THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Trác Gia Âm Mưu

Mộng Dao bên cạnh há hốc mồm nhìn hắn, ngươi có giở hơi không mà đi tuyển cái nhiệm vụ này. Nguy hiểm cực lớn, chết như chơi a.

"Cái này nhiệm vụ hộ tống quá nguy hiểm, liền mấy trăm Võ Hoàng với Võ Tôn tham gia a, nếu thật có đánh nhau thì cũng không chắc rằng ngươi có thể sống sót trở ra đâu". Mộng Dao hốt hoảng nói.

Phi Dương đưa tay chặn lại nàng: "Cô không cần lo cho ta, ta tự có tính toán của mình. Con người ý, không mạo hiểm thì không bao giờ làm nên tích sự gì đâu".

Đây chính là một cái nhiệm vụ hộ tống cấp SS, được treo thưởng ra để hộ tống nhóm 2 người nào đó, thuê đến 50 tôn Võ Hoàng và 10 tôn Võ Tôn. Đã đủ biết phải nguy hiểm tới mức nào rồi.

Đang suy tư về cái nhiệm vụ lúc, Phi Dương liền cảm thấy ma sát xảy ra. Hắn bỗng nhiên cảm giác được cơ thể mềm mại Mộng Dao dán thẳng vào người hắn.

Má, đây là nơi công cộng đó a. Cô nương, xin tự trọng. Tuy nhiên nghĩ thế thôi, hắn không dám nói. Phi Dương là một con người rất tốt tính, có sát phạt quyết đoán nhưng cũng rất thực dụng. Người ta đã chủ động hiến dâng, nếu không nhận chính là phí của trời, là có lỗi thần phật.

Vì vậy, không nghĩ nhiều, hắn quay ra nhìn nàng, đưa tay đằng sau vỗ mông một cái: "Mộng Dao a, tối đến hẵng tâm sự, giờ không phải lúc, ta có việc phải đi rồi". Nói xong, hắn liền xoay người rời đi.

Nhìn thấy Phi Dương thân ảnh xa dần, Mộng Dao mỉm cười. Trời ơi đã đổ, hắn thật sự đã đổ, nàng vui sướng như mấy con ngựa bay trong lòng, tiến vào làm việc hăng say.

Chui ra khỏi cái nhiệm vụ đường, Phi Dương thở hồng hộc: "Làm thế nào, một kẻ sát phạt quyết đoán như ta tại sao lại có thể dễ dàng đổ như vậy được. Không được, nhất định ta cần chăm chỉ rèn luyện hơn, nếu không sau này khả năng là bị gái chơi chết lúc nào không biết".

Về tới phòng, hắn liền nhận được một con bồ câu, Phi Dương không nghĩ nhiều làm gì, liền trực tiếp mở ra ngay. Trong thư chính là bảo hắn 5 tháng nữa phải về lại gia tộc có chuyện gấp.

Tuy không biết đó là việc gì, nhưng hắn chắc chắn sẽ đi. Chuyện bất lợi cho hắn thì hắn cũng sẽ trốn đi cũng được, không sao cả. Nắm lấy tờ giấy hắn cũng có tính toán, 3 tháng làm nhiệm vụ. Một tháng đi bộ trở về tông môn và một tháng thì về gia tộc.

Xong xuôi mọi việc, hắn quyết định đi mời Bắc Khiếu nhậu một chầu rồi hẵng lên đường, là bạn trước khi đi ít ra cũng phải vui vẻ một lần chứ.

...

Cộc cộc cộc

Âm thanh gõ cửa vang vọng, Phi Dương liền trấn tĩnh bản thân mình ngay. Hắn biết, đó là Mộng Dao a, không ngờ nàng này lại tới thật. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn quyết định mở cửa.

Mở cửa ra cái, thấy Mộng Dao hắn liền sốc. Nàng mặc một bộ xiêm y bó sát người nhìn cực kỳ gợi cảm, hơn nữa nó rất mỏng manh, vừa che vừa hở ẩn ẩn lộ ra vài chỗ nguy hiểm. Thật cần phải mặc quần áo mỏng đến vậy không, cái này cố ý dụ dỗ đi.

Mộng Dao nhìn hắn một cái cười cười: "Ngươi thấy ta mặc quần áo đẹp không".
Phi Dương liền vỗ tay: "Ukm...đẹp, rất rất rất đẹp".

Mộng Dao chỉ tay vào mũi hắn: "Hừ, chỉ giỏi khéo miệng thôi a".

Phi Dương không do dự, xài tuyệt chiêu luôn, nhảy tới ôm chặt nàng một cái: "Nàng muốn xài hành động chứ gì".

Mộng Dao liền gật nhẹ cái đầu, Phi Dương liền lấy hành động thật nhanh tóm lấy nàng bê lên tới cái giường.

(Do luật cấm viết sắc nên mình sẽ không viết sắc đâu nhé).

....

Phi Dương đang ôm Mộng Dao trên giường, hắn nhìn về phía ánh mặt trời rạng đông. Một ngày mới đến, có lẽ đã tới lúc hắn đi làm nhiệm vụ rồi.

Xoa đầu Mộng Dao một cái hắn nói: "Có lẽ đã đến lúc ta phải đi rồi. Ta nói thật, ngoài nàng ra ta còn thích một người nữa. Nhưng ta thề, sau này ta sẽ không còn thích bất kì ai nữa đâu".

Tuy Phi Dương đã từng có tư tưởng cưới một vợ, nhưng hắn mới chỉ có thề trong suy nghĩ chứ chưa thốt ra bằng miệng. Bây giờ, thì hắn chính thức ra quyết định hoàn tất rồi. Hắn cũng không muốn lấy quá nhiều vợ, đơn giản là hắn ngại phiền phức đi.

"Thôi được, chàng lên đường đi. Đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường, không quan trọng". Mộng Dao nhìn hắn nói.
"Được, ta đi". Xách lên đoản kiếm, Phi Dương bước đi ra khỏi phòng.

...

Thời điểm này, ở Trác gia sân nhỏ sau.

Một tên quản gia đang ngồi ghi sổ triền miên liên tục. Đột nhiên, viên linh thạch truyền âm sáng rực lên, lão giả không nghĩ nhiều cầm lên nghe.

"Hừ, 50 Võ Hoàng, 10 Võ Tôn sao. Hắn thật sự nghĩ hắn sẽ an toàn đi ra nơi này. Ta không cho phép đâu, chỉ bằng này lực lượng, thật ngu xuẩn". Tên quản ra cười lạnh, khí tức Võ Tôn ẩn ẩn bộc phát ra.

Muốn thuê được Võ Tôn hậu kỳ rất khó, đỉnh phong lại càng không có, ta chỉ cần phát động Võ Tôn hậu kỳ xuất thủ, cũng đủ đè chết cả đoàn đội rồi. Bất quá, bây giờ hắn cần xin chỉ thị của thiếu chủ trước đã.

Nghĩ đến, đứng dậy Trác Văn đi gõ cửa căn phòng phía sau sân nhỏ: "Thiếu chủ, ta đã tra rõ ràng lịch trình khởi hành cũng như thực lực bon chúng rồi, tối đa 10 tôn Võ Tôn mà thôi".

Một giọng nói từ trong phát ra: "Trác Văn, ta phát động 12 tôn Võ Tôn trong đó 3 tên là Võ Tôn hậu kỳ liệu có ổn không vậy".

Trác Văn quản gia vội vàng trả lời: "Ổn thưa thiếu chủ, rất ổn là đằng khác ấy chứ".

"Được rồi, vậy thì động thủ đi, đợi bọn hắn đi xa xa khỏi nơi này một chút hẵng giết". Một câu dặn dò vang lên.

Trác Long, con trai của Trác Rồng, gia chủ Trác gia. Một trong tam đại gia tộc quyền thế nhất hoàng thành. Nói đến gia tộc như vậy Võ Tôn rất nhiều không phải ít. Nhưng đào ra Võ Tôn hậu kỳ đã ít, Võ Tôn đỉnh phong lại cực ít, cơ hồ chỉ có gia chủ và vài vị đại trưởng lão.

Trác Văn rời đi, Trác Long lại tiếp tục hưởng thụ. Trên giường của hắn, chính nằm đấy tận 10 mỹ nữ khỏa thân, liên tục thay nhau đấm bóp, động tác nhạy cảm. Trác Long cười lớn, xa vào thú vui bên trong.

"A,,a..a...a"

Từng tiếng nữ nhân rên rỉ nhỏ nhẹ được phát ra trong phòng hắn, liên tục, kéo dao mấy giờ đồng hồ. Nếu Phi Dương ở đây, chắc chắn rất kinh ngạc, bởi vì hắn chưa có được từng làm như thế này bao giờ.

Như đã nói, thế giới có 3% là Võ Tôn. Trong 2-3 tỷ dân thì 3% đó chính là ~80 triệu người. Trong đó Võ Tôn đỉnh phong là cực hiếm. Còn về vì sao các bạn chưa thấy Võ Đế xuất hiện, đơn giản vì chưa đến lúc mấy lão quái vật ấy xuất quan mà thôi.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 52: Đánh Chết Bạch Thạch

Phi Dương đang trên đường đi tới địa điểm làm nhiệm vụ. Trước khi đi hắn cũng vừa nhờ người kiểm tra xong, tin tức từ Triệu Gia Trang trở lại khiến hắn không vui chút nào.

Triệu Viễn trốn rồi, thật sự trốn, theo kiếp trước đọc tiểu thuyết hắn thấy mấy thằng thế lực kia chính nhân quân tử rồi để nhân vật chính giết. Vậy mà thế giới này lại trái ngược hoàn toàn, thông minh hơn hẳn trong truyện.

Nhưng hắn cũng không quan tâm, sau ngày có cơ duyên gặp thì sẽ giải quyết. Hắn với lũ kia cũng đã chênh lệch quá nhiều rồi.

Tiến về trước cửa thành, lúc này, trên tường đang đậu một cái Phi Chu khổng lồ, dài mấy trăm mét, cực to. Đúng là sang trọng, nhiệm vụ này sẽ ghê đây.

Hắn xải bước bước lên lối vào bom tàu đưa ra giấy nhiệm vụ, liền có hai mỹ nhân vô cùng xinh đẹp đi ra quấn quanh hắn: "Đại nhân, thiếp là Hương Lan, rất vui lòng phục vụ ngài".

"Đại nhân, thiếp là Thanh Mai, rất vui lòng phục vụ ngài".

Phi Dương nhìn hai người này, tò mò hỏi: "Các cô như vậy là sao?".

Một nữ nhân khoác lấy tay hắn nói: "Đại nhân nhìn xem, bất kì người nào quanh đây chả có phục vụ chứ?".

Hương Lan, Thanh Mai mới nhìn thấy Phi Dương lúc đầu liền kinh ngạc. Trẻ, quá trẻ, trẻ như vậy đã là Võ Hoàng, nói ra ai sẽ tin chứ. Nhìn tất cả mọi người ở đây ai chả trên 20 chứ, sao lại lòi ra một tiểu bạch kiểm Võ Hoàng.

Kỳ thật các nàng chỉ là tiểu thư, con em của mấy gia tộc được gửi đến đây phục vụ mà thôi, các nàng ai chả mong có cơ duyên, nếu được trở thành vợ của Võ Hoàng chính là đổi đời.

Phi Dương nhìn ngó xung quanh, xác thực chính là vậy, ai ai cũng có mỹ nhân bầu bạn, như tiên cảnh.

Lúc này, một tên võ giả liền bay đến đứng trên đầu tàu, con mắt nhìn về tất cả mọi người ở đây: "Rất vui được gặp mọi người, ta là Hà Chung, có thể gọi ta là Hà quản sự, ta chính là thân tín của chủ nhân thay ngài đến phân phó nhiệm vụ cho mọi người".

"Bắt đầu chuyến đi này, ta hy vọng các vị có thể toàn lực bảo vệ hai vị chủ nhân Hà Mãn, Hà Khắc an toàn đưa bảo vật mang về đại quốc Đế Long, mong mọi người đừng nên có tâm tư với món đồ này, một Võ Tôn cũng không thể giữ được nó đâu".

"Bây giờ mọi người hãy chia nhau ra thành 10 khu, mỗi khu sẽ do một vị Võ Tôn quản lý, nhớ chia đều. Ăn uống, vui chơi,ngủ nghỉ thoải mái. Nếu có địch tập, trận pháp thông báo sẽ rung chuyển báo động, ta xin hết".

Rất nhanh, mọi người liền chia ra 10 tổ hoàn tất, Phi Dương được xếp vào tổ 7. Xong xuôi, ai nấy đều trở về phòng của mình vui chơi, tu luyện. Theo cảm nhận của Phi Dương đa phần tất cả đều đi tu luyện cả, nhưng Phi Dương sẽ tu luyện ư, phí thời gian quá đi, vậy nên hắn chọn vui chơi.

Trở về gian phòng, Phi Dương liền ném Thanh Mai, Hương Lan lên giường, quần áo xé hết ra, đại chiến liên hoàn.

....

Bốn ngày trôi qua, rất nhanh là đằng khác.

Phi Dương bật dậy khỏi giường, bên cạnh hắn chính là hai cô nàng đang trần chuồng ngủ say ở đấy. Đại chiến mấy ngày trời, la hét mỗi đêm liên miên, hắn nghĩ hắn đang bóc lột người ta.

Hành động này của hắn đã khiến nhiều vị Võ Hoàng phòng bên đang tu luyện mất khống chế, dục hỏa lan tràn. Hiệu ứng dây chuyền tác dụng, không đầy 2 ngày, bọn hắn cũng liền nối gót Phi Dương làm bậy, thành ra cả cái tổ 7, gần 90% người buổi đêm cũng làm trò lợn rống, thẩm mỹ quan cái tổ này thật chả còn chút nào cả.

Cũng nhờ trò này, mà mỗi lần đi ăn trưa, Phi Dương liền làm quen được nhiều người. Phi Dương cũng không mất công đi làm quen, đúng là một mũi tên trúng hai con chim. Cũng như mọi hôm, hôm nay hắn liền tới căng tin nói chuyện tiếp.

Hàng Lăng nhấc lên chén rượu hướng Phi Dương mời: "Dương huynh, ta kính huynh một chén"

"Dương huynh, một ngày vui vẻ". Một bên, Mãng Tử cũng nhấc chén.

Cạch

Phi Dương tươi cười: "Cảm ơn hai huynh quan tâm, chúng ta đúng là tâm lý tương giao, mới gặp đã thân a".

Hàng Lăng cười lớn: "Dương huynh khách khí, mấy động tác huynh chỉ ta thật hiệu quả, đêm nào ta cũng phê phai a".

Mãng Tử một bên mặt đỏ bừng bừng nói: "Dương huynh a, nhiệm vụ này khó như vậy, khả năng có địch cũng là rất cao. Huynh còn trẻ, còn tương lai, việc gì phải mạo hiểm như vậy đâu".Phi Dương vỗ bàn: "Ta rất cảm kích Mãng huynh đã quan tâm, ta là nam nhi, là quân tử, một khi đã làm là có nắm chắc, đã làm là sẽ quyết đoán".

Nhìn thấy Phi Dương ăn nói hào hiệp như vậy, Mãng Tử với Hàng Lăng liền cảm động, đúng là nam nhi a, có chí tiến thối. Họ liền giơ rượu lên hướng Phi Dương: "Dương huynh đúng là thiến niên có chí hướng, có quyết đoán, bọn ta thật sự rất vui được làm bằng hữu với Dương huynh".

Phi Dương cũng liền tiếp rượu: "Cạn chén".

Cạch.

Đột nhiên lúc này, liền có một đoàn 8 người đi tới, dẫn đầu là một vị Võ Hoàng Hậu Kỳ. Nhìn thấy Phi Dương lúc, mặt hắn liền nhăn nhó, kẻ này mấy đêm chăn ấm làm hắn khó chịu.

Buổi đầu tiên, chính đang ở bên cạnh phòng tên này. Giai đoạn quan trọng để Bạch Thạch đột phá công pháp tầng tiếp theo thì cái âm thanh "A..a...a....a" đó làm hắn phun ra một ngụm máu tươi, tẩu hỏa nhập ma, thậm chí nội thương mấy hôm nay mới khỏi.

Bạch Thạch tức giận, con mắt đỏ như máu tiến tới chỗ Phi Dương, giơ chân lên, hắn đá mạnh một cái.

Phanh!

Cái bàn ăn của Phi Dương liền bắn tung lên, chia năm sẻ bảy, thức ăn rơi tung tóe.

Phi Dương đang ăn uống, nói chuyện giữa chừng liền đã không vui, quay ra nhìn Bạch Thạch: "Tên kia, ý ngươi là sao, thích gây sự hả ".

Thấy Phi Dương không kiêng nể gì, Hàng Lăng với Mãng tử vội vàng đứng lên: "Có chuyện gì từ từ nói, đừng nóng vội a huynh đài".

Bạch Thạch nhàn nhạt nói một câu: "Hừ, không phải chuyện của các ngươi, ta có việc phải tính sổ với kẻ này. Tránh ra đi, kẻo lại ngộ thương đấy".

Hàng Lăng, Mãng Tử nhìn nhau cười khổ, không rõ lý do tại sao Dương huynh lại đắc tội tên này.

Phi Dương lạnh giọng: "Lắm chuyện, phá hỏng cuộc vui của ta, các ngươi muốn chết hả".

Thấy thái độ Phi Dương lúc này, đoàn người Bạch Thạch liền nổi giận, tiểu tử này là ai, vậy mà dám hỗn láo với bọn họ, thật là không biết điều. Tưởng mình là Võ Hoàng mà vô địch chắc, bọn hắn liền sủa lên ầm ĩ."Thảo, tiểu tử phách lối, không biết trời cao đất rộng".

"Ngươi đây chính là đang muốn chết, Bạch ca, xử lý hắn, cho hắn một bài học".

"CÚT,...Biến".

Một câu nói bay ra từ mồm Phi Dương, lập tức mọi người xung quanh liền hoa mắt lên. Thân ảnh Phi Dương liền tới trước mặt Bạch Thạch, một quyền đấm ra.

"Song Đấu Cực Quyền"- x2 sát thương

Ầm!

Một quyền, 3000(x2) nội lực bạo phát, Bạch Thạch liền bị đánh xuyên qua tim. Con mắt trợn tròn, khuôn mặt tái xanh tắt thở.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng Hậu Kỳ, cuồng bạo điểm cộng 500 điểm, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

Kỳ thật, Phi Dương liền đã quyết định đánh lén ngay lúc đầu, hắn không để ý đòi mạng hắn, đỡ mất thời gian đánh trên Phi Chu. Đạt đến Võ Hoàng thì nội lực bạo phát ra tối đa trên một đòn là 3000 đối với Võ Hoàng bình thường, còn Phi Dương có x2 nên là 6000.

Còn về tổng nội lực Võ Hoàng phân chia như sau sơ kỳ là 6000 nội lực, trung kì là 10.000, hậu kỳ là 14.000(3000 nội lực/1 đòn), đỉnh phong là 20.000 (6000 nội lực/1 đòn).

Còn về Võ Tôn a, mạnh x10 lần Võ Hoàng. Võ Hoàng trước mặt họ chỉ là một hạt cát, thổi là chết.

Võ giả xung quanh liền há hốc mồm:

"Má nó, sao lại mạnh như vậy".

"Một đòn liền giết chết một Võ Hoàng hậu kỳ".

"Kẻ này tuyệt đối không thể trêu vào, chỉ có thể làm bạn không thể làm địch".

Đám anh em phía sau cũng liền run cả người, quỳ rạp xuống.

"Tha mạng, tha mạng a, bọn ta không giám như vậy nữa".

"Có gì lưu một đường, về sau dễ nói".

"Đúng đúng, huynh đài khai ân a".

Phi Dương nhìn bọn này, hắn cũng lắc đầu, hắn không phải người độc ác, cũng không muốn làm tuyệt. Quanh đây còn nhiều người nhìn, không tốt chút nào.

Nghĩ vậy, hắn liền quay ra nhìn đám Võ Hoàng này: "Không có gì, ta không giết các ngươi, cũng sẽ tha cho các ngươi. Chỉ cần, các ngươi theo ta gieo xuống nô ấn, làm thuộc hạ là được rồi".

Đám này liền mộng, ngươi bắt ta làm thuộc hạ ngươi chả khác gì bị ngươi sai khiến, làm trâu, làm ngựa chứ. Bất quá, cẩn thận suy nghĩ lại, sống còn tốt hơn là chết a. Biết phải làm sao, bọn này liền quỳ xuống: "Bái kiến chủ nhân".

Phi Dương gật đầu: "Tốt, tốt làm thuộc hạ của ta, ta sẽ không bạc đãi các ngươi, vô tư thoải mái lên nào".

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 53: Đại Chiến Bắt Đầu

Rất nhanh, hành động này của Phi Dương đã đến trong cảm ứng của tên đội trưởng Võ Tôn. Nhưng hắn cũng không quan tâm, chỉ là bọn tiểu bối với nhau mà thôi, thuộc hạ Võ Hoàng của hắn cũng đầy đất quan trọng gì cái nho nhỏ tiểu bối chứ. Hắn bây giờ chỉ đang lo rằng mình chọn nhiệm vụ này có đúng không, kẻ địch có thiệt mạnh không mà thôi.

Xoay người nhìn đám thuộc hạ mới, Phi Dương liền nói: "Mọi người, nếu đã là thuộc hạ của ta thì đều là người một nhà cả, ra uống rượu đi nào".

"Rõ, thưa đại ca". Bảy người liền hô lớn, tập tụ mà xuống ăn uống nói chuyện vui vẻ với Phi Dương.

Phi Dương thì vô cùng hài lòng, có thuộc hạ Võ Hoàng, sau này nhờ vả giúp chút việc vặt thì cũng tốt coi.

Hàng Lăng nhấc rượu lên nói: "Dương huynh, hôm nay Hàng mỗ thế nhưng là mở mang tầm mắt. Thực lực Dương huynh thật không bình thường".

Mãng Tử nói chen vào: "Đúng đấy, Dương huynh cùng thế hệ chắc chắn là tồn tại vô địch".

Đám thuộc hạ cũng xúm lại nhấc rượu: "Đại ca uy vũ, đại ca uy vũ".

Phi Dương cũng liền qua loa: "Quá khen, quá khen, tiếp rượu".

Cả đám liên tục chém gió với nhau mấy giờ đồng hồ đến chập tối. Thấy sắc trời muộn, Phi Dương liền dặn dò đám thuộc hạ mỗi người cầm cái thạch truyền âm. Xong xuôi, cả đám liền chia ra, ai lại về phòng người đấy.

Về tới phòng, Phi Dương lại say khướt, hắn cũng không khống chế được mọi động tác của mình.

Mở cửa ra cái, hắn đã thấy Thanh Mai, Hương Lan các nàng ăn mặc nửa che nửa hở trên giường, gợi cảm quyến rũ, hương diễm đoạt mục, đường cong mị thục điên đảo con mắt hắn. Trong cơn say, hắn cũng mẹ nó đéo nghĩ nhiều tiến vào làm bậy, hắn không quan tâm nhiều, bất kì điều gì, chỉ cần thỏa mãn hắn thì hắn đều nhận.

...

5 giờ sáng, cách chiếc Phi Chu 10km, một đám tầm 70 tên Võ Giả đang ngự không phi hành, khí tức khủng bố tỏa ra tràn ngập hư không, đến cả chim chóc thành đàn bay qua cũng bị luồng khí này chấn thành bụi phấn, chết không toàn thây.

Trác Vũ nhìn về một tên nam tử nói: "Trác Lập, theo cảm nhận của ta thi chúng ta đã gần tiếp cận bọn chúng rồi".

Trác Lập cười gằn: "Tốt, mọi người toàn lợi ra tay, giết sạch cho ta không chừa một tên".

Một bên, Trác Linh vội vàng kêu lên: "Trác Lập, huynh nhất định phải cẩn thận, không được phép chủ quan, thấy nguy hiểm thì tốt nhất nên chạy đi".

"Được, ta nghe lời muội, lần này ta sẽ cẩn thận hết sức". Trác Lập nhìn Trác Linh cười cười. Hắn biết khả năng của muội muội mình rất tốt.

Trác Linh nói: "Được, nhớ lấy".

Nói thật, trận chiến này nàng rất lo. Bởi bẩm sinh từ lúc sinh ra, nàng cũng đã sở hữu một chút khả năng bói toán đặc biệt, tính được tỉ lệ 80% là nàng bói toán thành công sự việc xảy ra gần nhất. Trừ khi bói cái việc đại sự càng lớn thì tỉ lệ thành công càng thấp.

Riêng lần chặn đánh này, nàng bói toán, thậm chí ăn thiên phạt, đánh đổ một tòa địa phủ, đạt được kết quả là 50%. Nhưng liên quan tới tận thiên phạt thì lại không tầm thường chút nào.

Trác Linh cũng liền quay về đằng sau nhắc nhở lần cuối: "Mọi người hãy cẩn thận, vạn nhất có thể xảy ra chuyện"."Rõ". Đám người cũng liền gật đầu, thần sắc nghiêm túc.

(Quên mất, ta còn chưa nói cho mọi người, Võ Hoàng không có xài pháp tướng đâu nhé, họ đã tiến hóa cô đặc pháp tướng gia cố độ cứng toàn bộ cơ thể nên sẽ không có pháp tướng đâu).

...

Ầm ầm

Một thủ chưởng thật mạnh trên trời giáng xuống đụng thẳng chiếc Phi Chu. Rung lên dữ dội nhưng nó không vỡ ra, vì là Phi Chu thượng phẩm đặc chế để chống lại sát thương Võ Hoàng, thậm chí là Võ Tôn trung kì.

Cảm nhận được tiếng rung chuyển, đám võ giả trên tàu lập tức biến sắc, bật dậy hết ra khỏi giường mình.

Tên quản lý Hà Chung lúc này cũng đã bay lên boom tàu hô lớn: "Tất cả mọi người, mau tập hợp, địch tập".

Liền một lúc, tất cả Võ Giả nháo nhào mở hết cửa phòng, tăng hết cả tốc lực lao ra bên ngoài chuẩn bị nghênh chiến.

Phi Dương thì lại khác, hắn không đi ra vội, quay đầu liếc hai nàng Thanh Mai, Hương Lan: "Hai cô trốn luôn ở đây đi, đừng có đi ra, ở ngoài rất nguy hiểm".

Hai nàng này liền gật gật cái đầu chui vào trong tủ trốn. Phi Dương rút ra cái thạch truyền âm nói: "Tất cả, trốn lên cột buồm, làm một cái trận pháp che dấu cho ta ngay, rõ chưa".

Đám thuộc hạ lập tức đi vào làm việc, chỉ là họ không biết ý định của đại ca là gì mà thôi. Ra lệnh kết thúc, Phi Dương đẩy cửa ra, tăng tốc di chuyển đến cột buồm mà chạy.
Lúc này, tất cả mọi người đều đã tập hợp trên tàu, dân số đông đảo nhìn về phía đằng xa đám người đang tiến tới.

Hưu, hưu, hưu, hưu

Một chốc, 70 thân ảnh liền đã đứng trên cao nhìn xuống, đứng đầu có 3 thân ảnh liền đã làm đám người ở đây hít vào một ngụm khí lạnh, run rẩy cả người,

Đó 3 tôn Võ Tôn Hậu Kỳ a, 9 tôn Võ Tôn Trung kì nữa, một Võ Tôn Hậu Kỳ liền đủ nghiền chết 3 Võ Tôn trung kỳ rồi. Mà bên họ thì sao, có mỗi 6 tôn Võ Tôn trung kỳ, đánh đấm kiểu gì.

Cả đám liền đã run rẩy cả người, có người hối hận, có người khóc, ngồi ăn ngon rảnh rỗi hay sao phải đi tuyển cái nhiệm vụ này chứ.

Một tên Võ Tôn Trung Kỳ liền tiến lên khúm núm: "Các vị, có gì ngồi xuống hẵng nói, đừng manh động a".

Trác Lập cười: "Có đấy, việc là hôm nay tất cả các ngươi liền là phải chết. Ta thả các ngươi đi, thì chắc chắn cũng có kẻ hận ta quay về trả thù, không tốt chút nào".

Thấy ánh mắt Trác Lập quét tới, đám người liền run rẩy, có lẽ trận này họ không chiến là không xong rồi.

Một tên Võ Tôn thét lớn: "Liền mạng, tất cả lên, quyết tử một trận đi".

"Lên nào, mọi người cùng lên, chiến".

Bên phía, Trác Lập cũng giơ tay lên cao, làm hiệu: "Lên, giết hết không chừa kẻ nào cho ta".

...

Cột buồng, một cái gác phong, Phi Dương đứng đấy, xung quanh hắn liền là bảy tên Võ Hoàng đứng xung quanh hộ pháp.

Trận pháp ẩn nấp cũng liền hoàn tất. Một tên Võ Hoàng hô: "Đại ca, mọi thứ đã xong xuôi".

Phi Dương gật đầu: "Tốt, tốt lắm, nếu có phân thân của Võ Tôn vào đây, trực tiếp giết cho ta".

Cả đám Võ Hoàng nghiêm trang: "Rõ, thưa đại ca".

Quay về đám đông, Phi Dương lấy nhẫn Trữ vật, Barrett M82A1 liền được lấy ra bên ngoài. Không do dự, hắn liền nằm xuống, đặt cần súng lên mở ngắm, mỉm cười: "Bắt đầu chiến nào".

Đám Võ Hoàng xung quanh cũng liền nghi hoặc, đại ca đang cầm trên tay là pháp bảo gì vậy, họ chưa từng nhìn thấy thứ này bao giờ.

P/s: Ngày mai sẽ có chương mới nhé. Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 54: Đi KS Mạng (Kill Stealing)

Hà Chung nhìn về phía đám người lái tàu nói: "Các ngươi mau điều khiển Phi Chu dịch sang một bên".

"Rõ thưa quản lý". Dứt âm vang lên, con Phi Chu liền đã bay dịch sang cách chiến trường một đoạn mà đứng. Chiếc phi chu này khá cứng, quạt cũng mạnh nên lực chấn của giao thủ cũng sẽ không ảnh hưởng nghiêm trọng đến đâu.

Bên kia, Trác Lập vừa ra hiệu xong, đoàn đội hai bên lập tức tốc độ bạo tăng mà lên lao thẳng vào nhau.

Ầm

Một vụ nổ khí tức bạo tạc mà ra, các cường giả đâm nhau loạn xạ, mây đen hội tụ bao phủ bầu trời, mặt đất cũng liền bị khí khình chấn thành bình địa san phẳng.

Trác Lập giơ lên tay mình. Một thủ chưởng khổng lồ liền được tạo ra, bao phủ phạm vi vài dặm tựa như một tỏa cự sơn lơ lửng trên cao. Hắn nói nhỏ: "Hạ".

Ầm

Tầng tầng khổng lồ áp súc liền được thả ra, tại cái uy áp của thủ chưởng, cả cái mặt đất liền lún sâu xuống một mét, trải dài liên tục mấy dặm trời, đất đá tan biến, sinh vật cơ hồ bị xóa sổ.

Ba tên Võ Tôn Trung Kỳ đứng dưới uy áp cũng không khỏi máy động trong lòng, Một người hô lớn: "Mọi người đồng thời xuất thủ".

Hai tên còn lại liền mau lẹ gật đầu, nội lực cả ba hòa quyện vào nhau, lập tạo thành một cái thuẫn khổng lồ bao bọc trở lại đối chọi lên cái thủ chưởng bên trên.

Rầm Rầm rầm

Va chạm xảy ra, một vụ nổ lớn bao trùm 20km liền được xuất hiện, đánh lõm đại địa. Ống khói hình đám mây hiện ra bay vút lên trời xanh thẳm, tựa như là tận thế vậy.

Vụ nổ tuy lớn, nhưng cũng không ảnh hưởng đám võ giả xung quanh đang giao thủ hăng say. Nhục thân Võ Hoàng rất cứng, chỉ dư ba của vụ nổ sao mà giết được họ chứ.

Khoảng không, một tên Võ Hoàng đỉnh phong trọng thương, máu me đầm đìa, hấp hối cười lớn: "Hai người các ngươi, chết đi cho ta, xuống địa ngục nào".

Rực rỡ lời nói, hắn cầm kiếm giơ lên, một đám bụi nguyên tử nội lực tập tụ lại vào nhau ngưng tụ về kiếm của hắn. Nhất chuyển cử động, kiếm kình của hắn bay ra.

Phanh!

Một kiếm đi ra, nhát khí kình liền hóa thành đường cong hình bầu dục trải thẳng hơn hai dặm, cả tảng băng trôi ( mây) liền tại chỗ bị cưa đôi đến. Kiếm chiêu áp trục đánh thẳng về hai tên Võ Hoàng Hậu Kỳ đối diện.

Bùm bùm

Hai thằng này liền mắt trợn tròn, dơ lên bàn tay mình chống đỡ, vận dụng toàn bộ chân khí bản thân tiến đón. Giằng co mấy hơi thở, cả hai người liên tục bị đánh lui về sau, ói máu mà phun ra không ngớt.

Đúng thời điểm, họ đã dầu hết đèn tắt, vô lực phản kháng thì một tiếng thanh thúy vang lên.

Pàng

Pàng

(tiếng súng barrett, nếu mn lên youtube nghe Barrett thật bắn sẽ có tiếng này nhé, chứ đừng vô CF bắn tiếng nó là Pằng khác ngoài đời)

Ầm

Hai tên Võ Hoàng Hậu kỳ đang chống lại kiếm kình tại chỗ bị bắn xuyên tim. Kiếm kình cứ thế liền phanh thây hai tên này, máu vẩy trời cao.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, cuồng bạo điểm cộng 500, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, cuồng bạo điểm cộng 500, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."Tên Võ Hoàng Đỉnh Phong ôm bụng, thổ huyết cười lớn: "Hahahaa, ta đã nói hai người các ngươi phải chết".

Pàng

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng đỉnh phong, cuồng bạo điểm cộng 700, kinh nghiệm thu được 300,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Hoàng Trung Kỳ."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trang thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 0/2,000,000."

Phi Dương ở trên cột buồm rú to"Hú, hú, hú.... công đức của mọi người đóng góp ca sẽ nhớ mãi trong lòng, ngày ngày chắp tay cầu phúc cho nha Hahahaa".

Thoải mái a!

Cách kiếm kinh nghiệm này quả thực là trời ban trời phát a, ca đi chọn nhiệm vụ hộ tống đúng là quyết định đúng đắn.

Pàng

Pàng

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng hậu kỳ, cuồng bạo điểm cộng 500, kinh nghiệm thu được 250,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Hoàng đỉnh phong, cuồng bạo điểm cộng 700, kinh nghiệm thu được 300,000 điểm."

....

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Hoàng Hậu Kỳ."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trang thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 0/3,000,000."Cùng với âm thanh liên tục vang lên, trong lòng Phi Dương như thể chim bay, cá nhảy. Hắn ngó khắp nơi chiến chưởng ngồi chọc khe.

Cứ gặp kẻ nào trọng thương hoặc chưa chết hẳn, Phi Dương trực tiếp cho một viên đạn găm vào.

Tốc độ lẫn động tác của Phi Dương vô cùng bí mật, nhưng bất quá hắn lại không dám bắn Võ Tôn sớm, rất dễ bị phát giác.

Đám thuộc hạ ngồi bên cạnh hắn một lúc, liền cũng đoán được đây là pháp bảo để làm gì, nhưng là bọn họ nghi hoặc một điểm, tại sao đại ca lại bắn cả phe mình nữa. Nghĩ vậy nhưng bọn họ cũng không dám hỏi.

Còn về khí tức của Phi Dương đã được ẩn sát thuật che dấu, nên bọn họ không có phát hiện tăng lên mà thôi.

...

Hỗn chiến liên tục xảy ra hơn canh giờ, khu vực xung quanh liền đã sơ xác, tiêu điều, thậm chí phe của Phi Dương chết gần hết.

Một phần cũng do Phi Dương khai đao lung tung. Phe hắn thất thế thường thì bên hắn sẽ đầy kẻ hấp hối.

Nhưng Phi Dương không quan tâm, thằng nào cũng được, hấp hối đằng nào chả chết, tiếp viên đạn của hắn chỉ để chết nhanh hơn mà thôi.

Lúc này giao đấu đã đến gần hồi kết, một tên Võ Tôn sơ kỳ bị hai tên Võ Tôn Trung Kỳ đánh mạnh vào bụng, hét thảm: "A.a..a...a"

Thân ảnh hắn bay như vì sao giữa trời bắn mạnh lên tầng mây, không do dự, Phi Dương nhấc lên nòng súng.

Pàng

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Sơ Kỳ, cuồng bạo điểm cộng 2000, kinh nghiệm thu được 1,500,000 điểm."

Phi Dương không thẹn sủa tục: "Vãi, nhiều vãi, nhiều vãi cả loz". Hắn run cả người vì hưng phấn mà ra, nhưng lòng hắn cũng thấy một sự không hợp lý nảy sinh.

Bình thường giết 3,4 đứa cùng giai là đột phá, giờ lại phải giết gần 30 mới lên được hậu kỳ. Điều này nghĩa là sao, nghĩa là kinh nghiệm đòi hỏi quá nhiều, cường giả không đủ đáp ứng.

Hành động này, âm thanh này, liền đã gây đến hai tên Võ Tôn Trung Kỳ chú ý tới. Đơn giản là bọn họ có đánh nhau nhưng cũng chú ý chiến trường chứ, có những người chưa chết hẳn tự dưng lại chết luôn, không hợp lý.

Bên cạnh đồng đội hắn hô lên: "Ta tìm được kẻ đánh lén rồi, hắn ở cái cột buồm đằng kia".

Tên đứng bên cạnh cũng nhìn kĩ lại, rõ ràng chính là Phi Dương đang ngồi đấy, hắn lấy lên thạch truyền âm Trác Linh: "Trác Linh Đại Nhân, thuộc hạ đã phát hiện một kẻ nãy giờ đánh lén chúng ta, hắn đã giết quá nhiều người của cả hai phe rồi".

...

Trước lúc đám người này chuẩn bị tấn công Phi Dương

Bên chỗ của Trác Lập, hắn lúc này đã đánh hai tên Võ Tôn Trung Kỳ trọng thương, thậm chí ba tên này đều đã hấp hối thở dốc cả.

Tuy thở dốc nhưng Phi Dương cũng không dám bắn, vì có bắn bọn này cũng sẽ không chết đâu, sức mạnh của barrett quá yếu.

Hắn thấy phe mình giờ đã thua gần hết, gần như chết hết chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Chuyển mạnh nhanh, hắn nhìn sang lũ thuộc hạ: "Tất cả các ngươi chuẩn bị đi, đến lúc căng thẳng ập đến rồi".

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 55: Oanh Sát Võ Tôn

Một tên Võ Tôn Trung Kì nhấc lên thạch truyền âm nói: "Hai vị, đằng nào cũng chết chúng ta đã không còn gì để nói, liều mạng, cùng liều mạng đi. Ta có một bí pháp, có thể đánh giết kẻ này".

Hai người kia lông mày máy động, suy tư chút, họ gật đầu: "Lương huynh, xác thực chúng ta đã không thể thoát rồi, nếu có thể kéo theo hắn, ta cũng hả lòng hả dạ"

"Tốt, tốt, chúng ta quyết tử, hai người cùng sử dụng câu chú này". Cười dài một hơi. Tên này Võ Tôn Trung kì đưa một câu văn cho hai người kia.

Truyền âm hoàn tất, nét mặt cả ba kẻ này liền nổi lên tà ác chi sắc, bọn hắn nhìn Trác Lập như nhìn cái người chết.

Ầm!

Trác Lập đang đứng đấy, bỗng dưng hắn cảm nhận được khí tức quỷ dị phát ra từ ba kẻ kia, tuy không biết là gì, nhưng nó làm hắn khó chịu.

Ầm ầm ầm.

Đột nhiên, trên cơ thể hai người này toát ra luồng khói màu đỏ bay lên. Làn khói này ngày một nồng đậm, đồng thời, sức mạnh cả hai người tăng lên liên tục.

"Nhất Quán Phát Lực".

Một thanh âm vang dội, một tên khác không dùng tuyệt chiêu này liền thiêu đốt tinh huyết tự thân, bộc phát tốc độ, hắn đang đứng tại chỗ biến mất đi. Một giây sau, hắn liền đã tới trước mặt Trác Lập, một đấm.

Trác lập cũng không nghĩ nhiều, đón đỡ ngay đòn này.

Ầm vang

Một ngón nấm đen liền lập tức được tạo ra bao phủ phạm vi 10km. Trác Lập cũng không cảm giác thấy mình bị thương hay bị sao cả. Nhưng lòng hắn liền báo động nguy hiểm.

Ý nghĩ vừa xoẹt qua trong đầu hắn nhưng cũng đã muộn, tên Võ Vương Trung Kỳ kia liền đã vỡ ra cơ thể ra, hình thành một quả cầu đen bao bọc Trác Lập lại vào trong.

"Không tốt" Trác Lập hoảng hốt, hắn liền nhận ra quả cầu này có thể giữ chân hắn lại một phút.

Quả cầu vừa xuất hiện, hai tên Võ Tôn trung kỳ đang ngồi ở dưới, lập tức mở mắt ra. Con mắt đỏ như máu, một cái mở mắt liền làm toàn bộ khu vực xung quanh nhiệt độ suy giảm nhiệt độ kịch liệt. Trác Vũ, Trác Linh đang muốn bắt Phi Dương lúc, liền quay lại bay về phía Trác Lập ngay hô to: "Đại ca, không".

Hô để cho có mà thôi, hai tên Võ Tôn đã bay tiến tới trước trái cầu đen, đục thẳng một lỗ, từ từ bước đi vào. Lập tức, trái cầu liền rạn nứt vô số vết lan tràn, và nó phát nổ.

Bùmmmmmm

Một cột sáng khổng lồ phóng thẳng lên thương khung, chỉ là một cột sáng mà lại bắn thúng cả tầng khí quyển làm thẳng một lỗ nhìn như con kiến trên hành tinh. Nhìn thì bé chứ lại gần thì to khủng bố. Bao trùm hết 60km đại địa hố sâu, đen thui không thấy cả đáy.

....

Một đám thương đội đang đi trở hàng ở rất rất xa. Một tên buôn chở giật mình, vội vã chạy ra lay thằng chủ thương dậy: "Đại nhân, đại nhân đó là thạch rơi a".Chủ thương lắc đầu: "Mau, mau thu dọn đồ đạc chuyển hướng đi ngay lập tức, đi thông báo Đế Thiên đại nhân. Trác gia dám cả gan đi cướp đồ".

Đoàn đội này buôn chở nhưng thực chất là tổ chức mật thám đi theo dõi, biết được kết quả họ lập tức cấp tốc tách ra đi thẳng mà chuồn đi thật xa khu vực nguy hiểm này.

...

Vụ bạo tạc trung tâm, khí trời mù mịt, không ai nhìn rõ tình huống xảy ra. Tại đây lúc này chỉ còn tràn đầy Võ Tôn mà thôi, Võ Hoàng đã chết sạch hết (trừ Phi Dương ra)

Cái Phi Chu rung mạnh lên ầm ầm. Tên người lái hô: "Hà Chung quản lý, thiệt hại đã vượt qua 30%, khả năng là nếu họ tiếp tục đánh nữa tàu rơi mất".

Hà Chung thét lên: "Nhanh lên, giữ vững trạng thái cho ta, chúng ta phải cố thủ đến phút cuối cùng".

Tầng mây, Trác Vũ cùng Trác Linh nhanh chóng giải quyết số Võ Tôn còn thừa, canh thì Phi Dương không húp được, cái bọn Võ Tôn chân khí hộ thể cứng như thành đồng, bắn không chết.

Barrett này công nhận không mạnh, chỉ khi đột phá Võ Tôn hắn mới giết được. Địch cực kỳ hấp hối, hoặc mất hoàn toàn phản kháng mà thôi.

Trác Linh quay về nhìn chín người còn sống sót: "Cử ra hai người đi bắt tên kia về ngay, chúng ta phải đi tìm xem Trác Lập huynh đâu".

Chín tên thuộc hạ liền gật đầu. Hai tên Võ Tôn Trung Kỳ lập tức được tách ra tiến về chỗ Phi Dương. Bọn thuộc hạ của Phi Dương run bần bật: "Đại ca làm sao, có cần chạy".

"Chạy" Phi Dương trầm giọng. Tại chỗ của Phi Dương, hai cái phân thân liền được ngưng tụ xuất hiện. Hai phân thân này không kiêng nể gì đi ra chặn đường hắn.

Phi Dương hét lên: "Nhanh, nhanh, nhanh chia 7 hướng mà đi". Dứt lời, cả đám liền tách ra bay đi loạn xạ nhiều hướng.Hai tên Võ Tôn cười gằn, bọn họ có xác định trước thân ảnh của Phi Dương rồi. Thu hồi lại phân thân, thân ảnh hai người đuổi về hướng Phi Dương chạy mà đi.

Phi Dương vừa bay vừa tăng tốc, hư không ẩn sát ra tăng đến mức tận cùng (2,5 tốc độ) lướt qua tầng mây như phản lực phóng đi.

Tốc độ của hắn vậy mà có thể kéo được khoảng cách của tên này dịch ra một quãng. Một tên Võ Tôn hô lớn, vận tốc thoắt cái đã tiếp lên phía trước chạm vào ót Phi Dương.

Phi Dương mỉm cười, nụ cười của tự tin, chiến thắng tới nơi. Thú thật, đột phá Võ Hoàng Hậu Kỳ về sau, luồng nội lực của hắn đã đạt tới 18,000. Cộng thêm hắn tích trữ linh lực nãy giờ đã đạt 7,000 ở tay nữa.

Cộng thêm hắn giết người nãy giờ, điểm cuồng bạo đã tới 18,000 rồi, đủ để ra đòn đặc biệt. Đang bay, Phi Dương dừng lại đột ngột, hắn nhìn về phía thân ảnh tên Võ Tôn Trung Kỳ đang tiến, dơ lên nấm đấm của mình, hắn gồng:

"Song Đấu Cực Quyền"- bạo kích x4 sát thương.

"Keng, hệ thống kích hoạt Cuồng Bạo điểm, trừ 10,000 điểm cuồng bạo, tuyệt chiêu của ký chủ x6 sát thương"

Phanh!

Một quyền, chỉ một quyền, sát thương (x10) 70,000 nội lực liền được đánh ra. Bầu trời biến sắc, sấm xét hội tụ, uy áp lao tỏa trấn trụ về tên kia.

Tên Võ Tôn này liên run cầm cập, mồ hôi chảy ròng rã. Cả người liền cảm nhận được tử vong ập đến. Hắn dù là Võ Tôn Trung Kỳ, nhưng cũng đã chiến đấu quá lâu, lấy đâu ra khí lực để mà tuôn ra nhiều được, trước 70,000 nội lực (7,000 thiên lực) hắn cũng liền không phản kháng nổi.

Ta xin trình bày sức mạnh của Võ Tôn như sau, đơn vị của Võ Tôn tính bằng thiên lực, một thiên lực mạnh x10 nội lực nhé. Tương tự, Võ Tôn sơ kỳ là 6,000(2,000/1 đòn) thiên lực, trung kỳ là 10,000(3,000/1 đòn) thiên lực, hậu kỳ là 14,000(6,000/1 đòn) còn đỉnh phong chính là 20,000 (8,000/1 đòn) nhé.

(8,000/1 đòn, chính là giới hạn bộc phát một quyền mà không dùng bí pháp.)

Phanh!

Một tiếng kêu xoẹt qua, tên Võ Tôn này liền bị đánh sụt xuống hố sâu. Một nắm đấm liền được in hình tại đại địa phía dưới.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tôn Trung Kỳ, cuồng bạo điểm cộng 2000, kinh nghiệm thu được 2,000,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Hoàng Đỉnh Phong."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trang thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 0/4,000,000."

Tên đằng sau đứng người lại, trong mắt hắn là chuyện gì, đây rốt cuộc là chuyện gì. Một Võ Hoàng giết chết Võ Tôn, điều này không tồn tại, trong lịch sử chưa hề có vụ việc như vậy xảy ra.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau