THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân, Ngu

Tên này Liệt công tử xải bước đi đến chỗ truyền tống trận. Nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như hoa đứng đấy lòng hắn rạo rực, cả người run run vì phê.

Đây là cô gái xinh nhất mà hắn từng gặp a. Nhưng khi nhìn thấy nàng này đang bị một lên tiểu bạch kiểm đang liên tục sờ mó ở ngực sắc mặt hắn đen lại.

Cảm nhận được ánh mắt soi mói lên người mình, Phi Dương nhìn sang bên Liệt Công tử: "Nhìn nhìn cái gì hả thằng kia?".

"Ngươi ngươi dám ở giữa ban ngày ban mặt hãm hiếp một cô gái, thấy ngươi trướng mắt, bản công tử muốn dạy ngươi một bài học". Liệt công tử nghiến răng nghiến lợi thốt lên chỉ ngón tay thẳng Phi Dương.

"Trời, đó là Liệt công tử còn Giang công tử nữa".

"Chắc hai vị công tử định cho tên này một bài học đây mà".

"Đúng rồi, ta nhìn hắn ngứa mắt nãy giờ".

Bọn võ giả xung quanh liên tục bàn tay xôn xao, Phi Dương nghe vào tai thì khinh bỉ. Cái gì Liệt, cái gì Giang tất cả đều chỉ là một kiếm sự tình mà thôi.

Theo hắn nghe được, Nam Phụng Thành có một cái sơn trại rất là uy quyền. Do hai anh em kết nghĩa mà nên, cái trại này cũng chỉ có tý thực lực thế mà định làm thổ bá vương chỗ này. Hình như là tu vi Võ Vương đi, trong mắt hắn bất quá tiểu giun dế.

Hai tên trại chủ có hai đứa con. Thình lình chính là thằng Liệt với thằng Giang công tử này thôi. Mới ra giang hồ mà đã đòi anh hùng cứu mỹ nhân rồi, quá ngây thơ mà.

Vị kia Giang công tử tiến lên vỗ vai Liệt công tử: "Liệt huynh bĩnh tĩnh đi, chỉ là một đứa con gái thôi".

"Nhưng ta muốn, Giang huynh giúp ta lần này, thế nhưng vật ấy ta cho huynh". Liệt công tử quay sang nói.

"Hảo, vậy thì được". Giang công tử cười tủm tỉm đáp ứng. Hắn đi lên nhìn về Phi Dương: "Tiểu tử, thả vị cô nương ấy ra, không thì liệu hồn đấy".

Bên kia, không chỉ Phi Dương mà Cung Hi cũng nhìn hai tên này như hai thằng ngu. Đùa với Phi Dương là đùa với lửa a.

Tuy nàng bị sờ soạng có chút xấu hổ với khó chịu nhưng ít ra không ảnh hưởng đến tính mạng mình, còn bọn kia thì hôm nay chắc là ngày giỗ rồi.

Phi Dương cười lớn: "Ta không thả đấy thì sao". Phi Dương vui, thật sự vui, tâm tình không tốt, cần phát tiết.

Tên này Liệt công tử tối mặt lại nhìn về đám hộ vệ: " Ê, còn không động thủ sao, chẳng nhẽ để bản công tử phải ra tay?".

Tên kia hộ vệ nhảy ra trước mặt Phi Dương hùng hùng hổ hổ: "Tiểu tử, ta thấy ngươi là không biết chữ sợ viết như thế nào đi, công tử ta đã nói rồi. Ngươi đừng có".

Tên hộ vệ kia mới nói đến đây, Phi Dương liền giơ tay lên, một quyền đấm thẳng mặt tên này.

"Ầm"
Cái tên kia đầu lập tức như cái quả bóng nước nổ tung tóe, óc vẩy vung vãi cái sân, thi thể không đầu ầm ầm ngã xuống.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 4000 điểm."

Thấy một người sống bị đánh nổ đầu, đám võ giả xung quanh hét toáng lên, sắc mặt tái mét. Bọn họ thực có giết người nhưng chưa thấy ai làm man rợ như vậy.

Trong lòng Phi Dương thì đang đậu đen rau muống, mẹ nó, kinh nghiệm cũng ít quá đi thôi.

"Ngươi ngươi thật dám giết".

"Tốt, tốt tất cả lên hết cho ta, nhất định phải đánh nổ đầu hắn". Giang công tử gầm thét chỉ vào đám hộ vệ.

Tất cả đám hộ vệ nghe vậy, tất cả đều rút ra binh khí lên lao thẳng về phía Phi Dương chém tới. Theo bọn hắn dò xét tu vi, Phi Dương bất qua Võ Vương trung kì sao mà ăn nổi 2 hai tên Võ Vương hậu kỳ bên bọn họ đây.

Phi Dương nhìn về Cung Hi: "Tất cả lên, đánh lũ Võ Linh thôi, Võ Tướng thì né đi". Cung Hi cùng đám thuộc hạ thắc mắc một chút, rồi vẫn gật đầu tiến lên đánh.

Khi mấy tay hộ về cầm lưỡi đao gần chạm tới Phi Dương lúc, khí thế hắn tự nhiên tăng lên từ Võ Vương trung kỳ nhảy lên Võ Vương đỉnh phong.

"Không tốt." Đám người này hốt hoảng la lên nhưng đã quá muộn rồi, bọn hắn đã vào tầm ngắm của Phi Dương a.

Phi Dương thời điểm này không định bạo phát ra Võ Tướng tu vi, giờ hắn muốn giết người, giết thật thống khoái. Nếu bạo hết ra địch sẽ sợ và bỏ trốn, mất vui lắm.

Phanh phanh phanh phanhLiên tục đấm ra bốn phát, bốn tên võ giả lập tức bị đánh xuyên qua người bay thẳng ra ngoài lập tức tử vong.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương trung kỳ, kinh nghiệm thu được 5000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương trung kỳ, kinh nghiệm thu được 5000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương trung kỳ, kinh nghiệm thu được 5000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương trung kỳ, kinh nghiệm thu được 5000 điểm."

Còn thừa lại vài tên tép diu Phi Dương cũng không tha, hắn nhảy thẳng vào đám động cầm kiếm tàn sát, một người một kiếm cứ thế mà chết đi. Chỉ mấy hơi thời gian, hầu như người chết sạch.

...

Thấy cả đám thuộc hạ của mình mấy hơi thở liền chết hết, Giang công tử cùng Liệt công tử đồng thời run lẩy bẩy lùi về phía sau chỉ chỉ vào Phi Dương: "Ngươi ngươi đừng qua đây, cha ta thế nhưng là trại chủ Long Hổ trại đấy".

Giờ khắc này thì Liệt công tử không còn dám nghĩ tới đứa con gái kia thật rồi, hắn chỉ muốn thoát ra khỏi đây. Một bên Giang công tử cũng sợ a, đâu còn nghĩ tới điều kiện điều cò gì nữa.

Phi Dương bình thản: "Đậu má, gặp nguy hiểm lôi bố lôi mẹ ra đây là cái gì, Ta Phi Long chán ghét nhất thế nhưng là cái trò rẻ rách này"

Hai tên Võ Vương hậu kỳ đứng đằng sau lập tức chạy nhanh đứng trước hai vị công tử: "Các hạ thứ lỗi, làm người có gì lưu một đường, sau này dễ nói".

"Lưu ư, lưu cái con c*c, các ngươi tốt nhất là đi thôi". Phi Dương không không có lắm lời, hắn lao thẳng về phía hai tên Võ Vương. Ngọn lửa xanh dần dần hiển hiện ở tay hắn, song quyền giơ lên đánh về hai tên này.

Hai tên Võ Vương hậu kỳ lòng thầm chửi mẹ. Một tên ngoảnh mặt về sau: "hai vị công tử chạy, chạy càng xa càng tốt".

Câu nói vừa dứt xuống, hai người ngày liền thôi động toàn thân linh lực của mình ra cứng đối cứng với Phi Dương.

"Song Đấu cực quyền"

Buồn thay, dưới uy áp khổng lồ đánh xuống, hai tên này dù có thôi động toàn bộ linh lực thì vẫn vô ích. Hai bàn tay Phi Dương lập tức đục hai lỗ lên bụng hai tên này.

Trước khi chết, cả hai nắm chặt tay Phi Dương, vành mắt đỏ bừng như không thể tin: "Võ, Võ Tướ." Cũng chưa kịp nói hết, đã tắt thở.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 32: Đồ Long Hổ Trại (1)

Hai tên Võ Vương hậu kỳ vừa ngỏm, lập tức đại lượng võ giả xung quanh hỗn loạn nháo nháo mà lên. Thi triển thân pháp trốn đi.

Nhưng Phi Dương thì khác, hắn nhìn về phía hai tên công tử đang bỏ trốn đi: "Cung Hi, bắt hai tên kia lại mang về đây cho ta."

"Rõ". Dõng dạc hô lên, thân ảnh Cung Hi uyển chuyển lao vụt tốc truy sát đằng sau hai tên công tử mà đi.

Phanh!

Nàng tiếp cận hai tên chạy trốn này ở đằng sau, một kiếm chém xuống lưng, cả hai bọn họ ngã xuống tại đấy lập tức.

Xách lấy cổ áo hai tên này, nàng kéo bọn chúng đi tới trước mặt Phi Dương: "Đã bắt được".

Phi Dương nhẹ gật đầu, hắn cúi xuống mặt nhìn thẳng tên liệt công tử: "Liệt công tử đúng không".

Tên Liệt công tử run rẩy sợ hãi lùi tay về sau mấy cái: "Tha tha mạng, tha ta cái gì cha ta cũng có thể cho được người".

Phi Dương sờ tay lên cằm: "Cái gì cũng có thể cho ta ha, vậy ta muốn biết Long Hổ trại của ba ngươi ở chỗ nào".

Tên này Liệt công tử định á khẩu nói ra lúc, bên cạnh Giang công tử vội vàng lấy tay che miệng hắn lại: "Đừng nói, ngươi bị ngu à".

Phi Dương nhìn thấy thằng họ Giang này lao ra bịt miệng trong lòng hắn không khỏi không vui chút nào.

Phanh!

Xì xì xì.

Một kiếm giáng xuống, Giang công tử chỉ cảm thấy cái cổ mình lạnh, đầu hắn lập tức bay lên trời. Máu bắn ra thành cột nhộm đỏ tên Liệt công tử.

"A a a, Giang huynh, không". Tên họ Liệt này bị máu bắn tung tóe lên người, tâm trí hắn hoảng loạn gào thét.

Phi Dương không nói nhiều, hắn đưa tay ra nắm lấy cổ tên này nhấc lên: "Không muốn chết, nói xem Long Hổ trại của cha ngươi ở đâu, dẫn ta đến".

Liệt công tử trong lòng hoảng loạn, hắn không muốn chết, tử vong uy hiếp hắn cắn răng: "Để ta dẫn ngươi đi".

"Tốt, dẫn đường". Phi Dương mỉm cười một tiếng, nụ cười tựa như ác ma vậy không khỏi khỏi khiến đám thuộc hạ đứng bên cạnh run lên.

...

Lúc này, Long Hổ sơn trại.

Ở doanh chính, là hai tên người trung niên đang ngồi đánh cờ, vừa đánh vừa nói chuyện phiến. Hai người này một người là Liệt Trung, còn một người là Giang Hổ, tu vi đều là Võ Tướng trung kì. Chính là cha của hai tên công tử bị Phi Dương vừa xử lý xong."Giang Hổ, năm nay kinh doanh cũng khá đấy, ít ra hơn năm ngoái tới tận sáu thành đi". Liệt Trung khuôn mặt cười tươi.

Đối diện hắn Giang Hồ chỉ hừ nhẹ: "Ngươi thì biết cái gì, suốt ngày đi đám đấm, làm hỏng cả danh dự cái bang này, ngươi thì cũng thôi đi mà thằng con cũng vậy".

Liệt Trung xua tay: "Chả sao cả, trong vùng này, làm gì có cao thủ nào mạnh, nếu có ta cũng phái người đi theo trông nó rồi".

Câu nói Liệt Trung vừa rớt ra, một tên thuộc hạ sắc mặt khẩn trương, chạy như điên vào: " Hai vị trại chủ, Liệt công tử cùng Giang công tử gặp chuyện".

Hai người này mặt hơi biến nhìn sang tên này. Bị khí thế hai người này ép tên này nói càng nhanh: "Hai vị công tử chạm mặt với một người tên Phi Long, thuộc hạ xung quanh chết hết, có võ giả đến đưa báo tin".

...

Lúc này, Phi Dương đã đến cổng trại, nhìn về đám thuộc hạ hắn phân phó: "Vây vòng quanh đây, con chuột nào trốn ra thì giết, rõ chưa".

Để lại câu, Phi Dương xách tên họ Liệt như chó tiến về sơn trại. Thấy Phi Dương xách một người tiến lại, thình lình chính là Liệt công tử hai tên thủ vệ hô: "Ngươi là ai, dám đánh Liệt công tử".

Phanh!

Trả lời hai tên này, một đạo kiếm khí lập tức cắt đôi cả người ra. Giẵm lên cái xác bọn này Phi Dương đi vào.

"Ta Phi Long tới, ra hết đi nào" Phi Dương ầm ầm thét lớn vang vọng khắp cái sơn trại.
Hai tên trại chủ vừa nghe báo cáo lúc, nghe thấy âm thanh của Phi Dương vội vàng chạy ra. Vừa nhìn thấy Phi Dương xách con trai mình, Liệt Trung giận sôi máu, hai mắt xích hồng: "Tên kia, thả con trai ta ra ngay".

Trong một góc, một phụ nhân đọt nhiên vừa chạy vừa hét tiến về Phi Dương: "Đừng làm thương con ta". Phụ nhân này khá xinh đẹp người, nhìn tướng mạo rất trẻ.

Tiếc thay, vừa đến gần Phi Dương lúc, hắn rút ngay ra đoản kiếm đâm xuyên bụng nàng này. Đơn giản, Phi Dương đã đắc tội người ta, giết sớm giết muộn có cái gì khác nhau đâu.

"A a, tiểu tử, lão phu liều cái mạng già này với ngươi". Liệt Trung ánh mắt đỏ vằn như máu, pháp tướng từ thân thể hắn mọc ra đánh về phía Phi Dương.

Phi Dương mỉm cười một cái, sức mạnh hẳn nhảy lên Võ Tướng trung kì. Pháp tướng của hắn hiện mà ra, cây tử phủ lập tức được bắn ra khỏi hộp lên trên tay con pháp tướng.

"Keng, hệ thống kích hoạt chức năng ẩn, tăng kích cỡ cây tử phủ lên cho phù hợp."

Điều khiển pháp tướng mà ra, cây tử phủ lập tức từ tay chém xuống.

Ầm!

Một rìu giáng xuống, giáp hộ vệ pháp tướng của Liệt Trung triệt để vỡ vụn. Thân ảnh hắn bị đánh bay vút trở lại va đổ một tòa nhà.

Giang hổ thấy vậy, pháp tướng hắn cũng khởi động lên, hắn chỉ vào đám thuộc hạ: "lên, lên vây công hắn tới chết".

Đám thuộc hạ cũng không chậm, một tên Võ Tướng sơ kỳ dần đầu cùng một lũ Võ Vương lao đến giáp công Phi Dương.

Bị đám này vây lại, Phi Dương gầm thét lớn, cầm tử phủ quét ngang đi ra vòng tròn quanh mình.

Tên võ tướng dẫn đầu bị đánh bật ra thẳng ngoài, pháp tướng vỡ cả giáp, xương cốt rạn nứt khắp người. Hắn thương nặng, nhưng đám thuộc hạ không như thế.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 6000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 6000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

Mấy chục tên Võ Vương lập tức bị phanh thây một loạt, máu tươi cuồng phún, nhuộm đỏ đại địa.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 33: Đồ Long Hổ Trại (2)

Lúc này, Liệt Trung thì đã đứng dậy lên, Giang Hổ thì há hốc mồm. Hắn không ngờ được người trẻ tuổi này cũng quá mạnh đi. Trong khu vực này khi nào chui ra một tên mạnh như vậy.

Tuy nhiên bây giờ không phải lúc nghĩ nhiều cái gì sự tình. Bên hắn có hai người, tên kia chỉ có một người nhất định là phe hắn thắng.

Liệt Trung với Giang Hổ nhìn nhau, thần sắc nghiêm túc. Bọn họ không thể để thua trận đánh sống còn này. Nhìn thẳng Phi Dương, hai người khí thế bạo thăng lên. Pháp tướng dần dần hiển hiện.

Pháp tướng của Liệt Trung thì cầm kiếm, Pháp tướng của Giang Hổ thì cầm thương. Hai người khí thế bạo liệt mà ra, một cước dẫm vỡ đại địa đâm chém về Phi Dương.

Phi Dương lúc này lại không thích dây dưa với hai thằng này, hắn chọn chính là tên Võ Tướng sơ kỳ vừa bị đánh bay mà đi. Hắn muốn cày kinh nghiệm.

Xoay người, hắn nhảy thẳng tới tên đang bị đánh bay mà đi. Thấy thân ảnh Phi Dương lao đến, tên này thật sự sợ, vừa rồi ăn một đòn kia, pháp tướng của hắn gần như tan thành mây khói, hắn lấy đâu ra cam đảm đối chọi đòn nữa.

Nhanh chân bật người lên, hắn lao người về hướng khác trốn. Tên kia đã chạy ra được 20-30m Phi Dương cũng không bỏ qua. Ẩn sát thuật bộc phát tới tận cùng, tốc độ của hắn tăng gấp đôi mà lên. Mấy hơi về sau, thân ảnh Phi Dương đã gần áp sát tên Võ Tướng sơ kỳ này.

Tên Võ Tướng sơ kỳ thấy Phi Dương đang tiếp cận tâm trạng hắn hoảng loạn. Vội vàng nhấc vũ khí lên đỡ. Phi Dương cười gằn một, nhấc cây tử phủ lên cao, bổ thẳng xuống.

Ầm!

Răng rắc,

Pháp tướng của tên này lập tức bị đánh mở ra, xương cốt đổ vỡ. Bản thể bên trong bị đập thẳng ra ngoài như đạn pháo đánh thủng một lỗ trên đại địa.

Phi Dương dừng lại đập tên này một lúc. Liệt Trung, Gia Hổ đã áp sát hắn, khí thế hùng hổ. Phi Dương không chần chừ nhiều, hắn rút ra đoản kiếm bên hông quán chú 800 nguyên lực, lộ chút người ra khỏi pháp tướng ném "vút" về tên Võ Tướng sơ kỳ đang hấp hối.

Phập!

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tướng Sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 30,000 điểm."

Lúc này, pháp tướng của Giang Hổ đã ở sau hắn, cầm đoản thường tràn đầy linh lực chọc mạnh như tia chớp, tràn đầy sát cơ đâm thẳng lưng pháp tướng Phi Dương.

Phi Dương sẽ không để hắn thành công, vừa ném kiếm xong, Phi Dương cho pháp tướng đưa cây tử phủ ra chắn cái thương.

Coong!

Đoản thương này lập tức bị chật hướng sang một bên. Không đợi Phi Dương phản ứng tiếp, Liệt Trung ở một bên kiếm khí đã chém xuống.

Phanh!

Pháp tướng của Phi Dương liền tại chỗ bị đánh lùi về sau vài mét để lại trên thân vết thương hơi sâu chút.

"Tốt, đánh được lắm nhưng các ngươi cũng phải chết mà thôi". Phi Dương trầm giọng.

"Tiểu tử, đến giờ còn mạnh miệng, mới tý tuổi mà đã bày đặt này nọ, ta lúc trước ra giang hồ sợ ngươi còn đang đóng bỉm". Liệt Trung chỉ thẳng mặt Phi Dương.

Một bên Giang Hổ gằn lên: "Sư đệ nói, nhiều làm gì, giết hắn".
Phi Dương lắc đầu: "Nếu các ngươi ra giang hồ sớm như vậy mà vẫn làm tôm tép ư, chỉ là hạng tầm thường".

Nói xong, Khí tức Phi Dương lại bay lên một đoạn, một bên tử phủ, một bên "song đấu cực quyền" bạo phát, tốc độ nhanh như chớp giẵm xuống đại địa, phóng về hai người kia.

Hai người này cũng nghiêm túc lại, giơ vũ khí của mình lên. Lấy tuyệt chiêu đánh ra về phía thân ảnh Phi Dương đang tiếp cận.

"Lang phong kiếm khí"

"Liệt hổ phần thương"

Tới gần hai tên này, Phi Dương nhếc miệng cười, nụ cười như thể hắn 100% sẽ thắng. Nhấc lên cái tử phủ của mình, hắn đập mạnh xuống Giang Hổ.

"Khai Địa" - bạo kích: hiệu ứng gây choáng.

Ầm!

Trường thương của Giang Hổ vừa chạm tử phủ của Phi Dương lập tức bị đánh bể, cây tử phủ đập thẳng người hắn. Một tiếng chấn vang trong đầu hắn, hắn hoa mắt chóng mặt lùi về mấy bước nhưng không tỉnh lại.

Cũng giờ khắc này, xong đấu cực quyền đã chạm đến Liệt Trung cái kiếm. Phi Dương phát động cũng là

"Song đấu cực quyền" - Bạo kích x2,4 sát thương.

Phanh!

Liệt Trung pháp tướng bị đánh văng lên trời, hộ giáp, kiếm tan nát ra. Pháp tướng cũng liền đập thẳng xuống đất một hố nhỏ.

Chỉ cần như vậy, Phi Dương có cơ hội tiến tới Giang Hổ trước mặt, một nhát tử phủ giã thẳng đầu.Ầm!

Cái đầu pháp tướng tựa như dưa hấu nổ tung vỡ òa, cả tôn pháp tướng sắp sửa tan vỡ. Giang Hổ sắp tỉnh lại, Phi Dương cho tiếp một giã thứ hai vào.

Ầm!

Pháp tướng của Giang Hổ đã bị đánh mở, khói bụi tung bay bốc lên. Tan biến theo không khí, lộ ra thân thể của Giang Hổ. Bây giờ, Giang Hổ đã tỉnh. Nhìn thấy mình đã không còn pháp tướng, trước mặt hắn chính là pháp tướng của Phi Dương.

"Đợi.."

Câu nói tên này vừa ra khỏi miệng, của tử phủ của Phi Dương đã ầm ầm đánh xuống hắn.

Ầm!

Cơ thể Giang Hổ triệt để tan biến, không còn cả xác thịt lẫn xương cốt. Dưới hố chỉ xót lại một lỗ và một vũng máu.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tướng Trung kỳ, kinh nghiệm thu được 50,000 điểm."

Phi Dương quay người lại, thân ảnh Liệt Trung bị đánh bay lúc nãy đã chạy mất. Hắn mở "cảm nhận" của hắn sát thuật lên.

"Hừ, muốn chạy a, nằm mở". Phi Dương nhàn nhạt nói. Gấp hai tốc độ thi triển ra lao về một phía.

Phương xa, Liệt Trung đang dừng lại thở dốc: "Giang huynh đừng trách ta, ta sợ chết".

"Sau này ta sẽ báo thù cho huynh, núi xanh còn đó vẫn còn củi đốt".

Hắn vừa thoải mái lúc, thân ảnh Phi Dương đã bay đến: "Tiếc là núi hoang không có củi a". Phi Dương liền giơ lên nắm quyền, "Song Đấu Cực Quyền" bạo phát chi uy.

Liệt Trung hốt hoảng, hắn cũng hết đường đón nữa, pháp tướng vỡ, sức mạnh đã chẳng còn nhiều. Hắn vừa giải thể pháp tướng vỡ vụn xong, sức còn lại cũng không đủ để ráp nữa rồi.

Phanh!

Dưới một quyền này, Liệt Trung bị đánh bay lên, máu tươi cuồng phún, bụng thủng một lỗ. Ngã xuống đất, mồm hắn phụt máu liên tục rồi nhắm mắt.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tướng Trung kỳ, kinh nghiệm thu được 50,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Tướng hậu kì."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trạng thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 0/300,000."

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 34: Đế Đô, Ta Tới

Sau khi quay lại chỗ cũ, Phi Dương đã gặp lũ thuộc hạ trong Long Hổ trại giải bắt lũ kia xong xuôi. Hắn vui mừng tiến đến chỗ Cung Hi: "Ngươi bắt được hết chưa".

"Đại ca, đám thuộc hạ đã bắt được hết lũ này". Cung Hi kính cẩn cúi đầu.

Phi Dương thì khoát tay: "ngươi cứ gọi ta là Dương ca được rồi, bỏ thuộc hạ đi gọi tiểu muội cho dễ, nghe kiểu kia hơi ngứa tai".

Hắn nhìn sang một bên Liệt công tử đang ngồi đấy tiến đến: "Liệt công tử, vẫn khỏe".

Tên này Liệt công tử giờ đã sợ vỡ mật hắn vội quỳ xuống: "Đại nhân, ngài tha mạng, đúng rồi ngài hứa tha ta rồi mà".

Phi Dương gật nhẹ: "Đúng, đúng là ta có nói qua, thôi được là đàn ông ta sẽ giữ lời". Nhìn sang phía Cung Hi hắn hô: "Giết tên này".

Cung Hi vừa nghe thấy, không chậm trễ chạy ra cầm kiếm đâm vào bụng Liệt công tử. Bị đâm vào bụng, Liệt công tử mộng bức: "Tại sao, ngươi hứa rồi".

Phi Dương ghé sát tai tên họ Liệt thì thầm: "Ta hứa không giết ngươi nhưng không có nghĩa người khác không thể". Vừa nghe xong, mặt tên này thần sắc không cam lòng rủ người ngã xuống.

"Xong rồi, số người còn lại, giết hết không để lại một mống". Phi Dương hét lên.

Cuối cùng cả cái Long Hổ trại mấy trăm người chết sạch, chả còn lấy một ai hết. Đám người Phi Dương đã chuẩn bị hoàn tất, tiến đến Nam Phụng thành.

Lần này, lũ binh lính không dám cản nữa, để Phi Dương thẳng tắp đi vào. Đến lũ võ giả xếp hàng cũng nhao nhao tránh ra nhường truyền tống trận.

Đứng trước cái này truyền tống, Phi Dương sảng khoái hô lớn: "Đế Đô, ta tới".

...

Đế đô, tên gọi Đế Long thành.

Hoàng cung, một tòa cung điện khổng lồ trung tâm. Văn võ bá quan quỳ đầy đất, kèm theo đó là mấy chục vị vua của mấy tiểu vương quốc cũng đứng đấy, mỗi người đều vô cùng kính cẩn nhìn lên phía trên.

Phía trên cao, một người đàn ông trung niên đang tựa trên long ỷ vẻ mệt mỏi. Hắn qua lên mình cái kim bào hình thiên long, tuổi nhìn qua là 40, mặt có ít râu đội cái mũ hình rồng nhìn cực kì uy vũ.

Xung quanh hắn là hơn chục mỹ nữ đứng đấy vuốt ve, đắm lưng quạt mát này nọ. Không chỉ có chục người, mà phía dưới cũng tràn ngập hơn vạn mỹ nữ đi qua đi lại nhìn như tiên cảnh.
Hắn ngồi đấy liên tục ngáp ngủ, vậy mà mỗi cử động của hắn vô cùng có mị hoặc thế gian. Con mắt có thể lười nhác nhưng mỗi khi nhìn xuống, văn võ bá quan thi nhau cúi đầu, con mắt hắn nhìn xuống như thể coi tất cả kẻ dưới kia chỉ là giun dế trước mặt hắn.

Kẻ này chính là hoàng đế của Đế Long đại quốc, Đế Thanh Thiên (gọi tắt Đế Thiên). Uy thế vạn mã, một câu nói chấm sinh tử hàng vạn người.

Đế Thiên nhìn như trung niên như vậy thôi, nhưng tuổi hắn lại tương phản, hắn đã tiếp cận 500 tuổi. Có thể nhìn trẻ vậy như vậy hoàn toàn nhờ tu vi của hắn. Nói đến tu vi của Đế Thiên thì không thể nói đùa, hắn là Võ Tôn.

Ta thường hay nghĩ, làm hoàng đế phải bận bịu rất nhiều công việc này nọ không có thời gian tu luyện thì đó là phi thường sai sự tình. Đại quốc này vô cùng to lớn, hắn không thể quản hết được, nên hắn quyết định làm ra nhiều khu nhỏ thành nhiều tiểu quốc đi, mỗi một năm hắn sẽ đi ra xem một lần nếu kẻ nào bị hắn bắt được 100% là chết không chỗ chôn. Đa phần thời gian của hắn là chơi và tu luyện.

Nói qua một chút về độ rộng của thế giới này, khá đơn giản chút. Thế giới có ba đại quốc (gọi tên khác là đế chế) dưới các đại quốc là các hoàng triều (tiểu quốc). Các đại quốc chiếm diện tích cực lớn, bao trùm gần như toàn bộ cái hành tinh này sáu thành. Thừa bốn thành là đất hoang, hiểm địa.

Hung thú cũng có nhưng ít, thậm chí chưa ra đến một cái yêu vương yêu tướng. Theo lịch sử thì yêu thú bị nhân loại dọn gần hết còn yêu sư là cùng. Yêu vương chắc động vật trong sách đỏ đi.

Trong các đại đế chế đều tồn tại tông môn nhất phẩm, những tông môn này hoạt động độc lập với đại quốc, rõ hơn hết là đại quốc phải cúi đầu trước nó đi. Mỗi tông môn này đều có chung một cái lịch sử là được thánh giả thành lập. Có căn cơ rất là sâu hút.

Lúc này, một tên hạ nhân nhanh chóng chạy vào: "Hoàng đế, các vị sứ giả đã đến rồi".

Đế Thiên đang từ trạng thái mệt mỏi bỗng nhiên cau có không vui nhìn xuống: "Cho bọn họ vào đi".

Cửa vào hoàng cung, năm con phương hoàng từ từ bay xuống. Đây không phải phượng hoàng giả mà là hàng thật giá thật phượng hoàng. Trên mỗi con đều có một vị lão nhân ngồi đấy, khí tức không mạnh như hoàng đế nhưng đều là Võ Hoàng đỉnh phong. Bên cạnh mỗi một lão nhân thì thêm ra một tên đệ tử trẻ, chắc tới xem vui.
Năm con phượng hoàng hạ xuống lúc, lập tức có một đám hộ vệ vây quanh họ, mỗi người đều cúi gập đầu xuống, một tên tướng sĩ đi thẳng lên: "Kính chào các vị đệ tử, chấp sự đến thăm hoàng cung".

Mấy tên lão nhân khoát tay: "Không có gì, chúng ta chỉ tới đây tuyển chọn mà thôi, không quá quan trọng vấn đề lên đi". "Thôi đưa bọn ta đi gặp hoàng đế chút".

Tên tướng quân kia cung kính đứng dậy dẫn theo đàn người tiến vào hoàng cung. Năm tên chấp sự tiến vào hoàng cung lúc này nhìn thấy hoàng đế đều khẽ khom người: "Kính chúc hoàng đế điện hạ vạn thọ vô cương".

Đế Thiên trên long ỷ miệng cười cười: "Trẫm vẫn còn khỏe chán, không chết được, người đâu đưa mấy vị chấp sự ngồi xuống". Đế Thiên vẻ ngoài đang cười, nhưng trong lòng hắn thầm mắng, các người đi đại quốc khác khảo thí chả được đến hoàng cung ta làm gì. Tuy nhiên hắn cũng không giám lắm lời, tông chủ bọn này tu vi bằng hắn.

Mấy tên cung tỳ vội vàng chạy ra nâng mấy lão nhân này xuống bàn ngồi: "Chả là, sau một hồi bàn luận chúng ta muốn mượn đế khu của ngài để tổ chức tuyển chọn đi".

Đế Thiên biết mình đoán đúng, bọn này chính là đến mượn chỗ tuy nhiên hắn cũng ngượng cười: "Thôi được nếu muốn mượn thì cứ mượn đi, tý đi bàn giao với mấy tên thuộc hạ của ta, trẫm mệt đi nghỉ". Nói xong một lời, mấy chục tên mỹ liền đứng dậy khiêng long ỷ mà đi. Hoàng cung bình thường hộ vệ là sẽ khiêng nhưng Đế Thiên chướng mắt đàn ông.

Mấy tên chấp sự, đệ tử nhìn nhau, cuối cùng lui xuống.

...

Sau cùng truyền tống kích hoạt đoàn người Phi Dương đã tới đế đô.

Phi Dương và đám người được truyền tống bay đến một tòa phủ đệ. Tên vệ binh thấy Phi Dương lúc trầm giọng: "Người truyền tống đến, mời đi ra ngoài".

Phi Dương giơ tay làm hiệu đồng ý dẫn đám thuộc hạ đi ra khỏi tòa phủ đệ nhỏ này đi đến ngoài phố.

Có lẽ đây là lần đầu tiên được đến đế đô đại quốc, Phi Dương thật muốn nhìn nó thanh thế lớn như thế nào đây.

Dù sao đây cũng là đại quốc chi uy, hội tụ rất nhiều hoàng triều phía bắc hợp lại. Chắc chắn vô cùng giàu có, to lớn cho xem.

Theo hắn tu vi hiện giờ ở cái đất đại quốc này chắc thuộc hạng trung lưu đi, đủ làm thổ bá vương một chỗ. Nhưng ở đế đô hắn không dám bố láo. Nói ở đây không có kẻ mạnh hơn hắn ư, chuyện cười.

Nhìn quanh quang cảnh nơi đây hắn thấy thật mẹ là to, kiến chục cao đến vài chục mét, cực kỳ to lớn xa hoa. Trên đường hắn đi gặp không ít công tử ca, tiểu thư trẻ tuổi nhìn rất đã mắt.

P/s: chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ

Chương 35: Tao Ngộ Anh Trai

Phi Dương đi một mạch trên đường ngó Đông ngó Tây. Cứ thấy cái đồ ăn gì ngon bổ rẻ là hắn bay vào mua ăn, từ cái kẹo hồ lô đến cái bánh kem, không bỏ qua cái nào hết.

Đám thuộc hạ đằng sau cũng thở dài, đại ca bọn hắn quá tham ăn đi. Sau một lúc hỏi thăm nơi đây, bọn họ đã rõ vị trí hiện tại. Chỗ Phi Dương đang ở đây chính là ngoại thành. Còn nội thành ở trung tâm chỉ có Võ Vương cảnh mới được vào.

Phi Dương kì thật giờ cũng không vội, ngày mai mới là lúc hắn đi dự khảo hạch thời điểm, còn một ngày ăn no của nê. Đang đi đến ngã ba giữa đường lúc. Phi Dương liền nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc chạy qua, truy đuổi phía sau là một nam một nữ hung thần áp sát đuổi bắt.

"Ủa, đó là anh trai ta Phi Dục mà nhỉ?". Phi Dương nhớ lại mặt thằng anh mình một chút, đúng thật là không sai tỳ vết.

Tuy rằng ở gia tộc anh hắn hay vùi dập hắn cái vụ tiền bạc xì mỡ kia nhưng hắn không quan tâm cho lắm. Theo trí nhớ thì anh hắn không xấu đâu, vùi dập thì cũng chỉ vài câu chứ chưa động tay chân với hắn bao giờ nên cũng không ảnh hưởng đến hắn mấy. Dù sao cũng là anh mình nên hắn chẳng so đo làm gì.

Không do dự, Phi Dương thúc lên ngựa: "Tất cả đi theo ta". Đám thuộc hạ của hắn không có nhiều lời áp sát phía sau Phi Dương.

Lúc này, rượt đuổi đã kết thúc, Tống Dục bị dồn góc đến một ngõ hẻm. Tên nam tử tiến lên rút kiếm chỉ thẳng Tống Dục: "Tên kia, ngươi dám nói nói trộm tiền Hương sư muội, mau xin lỗi".

Tống Dục thần sắc hốt hoảng: "Ta ta có lấy cái mẹ gì đâu, sao tự nhiên căng quá vậy".

"Hảo, tới giờ này ngươi còn chối, đúng là không biết sống chết là gì a". Tên nam tử gầm giọng thét lên.

Cô gái bên cạnh thần sắc lạnh lùng"Lục huynh, nói nhiều với hắn làm gì, cho hắn một trận luôn đi".

Tên nam tử này gật đầu một cái, tốc độ hắn lao nhanh mà lên, trường kiếm trong tay lập tức chém mạnh ra.

Phanh!

Đúng lúc này, một thân ảnh xinh đẹp, dáng người yểu điệu tay cầm kiếm nhảy ra chặn lại thanh kiếm của hắn "coong". Người này chính là Cung Hi đi.

Lùi lại về phía sau, nhìn thẳng cô gái gái trước mắt, tên này họ Lục cười cái nhẹ nhàng ôn hòa: "Cô nương, không biết tại sao cô lại can thiệp vào chuyện của ta?".

Cung Hi chỉ tay về phía sau tên họ Lục cùng cô gái tên Hương này: "Ta chỉ làm theo mệnh lệnh của Dương ca thôi".

Hai người nam nữ này liền nhìn về sau, thình lình chính là Phi Dương đang cưỡi ngựa nhìn họ: "Các vị, xung đột nhỏ mong bỏ qua cho đi". Nói xong, hắn liền ném ít tiền đi ra.

Tên họ Lục này nhìn lấy Phi Dương, cảm nhận được tu vi Võ Vương hậu kỳ, hắn lạnh giọng: "Bỏ qua cũng được thôi, ít nhất phải là một câu xin lỗi đi".

Phi Dương quay sang Phi Dục: "Đại ca, xin lỗi họ đi".

Nghe được như ân xá, Phi Dục vội vàng cúi đầu xuống: "Xin lỗi hai vị".Hai người nam nữ này chỉ hừ nhẹ một cái rồi bỏ đi. Họ vừa đi xong Phi Dương đến trước mặt Phi Dục, tên này hiện giờ đã Võ Vương trung kỳ, nhìn có chút phong phạm: "Đại ca, đi tửu quán rồi hẵng nói chuyện".

Trong một tửu quán nhỏ, Phi Dương đang gặm miếng thịt nhồm nhoàm.

Đối diện Phi Dục hừ hừ một cái: "Đệ thì tốt rồi, có mỹ nữ đồng hành còn gì". Vừa nói hắn vừa nhìn về Cung Hi ánh mắt nóng bỏng.

"Hừ, đừng nhìn vào thuộc hạ của đệ, không vui đâu". Phi Dương bỏ ra miếng thịt lạnh giọng.

Phi Dục nhìn về Phi Dương"Thôi được, ta tò mò thật đấy, mới gần năm không thấy mà đệ đã Võ Vương Hậu Kỳ rồi, có kỳ ngộ đấy a".

Phi Dương cười mà nói: "Chỉ chút ít kì ngộ chưa đến nỗi nào, mà sao huynh làm gì mà đến nỗi hết cả tiền phải đi trộm thế hả, phong thái con trưởng gia tộc đi đâu mẹ rồi".

Phi Dục vừa nghe cái này thần sắc u buồn nói: "Ta vốn là mới rời khỏi gia tộc, có cái cuộc sống phong phú là bao, suốt ngày ăn ngủ với tu luyện thỏa mái, bỗng dưng mẹ nó thiệt khó đỡ cái sự tình xảy ra, ta đi cái thanh lâu chơi một cái liền bị một đứa con gái cho cuốc rượu, sáng dậy thì cởi chuồng nằm ở khu ổ chuột, quần áo mất, tiền mất... đời không như mơ".

Phi Dương cười to lên: "Tốt, ta thấy mỹ nữ kia làm rất đúng a, đại ca cần bị hố một lần thì mới tỉnh khỏi cơn mê được".

"Không nói nữa, ta không muốn nghe." Phi Dục khoát tay dừng lại chút, hắn nói: "Đệ cũng biết ngày mai là khảo hạch đúng không nhỉ, đã gặp được sư muội nhà ta chưa".

"Nói tới con nhỏ lại chán, chắc từ nhỏ nó bị đệ đè đầu nhiều quá, giờ thắng được chút lại đi vênh váo với đệ...haizz" Phi Dương lắc cái đầu chút.
Kỳ thật theo cái trí nhớ, hồi nhỏ hắn ở Võ Sĩ thời điểm là tu luyện nhanh nhất gia tộc, vậy nên con muội muội hay bị thằng này chê bai sinh ra ghét hắn đó.

Nói về việc sao gia tộc hắn có Võ Vương đi, nói thật mấy đối thủ lúc trước Phi Dương gặp toàn lũ trung niên. Nhưng vẫn có những người đột phá không nhờ cái đấy mà là huyết mạch và tư chất, gia đình hắn rất nhiều Võ Vương dù họ tư chất kém đơn giản là vì họ có huyết mạch. Phi Dương thì đan điền có chút vấn đề nhưng cha hắn vẫn cho hắn đi thử sức.

"Cũng chỉ đành nói thế, mâu thuẫn nên hòa không nên kết, giờ thấy đệ cũng Võ Vương rồi chuyện cũ ta không để ý, đặc biệt đệ làm được thủ lĩnh cả đánh Võ Vương nữa, cũng ghê". Phi Dục cười.

Rồi hắn lại nói tiếp: "Nghe nói khảo hạch lần này rất khó đặc biệt có mấy tên Võ Tướng không phải dễ, chúng còn bí pháp, bộc phát này nọ, trình ta thì cần vận khí thông qua đi."

"Hội tụ của mấy tiểu quốc lại thì chắc cạnh tranh kinh lắm nhỉ". Phi Dương cười thản nhiên không quan tâm.

"Thôi đệ có ít tiền không cho ta xin chút đi, ta đi chơi chút." Phi Dục năn nỉ.

Hừ nhẹ, Phi Dương ném túi tiền của mình đi qua rồi tiếp tục ăn uống tiếp. Ăn uống no nê xong, phân phó lũ thuộc hạ về phòng. Phi Dương quyết định đi tĩnh tọa một lúc cho đến sáng, để tinh thần thoải mái đi phá team.

...

Buổi sáng, mặt trời đã lên cao, thằng anh Phi Dục cùng đám thuộc hạ tập hợp đầy đủ ở dưới quán hô lớn lên: "Dương đại ca, đi thôi".

Phi Dương đang ngồi thiền ở của sổ, cặp mắt hắn lóe sáng mở ra, hắn đinh tĩnh tọa nhưng nhầm ngủ gật, hắn cười: "Ha ha, đã tới giờ đi bán hành rồi".

Đứng phắt dậy, hắn bay thẳng từ trên lầu hai xuống hô lớn. Bọn này thuộc hạ thì thầm biết đại ca đi bán hành rồi a. Chỉ tội cho lũ kia, bọn họ tham gia chỉ cầu thông qua mà thôi.

Dẫn đầu cả đám Phi Dương đi thẳng vào nội thành. Qua được cái cổng, giờ hắn mới thấy nội thành mẹ nó giàu hơn hẳn ngoài kia. Tòa nhà như tháp cao mấy chục tầng phi thường hùng vĩ.

Dẫn đầu cả đám tất cả không nhanh không chậm đến sân của hoàng cung tập hợp theo như những gì đã hỏi.

...

Tại sân của cái hoàng cung lúc này, năm tên chấp sự cùng đệ tử đang ngồi ngay ngắn trên bình đài nhìn xuống phía dưới.

Tại dưới sân là đại lượng võ giả đông nghìn nghịt, gần vạn người chen chúc lên, chưa kể còn ở dưới bậc thang đoàn người đông đúc liên tục chen tới để phủ kín cái sân này.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau