THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Đánh Nổ Dương Tiêu

Trên đài chấp sự.

Mang Sơn nắm chặt nắm đấu của mình: "Đáng chết, ta đành phải để Dương Tiêu giết tiểu tử kia rồi".

Côn Thác bên cạnh nói: "Dương Tiêu nếu như hắn đầu hàng lúc này còn kịp".

Nhạc Chiến cười gằn: "Ngươi nhìn lại xem Phi Dương sẽ là loại người như thế sao".

"Ta thấy các ngươi vẫn quá coi thường Phi Dương đi, hắn chắc hẳn còn ẩn tàng". Bắc Thập mỉm cười nhìn xuống.

....

Hắn Phi Dương việc gì phải sợ chứ, hắn còn đầy át chủ bài chưa có ra khỏi vỏ đâu này. Dương Tiêu a, hôm nay sẽ là ngày giỗ của ngươi rồi.

Nhìn Dương Tiêu trạng thái lúc này, Phi Dương phủi phủi cái tay: "Được, ngươi rất mạnh, dù có thêm một cảnh giới thì cũng vẫn chỉ như vậy mà thôi".

"Ngươi, ngươi lại dám coi thường ta". Dương Tiêu nhe răng ra quát lớn, hắn đưa bàn tay mình về phía chuôi kiếm. Thanh kiếm đang trong vỏ liền rung mạnh lên một cái.

"Nhất Kiếm Khai Thiên".

Phanh!

Lập tức một luồng kiếm khí khổng lồ liền được tạo ra, uy lực phải nói là mạnh viễn siêu lúc trước rất nhiều. Đòn kiếm khí bắn ra thậm chí còn gây cả rạn nứt không khí.

Đường kiếm bay đi qua gần như lôi đài bị chém lõm xuống một vệt sâu hoắc 10m tiến thẳng đến thân ảnh Phi Dương.

Phi Dương mặt mày không thay đổi. Hư Không Ẩn Sát phát động tới tận cùng, tinh thần hắn chăm chú cảm nhận gió thổi, cỏ lay.

Nhấc lên cây tử phủ, cảm nhận kiếm khí mà tên kia đánh tới. Phi Dương xoay người một cái, lấy đoản búa đánh thẳng một hướng mà đi: "Ta đã bắt được rồi"

"Ầm ầm ầm ầm"."leng keng leng keng".

Luồng kiếm khí khổng lồ chạm tới cây rìu lúc, rung chấn cơ hồ bao chùm cả cái lôi đài, trận pháp phòng hộ liên tục rung lắc liên hồi, đung đưa liên tục không khỏi kiến mấy người quan sát gần biến sắc lùi lại.

Răng rắc!

"Không tốt, trận pháp bắt đầu rạn nứt. Mấy tên trận pháp sư đâu mau khống chế". Mang Sơn quát lớn mà lên.

Liền là lúc này, một đoàn đội trận pháp sư liền bay ra thủ hộ lấy bốn phía quanh lôi đài. Bọn họ liên tục tăng cường linh lực truyền vào sửa chữa trận pháp.

Trong lôi đài, hiện tại Phi Dương đang cầm tử phủ giằng co với kiếm khí, sau một đoạn thời gian, kiếm khí bị triệt tiêu đi, hắn liền bị đập bay thẳng về phía góc của lôi đài.

Dương Tiêu cười gằn: "Đây là cái tự tin của ngươi sao, bất quá cũng chỉ có như vậy mà thôi". Tuy nhiên, Dương tiêu đang tự phụ, nhưng lòng hắn lại là đang lo lắng.

Giới hạn sử dụng "Nhất Kiếm Khai Thiên" sắp hết, tối đa còn hai lần, bây giờ hắn phải làm như thế nào hắn cũng không rõ nữa.

Trong làn khói thân ảnh Phi Dương dần hiển hiện. Tên này tấn công từ xa, thú thật với hắn là rất phiền phức, nhưng bây giờ đã tới lúc chấm dứt trận đấu rồi. Nãy giờ Phi Dương thủ thế đơn giản chỉ là để tập hợp nguyên lực của hắn vào chân mà thôi.

Thét lên một tiếng sảng khái cho có cái tinh thần. Phi Dương cả người lăng không mà lên, quán chú 2000 tia nguyên lực giẫm mạnh xuống đại địa.

Ầm!

Kèm theo đó, một hố nhỏ 50m liền được tạo nên. Thân ảnh Phi Dương liền bay như tên lửa siêu thanh đụng thẳng vào Dương Tiêu mà đến. Căn bản không nổ to như Sơn Dương thành lúc trước vì vật liệu lôi đài rắn chắn thôi.Thấy Phi Dương đang lao đến, Dương Tiêu cũng không do dự. Một lần nữa giơ tay cầm vào chuôi kiếm của mình. Rung mạnh cái, "Nhất Kiếm Khai Thiên" thi triển mà ra.

Bây giờ Phi Dương liền đã tới gần Dương Tiêu, hắn cũng lấy ra Tử Phủ của mình ngay, đập thẳng xuống.

"Khai Địa" - bạo kích: gây choáng.

Ầm!

Rìu với kiếm chạm nhau, uy lực bạo phát rung chuyển khắp nơi. Mà lần này đã khác với lúc trước. Luồng kiếm khí liền đã bị luồng chấn của Tử Phủ đánh vỡ tan tành. Không chỉ dừng lại ở đấy, nó liền giáng thẳng xuống Dương Tiêu.

Ầm!

Giáp bảo vệ pháp tướng của hắn tại chỗ vỡ tung tứ tán bay ra, thanh kiếm pháp tướng vỡ vụn. Cả người Dương Tiêu liền bị đánh lui về đằng sau vài chục mét rồi đụng thẳng xuống đất, làm thành một hố nhỏ.

Không để cơ hội tuột mất, Phi Dương cất đi cây Tử Phủ. Truy kích mà lên, lao thẳng về phía Dương Tiêu. Ngọn lửa xanh lập tức được ngưng tụ tại bàn tay hắn, "Song Đấu Cực Quyền" chi uy thi triển mà ra đánh lên pháp tướng của Dương Tiêu.

Ầm!

Giờ này khắc này, hiệu ứng gây choáng đã khiến cho Dương Tiêu vô lực phản kháng. Pháp tướng liền bị đánh mở bụng ra, xương cốt bắt đầu tan ra mà đi.

Tỉnh dậy ngay bây giờ hắn liền nhìn thấy nắm quyền của Phi Dương đến trước người hắn.

Hắn vẻ mặt ngơ ngơ ngác ngác: "Không thể nào, chuyện này là không thể nào". Tay hắn liền chạm ngay vào kiếm của mình "Nhất Kiếm Khai Thiên" lần cuối thi triển mà ra.

Đáng tiếc, "Song đấu cực quyền" phiên bản pháp tướng đánh với "Nhất Kiếm Khai Thiên" phiên bản người thường thì cái nào mạnh hơn đã quá rõ ràng rồi còn gì.

Oanh!

Cú đánh của Phi Dương ngay lập tức phá nát kiếm khí của Dương Tiêu. Không dừng lại ở đó, nấm đấm của Phi Dương tiếp tục hạ xuống đụng thẳng người hắn.Ầm!

Dương Tiêu ngay tại chỗ liền ngạch sinh sinh bị đánh nổ, xương cốt bạo liệt, ruột gan, óc não bắn khắp đại địa. Nhìn đến vô cùng bạo lực.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tướng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 70,000 điểm."

Bốn phía khán đài liền há hốc mồm, nhiều người thì liền nôn ọe tại chỗ, có mấy cô nương thì che mắt lại không giám nhìn thẳng vào.

"Tên Phi Dương này đúng là quá tàn độc, đánh chết người có cần tuyệt như vậy".

"Không, ta thấy rất tốt kẻ này đáng bị như vậy".

"Dẫu sao chỉ cần nhìn thấy tên Dương Tiêu đó chết là ta cũng vui vẻ rồi, ha ha".

...

Trên đài chấp sự.

Côn Thác lắc đầu: "Hắn thế mà đánh chết Dương Tiêu, vậy là đã đắc tội một vị Trưởng lão Cự Phong Tông rồi".

"Đúng là được không bù mất, hắn vẫn là trẻ tuổi bồng bột không biết suy nghĩ". Thương Quang một bên cảm thán.

Nhạc Chiến thì lại tán thưởng: "Ta thì thấy hắn rất có khí phách, kẻ này trưởng thành tất làm nên chuyện".

Bắc Thập một bên cũng tán đồng ý kiến của mấy người người này.

"Được rồi, bây giờ để ta lên công bố đi nào". Mang Sơn nói thoáng một câu.

Đứng dậy khỏi ghế, hắn tiến ra trước đài: "Chư vị, lần này khảo hạch xin được phép kết thúc tại đây. Hiện tại, đã có 14 bị người được tuyển chọn danh ngạch, Đứng đầu là Phi Dương, thứ 2 là La Lập, thứ 3 là Thất Khiếu,....được phép gia nhập ngũ đại tông môn một trong là Cự Phong Tông, Thiên Bách Tông, Dương Quan Môn, Thiên Sơn Phái, Nữ Cung Các. Hai ngày nữa, các ngươi cần phải đến địa điểm tập hợp để lên phi chu đến tông môn mà mình chọn. Lưu ý Nữ Cung Các chỉ nhận đệ tử nữ thôi a".

...

Cự Phong tông, mật thất một tòa địa phủ.

Lúc này, Một tên lão giả khí chất âm trầm, khuôn mặt già nua nhìn như dầu hết đèn tắt sắp xuống mồ đến nơi. Nhưng sự thật là hắn còn lâu mới chết nha.

Bùm!

Một tiếng nổ thanh thúy vang lên, tấm ngọc bài ghi chữ "Dương Tiêu" treo trên giá sách lập tức nổ bể. Lão giả khuôn mặt đang hiền hòa liền nhăn nhó đến cực điểm.

Dương Tiêu thế nhưng là đệ tử được hắn bồi dưỡng từ bé, thậm chí còn coi như con trai mình vậy mà bị người giết.

Tuyền Thống gầm thét lên: "Aaaaa Kẻ nào, kẻ nào đã giết Dương Tiêu. Tra, tra ngay cho ta, ta nhất định phải ngũ mã phanh thây hắn aaaa".

Một bóng đen liền đi ra trước mặt lão giả cung kính gật đầu: "Rõ, thưa trưởng lão".

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 42: Thiên Bách Tông

Phi Dương vừa bước xuống võ đài lúc, toàn bộ khán giả liền tập trung nhìn vào hắn. Có người có kinh ngạc, có khiếp sợ, có đại hỉ, cũng có ghen tỵ.

Nửa ngày về sau, mọi người đều xôi trào, nhảy xuống để bắt tay kết giao với Phi Dương. Nói kết giao thì cũng đúng lý, không mất hào nào, ngày sau gặp đều cũng có thể nhờ vả, gạ gẫm này nọ. Tốt chứ chả có gì mà xấu, dù Phi Dương có đắc tội trưởng lão thì không liên quan bọn hắn, người giang hồ nó là vậy.

"Phi Dương huynh, ta thế nhưng là hôm mộ ngươi nha, 16 tuổi đã Võ Tướng Hậu kỳ rồi".

"Dương huynh đúng là tuổi trẻ tài cao"..

"Dương huynh, tốt".

Mọi người xung quanh đều nghị luận nhao nhao tán thưởng hắn. Phi Dương thế nhưng cũng tươi cười, lâu không được người khác khen, hắn nghe là tốt êm tai.

....

Tại một tửu quán nhỏ, Phi Dương lúc này đang cực kỳ vui vẻ, nhấc lên chén rượu hướng về võ giả xung quanh, nói: "Mọi người, đêm nay, ta Phi Dương thế nhưng là vô cùng cảm khích các vị sắp đặt bữa tiệc chúc mừng này, ta xin kính tất cả mọi người một chén".

Mấy võ giả xung quanh cũng lần lượt nâng chén rượu của mình lên: "Dương huynh, khách khí, chúng ta cùng kính Dương huynh một chén a".

Keng!

Bữa tiệc diễn ra suốt đêm, Phi Dương cứ nâng chén rồi hạ chén liên hoàn. Hắn vậy mà cũng không dùng nguyên lực rút rượu ra, nên là hắn thật sự say đến tìm cái giường mà ngủ xuống.

Sáng dậy, hắn xách lấy toàn bộ hành lý của mình từ đồ đạc vật dụng này nọ chuẩn bị lên đường. Đi thong thả xuống tầng một phòng trọ lúc. Hắn thấy Phi Dục cùng Phi Tuyết đang đứng đó.

Phi Dương liền tiến lên cười: "Phi Dục, Phi Tuyết sao không đi tập kết đi".

Tống Dục nhìn thẳng Phi Dương nói: "Hừ Phi Dương, hai người chúng ta đều muốn chọn tông môn giống ngươi đi".

Phi Tuyết một bên cũng thêm mắm muối: "Đúng đấy ca, chúng ta người một nhà thì cũng phải chọn cùng một chỗ chứ".

Phi Dương lắc đầu: "Các ngươi thật không hiểu, càng đi gần nhau sẽ càng nguy hiểm, cha đã nói là không được tiết lộ gia tộc đi ra. Vì vậy tách ra là tốt nhất ở đây. Ta sẽ gia nhập Thiên Bách tông các ngươi bảo trọng a".

Phi Dục nghe vậy hơi xoắn xuýt, cuối cùng liền thở dài một hơi: "Nếu ngươi đã muốn tách ra thì cả ba đều sẽ tách. Phi Tuyết gia nhập Nữ Cung các còn ta sẽ đi Dương Quan Môn".
Phi Dương gật đầu: "Cứ quyết định vậy đi, đệ đi đây nha". Xoay người sang, thân ảnh Phi Dương đằng không mà lên bay vút đi.

Nhìn thấy Phi Dương thân ảnh xa dần Phi Tuyết thở dài: "Mong rằng hắn sẽ an toàn đi".

...

Theo địa đồ mà lần tới, đi lòng vòng hỏi đường. Cuối cùng thì Phi Dương cũng đã tới địa điểm tập hợp rồi.

Tới trước một ngọn sơn phong, khảo hạch vừa rồi có 14 người trúng tuyển thì phải. Ngoài Phi Dương ra ở đây còn có một người khác là Bắc Khiếu. Hắn cũng tầm 17 tuổi, dung mạo thường thường không khác gì con em thôn quê, thế nhưng hắn là Võ Tướng Sơ Kỳ đó.

Nhìn thấy Phi Dương lúc, hắn cũng liền vội vàng chắp tay: "Bắc Khiếu gặp qua Dương sư huynh".

Phi Dương cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu, phất cái tay nói: "Không có gì, cứ gọi ta là Dương sư đệ là được rồi, ta nhỏ tuổi hơn huynh mà".

Đúng lúc này...

Mang Sơn ngồi cùng một tên đệ tử liền đã cưỡi một con phượng hoàng (tu vi võ vương) đáp thẳng xuống, quét qua hai tên này. Hắn nhàn nhạt nói một lời: "Ủa, có hai người thôi à, ít như vậy thì cứ nhảy lên mà cưỡi con thú này của ta đi, chúng ta về tông môn".

Phi Dương cùng Bắc Khiếu cũng không chần chừ, lăng không liền bay thẳng lên con phượng hoàng. Mang Sơn ra hiệu một cái, con phượng hoàng liền vỗ cách đập lên, bay vút thẳng mà lên không trung.
"Ha, đây là lần đầu tiên ta được bay trên mây, cảm giác khí trời thật nồng đậm". Nhìn bốn xung quanh tầng mây Phi Dương liền có cảm giác thoải mái, hắn càng có quyết tâm trở thành Võ Hoàng hơn.

Sau một khắc....

Cuối cùng cả bốn người liền đã nhìn thấy một tòa kiến trúc khổng lồ trước mắt, cao tới chót vót tầng mây tựa như những công trình cao ốc mà kiếp trước Phi Dương được nhìn thấy.

Thiên Bách tông, một tông môn nằm trong ngũ đại thế lực tông môn hùng hậu, chính là nằm trong phạm vi đế long hoàng thất, tông môn rộng tới mức chiếm 1/20 diện tích quốc gia. Đừng nói như vậy là nhỏ a, một phần đó còn lớn gấp mấy lần của một tiểu quốc chứ chả chơi.

Đồng thời cấp bậc ở đây phân chia cũng khá nghiêm ngặt. Đệ tử tạp dịch là Võ Vương, ngoại môn sẽ là Võ Tướng Sơ Kỳ, trung kì. Nội môn sẽ là Võ Tướng hậu kỳ, chân truyền sẽ là võ tướng đỉnh phong, cũng có người đạt đến Võ Hoàng. Tiếp đến sẽ cũng là chấp sự đạt Võ Hoàng trung, hậu, đỉnh. Trưởng lão sẽ là Võ Tôn, còn tông chủ thì là một vị Võ Tôn đỉnh phong đi. Còn về phần Võ Đế thì Phi Dương không rõ có hay không, thường thì Võ Đế hắn chỉ thấy trên sách vở ghi chép thôi a.

Vấn đề nữa là tại sao Thuỷ Sơn Tông lúc trước Phi Dương tạo ngộ sẽ yếu hơn nhất lưu tông môn mấy chục lần ư, đơn giản người tài thì họ sẽ ra nhập nhất lưu tông môn rồi, mấy thành phần thừa thãi kia đi làm cái nhị lưu tông môn căn bản chính là yếu gà tùy người sai khiến.

Sắp chuẩn bị đáp xuống Mang Sơn dặn qua: "các ngươi hãy cẩn thận đi, Thiên Bách Tông không giống một cái tông môn chút nào đâu, mà giống như cái thành ở trao đổi buôn bán mà thôi, chỉ khi các ngươi thật sự vào được tầm mắt mấy vị kia mới được chú ý".

Nói xong hắn điều khiển thẳng con phượng hoàng bay vào cái tường bảo hộ đáp lên. Không nói nhiều, Mang Sơn trực tiếp ném Phi Dương cùng Bắc Khiếu cái lệnh bài đệ tử xuống rồi bay vút đi ngay. Phi Dương lệnh bài nội môn (màu xanh) còn Bắc Khiếu là ngoại môn (màu vàng).

Phi Dương mộng bức, đây là một cái đại tông thật ư. Ngạc nhiên nhất thời, hắn liền áp chế lại quay sang Bắc Khiếu: "Bắc huynh, ở chỗ này ta thât không quen ai, chỉ quen Bắc huynh ngươi, vì vậy cùng ta đi tham quan đi".

Bắc Khiếu chỉ có thể cười khổ trả lời: "Vậy hai ta cùng đi thôi".

Đi lòng vòng hồi lâu, Phi Dương rõ ràng đây thiệt là một cái chợ, phân chia rõ rệt khu vực, có giao dịch buôn bán trải rộng khắp nơi, có dịch vụ nhà trọ, làm ấm giường nay nọ thiệt mẹ nó không giống kiếp trước đọc tiểu thuyết chút nào.

Ở đây tiền là tất cả, không có tiền liền không bằng cẩu. Chỉ khác mấy thằng tạp dịch thân phận thấp, bắt buộc phải đi làm thuê mới có tiền. Phi Dương đi loanh quanh nãy giờ thì chả mua được cái mẹ gì, đồ đắt, hắn chỉ kịp rèn lại thanh kiếm của mình.

Nhìn túi tiền ít ỏi, hắn liền hỏi tên thợ rèn: "Huynh đài, ta mới tới đây làm sau để có nhiều tiền ngay lập tức vậy?".

Tên thợ rèn nghe xong, hắn gãi đầu chút xíu rồi nói: "Có hai cách đơn giản, chính là vượt Thiên Bách tháp một năm mỗi lần và đi làm nhiệm vụ mà thôi".

Phi Dương nói: " Cảm ơn huynh đài có lẽ ta sẽ đi băng tháp ngay bây giờ". Hỏi đường xong xuôi, hắn cùng Bắc Khiếu liền một đường đi thẳng đến vị trí cái tháp.

P/s: Ta định cho Phi Dương lên Võ Tướng đỉnh phong sớm lên một chút để can thiệp vào nội bộ đại lục.

Chương 43: Thiên Bách Tháp

Phi Dương cùng Bắc Khiếu liên tục du tẩu không ngừng cuối cùng đã tới Thiên Bách Tháp trước của chính.

Lúc này cửa tháp liền bật tung ra, liền một võ giả bị bắn thẳng ra ngoài, trên tay hắn còn cầm theo một túi linh thạch to bự choảng.

Lập tức một đám đệ tử đi vây quanh thằng này:

"Chúc mừng Vân Tiêu sư huynh thông qua tầng bảy, chúc mừng".

"Đệ tử chúng ta ở đây, còn không có ai qua nổi tầng bảy nữa là, Vân sư huynh thật xứng đáng với lại bảng số 17".

Tên này Vân Tiêu lắc đầu: "Ta vẫn còn quá kém không qua được tầng 8, không vào nổi top 10 a". Mấy tên đệ tử cũng liền an ủi hắn sang một bên.

Tòa này Thiên Bách Tháp 9 tầng, có thể nói là đã có người đến tầng 9 liền là Võ Hoàng sơ kỳ.

Chỗ người ở đây đứng vượt cũng chưa đến một ngàn, hiển nhiên cũng là tông môn cũng ít người, mà cái tháp một năm chỉ được vượt một lần.

Đón lấy, Bắc Khiếu liền đòi xông trước vào nên Phi Dương ở ngoài đợi hắn. Nhưng là hắn chỉ xông đến tầng thứ năm rồi ói máu đi ra với túi linh thạch, ngồi phịch xuống đất ăn đan chữa thương.

Tháp này cho phép một người vào mỗi lần nên Phi Dương liền tiến vào trong cửa, biến mất sau làn khói. Mấy tên đệ tử nhìn cũng cười: "Tên này chắc cũng chỉ tầng bảy là hết mà thôi".

Phi Dương tiến vào tầng 1 trong đó liền bị truyền tống tới một khu vực, trước mặt hắn là một bóng đen đứng bịt lại cái mặt. Bóng đen đứng ra đối diện Phi Dương nói: "Giết được ta, ngươi liền thông qua tầng một, số linh thạch ngươi sẽ được phát khi ngươi thua. Ta cũng sẽ không lưu thủ, vì vậy chỉ cần nhận thua là không phải đánh nữa, chiến đấu bắt đầu".

Vừa dứt lời, tốc độ tên này liền bạo tăng lao lên trước mặt Phi Dương đánh ra một quyền. Bất quá, Phi Dương chỉ đám một phát.

Phanh! Tên này liền nổ tung ra thành vụn.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết phân thân Võ Vương sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 3000 điểm."

Nghe thấy âm thanh này, Phi Dương liền biết tòa tháp này do một tên trưởng lão Võ Tôn điều khiển đi.

Một đường giải quyết Phi Dương liền bay tới tầng 8 liền. Tầng 7 Võ Tướng hậu kỳ giằng co nửa canh giờ liền bị hắn đánh chết tại chỗ.

Bọn người bên ngoài hơi ngạc nhiên ra.

"Tên kia mà cũng lên được tầng 8 a, có chút ý tứ".

"Chỉ là tầng 8 khá khó qua vì đó là một tên Võ Tướng Đỉnh Phong".Lúc này, bóng đen đứng trước mặt Phi Dương cười cười: "Tốt lắm nhưng ngươi chỉ tới được đây mà thôi, Võ Tướng hậu kỳ ngươi không có phần thắng đâu".

Rút ra đoản kiếm, pháp tướng hiển hiện, hắn giẵm mạnh một cái lao vút về Phi Dương chém xuống. Phi Dương cũng không lưu thủ, pháp tướng thi triển, lấy ra cây tử phủ từ chiếc hộp trên vai lao về phía bóng đen va chạm. Để áp đảo ngay, Phi Dương sẽ dùng tuyệt chiêu của mình.

"Khai Địa" x1,5 sát thương đánh thẳng tên này + bạo kích gây choáng.

Ầm!

Một luồng rung chuyển to lớn, bóng đen liền rung bần bật, cả người chấn động, đánh bay thẳng lùi về phía sau vài chục mét. Phi Dương không do dự tiến tới làm thêm một búa giã xuống.

Ầm!

Thanh kiếm của cái bóng liền lập tức tan rã. Dưới cái cây tử phủ của Phi Dương ngay cả khôi giáp của pháp tướng của cái bóng cũng vỡ tung ra.

Hai người đồng thời bị chấn lùi về phía sau chục bước. Không để địch nhân thấy cơ hội, Phi Dương ném cái Tử Phủ qua một bên. Từ hai tay của hắn, ngọn lửa xanh liền lan tỏa ra "Song Đấu Cực Quyền" chi uy bạo phát mà ra nện xuống.

Phanh! Phanh!

Dưới nắm đám này, tên bóng đen liền cảm thấy được uy hiếp, vội giơ tay lên che nhưng chả hề có tý tác dụng. Một quyền pháp tướng rạn nứt mà ra, mạng nhện phủ đầy quanh hắn.

Một quyền nữa liền đưa cả cái pháp tướng nổ tung, mảnh vụn bắn tung tóe. Lúc này, bóng đen đã ôm bụng nhảy về phía sau: "Được rồi ngươi đã qua, không cần đánh tiếp".Hắn nói như vậy nhưng Phi Dương lại không muốn. Hắn không phải ngu, kinh nghiệm tới tay mà không gặt thì không khác gì trời phát lộc mà không lấy.

Hắn liền không dừng lại tới trước bóng đen cho một quyền, bóng đen liền hét thảm rồi bị đánh nổ.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết phân thân Võ Tướng đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 90,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Tướng Đỉnh Phong."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trang thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 0/400,000."

Khí tức của Phi Dương liền cấp tốc bay lên một đoạn, cảm nhận được sức mạnh dồi dào Phi Dương cười dài một tiếng: "Võ Hoàng, ta tới đây". Sải bước mà ra, hắn leo lên bậc thang tiến lên tầng cuối cùng mà lên.

Ở ngoài đám võ giả thấy cột số nhảy lên một phát đều ngạc nhiên há hốc mồm.

"Tên kia thế mà qua được tầng tám, hắn chơi bẩn à".

"Dương huynh sao lại mạnh như vậy được mới đánh với Dương Tiêu mấy ngày còn chật vật vậy mà giờ Võ Tướng Đỉnh Phong đã không là đối thủ". Bắc Khiếu nghi hoặc vô cùng, cảm thấy cái này vô cùng phi lý a.

...

Một tòa phủ đệ nào đó, trên một mục tràng, có mấy tên đệ tử đứng phía dưới, cung cung kính tại một vị võ giả ngồi ở đấy.

Người này có râu quai nón, ánh mắt âm trầm, quần áo ngay ngắn đang ngồi thưởng thức trà. Hắn tên là Lục Doanh, đội trưởng đội chấp pháp khu vực thành này.

Lục Doanh quét mắt qua lũ võ giả phía dưới nhàn nhạt nói: "Các ngươi đi tìm kẻ này cho ta, giết hắn thì 100,000 linh thạch này sẽ thuộc về các ngươi".

Nói xong, hắn liền ném ra một bao tải linh thạch kèm sổ giấy ghi rõ số liệu của Phi Dương ra. Đám đệ tử vội vàng gật đầu: "Rõ, thưa đại nhân".

"Tốt, lui xuống làm việc". Lục Doanh phất tay lên. Đám này liền dồn dập đi ra bên ngoài.

Còn lại Lục Doanh ngồi đấy, hắn lấy ra một cái hộp, bên trong là đựng một viên đan dược có hào quang lấp lánh cười cười: "Tuyền Thống trưởng lão thật là đại thủ bút, hổ phách đan còn mang ra tặng người".

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 44: Đánh Bại Võ Hoàng

Phi Dương leo từng bước tiến lên trên không gian tầng 9. Quang cảnh ở đây giờ đã khác trước, sân rộng hơn gấp 5 mấy tầng trước, có đất đá, cây cối này nọ.

Một lão giả lập tức xuất hiện trước mặt hắn, kẻ này không đeo mặt nạ nữa mà đã lộ ra mặt thật của mình, là một ông già nhìn 50 bộ dáng, da mặt có chút nhăn nheo: "Người trẻ tuổi, ngươi dám đánh chết phân thân của ta mà không khiêng nể gì, thật không biết kính già yêu trẻ chút nào cả".

Phi Dương vội vàng nói: "Tiền bối à, ta thật sự không có cố ý đâu mà, sự cố, tất cả chỉ là một sự cố".

"Hừ, chỉ giỏi lắm mồm, ta sẽ không nương tay với ngươi đâu, ngã tại đây cho ta". Lão giả cười một tiếng, giơ bàn tay mình lên cao.

Một thủ trưởng cực to bằng nội lực được hình thành, đập thẳng xuống nơi Phi Dương đang đứng đó. Phi Dương cười gằn giờ hắn đã tới Võ Tướng đỉnh phong, linh lực hùng hậu rất nhiều, nhảy vọt từ 7000 tia nguyên lực tạo thành 10k tia linh lực rồi.

Theo tính toán thì sẽ là khi một võ giả từ Võ Tướng đỉnh phong lên Võ Hoàng sơ kỳ sẽ có thay đổi từ 8000 tia nguyên lực được chuyển hóa thành 6000 tia nội lực (tương ứng với 15000 tia nội lực) cao hơn Phi Dương 5000 tia nguyên lực.

Mà mỗi tuyệt chiêu Phi Dương tung ra từ "Song Đấu Cực Quyền" đều được x1,2 sát thương đủ đánh ngang võ giả 12k nguyên lực. Còn tung ra từ Tử Phủ đều được x1,5 sát thương đủ để đánh võ giả 15k nguyên lực.

Phi Dương rút ra cây Tử Phủ yêu dấu của mình ra. Hư không ẩn sát phát động gấp hai tốc độ tiến lên. Một rìu đánh thẳng vào với cái thủ chưởng rơi xuống.

"Khai Địa"

Ầm!

Nương theo cây Tử Phủ va chạm, thủ chưởng liền nổ tung mà ra. Từ trong làn khói, thân ảnh Phi Dương lóe lên tiếp cận thẳng về phía tên trưởng lão này.

Lão giả này cười nhẹ một chút, giơ lên nắm quyền đánh thẳng về phía Phi Dương mà đi. Phi Dương thì cũng vậy, hắn lấy Tử Phủ ra va chạm với thủ chưởng.

"Khai Địa" x1,5 sát thương

Bành!

Cây tử phủ chạm tới tay lão giả rung lên một cái rồi dừng ngay giữa không trung không nhúc nhích.

"Tốt, có thể liên tiếp cản được Khai Địa của ta, đúng là Võ Hoàng có khác". Phi Dương mỉm cười một tiếng.

Tay còn lại của hắn liền lập tức thôi động "Song Đấu Cực Quyền" mà ra đánh thẳng xuống lão giả này.

Trưởng lão hừ một cái, hắn cảm thấy tên này dường như đang coi khinh hắn, hắn đường đường là một Võ Tôn đã bị người nói vậy bao giờ.

Ầm, ầm

Xong chưởng chạm nhau Phi Dương với lão giả lại hòa hoãn trở lại, tiếp tục tiến tới giao thủ liên tục qua lại.

...

Giao thủ hồi lâu, ấy vậy mà cả hai bên vẫn xung sức như trâu, tiếp tục ta tới ngươi đi phang qua phang lại liên tục.

Phía bên ngoài, đám võ giả ngồi chờ tận nửa ngày nhiều người bắt đầu uể oải, có cảm giác không đúng.

"Tầng 9 là Võ Hoàng thì tiểu tử kia phải bại chứ, làm sao mà sẽ lâu như vậy"

"Ta thấy không hợp lý a, Võ Tướng vậy mà ngang tay được Võ Hoàng".Đám người liên tục xôn xao, tụ tập ngày càng đông lại bàn tán.

Bến trong, lúc này giao thủ, Phi Dương đã bị đập lui về sau. Tên trưởng lão nhảy bay ra một cái, một chưởng vỗ thẳng Phi Dương ngực.

Phóc!

Phi Dương phun ra một ngụm máu tươi, lục phủ ngũ tạng vỡ vụn. Cả người run rẩy, bay thẳng như lên không đâm vào góc tường, cây tử phủ cũng rơi ra một bên. May là ở đây là trong tháp, không có bầu trời nên Võ Hoàng không ngự không cao được, nên Phi Dương mới trụ được đến lúc này.

"Ngươi cũng nên thua đi". Tên này trưởng lão trầm giọng. Đồng thời tay hắn ngưng tụ lên một thủ chưởng mới, nhằm thẳng Phi Dương vỗ xuống.

Nhìn xem thủ chưởng sắp hạ xuống, lòng Phi Dương máy động, cấp tốc đứng dậy "Song Đấu Cực Quyền" thi triển mà ra đánh thẳng cái thủ chưởng.

Ầm!

Răng rắc

Cự phá toái tan ran, bàn tay Phi Dương liền đã bị gãy ra, xương cốt vỡ vụn.

Aaaaa

Miệng Phi Dương kêu lên một tiếng thét dài. Ẩn sát thuật thi triển tới tận cùng, bàn chân nhằm thẳng mặt đất đạp một cái, thân thể bắt đầu chuyển hướng về phía lão giả phóng đi qua.

Trưởng lão này cười nhẹ, bàn tay giơ lên đánh thẳng thân ảnh Phi Dương. Phi Dương cũng không xoắn xuýt, giơ một chân lên đá vào bàn tay của trưởng lão.

Răng rắc!

Chân hắn liền rung lên một cái, xương cốt cũng lại vỡ vụn. Nhưng mặt hắn không hề đổi sắc, con mắt mang đầy chiến ý, ngưng tụ "Song Đấu Cực Quyền" một tay đánh thẳng ngực lão giả này."Song Đấu Cực Quyền" bạo kích x2,4 sát thương.

Lần này ngọn lửa to gấp ba cả lần trước, tập tụ nhiều linh lực nhất của hắn, 3000 tia nguyên lực đánh ra. Kết hợp bạo kích chính là 7200 tia nguyên lực. Ngang gần một nửa sức mạnh 6000 tia nội lực của lão giả này.

Lão giả thấy đòn đánh này, khuôn mặt lập tức biến sắc, mồm liên tục kêu: "Không thể nào".

Ầm

Tên trưởng lão này liền bị đánh bay, xương cốt ở ngực vỡ vụn, máu tươi cuồng phún mấy mét. Thậm chí luồng chấn đánh vào tim hắn còn khiến hắn cả người thoi thóp lại. Hắn cũng liền tại chỗ bị đánh lún sâu xuống đất.

Thấy Phi Dương không do dự nhảy đến gần, lão giả liền vội vàng thốt lên: "Thôi, thôi ngươi thắng đừng đánh nữa a".

Phi Dương mỉm cười: "Thế nhưng tay ta bị gãy, còn thương nặng ngài tính đền bù sao".

Trưởng lão này cũng liền vội vàng nói: "Ở góc đất đằng kia có đồ cho người hồi phục đào lên đi".

Phi Dương tươi cười chạy ra đấy đào mấy lọ đan lên, ăn uống xả hơi. Sau nửa canh giờ, hắn hầu như hồi phục xong xuôi, hắn liền nhìn lão giả: "Vậy ta muốn giả vờ bị thương chưa qua tầng này bị đẩy ra phải làm sao".

Tên trưởng lão này lại tiếp tục cười khổ, tên này căn bản là gây khó dễ a. Hắn, một Võ Tôn phân thân bị tiểu bối khi nhục, đệ tử khác gặp hắn còn chào vậy mà tên này, quá phách lối: "Thôi được rồi, nút bấm ở góc bên kia, ấn vào liền nghĩa là ngươi thất bại".

Nghe xong đến đây, Phi Dương liền xuất hiện trước mặt lão giả. Tên này trưởng lão ngạc nhiên: "Ngươi còn muốn cái gì nữa".

Phi Dương nói: "Cảm ơn và cũng chân thành xin lỗi trưởng lão". Vừa dứt lời, hắn liền giẵm mạnh vào thân trưởng lão này, tên này hét thảm một tiếng rồi bốc hơi tại chỗ.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết phân thân Võ Hoàng sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 150,000 điểm."

Xong xuôi, Phi Dương tiến đến bấm cái nút. Một túi linh thạch từ trên cao rơi xuống, cầm lấy Phi Dương liền bị tháp đẩy mạnh ra bên ngoài.

Lũ võ giả bên ngoài lại tươi cười, xúm vây lại quanh Phi Dương.

"Ta biết ngay là huynh đài thông qua được tầng chín rồi mà".

"Đúng vậy a, ta là Thanh Vân rất hân hạnh làm quen huynh đài ".

"Chúc mừng huynh đài lọt vào top 9 Thiên Bách Tháp a".

....

Lúc này, một tên trưởng lão đang ngồi thiền ở xa liền ói máu phun ra một cái: "Đúng là càn rỡ, không coi ai ra gì, dám hủy phân thân của lão phu".

"Thôi cho qua vậy, hắn là một tôn yêu nghiệt, có chút giao tình cũng tốt..haizz".

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 45: Bị Vây Công

Phi Dương vừa từ trên Thiên Bách Tháp trở lại, được đám người này mời chào, vỗ mông ngựa liền. Phi Dương liền vui vẻ nhận lời đi ăn chùa. Miễn phí a, tội gì ta không đi.

Kéo theo Bắc Khiếu đi cùng, đám người vừa đi vừa hò hét tiến về tửu quán gần đấy.

Phía xa xa, có hai chục người mặc áo bào đệ tử mang theo đao kiếm, hùng hổ tiến về phía Thiên Bách Tháp. Hiển nhiên, lũ này sau một đường hỏi thăm đã mò được đến đây.

Sau khi biết Phi Dương vượt qua tầng 8 lúc, đám người này mặt mày liền không tốt đến chút nào. Một đàn em nhảy ra nói với một tên thủ lĩnh: "Thập đại ca, tên kia có khả năng là Võ Tướng Đỉnh Phong, chẳng nhẽ huynh định để bọn đệ hiến mạng cho hắn?".

Mấy tên đàn em này tất nhiên sợ, tuy có năm tên thủ lĩnh Võ Tướng đỉnh phong ở đây. Nhưng là bọn họ chỉ là kiến hôi, đi chiến đấu xảy ra chuyện gì thì phải làm sao.

Tên này Thập thủ lĩnh tát thằng đệ này một phát, thằng này liền bay như đạn pháo xuống đất làm thành một hố nhỏ.

Tát xong, Thập Đoàn liền nói: "Buồn cười, ngươi sợ ư, chả có gì phải sợ, quy củ tông môn ở đấy, hắn giám giết ngươi sao, cùng lắm chỉ trọng thương mà thôi".

Một bên, Thương Lăng gầm lên: "Nếu các ngươi không đi, ta sẽ xử lý từng đứa bọn ngươi, hãy nhớ giết hắn cho ta, tông môn sẽ không phạt nặng nhiều người đâu mà sợ".

Hiển nhiên, bọn này là thuộc hạ Lục Doanh phái tới để giải quyết Phi Dương rồi. Trước khi đi, cũng đã nghiên cứu trước rồi, không thể sơ xót.

...

Một quán tửu lâu xa hoa bên lề đường, lúc này Phi Dương đang phê cần cùng mấy anh em uống rượu tới bến.

Thanh Vân xu nịnh nói: "Dương huynh, ta mới gặp huynh lần đầu đã thấy quen quen... nhưng lại chưa thấy bao giờ?".

Phi Dương làm cái hớp rượu, gật đầu nói: "Ta xác thực chưa gặp huynh bao giờ, nhưng là ta sẽ ghi nhớ bữa ăn này huynh trả tiền a".

Thanh Vân đập đập cái bàn: "Truyện nhỏ thôi Dương huynh, thanh niên muốn hư hỏng, không có tiền là đã không được rồi".

Phi Dương mộng bức, cha này ăn nói lung tung quá trời. Hắn nhìn sang Bắc Khiếu nói: "Bắc huynh, ta ăn uống lâu chưa vậy".

Bắc Khiếu nhìn hắn nói: "Mới được có gần canh giờ, mà sao huynh lại hỏi?".

Phi Dương hỏi cái này, đơn giản vì hắn cảm nhận được sát ý gần đây, tu luyện hư không ẩn sát đến cảnh giới cao, con ruồi bay qua hắn còn cảm nhận được chứ đừng nói đến là sát ý.

Thình lình, cửa cái tửu lâu lúc này liền bị mở ra, một nhóm võ giả hung thần áp sát liền đi vào, sát khí mà Phi Dương cảm nhận được chính là xuất phát từ những kẻ này.Một võ giả ở gần vội vàng kinh hô một tiếng: "Đó là Thập Đoàn, ta không nhìn nhầm chứ? một trong bát đại yêu nghiệt a. Hôm nay đúng là may mắn quá chừng?".

Thập Đoàn chính là bát đại yêu nghiệt một trong nổi danh khắp cả cái thành này, mỗi người đều là Võ Tướng Đỉnh Phong, tuổi trẻ thế hệ nổi bật nhất, tu vi lẫn quyền lực xếp nhất, nhì.

Thập Đoàn bước ra hô lớn: " Chư vị, xin cho tại hạ hỏi chút, kẻ nào là Phi Dương ở đây? Tại hạ có thù oán sâu sắc với hắn!

Phi Dương chợt lộ ra thần sắc nghi hoặc, xác thực là hắn giết quá nhiều người. Sao mà nhớ nổi kết ân oán với ai chứ.

Sắc mặt của Thanh Vân thì lại cực kỳ khó coi, lập tức hô hào anh em tản ra khỏi Phi Dương ngay, rồi hắn quay nhìn về Phi Dương nói: "Dương huynh, xin lỗi nhiều, dù mới gặp đã thân nhưng ta chưa đến mức bán mạng vì huynh?".

Một bên, Bắc Khiếu liền nhảy ra trước mặt Phi Dương hô: " Các ngươi có biết tông môn không cho phép đánh nhau đúng không hả, sao lại tự động ra gây sự chứ".

Phi Dương liền chửi mẹ, thằng ngu này. Bằng hữu kiểu gì mà IQ thấp vậy, người ta gây sự đã có chuẩn bị trước, ngươi nhảy ra lúc này là ngu.

Không nghĩ nhiều, Phi Dương liền một chưởng vào gáy hắn ngay, Bắc Khiếu liền ngất đi. Nhấc lên thằng này hắn ném về phía Thanh Vân nói: ""Không có gì, ta hiểu cho huynh, bữa khác lại đi uống rượu, mang hắn đi luôn hộ ta".

Thanh Vân gật nhẹ cái, nhấc lên Bắc Khiếu lui ra bên ngoài.

Đồng thời Phi Dương nhìn về phía Thập Đoàn: "Thập Đoàn đúng không, ta không biết ta đã đắc tội gì với ngươi, nhưng ít nhất ta cần một lời giải thích".Thập Đoàn nghe vậy cười lạnh, hắn tiến lại gần Phi Dương, nghé tai hắn nói: "Ngươi chết chắc rồi, hôm nay ngươi không thể thoát ra khỏi đây đâu".

Phi Dương lập tức mỉm cười, nụ cười như ác ma soi hướng Thập Đoàn: "Vậy thì ngươi có thể ngủ ngon được rồi". Câu ngoan thoại vừa rớt xuống, Phi Dương liền động thủ ngay, 2000 tia nguyên lực hội tụ đánh thẳng vào bụng Thập Đoàn.

"Song Đấu Cực Quyền"- Bạo Kích x1,2 sát thương (2400 nguyên lực)

Phanh...

Một quyền như kinh đào hải lãng liền đập thẳng bụng Thập Đoàn. Chọi lại 2400 nguyên lực không phải dễ, thậm chí hắn còn không nghĩ Phi Dương liền sẽ động thủ.

Thập Đoàn phun ra một ngụm máu tươi, bụng bị đục một lỗ, cả người bắn như phản lực bay xuyên thủng mấy dãy nhà.

Xung quanh võ giả sợ hãi co rụt sang một bên, nhìn Phi Dương thần sắc kinh dị:

"Không thể nào, một quyền một Võ Tướng đỉnh phong cứ như vậy bị bắn đi".

"Ta thấy đây là ảo giác a, ảo giác. Kẻ này hẳn là dùng bí pháp gì đó a".

"Chậc chậc, sau vụ này Thập Đoàn chắc không còn mặt ra đường nữa rồi".

Đằng sau, Thương Lăng cả người hơi run nhẹ, nhưng hắn không sợ chút nào, hắn nhìn về đồng đội, gật cái đầu: "Tất cả, cùng lên giải quyết nhanh tên này".

Lập tức, nhiều luồng khí tức liền được tập hợp về tửu lâu này. Lão bản, võ giả nhanh chóng mở hết tốc lực mà chạy, người nhảy cửa sổ, người đánh tường chạy ra.

Ầm ầm

Tửu lâu lập tức phá toái mà ra, khói bụi bay tung tóe. Trong đống lộn xộn, hơn chục con pháp tướng liền được hiển hiện tựa như tộc đàn titan vây quanh thân ảnh bé nhỏ của Phi Dương.

Phi Dương vỗ vỗ cái tay: "Tốt, rất tốt, rất có tính bố đời, bất quá, hôm nay các ngươi phải lưu lại đây hết cho ta đi".

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau