THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Thủy Sơn Tông, Toàn Diệt

Khẽ động, thân ảnh hai người thoắt cái biến ảo, lao như điên cuồng chuẩn bị va chạm.

Cự nhân pháp tướng cũng không do dự nhiều, kiếm thế của hắn quét ngay mà ra. Bước chân tiến về phía trước đối đầu thẳng với Phi Dương

Phi Dương hỏa diễm trên cánh tay bành trướng mà ra, thân ảnh hắn như tiêu thăng lao vút về phía cự nhân. "Song Đấu Cực Quyền" bạo phát uy mãnh như sơn đào hải lãng đánh thẳng xuống.

"Song đấu cực quyền."(x2.5 sát thương)-Bạo kích (x2.5 sát thương)

Oanh!

Phanh!

Hai bên va chạm đồng thời, sức mạnh rung chuyển đại địa, từng ngôi nhà như thế bị lốc thổi lên. Liên tục những vết rạn nứt không khí xuất hiện.

Rầm!

Cả mặt đất Sơn Dương thành triệt để nứt ra di dít mạng nhện đếm không xuể. Ở giữa vụ nổ to xuất hiện như thể đánh bom trải dài phạm vi 600m cực rộng. Mọi sinh trên đường đi bị xóa sổ hoàn toàn thành cát bụi.

Còn may họ giao chiến này giờ, 2/3 dân số đã kịp chạy ra khỏi thành đứng ở núi phía trên hoảng hốt nhìn xuống. Có một vài người còn rảnh tiến tới gần hơn ngồi ghế vừa xem vừa cắn hạt dưa bàn tán.

"Hay quá hay quá, tên nhỏ con kia mạnh ghê."

"Nổ to quá, chưa bao giờ ta thấy đẹp như vậy."

"Ta tự dưng muốn làm cường giả quá."

Phi Dương ở đây giờ này thì chắc hắn cũng sốc luôn. Bọn gia hỏa đúng là sợ mình sống lâu quá mà.

Răng rắc.

Xương cốt tôn cự nhân vỡ tung mà ra, mấy thanh cốt thứ cơ hồ bắn tung tóe. Bộ dạng nó giờ đây nhìn vô cùng thê thảm, trừ mấy cái cốt thứ, cột sống và xương đầu còn sót lại mà thôi.

Phi Dương cơ hồ cũng chẳng khá hơn đâu nha, đòn đánh vừa rồi hắn bị phế mẹ một bên tay rồi. Nói phế thì cũng không hẳn là vậy, trên cơ bản là nát hết xương tay phải rồi.

Phi Dương không có chần chờ nhiều, hắn quay ra quan sát kỹ con pháp tướng này. Hắn thấy được thân ảnh tên tông chủ kia đã lộ người ra tại vị trí tim của con pháp tướng.

Không để đối phương có cơ hội tỉnh lại. Phi Dương lao vút thẳng về phía chỗ đối phương đánh ra "Song đâu cực quyền"(phiên bản không tốn khí lực).

Lúc này đây, Thiên Sơn hắn mở mắt ra nhìn về thân ảnh Phi Dương đã tới gần: "Nghiệt súc chết đi.". Hắn đưa tay vào áo mình rồi lấy ra một cái tinh cầu ném thẳng về phía Phi Dương.

Nói Thiên Sơn đường đường là tông chủ mà không có vật phòng hộ thì có mà là nói phét có tiếng mất. Quả cầu này chính là một bảo vật chân truyền của các đời trưởng môn, được dùng chỉ khi tông môn gặp nguy.

Nó có thể tung ra một vụ bạo tạc với số sức mạnh không rõ và chỉ cần có ấn ký tông chủ để kích hoạt. Nguồn gốc của nó xuất phát từ vị tông chủ đời đầu tạo nên.

Phi Dương nhìn thấy quả cầu kia bay đến mình lúc, trong tim hắn phát sinh ra cảm giác không ổn, các một tia uy hiếp tính mạng hắn. Nhưng ai bảo hắn còn một át chủ bài đâu.Phi Dương dơ thẳng bàn tay mình ra. Cái máy tính rung lên "Tay không phá lực" thi triển mà ra.

Rầm!

Lại làm thêm pha bạo tạc nữa cơ hồ lần này hoành tráng hơn mọi lần, tận 1km khu vực triệt để san thành bình địa lõm xuống một lỗ lớn.

Dân chúng phía trên trơn mắt há hốc mồm như quả trứng, cái thành 3km mà nổ mất 1km. Kình phong chấn động táp vào mặt, cũng không khỏi khiến bè lũ cắn hạt dưa chạy toán loạn như chim muông.

Trong vụ nổ, con cự nhân pháp tướng đã triệt để tan biến, Thiên Sơn nằm thoi thóp phía dưới cười ha hả hà ha:" Tốt tốt các lão tổ có mắt, cuối cùng cũng đã để con giết chết tên súc sinh này, cái mạng này nhưng là đáng, không hổ thẹn với mọi người".

Nhưng mà hắn chưa nói hết câu thì một âm thanh, một thân ảnh đã đứng trước người hắn:"Đã nói xong chưa."

"Không không không thể nào không." Thiên Sơn ăn nói như thể gặp quỷ, khuôn mặt tái mét đến cực điểm.

Oanh!

Phi Dương cho một quyền nện xuống, đầu Thiên Sơn triệt để nổ tung, óc văng đầy đấy, chết đến không thể chết thêm. Phi Dương lắc đầu một cái: "Chậc chậc, thật đáng tiếc."

Hắn quay đầu đi, chạy thật nhanh ra khỏi hiện trường. Vì hắn cảm nhận được có thể không lâu sẽ có gia hỏa tới đây vét máng. Mình thì nỏ mạnh hết đà rồi thì đánh đấm được cái gì nữa.

...

Một vài bóng người bay tới, nhóm người này đều mặc quần áo quan lại. Nổi bật nhất là người đàn ông trung niên râu ria ngay ngắn, vẻ mặt thanh cao. Hắn chính là Sơn Dương thành thành chủ Dương Chu.

Một tên thuộc hạ chạy lên bẩm báo với hắn: "Đại nhân, thương vong thảm trọng, dân số chết đến hơn 3000."Dương Chu ngẩn người, chức thành chủ này của hắn không giữ đươc nữa rồi. Hắn một Võ Vương thì tuổi gì chặn nổi trận đánh này. Thở dài một hơi, hắn nói:" Ngươi đi lấy con ngựa rồi thông tri trưởng hình quan đại nhân đi, ta phải dọn dẹp bãi chiến trường này."

"Rõ, thuộc hạ sẽ đi ngay bây giờ." Tên hạ nhân cúi đầu trả lời.

...

Phi Dương chạy như bay về lại chỗ cũ lúc nãy hắn đưa bọn kia túi nhẫn trữ vật.

Hắn cũng không sợ lũ này phản kháng hắn, bởi vì trước khi đi hắn đã gieo nô ấn rồi. Nô ấn chỉ đơn giản khiến họ phải nghe lời hắn, và định động thủ hắn nó sẽ khởi động. Nô ấn không gò bó thuộc hạ bất kể vấn đề riêng tư gì.

Đám người khi thấy Phi Dương trở lại thì khi ngạc như thấy ma, hắn trở lại nghĩa là tông chủ Võ Tướng của họ đã vẫn lạc a, may mà mình không phản kháng nếu không thì hạ tràng khỏi phải nói.

Cung Hi cùng Phong Dương thấy hắn thương nặng vội vàng chạy ra: "Đại nhân, đại nhân ngài có sao không."

Phi Dương nhìn về phía Cung Hi rồi ngã xuống để lại một câu: "Đưa ta đi chữa thương a, với cả ngươi cõng ta đi nhé ta không thích đàn ông."

Đám người hoảng hốt vội vàng nâng hắn dậy đi tìm chỗ nghỉ ngơi. Riêng Cung Hi thì nàng phải đi cõng hắn, tên này đã ra lệnh thì nàng đành phải nghe.

...

4 ngày sau, một gian nhà trọ. Cung Hi đang ngồi cạnh cái giường ngủ thiếp. Cảm nhận thấy tay Phi Dương giật giật nàng bật tiếng kêu lên: "Tất cả tập hợp."

Đám võ giả nghe thấy vội vàng giật thót lên, từ đang trong công việc hay ngủ bật dậy xếp thẳng trang nghiêm bên giường Phi Dương. Bọn hắn rõ ràng tên này mà giận lên thì có người chết đó.

Phi Dương tỉnh dậy nhìn mọi người xung quanh một vòng. Bỗng dưng hắn có cảm giác cảm động đến rơi cả nước, bọn thuộc hạ thật biết quan tâm đến mình a.

"Cảm ơn các ngươi đã chăm sóc ta mấy ngày qua." Mặt hắn điềm đạm ôn hòa lên.

"Đây là bổn phận của bọn thuộc hạ, ngài không cần để ý." Bọn này đồng thanh hô dõng dạc vẻ mặt cực kỳ nghiêm trang.

Phi Dương gật đầu rồi ngồi dậy, hắn nói: " Ta chỉ cần nghỉ lại đây ba ngày rồi khởi hành."

"Mọi người giới thiệu tên hết cho ta nghe đi." Đám người nhao nhao gật đầu bắt đầu giới thiệu. Nói nghe xong, nhưng hắn nhớ nhất mỗi hai người tu vi cao nhất thôi.

Cuối cùng hắn nói: "Ta tên Phi Dương mới từ gia tộc đi ra được gần 1 năm, lúc ấy Võ Sư và bây giờ là Võ Vương đỉnh phong. Các ngươi hãy gọi ta là đại ca thế thôi."

"Tiện thể ra cái chỗ này đón đại tẩu về cho ta, rõ chưa." Đám người nhao gật đầu rồi lăn đi ra ngoài.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 22: Đột Phá Võ Tướng Cảnh

Cuối cùng, đám thuộc hạ cũng dẫn Thanh Liên tới gặp hắn. Kỳ thật lúc đánh nhau hắn đã hạn chế không chạy đến chỗ nhà trọ của nàng. Vì vậy nàng kịp chạy thoát.

Liên nhi thấy Phi Dương lại bị thương nàng không khỏi nói: "Ngươi lại đi đánh nhau."

Phi Dương gật đầu: "Ừm, nàng không cần phải lo, bọn tạp ngư ấy mà." Xoa đầu nàng một cái, hắn lại nói: "Tiếp tới có khi ta phải đi xa một chuyến, ta sẽ nhờ lũ thuộc hạ hộ tống nàng về lại gia tộc."

"Tiện thể ta sẽ cho nàng một tên Võ Vương đi cùng về, gia tộc nàng thực thiếu cường giả là không tốt." "Ta hứa, mấy năm nữa ta sẽ đến cửa hỏi cưới nàng."

Nàng nhẹ gật đầu dựa vào lòng hắn: "Chẳng nhẽ ta không đi cùng ngươi được."

Phi Dương lắc đầu: "Rất nguy hiểm, ta không thể lúc nào cũng bên cạnh nàng được, chỉ khi thực lực đầy đủ thì mới không xảy ra cái gì bất trắc được, ba ngày nữa ta sẽ đi."

Hắn không phải thằng hay gánh tạ a, mang theo thì hắn sẽ bị gò bó chân tay không tiện để hắn đi đắc tội người khác chút nào.

Nói xong hắn ôm chặt nàng vào lòng, hôn nàng thật lâu. Hắn cũng rất buồn vì phải xa nàng nhưng hắn phải làm, hắn còn có tương lai dù yêu nhưng hắn không thể vì một người mà thay đổi mục đích được.

3 ngày sau,

Đến tối mọi người tập tụ lại ăn uống hò hét. Đám đông nhao nhao uống rượu cạn ly. Một nhóm xúm lại vây quanh Thanh Liên.

"Đại tẩu, đại tẩu với đại ca đã cưới hỏi gì chưa."

"Đại tẩu đúng là số hưởng vạn người chắc được một người a."

"Tiểu đệ kính đại tẩu một chén."

Thanh Liên chỉ là tiểu thư lồng chim trong nhà, nàng có bao giờ giao lưu đâu, bị một đám người vây quanh, mặt nàng đỏ như trái ớt vội vàng nấp ra sau Phi Dương.

Phi Dương cười to một cái nhấc lên ly rượu: "Các ngươi đừng làm khó liên nhi, khi nào cưới các ngươi sẽ được đi dự thôi."

Đám người nhao nhao nhấc rượu kính Phi Dương liên tục. Bữa tiệc vô cùng vui vẻ. Tan tiệc một cái, Phi Dương chuồn nhanh như chuột, hắn ôm thẳng liên nhi bay về phòng ngủ, ném nàng lên giường ngay.

Đêm ấy, có mấy âm thanh không phù hợp bay từ phòng hắn ra, đám thuộc hạ nghe thấy không khỏi biến sắc.

Nhao nhao thu dọn đồ đạc trốn thẳng ra ngoài. Thú thật, nếu đại ca mà biết bọn hắn nghe thấy mấy cái này mà không mổ bụng, phanh thây bọn hắn mới là chuyện lạ đó.

...

Phi Dương tỉnh dậy, hắn dậy khá sớm chắc tầm 4h sáng đi, hắn nhìn sang Liên Nhi, cúi xuống hôn nàng một lần cuối hắn nói nhỏ một câu: "Ta đi đây."
Đeo lên mình đoản kiếm, hắn đẩy cửa mà đi ra ngoài. Lúc hắn vừa đi, Liên nhi lại mở mắt ra: "Mong là ngươi sẽ giữ lời hứa."

Phi Dương đi ra ngoài, mọi người đã tập hợp đầy đủ, 40 người trang nghiêm về phía hắn: "Kính chào đại ca."

Phi Dương chỉ tay về phía Phong Dương: "Ngươi dẫn đường mang theo 19 người bảo vệ vợ ta tiến về gia tộc, tiện thể ở tại bên cạnh nàng làm thuộc hạ thân tín không được hai lòng."

"Còn lại hai mươi người sẽ do Cung Hi dẫn đầu theo ta rời đi, rõ chưa." Mệnh lệnh của hắn vừa truyền ra. Tất cả mọi người đồng thanh hô lớn:"Rõ." Rồi tách ra làm hai đoàn.

Phi Dương xoay người cưỡi lên chiến mã, Cung Hi cùng mọi người cũng đều làm như vậy. Đoàn người không nhanh không chậm đi ra khỏi thành.

Chuyến đi này hắn chính là tham gia khảo hạch của ngũ đại tông môn còn hai tháng nữa là khởi hành, địa điểm đặt chân tiếp theo đặt chân của hắn chính là Mê Dung Thành. Có thể mất mấy nửa tháng đi ngựa đến đấy. Ở đấy hắn có thể dùng truyền truyền tống trận để tới gần nơi địa điểm khảo hạch.

Tuy nhiên tới đấy sẽ có rất nhiều kẻ mạnh, hắn không thể khinh suất và cũng không dám khinh xuất. Theo hắn biết càng vào sâu trong lục địa sẽ càng nhiều kẻ mạnh. Cơ hồ tại chỗ khảo hạch đấy Võ Tướng cảnh chỉ là trung lưu thế lực mà thôi. Hắn cần phải mạnh hơn, mạnh hơn nữa.

Lũ thuộc hạ đi ngựa cũng gật đầu cẩn thận, biết nơi đại ca định đến cũng không phải tầm thường, vì đấy là địa phương mà phách lối dễ chết sớm nhất.

...

Liên tục mấy ngày trôi qua, đoàn người lại tụ lại nói chuyện phiếm bên đống lửa. Phi Dương thì cũng vừa nghe vừa gật đầu, ra giang hồ chưa được bao lâu hắn có biết cái chó gì đâu.

Bên cạnh, Cung Hi cứ ngồi ôm tay hắn, cái ngực thì cứ liên tục nhún nhẩy ấn vào cánh tay hắn. Mặt Phi Dương thì lúc nào cũng đỏ lên, cái trò này lặp lại mấy hôm nay rồi, đây căn bản chính là rủ hắn làm bậy.

Tuy hắn đã thề sẽ lấy một người và không bao giờ chết vì gái, chứ không có nghĩ là hắn không được phép hái hoa sau lưng a. Liên nhi còn sợ hắn như chuột sợ voi mà, lo gì. Đằng nào cũng là thuộc hạ mình, thế nào mà chả được, tiểu đệ của mình hắn dùng để đái mấy hôm cũng thấy vô nghĩa rồi.

Nhìn về phía Cung Hi, hắn nháy mắt đồng ý một phát, bây giờ thì không thể nhịn được nữa rồi. Cung Hi sắc mặt đỏ ửng càng ôm chặt hắn hơn.

Phi Dương trầm giọng sủa lớn: "Tất cả đi ngủ." Đám thuộc hạ thấy biểu hiện của đại ca nãy giờ cũng rõ ràng. Vội vàng thu dọn tắt lửa.

Đêm tối, Phi Dương lại lần nữa như chuột chạy đến túp lều của Cung Hi. Thấy Cung Hi ra hiệu vẫy tay hắn vội vàng chui vào.

Vào trong một cái, Cung Hi vội ôm chặt lấy hắn: "Đại ca, anh thật là ngầu." Phi Dương nghe xong không khỏi cảm khái, đậu má đây là gái ngành có hiệu.

Chẳng do dự, hắn thò tay vào thẳng ngực nàng bóp bóp, nắn nắn. Mặt Cung Hi bắt đầu ửng hồn. Không do dự hắn vật ngã Cung Hi xuống, liên tục hôn chặt lấy môi nàng, tay hắn thì lại tăng tốc cởi đồ mà ra. Cung Hi không khỏi đỏ mặt kêu lên: "Từ từ thôi."

Nửa đêm, tiếng kêu rên lại vang lên, đám thuộc hạ trong giấc ngủ lại tỉnh giấc, linh thức cửa võ giả rất mạnh. Biết đại ca lại đang làm chuyện đó. Cả đảm lại thi nhau lấy nút bịt tai lại, giả vờ không nghe thấy để tránh tai bay vạ gió.

Sáng sớm, Cung Hi tỉnh dậy, nàng không nhìn thấy Phi Dương nằm cạnh nàng. Nhíu mày, nàng lại cảm nhận thấy luồng khí khổng lồ nghẹt thở đang bao vây túp lều.

Nhìn về túp lều của Phi Dương, nàng vội vàng hô lên: "Mọi người ra hộ pháp, Dương đại ca sắp trở thành Võ Tướng."

Đám người cũng không chậm, bay như điên ra vây quanh túp lều của Phi Dương xếp thành vòng tròn bảo hộ. Bọn hắn không cần Phi Dương nhắc vì đây là bổn phận thuộc hạ a.

Trong lều, khí tức của Phi Dương điên cuồng tăng lên, linh lực trong cơ thể của hắn liên tục va chạm vào với nhau như thể một cơn bão đang tích tụ lại.

Khi đánh chết Thiên Sơn, hắn đã có cảm ngộ của tên đó, đồng thời tư chất cảm ngộ của hắn đã biến thuế thành xanh. Để tránh cho việc phải tiếp tục đánh với Võ Tướng chật vật nữa.

Hắn bỏ ra liên tiếp mấy ngày đi cảm ngộ thậm chí Cung Hi dụ dỗ hắn cũng phải nhịn lại. Đến giờ thì hắn đã chạm đến được Võ Tướng.

Liên tục bốn tia linh lực trong người hắn lại hợp thể thành một tia nguyên lực, đồng thời tiếp tục hấp thu linh khí vào người chuyển hóa. Lý do cần hộ pháp chính là phải bảo vệ hắn lúc chuyển hóa này. Bốn canh giờ trôi qua, nguyên lực của hắn đã tới cực hạn, linh lực bạo nổ.

"Rầm, rầm rầm."

Túp lều lập tực phá toái mà ra, linh lực phản chấn khiến cây cối xung quanh liên tục sụp đổ, cả cảnh rừng liên tục chấn động, chim muông bay tan tác.

Đám người xoay mặt nhìn lại, thân ảnh Phi Dương từ làn khói đi ra khí tức quanh người liên tục bao động xào sạt:" Ta, đã đột phá Võ Tướng chi cảnh."

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 23: Triệu Gia Trang

Phi Dương lúc này cảm thấy vô cùng mạnh sức mạnh của hắn đã hoàn toàn thay đổi, mạnh hơn lúc trước, hắn cảm thấy bây giờ mình chỉ cần quyền đấm cước đá cũng đủ rạn nứt đại địa.

Để ý kỹ hơn lúc này, hắn có thể nhìn thấy rõ mọi bộ phận trong cơ thể đang hoạt động. Đúng ở trong đan điền của hắn giờ lớn gấp bốn lúc trước, bên trong nó tựa như đang đựng một con cự nhân vô cùng dữ tợn có hai sừng khá khủng.

Bỗng nhiên, có một âm thanh vang lên trong đầu hắn: "Chúc mừng ký chủ đột phá Võ Tướng cảnh, hệ thống xin tiến hành thăng cấp trong vòng hai canh giờ. Lưu ý: trong lúc nâng cấp mọi tuyệt chiêu sẽ bị khóa."

Thuộc hạ xung quanh ngạc nhiên mà ra nhìn thẳng vào Phi Dương với ánh mắt hâm mộ. Bọn hắn ra nhập tông môn tu hành bao nhiêu năm còn không có đột phá ấy vậy mà đại ca có thể một năm lên Võ Tướng là cỡ nào sự tình. Tất cả vội vàng xúm lại Phi Dương.

"Đại ca, huynh thật giỏi."

"Đó là Võ Tướng a, ước mơ bao nhiêu người."

Phi Dương thì cũng không vui vẻ lắm, chỉ là Võ Tướng mà thôi, chưa phải là thành tựu. Hắn phất phất tay: "Được rồi, ta cần đi củng cố lại cảnh giới, mọi người giải tán."

Đám thuộc hạ nghe vậy vội vàng tản đi. Phi Dương đi vào lều mới chuẩn bị xem xét hệ thống. Hai canh giờ qua cuối cùng âm thanh kia đã vang lên: " Hệ Thống thăng cấp thành công, công năng mới xin được mở ra."

Không chờ đợi được, Phi Dương vội vàng mở ra xem.

Hệ thống 2.0

Họ tên: Phi Dương

Cảnh giới: Võ Tướng sơ kỳ.

Lực chiến: 3000 nguyên lực

Kinh nghiệm: 0/100.000

Thiên Phú: Tinh thần (kém)

Thần Thông: không

Công pháp:

+Song đấu cực quyền (tầng 3) x1.2 sát thương- bạo kích x1.2 sát thương. (Bắt buộc cần nguyên lực để dùng)

+Thôn Phệ lực lương(tầng 2) hấp thu 3 thành.

+Thiên Nhãn tăng phúc ( hoàn thành)

+Hư không ẩn sát thuật(mất khả năng chui vào không gian) ẩn nấp,cảm nhận,tăng tốc và dịch chuyển 1 m hồi 1 tuần.

+Tay không phá lực(không mạnh x10 hoặc giảm sát thương từ đón đánh lớn hớn x10)

+Dò xét tu vi(không quá 1 đại cảnh giới)

+Thông báo khi giết địch hoặc có gì mới.

Lưu ý: Ký chủ giết võ linh sẽ không thăng cấp được kinh nghiệm nữa.
Thư viện: Khai Thiên Trảm Thức (6 chiêu), vũ khí(tử phủ khai thiên) + hộp đựng vũ khí.

Phi Dương thấy cũng chả có gì mới mẻ, một chiêu thức mới, còn lại là vũ khí và thông báo thừa. Sức mạnh của mình bị neft xuống có thể do cảnh giới tăng lên mà hiệu dụng đại giảm đi a.

Mà như vậy thì hắn cũng thấy thỏa mái rồi, mỗi cái độ phách lối cần đại giảm a. Mở thư viện ra, hắn bắt đầu xem xét vật phẩm.

Sách: Khai Thiên Trảm Thức.

Thuộc tính: sáu chiêu(Tạm thời chỉ được học thức số 1)

Chiêu 1: Khai Địa: đập mạnh xuống gây x1.5 sát thương khi sử dụng(cần nguyên lực).- Bạo kích:hiệu ứng gây choáng tùy theo độ cứng vũ khí.

Vũ khí:Tử Phủ Khai Thiên ( giống rìu nhưng to gấp 3 lần)

Thuộc tính: ăn binh khí khác để hồi phục hư hao và tăng độ cứng. Tự động che lấp phẩm cấp.Độ cứng: bát cấp.

Xem xong, Phi Dương có cảm giác mình bị tắt hack giống như. Hơi buồn một chút, hắn tùy chỉnh nút ở cuốn sách Khai Thiên Trảm sang học. Sau đó hắn rút cái tử phủ ra nhìn.

Cái này tử phủ nhìn hơi nát, nói về tử phủ cũng đơn giản vì nó giống cái rìu nhưng là nó dài từ cổ xuống cẳng chân, lưỡi rất to nên lực sát thương cực lớn. Nhìn như rìu thường chả khác cái mẹ gì.

Chém xuống sợ kiếm còn gãy cũng nên, tuy nhiên nó khá nặng nên Phi Dương thiệt chưa muốn mang ra đánh vì tốn linh lực và chóng mệt a.

Còn cái cuối cùng là cái hộp vũ khí hình chữ nhật dài đeo vào lưng hơi cồng kềnh chút nhưng nhìn rất là hợp ý hắn. Dắt đoản kiếm về hông, cất tử phủ vào cái hộp đeo lên vai.

Sắp xếp xong xuôi mọi thứ hắn đi ra ngoài lều hô lớn: "Chuẩn bị đi Mê Dung thành thôi."

"Rõ." Tất cả đồng thanh hô lớn rồi tiến lên ngựa chạy đi.

...Ba ngày sau, Mê Dung Thành.

Một đoàn 20 người đeo hắc mũ rộng vành, đồng phụp che kín người nhìn như hộ vệ đi lại hiên ngang. Dẫn đầu thình lình chính là Phi Dương.

Đám thuộc hạ của hắn giờ đều đã là Võ Vương cảnh hết, đơn giản hắn lấy một nửa số đan dược cả tông chia cho bọn họ, nếu không đột phá thì là sống trên thân chó đi.

Phi Dương mặc bộ quần áo công tử ca đi vòng vòng trên đường. Nhìn thấy một quán tiểu lâu sang sang chút. Phi Dương không khỏi lé mắt tạt người mà vô.

Cho ngựa gửi vào một bên Phi Dương cùng thuộc hạ đi thẳng vào tiểu quán. Tên tiểu nhị thấy Phi Dương hắn liền tiến lên với vẻ mặt nhăn nhó: "Khách quan, thật xin lỗi quán hôm nay đông mất rồi."

Phi Dương không khỏi nghé mắt sang nhìn xung quanh. Quán này đúng là chật, đa phần rất nhiều võ giả, tán tu xen lẫn con em gia tộc đang ngồi ngon uống nói chuyện. Thiệt sự là mẹ nó động nghịt.

Chắc chắn là kì khảo hạch kia sắp bắt đầu nên tất cả võ giả chuẩn bị tề tụ về kinh đô đây mà.

Tuy nhiên hắn là ai mà phải nhìn lũ chuột ăn. Hắn đẩy thằng tiểu nhị ra tiến lên: "Các vị, tại hạ nói nhỏ thế này, ai thừa bàn thì hãy chừa ra, nếu không đừng trách tại hạ a."

Mấy tên võ giả đang ăn cơm không khỏi liếc xéo về phía Phi Dương vẻ mặt bất thiện. Một tên thanh niên tuấn tú đẹp trai đột nhiên đứng lên mỉm cười nhìn hắn: "Thằng cẩu này từ đâu chui ra làm phiền bản công tử ăn cơm. Mày muốn chết thật à."

Thấy tên nam tử này đứng ra mọi người không khỏi nói nhỏ với nhau:

"Đó là thiếu trang chủ a, thế nhưng là con trai của trang chủ Triệu Gia Trang Triệu Viễn a."

"Cơ hồ trong thành này không có ai dám chống lại trang chủ, thường nhân hay nói thế nhưng là Triệu Gia Trang cực kỳ cao thâm khó dò."

"Người chết trong tay vị thiếu trang chủ này thế nhưng là cũng hơn nghìn người chứ chẳng chơi."

"Chậc chậc chậc, tiểu tử kia chết chắc rồi."

Phi Dương nghe đám võ giả xung quanh bàn tán xôn xao hắn nhíu mày lại, thế lực này kinh tới vậy ư.

Cung Hi bên cạnh hắn không khỏi bờ môi run run ghé vào tai hắn thì thầm: "Theo thuộc hạ, Triệu gia trang vô cùng mạnh, đến cả tông chủ Thiên Sơn cũng phải khép nép khúm núm như chó, đại ca cẩn thận."

Phi Dương thở dài, hắn chỉ ăn một bữa cơm a, đâu đến nỗi gắt như vậy: "Vậy ngươi xác định được tu vi tên trang chủ như thế nào."

Cung Hi cũng không chần chờ nói ngay:"Hình như là Võ Hoàng cảnh, còn tới đỉnh phong chưa thì chưa rõ."

Phi Dương cũng tới sốc luôn, giờ hắn gặp Võ Hoàng sợ không đỡ nổi một ngón tay. Tuy nhiên, Phi Dương ghét nhất thế nhưng là kẻ chủ động gây sự với hắn. Dù là ai hắn cũng không tha.

Tên thiếu trang chủ này chính là Triệu Tưởng con của Triệu Viễn. Thấy Phi Dương cứ đứng im đấy coi hắn như không khí hắn điên lên:" Động thủ cho ta, giết hết giết hết trừ đứa con gái kia ra."

Tên lão giả nhìn về đám Hộ vệ quanh hắn cũng âm thầm gật đầu. Tuy bên thiếu chủ chỉ có tám người nhưng đều là Võ Vương đỉnh phong cả. Thậm chí có cả hắn là Võ Tướng sơ kỳ nữa. Còn bên kia thế nhưng là có mỗi đứa con gái Võ Vương trung kì.

Tất nhiên là hơn là hắn không thể biết Phi Dương là che dấu khí tức giảm giống một đại cảnh giới là Võ Vương sơ kỳ. Phi Dương cũng không muốn che nhưng đó là ẩn sát thuật tự động sửa đổi khí tức của hắn nên hắn cũng bất lực a.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 24: Xung Đột Mở Màn

Lý do Phi Dương khẳng định hắn không hạ được Võ Hoàng rất đơn giản. Đó chính là cái biến đổi của Võ Hoàng so với Võ Tướng khác.

Võ Tướng tuy mạnh nhưng hắn bay không cao chút nào. Còn Võ Hoàng thì bay lên mẹ nó tận mây. Tuy giờ hắn không mạnh bằng Võ Hoàng.

Mà nếu hắn mạnh hơn đối phương so ra, muốn cầm được đối phương lại rất khó. Đặt biệt giao chiến nếu hắn từ trên cao ném cả quả núi xuống thì cũng đủ mệt.

Nói chung chính là cảm giác có lực nhưng không có chỗ để phát đó mà. Tuy nhiên, Phi Dương sẽ không bỏ qua hắn phải để cho đối phương biết rằng hắn không sợ.

Phi Dương cầm lấy thạch truyền âm cho bọn thuộc hạ chạy lúc nữa tập hợp ở cổng, lũ này cứ để hắn lo. Còn thuộc hạ sống chết ra sao hắn không quan tâm.

"Giết"

Tên lão giả hô lên một tiếng, 7-8 tên Võ Vương đỉnh từ phía sau hắn bay ra lao vút về phía Phi Dương.

Đám thuộc hạ của Phi Dương biến sắc, chạy toán loạn mỗi người một hướng bỏ trốn. Phi Dương thì nhìn về phía bảy, tám tên lao về chỗ mình. Khí tức của hắn lập tức tăng lên đến Võ Tướng.

Bọn kia thấy cả lũ bỏ trốn đi không khỏi cười thầm, tách ra hai người truy đuổi còn sáu người đánh về chỗ hắn.

Hai bàn tay hắn vận khởi lên, ngọn hỏa diễm màu xanh xuất hiện, 400 tia nguyên lực tiêu chuẩn miểu sát Võ Vương được áp súc vào tay của hắn.

Lão giả phía sau đang điềm đạm nói chuyện phiến với tên thiếu chủ đột nhiên biến sắc hô lên: "Dừng tay."

Hắn nói thì cùng đã chậm rồi. Phi Dương giơ tay lên tung quyền về hai tên võ giả.

"Song đấu cực quyền."

Ngọn lửa bốc hơi mà lên, bành trướng đánh thẳng vào hai quyền của hai tên Võ Vương.

Ầm!

Gấp 1,2 bạo phát phản chấn vào tay hai người này. Tiếng kêu "răng rắc" vang lên liên tục từ tay hai người tràn vào cơ thể. Toàn bộ xương cốt của bọn triệt để tan vỡ.

Phanh! Ầm ầm ầm

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

Hai tên võ giả tử vong tại chỗ, bay như đạn pháo bắn đổ cả dãy nhà. Bốn tên võ giả vây quanh hắn chưa kịp làm gì đã thấy hai người đánh trước chết nhanh như vậy không khỏi hố hoảng nhảy lùi về phía sau.Nhưng Phi Dương làm sao sẽ cho bọn này cơ hội. Ẩn sát thuật(kỹ năng gấp hai tốc độ) thi triển mà ra. Phi Dương thò tay ra đằng sau.

Chiếc hộp vũ khí tự động mở ra, cây tử phủ được bắn lên từ hộp về tay hắn. Chộp lấy cây tử phủ, hắn quét ngang về phía bốn tên Võ Vương còn lại.

Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!

Cả bốn tên võ giả liên tiếp bị chém đứt làm đôi từ trái qua phải. Máu thịt vẩy trời cao, ruột gan lòi hết ra ngoài.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

Hai tên võ giả đang lao đi truy kích lũ bỏ trốn đột nhiên biến sắc ngoảnh lại về sau. Phi Dương rút ra đoản kiếm bên hông quán chú nguyên lực vào ném về phía một tên.

Phập!

Thanh kiếm bay vút về chỗ hắn, tên kia chỉ kịp dơ tay lên đỡ nhưng đoản kiếm đã chọc xuyên tay hắn chọc, chọc thẳng vào đầu rồi chọc xuyên qua đầu hắn cắm thẳng về một bức tường.
"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

Một tên khác thì vì sợ quá, hắn chạy như ma đuổi lao thẳng rời xa đi chỗ Phi Dương. Phi Dương cũng sẽ không cho tên này cơ hội. Gấp hai tốc độ thi triển mà ra trượt thẳng một đường về phía tên kia.

Lão giả trong quán đột nhiên biến sắc, hắn chạy thẳng ra quán đuổi về phía Phi Dương. Trước khi ra khỏi quán hắn để lại một câu: "Lão hủ sẽ giữ chân hắn lại, thiếu chủ ngài mau trốn đi."

Khi lão giả chạy ra đi, tên thiếu chủ ngẩn người ra, hắn chỉ ngơ ngác mà lúc rồi hoảng sợ chạy đi. Kỳ thật đây là lần đầu tiên hắn bị người đánh chạy đi mà.

Hắn là thiếu chủ, cha hắn mạnh, phách lối là hắn có vốn rồi. Hắn cũng là kẻ biết nặng nhẹ biết người không nên đụng, nhưng đây là lần đầu hắn xem nhầm. Lòng hắn thầm mắng Phi Dương dấu nghề.

Đám võ giả xung quanh tấm tắc lắc đầu, đúng là suốt ngày gây sự kiểu gì họa cũng ập đến a, hảo hảo thu liễm có phải tốt nhường nào.

Chạy liên tục 30m, cuối cùng lão giả cũng nhìn thấy thân ảnh Phi Dương. Nhưng đã chậm, cái hắn nhìn thấy lúc này chính là Phi Dương đã lấy tay đánh xuyên lưng tên Võ Vương này.

Vọt!

Tay hắn rút mạnh ra một cái, trên tay hắn còn cầm cả trái tim của tên Võ Vương. Phi Dương cười nhẹ, tay hắn bóp mạnh "Bùm" trái tim nổ tung thành một đống máu nhìn vô cùng ghê tởm.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Vương đỉnh phong, kinh nghiệm thu được 7500 điểm."

Lão giả nhìn Phi Dương vẻ mặt khiêng dè: "Thật độc ác người trẻ tuổi, sao ngươi có thể giết người không ghê tay như vậy."

Phi Dương nhìn lão giả cười tươi như hoa lên: "Ta thật không muốn giết người a, rất tiếc là rắc rối tự tìm đến."

"Ta đã triệt để đắc tội các ngươi nếu không quyết liệt thì có lẽ không được rồi."

Câu nói vừa rơi xuống, khí tức của Phi Dương lập tức dâng cao. Hư ảnh con quỷ hai sừng xuất hiện sau lưng hắn. Từ chiếc cốt thứ mọc ra rồi lại đến tay, chân rồi đến toàn bộ cơ thể xuất hiện đến. Đây chính là pháp tướng của hắn.

"Keng, hệ thống kích hoạt chức năng ẩn, tăng kích cỡ cây tử phủ lên cho phù hợp."

Cây tử phủ của Phi Dương bành trướng lên cuối cùng nắm chắc tại tay con pháp tướng. Còn thân ảnh hắn thì đã ngồi ở tim nó.

"Người trẻ tuổi, lão hủ sẽ đánh đến cùng với ngươi." Lão giả trầm giọng nói một câu. Sau đó pháp tướng của hắn thình lình cũng xuất hiện mà ra từ cột sống cho đến tay. Thình lình chính là một vị kiếm sĩ pháp tướng.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 25: Tiếp Viện (1)

Thấy pháp tướng của tên lão giả kia đã hình thành, Phi Dương cũng chẳng có thời gian để mà nghĩ. Hắn nhấc lên tử phủ làm một bổ xuống.

"Khai Địa"

Tên lão giả này thế nhưng là rất để ý hắn cho pháp tướng lấy kiếm của mình lên chắn ngang phía trên đỉnh đầu để đón đỡ cây tử phủ.

"Rầm"

Một tiếng chấn động vặn vẹo vang lên. Đại địa dưới chân hắn rạn nứt như mạng nhện, kể cả kiểm cũng mẻ gầy như sắp gãy mà ra. Lão giả bên trong hoảng hốt biến sắc, hắn vội vàng điều khiển pháp tướng lấy kiếm đẩy cái cự phủ ra, một tay nắm quyền đánh thẳng Phi Dương.

Phi Dương cũng không ngán, hắn bộc phát "Song đấu cực quyền" ra quán chú vào tay pháp tướng lấy ra đối cứng với lão giả.

Ầm!

Song quyền chạm nhau, bùm nổ năng lượng ra, nhà cửa xung quanh trực tiếp đổ sập. Mặt đất lõm xuống một lỗ to 200m.

Răng rắc!

Âm thanh thanh thúy vang lên, tay pháp tướng của tên lão giả bị đánh nát tung, vặn vẹo mất ổn định. Lão giả hoảng hốt: "Không thể nào." Vội vàng nhảy lùi ra mấy bước

Hắn cơ hồ không thấy tên nào mới Võ Tướng sơ kỳ nào mạnh như vậy. Mỗi đòn đánh của đối phương như thể được gia trì thêm vậy.

Không để tên lão giả này bận tâm nhiều, Phi Dương chủ động tiến lên cầm tử phủ đập xuống.

Rầm!

Đại lượng sức mạnh đè mà xuống. Lần này thì lão giả chả thể thủ nổi, hắn nhấc kiếm lên. "Choang" thanh kiếm ảo lập tức bị cự phủ đánh thành mảnh nhỏ vỡ vụn tung tóe.

Không chỉ dừng lại ở đấy thôi, cự phủ lại tiếp tục hạ xuống chém vào vai pháp tướng của lão giả.

Phanh!

Trải dài từ vai bên phải pháp tướng lão giả này đã bị chém xuống thẳng tới thân. Cách tay bên phải bốc khói lên rồi tan biến. Pháp tướng của hắn liền lảo đảo như sắp đổ.

Tiếp đến, Phi Dương cho một cước đá thẳng lão giả cùng pháp tướng xuống đất làm thành một lỗ to đùng. Liên tiếp hắn giẫm liên tục lên pháp tướng tên này.

"Này thì phách lối với lão tử, này thì võ tướng."

"Ngươi bất quá chỉ là giun dế trước mặt ta mà thôi."

Rầm rầm rầm!

Sau vài nhát, con pháp tướng nằm thoi thóp phía dưới hắn. Để giải quyết nốt, Phi Dương cho pháp tướng bật thẳng lên 50m rồi bay xuống.

Giờ khắc này, dù ói máu lão giả cũng cố gượng lên:"Chậm đã." Nói chậm thì Phi Dương cũng nhanh rồi, hắn đã hạ xuống.

Ầmmm.

Pháp tướng của lão giả triệt để tan biến còn hắn thì đã thoi thóp. Nhìn thấy tên này Phi Dương lắc đầu, hắn nhấc lên tử phủ cho một phát xuống."Khai Địa."

"Dừng tay."

Một âm thanh vang vọng từ đằng xa mà đến. Sau đó lóe lên một thân ảnh thình lình chính là một đại hán vác theo chuôi đao to lớn.

Đại hán này mặc một bộ đạo bào hình con hổ, râu quai nón xum xuê, khuôn mặt rất dữ tợn, tay hắn cầm theo chuôi đao cực lớn long văn trạm trổ.

Tuy nhiên, hắn nói dừng nhưng Phi Dương sẽ không dừng, tử phủ của hắn lại hạ xuống nhanh hơn. Đại hán thấy vậy, không khỏi lấy đà ném mạnh chuôi đao của hắn chọc về cây tử phủ.

Coong!

Cây đao đụng mạnh vào tử phủ nhưng chẳng thể cản nổi mà bị văng ra vài mét. Cự phủ đánh thẳng vào lão giả đang thoi thóp dưới đất.

Rầm!

Đại địa lõm ra một cái hố nhỏ. Lão giả kia thì đã bị đánh thành vũng máu không chừa lại chút thịt với xương.

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Tướng sơ kỳ, kinh nghiệm thu được 30,000 điểm."

"Keng, chúc mừng ký chủ kinh nghiệm đã đầy, thăng một cấp Võ Tướng trung kì."

"Keng, thăng một cấp, cơ thể trở lại trang thái đỉnh phong. Điểm kinh nghiệm tiếp theo cấp là 0/200,000."

Âm thanh vang lên, lòng của Phi Dương như triệt để nở hoa. Khí tức của hắn lại hồi trở lại 3000 nguyên lực và lại nhảy lên một đoạn từ 3000 nguyên lực thành 5200 nguyên lực.

Phi Dương hắn chỉ nhỉnh hơn Võ Tướng bình thường chút thôi. Ta có thể nói gọn Võ Tướng sơ kỳ là 2000 nguyên lực, trung kì là 4000, hậu kì là 6000, đỉnh phong là 8000."Ngươi dám ra tay hả." Tên đại hán nhìn chằm chằm Phi Dương.

"Rồi ngươi sẽ biết như thế nào gọi là tuyệt vọng." Đại hán này trầm giọng một câu rồi hắn bay xuống nhặt lên đoản đao của mình.

"Thông báo ký chủ, một lượng lớn Võ Vương cùng Võ Tướng đang cách đây vài chục dặm."

Phi Dương mặt mày không khỏi biến sắc, thật là quá căng rồi, sao lại mạnh như vậy chứ. Hắn cũng muốn chạy nhưng nếu bị tên này giữ lại chạy bằng niềm tin.

Vậy thì cũng chỉ còn cách tiêu diệt đại hán này. Hắn mở dò xét của mình ra soi thẳng về tên này.

"Dò xét thành công, địch nhân không vượt quá một đại cảnh giới, cảnh giới Võ Tướng Hậu kỳ."

"Đã ngươi muốn chiến thì ta sẽ phụng bồi." Phi Dương hét lớn về phía tên đại hán.

"Tốt, tốt ta sẽ cho ngươi chết toàn thây dưới tay Võng Thủ ta." Câu nói vừa rơi xuống, đại hán bạo phát ra luồng sát khí ngập trời bao phủ khắp xung quanh đại địa.

"Chết."

"Vô hình long đao."

Từng đạo đao khí từ thời không hạ xuống, bay xung quanh tên bao bọc xung quanh Võng Thủ. Đao khí cuối cùng hội tụ lại thành một ma ảnh cực đại 15m được khởi tạo hoàn tất.

"Hống"

Ma ảnh thét lên một tiếng kinh thiên động kinh, một thanh đại đao mọc ra từ tay của hắn. Hắn nhấc lên hắn chém xuống.

Ầm ầm ầm!

Một chiêu kiếm chém ra như chấn động thương khung, hủy thiên diệt địa trải dài suốt con phố đổ xập xuống.

Dưới uy lực này, Phi Dương không khỏi biến sắc, tim đập nhanh. Tên này cũng khủng bố quá đi, mạnh vượt trội Võ Tướng hậu kỳ chứ chả chơi.

Phanh!

Phi Dương dùng pháp tướng lên chống nhưng hắn vẫn bị ngạch sinh sinh đánh bay như tên lửa đâm thẳng vào ngọn gác canh trên tường thành.

Lạch cạnh. Ầm ầm

Cả ngọn tháp canh triệt để đổ vỡ ra. Từng khối đá nổ tung rơi xuống. Cả dãy phố bên dưới cơ hồ san thành bình địa. Mê Dung thành rất lớn nên thiệt hại mới chưa đến 1/10.

Trong đống đá đổ Phi Dương nằm ngất ngưởng bò dậy, trận này phải giải quyết nhanh càng để lâu càng nguy hiểm. Địch còn cả team sắp tới bán hành hắn nữa.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau