THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Bắn Chết Trác Lập

Lưỡng lự nháy mắt, tên Võ Tôn này liền không để ý tới Phi Dương vài dây. Sực tỉnh cái, hắn nhìn ngó xung quanh, Phi Dương liền đã chuồn mất rồi.

Hắn phẫn nộ: "A, chó chết, khốn khiếp, để hắn trốn rồi".

Phi Dương bây giờ đang ở dưới mặt đất, vận dụng Hư Không Ẩn Sát thuật che đậy khí tức để trốn, kể từ khi lên Võ Hoàng, tính năng ẩn nấp của chiêu thức này liền đã phân ra hai kỹ năng nhỏ là che dấu hoàn toàn và che dấu 1 đại cảnh giới giúp hắn, đúng là thuận tiên.

Hắn thực cũng không muốn đánh với cha này. Hắn đã dùng hết bạo kích x4 nên chả có tự tin đi solo đâu. Không chắc thắng hắn sẽ không đánh.

Tên Võ Tôn kia cứ ở trên trời, hắn nghĩ Phi Dương không đi được xa nên cứ bay đi, bay lại vẩn vơ liên tục, cuối cùng hắn thét: "Đợi đấy". Rồi hắn phóng trở lại.

Để ăn chắc, Phi Dương vẫn cứ nấp tầm 5 phút cái đã. Không thấy tên kia quay lại Phi Dương liền chui từ dưới đất lên cười cười: "Ta vẫn còn một kẻ nữa cần giết, vì vậy không thể đi ngay được".

Kẻ mà Phi Dương nhắm tới lúc này chính là Trác Lập đó. Lúc nãy khi chạy, nhờ khả năng cảm nhận mà hắn đã xác định được Trác Lập, cha này 100% tử vong tiếp cận, chuẩn bị về nơi cực lạc rồi.

Suy tính chút, Phi Dương cầm lấy thạch truyền âm nói: "Các ngươi, nghe lệnh đại ca, tập hợp lại cách chỗ cũ 20km, xong việc ta sẽ quay lại".

Cái thạch run lên: "Đại ca, huynh định đi đâu".

Phi Dương hừ lạnh: "Là thuộc hạ thì không nên hỏi nhiều, ta không vui đâu".

Tắt đi thạch truyền âm, Phi Dương ngự không đi lên, bay vút lên trời, biến mất sau đám mây xanh thẳm.

....

Địa điểm giao chiến lúc này, cả đám người tập kích đều đã đánh rớt cái Phi Chu xuống. Lão quản gia Hà Chung, hai tên chủ Hà Mãn, Hà Khắc đã được lôi ra ngoài. Mỹ nữ trên tàu thì vẫn còn sống, tính ra là không giết.

Vẫn đang tìm kiếm phía dưới, một tên thuộc hạ tiến tới báo cáo: "Trác Linh đội trưởng, chúng thuộc hạ đã lấy được bảo vật rồi. Còn tên Hà Chung với mấy con mỹ nữ thì sao ạ".

Trác Linh trầm tư, nàng cũng là con gái nên nghĩ lại nàng quyết định không giết đồng loại: "Ngươi giết ba tên họ Hà kia đi, mấy đứa con gái cứ thả đi là được".

Tên thủ hạ được lệnh, liền gật đầu lui xuống. Lúc này, Trác Vũ dưới đất hô lớn lên: "Mọi người, ta tìm thấy Trác Lập rồi".

Nghe vậy, tất cả mọi người đều rời bỏ việc tìm kiếm, phống như bay tới. Tập trung lại đào Trác Lập lên.

Lúc này, cơ thể của Trác Lập nhìn đã tan hoang, cụt tay, cụt chân, đầu vỡ một bên. Dưới bụng thì lục phủ ngũ tạng lòi ra một ít, được cái miệng liên tục thở hồng hộc.

Trác Vũ cảm thán: "May quá, đại ca không sao, đại ca mệnh tốt, không chết được"

Bên cạch, Trác Linh khóc thảm thiết: "Hu hu, Lập ca chưa chết, mọi người mau truyền nội lực tiếp sức vào ngay, giúp anh ấy nhanh".

Pàng!

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Hậu Kỳ, cuồng bạo điểm cộng 3000, kinh nghiệm thu được 2,500,000 điểm."

Trác Lập đang thở liền dừng lại, tại trái tim hắn liền đã xuất hiện thêm một lỗ máu, máu tươi tràn ra như suối chảy lênh láng. Cơ thể hắn từ sắp chết chuyển thành chết hẳn.Mọi người đang vui cười may mắn, đột nhiên sắc mặt xám tro. Cả đám vành mắt đỏ như máu nhìn về phía thiên không.

Trác Vũ, Trác Linh dù nhìn đi nhìn lại khắp nơi xung quanh nhưng vẫn như cũ không cảm thấy khí tức Phi Dương, kẻ này như thể dùng bí pháp hòa vào không khí, không tồn tại.

Trác Linh từ khóc thút thít, nước mắt trào càng nhiều: "Nhất định là tên kia, nhất định là tên đánh lén kia. Các ngươi làm ăn kiểu gì mà để hắn thoát".

Trác Vũ mộng bức gào thét: "Súc sinh, ngươi dám giết đại ca. Nhất định ta sẽ tìm được ngươi, nhất định ta sẽ giết ngươi để báo thù aaaaa".

Đám thuộc hạ thấy thủ lĩnh khóc, cũng vội vàng giả trang (thực chất trong lòng vui bỏ mẹ nó ra) đi khóc, rống, gào các loại:

"Đại ca, huynh chết thảm quá, đại ca ơi".

"Trời thật không có mắt, đại ca tốt với chúng ta như vậy mà chúng ta lại hại chết huynh ấy".

"Đại ca ơi, anh trên trời có linh, hãy phù hộ bọn em báo thù cho anh".

...

Trên đám mây lúc này, Phi Dương ẩn nấp bên trong bằng Hư Không Ẩn Sát, hắn đang sướng rên nhìn đám này gào thét, đặc biệt là cô nàng Trác Linh kia.

Lúc ở Thủy Sơn Tông, hắn có nhìn thấy Thu Thủy khóc, nhưng tựa hồ so với Trác Linh liền là tiểu vu gặp đại vu a. Khóc to vãi, thế này đi đóng phim tình cảm hàn xẻng được rồi.

Giờ đang ở trong mây ẩn nấp, hắn cũng không dám chui ra, manh động là rất nguy hiểm. Vì vậy, hắn lựa chọn nằm nghỉ và thư giãn trên mây thôi.

...10 ngày đi qua, cơ hồ cuối cùng vẫn không có tìm được kẻ kia. Trác Vũ vỗ vai Trác Linh: "Được rồi, muội cũng đừng đau buồn nữa. Về thôi, người nhà còn đợi, ở đây quá lâu thật không an toàn".

Trác Linh lau đi nước mắt ôm chặt Trác Vũ: "Huhuhu, muội nhớ đại ca quá".

Trác Vũ ôm chặt nàng: "Ta hiểu cho muội, nhưng giờ không phải lúc, chúng ta phải đi ngay".

Cuộc vui cô đơn vừa trôi qua vài chục phút. Bọn này liền thu dọn hành lý dời đi khỏi đây.

Lúc này, Phi Dương mới thực sự đi ra khỏi đám mây thở hắt cả hơi, con mắt lim dim sắp nhắm lại. Mấy ngày nay, hắn thật bị lũ này hành tới mất ngủ, nhịn ngủ 10 ngày, đâu phải dễ chút. Thân ảnh hắn tại chỗ liền bay vút đi.

...

Đám thuộc hạ của hắn, hiện tại đang cắm trại bên rừng cây. Nhìn thấy thân ảnh đại ca xuất hiện, một người liền hô to: "Đó là đại ca, mọi người tỉnh dậy hết đi".

Đám Võ Hoàng đang từ trạng thái nghỉ ngơi lập tức xếp hàng thẳng đứng trang nghiêm nhìn về Phi Dương: "Kính chào đại ca".

Phi Dương thì không để ý, hắn chém ngay một cái cây thành ván, nhảy lên ngủ say xưa và để lại câu nói: "Các ngươi khiêng ta về tông môn Thiên Bách Tông để ta trả nhiệm vụ đi".

"Rõ" đám võ hoàng đồng thành dõng dạc. Tiến về cái ván, mỗi người một bên, khiêng Phi Dương lên bay về phía chân trời.

....

Thiên Bách Tông, ngoài hơn vài trăm dặm. Một tên võ giả đang cầm ống ngắm rà xoát xung quanh. Nhìn thấy đám Võ Hoàng đang khiêng Phi Dương trên trời lúc, tên này mỉm cười: "Anh em, đã tìm được hắn, mau đi thông báo ngài ấy ngay lập tức".

Một tên phía dưới nghe vậy, hắn vội vàng rút ra viên linh thạch truyền âm: "Lục Doanh đại nhân, ta đã tìm được Phi Dương, hắn đã trở về".

...

Thiên Bách Tông, một gian phòng ốc. Lục Doanh khi này đang nhàn nhã ngồi ghế uống trà, nhấc lên cái thạch truyền âm phát sáng dí vô tai.

Nghe hết thông tin xong, hắn cười gằn, rút ra một cái thạch truyền âm khác: "Tuyền Thống trưởng lão, kẻ mà ngài cần tìm đã thấy, ở ngoại thành phía nam tầm 117 dặm".

Cái thạch rung lên: "Tốt, tốt, để ta đích thân đi xử lý hắn".

Lục Doanh cười thầm, cách đây 2 tuần, Tuyền Thống trưởng lão đã đến đây. Cũng nhờ người này mà hắn thoát khỏi hình phạt sớm.

Minh bạch điểm này, tên trưởng lão này cũng liền ở tại đây nghỉ như chuyến thăm, đồng thời nhờ hắn thuê người thay phiên rà xoát, chỉ được Phi Dương trở về rồi giết hắn từ vòng ngoài.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 57: Về Tông Môn

Đêm lên cao, vầng trăng đã dần dần hiển hiện soi sáng đại địa. Giữa khoảng không bao la hiu quạnh nơi đây, ta có thể thấy một đám người đang khiêng một người bay vút qua bầu trời vì sao. Đám này không phải Phi Dương thì còn là ai nữa.

Đang bay giữa chừng, bỗng nhiên thần sắc Phi Dương khẽ động. Hắn khẽ nhíu mày lại, bởi vì hắn phát hiện được, một kẻ đang tiến về hướng của hắn như hỏa tiễn.

Cúi đầu nhìn xuống đám thuộc hạ, Phi Dương thấp giọng: "Các ngươi, trốn hết đi".

Nghe được chỉ thị này, cả đám liền không rõ tại sao, thần sắc nghi hoặc. Nhưng nếu không tuân theo thì chắc là không được. Rút lại tấm ván, tất cả cùng nhau chạy đi xa.

Phi Dương từ trên cao liền hạ người xuống đất ngồi xổm, ánh mắt của hắn thì đang ẩn ẩn nhìn về phương xa.

Vụt

Chỉ vài hơi thở, một thân ảnh liền đã xuất hiện trước mặt hắn. Đây chính là Tuyền Thống trưởng lão mà. Tên này trưởng lão nhìn xuống Phi Dương phía dưới, nhàn nhạt nói: "Ngươi có phải là Phi Dương đúng không?".

Đăm chiêu quan sát lão giả trước mặt, Phi Dương vẫn không đoán ra được thân phận kẻ này là ai. Bởi vì hắn cũng chưa gặp, chưa nhìn thấy người này bao giờ.

Chần chừ vài phút, hắn nói: "Ta đúng là Phi Dương đấy. Mà ngươi là ai mới được chứ, chúng ta quen nhau sao".

"Hừ, đúng là ngươi rồi, ngươi có nhớ Dương Tiêu không hả". Tuyền Thống nhe răng nói.

Lập tức, Phi Dương bừng tỉnh đại ngộ lão giả này 100% là sư phụ tên l*n kia, hắn nói: "A, nguyên lai là Tuyền Thống trưởng lão đại giá quang lâm, ngài định giết ta chứ gì".

Tuyền Thống vuốt vuốt cái râu nói: "Người trẻ tuổi, rất thông minh, vừa nghe đã đoán được tên lão phu. Vậy thì hôm nay, ngươi đừng hi vọng sống sót mà trốn ra khỏi đây".

Phi Dương hừ lạnh: "Tốt khẩu khí a, nhưng hươu chết trong tay ai còn chưa biết đâu".

Kỳ thật, Phi Dương không muốn tiêu xài điểm cuồng bạo của mình nữa. Đơn giản vì hắn kiếm nhiều điểm như vậy cũng nhờ giết rất nhiều Võ Hoàng, mà nếu hắn trở thành Võ Tôn thì đào đâu ra nhiều đối thủ nữa. Hắn có linh cảm nếu lên Võ Tôn mình sẽ bị hệ thống giảm sức mạnh xuống.

Bất quá, hắn vẫn phải tiêu xài, thời điểm giết Trác Lập, hắn đã đạt được 3k cuồng bạo cộng với 9k dư giờ là có 12k cuồng bạo điểm, đủ dùng thêm một lần x6. Còn nữa, nãy giờ đợi Tuyền Thống đến, hắn cũng đã chuẩn bị trước 8k nội lực ở tay rồi.

(Song Đấu Cực Quyền - bạo kích là mỗi ngày chỉ được dùng 1 lần, mình nhắc lại để mọi người khỏi quên ha).

Nhìn thẳng Tuyền Thống chút, thân ảnh Phi Dương thoắt cái vọt thẳng lên, hư không ẩn sát thôi động đến tận cùng. Vài giây, hắn đã đi tới trước mặt Tuyền Thống trưởng lão, ngọn lửa xanh bộc phát, đấm ra một quyền.

Chỉ một quyền bình thường, nhưng Tuyền Thống liền không rét mà run, cả người co rúm lại. Hoảng sợ quá, hắn liền rút kiếm ra đón đỡ.

Quyền chưởng đánh xuống nhẹ nhàng, thanh kiếm Tuyền Thống vỡ nát, không dừng lại ở đó, nó tiếp tục đánh thẳng vào người Tuyền Thống.

"Song Đấu Cực Quyền"- bạo kích x4 sát thương.

"Keng, hệ thống kích hoạt Cuồng Bạo điểm, trừ 10,000 điểm cuồng bạo, tuyệt chiêu của ký chủ x6 sát thương"

Phanh!
Tại chỗ, Tuyền Thống liền bị xẻ đôi một nửa thân thể, chấn mạnh xuống đại địa. Một vụ nổ trải dài 30km liền được tạo ra, hủy diệt toàn bộ sinh linh khu vực này, có ngôi làng nào bị hủy thì cũng không rõ. Trong vụ nổ, thi thể Tuyền Thống đã biến thành tro tàn, phá toái thành bụi phấn.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, cuồng bạo điểm cộng 2000, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, tư chất không đủ, cảm ngộ đã đầy, có thể tìm một chỗ bế quan đột phá."

Phi Dương thỏa mái, tuy đã tiêu hết cuồng bạo điểm, nhưng được đầy kinh nghiệm, cũng là một chuyện tốt. Đột phá lần nữa, chắc chắn sẽ có hệ thống 4.0 cho coi.

Nhưng trước hết, vẫn phải về lại tông môn, giết Lục Doanh cái đã. Kẻo lại đêm dài lắm mộng hắn, phiền bỏ mẹ.

Phi Dương nhấc lên thạch truyền âm: "Các người quay lại, khiêng ta tới tông môn ngay".

...

5 ngày sau.

Thiên Bách Tông, hôm nay vẫn như bao ngày, Lục Doanh cứ đi luyện võ rồi lại nằm nghỉ ăn chơi. Nhưng lòng hắn vẫn luôn luôn khó chịu, kể từ khi đắc tội tiểu tử kia. Đêm nào hắn cũng liền không ngủ ngon đêm ấy.

Đặc biệt đêm nay, hắn có cảm giác không thích hợp, trong lòng hắn liên tục kêu nguy hiểm. Hắn cũng tin tưởng vào trực giác của mình, nhưng hắn cũng không muốn nghĩ rằng Tuyền Thống trưởng lão sẽ bại chút nào. Ngài ấy là Võ Tôn cơ mà, đâu dễ chết vậy.

Két két két

Cửa phòng của Lục Doanh liền bị đẩy nhẹ ra. Lục Doanh giật cả mình, vội vàng từ giường đứng dậy: "Ai, kẻ nào, đêm khuya còn dám làm phiền ta".

Bóng đen đứng trước của phòng hắn liền là một người đàn ông, trang phục đen ngòm. Hắn đeo lấy cái mặt nạ đen, đội lên cái hắc thiết mũ rộng vành giống như sát thủ. Kẻ này chính là Phi Dương đó.Phi Dương nhìn Lục Doanh như nhìn một người chết. Hắn trầm giọng: "Ngươi không cần thiết biết ta là ai cả, hôm nay sẽ là tử kỳ của ngươi".

Lục Doanh cuồng ngạo: "Ngươi dám động thủ trong tông môn ư, ngươi không sợ ta sẽ hô lên sao".

Lục Doanh vừa nói hết câu, Phi Dương đã dùng ẩn sát thuật tiến lại gần, cho hắn một quyền.

Phanh!

Lục Doanh hét thảm, cả người bị đánh bay mấy chục mét ra biệt viện. Hắn ngã quỵ xuống, liên tục ho ra máu.

Phi Dương cười: "Ngươi dám hô, ta liền lấy mạng ngươi, làm sao, có hô hay không thì ngươi cũng phải chết".

Lục Doanh lúc này đã sợ, sợ chết. Trong lúc nguy cấp hắn cuối cùng cũng đoán được người trước mắt là Phi Dương. Hoảng hốt, hắn liên tục dập đầu, máu chảy đầy trán: "Phi Dương a, Phi Dương tổ tông, Phi Dương đại nhân, ngài hãy tha cho cái mạng chó của ta, ơn này đức này ta ghi nhớ suốt đời".

"Ngươi nói lời này quá muộn rồi, ngươi có gì để cho ta, không có gì ngoài một chữ kẻ thù và kinh nghiệm". Phi Dương xách lên đoản kiếm tiếp cận Lục Doanh.

Lục Doanh lúc này đã như con chó, hắn quỳ xuống ôm chân Phi Dương khóc. Không chần chừ, Phi Dương đánh thẳng một kiếm.

Phanh!

"Keng, ký chủ kinh nghiệm đã đầy, không được cộng".

Xoay người, Phi Dương vận dụng ẩn sát thuật du tẩu mà đi, thân ảnh hắn biến mất dần vào đêm đen.

Đêm nay, hắn vừa mới về thành, để ngủ ngon giấc, hắn quyết định giết luôn Lục Doanh cho khỏi phiền lòng để đi ngủ.

...

Cộc cộc cộc

Âm thanh gõ cửa vang vọng, Mộng Dao đang ngủ liền thấy lạ, nàng mở cửa ra đã thấy Phi Dương ở ngoài: "Phi Dương, chàng đã về".

Phi Dương xoa đầu nàng: "Ukm, nàng nhớ ta không nào".

"Hừ, mới về đã đòi hỏi tình cảm bậy bạ rồi, chàng vào đi". Mộng Dao che miệng cười nhìn hắn.

Phi Dương ôm chặt lấy nàng, tiến vào trong phòng, bắt đầu một tối hân hoan.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 58: Đột Phá Võ Tôn

Sáng sớm, Phi Dương bật dậy khỏi giường, hắn nhanh tay mặc lại toàn bộ quần áo. Hôm nay, hắn chính thức chuẩn bị đi về gia tộc, mọi thứ cần phải đầy đủ để tác chiến.

Mộng Dao bây giờ cũng đã mở mắt, nàng cảm nhận được Phi Dương cũng đã dậy rồi, không biết vì lý do gì, nàng nhìn hắn hỏi: "Chàng tính đi đâu mà ăn mặc chỉnh tề thế".

Phi Dương nghiêm túc nói:"Hahahaa, ta chuẩn bị về gia tộc, có nguy hiểm đấy, liệu nàng có muốn theo ta về không".

Mộng Dao thấy lạ, nàng hỏi: "Chuyện gì nguy hiểm, chẳng lẽ gia tộc chàng có thứ gì sao".

"Ta cũng không biết nữa, nàng có đi không thì quyết định ngay đi, ta còn khởi hành". Phi Dương nói.

Mộng Dao chau mày, giờ nàng đang xao động. Nàng sợ Phi Dương thật sự còn lâu nữa mới về lại tông môn. Hơn nữa đi gia tộc Phi Dương có thể gặp bố mẹ chồng tương lai. Cắn răng, nàng quả quyết: "Được, thiếp đi cùng chàng".

...

Cổng tông môn, cả 7 tên Võ Hoàng đều đã tập hợp tại đây đầy đủ, nhìn thấy Phi Dương, Mộng Dao lúc, tất cả đều cúi đầu hô: "Chào, đại ca".

"Các người bảo vệ cô gái này cho ta. Còn giờ, khởi hành". Phi Dương hô lớn chỉ về Mộng Dao. Hắn cũng không định đột phá trong tông môn chút nào, đơn giản là hắn không muốn lộ tu vi và mấy lão trưởng lão kia để ý. Nếu bọn hắn bắt hắn về tông cho hắn tu luyện ở mật thất thì ngày tháng năm nào mới đột phá.

...

6 ngày sau, Phi Dương đang ngồi trong cỗ kiệu cảm ngộ lấy. Cuối cùng, thanh âm hệ thống đã vang lên:

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trang thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 0/15,000,000."

Nghe thấy cái kinh nghiệm này, Phi Dương tại chỗ há hốc mồm. Má mày, 15 triệu, nhiều vcl. 1 tên Võ Tôn đỉnh phong cho có mỗi 3 triệu. Nếu lại đột phá lên 1 cảnh giới nữa, Phi Dương không còn dám tưởng tượng số kinh nghiệm sẽ nhiều đến đâu.

Bất quá, đến đâu hay đến đấy, đột phá xong xuôi cái đã. Quyết định nhanh, Phi Dương hô lớn: "Tất cả dịch ra hết, ta muốn đột phá".

Bảy tên Võ Hoàng nghe thấy càng há hốc mồm. Võ Tôn người nào không phải già khúm núm chứ, một người mới 18 tuổi ( tuổi Phi Dương là 18 rồi nhé) vậy mà là Võ Tôn, nói vậy ai tin.

Một tên Võ Hoàng hô lên: "mọi người, tản".

Ầm Ầm ầm

Khí thế khổng lồ từ người Phi Dương hình thành. Đất trời tối đen, mây đen lần nữa hội tụ tại chỗ hắn. Lần này phạm vi không nhỏ như Võ Hoàng nữa.

Mây đen giăng đầy 10km đại địa, từng tia sét hạ xuống đánh lên người Phi Dương. Phi Dương lúc này có thể cảm nhận được, thiên nhiên đang truyền sức mạnh cho hắn.

Mỗi lần truyền, khí tức của hắn lại nhảy lên một đoạn, khí tức cứ như vậy mà bạo tăng. May mà hắn chọn đi con đường hoang vắng để đột phá không thì dị tượng đủ để khối người nhìn thấy.

10 canh giờ liên tục trôi qua, cuối cùng cảnh giới của Phi Dương đã hoàn toàn là Võ Tôn Sơ Kỳ. Hắn mở mắt ra, cảm nhận được sức mạnh trong người mình tuôn chảy, đúng là mạnh gấp 10 thật. Không biết là Võ đế sẽ gấp mấy Võ Tôn đây.

Không nghĩ nhiều, hắn trực tiếp mở ra hệ thống xem xét.

"Keng, hệ thống 4.0 đang được khởi tạo, ký chủ không cần đợi, cập nhật không có nhiều".

Hệ Thống 4.0

Họ Tên: Phi Dương

Cảnh giới: Võ Tôn sơ kỳ.

Lực chiến: 8.000 thiên lực

(3000/1 đòn)

Kinh nghiệm: 0/15.000.000Thiên Phú: Tinh thần (kém), Bách Độc Bất Xâm (level 1)

Thần Thông: không

Công pháp:

+Song đấu cực quyền (tầng 5) x1.5 sát thương- bạo kích x1.5 sát thương. (Bắt buộc cần nguyên lực để dùng)

+Thôn Phệ lực lượng(hoàn thành) hấp thu 5 thành.

+Thiên Nhãn tăng phúc ( hoàn thành)

+Hư không ẩn sát thuật(tầng 3)(mất khả năng chui vào không gian) ẩn nấp( bất động sẽ che dấu hoàn toàn hoặc che dấu 1 đại cảnh giới),cảm nhận (20km lên 25km),tăng tốc (x2.7), dịch chuyển 15 m hồi 5 ngày.

+Tay không phá lực(không mạnh x10 hoặc giảm sát thương từ đón đánh lớn hơn x10)

+Cuồng Bạo Chiến Điển (tầng 2): (Xóa bỏ cuồng bạo điểm vì sức mạnh của ký chủ đã x10 rồi không thể tăng thêm) Chức năng mới: Cuồng bạo (gồng lên tăng x1.2 toàn bộ chỉ số, duy trì 30 phút/ hồi lại trong 2 ngày).

+Dò xét tu vi(không quá 1 đại cảnh giới)

+Thông báo khi giết địch hoặc có gì mới.

+Vật Phẩm: Barrett m82a1 (800 thiên lực/1 viên) x1.8 sát thương.

Lưu ý: Ký chủ giết võ linh sẽ không thăng cấp được kinh nghiệm nữa.

Thư viện: Thẻ tím quay số, hệ thống tư vấn.

Phi Dương mộng, nó cập nhật mấy cái quái gì đây. Hệ thống tư vấn ư, ca cần sao. Lại còn thẻ quay, hắn méo muốn gặp thằng già kia chút nào.

Phi Dương không khỏi sủa tục: "Hệ thống, mày cập nhật mấy cái xàm l*n gì thế. Tất cả đều bị neft, kinh nghiệm thì đòi hỏi càng lúc càng nhiều. Chẳng lẽ bảo ta đi bắt nạt kẻ yếu đâu này".

Thử dài, Phi Dương liền bấm xem xét cái Hệ thống tư vấn sao.
Chức năng: Hệ thống tư vấn

Thuộc tính: Giải đáp mấy thắc mắc của ký chủ.

Lưu ý: Có câu hỏi không trả lời được.

Nghe được chút hơi khói, Phi Dương cắn răng. Hắn thử hỏi hệ thống một câu xem sao: "Hệ thống, sao cập nhật ít thế hả".

"Xin lỗi ký chủ, ta không biết".

"Thảo, một câu không biết là xong chuyện, ngươi là người cho đồ mà". Phi Dương thầm nghĩ, hắn sợ nói ra hệ thống biết a. Cuối cùng vẫn là xài thử loại thẻ tím mới này đi.

Phi Dương vào thẳng mục Hệ Thống Quay Số, nhấn chữ vào."Ầm" to một tiếng, chóng mặt một lúc, hẳn xuất hiện tại chỗ lúc trước.

Rút kinh nghiệm từ trước, hắn chạy thẳng lên trên. Tới đỉnh, hắn hô to: "Lão bản, ta lại làm phiền a".

Lão bản này quét qua Phi Dương nói: "Quay số chứ gì, không cần cười to như vậy".

Phi Dương gật đầu lia lịa, rút ra cái thẻ tím: "Đúng, đúng rồi, mà thẻ tím khác thẻ vàng chỗ nào vậy lão bản".

Lão bản nhe răng: "Ngươi có thẻ tím, Hahahaa, thẻ tím đặc biệt hơn thẻ vàng nhiều".

"Thẻ vàng là mấy món trong sáng, thẻ tím chính là đồ hắc ám. Tựa như cái quán của ta chỉ bán những hộp này, nhưng là hộp tím là buôn bán lậu, đồ nhập lậu, hàng cấm đó".

Phi Dương cuồng hỉ, vậy chẳng phải nói, thẻ tím ngưu bức hơn thẻ vàng sao. Đính chính lại suy nghĩ chút: "Còn có loại thẻ khác ngoài tím và vàng không".

Lão bản phất tay: "Không có đâu, ngươi quay luôn bây giờ đi, không có thời gian".

Nói xong, lão này đánh mạnh một phát xuống sàn, một cái mật thất liền được mở ra, bên trong tràn ngập toàn là những hộp quà màu đen. Cái nào cái nấy đều mang mùi tử khí (mùi người, sinh vật chết).

Phi Dương cũng không dị ứng mùi người chết chút nào, hắn giết người nhiều rồi, ngửi đã quen. Nhanh tay, hắn chọn lấy 10 hộp to nhất để lên bàn quay.

Lão bản cười gằn, tay bấm vào nút: "Nào, bắt đầu quay".

Lạch cạch lạch cạch.

Chiếc kim liên tục xoay vòng, mỗi một vòng lặp tốc độ ngày một nhanh, lướt qua lướt lại, lướt qua lượt lại. Chậm dần, dừng lại, dừng lại.

Cạnh cạch.

Cuối cùng, kim đã dừng lại, nó chỉ vào chiếc hộp to nhất, dài hơn cả chiều cao của hắn, chiều rộng thì bằng 2/3 chiều dài, mùi máu của cái hộp cũng nồng đậm nhất. Phi Dương tim hơi nhảy, vội vàng cầm xuống cái hộp, mở ra.

Đập vào mắt hắn, là một vũng máu tươi trong cái hộp. Phi Dương nhìn lão bản: "Lão bản, tại sao không có gì".

"Hừ, vật phẩm này cần uống máu nên phải bảo quản bằng máu, ngươi ngu quá". Lão Bản nói.

Phi Dương run run, hắn thọc tay vào vũng máu. Sờ đến đáy, hắn thấy một vật cứng cứng. Vận sức, hắn kéo lên.

Rầm!

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 59: Trúc Nhật Thành

Kéo lên khỏi làn nước máu, sừng sững trước mặt Phi Dương là một cánh cổng to lớn. Đường viền trang trí cổ quái, cánh cửa được làm bằng xương thật 100%.

Trên nó có chạm khắc hai con ma hư ảnh. Lỗ mắt của mỗi con ma đều tỏa ra ngọn lửa màu xanh kỳ dị. Từ bên kia cánh cửa, Phi Dương có thể nghe thấy tiếng linh hồn đang gào thét sợ hãi.

Mỗi khi nhìn vào cánh cửa này, Phi Dương liền cũng cảm nhận được ánh mắt hai con ma đang nhìn hắn lành lạnh. Bỏ đi hiếu kỳ, Phi Dương mở thiên nhãn lên xem xét.

Vật phẩm: Cánh Cổng Khô Lâu (Skeletons Gates)

Rank Vật Phẩm: S

Thuộc tính: Truyền lượng lực vào, cánh cổng sẽ ném ra khô lâu chiến binh, không giới hạn số lượng. Sức mạnh của khô lâu chiến binh tùy thuộc vào chủng loại và số lượng ký chủ chọn. Ký chủ cũng phải thường cho nó ăn xác chết thường xuyên 1 tháng/ 1 người.

Lão Bản cười nhìn Phi Dương: "Hahahaa, tiểu tử, món hàng này dùng để chiến tranh rất tốt".

"Thôi tạm biệt, hẹn lần sau lại giao dịch tiếp". Phi Dương đem cánh cổng cất vào trữ vật đặc biệt, tăng tốc đi xuống bậc thang.

Đúng là, Phi Dương có cảm nhận cánh cổng này sẽ mang lại điều xấu, bất quá giờ hắn vẫn chưa phát hiện ra nó là gì.

Phi Dương vừa đi xong, một bóng đen đã xuất hiện bên cạch lão bản: "Ngươi thủ bút ghê đó, nếu tương lai, tồn tại ấy phát hiện ra hắn bị mất đồ, tiểu tử kia chết chắc".

Lão bản nói: "Hehehe, chỉ có thể trách là, hắn quá ngu mà thôi. Hắn quay trúng cánh cổng đó thì hắn phải nhận nhân quả".

...

Trở lại thực tại, Phi Dương tỉnh dậy, vây quanh liền là Mộng Dao cùng đám thuộc hạ nhìn chằm chằm hắn.

Mộng Dao lúc này thần sắc phức tạp, lòng đang vui sướng, người yêu nàng thế nhưng là Võ Tôn a, sau này ra đường tốt khoe khoang.

Phi Dương không để tâm, hắn vươn vai nhìn mọi người: "Đi, chúng ta đi Trúc Nhật Thành nào".

Cả đám đều gật đầu, tất cả tụ lại, sách lên hành lý, bắt đầu di chuyển mà đi.

....

Trúc Nhật Thành, một tòa thành cổ vắt giữa hẻm núi. Kiến trúc cực kỳ cổ xưa, nhìn tòa nhà xoắn ốc vòng lớp lớp chồng lên nhanh nhìn vô cùng quỷ dị. Cũng không rõ ràng kẻ nào đã làm ra nơi này, nhưng đúng là một kiến trúc sư tài ba.

Nơi đây chính là đường tắt Phi Dương chọn đi nếu muốn về gia tộc nhanh. Đây cũng là lần đầu tiên hắn đến thành này. Vừa bước vào thành cũng đã lắm đèn đường phố hoa rồi. Phi Dương cảm thán: "Thật là một tòa thành rộng lớn a!".Có thể do kiến trúc đẹp của nó mà nhiều khách đi đến tham quan. Là địa điểm kiếm tiền tốt, vậy nên thành này rất nhiều cường giả. Đến người đi đường qua lại cũng đầy đất Võ Vương. Bên lề đường lúc nào cũng đứng đấy một dãy hộ vệ, thằng nào thằng đấy là Võ Tướng.

Võ Tôn theo Phi Dương nghĩ là có, nhưng Phi Dương cũng là Võ Tôn mà, hắn sẽ sợ sao. Hắn là cường giả nên hắn cũng không chọn mấy cái thành thấp kém làm gì, không tốt chơi.

Đi lòng vòng, Phi Dương ngáp ngắn, ngáp dài. Thành đông vcl, chen chúc chật trội mà hắn muốn mệt bở hơi tai, có lẽ lúc này hắn cần tuyển một chỗ ăn uống nghỉ đường cái đã.

Nhìn thấy đằng xa còn một lớp thành nữa Phi Dương liền rõ đó là nội thành. Nhìn đám thuộc hạ, hắn ra lệnh: "Đi, vào nội thành tìm chỗ nghỉ ngơi".

Đi tới trước của nội thành, Phi Dương dừng lại, hắn cũng đang đánh giá kiến trúc kiểu mới này. Có lẽ sau này thừa tiền hắn sẽ đầu tư làm một cái.

Mấy thằng thủ vệ đứng cửa thấy Phi Dương lấp la lấp lóe cũng không khỏi hô to: "Đại nhân, mời vào thành nhanh lên".

Thật là, họ cũng không muốn đắc tội lũ Võ Hoàng sơ kỳ (Phi Dương che dấu khí tức nên là Võ Hoàng Sơ Kỳ) này chút nào, bọn họ chỉ là lính canh, cần thúc đẩy lưu thông.

Phi Dương cũng không muốn làm khó lũ này, hắn nhanh chóng di chuyển vào trong thành. Vừa tiến vào trong nội thành một đoạn, một tiếng vang vọng ở đằng sau vang lên ầm ĩm.

"Tất cả tránh ra, tất cả tránh ra cho ta, không tránh ta giết". Một người trung niên dẫn đầu đoàn người khiêng một cỗ kiệu chạy như bay giữa đám đông, trên đường đi cứ ai cản đường, hắn liền một đao, chỉ một đao vậy mà một Võ Tướng liền chết.

Đám võ giả, du khách bên trong liền toán loạn như chim muông tan tác, dù là Võ Hoàng cường giả cũng đều dịch ra một bên. Chỉ vài hơi thở, một đoạn đường thẳng như lễ chào đón được mở rộng, để lộ ra đám người Phi Dương chắn ở giữa.

Mộng Dao cảm thấy nguy hiểm, vội vội vàng vàng cầm tay Phi Dương kéo: "Phi Dương a, thiếp biết chàng mạnh, biết chàng là Võ Tôn nhưng cứ dịch ra một bên đi, một điều nhịn bằng chín điều lành".Phi Dương thần sắc lạnh băng, hắn gẩy tay nàng ra, nói: "Ta Phi Dương chưa từng biết sợ ai cả, nàng yên tâm, dù trời có sập xuống đi chăng nữa, mình ta gánh là được".

Hai người bên đường nhìn Phi Dương vẫn ở lì tại chỗ, bọn hắn không khỏi lắc đầu, thương tiếc, có người thương cảm thốt lên:

"Mọi người, tránh ra đi chết thật đó. Kha tiểu thư mà nổi giận là ngươi chết chắc".

"Hừ, đúng là đám nhà quê, mới lên thành phố hay sao mà phách lối, ngu hết chỗ nói nổi".

Nam Nhật Thành, Kha gia một trong tam đại gia tộc quyền lực nhất. Ở đây, Kha gia chỉ cần một câu cũng đủ khiến một người phải chết. Tại cái nơi tràn đầy cao cấp võ giả này có thể đứng phía trên cao, chứng tỏ cực mạnh.

Lộc cộc lộc cộc...

Trong lúc chần chừ, người trung niên nhân liền đã cầm đao đến gần, hắn mỉm cười, lại một kẻ muốn chết rồi.

Tiếng vó ngựa đã tới, một đao sáng loáng từ tay người trung niên liền được chém ra. Đao quang lấp lánh như dòng điện xoẹt qua, tràn đầy tử vong chi sắc, ập đến mặt Phi Dương.

Phi Dương mặt không đổi sắc, nhấc lên cây tử phủ phía sau lưng. Hắn nhằm thẳng đại hán, cho một rìu.

"Khai Địa"

Ầm

Một rìu nhẹ nhàng, một người, một đao, một ngựa liền bị chặt làm hai, máu tươi tràn ra. Ruột tên trung nhân với con ngựa lòi ra, hòa quyện vào nhau, chảy xuống đất, nhìn vô cùng tởm lợm.

Kha tiểu thư đang nói chuyện với mấy tên công tử, tiểu thư cùng lứa. Nghe thấy tiếng kêu, thần sắc nàng liền bực tức, ngó đầu ra ngoài, khi thấy thuộc hạ bị giết, nàng này liền phẫn nộ, kêu gào: "Người đâu, các ngươi giết, giết hắn cho ta. Dám làm phiền bản tiểu thư nghỉ ngơi thật không biết điều".

Sau lưng đám võ giả (gồm Võ Hoàng Trung, Hậu Kỳ) nhận được chỉ thị, ánh mắt lóe lên hung ác chi sắc:

"Rất tiếc, có chết thì cũng chỉ trách các ngươi đụng phải người không nên đụng a".

"Tiểu thư yên tâm, bọn thuộc hạ sẽ giết hết lũ này".

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ

Chương 60: Đắc Tội Kha Gia

Nhìn thấy mấy thằng này định động thủ, Phi Dương phất tay lên: "Các ngươi lùi hết xuống, đây là con mồi của ta, không được cướp".

Đám thuộc hạ cũng không minh bạch, đại ca thu bọn họ để làm gì mà lại không dùng chứ, chẳng nhẽ họ không có giá sao (họ nghĩ sai). Nhưng Phi Dương đã ra lệnh, không nghe không được, cả đám liền lùi về sau.

Phi Dương mỉm cười, Hư Không Ẩn Sát Thuật phát động, thân ảnh hắn thoắt cái bay đến đám đông hộ vệ, một rìu chi uy quét ngang.

Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!

"A!", "A!", "A!", "A!",.........

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng trung kỳ, kinh nghiệm thu được 200,000 điểm."

....

Một loạt tiếng rú thảm thiết kêu ầm ĩ, gào thét tuyệt vọng vang ra. Bốn tên hộ vệ ngay tại chỗ bị phanh thây, máu me bao phủ, có những người đứt tay, đứt chân nằm dưới vũng máu lên tục quằn quại lăn qua lăn lại.

Phi Dương há mồm cười lớn: "Hôm nay, ta Phi Dương sẽ đại khai sát giới, chết hết đi".

"Khai Địa".

Ầm Ầm ầm

Cho vài rìu, mấy tên còn đang thoi thóp, nằm đất kêu rên trực tiếp bị bổ chết tại chỗ.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng trung kỳ, kinh nghiệm thu được 200,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

...

Bất quá, Võ Hoàng đánh nhau nhưng lại không gây được sát thương lớn. Tùy từng nơi, nơi nào càng nhiều võ giả mạnh, người ta tất nhiên sẽ càng dùng vật liệu rắn chắc xây dựng, lát nền, vì vậy nên dân chúng xung quanh mới không bị ngộ thương.

Nếu thật đánh nhau chết nhiều người, ai người ta còn dám đến đây buôn bán, đến đây làm việc cho ngươi chứ. Cường giả dù mạnh, nhưng cũng không thể vì vậy mà coi khinh giun dế đâu.

"Chết, người chết,....tên này thật dám động thủ".

"Xong, vụ này không chỉ dừng lại tại đây được rồi, Kha gia chắc chắn sẽ nổi giận lôi đình cho coi".

Đám người xung quanh liên tục bàn tán, cười cười. Hiển nhiên, lũ này đang cười trên nỗi đau của Phi Dương rồi. Số người thương tiếc sợ rằng không nhiều nữa.

Phi Dương mặt không đổi sắc, hắn đi bộ nhàn nhã tiến tới đám hộ vệ còn lại quanh kiệu. Vẻ mặt như hung thần áp sát chuẩn bị đòi mạng người.

Cô tiểu thư này tên Nha Nguyệt, nàng không dám nghĩ người trẻ tuổi này mạnh như vậy. Bao nhiêu Võ Hoàng cường giả trước mặt hắn chỉ một rìu.

Đám hộ vệ xung quanh cũng là người thức thời, một kẻ liền đi ra đứng trước mặt Phi Dương: "Công tử bình tĩnh, có gì lưu một đường sau này dễ...".

Phanh!

Thằng này chưa nói xong, Phi Dương liền một rìu chặt thẳng từ đầu tên này xuống, bổ đôi hắn ra, máu vẩy trời cao.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 300,000 điểm."

Cả đám hộ vệ lúc này liền đã sợ rồi, sợ run rẩy, kẻ này còn không cho bọn hắn cơ hội nói chuyện. Một tên hộ vệ liền nhanh trí nói: "Các ngươi, nhanh, nhanh đưa tiểu thư đưa về báo cáo gia chủ ngay, bọn ta chặn đường tên này lại".Tất cả cũng biết hôm nay không chết không xong. Liền 8 tên hộ vệ bay ra vây quanh Phi Dương khóa lại, hai tên hộ vệ thì ra nhấc cái kiệu đưa tiểu thư đi trốn. Mấy công tử tiểu thư bên trong thì 100% không muốn dính vào chuyện này, nhao nhao ra khỏi kiệu chuồn đi.

Phi Dương vỗ tay: "Tốt nhanh trí, tốt một cái Kha gia đại tộc, ta Phi Dương quan điểm đơn giản, kẻ nào động ta, kẻ ấy phải chết".

Không nói nhiều, Phi Dương gấp 2,7 tốc độ tăng lên, bộc phát khí tức Võ Tôn của mình. Cảm thấy được khí tức đó, cả đám liền nhao nhao biến sắc hốt hoảng nhảy lùi về sau.

Nhưng dù có nhảy lùi về sau, thì Võ Tôn với Võ Hoàng chênh lệch quá nhiều, tận x10 cơ mà. Dù chỉ là khí kình của rìu cũng đủ chấn chết hết.

Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!

"A!", "A!", "A!", "A!",.........

Lưỡi rìu bổ xuống, 6 tên không tránh kịp, bị chấn vô người, cả người bọn họ liền như pháo hoa phát nổ một loạt.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng trung kỳ, kinh nghiệm thu được 200,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng trung kỳ, kinh nghiệm thu được 200,000 điểm."

...

Trong bốn tên lùi xuống, có hai tên vừa lùi, phân thân của Phi Dương liền đã ở đằng sau họ, dơ lên song quyền đánh ra.

"Song Đấu Cực Quyền".

Ầm!

Lập tức, hai kẻ này liền tại chỗ chết tươi, ngã gục xuống tắt thở.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 300,000 điểm."
"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

Hai tên còn lại thì đã sợ quá, quay đầu không suy nghĩ, tăng tốc chạy đi nơi xa. Phi Dương cười, hắn giẫm xuống đất, tốc độ bay như tên lửa đâm thẳng hai thằng này, một rìu đánh tới.

"Khai Địa".

"Aaaaaaaaa ".

Hét thảm một tiếng, hai tên này liền bị đập chết tại chỗ, xương tan thịt nát.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng trung kỳ, kinh nghiệm thu được 200,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

Nhìn tràng diện này nhiều người không khỏi hít vào ngụm khí lạnh, đây là trần trụi, trần trụi đánh mặt Kha gia a. Đặc biệt là khi nhìn thấy phân thân của tiểu tử kia, nhiều người liền đoán ra Phi Dương chính là Võ Tôn, nhưng là Kha gia đâu chỉ có một cái Võ Tôn cơ chứ.

Trái ngược với suy nghĩ của mọi người, lúc này cảm xúc của Phi Dương đang thăng hoa. Trời ơi, đúng là tích tiểu thành đại, giết một lũ kiến hôi cũng bằng một đại boss.

(Thanh kinh nghiệm lúc này là: 4.000.000/15.000.000)

....

Trước cửa nhà Kha gia.

Lúc này, Kha tiểu thư đang được bọn thuộc đưa về đến nơi này. Trong cỗ kiệu, Kha Nguyệt nắm chặt bàn tay: "Khốn nạn tiểu tử, dám cả gan muốn giết bản tiểu thư, đợi ta mách phụ thân đi bắt ngươi về, ta sẽ tra tấn ngươi đến chết".

Kha Nguyệt từ khi đã sinh ra với tràn đầy sự xu nịnh, không ai gặp nàng là không cúi đầu xuống cả. Võ Hoàng còn phải đi liếm giày nàng, Võ Tôn còn phải cúi chào xuống. Chưa bao giờ nàng gặp thiệt thòi như vậy qua lần nào, không thể để yên chuyện này, nàng nhất định phải giết tên kia.

Đại sảnh, Kha gia gia chủ, Kha Hủ đang ngồi nói chuyện với một thanh niên tuấn tú, mày rậm mắt sắc. Thanh niên này khác cho mình bộ trường bào phong nhã, quyền quý, thân phận cũng không nhỏ chút nào.

Kha Hủ nói: "Con rể tương lai a, con đợi một chút, Kha Nguyệt sắp sửa trở về rồi. Một chút là hai người có thể gặp nhau".

Thiên Văn tươi cười: "Có lẽ gọi con một tiếng con rể cũng sớm quá đó, chúng con còn chưa đám cưới cơ mà".

Kha Hủ phất tay: "Con đừng có quan trọng hóa quá, đằng nào cũng là người một nhà với nhau, sớm muộn chả xưng hô như vậy".

Đúng lúc này....

Kha Nguyệt quần áo xộc xệch, thân ảnh vội vàng bước vào: "Cha, cha phải làm chủ cho ta, ta đi đường bị người đánh giết, suýt chết".

Vừa nghe đến chữ chết, Kha Hủ sắc mặt khó coi. Bình thường hắn cũng không cho Võ Tôn đi theo con gái mình bởi vì hắn nghĩ người ta sẽ nể mặt mũi hắn. Ai ngờ, có kẻ thế mà không kiêng kị trực tiếp đánh mặt hắn.

Tức giận, Kha Hủ hô lớn: "Người đâu, đi tra cho ta, kẻ nào, kẻ nào muốn đánh giết con gái ta".

Thiên Văn bên đập mạnh cái ghế: "Cái gì, tên nào gan chó mà dám định giết thê tử ta. Kẻ đó nhất định phải ngũ mã phanh thây".

Thiên Văn, hoàng tử thứ 14 của Thiên Xu quốc, một trong ba đại quốc đó mà. Kẻ này là hoàng tử nhưng không có kế vị, cha hắn (hoàng đế) sai hắn đi làm thông gia với Kha gia, một đại gia tộc có liên kết với đại quốc để đẩy mạnh quan hệ tình cảm lên.

Theo lời Kha Hủ, mấy thân ảnh võ giả liền được tập hợp chính giữa đại sảnh, ai nấy khí tức cũng vô cùng khủng bố, tràn đầy sát cơ nồng đậm (7 tên Võ Tôn).

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau