THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Giết Vào

Suýt quên, Phi Dương ngảnh mặt lại tiến tới xác của hai tên đã chết này. Vuốt cằm một chút, hắn nói: "Thay cái y phục vô trà trộn là ý hay a."

Hắn tháo đồ hai tên này ra mặc vào, nhưng cái nón đang đội hắn vẫn giữ cho ngầu.

"Khiếp, hai thằng này mấy tháng không tắm mà hôi thế." Hắn thì thào một cái. Đây là lần đầu tiên hắn mặc đồ thằng khác chả thấy ra sao cả.

Hắn chạy một mạch đồng thời khởi động hư không ẩn sát ra. Trong động này cảm giác của hắn vô cùng rõ ràng nhìn thấy ở đây khí tức số người. Thấy rõ ở đây có hai tên võ Vương cảnh hắn cũng không khiêng kỵ gì tiến vào động thủ từ vòng ngoài.

"Chậc, chậc tận 300 đứa vậy thì giết 100 đủ đột phá rồi."

...

Oanh oanh

Mấy thằng võ giả đang ngồi đập khoáng hăng hái. Thậm chí còn không để ý Phi Dương tiến tới.

"Người mới đi ra đào đi." Tên võ giả này thấy Phi Dương hời hợt nói một rồi quay đầu lại. Bất quá, trả lời hắn là một đoản kiếm bắn ra.

Xoẹt!

Đầu hắn rơi thẳng xuống trong vẻ mặt vẫn chăm chú làm việc. Tên bên cạch hoảng sợ lùi lại: "Ngươi, ngươi là ai?."

Nhưng đón lại liền là một kiếm vô ngực. Tên này võ giả nhìn ngực mình mang theo vẻ bi thương, ầm ầm ngã xuống.

Phi Dương nhìn hắn nói: "Đừng nhìn ta, ai bảo các ngươi có cái tông môn tốt đâu." Nãy giờ hắn giết khá nhiều tên cũng hấp thu đủ lực lượng để lên Võ Vương rồi.

Chỉ kỳ quái là khí tức đã lên đỉnh phong nhưng chẳng đột phá tý nào. Giờ thì hắn rõ ràng rồi muốn đột phá cảnh giới về sau cần lĩnh ngộ.

Mà tư chất của hắn hiện tại mới màu vàng cũng chả ra sao. Nghĩ là giờ cần giết một tên Võ Vương để lấy thêm cảm ngộ từ hắn chứ hai đứa hôm qua chưa đủ.

Hắn là kẻ phi thường biết tính kế. Không chắc thắng hắn sẽ không đánh đâu.

Cầm hết đống thuốc nổ hắn rải thẳng quanh một ngõ hang. Tin tưởng cảm nhận của mình, ở đây trong hang có một tên chấp sự là Võ Vương sơ kỳ và hai tên trưởng lão Võ Vương trung kỳ.

Đừng tưởng Thủy Sơn tông nhiều Võ Vương đỉnh phong thật ra không quá năm ngón tay.

Hắn xách một tên đệ tử đi vào địa bàn của tên Võ Vương sơ kỳ. Tên kia chấp sự thầm sắc khẽ động cảm nhận được có người đang động thủ tại chỗ của hắn: "Dám vô địa bàn tông môn của ta động thủ thật không biết điều."

Phi Dương cầm tên đệ tử kia bóp nát cổ ném sang một bên. Tên chấp sự kia lao thẳng tới chỗ Phi Dương ngay.

Khi tên chấp sự tới nơi, nhìn thấy Phi Dương cái mặt, sắc mặt hắn cuồng biến vội vàng chạy: "Là hắn, ta không phải đối thủ."

Vừa xoay người hắn cũng lấy ra linh thạch truyền âm cho hai trưởng lão: "Các trưởng lão, ta tao ngộ tên kia, mau tới giúp". Truyền âm xong, hắn liền chạy một mạch không do dự.

"Muốn chạy không dễ." Phi Dương mỉm cười.

Bùm!.

Đống đá bên trên đột nhiên nổ mạnh một cái sập xuống. Tên chấp sự kia sắc mặt cuồng biến thân ảnh hắn thối lui về phía Phi Dương. Nếu bị đống đá mấy trăm cân đè xuống hắn chỉ có chết.Đúng hướng hắn lui ra Phi Dương bàn tay bộc phát hỏa diễm nhằm hẳn đầu tên chấp sự.

Oanh.

"Song đấu cực quyền - bạo kích x4".

Trước uy áp ngập trời sắc mặt tên chấp sự tái xanh. Hắn hối hận khi tới đây, đối thủ của hắn quá thông minh đây căn bản là đấu trí a.

Phanh.

Tên chấp sự bay thẳng trở lại chỗ đống đá.

Rầm

Đại lượng thạnh đá đè lên nửa người hắn. Hắn đau đơn thét dài, trong cơn đau hắn nhìn thẳng Phi Dương.

"Tha, tha..".

Oanh.

Phi Dương lại cho hắn một đấm vỡ đầu. Cảm nhận đại lượng sức mạnh tràn ngập cơ thể. Sức mạnh của hắn cấp tiến tăng lên với vận tốc kinh khủng hắn ngồi phịch xuống. Từng tia linh khí xung quanh được rút nhanh về phía cơ thể hắn.

"Xin thông báo: hệ thống sắp thức tỉnh."

Nghe được âm thanh máy móc này Phi Dương thấy kỳ dị. Nó thật sự là hệ thống thật ư. Tuy nhiên giờ không còn nhiều thời gian hắn phải cấp tốc hấp thu linh khí.

...
Cảm thấy đại lượng linh khí trong hang suy giảm. Hai tên trưởng lão đang chạy sắc mặt cuồng biến.

"Không tốt, kẻ đó đang tại đột phá Võ Vương." Hai trưởng lão run lên một cái, tông môn động nhầm cái quái vật a.

Hai người đồng thời dừng lại. Rút ra thêm linh thạch truyền tin cho 2 vị trưởng lão ở gần đây. Một người là Võ Vương trung kỳ và còn lại là một vị Võ Vương đỉnh phong.

"Hai vị, xin hãy trợ giúp chúng ta, mọi người hãy tập hợp ở cửa động." Lưu Trưởng Lão truyền tin đi.

Xong xuôi hắn quay ra nhìn Hà trưởng lão: "Ông gọi các đệ tử sơ tán đi, ra ngoài chúng ta vây đánh hắn."

...

Tại chỗ ngồi, sau 15 phút hắn cảm nhận thấy luồng linh khí khổng lồ vờn quanh mình. Hắn có cảm nhận trở nên bất bại.

Vì căn cơ quá vững chắc nên số linh lực của hắn cơ hồ nhiều hơn võ giả bình thường. Người bình thường Võ Vương cảnh 1500 linh lực thì hắn là 2500 nhiều hơn tới 1000.

Đồng thời hắn thấy công pháp của hắn cũng đang biến thuế.

"Thức tỉnh hoàn tất. Sau khi thức tỉnh, toàn bộ chức năng reset hồi chiêu".

Nghe thấy âm thanh này lòng hắn không tự chủ mở thanh thuộc tính mình lên.

Tên: Phi Dương

Cảnh giới: Võ Vương sơ kỳ

Lực chiến: 700

Thiên Phú: Tinh Thần (kém)

Thần thông: không

Công pháp:

Thư viện: công năng dò xét, tay không phá lực.

Hắn ngạc nhiên quá đỗi, mình cứ nghĩ cái máy này hết đồ tốt rồi. Ai ngờ vẫn còn, lại còn cập nhật thêm mấy thứ lạ. Không chần chừ hắn vô kiểm tra đồ mới ngay.

*Công năng dò xét: cho phép khí chủ dò xét tu vi kẻ địch không quá một đại cảnh giới. Kể cả địch xài hàng che chắn.

*Tay không phá lực: Phá một đòn uy lực không mạnh hơn ký chủ gấp 10 lần, nếu gấp 10 chỉ suy yếu đòn đánh đó. Dùng một lần/ hồi chiêu 2 ngày.

Xem xong hai cái này hắn thấy hơi không có chỗ xài. Chỉ là hàng phụ trợ dò xét và bảo mệnh thủ đoạn mà thôi. Tuy nhiên có còn hơn không.

Tốn 15 phút hẳn khởi động xong cái này. Hắn ngảnh mặt cười khẽ: "Muốn tính toán ta, đó các ngươi phi thường sai lầm một kiện sự tình."

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 12: Một Đấu Bốn (1)

Ngoài cửa hang đang tụ tập đấy bốn người trưởng lão là Lưu Hải, Hà Cung, Vong Nhất và tu vi cao nhất là Du Quang đều tập tụ ở đây.

Ba người này nhìn đều là vẻ mặt trung niên nhân. Thực ra cũng đều là trưởng lão sống hơn hai trăm tuổi trong tông môn. Đừng nghĩ Võ Vương là cảnh giới thấp, bình thường chỉ là Võ Vương đã có thể sống đến 500 tuổi.

Du Quang trầm giọng hỏi: "Tên nghịch tặc kia ở trong hang phải không?."

Lưu hải chen giọng vô nói: "Đương nhiên là vậy, bất quá chúng ta hãy ở đợi hắn ra chứ vào trong hang vừa chật vừa khó chiến."

Hà Cung một bên phụ họa:" Lưu trưởng lão nói rất có lý đấy, các vị thấy thế nào."

Bốn người đồng thời gật đầu: "Vậy thì ta cùng nhau đợi hắn, đồng thời thông tri thêm mấy vị trưởng lão nữa."

Du Quang gằn giọng: "Lần này nhất định không để hắn lọt lưới nữa."

...

Vừa mới đột phá xong, Phi Dương vẫn đang ngồi suy tính tại đây. Hắn tuy mạnh nhưng địch đã đông giờ lại càng đông hơn.

Bọn khốn này như keo da chó vậy hắn càng giết đến càng lắm, giờ hắn thật muốn diệt Thủy Sơn Tông.

Hiện tại, hơi nhức óc một chút nhưng không có nghĩa không có cách phá cái cục này. Nếu để càng lâu nguy hiểm càng cao giờ hắn càng không muốn nghĩ. Cách duy nhất là chiến theo bản tâm thôi.

...

Bốn tên trưởng lão đứng bên ngoài chăm chú nhìn vào cửa hang. Bọn hắn đang lo không biết tiểu tử kia sẽ giở trò gì.

Rầm.

Bốn viên đá tảng đồng thời bay thẳng lên trước mặt bốn vị trưởng lão. Không nhanh không chậm, bọn họ đều thả lỏng một cái tung lên một quyền.

Bùm

Bốn khối đá đồng loạt vỡ tung bay thành mảnh vụn. Khi hòn đá vỡ tung ra thì như thể phát bụi, khói tỏa ra tràn gập hiện trường.

Khác ở cái sau hòn đá mà Du Quang trưởng lão đón đỡ chính là thân ảnh Phi Dương lao thẳng về phía hắn.

"Đáng tiếc ta biết ngươi nhằm vào ta." Du Quang đã nghe qua vụ của Tống chấp sự nên hắn đã chuẩn bị trước mở chân khí hộ thể lên nhanh rồi giơ hai tay lên đón đỡ lấy Phi Dương.

Phi Dương xì cười một cái: "Lão đầu tử, một trò tất nhiên ta sẽ không dùng hai lần."

Trong chớp nhoáng Phi Dương mở dịch chuyển lên. Thân ảnh hắn vặn vẹo trong không khí để lại tiếng chấn rung rung.

"Đây là võ học gì?." Du Quang trưởng lão ngạc nhiên há hốc mồ, hắn lăn lội giang hồ bao lâu ấy vậy mà không thấy tuyệt chiêu này bao giờ.

Hư không Ẩn Sát Thuật - Dịch Chuyển

Từ đằng sau hắn thân ảnh Phi Dương đồng thời xuất hiện nắm chặt song quyền quyền vung lên.

Ầm.

Song đấu cực quyền - bạo kích (x5 sát thương)
Phải biết khi hắn là võ linh đã có thực lực đánh với Võ Vương rồi còn chưa kể giờ hắn đã là Võ Vương cộng thêm x5 thì quân địch trên hắn hai giai cũng mất đi nửa thành chiến lực.

Nắm đấm bùng cháy hỏa diễm màu xanh đánh về phía lưng Du Quang. Rợn tóc gáy lên một cái nhưng hắn đã không kịp xoay mình.

Bành.

"Aaaa!."

Thân ảnh Du Trưởng lão bay rớt ra ngoài. Miệng hắn cuồng phún ra máu. Tuy thủng ngũ tạng lụng phủ nhưng hắn chưa đến nỗi bị ảnh hưởng tính mạng.

Thấy vậy Vong Nhất kêu một tiếng "Lưu trưởng lão!." Không do dự, hắn bay thẳng về phía Phi Dương.

Không nhanh không vội hắn tập trung sức mạnh tung ra thức quyền: "Tiêu Khiển quyền" đi ra gào thét sóng gió đập về Phi Dương.

Trước quyền kình kinh đào hải lãng, Phi Dương mặt không đổi sắc tung ra "song đấu cực quyền" đón đỡ.

Song quyền chạm nhau kình khí bắn một cái Vong Nhất bay về phía sau vài mét. Kêu lên một tiếng" cờ rắc", hắn bị nứt một tý xương đau rên rỉ lên.

"Đauuu.."

Cùng lúc đấy Lưu Hải cùng Hà Cung cũng tới trước mặt Phi Dương. Lưu Hải cầm kiếm, Hà Cung thì cầm thương. Hai người không do dự cùng thi triển tuyệt kĩ của mình.

"Bạo liệt xuyên thương.".

"Chỉ dịch tích kiếm".

Phi Dương sắp mặt không biến hóa. Ngưng tụ 600 linh lực vào thanh kiếm chuẩn bị trước dắt bên hông.

Hắn cũng hay mang theo thanh kiếm này đơn giản chỉ là phòng bị và nó cũng là gia tộc hắn rèn rất khó gãy.
Xoẹt

Chém ngang một cái hắn cùng một lúc đẩy lui hai thằng này ra. Lợi dụng hai tên mất đà. Phi Dương lao thẳng đến trước mặt Hà Cung bổ dọc xuống một kiếm.

Hà Cung lúc này cũng vô cùng hốt hoảng, hắn không nghĩ tới Phi Dương còn khí lực. Bởi vì hắn không biết Phi Dương nhiều linh lực.

Vội vàng một cái hai tay Hà Cung dơ thương lên đỡ.

Oong.

Rung nhẹ một cái, không chỉ có dừng lại tại đây. Phi Dương tay trái bộc phát ra ngọn lửa màu xanh. Tập trung linh lực quán trú vào "song đấu cực quyền" hắn táp ngay thẳng vào bụng Hà Cung.

Phanh.

Hà Cung thần sắc cứng ngắc ra. Hiển nhiên là hắn bị Phi Dương đánh cho xuyên qua bụng để lại một lỗ hổng to ở bụng hắn. Hắn không dám tin đây là một kẻ vừa mới đột phá Võ Vương a.

Lực phản chấn khiến hắn rớt xuống cái, hai tay rủ xuống bỏ ra đoản thương mình đang cầm.

Không bỏ qua cơ hội này, Phi Dương bắt lấy thanh kiếm ngưng tụ áp súc 300 tia linh lực vào đó. Sau đó hắn giơ lên cho Hà Cung thêm một nhát chém.

Bình thường một vị Võ Vương cảnh dùng linh lực tối đa cũng chỉ 1600 mà thôi.

Ai có thể như hắn xài được linh lực nhiều vậy, nếu dùng nhiều đánh vài phát có khả năng cạn linh lực và bị treo a.

Một đường kiếm khí óng ánh va vào Hà Cung. Nhìn thấy ánh sáng đến gần Hà Cung nhắm mắt lại, run sợ cảm nhận tử vong.

Phanh.

Thân thể Hà Cung đã bị ngạnh sinh sinh chém thành hai nửa rơi xuống dưới không còn khí tức. Nói thì chậm,nhưng việc này chỉ xảy ra trong nháy mắt.

Nhìn thấy huynh đệ của hắn chết, Lưu Hải thét dài một tiếng: "Không, Hà Huynh". Hắn và Hà Cung là bạn thân dao, hai người đồng thời phấn đấu. Nhìn thấy bạn thân mình chết hắn cũng không khỏi buồn lòng.

Phi Dương gằn giọng lên một cái: "Các ngươi muốn giết ta, các ngươi sẽ phải gánh hậu quả." Rồi hắn liền đeo bảo kiếm về lại sau lưng.

Lưu Hải quay sang hai người nói: "Vong Nhất, Du Quang chúng ta cùng hợp lực một lần".

Du trưởng lão vươn mình dậy nói: "Kẻ này rất mạnh, toàn lực không được để dành linh lực phải chấm dứt nhanh".

Bị đánh lén thương nặng giờ hắn đã mất đi ba thành sức chiến, hắn phải dồn toàn lực lần này. Tiểu tử này có rất nhiều chiêu bài không thể khinh xuất nếu không hắn có thể vẫn lạc bất cứ lúc nào.

Vong Nhất cũng nhảy lên nhìn chằm chằm thân ảnh Phi Dương đang đứng kia. Chưa bao giờ hắn có cảm giác lo lắng như lúc này.

Ba người đồng thời hít sâu một cái tăng cường linh lực lên.

Phi Dương đứng bất động nơi đó thủ thế. Từng giọt mồ hôi trên má hắn chảy xuống. Hắn đang căng thẳng a.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 13: Một Đấu Bốn (2)

Lưu Hải, Vong Nhất, Du Quang đồng thời đứng ba hướng khác nhau. Bọn hắn nhìn chằm chằm Phi Dương như muốn ăn thịt hắn.

Khẽ rung một cái cả ba tăng cường linh lực lên. Từng tia khí thế bay ra từ người bọn họ. Luồng linh lực ba động đến mức khiến cỏ cây lung lay.

"Mọi người xuất thủ." Du Quang khẽ truyền âm một cái đồng thời hắn cũng rút lên đoản kiếm của mình ra.

Vong Nhất với Lưu Hải liếc nhau. Nhìn thấy Du Quang động, bọn hắn cũng động. Ba người từ ba hướng khác nhau bay về phía Phi Dương.

Nhìn ba thằng này lao tới Phi Dương cũng không thể sơ xuất. Hắn cũng lấy kiếm mình ra. Tay phải cầm kiếm, tay trái bốc hỏa xanh. Khí lực của hắn cũng đồng thời bạo tăng lên.

Trước mắt, Du Quang tập hợp vô số luồng kiếm khí quang mang, uy áp bạo tăng như mưa, tung bay toán loạn.

Đồng thời bên trái và phải, Vong Nhất cùng Lưu Hải cũng bạo tăng linh lực đánh về Phi Dương.

Trong khoảnh khắc ba người gần đến, Phi Dương khẽ động một cái. Hắn nhảy lên không trung một phát. Nếu bị ba kẻ này dồn góc khả năng hắn sẽ vẫn mất.

Nhìn thấy Phi Dương bay lên, cả ba người cũng đồng thời nhảy ra đánh về phía hắn.

Phi Dương tập trung linh lực chém ra phát kiếm đón đỡ kiếm của Du Quang "keng". Đồng thời lấy quyền đón cú đánh của Vong Nhất "ầm".

Cùng lúc đó, kiếm khí của Lưu Hải bay đến, không vội vàng. Hắn gia trì linh lực vào chân mình, đạp mạnh xuống. Khí kình chấn to một tiếng, người hắn bay về phía tán cây. Kiếm khí chỉ để lại vết rách quần áo và xước ở ngực hắn.

Thấy Phi Dương lùi lại ba người kia cũng không nghĩ nhiều tiến thẳng lên đánh tiếp về phía hắn.

...

Phanh, phanh, phanh.

Liên tục giao thủ trên chục chiêu. Bốn người liên tục đánh chém chạy loạn xạ trong rừng.

Giao thủ liên hoàn, Phi Dương liên tục bị bức lui, lùi dần về phía một hốc cây. Lúc này, quần áo của Phi Dương đã bị đánh tả tơi. Khắp người hắn tràn đầy vết thương với cắt xén, nhìn như một huyết nhân.

...

Giao thủ đã gần đến hồi kết, khí lực của cả bốn người cũng không còn nhiều. Phi Dương hắn cũng đành lấy thương đổi thương, đồng thời giảm bớt khí lực ra trì trên kiếm.

Còn chiêu "song đấu cực quyền" không tốn khí lực nếu hắn không thể lãng phí truyền vào tăng uy lực vô nghĩa làm gì, hắn cần là có thể cố thủ tới giờ này.

Du Quang hai con mắt lóe lên sát cơ. Dồn linh lực quán chú vào thanh kiếm của mình. Hắn thét lên một cái, đường kiếm của hắn lăng lệ như điện quạng xoẹt mà ra.

Giống như lôi đình chi uy, đâm thẳng về Phi Dương. Mặt không đổi sắc Phi Dương nhấc kiếm lên đón một phát.

Bành.

Luồng kiếm khí chấn ra không khỏi khiến tay của Phi Dương rung mạnh cả lên.

Phi Dương hiện tại mới Võ Vương sơ kỳ mà Du Quang đã tận Võ Vương đỉnh phong. Nội tại cực khỏe thông qua thanh kiếm đánh còn vào cả người hắn không khỏi kiếm hắn phun ra cả một ngụm máu tươi.

Đồng thời, Lưu Hải tiến về phía bên phải hắn cũng không để Phi Dương có cơ hội, hắn cũng chém xuống Phi Dương một kiếm ngang qua.
"Chỉ dịch tích kiếm."

Kiếm khí bay tới Phi Dương không thể né kịp. Hắn chỉ có thể nghiêng người ra cái để kiếm khí chọc thủng bả vai mình. Không chịu nổi đau đớn, hắn gầm lên một tiếng.

"Chó chết."

Cùng lúc đó Vong Nhất bên trái cũng đánh tới, nồng đậm linh lực quán chú trên tay hắn. Quyền kình kinh đào hải lãng, khí thế bàng bạc hạ xuống.

"Tiêu khiển quyền."

Oành.

Phi Dương bị đấm mạnh vào bụng. Hắn phun máu càng kịch liệt. Ngũ tạng lục phủ bị xoắn ra. Cả người hắn bị ngạnh sinh sinh đánh bay đến chục mét.

...

Đứng dậy nơi xa, Phi Dương kịch liệt ho khan. Ôm bụng ngượng ngượng đứng dậy dựa lên cái cây. Đây đúng là một trận đánh chật vật. Bất quá, ta không thể thua.

Hắn bật thẳng người lên bỏ qua cơn đau của mình, mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm ba tên trưởng lão đang tiếp cận.

Phi Dương cười dại ra nói: "Có giỏi vô đây."

Hắn không lùi mà tiến, tập trung thật nhiều linh lực ra vào hai tay lao thẳng về Vong Nhất.

Cả ba tên trưởng lão lúc này đều tung ra sát chiêu của mình. Lúc thấy Phi Dương chỉ đánh về Vong Nhất, không phòng thủ bọn hắn ngạc nhiên một cái, lộ ra sát cơ càng nồng đậm.

Đang lăng không về phía Vong Nhất lúc này. Phi Dương liền xoay người một cái khiến cả ba ngạc nhiên. Nhưng ba đòn đánh đang đến hắn làm được gì.

Phi Dương cười gằn một cái. Nhìn thấy kiếm khí của Lưu Hải hắn không khỏi truyền linh lực vào kiếm sau lưng, chủ động lấy lưng mình cản đòn chém ngang đó.Xoẹt.

Kiếm khí đi qua để lại một vết chém ngang sâu khắc trên lưng Phi Dương. Đồng thời, hắn cũng luồn tay ra bắt lấy tay của Du Quang, luồng chấn kiếm khí từ Du Quang không khỏi khiến tay hắn bị xoắn một vòng, máu tươi rỉ ra, xương rạn nứt đau đớn khiến hắn tím cả mặt.

Thời điểm này, hắn xoay nhìn ra Vong Nhất, giẵm mạnh đất lên, đồng thời hắn nhấc khuỷu tay lên hạ mạnh một phát xuống.

Mặt đất rung mạnh không khỏi khiến chưởng của hắn loạng choạng ra, Phi Dương cùng dơ khuỷu tay lên đập xuống khiến cổ tay hắn lệch sang một bên. Quyền của Vong Nhất đánh sang chỗ khác.

Nhân cơ hội, Phi Dương hạ thẳng quyền vào đầu hắn.

Bùm! Đầu của Vong Nhất tựa như một trái dưa hấu nổ bể tung ra.

"Vong, vong sư đệ,aaa.!" Du Quang thấy cảnh này không khỏi rú lồng lộn lên. Vì giết một tên tiểu bối mà bọn hắn chết tận hai người, quá nhục nhã.

Lưu Hải không nói gì, hắn nắm chặt đoản kiếm nhìn chằm chằm Phi Dương.

Nhẩy lùi xuống lần nữa, lần này linh lực hai bên đã gần cạn rồi. Giao thủ nãy giờ cũng hơn nửa canh giờ Phi Dương chắc chắn mình còn ba lần bộc phát linh lực nữa.

"Du sư huynh, chúng ta liều một lần thống khoái đi." Lưu Hải qoay sang phía Du Quang

Du Quang Gật đầu nhẹ một cái. Hai người đồng thời nhấc kiếm lên. Khí thế cùng linh lực hai người vọt tăng. Cả hai người cũng cùng đặt hai mũi kiếm vào nhau.

"Song kiếm hợp nhất."

Vèo.

Khẽ động, cả hai phóng mạnh về phía Phi Dương. Luồng khí thế bàng bạc, kiếm khí như thác nước dâng trào. Xoắn nát toàn bộ cảnh vật xung quanh. Từ cây cối cho tới hòn đá đều bị cắt nhỏ ra.

Luồng sóng khí vô cùng mạnh. Khiến cho Phi Dương không khỏi biến sắc, nguy cơ tử vong phát động trong lòng.

Cảm giác run sợ phát ra. Phi Dương chém bỏ luôn chấp niệm này đi. Đã là cường giả thì phải giác ngộ tử vong.

Hắn giơ tay phải mình lên, hét vang một tiếng thật to, thật khí thế: "Tay Không Phá Lực."

Chiếc bảng máy tính rung mạnh lên một phát.

Ầm ầm.

Một luồng ba động không khí xuất hiện, vết rạn nứt không khí xuất hiện trên tay Phi Dương.

Oanh!

Vết rạn nứt phá tan luồng kiếm khí cùng uy lực của hai tên trưởng lão trước mặt hắn. Kiếm khí vỡ tung ra, sắc mặt của Lưu Hải và Du Quang cứng đờ. Làm sao có thể, hắn làm cách nào phá được.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 14: Về Thành

Luồng khí trước cái uy áp từ bàn tay Phi Dương bay toán loạn mà ra. 10 m phạm vi bên trong khu vực đã bị tàn phá gần như trơ trụi.

Phi Dương đứng đấy thần sắc lạnh lẽo nhìn về Lưu Hải cùng Du Quang. Dưới con mắt này hai tên trưởng lão máy động trong lòng.

"Chết."

Phi Dương rống to một tiếng. Linh lực của hắn bạo tăng mà tuôn về hai tay. Luồng hỏa diễm màu xanh xuất hiện khí thế bừng bừng. Không do dự, hắn lao thẳng về phía hai tên trưởng lão.

Thấy thân ảnh Phi Dương đang tiếp cận, hai người không khỏi cảm giác không ổn, họ vội vàng giơ vũ khí lên đón.

Vừa pha bộc phát vừa rồi linh lực tiêu hao. Cả hai cũng không có thời gian quán chú kịp, linh lực chém ra cũng mỏng manh không còn dồi dào tựa như linh lực họ sắp hết.

Mà Phi Dương thì khác, hắn đã để dành linh lực cho thời điểm dầu hết đèn tắt này.

"Song đấu cực quyền."

Oanh!

Luồng linh lực khổng lồ từ Phi Dương như áp trục đè nén xuống. Lưu Hải cùng Du Quang sắc mặt cuồng biến. Miệng phun máu tươi bay như phản lực bắn ra hơn chục mét.

Không để bọn chúng có cơ hội, Phi Dương rút ra đoản kiếm bay thẳng đến chỗ Lưu Hải.

Nhìn thấy Phi Dương như tử thần tiếp tới, Lưu Hải vội vàng sợ hãi, linh lực của hắn không có nhiều như Du Quang, hắn đã cạn rồi. Bị chém là chết chắc.

Lưu Hải vội vàng nói: "Ta là Thủy Sơn Tông trưởng lão, có gì ta có thể cũng có thể cho ngươi thậm chí nô ấn cũng cũng được."

"Ngươi nói lời này cũng muộn rồi, ta cũng không cần kẻ yếu như ngươi là thuộc hạ của ta." Phi Dương không chần chừ cầm thanh kiếm chém ra.

"Đừng, aaa" Rú thảm lên một tiếng, thanh kiếm đã cắm xuyên họng Lưu Hải. Hắn nghẹn họng muốn nói gì đó rồi người rủ xuống.

Phía xa, Du Quang mắt dửng lên, hắn biết giờ chỉ có thể liều mình quyết chiến với tên khốn này. Hắn hét lên một cái khí thế linh lực hỏa tán mà ra, kiếm thế như thiên đào hải lãng từ tay hắn bộc phát. Hiển nhiên là dầu hết đèn tắt rực rỡ phút cuối.

Phi Dương cũng vậy, hắn cũng chỉ còn một lần bộc phát linh lực. Hắn chỉ có thể cầu may đón được qua đòn này. Nhấc lên đoản kiếm, cấp tốc truyền linh lực còn lại của mình vào.

Hai người đồng thời nhìn nhau. Đồng thời khẽ bật mạnh lên lao như một mũi tên va chạm.

Oành.

Hai thanh kiếm vỡ toang ra cùng lúc, luồng rung chấn bạo táng bạo nên một hố sâu 5m. Khói bụi bay toán loạn. Trong làn khói hai người đều cùng nhau gượng dậy.

Du Quang cười nhẹ một cái nhìn chằm chằm Phi Dương nói: "Tiểu tử linh lực ngươi đã hết, giờ đánh võ thuật với ta đi. Hơn nữa, lão phu tất nhiên không sợ thua ngươi, chỉ cần câu giờ vài phút thì các trưởng lão kia sẽ tới."

Phi Dương nhàn nhạt nói một lời: "Lão đầu tử, có vẻ ngươi hơi bị nhầm rồi, ngươi chưa rõ tại sao đánh lâu vậy mà linh lực ta mới hết sao?."
Ở bàn tay hắn luồng hỏa diễm màu xanh lại bạo phát mà ra lần nữa. Tất nhiên song đấu cực quyền có hai chế độ là có thể không quán chú hoặc quán chú thêm linh lực để tăng uy lực lên một chút thôi.

Thấy vậy, Du Quang không khỏi biến sắc:"đừng, đừng." Nhưng không đợi hắn nói hết lời cú đấm của Phi Dương đã bay đến.

Ầm.

Đầu của Du Quang bị đánh nổ tung ra, óc văng lên trời. Để lại một thi thể không đầu ngã quỵ xuống đất.

Lại một lần nữa, cảm nhận được đại lượng sức mạnh lại truyền vào cơ thể. Phi Dương không khỏi vui loạn. Khí tức của hắn lại một lần nữa bạo tăng lên Võ Vương trung kì. Giờ thời hắn có tự tin đến cả Võ Vương đỉnh phong cũng không là gì với hắn.

Bất quá, có kẻ sắp đến, không thể ở đây vui cười được. Hắn còn có thương thế nữa, ít nhất vài tuần mới khỏi được. Xoay người một cái hắn băng vào rừng chạy thẳng về Sơn Dương thành.

...

Phi Dương vừa đi không lâu, đã có hai thân ảnh chạy đến đây. Thiên Thủy, Hà Sơn trưởng lão thấy vết máu. Họ vội vàng lần theo. Khi thấy thi thể bốn tên trưởng lão bọn hắn không khỏi rú lên.

Thiên trưởng lão than thở một cái: "Mọi người, đến trễ". Hắn cũng không khỏi buồn khi nhìn thấy cảnh này.

Hà Sơn khóc òa lên, tròng mắt xích hồng như con báo: "Hà sư đệ, nhất định huynh sẽ trả thù cho đệ."

Một bên Thiên Thủy nói: "Từ từ, Hà trưởng lão, vụ việc đã ngày một nghiêm trọng, chúng ta phải đi báo cho tông chủ ngay".

Hà Sơn gật đầu, hắn rõ ràng chuyện lần này ngày một nghiêm trọng. Không thể chậm trễ được. Thân ảnh hai người phóng vút trở về trong đêm đen.

...Nửa đêm, Phi Dương chạy như chó chết vào thành. Tất nhiên là hắn leo tường vào. Hắn giờ thương thế rất nặng không thể ngất ngoài kia để bị người ám toán được.

Chạy đến trước nhà trọ, Phi Dương nhảy vào cửa sổ ngay. Thanh Liên đang xếp đồ thấy hắn bay vào không khỏi giật mình kêu: "Ai?".

Giật mình một cái, nhìn thấy Phi Dương máu me đầm đìa nàng không khỏi ngạc nhiên:" Chàng đi đâu mà thương nặng thế kia?".

Phi Dương không nói gì, hắn ngã thẳng vô giường rồi nói: "Băng bó hộ ta cái."

"Trời, vừa về đã bắt băng bó rồi." Nàng tiến lại gần băng lại cho hắn. Một lát sau, nàng thở phào ra một cái: "Xong rồi."

Nàng đang định đứng dậy đi thì Phi Dương kéo thẳng nàng vào ôm chặt lấy. Giật thót một cái nàng vội nói: "Đợi đã, để thiếp đi nấu cơm, giờ mới chập tối mà."

Phi Dương cười nói: "Liên nhi à, không ăn uống gì hết, ta mệt ngủ thôi a." Phi Dương ôm chặt nàng vào lòng như ôm gấu, đắp chăn tắt đèn rồi ngủ liền.

Thanh Liên bất động liền, nàng không dám phản kháng. Ai biết tên này giận sôi lên thì chuyện gì sẽ xảy ra. Hắn mà thổi khẩu khí một cái là nàng bốc hơi liền.

...

Thủy Sơn Tông, phòng nghị sự.

Thủy Sơn Tông là cự đầu xà vùng này, cũng chính là nhị lưu tông môn chỉ sau các đại tông môn mà thôi. Trên đại lục này nói quyền uy nhất chính là ngũ đại tông môn. Tuy vậy, một nhị lưu tông môn tính là mạnh, nhưng so với đại tông lại là tiểu vu gặp đại vu a.

Bây giờ, mọi người trong sảnh nghị sự đều đang hoang mang. Lúc trước ở đây có sáu tên trưởng lão Võ Vương trung kì cùng hậu kỳ, bốn trưởng lão Võ Vương đỉnh phong.

Vậy mà giờ giảm hẳn đến bốn người. Thật sự là thảm trọng. Bọn hắn ở đây cũng không khỏi hoang mang, đặc biệt là một số trưởng lão còn định trốn ra tông vì sợ chết.

Nhìn thấy cảnh này Thiên Sơn không khỏi đau đầu, hắn quát mạnh một cái "Đủ rồi."

Các trưởng lão giật nảy mình hoảng hốt cúi đầu xuống.

"Được rồi, từ mai chúng ta sẽ xé bỏ truy nã tên kia đồng thời tập trung đi tìm tiểu tử kia. Nếu thấy không vội giao thủ, truyền tin về ta sẽ tự mình đi bắt hắn." Thiên Sơn gằn giọng một cái.

Rồi hắn trầm giọng nói thêm một lời: "Giải tán". Tất cả các trưởng lão vội vàng khúm núm lui bước xuống.

Sau khi mọi người rời đi, bên cạch tông chủ Tống trưởng lão vội nói: "Tông chủ, lão hủ có cảm giác bất an, tên tiểu tử kia ngày một mạnh cực kỳ, sợ rằng sẽ vượt qua khống chế mất."

Gật đầu một cái, Thiên Sơn không khỏi trầm tư, cuối cùng hắn nói: " Chỉ là một Võ Vương mà thôi, tông môn này đã được ta tọa trấn trăm năm không đổ, giờ cũng vẫn vậy."

P/s: chúc các đạo hữu đọc vui vẻ.

Chương 15: Thời Cơ

Hai tuần sau, trong quán trọ.

Phi Dương đang ngồi trên cái ghế lắp chân tròn đung đưa uống trà thư giãn. Tĩnh dưỡng suốt hai tuần nay vết thương của hắn đã gần như khỏi hẳn chắc chỉ hai hôm nữa là xong.

Kể ra thì cuộc sống mấy hôm nay của hắn khá phê, sung sướng. Ăn, nằm, nghỉ và ôm gấu khiến hắn thấy cuộc đời khá an nhàn.

Nhưng hắn không phải là kẻ sẽ bị niềm vui tầm thường chi phối. Hắn vẫn không quên cái truy cầu trường sinh của mình. Ngồi lại đây, hắn cũng đang cảm khái về thời gian vất vả vừa qua.

Giờ thì hắn đang đợi cơ hội, một cơ hội chín mồi để thanh lý Thủy Sơn Tông. Lý do gần đây hắn cũng không ra khỏi nhà cũng là vì tránh bị người nhìn thấy.

Ở đời nhiều khi cũng phải thật cẩn thận vạn nhất sẽ không có truyện.

Lạch cạch.

Liên nhi mang đồ ăn từ dưới lầu lên cho hắn một mâm cơm tròn thịt cá đầy đủ đặt xuống bàn.

Phi Dương thèm rỏ dãi tiến vào bàn cơm ăn như hổ đói. Tuy võ giả cũng có linh lực duy trì có thể hấp thu không khí mà nhịn ăn mấy tháng cũng được.

Nhưng hắn thì khác, không thể vì không đói mà bỏ đi đồ ăn ngon như vậy được. Ăn không khí vừa vô vị vừa nhạt bỏ mẹ.

Liên nhi bên cạch không khỏi cười khúc khíc nhìn hắn: "Chàng ăn từ từ thôi."

"Kệ ta đi chứ a, nàng đi xuống bảo thằng trưởng quỹ lấy thêm đi, ít quá."Phi Dương vừa nhai vừa nói.

Gật đầu một cái Thanh Liên chạy xuống lấy thêm đồ ăn cho hắn. Ăn cơm xong xuôi một cái, nàng nói với hắn: " Chàng nghỉ ngơi đi, để thiếp đi mua thêm chút thuốc cho chàng."

Phi Dương tùy ý gật đầu một cái rồi lại lăn ra giường ngủ.

...

Lúc này, một vị đại hán cưỡi trên một con lừa đen đang lặng lẽ đi vào thành. Nhìn một vẻ chả có phong cách gì cả. Ăn mặc thì xộc xệch quần áo thì dơ giáy.

Nhìn thấy dáng vẻ như vậy nhiều đệ tử con em giàu có thấy cũng mà cười. Nhưng khi nhìn thấy cái huy hiệu đeo trên trán họ không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

Đấy là Huy Hiệu của Dương Quan môn, một trong ngũ đại thế lực tông môn hùng hậu. Hiển nhiên những kẻ có đeo huy hiệu chính là trưởng lão một trong.

Đại hán dừng lại nhìn thẳng một tên khách qua đường: "Thiên Thủy tông ở chỗ nào?, dẫn ta đi."

"Vâng, vâng thưa đại nhân." Tên hành khách này không khỏi xoắn xuýt đưa hắn đi.

Dừng lại, trước cổng ngọn sơn phong tên đại hán ném cho thiếu niên một thỏi bạc rồi kéo ngựa đi lên.

Đang ngồi làm việc, Thiên Sơn không khỏi nhíu mày cái. Hắn vội vàng cất hết đồ đạc lại chạy vội ra trước cổng vào."Đại nhân, ngọn gió nào đưa ngài tới đây." Thiên Sơn xoắn xuýt nói lung tung lên nhìn chả giống uy nghiêm một tông chủ gì cả.

"Không có gì, ta vào trong hẵng nói." Đại hán kéo theo con lừa cùng Thiên Sơn đi vào.

Ngồi trên chủ vị đại hán nói: " hôm nay ta có việc cần nhờ ngươi đi theo ta, để thương nghị một việc trọng đại không được chậm trễ."

Thiên Sơn thần sắc rất gấp gáp: "Đại nhân nhưng mà ta, tông ta đang có chuyện gấp."

Đại hán rống lớn: "Ngươi bắt buộc phải đi, nếu không chết".

Một câu nói này không khỏi khiến Thiên Sơn tái mặt run run: "Ngài đợi ta thu xếp một chút."

"Không thể chậm trễ được ta cần các ngươi đi cùng để vây quét tổ chức kia, không thể bọn chúng hoàn thành mục đích được." Đại hán nói xong rồi quay người đi ra.

Thiên Sơn vội vàng thông tri các trưởng lão về điện. Trước khi đi để phòng bị hắn gọi tất cả mọi người trong tông tập hợp.

Thiên Thủy trưởng lão không khỏi than thở: "Tông chủ, ngài sắp đi."

Tống trưởng lão nói thẳng: "Vấn đề là ta chưa bắt được tên đó".

Thiên Sơn thấy vậy không khỏi nói: "Vậy thì sao chứ, hắn chỉ có một người, cả cái tông môn để làm gì huống chi còn có đại trận chứ."

Một trưởng lão vội nói: "Nhưng..."
"Không nhưng nhị gì hết cứ thế mà làm." Thiên Sơn gằn lên một cái để lại câu nói: "Ta đi đây." Rồi phóng đi ra đại sảnh.

Sắp xếp trận tự một lần xong xuôi, hắn cải tạo lại lần nữa đại trận để phòng bị truyện bất trắc. Rồi hắn đi thẳng ra đến trước mặt đại hán.

Thiên Sơn nói: "Đại nhân ta đi thôi".

Gật đầu một cái, hai người một ngựa một lừa đi ra khỏi thành.

...

Không được bao lâu trong thành tin tức ngũ đại tông môn triệu kiến mấy vị tông chủ đi làm việc gì đó đã truyền khắp thành.

Nói thật, tuy Phi Dương ở trong phòng trọ nhưng hắn luôn có thể vận dụng linh lực kiểm tra tin tức xung quanh.

Khi nghe tới cái tin này. Hắn không khỏi bật mình từ ghế lên cuồng cười một tiếng: "Đợi bao lâu, cuối cùng thời điểm đã tới."

Hắn mở cái hòm ra lấy hết các đạo cụ từ bom khói, bom nổ tới bom gai dắt hết vào hôm. Lắp thêm cái mặt vào trên áo.

Hắn đi ra hôn thẳng Liên nhi một cái rồi nói: "Liên nhi, ta sẽ đi một vài ngày nha." Phi Dương nói xong rồi hắn xoay người cầm lấy đoản kiếm treo trên tường đi thẳng ra ngoài.

"Tốt nhất chàng đừng về nữa đi." Thanh Liên nàng cười nhẹ nói một câu.

...

Giữa đường phố, một thân ảnh liên tục du tẩu. Nhiều người đi đường thấy hắn cũng vội vàng tránh né ra. Đó chính là Phi Dương.

Phi Dương chạy như bay trên đường cái. Hiển nhiên nơi hắn tiến tới chính là Thủy Sơn Tông.

Hắn đợi chính là thời điểm này. Một vị tông chủ cũng không thể lúc nào cũng ở tông môn được a. Đặc biệt là nhị lưu tông môn. Chỉ cần có sơ hở này là hắn có thể lợi dụng ngay.

Đi tới một ngọn sơn phong cao cao. Trước của là một cái cổng ghi chữ "Thủy Sơn Tông". Trước cổng là hai tên đệ tử đang trông coi.

Phi Dương chủ động chọn một chỗ khuất để đột nhập vào. Lúc sắp đi vào, cảm nhận thấy một luồng khí ngăn cản mình hắn không khỏi nhíu mày.

"Suýt nữa thì ta quên mất, một cái tông môn còn có đại trận chứ". Hắn thấy mình dạo này an nhàn nhiều quá nên IQ có giảm chút.

Bất quá, kể cả có trận pháp thì làm sao có thể cản được hắn chứ.

P/s: Thủy Sơn Tông sẽ được giải quyết sớm để chuyển sang hành trình mới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau