THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Chiến Kha Gia (1)

Từ trong cuộc vui Phi Dương liền mộng tỉnh lại. Hắn quay sang đám thuộc hạ hỏi: "Các ngươi biết, Kha gia là cái ngưu bức nào".

Một người Võ Hoàng thuộc hạ run rẩy tiến lên: "Đại ca a, huynh chọc phải cái ngưu bức gia tộc rồi".

"Ngưu ở chỗ nào mà ngưu, chỉ là một cái gia tộc thôi à". Phi Dương ngẫm nghĩ phất phất tay.

Mấy tên thuộc hạ nhìn nhau nói: "đại ca căn bản là không thèm suy nghĩ đắc tội luôn bọn họ. Cả cái gia tộc đó có đến mấy trăm Võ Hoàng, hơn chục Võ Tôn a".

Phi Dương mộng, mọi thứ lúc này tưởng chừng sẽ nguy hiểm cho hắn rất nhiều. Nếu một mình đấu cả cái gia tộc 100% sẽ thua. Nghĩ đi nghĩ lại, Phi Dương chợt cười, có cách rồi, chủ động đánh trước thôi.

Nhìn về đám thuộc hạ, Phi Dương thật không nghĩ được phải bỏ lũ này đi đâu, quá vướng chân vướng tay, hắn liền nói: "Tất cả muốn trốn đâu thì trốn đi, ta còn việc phải làm".

Để lại câu nói, thân ảnh hắn mất hút, lũ thuộc hạ ngơ ngác một hồi, cuối cùng liền mang theo Mộng Dao đi trốn.

...

Trên mây, lúc này Phi Dương đang đứng trên cao tập tụ 3000 thiên lực chơi. Hắn cũng cảm nhận được có 7 tên Võ Tôn đang truy tìm hắn ở trong thành nhưng hắn không quan tâm.

Hắn đeo một dải xích sắt dài buộc chặt vào, căn đủ cỡ: "Kha Gia a, đừng trách ta, ta không ra tay trước thì chẳng nhẽ để các ngươi bắt được".

Nhấc lên Tử Phủ, Phi Dương bắt đầu giẵm chân về phía sau tảng mây lấy đà, một phát, cây Tử Phủ liền từ tay hắn bay xuống.

"Khai Mang"

Vúttttt!

...

Kha Gia một dãy nhà ăn, lúc này đám Võ Hoàng hạ nhân đang ngồi tụ tập chém gió với nhau, ăn nói bộp chộp: "Ngươi biết cái gì chưa, Kha tiểu thư vừa bị người suýt giết chết".

"Hừ, con điếm đó tốt nhất là chết nhanh đi cho nó khỏe, đỡ rách việc".

"Đúng đấy, thiệt sự là từ khi bị Kha Gia gieo nô ấn lên đầu ta chỉ muốn được tự do. Đường đường là Võ Hoàng mà sống không bằng chó".

Đột nhiên, đám Võ Hoàng này liền rợn tóc gáy, thằng nào thằng đấy cũng mặt tái xanh cảm nhận tử vong buông xuống. Trên đỉnh đầu khu này, một cái rìu bay vút đập xuống.

Ầm!

"A!", "A!", "A!", "A!",.........

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng trung kỳ, kinh nghiệm thu được 200,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng trung kỳ, kinh nghiệm thu được 200,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

....

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Tôn Trung Kỳ."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trạng thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo x3 cấp đầu là 0/45,000,000."

Cái gì, 45 triệu hả, Phi Dương trên mây mặt mày càng nhăn nhó lên, chẳng nhẽ kinh nghiệm cứ thế mà đắp lên với cấp số nhân ư.

Vừa nghĩ đến đây, lúc này Phi Dương quyết định chém đi chấp niệm này, hắn không thể để thứ này gây mất tự tin được, tâm ma phản phệ có thể xuất hiện.
Không do dự, hắn bay thẳng từ thiên không xuống bên dưới. Nhằm thẳng chỗ một trưởng lão đang bế quan. Lăng không trên trời, hắn giật cái giây xích bên tay phải kéo mạnh cây rìu từ dưới đất lên tay.

...

Tên trưởng lão này đang ở trong mật thất, cảm nhận thấy có người từ trên đánh xuống, không nghĩ nhiều, thân ảnh hắn thoắt cái nhảy bổ sang một bên.

"Song Đấu Cực Quyền"

Ầm

Một lỗ đục từ trên tầng hầm đập xuống, đánh lõm mặt đất nhưng Phi Dương cũng không đánh trúng. Đánh trật, hắn liền cầm ra Tử Phủ tiếp cận lão giả đập tới.

Lão giả hốt hoảng, vội vàng lấy đoản kiếm bên hông ra chắn ngang. Hắn thật không nghĩ, đang bế quan trong nhà lại bị người đánh úp sọt.

"Khai Địa".

Ầm

Căn mật thất nổ tung ra, thân ảnh Phi Dương cùng lão giả bay lên trời cọ xát tới tấp.

Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!

Ầm ầm ầm ầm

Hai thân ảnh trên trời như thể tên lửa đâm nhau tại chỗ, liên tiếp mấy vụ bạo tạc to nhỏ tràn đầy suốt vài dặm rung chuyển.

....

Kèm theo tiếng nổ lớn phát ra, bây giờ Kha Gia liền rối loạn một mảnh, mấy hạ nhân lao mình đi trốn cả.

"Kẻ này thật là mạnh".Kha Hủ đang ngồi trong biệt viện thần sắc cũng căng cứng lên, vừa nghe thấy mấy tiếng nổ thì hắn đã biết kẻ tấn công không hề yếu, trong vòng mấy hơi thở oanh sát nhiều Võ Hoàng như vậy, đồng giao thủ với Võ Tôn mà không rơi hạ phong chút nào là không phải dễ chơi tốt.

Nhấc lên thạch truyền âm, Kha Hủ nói: "Hai trưởng lão, mời các vị hãy nhanh chóng xuất quan cùng ta đi giải quyết kẻ địch".
....

Ầm

Lão giả phun ra một ngụm máu, bắn như đạn pháo bay rớt xuống dưới đục thủng mấy dãy kiến trúc nhà cửa. Chỉ trên trăm chiêu hắn liền đã thua, kẻ này cảnh giới tuy bằng hắn nhưng sức mạnh rõ ràng chênh lệch.

Biết không thể thắng, tên này lão giả xoay người, vận tốc cực nhanh như tia sáng đi về chỗ Kha Hủ.

Thấy lão giả chạy, Phi Dương cười gằn, x2,7 tốc độ bạo phát đi ra để lại một thất thải hào quang chạm gần đến kẻ này.

Đang chạy, tên này lão giả liền cảm giác có nguy hiểm đằng sau ập đến, hắn không khỏi ngước nhìn lại, một cây tử phủ đã chạm đến.

Phanh

Một cánh tay bay rớt ra ngoài, tên lão giả bị đánh vùi vào đất, một bên vai với tay bị mất. Lão giả há hốc mồm trượn ngược: "Gia chủ, bọn họ sắp đến, ngươi chết chắc....".

Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!

"A!", "A!", "A!", "A!",......

Đến đập thứ năm, cuối cùng thì cha này cũng chết, Phi Dương lau mồ hôi một cái, cha này sống dai quá ha.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

Cũng không cho Phi Dương nhiều thời gian thở, ba thân ảnh từ xa lúc này cũng liền đã đi sắp đến nơi.

Hưu hưu hưu

Chỉ bỗng chốc, ba thân ảnh liền đã được tập hợp vòng quanh Phi Dương, người nào nhìn qua thần sắc cũng nghiêm túc.

Đó là Kha Hủ gia chủ, Kha Thắng trưởng lão, Kha Vọng trưởng lão. Cơ hồ chỉ mỗi Kha Hủ Võ Tôn hậu kỳ, hai tên trưởng lão thì là Võ Tôn trung kỳ.

Kha Hủ tiến lên thần sắc băng lãnh nói: "Tiểu tử, ngươi định giết con gái ta, ngươi chém giết hạ nhân, trưởng lão của Kha Gia ta, ngươi sẽ phải gánh chịu hậu quả".

Phi Dương đứng tại chỗ mặt mày khó coi: "Các ngươi phách lỗi có vốn liếng ta không nói làm gì, nhưng phách lối trước mặt ta chính là chết. Bất kể kẻ nào muốn giết ta từ trước đến giờ chỉ có một kết cục là chết, không cần biết ngươi là thường dân hay quý tộc cả".

...

Trúc Nhật thành, gần trăm dặm thiên không.

Một đám võ giả khoác lên mình bộ quần áo đen nhánh, nối đuôi nhau đi tới Trúc Nhật Thành phương hướng. Cả đám đều được dẫn đầu bởi một nam và một nữ.

Nam dung mạo thường thường, phổ thông không có gì đặc biệt, nữ thì thanh mi tú lệ, dung mạo tuyệt trần, mái tóc xanh lam, đôi mắt nhấp nháy.

Nữ tử trầm giọng: "Ma đế đại nhân đã có lệnh, mau chóng giải quyết nhanh tế đàn ở Trác Nhật Thành, kế hoạnh của ta sắp sửa hoàn tất".

Nam tử bên cạnh cười nhẹ: "Muội không cần lo, lực lượng như vậy của ta cũng đã gần đủ giải quyết mấy cái thế gia rồi. Chỉ là ta tò mò, kế hoạch đấy là gì mà thôi".

Nữ tử cười cượt: "Hahahaa, muội sẽ tiết lộ chút. Đã lâu rồi, đại lục này không có thánh giả đâu, nếu kế hoạch thành công, thánh giả sẽ xuất hiện thì sao".

Nam tử ngạc nhiên: "Cái gì, Thánh, Thánh giả....". Hắn vô cùng ngạc nhiên, bởi trong truyền thuyết hắn thường nghe tới một câu nói "Dưới Thánh Giả, Vạn Chúng Vi Sô Cẩu"

Nghĩa là: Dưới thánh giả tất cả chỉ là chó.

Chương 62: Chiến Kha Gia (2)

Sau một khắc....

Thân ảnh hai người Kha Thắng, Kha Vọng liền đã đi tới trước mặt Phi Dương.

Kha Vọng cầm trên tay là một đoản đao to lớn, dài đến 3m, long văn được vẽ khá tỉ mỉ chi tiết, nhìn đã không phải thường. Đây là đoản đao mà hắn sử dụng từ khi còn trẻ, trải qua chém giết rất nhiều, huyết sát chi khí vô cùng nồng đậm.

Còn Kha Thắng thì cầm trên tay là một đoản thương hình rồng, bọc màu kim ngân, vừa vặn tầm tay. Một đoản thương này ít ra cấp bậc cũng nhị chuyển, thật sự là kém cái rìu độ cứng bát chuyển của Phi Dương a.

Va chạm thân ảnh của Phi Dương lúc, hai người liền bắt đầu xuất thủ. Kha Thắng nhấc lên đoản thương, gia trì một đám thiên lực và, hắn chọc nhanh một nhát, đâm thẳng như tia điện, ánh chớp đụng thẳng đầu Phi Dương.

Bên kia, Kha Vọng cũng không mảy may kém, Bảo đao của hắn bổ dọc từ trên xuống dưới, khí thế hỏa tán xung quanh, hình rồng uốn lượn, đất đá bay lên.

Phi Dương nhắm lại con mắt, cảm nhận khí tức hai kẻ này đến gần, hắn giơ hai bàn tay lên, đánh ra song quyền đón tiếp.

"Song Đấu Cực Quyền".

Ầm ầm

Một quyền đẩy lùi thẳng Kha Vọng, long đao rung chuyển, hắn bay thụt về sau tận chục mét,.Thêm một quyền nữa về bên kia, đánh ngang vào góc bên phải đoản thương của Kha Thắng, đoản thương này liền tại chỗ lệch hướng chệch sang một bên đâm xuống đất tạo thành một hố nhỏ.

Lúc này đứng ở đằng sau hai người, Kha Hủ thần sắc nghiêm túc, nhìn lấy Phi Dương, hắn nắm lên đoản kiếm bên hông, thiên lực gia trì đầy đủ, 6000 tia thiên lực từ kiếm của hắn chém ra. Kiếm khí bắn lên đầy trời như sóng thần dào dạt, trời đất tối sầm, từng tòa kiến trúc xung quanh lần lượt bị thổi bay lên phất phới.

Vèooooo

Kiếm khí bay đến trước mặt Phi Dương, không khí áp súc cũng không khỏi để cho hắn mặt mày nhăn nhó. Thú thật, Phi Dương mới giết Võ Tôn Hậu Kỳ một lần duy nhất, đó là đánh lén. Thậm chí lúc trước kể cả có x10 hắn cũng không dám ngạnh kháng, quá mạnh.

Nhìn thấy luồng sức mạnh kia, Phi Dương vội vàng khởi động cuồng bạo gia trì lên cơ thể, tử phủ rút ra chắn trước người hắn.

"Keng, ký chủ kích hoạt cuồng bạo chiến điển, toàn bộ chỉ số tăng x1.2".

Ầm! Ầm! ẦM!

Một kiếm, Phi Dương phun ra một ngụm máu tươi, cả cơ thể bị thổi bay lên trời bắn xuyên qua dãy nhà cửa xung quanh. Khói bụi tràn ngập Kha Gia.

...

Bên ngoài, nhiều người cũng cảm thán, Kha Gia thật đánh nhau to rồi. Nhiều người còn nhớ đến tên tiểu tử kia, sáng hôm nay Kha Gia đúng là chọc phải một phiền toái không nhẹ a.

Thấy khói bụi lan tràn từ Kha Gia bốc lên, lúc này bảy tên Võ Tôn ở vòng ngoài cũng không khỏi hoảng hốt cấp tốc quay về Kha Gia.

Đúng là lũ ngu này không thể nghĩ là Phi Dương sẽ trực tiếp tiến đánh Kha Gia luôn a. Vậy mới có câu "nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất", kẻ địch sẽ không ngờ địch nhân đánh đến cửa.

....

Trong làn khói rạo rực, ba tên Võ Tôn cũng không cảm thấy khí tức của Phi Dương, nhưng bọn họ có nắm chắc kẻ này chưa chết, hắn chính là đang ẩn núp trong đống đổ nát bằng bí pháp nào đó.

Ba người hạ cánh xuống, dồn dập kiểm tra các đầu vị trí xung quanh một lượt.

Đang bay qua một đống đổ nát lúc, Kha Thắng liền biến sắc, từ đằng sau hắn, đống đất đá phá toái mà ra, thân ảnh Phi Dương nhanh chóng tiếp cận đằng sau hắn. Tử Phủ trong tay Phi Dương đánh ra sau lưng, 4000 thiên lực bạo hưởng.
"Khai Địa"

Rầm!

"Aaaaaaaaa....".

Kha Thắng hét dài thảm thiết, một rìu chém đứt một chân hắn, cả người hắn loạng choạng ngã nhào xuống mặt đất, miệng liên hồi gào thét như lợn chết.

Đi cách hắn một quãng nhỏ, Kha Vong vội vàng tăng tốc, biến ảo thân ảnh một chút, hắn liền vác đao tiến đến gần Phi Dương.

Phi Dương lắc đầu: "Phiền phức, chết". Hét lên một tiếng, hắn liền một rìu đập sang thân ảnh đang đến Kha Vong, một rìu này rất khác rìu trước nhiều, bởi vì Phi Dương đã khởi động bạo kích tuôn ra. Luồng rung chấn từ cây rìu vang lên, khí thế rung chuyển đại địa xung quanh.

"Khai Địa" - Bạo kích: Gây choáng

Rầm!

Đao và rìu chạm nhau loảng xoảng, run mạnh một cái, Kha Vong lùi xuống, hắn không bị thương nhưng tinh thần đã hôn mê, không tỉnh lại nổi. Trong lòng hắn hoảng sợ, kêu thất thanh: "Ngươi, ngươi đã làm gì lão phu".

Chả do dự, cơ hội trước mắt, Phi Dương cho thêm một rìu nữa nhằm thẳng đầu tên trưởng lão này tiễn hắn lên đường vui vẻ luôn.

"Khai Địa"

Ầm!

"Aaaa...".

Hét thảm một tiếng vang vọng, rực rỡ đi qua, tên này trưởng lão bị một rìu chặt đầu, cột máu phun ra bay bay.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."Tên trưởng lão đang què chân hoảng sợ, hắn không muốn chết, tu luyện đến Võ Tôn có trăm năm thọ nguyên, hắn không muốn chết, vươn mình ra hắn bay lên bỏ chạy lúc Phi Dương chém Kha Vong giây lát. Chỉ tiếc, què chân bay chậm đâu bằng Phi Dương dùng ẩn sát nhanh a.

Một tiếng "Vèo" thanh thúy, Phi Dương liền đã xuất hiện đằng sau thằng này, một rìu chi uy đập đến.

"Khai Địa".

Phanh!

"Aaaaa....".

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

Đồng thời, cách Phi Dương vài mét Kha Hủ cũng đã xuất hiện ở đấy, vành mắt hắn đỏ như máu, con ngươi tràn đầy hận thù. Kha Gia đại tộc ấy vậy mà lại bị một tên tiểu bối tàn sát bừa bãi, chỉ sợ cái này gia tộc không những nguyên khí đại thương mà còn bị toàn dân thiên hạ xem như chuyện cười.

Kha Hủ nắm chặt đoản kiếm, nhìn Phi Dương như nhìn người chết, hôm nay không giết kẻ này tất có họa, để ăn chắc, hắn bộc phát 6000 tia thiên lực khổng lồ một lần nữa chém ra, sức mạnh phủ lên thiên địa bao lại Phi Dương. Hắn chỉ có 14.000 thiên lực, 2 lần bộc phát cơ hồ lúc này chỉ còn sót 2000 tia thôi ( dầu hết đèn tắt).

Còn Phi Dương nãy giờ tung đòn thú thật cũng đến 5 chiêu cơ hồ chỉ có một lần xài 4000 thiên lực, còn lại 4 lần kia chỉ dùng đến 1500. Tổng cộng còn lại có 4000 thôi.

Vừa chém chết tên trưởng lão, Phi Dương liền cảm nhận được tia uy áp cực mạnh kia đánh tới mặt. Mặt mày hắn không đổi, tuyệt chiêu kích hoạt luôn.

"Dịch chuyển 15m"

Kiếm khí khổng lồ vừa đến nơi, Phi Dương liền biến mất. Để lại kiếm khí một mình chém về phòng ốc, thiệt hại lan tràn, tan hoang, đúng là phí công chém ra a.

Ánh mắt Kha Hủ chấn kinh thần sắc, hắn không tin, không thể tin vào sự thật, hắn ngửa cổ thét lên trời: "Không, không thể nào, tại sao ta không thể giết được hắn. Chẳng nhẽ, chẳng nhẽ hôm nay Kha Gia muốn diệt tộc".

Từ dịch chuyển đi ra, Phi Dương mỉm cười nhìn Kha Hủ: "Kha gia gia chủ a, hôm nay bản tọa xin tuyên bố, ngươi, con gái ngươi, vợ ngươi, thê thiếp ngươi, cả gia tộc ngươi từ trên xuống dưới, từ già đến trẻ, dù xinh đẹp như hoa mỹ nhân, hết thảy sẽ được tế sống".

Kha Hủ sắc mặt thuẫn thờ, cả người tái xanh, hắn hối hận, cực kỳ hối hận, chợt nhớ ra một điều gì đó, hắn thét lên: "Tộc nhân của ta đã trốn hết, bảy chấp sự Võ Tôn sắp quay lại, họ sẽ không để ngươi thực hiện...".

Phanh!

Một kiếm, Phi Dương đâm xuyên bụng Kha Hủ, máu tươi chảy ra. Phi Dương ghé sát tai hắn nói: "Ồ, tộc nhân của ngươi trốn dưới cái hầm bí mật phải không ta, bảy tên Võ Tôn liệu bắt được ta khi ta ẩn nấp không".

Vẻ mặt Kha Hủ mộng bức, sắc mặt tràn đầy đau đớn ôm chặt bàn tay Phi Dương không buông: "Xin, xin ngài hãy tha, tha cho.."

Xoẹt!

Không để hắn nói hết câu, Phi Dương đường kiếm chém ngang, cắt đôi Kha gia chủ làm hai nửa.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Hậu Kỳ, kinh nghiệm thu được 3,000,000 điểm."

Phi Dương chửi chó: "Mẹ nó, quá ít, còn tận 36 triệu nữa mới lên cấp".

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 63: Đồ Ngàn Người

Mật thất Kha Gia, một tòa mật thất rắn chắc, thậm chí có cả trận pháp che đậy, cực kỳ nghiêm ngặt. Dù là có cả Võ Tôn cường giả xuất động cũng không thể công phá. Bất quá, nếu như ở trong tầm mắt Hư Không Ẩn Sát thuật của Phi Dương đâu, căn bản chính là trò hề đi.

Trong mật thất lúc này, mấy tên thuộc hạ, tộc nhân nhìn nhau ngây người hồi lâu. Có người liền buột miệng nói lên ý kiến: " Gia chủ đi quá lâu đi, ta thấy không ổn, cảm giác như sắp có đại sự xảy ra".

Một bên, Thục Hiền phu nhân thét lớn: "Ngươi nghĩ gì, chỉ là một tiểu tử Võ Tôn thôi a, gia chủ người đông thế mạnh làm sao sẽ thua".

Hiền Thục phu nhân, chính là con gái của Thục gia, một trong tam đại gia tộc ở Trúc Nhật Thành, kết hôn với Kha Hủ chính là để kết nối thông gia hai bên.

Tên võ giả này hoảng hồn, vội vội vàng vàng cúi đầu, không dám cãi, hắn chỉ là hạ nhân thôi: "Phu nhân a, tiểu chỉ là lo sợ.....".

Kha Nguyệt lúc này nhảy ra chỉ thằng tên này: "Hừ, ngươi dám nói xấu cha ta, không biết thân biết phận".

Thiên Văn một bên cũng thêm mắm muối: "Kha Nguyệt a, nàng bình tĩnh đi, nhạc phụ làm sao có thể xảy ra chuyện được". Tên này vừa nói xong, hiện thực liền đã đánh mặt hắn.

Răng rắc, răng rắc, Ầm

Cánh cửa cái hầm đột nhiên bị đá bay, thân ảnh Phi Dương nhàn nhã bước vào trong, phong thái hắn lạnh lùng, tràn đầy vô cảm quét mắt cái hành lang bên trong tràn đầy Võ Hoàng tấp nập. Hắn liếm đi liếm lại cái môi, kinh nghiệm a, tất cả đều là kinh nghiệm hết a.

Lúc này, cả đám liền đã ngoảnh mặt nhìn về phía Phi Dương, bọn họ nhận ra, đây chính là tên kia, là kẻ đắc tội tiểu thư đây mà. Lập tức, một loạt tiếng chấn kinh liên tục kêu lên, đàn người liên tiếp lùi về sau:

"Là hắn, chính là hắn a, hắn ở đây, ở đây có nghĩa là gia chủ bọn họ...".

"Không thể nào, sao hắn có thể vào được đây, chẳng nhẽ trận pháp bị hỏng rồi".

"Đây là chuyện gì xảy ra, hãy nói với ta là ta nhìn nhầm đi, đây không phải là thật a".

Đám người này bên trong, chấn kinh nhất là Nha Nguyệt tiểu thư, nàng có vạn tính vạn nghĩ cũng không nghĩ đến một tiểu bạch kiểm lại hung như vậy, trong lòng nàng liên tục lo sợ, lo sợ cái chết.

Một bên Thiên Văn cũng chấn kinh, cưới một đứa con gái mà hắn dây vào cái vận cứt chó gì đây. Hắn liên tục cười khổ, Kha gia cũng yếu quá đi.

...

Phi Dương vỗ tay: "Bốp bốp, các ngươi chấn kinh xong chưa vậy".

"Nếu đã xong, thì lên đường khỏe mạnh nhé".

Tiếng nói kết thúc, Phi Dương nhe răng, nhấc lên cây tử phủ thân yêu của mình lên, một rìu chém ngang.

Nhát chém nhìn thường thường, nhưng lại mang đầy tử khí đánh ra, tuy Phi Dương lúc này chỉ còn 4,000 thiên lực, nhưng ít ra 4,000 thiên lực tương đương với 40,000 nội lực a, con số không nhỏ chút nào.

"Khai Địa".

Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!

"A!", "A!", "A!", "A!",......

Cây rìu chém ngang, bất kì tên Võ giả nào nằm thẳng trên đường đi của nó lập tức bị chẻ đôi ra. Không chỉ vậy, sóng khí bắn đến, bốn phía võ giả lập tức tan tác, người bị chém thành thịt vụn, người thì bị chấn thành cặn bã, máu me lênh láng đại địa.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 150,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 200,000 điểm."
"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

....

Từng đám từng đám đứng vòng ngoài cùng trực tiếp ôm đầu gào thét, có kẻ ngất tại chỗ, có người thất khiếu chảy máu ôm đầu ngã xuống. Một vài kẻ thức thời thì liên tục quỳ lạy kêu rên:

"Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng a".

"Bọn ta đều đồng ý làm chân chó cho ngài xin đừng giết bọn ta".

Bọn họ bây giờ chỉ muốn sống sót, nô ấn gì giờ không quan trọng, gia chủ đã chết. Nhưng là Phi Dương sẽ bỏ qua sao, không có gì là không đảm bảo trong đám này có kẻ trung thành cả, nhiều khi những kẻ quá trung thành có thể sẵn sàng hi sinh bản thân dù nô ấn phản phệ, vì vậy tốt nhất là giết.

"Chết"!

Một tiếng quát to, thân ảnh Phi Dương như quỷ mị, tạp thẳng vô đám đông cuồng hống chém giết, máu chảy đầy đất. Hàng ngàn người nhộn nhạo toán loạn lên nhau, người dẫm người, máu me phủ kín, có lẽ làm được hẳn cái hồ máu nhỏ cũng nên.

Còn cửa ra, chỉ có một lỗ, tuy nhiên không dễ ra, cứ kẻ nào định trốn, Phi Dương lại phát động Hư Không Ẩn Sát trấn chết tươi. Hắn không có nhiều thời gian, bảy tên Võ Tôn rất nhanh sẽ tìm đến, phải lên cấp gấp.

"A, không muốn".

"Xin ngài, ta van cầu ngài, a...".

"Ta không muốn chết, ta không muốn chết".

"A!", "A!", "A!", "A!", "A!", "A!",........

Chỉ trong vòng 5 phút, ngàn tiếng rú thảm thê lương đau khổ tràn ngập, oán giận vang vọng bốn phía vách tường (tiếc là tường cách âm a). Từng người, từng người đầu rơi máu chảy nằm đầy đất.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 150,000 điểm."
"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 300,000 điểm."

...

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Tôn Hậu Kỳ."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trạng thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 0/135,000,000."

Phi Dương tại chỗ thét gào: "Vãi, tận 135 triệu. Hệ thống a, ngươi đang hố người".

Đằng trong cùng, mẹ con Nha Nguyệt, hoàng tử Thiên Văn ngây người, toàn thân run rẩy: "Chết, Chết,...tất cả, tất cả.... chết gần hết rồi".

"Hắn, hắn rốt cuộc là ai, ta, ta đường đường là hoàng tử mà chưa nghe danh hắn bao giờ".

....

"A!", "A!", "A!", "A!",....

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 150,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

....

Hồi chuông cuối bản nhạc dừng lại, Phi Dương thở ra một hơi, ánh mắt nhìn về đoàn người còn lại. Bị ánh mắt kia nhìn chúng, Thiên Văn vội vàng tiến lên: "Thiếu, thiếu hiệp a, ta không có quan hệ với cái gia đình này, ngài, ngài bỏ ta một chân".

Phanh!

"Aaaaaaaaa..".

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

Phi Dương không cần biết, để một kẻ lọt ra, thân phận hắn tất sẽ bị lộ diện mà thôi. Thấy Thiên Văn đã chết biết không thể còn sống tốt, cả đám liền nhao nhao bay ra liều mạng: "A, aaa, chúng ta liều mạng với ngươi".

Phanh! Phanh! Phanh!

"A!", "A!", "A!", "A!",.......

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 300,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết phân thân Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

Đằng sau cùng, mẹ con Kha Nguyệt thì lại chơi bài khác hoàn toàn lũ hộ vệ, đến ngay cả Phi Dương cũng còn mẹ nó chưa nghĩ tới cái điều này bao giờ a.

Hai người này liền lập tức tiến lại gần Phi Dương, tốc độ cởi quần áo còn nhanh hơn cả diễn viên, từng lớp, từng lớp, từng vị trí bị lột bỏ xuống, chẳng mấy chốc xuân quang bay sạch, trần chuồng lộ hết chỗ hiểm ra. Mang đầy vẻ quyến rũ, ủy mị như vưu vật.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 64: Giải Quyết Nốt

Nhìn thấy hai mẹ con trần truồng trước mặt hắn, một ý nghĩ không tốt xoẹt qua đầu Phi Dương. Cái suy nghĩ này khiến Phi Dương cảm thấy không ổn, nhưng là hắn chưa làm cái này bao giờ, có lẽ là mới lạ thu hút hắn đây.

Suy nghĩ kỹ lại, nãy giờ hắn giết cả ngàn người, nam có đẹp trai, nữ có xinh xắn, nhưng lại không ai dùng cách như hai mẹ con này, hắn thật có chút thưởng thức đó.

Hơn nữa, hắn cũng không cảm nhận được chút sát khí nào tồn tại từ hai người. Nói thật, Phi Dương giết người rất nhiều, cảm nhận 100% là chuẩn. Nên có thể suy ra, hai người này hoàn toàn không thương tiếc thằng Kha Hủ chết một tý nào, gọi là sẵn sàng hiến thân cho Phi Dương đi.

Nhìn về hai người này chút, Phi Dương nói: "Ta có thể tha cho các ngươi, nhưng là ta sẽ gieo nô ấn xuống, còn nữa, bây giờ ta cần các ngươi làm một việc, mặc quần áo vào hẵng nói".

Không cho hai người phản ứng, Phi Dương đặt tay lên trán họ, nô ấn liền cài vào. Đợi một lúc, hai người này mặc quần áo vào xong xuôi, Phi Dương chỉ vào Kha Nguyệt nói: "Ngươi ra dụ 7 tên ngoài kia vào đây, lựa lời mà nói".

Kha Nguyệt vội vàng gật đầu: "Dạ, thưa chủ nhân". Nói xong, nàng chạy thật nhanh ra ngoài.

Phi Dương đứng im nhìn Thục Hiền phu nhân: "Ngươi ngồi im đấy, ta nấp ở chỗ này".

....

Bên ngoài, Kha Nguyệt chạy ra lúc, 7 tên Võ Tôn kia liền cảm nhận được, vội vàng tiến tới vây quanh nàng.

Một người hô lên: "Tiểu thư, chuyện gì xảy ra".

Kha Nguyệt thần sắc hốt hoảng, miệng run run nói: "Mẫu thân, mẫu thân ta ở dưới hầm, bị, bị kẹt rồi, đi theo ta".

Nghe vậy, bảy tên này liền hốt hoảng chạy theo. Kỳ thực bọn họ tiến tới mà không tìm được ngay chỗ hầm này rất đơn giản. Kha Gia làm nhiều hầm chú dùng để nhiễu loạn kẻ địch tìm kiếm, ai ngờ lại hố cả người nhà a.

Đám người này hớt hải, cả lũ vội vàng chạy theo Kha Nguyệt tiến vào trong hầm.

Vừa chạy vào, thấy Thục phu nhân nằm đấy, cả đám liền hớt hải vây xung quanh nàng. Bất quá, chưa kịp để họ hỏi han gì, Phi Dương liền đã xuất hiện từ đằng sau tiến đến, một rìu chi uy quét ngang mà ra.

"Khai Địa".

Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!

"A!", "A!", "A!", "A!",....

Bốn tiếng hét vang lên, bốn tên liền tại chỗ bị cưa đôi, ruột gan lòi ra chảy đầy lên người Thục phu nhân. Thục phu nhân cũng liền tái cả người, chắc chưa bao giờ phê như vậy.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 1,500,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 1,500,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 1,500,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 1,500,000 điểm."

Ba người còn sống lập tức hốt hoảng lùi lại, thất thanh hô: "Là, là ngươi, nghịch tặc".

Bất quá, không cho lũ này thời gian suy nghĩ, Phi Dương ném tử phủ ra một bên. Thần tốc tiến tới trước mặt hai người, bàn tay của hắn bốc lên hỏa diễm màu xanh, "Song Đấu Cực Quyền" đánh ra, uy thế ngập trời giáng xuống.

Nhìn ngọn lửa màu xanh đánh tới, hai tên Võ Tôn liền đã sợ, họ cảm nhận được cái gì gọi là chống cự vô ích, chênh lệch cảnh giới sức mạnh. Bởi vì Phi Dương bây giờ đã là Võ Tôn Hậu Kỳ (lực chiến gần ngang đỉnh phong, bọn này tuổi l*n).
"Song Đấu Cực Quyền".

Phanh! Phanh!

"A!", "A!",....

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 1,500,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 1,500,000 điểm."

Một quyền, hai kẻ này liền tại chỗ bị đánh nổ đầu, thi thể lạnh băng nằm đấy, ra đi về nơi cực lạc không thể trở về. Tên còn lại thì đã không muốn phản kháng, quỳ xuống, khóc lóc xin tha, nhưng là xin lỗi, Võ Tôn tận 1 triệu exp a.

"Chết".

Phanh!

"A",....

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 1,500,000 điểm."

Phi Dương cuồng kêu cười, nhưng nhìn vạch kinh nghiệm thì vẫn không có vui (43,500,000/135,000,000): "Mẹ, giết nhiều thế mà vẫn chả có trứng dùng ".

Chỉ một lúc, quay lại thực tại, hắn nhìn hai mẹ con: "Các ngươi ra ngoài đi tắm đi, ta ở đây có việc phải làm".

Hai người này đành ngơ ngơ ngác ngác gật đầu, vội vàng đi ra ngoài. Họ vừa đi, Phi Dương nhìn sang đám xác chết, hắn lấy Skeletons Gates từ túi trữ vật bỏ ra ngoài đặt xuống đất.

Skeletons Gates hắn chưa có xài bao giờ, không rõ công dụng, giờ có thi thể ở đây test thử một thể. Sờ tay vào cái cửa, một bảng số liệu hiện ra trước mắt hắn.

"Lập trình sử dụng Skeletons Gates. Do lần đầu xài ký chủ sẽ được hướng dẫn chi tiết".Số ma lực: 0

(Có thể lấy thi thể, tinh huyết đổi lấy ma lực hoặc có thể dùng sức mạnh của ký chủ truyển vào)

Số Skeletons: 0

(Là số Skeletons [chiến sĩ khô lâu] tạo ra được dựa trên số ma lực, có sắc xuất ra kỵ sĩ Skeletons, cảnh giới của Skeletons áp chế tùy vào thế giới người cho đang ở và chất lượng ma lực)

Số Kỵ Sĩ Skeletons:0

Nút: Sử dụng (bật, tắt)

(Bật để tự động thu thập thi thể, tắt để dừng lại)

Lưu ý: Các Skeletons giết địch ký chủ được hưởng 80% kinh nghiệm.

Phi Dương nhìn số liệu liền đã hiểu rõ, hắn nhằm cái nút bật đánh lên.

Ầm ầm

Skeletons Gates lập tức rung chuyển liên tục, cánh cổng của nó đã bắt đầu mở ra, luồng tử khí tràn lan khắp mật thất, nồng nặc đến cả Phi Dương đứng bên cạnh còn khó thở không thôi.

Một lỗ đen liền xuất hiện ở trong cánh cổng này, lực hút bắn ra toàn bộ căn phòng. Đại lượng xác chết, máu tươi dưới đất ào ào bay lên hội tụ lại thành vòng xoáy cơn lốc, đồng thời những cơn lốc này liên tục thay nhau chui vào cánh cổng, chỉ 10s thôi, cả tòa mật thất liền sạch bóng loáng, như chưa từng có cuộc chém giết, đụng độ nào.

Hút xong một cái, cánh cửa đã bắt đầu từ từ khép lại. Hai con quỷ bên trên cười cười, đưa bàn tay về phía Phi Dương làm cái ký hiệu Like (tốt lắm).

Rầm!

Cánh cửa đóng sầm lại. Hai con quỷ đã bất động, bảng số liệu thì biến đổi tăng lên. Phi Dương cũng liền nhìn vào số liệu thay đổi của nó.

Skeletons Gates

Số Ma Lực: 8540

Số Skeletons: 3320 (cảnh giới Võ Hoàng sơ, trung, hậu, đỉnh)

Số Kỵ Sĩ Skeletons: 2 (cảnh giới Võ Tôn sơ, trung)

Vừa nhìn xong, Phi Dương liền kinh hỉ, vỗ tay: "Hahahaa, ca có một đội quân của riêng mình rồi".

....

Bên ngoài Kha Gia, lúc này đánh nhau thực đã kinh động lan truyền toàn thành, ai ai cũng biết, rất nhiều người nghị luận qua lại. Hot nhất tin tức chính là Kha Gia chọc phải một thiếu niên mà đánh nhau to như vậy, bất quá thiếu niên này đúng là không phải dễ trêu a.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 65: Phi Dương, Khẩu Vị Mặn

Ngoài cửa Kha Gia, lúc này rất nhiều võ giả liền đã tập hợp về đây, kẻ nào cũng đều là Võ Hoàng, thậm chí Võ Tôn cũng có. Hiển nhiên đây là thế lực của hai nhà Thục gia và Văn gia.

Hai tên gia chủ gặp nhau ở cổng cười cười nhìn nhau như bạn tốt, bọn họ hầu như không cảm nhận được cái gì trong Kha gia, nhưng cả hai lại không muốn vào, căn bản sợ bị bẫy đi.

Thục gia chủ Thục Doanh cười nói: "Văn huynh, ta có nên đi vào trong không, ta sợ rằng sẽ kinh động bọn họ".

Văn gia chủ Văn Vách quả quyết nói: "Vào chứ, phải vào xem nó như thế nào. Bên nào thắng ta giúp bên ấy, được ân tình, lưỡng bại câu thương thì xin chén canh thôi".

Thục Doanh cười xì, làm cái điệu nghiêng tay: "Vậy ta mời Vách huynh vào trước a".

"Doanh huynh không nên nói thế, huynh vào trước xem sao, hơn nữa ta Văn Vách không giỏi ăn nói". Văn Vách vội vàng nói.

"Vách huynh, mời".

"Doanh huynh, mời".

....

Thấy hai người cãi nhau hồi lâu, nhiều tộc nhân cũng không khỏi bay ra can ngăn: "Hai vị đại nhân bình tĩnh đi nào, có vào thì cùng vào chứ sao".

"Chúng ta người mạnh thế đông vì sao phải sợ".

"Đúng đấy, chúng ta tới giúp đỡ, đâu phải có ý xấu đâu, căn bản là không chết được a".

Nghe đám này rôm rả, hai vị gia chủ liếc nhau, cũng có lý phết. Không nghĩ nhiều, cả hai song song đi vào trong Kha Gia.

Vừa bước vào trạch viện, đoàn người liền nhìn thấy thân ảnh Kha Nguyệt và Thục Hiền đang đi về một hướng. Đặc biệt là Thục Hiền máu me đầy người.

Thục Doanh liền hô lớn: "Muội muội a, Kha gia rốt cuộc xảy ra cái vụ gì ghê vậy".

Giờ này, cả hai người này mới phản ứng đến Thục Doanh, Thục Hiền nói lớn: "Ca à, huynh tuyệt đối đừng đắc tội vị đại nhân kia, hắn rất mạnh, cực mạnh. Giờ hắn đang ở trong tầng hầm, đừng làm phiền a, muội đi tắm đây".

Thục Doanh, Văn Vách nhìn nhau, hai người liền tiến vào trạch viên ngồi chờ đợi xem là người kia rốt cuộc là ai.

....

Một canh giờ trôi qua, đám gia chủ, cao thủ này vẫn ở Kha gia ngồi đợi, nhãn nhã uống trà, chém gió với nhau vui vẻ. Nhìn sang Thục Hiền mẹ con vừa mới đi vào, Thục Doanh cười cười: "Tiểu muội, không biết vị đại nhân kia trẻ không nhỉ".

Thục Hiền thì giờ mới hoàn hồn, vừa mới thoát chết xong thì tất nhiên sẽ ám ảnh. Nàng qua loa trả lời: "Ta không biết, trông như một tiểu bạch kiểm đi".

Mấy tên Võ Tôn nhìn nhau, một tiểu bạch kiểm đã Võ Tôn cảnh, vậy bọn họ từ trước đến giờ tu luyện trên thân chó sao. Nhiều người cũng phản bác: "Không thể nào, không thể nào trẻ vậy".

"Chắc chắn là cô nhìn nhầm đi à".

"Hừ, các ngươi ở đây căn bản là không tin đi". Thục Hiền bĩu môi nói.

Giữa lúc bọn này đang bàn tán sôi động với nhau, liền nghe thấy một âm thanh vọng đến, âm thanh tuy thường thường nhưng rất gây chú ý. Tại hướng thanh âm phát ra, thân ảnh Phi Dương liền đã đi tới đại sảnh.

"Các vị là ai vậy, sao lại bàn tán về tại hạ".

Nghe thấy câu nói này, đám người liền không nhịn được nhìn ra bên ngoài thân ảnh thiếu niên trẻ tuổi đi vào.
Hai vị gia chủ tại ghế ngồi đấy cũng liền vội vàng đứng dậy chắp tay chào: "Xin hỏi thiếu hiệp chính là..."

Phi Dương khoát tay mình chặn lại nói: "Không cần đa lễ, tại hạ tên là Phi Dương. Còn nữa, Kha gia đã bị tại hạ giết sạch rồi".

Mấy tên gia chủ nghe vậy cũng liền tin ngay, bọn họ là kẻ già đời, nhìn người tất nhiên phải có. Nếu ngươi thật dám nói ngươi diệt Kha gia thì tất nhiên là ngươi có vốn liếng, tuyệt đối không khoác lác.

Văn Vách, Thục Doanh mỗi người một lời khen ngợi: "Tiểu hữu đúng là tuổi trẻ tài cao a".

"Tốt, tốt trẻ tuổi, tiểu hữu đến nhà ta chơi đi".

Phi Dương cũng không khách khí nghe người khác khen ngợi mình, hắn là người rất thoải mái, cường giả vi tôn nịnh bợ là chuyện thường, nghe tốt vui.

Hàn huyên hồi lâu, giải tán cũng đến lúc. Phi Dương liền tiến tới chỗ hai mẹ con Kha Nguyệt, khoát cổ hai người, Phi Dương cười nói: "Các vị a, đêm nay ta mượn hai người họ nhé".

Đám người nhìn nhau một hồi, rồi tập trung nhìn về Phi Dương ánh mắt kỳ lạ. Tiểu tử, tiểu tử này khẩu vị đúng là quá mặn rồi a.

Bất quá, họ cũng không dám nói không chút nào, cường giả vi tôn. Hơn nữa, hai mẹ con này chính là hưởng phước, được một cường giả bảo hộ chính là mệnh tốt.

Cả đám liền chắp tay xoay người rời khỏi, vừa đi vừa vui cười từ biệt:

"Tiểu hữu, đêm nay vui vẻ".

"Huynh đệ, tốt mặn mà, ta Lâm mỗ phục".

"Ta ủng hộ cậu, cố lên".

Phi Dương cười cười chắp tay: "Các vị đi thong thả".

....
Tầm 9h tối, Trúc Nhật thành giờ này vẫn chưa tắt đèn lồng, mọi người vẫn ra đường tản bộ, nói chuyện vui vẻ với nhau như ban ngày. Nhưng là họ lại không biết nguy hiểm sắp ập đến.

Cổng thành Trúc Nhật, một loạt thân ảnh màu đen từ trên cao hạ xuống, mặt nạ quỷ, áo giáp treo đầy mình, băng đen quấn phủ kín người để lộ ra mỗi hai con ngươi.

Khí tức bọn này rất hùng hổ, kẻ nào cũng đều là Võ Tôn hết. Mỗi một kẻ toàn thân đều tràn ngập huyết sát chi khí nồng nặc, nhìn cũng đã biết là giết rất nhiều người rồi.

Bọn hộ vệ cửa thành tất nhiên cũng là cao thủ, cảm thấy cái này liền đã biết người đến không thiện, ai nấy thần sắc cũng nghiêm túc. Một tên binh sĩ lách ra khỏi đoàn đội đi ra cảnh báo: "Các vị là ai, tới đây để làm cái gì".

Tuy nhiên, lũ người áo đen không hề trả lời hắn chút nào. Chỉ có nữ tử che khăn ở giữ trầm giọng: "Giết, giết hết cho ta".

Câu nói vừa rơi ra, tất cả đám người áo đen tốc độ cực nhanh lao vút về phía đám binh sĩ. Người nào tốc độ cũng vô cùng nhanh, như thể là thuấn di thần tốc.

Lóe lên một cái, đao kiếm liền bay qua cổ lũ binh sĩ. Cả đám đầu bay lên trời, vòi máu bắn ra. Rất nhiều thi thể lạnh băng không đầu ngã xuống.

Đám binh sĩ ở sau vô cùng hốt hoảng, cảm nhận được khí tức Võ Tôn từ đám người áo đen bạo phát ra, đã nói rõ họ không thể thắng. Liên tiếp nhiều binh sĩ lăng không lên trời ý định bỏ trốn mà đi.

Đáng tiếc cho bọn họ là, trước võ tôn chạy là vô ích, hàng loạt phân thân tề tụ mà xuất hiện chặn lại đám này. Cứ thế bị giữ lại, lũ binh sĩ liền bị đám người áo đen liên tiếp thuấn sát.

"Aaaaaaaa".

"Các người là ai, rốt cuộc là ai".

"Dám tấn công bọn ta như vậy, không sợ các đại nhân vật sẽ phẫn nộ sao".

"A!", "A!", "A!", "A!",....

Bất quá, chửi bới la thét vô dụng đám này cơ hồ bị chém giết sạch sẽ. Kỳ thật đúng như lũ binh sĩ nói, giết người thành này 100% các đại nhân vật sẽ chú ý. Thế giới này nhưng căn cứ tòa thành nhiều Võ Giả đỉnh cao như thế này thường thường sẽ do triều đình và đại tông quản lí.

Vì vậy, giết người bừa bãi thế này căn bản chính là đánh mặt, trần trụi đánh mặt đám thế lực này.

Không chỉ dừng lại ở đấy, đám người áo đen liền bay thẳng vào, cầm kiếm giết người. Mỗi nơi đi qua, cả tảng người chết, như rơm như rạ cường giả ngã xuống.

"Khôngggg g ".

"Dừng lại, dừng....".

"Mụ mụ, cứu, cứu con"

"Aaaa, tha mạng a".

"A!", "A!", "A!", "A!",....

Từng tiếng la hét thảm thiết, thất thanh tràn lan, từng cỗ thi thể băng lãnh xếp đầy đừng phố, nhưng khổ nỗi đám người áo đen vẫn không dừng lại, phảng phất như thể vô tình giống như.

Người chết ở đây hầu như đa phần là Võ Hoàng, Võ Tướng cả. Những người này đặt ở bên ngoài đều là xưng bá một phương, oanh liệt một chỗ. Vậy mà cứ như vậy bị người chém giết thẳng tay, thật đáng tiếc a.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau