THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 106 - Chương 108

Chương 106: Phi Dương Vs Quỷ Thánh (3)

Bất quá, hắn vừa nghĩ đến đây lúc cũng đã chậm. Từ góc khuất nằm gọn bên trong hư không, Phi Dương không để ý 1 giây, một chiếc móng vuốt bất thình lình xuất hiện, cách cổ hắn không tới 1m dài.

Móng vuốt như rạch phá không gian đồng dạng, không một chút tiếng động, cũng không có âm thanh, mà sở dĩ nó không có âm thanh vì nó nhanh quá, nhanh hơn cả tiếng âm thanh, khiến người khó lòng cảm ứng.

Phanh!

"A"

Đau đớn kêu lên một tiếng, Phi Dương phần cổ bị móng vuốt đâm vào, xâm nhiễm sâu vào trong da, trào ra một mạch tiên huyết. Hắn bị bất ngờ đánh lén, không kịp đề phòng, phản kích không được, thân ảnh hóa thành ánh sáng bắn thẳng về phía dãy núi nơi xa.

Mọi việc diễn ra quá nhanh, mấy hơi thời gian bên trong, Đế Long lão tổ đều không kịp phản ứng, Hoàng Đế Đế Thiên càng là lấy tay bóp chặt đầu rồng ngai vàng. Tại chỗ giây lát, Đế Long dường như cảm nhận rõ ràng bản thân bị ai đó nhòm ngó, coi như thú săn mồi nhìn chằm chằm, không do dự, hắn biến mất tại chỗ, lao về trong hoàng thành ngay.

Phanh!

"Á À."

Móng vuốt từ không gian chọc ra, một phát đánh xuyên qua hoàng thành đại trận, màn sáng đổ vỡ, 1 đòn ny cực chuẩn, gần như nhằm đúng lúc Đế Long mất cảnh giác chọc vào màn sáng, chỉ nghe một tiếng "Cờ Rắc" vang lên, yêu vật khí tức lan tràn đi vào. Một đám binh lính trên tường ngất nga ngất ngơ lập tức bị móng vuốt xuyên qua cơ thể, hét thảm một dãy không ngừng.

Một vuốt không dừng lại ở đó, thẳng tiến tới ngai vàng hướng đi, một nhát đâm qua. Chỉ tiếc lúc này, bóng hình Đế Thiên cũng đã biến mất, thấy lão tổ chạy, hắn còn không chạy sao, nghĩ mạng mình dài à, hắn bỏ lại một đống vệ binh cụt tay cụt chân ngã trên mặt đất, kể cả tướng quân trận mắt há mồm tắt thở.

"Hô, suýt chết. Nếu không phải ta kịp phản ứng, còn có trận pháp làm chậm lại, quả này liền chết không có chỗ chôn."

Đế Long đứng ở nóc nhà trong thành, ngồi xoa tim sợ hãi. Cú đánh vừa rồi, lần đầu tiên sau nhiều năm như vậy, hắn cảm nhận được cái chết cận kề, bản thân không có lực phản kháng là gì.

"Lão Tổ, liệu Dương đại nhân có thể chống đỡ?." Đế Thiên không biết lúc nào đã xuất hiện ở bên cạnh hắn, thở hổn hển nói, bình thường trước mặt lão tổ hắn còn chưa dám xưng huynh gọi đệ với Phi Dương, đây là việc bí mật, hắn dám xưng huynh gọi đệ ở đây, lão tổ đều có thề đánh gãy chân hắn.

Cảm ứng tỏa ra, Đế Long phát hiện được đám yêu vật ngoài thành đã bắt đầu tràn vào, bọn chúng sống lại hơn phân nửa, dàn quân tiếp tục công kích. Số lượng so với trước muốn ít đi nhưng vẫn rất đông, binh lính có thể trụ được. Tuy nhiên, hắn vẫn phải ra tay một thoáng dọn dẹp.

"Quỷ Thánh đã đuổi theo Phi Dương rồi, chỉ không biết lần này Dương tiểu hữu có sống mà trở về không, yêu vật mở ra át chủ bài, khả năng muốn khó. Năng lực của Võ Thánh là gì, ta còn không biết đây"

.........
Dãy núi, khu rừng rậm.

Phi Dương thân ảnh như đạn pháo bắn xuống, cả người bị cày như máy ủi đất đâm thẳng chạy thẳng trên dãy núi giữa trung tâm, mặt đất rạn nứt chạy dọc đi theo hắn đi, có thể nhìn ra, đòn đánh lúc nãy mạnh như thế nào. Phi Dương vừa mới ngửa người lên, một vuốt đã từ không gian xuất hiện đâm vào ngực hắn, đóng cọc hắn xuống đất, dung nham phun trào.

Ầm! Ầm! Ầm!

Tại 14700 mét dưới lòng đất, Phi Dương chật vật dừng lại, ôm lấy cái cổ, máu tươi chảy ròng ròng, dễ thấy vừa rồi hắn bị tập kích bất ngờ, đòn đánh quá nhanh, thậm chí là hư không ẩn sát mở ra cũng vô dụng.

Căn bản chỉ là một giây buông lỏng tinh thần, hắn lập tức bị đánh lén!

Phụt!

"Nếu không phải ta sơ ý, chuyện này sẽ không xảy ra. Quả nhiên nhiều năm không chiến đấu, ta đã buông lỏng cảnh giác, đối với cảnh giới không quan tâm nhiều."

"Bất quá, dù giờ ta đã mở ra Hư Không Ẩn Sát, có khả năng cảm nhận được cự vuốt phóng tới, làm quen tiết tấu hành động của nó làm ra tránh né, ta vẫn là rơi vào hạ phong, thực lực đại giảm, không sớm nghĩ ra đối sách thì thật không ổn......"

Nhổ ra một ngụm máu tươi, Phi Dương cố gắng giãy giụa đứng dậy. Cái này một cái đứng dậy, hắn liền vận động Hư Không Ẩn Sát bỏ chạy về phía sau mà đi.
Phập!

Ở chỗ hắn vừa nhảy ra, một cây móng vuốt từ hư không xuất hiện đâm xuống, rồi lại rút trở về.

Phi Dương không quay đầu lại, làm như không nghe thấy gì, phóng hết tốc lực lao lên mặt đất, gấp 2,8 lần tốc độ di chuyển xuyên qua 10,000 mét đại địa.

Móng vuốt đuổi ở phía sau hắn truy đuổi, xuất hiện không ngừng nghỉ. Có vẻ như Phi Dương đã đoán ra được chiêu trò của Quỷ Thánh là thứ gì, hắn có vẻ đã coi thường thánh giả rồi, tên đó còn chưa dùng thần thông đâu.

Lúc này, theo vận dụng hư không ẩn sát, gấp 2,8 tốc độ di chuyển, móng vuốt đã không còn có khả năng đâm trúng Phi Dương nữa, Phi Dương đã ẩn ẩn đoán ra thần thông của Võ Thánh là gì?.

Con mẹ nó đây chính là Hư Không Ẩn Sát cấp thấp phiên bản nâng cấp, Xuyên Toa Không Gian a, Thánh giả có Thần thông khủng bố như vậy, e chừng lấy 10 cái Võ Đế đỉnh phong cũng không đánh lại, không đánh trúng được địch nhân, ta chỉ có đường chết, sử dụng sức mạnh đơn thuần là chưa đủ điều kiện để chiến thắng. Quỷ Thánh lúc đầu không sử dụng thần thông bị Phi Dương treo lên đánh, hắn đã nghĩ là Thánh Giả bình thường, vận dụng thần thông cũng không thắng được hắn, bất quá, gặp cái này thì chịu rồi.

Tạm thời có thể nói, Thần Thông của Võ Đế là tạo ra tiểu không gian, tiểu thế giới, đại khái đối với khống chế không gian hiểu sơ sơ. Còn Võ Thánh ở đây là hiểu hoàn toàn, hiểu hoàn toàn không phải là mỗi cái tạo ra không gian, kể cả phá bích, đi từ không gian này qua không gian khác cũng làm được, đó gọi là Xuyên Toa Không Gian.

Đồng nghĩa với việc, nãy giờ tên Quỷ Thánh đi từ không gian này qua không gian khác, tiếp cận không gian gần Phi Dương để tấn công, Phi Dương biết hắn trốn ở không gian nào đó gần hắn nhưng Phi Dương không tấn công được. Hắn vô lực phản kháng, phá một không gian cần thời gian tìm ra mã ID của không gian đó, Quỷ Thánh cứ dùng hack phá mà vào, cơ hồ nhanh gấp 10 lần Phi Dương ngồi bẻ khóa, đây giống như là chuyên gia máy tính đánh với Hacker Man vậy.

Phập!!!!!

Lao ra khỏi hố sâu, Phi Dương nghỉ được chút lại di chuyển, chuẩn bị không dừng lại trong rừng. Tại chỗ hắn vừa đi qua, đại lượng móng vuốt từ không gian xuất hiện, đóng cọc xuống đất, yêu thú động vật, cây cỏ, cổ thụ đều chạy không kịp, tất cả đều chết hết.

Vết thương chằng chịt tăng lên, Phi Dương dù đã lạng lách đánh võng di chuyển vẫn là không thể tránh hết. Móng vuốt xuất hiện quá nhiều, đang có dấu hiệu tăng lên liên tục, từ lúc đầu 20-30 đã đến 80-90 rồi, tránh trăm cũng phải trúng một, vạn vô nhất thất hắn phải sơ ý thôi.

Đại lượng móng vuốt từ không gian đi ra tấn công khiến hắn bị thương, nhưng đó không hẳn là uy hiếp trí mạng. Hắn bị tấn công quá nhiều, mục tiêu gây cho hắn căng thẳng đầu óc thời gian dài, suy giảm tinh thần, ảnh hưởng phán đoán. Chẳng mấy chốc, hắn có thể sơ ý bị xuyên tim đi.

Qua một con hẻm giữa núi, không gian xung quanh hắn nhiễu loạn càng nhiều, dễ nhìn thấy đại lượng vết nứt xuất hiện bao vây lấy hắn.

Lần này không phải là 80-90 chiếc móng vuốt nữa, mà là có tận 200 cái!

P/s: Tác giả cũng 8 tháng rồi chưa viết, lý do cũng là đời sống bận rộn, cộng thêm vừa mới viết lại vô cùng bỡ ngỡ, đánh bậy đánh bạ đọc truyện nhiều quá nên văn phong thành như vầy, viết ra chữ cũng chẳng biết mình viết được hay không...haizz

Chương 107: Diệt Quỷ Thánh

"Được lắm, Quỷ Thánh, ngươi đây là đang muốn dồn ta vào tuyệt lộ a." Phi Dương mồm chửi ra tiếng, không có lấy một tia tức giận, bởi hắn từng động sát tâm với con quái vật này, thả khi nó có sát tâm trở lại, hắn không có gì để nói.

Cùng lúc đó, thay vì dây dưa, Phi Dương nhanh chóng dừng lại trong con hẻm giữa núi, Tử Phủ cùng Huyền Thiết Kiếm được hắn lấy ra, mắt hướng đám móng vuốt như lưỡi dao đánh tới! Hai tay hai vũ khí, tử Phủ cùng Huyền Thiết, Phi Dương đây là đang chủ động hướng về đám móng vuốt phản kích.

Khai Địa!

Leng keng! Leng keng! Leng keng!

Ầm!

Bao trùm quanh hắn rìu khí, kiếm khí cùng móng vuốt đụng vào nhau, 4 triệu tấn lực lượng một trảm, móng vuốt cứng đến mấy cũng bị một rìu một kiếm chém qua cắt chia lìa, tốc độ liên hoàn, dùng hắn tình huống, tinh thần đang ở trạng thái suy giảm, chống lại móng vuốt cũng vừa đủ. Chăm chú ở không gian giữa dòng chuyển, lửa nóng nhanh chóng sôi trào, đồng thời linh hồn vận động tăng lên, Phi Dương đối kháng với móng vuốt chung quanh, không ngừng hướng ngoài kiểm tra tin tức.

Đồng thời, đang ở thời điểm hắn động đọc kiểm tra không gian, Quỷ Thánh đâm ra móng vuốt càng ngày càng muốn tăng lên, phán đoán của hắn không thể nào đúng hết, 1000 hư ảnh móng vuốt xuất động đánh tới, chợt xuyên thấu cơ thể! Trong làn xương khói mù mịt, có thể nhin rõ hư ảnh Phi Dương đã bị vạn đạo xuyên tâm.

Phanh! Phanh! Phanh!

"Khai Hoang."

Thời khắc nguy cấp, Phi Dương không có thời gian để nghĩ nhiều rồi, Khai Hoang cũng được hắn vận dụng đi ra, 3 lớp khiêng chắn hộ giáp màu vàng bao quanh cơ thể, tấm khiên màu vàng chống lại móng vuốt như dòng lũ ở bên ngoài.

Ầm!

Keng Leng! Leng Keng!

Một loạt móng vuốt đâm tới, đáng tiếc đâm xuyên không qua hộ giáp, móng vuột chỉ là xuyên qua một nửa rồi dừng. Bất quá, tiếng đâm xuyên hộ giáp cùng khói bụi mù mịt xung quanh thật khiến người khó lòng dự đoán kết quả.

"Thật là một tên cường giả kinh khủng, hao hết năng lực của Quỷ Thánh, vận dụng át chủ bài từ trên xuống dưới, toàn bộ thánh lực cũng tiêu hao sạch sẽ, muốn hồi phục đều không có 5, 10 phút là không được, phải rút gấp, nếu không phải ta nhanh chóng tới đây khống chế quỷ thánh, kết quả nó muốn phế đi."

Không gian loạn lưu bên trong, hắc bào nam tử ngồi trên vai Quỷ Thánh, một tay đâm xuyên vào đầu quái vật khổng lồ, lời nói trầm trọng phát ra: "Kế Hoạch của ma đế đại nhân hỏng rồi, Quỷ Thánh, cho ta rút trở về."

Tích đùng! Tích Đùng! âm thanh liên hồi vang dội trong không gian, Quỷ Thánh kéo lại 2 cây móng vuốt từ không gian đi ra, một bộ dáng hoàn toàn rút xuống.

Tích đùng! Tích đùng!

Rống!

Tiếng nổ lốp đốp vang lên trong không gian, toàn bộ móng vuốt đã được rút đi trở về, Quỷ Thánh phát ra một tiếng rống giận dữ, bởi vì nó trọng thương quá nặng nề, toàn thân mệt mỏi chua xót. Móng vuốt rút trở về, hào quang tỏa ra trong không gian, đứng trên móng vuốt, có thể thấy một nam tử trẻ tuổi đứng trần truồng leo lên, nam tử bé như con kiến, trèo ở trên móng vuốt điểm đen là nhìn rõ ràng rành mạnh. Nhìn thấy nam tử trần truồng, hắc bào nam tử đứng hình tại chỗ: "Phi Dương, ngươi vẫn chưa chết."

"Luận đối với không gian hiểu biết, ta xác thật không bằng con quái vật này, nhưng nếu ngươi cho ta nhiều thời gian đối kháng như vậy, ta không phải không tìm ra chỗ của ngươi." Phi Dương cười nhạt, chắp tay nói, nhưng nhìn hắn trần truồng chắp tay ở đấy không có chút thẩm mỹ nào, bất quá Phi Dương không để ý nhiều thế.

Hắn nói ra lời này, bất quá là nói phét, sở hữu giám long huyết mạnh, Phi Dương rất nhanh có thể tìm được không gian của đối phương, nếu không phải đối phương liên tục đổi ID không gian, Phi Dương đã sớm bắt được, phá khóa không gian không phải là chuyện đơn giản, hắn phải đóng giả một hồi tử chiến như thật, đối phương đứng ở không gian choảng nhau với hắn, lộ ra không gian trốn.

"Không, không thể, không gian không dễ dàng phá giải như vậy, không tới 5 giây ngươi liền tìm được đây..." Hắc bào nam tử ngồi trên vai Quỷ Thánh giật nảy mình, âm thanh sợ hãi vang lên, hắn biết không gian vô tận khủng bố, mỗi 1 mét diện tịch ít nhất cũng là cả ngàn cái không gian, 100 mét phạm vi bên trong là cả triệu cái không gian, thời gian phá khóa không nói làm gì, Phi Dương muốn xem từng cái một phải mất ít nhất 100 giây, 5 giây liền tìm được chỗ hắn, hắc bào nam tử muốn điên rồi: "Mẹ nó, ngươi là quái vật.!

Hô!

Sau một khắc.

"Ầm ầm!", "Ầm ầm!", "Ầm ầm!".....

Không nhọc lòng nam tử nghĩ nhiều, Tử Phủ đã xuất hiện ở bàn tay Phi Dương, khởi động x2,8 tốc độ di chuyển, thân thể hắn chớp mắt đã di chuyển tới chỗ Quỷ Thánh 1 rìu bổ ra, bộc phát ra khổng lồ lực lượng. Từng đạo từng đạo rìu khí chói sáng bắn lên trời cao, lập tức hội tụ đến tay hắn, ngưng tụ tại lưỡi rìu. Phi Dương một rìu chậm rãi đập ra, nhắm chuẩn yêu vật lao đến.

Khai Địa Tầng 4 - (7 triệu tấn lực lượng)

Oanh!

Một rìu đập xuống, khổng lồ lực đạo đè nén Quỷ Thánh, Phi Dương khi chưa lên Võ Thánh, sát thương song đấu cực quyền bạo kích đã đến 5 triệu tấm lực lượng, nhưng đấy chưa phải cực hạn của Phi Dương, bởi vì hắn chưa up lv4 cho các kỹ năng, mang thêm khai địa cấp 4 + 100k đế lực + 600k lực lượng thể chất gia trì, Phi Dương 1 rìu này là 7 triệu tấn lực lượng, siêu việt Võ Thánh Sơ Kỳ, đến cỡ trung kỳ không thì hắn không biết. Yêu Vật chỉ là Võ Thánh bình thường, khả năng ngăn chặn là 0.

Rống!
Rít lên một tiếng thú gào, không phải tức giận, liền là vô tận sợ hãi, cái này yêu vật bị kim quang bao phủ, thân thể không tự chủ được tan vỡ, từ lợi trảo đến máu thịt, từ đầu lâu đến xương cốt, chạm đến rìu khí toàn bộ vỡ nát.

Một kích toàn lực của nó không kịp chạm đến Phi Dương, ở giữa khoảng không ngưng trệ, dễ dàng bất lực chết đi!!!

"Keng, chúc mừng ký chủ chém giết Võ Thánh Sơ Kỳ, kinh nghiệm thu được 7,000,000,000 điểm."

Nghe được âm thanh hệ thống, Phi Dương vui sướng, tận 7 tỷ, mé ló nhiều, gấp 7 lần đánh giết Võ Đế Cảnh, vậy ta chém giết vài chục đứa là lên cảnh a, bất quá đây là suy nghĩ viển vông, đại lục không có lắm Võ Thánh thế, trận chiến này xem như nhẹ nhõm kết thúc đi.

.............

Đế Đô bên tường, trận chiến kết thúc, có Vị Võ Đế Cảnh Đỉnh Phong Đế Long này tại đây, ngàn vạn yêu vật đều không là cái gì cả, đi tới cảnh giới nhất định, yêu vật chỉ cần không có 1 cái Võ Đế, hết thảy đều hủy diệt.

Một đám binh lính tập trung nhặt xác yêu vật ở phía dưới, bay nhanh cầm bao vải cố vơ cho nhiều bằng được, nhìn một đống xác yêu vật nằm la liệt, bọn họ đều sáng mắt cực kỳ, cả người yêu vật chỗ nào toàn là bảo, da để làm áo, nanh để trang sức, thịt có ăn được hay không không biết nhưng bọn họ đi cảnh giới này, quan trọng nhất vẫn là tinh hạch, thứ này ẩn chứa không ít năng lượng của yêu thú, mang về mở lò luyện đan cắn dài dài lên tu vi a.

Lấy biển người này yêu vật này, 1 đám võ Yướng Võ Hoàng nhặt nhạnh 1 ngày liền xong, người thường cũng phải mất 1-2 tháng thời gian.

Tường thành trên cao, Đế Thiên hoàng đế cùng Đế Long lão tổ đang cùng Phi Dương trò chuyện đôi lời, suy nghĩ về vấn đề sau này. Tình cảnh giống như bần dân cùng đại thần gặp nhau vậy, Phi Dương một thân trần truồng, đóng khố lá đặt tay dựa vô tường, nhìn hắn rất là chật vật. Tuy nhiên, nhìn qua hắn thế thôi nhưng nếu bọn họ dám động thủ, Phi Dương có thể lắc mình biến thành Võ Thánh liền, cấp 2 người đắp mộ xanh.

"Dương tiểu hữu, cảm ơn vì đã tương trợ a." Đế Long lão tổ cúi đầu cảm ơn, một bên Đế Thiên chạy nhanh vẫy tay bảo thủ binh, phân phó mang cho Phi Dương bộ quần áo kiếm hiệp mới.

"Không có gì, truyện nhỏ thôi. Vụ việc lần này cho ta kinh nghiệm cũng không hề nhỏ, có thể nói là có thu hoạch."

Phi Dương vừa nói cười nói chui vào không gian thay quần áo, sau rồi lại chui ra, lời này hắn nói xác thực là chính xác, hắn thu được cảm ngộ của Võ Thánh, hoàn toàn có giúp ích rất lớn. Sự tình đột phá Võ Thánh trước mắt cũng chỉ 1 ý nghĩ là xong.

Kế tiếp, hắn lại nói, "Chỉ là, Đế Thiên ngài nếu có biện pháp tra xét ký ức, không bằng muốn thử một chút. Việc lần này quan hệ trọng đại, liên quan đến hắc thủ sau màn, chúng ta phải cẩn thận, bọn họ không hề yếu. Có thể tạo ra võ thánh, tương ứng bọn chúng có đầy đủ lực lượng để chi phối thánh giả."

"Ân, chúng ta đúng là có biện pháp tra xét ký ức, chẳng nhẽ."

Đế Long vô thức gật đầu đáp ứng, sau cùng giật mình một cái, thấy Phi Dương sách lên 1 tên nam tử toàn thân cháy đen thui, ném ra tới.

"Ừm, chuyện này không tiện nói ở ngoài, có thời gian bàn bạc rồi hẵng tính, ta phải về Phi Gia."Phi Dương không thèm để ý nữa, quyết định rời đi, lời nói ẩn hàm ý rõ ràng.

Phi Dương vừa rời đi không lâu, đột ngột có một tên thủ binh chạy lên, hướng 2 người bẩm báo: "Đại nhân, bên kia, các đại tông môn truyền đến tin tức, bọn họ đều đã bị yêu vật tấn công."

P/s: Tác giả cảm giác vô cùng uể oải chắc lại phải nghỉ tĩnh dưỡng, tâm không tĩnh a.

Chương 108: Bế quan

Thăng Đằng quốc, một tiểu quốc vô danh tan rã từ Thiên Xu quốc ra thành mảnh nhỏ, quốc thổ thừa thãi sau bao năm tạo nên cảnh quan cùng thiên nhiên núi rừng. Sau bao nhiêu năm, 2 đại quốc là Đế Long quốc và Từ Hoàng quốc lợi dụng việc này, nhanh chóng mở rộng biên cương, hình thành rất nhiều bờ cõi cùng tiểu quốc thừa thãi, đám tiểu quốc này rải rác khắp nơi, gần như bao phủ hoàn toàn đại lục.

Dễ nhận thấy, để phân biệt trận doanh giữa Đế Long Quốc và Từ Hoàng Quốc, ta chỉ cần tìm Trấn Thủ Sứ của tiểu quốc đó thôi, hỏi cho ra nhẽ hắn là người nước nào là xong.

Hoang mạc ngoại ô Thăng Đằng quốc, 2 con u giác thú song hành trên bãi cát, di chuyển chầm chậm, dưới ánh mặt trời chói trang, u giác thú dường như không có biểu hiện mệt mỏi gì, ngược lại rất là ung dung, thoải mái, u giác thú vốn là sinh vật ưa nóng, thời tiết càng nóng chúng nó càng thích thú, nó vừa đi cái mũi còn không nhịn được hít khí nóng mặt trời.

Bên trên lưng 2 con độc giác có ngồi đấy 2 người, Một nam một nữ, mỗi người ngồi một con, đằng sau bọn họ là một đám người áo trắng phất phơ, đi tha hương đội mũ trùm đầu, nhìn đoàn người có vẻ giống lữ hành gia bình thường, bất quá đạo tặc nào có ý định đến cướp của chính là toang.

Dương Quan Môn người cầm lái, Bằng Lăng lão tổ nằm ngửa bụng trên lưng độc giác thú, sắc mặt âm tình bất định, nhìn hắn thường thường bình phàm, giống như 1 tay ăn chơi trác táng vậy.

Bên cạnh hắn Nữ Cung Các lão tổ, Ly Yển. Nàng này từ sau khi tham dự đám cưới Phi Dương đến giờ, quan hệ cùng tên Bằng Lăng này tăng lên không ít, bởi vì Phi Dương thân gia người nhà đặt ở tông môn hai người, nàng quan hệ với tên béo này trở nên đặc biệt thân thiết.

"Ly Yển muội tử, ta hỏi ngươi một câu, lần họp bàn này, Phi Dương hắn tính ra cái ý kiến gì đây. Đại lục bây giờ rất không yên ổn, ta không muốn đặt cược tính mạng của mình đi vào." Bằng Lăng ngửa cổ dậy tiêu chuẩn nói: "Sự tình quan hệ nhiều chuyện dây dưa rễ má, trước Phi Dương vừa diệt 1 cái đại quốc, giờ 1 cái lại bị yêu vật hủy diệt, thiên hạ quân đội há chả phải thuộc về tay Đế Long."

"Ai da, chúng ta đã lên thuyền của Phi Dương, ngươi còn nghĩ đi xuống." Ly Yển cầm quạt che lại miệng, không biết nàng đang cười hay đang nói suông.

"Ngươi biết đấy, tên Phi Dương kia hắn vô cùng tự cho mình là đúng, thích làm gì thì làm, giống một thằng tuổi trẻ chưa trải sự đời. Ta chờ, hắn đưa ra giải pháp ảnh hưởng tới chúng ta, chúng ta ngu mới đồng ý?." Bằng Lăng nói ra ý tưởng của mình.

"Nói có lý lắm Bằng Lăng, cô nãi đều bội phục ngươi thông minh, nhưng là ngươi nên biết, Phi Dương rất mạnh, chúng ta không phải đối thủ của hắn." Ly Yển hơi nhíu lông mày suy tư nói. "Ta không phải đối thủ của hắn, xác thực, nhưng hắn không nên coi thường chúng ta căn cơ, ta muốn trốn, hắn mơ đừng nghĩ bắt được, chúng ta còn cầm đại ca, muội muội của hắn, tùy ý có thể mang ra uy hiếp." Bằng Lăng ngôn đúng cử chỉ nói.

"Sợ là không được, ngươi chưa thể nghiệm qua Phi Dương khủng bố, làm chết trăm vạn người không chớp mắt một cái, chẳng nhẽ sẽ là kẻ quan tâm thân nhân, có mà có bệnh, sớm biết sẽ chết trăm vạn người, sao hắn vẫn hủy Thiên Xu Quốc cho bằng được." Ly Yển nói.

"Đúng a, ta không nghĩ qua, nhưng chúng ta vẫn phải để lại hậu tay, đề phòng hắn đối với toàn bộ chúng ta gây bất lợi." Bằng Lăng nhìn về phía xa xa tòa thành trong cát nhàn nhạt.

"Ừm, nếu thật đến tình huống cá chết lưới rách, ta cũng không đứng ngoài nhìn."

.............
10/9/7078, Định Lam Thành, Thành phủ chủ dưới lòng đất.

50 mét dưới lòng đất, ẩn dấu phía dưới là chiều dài 72 mét mật thất, đá hoa cương bao bọc kín mít, loại đá này đặc biệt để che dấu khí tức, khai thác ở dưới mỏ đá tự nhiên, giá trị hơn vạn linh thạch 1 khối.

Mật thất trung tâm, Phi Dương ngồi đả tọa trên đài đá xanh khí tức như ẩn như hiện, 1 niệm kích hoạt hệ thống, hắn quyết định đầu nhập 3 tỷ điểm kinh nghiệm vào hàng tu vi Võ Đế Đỉnh Phong của mình, tích vào dấu cộng màu xanh ở cuối.

Ầm! Ầm! Ầm!

Nháy mắt chi gian, cả tòa thành đều vì Phi Dương đột phá mà rung chuyển, trên đường một đám dân chúng nghe thấy rung chuyển đều hoảng loạn mà chạy vào nhà, trận động đất chỉ rung đến 2°, thật sự chỉ làm đồ đạc ven đường đổ sụp mà thôi, không gây bất kỳ thiệt hại nào.

Đinh La thành chủ mặt chạy ở cửa một thất hơi sốt ruột, hắn biết vị đại nhân kia cải tạo cái mật thất của hắn làm gì đó, hắn không tốt cản tay, chỉ sợ vị kia 1 lần thí nghiệm hủy mất thành của hắn.

"Hên cái chỉ là động đất nhẹ, nếu không thành muốn hủy. Đám đại nhân vật kia tới xem ta xong đời." Đinh La thấy rung chuyển dừng, mặt hơi hòa hoạn, hắn không biết vị kia là thân phận gì, chắc cũng bằng đám đại nhân vật kia thôi, nhưng đối phương chỉ có 1 người, sao bằng nhiều người?

Nháy mặt, Đinh La chỉ cảm thấy trời đất vô cùng tối sầm, không nghĩ nhiều, hắn chạy ra người, sắc mặt nôn nón nhìn thiên không, sống tới cái 50 tuổi đầu này hắn còn chưa bao giờ gặp qua lớn như vậy trận thế. Ở nơi đó, một chiếc Phi Chu khổng lồ xuất hiện, bao lại toàn bộ tòa thành, Phi Chu có tận 100km chiều dài, gần như chạy đến chân trời, bảo thạch lắp ráp phủ kín Phi Chu, 7 màu quang hoàn chiếu sáng đại địa. Phi Dương ở đây, hắn đều phải công nhận, con tàu này bằng cả gia sản nhà hắn cộng lại.

Trên chiến tàu, 1 ông lão đang đứng trên khoang lái, hướng về ghế điều khiển chính khom lưng: "Tông chủ, chúng ta đã tới."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước