THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Bại Lộ

Hôm sau, khi tỉnh dậy, Phi Dương vươn vai một cái, ngáp dài một hơi đứng dậy. Sau giấc ngủ khoan khoái hôm nay hắn quyết định xuống núi thăm dò. Bất quá giờ hắn nghĩ mình không thể để bộ dạng này được, gặp cái tên hôm qua hắn phải chạy thục mạng mất.

Không nghĩ nhiều, hắn đi cải trang lại khuôn mặt mình ngay. Đi một quãng, xuyên qua lùm cỏ cuối cùng cũng tới tòa thành ở gần. Có thể nhìn thấy trước cửa thành treo một cái bảng lớn ghi "Sơn Dương thành".

Khi nhìn thấy đoàn người xếp hàng thì hắn chợt nhận ra mình không có tiền. Bởi vì tiền gia tộc cho hắn xài gần hết mẹ nó rồi. Không do dự, hắn quyết định đi ăn cướp. Đồng thời chặn giết luôn một thể.

Ngoài thành tầm một dặm, Phi Dương treo mình như một con lười trên cành cây đợi con mồi đi qua. Hắn đã làm vậy mấy ngày nay rồi, loanh quanh phạm vi khu vực này tính ra hắn cũng phải chặn giết tới hơn 50 đội xe ở đoạn đường này.

Mới đầu cũng chỉ định cướp, ai thể ngờ được bọn đội xe toàn lũ cao thủ bảo vệ, bọn này thậm chí còn hùng hổ không đưa tiền, cay quá hắn liền giết sạch luôn, không giao tiền thì phải chết. Mấy bữa nay, hắn liền đã giết hơn trăm tên hẳn là tu vi của hắn lại sắp tịnh tiến rồi.

Lộc cộc, lộc cộc.

Nghe thấy tiếng xe, hắn lao nhanh ra bụi cỏ thét lớn: "Cướp đây, muốn mạng thì giao hết tiền ra."

Đội xe dừng lại kèm theo tiếng xôn xao, mọi người dừng lại nhìn thấy có mỗi một thiếu niên trước mặt không khỏi trầm trồ cười to. Có một người thì tính cướp cái gì chứ.

Lão giả đứng đầu đoàn xe nhanh chóng hướng đến trước mặt hắn. Nhìn thấy bộ dáng thiếu niên tựa hồ mới 16 tuổi, hắn nhíu mày nói: "Cậu nhóc, không có tiền thì đừng đi ăn cướp chứ, ta có ít kim tệ cho ngươi."

Nghe vậy, Phi Dương vô cùng khó chịu hắn đi ăn cướp chứ không phải ăn xin a. Hắn gằn lên: "Ta chỉ nói một lần, không có tiền thì không xong đâu."

Tại cô kiệu trong đoàn xe, có một cô gái vén màn lên nói: "Giang lão, chỉ là một thằng nhóc việc gì phải chậm trễ như vậy."

Người lão giả quay lại nhìn Phi Dương nói: "Tiểu tử, không lằng nhằng, biến.."

"Phanh"

Một tiếng thanh thúy vang lên, chỉ thấy đầu lão giả rơi ngay xuống đất. Đám hộ vệ hơn 20 tên xung quanh hét lên một tiếng tập trung lại vây quanh cỗ kiệu. Cùng vài tên hộ vệ tách ra liên tục tung ra các loại quyền cước bay về phía hắn.

Phi Dương gằn giọng nói: "Các ngươi sẽ hối hận vì chút tiền ít ỏi." Nhảy vọt tiến, uy áp của võ linh hậu kỳ từ thể nội của Phi Dương tuôn ra. Nhìn thẳng đám hộ vệ, hắn đấm ra một quyền.

Oanh!

Chưởng ảnh lóe lên, một hộ vệ bị hắn đánh thủng bụng bay liền ra ngoài. Đồng thời hắn nhục thân ngạch kháng bọn hộ vệ còn lại. Những hộ vệ này chỉ toàn là Võ Linh sơ kỳ với Võ Sư đỉnh phong ai sẽ là đối thủ của hắn.

Thấy đòn đánh không có hiệu quả bọn hộ vệ vội vàng lùi lại nhưng hắn đã đánh ra hai quyền. Lập tức hai người đều bị đánh nổ ra.

Lũ hộ vệ hoảng loạn nhanh chóng tản gia chạy. Phi Dương không do dự nhảy vào chém giết. Một chớp nhoáng đi qua, tại nơi hắn đứng có thể thấy rất nhiều xác chết nằm ngoắc ngoải xung quanh. Hắn rất không vui vì hắn để thoát mấy con chuột. Kể ra nhiều người như vậy thất thoát là chuyện hiển nhiên.

Phi Dương xải bước đi về chiếc kiệu. Chỉ thấy một thiếu nữ hớt hải chạy ra đập đầu xuống: "Đại nhân tha mạng, có gì tiểu nữ đưa hết"

"Đại nhân tha mạng a."

Phi Dương cúi đầu nhìn xuống, cô gái này nhìn cũng khá ổn, có phần son sắc, chắc phù hợp để hắn đóng vai công tử ca mang cùng vào thành. Đằng nào giờ hắn cũng chán đi làm nghề cướp rồi.Nhìn nàng một lúc, Phi Dương nói: "Ta sẽ không giết ngươi, bất quá ta cần ngươi làm thị nữ đi bên cạnh ta, rõ chưa."

"Dạ dạ" Cô gái liên tục gật đầu không dám nói gì.

Thời sắc khẽ động, Phi Dương cảnh giác nhìn về một phương: "Ta có việc, ngươi vào trong kiệu, nhớ không được trốn nếu không thì."

...

Nơi xa, một tên hộ vệ bỏ chạy thục mạng trên đường. Thấy một thanh niên mày rậm mắt sắc mang theo đoản đao vắt trên lưng đang cấp tốc di chuyển. Nhìn điêu luyện như cao thủ. Hắn vội vàng thét lên: "Thiếu hiệp cứu mạng".

Nam tử dừng lại, tới trước mặt hắn. Nhìn qua bộ quần áo máu me hắn nhíu mày một cái: "Yên tâm, không có ai theo sau ngươi, chuyện gì xảy ra?"

Sau khi nghe rõ mọi chuyện, hắn rõ ràng đã tìm thấy kẻ cần tìm. Hắn là Thiền Trung(Võ Linh đỉnh phong), đệ tử chân truyền của Thủy Sơn Tông được lệnh của tông chủ tới đây cùng hai vị sư huynh, sư tỷ khám xét vụ cướp gần đây quanh thành.

Thủ phạm tình nghi nhất tên mà tông chủ tróc mã truy nã. Được tên hộ vệ tả lại khuôn mặt hắn đã rõ ràng chính là kẻ đó. Hắn lấy ra thạch truyền tin nói: "Đã phát hiện kẻ địch, đệ sẽ cầm chân hắn, hai người nhanh chân tới địa điểm này ngay."

Thiền Trung có tự tin đi giao thủ với tên kia vài phút, vì hai người kia đều là Võ Vương sẽ nhanh qua thôi.

...

Xoẹt.

Đột nhiên, một nam tử nhảy vọt lên từ trên cao xuống mang theo 1 đạo đao khí bay xuống về phía Phi Dương.
Không dám thất lễ, Phi Dương nhìn thẳng nam tử kia vận dụng chân khí vào lòng bàn tay đón đỡ.

Bành

Lùi lại mấy bước hắn quan sát đánh giá nam tử đối diện. Thằng trai này trông khá phổ thông mỗi tội cái đao to hơn người. Nhát chém vừa rồi làm gì phải người thường.

"Đao đẹp đấy, bất quá ngươi không phải đối thủ của ta."

Một kích thất bại, Thiền Trung không suy nghĩ nhiều. Nhấc lên đoản đao bay về phía Phi Dương oanh kích mà ra.

"Thủy liên đao thức"

Phi Dương cũng bất đắc dĩ hiển nhiên hắn chưa có thêm võ kỹ gì. Giờ cũng chỉ còn chiêu kia.

"Song đấu cực quyền"

Đoảng,

Lùi lại một cái Thiền Trung vô cùng ngạc nhiên phải biết một nhát chém của hắn cùng giai còn không đỡ được. Vậy mà hắn còn bị phải trấn vô người.

Thừa thắng, Phi Dương nhảy lên một cái, vận dụng luôn hai phần chân khí hiện có cộng hưởng lên xong quyền.

Đêm qua hắn đã cải tiến thêm được chân khí truyền vào quyền pháp "Song Đấu Cực Quyền"đủ để giải quyết nhanh Võ linh đỉnh phong.

Bùm.

Thiền Trung lăng không bị đánh bay lên. Một ngụm máu tươi cuồng phún bay ra, chiến đao thì bị đánh vỡ tan tành. Không để Thiền Trung đợi lâu Phi Dương nhảy qua chỗ hắn luôn. Tự dưng một tiếng xé gió xuất hiện.

Hưu!

Phi Dương cảm thấy rợn cả da đầu. Một chiếc nỏ mạnh từ phương xa nhằm ngực hắn bắn tới để hắn cảm thấy vô cùng nguy hiểm. Xác định không thể né, hắn xoay người tránh chỗ hiểm của mình ngay.

Phập.

Máu tươi bắn ra, bắp chân của Phi Dương bị bắn thủng một lõ to. Mũi tên lệch hướng vậy mà xuyên thủng mấy cái đại thụ liền. Đau đớn hắn gào lên một tiếng: "Chó chết."

Ánh mắt Phi Dương lạnh lẽo nhìn về phương xa, trên một ngọn cây đại thụ đang đứng đấy một thiếu nữ đeo trên mình cây cung màu bạch kim phi thường lộng lẫy. Riêng màn chân khí hộ thể quanh nàng cũng đủ nhận rõ đây là Võ Vương cảnh.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 7: Tiêu Hao Chiến

Phi Dương rõ ràng tình hình hiện tại không ổn, hắn có thể cảm nhận được luồng khí khác cũng đang tiến về hắn. Hắn thầm than khổ lên, nhìn thấy Thiền Trung nằm đấy hắn không nghĩ nhiều cầm kiếm lên cho nhát chém.

Phụt.

Thiền Trung cuồng phún máu tươi, cặp mắt đỏ ngầu nhìn thẳng hắn như muốn giết người. Phi Dương cảm khái một cái, nếu cặp mắt có thể giết được ta mi đã không nằm đấy rùi ha.

Sở dĩ hắn chém Thiền Trung vì mấy ngày nay hắn đã gần đột phá Võ linh đỉnh Phong rồi, tại hắn chém toàn lũ yếu gà nên không đủ một hơi lên thẳng mà thôi. Vậy nên chỉ cần giết tên này hắn chắc chắn đột phá. Luồng khí tự tăng lên một đoạn ( Võ linh đỉnh phong). Phi Dương nghiêm mặt lại quan sát xung quanh.

Tình thế trước mắt rất không ổn nhưng Phi Dương cũng vô cùng bình tĩnh để xuy xét tình huống hiện tại. Hắn cười gằn một tiếng, nắm vào túi đồ bên hông chuẩn bị tác chiến.

Trái tim hắn run mãnh liệt, trận này sẽ căng lắm đây mà.

Thu Thủy nhấc chiếc đá lên truyền âm đi: "Sơn Nam, bắt lấy hắn đi."

Ở tông môn nàng đã được nghe các trưởng lão nói về tên này dù đã điều tra kỹ vẫn không ai biết lai lịch của hắn, mọi người khuyên nàng phải cẩn thận khi gặp. Nàng sẽ không mắc sai lầm như tên Tống Nam kém cỏi kia, giờ cũng không có vướng víu.

Nàng với Sơn Nam chắc chắn giết được hắn, một tên Võ linh không thể địch lại hai Võ Vương được.

Vèo.

Sơn Nam bay từ trên tán cây lao thẳng từ trên không xuống nơi Phi Dương đang đứng tung lên một chưởng. Sơn Nam không cầm vũ khí bởi vì hắn cao thủ luyện thể vũ khí chỉ là vướng víu thôi.

"Tiêu khiển quyền"

Quyền chưởng gào thét tạo nên cả lốc lớn hơn cả Tống Nam khi trước Phi Dương gặp. Không dám thất lễ, hắn cầm lên đoản đao của Thiền Trung tăng cường chân khí cùng hỏa diễm lên đao đánh ra một phát.

Tách.

Thanh đao nứt ra một vết to, Phi Dương bị đánh lùi về sau.

Pha vừa rồi hắn đã thành công cản được đòn đánh lén, đơn giản là cảm nhận hắn tốt, một phần bản năng là đi săn lâu dài phát giác đi.

Ném đi đoản đao, Thừa cơ hắn ném ra một dãy bom mù. Lũ võ giả thời này bất quá biết chế tạo bom khói nhưng không thể bao trùm phạm vi lớn như hắn được. Kiếp trước khi làm công tử ca hắn đã từng đi bộ đội, tự chế vũ khí suốt.

Không để hai người kia phản ứng hắn lách thật nhanh chạy vào rừng. Sơn Nam tuy không nhìn thấy hắn nhưng cảm ứng Phi Dương vô cùng tốt, hắn bật hết hỏa lực đuổi theo.

Phía xa, Thu Thủy thấy vậy cũng chạy nhanh theo yểm trợ, đừng nghĩ trong rừng sẽ cản được mũi tên của nàng khi lên cảnh giới cao lực bắn và tầm nhìn thì cây cối cũng không vấn đề. Nhưng là nàng lại khó xác định được thân ảnh Phi Dương trong khói.

Phi Dương chạy trối chết trong rừng vừa chạy vừa thả ra khói, hắn cũng dự tính trước nơi hắn cần chạy với số bom ít ỏi này.

Lần này không như lần trước, hắn không thể cắt đuôi được hai kẻ này dễ dàng vậy chúng có bị thương với què như Tống Nam đâu nên chạy còn sắp đuổi kịp hắn rồi.

Hắn chỉ có 30 phút, tên kia chạy quá nhanh. Không nghĩ nhiều hắn chạy thẳng về phía bắc.

Băng qua mấy tán cây, Thu Thủy liên tục bắn nhưng phong cách lạng lách đánh võng của Phi Dương gần như né hết. Cắn môi một cái, nàng tập trung 4 phần linh lực của mình vào chiếc tên, nheo mắt lại. Thấy thân ảnh Phi Dương bay ra khỏi làn khói lúc, nàng bắn mạnh một cái.
Vụt.

Cảm thấy không ổn, Phi Dương tập trung cao độ linh khí quảnh lại giơ tay lên bắt một cái.

Tí tách.

Lợi dụng cơ hội, Sơn Nam bắt kịp hắn, tiến lên ra một quyền. Mặt không đổi sắc, Phi Dương ngạch sinh sinh cầm lấy mũi tên. Máu tươi từ bàn tay trái hắn rỉ ra hắn không quan tâm. Giơ tay phải lên hắn tăng cường linh lực đấm mạnh một cái về hướng Sơn Nam.

"Song Đấu Cực Quyền."

Vèo, vì hắn đang trên không nên chỉ kịp đỡ đòn đánh của Sơn Nam. Trọng lực từ đòn đánh của đối phương đè xuống để hắn bay thẳng xuống dưới.

Bùm!

Bất quá, sở dĩ hắn chạy về hướng bắc dãy núi Thiên Thu cũng là một dự tính hắn nghĩ ra. Phía bờ bắc không phải là đất mà là núi đá.

Trước đây mấy tháng, hắn cũng hay tới đây săn thạch quái nên hắn hiểu rõ. Nơi đây rất có nhiều sơn động lớn nhỏ, đặc biệt là hướng hắn đi là một cái sơn động rộng lớn đủ để đánh nhau cạnh ngôi miếu. Sơn động đấy là nơi gần nhất quanh đây.

Hắn làm vậy để cách li Thu Thủy và Sơn Nam ra. Hắn chạy nãy giờ cũng đủ rồi. Nhảy ra khỏi cái hố vừa rơi hắn cười dài một hơi.

"Hahahaa."

Ném nốt số bom khói ra. Ngoài bom khói hắn cũng còn đeo cả mìn nổ ở hông nữa. Hắn ném hết sạch số thuốc nổ vào gần cửa hang rồi bay vào trong hang ngay.

Trong làn khói cảm nhận luồng khí của Phi Dương nhạt dần, Sơn Nam hốt hoảng bay ra nhìn thấy thân ảnh Phi Dương lao vào cửa hang hắn cũng không do dự lao vào ngay.

"Không."Thu Thủy hoảng hốt kêu lên nhưng thật sự không kịp a.

Bùm!

Hai, ba quả thuốc nổ đồng thời phát nổ. Một loạt khối đá tầm vài trăm cân rơi xuống che lại cái hang vào. Thu Thủy sững sờ một cái, Sơn Nam thằng ngu này.

Sơn Nam lúc này đang bị cơn thèm khát chiến đấu làm đỏ mắt. Nghe thấy tiếng ầm hắn nghảnh mặt lại. Trong lòng hắn thầm kêu, không tốt trúng bẫy.

"Tiểu tử, ngươi dám lừa ta aaaaa."

Bốp bốp bốp, vỗ tay một cái vang ròn Phi Dương từ trong tối đi ra. Phi Dương tươi cười nói: "Huynh đài việc gì phải nóng thế, chúng ta ở đây đàm đạo nhân sinh không phải rất vui sao."

Phi Dương trong lòng rất vui a, đúng là những thằng cuồng thể hình hay bị cơ ăn mất não rùi. Kể ra hắn cũng phi thường cảm khái không ngờ hắn có thể lừa được hai đứa Võ Vương liền.

"Đáng chết."

Sơn Nam cuồng hống lao thẳng về phía Phi Dương. Phi Dương thân ảnh lại nhanh hơn một chút chui thẳng vào một viên đá.

Bùm! Viên đá vỡ tan tành nhưng thân ảnh Phi Dương đã mất tăm hơi.

"Chúng ta từ từ chơi a" kèm theo một giọng nói mang tính khiêu khích vang vọng.

Một viên đá lại bay ra nhằm thẳng hướng Sơn Nam, hắn giơ tay vận dụng chân khí lại đón đỡ, bành. Lại liên tục thêm vài viên nữa. Sơn Nam điên lên nhưng hắn cũng đành né.

Oanh.

...

Liên tục 40 phút đồng hồ tiêu hao chiến, Sơn Nam thở hồng hộc. Bất quá số đá không còn mấy.

"Tiểu tử khỏi cần trốn nữa, ngươi không hạ được ta."

Oanh. Một viên đá khổng lồ gấp mấy lần bay ra. Sơn Nam cười một tiếng song chưởng giơ lên.

Oanh.

Bất quá lần này lại khác với mấy lần trước, khi viên đá vỡ ra thì sắc mặt hắn hơi đổi.

Giải thích chút: "Thực ra Võ linh với Võ Vương cũng không chênh lệch nhiều. Vì Võ Vương sẽ dùng đơn vị là linh lực và một linh lực bằng hai cái linh khí của võ linh thôi. Ở đây ta thấy rõ Võ linh đỉnh phong Phi Sơn là 1500 linh khí thì Sơn Nam Võ Vương sơ kỳ là giai đoạn chuyển hóa 1500 linh khí sang 1500 linh lực(3000 linh khí). Cũng Vậy, chiêu song đấu cực quyền của main là vũ trụ cấp công pháp nên không tốn linh khí mà chỉ tốn khi hắn truyền linh khí thêm vào chiêu để tăng uy lực lên chút thôi."

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.;)

Chương 8: Nguy Cơ

Chỉ thấy tại sát na, này bên trong viên đá lại có một viên khác, hụt tay phải Sơn Nam vận hết sức tay trái ra thêm một đòn nữa.

Đúng thời điểm này, từ sau viên đá thân ảnh Phi Dương nhảy lên. Giơ quyền mang theo hỏa diễm màu xanh rực rỡ lóe sáng tiến về phía Sơn Nam.

Mất đà hai tay, Sơn Nam sắc mặt cuồng biến, vội vàng tập trung linh lực hộ thân. Rất tiếc linh lực của hắn không còn nhiều. Cơ hội hắn lật bàn hoàn toàn là không.

Cơ hội đang ở trước mắt, không do dự gì cả Phi Dương bộc phát luôn sát chiêu của mình không để cho Nam Sơn có cơ hội hoàn thủ.

"Song đấu cực quyền - bạo kích"- x4 sát thương

Oanh.

Xuyên thủng qua màn bảo vệ. Sơn Nam bị đánh văng ra ngoài. Trước ngực hắn lõm ra một lỗ. Rên lên một cái đau đớn, hắn cố gượng dậy nhưng đã chậm, Phi Dương đã kịp đến trước mặt hắn ra liên hoàn chưởng.

Phanh phanh phanh phanh!

"Aaaaa"

Sơn Nam liên tục hét thảm. Sau một lát, hắn bị đánh thành đầu heo, máu chảy đầy đất. Lúc này hắn miệng run run nói một tiếng: "Tha.. tha mạng."

Phi Dương mỉm cười nói "Ha ha, lúc truy sát ta ngươi hùng hổ lắm mà nhỉ?."

"Bất quá ngươi có thể chịu được nhiều nhát đánh của ta nãy giờ mà không kêu câu gì thật giỏi."

Phi Dương cũng rõ ràng, tử vong đến thằng nào chả sợ. Để kết thúc sớm cái rắc rối này hắn đứng dậy. Ra một góc hắn nhặt lên một miếng đá tiến tới trước Sơn Nam.

"Đừng."

Oanh.

Phi Dương tạc thẳng vô mặt hắn, máu me bắn toe toét. Hắn còn không dám nhìn mặt tên này. Thú thật hắn thấy mình càng ngày càng cuồng sát, có lẽ do giết nhiều người hắn bị sát khí làm mất lý trí.

Nhưng đó chỉ là công cụ thôi hắn sẽ không để nó chi phối, tỷ như việc này chỉ là phát tiết một phần thôi.

Bên ngoài. Kể từ khi lạc mất Sơn Nam, Thu Thủy rất xoắn xuýt, nếu giờ bỏ rơi Sơn Nam nàng không thể yên lòng. Nàng đưa tay vào túi móc ra thạch truyền âm."Trưởng lão tới giúp đệ tử đi Sơn Nam huynh bị kẹt ở trong động với tên kia thúc thủ vô sách rồi."

"Ngươi rời bớt đống đá ra, đả thông cái hang đi ta sẽ nhanh bay đến chỗ ngươi." Thiên Thủy trưởng lão, nói cách khác là em gái của tông chủ Thủy Sơn Tông. Nghe được đệ tử truyền âm bà ta đều bình tĩnh trả lời.

Được lệnh của Sư phụ Thu Thủy phấn chấn lên một cái chạy ra bên cạch cái hang cố bê lên mấy hòn đá rời ra. Cũng đừng nghĩ nữ giả thời này yếu luyện tới cảnh giới cao đây bất quá không là cái kiện sự tình nặng gì.

Trong hang, Phi Dương có thể nghe thấy tiếng lạch cạch bên ngoài. Hắn đã đoán trước tình huống này. Địch nhân sẽ đả thông cái hang này không sớm thì muộn a. Xoay mình một cái hắn chạy sâu vô trong hang. Kỳ thực hắn định chạy đến cuối hang rồi chuồn đi.

Càng chạy càng dài càng đi càng lâu cuối cùng Phi Dương cũng tìm được lỗ thông bên trên của hang. Không chần chừ, Phi Dương liền vận dụng linh khí bám vào vách đá leo lên.

Khi người ta ở trong hang, nếu đầu bên kia mà cảm thấy được gió thổi từ trong hang ra. Thì có thể chắc chắn một điều, hang này có lỗ thông ra ngoài nhé.

Sau khi trốn thoát khỏi cái hang xong, Phi Dương quyết định rằng sẽ không đi đâu hết, hắn mở Hư Không Ẩn Sát ra, ngồi tiềm phục ở quanh đấy quan sát.

Đồng thời, nhấc lên tấm bảng hắn nhìn thẳng vào thuộc tính của mình.

Tên: Phi Dương

Cảnh giới: Võ linh đỉnh phong.Lực chiến: 400

Thiên phú: tinh thần(kém)

Thần thông: không

Công pháp: Song đấu cực quyền( tầng 1) x2 sát thương + x2 bạo kích, Thôn phệ lực lượng ( 3 thành), thiên nhãn tăng phúc ( hoàn thành), Hư không ẩn sát(tầng 1).

Thư viện: trống

....

Lúc này đây, Thiên Thủy lão ẩu đang dẫn theo vài tên trưởng lão đi tới.

Đoàn đội nhìn chỉ có thêm hai người điều là Võ Vương hậu kỳ. Mỗi một vị đều đẩy đủ một ngón tay tiễn Phi Dương lên đường. Đặt ở địa bàn này cũng là đỉnh cao tồn tại dù ai cũng phải kính chào.

Nhìn thấy cửa hang đã được Thu Thủy đả thông, Thiên trưởng lão không ngại ngần bay xuống.

Thu Thủy thấy mấy trưởng lão đến vội vàng cúi chào: "Đệ tử bái kiến Thiên trưởng lão."

Thiên Thủy phất tay nói: "Không có gì, tình hình sao rồi?."

Thu Thủy vội vàng trả lời: "Dạ thưa trưởng lão Thu nhi đã đứng ở đây nãy giờ nhưng vẫn không dám vào, bên trong khả năng cao có nguy hiểm."

Một trưởng lão nhảy ra nói một cái: "Ngươi lo làm gì nhiều, có ba chúng ta ở đây dù hắn có ba đầu sáu tay cũng không làm gì được."

"Đi thôi, không tranh cãi nhiều nữa, để ta xem hắn có thể trốn tới khi nào."Thiên Thủy gằn giọng một cái.

Đoàn người không mau không vội đi thẳng vào cửa hang.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 9: Thoát Khốn

Bên ngoài cái hang. Phi Dương ngồi trên mỏm đá, cảm nhận từng tia nguyên khí ba động xung quanh. Hắn mở mắt ra mỉm cười một cái: "Muốn bắt lão tử đâu có dễ như vậy đâu."

Từ khi ẩn sát thuật hoàn tất, cảm nhận của hắn đã phóng đại từ 1km thành 10km. Muốn vây bắt hắn ư, nằm mơ. Nhưng nhược điểm hắn không dịch chuyển được chỉ chui vào không gian tại chỗ đang đứng được 10 phút.

...

Vào hang lúc, thấy thi thể Sơn Nam vỡ đầu nằm đấy. Cả đám trưởng lão đều đỏ mắt, chửi bới:

"Không thể nào, đệ tử Sơn Nam của ta cứ như vậy chết".

"Tiểu bối, lão phu tất sát ngươi, thù này không đội trời chung".

"Đúng là càn rỡ đến cực điểm, coi Thủy Sơn Tông dễ dàng đắc tội như vậy.

Một đám trưởng lão gầm thét, cấp tốc chạy sâu vào trong hang. Đi được một đoạn dài, Thiên Thủy trưởng lão nhíu mày: " Ta không cảm nhận được khí tức của hắn, không thể nào?."

Nhu Thủy vội vàng nói: "Sư phụ, hắn làm sao có thể trốn nhanh như vậy được chứ."

Mấy hơi thời gian đoàn người liền đi xem hết cái hang, nhưng thân ảnh Phi Dương lại không thấy đâu cả.

Thiên Thủy đấm mạnh vào hòn đá lớn: "Khốn khiếp, lại để hắn chạy thoát nữa rồi". Hòn đá kia bị đánh lên liền bị chia năm sẻ bảy.

Thiên trưởng lão đành phải hô mọi người quay lại."Thôi đi ra, chúng ta đều đã bị lừa rồi, có thể hắn đã trốn khỏi đây mất rồi."

Bất quá, bọn hắn không biết Phi Dương còn ở gần đó. Phi Dương mỉm cười một cái, thần niệm hắn khẽ động lên, phát hiện ra một niềm vui ngoài ý muốn: "Ồ, có một con chuột lạc đàn mất rồi, đúng là trời thương ta."

...

Đoàn người đi tới cửa hang. Thiên Thủy trưởng lão rống lên một cái.

Thiên Thủy vô cùng bất đắc dĩ nói: "Sao hắn có thể chạy nhanh như vậy được". Hắn nghĩ tông môn chỉ đang đối đầu với một con kiến nhỏ sự tình ai ngờ đâu gặp kẻ khó chơi như vậy.

Thu Thủy trầm giọng một cái nói: ""Sư phụ, đệ tử muốn yên tĩnh một lát."

Thiên trưởng lão thở dài nói: "Ngươi đang buồn cho sư huynh ngươi a, vậy chúng ta để ngươi yên tĩnh. Nhưng nhớ cẩn thận"

Thiên Thủy cũng không lo, linh cảm của Võ Vương không phải dễ tiếp cận như vậy. Nói xong ba người trưởng lão đồng thời lăng không bay lên trở về tông môn.

Thu thủy trầm mặc, nàng thẳng ra bờ sông. Nàng rất buồn, từ khi còn nhỏ nàng đã ở tông môn được sư huynh rất chiếu cố, thậm chí giờ hai người đã nảy sinh tình cảm. Ai ngờ được vừa mới đính hôn xong mà đã xảy ra chuyện.

Đứng tại mặt sông nàng hét lớn lên:

"Nhất định muội sẽ báo thù cho huynh."

Không gian xung quanh Phi Dương đang ẩn nấp ở đấy. Nghe thấy câu nói này hắn thấy thật máu chó sự tình. Nếu đã định giết ta thì các ngươi phải chuẩn bị tinh thần gánh lấy hậu quả rồi chứ, còn đòi báo thù này nọ.

Từ lúc Thu Thủy rời khỏi trưởng lão, Phi Dương xác định được hướng đi của nàng này rồi, hắn đã ra đây ẩn nấp từ trước chuẩn bị. Linh giác của Võ Vương rất nhạy nên hắn không đi theo được là tất nhiên. Cũng nhờ Hư Không ẩn sát mà hắn cảm nhận phạm vi rộng nên hắn biết hướng đi và phục kích trên đường ngay.
Đang khóc nức nở, Thu Thủy đột nhiên sắc mặt đại biến. Đằng sau nàng, Một bàn tay kì dị vặn vẹo từ hư không chui ra mang theo hỏa diễm đánh thẳng sau lưng nàng.

Oành!

Thu Thủy bị đánh rớt bay thẳng vào cánh rừng. Trong tình huống không kịp chuẩn bị, ngũ tạng lụng phủ của nàng bị Phi Dương chấn nát. Cố gắng kiềm chế lại thương thế, nàng ngượng dậy sắc mặt khó coi.

"Ngươi.."

Chưa để nàng nói kịp thân ảnh Phi Dương đá một phá vào bụng nàng khiến nàng đau nhói ngã ngụy xuống.

Phi Dương có thể biết cô nàng này sẽ chả mạnh bao nhiêu, nhìn cái bàn tay trắng nõn này đã cho thấy của việc không chịu luyện tập rồi. Có lẽ ở tông môn cô gái này không có tập cận chiến nên trong tình huống giao chiến gần thể này có vài đường cơ bản cũng không làm được.

Chắc cô ta chỉ giỏi bắn cung thôi ha. Thu Thủy ngượng dậy, trước tình huống này nàng không muốn chết, nàng giơ lên song quyền đánh về Phi Dương.

Cười gằn một tiếng, Phi Dương giơ quyền đón lại.

Răng rắc

Tại sát na này, một bên xương Thu Thủy liền vỡ ra, đau rên một tiếng nàng quay người bỏ chạy ngay, thậm chí quên luôn mình vừa thương tâm Sơn Nam. Nhưng Phi Dương sẽ để yên ư, trước khi nàng chạy hắn đã kịp vớ lấy cây cung của nàng trên lưng nhấc lên.

"Không, không đừng qua đây."

Nhìn chất liệu cây cung cùng mũi tên đã biết đây là hàng xịn được đặc chế bỏ qua 3/4 chân khí hộ thể của địch nhân. Nhưng đối với kẻ nhiều chân khí hộ thể nó chỉ là đồ bỏ đi mà thôi.

Gương cung lên hắn ngắm thẳng Thu Thủy một cái. Đừng nghĩ hắn không biết bắn cung kì thật trình hắn cũng tạm thôi chứ chưa phải cao thủ. Lắn lộn giang hồ mà không biết bắn là chuyện cười đó.

Phụt
Mũi tên bắn xuyên bụng Thu Thủy. Nàng ngã ngụy xuống trong ánh mắt hoảng sợ. Ánh mắt nàng nhìn về Phi Dương một lúc rồi triệt để nhắm lại.

Tiến tới chỗ cô nàng, Phi Dương cảm khái một cái. Đây là lần đầu tiên hắn giết một đứa xinh đẹp như vậy. Hắn không phải người thương hoa tiếc ngọc gì, là đàn ông phải quyết đoán.

"Ta không muốn giết ngươi nhưng ai bảo ngươi động đến ta đâu. Ta đây không phải thánh mẫu, ta không phải kẻ sẽ chết vì gái hoặc để gái giết mình."

Xoay người một cái hắn giờ có cảm giác sức mạnh vào thể nội bản thân. Sức mạnh của hắn đang tăng dần lên, dùng thực lực Võ Linh giết liên tiếp hai tên Võ Vương không phải kiện sự tình dễ dàng gì.

Thiệt mệt mỏi, giờ hắn chỉ muốn đi nghỉ một giấc.

Hắn nhớ ra mình còn quên một thứ. Quay trở lại đầu xe vừa đánh cướp lúc nãy hắn gõ mạnh vào đầu xe.

"Ê, cô nhóc còn ở đó không." Phi Dương hỏi một cái.

Cô tiểu thư vội vàng chạy ra thấp đầu trước mặt hắn nỉ non nói: "Đại nhân, ngài về rồi ạ".

"Ủa, ấy vậy mà ta tưởng nhóc chạy rồi." Phi Dương cũng ngạc nhiên a, bình thường là người khác đã chạy rồi. Ấy vậy mà nửa ngày nàng này lại không chạy rồi.

Bất quá dù có chạy sợ cũng không được bao xa cả. Ẩn sát thuật của hắn cảm nhận 10km mà.

Phi Dương thuận miệng hỏi một cái: "Ấy, mà ta chưa hỏi cô tên gì a?"

Thanh Liên vội vàng trả lời:"Dạ, tiểu nữ tên Thanh Liên, ngài cứ gọi tiểu nữ là Liên nhi là được rồi."

Phi Dương thấy vui vui, đây là lần đầu hắn nói chuyện với gái, kỳ thật kiếp trước hắn có giàu có nhưng tiếp xúc không nhiều. Thú thật thì hắn là otaku đi, hẳn là lần đầu nói chuyện với gái 3D đi.

"Đi kiếm chỗ nghỉ ngơi qua đêm cái đã, mai chúng ta sẽ cùng vào thành." Phi Dương cười một cái không đợi Liên nhi phản ứng hắn nhấc cô nàng lên bay thẳng lên núi.

...

Một đỉnh núi cao trên mây mù. Nơi đây được bao phủ bởi luồng khí tức khủng bố rung chuyển thậm chí có thể thấy những con rồng khói uốn lượn bay quanh phi thường kỳ ảo.

Trong một thật một chàng trai phi thường trẻ tuổi đang quanh chân tĩnh tọa. Khí tức ba động vô cùng quỷ dị, siêu việt.

Tuy nhìn chàng trai trẻ như vậy nhưng thật sự hắn đã trên 3000 tuổi, đủ biết tu vi khủng bố cỡ nào. Bỗng nhiên chàng trai thần sắc khẽ động.

"Đã quá lâu, quá lâu rồi, có kẻ đã học được Hư Không Ẩn Sát Thuật của ta." Chàng trai mỉm cười.

Chàng trai lại lắc đầu nói: "Nhưng ta vẫn còn ở cách chỗ tên kia quá xa. Tạm thời để sau hẵng tính vậy."

Nếu Phi Dương ở đây sẽ há hốc mồm, đây tuyệt chiêu của hệ thống cơ mà. Sao người khác lại cũng biết được nó.

P/s: Thế giới kỳ thật ở đây rất rộng lớn map cũng sẽ không nhỏ, cảnh giới Võ Thần chỉ là mạnh nhất vị diện này thôi.

Chương 10: Vào Thành

Đêm tối, bên một túp lều nhỏ, đang ngồi đấy hai thân ảnh, hiển nhiên là Phi Dương cùng Thanh Liên.

"Liên nhi à, công nhận cô làm cái lều chắc chắn đó." Phi Dương khen một cái, kể ra thì hắn cũng chẳng phải loại hay làm mấy việc này, tùy hứng là cái chuyện.

Thanh Liên vừa nướng cá vừa trả lời: "Truyện nhỏ ấy mà, tiểu nữ mà đã ra tay thì chả được."

Phi Dương nghĩ nghĩ nói."Kể ra cô cũng đừng gọi ta là ngài, đại nhân công tử này nọ làm gì a, không quen cứ gọi ta là Dương ca là ổn."

Liên nhi nhu thuận nói: "Thôi thôi được rồi Dương ca ra ăn cá nướng đi."

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ một hồi. Hắn đã hiểu rõ một chút cô nàng này, gia tộc nàng chỉ là một tiểu gia tộc ở vùng tây bắc, tại nơi hắn đang ở là Tùy quốc cách đây cũng mấy trăm dặm. Vì trong gia tộc xảy ra sự cố nên cha nàng bị thương, nên nàng tới cái quận này lấy thuốc.

Phi Dương nói: "Ta không rảnh lo truyện bao đồng mà thương thế cha cô chưa nguy hiểm tính mạng."

Thanh Liên nói: "Kỳ thật thương thế cha ta cũng không nặng chỉ là cần thuốc để phun hồi khí lực thôi". Dù sao tiếp xúc nãy giờ nàng thấy tên này không phải người xấu, chỉ là hắn quá máu lạnh, quá đề cao bản thân mình.

Cũng đã lâu rồi mới có người nói chuyện khiến nàng cảm thấy thân cận như vậy,so với ở gia tộc thường nghe lời xu nịnh thật khác xa.

Phi Dương vui vẻ nói: "Kỳ thật nói chuyện với cô ta thấy rất vui, có lẽ bởi cô là cô gái đầu tiên ta gặp vậy".

Đột nhiên, Phi Dương tiến lại gần Thanh Liên xoa đầu cô một cái, thấp giọng nói: "Thanh Liên à, cô có thể là người đầu tiên ta thấy đã yêu đó?".

Thanh Liên đỏ mặt một cái nhìn hắn nói: " Ngươi tuy rất ác độc nhưng có lẽ ta thích tính cách ấy... " nàng run lên trả lời.

Không đợi nàng kịp phản ứng Phi Dương bế nàng đưa vào lều nhỏ ngay.

...

Sáng sớm, ngáp dài một tiếng sảng khoái. Phi Dương không ngờ hắn thành nam nhân sớm như vậy. Hắn cảm thán một cái.

Kỳ thực kiếp trước hắn đọc mấy bộ tiểu thuyết thấy mấy thằng nam chính kia thật chán. Vì mấy đứa con gái không chịu luyện tập cứ đi tán này nọ vẫn thăng cấp ầm ầm. Là cường giả thì lúc nào có gái chả được.

Nàng không thích ngươi thì ngươi cứ dùng vũ lực thôi, việc gì phải tốn thời gian này nọ. Kể cả chuyện lấy nhiều vợ đẻ lắm con tranh nhau quyền lực này nọ trước mặt hắn thì hắn cũng chụp chết tươi.

Để thành thần con người ta cần phải vứt bỏ phàm tục, để việc tu luyện trước việc gia đình mới đạp phá đại đạo được. Quyền lực đều phải được đắp lên từ vũ lực mà thôi. Xoay người hắn lay Thanh Liên một nhát nói: "Dậy đi, ta vào thành ngóng tin tức."

Thanh Liên ngượng dậy vẻ mặt mệt mỏi nói: "Thiệt là, chàng để thiếp ngủ cái đã chứ".

Cái kiểu mệt mỏi ngáp ngáp này không khỏi khiến Phi Dương không cầm lòng được muốn làm tiếp, nhưng vẫn nhịn lại nhìn nàng nói: "Nàng biết đấy ta không phải thánh mẫu nên có thể không lo an nguy cho nàng được chứ đi đánh giết giúp cái gì ta rất sẵn lòng. Hãy đợi đến ta đột phá thánh cảnh có động thiên chúng ta mới thật sự là an toàn."

Thanh Liên cười dịu một cái nói: "Biết rồi, thiếp sẽ cẩn thận". Tuy không có hi vọng xa vời đó nhưng nàng chỉ cần hắn yêu nàng là được.

....
Cổng thành, sau khi đổi y phục Phi Dương khoác lên mình tấm áo công tử ca đi đánh cướp được còn Thanh Liên thì xài một bộ quần áo xấu xấu của thị nữ. Hai người đồng thời cải trang lại cái mặt luôn. Hay cái là Phi Dương còn bắt nàng trang điểm xấu đi để nàng khỏi đi ve trai khiến nàng không vui tý nào.

Tới cổng thành giao tiền xong hai người trực tiếp đi vào. Sơn Dương thành nói lớn thì cũng chẳng lớn lắm, nó cũng nhỏ thôi, nhà cửa thì thấp, người trên đường đông nhưng đa số là thương nhân buôn bán cả đi vào rồi lại ra thôi.

Địa điểm đầu tiên hắn nghĩ cần tới xem xét là tửu quán. Không nhanh không chậm hắn chọn một quán xa hoa đi vào.

Tiểu nhị nhìn thấy hắn đến mang theo khuôn mặt tươi cười: "công tử ngài đến ăn uống a."

"Ừm cho ta một bàn thức ăn đi." Phi Dương đi ra tùy tiện chọn một cái bàn ngồi xuống nghe ngóng.

"Ngươi biết không, Thủy Sơn Tông đang gắt gao truy lùng tên nghịch tặc kia nghe nói hắn đã giết tới 6 tên đệ tử liền trong đó có tận hai tên chân truyền nữa."

"Kinh thật đệ tử chân truyền có 10 cái hắn giết hai cái không biết thủy Sơn tông sẽ lục đục ra sao."

"Ấy vậy mà chân truyền cũng là võ vương đó, thả ở bất kỳ đâu cũng là cao thủ một phương đâu dễ dàng giết như vậy."

"Mà gần nhất hình như nhóm đệ tử Thủy Sơn tông tìm được cái mỏ tinh thạch thì phải, không ngờ nhị lưu tông môn như họ lại có một cái, Sơn Dương thành chắc không cần đi nhập linh thạch nữa rồi."

Nghe tới đây thần sắc Phi Dương khẽ động, cơ hội là đây chứ đâu, hắn gọi tiểu nhị ra ngay.

Hắn nói với tiểu nhị: "Tên kia, cho ta hỏi ngươi mỏ khai khoáng của Thủy Sơn Tông ở đâu?." Đồng thời hắn ném ra một thỏi vàng kèo cảm theo ký hiệu kề dao vô cổ.

Tiểu nhị run lập cập vội lấy ra cái bản đồ đánh dấu địa điểm rồi hắn đưa cho Phi Dương nói: "Dạ, địa điểm tiểu nhân đã đánh dấu ở chỗ này".

Cười nham hiểm một cái, Phi Dương hỏi thêm tiểu nhị mọi cái về Thủy Sơn Tông từ địa chỉ cho tới mấy thành phần này nọ. Cuối cùng hắn hỏi nốt tiểu nhị một câu: "Ngươi biết tông chủ Thủy Sơn Tông cảnh giới gì không?".Tiểu nhị nhỏ giọng nói: "Không biết, bất quá tiểu nhân có nghe ngoại giới đồn hình như là Võ Tướng cảnh".

Đoán trước tình huống cảnh giới đối phương hắn cũng thấy địch rất mạnh, nói là Võ Vương là cao thủ thì Võ Tướng mới có thể khai tông lập phái.

Võ Tướng khác Võ Vương ở chỗ không phải ở chỗ linh lực nhiều hay ít mà chính ở chỗ sức mạnh linh lực của bọn họ mạnh và cứng như bàn thạch. Tựa hồ là hình nhân hộ thể chân khí loại SSS đi.

Đại khái nó giống như susanno của bộ tộc uchiha trong anime naruto thời trước hắn xem vậy. Pháp tướng cũng chia làm mạnh yếu, do binh khí, nguyên lực, căn cơ của họ vậy.

Đứng dậy, hắn làm biểu tượng kề dao vào cổ rồi nghé vào tai tiểu nhị: "Nếu nói ra thì ngươi không xong đâu."

Xong xuôi, hắn quay ra đưa Thanh Liên tới phòng trọ nghỉ ngơi. Dặn nàng không đi lung tung rồi hắn đeo mặt nạ chạy ra khỏi thành cầm theo cái bản đồ đánh dấu. Hắn giờ lại thèm chém người rồi, cơ hội đột phá ta đến đây.

...

Mỏ linh thạch

Màn đêm buông xuống, thân ảnh Phi Dương lặng lẽ hành tẩu tới gần. Lòng hắn giờ đang thoải mái huýt sáo chuẩn bị chiến đấu.

Tới gần cửa hang hắn nheo mắt lại. Trước mắt hắn cái cửa hang này phi thường lớn, ít nhất cũng bằng cả một tòa đại môn, cực to.

Cùng lúc đấy là hai tên đệ tử đang đứng ở cửa hang. Phi Dương đánh động một tiếng cành cây. Nghe thấy tiếng động một tên đệ tử nhìn sang phía hắn trong bụi.

Tên kia sư huynh nói: "Sư đệ bên kia có động tĩnh để ta qua xem."

Tên sự đệ cũng nói một cái: "Cẩn thận nha huynh đêm hôm lắm dã thú lắm".

"Đệ bỏ cái tật sợ dã thú đi quanh đây không có đâu." Tên sư huynh vừa nói vừa đi qua bụi cỏ.

Thấy sư huynh ra chỗ bụi cỏ nhưng cứ đứng im bặt hắn chạy ra kéo vai sư huynh một cái.

"Aaaa." Chỉ thấy mặt sư huynh nát như tương còn vết cháy hắn hoảng hốt lùi lại.

Lúc này thân ảnh Phi Dương đã đứng sau hắn. Giơ tay lên từ phía sau bịt mồm hắn lại Phi Dương tung một quyền.

Tên đệ tử kia bị đánh thủng bụng thấy cả ruột gan chảy ra, nước mắt hắn chảy ra, rên rên cái rồi mất cảm giác liền.

Phi Dương cười nhẹ: Bọn này ngu quá đi thôi". Xoay người một cái, hắn tiến bước đi vào mỏ linh thạch. Hắn có chắc chắn mỏ linh thạch rộng thế này sẽ có nhiều người thủ hộ a.

P/s: ta mệt quá, gõ muốn mỏi tay. Nếu một ý niệm có thể viết ra chữ thì tốt biết bao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau