THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tiếp Viện (2)

"Giết."

Phi Dương gầm thét vang vọng. Hắn điều khiển tôn pháp tướng của mình chủ động tiến lên, lao ra khỏi đống đất đá cầm theo cây tử phủ tiến về Võng Thủ đánh tới.

"Khai Địa" bạo kích: gây choáng.

Tên kia Võng Thủ thấy Phi Dương đi ra hắn cười mỉm. Đoản đao hắn lại nhấc lên, đánh về cây tử phủ.

"Vô hình long đao."

Tiếng long ngâm và đao khí bốc lên bao bọc đoản đao va chạm liên hồi vào cây tử phủ.

Ầm ầm.

Xoẹt.

Liên tục giằng co một hồi, đao khí của Võng Thủ bị chẻ làm đôi do lực phản chấn của cây tử phủ tạo ra.

Phanh!

Võng thủ bị đánh bật xuống thẳng đại địa, rung chuyển đất đai. Hiệu ứng choáng kích hoạt, Võng Thủ lảo đảo ra vài vòng.

Phi Dương không bỏ qua cơ hội, hắn nhảy vọt qua đại địa, cầm tử phủ lên cao đánh mạnh xuống phía Võng thủ.

Luồng man lực to lớn đè nặng xuống Võng Thủ. Tuy cảm nhận thấy nhưng hắn chỉ hốt hoảng chứ không tài nào tỉnh dậy được.

Rầm, răng rắc!

Thanh đao tạo từ nguyên lực bị đánh ta đi, cự phủ đánh thẳng hắn xuống đất "Ầm" để lại một cái hố nhỏ.

Phi Dương đang định đánh tiếp thì Võng nhất lại động. Chân pháp tướng của hắn từ hố đằng không mà lên đá mạnh vào bụng pháp tướng của Phi Dương.

Oanh!

Tôn pháp tướng của hắn lật tới bị đá bay ra hơn 100m đâm thẳng một nhà dân. Tại cái hố, pháp tướng của Võng Thủ nhảy ra ngoài. Cả người nứt vỡ toàn tập gần kính vỡ vậy.

"Aaaa."

"Ngươi chết đi cho ta."

Rống to như trâu lên, tay hắn hội tụ lại đoản đao vừa gãy, cả người lao đổ húc về nơi Phi Dương ngã xuống.

Phi Dương thấy Võng Thủ đã tới gần, nguyên lực trong cơ thể hắn điên cuồng phun trào. Nhấc ngang cây tử phủ lên đón đỡ.

Ầm ầm ầm!

Võng Thủ liên tục đánh xuống, Phi Dương liên tục đón đỡ liên tục. Những vết thương nhỏ do đao khí gây nên liên tục tổn thương lên trên người của hắn.
Keng!

Võng Thủ đánh một đao chọc ra sơ hở của Phi Dương. Mặt không đổi sắc, Phi Dương bật đà nhảy lên bảo đao của Võng Thủ đằng không mà lên.

Hắn làm như vậy rất đơn giản, nếu dùng bảo đao đối cứng với Võng Thủ là sẽ không thể gây được tổn thương nhiều cho tên này, nên Phi Dương vừa đánh vừa đỡ.

Hắn đã chính mình tạo ra sơ hở để lợi dụng đối phương. Không do dự, thân ảnh hắn thoắt biến đã trước mặt Võng Thủ. Một rìu chi uy mà đập xuống.

Võng Thủ cũng không ngu, hắn rút lại đoản đao đẩy vào cái tử phủ của Phi Dương. "Ầm" Phi Dương tăng gấp hai tốc độ lên bỏ xuống, hiển nhiên đa của Võng Thủ đã không rút về kịp.

Phanh! Răng rắc.

Cây tử phủ đập mạnh xuống ngực pháp tướng Võng Thủ, tiếng kêu thanh thúy vang lên. Trước ngực hắn bị đục một lỗ lộ ra Võng Thủ đang ngồi.

Bất ngờ lúc này, Võg Thủ chân thân cầm lấy đoản đao( không phải đao của pháp tướng) bên hông của mình chém về Phi Dương.

Phi Dương cười gằn một tiếng. Hắn lấy luôn pháp tướng thân thể ra đỡ đoản đao thường đểu ấy. Tay trái của hắn thì đã bộc lộ ngọn lửa xanh rực rỡ lên. 1500 tia nguyên lực lập tức được bao phủ vào tay pháp tướng.

"Song Đấu cực quyền" - bạo kích (1,2+1,2=2,4) x2,4 sát thương.

Một quyền như chi uy giáng xuống. Từ quyền chưởng này, Võng Thủ khuôn mặt sợ hãi, một bộ không dám tin thần thái rồi bị ngọn lửa bao phủ.

Ầm!

Một vụ lớn lập tức xuất hiện trải dài 1km, Võng Thủ bị đánh bay ra khỏi pháp tướng, cả cơ thể hắn bị đánh sâu vào lòng đất kèm tiếng hét thảm.

"Aaaaaaaaa."
Trong hố Võng Thủ cơ thể triệt để vỡ vụn, đau đớn không thể tả "Khục khục khục khục, muốn chém muốn ghét cứ đến đi."

Phi Dương cười khoái:"Hảo, vậy để ta tiễn ngươi lên đường. Phi Dương điều khiển tôn pháp tướng của mình nhấc đôi chân lên cho một đạp xuống.

Ầm.

"À..."

Tiếng hét thảm vang lên lần nữa, Võng Thủ bị đánh thẳng tắp hãm sau vào đại địa rồi im bặt.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tướng hậu kỳ, kinh nghiệm thu được 70,000 điểm."

Pháp tướng tan biến mà đi, Phi Dương nhìn thẳng về phương xa đám mây đen sắp đổ bộ đến, hắn xoay người người một cái nhấc lên truyền âm: "Các ngươi ai còn sống hãy di chuyển tới Nam Phụng thành cách đây 10 ngày đường. Ta sẽ tới sau."

Câu nói vừa rơi xuống, Phi Dương điều động ẩn sát thuật, tốc độ tăng gấp đôi lao đi mục đích ra khỏi thành.

...

Chưa đầy hai phút đầy hồ đám mây đen đã tiếp cận đến Mê Dung thành. Nói làm đám mây thì không hẳn, bởi nó chính là một con tàu bay lớn, phía trên chở mấy trăm tên võ giả. Thình lình tất cả đều mặc y phục của thêu chữ Triệu, hiển nhiên là Triệu Gia Trang.

Đám võ giả nhìn xuống Mê Dung thành. Lập tức, có một tên trung niên nhảy lên mũi thuyền hét lớn chỉ thẳng về một phương: "Hắn vẫn chưa chạy xa, tăng số linh thạch lên vào lò đi, đuổi."

Kèm theo linh thạch được ném vào lò. Đuôi chiến tàu tỏa ra luồng sóng nhiệt cực lớn.

Vèo!

Chiến tàu bay đi đâm thẳng ra ngoài thành hướng về cánh rừng hướng Phi Dương chạy trốn mà đi.

...

Phi Dương lúc này đang chạy như chó chết. Vừa chạy vừa thở dốc, ngày hôm nay hắn đã hoạt động quá nhiều, quá ảnh hưởng tới sức khỏe. Bước chân hắn liên tục bước ra, mỗi một bước nhảy qua cả một vùng đại địa.

Chạy nhanh như vậy mà hắn lòng hắn nguy cơ vẫn báo động. Quay đầu lại, hắn nhìn một chiếc chiến thuyền bay mà lúc trước hắn không thấy dần hiển hiện. Tốc độ càng ngày càng nhanh dần dần bắt kịp hắn.

Lòng Phi Dương dường như muốn chửi mẹ, chạy xa như vậy rồi mà cũng đuổi được. Bọn này phải gọi là một con ngựa đau cả tàu nổi giận.

Để đề phòng, hắn mở chức năng dò xét lên soi về chiếc tàu ở xa.

"Dò xét thành công toàn bộ, địch nhân không vượt quá một đại cảnh giới, thống kê như sau: 3 tên Võ Tướng trung kì, 2 tên Võ Tướng hậu kỳ, 2 tên Võ Tướng đỉnh phong, 46 tên Võ Vương."

Xem xong, Phi Dương trong lòng thật sự chửi ầm lên, nhiều vậy thì còn đánh cái quái gì nữa. Một bên nghiền ép thì đúng hơn.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 27: Chạy Trốn

Trên chiến thuyền.

Thanh niên thiếu chủ đang ngồi ở một chỗ, xung quanh là bốn người thị nữ ngồi xoắn xuýt bê trà, đấm lưng liên hồi. Một thị nữ xoa ngực Triệu Tưởng cười: "Công tử bớt giận, tên kia chắc chắn sẽ bị bắt lại mà."

Phanh!

Tên thiếu chủ đang cầm chén trà trực tiếp ném thẳng mặt thị nữ này. Chén trà nát tan, mảnh vụn bắn chảy máu mặt cô gái, sau đó hắn lấy một cước đá văng nàng bay thẳng vào đống bàn ghế.

Ầm.

Chiến bàn bị đổ ầm xuống, người thị nữ bất động nằm đấy "Ngươi thì biết cái quái gì, có thể bắt được hắn dễ như vậy sao." Triệu Tưởng gầm thét lớn. Mặt hắn đỏ bừng bừng: "Người đâu lôi ra."

Có mấy tên võ giả lập tức đi lên kéo người thị nữ đang khiếp sợ này xuống. Mấy tên thị nữ bên cạnh không khỏi run rẩy một cái, động tác ngày một nhanh hơn.

Triệu Tưởng nhìn về hai người trên chủ vị thấp giọng: "Nhị thúc, Tam thúc, hai người phải làm chủ cho con với."

Ở chủ vị chính là hai người anh em cùng máu mủ với Triệu Viễn, bọn hắn ở Triệu Gia Trang có quyền lực cực cao, chiếm thứ hai ở đấy. Nhị thúc là Triệu Hành mặc cẩm y bào ngồi bên trái, tam thúc thì là Triệu Du ngồi ở bên phải mặt trẻ trẻ.

Chủ vị, Triệu Hành nghiêng người nhìn xuống đứa cháu: "Viễn nhi, bình tĩnh mọi truyện từ từ rồi ta sẽ bắt lại hắn cho cháu tra tấn."

Triệu Du cũng nói thêm một câu:" Đúng đấy, tất cả bang chúng đã tập hợp về đây, chắc chắn là sẽ thành công."

Triệu Tưởng trên mặt cười tươi như hoa: "Vậy cháu cảm ơn trước hai người."

Lúc này, một tên võ giả chạy vội đi vào chắp tay hướng về Triệu Du cùng Triệu Hành đang ngồi trên chủ vị: "Các vị đại nhân, chúng tiểu nhân đã xác nhận được vị trí của tên đó. Thế nhưng linh thạch duy trì đã không còn bao nhiêu"

Nghe tên thuộc hạ thông báo, Triệu Hành gầm gừ: " Nếu đã sắp hết thì tăng hết hỏa lực đâm thẳng xuống. Còn nữa ta đã rõ ràng, tên này rất mạnh, tuyệt đối không thể đơn đả độc đấu, phải lấy số lượng đè chết."

Một bên Triệu Du cũng gật đầu: "ta chia ra làm hai tổ giáp công tên này."

Một đám võ giả xung quanh nhao nhao gật đầu phụ họa hiển nhiên không dám trái lệnh cấp trên đi.

Kèm theo mệnh lệnh đi xuống, tên thuộc hạ vội vàng lao nhanh ra hô to: "Tăng hết tốc lực, đâm thẳng."

Thoại âm rơi xuống, đám võ giả vắt sạch linh thạch cho vào lò, "Ầm" nổ mạnh một cái, tốc độ chiến thuyền trực tiếp bạo tăng đập thẳng xuống chỗ Phi Dương.

...

Liên tiếp chạy trốn mấy canh giờ, vậy mà cái thuyền kia cứ bám đuôi, Phi Dương không khỏi cay cú, tiêu hao thể lực cũng không phải ít.

Rầm!Tốc độ của chiến thuyền bỗng dưng bạo tăng vượt bậc đánh thẳng xuống chỗ hắn. Cảm nhận được va chạm, Phi Dương hắn liền nhảy lùi về sau.

Ầm!

Chiếc thuyền bay đâm thẳng xuống đất nhưng lại không đánh trúng Phi Dương. Tránh né qua cú đâm này Phi Dương lại dịch sang một bên tiếp tục trốn.

Rơi ở đó, từ chiếc thuyền liền đã bay ra đại lượng võ giả dẫn đầu là hai tên Triệu gia võ giả. Nhìn thấy, Phi Dương đang chạy, Triệu Hành giơ kiếm lên: " Tất cả, lên cho ta."

Mấy trăm võ giả đông nghịt bay lên như mưa, khí thế hùng hổ lao thẳng về hướng Phi Dương truy kích mà đi.

Mấy trăm người nhưng chỉ lấy ra được năm mươi người mạnh thôi. Lũ này thôi động bí pháp mà lên, tốc độ bao tăng dọa người dẫn đầu là bảy tên Võ Tướng đang dần tiếp cận Phi Dương.

Phi Dương thấy bọn này đang gần đến, hắn cũng hốt hoảng, thêu đốt nguyên lực tăng lên lao vút ra một khoảng cách.

Mấy canh giờ về sau, đám võ giả đã tiếp cận gần Phi Dương.

Mười đạo thân ảnh lập tức tiếp cận Phi Dương, trong đó có đến hai tôn pháp tướng, tám tên Võ Vương đỉnh phong.

Hai tên pháp tướng lập tức đánh mạnh về Phi Dương. Bọn này mới chỉ là Võ Tướng trung kì, tất nhiên là lên thăm dò trước cho đội đi sau.

Phi Dương hắn không nhanh không chậm, điều khiển pháp tướng ngoảnh ra sau cầm cây tử phủ quét ngang mà ra.

Oành!Hai tên pháp tướng kia lập tức bị đánh lùi rớt về phía sau. Đồng thời một tay Phi Dương tung "Song Đấu cực quyền đánh về đám Võ Vương.

Tám tên Võ Vương cũng hốt hoảng nhảy lùi lai. "Phanh" lập tức hai tên Võ Vương bị tử vong tại chỗ.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

Phi Dương nghe vậy cũng chả có tâm tình để ý, ít kinh nghiệm quá đi. Thấy hai tên kia bị đánh lùi về, Triệu Hành hô lệnh: " Cùng lên hết cho ta."

Một phát, tất cả năm tên Võ Tướng thôi động nguyên lực ra, áp sát về Phi Dương.

Trong sát na này, Phi Dương lập tức thiêu đốt 2000 nguyên lực của mình gia trì lên thân thể. "Song Đấu Cực Quyền" Một tay quét ngang về Triệu Hành cùng một tên. Bên kia thì gia trì cây tử phủ đập về phía Triệu Du cùng một tên.

Lực phản chấn cực mạnh đẩy thẳng về hai phía, bốn tên Võ Tướng mỗi bên ăn 1000 nguyên lực nhưng chỉ bị đẩy về sau vài chục mét thôi.

Thân thể pháp tướng của Phi Dương thì bị hai tên Võ Tướng đánh trúng. Phi Dương cũng nhanh trí, hắn nghiêm người về phía hướng định chạy, trực tiếp nhận hai chưởng toàn lực của hai người này.

Phanh!

Pháp tướng của Phi Dương vỡ sạch chỉ còn khung xương, hắn lúc này đã tổn thương rất nặng không thể chậm trễ nữa.

Bị đánh đẩy ra một khoảng cách xa, Phi Dương gồng mình mà lên giẫm mạnh vào đại địa, 500 tia nguyên lực được đập mạnh xuống. Thân ảnh hắn bay vút về phía mỏm đá trên đỉnh núi.

Tiến tới mỏm đá, một lần nữa hắn bật một phát mạnh lao vút từ đỉnh núi như một quả cầu lửa bay ngang qua cả một khu vực trải rộng vài km.

Triệu Hành vội hét lên:"Nhanh lên hắn trốn bây giờ." Đám Võ giả cũng nháo nhào đằng không mà lên đâm về phía mỏm đá mà.

Khi đám Võ Tướng cung thuộc hạ bị đánh lùi về sau lúc này đã chạy thẳng tới mỏm đá Phi Dương vừa nhảy. Phi Dương lúc này ở xa nhìn lại bọn hắn một lúc rồi hắn lấy ra một cái nút bấm.

Giơ tay lên một cái, Phi Dương ấn mạnh vào cái nút.

Bùm!

Ầm ầm ầm ầm.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 28: Võ Hoàng Giáng Lâm

Võ Tướng bình thường vẫn có thể bay cao, nhưng cái Phi Dương chọn chính là đi dưới đất, đơn giản bay, tốn nguyên lực, còn không có đà để lao về phía trước nên rất bất tiện. Trừ khi võ giả phải đột phá Võ Hoàng, có tự thân nội lực có thể bay như chim thỏa mái được.

Phi Dương chạy dưới đất nên tất nhiên lũ kia cũng vậy, bọn họ có thể không để ý nhưng Phi Dương đã vừa chạy vừa rải bom, đó là bom hẹn giờ dùng để cắt đuôi khoảng cách.

Đơn giản, nếu khoảng cách xa dần, Phi Dương có thể dùng ẩn sát thuật tăng x2 tốc độ lên thoát. Còn địch thì tàu hết linh thạch rồi, bí pháp đuổi theo thời gian tất nhiên là có giới hạn không xài mãi được, hắn thì chẳng có cái giới hạn nào a.

Ầm!

Cả quả núi triệt để bị đống bom cho đủ xụp xuống. Đám võ giả thì bị chôn vùi vào trong, chỉ kẹt lại chứ sao chết được. Bọn Võ Tướng cũng chẳng kịp lấy đà bay lên, toàn bộ bị lún xuống cùng quả núi.

Lúc này, Phi Dương đã thôi động ẩn sát thuật đến tận cùng chạy vút đi như mũi tên bay đi thoát khỏi vụ nổ.

Đống gạch đá, thân ảnh Triệu Hành, Triệu Du với vài tên Võ Tướng chui ra, liên tiếp tế ra pháp bảo công kích tầm xa của mình tiếp lên.

Pháp bảo này chính là một chiếc nỏ nhả nguyên lực, pháp bảo cấp C+, dùng để hội tụ linh, nguyên lực vào tạo ra mũi tên sức mạnh lớn tiêu diệt địch.

Pháp bảo cũng có nhiều phẩm cấp tính từ thấp lên cao dần dần: C, C+,B, B+, A, A+, S, SS, SSS, SSS+.

Bọn hắn cả đám đứng tại chỗ cho toàn bộ linh lực vào cây nỏ. Nhấc lên pháp bảo ngắm thẳng về thân ảnh Phi Dương đang rời đi. Triệu Hành hô lớn: "Bắn."

Phập!

Mũi tên bay vút mà đi với vận tốc vài trăm km/ giờ đâm thẳng Phi Dương mà đi, sức mạnh vô cùng dọa người đến cả Phi Dương cũng không khỏi rợn cả tóc gáy mình lên.

Phi Dương nhìn lại về phía mũi tên. Cảm giác tử vong tràn vào tim hắn. Đứng trước nguy hiểm một khắc, Phi Dương cũng không sợ.

Ẩn sát thuật chức năng đặc biệt "dịch chuyển" được hắn khởi động. Chiếc mũi tên sắp chạm đến nơi thì Phi Dương đã dịch chuyển ra 1m.

Ầm

Chiếc mũi tên chóc thủng cả khoảng đất, nổ mạnh mà ra. Bên trong còn để lại một hố sâu vài trăm mét đến rợn cả người. Nếu dính cái này chắc chắn hắn chết luôn rồi.

Thở hắt ra một hơi, Phi Dương trốn một mạnh đi xa. Đứng đấy, Triệu Du, Triệu Hành điên lên: "Khốn nạn, lại để hắn chạy thoát, chó chết."

...

Lúc này, Phi Dương mới đi thêm được vài chục mét. Bỗng nhiên trời tối sầm lại, một luồng vô biên khí thế rót xuống đại địa.

Trên đám mây dần dần tách ra một lỗ thủng, một thân ảnh từ khẽ hở đó xuất hiện. Vô biên khí thế, xâm lấn thiên địa, mây đen cuộn trào.

Đen kịt sấm chớp lan tỏa khắp thiên địa, cuồn cuộn sức mạnh bao phủ khắp nơi khiến đám người phía dưới không khỏi nghẹt thở."Mạnh, mạnh quá."

Phi Dương hô to, đối phương mạnh gấp hắn chục lần chứ chả chơi.

Để hắn ngạc nhiên là ra-đa của ẩn sát thuật ấy vậy mà không dò xét được đối phương, có thể nói là kẻ này ẩn núp trên trời cao quá phạm vi dò xét.

Tuy nhiên đối phương ở cũng rất xa hẳn, tận chỗ đám võ giả kia. Nhưng không có nghĩa là hắn không thể đánh Phi Dương từ xa.

Nhìn thấy thân ảnh này nháy mắt, Triệu Tưởng vui sướng hô to: "Cha, cha ta tới rồi."

"Nghịch tử, suốt ngày đi gây sự, ngươi không ngồi yên một chỗ cho ta được hay sao, về nhà ta sẽ xử ngươi." Triệu Viễn gầm thét vào mặt đứa con, hắn thực sự thất vọng, suốt ngày đi gây chuyện, nếu không phải hắn thường xuyên phái thuộc hạ đi theo trông coi không thì đã trêu ra cái gì đến.

Hôm nay cũng vậy, vừa nghe tin tiểu tử này gây sự, hắn đã phải trực tiếp bỏ việc bế quan mà đi ra giải quyết. Nhìn lần trước hắn phạt đã không đủ nhẹ đi.

Nhìn qua phía đám thuộc hạ, âm thanh hắn ầm ầm vang lên: "Một lũ phế vật, có mỗi một con ruồi cũng không bắt được, đúng là một sự sỉ nhục."

Triệu Du, Triệu Hành cùng đám võ giả vội vàng quỳ xuống đất: "Đại ca, xin lỗi bọn đệ bất tài."

Triệu Viễn phất phất tay, hắn chán ghét lũ này lắm rồi. Tên kia cũng chạy quá nhanh đi, tuy nhiên vẫn còn bắt kịp được chút, Triệu Viễn quyết định phải giết Phi Dương. Hắn cúi thấp người bay vút đi.

"Giun dế, ngươi nghĩ ngươi đã trốn thoát được rồi sao, nằm mơ." Âm vang từ từ. Triệu Viễn nhấc bàn tay mình lên.

Một khỏa cự đại thủ chưởng được kiến tạo ở trên bầu trời, uy áp khủng bố, tràn ngập một phương bầu trời.Phi Dương thấy vậy không khỏi hốt hoảng, 500 tia nguyên lực bạo ra đạp thẳng đại địa như muốn thoát.

"Hừ, chống cự vô ích." Triệu Viễn hừ nhẹ, tay hắn hạ xuống. Cả cái cự chưởng khổng lồ trực tiếp đập xuống Phi Dương.

Dù đã chạy xa, nhưng Phi Dương vẫn còn nằm trong phạm vi ngoài lề của thủ chưởng. Hắn vội thôi động cả tôn pháp tướng ra đón.

Ầm ầm.

Phi Dương trực tiếp bị thủ chưởng đè nặng xuống. Pháp tướng vỡ vụn đi, khói bụi bay mù mịt. Đứng nhìn trên cao xuống, ta có thể thấy được hình một cái bàn tay vô cùng lớn in xuống đại địa trải dài phạm vi vài dặm.

"Hộc hộc, đau quá." Tiếng thở, tiếng rên vang lên, Phi Dương cắn chặt răng, thân ảnh máu me đầm đìa bay ra khỏi làn khói lao đi. Hắn đã mất pháp tướng, cả người đầy vết thương.

"Vậy mà vẫn còn sống, chết đi cho ta." Triệu Viễn ngạc nhiên thốt lên. Bàn tay hắn khẽ duỗi ra, một cái thủ chưởng che kín bầu trời lần nữa xuất hiện che phủ vài dặm, nhẹ nhàng vỗ xuống.

Một luồng sức mạnh khổng lồ trực tiếp đè xuống nhưng lại khác lần trước vì Phi Dương đã chạy xa hơn nên nó nhỏ hơn và yếu hơn trước một chút.

Ầm!

Nhìn thấy cự chưởng lần hai rơi xuống, Phi Dương cũng không chần chừ trực tiếp chạy như bay. Còn tay hắn thì dơ lên trời hét lớn.

"Tay không phá lực."

"Chúc mừng ký chú, sức mạnh không mạnh quá ngài gấp 10 lần, tự động loại bỏ nó."

Chiếc máy tính rung, một vết nứt không khí được tạo ra trên tay hắn uy lực cực lớn đánh vào cai thủ chưởng.

Ầm ầm!

Một vụ nổ trải dài phạm vi rộng lớn xuất hiện phóng lên tận trời bao phủ phạm vi vài dặm. Mạnh như 10 tấn thuốc nổ cùng châm ngòi vậy.

Trong vụ nổ, thân ảnh Phi Dương dần dần hiển hiện, nhảy ra xa hơn nữa. "Cái gì" Triệu Viễn há hốc mồm ngạc nhiên, rồi hắn nghiến răng nghiến lợi: "Tên này nhất định không thể giữ lại."

Nhìn thẳng thân ảnh Phi Dương đã dần ở xa mờ ảo đi. Có lẽ đây là cơ hội cuối để giết Phi Dương. Nếu hụt nốt đòn này có thể Phi Dương sẽ triệt để trốn mất.

Đơn giản vì hắn bay không nhanh bằng Phi Dương chạy. Thần sắc Triệu Viễn nghiêm túc lên chuẩn bị ra đòn.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ

Chương 29: Thoát Đi

Kèm theo cách tay Triệu Viễn dơ lên cao, thủ chưởng thứ 3 bắt đầu được thôi động, uy lực hoàn toàn yếu hơn hai lần trước cũng do khoảng cách quá xa Phi Dương nên nó không được hoàn hảo.

Nhưng nó dù nhỏ hơn hai lần trước thì cũng vẫn nguy hiểm đối với Phi Dương vì nó là cái quyết định hắn có chạy thoát thành công không.

Coi như thân pháp di chuyển của Phi Dương nhanh, nhưng tỉ lệ dính đòn vẫn là cực kỳ cao. Mà bị đánh trúng dù không chết cũng phải nằm tại chỗ mà thôi.

Phi Dương thật sự không cam lòng a, chỉ còn chút nữa thôi mà. Chẳng lẽ thật phải vẫn lạc chỗ này.

Phi Dương chắp tay lên mồm lẩm bẩm: "Con cầu đầy trời thần phật, con cầu các lão tổ phù hộ cho con tai qua nạn khỏi. Qua được lần này nhất đinh con sẽ thắp hương mọi người."

Tuy không thể hoàn toàn né, nhưng hắn cũng quyết định đánh cược lần cuối, đối phương ra đòn từ khoảng cách quá xa có khả năng sẽ lệch chút, miễn còn cái mạng này là được.

Hắn huy động chức năng cảm nhận của hư không ẩn sát thuật lên. Xong xuôi, hắn ngẩng đầu lên nhìn về bầu trời.

Phi Dương đang tính toán quỹ tích rơi xuống của thủ chưởng này. Chỉ cần có một chút xíu cơ hội là đã được rồi.

Triệu Viễn, thần sắc lay động bàn tay cao cao lên không: "Giun dế, chết đi."

Bàn tay hắn hạ ngay xuống.

Thủ chưởng trên không ầm ầm rung chuyển bắt đầu rơi thẳng xuống Phi Dương. Uy lực tùy kém nhưng là đòi mạng hắn.

Thời khắc này, Phi Dương còn 1500 nguyên lực xót lại. Hắn quán chú 1300 tia nguyên lực toàn bộ vào hai chân của mình.

Một bước chân trái giẵm xuống đất, hắn bay vút một vùng đại địa. Tiếp đất, chân phải hắn đạp tiếp mạnh xuống, bao vút lên thêm một vùng đại địa.

Ầm!

Thủ chưởng lúc này đã rơi xuống phía dưới đại địa. Ầm vang nổ ra, san phẳng luôn chỗ đó.

Triệu Viễn nhíu mày, hắn không cảm nhận được khí tức của Phi Dương. Không muốn chậm trễ hắn bay về phương ấy.

Lúc sau, đến nơi Triệu Viễn nhìn xuống phía dưới: "Không có, không có hắn chết hay chưa." Triệu Viễn đầu óc rối tung cả lên, hắn liên tục nhìn ngó xung quanh nhưng vẫn không tìm được dù chỉ một tia khí tức.

Hắn lắc lắc cái đầu: "Thôi, thôi chắc hắn chết rồi."

...Cách đấy vài chục dặm, ta đã có thể thấy một thân ảnh đang liên tục du tẩu mà đi, khuôn mặt cười tươi như hoa.

"Ha ha ha ha ha, Tiểu gia không chết, ta thật sự không chết, trời phù hộ ta aaaaa." Hắn vừa chạy vừa nhảy nhót trong bộ quần áo ăn mày nhìn giống thằng dở hơi. Và thằng này chính là Phi Dương

Kỳ thật là Triệu Viễn là con mẹ nó nhầm rồi. Thời điểm đó Phi Dương đã né thành công nhưng hắn vẫn bị dính một chút, tay phải hắn đã vỡ vụn nhiều mảnh. Nhưng không sao tu luyện tới Võ Tướng mọc tay mọc chân lại không phải là khó chỉ mất 2-3 ngày mà thôi.

Còn vì sao tên kia không cảm nhận được hắn cũng đơn giản. Phi Dương đã vừa dùng kỹ năng ẩn giấu của Hư không ẩn khí tức. Chạy bỏ xa mà đi.

Bình thường lúc nhiều sẽ giảm một đại cảnh giới nhưng bây giờ hắn còn 200 nguyên lực nên nó trực tiếp về không luôn và tên kia chả cảm nhận được gì là đúng rồi.

Tìm một cái động quật bỏ hoang. Phi Dương ngã thẳng người xuống một mỏm đá khô ráo, miệng thở hồng hộc để hồi sức.

Lấy ra một viên trữ vật trên tay, Phi Dương bóp nát ra, đại lượng đan dược, linh vật trào ra ầm ầm nhiều như cái lều. Ngồi thẳng lên, hắn liên tục nhét đan dược vào mồm để hồi phục tiêu hao.

Hai ngày sau, thương thế của hắn đã hồi phục đến 90% rồi. Hắn vươn mình lên khoan khái một cái. Đống núi nhỏ đan dược hắn đã ăn hết. Hắn lấy ra cái bản đồ chấm vào địa điểm mà hắn bảo lũ thuộc hạ tập hợp đi.

Đứng thẳng người lên cho cây tử phủ thân yêu của mình vào hộp xách lên vai. Thu dọn xong xuôi đồ đạc, hắn đi ra bên ngoài bắt lấy một con ngựa hoang rồi đi thẳng đến Nam Phụng thành.

....

Ba ngày sau, sau một quãng đường chạy dài và chán cuối cùng Phi Dương đã tới nơi cần tập kết, nói ra thì nó ở bên ngoài Nam Phụng thành chục dặm ở một cái thôn trang.Một mình hắn tiến thẳng vào bên trong thôn dân. Thấy người lạ tự nhiên xông vào, một tên dân chúng trẻ tuổi vội vàng chạy ra: "Ngươi là ai, tới đây làm gì?."

Phi Dương gật gù nhìn tên này: "Cho hỏi có cái đoàn người nào do một cô gái xinh đẹp dẫn đầu đến đây không."

Tên thôn dân kia nghe xong: "Ngươi nói là Cung Hi tỷ tỷ a, họ đang ở này đợi một người chắc là ngươi để ta dẫn ngươi đi." Nói xong hắn đi lên đồng thời Phi Dương cũng đi theo.

Tới một gian nhà tranh, tên này dừng lại chỉ vô đó. Phi Dương gật nhẹ đầu, đi từ từ vào trong.

Cộc cộc cộc.

Cung Hi đang nằm nghe thấy gõ cửa vội chạy ra mở, nhìn thấy Phi Dương:"Ủa, đại ca huynh không có việc gì."

Phi Dương trầm giọng: "Đi gọi tất cả ra đây."Cung Hi "Vâng" một tiếng rồi trực tiếp chạy đi triệu tập.

Khi tất cả ra đầy đủ, Phi Dương có thể thấy rõ ai sắc mặt cũng buồn: "Chết mấy người rồi hả?."

Một tên thuộc hạ vội vàng đi lên: "Bốn ạ thưa đại ca." Trong giọng nói của tên này còn mang theo chút xầu bi, hiển nhiên đám người này không muốn theo hắn. Thẳng thắn ra là sợ chết.

Phi Dương gầm gừ quát lớn:" Đúng là một lũ phế vật, có chạy mà cũng không xong, chết có vài người mà ỉu xìu,ta thật thất vọng về các ngươi."

"Một mình ta bị cả đám võ tướng vây công mà cũng còn chưa có chết đây."

Sau cùng hắn xoay người lại nhảy lên ngựa đi ra ngoài. Trước khi đi, hắn để lại một câu: "Nếu người nào vẫn muốn đi theo ta thì hãy ra cổng thôn sau một giờ nữa."

...

Một giờ đi qua, Phi Dương hắn vẫn đang đứng ở cổng thôn chờ đợi. "Chậc chậc, có lẽ không đến." Than thở chút xíu, hắn định xoay ngựa lại.

"Đợi đã, Dương ca chúng ta muốn đi theo huynh." Cung Hi cưỡi ngựa dẫn đầu mười hai tên võ giả chạy đến chỗ hắn la lớn.

Thấy bọn họ chạy tới, Phi Dương cười dài một tiếng: "Tốt, tốt, chúng ta đi Nam Phụng Thành."

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 30: Nam Phụng Thành

Cả đám chuẩn bị khởi hành mà đi. Phi Dương nói: "Từ từ đã nào mọi người."Cung Hi ngạc nhiên nhìn sang hắn: "Gì vậy Dương đại ca?."

Phi Dương khuôn mặt mỉm cười hướng về phía nàng không khỏi khiến nàng lạnh sống lưng: "Cung Hi à, lên ngựa ta ngồi đi." Rồi tay hắn vươn về phía nàng.

Cung Hi vội vàng lùi ngựa lại tránh né ma trảo của Phi Dương ra. Nàng lùi lại mấy bước, Phi Dương liền kích hoạt nô ấn ngay. Nàng liền mặt cười tự động trèo lên ngựa của hắn.

Phi Dương vui vẻ, hiệu quả đúng như mong đợi. Hắn liền nói "Cung Hi à, đánh ngựa đi đi." Cung Hi ngượng cười ngựa lên phóng lấy con ngựa.

Đám thuộc hạ biết không nên làm phiền đại ca liền không thằng nào dám đi ngang hoặc đi trước, chỉ dám chạy theo sau.

Phi Dương tâm tình hiện tại đang không tốt tý nào, bị tên Võ Hoàng kia đánh chạy như chó hắn rất ức chế, hắn thề lần sau hắn sẽ đồ Triệu Gia Trang.

Hắn đang cần sự thoải mái loại bỏ đi cơn giận mấy ngày nay, không chần chừ, Phi Dương thò tay vào áo Cung Hi rồi luồn thẳng lên ngực nàng sờ sạng.

Cung Hi thầm mắng tên ác ma này, nàng mặt đỏ ửng lên quay lại nhìn Phi Dương: "Đại ca, xin tự trọng." Câu ngoan thoại vừa bay ra khỏi miệng. Phi Dương càng bóp mạnh hơn.

"A."

Cung Hi rên rên một tý, rồi phóng đi càng nhanh. Nàng lúc nàng không dám nói Phi Dương nữa, khi nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ lúc này của hắn, đã rõ ràng hắn đang tức. Khả năng cao tý hắn sẽ giết người để giải tỏa.

Đám thuộc hạ nghi hoặc đại ca sao đi càng lúc càng nhanh vậy. Tuy nhiên không ai dám nghi vấn.

...

Nam Phụng Thành.

Phi Dương phóng như bay qua cổng, ném tiền xuống cho đám hộ vệ.

Nam Cung Thành thì nhỏ hơn Mê Dung thành khá nhiều. Người đến người đi cũng khá đông, đa phần là thương đội là chính, võ giả thì cũng nhiều chút điểm.

Tòa thành này võ giả cũng không mạnh lắm, tối đa cũng chỉ Võ Tướng thôi. Nó quá nhỏ cho những kẻ thích tranh quyền đoạt lợi. Đôi lúc vẫn có cao thủ trên Võ Tướng đi ngang qua đây.

Phi Dương chuyến này đến chính vì cái truyền tống trận đến đế đô. Ở đây cũng có mấy thằng đi truyền tống khảo hạch tuy nhiên rất ít nha. Đơn giản vì truyền tống trận dỏm nên tốn nhiều linh thạch. Đi thành lớn như Mê Dung tiết kiệm hơn.

Nhưng Phi Dương thì khác, hắn có cả khối tài sản của Thủy Sơn Tông nên đủ linh thạch đi. Tốn nhiều thì đến đế đô kiếm lại là được.
Phi Dương đi ngựa giữa đường, dân chúng liên tục nhìn hắn với ánh mắt như nhìn biến thái. Hiển nhiên hắn vẫn đang sờ sạng Cung Hi rồi.

Một thằng bé không khỏi kéo tay mẹ nó: "Mẹ ơi anh ấy làm gì vậy?." Bà mẹ hoảng hốt bịt mắt thằng con "Im ngay" vội vàng chuyển hướng đi lại ngay.

Nhiều cô gái thấy Phi Dương cũng liền mặt chạy đi hô: "Biến thái." Nghe xong cái này Phi Dương càng cay càng bóp mạnh lên.

"A a a."

Cung Hi rên lên không khỏi khiến bọn người xung quanh càng khinh bỉ Phi Dương nói to nói nhỏ về sự biến thái của hắn. Hắn không để ý nữa, giờ hắn không thích đóng làm công tử ca như ở Mê Dung thành nữa.

Phi Dương sát khí tỏa ra nhìn về một tên võ giả, ném thỏi bạc vào người hắn thét lên: "Tên kia, ngươi biết truyền tống trận ở đâu dẫn ta đi."

Tên võ giả này hoảng hốt lau mồ hôi: "Đại nhân ngài ngài muốn đi truyền tống trận a. Để để tiểu tiểu dẫn ngài đi."

Tên này sợ hết cả hồn, hiển nhiên thằng này còn yếu hơn Võ Vương, gặp khí thế dọa người không sợ mới là lạ đó. Hắn vội phóng ngựa lên nói: "Đại nhân, ngài cứ đi theo, tiểu dẫn đường."

Tên võ giả này vừa đi vừa cười nói chuyện với đám người Phi Dương, đôi khi cứ liếc qua liếc lại bàn tay đang sờ soạng của Phi Dương chảy nước miếng: " Đại nhân, tiểu họ Vương tên Khê, cứ gọi là Vương Khê đi. Không biết quý danh của ngài?"

Phi Dương trầm tư một lúc, hắn nghĩ Triệu Gia Trang chắc đã gửi tin truy nã hắn bằng bồ câu đến đây đi, để lộ tên lúc này không hợp, hắn nói: "Ta tên Phi Long."

"Họ Phi, tiểu chưa nghe nói qua gia tộc nào có họ Phi cả, chắc ngài là tán tu đi?." Vương Khê cười nói."Ừm." Phi Dương gật đầu cho qua, cha hắn đã dặn không được tiết lộ tên gia tộc mà.

"Phi đại nhân, không biết ngài định truyền tống trận đi đâu." Vương Khê tò mò hỏi.

"Đế đô đi." Phi Dương nói luôn mục đích của mình ra.

Đế đô chính là nơi tuyển chọn để xét nghiệm khảo hạch hàng năm của ngũ đại tông môn đi. Nghe nói cũng có rất nhiều võ giả tự tử chỉ vì không qua khảo hạch chứ không phải giỡn. Chỉ cần vượt qua kẻ nào không là một bước lên mây đi.

Bất quá, trượt với hắn không quan trọng cho lắm, hắn có hệ thống không việc gì phải lo.

"Đế đô, khảo hạch năm nay đứng không, ngài nhìn trẻ như vậy mà lại." Vương khê tán dương hắn.

Đi được một đoạn đường Vương Khê dẫn hắn tiến đến một tòa phủ rất lớn, có binh sĩ canh gác xung quanh.

"Đại nhân, đã tới nơi rồi, tiểu xin hết nhiệm vụ." Vương khê khom người chào hắn rồi đánh ngựa mà đi.

Phi Dương cùng lũ thuộc hạ tiến vào trong cái phủ này. Đi vào, liền có hai tên binh sĩ cùng một ông lão cầm cuốn sổ nhìn bọn hắn: "Các ngươi đi đâu?"

"Đế đô." Phi Dương thuận miệng.

"Vậy ra kia xếp hàng." Lão già này chỉ thẳng về một chỗ có dãy người dài nhất.

Phi Dương bế luôn Cung Hi chạy xuống ngựa, cùng đám thuộc hạ tiến về chỗ kia để xếp hàng.

Đám người cứ thế đứng vào xếp hàng, chỉ riêng Phi Dương vừa đứng vừa bóp ngực Cung Hi khiến đám đang xếp hàng ngoảnh mặt nhìn chằm chằm hắn. Chắc có thể đào ra mấy thằng định anh hùng cứu mỹ nhân a.

Ngay lúc này một đám binh lính cung cung kính kính dẫn hai chàng trai trẻ tuổi cùng đám võ giả bảo vệ xung quanh đi đến truyền tống trận chỗ Phi Dương.

"Liệt công tử, Giang công tử bên kia là truyền tống trận để đi đế đô." Tên lão giả lúc này viết sổ làm bộ mặt hòa ái nói với hai chàng trai trẻ.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau