THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Chiến Thủy Sơn Tông (1)

Phi Dương con mắt rực thẳng lên. Hắn tập trung khởi động "Thiên Nhãn tăng phúc." Dò xét cái trận pháp này.

Xem xong, hắn không khỏi than phiền mình sắp phải chạy lòng vòng phá mấy cái điểm mấu của cái trận pháp này rồi.

Nói rõ ra thì xếp trận rất khó mà phá trận lại dễ hơn nhiều vì chỉ cần phá mấy cái chốt.

Hắn cũng không ngu mà lao thẳng vào sơn môn làm gì. Kinh động lũ kia là hắn phải một mình cân hết thì chết. Hiện tại hắn chưa có cái thực lực này nên phải đánh du kích a.

Tổn hao một ngày trời từ sáng đến đêm ngồi phá trận. Cuối cùng trong cơn mệt mỏi hắn đã thanh lý hoàn tất.

Phi Dương như một con chuột băng qua bìa rừng nhảy thẳng qua tường đá bay vào bên trong.

Nhờ tu vi Võ Vương và Hư Không ẩn sát mà hắn có thể cảm nhận được khí tức mạnh yếu bao quát phong sơn này. Chọn một chỗ có mấy tên mạnh mạnh chút hắn lén lút di chuyển tới.

Đây là một tòa phủ đệ nằm vắt vẻo bên sườn núi. Có thể nói là hợp phong cảnh sinh thái.

Trong tòa phủ đệ một tên chấp sự đang đứng đấy chỉ huy gần hai trăm tên đệ tử đứng tập võ.

Mọi người đều đang đồng thời xuất quyền, mỗi quyền đều uy manh đầy khí thế bừng bừng.

"Tên kia đứng thẳng lên." Tên chấp sự hô to lên. Đồng thời hắn cũng quay mình sang ba người đằng sau vẻ mặn khúm núm: "Các vị thấy ta quản lí tốt không?."

Đứng đấy là ba người có hai nam, một nữ lần lượt tên là Bắc Phong, Khanh Toàn cùng Cung Hi. Cả ba người này đều là võ vương cảnh đệ tử chân truyền.

Đệ tử chân truyền trong tông chỉ có sáu người (chết hai cái) giờ họ đang đi xem đệ tử luyện tập cùng chỉ điểm.

"Tạm được." Bắc Phong nhàn nhạt nói.

Bỗng nhiên, đại môn vỡ tung ra.

"Ầm ầm!."

Cách cửa chia năm xẻ bảy rơi mạnh xuống. Một thân ảnh đeo hắc mũ rộng vành cùng cái mặt nạ đi vào. Đây chính là Phi Dương. Hắn nói to một tiếng.

"Tất cả các ngươi, đều phải chết."

Mọi người ở đây không khỏi biến sắc, thấy một tên võ giả đột nhập vào hẳn là có ý xấu. Từng đội từng đội đệ tử rút kiếm thân ảnh bay vọt ra tập trung vây quanh Phi Dương đều thét lớn: "Mọi người bắt tên đột nhập này lại."

Bọn này thật không biết Phi Dương dùng ẩn sát thuật che dấu khí tức. Hắn nhìn chằm chằm mấy trăm tên võ giả vẻ mặt bất động.

Giết!

"Phanh"

Phi Dương chém ngang một phát. Kiếm khí tung hành như vũ quang bay thẳng mà ra. Bọn này chỉ toàn võ sư với một ít võ linh sao đỡ nổi.

Toàn bộ võ giả ở đây chỉ nghe thấy tiếng xé gió, gần 200 đệ tử Thủy Sơn Tông trực tiếp bị kiếm khí chém đứt đôi. Máu tươi lan tràn đầy bốn phía đại địa.

"Aaa." Vô số tên võ giả còn lại hoảng sợ hét thảm một tiếng. Bọn hắn có giết người nhưng đây là lần đầu thấy nhiều người chết như vậy. Cả đám nhộn nhạo cả lên, có người trực tiếp tè ra quần, có người thì nôn mửa liên tục. Tuy nhiên vẫn có người có lý trí trực tiếp chạy băng ra trốn.

Tên chấp sự cùng ba tên chân truyền đang khỏi tức giận lên nhưng ý nghĩ của thật của bọn hắn chính là trốn. Không do dự cả bốn người lập tức chọn bốn hướng mà trốn.

Phi Dương không quên con mồi chính. Hư Không ẩn sát bộc phát mà ra, tốc độ hắn đến thẳng trước mặt Khanh Toàn đấm ra một quyền linh lực.

"Song đấu cực quyền." Oanh!

Tên kia Khanh Toàn lập tức bị đánh bay trở lại. Phải biết Phi Dương xưa đâu bằng nay. Chỉ là một lũ Võ Vương sơ kỳ lấy đâu cơ thắng hắn. Thân ảnh hắn vọt bay thẳng đến Khanh Toàn.

Quán chú linh lực vào kiếm chém xuống. "Phanh." Tên kia Khanh Toàn lập tức bị chém đứt đầu. Phi Dương không chần chừ đuổi thẳng về phía tên chấp sự.

Dù tên kia chạy được vài mét nhưng cũng chả thoát được ẩn sát thuật cảm ứng đâu. Tên chấp sự đang chạy hắn bỗng nhiên thấy thân ảnh Phi Dương đang gần tiếp cận.

Hắn lúc này chỉ có hoảng hốt cùng run sợ liên tục kêu "Tha ta." Phi Dương giả vờ như điếc thân ảnh tiếp cận hắn chém ra một kiếm. Tên kia chấp sự bị đánh bay thẳng xuống.

Đau đớn một cái, tên kia chấp sự vội vàng đứng dậy dập đầu.

"A."

"Tha cho ta đi."

Phi Dương nhìn tên này không chút nào thương hại. Hắn chốt một câu: "Hết thảy hóa thành sức mạnh của ta đi."

Trong nháy mắt luồng sát khí từ Phi Dương bộc phát lan tràn ra, hắn dơ lên bảo kiếm chém xuống.

Tên chấp sự lập tức bị chém xẻ đôi mà ra. Từ khi đột phá Võ Vương trung kì tới giờ linh lực của hắn đã bành trướng từ 2500 lên 4000 rồi.Xoay người lại một cái hắn cười một cái: "Một con chuột vẫn chưa đi xa, trốn dưới đất sao, nhưng kết quả vẫn vậy thôi."

Cách đây hơn 50m mét, thân ảnh Bắc Phong đang lẩn trốn dưới đất. Hắn giờ đang run cầm cập. Hắn đã chạy rất xa nhưng hắn vẫn không an tâm.

Lý do hắn nấp ở đây là hắn có một cái bảo mối giúp hắn ẩn nấp. Theo một lần ra lịch luyện nhờ vận khí may mắn mà hắn thu được. Lúc ấy hắn còn gà yếu nhờ có vật này hắn đã trốn được một tên Võ Vương truy sát.

Hắn đang nắm chặt ngọc phù người run cầm cập. Tự dưng người hắn run lên: "Sao hắn tìm được chỗ này."

Phi Dương cầm kiếm bay vọt đến chỗ hắn nhất kiếm chém xuống đất, nhát kiếm đánh thủng mặt đất, đại địa nứt toác mà ra, xuyên thẳng xuống để lộ ra Bắc Phong vẻ mặt khinh ngạc.

Hắn đã giơ cả vũ khí lên đỡ mà còn bị chấn gãy cả xương tay. Hắn hét lên một tiếng "Aaaaa." Rồi vội vàng nhảy ra. Hắn nhanh nhưng Phi Dương còn nhanh hơn hắn.

Phi Dương cho thêm một nhát chém "Phanh." Cánh tay của Bắc Phong bay ra ngoài. Hắn ngã ngụy xuống khuôn mặt xanh sao vàng vọt lên.

"Vì sao ngươi lại vô tình như vậy, xin hãy tha ta, ta chưa hề đắc tội ngươi." Bắc Phong run run nói.

Phi Dương cười gằn, nói: "Ngươi là đồ đệ của trưởng lão phải không, vậy thì ngươi phải chết thôi."

"Ta không muốn sát sinh một chút nào, nhưng nếu không làm thì lấy đâu ra sức mạnh." Dứt lời, Phi Dương cầm kiếm tiến thẳng tới.

"Cái gì, ta không hiểu ngươi đang nói gì." Bắc Phong nghe xong, hắn thật sự không hiểu. Thấy Phi Dương tiếp cận ngày một gần, hắn buộc phát toàn bộ một ngàn tia linh lực nhảy ra liều lĩnh, hắn không muốn chết.

Phi Dương thấy vậy hắn lấy 400 tia linh lực tung ra "Song đấu cực quyền" tuôn mà ra. Nhờ thuộc tính mà sát thương x2.5 lên. Sức sát thương đã vượt qua một ngàn tia linh lực của Bắc Phong.

"Bành." Bắc Phong bị đánh bay ra ngoài máu tơi cuồng phún. Xương cốt rã rời mà ra. Rầm rơi xuống một cái, tròng mắt hắn nhìn Phi Dương một lát rồi dừng. Hắn đã triệt để không còn khí tức.

"Vẫn còn một đứa, thậm chí còn chạy quá xa. Tốt, còn có một tên trưởng lão gần đây." Kỳ thật lúc đầu hắn không đuổi Cung Hi bởi vì nàng là người chạy nhanh nhất. Ai ngờ được đứa nhìn yếu nhất sẽ chạy nhanh nhất chứ.

...

"Sư phụ, ta sợ mọi người gặp bất trắc rồi." Cung Hi đứng trước một lão ẩu nói.

Vị lão ẩu này nhàn nhạt nói: "Ta biết, giờ ta đã thông tri rồi. Các đại trưởng lão bảo ta đi tập hợp. Ngươi tốt nhất là trốn trong đây chúng ta sẽ tập hợp mỗi người tiêu diệt hắn."

"Vâng." Cung Hi vội vàng nói, nàng sợ nên nàng quyết định đi trốn khỏi đây.

Gật đầu một cái, vị lão ẩu cấp tốc chạy đi thật nhanh.

...

Thình lình kẻ mà Phi Dương muốn giết chính là lão ẩu này. Hắn cũng đoán được mấy đại trưởng lão sẽ ra lệnh tập hợp, mà để tập hợp các trưởng lão phải từ các nơi chạy đến nên hắn định chặn người này luôn.

P/s: Trận chiến sắp mở màn.

Chương 17: Chiến Thủy Sơn Tông (2)

Lão ẩu này tên là Khinh Lung, một trưởng lão. Giờ này bay thẳng hướng tòa nhà chính của Thủy Sơn Tông. Bỗng nhiên, đang đi với vận tốc cao hiển nhiên là không để ý xung quanh.

Ong ong!

Tiếng không gian ba động khiến Khương trưởng lão này giật cả mình nhìn ngó xung quanh. Trước mặt hắn, một bàn tay vặn vẹo chui thẳng ra từ không gian kèm theo ngọn lửa xanh.

Đây chính là Phi Dương, hắn đã đoán hướng đi của lão ẩu này và trốn sẵn ở đây. Khi Khương trưởng lão kịp phát hiện thì đã chậm rồi. Cú đánh của Phi Dương đã tới thẳng người hắn.

"Song Đấu Cực Quyền."

Bùm!

Đòn đánh từ 600 tia linh lực của Phi Dương bạo phát mà ra. Tạo nên cực mạnh kình lực khiến cây cối xung quanh còn bị chấn gãy tả tơi.

Dưới uy áp một chưởng này, sắc mặt Khương trưởng lão tái nhợt cực điểm, cả người như đạn pháo bắn thẳng xuống đất để lại một hố sâu 10m.

Trong khói bụi tan tành, Khương trưởng lão thở hồng hộc, dưới bụng bị thủng thẳng một lỗ, đau đến không ngượng dậy được.

Phi Dương tiến tới trước mặt hắn nói: "Tạm biệt." Hắn nhấc kiếm lên cho một nhát xuống.

Phanh!

Tên trưởng lão kia muốn nói gì đó nhưng hẳn cũng chỉ kịp kêu aaa mà thôi. Phi Dương cảm khái một cái, đánh lén đúng là cách chém giết nhanh nhất a.

Hắn đánh nãy giờ cũng mệt rồi. Thôi thì giờ hắn ngồi xuống đây hồi phục linh khí đã. Hắn lấy ra mấy viên đan vừa mua cho vào miệng nhai nhai ngồi tĩnh dưỡng.

Hắn biết các trưởng lão kia sẽ tìm được hắn ngay thôi, chắc bọn họ đã phong tỏa chỗ này sớm muộn cũng tìm được hắn.

...

"Chúng ta đã xác định được vị trí của hắn, giờ phải làm sao ta thấy hắn có vẻ rất mạnh." Một tên trưởng lão mở miệng nói.

Thiên Thủy trưởng lão nghiêm nghị nói: "Mọi người bình tĩnh, ta cần tập trung vây công hắn."

Một trưởng lão khác nhảy ra nói: "Trước tiên, cần hai người đánh lén đi."

Mọi người gật đầu, thấy hợp lý. Lúc sau, cảm nhận xác định xong vị trí của Phi Dương. Đoàn người tuyển ra hai vị một là Võ Vương đỉnh phong và một vị là Võ Vương hậu kỳ sẽ đánh lén Phi Dương.

Xong xuôi kế hoạch, sáu tên trưởng lão chủ động tiến về chỗ Phi Dương đang ngồi.

...

Ngồi xếp bằng tại chỗ, linh lực của Phi Dương đã hồi phục gần xong. Hắn cảm nhận được một vài khí tức đang tiếp cận tới mình, hắn không khỏi thầm nghĩ: "Định đánh lén ta, nằm mơ."

Thiên trưởng lão cùng Tống trưởng lão và hai tên khác bay đến trước mặt hắn. Thiên trưởng lão khi nhìn thấy khôn mặt Phi Dương trẻ như vậy, hắn cũng không khỏi ngạc nhiên. Phải biết một người 16 tuổi mà đã Võ Vương cảnh là một chuyện kinh khủng như thế nào. Chỉ có thể ở nhất lưu tông môn mới nhiều kẻ như vậy, hắn rốt cuộc thân phận là gì.

Thiên Thủy hòa hoãn nói ra: "Tiểu hữu, chúng ta đã không chủ động đi kiếm chuyện với ngươi vậy mà ngươi lại định tấn công tông ta".

Nghe vậy, Phi Dương không khỏi lắc đầu: "các ngươi nếu là tốt như vậy lúc đầu sẽ không truy nã ta a."

"Huống hồ, ta giết người của các ngươi, ân oán đã khắc xuống, thay đổi là không thể nào."

Thiên Thủy lắc đầu: "Nếu đã vậy thì xin lỗi." Hắn cũng không muốn nhiều lời với Phi Dương nữa. Cầm lên thạch truyền tin hắn nói một câu: "Động thủ."

Máy động một cái, hai tên trưởng lão từ trong rừng lao vọt ra đưa quyền tung thẳng về phía Phi Dương.

Phi Dương thật ra đã có chuẩn bị, hắn biết và đã cảm nhận được từ trước. Bởi vậy, hắn đã tích trữ 1000 tia linh lực từ trước khóa ở tay, chỉ để đợi cái lúc này.

Vèo!

Hai tên trưởng lão lúc này sắp tiếp cận Phi Dương. Đột nhiên Phi Dương mở mắt, hắn bật thẳng dậy một cái tránh né đòn của cả hai người.

Hai tên trưởng lão giờ phút này biến sắc, làm sao tên này có thể biết, làm sao sẽ lại như vậy.

Không đợi bọn hắn kinh ngạc, Phi Dương đã ngắm thẳng tên trưởng lão Võ Vương Đỉnh Phong kia. Song đấu cực quyền cuồng bạo mà ra. Sức mạnh gấp 2,5 lần bộc phát mà ra.

Một vị Võ Vương sơ kỳ chỉ có 1500 linh lực, Võ Vương trung kì là 1800, còn hậu kỳ là 2000 và đỉnh phong chính 2200. Đòn đánh của Phi Dương tung ra cơ hồ đã đủ để nhất kích tất sát rồi.

Bùm!Tên đại trưởng lão kia trước uy áp khổng lồ đánh vào người. Hắn không khỏi rợn tóc gáy, khuôn mặt sợ hãi như là tử vong tiếp cận. Ngay lập tức bị quyền trưởng va vào, cơ thể hắn nổ tung ra, máu chảy đầy đất không còn hình dạng.

Tập trung 1000 tia linh lực cũng không phải dễ. Phi Dương cũng cần tốn một vài phút mới vận ra vì vậy trong giao chiến rất ít dùng. Hắn thật cảm ơn bọn ngu này biếu mạng.

Tận dụng cơ hội, Phi Dương nhấc nốt quyền bên tay còn lại có 600 linh lực đánh thẳng vào tên trưởng lão còn lại. Song đấu cực quyền hạ mà xuống.

Tên trưởng lão này biết mình sẽ phải chết, hắn nhắm mắt lại không phản kháng. "Phanh." Tên trưởng lão này liền bị đánh thủng người bắn mạnh sang một bên không còn động tĩnh.

Các trưởng lão ở đây há hốc mồm cái bọn hắn thấy ở đây chính là một vị Võ Vương Đỉnh Phong bị đánh nổ cùng một tên Võ Vương trung kì tử vong tại chỗ.

Thiên Thủy, Tống Ngụy cùng cùng các trưởng lão rống giận lên, bọn họ đỏ cả mắt nhìn Phi Dương như muốn ăn thịt.

"Ngươi.. ngươi."

"Nghiệt súc."

"Ngươi phải chết a."

Cùng là đồng liêu với nhau dù trong tông cũng có đối địch nhưng cũng không đến nỗi trở mặt như vậy. Nhìn đồng bạn của mình chết họ sao có thể không giận chứ.

Tất cả bọn họ toàn bộ linh lực bộc phát mà ra. Luồng linh lực như kinh đào hải lãng tuôn trào, uy thế khủng khiếp bành trướng.

Các vị trưởng lão nhìn về phía Phi Dương từ từ rút vũ kỹ cho tới kiếm cùng đao, các loại chiêu thức bộc phát hết sức mà ra.

Tuy nhiên, lúc tất cả trưởng lão đang chuẩn bị lao tới chỗ hắn nửa đường, thì hai vị trưởng lão Võ Vương hậu kỳ đột nhiên chạy ngược lại đào tẩu mà đi.

Thiên Thủy, Tống Ngụy ngoảnh mặt lại không khỏi chửi một câu:

" Các ngươi dám trốn."

"Hỗn trướng."

Phi Dương cũng cảm khái một chút. Trong tông môn tuy có đoàn kết nhưng tử vong uy hiếp ai chả sợ chứ. Đặc biệt hai tên kia Võ Vương trung kì đi chỉ có bán mạng cho hắn là đúng rồi.

Nếu là hắn thì hắn cũng chạy liền, hắn cũng còn chưa trung thành đến mức đi bán mạng cho người khác đâu.

Giết toàn Võ Vương nãy giờ hắn cũng sắp đột phá rồi chỉ cần giết nốt một tên Võ Vương đỉnh phong nữa là xong.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc vui vẻ.

Chương 18: Chiến Thủy Sơn Tông (3)

Không đợi Tống Ngụy và Thiên Thủy kinh ngạc nháy mắt, thân ảnh Phi Dương như máy động mà lao đến.

"Hưu".

Đợi cả hai người kịp phản ứng kịp thời. Phi Dương lại bồi thêm cái dịch chuyển tiếp cận thẳng ra trước mặt luôn.

"Ngươi." Tống Ngụy cùng Thiên Sơn chỉ kịp thất thố kêu to một tiếng. Thần sắc cực kỳ hoảng sợ cùng chấn kinh.

Phi Dương Song đấu cực quyền tập trung vào hai tay của mình. Lập tức 600 tia lực được quán chú vào. Hắn đấm thẳng một quyền ra.

Oanh! Một quyền như kinh đào hải lãng từ tay hắn phóng ra dữ dội trực tiếp đánh thẳng bụng của Tống Ngụy. Bụng của hắn sụp xuống một phát, máu rỉ thẳng ra.

Tống Ngụy đau đớn ho phặc ra máu rụt thẳng về sau. Nhưng cũng không kịp đợi hắn phản ứng được thì Phi Dương đã tiến lên cho hắn thêm hẳn một phát nữa vào bụng.

Oành!

Lần này thì hắn bị đánh xuyên thẳng qua bụng. Cả người hắn rủ xuống, tròng mắt căm hận nhìn chằm chằm Phi Dương. Thần sắc hắn mang theo vẻ không cam lòng cầm chặt chặt tay hắn.

Phi Dương thần sắc lạnh lẽo, vô tình nhìn hắn, không cảm xúc hắn rút tay ra. Tống Ngụy cả người rủ xuống rơi từ trên cao xuống.

Thiên Thủy thét lên một tiếng, hắn đứng nhìn Tống Ngụy chết trước mặt mình cơ hồ chỉ có vài giây trôi qua. Đầu óc hắn triệt để hoảng loạn, rống to: " Ta giết ngươi aaaa." Hắn lao thẳng về phía Phi Dương tựa như kẻ điên.

Phi Dương thì lúc khác lúc này linh lực hắn như thủy triều bạo tăng mà lên. Sức mạnh của hắn lần nữa lại nhảy sang một bước mặt mới. Cơ hồ hắn đã trở thành Võ Vương Hậu kỳ.

"Hừ." Hắn hừ nhẹ một tiếng, một ngàn tia lực bạo tán mà ra. Thật sự khi hắn đột phá số linh lực quán chú của hắn lại lần nữa tăng lên. Cơ hồ linh lực của hắn cũng thay đổi từ 4000 lại thành 6000. Giờ thì một mình hắn đã bằng 4 tên Võ Vương đỉnh phong.

Thân ảnh lóe lên "Song đấu cực quyền" lại lần nữa bạo hỏa mà ra. Thiên Thủy trưởng lão quyền đánh về phía Phi Dương không khỏi rùng mình.

Bàn tay hắn bị xoắn nát mà ra, cả người bay rớt mà xuống. Hắn cố ngượng dậy một chút, hắn đã bị phế một tay. Hắn nhìn về phía Phi Dương: Ngươi giết ta đi."

"Lão ẩu, ngươi thật cốt khí. Đã vậy ta lưu ngươi toàn thây."

Phi Dương nhảy xuống rút ra đoản kiếm của mình. Sở dĩ hắn hay dùng kiếm giết cũng là vì hắn đang nuôi sát khí của mình vào kiếm. Chỉ đợi sau này có thêm chiêu thức hẳn có thể xài kiếm phụ trợ.

Phanh!

Một kiếm chi uy chém mạnh xuống. Máu tươi từ cổ đại trưởng lão Thiên Thủy ào ào chảy ra. Được một lúc, sắc mặt hắn tái dần, cả người bất động đi, hiển nhiên đã chết.

Phi Dương thở hắt ra một cái, hắn để hai tên chạy thoát. Bất quá đệ tử của cái tông này. Hôm nay hắn phải giết hết, đặc biệt là những thành phần cực kì trung thành.

Để những tên này còn sống về sau đi tìm hắn sẽ là một đại phiền phức nên hắn không thể để lại một đứa. Xoay người lại, hắn bước thẳng về phía tòa nhà chính kia. Nơi đó cho hắn cảm nhận được rất đông người.

...

Thủy Sơn Tông, đại sảnh.

Hơn mấy ngàn đệ tử Thủy Sơn Tông đang tập họp ở đây. Đa số bọn họ đang bàn tán xôn xao việc các trưởng lão bảo về đây tập hợp.

Mấy vị trưởng lão này tất nhiên là tập hợp đệ tử lại để không cho Phi Dương tàn sát. Chẳng ngờ cái việc này lại giúp Phi Dương không tốn sức a.

Kẽo kẹt.Đại môn bị người đẩy ra, Phi Dương đi bộ nhàn nhã mà vào.

"Ồ"

"Hắn là ai, sao lại vào đây. "

" Quần áo hắn toàn máu kìa, hắn rốt cuộc là ai?."

Cả đám nhìn thấy Phi Dương lúc này nhộn nhạo lên khinh ngạc, bàn tán, nói luyên huyên với nhau.

Nhìn những ánh mắt xung quanh nhìn về phía mình, Phi Dương khóe miệng mỉm cười lên một cái. Nụ cười này vô cùng lãnh lẽo, quỷ dị khiến người không rét mà run.

Hắn quét mắt nhìn hết mọi người xung quanh.

"Vậy tất cả đã tập hợp đông đủ chưa ạ?."

"Mà thôi, đủ hay thiếu cũng chỉ có một từ."

"Chết."

Vừa dứt lời, hắn rút ra kiếm đi thẳng về phía đám đông, thấy thân Phi Dương tiến lên đám đông không khỏi hoảng hốt lùi lại mấy bước.

Tống Kiệt dẫn mấy huynh đệ bước ra nhìn chằm chằm lấy Phi Dương dũng mãnh sủa vài câu:

"Ngươi nghĩ ngươi là ai mà ở đây phách lối."

"Có mỗi một người mà giương oai ở đây là ta thấy ngươi muốn chết."

Phanh! Trả lời cái tên Tống Kiệt cùng đám người là một loạt kiếm khí bạo phóng mà ra. Tống Kiệt, đám người liền bị kiếm khí chém đôi ra, cắt thành nhiều mảnh. Máu tươi phun trào mà ra, nhiễm đỏ cả đại sảnh.

"Aaa."

"Giết người, hắn thật dám giết."

Thấy đồng môn bị chém thành muôn mảnh. Từng đám từng đám đệ tử hoảng sợ chạy toán loạn. Đè lên nhau cuống cuồng mà chạy. Có người còn trực tiếp tè ra quần ngã xuống không dám dậy. Bọn này chắc ở tông môn luyện võ chứ chắc chắn chưa giết người qua.

Phi Dương không do dự nhiều, hắn bay như chim vào đám người điên cuồng tàn sát. Từng đám đệ tử bị kiếm đánh vô hầu như không chịu nổi một kích của hắn.

Kiếm khí gào thét, vang vọng đại sảnh, mỗi nơi đi qua cơ hồ người chết thành đống.

"Aaa."

"Tha mạng."

"Dừng lại."

Từng tiếng kêu xin vang vọng lên khắp đại sảnh. Nương theo là thi thể liên tục rơi xuống như rạ, cái nào cũng hầu như cũng bị cắt đôi cắt ba ra.

Trong Đó cũng có Thiên Tuyết, nàng nhìn thấy thân ảnh Phi Dương như ma thần đi qua tàn sát, nàng sợ hãi, góc thét cố gắng đẩy người xung quanh chạy trốn ra.

Đột nhiên, một thanh kiếm từ đằng sau đâm xuyên bụng nàng, nàng ói máu thét: "Aaaa, không" ngã thẳng xuống đại sảnh, con mắt gắt gao nhìn lấy Phi Dương. Đây gọi là chết không nhắm mắt a.

Nương theo một hồi chém giết vang dội, số người còn lại hầu như đã không còn mấy. Riêng mấy thằng định chạy trốn là cũng không thoát khỏi Phi Dương. Bọn này chỉ là Võ linh, không biết bay, oanh sát quá dễ.

Nương theo đại lượng chém giết mà ra lực lượng của hắn lại tăng lên ầm ầm. Bình thường giết 5,6 người cùng giai là đột phá, dưới giai thì tầm 20 đứa. Có thể tưởng tượng hắn giết hơn 2000 người là con số nhiều như thế nào.

Hắn giờ đã đột phá Võ Vương đỉnh phong thậm chí tiếp cận Võ Tướng rồi.Linh lực từ 6000 đã bay vọt lên 8000. Nhưng không có cảm ngộ của Võ Tướng thì sao mà đột phá được đây.

Bất quá giết người đột phá không dùng nhiều được, cường giả cảnh giới cao số lượng rất ít ỏi. Giết lũ kiến hôi hầu như sẽ quá ít lực lượng không đủ bù đắp.

Lúc này, chỉ còn lại một đám võ giả xúm lại vào nhau ở một góc. Không do dự Phi Dương tiến đến nói: "Ta sẽ không giết các ngươi, có việc ta sẽ cần tới các ngươi nên không được trốn."

Đám võ giả này nhao nhao dập đầu. Cơ hồ tất cả đều là Võ Linh đỉnh phong: "Cảm ơn đại nhân tha mạng."

...

Cách xa Thủy Sơn Tông vài trăm mét, một võ giả đang cấp tốc bay về. Hắn chính là tông chủ Thiên Sơn a.

Hắn vừa mới đi có hai ngày nhưng hắn rất sốt ruột vì sợ tông môn xảy ra chuyện, may mà nhiệm vụ kia kết thúc hắn có thể về.

Ở chỗ chiến trường đó thoát li đi ra cơ hồ đã để cho hắn để lại ám ảnh nghiêm trọng. Tựa hồ tu vi của hắn ở đấy chỉ đủ số chứ không đáng một đồng xu. Ở trước mặt những tồn tại kia thật sự hắn chẳng là gì.

P/s: chương sau sẽ chiến Võ Tướng.

Chương 19: Chiến Võ Tướng (1)

Trong cảm nhận của Phi Dương giờ còn hai tên nữa đang trốn. Hắn thét lên một tiếng: "Còn hai tên Võ Vương trốn đâu rồi ra đây."

Tiếng hét của hắn vô cùng lắn lan khắp cái sơn môn mà ra. Lúc này, có hai thân ảnh bay liền ra. Thình lình chính là Cung Hi và một tên chân truyền khác tên là Phong Dương, lũ này tất nhiên chưa trốn kịp đã bị Phi Dương cảm ứng được.

Hai người này nghe thấy Phi Dương gọi cũng không dám trái lời hắn, sợ hắn đi đuổi giết. Mà trốn thì sao thoát khỏi hắn được, không rõ tại sao nhưng hắn có thể bắt được họ.

Phi Dương nhìn hai người này nói thẳng một câu: " Bảo khố ở đâu dẫn ta đi."

Hai người chân truyền nhìn nhau một hồi, lúc này không phải lúc giả ngu, bọn hắn run lên cái nói: "Đại nhân, thế nhưng là ngài tha bọn ta."

"Được." Phi Dương nói thẳng lên. Hắn là đàn ông, vậy nên hắn không phải kẻ không giữ lời. Kì thật giờ hắn cũng nghĩ tới tiền. Nhiều tiền hắn cũng không chê nhiều sau này còn đi đấu giá đâu.

Thấy hắn đồng ý bọn người thở hắt ra dẫn theo Phi Dương ra sau núi. Đưa hắn tới một hòn đá. Hai tên chân truyền chạy ra nhấn trận pháp.

Ầm ầm

Mỏm đá tự động xê dịch ra một bên. Phi Dương vì an toàn hắn hô một câu: "Các ngươi đi trước."

Đi sâu vào trong Phi Dương đến thẳng một khoang chả rộng tý gì cả. Có mỗi cái mỏm đá để mấy trăm viên nhẫn trữ vật. Hắn liền lấy túi thu vào.

Đeo trên lưng xong, đoàn người nhanh chóng đi ra khỏi hang. Phi Dương hít thở mạnh một phát, cảm nhận được niềm vui vừa qua. Bỗng nhiên hắn nhíu mày một cái, không tốt chuyện, không vui sắp phát sinh.

Chẳng còn nhiều thời gian để nghĩ, hắn lấy túi đựng nhẫn trữ vật ra, ném đến cho Cung Hi. Ném đến trên tay nàng một cái, hắn nói: " Giữ lấy cầm hộ ta, đứng im chỗ này nếu ta trở lại mà không thấy thì." "Các ngươi phải chết."

Để lại một câu nói, Phi Dương lấy cái mũ rộng vành của mình đội lên, dắt đoản kiếm ngay ngắn, thay một bộ quần áo. Chải lại cái tóc soi xuống nước xem có đẹp trai không.

Xong xuôi, hắn xoay mình thẳng lưng tiêu soái mà đi thẳng về phía đại điện của Thủy Sơn Tông.

...

Thiên Sơn vừa mới về tới cửa sơn môn, thấy chả là có ai ra đón hắn ngạc nhiên. Bối rối, hắn chạy thẳng một mạch lên sơn môn.

Trên đường đi, hắn cũng chẳng thấy ai trong lòng hắn tự dưng sinh ra cảm giác ẩn ẩn không ổn. Cắn chặt răng lại hắn chạy thẳng một mạch về phía đại sảnh.

Lại gần cánh cửa, hắn đẩy ra một cái. Mũi hắn liền ngửi thấy mùi máu tanh gay mũi, không khỏi khiến hắn đẩy mạnh cửa ra nhìn vào bên trong.

Khi nhìn thấy đệ tử mặc quần áo tông mình nằm đầy đất, máu tanh lan tràn, tràng diện kinh khủng không thể tưởng tượng nổi.

Đồng thời khi nhìn thấy Thiên Tuyết, con gái mình nằm đấy. Lòng hắn quặn lên, tròng mắt hắn nước mắt lan tràn ra: "Không thể nào, là ảo giác, tất cả chỉ là ảo giác thôi".

Hắn nhớ lại:

Thiên Sơn đang ngồi tập võ trong sân quang cảnh thơ mộng. Đây là lúc hắn còn trẻ. Sư phụ hắn đứng ở xa nhìn hắn: "Tốt, Thiên Sơn tốt lắm, con xứng đáng là học trò ta."

Thiên Sơn cung kính quỳ xuống" Tạ ơn sư tôn." Lão giả thấy vậy không khỏi xoa đầu hắn: " Ta đặt hết hi vọng vào con, nếu sau này ta có ra đi, con hãy bảo vệ tông môn, bảo vệ nó thật huy hoàng rực rỡ." "Ta trông cậy vào con."Bây giờ nhìn lại, mọi thứ đã triệt để không còn, không còn rồi. Hắn nhìn thấy qua sau đống thi thể, là thân ảnh Phi Dương.

Lúc này, Phi Dương đang ngồi trên vương tọa tông chủ của hắn. Khuôn mặt băng lãnh. Con mắt băng nhọn như diều hâu, khuôn mặt mỉm cười nhìn về Thiên Sơn: "Tông chủ, vui không, ngươi thích món quà của ta không."

"Nghiệt súc, tất cả, tất cả truyện này đều là ngươi làm." Thiên Sơn rống to lên, hét vang chấn động cả đại điện.

Phi Dương cười to, trên vương tọa nhìn về phía Thiên Sơn nói: "Đúng đúng lắm, tông chủ không nên đau buồn."

"Người chết họ không vui đâu, đặc biệt là họ vì ngươi mà chết a."

"Không, không phải thật. Ta, ta giết ngươi." Thiên Sơn triệt để bạo nộ. Cơn tức của hắn đã đến cực hạn. Con mắt triệt để nhiễm đỏ.

Sức mạnh của hắn triệt để bạo tăng, khí tức bao trùm phạm vi 1km. Cỏ cây biến sắc, cây cối ngả nghiêng. Luồng khí tức bao trùm quanh phát sáng rực rỡ như một ngôi sao.

Bạo tăng.

Bạo tăng.

Bạo tăng.

Tại nơi hắn đứng, một con cự nhân dần dần hiển hiện mà lên bao trùm lấy hắn. Mới đầu chỉ là cái cột sống, dần dần mọc ra xương ngực, xương tay, xương đầu, rồi đến xương chân.

Một lớn vỏ giáp từ hư không xuất hiện ráp vào nó. Nhìn nó đã triệt để như một chiến binh. Sắc mặt hung tợn, bốn mắt cùng hai răng nanh hiển hiện.

Con cự nhân giơ tay lên. Linh khí hội tụ lại vào bàn tay nó. Triệt để lắp ráp thành một thanh cự kiếm cực to và dài, tọa hình hoa văn vô cùng quỷ dị. Tính ra được con cự nhân phải cao tới 6m.Phi Dương trên vương tọa biến sắc. Từ con cự nhân này hắn cảm nhận được sức mạnh khổng lồ vượt qua cả hắn. Luồng khí tức rợn người kia không khỏi khiến hắn lông tóc dựng đứng, không rét mà run. Con cự nhân này chính là một tôn pháp tướng a.

Khẽ động, con cự nhân khẽ di chuyển lao thẳng đến Phi Dương. Trên đường nó đi qua cơ hồ gạch đá vỡ vụn, dấu chân sâu đến nửa mét. Đại sảnh làm bằng gạch đá vững chắc mà xuất hiện rạn nứt khắp nơi. Đến trước mặt Phi Dương nó tung ra một quyền.

Một quyền như sơn đào hải lãng, như một tòa cự sơn đè xuống một con kiến giống như.Một quyền tựa như khóa chặt hắn, hạn chế không gian đến cả hắn cũng vô pháp né tránh. Cắn răng một cái "Song Đấu Cực Quyền" bộc phát tiếp lấp đòn này.

Oanh!

Xoẹt.

Cơ thể Phi Dương chấn mạnh một cái cực mạnh. Tay hắn run run, khí huyết sôi trào. Hắn bay như một cái tên lửa thẳng từ trên ngọn núi bay xuống.

...

Dưới núi, Sơn Dương thành.

Thương dân đang đi qua vui vẻ, mọi người nói chuyện rôm rả với nhau chuyện nọ nhà kia rất vui. Trên đường rất đông người đi đi lại lại cực nhiều. Vệ binh cũng thường xuyên tuần hành đi khắp nơi trị an đi qua đi lại.

Một người mẹ dắt đứa con đến chỗ lão bản vỉa hè: "Có món đồ gì mới không lão."

Lão bản vui cười: "Có, hàng này mới nhập về tốt lắm".

Đứa bé kéo váy đứa mẹ: " Mẹ ơi, mẹ có cái gì đang bay kìa." Người mẹ ngảnh mặt lại, biến sắc vội vàng ôm đứa con dậy, chạy như ma đuổi trốn đi. Lão bản thấy kì quá, sao hai mẹ con lại chạy, nhưng không đợi hắn nhìn lại thì.

Rầm rầm rầm!

Thân ảnh Phi Dương va xuống dưới. Cú va chạm nổ như đánh bom, phạm vi 100m bên trong dân chúng chết la liệt trừ hai mẹ con kia.

Trong cái hố lún sâu, Phi Dương ho cả máu, thở hồng hộc như điên. Giờ này, hắn làm gì có thể quan tâm bao nhiêu người chết xung quanh chứ. Hắn chỉ có thể cảm khái, nói cái này là "Trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết" a.

Bình thường cao thủ đánh nhau sợ cũng đầy người chết không thừa cũng chẳng thiếu hắn một cái.

Con cự nhân trên núi nhìn xuống cái hố, rống lên như dã thú, bật mình lên nhảy lên cao đến tận 50m rồi bay thẳng xuống hố chỗ Phi Dương.

Rrrầmmm.

Lại một pha nổ hoành tráng phát nữa cái hố triệt đệ bành trướng lên 200m. Nhà cửa trong 2km triệt để đổ xuống tan hoang. Phi Dương bị đánh lún sâu xuống đất, xương ngực gãy vài cái, hắn không khỏi rú to từ cái hố ra "Aaaaa."

P/s: Trong truyện bình thường các đại nhân vật đánh nhau cũng hay có nhiều người tử vong nhưng người ta ít nhắc tới tránh tạo ấn tượng xấu cho truyện nhưng mình thì khác nha.

Chương 20: Chiến Võ Tướng (2)

Mỗi Võ giả khi đột phá một đại cảnh giới sẽ là một sự biến thiên khác nhau. Khác chỗ nơi đây, giữa Võ Vương và Võ Tướng là một cái lạch trời. Ta nói Võ Vương là dùng linh lực và lúc đỉnh phong là 2200 tia.

Thì đối với Võ Tướng sử dụng lại là nguyên lực ( nguyên khí, sức sống của đất trời.) Võ Tướng đối với võ Vương trên đại lục này chính là sự áp đảo tuyệt đối. Linh lực mạnh x2 linh khí nhưng nguyên lực mạnh x4 linh lực.

Có thể nói 2200 tia linh lực nếu trở thành Võ Tướng sẽ là 2200 tia nguyên lực (8,800 linh lực) đó. Và nguyên lực sẽ cứng x1,5 linh lực nên muốn thắng Võ Tướng không phải dễ.

Vậy nên Phi Dương kì thực yếu hơn Thiên Sơn một chút vì hắn có mỗi 8000 linh lực.

Phi Dương từ dưới hố cuồng hống mà lên, 1200 tia linh lực quán chú "Song đấu cực quyền" bạo phát mà ra. Ngọn lửa xanh từ tay hắn bốc cháy mà lên, luồng hỏa diễm kinh khủng đốt cháy không khí xung quanh.

Cự nhân thấy mình đánh mạnh vậy mà Phi Dương vẫn lao ra được. Hắn ngạc nhiên chốc lát nhưng vẫn cầm thanh kiếm cực đại đập thẳng xuống chỗ Phi Dương.

"Ầm."

"Oanh!"

Quyền với kiếm đan xen vào nhau, quyền kình cùng va chạm không khỏi lan tràn khắp đại địa. Vết kiếm vết nứt bắn tung tóe ra khắp xung quanh.

Dân chúng thì nhà ai cũng có tầng hầm đề phòng bay xuống trốn rồi. Chỉ có mấy người bị vỡ hầm, không chạy kịp hoặc nô lệ bị chấn chết.

Cự nhân cầm kiếm đối chọi với quyền được một lúc, hắn bị sức chấn đánh bật thẳng ra ngoài, thanh kiếm bị vỡ vụn mà ra, một bên tay giáp bảo vệ chấn vỡ lộ ra xương.

Phi Dương thì "Phóc." bay một tiếng đâm đổ một nhà tửu lâu.

"Cái gì?." Cự nhân điên kêu một tiếng, song quyền hắn nắm chặt. Khí tức một lần nữa bùng nổ, truy kích về phía Phi Dương.

Phi Dương thương chưa nghiêm trọng lắm, mà đối phương mạnh hơn nên hắn không muốn liên tục đối cứng, chết như chơi đó.

Xoay người, hắn đấm mạnh xuống đất, thủng một lỗ hắn chui xuống. Cự nhân đã bay thẳng đến chỗ đấy, hắn đấm mạnh một phát xuống.

Rầm!

Đại địa lại bị đánh thủng mà ra, nhưng thân ảnh Phi Dương lại không có ở đấy kèm theo một tiếng "Có giỏi vô đây a". Thực ra, thấy quyền hạ xuống, Phi Dương đã đánh thủng thêm một lỗ nữa chui sang.

Cự nhân thấy vậy hắn rống giận thét gào lên. Tiếp tục đánh xuống nơi có khí tức của Phi Dương. Phi Dương như con chuột vậy, vừa đánh vừa chạy, phía sau là tên cự nhân truy kích như thằng điên.

Hai người đánh nhau chạy khắp Sơn Dương thành như chơi đập chuột. Một quyền giáng xuống, mấy người dân nấp xuống hầm lại chết vài người.

...

Liên tiếp một canh giờ rượt đượt đuổi cơ rượt đuổi lên xuống cơ hồ cả cái thành trì nhỏ bé này đã bị đánh tan hoang, khói bụi khắp nơi nhìn hoang tàn đến cực điểm.

Phi Dương cũng đã mệt bở hơi tai, hắn thật không muốn ở trong thành sát sinh đâu. Việc vì sao hắn không thể ra khỏi thành thì rất rõ.
Thằng cha nào xây tường cao như vậy thì hắn băng qua kiểu gì, dưới đất chôn tường cũng sâu. Thử hỏi tên kia sẽ cho hắn thời gian rảnh mà chèo.

Hắn bay thẳng lên mặt đất sức mạnh bực phát mà ra. Hai tay bốc hỏa "Song Đấu Cực Quyền" thôi động cùng tên cự nhân này đánh đấm.

Cự nhân cũng không suy nghĩ nhiều đón tiếp hắn. Hai bên một to một nhỏ choảng nhau kịch liệt, quyền đấm cước đá rung chuyển đại địa.

Oanh!

Ầm!

Oanh!

"Thảo mẹ nó, chật vật vãi chưởng." Phi Dương không khỏi sủa tục mà lên.

"Chết, chết chết ngươi nhất định phải chết." Giọng nói lẩm bẩm từ trong thằng cự nhân liên tục vang ra bên tai hắn.

Theo Phi Dương, thằng cha này nhập ma mẹ nó rồi. Phi Dương hội tụ 1500 tia linh lực nương theo cơ thể bạo phát mà ra "Song Đấu Cực Quyền" chi uy giáng thẳng mà xuống.

Thấy quyền kình khổng lồ từ Phi Dương bạo ra, cự nhân cũng không giám thất lễ. Nguyên lực hắn hội tụ tại tay. Bàn tay triệt để biến lớn gấp đôi áp trục về phía Phi Dương.

Oanh!

Ầm ầm ầm.

Hai chiêu va chạm phía dưới, mặt đất liên tục rung lắc, hố to lập tức bao phủ phạm vị 400m. Xung quanh rạn nứt như kiểu mạng nhện. Không ngờ dưới đòn đánh này cự nhân chỉ bị đánh lùi 100m còn Phi Dương như đạn pháo đâm thủng một hố ở phương xa luôn.

Ở trong cái hố, Phi Dương rủ cả người đứng lên, máu tươi nôn ra liên tục. Lục phủ ngũ tạc hắn bị nát mấy cái. Xương gãy vài chiếc, khắp người rách rưới toàn thương tích nhìn rất thảm.

Ngẩng đầu lên nhìn tên cự nhân hắn rống lên.

"Khốn khiếp."

"Không xong đâu."

"Ngươi chết với lão tử a."

Đánh này giờ kỳ thật hắn với tên kia cũng tiêu hao rất nhiều. Đòn vừa xong cũng vậy. Phi Dương linh lực cũng tại tiêu hao linh lực duy trì. Phi Dương giờ còn cùng lắm là 3000 tia. Tên cự nhân kia cơ hồ giáp vỡ cũng gần như không còn, như bộ xương di động.

Thường thì lúc này thực là đã đến giờ lật bàn rồi. Phi Dương đứng thẳng mà lên. Ưỡn ngực nhìn chằm chằm tên cự nhân. Tay phải của hắn hỏa diễm bay lên rực rỡ. 1500 tia linh lực của hắn được quán chú thẳng vào "Song Đấu Cực Quyền" bùng cháy dữ dội.

Phía xa, con cự nhân thấy khí lực của Phi Dương tăng lên thì nó cũng bạo tăng lên cùng. Hai bên nhìn thẳng nhau một lúc lâu.

Khẽ động, hai người liền lao thẳng vào nhau tựa như máy bay phản lực đâm nhau vậy.

Pha va chậm sắp xảy ra, bỗng dưng thân ảnh Phi Dương biến mất, Cự Nhân ngạc nhiên nhất thời, hắn đã ra đòn nhưng không rút lại được.

Rầm!

Đánh mạnh một cái xuống đất. Thình lình thân ảnh của Phi Dương lại một lần nữa xuất hiện. Bất ngờ lúc này, hắn lấy gì mà tránh, cơ thể to như vậy căn bản tránh không nổi.

Oành!

Cự nhân bị đánh bay như đạn pháo nỏ hết đà đâm thẳng vào tường thành rầm. Trong đống đá đổ nát, cự nhân vẫn còn đấy nhưng hắn vẫn chưa chết. Xương cốt chỉ còn lại phân nửa. Cơ hồ tổn thương khá nặng.

Nó nhìn chằm chằm Phi Dương trên không, cực kì nghi hoặc tại sao hắn né được. Nhưng không nghĩ nhiều vì hắn rõ ràng Phi Dương chắc chắn không thể dùng trò kia được nữa, nếu không nãy giờ hắn đã không dùng.

Kỳ thật hắn đã đoán đúng trò trốn vào không gian của Phi Dương chỉ dùng được nhất thời một lần trong chiến đấu, đặc biệt nếu đột phá pháp tướng về sau có thể cơ thể cồng kềnh hắn sẽ không cho vào không gian được.

Phi Dương đứng đấy vẻ mặt nghiêm chỉnh, 1500 linh lực của hắn lần nữa bạo phát mà ra. Lần này cơ hồ là dùng hết luôn.

Cự nhân cũng vậy, tất cả sức mạnh còn lại của bộ cơ thể này lần nữa tập hợp lại vào tay hắn tạo thành một thanh kiếm. Hai bên đồng thời dơ quyền, kiếm lên chuẩn bị dầu hết đèn tắt thời điểm.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc vui vẻ:)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau