhiên biết, thằng anh trai đã thiệt mạng, tên kia thì trốn vô cùng kỹ. Nhưng nàng cũng không sợ tên kia làm phiền. Bởi nàng so với người anh trai kia mạnh hơn rất nhiều, đây là tự tin ý mà.

Còn về tế đàn sao, nàng không lo, có trận pháp tại, tên kia không thể nào đục nó ra mà đến được tế đàn trừ khi hắn thực là trận pháp tông sư, một tên trẻ tuổi có thể trở thành trận pháp tông sư, nực cười. Bất quá, nàng này chắc không nghĩ Phi Dương có hệ thống đâu nhỉ.

Sau khi thân ảnh nàng này biến mất, một bóng người đang thần tốc du tẩu về phía tế đàn. Đó chính là Phi Dương a. Hắn nhìn về phía tế đàn, hệ thống dò xét mở ra.

"Dò xét thành công toàn bộ, địch nhân không vượt quá một đại cảnh giới, thống kê như sau: 11 tên Võ Tôn Trung Kỳ, 5 tên Võ Tôn Hậu Kỳ."

Nói trắng ra, để chống cự duy trì tế đàn kia, 5 tôn Võ Tôn Hậu Kỳ kia đã phải tiêu hao Thiên Lực truyền vào. Còn mấy tên Võ Tôn Trung Kỳ thì đối với Phi Dương là chuyện nhỏ.

Xem xét xong thân ảnh Phi Dương thoắt cái tiến vào trong tế đàn. Lập tức hành động này đã kinh động lũ Võ Tôn.

"Ai, có kẻ đột nhập". Một tên Võ Tôn thét lớn. Cả đám còn lại cũng đao kiếm rút ra hết chuẩn bị nghênh địch.

Đạp vỡ mấy vật cản đường, thân ảnh Phi Dương dần dần lộ ra phía ngoài nhìn về đám con mồi này, liếm môi.

P/s: Hai ngày tới tác ra chương có thể sẽ chậm. Thứ 7, CN tác sẽ đăng bù, mọi người thông cảm ha.

Chương 70: Không Gian Khác

Phi Dương nhìn đám Võ Tôn trước mắt, mỉm cười nhẹ nhàng, một chân hắn giẵm mạnh xuống đất.

Vèooooo

Tốc độ bạo phát cực hạn, Hư không ẩn sát khởi động mà ra, thoắt cái, hắn đã lao thẳng. Cây Tử Phủ trong hộp bắn lên tay hắn, một rìu chi uy liền đập đến.

Bọn Võ Tôn này cũng hốt hoảng, cả đám không muốn chết, thằng nào thằng đấy dứt khoát quay đầu bỏ chạy mà đi. Tuy nhiên, vẫn có mấy đứa không chạy kịp.

"Khai Địa".

Rầm!

"A", "A",...

Một rìu đập tới, hai tên trước tiên đón đầu ngọn gió liền bị Phi Dương đập chết, đánh sâu xuống đất, xương cốt vỡ vụn.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém

giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

Nhìn về đám đang bỏ trốn tứ phía, Phi Dương cũng không rảnh nghĩ nhiều, hắn tốc độ bạo tăng theo sát một tên đang chạy. Tên này lòng liền than khổ, cả đám cùng chạy vậy mà hắn lại chọn mình, 1/9 tỉ lệ cũng quá đen đi.

Dù khổ đi chăng nữa thì số tên này đã chấm, Phi Dương tới đằng sau hắn, một quyền đánh ra. "Song Đấu Cực Quyền" cho một nhát, đầu tên này liền nổ tung, máu me, óc não chảy dàn giụa. Phi Dương bây giờ cũng lắc đầu thương tiếc: "Ngươi chắc oán lắm a, đen vậy thì kiếp sau chịu khó tích đức đi".

Dứt lời, Phi Dương thẳng tiến về hướng 5 tên Võ Tôn Hậu Kỳ đến. 5 tên này liền phun ra máu tươi, cố gượng đứng dậy. Bọn hắn thật cũng không ngờ đám kia sẽ dễ dàng thua mà chạy tan tác như vậy. Đây là ma môn cuồng chiến, sát ý sao.

Bất quá, không để bọn này có cơ hội, Phi Dương bay đến một thằng trước mặt, một rìu đập xuống.

"Khai Địa".

Rầm!

"A",..

Mấy tên này hiển nhiên đã tiêu tốn sức mạnh cho tế đàn, vì vậy trước mặt Phi Dương chỉ là yếu gà, một rìu liền thành thịt nát.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Hậu Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,500,000 điểm."

Bốn tên còn lại bên cạch lúc này cũng cấp tốc mà chuồn rồi, không thằng nào còn ở lại. Nhưng là Phi Dương chọn từng thằng một đuổi theo chém giết, Võ Tôn Hậu Kỳ kinh nghiệm nhiều không thể bỏ qua.

Có Hư Không Ẩn Sát Thuật cảm nhận và tốc độ nơi tay, từng tên từng tên một liền bị Phi Dương bắt kịp, oanh sát lần lượt không còn một muống, tốn liền 20 phút mới giải quyết hết.

Xong xuôi công việc, hắn thở hắt một hơi, hắn ngồi xuống 10 phút hồi phục Thiên Lực.

Nói 10 phút nhanh nhưng đếm thì chậm, Phi Dương đã hồi phục xong. Hắn bắt đầu đứng lên bậc thang tiến tới tế đàn. Dừng lại tế đàn lỗ đen chỗ, hắn không do dự, một bước đi vào.
Mục đích của hắn thực rất đơn giản, đó là oanh sát nữ tử kia, tuyệt đối không thể tha thứ được.

....

Bên kia không gian, một con ma thú hình sói đang đi qua đi lại trên nền nhà, khuôn mặt nó dữ tợn cào cào mặt đất. Chắc con này thực chán trường đây mà, có thể bị nhốt quá lâu mà trở nên điên dại cũng nên.

Ầm ầm!

Một tiếng rung mạnh, một hố đen xuất hiện trước mặt con thú, chỉ phát này, con thú liền đã giật mình, vội vã nhảy ngược lại về sau ngay.

Trước mặt nó, một nam tử đạo mạo liền từ cái lỗ chui ra, thằng này là Phi Dương chứ là ai vô đây. Con thú thấy Phi Dương xuất hiện đột ngột, vội vàng gầm rú:

"Hú, hú, ngươi là ai, sao lại vào được đây".

Nghe thấy cái câu này, Phi Dương nhà ta không khỏi há hốc mồm, đây là yêu thú sao, biết nói chuyện. Phi Dương cũng cảm thán lên, mới gặp đã thấy gia hỏa này vừa mắt rồi, có nên tuyển em nó làm tọa kỵ không đây.

Nói thật, Phi Dương là người thật thà, nghĩ gì nói đấy, bỏ qua do dự, hắn nói: "Ê, mày, có muốn làm tọa kỵ của ta không. Bất quá, không đồng ý là chết nhé con". Vừa nói, Phi Dương vừa tỏa ra sát khí nồng đậm, mục đích hù dọa con này.

Con yêu thú này cũng đâu có phải ngáo đá đâu, ngửi được mùi sát khí cũng là có vốn liếng. Vội vàng chạy vòng quanh Phi Dương như 360° thể thao luyện tập. Sau rồi em nó dừng lại nhìn con người này nói:

"Chủ nhân, thật ngầu".

"Chủ nhân, thật uy vũ".

Phi Dương cười lớn: "Tốt một cái thức thời, tốt một trang hảo hán, biết tiến thối, được, từ nay ta liền là chủ nhân ngươi đi".

"Nhưng là, ta hỏi nhỏ nhẹ cái, đây là chỗ nào".
Kỳ thực bây giờ Phi Dương đang ở trong một cái hang với con sói này, hắn cũng không vội đi ra ngoài làm gì, xem xét tình huống mới là tốt trước.

Con này yêu thú nghĩ nghĩ một chút nói: "Chủ nhân a, ta cũng đã đi hết mẹ cái khu này rồi, đào đâu ra đường ra đâu, ngoài ra có duy nhất một lối đi, nhưng vào đó thì ta suýt chết mấy lần".

Phi Dương trầm ngâm chút, nếu là có một lối đi mà nói, đơn giản dễ dàng liền dùng vũ lực mà phá thôi, ca việc gì phải xoắn chứ, hắn nói:

"Được rồi, từ nay ta liền cho ngươi cái tên, đặt là Nguy Hiểm đi".

"Ngạnh...".

"Chủ nhân à, nhìn ta giống nguy hiểm lắm sao mà chơi cái tên như vậy, ít nhất cũng cái tên tuấn tú Kim Lang, Thánh Ma chứ".

Phi Dương không vui nói: "Hừ, tên vậy quá hợp lý, đi theo ta, ít nhất là ngươi cần 1 cái tên thật khiêu khích, mà cái này Nguy Hiểm chữ chính là hợp lý".

Không đợi con thú này kịp phản bác, Phi Dương bay thẳng lên lưng nó vỗ vỗ: "Nhanh nào, đưa ta đến lối đi đó".

Nguy Hiểm thần sắc kinh hãi nhìn hắn: "Chỗ đó, thực nguy hiểm lắm a".

"Không nhiều lời, đi không hay chết hả. Ta Phi Dương trai gái đều giết đủ ngại gì ngươi". Phi Dương vỗ càng mạnh hơn.

Nguy Hiểm do dự một lúc, cuối cùng nó lao thẳng ra ngoài, đi lên một cái phương hướng trong khu rừng bạt ngàn mà đi.

.....

Hồi lâu, một người một thú cuối cùng đã tới lối đi kia, một nhát dừng lại, Phi Dương Hư Không Ẩn Sát Thuật thi triển ra, bắt đầu rà soát cái tình hình diễn biến bên trong.

Theo cảm nhận chức năng báo về, Phi Dương một trăm cái đảm bảo đây là một cái mê cung, ma vật khắp nơi, bẫy rập đủ thứ, ngõ cụt cực nhiều. Nhưng là hắn nhìn thấy rồi nên việc gì phải sợ.

(Ma vật, một loại sinh vật hình thể giống người, đen kịt, tràn gập tử khí, có cơ thể nhưng không có mặt mũi).

Hơn nữa hắn đã tìm được nữ tử kia, có vẻ nàng sắp đi ra phạm vi cảm nhận của hắn mất rồi, đường đi gần như không trúng ngõ cụt, hắn cần nhanh chóng bắt lại ngay. Đập mạnh lên lưng Nguy Hiểm một cái, hắn nói: "Đi vào".

Nguy Hiểm run mình lên, nói không khỏi thầm than khổ, chạy vọt đi vào.

Vừa vào tới nơi, đón lấy hắn liền là một em ma vật bay ra, gầm gừ tiến tới oanh kích, vừa tiến lên nó vừa thét gào: "Kẻ xâm phạm, phải chết".

Oanh!

Một đánh trúng người Phi Dương, con ma vật cười gằn, nhưng là nhìn vào nắm quyền của mình thì mặt nó lại tràn ngập kinh hãi thần sắc.

Bởi vì, Phi Dương căn bản là không bị nổi một vết thương. Phi Dương khịt mũi coi thường, mẹ một con Võ Tướng cảnh mà đòi tổn thương ca, ảo tưởng sức mạnh.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau