THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Khảo Hạch Bắt Đầu

Dưới bậc thang leo lên lúc này, liên tục dòng người nối tiếp nhau như bão táp tiến vào hoàng cung. Đa phần đều là công tử, tiểu thư trẻ nối tiếp nhau, một vài người thì cũng có hộ vệ theo sau, cũng có phân chia từng nhóm do trưởng lão tông môn dẫn đội theo lên.

Mỗi một phút trôi qua, dòng người lại càng đông lên, như thể là nước lũ tiếp tục tràn ngập, thi thoảng lại có thêm mấy cái Phi Chu cự đại chở thêm người người đến nơi đây. Mà đi Phi Chu chắc chắn là mấy thế lực lớn hơn chút đỉnh.

Sau một giờ, dòng người cũng tập trung đầy đủ khắp nơi tại cái sân của hoàng cung. Phi Dương cũng phải công nhận một điều, cái hoàng cung này rất lớn, đến sân mà có thể chứa được vạn người. Thậm chí nhà, phủ cái nào đều được mạ vàng hào quang bóng loáng.

Trên bình đài, năm vị chấp sự đều ngồi đấy, đám đông nhìn vào họ đều cảm thấy luồng khí thế bức người nghẹt thở, một vị chấp sự nhìn thẳng xuống đám đông thần sắc hài lòng, gật gù cái đầu: "Tốt, tất cả đã tập hợp đông đủ, giới thiệu trước ở đây cùng đều là chấp sự của tông môn tới xét tuyển các ngươi tên lần lượt là Mang Sơn, Côn Thác, Nhạc Chiến, Thương Quang và ta là Bắc Thập".

"Đồng thời trong vạn người các ngươi chúng ta cũng sẽ chỉ chọn ra 16 người được tấn cấp vào tông môn, đồng thời 16 người sẽ có trận đánh phân top, hãy cầu cái vận khí của mình đi nha". Nói xong hắn phất tay đám cung nữ đi ra khéo cái rèm che trận pháp xuống lộ ra một cái trận pháp cao cấp cỡ lớn trải rộng 5km. Bên cạnh trận pháp có một cái hộp đựng phù ghi chữ "Mỗi người cầm một cái".

Không cần bọn chấp sự này giải thích kỹ càng, Phi Dương cùng đám người này đều đã biết phải tiến vào cái trận pháp này. Không do dự toàn người cấp tốc di chuyển lên, liên tục đi vào trận pháp theo từng đợt nối tiếp mà đi.

...

Đế Khu, một khu khu đất trải rộng trăm vạn dặm khoảng cách, được tạo ra để trồng làm khu săn bắn cho Đế Thiên, cũng vì cái đại hội mà giờ nó bị dọn phẳng đi. Giờ thì được chia ra làm 16 ô lớn và 1 ô trung tâm.

Mỗi ô đều có khán đài cho bọn khán giả ăn dưa xem, bây giờ thì nó đã chật kín hết. Đa phần đều là con em thế gia vọng tộc, nhưng người có chức quyền địa vị cao ở khắp các hoàng triều ngồi đấy. Tính ra mỗi cái lôi đài đều có chục vạn người.

Ở góc mỗi cái lôi đài đều có một cái khu vực được bao phủ trận pháp bao che lại, hiển nhiên là những nhân vật đặc biệt.

Rất nhanh, Phi Dương đã được truyền tống tới, hắn đứng cùng mấy vạn người đứng thẳng hàng trên cái lôi đài nhìn chằm chằm nhau. Bây giờ, 10 tên trọng tài xung quanh lôi đài vây đến.

Một tên trọng tài dõng dạc: "Tất cả các ngươi hãy đánh nhau đi cho ta, chọn ra kẻ cuối cùng duy nhất còn ở lại, kẻ đó sẽ lập tức trúng tuyển. Lưu ý: "Sống chết có số, các ngươi đã nắm chuyển di phù rồi, chỉ còn bóp nát nó là thoát ra, không kịp thì chết".

Phi Dương đứng nhìn xung quanh võ giả ở đây, miệng cười tủm tỉm: "Chúng mày đánh nhau đi nào".

Đám võ giả không nghĩ nhiều, quyền đấm cước đánh thẳng vào nhau đánh sáp lá cà. Phi Dương thì khác, hắn chạy lông dông khắp cái lôi đài ngó tông ngó tây vui vẻ như thể chả có gì liên quan.Bỗng dưng có ba tên nam tử bay đến chỗ hắn, một tên quát to: "Tên kia ta thấy ngươi cứ nấp nấp trốn trốn chướng mắt quá, giết cho ta". Đám huynh đệ xung quanh đều hô: "Rõ, sư huynh". Chắc bọn này người cùng một gia tộc đi dự thi trùng hợp 1 lôi đài đây mà.

Phi Dương lắc cái đầu, hắn trốn tránh vì mấy hôm nay hắn ăn chay không muốn sát sinh, lũ này chọc hắn thì hắn lại mất khống chế rồi: "Haizzz đời không như mơ".

Tên sư huynh lao lên đầu tên gần chạm đến lúc, Phi Dương liền đánh ra một quyền "Phanh". Tên này trực tiếp bị đấm nổ như bong bóng máu bay tung tóe.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 6000 điểm."

Mấy tên đàn em thấy vậy vội vàng lấy ra phù để trốn. Phi Dương cười gằn nhảy lên đánh ra vài quyền, ba tên lập tức nổ bạo ra, máu bắn tung tóe. Một vài con kiến chạy kịp ra khỏi lôi đài.

Đám võ giả xung quanh thấy vậy run sợ, vội vàng tránh né Phi Dương ra, tránh đụng phải tên sát tinh này.

Sau một canh giờ luân phiên chiến, Phi Dương nhàn nhãn nằm ngủ trên võ đài lúc này chỉ còn lại ba người ngoài hắn ra. Hai tên thì đang chụp nhau như chích chòe. Nói thật, dự thi mọi năm bất quá toàn Võ Vương cả, căng lắm lòi ra mấy em Võ Tướng sơ kỳ, trung kì thì không rõ. Phi Dương vô đây căn bản là đồ sát.

Lúc này một tên cầm lưỡi búa bay thẳng đến trước mặt Phi Dương đập xuống. Phi Dương liền nhảy nhẹ cái tránh qua một bên. Ầm!

"Ngươi có thể tránh được lưỡi búa của ta, rất tốt, ta rất thưởng thức. Bất quá ta là Võ Vương đỉnh phong a, nên ngươi chắc chắn phải chết". Tên này mỉm cười, hắn nhấc lên lưỡi búa nồng đậm linh lực sắc nhọn hội tụ đến, giẫm mạnh xuống đất, một búa đập thẳng Phi Dương. Phi Dương đứng im nơi đó, khí tức tự động tăng lên Võ Vương đỉnh phong.

"A... ngươi che dấu". Tên võ giả này lập tức kinh ngạc ra. Thú thật, cũng có loại pháp che giấu nhưng chỉ trong cảnh giác chứ không che cả đại cảnh giới như Phi Dương.

Câu nói tên này vừa rơi xuống, Phi Dương "Song Đấu cực quyền" đấm ra "Ầm" búa tên này vỡ vụn nhưng cho xong, quyền Phi Dương vẫn tiếp tục vào bụng hắn.

Oanh!

Thằng này bị đánh bay như đạn pháo ra thẳng lôi đài đâm đổ một đống đá ở ngoài.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

Đám đông khán giả ăn dưa không khỏi nhao nhao hít vào ngụm khí lạnh, bàn tán ầm ầm cả lên. Một tên Võ Tướng hô: "Tên này sao mạnh quá vậy cùng giai một đấm chết.. má nó".

Mấy tên một bên nhảy ra ầm ĩ: "Không sai, ta thấy hắn có tỉ lệ lọt top vòng sau cao lắm".

"Hừm, hắn mới chỉ Võ Vương mà thôi, vẫn còn Võ Tướng cơ mà".

Hai tên đang đánh với nhau vừa lúc nhìn thấy Phi Dương đánh thằng kia, vội vàng bóp phù chạy ra khỏi đài. Bọn họ không muốn liều mạng chỉ vì một cái danh ngạch đâu a.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ

Chương 37: Vô Tình Dương Tiêu

Sau một ngày thời gian trôi qua, cuối cùng mấy cái lôi đài chiến này đã hoàn tất. Phi Dương đã được tên trọng tài thông báo ra khu võ đài trung tâm tập hợp, hắn cũng không chậm trễ đi tới.

Kỳ thật, đánh tới cái vòng này hắn cũng chả thèm nghĩ ngợi nhiều, hắn đủ để vào tông môn, vậy là tốt rồi. Đi đánh cái này thì chắc qua loa là sẽ ổn thôi.

Đi đến nơi tập hợp, kì thật ở đây là cổng vào của thí sinh, tập hợp đúng 15 người đã ở đây rồi. Phi Dương tiến vào lúc, liền thấy thân ảnh quen thuộc nữa, Muội Muội hắn Phi Tuyết chứ ai vô đây.

Tuy nhiên một điều khiến hắn nhiên nhất là Phi Tuyết đã là Võ Tướng sơ kỳ a, phải biết hắn nhưng là phải có hệ thống mới thành Võ Tướng chứ để hắn tu luyện chay thì tới năm nào đây.

"Ô, ca ca, huynh vào lộn chỗ hả" Phi Tuyết thấy Phi Dương đến hơi ngạc nhiên chút, trong tưởng tượng của nàng vị ca ca này không có mạnh như vậy a. Làm sao vô được.

Phi Dương gãi đầu: "Ngạnh, ngươi nghĩ ta là phế vật hả mà không vào được cái chỗ này".

Phi Tuyết nàng gầm gừ, ưỡn thẳng cái ngực: "Hừ, chả đúng phế còn gì nữa cứ cãi này nọ".

"Thôi, ta là người thoải mái, không thích so đo với muội". Phi Dương phất phất cái tay biểu độ không quan tâm.

Phi Dương đang nói chuyện, một tên nam tử mặt mày đẹp trai tiến đến cười: "Thì ra là ca ca của Tuyết muội, hân hạnh làm quen".

Phi Dương nhìn Phi Tuyết chút: "Tên này là ai, từ đâu chui ra vậy". Phi Tuyết nhẹ nhàng nói: "Muội cũng không biết nữa, vị huynh đài này cứ bám muội suốt nãy giờ".

Phi Dương nghe thầm nghĩ, cha này đi tán gái ha, bất quá mặc kệ đi: "Xin hỏi quý danh của huynh cái".

Nam tử này nhanh nhảu đáp: "Tại hạ tên Lâm Dật, hân hạnh làm quen".

Lúc này, một tên binh lính đi vào: "Tất cả, ra võ đài". Câu nói vừa xong, tất cả 16 người liền đi ra đến.

Lúc này ở chính trên cao, là năm vị chấp sự cùng mấy vạn khán giả vây kín xung quanh họ. Côn Thác chấp sự tiến thẳng lên: "Mọi người ta xin thông báo hết 16 người tham gia top đấu cuối này. Số 1 là Dương Tiêu, số 2 là Bát Ngân, số 3 là Phi Tuyết, số 4 là La Lập, Số 5 là La Mị... Số 13 là Phi Dương... số 14 là Huyền Linh và kỳ khảo hạch lần thứ 87 xin được bắt đầu".

"Luật rất đơn giản, không được giết chết đối phương chỉ cần đẩy khỏi lôi đài, nếu chẳng may ngộ thương thì chịu". Nhạc Chiến bên cạnh trầm giọng nói.

Một tên trọng tài chạy lên hô giõng dạc "Trận đầu, số 13 Phi Dương đấu số 2 Bát Ngân".

Trên lôi đài, Phi Dương cùng bát ngân đều đồng thời tiến. Bát Ngân hô lớn: "Huynh đệ, đầu hàng đi ta sẽ nhẹ tay".

Phi Dương lắc cái đầu: "Lắm truyện quá đấy, không nói nhảm vô đây".

Bát Ngân nghe vậy cười nhẹ, cương khí bao phủ thẳng vào một lớp da ở tay mình, luồng khí nhìn vô cùng thô ráp nhưng lực lượng khá lớn.

Cảm nhận được cái luồng khí này nhiều khán giả cảm thán: " Quyền kình thật mạnh không hổ là tuyệt học của bát gia có khác a".

"Dính chiêu này thì Võ Vương hậu kỳ chắc miểu sát". Có mấy tên Võ Vương bị loại cảm khái.

Cười nhẹ, Bát Ngân phóng thẳng đến Phi Dương khí thế hùng hổ một quyền đánh thẳng phần bụng hắn.

"Bát huynh ngươi rất mạnh nhưng không phải đối thủ của ta". Phi Dương lắc đầu. Khí thế của hắn lớn tức tăng lên từ Võ Vương Đỉnh Phong nhảy lên nửa bước Võ Tướng. Đồng thời tay hắn nhấc lên, một quyền đấm ra.

Quyền kình nhìn bình thường chả có gì đặc sắc nhưng trong mắt Bát Ngân lại cảm nhận được tia nguy hiểm ập đến, gió xé qua tai.

Phanh!

Bát Ngân cả người bay rớt lên, máu tươi cuồng phún, cơ thể như đạn pháo bắn đập ra bên ngoài.

Ầm!Khán đài xung quanh, Phi Dục ngạc nhiên: "Đây là đệ đệ ta sao, tại sao hắn lại mạnh như vậy".

Mọi người xung quanh hắn liên tục bàn tán.

"Võ Vương đỉnh phong với nhau mà bị một quyền đánh bay, đây là cỡ nào mạnh".

"Tên Phi Dương này thật là mạnh, sao ta chưa nghe danh bao giờ".

"Tên này thật là mạnh, chắc chỉ những Võ Tướng kia mới ăn được hắn".

...

Trên đài chấp sự.

Mang Sơn vỗ tay: "Hay, lần đầu tiên ta gặp Võ Vương đỉnh phong mạnh như vậy".

Bắc Thập một bên nói: "Còn mấy thí sinh khác Võ Tướng, kẻ này vẫn chưa phải là nổi bật nhất".

Côn Thác gật đầu: "Thiên kiêu vô số, không ai biết ai mới là số một".

...

Phi Dương đi ra khỏi võ đài, Phi Tuyết đứng thẳng trước mặt hắn: "Ca, chúc mừng huynh a".

Phi Dương hơi đổi tý: "Tự nhiên tốt vậy, muội có bị động não không".

Phi Tuyết đá hắn một cái: "Cái gì mà động, mừng cho huynh một chút".

"Thôi đi mua ít đồ lên khán đài vừa ăn vừa xem". Phi Dương khoát tay."Được rồi, ăn thì ăn, lâu không gặp nói chuyện chút cũng vui". Phi Tuyết gật đầu. Hai người đi thẳng lên khán đài chỗ Phi Dục ngồi ăn.

Phi Dương cảm thán chút, chắn muội muội mình có tý thay đổi.

...

Liên tục mấy hiệp trôi qua. Trọng tài tiến lên: "Trận tiếp theo, số 1 Dương Tiêu đấu với số 14 Huyền Linh".

Lập tức mấy tiếng ngạc nhiên vang quanh khán đài.

"Dương Tiêu ư, ta có nghe nói hình như là thiên tài của Dương gia, học trò Tuyền Thống trưởng lão thu từ bé".

"Tuyền Thống trưởng lão thế nhưng là trưởng lão Cự Phong tông, một trong ngũ đại tông môn chẳng qua điều kiện để thu đồ là học trò đấy bắt buộc phải tham gia khảo hạch lần này".

"Thôi xong, buồn cho Huyền Linh rồi, Dương Tiêu thế nhưng là Võ Tướng Trung Kỳ".

Nghe mấy cái này, Phi Dương có thể ẩn ẩn đoán được Dương Tiêu là kẻ mạnh nhất đại khảo hạch lần này.

Dương Tiêu cùng Huyền Linh đều đứng thẳng lên đài. Dương Tiêu là một người nhìn đẹp trai, tóc bay phất phới. Đoản kiếm đeo ở lưng nhìn đéo phải loại tầm thường rồi. Đặc biệt hết là Phi Dương rất ghét thằng này, hắn đẹp trai hơn mình a.

Huyền Linh thì là một cô gái đẹp, nhìn đẹp giống mấy cô nương trong thanh lâu phết, khác cái là khí chất tao nhã hơn nhiều.

"Huyền Linh phải không, ta không thích tốn thời gian, ngươi xuống đi đừng trách ta đao kiếm vô tình". Dương Tiêu trầm giọng.

"Huyền Linh vẫn muốn thử sức một chút mong công tử thành toàn". Huyền Linh mỉm cười duyên nhìn Dương Tiêu.

Dương Tiêu sắc mặt băng lãnh, phảng phất như cực kỳ vô tình nói "Tạm biệt a".

Phi Dương đang ăn thì dừng lại ngay lập tức, hắn cảm nhận được từ tên kia khí tức nguy hiểm, dù là trung kỳ nhưng có thể áp lại hắn.

"Ca, sao vậy" Phi Tuyết dơ tay lên vỗ cái đầu hắn.

Phi Dương chỉ xuống: "Muội nhìn đi rồi biết". Phi Tuyết cũng kinh ngạc nhìn xuống

Dương Tiêu hét lên: "Nhất Kiếm Khai Thiên". Hắn vẫn đứng tại đó bất động như chưa hề dùng kiếm. Nhưng một tiếng xé gió vang lên.

Phanh!

Huyền Linh chỉ kịp hét thảm một tiếng lùi vài bước rồi im bặt. Nàng đã đã chém đứt đôi.

Mọi người xung quanh gầm thét.

"Người chết".

"Giết người, kẻ này dám giết người, aaaaa".

P/s: Lâu rùi ta mới viết một chương dài.

Chương 38: Phi Dương Vs La Mị

Trên khu khán giả, Phi Tuyết ngạc nhiên: "Khảo hạch lần này muội cảm thấy không ổn rồi".

Phi Dương gật đầu: "Chính xác là như vậy, kẻ này quá phách lối, cần phải chết". Phi Dương có động chút sát tâm. Hắn bình thường giết người đều có lý do a. Dương Tiêu, gắt đấy, ta ghét nhất là kẻ như ngươi.

...

Chỗ đài chấp sự, Mang Sơn thét lớn: "Khốn kiếp, ngươi dám động thủ, có muốn mất tư cách dự thi không hả".

Nhạc Chiến vội giữ tay Mang Sơn: "Bình tĩnh đi Mang Sơn, hắn có trưởng lão đứng phía sau chống, ta không làm gì".

Mang Sơn gầm thét đứng dậy: "Không làm gì được a, tại sao, hắn đang thách thức uy nghiêm của ta. Trước mặt ta chém giết thí sinh khác".

Mấy tên chấp sự vội vàng giữ hắn lại: "Mang huynh bình tĩnh, bình tĩnh đi. Chúng ta cũng không muốn vướng vào rắc rối, cho qua đi mà".

Yên tĩnh được chút, Bắc Thập tiến lên: "Dương Tiêu, có thể lần này bọn ta xem ngươi là lỡ làm ngộ thương đừng có lần sau".

Dương Tiêu lạnh lùng nhìn mấy tên chấp sự: "Làm sao, ngộ thương mà trận sau cũng chỉ ngộ thương như thế này mà thôi".

"Ngươi..." Bắc Thập nghẹn họng ngồi xuống không nói gì. Các chấp sự khác cũng đều yên tĩnh.

...

Bốn phía lôi đài nghe thấy đối thoại, rất nhiều người chửi bới.

"Không thể nào, tên này giết người mà vẫn được thông qua".

"Đúng là chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng, thật không coi quy củ ra gì.

Đoàn người liên tục chửi bới. Nhưng không ai rời đi cả, dù sao họ đều là những thành phần có quyền thế. Đã được mời đến thì không được tự ý bỏ về.

...

Liên tục mấy trận đánh đi qua. Mọi người gặp Dương Tiêu hầu như đều chắp tay đầu hàng, kể cả Phi Tuyết nữa. Hiển nhiên họ không dám đắc tội tên ôn thần này. Đã có danh ngạch việc gì phải liều mình.

Nhưng khác chỗ, Phi Dương càng nhìn càng ngứa mắt thằng chó này. Do dự một hồi cuối cùng hắn quả quyết: "Dương Tiêu ư, ta lúc nào phải khiêng kỵ một con giun dế".

Cuối cùng cũng tới bán kết, lúc này, trọng tài tiến lên: "Trận đấu bán kết tiếp theo, số 13 Phi Dương đấu với số 5 La Mị, mời hai đối thủ lên đài".

Khán đài bốn phía nghe tới La Mị lúc, rất nhiều công tử, thanh niên tài tuấn đều có vẻ mặt mê ly, hiển nhiên là cô gái này vô cùng xinh đẹp.

"La Mị tiểu thư của La gia bắt đầu đánh rồi, ha ha thiệt là hâm mộ tên kia quá"."Ta vừa nhìn thấy nàng lúc cũng liền đã yêu rồi".

La Mị thoắt cái lướt lên đài, trong tiếng hoan hô cổ vũ nhiệt liệt. nàng nhìn thẳng về Phi Dương thân ảnh: "Công tử, xin hãy nhẹ tay".

Phi Dương thì khác, hắn sắc mặt bất động, tựa như không có gì làm lung lay được hắn. Nói hắn không thích con gái thì không phải, chỉ đơn giản là hắn không phải thánh mẫu.

Nếu đã đánh với hắn ý, nam nữ bình đẳng hết. La Mị chỉ là Võ Tướng Sơ Kỳ lấy gì địch hắn đây.Hết trận này có khi còn phải đánh với Dương Tiêu nữa.

La Mị thấy Phi Dương mặt không thay đổi, nàng thấy hơi lạ. Nam nhân này tinh thần thật vững, không bị cái gì sao động. Nhưng nàng sẽ không nương tay.

Nàng rút ra đoản kiếm bên hông, pháp tướng dần dần lắp ráp lên thành một tiên tử mang kiếm tao nhã, thanh khiết.

Vút!

Giẫm mạnh chân xuống, nàng lao thẳng về phía Phi Dương đoản kiếm chém mà ra.

Sắp tới chỗ Phi Dương lúc, nàng đột nhiên biến sắc. Vì Phi Dương đã ngay lập tức từ Võ Vương đỉnh phong bay lên Võ Tướng sơ kỳ. Không chỉ có vậy, làm nàng ngạc nhiên hơn hết là Phi Dương khí tức không có dừng lại mà lập tức đạp phá lên Võ Tướng Trung kỳ. Đứng tại chỗ, pháp tướng hiển hiện, Phi Dương đánh ra một quyền.

"Không thể nào" Mang Sơn chấp sự vội vàng kêu lên. Hắn chưa thấy võ giả này cứ gồng là lại lên một cảnh giới như vật, đây là là như thế nào.

Phanh!

"Aaaaa" La Mị hét thảm một tiếng, pháp tướng vỡ vụn, máu tươi cuồng phún đâm thẳng vào đống đất đá. Đục luôn một lỗ ở đấy. ...

Mấy tên công tử ca trên đài hét lớn.

"Khốn khiếp, ta muốn sống chết với hắn".

"Thằng chó, dám đánh La tiểu thư, nhất định ta phải thay trời hành đạo".

"Các ngươi cấm được bạo động, giết không tha". Mấy tên chấp pháp đại hoàng ra đứng ra ngăn chặn bọn hỗn loạn này.

Phi Tuyết cũng ở trong đám đông, thấy Phi Dương một quyền đánh bay một mỹ nhân, không chút thương hương tiếc ngọc, nàng khẽ run rẩy cả người.

Tưởng tượng lúc trước mình hay đứng trước mặt ca ăn nói lung tung, nếu mà ăn một quyền thì. Không dám nghĩ tiếp suy nghĩ này trong đầu, nàng thầm nhủ: "Không, ca là người tốt mà".

...

Phi Dương dưới đài ngạc nhiên nhìn tay mình. Tuy hắn không có sát tâm giết người ta, nhưng là hắn đánh không mạnh tý nào. Vậy mà La Mị bay như diều đứt dây được.

Lắc lắc cái đầu một cái, Phi Dương cảm khái, ta không cố ý a La tiểu thư. Bất quá, đấm nữ nhân đúng là mềm thật, như đấm bông, chắc sau này cần rèn luyện thêm. Chắp tay ra đằng sau, hắn liền huy xái đi xuống võ đài.

Tên trọng tài bây giờ liền tiến lên tuyên bố: "Kính xin mọi người đi nghỉ ngơi, trận trung kết sẽ bắt đầu sau ba canh giờ nữa".

...

Trên đài chấp sự.

Mang Sơn lắc đầu: "Kẻ này sức mạnh lẫn thiên tư đều xuất xắc, ẩn tàng rất sâu, ta nhìn không ra cảnh giới. Nhưng ngược lại sát tâm không hề nhẹ".

Nhạc chiến một bên nói: "Đúng đấy, ta sợ tý nữa hắn gặp Dương Tiêu sẽ xảy ra chuyện".

Côn Thác gầm gừ: "Ngươi lo làm gì, lũ tiểu bối với nhau, sống chết thế nào là việc của bọn chúng, không liên quan đến chúng ta".

Bắc Thập một bên tán thành: "Đúng, đúng đấy, Dương Tiêu xảy ra chuyện thì cũng không liên quan chúng ta".

Mấy tên chấp sự đồng loạt thở dài, biểu hiện không thèm quan tâm nữa.

P/s: Chúc đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 39: Gặp Đế Thiên

Đi nghỉ lúc, hắn đi thẳng ra khỏi đấu trường nhấc lên thạch truyền âm: "Phi Tuyết, ta có việc cần đi, tý tới trận đánh thì truyền âm cho ta."

Nói xong xuôi, hắn tiến thẳng về hoàng cung tòa nhà chính. Đi qua những dãy nhà nguy nga này. Phi Dương có thể rõ ràng, Đế Thiên uy vọng cũng rất cao. Mục đích lần này của hắn cũng thực đơn giản. Chính là gặp mặt Đế Thiên.

Đi tới cổng hoàng cung chính giữa lúc. Hai tên hộ vệ vội chặn Phi Dương lại: "Tên kia, đây không phải là chỗ mà ngươi có thể vào được".

Phi Dương hừ lạnh: "Ta muốn gặp hoàng đế của các ngươi có chuyện cần nói".

"Hừ, ngươi nghĩ hoàng đế là ai mà muốn gặp là được. Ngươi đó, vẫn là không biết điều". Gầm lên một tiếng, tên hộ vệ này rút thẳng ra đoản thương đánh về phía Phi Dương. Tương tự tên còn lại cũng làm y hệt như vậy.

Phi Dương không nhanh không chậm, khí thế lập tức bạo tăng, "Song đấu cực quyền" liền đối chọi với hai tên hộ vệ.

Oanh!

Lập tức hai tên hộ vệ bị đánh bay thẳng mà đi đâm vào bậc thang đá "Ầm". Nổ mạnh một phát, khói bụi mù mịt.

Đột nhiên, một tôn thân ảnh liền được ngưng tụ ra trước mặt Phi Dương khí thế cực kỳ áp bách đè về phía hắn. Nếu nhìn kỹ thân ảnh này, ta có thể thấy rõ đó chính là Đế Thiên.

Phi Dương có thể chưa thấy Đế Thiên bao giờ, nhưng hắn biết mặt. Nếu là người một nước mà không biết mặt vua đó mới là chuyện cười.

Tuy nhiên đó lại không phải Đế Thiên thật mà chính là phân thân a. Kỳ thật, nếu Võ Giả đột phá đến Võ Tôn biến đổi về chất chính là phân thân.

Một tôn Võ Tôn tạo ra phân thân cũng không thì cũng chả có chuyện gì để dùng. Đơn giản chỉ là tách một phân thân ra sẽ mất đi 1/10 sức mạnh, kèm theo phân thân sẽ nắm giữ 1/10 đó mà thôi. Thế cũng không bằng không tách.

Tuy nhiên phân thân cũng có cái tiện, đó chính là có thể ngưng tụ ở bất cứ đâu trong tọa độ mà mình biết, sai khiến đi giải quyết vấn đề. Có mấy đứa con có thể cho ngọc phù, bóp cái phân thân liền chui ra, mà một phân thân chứa 1/10 sức mạnh tu vi chính là Võ Hoàng.

Đế Thiên vẻ mặt âm trầm: "Tiểu bối ngươi tìm trẫm có việc ư. Một con giun dế mà dám có ý định sai khiến ta sao".

"Không hẳn, tiểu nhân chỉ nhờ ngài một chút chuyện mà thôi, mong rằng ngài đồng ý". Phi Dương dõng dạc trả lời.

Đế Thiên gật nhẹ đầu: "Thôi Được, đằng nào trẫm cũng rảnh, trẫm sẽ nghe xem ngươi có gì để nói". Nói xong hắn xoay người đi về một gian phòng ốc.

Phi Dương liền không do dự đi ở phía sau tiến cùng vào. Đế Thiên ngồi trên chủ vị nhìn xuống hắn. Phi Dương cũng không ngần ngại ngồi một bên nói: "Bệ hạ, kỳ thật ta ngứa mắt tên Dương Tiêu đó, vì vậy ta muốn nhờ ngài tài trợ để ta giết chết hắn a".Đế Thiên trầm mặc: "Giết hắn ta có lợi gì, huống hồ giết hắn ngươi còn đắc tội một tên trưởng lão đâu. Chẳng nhẽ ngươi nhờ ta cõng nồi giúp ngươi".

"Ngài nghĩ đúng lắm, kỳ thật ta nhờ ngài cõng nồi giúp ta a, ta định giết Dương Tiêu sau đó đổi sang chọn gia nhập Thiên Bách tông. Nhưng cũng không có nghĩa là tên trưởng lão kia không nhờ người đối phó ta, vì thế ta cần ngài giúp". Phi Dương cười cười.

"Hừ, ngươi đắc tội hắn, hắn nhờ người trị ngươi, chẳng lẽ còn có sự tình ta nhúng tay, huống chi ta đường đường một Võ Tôn phải đi giúp một giun dế sao". Đế Thiên gầm thét lên.

Phi Dương nhẹ giọng: "Ngài cứ bình tĩnh đã nào, chẳng nhẽ ngài lại không cài tý gián điệp nào vào một cái đại tông môn a. Câu trả lời tất nhiên là có, vậy nên nếu ta bị khi dễ ta có thể nhờ người này ra mặt được đúng không nào".

Vừa nghe xong, Đế Thiên sắc mặt biến chút: "Thật thông minh a, ngươi vậy mà cũng nghĩ được tới điều này. Nhưng ta giúp ngươi thì ta được cái gì hả?". Hắn nhìn Phi Dương, có chút thưởng thức tiểu tử này.

Nói đến đây Phi Dương chỉ có thể lắc đầu: "Ta không có gì để cho ngài, nhưng ân tình này ta ghi nhận ở chỗ ngài, ngày sau ta nhất định sẽ báo đáp".

Đế Thiên đã sống mấy trăm năm rồi, loại người nào hắn lại không biết. Nhìn thấy phong thái kẻ này hắn có thể chắc chắn là kẻ rất biết giữ lời, huống chi đó cũng chỉ là một ân tình, không có gì to tát.

Đế Thiên trầm tư một lúc: "Được, trẫm sẽ giúp ngươi, chỉ mong ngươi không quên lời mình nói hôm nay". Nói xong, hắn ném một cái thạch truyền âm về Phi Dương: "Đó chính là thạch đặc biệt chuyên dùng để liên lạc người kia, ngươi cất kỹ".

Phi Dương cúi thấp đầu xuống: "Tạ ơn điện hạ, sau này báo đáp" rồi hắn lui thẳng ra ngoài. Kỳ thật Đế Nhất đã quyết định đúng, hắn chính là quân tử nói lời giữ lời a.

...Ba canh giờ kết thúc, trọng tài leo thẳng lên lôi đài: "Thưa quý vị, sau nhiều thời gian chờ đợi, cuối cùng trận quyết chiến đỉnh cao đã tới. Hứa hẹn sẽ là một trận đánh kịch tính".

Hắn nói trưng như vậy nhưng tứ phía võ giả đều nhao nhao nhổ ngụm nước bọt. Chứng kiến Dương Tiêu phách lối, tùy tiện giết người như vậy, ai còn dám đấu với hắn. Người kia dù mạnh nhưng cũng chỉ đầu hàng mà thôi.

Trọng tài vừa nói xong, lập tức hai thân ảnh liền bay lên lôi đài. Đó chính là Phi Dương cùng Dương Tiêu.

Nhìn chằm chằm Phi Dương, Dương Tiêu nhe răng: "Ngươi không đầu hàng sao, chẳng nhẽ ngươi không sợ"

"Ngươi là cái đinh gỉ gì mà khiến ta phải sợ. Ta Phi Dương này không sợ trời không sợ đất chẳng nhẽ lại sợ ngươi." Phi Dương chỉ thẳng tên kia làm ký hiệu hai ngón tay chạm nhau ghiền ghiền như nghền con gián.

Dương Tiêu gào thét: "A, chó chết ngươi dám coi khinh thường ta." Biểu hiện hơi gắt, giống tâm thần. Dương Tiêu dơ tay lên.

Phanh!

Vèoooo

Lập tức một đạo kiếm quang xuất hiện. Đạo kiếm này chỉ có thể nói nhanh, nhanh, nhanh, nhanh cực hạn ngang với vận tốc ánh sáng đến mức không thể né nổi.

Dù cực nhanh, nhưng chạm đến Phi Dương lúc. Thân ảnh của Phi Dương liền đã biến mất vô tung vô ảnh mất rồi. Đáng lý, Phi Dương phải không né được chứ.

Nhảy sang một bên Phi Dương cười: "Kiếm của ngươi đối với ta cũng chỉ có vậy mà thôi, trận này ta sẽ tiễn ngươi đi".

Bốn phía khán giả lập tức hò hét:

"Thật đánh, tên kia thật dám đánh với Dương Tiêu."

"Hắn né được, né được đúng là thiên tài".

P/s: Chương tiếp theo ta sẽ giải thích lý do sao hắn né được a.

Chương 40: Phi Dương Vs Dương Tiêu

Phi Dương chắp tay trên lôi đài nhìn Dương Tiêu. Hắn né được lý do, rất đơn giản. Thiên Nhãn Thuật vận dụng từ những trận đấu trước, Phi Dương đã quan sát kỹ thằng này đã kiến hắn đã phân tích hoàn tất tuyệt chiêu "Nhất Kiếm Khai Thiên" kia.

Nói là tuyệt chiêu thì không hẳn, mà là bí pháp đi. Dương Tiêu đã quán chú nguyên lực của mình vào mọi lúc mọi nơi tại thanh kiếm từ trước trận đấu làm nên sát thương và độ nhanh của kiếm, mạnh nhưng chắc chắn là tích súc có giới hạn.

Ngoài ra, ta có thể nói mỗi lần hắn rút kiếm ra rồi đóng vào thật nhanh sẽ tạo nên sức mạnh lớn. Nhưng đòi hỏi nguyên lực chuẩn bị sẵn từ trước, vậy nên số lần đánh ra đòn này có giới hạn.

Mà ăn một kiếm, Phi Dương chắc chắn sẽ bị thương dù bộc phát toàn bộ tu vi Võ Tướng hậu kỳ đang ẩn hiện có ra. Trận trước hắn có bộc ra hậu kỳ nhưng lại sụt xuống cũng để mọi người nghĩ là bí pháp.

Phi Dương vẫn tự tin, có Hư Không Ẩn Sát thuật nơi tay, dù tên kia có thể chém nhanh thì cảm nhận và tốc độ gấp hai của Phi Dương giảm đi sát thương.

"Nhất Kiếm Khai Thiên".

Phanh!

Lại một tiếng hét vang lên, kiếm khí như bão táp đánh về Phi Dương. Nhưng đòn đầu bị hụt, nên Phi Dương đã kịp lắp pháp tướng thành công. Vội vàng tạo nên thanh kiếm cùng cảm nhận chém về một hướng.

Phát động gấp hai tốc độ ra, Phi Dương nhấc lên thanh kiếm chặn ngay đường kiếm khí xé gió kia. Mang đầy lẫn nguy hiểm với tổn thương kia lại.

Răng rắc!

Kiếm nguyên lực do pháp tướng tạo ra lập tức rạn nứt tan vỡ, kiếm khí ấy vậy mà không dừng lại vậy mà còn đánh lên người pháp tướng Phi Dương tạo nên một vết dài nông.

"Hahahaa, Phi Dương ngươi quá yếu mất rồi đi, ta còn vẫn chưa dùng pháp tướng đâu". Cười gằn một cái, Dương Tiêu khí tức tự động tăng lên, tôn pháp tướng của hắn lập tức lắp ráp mà thành.

Đây chính là một tôn kiếm sĩ pháp tướng, thanh kiếm mà nó cầm cũng chính là thanh kiếm mà Dương Tiêu cầm. Thanh kiếm này có chức năng phóng to nhỏ y hệt tử phủ của Phi Dương.

Một lần nữa đặt tay lên bảo kiếm của mình, mặt Dương Tiêu cười cười: "Tạm Biệt a, Nhất Kiếm Khai Thiên". Câu nói vừa rơi, một luồng kiếm khí khổng lồ bao phủ thiên địa tràn tràn ngập tử vong, tựa như thương khung cắt xé Phi Dương.

Lập tức, Phi Dương liền cảm nhận được khí tức tử vong tràn ngập. Hắn hét to: "Chó Chết". Đồng thời, ẩn sát thuật lại lần nữa vận dụng tới mức tận cùng, tốc độ hết sức tránh né.

Phanh!

Luồng kiếm khí ngay qua, tuy Phi Dương đã cố né nhưng pháp tướng tổn thương rất nghiêm trọng. Cả một tay và một chân bị chém bay lên, ngã ngụp xuống đất. Ấy vậy, luồng kiếm khí còn không dừng lại mà đánh thẳng trận pháp bên ngoài, làm trận pháp rạn nứt.

Bốn phía khán giả liền lập tức hít vào một ngụm khí mạnh:
"Mạnh, quá mạnh đây còn là người ư, mới 18 tuổi mà đã mạnh như vậy, không biết sau này hắn còn quái vật đến đâu".

"Chậc chậc, ta thấy cái tên Phi Dương kia là chết chắc rồi, có lẽ hẳn phải chết a."

Bên một chỗ khác, Phi Dục nắm chặt bàn tay: "Đệ Đệ, ngươi đừng có chết a. Sư huynh thiên tư đã không bằng rồi, đệ chết thì lấy ai ra giải quyết truyện đó."

Phi Tuyết bên cạnh cũng lắc đầu: "Nếu tên này mà dám giết Dương ca chúng ta sẽ huy động gia tộc tới giết hắn".

...

Lúc này, Phi Dương đã nổi giận, hắn thật nổi giận, hắn gặp Đế Thiên chỉ là đề phòng trước. Không ngờ thằng chó này giám thách thức uy nghiêm của hắn, vậy chỉ một chữ dành cho Dương Tiêu mà thôi, chết.

Ầm ầm

Khí tức của Phi Dương liền bạo tăng lên Võ Tướng Hậu kỳ, tay và chân pháp tướng đã bắt đầu mọc lại với tốc độ siêu nhanh.

Đồng thời cái hộp vũ khí của hắn liền bắn thẳng xuống đất, nắp mở liền. Lộ ra bên trong một cây rìu mộc mạc giản dị, khí tức bình thường tới cực điểm. Đó chính là tử phủ.

Pháp Tướng của Phi Dương cầm lấy cây tử phủ nhấc lên: "Dương Tiêu, được lắm, ta không có ý giết ngươi, nhưng hôm nay ngươi phải để xác lại đây cho ta".

Cầm tử phủ trong tay, ẩn sát thuật tăng mạnh tốc độ mà lên. Thân ảnh Phi Dương như tia chớp thoắt cái đi vài chục mét tới thẳng trước Dương Tiêu, một búa đập xuống."Khai Địa".

"Khốn kiếp, ngươi nghĩ ngươi là ai mà đòi giết bản tọa, chỉ bằng ngươi dấu nghề Võ Tướng Hậu Kỳ sao". Dương Tiêu gầm thét, nắm lên đoản kiếm, kiếm khí liền bắn ra.

"Oanh long long", "leng keng leng kem" "Ầm ".

Lưỡi kiếm cùng rìu va chạm vào nhau tạo sóng âm, kiếm khí bắn tung tóe xung quanh, lôi đài rạn nứt liền thành mạng nhện.

Đáng tiếc búa của Phi Dương đã thắng với độ cứng bát cấp, gấp 1,5 sát thương "Khai Địa" hoàn toàn để phá diệt kiếm khí kia ra. Không chần chừ tại đó, lưỡi búa liền đánh thẳng vào pháp tướng Dương Tiêu.

Pháp Tướng tên Dương Tiêu liền lập tức như diều đứt dây, vỡ hết vỏ giáp, như diều đứt dây bắn thẳng góc lôi đài.

"Tốt tốt, là ngươi ép ta". Trong đống khói bụi thân ảnh Dương Tiêu tiến ra. Hắn móc tay vào vạt áo, lấy ra một viên đan dược màu đỏ liền nhét vào miệng.

"Aaaaa ".

Hắn hét to lên, khí tức liền nhảy lên một đoạn, liền đã là Võ Tướng Hậu Kỳ. Con pháp tướng cũng vậy, nó liền lập tức khôi phục khôi giáp, vết thương của mình lại.

Nói hắn có quan hệ với trưởng lão không sai, nếu tên trưởng lão kia không cho hắn bảo vật để bộc phát mới là chuyện cười đó.

Khán đài xung quanh liền kinh ngạc:

"Dương Tiêu có đan dược phụ trợ, không ngờ đó".

"Ngươi nghĩ gì ngu vậy, hắn thế nhưng là đệ tử của trưởng lão cơ mà".

"Tên Phi Dương kia lần này chết chắc thật rồi, Dương Tiêu Võ Tướng trung kì đã áp đảo Phi Dương rồi, không nói giờ này hắn đã lên hậu kỳ a".

Mọi người liền lắc đầu, hiển nhiên là đáng tiếc cho Phi Dương.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau